Cập nhật mới

Khác Trảm Linh Đô Thị

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404400421-256-k785320.jpg

Trảm Linh Đô Thị
Tác giả: bate2806
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong một đô thị phồn hoa ẩn dưới lớp vỏ hiện đại lại ngập tràn tà khí, Trương Phong - cậu sinh viên mồ côi với quá khứ bị xoá sạch - vô tình thức tỉnh Hệ Thống Trảm Linh sau một nhiệm vụ sống sót kinh hoàng.

Từ đó, hắn nhìn thấy những thứ mà người thường không thể thấy: quỷ hồn, oán linh, lệ quỷ, ...

Mỗi nhiệm vụ là một lần bước vào ranh giới sinh tử.

Mỗi sinh vật hắn đối mặt đều mang theo bí ẩn, oán niệm và quá khứ nhuốm máu.

Bên trong hắn còn tồn tại Ngạo - bản ngã thứ hai cuồng bạo, mạnh mẽ và khát máu - luôn sẵn sàng cướp lấy cơ thể khi chiến đấu.

Giữa những nhiệm vụ, âm mưu và linh dị trùng trùng, Trương Phong buộc phải mạnh lên - hoặc chết.



linhdị​
 
Trảm Linh Đô Thị
Chương 1: Khung Cảnh Xa lạ


Cảm giác kì quặc chạy khắp toàn thân: " Ê người quá ????"

Một tông giọng trầm từ 1 thanh niên phát ra trong không gian tĩnh mịch.

Hắn ngồi bật dậy, vẻ mặt hoảng hốt ngước nhìn khung cảnh xa lạ xung quanh phòng.

Trước mắt hắn là một căn phòng cũ kĩ mang đầy dấu vết năm tháng.

" Nơi này là nơi nào????"

Trương Phong thản thốt.

17 năm hắn lớn lên trong cô nhi viện.

Từ khi còn trong nôi hắn đã xuất hiện ở đó bất cứ ai cũng không hề biết cha mẹ của hắn và hắn tại sao lại có mặt từ khi nào.

Chỉ 1 số ít người trông coi biết được nhưng đa số đã qua đời.

17 năm qua hắn là 1 đứa trẻ ngoan ngoãn trong mắt người lớn, học hành thì giỏi luôn lễ phép với tất cả mọi người.

Sau kì thi hắn đạt được số điểm khá cao để vào các trường lớn.

Tuần trước hắn vừa mới nhập học ở Đại Học Bắc Nguyên tại Lâm Hoa một trong nhưng thành phố hoa lệ của Đại Lục.

Sau khi dọn vào kí túc xá vì quá mệt mỏi hắn lăng ra giường ngất liệm đi.

Đến khi tỉnh lại hắn đã thấy xung quanh không còn là căn phòng kí túc xá.

Trước mắt là 1 căn phòng kì lạ.

Những năm sống trong cô nhi viện, chưa lần nào hắn thấy căn phòng nào cũ đến mức mạng nhện bám kín trần.

Dù là ở khu nhà kho cũng không như thế này."
 
Trảm Linh Đô Thị
Chương 2: Hai trong một.


- "Tỉnh dậy rồi" âm thanh phát ra từ trong đầu hắn.

- Trương Phong không hề ngạc nhiên đáp " Đây là nơi nào" .

- Giọng nói the thé lại cất lên nhiên rồi "Ta cũng không rõ.

Ngươi yếu đuối quá đấy".

- "Còn lâu nhé" Trương Phong gay gắt

Khung cảnh quỷ dị diễn ra trong đêm tối tịch mịch.

1 thanh niên trong phòng của 1 căn nhà cũ kĩ gần đã như bỏ hoang từ lâu rồi đang ngồi nói chiện thì thầm 1 mình.

Người bình thường thấy được chắc chỉ có chạy mất xác.

- " Này Ngạo ngươi biết đây là đâu không ta bị bắt cóc à" Trương Phong nghi vấn hỏi.

