Cập nhật mới

Khác Trả Nghiệp

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405787806-256-k821165.jpg

Trả Nghiệp
Tác giả: VnAnhPark2
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

GL - Tâm lí - Xã hội - Dark nặng



dark​
 
Trả Nghiệp
Bóng trong gương


Chương 1 - Bóng Trong Gương

Miền Tây năm đó , nước không chỉ lên ngoài sông

-Nó còn dâng trong lòng người

Nhà ông hội đồng Phan Lâm ở Vĩnh Long là căn nhà bề thế nhất nhì vùng Trà Ôn, cột gỗ lim, nền gạch tàu đỏ sậm, ban đêm căn nhà treo đèn cao hắt bóng người dài ngoằng lên vách như những oan hồn chưa chịu tan.

Người ta bảo ông sống độc ác chẳng chịu nương ai nên nhà dù thịnh vượng qua 2 đời thì cũng thịnh quá hóa suy, bởi ông hội đồng có tới 3 bà vợ , con trai đông nhưng con gái chỉ có một

Cô út Phan Huyền Trân ,mười tám tuổi.

Trong nhà họ Phan, người ta ít khi nghe cô nói lớn tiếng.

Huyền Trân đi đứng chừng mực, gặp ai cũng cúi đầu thưa gửi đúng phép, chưa từng để người ngoài bắt được một lỗi nhỏ.

Mấy bà trong làng mỗi lần thấy cô đi ngang đều khen cô út có nết, con gái thời này phải công dung ngôn hạnh thì mới tốt .

Huyền Trân quen với những lời khen ấy từ sớm.

Cô tiếp nhận chúng bằng vẻ mặt điềm đạm, không tỏ ra vui mừng cũng không tỏ ra chán ghét.

Với cô, giữ cho người ta nghĩ mình là con gái ngoan đã thành một thói quen.

Buổi tối, nhà họ Phan ăn cơm đúng giờ.

Gian nhà lớn sáng đèn dầu, mâm cơm dọn đủ món nhưng ít tiếng nói.

Ông hội đồng ngồi đầu bàn, mấy bà vợ ngồi theo thứ tự, con cái cũng theo đó mà có chỗ của mình.

Cậu hai Phan Lâm Minh ngồi bên tay phải ông.

Suốt bữa, cậu ăn nhanh, ánh mắt hiếm khi rời khỏi mâm cơm, càng hiếm khi nhìn sang người khác.

Người ta bảo cậu hai giống cha nhất - không phải ở nét mặt, mà ở cách đặt công việc và danh phận lên trước mọi thứ còn lại.

Đối với cậu, chuyện trong nhà chỉ là phần phụ, có cũng được, không cũng chẳng sao.

Cách đó một bậc, cậu ba Phan Thừa Nguyên ngồi lặng lẽ hơn.

Cậu nói ít, khi được hỏi thì đáp đủ câu, đủ lễ.

Trong nhà họ Phan, nếu phải chọn một người dễ chịu nhất, thì đó là cậu ba.

Chỉ có điều, sự dễ chịu ấy khiến người khác khó nhận ra cậu đang nghĩ gì.

Huyền Trân ngồi cuối bàn, lưng thẳng, tay cầm đũa ngay ngắn.

Cô ăn chậm, mỗi lần gắp đều tránh gây tiếng động.

Khi ông hội đồng hỏi chuyện, Trân đáp ngắn gọn, giọng nhỏ vừa đủ nghe.

Từ đầu đến cuối bữa cơm, cô không làm ra một cử chỉ thừa nào, như thể đã quen với việc tồn tại trong nhà này bằng sự chừng mực.

Trong ánh đèn dầu, gương mặt Huyền Trân hiền đến mức, nếu không để ý kỹ, người ta sẽ nghĩ cô chỉ là một đứa con gái ngoan biết nghe lời, chẳng dính dáng gì đến những điều phức tạp trong căn nhà ấy.

Đêm đó, trước khi đi ngủ, Huyền Trân đứng lại trước chiếc gương đồng treo nơi góc phòng.

Trong gương, cô vẫn là cô - áo kín cổ, tóc vấn gọn, nét mặt không có gì khác lạ.

Chỉ có điều, khi Huyền Trân quay đi, hình ảnh trong gương chậm hơn một nhịp.

Rất khẽ.

Đủ để cô đứng sững lại.

HẾT CHAP 1 🫡
 
Trả Nghiệp
Con gái ngoan


Chương 2:Sáng ở Trà Ôn thường bắt đầu bằng tiếng nước vỗ mạn ghe và mùi bùn non còn vương trong sương sớm.

Khi mặt trời chưa kịp lên khỏi hàng dừa nước, nhà ông hội đồng Phan Lâm đã có người thức dậy.

Huyền Trân là một trong số đó.

Cô dậy sớm hơn mấy bà vợ, cũng sớm hơn cả hai anh.

Trân tự tay xếp lại mền gối, chải tóc gọn gàng, rồi thay áo bà ba màu nhạt.

Mọi thứ trên người cô đều vừa vặn, kín kẽ, không thừa một nếp nhăn.Không phải vì bổn phận mà Trân dậy sớm.

Ở Sài Gòn, cô hiếm khi được nhìn thấy buổi sáng đúng nghĩa.

Chỉ khi về Trà Ôn, sáng mới có hình hài riêng của nó — ấm áp, chậm rãi, và dịu như một lời thì thầm.

Trời vừa bửng lên, chưa có nắng, chỉ có ánh sáng mỏng như lụa vắt qua hàng cau, sương còn đọng trên lá non.

Trân bước ra vườn sau.

Đất còn ẩm, mùi cỏ quyện với hương bưởi thoảng nhẹ.

Cô đi chậm, bàn tay khẽ lướt trên hàng rào tre, như sợ làm kinh động đến buổi sáng đang ngủ dở.

-Vẫn là ở nhà dễ thở hơn…

Cô khẽ nói, giọng rất nhỏ, chỉ đủ cho mình nghe.

Một bộ bàn trà đã được đặt sẵn dưới gốc mận trước sân nhà Trân ngồi xuống, rót trà, động tác gọn gàng nhưng không vội.

Hơi nước bốc lên, mang theo mùi trà thanh và ấm.

Cô mở quyển sách mang từ trường Tây về — bìa cứng, chữ in ngay ngắn, nhưng ánh mắt lại không dừng hẳn vào trang giấy.

Trân nhấp một ngụm trà, khẽ thở ra.

-Buổi sáng mà đọc cái. … này đúng là Cela touche profondément le cœur ( dịch nôm na là sâu lắng lắng đọng yên tĩnh các thứ á )

Cô khẽ cười, nụ cười rất nhẹ, vừa đủ để lộ ra một chút kiêu kì của người quen được chiều.

Rồi như chợt nhớ ra điều gì, Trân khép sách lại, ngẩng đầu nhìn ra con rạch phía trước nhà , nơi mấy chiếc xuồng ba lá đang lướt qua chậm rãi.

-Mai mốt đi rồi… chắc lại nhớ.

