Cập nhật mới

Khác Trầm Hương Tàn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
402061726-256-k760874.jpg

Trầm Hương Tàn
Tác giả: mai_khau_da_tieu
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một tiểu thuyết xuyên không hư cấu lấy cảm hứng từ sự kiện lịch sử có thật ở Việt Nam.

Sự kiện "Tam Vương Tứ Nguyệt" là một trong những sự kiện có tính chất phức tạp trong lịch sử Việt Nam dưới thời Nguyễn, chỉ trong 4 tháng mà 3 vị vua liên tiếp là Dục Đức, Hiệp Hòa và Kiến Phúc lên ngôi và bị phế truất bởi hai phụ chính đại thần là Tôn Thất Thuyết và Nguyễn Văn Tường.

Từ những dữ kiện, tư liệu và thông tin hiện có về sự kiện này, tiểu thuyết này mong muốn có thể cung cấp được góc nhìn khác tổng quan hơn cho độc giả, nhưng đồng thời cũng thêm thắt một vài chi tiết hư cấu nhằm phục vụ cho sự kiện trọng tâm trong tiểu thuyết là "Tam Vương Tứ Nguyệt".

Nếu có sai sót gì, kính mong quý độc giả bỏ qua và góp ý cho tác giả ở phần bình luận.

Chúc quý độc giả có trải nghiệm tuyệt vời với "Trầm Hương Tàn" - tác phẩm đầu tay của Mai Khâu Dã Tiều.



xuyênkhông​
 
Trầm Hương Tàn
Chương I


Thành phố Hồ Chí Minh, mùa hè, năm 2025.

Ánh nắng ban mai chiếu rọi trên song sắt hành lang ký túc xá, mang theo một chút oi ả của tiết trời mùa hạ.

Dưới những tán cây xanh, đàn ve đã kêu inh ỏi mấy hôm nay.

Mọi người trong ký túc xá lại bắt đầu bận rộn thu xếp đồ đạt, ai ai cũng háo hức có một mùa hè sau bao ngày học hành vất vả ở giảng đường đại học.

Tại một trong những căn phòng ký túc xá, bên cạnh một chiếc bàn sắp xếp ngăn nắp tập sách, cánh cửa hé mở ra:"Trời!

Vậy mà còn ngủ được!"

- Huyền thở dài.

Trên chiếc giường cũ kỹ, Vy từ từ ngồi dậy với mái tóc bông xù, buồn ngủ đáp:

_ Huyền đó hả?

Xin lỗi bà nha tối qua tôi thức khuya quá...

_ Thôi, sáng nay nhờ báo thức của bà mà cả phòng phải dậy sớm đó!

Nhưng mà thấy bà ngủ ngon quá nên tụi này bấm dừng báo thức giùm bà.

Giờ mặt trời sắp đứng bóng rồi bà mới dậy!

_ Hì hì, lâu lâu được nghỉ hè, nên tối qua tui nghe mấy quả truyện audio liền!

_ Thôi con gái con đứa tốt nhất đừng thức khuya nhiều.

Mà bà có ý định về quê dịp hè này không?

Vy ngẩn một hồi lâu, kể ra cũng lâu lắm rồi Vy không về thăm ba mẹ một lần nào.

Vy trả lời:"Có vẻ năm nay lại không nữa bà ạ..."

Như thói quen, Huyền cũng không lạ gì với câu trả lời này của Vy nhưng cũng không khuyên bảo Vy.

Ngành đại học mà Vy đang học là ngành Lịch Sử, Vy có niềm đam mê với môn Lịch Sử, nhưng ba mẹ Vy lại muốn cô đi du học.

Kết quả, Vy và mẹ có một cuộc cãi vã dẫn đến việc tình cảm mẹ con rạn nứt, cũng từ đó Vy không còn liên lạc gì với ba mẹ.

Lát sau Huyền lên tiếng:

_ Chả lẽ hè này bà vẫn phải nai lưng ra đi làm kiếm tiền mới chịu à?

_ Hả?

_ Thấy bà vừa học vừa làm, tiết kiệm từng cắt từng xu như vậy.

Chi cho bằng tự thưởng bản thân!