- " Tất nhiên là không rồi tuy hiện tại ngươi điều khiển cơ thể nhưng ta cũng cảm giác 1 phần xung quanh không có dấu hiệu bị duy chuyển" âm thanh buồn bực từ Ngạo mà Trương Phong gọi phát ra.

Haizzz.

Trương Phong thở dài.

Cũng đã hơn 10 năm từ khi Ngạo xuất hiện trong hắn.

Đúng như mọi người nghĩ.

Trương Phong hắn có 2 nhân cách trong cơ thể.

Cô nhi viện hắn sống nằm ở lưng chừng gần ở bìa rừng.

Vào năm hắn 6 tuổi.

Vì quá mê chơi với chúng bạn trong cô nhi viện hắn bị lạc khá sâu vào trong rừng.

Đến khi trời sụp tối vẫn không tìm được đường về.

Tay chân rã rời bụng thì đói đến đau quặng hắn lê thân đi lòng vòng trong rừng.

Bất chợt hắn thấy 1 ánh sáng le lói gần vách núi.

Như vớ được vàng hắn nghĩ có ánh sáng chắc chắc sẽ có người nên định chạy đến cầu cứu.

1 Hang động nhỏ với ánh sáng heo hắt hiện ra trong tầm mắt.

Hắn từ từ tiến vào trong chưa kịp cất tiếng hắn đã nghe 1 tiếng thét chói tai "aaaaaaaaaaaaa" là giọng của 1 người phụ nữ.

Sững sờ trong chóc lác hắn nghiên đầu ngó vào bên trong.

Khung cảnh vô cùng khiếp đảm hiện ra trước mắt.

Một người phụ nữ bị treo lủng lẳng trên tường, tay chân bị khóa lại treo thành hình chữ X.

Trên người toàn là máu khuông mặt thì đã khuyến thíu đi một vài bộ phận như mắt và 2 tai.

Trước mặt người phụ nữ là 1 gã đàn ông gầy tông teo tay đang cầm 1 con dao.

Ông ta cứ liên tục cắt đi từng mảng thịt trên người phụ nữ với vẻ mặt khoái chí.

Một đứa nhóc mới 7 tuổi dù có trưởng thành tới mức nào cũng không thể nào bình tĩnh trước cảnh tượng kinh hoàn như vậy.

Hắn gần như đã bất tỉnh.

Ý thức dần tan rã, chìm vào một cơn mộng mị lạnh lẽo kéo dài không rõ bao lâu.

Đến khi mở mắt, hắn thấy mình nằm trên giường trong phòng y tế nhỏ của cô nhi viện.

Trước mặt là Dì Lan – bảo mẫu già gắn bó với viện từ lâu – đang ngồi sát bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.

Lạ lùng thay, hắn không nhớ nổi điều gì đã xảy ra trong khu rừng.

Ký ức như bị xóa sạch.

Cả khung cảnh hang động, người đàn ông gầy gò, tiếng thét kinh hoàng... tất cả đều tan biến khỏi trí nhớ, như một cơn ác mộng bị khóa chặt.

Và... chính từ sau lần đó, Ngạo bắt đầu xuất hiện trong đầu hắn.

Một giọng nói, một thực thể… hay một phần khác của chính hắn?

“Lúc đầu mình cũng thấy kỳ lạ.

Mình đã nhiều lần cố gắng hỏi Dì Lan xem chuyện gì thực sự đã xảy ra đêm đó.

Nhưng... bà ấy chưa từng trả lời.

Ánh mắt bà mỗi khi nhắc đến chuyện đó, cứ như sợ điều gì đó kinh khủng lắm vậy.”

“Cho đến tận bây giờ... vẫn không có một lời giải thích.”

Trương Phong nhớ lại.
 
Trảm Linh Đô Thị
Chương 3: Nhiệm Vụ


"Trước mắt phải quan sát xung quanh đã..." – Trương Phong thì thầm, mắt đảo liên tục kiểm tra từng ngóc ngách của căn phòng cũ nát.

"Cẩn thận đấy.