Nàng thơ nhà ta đang ngồi rất thư thái thì ánh mắt bất chợt liếc sang gian nhà chính -là cậu hai anh trai cùng mẹ của cô , Lâm Minh đang đứng giữa các bậc thềm chỉn chu ngó nghiêng xem xét lại áo quần đã tươm tất ngay ngắn hay chưa .

Cậu dùng tay phủi nhẹ tay áo để làm phẳng phiu bộ ghi-lê mới của mình trên khuy áo ngoài lấp ló sợi dây của chiếc đồng hồ quả quýt trên đấy .

Trân nhìn thấy nhưng chẳng lên tiếng đợi anh trai đi gần lại phía trước sân cô mới cất tiếng nói bâng quơ.

- Chà anh hai tui đi đâu mới sáng sớm mà ăn mặc bảnh trai quá nghen

- Bộ anh đi cua cô nào hay sao v đa

Cậu hai đang khoang thai bước đi từ tốn thì nghe giọng em gái đang lảnh lót bên tai mình cậu quay sang theo hướng giọng nói phát ra trông thấy em cậu bảo

-Cớ chi cô út ghẹo anh vậy đa , tui đi thúc lúa tá điền chớ có cô nào mà ưng

Nghe thấy thế Huyền Trân không trả lời liền chỉ cười nhẹ r mới tiếp lời anh chân cô gác lên nhau đung đưa nhẹ nhàng

- Nói chi mà kì con ông hội đồng thì con gái cả làng này xếp hàng đợi anh

Cậu hai toang đi lại gần em gái hơn chút nói :

-Tui thấy cha nên gả cô đi thì hơn chớ để ở nhà toàn nói móc nói khịa tui thôi

Câu nói ấy chỉ dường như đang trêu chọc cô em gái mà thôi chớ cậu nào nỡ để gả cô đi được bao lâu thì hay bấy nhiêu .

Hai anh em nói chuyện dâm ba câu thì cậu cũng kiếu cậu đi chiếc xe Peugeot Type 156 ( cậu tao đi thúc lúa mướn thôi mà flex cỡ đó )

Sau khi anh trai mình đi Huyền Trân cũng không ngồi lâu ở đó nữa mà toang bước vào nhà định bụng đợi cha má và các bà khác mà thức dậy cô sẽ pha trà hầu cha má .

Tuy được ăn học đàng quàng nhưng lễ nghĩa của một người con gái cô cũng phải có ý tứ .

Trong gian nhà , chợt có tiếng mở cửa khe khé .

Ông bà chủ nhà đã dậy ông hội ra trước , ông nhìn Trân bằng ánh mắt trìu mến bởi lâu rồi ông mới gặp lại con gái .

Bởi cô đi học rồi ở tuốt trển chỉ có dịp nghỉ hè hoặc lễ tết cô mới dìa thăm nhà .

Bà hai Thanh mẹ cô bước theo sau còn 2 bà khác cũng lặng lẽ phía sau .Huyền Trân khẽ hít một hơi, tay thoăn thoắt lấy ấm trà, rót từng chén nhỏ.

Cô đặt chúng lên khay, sắp xếp ngay ngắn như bài học lúc còn đi học.

Dù sáng sớm, không khí còn sương mờ, Trân vẫn giữ cử chỉ uyển chuyển .

Ông lên tiếng bắt chuyện trước sau khi con gái đưa ly trà nóng về phía ông

- Trân dậy sớm vậy con .

Ông hỏi giọng trầm nhưng nhẹ nhàng

- Dạ con sợ trễ giờ hầu trà , cha má chờ lâu Trân đáp, cúi đầu thật khẽ, miệng khẽ nhếch lên một nụ cười tinh tế.

Bà hai vừa kẽ nắm tay con gái nhẹ nhàng kéo lại gần mình để cô ngồi xuống hỏi han đủ điều bà ba bà tư vốn chỉ không để ý đến cô con gái này lắm vì thân con gái cạnh tranh với ai bà ba không lo việc cô tranh với con trai bà .

Mẹ cô lên tiếng tay siết tay con ngó xem cô có ốm đi kí nào hay không rồi bà quay sang nói với ông hội rằng :

- Hồi đó ông cho nó đi học tít trên Saigon làm gì để tui phải xa con nhỏ .

Ông Hội thấy thế liền cau mày đáp

- Hừ cho nó đi học cao để có tiếng với người ta cho 2 anh nó đi thì cũng phải lo cho nó bằng anh bằng bè bạn nó chứ

- Thân con gái phải cao sang quyền quý sau này gã nó đi thì nhà trai cũng phải tương xứng

Ông hội với tư tưởng môn đăng hộ đối ông sẽ chẳng bao giờ để các con của mình lấy dân đen thấp hèn đâu

*Buổi sáng của gia đình họ diễn ra như thế còn bên trong sao thì hong bic*

Từ buổi sớm Trân đi chợ mua sắm cùng má , ban trưa thì đọc sách chiều tối trò chuyện cùng các anh trong gia đình .

Không ai biết, đằng sau vẻ ngoan hiền đó, cô đã từng cười khẽ trong bóng tối, thầm lén lút những trò tinh quái riêng.

Dù vậy, trước mặt người ngoài, cô vẫn là con gái ngoan, con cưng của gia đình, khiến ai cũng phải gật gù khen ngợi.

Ban đêm, khi nhà họ Phan chìm trong giấc ngủ .

Ánh đèn dầu leo lắt từ gian nhà chính hắt xuống hành lang, tạo nên những bóng dài uốn lượn trên tường.

Có bóng dáng ai đó đang rón rén đi khẽ ra gian nhà sau chiếc bóng do ngọn đèn dầu in hiu hắt lên tường bóng dáng của 1 nam 1 nữ đang quấn lấy nhau không kẽ hở họ điên cuồng quấn quýt một cách đê mê cuồng si .Khi ng nam ôm lấy người kia vào lòng rồi hôn lên tai gáy cổ , những tiếng nhóp nhép rã rít trong đêm tàn....

Hết chap 2 ùi 🫡
 
Trả Nghiệp
Hạ Vy đến nhà họ Phan


Chương 3 : Hạ Vy là con gái duy nhất của ông thầy ký Nguyễn Kim, người nổi tiếng trong vùng không chỉ vì sự uyên thâm về văn chương mà còn vì khả năng thư pháp, làm thơ và chơi cờ tinh tế.

Nhà nàng nằm gần bến sông nhỏ, mái ngói nâu, sân vườn rợp bóng tre.

Ngay từ khi còn nhỏ, Hạ Vy đã được cha dạy dỗ cẩn thận.

Nàng ngoan ngoãn, lễ phép , ánh mắt sáng và giọng nói dịu dàng.

Chính vì thế, nàng luôn được mọi người xung quanh yêu mến.

Cậu ba Phan Thừa Nguyên hồi nhỏ thường qua nhà ông Kim để học viết thư pháp, nghe ông giảng thơ, hoặc chơi cờ.

Lúc ấy, Hạ Vy cũng ở đó, đôi khi đứng bên cạnh quan sát, đôi khi trao đổi vài câu nhẹ nhàng.

Hai người thân thiết một cách tự nhiên, không gượng gạo, như hai mảnh ghép vừa khít trong thế giới riêng của mình.

