Cập nhật mới

Khác Trầm Luân Cõi Người

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
398901735-256-k503418.jpg

Trầm Luân Cõi Người
Tác giả: Pikachuthanht
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nguyễn Lưu Minh là một tên trap boy hắn đẹp trai, giỏi giang được nhiều người yêu thích
Tưởng chừng như cuộc sống của hắn sẽ cứ thuận buồm xuôi gió
Cho đến ngày hắn bị bắt cóc đến thế giới vô hạn lưu nơi mỗi thử thách là làn ranh của sinh tử, nơi mỗi bước đi đều phải điên cuồng tính toán, con người đều giết hại lẫn nhau, quỷ dị tước đoạt mạng người nhuộm cả bờ ao
Muốn sống sót hãy đi vào đường chết
Đây là câu chuyện cuối cùng của một kẻ lưu lạc

Cre official art



show​
 
Trầm Luân Cõi Người
Chương 1


Một không gian kì dị được bao phủ toàn màu đỏ máu, xác người nằm la liệt đôi mắt họ mở to tựa như trước khi chết đã gặp một thứ gì đó vô cùng đáng sợ.

Những loại ma quỷ khác nhau cứ đi lang thang gặp người sống là thẳng tay tiêu diệt

Bầu trời bao phủ bằng màu đỏ máu bỗng có một đôi mắt mở to ra ngắm nhìn khung cảnh địa ngục ấy.

Bỗng từ đâu ra một giọng nói kì dị vang lên nó pha từ rất nhiều tạp âm giống như một cái radio bị nhiễu sóng

" Nh...nhiệm v..vụ..hoàn t...thành"

" Hộc-c..hộc-c.."

Lưu Minh ngay lập tức mở mắt thoát khỏi giấc mộng đáng sợ

" Lại là giấc mộng khó hiểu đó"

Cái giấc mơ hồi nãy Lưu Minh đã mơ liên tục được bảy ngày khiến cho cậu dạo gần đây bị thiếu giấc.

Dẫu cho mỗi lần mơ đều ở khung cảnh khác nhau nhưng tất cả đều có ma quỷ xuất hiện khắp nơi, bầu trời đỏ sẫm xuất hiện đôi mắt khổng lồ

Bật chiếc điện thoại lên

" Hiện tại là 3:59 rồi à?"

Lưu Minh nhìn lên mặt trăng ngoài cửa sổ bầu trời đen kịt khác với màu đỏ máu trong giấc mơ

Lưu Minh vươn người rời khỏi giường

" Dẫu sao cũng không ngủ được, đi tắm vậy"

8: 23

"Hello!!

Lưu Minh sao dạo gần đây đi sớm thế!!

Hẹn hò với cô nào nữa à???"

Một chàng trai với làn da rám nắng đập vai lên Lưu Minh hỏi

"Chỉ là dạo gần đây tôi bị mất ngủ không có việc gì làm nên đến sớm thôi.

Chứ không có đi hẹn hò" Một chàng trai với vẻ ngoài sạch sẽ, khoác lên mình một bộ sơ mi màu xanh nhạt cùng với chiếc quàn dài trông đơn giản nhưng rất lại rất đẹp.

Mái tóc ngang vai được cột lại để sang một bên.

Khuôn mặt đẹp khỏi bàn lên tiếng

" Mà nghe nói cậu đang hẹn hò vơi bé hoa khôi của trường bên!!!

Có đúng không??"

"Đúng một nửa, hai bọn tôi hẹn hò 3 ngày chia tay rồi"

" Sao vậy thấy bé đó xinh mà??"

" Không hợp nên chia tay thôi" Lưu Minh chỉ đơn giản là nhún một bên vai.

Như mấy tên F*uck boy lừa dối con gái người ta xong lại bỏ đi.

Dù đúng là vậy thật

Tên đầy đủ Nguyễn Lưu Minh, 22 tuổi, cao 1m8, sinh viên năm 4 của trường Đại học Kinh tế, giỏi thể thao, nhà giàu, thông minh, tính tình ôn hòa nên được nhiều người yêu thích.

Nhưng lại nổi danh là một " Trap boy" thứ thiệt gần bởi nửa số học sinh nữ trong trường từng yêu đương với Lưu Minh.

Nhưng người dài nhất chỉ có 10 ngày.

Lý do bọn họ chấp nhận yêu đương với Lưu Minh là vì hắn thật sự chu đáo trong khoảng thời gian yêu đương hắn sẽ không tán tỉnh những người phụ nữ khác, thường xuyên tặng quà hoặc tạo bất ngờ.

Kể cả khi chia tay cũng nhận được quà

Hẹn hò với Lưu Minh nếu thành công thì vớ nhà giàu

Thất bại cũng đâu mất gì thế nên dù biết cậu là trap boy thì vẫn yêu thích

Lúc trước ngày nào cậu cũng thay bồ như thay áo nhưng dạo gần đây do cơn ác mộng nên cậu cũng chẳng hứng thú đi yêu đương

Sau một ngày dài học tập mệt mỏi, Lưu Minh lê thân tàn trở về nhà

Lưu Minh hiện tại đã là năm cuối nên giống như biết bao sinh viên khác hắn đang chạy luận án để có thể tốt nghiệp thành công một cách rực rỡ

Nằm dài một mình trên chiếc sofa, Lưu Minh thầm nghĩ trong lòng :

" Mình sẽ ngồi nghỉ một chút thôi"

Đôi mắt cậu dần khép lại, bóng tối dần bao trùm tiếng thở đều đều vang lên trên không gian vắng lặng ấy.

Trong giấc mộng lần này Lưu Minh không gặp lại cơn ác mộng đã ám ảnh cậu nữa nhưng không biết từ đâu ra lại phát ra âm thanh giống như cơn ác mộng ấy

" Xin chào người chơi Nguyễn Lưu Minh, bạn đã được chọn bởi hệ thống" Trò chơi kinh hoàng" để có vượt thử thách.

Phó bản bạn tham gia sẽ diễn ra trong 15 phút nữa.

Xin hãy chuẩn bị tinh thần"

Lưu Minh khi nghe có thứ gì gọi tên mình thì ngay lập tức bật dậy và rồi cậu thấy một cảnh tượng kì dị.

Cậu bị nhốt trong một chiếc hộp trong suốt lơ lửng giữa không trung xung quanh thì tối thui, có một cái bảng xanh lè giống mấy hệ thống như trong truyện tranh đang nói chuyện và nói thứ gì đó, với đó có 5 người giống cậu bị nhốt trong chiếc hộp trong suốt và tất cả họ đều đang nhìn nhau bằng ánh mắt hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Mọi thứ quá kì lạ không biết phải bắt đầu từ đâu nên cậu chỉ có thể lẩm bẩm :

" Chuyện quái gì đang xảy ra vậy ??"

------------------END CHAP 1----------------------
 
Trầm Luân Cõi Người
Chương 2


Phó bản

"Teddy mong muốn một gia đình"

Nguyễn Lưu Minh đập thử vào chiếc hộp trong suốt và nhận ra nó cứng như một chiếc hộp sắt, sức người chẳng thể phá được.

Cậu liền la lên để coi thử 5 người kia có nghe tiếng cậu nói không

" Có ai nghe tôi nói không?"

Nhưng nhìn vào ánh mắt mơ hồ của những người kia cậu liền biết rằng họ chẳng nghe được.

Nhớ đến lời của hệ thống đó nói 15 phút nữa sẽ có thứ gọi là phó bản mở ra, nên cậu chấp nhận số phận ngồi yên một góc để xem sau 15 phút chuyện gì sẽ xảy ra

Ước chừng tầm 15 phút giọng một hệ thống hồi nãy lại vang lên.

Lần này nhìn vào vẻ mặt của những người khác, liền biết những ngày khác đều nghe giống cậu

" Đã xong 15 phút, toàn bộ người chơi bắt đầu đăng nhập vào phó bản chọn lọc

"Teddy mong muốn một gia đình".

" Nhiệm vụ mọi người phải hoàn thành ở đây là có thể nhập vai một cách thành công và tìm ra lời giải đáp sau những bí ẩn đằng sau- -...!"

Giọng hệ thống ấy bất chợt dừng lại như chợt nhớ điều gì đó

" À, chúc mọi người thành công sống sót"

Một lời chúc không ác ý nhưng đặt vào trường hợp này thì chỉ khiến người thêm lo sợ

Tất cả mọi người đều hoảng sợ trong đó có cả Lưu Minh.

Lưu Minh liền nhận thấy mọi cảnh vật xung quanh đang dần thay đổi từ một không gian bị bao trùm bởi bóng tối giờ đây lại họ lại đang đứng trước một ngôi nhà, xung quanh thì hoang sơ trên đó có một tấm biển ghi

" Ngôi nhà Hạnh Phúc"

Họ đứng nhìn nhau những con người xa lạ chưa từng gặp.

Những điều họ trải qua nãy giờ giống một giấc mơ.

Nhưng tệ hại làm sao đây là hiện thực.

Nhìn vào bầu không khí câm lặng, Lưu Minh định lên tiếng thì giọng hệ thống cắt ngang

" Xin chào! những người không biết may mắn hay xui xẻo đã được chọn bởi " Trò chơi Kinh hoàng ".

Ở đây mọi người phải vượt qua toàn bộ thử thách để sinh tồn.

Vì để đảm bảo số lượng người chơi sống sót tránh khỏi kết cục chết hết, thì tôi sẽ nói cho mọi người một số quy tắc ở phó bản để giữ mạng trong một số trường hợp.

Mỗi phó bản đều sẽ có quy tắc khác nhau

1.

Phải nhập vai một cách hoàn hảo không khiến cho NPC phát hiện mọi người là người chơi.

2.

Teddy thật sự rất ghét máu.

Nhiệm vụ mọi người ở đây là sống sót trong vòng 7 ngày và cùng Teddy trở thành gia đình."

" Này!! tôi có một câu hỏi ?"

Tất cả mọi người hướng đến nơi phát ra âm thanh là một cô gái nhỏ nhắn, có mái tóc được cột thấp, nhìn qua là một nữ sinh cấp ba

" Nếu bọn t-tôi thất bại trong thử thách, chuyện gì sẽ xảy ra!!"

Cô gái ấy nói với giọng run rẩy

" Mọi người sẽ chết."

Hệ thống đáp trả một cách nhanh chóng không mảy may suy nghĩ

Điều đó càng khiến cho Lưu Minh nỗi da gà bởi bất cứ ai đều nhận ra rằng giọng điệu của hệ thống không đùa - nó nói thật

Bầu không khí càng thêm trầm xuống cô gái hồi nãy đã hỏi đang bắt đầu khóc,

Nhưng không ai đủ tử tế đến mức trong khoảng khắc này đi dỗ cô ấy trong khi biết bản thân họ có thể sẽ chết.

Hệ thống lại lần nữa lên tiếng :

" Nếu không còn câu hỏi vậy thì tôi xin đi"

Sau khi dứt câu cái bảng xanh lè đó liền biến mất.

Theo sau sự biến mất thì có một bảng thông báo vang lên đầu Lưu Minh

[Phòng live stream đang phát sóng]

Một loạt bình luận bắt đầu xuất hiện

[ - Lại có thêm người chơi mới.

Quá đã!!]

[ - Nhìn vào những người được chọn lần này thì khả năng cao có 1 hay 2 người sống sót đấy chứ]

[ - Tiếc thật chủ phòng đẹp trai vậy mà lại ở phó bản Teddy này]

Nhìn vào những dòng bình luận có cười cợt, nhạo báng, tiếc nuối, đều khiến cho cậu không thoải mái thế nên Lưu Minh đã thầm nghĩ:

Mình muốn tắt mấy cái dòng bình luận này đi thì làm sau nhỉ

Dứt suy nghĩ thì những dòng bình luận liền không xuất hiện nữa.

