Cập nhật mới

Khác Trái Tim Dưới Vòm Gác Gỗ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
399420455-256-k361677.jpg

Trái Tim Dưới Vòm Gác Gỗ
Tác giả: tuhach
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lý Vương Thịnh

Đặng Văn khang



tuhành​
 
Trái Tim Dưới Vòm Gác Gỗ
Chương 1. cậu hai trở về


__

Chiều tháng Ba, gió từ sông lớn thổi qua dãy cau sau nhà Hội đồng Phan, làm đám tàu dừa xào xạc như tiếng áo dài của thiếu nữ đi ngang ngõ.

Bà Hội đồng ngồi trên phản gỗ lim giữa nhà, tay cầm tràng hạt, mắt cứ hướng ra cổng lớn, nơi đám người làm đã được lệnh chờ sẵn từ tờ mờ sáng.

Ông Hội đồng, người mà cả làng đều sợ tiếng quát, hôm nay cũng rảo bước lên xuống như người có lửa trong lòng.

Tin cậu Hai Thịnh – người con trai học tận bên Tây – sắp về đã làm cả gia trang nhộn nhịp như hội.

Mấy đứa con gái trong xóm nghe tin cũng xúm xít lại nhìn trộm qua hàng rào trúc, thì thầm rỉ tai nhau về dáng dấp của một người "học rộng, nói chuyện có chữ Tây, mặc đồ như trong phim bóng".

Thịnh về vào buổi xế.

Chiếc xe hơi màu đen bóng, lấp lánh dưới nắng vàng như thứ gì đó quá đỗi xa lạ giữa mảnh đất còn sặc mùi rơm rạ và nước mưa ruộng đồng.

Cậu bước xuống xe trong chiếc sơ mi trắng, quần tây kẻ li, mái tóc chải ngược bóng mượt và đôi mắt như mang theo cả trời u buồn từ nước Pháp xa xôi.

Bà Hội đồng khóc òa lên, ôm con vào lòng:

– Trời ơi… con tôi!

Bảy năm... bảy năm trời má ngóng!

Cậu Thịnh cười nhẹ, vuốt nhẹ lưng má, ánh mắt đảo quanh sân:

– Nhà mình vẫn vậy hả má?

Mùi cau với bồ kết quen thiệt…

Ông Hội đồng không ôm con, chỉ gật đầu một cái:

– Về rồi thì tính chuyện tương lai.

Học đủ rồi, giờ phải gánh vác cơ nghiệp cha ông.

Cậu Hai gật, nhưng đôi mắt không sáng lên khi nghe chữ “cơ nghiệp”.

Ánh nhìn lướt qua đám người làm đứng thành hàng, rồi dừng lại ở một chàng trai mặc áo bà ba cũ, tay vẫn còn dính đất bùn, đang nhìn cậu không chớp mắt.

Đó là Đặng Văn Khang – đứa con nuôi ông Hội đồng cưu mang từ năm Khang mới mười tuổi, sau vụ đói mùa ở huyện Thượng.

Khang cao gầy, da sạm nắng, ánh mắt đen sẫm và sâu như giếng làng mùa cạn.

Trong cái nhìn ấy có cái gì đó khiến cậu Hai bất giác quay đi – như thể lỡ chạm vào một nỗi gì rất xưa, rất thật, không dễ gọi tên.

Và thế là... giữa cái sân lót gạch tàu ấy, giữa một bên là tiếng trống đồng vọng từ truyền thống, một bên là nỗi u uẩn từ những năm tháng xa xứ, cậu Hai Thịnh đã trở về – mang theo cơn gió lạ, và cũng mang theo một định mệnh không ngờ, bắt đầu từ cái nhìn đầu tiên với người con trai ấy.
 
Trái Tim Dưới Vòm Gác Gỗ
Chương 2. Bữa Cơm Hội Đồng


__

Mặt trời đã khuất sau rặng trâm bầu, tiếng dế bắt đầu rỉ rả dưới chân hiên, báo hiệu một buổi tối sắp buông trên mảnh đất thâm nghiêm của dòng họ Phan.