Thời gian trôi cậu ba cũng dần trưởng thành trở thành một anh chàng hiền lành vui tính nhưng cậu khá nhu nhược và thường nghe lời mẹ .

Khi họ lớn lên vẫn giữ được tình bạn thơ ấu , thỉnh thoảng cô được cha mình dắt đến nhà họ Phan chơi vì tiện bề công việc với ông hội .

Họ thường trò chuyện về thư pháp , mối quan hệ của họ luôn kín kẽ và giữ lễ nghi không bao giờ đi quá phận.

Sân vườn nhà họ Phan yên ắng của buổi ban trưa gió nhè nhẹ .

Cậu ba ngồi trên ghế gỗ , tay cầm bút lông vẽ một nét thư pháp .

Nàng chăm chú nhìn Thừa Nguyên viết .

Bên trong ông hội và ông Kim vừa bàn bạc xong công việc đang rôm rả trò chuyện bước ra ngoài , ông hội nghía nhìn cảnh tượng của hai cô cậu trẻ thì nghiêm nghị gọi ông Kim :

- Nhìn kìa hai đứa nó thân thiết quá mức , nếu ông muốn sau này chúng ta....

Nói đến đó ông nhìn bằng ánh mắt có phần toang tính

Ông Kim lên tiếng -

-Ừ, từ nhỏ chúng đã quen biết, tính nết cũng vừa vặn.

Sau này, nếu hai đứa nó ưng nhau

- Nếu ông Hội không chê thì tôi gả con bé Vy nhà tôi cho cậu ba nếu nó thương

Tuy rằng như thế nhưng ông Kim rất quan tâm và yêu thương con gái ông chỉ cần cô gật đầu thì gả không thì thôi

Lúc này ông Kim chợt lên tiếng

- Ông hội còn một người con út mà nghe bảo con ông đi học trên Saigon mới về nay mai

Ông Phan Lâm nghe thấy thế liền có cớ để khoe con ông vừa gật gù vừa rít tẩu thuốc trong tay nhàn nhã đáp :

- Con út của tôi...

Huyền Trân, ngoan hiền là thế, chẳng bao giờ tôi phải nhắc nhở gì nhiều.

Lúc học hành, lúc hầu hạ, tự biết lễ phép, tự biết cách đứng, cách đi...

Thật tình mà nói, con bé nó là viên ngọc quý trên tay tôi

Ông hội vừa cười vừa nói vẻ mặt đắt chí sau màn khoe con có phần lộ liễu của bản thân sau đó ông kêu đầy tớ bên cạnh vào gọi cô Trân ra tiễn khách .

Thằng Nghĩa là thằng đầy tớ thân cận với ông ngoài chuyện trong nhà nó đảm đương rất giỏi ông còn cho nó đi theo mình ra ngoài mần việc .

Sau khi nghe lệnh ông nó cuối người thưa dạ rồi cong lưng chạy tọt vào trong nhà nó chạy qua hai bên tường treo những bức tranh thủy mặc và thư pháp do những bậc danh sĩ xưa để lại, nét mực đen tuyền in hằn thời gian, gợi lên vẻ cổ kính mà sang trọng.

Gian thờ trang nghiêm, ngai thờ sơn son thếp vàng, hương nhang luôn cháy âm ỉ, tỏa mùi trầm nồng nàn, vừa tôn nghiêm vừa khiến người bước vào cảm thấy hơi rùng mình.

Nó chạy vội đến căn phòng đầu tiên bên phía tay trái dừng lại thở hắc ra rồi đưa tay gõ cửa gọi Huyền Trân :

- Thưa cô ông gọi cô ra nhà trước

Bên trong phòng sau khi nghe được tiếng gọi của gã đầy tớ cô vội đi nhẹ lại mở cửa sau khi thấy tên Nghĩa Huyền Trân ánh mắt thoáng liếc nhưng đôi mắt của cô ẩn chứa sự gợi cảm kín đáo , đôi môi khẽ cong lên một bên rất nhẹ ai tinh ý lắm thì mới nhìn thấy cô vừa mới làm gì .

Gã đàn ông kia thấy thế liền cuối mặt mà không dám nhìn thẳng vì sợ có ai trông thấy .

Trân chẳng nói gì chỉ ừa đại một tiếng rồi lách người uyển chuyển qua tên kia cô ung dung dáng đi lả lướt điệu đà , đi gần ra tới nơi cô mới đổi kiểu cách đi đứng đường quàng lại .

Vừa tới nơi cô gọi ông hội một cách diệu dàng :

- Cha

Tiếng gọi phát ra liền khiến mọi người quay qua nhìn ngó , cô Trân mới bước lại gần khoanh tay chào thầy ký lục Kim .

Lúc này Trân mới nhìn phớt qua Hạ Vy rồi nhanh chóng thưa chuyện khi 2 ông lớn hỏi , người hỏi kẻ trả lời trong lúc nói cô có nhìn lại người con gái đứng phía bên ông Kim ánh mắt thầm dò xét người con gái có dáng vóc khác hẳn một trời một vực với cô , Huyền Trân cũng có biết sơ sơ về Hạ Vy lúc nhỏ nhưng quá lâu rồi cô chưa gặp lại nàng cũng chẳng có thân thiết gì với người này là mấy .

Hình ảnh người con gái thuần khiết trang nhã diệu dàng ban đầu trong lòng cô có vẻ hơi khác lạ so với gu ăn mặc của bản thân và bản tính tự cao của mình .

Nhưng cô không nhìn nàng quá lâu dời mắt sang hướng khác , họ trò chuyện đôi ba câu rồi cũng tiễn cha con ông Kim về nhà .

Lúc này cả nhà quay lưng đi vào Trân không khỏi thắc mắc về người con gái kia .

Khi vào trong nhà cậu ba cũng xin phép vào trong phòng nghỉ ngơi còn ông hội thì đang được gia nhân rót trà út Trân đang ngồi trên bộ ván ngựa bằng gỗ trắc gần bên cô lên tiếng hỏi cha

- Cái cô lúc nãy ...ummm là người thương của anh ba nhà mình hả cha

Ông hội mới lên tiếng :

- Cũng tựa tựa vậy đó

- Lúc con đi Saigon nó có lui tới nhà ta cũng thân với các anh con

Nhận đc câu trả lời Trân chỉ dạ rồi không hỏi nữa

Hết "chập" này rồi zạy là 2 ng họ gặp nhau r đó
 
Trả Nghiệp
Người lạ mà quen


Chương 4 : Người lạ mà quen .

Xế chiều nắng rút chậm khỏi mái ngói như một thứ gì đó bị kéo đi không nỡ.

Căn nhà lớn của ông hội đồng Phan Lâm lúc này hiện ra đồ sộ hơn ban sáng, những hàng cột gỗ lim đen sẫm dần, bóng đổ kéo dài trên nền gạch tàu đỏ thẫm, chồng chéo lên nhau như những vệt mực chưa khô.

Trong sân, gió thổi qua hàng dừa nghe là lạ, không mạnh, nhưng đủ làm mấy tấm mành tre khẽ va vào vách, phát ra thứ âm thanh cộc cộc đều đều.

Nhà chưa thắp đèn.

