Cập nhật mới

Khác [TR_AllTake] Qúy nhân

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
307873739-256-k131830.jpg

[Tr_Alltake] Qúy Nhân
Tác giả: YuikiWatame
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lưu ý: Văn phong từ trước đến nay vốn không được tốt, lại còn hay mắc những lỗi không đáng có khi viết fic nên hãy lưu ý trước khi đọc.

Tránh làm các bạn thất vọng!.
.

Tên cũ: [TR_AllTake] Những kẻ đặt ân.

Authoa : Yuiki Watame.

Category : Bạo lực, máu me, thần chết, tâm linh, đa không gian,...

Summary: Vào một ngày bình thường thì những băng có máu mặt nhất Tokyo đã xuyên không xuống nơi gọi là địa ngục!

Nơi đây họ được một nhóm gồm 5 người là nam nhân tự xưng là "Thần bảo hộ" dẫn đường qua 8 cửa ải tầng địa ngục, nhưng rồi họ nhận ra...

Wanrning : OOC , BL

Tình trạng : Đang tiến hành....

Tất cả nhân vật trong fic đều thuộc quyền sở hữu của Ken Wakui.

Đừng mang fic hoặc ý tưởng của tôi đi nơi khác khi cho có sự cho phép của tôi.

Đăng duy nhất tại Wattpad .

Cre bìa: YuikiWatame
Ảnh được dùng trong bìa:
To view this content we will need your consent to set third party cookies.
For more detailed information, see our cookies page.



địa​
 
[Tr_Alltake] Qúy Nhân
Văn bản


Vào một ngày bình thường, các nhân vật máu mặt trong giới bất lương bất ngờ được đưa đến âm phủ.

Họ được đưa đến cái nơi được gọi là cổng âm điện, tại đây họ gặp được một bà cụ tầm 80 tuổi chống gậy đi đến chào hỏi rồi đưa họ đến một nơi khác được gọi là địa điện.

Bà cụ bảo tất cả bọn họ ngồi xuống làm miếng trà miếng bánh trong lúc đợi người đến đón, lúc đầu họ từ chối nhưng vì bà cụ cứ mời họ mãi nên họ mới nhận lời.

Đợi được một lúc thì một cậu con trai với mái tóc highlight hai màu vàng đen và đôi mắt xanh trắng dục, tay cầm một cây Baton dài 2 mét bước vào.

"Bapa chan!

Nhiệm vụ tiếp theo là gì?"

Vừa dứt lời cậu thu cây gậy của mình lại rồi bỏ vào túi, đôi mắt màu trắng dục của cậu nhìn về phía bà cụ đang bưng dĩa bánh.

"Ồ con về rồi đó hả Virode".

"Bapa chan!

Đừng gọi con bằng biệt danh đó, nó không hợp với con đâu".

"Không hợp gì chứ?

Không phải con giống như ánh sáng chỉ lối cho những linh hồn lạc trôi sao?".

"Đúng nhưng mà nó không hợp với một người như con...Một người phạm phải trọng tội như con".

Lời nói của cậu con trai khiến không khí trong căn phòng trầm xuống một bật, nhưng người trong căn phòng đó trừ bà cụ ra bất ngờ hình về phía người con trai đó.

Một người với thân hình nhỏ bé thế kia, đã làm gì để mang án trọng tội vậy?.

"Mà thôi bỏ qua đi!

Nhiệm vụ tiếp theo là gì Bapa-chan?".

Bà cụ mỉm cười để dĩa bánh xuống bàn rồi chỉ về nhóm người đang ngồi đó "hóng", sau đó chỉ về phía cậu.

Và điều đó khiến cậu bất ngờ, đứng hình và phút rồi la lên:

"NÈ!

KHÔNG LẼ CON PHẢI DẪN HẾT LŨ NGƯỜI ĐÓ SAO BAPA-CHAN!???".

"Không!

Ta làm gì ác như vậy!...".

Nghe vậy Takemichi thở phào nhẹ nhõm nhưng chưa kịp thở xong thì bà đã nói tiếp.