Trong gian nhà chính, mâm cơm lớn đã dọn sẵn.

Bảy món, tất cả đều do bà Bếp Tám nấu – người từng hầu từ thời ông cố Hội đồng, tay nghề không phải vừa.

Cậu Hai Thịnh ngồi bên tay phải ông Hội đồng, chỗ danh dự xưa nay chỉ để dành cho người thừa kế.

Bà Hội đồng ngồi đối diện, ánh mắt nhìn con trai chan chứa niềm tự hào và... toan tính.

Cạnh bà, là Cô Ba Mỹ Dung – con gái cưng nhà Hội đồng Trần, xinh như tranh vẽ, mắt lá liễu, da trắng như chè đậu ván.

Nàng được mời tới dùng cơm, "tình cờ" thôi, nhưng ai cũng biết là vì cái lễ hỏi sắp tới.

Chỉ duy nhất Khang là không ngồi bàn.

Cậu đang quỳ thấp bên bếp lò sau hè, nấu nước sôi và hâm lại tô canh cá linh cho nóng.

Cậu nghe tiếng cười nói vọng ra từ nhà trên, thỉnh thoảng lại có tiếng của Thịnh – trầm, ấm, mà sao hôm nay nghe đỗi xa xôi.

Trong bàn ăn, ông Hội đồng gắp một miếng thịt kho đặt vào chén con trai:

– Lâu rồi không ăn món nhà.

Về rồi, lo cưới vợ, lập nghiệp.

Tao già rồi, không trông mong gì ngoài chuyện cưới vợ đẻ cháu cho dòng họ.

Thịnh nhai chậm rãi, không nói gì.

Cô Ba Mỹ Dung cười duyên, khẽ nói:

– Ở bên Tây chắc đồ ăn không được như vầy đâu hén, cậu Hai?

Cậu Thịnh gật đầu, khách sáo:

– Ở đâu cũng vậy, miễn lòng mình ấm.

Ông Hội đồng cười lớn, giọng pha chút rượu:

– Má nó, nghe chưa!

Nó nói ấm lòng, thì lấy vợ mới ấm!

Con gái ông Trần là lựa chọn tốt nhất.

Nhà đó giàu có, chức tước, mà con nhỏ lại ngoan.

Trời định rồi!

Bà Hội đồng vuốt nhẹ tà áo:

– Tháng sau là tốt ngày.

Gả liền đi, chớ để trễ, thiên hạ dị nghị.

Thịnh đặt đũa xuống, nhìn cha mình.

Ánh mắt ấy – không hẳn là chống đối, cũng chẳng cam chịu.

Chỉ là… hoang hoải.

– Nếu con không muốn thì sao, thưa ba má?

Căn phòng chợt lặng.

Tiếng đũa rơi chạm vào thành chén nghe rõ mồn một.

Ngoài bếp, Khang khựng tay.

Nồi nước sôi trào ra lửa.

Ông Hội đồng đỏ mặt:

– Không muốn?

Mày học nhiều quá thành hư hả?

Dòng họ này có ai cưới vợ là vì yêu đương không?

Tao cưới má mày vì ông nội sắp đặt.

Vợ chồng tao sống yên ổn tới giờ!

Mày không có quyền từ chối!

Thịnh ngẩng mặt, chậm rãi nói:

– Con không muốn ràng buộc một người con gái mà con không thương.

Nhất là, khi trái tim con... không thuộc về ai trong số họ.

Bà Hội đồng trợn mắt:

– Trái tim con... không lẽ ở bên Tây mày mê đứa nào rồi?

Thịnh im lặng.

Không gật, không lắc.

Chỉ có ánh mắt – ánh mắt ấy vừa hướng xuống bếp, nơi có một người đang lặng lẽ rửa chén, tay run run như thể đang cầm lưỡi dao.

Trong im lặng, chỉ có tiếng muỗng chạm vào thành chén.

Cô Ba Mỹ Dung cúi đầu, miệng mím chặt.

Từ đó, bữa cơm tan trong thứ vị chát, không ai đụng đũa thêm lần nữa.