Gian chính chìm trong một thứ sáng nhập nhòa, nơi ranh giới giữa trong và ngoài không còn rõ rệt.

Lúc này người làm trong nhà tất bật đốt đèn lồng thắp sáng cả căn nhà .

Kẻ bận nấu cơm dọn dẹp , làm công chuyện trong nhà cho mau chóng không thôi lỡ để ông hội hay các bà nhìn thấy họ lại bị quát mắng có khi vì một điều nhỏ như lỡ làm đổ bể một tách trà...thì đã bị cho nhịn cơm rồi.

Người làm thì bận bù đầu bù cổ ước muốn duy nhất là có thể làm sao có đủ tiền chuộc thân để ra khỏi căn nhà này .

Người nhà ông hội thì mấy khi ngồi lại cùng nhau nhất là các cậu , lớn rồi thích làm chuyện riêng của mình nhiều hơn , ông hội đang xem lại sổ sách của cậu hai , tay ông thuần thục trên bàn tính .

Bà hai hay ăn chay tụng kinh niệm phật Bà thay áo lam sẫm, vấn tóc gọn gàng, lặng lẽ lui về gian bên.

Trước bàn Phật nhỏ đặt sát vách, bà chắp tay thắp nhang, miệng niệm kinh khe khẽ.

Tiếng mõ gõ đều, chậm rãi, hòa lẫn với những âm thanh sinh hoạt trong nhà, nghe như tách ra một nhịp riêng.

Bà tụng kinh trong lúc người khác còn tất bật chuẩn bị bữa tối .

Bà ba má ruột cậu ba bà tên Ngọc Lan trước khi ông hội rước về bà là cô đào trong gánh hát cải lương bà nằm dào dào trong buồng bà chẳng mấy ưa ai trong nhà nên nằm trong buồng để cái Chi con hầu riêng của bà mà quạt cho .

Bà tư Mai là bà trẻ nhất bà chỉ trạc tuổi hai cậu trong gia đình ông chỉ lấy bà vào năm ngoái mà thôi trong nhà bà là người không thích thị phi tránh rắc rối với mình mà bà cũng chẳng mảy mai tới ai bị làm sao .

Trong gia đình mạnh ai nấy làm việc của mình cho tới khi đúng giờ cơm thì mọi người tự yên vị ở chỗ của mình mâm cơm đủ món duy chỉ thiếu mặt một người trong gia đình mà thôi là cậu hai Lâm Minh cả ngày chẳng ai thấy mặt mũi cậu đâu điều này làm cho ông hội khó chịu ra mặt ông lên tiếng bảo :

-Hừ...thằng Minh nó đi đâu rồi sao tôi không thấy nó

Cái tên Lâm Minh là do ông lót tên mình cho cậu vì bởi lẽ cậu là cháu đích tôn thân phận cao quý sau này dầu gì ông cũng sẽ giao toàn bộ gia nghiệp nhà họ Phan cho cậu .

Ông đặt biệt quan tâm cậu hơn cậu ba điều này luôn khiến bà ba ghanh ghét trong lòng .

Câu hỏi vừa dứt bà hai lên tiếng nói đỡ cho con trai :

- Chắc nó đi công việc dạo này ông giao việc cho nó nhiều lung lắm , nó còn đi tiếp khách rồi nhậu với mấy mối quen nhà mình .

Bà ba Ngọc Lan đang ăn dở thì bỗng lên tiếng nói

- Ui em thấy thằng Minh nhà mình giỏi lắm đa .

Con trai mà suốt ngày bận rộn việc lớn, cơm nước trong nhà cũng chẳng thèm đoái hoài.

Đúng là số làm ông lớn .

Nghe thấy thế bà hai liền nhịn không dô mà phải nói lại

- Đúng rồi ha em ba thằng của chị nó đẹp trai giỏi giang , mạnh mẽ chớ có ru rú trong nhà như ai đâu mà biết

Nói đến đây bà ba liền biết bà hai đang móc mỉa mẹ con bà kì thực là cậu Nguyên chẳng ngẩng mặt nói đỡ cho mẹ mình câu nào .

Huyền Trân ngồi gần đó trong lòng không khỏi hả hê vì cái bà già này suốt ngày kiếm chuyện nói xấu anh em cô .

Ông hội liền nhíu mài đanh giọng cảnh cáo hai bà cả nhà lại ăn uống như bình thường .

Kì thực từ ngoài sân có tiếng ồn ào có ai đó làm phá tan không khí bên trong nhưng ông không vội vàng vì biết chắc chỉ là tá điền nếu là người có địa vị đầy tớ đã chạy vào báo ông .

Bên ngoài là người đàn gầy xổm gương mặt khắc khoải .

Đang quỳ rạp trên nền gạch ngói nhưng bị chặn bởi bọn gia nhân thân cận của ông hội chúng nói :

- Thằng già này mày đến đây làm gì tính nổi loạn hay gì nhà ông hội đang ăn tối phá là tao đập què giò mày à

Người đàn ông kia là tư Còi tên thiệt ổng là Hân nhưng do dáng vóc gầy gò dân trong xóm gọi ổng là tư Còi mà ông hiền cũng chẳng đếm xỉa gì tới lời nói của bàn dân thiên hạ .

Một lúc lâu sau khi bọn gia nhân chửi bới đuổi ông tư Còi đi thì trong nhà ông hội cũng bước ra tới ngoài ông đứng trên bậc ngó xuống xem xét ông tư thấy thế liền nói :

- Ông ơi ông cho con xin khấc tới mùa sau mùa này thất mùa , ruộng nhà không bao nhiu ông bảo cậu hai qua lấy hết con sao sống nổi .

Ông hội lên tiếng :

- Hừ , mả cha mày ...lúa ông đem bán cũng là tiền mày nợ tao mà xin khấc lại quài lỡ mùa sau cũng thất mày tính sao

- Tao không cho khấc liệu hồn mày

Ông tư Còu giàn giụa nước mắt dập đầu lạy lục ông hội

- Ông ơi 80 dạ lúa con nợ ông 30 dạ chưa kể còn thuế má này kia ông đặt ra nhiều vậy cả kiếp con của con trả cũng không xong

Ông hội nghe thấy thế liền quát tháo một tràng dài rồi ra lệnh cho đám gia nhân đuổi đi không đi ông sai người đánh lên đầu đánh xuống .

Ông toang bước vào nhà lớn giọng nói vọng ra

- Mày không trả tao xiếc nhà lấy lại đất tao bắt con mày về làm người trả thay mày

"Chuyện này gần như là chuyện cơm bữa ở nhà này riết rồi cũng quen ".

Tiếng nói đám gia nhân xí xa xí xào trong nhà chúng to nhỏ với nhau kể xấu nhà ông hội .

Ban đêm khi mọi người say giấc nồng thì cảnh vật xung quanh ngôi nhà dường như có chứa linh hồn từng rặng dừa cây cau đến hoa quả sau vườn không khí rợn lên từng cảm giác ớn lạnh làm cho đám người làm dưới bếp không khỏi sợ hãi...hay đúng hơn do tụi nó sợ ma .

Bất giác có tiếng cười khanh khách vọng ra từ ngoài vườn gần phía cây bưởi to nhất ...hướng vào gian bếp chỗ ngủ của một số người làm .

