Chương 2:Sáng ở Trà Ôn thường bắt đầu bằng tiếng nước vỗ mạn ghe và mùi bùn non còn vương trong sương sớm.
Khi mặt trời chưa kịp lên khỏi hàng dừa nước, nhà ông hội đồng Phan Lâm đã có người thức dậy.
Huyền Trân là một trong số đó.
Cô dậy sớm hơn mấy bà vợ, cũng sớm hơn cả hai anh.
Trân tự tay xếp lại mền gối, chải tóc gọn gàng, rồi thay áo bà ba màu nhạt.
Mọi thứ trên người cô đều vừa vặn, kín kẽ, không thừa một nếp nhăn.Không phải vì bổn phận mà Trân dậy sớm.
Ở Sài Gòn, cô hiếm khi được nhìn thấy buổi sáng đúng nghĩa.
Chỉ khi về Trà Ôn, sáng mới có hình hài riêng của nó — ấm áp, chậm rãi, và dịu như một lời thì thầm.
Trời vừa bửng lên, chưa có nắng, chỉ có ánh sáng mỏng như lụa vắt qua hàng cau, sương còn đọng trên lá non.
Trân bước ra vườn sau.
Đất còn ẩm, mùi cỏ quyện với hương bưởi thoảng nhẹ.
Cô đi chậm, bàn tay khẽ lướt trên hàng rào tre, như sợ làm kinh động đến buổi sáng đang ngủ dở.
-Vẫn là ở nhà dễ thở hơn…
Cô khẽ nói, giọng rất nhỏ, chỉ đủ cho mình nghe.
Một bộ bàn trà đã được đặt sẵn dưới gốc mận trước sân nhà Trân ngồi xuống, rót trà, động tác gọn gàng nhưng không vội.
Hơi nước bốc lên, mang theo mùi trà thanh và ấm.
Cô mở quyển sách mang từ trường Tây về — bìa cứng, chữ in ngay ngắn, nhưng ánh mắt lại không dừng hẳn vào trang giấy.
Trân nhấp một ngụm trà, khẽ thở ra.
-Buổi sáng mà đọc cái. … này đúng là Cela touche profondément le cœur ( dịch nôm na là sâu lắng lắng đọng yên tĩnh các thứ á )
Cô khẽ cười, nụ cười rất nhẹ, vừa đủ để lộ ra một chút kiêu kì của người quen được chiều.
Rồi như chợt nhớ ra điều gì, Trân khép sách lại, ngẩng đầu nhìn ra con rạch phía trước nhà , nơi mấy chiếc xuồng ba lá đang lướt qua chậm rãi.
-Mai mốt đi rồi… chắc lại nhớ.
Nàng thơ nhà ta đang ngồi rất thư thái thì ánh mắt bất chợt liếc sang gian nhà chính -là cậu hai anh trai cùng mẹ của cô , Lâm Minh đang đứng giữa các bậc thềm chỉn chu ngó nghiêng xem xét lại áo quần đã tươm tất ngay ngắn hay chưa .
Cậu dùng tay phủi nhẹ tay áo để làm phẳng phiu bộ ghi-lê mới của mình trên khuy áo ngoài lấp ló sợi dây của chiếc đồng hồ quả quýt trên đấy .
Trân nhìn thấy nhưng chẳng lên tiếng đợi anh trai đi gần lại phía trước sân cô mới cất tiếng nói bâng quơ.
- Chà anh hai tui đi đâu mới sáng sớm mà ăn mặc bảnh trai quá nghen
- Bộ anh đi cua cô nào hay sao v đa
Cậu hai đang khoang thai bước đi từ tốn thì nghe giọng em gái đang lảnh lót bên tai mình cậu quay sang theo hướng giọng nói phát ra trông thấy em cậu bảo
-Cớ chi cô út ghẹo anh vậy đa , tui đi thúc lúa tá điền chớ có cô nào mà ưng
Nghe thấy thế Huyền Trân không trả lời liền chỉ cười nhẹ r mới tiếp lời anh chân cô gác lên nhau đung đưa nhẹ nhàng
- Nói chi mà kì con ông hội đồng thì con gái cả làng này xếp hàng đợi anh
Cậu hai toang đi lại gần em gái hơn chút nói :
-Tui thấy cha nên gả cô đi thì hơn chớ để ở nhà toàn nói móc nói khịa tui thôi
Câu nói ấy chỉ dường như đang trêu chọc cô em gái mà thôi chớ cậu nào nỡ để gả cô đi được bao lâu thì hay bấy nhiêu .