__
 
Trái Tim Dưới Vòm Gác Gỗ
Chương 3.Chân dung người hứa hôn


___

Buổi sáng hôm sau, trời không mưa nhưng sương vẫn giăng mờ khắp vườn cau.

Cậu Hai Thịnh thức dậy từ rất sớm, nhưng không phải vì giấc ngủ yên, mà bởi những cơn mộng lạ – nơi có người con trai đứng giữa đồng lúa, tay giơ cao chiếc nón rách, miệng gọi tên cậu, mà giọng thì tan như khói...

Bà Hội đồng bước vào phòng, tay cầm bộ đồ dài màu nâu sữa, vải lụa Bến Nghé:

– Thay đồ đi con.

Bữa nay sang nhà ông Hội đồng Trần thăm hỏi.

Người ta sắp là sui gia với mình, không lẽ cứ làm ngơ.

Thịnh đang đứng trước gương, lược chải dừng lại giữa mái tóc:

– Má à... má biết con đã nói sao hôm qua rồi mà.

Bà Hội đồng nhìn con mình qua gương, giọng khẽ hẳn:

– Má biết.

Nhưng đời không như bên Tây đâu, con à.

Ở đây, má cưới ba con năm mười sáu tuổi, về mà chưa biết mặt chồng.

Vậy mà sống với nhau ba mươi năm trời.

Má không hỏi "có thương không", má chỉ hỏi: "có chịu sống yên ổn không?"

Thịnh không nói nữa.

Chỉ lặng lẽ thay áo.

Ra khỏi nhà, gió thổi qua tàn trầu sau vườn, đưa theo mùi bồ kết phơi chưa khô, ngai ngái – như một dự cảm chẳng lành.

---

Nhà ông Hội đồng Trần cách nhà Hội đồng Phan một con rạch nhỏ.

Nhưng khác với vẻ cổ kính của nhà Thịnh, nơi này xây mới, gạch Tây đỏ au, tường cao, cổng sắt sơn xanh.

Người hầu tấp nập như ong vỡ tổ.

Mỹ Dung ra đón từ xa.

Nàng mặc áo dài nhung tím, thắt eo bằng dải lụa ngà, tóc cột nơ đen, khuôn mặt tròn phúc hậu, nhưng ánh mắt lại long lanh sắc sảo.

Bàn tay mềm, trắng, thơm mùi phấn, đưa ra:

– Cậu Hai Thịnh… còn nhớ tôi không?

Hồi nhỏ hay chơi ô ăn quan ngoài sân đình, tôi toàn thua cậu hoài.

Thịnh lịch sự bắt tay, môi nhếch lên một nụ cười đúng mực:

– Làm sao quên được.

Hồi đó cô khóc um trời, má tôi phải cho kẹo để nín.

Cả hai cùng cười.

Nhưng có thứ gì đó trong ánh mắt Mỹ Dung không hoàn toàn là vui.

Khi cùng bước vào phòng khách, cô nói nhỏ – rất nhỏ:

– Hồi đó thua một ván ô ăn quan.

Còn bây giờ… tôi không muốn thua cả cuộc đời.

---

Trong suốt buổi nói chuyện, Mỹ Dung luôn là người chủ động.

Cô kể về mấy năm học ở trường Dòng, chuyện thêu thùa, dạy học trẻ nghèo, chuyện yêu thích tiếng Pháp, âm nhạc, thậm chí còn nhắc đến Rimbaud, một thi sĩ Thịnh từng đọc.

– Cậu Hai chắc thích Rimbaud?

Bài "Le Bateau Ivre" đẹp như mộng vậy.

– Ở Pháp, ai cũng đọc.

Nhưng đọc xong, mỗi người hiểu một kiểu.

– Vậy cậu Hai hiểu ra sao?

– Là chiếc thuyền say thì không thể cập bến bình yên.

Mỹ Dung im lặng vài giây.

Rồi nàng nói, gần như là thầm thì:

– Vậy thì… tôi nguyện làm bến bờ, dù biết người không bao giờ muốn neo lại.