Con Lụa kéo tấm mền xuống khỏi mặt hít thở một chút thì thấy bóng dáng của một người phụ nữ phía sau hè cô ta đang bồng bế đứa con người phụ nữ kia vẫn miệt mài nhìn đứa con trong tay chỉ riêng đứa nhỏ là đang quay đầu về phía Lụa nó không giống như đứa con nít bình thường nó đỏ hỏn của màu máu còn dính trên da thịt mặt mày quỷ dị răng nanh nhọn hoắc chìa ra mỗi lần nó cất tiếng khóc .

Cảnh tượng ấy kinh hoàng hơn nữa là khi cô ta đưa tay giơ cao đứa trẻ trong tay ruột gan cô ta dính chùm với thằng bé bụng toang mở sâu .

Con Lụa thấy thế liền hét lên ...

* Chuyển cảnh *

Phòng cô út Trân đang có lấp lóa bóng đàn ông vừa mới đi ra hắn ta đi ra phía sau bếp trông thấy con Lụa hắn liền đi lại nhanh chóng khều khều con nhỏ vài cái ...

Hết chap 4 :
 
Trả Nghiệp
Lần gặp không hẹn


Chương 5 :Lần gặp không hẹn .

Con Lụa la lên giữa đêm, tiếng hét bật ra khỏi cổ họng làm chính nó cũng giật mình.

-Ê!

Ê!

Tỉnh lại đi

Có bàn tay ai đó khều mạnh vào vai nó.

Con Lụa mở choàng mắt, hơi thở dồn dập, tim đập loạn trong lồng ngực.

Trước mặt nó là Nghĩa, gương mặt còn ngái ngủ, giọng hạ thấp nhưng gấp gáp.

-Mày ngủ mơ cái gì mà la dữ vậy?

Muốn cả nhà nghe hả?

Con Lụa ngồi bật dậy, mắt đảo nhanh một vòng quanh gian bếp tối.

Mọi thứ vẫn y nguyên: bếp tro nguội, mền trải dưới đất, cửa sau khép hờ.

Không có gốc bưởi, không có tiếng cười, cũng chẳng có ai đứng ngoài vườn.

Nó nuốt khan, lắc đầu:

-Tao… tao ngủ mê

Nói vậy, mà chính nó cũng không chắc mình có tin nổi câu đó hay không.

Rồi thằng Nghĩa cũng không hỏi thêm gì nữa vì chính nó bây giờ cũng quá mệt rồi nó chỉ muốn đi lại cái xó bếp bên kia mà nằm ngủ ngay đơ mà thôi

*Sáng hôm sau*

Người làm trong nhà ông hội vẫn bận rộn với công chiện thường ngày .

Trong nhà có bà Sáu là bà lớn tuổi nhất bà ưa kể chuyện này kia cho tụi nhỏ trong nhà nghe .

Bà Sáu vừa lặt rau vừa nói, giọng hạ thấp lại:

-Hồi trước tao nghe người ta nói á, mấy ông có của có quyền hay đi học bùa ngải dữ lắm.

Nhứt là mấy thầy Chà Và, luyện bùa cao tay lắm.

Con Thơm nghe vậy thì cười:

-Thiệt hông bà?

Bùa ngải gì ghê dữ.

Bà Sáu liếc xéo:

- Ờ ...bùa luyện để giữ của, giữ đất, ai bén mảng tới là tự nhiên làm ăn lụn bại, đau bệnh hoài hông hết có khi chúng nó ghét nhau nhờ mấy ông thầy làm ngãu yếm chết người ta mà hông cần đọng móng tay dô .

Bà Sáu kể tới đó bà nheo cặp mắt đầy những vết đồi mồi xung quanh nhưng nụ cười của bà hiền lắm bà như bà ngoại của mấy đứa người hầu trong nhà .

Mới sáng sớm út Trân đã dậy cô đi xuống bếp ngóng thử xem người làm đang làm tới đâu rồi chắc do cô chán , rảnh rỗi vậy thôi nét mặt vẫn còn hiện nguyên sự thiếu ngủ trên gương bà Sáu thấy thế liền hỏi thăm cô .

- Ủa bộ à...cô Út đêm qua ngủ không sâu giấc hay sao mà trông mệt mỏi vậy đa

Út Trân thản nhiên đáp:

- Ừm hông tui chỉ là lâu quá không về nhà có tí chưa quen không khí mà chắc do nãy mơ thấy ác mộng nên đâm ra tỉnh mộng

- Lát nữa nấu chè đậu đỏ cho tui nha bà Sáu

Bà Sáu cũng gật gù dạ cô út rồi bà quay qua nhúm lửa nấu nước chè cho ông bà lớn .

Xong việc Huyền Trân đi lên nhà trong đầu cô lóe lên suy nghĩ không biết tối qua anh hai cô về nhà chưa hôm qua không về nhà ăn cơm là cha cô đã nhắc sáng nay cũng không thấy hồn vía cậu đâu .

Cô đi quành lại phòng cậu phòng cậu hơi xa nên làm cô có tí bất cần rồi cũng gõ phòng cậu hai nhưng chẳng thấy ai hồi âm cô nghĩ chắc anh mình chưa về rồi cũng thôi .Đi ra tấm phản phía nhà trên thì cô mới thấy thân ảnh của một người đàn ông đang nằm sấp ngủ ngon lành trông bộ dạng biết là anh mình nhưng cô không biết lý do gì Lâm Minh uống say bí tị mùi rượu còn bốc lên trên mũi cô, cô khó chịu ra mặt nhưng không nỡ bỏ anh nhỡ cha cô thấy thì ông cũng chẳng được vui , liền ngồi xuống lay lay cậu .

Cô dùng tay đỡ ngực cậu cho cậu nằm ngửa lên rồi kêu một thằng đầy tớ gần đó xuống bảo con Lụa nấu nước ấm mang vô phòng lau người cho cậu rồi cô cũng dìu anh mình về phòng .

Đến phòng cậu Trân cũng mệt lã người quăng anh mình xuống giừơng cũng may là nệm không thì chết cái lưng của cậu .

Một lúc sau con Lụa cũng bưng được thau nước ấm và cái khăn đình kèm ly nước chanh mật ong cho cậu giải bớt rượu .

Huyền Trân vừa làm vừa thầm rủa trong lòng khi không lại vác cái của nợ vào người .

Sau khi lau người cho cậu để Lâm Minh nằm ngủ yên trong phòng cô mới bước ra ngoài thì tay cậu đã nắm tay cô lại miệng thì nhắc tên một cô gái có cái tên lạ hoắc mà cô cũng chẳng biết :

- Lài

Huyền Trân đơ cái mặt ra không biết ông anh mình lẩm bẩm tên ai nhưng với kinh nghiệm của mình chắc chắn là người cậu thương mà nghe giọng cậu khẩn cầu tha thiết quá .

Rồi Trân cũng tháo tay anh mình ra vỗ vỗ vào tay cậu vài cái rồi cũng ra khỏi phòng .

Vừa đi cô vừa tò mò nét mặt thơ thẩn thì va phải vào người cậu ba Thừa Nguyên cậu đứng ngay cái màng cửa không biết ngó hay rình ai .