"Con sẽ làm với đồng đội của con!

Nhóm Mizo ý."

"Bắt buộc phải làm sao?".

"Đó là nhiệm vụ!".

"Vâng".

Cậu đưa đôi mắt của mình nhìn về phía họ,nơi hơn 20 con người đang ngồi ăn bánh uống trà.

Mà sao mấy con người này đáng sợ quá vậy?.

Mặc kệ trực giác của mình mắc bảo là có nguy hiểm, cậu đi tới rồi chào hỏi họ:.

"Xin chào!

Tôi tên là Hanagaki Takemichi và tôi là người bảo hộ các người ở đây!".

Takemichi dởi găng tay của mình ra như một phép lịch sự, rồi đưa bàn tay của mình ra trước mặt những người đang đứng đối diện.

Nhưng chào đón cậu là một cú đá đến từ vị trí Vua của Thiên Trúc, hên là cậu có phản xạ nên cậu đã né được.

"Né được cú đá của ta sao?

Ngươi cũng thật thú vị đó!".

"Rồi oke!

Ta bỏ qua phần chào hỏi đi hơ, bắt đầu vô phần hồ sơ của mấy người."

Takemichi mặc kệ câu nói đó rồi từ đâu biến ra một tập hồ sơ dày toàng giấy là giấy, cậu mở ra xem vài tờ đầu sau đó phải hét lên...

"Vãi cả Tsumibito wa yurusa remasu!".

Takemichi vức tập hồ sơ xuống bàn rồi nhìn về phía bà cụ.

"Như này là như nào!

Tsumibito wa yurusa remasu cái đéo gì nữa????".

"Hô hô hô!

Ta không ngờ bọn chúng được sếp vào hạng Tsumibito wa yurusa remasu!".

"...".

Vụ này khó rồi đây, dù là tội nhân được khoan hồng nhưng chắc chắn là hơn 5 cửa không qua chớ đùa.

Chưa kịp đau khổ xong thì bà cụ đã bồi thêm một cậu khiến Takemichi phải khóc thét.

"À không phải đưa bọn nó qua cửa địa lên thiên đàng đâu, mà là đưa chúng đó trở lại địa giới!".

"Dĩ mẹ đó cớ!

Sao số tôi lại gặp mấy cái bọn này vậy...".

Takemichi lúc này đau khổ khóc thét, cậu gã quỳ xuống như thiếu nữ rồi lấy khăn chấm nước mắt.

Khóc thương cho số phận của mình, khi nãy cậu có đọc thì có thấy 4 5 đứa trong này có bệnh về tâm thần nữa...

Như này sao lên lại địa giới...?.

Và thế là số phận bi thương của họ cùng với nhóm Mizo bắt đầu, liệu họ có thoát ra được âm phủ lên lại địa giới hay là mắc kẹt đại đây chịu tội.

Hãy đoán xem!.
 
[Tr_Alltake] Qúy Nhân
Chương 1


Cre: https://pin.it/6cBjG7y

---Bắt Đầu---

Toman chưa bao giờ nghĩ rằng, một ngày nào đó mình sẽ xuyên không xuống địa ngục.

Người ta xuyên không vào sách, vào tiểu thuyết ngôn tình các kiểu đây đi xuyên không xuống địa ngục, hận đời...

Tất cả những người có máu mặt trong Toman điều có mặt ở đây, nơi được xem là địa ngục.

Bọn họ chưa có chết nhưng xuyên không xuống đây thì éo vui chút nào hết á, đang sống yên ổn định đi đấm nhau luôn.

Xong Tèo!

Bọn họ xuyên không xuống địa ngục, hơn hết là những người không liên quan tới bất lương như Hinata,Ema với Nanto tại sao lại ở đây thế không biết.

Đang đứng trời trông, thì một bà cụ chống gậy đi đến chào hỏi.

"Chào mấy đứa, người mới "xuống" đúng không?"

"Vâng...?"