Điều đó khiến cho Lưu Minh hiểu chỉ cần suy nghĩ thì cậu có thể bật tắt tùy ý bình luận

Nhìn vào trại trẻ có những vết tích đã xuống cấp với nhiều dây leo mọc chằn chịt bao trùm cả căn nhà.

Dù nó mang lại sự bất an Lưu Minh vẫn tiến vào căn nhà.

Những người khác thấy Lưu Minh tiến vào căn nhà cũng âm thầm đi theo sau.

Khi vừa đặt chân vào trại trẻ thứ loé lên đầu tiên là nơi này quá cũ.

Dù bên trong khá rộng rãi nhưng những đồ dùng ở đây rất cũ, tựa như nó đã sử dụng hơn mấy chục năm vậy

Khi toàn bộ 6 người tập hợp đầy đủ thì bỗng dưng có 1 đứa trẻ tầm 8 tuổi xuất hiện.

Là một cậu bé có mái tóc màu nâu nhạt với đôi mắt to tròn màu hạt dẻ nhưng không ai thấy nó dễ thương mà chỉ toàn cảnh giác

Lưu Minh không nghe thấy tiếng bước chân, hay sự tồn tại của đứa trẻ ấy khi bước vào.

Chỉ khi toàn bộ 6 người họ tụ tập mới thấy nó.

Trên tay đứa trẻ ấy cầm một con thú nhồi bông màu nâu nhạt

Mặc cho bầu không khí nghẹt thở thì đứa trẻ ấy lại rạng rỡ mà giới thiệu bản thân:

" Xin chào anh chị!!

Em tên là Teddy, em muốn cùng mọi người trở thành một gia đình"

Lưu Minh liền hiểu đứa trẻ này là mục tiêu trong nhiệm vụ nói tới.

------------------END CHAP 2---------------------
 
Trầm Luân Cõi Người
Chương 3


Tất cả mọi người ở đây đều nhìn chằm chằm vào đứa trẻ tên Teddy ấy.

Bởi cái hệ thống xanh lè đó đã nói nhiệm vụ mọi người là cùng đứa trẻ đó trở thành gia đình

Nhưng giờ họ có thể làm gì?

Lỡ như họ đi sai một bước - họ sẽ chết, chẳng ai dám hành động lỗ mãn

Cuối cùng Lưu Minh đã cất tiếng giới thiệu bản thân:

" Chào em!

Anh tên là Lưu Minh, từ giờ cứ xem anh là anh trai của em."

Lưu Minh với kinh nghiệm lừa tình nhiều người cậu dễ dàng dùng giọng điệu ngon ngọt ấy mà lấy lòng

Teddy nghe Lưu Minh nói vậy cũng rất vui mà đáp lại

" Dạ vâng!!

Anh Minh."

Những người khác thấy vậy cũng xúm vào mà giới thiệu bản thân

" Cứ gọi anh là Trần Xuân"- Là một cậu sinh viên giống Lưu Minh, có vẻ ngoài dễ nhìn

" Còn chị là Kim Ngân"- Cô gái vừa nãy bị hệ thống doạ khóc.

Dẫu hồi nãy bị doạ sợ thì giờ cô ấy cũng biết khóc cũng chẳng thể làm gì.

" Gọi tôi là Võ Uyên"- Người vừa nói giọng điệu hờ hững là một nữ phụ nữ có vẻ ngoài xinh đẹp, làn da trắng hồng, mái tóc được búi cao và mặc một một chiếc váy sẻ tà quyến rũ.

Ngoài đời nếu gặp người mĩ miều như vậy ai cũng bị hớp hồn.

Nhưng trong thời điểm này mạng họ quan trọng hơn.

" Chào con!

Ta là Chí Kiên, cứ xem ta là người một nhà ha"- Đây là một chú trung niên với khuôn mặt hiền lành, dũng cảm xoa đầu Teddy

" Cuối cùng là anh, Minh Triết"- Là một nhân viên văn phòng, đeo trên mình một cặp kính đúng chất người nghiêm túc

[ Trong phòng livestream của Lưu Minh]

"- Lần này thấy mấy người chơi mới khá thông minh, không làm gì lỗ mãn"

"- Đúng vậy!

Bình thường là sẽ có vài tên ngu không tin rồi chết ngay đầu trận."

"- Đừng nói vội dẫu sao thì vào cuối ngày thì điều kiện chó má của hệ thống sẽ bật lên mà"

[Bình luận có tính spoil sẽ tạm ẩn]

"- Để tao coi là chủ phòng có sống sót không "

Teddy nghe xong họ giới thiệu vui mừng chào đón

" Em sẽ hướng dẫn nơi mọi người sống từ về sau"

Lưu Minh chép miệng nghĩ trong đầu

Nếu họ sống sót có lẽ sẽ rời khỏi đây, nếu họ chết thì khả năng cao là biến mất mà không ai biết.

Nói tóm lại họ sẽ không sống ở đây cả đời được.

Dù ai cũng không muốn ở đây nhưng dù sao hệ thống cũng đã nói phải đóng vai trở thành gia đình của Teddy nên họ phải diễn thôi

Mà lừa ai đó nghĩ rằng cậu có tình cảm với họ.

Chẳng phải là kĩ năng của một tên Trap boy ư :

" Teddy à! anh chị rất vui vì em quan tâm.

Nhưng dẫu sao đây cũng là ngôi nhà mới, anh chị muốn tự mình khám phá có được không?"

[Phòng livestream của Lưu Minh]

"-Tên này đang làm gì thế !?

Cứ để cho thằng kia dẫn đường có làm sao đâu"

"-Thật ra điều này cũng ổn cậu ta đang đóng vai khá tốt.

Dẫu sao việc Teddy tự dẫn và bản thân mình tự tìm cũng không khác gì nhau mấy"

"-Nhưng mà phải coi Teddy đồng ý không đã"

Teddy nghe vậy cũng vui vẻ đồng ý:

" Được thôi ạ!

Nhưng anh chị nhớ không được lên tầng ba nha"

Cô gái với ngoại hình quyến rũ Võ Uyên lên tiếng:

" Điều gì sẽ xảy ra nếu anh chị vô tình lên tầng ba?

- Võ Uyên đang thăm dò dù sao nhiệm vụ của họ không chỉ có sắm vai mà còn khám phá ra một phần sự thật

"Sẽ có một vài điều nguy hiểm xảy ra"-Teddy không nói ra

Lưu Minh nhìn vào Teddy, ban nãy anh yêu cầu Teddy như vậy vì muốn thử nghiệm xem Teddy có giao tiếp được hay không.

Thử nghiệm phát hiện ra Teddy có cảm xúc của một đứa trẻ tám tuổi.

Nhưng điều đó khiến Lưu Minh dấy lên một câu hỏi

Đứa trẻ này hành động theo bản năng hay tất cả chỉ là giả vờ

Lưu Minh không nói gì thêm âm thầm ghi nhớ tầng ba, để bữa nào lên khám phá thử

Sau khi họ tạm biệt Teddy và tự khám phá ngôi nhà.

Xác nhận rằng đã không nhìn thấy Teddy, cô gái tên Kim Ngân mới nhẹ nhàng lên tiếng :

"Mọi người có hiểu chuyện gì xảy ra với ta hay không?"

" Như cô thấy có khả năng cao là chúng ta đã bị bắt cóc đến một thế giới vô hạn lưu y chang mấy tiểu thuyết được viết ra"- Minh Triết đẩy kính lên nói

" Và nếu thất bại thì sẽ chết"- Võ Uyên tiếp lời

" Tại sao chúng ta phải chịu cảnh xui xẻo này chứ?"

- Trần Xuân rầu rĩ ôm đầu

" Chịu thôi !! dù sao giờ oán trách gì thì cũng chẳng thể thay đổi được, nên nếu muốn sống thì phải diễn và đi thu thập thông tin " - Lưu Minh lên tiếng, cậu chẳng muốn cái đội tạm thời này mất đi dũng khí

" Nhưng giờ phải tìm ở đâu mới được" - Chí Kiên đau đầu, trước giờ ông có đọc thể loại vô hạn lưu bao giờ đâu mà biết

Lưu Minh suy nghĩ một chút rồi lên tiếng

" Trước tiên thì ta cứ xem ngôi nhà này trước đã, vì nhiệm vụ yêu cầu sống sót 7 ngày nên ít nhất phải biết đường lối, để lỡ có gặp nguy thì biết chạy"

5 người còn lại đồng ý

Ngôi nhà này 3 tầng nhưng họ tạm thời chỉ đi xem xét 2 tầng trước đó vì giờ thông tin về tầng ba quá ít ỏi nên không biết đi lên thì thứ kì dị đang chào đón họ nữa

Ngôi nhà này dù đã xuống cấp nhưng vẫn khá sạch sẽ ở đây có khá nhiều phòng.

Đúng với tên trại trẻ ở đây có khá nhiều đồ chơi dành cho trẻ em, có một căn phòng của hiệu trưởng trại trẻ, nhưng đã bị khoá không vào được

Lưu Minh chạm thử vào một bức tranh của một đứa trẻ : Trong bức tranh ấy có tầm 15 đứa trẻ và có 4 người lớn tới chăm sóc, tất cả người trong bức tranh đều nở một nụ cười hạnh phúc .

Với nét vẽ ngây ngô trong sáng cũng thấy được rằng đây là một nơi rất hạnh phúc

Một nơi như vậy giờ sao lại xuống cấp một cách nặng nề và có bầu không khì kì dị như vậy chứ ?

[Phòng livestream của Lưu Minh]

"-Này cái phó bản Teddy bị phá đảo bao giờ chưa??"

"-Fan trung thành của phó bản Teddy lên tiếng : thật ra thì có nhiều người chơi phát hiện sự thật rồi nhưng đa số đều không sống đến ngày thứ 8"

"-Thì do cái hệ thống chủ sống chó quá mà"

[Bình luận không phù hợp đã bị xoá]

"-Bình luận của lầu trên bị xoá luôn rồi"

"- Haha!!!

Do nói đúng quá nên nhột chứ sao"

[Bình luận không phù hợp đã bị xoá]

..

Để tránh trường hợp gian lận thông qua livestream nên với những bình luận có yếu tố spoil tất cả đều bị ẩn đi hết.

Nhưng đó chỉ diễn ra với người chơi còn người xem livestream thì vẫn thấy bình thường

Sau khi Lưu Minh và những người khác đã xem một vòng căn nhà thì họ đã quay lại sảnh chính và thấy Teddy ngồi trên một chiếc sofa

Teddy thấy họ thì rất vui mừng mà nói ríu rít lên :

"Cuối cùng anh chị cũng quay lại rồi!!

Tối nay chúng ta cùng nhau nấu ăn nhé.

Đáng tiếc là hôm này không có các dì nên ta chỉ có thể tự nấu ăn thôi"

Lưu Minh nghe những lời Teddy nói thầm nghi ngờ trong lòng

Tại sao giọng điệu đó như sợ rằng họ đi không trở về vậy?

Với lại tại sao lại nói các dì nuôi sao hôm này họ không tới có gì xảy ra với họ ư?

Nhìn vào những bức vẽ cũng dễ dàng nhận ra rằng lũ trẻ được chăm sóc khá tốt nhưng giờ đây không thấy một bóng người.

Chuyện gì đã xảy ra với họ ?

Nhưng Lưu Minh cũng không thể hiện ra mà nở nụ cười "chân thành" lại với Teddy

" Ừm!

Chúng ta cùng nhau nấu ăn nhé.