Khi nhận ra có người tông trúng mình cậu mới xoay mặt qua mà dòm .

Thấy em gái cậu lên tiếng bảo

- Ây za ai làm gì cô út hay sao mà thẩn thờ quá zị tông trúng anh luôn

- Ơ anh ba...em...em xin lỗi anh ba nhe anh có sao hong

Út Trân trả lời bằng giọng điệu hết sức nhỏ nhẹ tựa nhựa hoa và làn gió nhẹ .

Thật ra mặc dù là anh em cùng cha khác mẹ nhưng cậu ba vẫn đối xử rất tốt với cô út vì trong nhà có mỗi mình cô là con gái thôi à các bà đấu đá nhau được , chứ anh em với nhau thương thì vẫn thương .

Nghe cô út trả lời cậu cười nhẹ ánh mắt cậu cong cong nhìn vô là biết mẫu người đàn ông thật thà có duyên .

- Không ...không sao út đụng trúng anh thì có sao đâu , anh không đau đâu mà

Khá lâu rồi cô mới nói nhiều với Thừa Nguyên cô cũng tranh thủ bắt chuyện thêm vài câu cho khỏi vơi tình máu mủ.

- À ừa sáng sớm anh ba tính đi đâu hả anh ăn mặc tươm tất lung lắm

- A...anh đi gặp cái chị gì mà gì mà...à Hạ Vy ...đúng rồi

Cậu gãi gãi đầu cười trừ rồi cũng trả lời cô út cho có

- Có đâu ....ừ thì cũng có liên quan có định qua nhà cha cổ đánh cờ ở nhà nhiều cũng chán lắm em

Nói đến đó cậu chợt nhận ra nếu rủ cô út đi cùng may ra cậu đỡ ngại dù qua nhà Hạ Vy ít nhiều rồi cậu cũng còn ngại lung lắm nha.

Cậu bèn dò hỏi Huyền Trân

- Cô út đi chơi với anh không , cô mới về đi chơi đây đó cho vui vẻ chứ ở nhà thì biết cái chi về làng xóm .

Huyền Trân nghe thấy thế cũng ưng cái bụng cũng định về vài bữa ở nhà rồi cũng sắp xếp đi chơi này kia .

Nay có cậu ba ngỏ ý dại sao mà hổng đi .

Nhưng ngặt cái là con nhà trâm anh thế phiệt có quy tắc đàng quàng không phải muốn là được cô liền nói với cậu ba

- Cũng được nhưng phải ăn cơm sáng với cha má không thì bị rầy chết

- Anh ba ở nhà ăn cơm rồi chờ em đi với nha

Cậu ba nghĩ cũng đúng liền đồng ý ở nhà ăn cơm rồi mới đi.

Buổi cơm sáng cũng diễn ra đằm thắm êm đềm không có gì phải bàn cãi xong xuôi , cậu ra dắt chiếc xe đạp còn mới chát ra ngoài đèo cô út đi trên con đường làng dọc theo hai bên là những thửa ruộng vàng bạt ngàn khỏi hỏi cũng phải tự biết đất ruộng này đa phần của ông hội .

Ngồi sau xe anh , gió thổi ngược hướng phả vào từng loạn tóc dài xuông mượt của thiếu nữ 18 .

Huyền Trân mặc một chiếc đầm phong cách của tây tông trắng ở giữa thắt lưng là chiếc dây nịch màu đen hiện đại trông rất đẹp quý phái mà không hề quá mức sến súa nó chỉ càng tô thêm nét thanh lịch trên người Trân mà thôi .

Nhà của ông Kim không quá xa chỉ cần chạy tầm 10 -15phút là tới rồi .

Hồi sau cậu dừng xe trước cửa nhà ông Kim căn nhà không quá đồ sộ như nhà của hội Lâm .

Nhưng cũng không phải là bình dân mà tóm lại là cũng có của ăn của để đó .

Cậu đứng trước cổng hô to lên xem có ai ở bên trong hay không còn ra mở cổng cho cậu .

Đứng được chốc lát cũng có thằng nhỏ bên trong nhà chạy ra mở cổng mời hai cô cậu vào .

Hết chap 5
 
Trả Nghiệp
Từ đây mà phiền


Chương 6 : Từ đây mà phiền

Cánh cổng gỗ mở ra, bản lề kêu lên một tiếng khô khốc.

Bước chân Huyền Trân vừa đặt vào sân, cô chợt thấy không khí bên trong khác hẳn ngoài đường.

Gió không thổi, nắng vẫn còn nhưng ánh sáng như bị giữ lại đâu đó, rơi xuống sân thành những mảng nhạt nhòa , ông Kim từ trong nhà bước ra, dáng người đậm, tay cầm cái điếu thuốc còn chưa kịp châm lửa.

Ông nhìn cậu ba rồi gật đầu một cái, giọng nói sang sảng:

- Ủa, cậu Ba tới chơi hả?

Lại bàn ghế trong sân ,có bóng cây ngồi cho mát

Nói rồi ông quay đầu vô trong, gọi vọng:

- Vy à, ra rót nước tiếp khách coi con.

Trong nhà có tiếng dép khẽ khàng chạm nền.

Một nhịp sau, Hạ Vy mới bước ra .

Ánh mắt cô vừa ngẩng lên thì chạm phải Huyền Trân.

Vy nhìn sang Trân một thoáng, như để xác nhận người đối diện.

Ánh mắt dừng lại chưa kịp thành ý gì thì đã vội lướt qua, để lại một khoảng lặng không tên.

Trân nhận ra cái nhìn ấy, nhưng chỉ khẽ gật đầu thay cho lời chào.

Không khí giữa hai người chợt trở nên lưng chừng, không thân cũng chẳng xa, khiến cả hai đều có phần gượng gạo mà không ai nói ra.

Hai người đàn ông nhận ra không khí có phần chùn xuống thầy ký Kim húp một ngụm trà rồi lên tiếng

- Vy à ...a đây là cô Huyền Trân con gái út ông hội đồng Lâm .

Lâu nay cổ học trên Saigon mới về nay mai thôi con

- Mà lúc nhỏ bây cũng có biết nhau mà tuy không thân nhưng cũng phải nhớ tên nhau chớ ...sao hả không nhớ nổi à

Ông Kim vừa cười vừa nói để hai cô gái bớt căng thẳng và ngượng nhau hơn .

Cậu ba cũng lên tiếng mà bảo :

- Sao thế Trân

Huyền Trân tức khắc trong đại não không biết nên nói gì hơn nhưng cũng ráng nặn ra vài câu để gợi chuyện .

- A à...em cũng có nhớ sơ sơ mà lâu quá rồi cũng hong nhớ rõ nữa

- Xin lỗi Hạ Vy nha

Nhận thấy người con gái trước mặt mình đang lúng túng trong phút chốc Hạ Vy cũng không muốn làm khó làm dễ gì liền hỏi

- Cô út ...về đây bao lâu

Nhận được câu hỏi của nàng Trân đáp

- Cũng lâu...mà mấy người hỏi chi

Sau khi trả lời Huyền Trân mới thấy câu nói của mình có phần cục súc vì lúc nãy cô có hơi bực mình vì phải trả lời một câu nói mà cô cho là hết sức riêng tư * Cái này là cà chớn nha bà út 🙄* .