Hinata trả lời rồi đỡ bà cụ, cô đang đi tới lớp học thêm thì tự nhiên cái cô xuất hiện ở đây.

"Vậy các cháu đi theo ta vô trong nhà, ngồi đợi Gado của mấy cháu đến cho vui.

Đứng ở đây không an toàn với mấy đứa lắm đâu!"

Bà cụ nói rồi chỉ tay về ngôi nhà cách đây không xa, dù không nhìn rõ lắm, nhưng cả đám vẫn nhìn nhau rồi gật đầu quyết định đi theo.

Dù không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng có nơi để trú ngụ đã rồi tính tiếp.

Lúc này khi gần tới thì họ mới thấy được ngôi nhà đó, một ngôi nhà nhỏ có mái màu đỏ và những bức tường được những bụi cây bao bọc xung quanh, ngôi nhà khác hẳn với không khí u tối ngoài kia.

Bước tới cổng nhà, thì phó đội trưởng phân đội một đã ngăn mọi người lại với lý đo là:

"Ngôi nhà này có gì không bình thường!"

Họ nhìn ngôi nhà thì cũng nhận ra, xung quanh ngôi nhà cây cối mọc rất nhiều, nhưng mà đây là địa ngục đất đai khô cằn, thậm chí đây không phải đất nữa thì lấy đâu cây với chả cối.

Bọn họ thảo luận gì đó rồi cũng đành chấp nhận, vì nếu không vào thì biết đi đâu trong cái địa ngục này trời, chưa nói đến có thể có những con quái vật trong chỉ có truyền thuyết có thể xuất hiện nữa cơ.

Bà cụ mở cửa ra rồi đi vào trong trước, theo sau là bọn họ.

Thứ trước mặt họ khiến họ bất ngờ, bên trong khác hẳn một trời với bên ngoài.

Một trong gian rộng lớn ấm cúm và tuyệt đẹp.

Bọn họ ngơ ngác một lúc thì được bà cụ chỉ hướng vào phòng khách ngồi trước, bà bảo là bà đi lấy chút bánh trà mời họ.

Họ đi theo con người mà bà chỉ tới một căn phòng với màu trắng là chủ đạo, những thứ trong căn phòng được trang trí theo kiểu phương tây cổ nhưng lại mang nét hiện đại xen kẻ.

Có lẽ họ không phải là người duy nhất và đầu tiên tới đây, một bang khác với hộ áo quần màu đỏ đã ngồi trong đó sẵn.

"Cứ thưởng ai!

Thì ra là Toman!"

"Mày muốn thì Izana!?"

Mikey bước vào trong trước, theo sau là Toman.

Thiên Trúc cũng không muốn gây hứng gì mà tự động nhường chỗ cho họ, hai băng lớn ở Tokyo giờ đây ngồi đối mặt nhau.

Căn phòng lúc này bị bao phủ bởi sát khí nồng nặc phát ra từ hai vị tổng trưởng, như thể chỉ cần một hành động nhỏ thôi cũng đủ để hai người họ sẽ lao vào sinh tử với nhau nay tức khắc.

Ngồi như vậy một lúc, thì bà cụ bước vào với những gương mặt quen thuộc khác.

Từ Inui, Kokonoi, Taiju và Yakuza của Hắc Long cho tới Senju và những thành viên đời đầu của Hắc Long trừ Shinichiro ra điều có đủ.

Bà cụ bỏ bánh trà xuống bàn rồi mỉm cười đi ra ngoài, cánh cửa vừa đóng lại thì một cuộc phân chia ranh giới nổ ra.

Những người có máu mặt điều đã tập hợp trong một căn phòng, nhưng con người này không ưa gì nhau, thậm chí một số thành viên bang này không ưa nổi thành viên bang bên kia.

"Bất ngờ thật đấy!

4 bang lớn của Tokyo lại tập hợp cơ đấy!"

"Im đi thằng búp bê annabelle phiên bản lỗi kia, ngươi nghĩ ta muốn lắm hả?"

"Taka-chan bình tỉnh lại nào"

"..."