Vì giờ chúng ta là gia đình mà"

Teddy nghe tới " Vì giờ chúng ta là gia đình " của Lưu Minh mà nãy giờ cười tít mắt lại, đến cả chú gấu bông cũng bị ép vì Teddy đã ôm nó quá chặt

Nhìn cũng biết Teddy rất vui

[Phòng livestream của Lưu Minh]

"-Dù biết đó là lời nói dối mà tim tao vẫn đập rộn ràng quá"

"-Cậu bé ngây thơ bị lừa dối tình cảm bởi một kẻ chuyên lừa gạt chuyên nghiệp "

"-Mấy người có bị sao không !?

Mà thấy tội nghiệp cho một thứ như vậy "

...

Tất cả người chơi cùng với Teddy nấu ăn và dọn dẹp.

Nếu người ngoài nhìn vào còn tưởng họ rất thân thiết nhưng đâu biết tất cả một ngày trước đều chẳng hề quen biết nhau và bị bắt cóc đến một nơi kì lạ.

Thấy trời đã khuya mọi người đều chia nhau ở, 2 người mỗi phòng và đều nằm kế bên nhau có chuyện gì thì phát hiện kịp.

Họ ngủ ở tầng 2

Còn Teddy thì ngủ một phòng khác và đã đi ngủ trước

Hai cô gái Võ Uyên - Kim Ngân chung phòng

Lưu Minh - Minh Triết

Trần Xuân - Chí Kiên

Sau khi ai về phóng nấy, Lưu Minh nằm trên giường liền nhắm mắt lại ngủ để sáng mai có sức tìm kiếm thông tin

"Bình...bịch...bình ....bịch"

Tiếng bước chân vang từ tầng trên khiến Lưu Minh tỉnh giấc

------------------END CHAP 3-------------
 
Trầm Luân Cõi Người
Chương 4


Lưu Minh nghe thấy bước chân nhìn sang Minh Triết đang nằm bên cạnh, cũng đang hoảng sợ mà nhìn mình

Bịch.....bịch

Tiếng bước chân đó ngày càng rõ ràng thêm

Nó giống như đi từng bước chận rãi rời khỏi tầng ba mà xuống nơi họ đang ở

Bỗng dưng tiếng bước chân dừng lại họ nghe thấy tiếng cười ma quái

Hahaha!

Những con mồi đáng thương

Nó khiến cho da Lưu Minh nổi da gà.

Còn về phần Minh Triết thì cũng đổ mồ hôi hột

Sau đó cũng không có âm thanh nào diễn ra nữa

Nhưng Lưu Minh hiểu cái chết đang dần đếm ngược với họ

----------------

Sáng hôm sau cả 6 người tập hợp lại

" Mọi người hồi tối có nghe tiếng gì không?"

- Lưu Minh

" Có phải là tiếng bước chân và nụ cười ma quái đó khiến.

Nếu thứ đó thì chúng tôi có nghe thấy"- Võ Uyên gật đầu

" Vậy rằng tất cả mọi người đều nghe thấy?"

" Tất nhiên kẻ nào khác nghe thì chỉ có thể là điếc thôi" - Võ Uyên

" E...em nghe thấy tiếng bước chân dừng lại ở ngay cửa cầu thang, giống như nó đang chọn con mồi để đi săn vậy" - Kim Ngân

" Không phải giống như mà là chắc chắn, tối nay thứ đó sẽ đi săn chúng ta" - Minh Triết

" Chết tiệt !!!

Vậy phải làm sao chẳng lẽ 6 người lên đánh nhau với nó" - Trần Xuân mặt mày tái mét lên tiếng

" Nếu cậu muốn nộp mạng thì tự đi mà làm "- Minh Triết

" Chứ giờ muốn sao? chẳng lẽ để nó giết từng đứa 1 à!!"

- Trần Xuân

Lưu Minh bình tĩnh nhìn hai người đó cãi nhau mà không có ý định khuyên can

Cuộc tranh cãi chỉ dừng lại khi họ nghe thấy tiếng bước chân dần đi về phía họ.

Chỉ có một người ngoài họ ở đây - Teddy

Dù bản thân cậu không chắc Teddy có phải con người không

" Buổi sáng tốt lành anh chị !"

Teddy ôm chiếc gấu bông, cười tươi tắn

" Chúc em một buổi sáng tốt lành Teddy- Lưu Minh mặc kệ vừa này bản thân đã rất đau đầu, mệt mỏi mà giờ cất giấu đi hết cảm xúc dư thừa để diễn tròn vai gia đình

[ Phòng livestream của Lưu Minh]

"- Đến cái tiết mục mà tao hứng thú nhất rồi!!

Hãm hại, nghi ngờ lẫn nhau đi"

"-Lầu trên!! có phải hạ đây là người "ai cũng biết là ai" không?"

"- Thôi đi !! cái tên đó mà biết bản thân mình bị réo tên ở đây, thì sẽ phấn khích mà mò đến tìm từng đứa đấy"

"- Cái tên xui xẻo "

"- Người bình luận trên thực sự không sợ chết"

................

Buổi sáng, họ cũng phải tự nấu ăn vì vốn dĩ Teddy chỉ có thể giúp những điều đơn giản nhất

Lưu Minh nhìn vào đứa trẻ loay hoay đặt chén dĩa lên bàn .

Con gấu bông thường được cầm, được đặt ở một cái ghế nhỏ ngay trên bàn và ai cũng âm thầm hiểu mà tránh con gấu bông ấy

Chỉ có một mình Lưu Minh tiến đến hỏi

" Con gấu bông này là gì đối với em thế Teddy?"

Nghe câu hỏi Teddy dương đôi mắt to tròn lên nhìn Lưu Minh và nhìn sang con gấu bông

Teddy tiến đến ôm con gấu bông và giới thiệu:

"Đây là người bạn thân nhất của em "

"Cậu ấy nói rất vui vì được gặp mọi người đấy ạ"

Bình thường nếu có một đứa trẻ nói điều ấy với người lớn ở thế giới bình thường thì cũng vô cùng đáng sợ rồi

Mà giờ họ còn ở thế giới kinh dị khỏi nói, sự cảnh giác càng tăng thêm gấp đôi

Lưu Minh đánh giá con gấu bông

Sau đó bước tới

" Xin chào bạn tốt của Teddy.

Mong em hãy chăm sóc em ấy nhiều nhé" - Vừa nói vừa xoa đầu con gấu bông cử chỉ dịu dàng

Nhưng trong đầu lại nghĩ

Khả năng cao con gấu bông này ít nhiều có tác dụng trong nơi này.

Trấn áp sự mất kiểm soát?

Khả năng khá thấp

Teddy đâu biết suy nghĩ thực của Lưu Minh nên má cậu bé ửng hồng lên trông rất vui

" Hì...hì"

[ Phòng livestream của Lưu Minh]

"- Chỉ có mình mị thấy chủ phòng diễn kịch rất giỏi à?"

"- Tôi cũng thấy người chơi tên Lưu Minh ăn nói lưu loát, ít vẻ sợ hãi.

Có tìm năng sống sót cao"

----------------

Sau khi cả bọn dọn dẹp xong, thì không ai bảo ai mà quyết tâm cùng nhau tìm kiếm thông tin đến ngay cả người bị mất tinh thần nhất - Trần Xuân cũng thừa biết không làm gì thì chết càng sớm

Nhưng đầu tiên họ phải lừa Teddy cái đã

" Teddy n- này em định ăn xong rồi sẽ làm gì"

Kim Ngân vì hơi lo lắng nên đã nói vấp

" Em muốn chơi với mọi người!!"

Teddy cười tươi nhưng không ai thấy vui

" Nhưng mọi người có việc phải làm, có thể chơi sau với em được không" -Võ Uyên ngồi xuống khuyên nhủ

" Nhưng mọi người hôm qua đâu có chơi với em" - Teddy với vẻ tủi thân, nó thắc mắc mọi người luôn bận rộn không chơi với nó

Cả bọn khó xử nhưng cuối cùng vị cứu tinh đã xuất hiện

"Teddy à!

Mọi người đều là người trưởng thành, ai cũng có công việc cho riêng mình hết.

Nên em có thể đợi chiều khi mọi người đều xong việc rồi hãy chơi nha"- Lưu Minh nở nụ cười loá mắt người nhìn

" Anh cũng có công việc ạ?"

" Tất nhiên bọn anh đều bận, nhưng tất cả đều hứa sẽ cùng chơi khi xong việc nha"

" Vậy em sẽ đợi ạ" - Teddy ngoan ngoãn chấp nhận

" Ngoan lắm"

Như vậy đám người trưởng thành "bận rộn công việc" đi xa như những người lính ra sa trường, thì cả bọn mới thở phào

" Cậu giỏi dỗ trẻ em thật đấy" - Trần Xuân nhấc ngón cái lên khen

"Tôi có 2 đứa em ấy nên có chút kinh nghiệm ấy mà"- Lưu Minh nói với giọng điệu thờ ơ

Đi tìm thông tin họ chia 2 người ở chung phòng với nhau cùng đồng hành

Và sẽ tập hợp ở đây sau 1 tiếng nữa

Lưu Minh cùng với Minh Triết đi về một nơi nào đó

"Cậu đi đâu thế?"

"..."

Lưu Minh không đáp

Minh Triết khó chịu khi bị phớt lờ nhưng cũng không nói gì mà đi theo

Hai người đi rất nhanh đi đến một căn phòng bị khoá cửa lại mà cả nhóm ở ngày đầu tiên chưa vô được - phòng hiệu trưởng

Lưu Minh cuối cùng cũng lên tiếng

" Anh biết phá khoá không?"

"Sao cậu nghĩ tôi là loại người đó?"

Minh Triết giật mình vì câu hỏi

" Có vẻ là biết thật.

Vậy nhờ anh phá khoá nha"

Minh Triết ngớ người luôn, không phải vì thấy Lưu Minh khùng mà là sao tên này biết mình có thể phá khoá

Trong quá khứ vì đường cùng Minh Triết đã đi vào con đường ăn trộm.

Nhưng chuyện đó cũng rất lâu rồi

Thấy chàng trai tên Lưu Minh cũng không có vẻ nói thêm gì, nên Minh Triết cũng đành cắn răng phá khoá thử

Cửa mở ra thật

[Phòng livestream của Lưu Minh]

"- Mà nói mới nhớ sao chủ phòng biết tên mắt kính phá khoá được?"

"- Không biết"

"- Nhờ vào cử chỉ"

"-????"

"- Vì tên mắt kính luôn đi nhẹ nhàng, ít phát ra tiếng động cũng như tên này thường dáo dác quan sát khắp nơi"

"Nhưng như thế cũng đâu thể nói tên đó ăn trộm"

" Hồi nãy chủ phòng đã hỏi còn gì?

Người bình thường sẽ không nói thế, mà tên mắt kính trả lời như bị chột dạ.

Vậy nên chủ phòng mới chắc chắn"

................

Ở trong căn phòng hiệu trưởng, được trang trí khá đơn giản, không có gì kì lạ

Lưu Minh đi thẳng đến bàn làm việc của hiểu trưởng và lật tung lên để tìm kiếm thứ gì đó

Minh Triết thì hốt hoảng giùm luôn

"Cậu làm gì vậy?"

"Tôi phải hỏi anh đang làm gì mới đúng!

Nhiệm vụ của chúng ta là tìm kiếm thông tin mà không phải sao"

Minh Triết nghe vậy thấy hợp lý nên tìm cùng sau phải phút lật từng giấy tờ lên họ mới tìm thấy tên của Teddy

" Tên : Teddy ( Không có họ sau khi được giải cứu, cậu bé nói không muốn mang họ hai bậc phụ huynh)

Tuổi: 8

Chiều cao 1m

Cân nặng 16 ký

( Nhỏ bé hơn so với bạn bè cùng trang lứa)

Lý do chuyển đến đây: Bị cha mẹ bạo hành

Những phần sau là các thông tin bênh lề như Teddy là đứa trẻ ngoan, không kén ăn,..