- Ý tui là cũng phải hết hè này

Sau câu nói ấy ông Kim bắt chuyện sang hỏi thăm cậu ba vì dù gì từ nhỏ Thừa Nguyên cũng hay chạng sang nhà ông mà chơi ông cũng thương cậu như con cháu trong nhà vì có lẽ nhà ông đơn chiết .

-Cậu ba nay cũng lớn rồi.

Người trong làng, ngoài tỉnh, ai cũng có nơi có chốn.

Ở cái tuổi này, đàn ông lo được việc nhà thì lòng mới yên mà làm việc lớn.

- Ông hội có giao cho cậu việc gì hay chưa

Nói đến đây tuy không cố ý chạm vào nhưng câu hỏi ấy làm cho cậu ba bất giác tủi thân trong lòng , vì cha cậu giao toàn bộ công việc trong nhà cho anh cậu quản hết rồi còn cậu bị ông cho là không có tài năng kinh doanh nên ông mặc kệ miễn cậu đừng phá gia chi tử , ăn chơi đàn đúm cậu thích học nghề gì ông cho theo nghề đó .

Lúc này ông Kim mới quay sang bảo Hạ Vy dắt út Trân ra ngoài vườn cây ăn trái đằng sau mà chơi rồi hái trái cây cho cô cần thì bảo thằng Tý nó chặt dừa xuống cho mà uống .

Để ở đây ông và cậu ba nói chuyện cho thoải mái . * Ulatr mục đích qua gặp Vy mà giờ ông Kim kêu Vy dắt Trân đi chs r xong luon *

Hạ Vy vâng lời cha gọi nhẹ Huyền Trân xuống nhà sau người bước trước kẻ bước sau tuyệt nhiên không ai lên tiếng chi .

Gần ra tới đầu vườn Vy khẽ lên tiếng

- Không biết... cô út có hứng trò chuyện với tui hong

Nàng muốn cắt bỏ sự ngượng ngùng của cả hai ...

- Chị...hông nói gì tui biết đường gì trả lời

Dắt Trân ra tới ngoài vườn .

Cô út mới cảm nhận được trong vườn nhà ông Kim rất mát mẻ mà mát theo kiểu dịu nhẹ trái ngược hoàn toàn với sau vườn cô , cô luôn có cảm giác lạnh...mà lạnh thấu xương gan cái lạnh nó như ngấm từ trong đất thật sự cô có cảm giác rất rợn người .

Suy nghĩ đó bị cô đá văng khỏi đầu khi Hạ Vy hỏi gì đó mà nãy giờ cô suy nghĩ tới chuyện khác không để ý bất thình lình mà đi hỏi lại

- Hạ Vy vừa hỏi tui cái gì á tui nghe không rõ

-Cô quen đi đường đất kiểu này chưa

Nhận được câu hỏi Trân đáp

- Ừ nhà có nên cũng hay ra vườn mà

Tuy là trả lời vậy thôi chớ trong lòng Trân hơi rụt rịch vì nghĩ chắc Vy nghĩ cô là tiểu thư quyền quý làm sao quen dính đất bụi .

Dù thế cô cũng ráng hỏi lại Vy để không khí không im lặng quá mức

- Vy bằng tuổi anh ba tui đúng hong

-Tui bằng tuổi cậu ba

- Vậy tui gọi là chị đúng rồi , chị lớn hơn tui 2 tuổi

Lúc này hai người họ đang ngồi dưới tán dừa cạnh cái ao cá Trân tuốt vài cái lá dừa xong ngồi xuống đan thành hình con châu chấu khá to cô ngẩng mặt lên mà hỏi Vy

- Tui nghe nói chị thân thiết với hai anh tui lắm đúng hong

Vy không trả lời mà chỉ gật đầu cho cô út thấy rồi Trân hỏi

- Vậy chứ chị thấy anh ba tui là người sao

- Sao cô út hỏi zạy tưởng anh em phải rành tánh tình nhau chớ

- Thì chị trả lời đi chết chóc ai đâu

Rồi Vy cũng trả lời Trân cho có :

- Anh ba cô út á dễ thương hiền hậu dễ mến hết rồi ...

- Oh .

Huyền Trân kêu lên một cách cảm thán trong lòng cô rất tò mò thắc mắc về người con gái này chẳng lẽ do mới quen biết nên vậy sao .

Bỗng dưng trong nhà cái thằng nhỏ lúc nãy mở cửa cho cô chạy tọt ra phía cô và nàng đang ngồi nó báo rằng cậu ba đang tìm cô cũng lâu rồi nên về nhà kẻo trưa quá nắng nóng thì mệt .

Huyền Trân đứng lên xui tay phủi người và cái mông của mình rồi đặt con châu chấu bằng lá dừa vào tay nàng rồi quăng một câu :

- Hẹn gặp lại chị .

Rồi cô chạy tọt vào trong để nàng đứng bơ vơ giữa vườn trong lòng Hạ Vy thầm nghĩ :

- Cái con người này có dịu dàng hay điềm đạm như lời đồn đâu , kì cục gần chớt .

Vy cũng chẳng thèm để ý nhưng có chút hơi khó ưa cô út ta rồi .

Đứng đó cũng chẳng được gì nàng cũng đi vào trong nhà luôn lên tiễn anh em họ cho phải nghĩa .

Lúc đưa họ ra về Hạ Vy nàng có nhìn lấy Huyền Trân nhưng ánh mắt của cô cứ như đang trêu ngươi thách thức nàng thiệt tình người chi mà khó ưa dữ không biết

Hết chap 6
 
Trả Nghiệp
Chuyện đã định


Chương 7 : Chuyện đã định

Trên đường về, Huyền Trân chợt nhận ra mình… hơi dư tâm trí.

Không phải vì cuộc gặp dài, cũng chẳng vì chuyện nhà họ Nguyễn có gì đặc biệt.

Chỉ là gương mặt ấy — Hạ Vy — cứ lảng vảng đâu đó trong đầu.

Không hiểu vì sao.

Ánh mắt bình thản quá mức ấy, cái cách người ta lặng lẽ quan sát mà không tỏ ra né tránh…

Khiến Trân thấy ngứa ngáy trong lòng.

Kiểu người như vậy, nếu không chọc một chút thì thật uổng.

Trân khẽ bật cười, đầu nghiêng nghiêng.

Thích thú, nhưng không rõ là thích người —

hay chỉ thích cái cảm giác được khuấy động một mặt nước tưởng chừng phẳng lặng .

Đang bâng quơ nghĩ ngợi , thì chiếc xe đã dừng trước sân nhà mình lúc nào không hay , lúc này cậu ba vọt miệng gọi Trân bất thình lình làm cô thoáng giật mình .

- Nè nè nè , Trân làm gì thế tới nhà rồi mau xuồng đi em

Tiếng gọi của cậu đưa cô quay trở về hiện thực .

Cô dạ rồi quay gót xuống xe đi vào trong nhà , vừa đi vừa hít một hơi thật sâu vì hỗm rài về nhà chưa có đi đâu cả .