Ngay đúng lúc tất cả bọn họ định lao vào đấm nhau thì bà cụ lại đi vào với một người con trai to con, bọn họ vì tôn trọng nên cũng tạm hoãn rồi tới ghế ngồi xuống.

"Đây là Terano Minami hay còn được gọi là South Terano, còn mấy đứa còn lại chắc của biết nhau hết rồi nhỉ".

Bà giới thiệu cho bọn họ người vừa bước vào rồi lấy thêm mấy cái ghế cho họ ngồi, sau khi ổn định thì bà cụ mới giải thích lý do tại sao họ lại ở đây.

"Số phận của các cháu có vấn đề nghiêm trọng ở địa giới, không hiểu sao các cháu còn sống nhưng trong hồ sơ lại ghi là đã chết.

Không chỉ một lần mà rất nhiều lần trong một kiếp nạn, vì thế nên để sửa lỗi âm phủ mới đưa các cháu xuống đây"

"Vậy là chúng cháu không thể quay về sao?"

Hinata lo lắng hỏi, dù gì hơn ba phần tư người ngồi ở đây điều chưa tới tuổi 20.

Cô muốn có một hi vọng để sống tiếp, để báo đáp cho cha mẹ rồi chết cũng được.

"Không!

Các cháu vẫn có thể quay về nhưng phải đi gặp Thiên Vương.

Khi các cháu gặp Thiên Vương, thì ông ấy có thể đưa các cháu quay trở lại địa giới."

"Vậy làm sao để gặp được ông ấy ạ?"

"Ở địa giới không hề có đường tắt, con đường duy nhất là đi qua 7 công địa xử.

Dĩ nhiên các cháu sẽ không đồng hành một mình mà không có Gado."

"Gado là gì vậy bà?"

"Gado là một tên gọi là người bảo hộ, những người ngày sẽ bảo hộ các cháu qua từng cửa ải của địa xử để siêu thoát nếu cháu là một linh hồn.

Các cháu còn sống nên những người đó sẽ đưa các cháu đi gặp Thiên Vương."

Còn tiếp--->
 
[Tr_Alltake] Qúy Nhân
Chương 2


Cre: https://pin.it/2ADEg4W

---Băt đầu---

"Gado là một tên gọi là người bảo hộ, những người ngày sẽ bảo hộ các cháu qua từng cửa ải của địa xử để siêu thoát nếu cháu là một linh hồn.

Các cháu còn sống, nên những người đó sẽ đưa các cháu đi gặp Thiên Vương."

Gado có thể xem là một con người quyền năng ở đại giới, nhưng họ không phải là những người duy nhất có được quyền năng.

Đây không phải là một ban phước của thần linh, mà là một hình phạt cho tội lỗi họ đã phạm phải khi còn ở nhân giới.

Sau khi nghe hết câu chuyện, bà cụ bảo bọn họ đợi Gado của mình.

Trong lúc đó thì bọn họ có thể ngồi nói chuyện với nhau về nhân sinh.

Đợi một lúc lâu thì một cậu con trai với mái tóc dài highlight hai màu vàng đen và đôi mắt trắng dục, tay cầm một cây Baton dài 2 mét bước vào.

Cậu ta thu cây gậy lại rồi xoa tâm mí mắt, có vẻ như cậu ta vừa làm một công việc rất mệt mỏi và không có thời gian nghỉ ngơi.

"Bapa-chan!

Nhiệm vụ tiếp theo là gì?"_Cậu ta đưa đôi toát lên vẻ mệt mỏi nhìn về phía bà cụ đang bưng dĩa bánh, rồi sau đó lại liếc qua những con người có trong căn phòng.

"Ồ con về rồi đó hả Virode".

"Bapa-chan!

Đừng gọi con bằng biệt danh đó, nó không hợp với con đâu".

"Không hợp gì chứ?

Không phải con giống như ánh sáng chỉ lối cho những linh hồn lạc trôi sao?".

"Đúng!

Nhưng mà nó không hợp với một người như con...Một người phạm phải trọng tội như con".