Hai anh em nói chuyện dâm ba câu thì cậu cũng kiếu cậu đi chiếc xe Peugeot Type 156 ( cậu tao đi thúc lúa mướn thôi mà flex cỡ đó )
Sau khi anh trai mình đi Huyền Trân cũng không ngồi lâu ở đó nữa mà toang bước vào nhà định bụng đợi cha má và các bà khác mà thức dậy cô sẽ pha trà hầu cha má .
Tuy được ăn học đàng quàng nhưng lễ nghĩa của một người con gái cô cũng phải có ý tứ .
Trong gian nhà , chợt có tiếng mở cửa khe khé .
Ông bà chủ nhà đã dậy ông hội ra trước , ông nhìn Trân bằng ánh mắt trìu mến bởi lâu rồi ông mới gặp lại con gái .
Bởi cô đi học rồi ở tuốt trển chỉ có dịp nghỉ hè hoặc lễ tết cô mới dìa thăm nhà .
Bà hai Thanh mẹ cô bước theo sau còn 2 bà khác cũng lặng lẽ phía sau .Huyền Trân khẽ hít một hơi, tay thoăn thoắt lấy ấm trà, rót từng chén nhỏ.
Cô đặt chúng lên khay, sắp xếp ngay ngắn như bài học lúc còn đi học.
Dù sáng sớm, không khí còn sương mờ, Trân vẫn giữ cử chỉ uyển chuyển .
Ông lên tiếng bắt chuyện trước sau khi con gái đưa ly trà nóng về phía ông
- Trân dậy sớm vậy con .
Ông hỏi giọng trầm nhưng nhẹ nhàng
- Dạ con sợ trễ giờ hầu trà , cha má chờ lâu Trân đáp, cúi đầu thật khẽ, miệng khẽ nhếch lên một nụ cười tinh tế.
Bà hai vừa kẽ nắm tay con gái nhẹ nhàng kéo lại gần mình để cô ngồi xuống hỏi han đủ điều bà ba bà tư vốn chỉ không để ý đến cô con gái này lắm vì thân con gái cạnh tranh với ai bà ba không lo việc cô tranh với con trai bà .
Mẹ cô lên tiếng tay siết tay con ngó xem cô có ốm đi kí nào hay không rồi bà quay sang nói với ông hội rằng :
- Hồi đó ông cho nó đi học tít trên Saigon làm gì để tui phải xa con nhỏ .
Ông Hội thấy thế liền cau mày đáp
- Hừ cho nó đi học cao để có tiếng với người ta cho 2 anh nó đi thì cũng phải lo cho nó bằng anh bằng bè bạn nó chứ
- Thân con gái phải cao sang quyền quý sau này gã nó đi thì nhà trai cũng phải tương xứng
Ông hội với tư tưởng môn đăng hộ đối ông sẽ chẳng bao giờ để các con của mình lấy dân đen thấp hèn đâu
*Buổi sáng của gia đình họ diễn ra như thế còn bên trong sao thì hong bic*
Từ buổi sớm Trân đi chợ mua sắm cùng má , ban trưa thì đọc sách chiều tối trò chuyện cùng các anh trong gia đình .
Không ai biết, đằng sau vẻ ngoan hiền đó, cô đã từng cười khẽ trong bóng tối, thầm lén lút những trò tinh quái riêng.
Dù vậy, trước mặt người ngoài, cô vẫn là con gái ngoan, con cưng của gia đình, khiến ai cũng phải gật gù khen ngợi.
Ban đêm, khi nhà họ Phan chìm trong giấc ngủ .
Ánh đèn dầu leo lắt từ gian nhà chính hắt xuống hành lang, tạo nên những bóng dài uốn lượn trên tường.
Có bóng dáng ai đó đang rón rén đi khẽ ra gian nhà sau chiếc bóng do ngọn đèn dầu in hiu hắt lên tường bóng dáng của 1 nam 1 nữ đang quấn lấy nhau không kẽ hở họ điên cuồng quấn quýt một cách đê mê cuồng si .Khi ng nam ôm lấy người kia vào lòng rồi hôn lên tai gáy cổ , những tiếng nhóp nhép rã rít trong đêm tàn....
Hết chap 2 ùi 🫡