Nói xong tiếng điện thoại Vy vang lên, số tài khoản của Vy hiện lên số tiền 20 triệu.

Vy sững người:

_ Trời ơi như vậy không...

_ Sao mà không được?

Tại bà không biết đó thôi chứ shop bán đồ bà làm là chi nhánh nhỏ của cửa hàng gia đình tôi á!

- Huyền cười một cách ám muội.

_ Thôi coi như tiền thưởng cho sự chăm chỉ của bà haha, thế thôi tôi đi đây!

Huyền thực tế là con nhà giàu chính hiệu (và không phải ai cũng biết), mỗi năm gia đình cô nhận được số tiền khổng lồ từ việc bán quần áo thời trang.

Chỉ là một điều nhà Huyền lại quá xa trường nên cô mới đăng ký ở ký túc xá (đồng thời cũng là khảo sát thị trường để mở thêm chi nhánh mới).

Nhận được số tiền khổng lồ bất ngờ, Vy không nói nên lời, nhưng cũng thầm nghĩ là phải sử dụng số tiền này xứng đáng.

Thế là cô đặt một chuyến du lịch đến Huế.

Huế từ lâu đã là nơi mà Vy muốn đến vì sự cổ điển của nó, và cũng là ghi lại một số tư liệu cho luận án của cô.

Thế là một kế hoạch mới đã bắt đầu nhen nhóm trong ý định của cô sinh viên trẻ tuổi.

Đã đến xứ Huế, vùng đất cố đô gắn liền với 9 đời chúa 13 đời vua.

Đi đến đâu Vy liền luôn chụp ảnh lại, đồng thời ghi nhận lại một số tư liệu, hiện vật.

Mùa hè thường không có nhiều khách du lịch, nhưng với Vy đây lại là thời điểm lý tưởng vì ít ra cô vẫn có thể tận hưởng một xứ Huế yên bình và bí ẩn (trừ việc hơi nóng).

Nhưng mà ít ra cô vẫn có thể ghi nhận nhiều tư liệu quan trọng cho bài tập của mình.

"Thế là đã xong những việc cần làm!"

- Vy thầm nghĩ.

Chiều đó, Vy dạo quanh bờ sông Hương, bỗng một tiếng ca cất lên, đó là một bài thể thức âm nhạc thính phòng quen thuộc với người dân xứ Huế - Ca Huế.

Giữa một buổi chiều yên ả bên dòng sông Hương, tiếng ca ấy như hòa quyện cùng với đất trời, trôi theo từng nhịp chảy của dòng Hương.

Cái sự trầm bổng ấy khiến người ta phiêu diêu trong một không gian mà ranh giới giữa hiện thực, lịch sử và cổ tích không còn rõ ràng.

Tựa như một lời tự sự, một sự giãy bày của ca nương cũng như là tiếng lòng giữa cái gọi là thời thời thế thế.

Cái thực và cái không thực thôi thúc con người ta tìm đến.

Một bài ca quen thuộc cũng được xướng lên - Hò Mái Nhì:

Chiều chiều, trước bến Văn Lâu,

Ai ngồi, ai câu, ai sầu, ai thảm,

Ai thương, ai cảm, ai nhớ, ai trông.

Thuyền ai thấp thoáng bên sông,

Đưa câu mái đẩy, chạnh lòng nước non.

Đó là một ca nương đã già ngồi trong khoang thuyền cùng với dàn nhạc cập bên bờ sông Hương, nhưng thời gian không làm giọng ca của bà già đi mà thực tế là nuôi cho giọng ca ấy.

Vy vỗ tay:

_ Hay quá!

- Vy vừa vỗ tay vừa cúi chào mọi người - Thưa bà, bài ca này gắn liền với sự kiện vua Duy Tân cùng Trần Cao Vân hẹn nhau ở Phu Văn Lâu để khởi nghĩa đuổi thực dân Pháp.

Nhưng không may âm mưu bị bại lộ và vua Duy Tân bị bắt và lưu đày.

Có đúng không bà?

_Cô bé ni, còn trẻ mà biết nhiều quá, hỉ!