Lời nói của cậu con trai khiến không khí trong căn phòng trầm xuống một bật, nhưng người trong căn phòng đó trừ bà cụ ra bất ngờ hình về phía người con trai đó.

Một người nhỏ bé trông vô hại thế kia, đã làm gì để mang trọng tội vậy?.

"Con nói thế chết rồi, ai làm Gado cũng như con mà.

Điều mang tội, nhưng con thì khác!"

"Khác gì chứ?"

"Cái tội của con là một tội đẹp!"

"Tội đẹp để phạt hả Bapa-chan?"

"Mà thôi bỏ qua đi!

Nhiệm vụ tiếp theo là gì Bapa-chan?".

Bà cụ mỉm cười để dĩa bánh xuống bàn rồi chỉ về nhóm người đang ngồi đó "hóng", sau đó chỉ về phía cậu.

Và điều đó khiến cậu bất ngờ, đứng hình và phút rồi la lên:

"NÈ!

KHÔNG LẼ CON PHẢI DẪN HẾT LŨ NGƯỜI ĐÓ SAO BAPA-CHAN!???".

"Không!

Ta làm gì ác như vậy!...".

Nghe vậy Takemichi thở phào nhẹ nhõm, nhưng chưa bình tỉnh thì bà đã nói tiếp.

"Con sẽ làm với đồng đội của con!

Nhóm Mizo ý!"

"Bắt buộc phải làm sao?"

"Đó là nhiệm vụ!".

"Vâng".

Cậu đưa đôi mắt của mình nhìn về phía họ, nơi hơn 30 con người đang ngồi ăn bánh uống trà.

Mà sao mấy con người này đáng sợ quá vậy?

Ánh mắt của bọn họ như thế ăn tươi nuốt sống cậu vậy, thật đáng sợ.

Nhưng mà là một Gado không cho phép cậu chối bỏ đi tránh nhiệm vốn có, Takemichi thở phào một hơi rồi quyết định đi tới chỗ họ.

Mặc kệ trực giác của mình mắc bảo là có nguy hiểm, cậu đi tới rồi cúi chào như một quý ông lịch thiệp.

"Xin chào!

Tôi tên là Hanagaki Takemichi và tôi là người bảo hộ các người ở đây!".

Takemichi đứng thẳng dậy rồi cởi găng tay của mình ra như một phép lịch sự, sau đó đưa bàn tay của mình ra trước mặt những người đang đứng đối diện.

Nhưng chào đón cậu là một cú đá đến từ vị trí Vua của Thiên Trúc, hên là cậu có phản xạ nên cậu đã né được.

"Né được cú đá của ta sao?

Ngươi cũng thật thú vị đó!".

"Rồi oke!

Ta bỏ qua phần chào hỏi đi hơ, bắt đầu vô phần hồ sơ của mấy người."

Takemichi mặc kệ câu nói đó rồi từ đâu biến ra một tập hồ sơ dày toàn giấy là giấy, cậu mở ra xem vài tờ đầu như một công dân làm công ăn lương nhà nước đích thực, nhưng càng về sau nét mặt của cậu càng phong phú khiến những con người ở đó không khỏi bất ngờ.

"Không ngờ thằng này lại phong phú tới vậy!

Tao cứ nghĩ nó chỉ có một cái bản mặt đó thôi chứ"

Lời nói của chàng trai trên có chút đúng, những người xung quanh suy nghĩ một chút rồi cũng gật đầu tán thưởng.

"Vãi cả Tsumibito wa yurusa remasu!".

Takemichi vứt tập hồ sơ xuống bàn khiến bọn họ hoảng hốt một phen, cậu nhìn về phía bà cụ với ánh mắt 7 phần bất ngờ 3 phần không hiểu.

"Như này là như nào!

Tsumibito wa yurusa remasu cái đéo gì nữa????".

"Hô hô hô!

Ta không ngờ bọn chúng được sếp vào hạng Tsumibito wa yurusa remasu!".

"...".