Ta cảm thấy có gì đó... không ổn." – Ngạo lên tiếng trong đầu, giọng vẫn đều đều nhưng mang theo chút cảnh báo.

"Đừng có giả thần giả quỷ nữa." – Trương Phong gắt khẽ, rồi nhún vai bước đi.

"Được thôi.

Tự lo liệu đi.

Với tố chất cơ thể hiện giờ, chắc ngươi không chết sớm đâu.

Ta đi ngủ đây.

Cần thì cứ gọi như mọi khi."

Giọng nói im bặt.

Cảm giác lặng thinh trong tâm trí trở lại..

Trương Phong lại lặng lẽ đánh giá căn phòng.

Một tủ quần áo cũ, một bàn học phủ đầy bụi, một kệ sách xiêu vẹo.

Căn phòng thoạt nhìn hoàn toàn bình thường — nếu không tính đến lớp bụi dày đến mức có thể viết chữ bằng tay.

Hắn bước đến chiếc bàn.

Trên đó, giữa đống lộn xộn, một khung ảnh bạc màu đập vào mắt.

Một gia đình.

Hai vợ chồng.

Hai đứa trẻ: một trai, một gái.

Mọi thứ tưởng chừng bình thường… nhưng Trương Phong giật nảy người khi nhìn kỹ khuôn mặt của bé trai.

"Giống... y hệt ta hồi nhỏ..."

Mắt hắn co giật.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

Ngay lúc đó, một âm thanh vô cảm vang lên trong đầu.

Không phải giọng của Ngạo.

Không cảm xúc.

Không ấm.

Không lạnh.

Như máy móc:

"Kích hoạt nhiệm vụ: TRỐN THOÁT & GIẢI CỨU."

Yêu cầu hoàn thành: cùng cô bé trong bức ảnh rời khỏi căn nhà, tiến đến cây đa cách đây 100 mét về hướng Bắc."

Phần thưởng: Chưa rõ.

Thất bại: Tử vong."

Không báo trước.

Không chọn lựa.

Trương Phong cứng người.

Hắn quay lại nhìn khung ảnh, đôi mắt bé gái giờ đây như đang nhìn thẳng vào hắn...
 
Trảm Linh Đô Thị
Chương 4: Bất ngờ


"Thất bại là... chết sao?

Nghe cứ như trong game..." – Trương Phong lẩm bẩm, gượng cười đầy miễn cưỡng.

Nhưng nụ cười nhanh chóng tắt ngấm.

Đây không phải trò chơi.

Đây là mạng sống của hắn.

Chưa kịp định hình lại suy nghĩ, một tiếng “kẹo… kẹt…” vọng lại từ xa.

Tiếng bước chân, kéo lê chậm rãi, mỗi bước như dẫm lên nỗi sợ trong hắn.

" Trốn Nhanh lên" Ngạo hét lớn tiếng trong tâm trí của hắn.

Như phản xạ tự nhiên, Trương Phong lao nhanh xuống gầm giường, nín thở.

Tim hắn đập thình thịch như muốn phá vỡ lồng ngực.

Không gian đặc quánh đến nghẹt thở.

Cạch…

Cánh cửa phòng hé mở.

Tiếng bản lề rít lên rợn người.

Một bóng người chầm chậm bước vào.

Đó là… một người đàn ông.

Hay thứ gì đó từng là người.

Tóc tai bù xù, rũ rượi như chưa từng chạm đến nước.

Cơ thể lết thết, lê từng bước nặng nề.

Đôi mắt… hay đúng hơn là hốc mắt đen ngòm, sâu hoắm, không có tròng.

Một thứ chất lỏng sền sệt nhầy nhụa đang chảy ra từ đó, từng giọt rơi xuống sàn gỗ kêu tách… tách….

Trên tay hắn là một con dao làm bếp đã rỉ sét, lưỡi dao lấm tấm những vệt đỏ nâu khô quắt.

“Phong Nhi…

Uyên Nhi… hai con đâu rồi…?” – Giọng nói vang lên the thé, lệch lạc như dây đàn đứt nhịp.