Già ni cũng chỉ là ca nương già, cất lên giai điệu cổ để người ta nhớ đến thôi, hỉ.

Thật không ngờ lại được cô bé ni chỉ dạy cho.

Thật đáng quý!

_Thưa bà, con chỉ là sinh viên đại học, những điều này là con cũng được chính những người nơi đây chỉ dạy cho ạ!

Con không dám nhận hơn bà đâu vì bà là người đi trước nên ít nhiều sẽ có nhiều trải nghiệm với lịch sử hơn!

_Con gặp già ở ni chắc cũng là cái duyên, hỉ.

Con ở nơi mô?

_Con tên là Vy, con ở Thành phố Hồ Chí Minh ạ.

Đây là lần đầu tiên con ra Huế, và cũng thật may mắn khi được nghe tiếng hát của bà ạ!

_Đúng đúng... quả thật già rất may mắn khi được gặp con, hỉ - ca nương già gật gù - ta chỉ là một ca nương già không ai nhớ.

Tiếng ca của ta chính là tiếng nói của thời thế, của "đời", con đã gặp ta ở đây chứng tỏ con hiểu được thời thế của ta, hỉ.

_Thưa bà, bà nói vậy...- Vy khó hiểu

Nén trầm hương trong khoang thuyền đã tàn đi, một người trong khoang thuyền khẽ lên tiếng:"Bẩm mệ, trời đã tàn rồi."

Ca nương không trả lời, chiếc giơ tay ra hiệu.

Bà chậm rãi nói:"Muôn vàn sóng gió, thiệt ra, cũng chỉ là chuyện riêng của lòng người với thời cuộc.

Thời thế tạo nên con người, nhưng con người cũng chính là kẻ xoay vần thời thế; mà rứa rồi, ngẫm cho cùng, hết thảy cũng chỉ quẩn quanh một chữ "Đời".

Ở cõi nhân gian ni, chỉ có thời gian mới đủ thẩm quyền cất lời, mới dám mở ra cho thấu những uẩn khúc thăm thẳm nhất của sự đời, hỉ.

Đức cựu hoàng Duy Tân cũng là rứa, ngài Hàm Nghi cũng là rứa, hay xa hơn là những ông hoàng như Ưng Chân, Ưng Lịch, Ưng Đăng!"

Nói rồi, ca nương liền cầm tay Vy, dàn nhạc công phía sau liền cất lên bài Thập Thủ Liên Hoàn.

Mười bài ngự cất lên như một bánh xe thời gian xoay chuyển theo cái gọi là "Thời Thế".

Âm nhạc là thứ kết nối con người và thời thế, không chỉ đơn thuần là thứ ngân vang giữa sự "Đời".

Giờ đây, nó như một thanh gươm xé toạc bức rèm son che giấu những khe vực đen tối nhất.

Từng khúc vang lên, ào ào nhưng lặng yên, hóa thành từng nhịp chảy của dòng Hương và trở thành một khúc vải sa nam thêu hoa văn rồng phượng, phủ lên bánh xe thời gian đang quay ngược.

Không biết đâu là thực, là mơ, nhưng dường như đó đang là một tờ sắc phong hoặc là tờ cáo trạng của những bóng ma, không, nói đúng hơn là tiếng lòng của người đi trước, đang vang vọng từ những đáy vực của lịch sử, rìa sâu thẳm nhất của đời.
 
Trầm Hương Tàn
Chương II


Nhịp sông Hương vẫn chảy đều đều, âm thanh đàn phách vẫn còn ngân vang trên con thuyền.

Giữa lúc trời đất quay cuồng, từng cuộn nước sông Hương cuốn Vy vào một khoảng không thời gian khác:

_ Con có biết mẹ vì con mà mới cho con đi du học không?

Đó là cơ hội của con cho sau này!

Con phải biết nghĩ cho tương lai của con chứ!

_ Thế đó là "tương lai" của mẹ hay là của con?

Mẹ chỉ biết nghĩ cho mẹ thôi!

Con không bao giờ có ý định đi du học!

Con chỉ muốn ở đây, ở đất nước Việt Nam này thôi!