Thường thì những người thuộc Tsumibito wa yurusa remasu sẽ được đưa đến một phiên đài xét sự riêng, những người này sẽ được địa giới hộ tống rửa hết mọi tội lỗi rồi tống lên thiên đàng.

Nhưng cậu không ngờ những người này lại được đưa tới đây, một người thuộc Tsumibito wa yurusa remasu thì cậu còn hiểu.

Đây rất cả những người ngồi trong này điều có Tsumibito wa yurusa remasu.

Vụ này khó rồi đây, dù là tội nhân được khoan hồng nhưng chắc chắn là hơn 5 cửa không qua chớ đùa.

Chưa kịp đau khổ xong thì bà cụ đã bồi thêm một cậu khiến Takemichi phải khóc thét.

"À không phải đưa bọn nó qua cửa địa lên thiên đàng đâu, mà là đưa chúng đó trở lại địa giới!".

"Dĩ mẹ đó cớ!

Sao số tôi lại gặp mấy cái bọn này vậy...".

Takemichi lúc này đau khổ khóc thét, cậu gã quỳ xuống như thiếu nữ rồi lấy khăn chấm nước mắt.

Khóc thương cho số phận của mình, khi nãy cậu có đọc thì có thấy 4 5 đứa trong này có bệnh về tâm thần nữa...

Còn tiếp--->

Giải thích:

- Gado : Thần bảo vệ, thần hộ vệ

- Virode : Ánh sáng

- Tsumibito wa yurusa remasu : Tội nhân được khoan hồng.

- Gậy banton dài 2 mét:
 
[Tr_Alltake] Qúy Nhân
Chương 3


Cre: https://pin.it/78njgIQ

---Bắt đầu---

Sự việc đau khổ nhất của một Gado là nhìn thân chủ của mình bị phạt ở dưới địa phủ, một Gado không được phép bỏ đi trách nhiệm vốn có của mình.

Nhưng Gado lần này muốn trốn việc.

Takemichi: Ét ô Ét!!!!

Nhìn tờ giấy ghi đầy đủ thông tin từ tên, tuổi, chiều cao, tới số đo 3 vòng.

Có cả quá khứ của thân chủ và những lưu ý cần thiết, mọi lần Takemichi sẽ vui vẻ nhận nhiệm vụ nhưng lần này em muốn bỏ được không?

Nó khó ăn quá!

3/10 người ở đây có vấn đề về nhận thức cuộc sống, 1/10 người ở đây có vấn đề về tâm lý, 2/10 người ở đây có vấn đề về trách nhiệm bản thân và con người, 9/10 người ở đây có vấn đề về gia đình, 9,9/10 người ở đây có vấn đề về bạo lực...

Như này thì chết mẹ rồi!

Địa ngục có hơn 7 cửa, mà bọn này gộp lại hết 5 cửa éo qua nỗi mà còn là cửa khó.

Như này sao chơi?

Trong lúc Takemichi ngồi đau đầu với đống thông tin thì bên bọn họ lại đang nói chuyện giản hòa, bọn này muốn đấm nhau lắm nhưng mà để thoát khỏi đây rồi đấm nhau.

Ở đây nguy hiểm quá, bọn họ chơi không lại.

"Papa-chan!

Người chuẩn bị phòng cho họ được chứ?"_Takemichi cất tập hồ sơ vào phong bì rồi thở dài.

"Được!

Bao giờ còn định đi?"_Bà cụ gật đầu.

"Tầm 12 canh giờ nữa!

Con cần bàn một chút với nhóm Mizo đã!"_Takemichi đưa ngón tay lên miệng suy ngẫm gì đó.

"Ừ"

"Thế nha Papa-chan!

Con đi trước"

Vừa nói xong Takemichi đã mở cửa đi ra ngoài, nhưng người trong căn phòng ngơ ngác nhìn cánh cửa đang từ từ đóng lại rồi nhìn bà cụ.

Bà cụ thì chỉ mỉm cười rồi bảo họ đi theo bà tới một nơi nào đó, sau vài con đường vòng vèo họ đã tới một căn phòng lớn được chia ra thành sáu căn phòng nhỏ bằng những cái rèn.