Sau khi lướt qua một loạt thông tin không quan trọng thì đôi mắt Lưu Minh dừng lại ở đoạn

" Teddy xem con gấu bông là người bạn thân nhất

Có vẻ như trong khoảng thời gian bị bạo hành, Teddy đã vô thức dựa dẫm vào con gấu bông ấy"

Sau khi đọc xong phần gợi ý

Minh Triết đã nhìn Lưu Minh và nói ra phỏng đoán trong lòng

" Có khi nào Teddy vô tình hại những người này không?"

"Không có khả năng!

Teddy rất ghét máu nó không muốn hại người .."

"..

Với lại Teddy rất yêu gia đình mình nó không có lý do gì để hại họ những người đã yêu thương nó" - Nói đến đây Lưu Minh đảo mắt sang một bên, cậu hồi tưởng về nụ cười chân thành của Teddy

Khi cả hai đều đang nói chuyện thì từ cánh cửa phát ra tiếng nói non nớt

" Hai anh đang làm gì ở đây thế?"

Từ cửa Teddy đang đứng đó vẫn ôm con gấu bông nhưng đôi mắt nhìn họ khiến Lưu Minh khiếp sợ

------------------END CHAP 4------------

Tui ra chương vào cuối tuần
 
Trầm Luân Cõi Người
Chương 5


Teddy đứng yên đó, không động đậy hay di chuyển

Nhưng Lưu Minh biết thừa nếu trả lời không đúng ý nó.

Teddy sẽ ra tay với họ không một chút do dự

Thế nên trước khi bị giết phải nói gì đó

"Bọn anh ở đây là vì hai đứa bọn anh là hai đứa trẻ hư!"

- Lưu Minh nói với vẻ mặt bí hiểm

"Trẻ hư?"

- Teddy nghiêng đầu không hiểu về lời giải thích khó hiểu

" Đúng vậy!

Thật ra hai bọn anh đến là vì muốn ăn vặt.

Em cũng biết mà dù là ai nếu đã từng ăn que cay đều không thể dứt ra được"

"Dạ vâng!

Cái đó thì em hiểu" - Teddy gật đầu với lời biện hộ

" Em chỉ thắc mắc mọi người nói phải làm việc thì sao lại ở đây"

" Thật ra bọn anh quá thèm, nhưng chẳng muốn chia cho mấy người khác nên đành chạy tới đây

Nhưng anh biết nếu hiệu trưởng biết sẽ vô cùng tức giận, nên em sẽ giấu điều đó đúng không vì chúng ta là gia đình mà phải không?"

Lưu Minh tiến tới gần Teddy rồi ngồi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt nó, tỏ vẻ chân thành còn rưng rưng vài giọt nước mắt

Khiến cho mắt Teddy mê mang như đang nghi ngờ thật giả trong lời được thốt ra

Còn Minh Triết thì nhân lúc Lưu Minh đánh lạc hướng mà vội cất đống giấy tờ lại chỗ cũ

[ Phòng livestream của Lưu Minh]

"-...."

"-Tên này nói một lời nói dối, người ta nghe qua liền biết giả"

"- Nhưng ngạc nhiên là nó có vẻ thành công trong việc lừa Teddy thật"

Ban đầu thì phòng livestream còn đang nín thở vì tình huống bất ngờ trên

Ai ngờ Lưu Minh nói dối bầu không khí trở nên đỡ căng thẳng hơn

"- Dẫu sao thì chủ phòng đẹp trai sống sót thì cứ coi là chuyện may đi ha?"

.....

Teddy có ngoại hình và suy nghĩ của một đứa trẻ nên nghe qua lời nói dối sặc mùi khả nghi vẫn quyết định tin tưởng

"Em sẽ giấu hiệu trưởng!!

Nhưng về sau em mong mọi người không đến nơi này nữa"

" Vì sao không được vào đây" - Minh Triết thắc mắc, nơi này không ẩn giấu quá nhiều thứ chỉ đơn giản có ít thông tin về quá khứ của Teddy còn những thứ khác chẳng có gì quan trọng

"...."

-Teddy không đáp

Trước ánh mắt giám sát của Teddy, cả hai người đành rời khỏi phòng hiệu trưởng

Đã sau 1 tiếng cả hai cần phải tập hợp lại

Lưu Minh nói ra một lời nói dối để cắt đuôi Teddy

" Bọn anh xin lỗi vì tính tham ăn của mình!!

Mà đã khiến em phiền lòng.

Bọn anh xin hứa từ giờ về sau sẽ không vào nữa"

Câu nói chuẩn mực của sách công dân

Minh Triết nhìn người đồng đội từ đầu tới cuối nói ra toàn lời giả dối

Sợ giùm một ngày nào đó Teddy nhận ra sự thật sẽ giết cả đám

Nhưng hiện tại, chính anh cũng phải phụ hoạ theo

"Đúng vậy bọn anh sẽ không vào nữa!!"

Nhưng trong lòng lại nghĩ

Sẽ không vào cho đến khi cần vào

Về phần Teddy thật sự vì nghe được lời xin lỗi của Lưu Minh mà đã được xoa dịu cảm xúc

[Phòng livestream của Lưu Minh]

"- Trong một tình huống đáng lẽ là lật xe.

Nhưng không ngờ hai người đó vẫn sống được"

"- Thông thường là đám người chơi mới sẽ đi luôn từ chỗ này.

Mà miệng của chủ phòng thì được bôi dầu vậy, nói rất lưu loát chẳng vấp một từ"

"- Mà tên đồng đội còn lại không hổ là trộm, khá giỏi phán đoán tình hình "

.....

Lưu Minh trở về điểm tập hợp

Những người khác đã về và có vẻ mang vài thông tin giá trị

" Chúng tôi có dấu tích về con quái vật tối quá kia"- Võ Uyên lạnh lùng thông báo

"Các cô tìm thấy dấu tích ở đâu"

" Ở hành lang tầng 2 trên sàn có vài vết máu, một vết chém ở cánh cửa của căn phòng gần cầu thang lên tầng ba nhất.

Vậy chúng ta có thể xác định rằng con quái vật đó bị nhốt ở tầng ba"

Thật ra việc còn quái vật bị nhốt ở tầng ba là việc ai cũng đoán được.

Nhưng chẳng ai thoải mái vì phải đối mặt với một con quái vật cả

Lưu Minh nghe thông tin Võ Uyên cung cấp, cậu hỏi thứ khiến bản thân thắc mắc nhất

" Tại sao là vết chém mà không phải cào?

" Tôi xác nhận nó là vết chém vì vết cắt thì sâu, đường cắt thì gọn gàng có vẻ là dùng dao làm"

" Được rồi còn đây là thông tin của chúng tôi"

Lưu Minh nói thứ mà mình thu thập được

" Còn hai người thì sao" - Minh Triết nãy giờ nhìn Trần Xuân và Chí Kiên im lặng mà tò mò hỏi

Trần Xuân có vẻ không thích lên tiếng lắm, nên chú trung niên là người nói

" Để tôi " - Chí Kiên giơ tay phát biểu

" Thật ra hai bọn tôi tìm thấy một cuốn nhật kỳ của một đứa trẻ ở nơi này "

Nghe xong Lưu Minh liền đến coi, những người khác cũng tụ lại mà mở cuốn nhật ký ra

Cuốn nhật ký là của một đứa trẻ sống ở trại trẻ.

Nó chỉ viết về vài câu chuyện thường ngày.

Nhưng có một thứ khiến Lưu Minh chú ý

Ngày 13 tháng 8

Hôm nay có một bạn được chuyển tới

Nghe nói tên Teddy, cái tên rất giống bạn gấu bông

Bạn ấy ****trông**** gầy quá!

Cần phải ăn cơm thêm

....

Ngày 18 tháng 8

Mình với cậu ấy thân hơn rồi!

Teddy nói ước mơ lớn nhất của cậu ấy là có gia đình

Mình chỉ nói

" Tất cả bạn bè, mấy mẹ, hiệu trưởng đều là gia đình mà"

Cậu ấy đã khóc

Tại sao lại khóc?

...

Ngày 13 tháng 8

Đã một năm cậu ấy chuyển đến !

Mọi người sẽ cùng tổ chức sinh nhật trong bí mật cho cậu ấy

Mình có trọng trách sẽ đánh lạc hướng để cậu ấy không nhận ra kế hoạch

Phấn khích quá đi !!

Nhật ký đến đây là hết

Lưu Minh cảm thấy trong đây có điều gì đó đặc biệt nhưng chẳng thể nhận ra đó là gì

Trong cuốn nhật ký đứa trẻ là bạn của Teddy

Nhật ký cũng kết thúc vào ngày sinh nhật

Vậy vào ngày sinh nhật có thể là cột mốc khiến cho mọi chuyện thay đổi

Nhưng đó là gì ?

Vì sao mà con quái vật lại tồn tại ở một nhà trẻ.

Nơi đáng lẽ nên có một cuộc sống yên bình

--------------------END------
 
Trầm Luân Cõi Người
Chương 6


Vì đã tìm được một số thông tin có ích Lưu Minh và những người khác cũng không liều mạng nữa mà đi nghỉ ngơi

Nhưng rồi họ xém quên một chuyện là đã hứa phải chơi với Teddy

Dẫu thật sự rất mệt nhưng đã hứa thì họ vẫn phải thực hiện

Teddy mà thấy họ không muốn chơi với nó mà nổi điên lên thì lại khổ

" Em muốn tô màu"- Teddy ngượng ngùng giơ tập vẽ lên

" Vậy chúng ta ngồi tô màu ha"- Trần Xuân đồng ý

Bởi nghe tô màu còn dễ hơn là chơi trò máu me nào đó

Cứ thế cả bọn ngồi vẽ

Nhìn khá buồn cười vì những người lớn giờ lại chơi mấy trò trẻ con này

Lưu Minh vẽ một con Doraemon, cậu khá vừa lòng với thành phẩm của mình

Kim Ngân nhìn vào Lưu Minh đang tự hào với bức vẽ.

Nên tò mò nhìn vào tranh, thứ đập vào mắt chỉ là một cục xanh lè, với những thao tác nghệ thuật mà cô nghĩ cả đời mình cũng không hiểu được

" Anh vẽ gì thế?"

" Tôi vẽ con Doraemon, thấy đẹp mà đúng không ?"

Kim Ngân rất muốn nói tranh đó là thao tác của "nghệ sĩ tâm hồn" đại tài nhất cô từng gặp

Nhưng cô không nỡ để Lưu Minh thất vọng nên cắn răng nói dối

" Ừm!

Rất đẹp" - Rồi quay đi như sợ bị hỏi thêm

[Phòng livestream của Lưu Minh]

"- Hahaha!!

Mắc cười quá nữ sinh kia nói dối mà vẻ mặt đau khổ thật"

"- Nếu không phải chính chủ tự nói đây là con Doraemon, tôi con tưởng đây là cục mochi xanh lè được trang trí thêm một lớp topping trông rất ngon miệng"

" Dẫu sao nữ sinh kia cũng đâu nỡ để khuôn mặt đẹp trai đó buồn nếu là tôi thì cũng nói vậy"

.

Lưu Minh nhìn vào bức tranh của Teddy

Thấy Teddy rất chuyên tâm vẽ, nhìn khá giống họ

" Teddy, còn em vẽ gì?"

- Lưu Minh thừa biết nhưng vẫn muốn hỏi

"Em vẽ chúng ta đấy ạ"

" Woa!!!!

Em vẽ đẹp thật đấy" - Giả vờ đấy

" Hì hì!!

Anh quá khen rồi"- Nói thì khiêm tốn nhưng cái mũi thì phồng hết cỡ rồi

Lưu Minh nhìn vào bức tranh nơi có hai cô gái, bốn người đàn ông và một cậu bé.