Trong một khoảng khắc, Vy nhìn thấy hình ảnh mình và mẹ mình cãi nhau hôm đó.

Sau đó là những tiếng vọng chồng chéo lên:"Con cái dạy không bao giờ nghe!...

Con sẽ phải hối hận!"

Rồi một tiếng nấc nghẹn, rất khẽ, như từ phía mẹ.

Mọi thứ chìm trong im lặng...

Sau một lúc, Vy choàng người tỉnh dậy, cơn đau nhói trong tim vẫn còn.

Một tiếng cửa khẽ kêu, sau đó là tiếng kêu reo:"Ông ơi, tiểu thơ đã tỉnh dậy rồi!".

Vy không kịp hiểu chuyện gì, chỉ thấy xung quanh thật khác lạ, cô đang nằm trên chiếc giường của một gian phòng đặt trưng của những căn nhà vườn xứ Huế.

Trong phòng có đủ vật dụng cần thiết cho một tiểu thư, chiếc bàn gương trang điểm với một chiếc gương loan đặt ngay giữa, một chiếc tủ quần áo được khảm xà cừ tinh xảo, cạnh đó là kệ sách được sắp xếp ngăn nắp, giữa gian phòng là một bộ bàn nhỏ, trên bàn để một lọ hoa và một rổ kim chỉ may vá, cả phòng đều được bày trí thêm đèn lồng và nến để tiện thắp sáng.

Có thể thấy đấy là một nhà khá giả.

Một người đàn ông bước vào, theo sau là một người phụ nữ cùng một vài người khác đi theo.

Cả người đàn ông và phụ nữ đều mặc áo dài may bằng lụa, cụ ông thì vấn khăn, cụ bà búi tóc cài trâm rất nền nã.

Cả hai người vội vã lên tiếng:"Ôi con!

Trong người con thấy răng?"

Vy vẫn chưa biết chuyện gì, cô liền bật dậy kêu:"Đây là đâu?

Các người đang đóng phim có phải không?"

Cả hai ông bà đều sững người, bỗng một cô gái lên tiếng:"Chắc tiểu thơ hãy còn mệt, đông người vào quá làm tiểu thơ hoảng sợ..." nói rồi, hai ông bà mới thở dài rồi bước ra.

Cô gái lúc nãy liền hỏi:

_ Thưa tiểu thơ, tiểu thơ cảm thấy trong người thế nào rồi ạ?

_ Cô là ai?

Đây là đâu?

Sao tôi lại ở đây?

_ Tiểu thơ không nhớ em răng?

Em là con Sửu đây mà!

Bây chừ tiểu thơ đang ở phòng của tiểu thơ.

Tiểu thơ không nhớ chi răng?

Nhìn xung quanh, Vy thấy lạ lẫm nhưng cũng cảm thấy quen thuộc, cứ như Vy đã từng đến đây:

_ Đây là...

_ Ni là Trần gia ạ.

_ Trần gia ư?

Vậy tôi là...

_ Tiểu thơ là Trần Thị Tú Uyên, là con gái của ông bà Trần gia ạ!

Lúc này Vy, nói đúng hơn là Tú Uyên, đã mường tượng ra tình hình mình đang gặp phải.

Để chứng minh cho suy nghĩ của mình, cô liền hỏi thẳng:

_ Vậy bây giờ đang là năm nào?

- Tú Uyên cầm tay Sửu hỏi.

_ Dạ bây chừ là năm Nhâm Ngọ ạ.

_ Nhâm Ngọ?

Thế là thế nào?

- Tú Uyên dần hoảng loạn.

_ Dạ bây chừ là năm Tự Đức thứ 35 ạ!

- Sửu vừa run rẩy vừa trả lời

Tú Uyên trầm mình xuống xuống, thật không ngờ bản thân mình lại rơi vào tình cảnh này.

Cô không nghĩ rằng bản thân mình đã xuyên không đến thời vua Tự Đức, mà còn là một năm trước khi biến loạn ập đến.

Lúc này Sửu mới khẽ lên tiếng:

_ Tiểu thơ...

_ Nghe này!