“Muốn chơi trốn tìm với bố phải không…?

Khà khà khà…”

“Đừng để bố tìm thấy nhé… nếu không… là không là..là..

Là thua đấy nhé…”

Giọng hắn vỡ ra như từ cổ họng bị xé rách, vừa cười vừa rít, âm u như đến từ nơi không có ánh sáng.

Trương Phong nằm cứng dưới gầm giường, toàn thân không dám cử động.

Mỗi tiếng kéo lê trên sàn như đang rạch lên từng sợi thần kinh của hắn…
 
Trảm Linh Đô Thị
Chương 5: Búp bê quỷ dị


Sau vài khắc ngó nghiêng quanh phòng, bóng người quái dị kia khẽ lẩm bẩm điều gì không rõ, rồi lết bước ra khỏi căn phòng.

Cánh cửa đóng sầm lại.

Trương Phong nằm im như tượng.

Mãi một lúc sau, hắn mới dám thở phào.

Tim đập như trống dồn.

Vừa định lồm cồm bò ra khỏi gầm giường, tay hắn chạm phải một thứ gì đó mềm mềm, lạnh toát.

“Cái gì đây…?”

Giật nảy mình, hắn lùi người lại — nhưng ánh mắt vẫn không rời vật thể lạ.

Một con búp bê.

Búp bê vải.

Nhưng... không bình thường.

Nó mặc bộ váy giống hệt cô bé trong khung ảnh lúc nãy.

Từng chi tiết, từng màu sắc.

Thậm chí cả mái tóc bện hai bên cũng giống.

Hắn chần chừ một giây, rồi cẩn thận cầm con búp bê lên.

Ngay lập tức, giọng nói vô cảm, máy móc lại vang lên trong đầu:

“Đã tìm thấy: Uyên Nhi.

Mau chóng rời khỏi.”

Trương Phong khựng lại.

“Thì ra… bé gái cần cứu là con búp bê này sao?

Vậy cũng… dễ hơn dẫn theo trẻ con…”

Hắn âm thầm nghĩ, lòng nhẹ nhõm phần nào.

Nhưng chỉ hai giây sau, giọng nói kia ngưng bặt.

Thay vào đó, từ chính con búp bê trên tay, một âm thanh khẽ khàng vang lên — không lạnh lùng, nhưng khiến toàn thân hắn cứng đờ:

“Anh Hai…

Em sợ lắm…

Bố đáng sợ quá…”

Giọng nói ấy non nớt, run rẩy như tiếng thì thầm của linh hồn trẻ nhỏ.

Nhưng lại như có hàng trăm tiếng vọng lẫn trong đó.

Trương Phong nín thở.

Một luồng khí lạnh quét qua sống lưng.

Căn phòng như bỗng tối hơn
 
Trảm Linh Đô Thị
CHƯƠNG 6: Trốn Chạy


Thoáng chốc, Trương Phong hít sâu một hơi, cố ép bản thân giữ bình tĩnh.

“Cứ nghĩ nó như Ngạo là được…” – hắn tự trấn an mình khi nhìn vào con búp bê đang nằm im lìm trên tay.

“Có mà là ngươi ấy!” – giọng Ngạo vang lên bực dọc trong đầu.

Trương Phong mỉm cười gượng.

Dù là một hay hai, ít ra… hắn không cô đơn trong tình cảnh quái dị này.

Con búp bê sau lời nói rợn người ấy thì im bặt, không còn động tĩnh.

“Chắc phải bắt đầu tìm đường thoát thôi.

Như cũ nhé: ai không khống chế thân thể thì tập trung tinh thần quan sát xung quanh.”

“Biết r.” – Ngạo đáp ngắn gọn.

Hít một hơi, Trương Phong đưa tay nắm lấy tay nắm cửa, khẽ đẩy.

“Cọt… kẹt…”

Dù cố gắng nhẹ hết sức, âm thanh vẫn vang lên lạnh sống lưng trong hành lang tối tăm.