Khuôn miệng được vẽ cong lên bằng cây bút chì đỏ thẫm

Một linh cảm khiến cho Lưu Minh cảm nhận được bức tranh này có gì đó không ổn

Nhưng cậu không vội lấy ngay

Bởi vì chẳng ai biết bức tranh sẽ mang lại cho họ điều gì

Sau 2 tiếng vẽ miệt mài thì tranh mọi người đều được treo trên khung

1 cái cây noel của Minh Triết

1 bông hoa của Kim Ngân

1 nhẫn kim cương của Võ Uyên

1 hộp quà của Chí Kiên

1 ngôi nhà Trần Xuân

1 cục moc- à không Doraemon của Lưu Minh

Tranh của Teddy được treo ở vị trí cao nhất, cho minh chứng cho việc hôm nay nó vẽ đẹp nhất

Teddy nhìn họ với ánh mắt sáng lấp lánh tựa như một đứa trẻ

Nhưng Lưu Minh biết Teddy từ lâu đã chẳng thể xem là con người

Không ai ngu xuẩn đến mới chỉ vì vẻ ngoài của một đứa trẻ mà hạ lòng cảnh giác

----------------

Tối thứ 2 cũng bắt đầu

Ai cũng ngầm hiểu rằng tối nay con quái vật đó sớm muộn gì cũng sẽ tới

Nên ai cũng âm thầm lấy vài món có thể tự vệ được

Dẫu nó có khi cũng chỉ để tự trấn an lòng mình

[Phòng livestream của Lưu Minh]

"- Thật ra tôi rất thắc mắc tại sao chúng ta không thể lấy hết món vũ khí trong phó bản để tấn công.

Mà chỉ có thể lấy vài vật phẩm đặc biệt gây sát thương"

"- Lầu trên là người mới à?"

"- Rất đơn giản vì nó không có tác dụng.

Nếu là quái vật hoặc boss trong giai đoạn đầu có khả năng vẫn ảnh hưởng.

Nhưng về sau thì vô dụng chỉ có thể dùng vật phẩm mua bán hoặc tìm kiếm được trong quá trình chơi để gây ảnh hưởng "

"- Với lại có một số phó bản có quái vật không thể sử dụng vũ khí bình thường để tấn công.

Chỉ có vũ khí chuyên dụng dành cho mấy thứ không thấy được mà mấy cái đó toàn bị ẩn giấu trong phó bản "

"- Nói tóm lại là vũ khí bình thường chỉ tấn công được trong mấy phó bản đầu, về sau thì còn chưa đủ gãi ngứa cho boss "

................

Lưu Minh không thể ngủ được

Mà gần như chẳng mất ai ngủ được

Biết được bản thân sắp chết

Thì chẳng ai bình thản đến mức đi ngủ cả

Có cố cũng không

Nhìn sang Minh Triết người nằm kế bên cũng đang yên lặng nhìn về phía trần nhà

Lưu Minh không nhìn nữa mà rời khỏi giường, đi từng bước nhỏ nhẹ, đến gần cánh cửa mở hé ra

Lý do để Lưu Minh mạo hiểm như vậy rất đơn giản

Để sống sót

Sớm hay muộn cũng phải đối mặt với nó.

Lưu Minh cũng nhận ra rằng, con quái vật trên tầng ba đó nó có hạn chế trong việc tấn công người

Nếu không, với sức tấn công có thể đâm xuyên qua gỗ thì nó đã hại người từ lâu rồi

Hoặc ít nhất trong mấy ngày đầu tiên con quái vật sẽ không gây chết người.

Nên trong thời gian nó vẫn bị hạn chế thì cứ thử thập thông tin thôi

Minh Triết thì chỉ muốn đấm tên bạn cũng phòng bị khùng này !!!

Chẳng biết ngoài đó có gì mà vô tư mở cửa

Còn không biết con quái vật có đang đứng đối diện.

Sau đó đứng cười, rồi khi họ mở cửa ra thì vồ vào làm thịt không

Nếu chết thì chỉ có cả hai cùng chết

Nhưng xét thấy Lưu Minh chỉ mở hé cửa chứ không định ra ngoài.

Thì Minh Triết cũng bình tĩnh lại, mà cũng đến chỗ Lưu Minh để ngó ra xem.

Bên ngoài cũng chả có gì cả ngoài hành lang, mấy căn phòng bị khoá cửa

Bình.. bịch.....bình ......bịch

Tiếng bước chân từ cầu thang tầng ba, lại một lần nữa vang lên.

Báo hiệu nguy hiểm đến gần

Lưu Minh và lẫn Minh Triết không có ý định đóng cửa ngay mà muốn xem thử quái vật đó có hình dạng kì dị đến cỡ nào

Đập vào mắt Lưu Minh là một sinh vật đáng sợ

Khi nó đi bằng hai chân, trên đầu thay vì có khuôn mặt thì bị che lại bởi da đầu của một bé gái.

Hiển nhiên thì cái mặc nạ, không biết có phải bị lột ra từ một con người hay không, cũng chẳng thể che giấu đi được mái tóc để loà xoà đến ngang lưng.

Cơ thể thì to lớn nhưng lại có nhiều vết khâu và những vết khâu đó thì liên tục rỉ máu

Trên tay cầm một con dao thái thịt cỡ lớn, trên đó dính rất nhiều mảnh nhịt vụn và vài giọt máu tươi

Cả hai ngây người trước cảnh tượng kinh hoàng đấy

Lại quên đi một bản năng

"Hãy đóng cửa để thứ sinh vật đấy không nhìn thấy họ"

Mà có lẽ quá muộn rồi!

Nó đã thấy họ

Thấy

.

.

.

ngươi

.

.

.

rồi

.

.

.

nha!

------------------------------- END CHAP 6 ---------------
 
Trầm Luân Cõi Người
Chương 7


Ngay lập tức Lưu Minh đóng cửa lại

Nhưng con quái vật không dễ buông tha họ

Ngươi thấy ta mà phải không mở cửa ra, mở cửa ra, mở cửa ra, mở cửa ra, mở cửa ra, mở cửa ra, mở cửa ra, mở cửa ra, mở cửa ra, mở cửa ra, mở cửa ra, mở cửa ra, mở cửa ra, mở cửa ra

Con quái vật hận không thể đấm nát cái cửa, xông vào để giải quyết hai người.

Khả năng cao là mấy ngày đầu nên nó còn bị hạn chế tấn công

Nó cứ lặp đi một câu như thế khiến hai người không dám thở mạnh, cứ yên lặng không đáp, không mở cửa cho con quái vật đấy

Đến một lúc lâu giọng nói đó mới chịu dừng lại

Lưu Minh cảm thấy đau đầu, chóng mặt

Còn Minh Triết thì ói luôn rồi

Cái cảnh mà nó đội da đầu của một bé gái đã ám ảnh anh ta nãy giờ

Nhưng vì sợ không dám thở mạnh, nên nhịn xuống.

Giờ thấy mọi chuyện tạm thời lắng xuống thì mới dám ói

Cả hai cũng không dám mở ra xem thử nó thực sự đã đi chưa

Vì giọng nói của nó mới biến mất, còn bước chân thì vẫn chưa di chuyển

Có khả năng nó vẫn ở bên ngoài

Cả hai có một đêm mất ngủ

----------------

" Hai anh có quầng thâm như gấu trúc vậy"- Võ Uyên lạnh lùng nhận xét

Mà Lưu Minh cũng chẳng có sức để phản kháng

Cả đêm mất ngủ, vừa lo lắng con quái vật ngoài kia có thể vào xiên hai đứa mà phát kìm nén không phát ra nhiều tiếng động

"Gần sáng con quái vật đó mới chịu rời đi"

Cậu nhớ lại cảnh khi đang dần nhắm mắt ngủ thì nghe thấy tiếng bước chân nặng nề lên tầng ba

May mắn thay là lúc đó cả hai không tò mò mở cửa ra

Nếu không cũng chẳng còn nguyên xác để đứng đây

Nhưng con quái vật đó ngày càng được giải phóng khỏi xiềng xích nhỉ?

Vì đêm thứ nhất con quái vật mới nói vài câu thì biến mất

Đêm thứ hai thì đến gần sáng mới biến mất

Vậy đến ngày cuối cùng có lẽ nó sẽ thoát khỏi ràng buộc hoàn toàn đại khai sát giới

Dù hiện tại vẫn chưa có người chết nhưng Lưu Minh vẫn không thôi đề phòng

Thứ này không phải đa nghi mà là một phần bản chất đã tồn tại trong Lưu Minh: Không ngừng nghi ngờ

[Phòng livestream của Lưu Minh]

"- Nhìn vẻ mặt của Lưu Minh làm tôi nhớ đến thời mình là người chơi mới, ngày nào cũng sống trong lo sợ bản thân sẽ chết"

"- Nhưng giờ cũng đâu khác gì"

"- Shhhh!!!

Im lặng nào, đừng nhắc về việc đó chứ"

................

Lưu Minh bây giờ mới coi phòng livestream của mình

Chỉ cần nghĩ đến đến việc mở phòng livestream thì sẽ xem được

Một đống bình luận hàng loạt liên tục hiện ra trước mắt Lưu Minh, bên phải là lượt xem tạm thời bị ẩn đi

"-Chủ phòng cuối cùng cũng mở bình luận rồi!!!"

"- Càng nhìn càng thấy chủ phòng quá sức đẹp trai"

-" Đám người háo sắc này có thể giữ một chút liêm sỉ không "

"- Lầu trên à!! liêm sỉ không tồn tại trước người đẹp"

"- Đúng là chân lý"

"Không biết người xem có tác dụng gì nhỉ?

Những thứ đã tồn tại thì ít nhiều cũng có lợi ích.

Vậy mình nên nói chút lời ngon ngọt để thử xem

Bản chất trap boy của Lưu Minh bỗng trỗi dậy

"- Hi!

Xin chào mọi người, em là người mới nên mong mọi chiếu cố"- cậu vừa nói vừa nở nụ cười tươi, khiến cho toàn bộ người xem trước màn hình tim đều lệch một nhịp

"- Ahhhhhhh!!!!!

Yêu nghiệt"

"- Xin lỗi mọi người!!

đây là chồng mình, không hiểu sao anh ấy lại trốn khỏi nhà nữa"

"- Lầu trên nói nhảm!!

Người đàn ông này là cha của con tôi"

................

Lưu Minh nhìn vào những dòng bình luận miệng cười, mắt thì liên tục quan sát, não thì tìm kiếm kết quả

Chẳng có gì cả, chẳng lẽ phải kích hoạt điều kiện, lợi ích mới xuất hiện?

Để trả lời cho câu hỏi của Lưu Minh, một gióng nói máy móc vang lên trong đầu cậu

Người chơi Lưu Minh, bạn đã được tặng 2300 xu từ người xem.

Xét theo lý do bạn chưa được vượt ải đánh giá, nên số tích xu sẽ được chuyển vào kho của bạn.

Đợi chờ bạn thông quan thành công để sử dụng

Nói xong giọng nói nó im luôn

Hiểu rồi người xem có thể cung cấp xu.

Xu có khả năng là vật trao đổi ở nơi này giống như tiền tệ.

Nhưng vì hiện tại bản thân chưa dùng được nên tính sau

Suy nghĩ xong thì Lưu Minh tắt bình luận, rồi tụ họp với mọi người

Hôm nay, vẫn thu thập thông tin nhưng hiện giờ họ cần một số thông tin quan trọng hơn vì họ cũng chỉ còn 4 ngày nữa trước khi thông quan thành công

Chia đội vẫn giống như mọi khi

Nhưng lần này Lưu Minh đi đến chỗ của Teddy

"Em có muốn đi chung với anh không?"

- Lưu Minh bình thản hỏi

"!!??"