Tôi không phải là tiểu thơ hay là Tú Uyên của cô đâu, tôi tên là Vy, hiện đang sống ở thành phố Hồ Chí Minh mà ngày xưa là thành Gia Định ấy!

_ Tiểu thơ nói cái chi em chả hiểu chi cả?

Tiểu thơ, rốt cuộc trong người tiểu thơ thấy ra răng?

Mà trước giờ nhà ta ở phủ Thừa Thiên mà, răng lại ở trong Gia Định ạ?

Lúc này Tú Uyên không hỏi nữa, cô ra lệnh cho Sửu lấy cho cô nước.

Sửu cũng nghe theo, liền lấy rót cho cô chén trà.

Sửu không yên tâm liền hỏi:

_ Thưa tiểu thơ, tiểu thơ đã thấy đỡ hơn chưa ạ?

_ Tôi đỡ rồi...

_ Hay quá, rứa em đi báo cho ông bà biết nha!

Tú Uyên liền thay y phục mới, Sửu cũng phụ cô chải tóc trang điểm.

Lát sau, Sửu dẫn cô đến gian nhà chính.

Tú Uyên gặp ông bà Trần, nhất thời không biết làm gì, nhớ lại những lần xem phim và nghe truyện audio là gặp cha mẹ phải quỳ chào.

Tú Uyên liền làm theo, nhưng lại... làm sai lễ nghi, Sửu thấy thế ráng nhịn cười song cũng nhắc cô làm thế nào cho đúng.

Cha mẹ Tú Uyên thấy thế cũng lắc đầu, cho miễn lễ, bà Trần thở dài:

_ Xem ra điệu bộ ni của con vẫn chưa được ổn lắm.

_ Con đã khiến cha mẹ lo lắng rồi ạ...

Ông Trần lên tiếng:

_ Thôi không phải lỗi con, con mau ngồi đi - ông quay sang con Sửu - Sửu, mi phải biết chăm sóc tiểu thơ thật kỹ, tiểu thơ mà có làm răng thì nhớ báo lại cho ông bà, hỉ!

_ Dạ con xin vâng lời ạ!

- Sửu liền lui ra sau Tú Uyên

_ Thế vì răng mà con lại...có ý định nhảy xuống hồ thế kia?

- bà Trần lo lắng hỏi con.

_ Dạ?

Chắc là có gì đó hiểu nhầm rồi...

- Uyên sững người, cũng không biết chuyện gì xảy ra nên cô đành nói thêm - Chắc là do con lúc đó cho cá ăn, bị trượt chân té xuống thôi ạ...

_ Thôi lần sau con nhớ cẩn thận...

Ông Trần lúc này cũng lên tiếng:

_ Thôi không sao.

Thật ra cha mạ gọi con ra đây cũng là một chuyện khác.

_ Thưa cha, con xin được nghe ạ.

_ Trần gia và Lê gia vốn là họ hàng gần với nhau, nay Lê gia có cô con gái gả cho ông hoàng cả.

Nên phía họ cũng đã hỏi ý nhà ta về việc đưa con theo để làm người hầu cận.

Ý con thấy răng?

Nói đến đây, trong đầu Uyên nhớ lại về kiến thức lịch sử mà mình từng được học.

Ông hoàng cả ở đây chính là ông hoàng Nguyễn Phúc Ưng Chân, tên thật là Ưng Ái.

Vua Tự Đức vì không có con, nên ông đã nhận nuôi 3 người con là Ưng Chân, Ưng Kỷ và Ưng Đăng, trong đó Ưng Chân là con của Thụy Thái Vương Nguyễn Phúc Hồng Y, còn Ưng Kỷ và Ưng Đăng là con của Kiên Thái Vương Nguyễn Phúc Hồng Cai.

Tú Uyên liền mới nghĩ:"Thật không ngờ, người đầu tiên mà mình gặp lại là vua Dục Đức sau này."

Bà Trần cũng nói theo:

_ Mà nói đến Lê gia, cũng lâu lắm rồi thiếp chưa gặp con bé Xuân bên nớ.

Hồi thiếp đi dự tiệc bên Lê gia, thấy con bé ấy vừa xinh mà vừa khéo ăn nói, thiếp thật sự rất thích!