Vào trong nhà các má của cô đang ngồi nhâm nhi uống trà ở bộ bàn ghế phía trước , cô đi vào cuối người dạ thưa rồi xin đi vào trong phòng .

Tiếng cửa đóng lại nghe kẽo kẹt , cô nằm ì xuống dưới giừơng thì lòng chợt nghĩ đến việc về nhà cũng đã lâu , chắc tối nay phải trốn nhà đi chơi thôi vì dù gì thân con gái ngày ấy đi chơi đêm dễ bị dị nghị mà cô lại thích cái cảm đắm chìm vào cuộc vui thâu đêm .

Lúc còn ở Saigon cô ở một mình với căn hộ trên ấy rộng rãi mát mẻ .

Ở trên đó cô tự do không ai quản thúc , thích làm gì thì làm , người ở trển cũng thoáng hơn ở dưới quê nhiều vì cũng bởi thời gian ấy đang cách tân , tiểu thư cậu ấm ăn chơi đầy rẫy họ va chạm và quen biết chơi chung với nhau là bình thường , cô không phải phải giả đò là một cô gái nết na ngoan hiền như khi ở quê .

Nghĩ đến đó , Trân không khỏi suýt xoa nhung nhớ nghĩ thế tối nay cô quyết định chuồn đi lên chợ lớn một chuyến ở đây có khá nhiều tụ điểm ăn chơi cho các cô cậu rồi .

Nghĩ đến đó cô đứng dậy soạn đồ cho bữa tiệc tối nay , đang lúi húi trước cái tủ quần áo của mình thì có tiếng gõ cửa vang lên khi Trân vừa ướm thử những bộ váy lên người , người ở bên ngoài nói vọng vào :

- Trân à

Không ai xa lạ là bà Thanh má cô , Trân vội vàng cất lại những váy của mình váo trong tủ đồ chỉnh trang lại quần áo rồi bước ra mở cửa phòng , cô nhẹ giọng hỏi han má mình

- Má ạ , má tìm con có việc gì hông má

Bà Thanh nắm tay con gái lại kéo cô lại ngồi ở bàn ghế nhỏ trong phòng Trân bà nói

- Cũng hong có mần chi....lâu lắm con mới dề nhà mk má muốn nói với con nhiều nhiều chút đặng mai mốt lên lại Saigon má nhớ bây .

Huyền Trân sau khi nghe xong cũng cảm thấy ấm áp trong lòng cô đáp :

- Má ...má làm như con đi luôn hông bằng dậy á với lại con được nghỉ dài ngày mà

Bà Thanh cười hiền dịu trong nhà bà lúc nào cũng quan tâm săn sóc tốt cho con cái bà thương Trân và Minh vô cùng bởi lẽ họ là con của bà đứt ruột đẻ ra không thương sao đặng .

- Thôi để má...tối nay kêu con Lụa nó nấu gà hầm sâm cho bây ăn , thấy mày ốm yếu xót lắm con.

Nói đến đó bà hai nhắc đến chuyện cậu hai Lâm Minh 27 tuổi rồi mà cậu vẫn chưa chịu cưới vợ cũng không biết cậu có để ý tới cô nào hay chưa , chứ cha cô cũng đã quyết định rồi cỡ 3 ngày nữa dẫn cậu hai đi xem mắt .

Trân nghe thế cũng có chút tò mò không biết người con gái mà anh hai cô coi mắt là ai nhưng chắc chắn thân thế người con gái ấy cũng phải xứng đôi vừa lứa với con trai ông hội đồng rồi .

- Anh hai bây nó cũng không còn nhỏ gì đàn ông đàn an cỡ 18-19 là người ta đã có vợ con gì hết rồi

- Mà nó thì lang bang không thấy mống nào hết trọi .

- Độ 3 ngày nữa cha bây với má sắp xếp công chiện ổn thỏa đâu vô đó , rồi dắt thằng anh bây đi coi mắt

Nghe vậy cô út hơi nhớ lại chuyện lúc sáng nay anh cô say sỉn vô tình gọi tên một người lạ ..."

Lài " .

Huyền Trân ấp úng không biết nên hỏi má cô hay không xem xem bà có biết cái người tên Lài kia .

Thế nên cô dè dặt nói me mé rằng

- Dạ , thế má có biết cô nào tên là Lài hôn má hay nghe anh hai nói cái gì hong

Bà hai Thanh nghe thấy thế bà hơi khó hiểu nhìn cô út mà nói :

- Lài , Lài nào á bây nào giờ có nghe thấy á đâu

Trân nghe xong thì không nói nữa cô xua tay bảo má .

- Dạ , ...ờm má hông biết thì thôi con không hỏi nữa cũng hổng có chi quan trọng á má .

Bà hai có linh cảm không phải chỉ như vậy bà hắn giọng nghiêm hơn dò hỏi cô út

- Bây kì khôi hông ...nói...nói cho má biết đi con cô Lài đó có liên quan gì anh hai bây à

Trân thấy nét mặt má mình dường như rất muốn biết cô cũng nói nhỏ đủ để hai má con nghe ...

- Thì hồi sớm này ông Minh ổng đi nhậu ở đâu về đó cái con mới lại coi ổng sao , thì con mới nghe ổng lầm bầm lẩm bẩm cái tên Lài cái con cũng thắc mắc mà hong dám nói ...

- Mà má cũng đừng kể ai nghe hết nha nhất là cha đó ...cha mà biết cũng phiền lung lắm đa .

- Má coi sao rồi nói nhỏ với anh hai con nghe má.

Bà Thanh lúc này trong lòng dâng lên nỗi bất an khó nói , trong đầu bà hàng loạt những câu hỏi với cậu hai .

Bà biết rằng người tên Lài kia chắc chắn là người thương của cậu vậy cớ chi mà bấy lâu cậu không nhắc đến .

Đến đây bà rời khỏi phòng cô út để lại cô chưng hửng giữa gian phòng .

Cô cũng thấy lạ nhưng nào dám nói .

Cậu hai Minh lúc này cũng đã tỉnh dậy hẳn , đầu còn đau do cơn say tối qua không biết cậu buồn chuyện chi mà say bí tị như vậy , nhưng lúc này trông cậu vừa tỉnh dậy mặt cậu rầu lắm đa cậu ngồi ở trên giừơng tay chóng lên mặt xoa xoa dụi mắt rồi dụi mũi, mùi rượu nồng nặc lan ra khắp căn phòng .

Bà hai Thanh lúc này mới đi tới phòng cậu bà gõ cửa hắn giọng vô gọi con trai :

- Minh à , mở cửa cho má đi con

Nghe giọng má , cậu hai mệt mỏi lạc giọng đi , cậu kêu to :

- Cửa không khóa má ơi , má vô đi má

Bà hai mở cửa đi vào trong rồi bà cẩn thận đóng cảnh cửa gỗ chạm khắc tinh tế lại , rồi mới lại gần giừơng ngồi gần cậu hai rồi bà nhìn cậu thật nghiêm túc có phần hơi quá khiến cậu chột dạ liền lên tiếng

- Má có chuyện chi ... không má

Hết chương 7
 
Back
Top Bottom