“Chạy!!” – Ngạo hét toáng lên.

Không cần thêm lời nào, Trương Phong phóng như tên bắn ra khỏi căn phòng trên tầng hai, lao thẳng xuống cầu thang như một cơn gió.

Ngay phía sau, một bóng đen gào lên điên loạn:

“Con đây rồi!”

Hắn ngoái lại chỉ đủ thấy ánh dao lóe lên trong tay tên “bố” cùng tiếng chân kéo lê nặng trịch.

Hóa ra… gã vẫn chưa rời khỏi tầng hai, chỉ đang lượn lờ chờ con mồi.

Cũng không hiểu nổi, nhưng từ nhỏ Trương Phong đã sở hữu tố chất thể chất vượt trội – dẻo dai, nhanh nhẹn, sức bật kinh ngạc.

Giờ đây, điều đó cứu hắn khỏi lưỡi hái tử thần.

Hắn lao tới chân cầu thang, rồi lướt nhanh tới cửa chính.

Bàn tay chạm tay nắm.

Vặn.

Không mở được.

"Khóa rồi…!!!"

Đúng lúc đó, “Vút!!”

Một tiếng gió rít lên xé không gian.

“ÁAAAA!”

Trương Phong chỉ kịp hét lên đau đớn.

Con dao rỉ sét ghim thẳng vào bả vai, máu trào ra nóng rát.

“Trốn đi đâu hả… con trai…

Khà khà khà…”

Giọng nói vỡ ra thành tiếng cười khùng khục, vang lên sau lưng hắn như từ địa ngục
 
Trảm Linh Đô Thị
Chương 7: Bản ngã


Cơn đau lan ra như sóng thần, tê dại cả thân thể.

Trương Phong cắn chặt răng, mắt trợn lên, rút con dao rỉ sét khỏi vai.

Máu tuôn ào ạt, thấm ướt cả một bên áo.

Người bình thường chắc đã ngất lịm, nhưng hắn vẫn đứng vững.

Không phải vì hắn mạnh hơn người khác.

Mà vì hắn điềm tĩnh đến rợn người.

Dù đối mặt với tử thần, Trương Phong vẫn giữ đầu óc lạnh như băng.

“Nên làm gì tiếp theo?” – hắn nghĩ nhanh.

Bất ngờ, con búp bê vải trên tay giơ một cánh tay run rẩy, chỉ về phía hành lang bên trái.

Không chút do dự, hắn lao về hướng đó, theo bản năng sống sót.

Bóng đen khổng lồ gào lên, đuổi sát phía sau.

Một cánh cửa gỗ hiện ra — gian bếp, và bên cạnh đó là cửa hậu thông ra vườn sau.

ẦM!

Cánh cửa bị đẩy tung.

Trương Phong phóng như điên ra ngoài.

Cây đa.

Từ trên đỉnh đồi, tán lá khổng lồ xòe rộng như một chiếc ô đen sẫm – đúng nơi mà nhiệm vụ chỉ dẫn.

Hắn lao vào rừng, chân dẫm lên đất đá, lá khô nát vụn.

Nhưng...

“Không ổn rồi…”

Máu mất quá nhiều.

Dù có thể chất vượt trội, nhưng hiện tại hắn đã bắt đầu loạng choạng, chậm lại.

“Vút!”

Tiếng gió rít lên.

Một lưỡi rìu bay thẳng đến.

ẦM!

Trúng một cành cây lớn ngay bên cạnh hắn — cành cây vỡ tung thành từng mảnh.

“Nguy hiểm quá...

Không kịp nữa rồi Đổi thôi!

TA GIAO CHO NGƯƠI!!”

“Hừm, được rồi.

Ngươi yếu quá mà.” – giọng Ngạo vang lên lạnh lùng.

Trong khoảnh khắc, đôi mắt Trương Phong từ màu vàng hổ phách chuyển thành đỏ thẫm, sâu hun hút như vực thẳm.

Khí chất hắn đổi hẳn.