_ Bây chừ cũng là con bé ấy được gả cho ông hoàng cả - Ông Trần thở dài - thôi thì hy vọng con bé sẽ an ổn, chứ ông hoàng cả thì...không được lòng hoàng thượng lắm...

_ Thiếp cũng mong là rứa - Bà Trần quay sang nói với Tú Uyên - Uyên con, nếu con bằng lòng thì sau này phải biết bầu bạn, bảo vệ con bé Xuân bên nớ, con hỉ!

_ Lời cha mẹ dạy con đã ghi nhớ, con thấy đây cũng là dịp con đi đây đi đó để học hỏi thêm về nếp ăn nếp ở trong cung.

Thật ra, Tú Uyên nghĩ là nếu đã về lại khoảng thời gian này thì cô cũng muốn tranh thủ tìm hiểu về nếp sống người xưa.

Nhưng sau khi biết những điều này thì phải tìm cách trở về thế kỷ 21 ngay trước khi có biến.

Ông bà Trần gật đầu, cho Tú Uyên về phòng, cũng không quên dặn dò mai sẽ mời người dạy nghi lễ trong cung.

Tú Uyên về phòng, liền hỏi Sửu:

_ Sửu này, cô Xuân bên đó là người thế nào vậy?

_ Dạ thưa tiểu thơ, thật ra cô và tiểu thơ Lê đều đã từng gặp qua rồi ạ.

_ Từng gặp qua?

_ Dạ phải, em còn nhớ bữa nớ tiểu thơ còn khen tiểu thơ Lê là người tinh tế, hiểu lễ nghĩa.

Chắc là lâu quá tiểu thơ quên mất rồi, hỉ.

_ Thôi em cứ chải đầu tiếp đi...

Lúc này Sửu cũng giúp Tú Uyên chải đầu xong, sau đó dìu cô lên giường và thổi nến.

Tú Uyên đêm đó cứ suy nghĩ rằng cần phải biết những thứ cần biết trước khi biến loạn ập đến...

Giờ Dần đã điểm, Sửu cùng một vài người hầu khác bước vào, mang theo chậu nước, ống nhổ, khăn lau,...

Sửu lay Tú Uyên dậy, nhưng nàng thì vẫn nằm lì.

Hiện tại, Huế lúc này đang rơi vào tầm giữa tháng 9 nên tiết trời có phần mát mẻ, Uyên dần mở mắt ra:

_ Còn sớm mà Sửu, cho ta ngủ thêm một chút đi...

Sửu hoảng hốt giục:

_ Ối tiểu thơ mau dậy đi!

Không là người dạy lễ nghi sẽ đến đó!

Uyên mới giật mình nhớ ra, liền mới ngồi dậy.

Lúc này đám người hầu quay quanh cô phụ cô rửa mặt, một người hầu liền bưng một khay đặt một miếng vỏ cau tươi đến:

_ Thưa tiểu thơ, vỏ cau tươi đây ạ.

_ Ơ...

Ta phải nhai thứ này à?

_ Dạ thưa tiểu thơ, mỗi sáng đều làm như rứa, để khử mùi hôi trong khoang miệng ạ.

Tú Uyên liền cầm vỏ cau lên cho vào miệng nhai.

Lát sau một khay trà được bưng đến để giúp Uyên nhổ đi.

Sau khi rửa mặt xong, Sửu liền chảy tóc cho Uyên, kiểu tóc Uyên làm hôm nay đặt biệt hơn hôm rồi, đó là kiểu vấn tóc trần, ở trên còn cài thêm một chiếc lược bằng ngà trông rất trang nhã.

Làm tóc và trang điểm xong, mọi người liền phụ Uyên mặc áo, đầu tiên là họ khoác một chiếc áo dài năm thân màu trắng bên ngoài chiếc áo cánh mà Uyên đang mặc, sau đó là chiêc áo dài may bằng lụa vân màu xanh cánh trả.

Một vú già trong nhà liền ra thưa:"Tiểu thơ, người dạy nghi lễ đến rồi ạ!".

Mọi người liền bước ra, người dạy nghi lễ là một nữ quan thuộc Thượng Nghi trong Lục Thượng do Lê gia đích thân mời.