Đến cả Teddy cũng ngạc nhiên, dù cũng không hiểu vì sao lại nó lại phản ứng như vậy

Bản năng nói nó rất muốn, nhưng nó vẫn e dè

" Điều đó có ổn không?

Các anh chị phải làm việc mà!!"

- Teddy nói ra điều bản thân lo sợ

" Nghỉ vài ngày thì cũng không sao đâu.

Với lại em là em trai của anh mà, phải dành thời gian để yêu thương chứ!"

- Lưu Minh nhìn ra điều mà đứa trẻ đó lo sợ nhất trấn an

Lưu Minh như đã từng nói cậu có hai đứa em nhỏ hơn 7 tuổi

Mặc dù ít khi gặp vì cậu sống xa nhà, nhưng dù sao cũng biết dỗ vì kĩ năng xoa dịu đỉnh cao.

Khiến người yêu cũ không thể ghét nỗi kể cả khi chia tay

Nhìn đứa đồng đội vui vẻ mỉm cười kia khiến Minh Triết tức đến nghiến răng mà lôi đầu đồng đội sang một bên trách móc

"Cậu làm cái quái gì vậy!!!Tự dưng mời nó chi?"

- Minh Triết mặt mày đen xì cố tìm lý do sao thằng đi cùng mình lại ra lựa chọn kinh khủng đến vậy

"Chúng ta cần tìm thêm thông tin vậy thì đứa trẻ đó chắc chắn biết rất nhiều thứ.

Sớm hay muộn cũng phải liều mạng tìm câu trả lời vậy thì giờ khá phù hợp" - Lưu Minh nhún vai trả lời

Minh Triết hiểu "phù hợp" trong lời Lưu Minh nói là sao.

Hiện tại Teddy có cảm tình với họ, nếu muốn tìm thêm thông tin vẫn có thể hỏi Teddy, với lại con quái vật trên lâu ba hiện tại đang để ý đến họ.

Con quái vật đó sớm hay muộn cũng sẽ tìm hai người.

Nên hiện tại họ cần là manh mối để chống lại con quái vật đấy.

Và người duy nhất biết là Teddy

Thế nên Minh Triết cũng không nói gì thêm, đồng ý với lựa chọn của Lưu Minh

"Được rồi nhóc con đi với bọn anh nào"- Minh Triết xoa đầu Teddy tò mò vì sao họ lôi nhau một góc xì xầm gì đó

"Nhưng mình là đứa trẻ ngoan nên sẽ không tò mò"- Teddy nghĩ

Hiện tại, thì những người khác đã rời đi trước chỉ còn ba người ở lại

" Đi nào" - Lưu Minh dẫn dắt tổ hợp kì quái di chuyển

------------------END CHAP 7-------------
 
Trầm Luân Cõi Người
Chương 8


Tác giả sắp vào năm học nên chương đôi lúc sẽ tạm dừng

Thông cảm ¯⁠\⁠_⁠(⁠ツ⁠)⁠_⁠/⁠¯

ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ

Lưu Minh nắm tay Teddy, lực rất nhẹ bình tĩnh đi không có chút vội vàng

Thật ra một phần lý do Lưu Minh dẫn theo Teddy.

Vì cậu nhận ra đứa trẻ này hành động theo lợi ích của gia đình nó

Như lúc cậu nói hãy giữ im lặng với hiệu trưởng, lấy danh nghĩa gia đình mà làm nếu là đứa trẻ bình thường chắc chắn sẽ đi mách lẻo.

Nhưng Teddy thì không

Cậu suy đoán đứa trẻ này sẽ không bao giờ làm hại gia đình nó

Nhưng điều đó cũng dấy lên một sự nghi ngờ mới trong người

Giả như Teddy biết họ không phải là gia đình.

Thì nó sẽ làm gì họ

Lưu Minh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sóng lưng

Lưu Minh không phải nhân vật chính siêu phàm, cậu chỉ là người bình thường không sức mạnh khủng bố chỉ có một trí thông minh đủ dùng

Mà nhìn vào con quái vật khủng bố tối qua.

Nhìn vào cơ bắp của nó thì Lưu Minh dám chắc mười phần một đấm của nó có thể khiến cho bất cứ ai cản đường thịt nát xương tan

May mắn hiện tại mình vẫn chưa tìm thấy thi thể có chứa máu me nào

Dứt suy nghĩ thì một Lưu Minh dừng bước lại.

Bởi trước mắt cậu là bóng dáng của một bé gái xinh xắn đầu tóc cô bé cột tóc hai sừng.

Nhưng cô bé đó chân không chạm đất

Ánh mắt vô hồn nhìn vào cậu đôi tay nhợt nhạt chỉ về một phía.

Như muốn gợi ý thứ gì đó cho cậu

Nhìn theo hướng chỉ tay là hướng của một căn phòng

Tấm biển treo rất rõ ràng

Teddy

Có ý gì?

.

.

.

.

.

.

" Lưu Minh cậu có sao không?"

- Minh Triết lắc lắc vai cậu

"Hả!"

- Đến tận lúc này cậu mới hoàn hồn lại

" Cuối cùng cậu cũng tỉnh.

Tự dưng đang đi thì đứng lại rồi nhìn vào khoảng không như người mất hồn"

" Xin lỗi chỉ là suy nghĩ mải mê quá nên vậy "

" Anh có ổn không?"

- Teddy dương đôi mắt ngây thơ lo lắng hỏi

" Không có gì đâu, chỉ là hơi ngẩn người ấy mà" - Lưu Minh cười xoà, cậu không có ý định tiết lộ thứ mình thấy

Teddy không nói gì nhưng đôi mắt nó lại nhìn chằm chằm vào Lưu Minh

Nó nhẹ nhàng ôm lấy chú gấu bông của mình thì thầm gì đó

Quá nhỏ nên Lưu Minh không nghe thấy

[Phòng livestream của Lưu Minh]

"- Biểu hiện của streamer là sao?"

"- Tự dưng đang đi thì đứng yên lại, y chang như bị chúng chiêu"

"- Nhưng mấy phó bản cấp thấp này, thì làm quái có quái vật sát thương tinh thần được chứ !!"

"- Khả năng cao là người chơi nhìn thấy linh hồn"

"- ?"

"- Người anh em !!! nói thì cho rõ đi"

" Tôi trong thời kì còn là người mới thì từng trải qua giống streamer.

Không phải bị quái vật tấn công mà là được một linh hồn gợi ý đáp án"

"- Sướng vậy "

"- Không phải có giá chứ.

Thứ nó muốn là thứ chính nó gợi ý.

Không làm được, thì ta lẫn nó cũng chả yên ổn gì, nên giao dịch thôi"

Các bình luận trên Lưu Minh không thấy, hiển nhiên vì mang tính chất spoil nên bị ẩn

Dẫu vậy Lưu Minh cũng lờ mờ đoán ra được thứ cô bé đó gợi ý chắc chắn có rất nhiều lợi ích cho việc tìm kiếm đáp án

Lưu Minh cũng không phải thuộc dạng dễ tin vào lòng tốt của người khác.

Chẳng ai cho không thứ gì

Nói chi là một hồn ma thứ chẳng còn ràng buộc đạo đức

Cậu không đoán ra được mục đích của bé gái đấy là giúp hay hại

Chỉ là muốn sống Lưu Minh cũng không còn cách nào

Nhiệm vụ yêu cầu phải tìm ra sự thật của năm đó.

Nhưng manh mối vẫn quá mơ hồ

"Hết cách muốn sống thì phải đánh cược thôi!"

- Lưu Minh tặc lưỡi

Lưu Minh nhìn về phía Teddy, đứa trẻ này vẫn quá nhiều bí ẩn

Một thân xác nhỏ bé ấy làm sao có thể tồn tại được.

Trong khi có một quái vật khát máu luôn tìm cách hại người

Chỉ có thể hai nguyên do

Một là con quái vật đấy không thích giết trẻ em

Hai là đứa trẻ này mạnh hơn con quái vật đấy

Nhưng cũng không loại trừ khả năng quái vật bị quy tắc ràng buộc không tấn công được

" Teddy à!

Hiệu trưởng đâu" - Lưu Minh rất thắc mắc lúc trước Teddy từng nói sẽ giấu bí mật họ vào phòng viện trưởng

Vậy hiệu trưởng đâu?

"Hiệu trưởng đi ra ngoài rồi ạ"- Teddy vẫn cười

"- Vậy bạn em đâu rồi?"

"- Em cần gì có bạn chỉ cần mọi người thôi"

Minh Triết rùng mình khi nghe câu nói ngây thơ của một đứa trẻ

Vì hắn nhớ đến nhật kí của đứa trẻ kia

Nó chính là đứa trẻ làm bạn với Teddy

Nhưng đến tột cùng Teddy lại không nhớ về nó

Đối với nó gia đình là trên hết không có mối quan hệ khác ngoài đó cả

Đến tột cùng Minh Triết đã hiểu vì sao quy tắc hệ thống yêu cầu "Hãy đóng vai gia đình thật tốt".

Vì nếu không làm vậy Teddy sẽ rút lòng tốt mà hại họ

"Mình phải diễn cho tốt, không để lộ sơ hở" - Minh Triết nuốt nước bọt nghĩ

Nhưng cậu lại để ý một chi tiết khác

Đứa trẻ này sau khi biết họ không phải gia đình của nó.

Mà chỉ muốn hại nó sẽ như thế nào nhỉ?

Có tức giận, thù hằn hay cuối cùng là tha thứ

Bầu không khí trở nên gượng gạo thì Lưu Minh lại đi tiếp

Cậu đi tới căn phòng mà cô bé kia vừa chỉ, rồi hỏi

" Ôi trời!

Đây là phòng của em sao.

Anh thật sự rất tò mò là phòng em có gì đấy"

" Gì nữa đây!!?"

Minh Triết ngây người nhưng không biểu lộ cảm xúc nhiều

Khi nhận ra ánh mắt Teddy đang mơ hồ tựa như đang suy nghĩ

" Cái này thì..."

" Bọn anh chỉ coi một chút thôi.

Được không dù sao chúng ta cũng là gia đình mà?"

- Lưu Minh cười rất tươi, đôi mắt long lanh trông rất đáng thương

" Vậy được thôi ạ!!"

- Teddy thoát khỏi sự mơ hồ mà đồng ý không cần suy nghĩ

[Phòng livestream của Lưu Minh]

"- Ahhhhhhh!

Tên lừa dối này sao lại lẳng lơ đến thế"

100 xu đã được tặng

"- Hahaha!!

Tên đó diễn quá mức giả tạo, ai cũng nhìn ra....

Nhưng sao tay tôi không ngừng nhấn được chứ?"

100 xu đã được tặng

"- Bọn người này hết cứu rồi 乁⁠(⁠ ⁠⁰͡⁠ ⁠Ĺ̯⁠ ⁠⁰͡⁠ ⁠)⁠ ⁠ㄏ"

300 đã được tặng

"- Lầu trên tôi thấy ông mới là người nặng nhất đấy"

................

Căn phòng được mở ra hết sức bình thường chẳng có gì đặc biệt

Căn phòng sử dụng loại giường tầng dành cho 2 người nằm

Khỏi nói cũng biết là đây là một nơi từng có rất nhiều sinh khí

Lưu Minh không dễ bị đánh lừa chẳng thấy gì không có nghĩa là không có gì

Chỉ đơn giản là không tìm thấy chứ không phải là không có

Mà cậu cũng không nói gì thêm.

Hồi nãy đã nói là chỉ xem sơ qua.

Không nên nói dối một đứa trẻ

Lưu Minh quyết định quay trở về nơi tụ họp ban đầu

Vì nếu muốn đột nhập vô phòng một lần nữa, để tìm kiếm thông tin thì cần có thêm người giúp sức

Nhưng đi tới là khuôn mặt tái nhợt của Trần Xuân

Tạm thời không có ai chết

Vì sao khuôn mặt của chàng sinh viên trẻ trông rất không thoải mái

-----------------------END CHAP 8 -------------------
 
Trầm Luân Cõi Người
Chương 10


Lưu Minh không vội làm ngay, phải kiên nhẫn đợi.