Lạnh lẽo.

Dữ tợn.

Không giống người bình thường.

Hắn quay lại.

Bước đi loạng choạng, nhưng từng bước nặng nề và kỳ dị.

Tay phải cầm con dao rỉ, khẽ liếm vết máu còn dính trên lưỡi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười quỷ dị.

Bóng đen gầm lên từ xa, lao đến như con thú hoang.

“Con đây rồi… khà khà khà…”

Gã khựng lại khi thấy Trương Phong không chạy nữa.

Hắn chỉ đứng đó — thản nhiên, lạnh lùng, giống như đang chờ đợi.

“Đến đây đi…” – Ngạo thì thầm qua làn môi Trương Phong, mắt đỏ rực rọi thẳng vào kẻ đang tiến đến.
 
Trảm Linh Đô Thị
Chương 8: Sức Mạnh Bản Ngã


Trương Phong loạng choạng tiến về phía bóng đen.

Khi chỉ còn cách chừng mười mét, hắn bất ngờ phóng lên như một mũi tên, lao thẳng tới đối thủ.

Dường như bị bất ngờ bởi tốc độ này, bóng đen chỉ kịp vung tay trái cầm dao lên đỡ.

Một tiếng “Keng!” sắc lạnh vang lên, hai lưỡi dao chạm nhau đến rợn óc.

Trương Phong thoáng bất ngờ, bật lui vài bước.

"Không phải người thường thật rồi..." – hắn thầm nghĩ, vai đau nhói buốt như bị kim đâm.

"Không ổn, liều thôi!"

Đôi mắt hắn đỏ rực, ánh nhìn dại đi như một con thú bị dồn đến đường cùng.

Cơ thể cong lại trong một tư thế kỳ dị, rồi bất ngờ lao đến lần nữa, như một con báo đói vồ mồi.

Những nhát dao bén ngót liên tục tung ra.

Bóng đen lảo đảo chống đỡ, miệng vẫn cười điên dại:

"Con... con làm gì được bố chứ... khà khà khà..."

Trương Phong càng đánh càng điên cuồng.

Trên thân thể bóng đen liên tục xuất hiện những vết rạch sâu hoắm.

Không đầy một khắc sau, bốn chi của hắn ta đã rụng xuống, máu me bê bết.

Bóng đen đổ gục xuống sàn, nhưng miệng vẫn không ngừng thì thào:

"Khà... khà... con trai... khà..."

Trương Phong đứng thở dốc, cả người rã rời.

Con ngươi đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cái xác méo mó kia.

Hắn khụy xuống.

Đôi mắt từ từ chuyển lại màu đen nguyên thủy.

"Mẹ kiếp... mệt chết lão tử..." – giọng Ngạo phát ra từ trong đầu, đầy chán chường.

Trương Phong thở phào.

Lần này thật sự là ác mộng.

Cũng kinh khủng chẳng kém gì lần đụng độ con gấu trong rừng năm năm trước – lần đầu tiên Ngạo thể hiện khả năng.

Khi ấy, hắn đã may mắn sống sót, nhưng phải trả giá bằng một vết thương lớn.

Ngạo tuy mạnh mẽ, điên cuồng và khát máu, nhưng cách chiến đấu lại hoàn toàn trái ngược với sự điềm tĩnh của Trương Phong.

Hắn không thể để mình quá phụ thuộc vào bản ngã kia.

“Mỗi tính cách đều có thế mạnh riêng… nhưng cũng là con dao hai lưỡi…không tận dụng tốt chỉ có đường hại bản thân” – Trương Phong thì thầm, siết chặt nắm tay, máu vẫn rỉ ra từ vai.
 
Trảm Linh Đô Thị
Chương 9: Hoàn Thành Nhiệm Vụ


Dò xét cái xác một hồi, hắn không tìm thấy điều gì đặc biệt.

Trên người bê bết máu, Trương Phong lê từng bước tiến về phía cây đa.

Tuy đã tiêu diệt được kẻ gọi là "Bố", hắn vẫn duy trì sự tập trung cao độ.