Vị nữ quan này ra sức dạy dỗ cho Tú Uyên cách đi đứng, quỳ lạy hành lễ cho đúng và cách ngủ đúng tư thế.

Trong lúc dạy, nữ quan cũng lưu ý cho Tú Uyên về một số quy định về thứ bậc:

_ Tiểu thơ, trong Đại Nội, ai nấy đều có vị trí riêng.

Từ Hoàng hậu đến các phi tần, rồi đến các cung nữ, ai nấy đều phải tuân theo thứ bậc nghiêm ngặt, cũng như Lục Thượng ni là hệ thống cung nữ với nữ quan, phụ trách trông nom sinh hoạt, phân công công việc cho các cung nữ cấp dưới.

Họ học việc dưới sự quản lý của các bà phi hay nữ quan cấp cao.

Tiểu thơ cũng xem như là người trong cung, cần phải ghi nhớ thứ bậc với phép tắc, để không làm mất lòng các bậc trên, đồng thời giữ gìn danh tiếng cho gia đình mình hỉ.

_ Vậy thưa bà, hiện nay Lục Thượng do ai quản lý?

_ Trước kia, Lục Thượng vốn do bà phi Trung Võ thị quản lý khi bà còn là Hoàng Quý Phi.

Nhưng hiện tại bà phi Trung đã không còn quản lý chung Lục Thượng nữa, bà hiện đang quản lý riêng cho Thượng Nghi.

Nên hiện nay vẫn chưa có phi tần nào quản lý cả Lục Thượng.

Tiếp đó, nữ quan liền phổ biến về thứ bậc phi tần, nữ quan, các ngoại mệnh phụ.

Cũng theo đó, thứ bậc phi tần trong cung đình được chia thành 9 bậc gọi là Cửu Giai.

Hoàng hậu là ngôi vị cao nhất, nhưng ngôi vị này từ sau đời Nguyễn Thế Tổ đã bỏ trống nên hiện nay chức Hoàng Quý Phi là cao nhất.

Sau đó các bậc phi tần lần lượt là Nhất Giai Phi, Nhị Giai Phi, Tam Giai Tần, Tứ Giai Tần, Ngũ Giai Tiệp Dư, Thất Giai Quý Nhân, Bát Giai Mỹ Nhân, và cuối cùng là Cửu Giai Tài Nhân.

Các nữ quan trong Lục Thượng Viện cũng có sự phân cấp, thông qua đó được phân thành 6 bậc là Thủ Đẳng, tức chức Quản Sự, sẽ giám sát và điều hành tất cả mọi việc; Thứ Đẳng, chức Thống Sự, điều phối công việc và giám sát; Trung Đẳng, chức Thừa Sự, thực hiện và hỗ trợ quản lý; Á Đẳng, Tùy Sự, hỗ trợ các bậc trên; Hạ Đẳng, Tòng Sự, đảm bảo sự trôi chảy trong Lục Thượng; Mạt Đẳng, Trưởng Ban, hoàn thành các nhiệm vụ cụ thể được giao.

Tước hiệu ngoại mệnh phụ triều Nguyễn chủ yếu được phong cho mẹ hoặc vợ quan viên, hoặc là những ngoại thích (mẹ của bà hoàng thái hậu).

Thông qua phẩm trật của quan viên mà có những tước hiệu sau: Nhất Phẩm, Phu Nhân; Nhị Phẩm, Đoan Nhân; Tam Phẩm, Thục Nhân; Tứ Phẩm, Cung Nhân; Ngũ Phẩm, Nghi Nhân; Lục Phẩm, An Nhân; Thất Phẩm, Nhu Nhân; Bát Phẩm, Cẩn Nhân; Cửu Phẩm, Nhụ Nhân.

Tú Uyên nghe xong, đôi mắt sáng rực, nghĩ thầm những kiến thức này cần phải ghi lại để nhớ.

Sau một hồi học xong lễ nghi cung đình và các cấp bậc, Tú Uyên nằm dài trên giường, Sửu ở bên đang dọn dẹp.

Tú Uyên hỏi:

_ Sửu này, em thấy đàn bà con gái thời nay thế nào?