"Nhà ta nhỏ nên không có đủ phòng riêng cho các cháu!

Các cháu tạm chia ra rồi ở tạm đây nha"

"Vâng!

Làm phiền bà rồi"

Bọn họ gật đầu cảm ơn, bà cụ cũng gật đầu hướng dẫn cho họ một chút rồi vui vẽ đi ra ngoài.

Bọn họ trong căn hình nhau rồi phân chia căn phòng theo từng băng, riêng con gái thì ở chung một phòng, ai không thuộc về băng nào hết thì cũng ném vào đó luôn.

Một lúc sau ranh giới trong căn phòng cũng được chia lại, xét về thành viên thì Toman nhiều nên ranh giới to hơn các người khác một chút.

Nhưng mà đám này thì sống hòa bình với nhau kiểu gì, bọn nó lập pháo đài chăn rồi ném gối nhau.

Những người không tham gia, thì ngồi một góc của bên nữ nhìn đám này làm trò hề.

Do không có đồng hồ và khung cảnh ở ngoài nên họ không xác định được thời gian, bọn họ cứ mãi như thế cho đến canh giờ tối của địa phủ.

Lúc đó một cô gái với vóc dáng nhỏ nhắn, mái tóc màu nâu gỗ được cắt mullet layer với đôi mắt xanh biển, cùng chiếc kính cận tròn đẩy một chiếc xe đi vào.

Cô gái đó bảo đây là xe cung cấp lương thực cho bọn họ, dù đã xuống âm phủ nhưng hồn chưa lìa khỏi xác nên bọn họ cũng cần đồ ăn.

Sau khi dặn dò một số thứ, cô gái đó cũng đi ra ngoài để lại không gian riêng tư cho bọn họ.

Bọn họ một lần nữa nhìn nhau rồi cũng lấy đồ ăn chia ra từng người, cả đám ngồi lại thành một vòng tròn rồi nói chuyện với nhau sẵn tiện giới thiệu cho những người chưa biết.

---------------

Ở đâu đó trong căn nhà này, một đám gồm 5 người khoác lên một bộ áo quần giống nhau đang ngồi bàn gì đó.

Dù như thế nhưng khí chất của họ lại khác nhau hoàn toàn, ngoài bộ áo quần thường phục của một Gado và đôi mắt trắng dục ra thì năm người họ bọn hoàn toàn khác nhau.

"Ban đầu tao cứ nghĩ là mày nói đùa!

Ai ngờ khi đọc xong mới biết mày nói thật"

"Tao đã nói dối tụi mày bao giờ chưa?"

"Mày đoán xem Takemichi!"

"Mẹ mày Akkun-..."

*Cạch*

Tiếng động phát ra khiến mọi thứ ngưng động đôi chút, ánh mắt của những người trong phòng nhìn cô gái đang cầm ấm trà vừa bước vào.

"Sao lại nhìn ta rồi, ta chỉ đưa trà thôi mà"_Cô gái đó bước tới chỗ họ để ấm trà xuống bàn.

"Không có gì đâu Papa-chan!

Chỉ là hơi bất ngờ thôi!"_Takemichi cười trừ giải thích.

"Ừ"_Papa gật đầu cho có lệ rồi làm gì đó khiến ấm trà bay lên, sau đó tự động rót ra chén cho những con người ở đây.

"Papa-chan có gì cho bọn này sao?

Hiếm khi thấy Papa-chan đi phục vụ đến tận nơi như này"

"Con hiểu ta thật đấy Yamagashi!

Ta đến để đưa cho mấy đứa thẻ thông hành"_Nói rồi Papa lấy từ trong túi áo mình ra một tấm thẻ được làm bằng đồng, rồi đưa cho Takemichi.

"Không phải có tới gần 35 người lận sao?

Sao chỉ có một cái vậy?"_Takemichi nhận lấy tấm thẻ rồi cất vào túi áo, đôi mắt nhìn về phía Papa tìm câu trả lời.