Đôi mắt không ngừng quét khắp không gian u tối.

Bất cứ một tiếng động nhỏ cũng khiến hắn cảnh giác.

Chỉ sau nửa khắc, cây đa cổ thụ đã hiện ra trước mặt.

Tĩnh lặng.

Không có gì xảy ra.

Trương Phong tiến lại gần, chạm tay vào thân cây khổng lồ.

Vụt!

Một luồng ký ức lạ ào ạt tràn vào đầu hắn.

Từ Hạo – một người đàn ông trung niên bình thường.

Có vợ, có hai đứa con nhỏ.

Vì say mê cờ bạc, hắn đã bán sạch tài sản, đẩy cả nhà vào cảnh nợ nần.

Người vợ tuyệt vọng bỏ đi.

Từ đó, hắn chìm trong men rượu và thói vũ phu, ngày ngày đánh đập hai đứa trẻ.

Một lần, khi hai đứa nhỏ cố gắng bỏ trốn, hắn đuổi theo đến tận vách đá gần cây đa.

Trong lúc giằng co, cả hai đứa trẻ trượt chân, rơi xuống vực sâu.

Từ Hạo chết lặng.

Đêm đó, hắn trở về nhà, buộc dây lên xà nhà — và tự kết thúc cuộc đời.

Mắt Trương Phong mở to.

Tim đập mạnh.

“Thì ra… là như vậy.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu, lạnh lùng và rõ ràng:

“Chúc mừng.

Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ.”

“Không chỉ sống sót, bạn còn tiêu diệt được linh thể : Đầu Xỏ.”

“Tít tít — phần thưởng đã được tăng.”

Trương Phong tròn mắt.

“Y như đang chơi game vậy trời...”

“Phần thưởng là gì?” – hắn buột miệng hỏi.

Âm thanh vang vọng:

“Phần thưởng cộng thêm bao gồm:

— Đôi mắt Âm Dương (Khả năng nhìn thấy linh hồn, tà khí).

— Công pháp Dưỡng Khí Quyết (Cơ bản hấp thụ linh lực).

— Pháp khí sơ cấp: Đao đồ tể.

Trương Phong đứng lặng.

Một cơn ớn lạnh len lỏi khắp sống lưng.

“Thật sự… mình đang ở đâu thế này?” – hắn thì thầm.

Trong tay hắn, con đao cũ phát ra ánh sáng mờ nhạt.

Bên cạnh, quyển sách cổ xuất hiện — bìa phủ bụi, nhưng cảm giác ẩn chứa sức mạnh kỳ dị.

Đôi mắt hắn khẽ chớp.

Ánh nhìn sâu hơn.

Sáng hơn.

Không gian xung quanh…

đã có phần khác đi.
 
Trảm Linh Đô Thị
Chương 10 Trở Về


Thoáng chốc, khung cảnh xung quanh mờ dần.

“Đùng!” – một tiếng vang lên trong đầu.

Trương Phong bừng tỉnh.

Trần nhà quen thuộc hiện ra trước mắt, chiếc quạt cũ kỹ quay lạch cạch.

Hắn nằm trên chiếc giường tầng trong phòng ký túc.

“Thì ra… chỉ là mơ sao?” – hắn thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng chưa kịp thở xong, âm thanh đó lại vang lên trong đầu:

“Nhiệm vụ kế tiếp sẽ được giao không báo trước.

Ghi chú: sẽ báo trước một tuần.”

Mặt Trương Phong tái mét.

“Không phải mơ sao…?” – hắn hoảng hốt hỏi thầm trong đầu.

Giọng nói cộc cằn của Ngạo vang lên đáp lại:

“Mơ cái đầu ngươi.

Mọi chuyện đó… là thật.”

Bỗng ngoài tai vang lên giọng một người lạ:

“Này bạn học mới, vừa vào phòng đã ngủ lăn ra vậy à!”

Trương Phong ngẩng đầu.