_ Thưa tiểu thơ, em ít học nên không biết nói thế nào cho đúng nữa.

_ Không sao, em cứ nói.

_ Em hỉ, từ lúc sanh ra đến bây chừ, em thấy mạ em lúc mô cũng quán xuyến việc trong nhà.

Dù rứa, sau này đi làm người hầu cho cô, em thấy dường như mọi nữ nhân đều phải biết chăm lo việc nội đình.

Nói chi xa, đến cả bà lớn nhà ta cũng rứa luôn hỉ.

_ Cũng đúng, hôm nay ta được học về các cấp bậc, ta thấy rằng phụ nữ thời này rất giỏi ấy chứ.

Việc lớn việc bé trong nhà đều phải quản lý, nếu đổi lại là ta, chắc ta cũng không bằng một góc của em.

_ Làm răng mà tiểu thơ nói như rứa hỉ?

Tiểu thơ là người rất giỏi xem sổ sách mà!

_ Hả?

_ Bà lớn là người đích thân dạy cho tiểu thơ coi sổ sách, dạy tiểu thơ mấy môn nữ công gia chánh, hỉ.

Tiểu thơ nói vậy em không dám nhận đâu!

Nói rồi, Sửu liền đem mớ sổ sách ra trước mặt Uyên:

_ Tiểu thơ xem đi, các thứ ni đều là do tiểu thơ xem đấy!

_ Đây là...

Uyên sững người, chạm tay vào mớ sổ sách trước mặt, bỗng cả người cô có một luồng năng lượng lạ đi qua trong phút chốc.

Khiến cả người cô tê liệt trong một khoảnh khắc rồi vụt mất.

Cô mở sổ sách ra, không hiểu sao đột nhiên cô có thể hiểu được những gì trong sổ sách viết, những dòng chữ Nôm trong thoáng chốc đã không còn là những chữ tượng hình phức tạp, mà là một hệ thống chữ viết đầy đủ giúp người đọc hiểu được tất cả những gì được ghi:

Mồng 26 tháng 4, năm Nhâm Ngọ

• Gạo: 2 thúng - 32 kẽm

• Rau củ các loại: 1 giỏ - 15 kẽm

• Gà: 2 con - 30 kẽm

• Thịt heo: 3 cân - 24 kẽm

• Trà: 1 cân - 18 kẽm

• Trứng vịt: 12 quả - 6 kẽm

Tổng chi: 125 kẽm

Người lĩnh tiền: thị Thảo - lĩnh 150 kẽm

Người kiểm kê: thị Hòa

Số tiền thừa: 25 kẽm đã nộp vào kho

Ghi chú: Giá cả lương thực, rau thịt đều tăng, nguyên do là tình hình Bắc Kỳ đương rối ren khiến hàng hóa khan hiếm, chợ búa biến động, cân nhắc chi tiêu cho những đợt kế tiếp.

Uyên khẽ lắc đầu:"Cũng đúng, sau ngày 25 thực dân Pháp đã đánh chiếm được thành Hà Nội."

Mồng 27 tháng 4 năm Nhâm Ngọ

• Rau củ các loại: 1 giỏ - 16 kẽm

• Cá rô: 10 con - 30 kẽm

• Thịt heo: 2 cân - 35 kẽm

• Đậu phụ: 10 miếng - 5 kẽm

Tổng chi: 86 kẽm

Người lĩnh tiền: thị Lành - lĩnh 120 kẽm

Người kiểm kê: thị Hòa

Số tiền thừa: 34 kẽm đã nộp vào kho

Ghi chú: Cá, thịt đều khó mua, chợ Đông Ba sáng nay đông nghịt người, giá cả còn cao hơn hôm qua.

Uyên vừa lắc đầu vừa thở dài:"Mới một ngày mà đã lên giá thế này..."

Sửu bên cạnh đưa cho Uyên chiếc khăn tay:

_ Chiếc khăn tay ni hôm bữa tiểu thơ làm rơi hôm tiểu thơ té ao.

Em đã giặt lại rồi ạ!

_ Ta cảm ơn em!
 
Back
Top Bottom