Như một con mèo che dấu đi khí tức mà lặng lẽ từng bước tiến sát tới con người và ngoạm lấy cổ của con mồi.

Lưu Minh không phải người ngay thẳng, chỉ cần được sống cậu có thể làm rất nhiều chuyện hèn hạ.

Về phần Minh Triết, chàng trai đó đang vô cùng sợ hãi, bởi còn một bí mật nữa được ẩn giấu sau lời giải thích ban nãy

Đó là con quái vật đấy còn nói thêm một câu nữa

Ta sẽ đến tìm người.

" Chết tiệt!!

Tại sao đi hai người mà chỉ có một mình xui xẻo gặp thứ quái thai đó chứ??"

- Không biết từ lúc nào Minh Triết đã có những suy nghĩ đố kỵ, oán hận

" Đợi đã?

Cớ gì mình lại muốn chú ấy gặp chuyện chứ"- Ngay chính Minh Triết cũng biết bản thân đã có suy nghĩ hèn hạ đến cỡ nào.

Chí Kiên là một người ông chú trung niên 56 tuổi.

Tính tình thoải mái, vui vẻ.

Ông có một người con gái năm nay 23 tuổi đang học đại học giống Minh Triết.

Đáng lẽ ông đang trên đường gặp con gái, gia đình họ nên bên nhau bằng những cái ôm đầm ấm.

Nhưng vận mệnh thật ác ý, ông đã vào trò chơi này và còn chẳng biết mình có cơ hội gặp lại gia đình hay không

Chí Kiên là người tốt.

Khi hắn vẫn luôn sợ hãi và tinh thần hoảng loạn chính Chí Kiên đã bên cạnh động viên và giúp đỡ hắn rất nhiều.

"Một người như vậy sao mình lại có thể ghen ghét ?"

Bản thân Minh Triết không xấu nhưng đứng trước cái chết, chẳng ai có thể bình tĩnh.

Minh Triết đè nén lại suy nghĩ ghê tởm của bản thân.

Nhưng theo bản năng hắn vẫn nhớ về con quái vật đáng sợ đấy.

Nó lặp đi lặp lại ám ảnh tâm trí hắn chẳng có hồi kết.

Trong trò chơi đáng sợ này, thứ khiến người chơi mất mạng không chỉ những thứ không phải người còn là ác ý của chính đồng loại.

Ác ý đấy không giới hạn ở nói xấu, đánh nhau mà là trực tiếp hay gián tiếp đẩy nhau vào chỗ chết.

Minh Triết chắc chắn không phải người đầu tiên và cuối cùng có suy nghĩ như vậy.

Cuối cùng để có thể tồn tại con người sẵn sàng vứt bỏ nhân tính, thành thứ không ra người hay ma.

Lưu Minh người đã nghe lời giải thích đã nhận ra rằng còn một phần sự thật đã bị giấu đi.

Hiển nhiên Lưu Minh không nghĩ rằng Chí Kiên nói dối.

Không phải vì cậu tin hai người đó, mà một lý do rất đơn giản chẳng có lý do gì để làm thế.

Họ đang ở tình thế thiếu thông tin một cách nghiêm trọng.

Mất đi một người là mất thêm một lượng lớn thông tin có thể thu thập được.

Với lại nhìn khuôn mặt nhợt nhạt kia Lưu Minh đoán Minh Triết vì quá sợ hãi mà giấu đi.

Lưu Minh giỏi trong việc đoán sắc mặt người khác, để có thể làm ra các hành động có lợi cho bản thân.

Tài năng này không phải sinh ra cậu đã sở hữu, mà phải nhờ vào hai bậc phụ huynh làm kinh doanh của cậu những người giỏi trong việc che giấu cảm xúc.

Cậu không tiện vạch trần, nỗi sợ hãi đã ăn mòn tâm trí của Minh Triết, có nói thì tinh thần của Minh Triết càng trở nên hoảng loạn hơn.

Vì vậy cậu cũng không nghĩ thêm mà đi đến chỗ của Teddy.

Hiện giờ thì thứ cần bận tâm trên hết chính là con gấu bông này.

Câu nói vừa nãy của Teddy đã kích hoạt một nhiệm vụ ẩn cho tất cả mọi người

[ Nhiệm vụ ẩn ]

Hãy tìm ra tên thật của bạn gấu bông

Thời hạn : 3 ngày

Phần thưởng : có được đạo cụ cấp D ngẫu nhiên.

Thất bại: Không có hình phạt.

Lưu ý: chỉ có người đóng góp nhiều nhất trong việc tìm kiếm đáp án, mới có thể nhận phần thưởng

.

.

.

.

[ Phòng livestream của Lưu Minh]

"- Khó vãi!!!"

"- Đúng vậy..."

"- Sao thế?

Tôi thấy bình thường.

Không tìm ra đáp án cũng không sao.

Lần đầu thấy hệ thống chó sống tử tế."

"- Đơn giản thôi, không có hình phạt vì việc tìm không ra đáp án đã là chỗ chết rồi"

"- Mấy nhiệm vụ này tưởng ngon ăn lắm.

Trong khi phần thưởng chỉ có một kích thích người chơi giết hại nhau để có đạo cụ.

Hình phạt tưởng chẳng có vấn đề thì lại nguy hiểm nhất tại nó liên quan trực tiếp đến việc thông quan phó bản."

"- Đúng tính của cái hệ thống chó"

[ Tài khoản trên đã bị khoá ]

"- Thiệt tình có muốn nói xấu thì phải tạo 10 acc clone rồi mới nói chứ!!.

Nghe không có đã!!!!!!!"

..........

Tất cả mọi người đều thấy được nhiệm vụ.

Võ Uyên âm thầm nắm chặt lấy tay của Kim Ngân đưa cô ấy ra sau lưng.

Võ Uyên không ngu lăn lộn trong xã hội cô dễ dàng hiểu nhiệm vụ này không phải thứ tốt lành gì.

Bởi trong hoàn cảnh nguy hiểm, chỉ cần thêm thứ để giữ mạng thì họ có thể ra tay nhẫn cỡ nào.

Nói chi đến hai cô gái trói gà tay không chặt như họ.

Kim Ngân dù không hiểu lắm, nhưng vẫn cảm nhận điều bất thường và ngoan ngoãn đứng sau lưng Võ Uyên.

Lưu Minh nhìn vào cảm thấy buồn cười, hiển nhiên anh hiểu ý định của hệ thống.

Đôi mắt màu dạt dẻ khẽ nhau lại, mái tóc màu đen nhánh dài cột một cách hờ hững khiến cho cậu càng trở nên quyến rũ hơn.

" Có nên lừa họ không nhỉ?"

- Lưu Minh liếm mép nhìn Kim Ngân và Võ như miếng thịt hảo hạng.

[ Phòng livestream của Lưu Minh]

"- Nhìn tên này khả nghi vãi!!"

"- Trời ơi sao tên đó dám nhìn vào hai chị đẹp với ánh mắt xấu xa đó!???!?"

"- Nếu hắn làm gì hai cô gái đó tao sẽ giết hắn."

"- Hai cô đó trông cũng ngoan."

................

------------------END CHAP 10-----
 
Trầm Luân Cõi Người
Chương 11


Hiển nhiên hắn trong thời điểm này chẳng có thời gian đi lừa dối tình cảm của con gái nhà người ta.

"Nhưng trong thời điểm này họ có giá trị"

Với tính cách của một tên điển hình đi học khoa Kinh tế phải suy nghĩ cái lợi và hại trước rồi mới hợp tác.

Cậu muốn hợp tác với họ, dẫu sao thế cục 3-3 sẽ ổn hơn.

Kim Ngân có thể ngây thơ dễ lừa, chứ Võ Uyên thì không.

Nhìn vào đôi mắt sắc sảo đó cũng biết là người rất thông minh.

"Lưu Manh" bắt đầu lên tiếng

" Ối chà!

Chúng ta có vẻ hơi đói rồi, ăn chút gì đấy sẽ khiến chúng ta có tinh thần sảng khoái hơn.

Mọi người cũng đâu muốn em trai của chúng ta buồn lòng"- Lưu Minh đang nhắc nhở họ rằng bỏ qua mọi âm mưu tính toán mà cùng diễn một màn gia đình.

Nếu muốn hại nhau thì để sau đi.

May rằng mọi người vẫn nhận ra hàm ý trong câu nói của cậu.

Teddy thì không nhận ra hàm ý nên nó cảm thấy rất vui vì anh Lưu Minh đã nói từ " em trai".

Đối với đứa trẻ này tất thảy mọi thứ trên đời đều không quan trọng bằng chữa đấy.

Như rằng tồn tại của nó sinh ra vì điều ấy.

Lưu Minh nhớ lại quy tắc thứ nhất "Teddy thực sự rất ghét máu".

Nếu bây giờ cậu cho nó thấy máu phản ứng của nó sẽ ra sao.

Cậu hồi tưởng lại hệ thống thông báo nhiệm vụ phải sống sót 7 ngày.

Mấy ngày gần đây con quái vật trên lầu chưa thể làm hại họ vì khả năng là bị hạn chế.

Mà con quái vật bị hạn chế thế Teddy khả năng cao cũng vậy.

Phải xem độ sợ hãi bao nhiêu mới từ đó suy ra được tính hung hăng của nó.

Trong phòng bếp có mấy con dao, dù đã bị mọi người lấy đi thì vẫn còn vài cái để dùng.

Lưu Minh có lấy một con dao nhỏ để trong người phòng chuyện bất trắc.

Văn Tuyết và Kim Ngân thì dính chặt với nhau không rời.

Trần Xuân thì thấy bất an mà bám theo Chí Kiên.

Đáng mừng chú là người tốt vẫn cảm thấy ổn với người đồng đội không đáng tin này.

Còn mình Lưu Minh với Minh Triết chung nhóm.

Tên lừa tình và tên ăn trộm cặp đôi nghe sao cũng là thành phần bất ổn cho xã hội

" Có lẽ chúng ta vẫn tiếp tục đi cùng nhau rồi, Vui ha!!!!"

" Tôi không vui đấy thì làm sao?"

"Tôi cũng rất vui vì cùng nhóm với cậu....."

................

Có lẽ vì quá hoảng loạn mà tên đeo mắt kính đã nói nhầm thứ trong não và thứ thốt ra trong miệng.

Cũng không trách được, Lưu Minh thường xuyên tự hành động một mình không nói kế hoạch trước.

Còn làm mấy hành động múa rìu qua mắt thợ, làm Minh Triết sợ chết khiếp.

Lưu Minh vẫn vui vẻ mỉm cười, miệng thì bình tĩnh nhắc :

" Có lẽ bong bóng thoại của cậu có vẻ lộn đấy."

"...."

Minh Triết thì nhục ai đời nói xấu người ta mà còn nói lộn.

Teddy thì không hiểu họ làm gì.

Nhưng nó là một đứa em ngoan sẽ không hỏi.

" Anh Lưu Minh rất tốt.

Cậu có thấy vậy không?"

- Teddy lặng lẽ siết chặt chú gấu bông được làm bằng chất liệu rẻ tiền, đã bị rách vài chỗ.

" Mà thứ ấy chắc sắp thoát ra rồi nhỉ?

Thật ghê tởm, sao không biến mất đi chứ."

- Teddy chỉ nghĩ trong đầu vậy mà lại có cảm giác nó đang nói chuyện với người khác.

Con gấu bông cũ kĩ ấy từ đầu đến cuối vẫn luôn nở nụ cười tiêu chuẩn của một món đồ chơi.