Trước mặt là một thanh niên to béo, mặt tròn như cái bánh bao đang cười hề hề.

“À, tôi là Vương Cát.

Từ giờ là bạn cùng phòng với cậu nha!”

Trương Phong hơi ngẩn người, sau đó gật đầu:

“À, xin lỗi…

Tôi là Trương Phong.

Rất vui được gặp.”

“Thôi khỏi khách sáo huynh đệ!

Ngươi trông có vẻ mệt rồi, nghỉ ngơi đi.

Tối nay hai ta cùng đi dạo một vòng thành phố, ta thấy ngươi từ quê lên chắc chưa quen chốn này đâu.” – Vương Cát vỗ ngực cười sang sảng.

Trương Phong mỉm cười.

Hắn cảm nhận rõ sự chân thành và hào sảng nơi tên mập này.

“Vậy nhờ ngươi rồi.” – hắn đáp lại nhẹ nhàng.

“Ổn áp!

Khoảng 9 giờ tối nhé, ta có việc chút, ngươi cứ nghỉ ngơi đi.” – nói rồi, Vương Cát nhanh chóng rời khỏi phòng, bước chân nặng nề vang dần ra xa.

Căn phòng lại trở nên yên tĩnh.

Trương Phong ngồi dậy, kiểm tra cơ thể.

Vết thương nơi vai – chỗ từng va chạm dữ dội với bóng đen – giờ đã hoàn toàn biến mất.

Hắn nhớ lại phần thưởng: Đôi mắt Âm Dương, con dao rỉ sét, quyển công pháp…

“Không phải mơ thật rồi...” – hắn lẩm bẩm

Sau đó bảng hệ thống trong đầu hiện ra🙁Trương Phong: 18 tuổi; tu vi luyện thể viên mãn; Mắt âm dương, công pháp tu luyện: không; pháp khí sơ cấp: Dao đồ tể;

Kho đồ: Dưỡng Khí Quyết,Dao đồ tể; )

Hắn đưa tay lên vuốt mắt.

“Mắt Âm Dương sao?

Lẽ nào… thế giới này thực sự có quỷ ma, yêu vật?”

Trương Phong trầm ngâm.

“Nếu nhiệm vụ tiếp theo là thật, mình phải nhanh chóng nâng cao sức mạnh…

Hắn chọn quyển Dưỡng Khí Quyết. *Dưỡng Khí Quyết có muốn học không* âm thanh trong đầu vang lên* hắn suy nghĩ " Có "

Từng hàng chữ như sống động nhảy múa trước mắt.

Sách giảng giải phương pháp tụ khí từ trời đất, khai mở kinh mạch trong cơ thể, để dẫn linh khí vận hành toàn thân, sử dụng chân ngôn tụ khí và bắt đầu con đường tu luyện.

Trương Phong nhắm mắt, niệm chân ngôn.

Ngay lập tức, một dòng khí lạnh mờ mờ bắt đầu xoáy tròn trong đan điền.

Hai canh giờ trôi qua.

Một tiếng "bụp" nhẹ vang lên trong tâm thức.

Kinh mạch đầu tiên — đã được khai thông.

Linh khí dồn đến, cơ thể hắn cảm giác nhẹ nhõm khác thường.

Thần trí trở nên trong sáng hơn, tinh thần sung mãn.

"Chúc mừng túc chủ thành công tu luyện đạt thành Luyện Khí sơ kì"

“Nhanh vậy sao?” – hắn thầm nghĩ.

Trong sách có bảo Cảnh giới hiện tại nơi đây chia ra bao rồm : Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh và Hóa thần...

Trên nữa thì chưa rõ...

“Chắc là do cả ta lẫn Ngạo đều có ý chí mạnh, tinh thần lực vượt trội…” – hắn lẩm bẩm.

Dù vậy, hắn biết rõ không thể quá tham, nên dừng lại đúng lúc.

Trương Phong mở mắt, thở dài một hơi nhẹ nhõm.

“Mọi chuyện… mới chỉ bắt đầu.”
 
Back
Top Bottom