Ánh mắt hai người gặp nhau, ngắn thôi, nhưng cũng đủ để Thịnh thấy lòng mình dao động.

Không phải vì yêu, mà vì thương xót – cho một người con gái cũng bị sắp đặt, cũng bị đẩy vào canh bạc cuộc đời không biết thắng hay thua.

---

Chiều ấy, sau khi trở về từ nhà ông Hội đồng Trần, Thịnh ăn mặc đơn giản, ra ngồi trước hiên nhà, nơi chiếc ghế gỗ cũ kẽo kẹt theo gió.

Trời sập tối dần, một cơn mưa phùn bắt đầu rắc nhẹ qua kẽ lá cau, lất phất như hơi thở ai đó đang khóc trong lòng.

Từ xa, Khang đi ngang, tay cầm rổ thóc cho gà, áo ướt sũng, đầu cúi thấp như cố tránh cái nhìn của người đang ngồi.

– Khang.

Giọng Thịnh trầm, nhẹ nhưng buộc Khang phải dừng lại.

Chàng trai đứng chững một hồi lâu rồi mới bước lại gần, vẫn giữ tư thế cúi đầu.

– Dạ… cậu Hai gọi em?

Thịnh vỗ tay xuống chỗ trống cạnh mình:

– Lại đây ngồi một chút.

Mưa rồi, lo cho gà sau cũng được.

Khang đặt rổ xuống chân hiên, ngồi xuống nhưng cách một khoảng.

Ánh mắt không dám nhìn thẳng.

Mùi mưa quyện với mùi đất ẩm, làm nhói lòng như thể vừa trở về nơi cũ từng chôn một nỗi buồn chưa kịp đặt tên.

– Hôm nay… em có theo ra nhà ông Trần không?

Khang khẽ lắc đầu, rồi đáp nhỏ:

– Không.

Em ở nhà phụ bà Tám nhóm lò.

Nhưng người làm họ nói hết rồi.

Cô Ba đẹp lắm hả, cậu Hai?

Thịnh không đáp ngay.

Cậu thở dài, rồi gác tay lên gối, mắt nhìn xa:

– Cô ấy thông minh, biết nói chuyện, hiểu cả thơ Pháp…

Nhưng lạ lắm, Khang à.

Có người hợp lý mọi điều, nhưng lòng lại chẳng động nổi.

Còn có người, chỉ đứng lặng dưới mưa, tôi cũng thấy tim mình rớt mất rồi.

Khang cứng người lại.

Cậu quay đi, mắt đỏ hoe:

– Cậu đừng nói nữa…

Lỡ tai người khác nghe được, em không chịu nổi.

Cậu Hai có đường của cậu, em có chỗ của em.

Em ở đất, cậu ở mây.

Làm sao tới được với nhau?

Thịnh đưa tay siết lấy tay Khang.

Tay ấy chai, sần, nhưng nóng rực:

– Tôi không muốn ai khác ngoài em.

Dù có cưới vợ, lòng tôi vẫn như ruộng mùa hạn, nứt ra từng mảnh.

Em có hiểu không, Khang?

Khang rút tay về, mặt cúi gầm, môi run run:

– Nhưng em là đàn ông.

Cậu Hai cũng vậy.

Người ta sẽ cười, sẽ chửi, sẽ đánh chết em.

Cậu có chịu nổi không?

Thịnh im lặng một lúc lâu.

Rồi cậu nói, chậm rãi nhưng như lưỡi dao cứa vào tim:

– Tôi chịu nổi hết.

Chỉ không chịu nổi nếu em quay mặt bỏ đi.

Khang bật dậy, bước nhanh vào màn mưa, để lại Thịnh một mình ngồi dưới mái hiên gỗ, mắt dõi theo bóng người khuất dần giữa mưa mờ và đêm tối.

Trong lòng cậu, thứ ánh sáng duy nhất còn sót lại… chính là cái tên Khang vang lên mãi trong tim mình như tiếng mõ chùa vọng giữa hư không.

__
 
Back
Top Bottom