----------------

Trong bếp Lưu Minh đang nấu sườn xào chua ngọt và canh rong biển

Cậu làm rất điêu luyện từng bước đều chuẩn xác.

[ Phòng livestream của Lưu Minh]

"- Thèm quá 。⁠:゚⁠(⁠;⁠´⁠∩⁠'⁠;⁠)゚⁠:⁠。"

"- Sao lại có chàng có chàng trai hoàn hảo đến vậy chứ.

Tôi không tin!!!!!!!!!"

"- Mấy tên đẹp trai này thì thường chẳng có ích lợi gì cả.

Chỉ biết chưng cái mặt đẹp mã để kiếm lượng Fame."

"- Không được như người ta nên ghen tị à?"

"- Mấy cái loại này thì báo cáo cho xong."

"[ Tài khoản bạn đã bị báo cáo vì có hành vi xúc phạm người khác.]

Ở đâu cũng có người này người kia, nói chi trong cái thế giới chết chóc này.

Nếu là mấy phòng livestream khác thì đã có một đại chiến 100 hiệp chửi nhau.

Nhưng hiện tại đây chỉ là một phó bản thử nghiệm.

Nơi tụ họp của mấy người chơi mới.

Rất chán.

Ngoại trừ mấy tên bệnh hoạn thích xem khuôn mặt tuyệt vọng của người mới.

Hoặc mấy người rảnh rỗi thích xem người mới thông quan.

Mấy cái phó bản thử nghiệm người mới này không khó nên mấy thông tin của nó bị tra sạch từ lâu.

Không có gì để thu thập thông tin thêm.

Với lại người mới vốn rất ít fan.

Kiểu người như Lưu Minh lần đầu livestream mà có mấy trăm người xem là đã ghê gớm lắm.

Nên chẳng ai rảnh mà đi bảo vệ một món đồ chơi giải trí nhất thời.

Cảm xúc của người xem lên xuống thất thường như cái mạng của người chơi, chẳng đoán được.

Lưu Minh không biết đến sự náo nhiệt của phòng mình.

Hiện tại cậu đang khá bận tâm đến cái tên thật của con gấu đó trên tay Teddy.

" Tên thằng nhóc là con gấu bông, có khi tên gấu bông là con người."

- Lưu Minh thầm giễu cợt trong lòng.

------------------END CHAP 11---------

Con tác giả đang bí ý tưởng trầm trọng 🙉🙉

Mà hơi bận nên chuyển thành 2 tuần 1 chương.
 
Trầm Luân Cõi Người
Chương 12


Lưu Minh dừng lại suy nghĩ mà dọn món ăn trên bàn.

Một dĩa thịt sườn chua ngọt chẳng ai có thể chối từ

Không thể thiếu một bát canh rong biển nhẹ nhàng, rắc thêm một vài con tôm khô khiến ai cũng cảm thấy thoải mái.

Thật ra Lưu Minh cũng không biết vì sao trong cái ngôi nhà sập xệ bị xem như bỏ hoang, lại có nhiều đồ ăn tươi đủ cho 6 người lớn và 1 đứa trẻ đến thế.

Khi Lưu Minh hỏi thì được đáp lại:

" Là hiệu trưởng đấy ạ.

Bà không muốn các em trong tuổi lớn bị đói nên thường mua rất nhiều đồ ăn, ai muốn ăn đều có thể lấy."

- Teddy khi nhắc đến hiệu trưởng lại lộ một khuôn mặt hạnh phúc

"Vậy có thể loại trừ khả năng hiệu trưởng bị điên sau đó hiến tế cả cái trại mồ côi này."

Bởi một người phụ nữ dành toàn bộ tình yêu cho trẻ em lo từng giấc ngủ đến bữa ăn khó mà có tâm tư ác ý.

Mà đừng nghĩ có thể lừa được trẻ con chúng có thể nhận ra ai có ác ý với mình đấy.

Khi Lưu Minh nhắc đến các cô chăm sóc hay mọi đứa trẻ ở đây Teddy luôn thể hiện bản thân có tình cảm sâu sắc dành cho họ.

Lưu Minh không hiểu tại sao khi nhắc đến hai chữ gia đình Teddy lại thể hiện sự thành kính đến vậy

"Đối với em gia đình là tất cả.

Vậy nên mọi người là tất cả đối với em!!"

- Thật kì lạ Teddy vốn chỉ là một đứa trẻ mới có 7 tuổi vậy mà lại mang sự kiên định đến thế

Tất cả nãy giờ chỉ đơn giản là suy nghĩ của Lưu Minh.

Còn hiện tại thì ai cũng ngồi trên bàn thưởng thức một đêm trước khi kết cục của tất cả hiện ra.

Đúng là khi thưởng thức là lúc người ta thể hiện rõ bản chất của mình nhất.

Minh Triết vừa gắp vừa liếc ngang liếc dọc để xem món ăn nào ngon nhất.

Nhưng lại tỏ vẻ bình thản như không để tâm.

" Có đủ phần cho mọi người đừng lo không ai tranh đâu."

- Lưu Minh bình thản bỏ một miếng thịt sườn vào miệng

"Cậu có giỏi thì nói trước cái chiến hạm đang càn quét nguyên cái bàn kia đi!!"

Kim Ngân thì lại gắp có chút rụt rè khi định gắp miếng sườn chua ngọt thấy có người khác gắp liền ngoan ngoãn mà rụt tay về.

Võ Uyên ngược lại mang phong thái cao quý, cô không vội vã lấy món trên bàn mà chọn lựa húp canh.

Nhưng khi thấy Kim Ngân do dự cô nàng đã liên tục gắp thức ăn cho.

" Ăn cái này đi."

" Nhưng mà chị chưa ăn miếng nào hết."

"Chị đây thấy cưng tội nghiệp quá nên mới gắp đấy.

Còn phần chị thì không cần cô em đây lo."

"- Dạ vâng..."

- Cô bé ấy dần nhận được một sự ấm áp nhỏ bé trong lòng ngực của mình.

Trần Xuân dù hồi nãy đã gặp sự kiện kì quái thì cậu vẫn nhanh hồi phục tinh thần mà lấy đồ ăn

"Chú ơi con muốn thêm bát nữa!!"

- Cậu nói giơ lên bát cơm đã bị cậu chén sạch

"Nãy giờ cậu cũng ăn 5 bát rồi đấy bụng chịu nổi không"- Chí Kiên có vẻ hơi lo lắng cho cái bụng của chàng trai trước mặt.

" Chú không hiểu rồi lớp trẻ bọn con đang tuổi lớn ăn nhiều mới đủ chất."

Trần Xuân nháy mắt cười

Nghe vậy Chí Kiên nhớ lại thời trai trẻ nhờ mang mán là bản thân thời kì đó hình như ăn cũng nhiều, đến nỗi cha mẹ vét sạch đồ trong nhà mới khiến ông no.

Thế là lại xới thêm bát.

Trần Xuân lại bắt đầu ăn bát mới trước sự bất lực của mọi người.

Lưu Minh theo tiêu chí ăn chậm nhai kỹ bởi đồ ăn của anh để riêng, không có việc gì tranh giành mà bình thản ăn hết phần của mình.

Mọi người không phàn nàn dù sao đó anh cũng nấu.

Có giỏi thì tự nấu.

Ai cũng là người hiểu chuyện thật tốt.

Teddy thì đang nở nụ cười hạnh phúc, con gấu bông luôn ngồi ngay bên cạnh thu hết mọi việc vào chiếc mắt giả được gắn sơ sài.

Sau khi ăn xong Lưu Minh không về phòng.

"- Mọi người dọn dẹp vui vẻ tôi đi đây!!

Bye bye~"

Minh Triết thấy Lưu Minh đi đâu đó liền liếc mắt nhìn theo không nói gì.

Cộc....Cộc

Tiếng sàn gỗ dần bị mục va chạm cùng với bước chân con người.

Hành lang bị bao trùm bởi màn đêm ngoài cửa sổ, trăng dần bị một lớp sương mù che lấp đi

[Phòng livestream của Lưu Minh]

"- Người chơi làm gì vậy.

Tự dưng tách nhóm đi một mình."

"- Có hai khả năng diễn ra một cậu ta muốn chết, hai cậu ta có manh mối nên lẻn đi một mình."

"- Với cái não của người chơi chắc chọn hai nhỉ!?"

"- Mấy người thấy có quen không?"

"- Hả?????"

"- Đây là nơi hồi sáng người chơi gặp được thứ gì đó."

......

"- Ra mặt đi anh biết em luôn ở đó."

- Lưu Minh nói mặc kệ việc trước mặt cậu chẳng có ai

Vài phút trôi qua không có chuyện gì xảy người xem đang dần nghi ngờ Lưu Minh có phải đã nghĩ sai không thì

"!!!!!!"

Bỗng từ hư không có một bé gái xuất hiện trước.

Không tiếng động đôi chân bay lơ lửng cách đất vài gang tay.

"Đoán đúng rồi" - Lưu Minh khẽ nắm tay thành nấm đấm

"Sao anh biết em vẫn luôn ở đây?"

" Cược thôi em xuất hiện ở đây thì tôi tìm em ở đây.

Với lại em là chủ nhân của quyển nhật ký kia đúng không."

Không phải câu hỏi đây là lời khẳng định.

" Vâng, đấy là thứ thuộc về em"

Lý do Lưu Minh biết?

Đoán thôi một bút ký không có tên nhìn theo cách viết và vẻ ngoài được trang trí khá sặc sỡ cũng biết đây là của một bé gái.

Mà giờ có một hồn ma của một bé gái xuất hiện có mối liên hệ với Teddy.

Thì đoán sơ qua cũng biết là cô bé này

" Tên em là gì?

" Em không nhớ"

" Sao em lại chết?"

" Anh không có đủ manh mối để biết"

" Vậy hành động lúc sáng của em là gì"

" Hãy giải thoát cho cậu ấy"

" Sao em không làm"

" Không thể nó không cho phép"

" Nó là gì ?

Con quái vật trên lầu."

" Không phải!

Hiện tại tốt nhất anh không nên biết"- Cô bé khẽ lắc đầu

Cuộc đối đáp của họ giống như một con người máy được tích hợp lại trả lời những câu hỏi mà chẳng có chút cảm xúc nào

"Chán thật hỏi gì cũng đều không thể trả lời.

" - Lưu Minh khó chịu vòng tay lại.

Nhận ra từ đầu đến cuối Lưu Minh không nhận được gì vừa lòng, khiến cô bé dần trở nên hoảng loạn.

" Cầu xin anh hãy chấm dứt vòng lặp vô vọng này.

Nếu có thể, em sẽ làm mọi thứ ngay cả khi thân xác này tàn lụi."

- Cô bé ấy nhìn vào Lưu Minh dẫu chỉ toàn là đen kịt nhưng vẫn ẩn chứa quyết tâm.

" Không cần đâu anh chỉ muốn biết con gấu bông trên tay Teddy là gì."

" Nếu anh muốn biết đáp án hãy đi vào phòng của cậu ấy để tìm câu trả lời."

" Này Lưu Minh !!!

"

Ngay lập tức cậu quay lại nơi phát ra âm thanh Minh Triết đứng đó.

" Cậu tự dưng đứng một mình ở đây chi vậy."

" Ngắm trăng thôi."

" Với cái trời tối mịt kia."

" Vậy mới khiến lòng tôi yên ả."

Cậu liếc nhìn sau lưng hình ảnh nhỏ nhắn đã biến mất

" Lưu Minh."

" Hửm?"

" Ai cũng chỉ muốn sống thôi."

"...."

" Tôi biết."

- Lưu Minh khẽ nói

Cả hai người trầm mặc bầu không khí rơi vào tĩnh lặng.

------------------END CHAP 12----
 
Back
Top Bottom