"Ai biết!

Họ đưa cho ta có một cái à!"_Papa nhún vai bất lực.

Còn tiếp--->

Thường phục của Gado:

Cre: https://pin.it/55WL5d5

Ngoại hình của Mizo:

- Của Yamagashi, Makoto và Takuya hãy tưởng tưởng họ trẻ hơn một chút và không có râu.

- Ngoài hình của Akkun:
 
[Tr_Alltake] Qúy Nhân
Chương 4


Cre: https://pin.it/35k08l4

---Bắt Đầu---

"Tạm biệt nha Papa-chan!"

Hiện tại cả đám đang tập trung trước cửa của ngôi nhà, trên người ai cũng mang theo một cái túi nhỏ chứa đựng thức ăn đi đường.

Cả nhóm tạm biệt rồi xuất phát, vừa đi ra khỏi cổng thì ngôi nhà đã biến mất.

Nhìn lại đằng sau không thấy ngôi nhà nhỏ bé đó nữa mà chỉ thấy một khoảng không lạnh lẽo, ngoài nhóm Mizo ra thì ai cũng bất ngờ với việc đó.

"Đừng bất ngờ như vậy!

Papa-chan có phép dịch chuyển, nơi đây không phù hợp để sống dài hạn nên ngôi nhà đã dịch chuyển đi một nơi khác"_Yamahishi bật cười trước biểu cảm của bọn họ rồi giải thích.

"Vậy làm sao để ngôi nhà xuất hiện lại?"_Hinata bất ngờ trước lời giải thích của Yamahishi, nó ngôi nhà đó nghe giống như một câu truyện cổ tích vậy.

"Khi nào cần thì nó sẽ xuất hiện thôi"_Makoto

"Chúng ta đến rồi"

Khung cảnh trước mắt giống như một cảnh trong những cuốn tiểu thuyết, những cánh cổng được làm bằng vàng với nhiều cách trang trí khác nhau phát sáng khắp một vùng.

Hơn thế nữa, mỗi cánh cổng đều có hai con người được mệnh danh là ác quỷ thiên thần trấn giữ.

Bước vào trong khu được gọi là cửa địa bọn họ không có chút e sợ, mà là cảm giác tò mò muốn khám phá.

"Mấy người đứng ở đây nha, bọn tôi đi lấy cái này rồi quay lại sau"_Takemichi đưa cho bọn họ một tấm thẻ bằng đồng rồi bảo họ đợi trước một cánh cửa màu vàng, khi cậu đi vào trong cổng thì bốn người còn lại chạy đi đâu đó.

Một lúc sau Mizo quay lại với một cái hộp nhỏ, trong đó chưa rất nhiều vòng tay với họa tiết rất bắt mắt, Akkun phát cho mỗi người một cái rồi bảo đeo vào.

Nghe Yamahishi giải thích công dụng của nó là bảo vệ bọn họ khỏi bọn quỷ, và cũng hạn chế bị lạc khỏi Gado của chính bản thân.

Sau khi bọn hắn đeo vào hết thì Takemichi xin lại tấm thẻ bằng đồng rồi tới trước cánh cửa màu vàng, những người còn lại bảo bọn họ cứ đứng sau Takemichi thì mọi thứ điều có thể ổn.

Đứng phía sau Takemichi vài m, bọn họ thấy cậu lấy tấm thẻ đưa cho một nam nhân tóc trắng rồi sau đó nhận lại từ vị nam nhân đó.

"Xong rồi!

Đi thôi"

Takemichi cất tấm thẻ vào trong túi áo rồi đi tới trước cánh cửa, bốn người Gado còn lại đúng sau cậu rồi bảo họ đứng ở phía sau lưng họ.

*CẠCH*

Cánh cửa bằng vàng mở ra, một thứ ánh sáng chiếu vào mắt họ rồi hút bọn họ vào trong.

Lúc tỉnh dậy, thì đã thấy tất cả mọi người đang ở trong một khu rừng nhiệt đới.

"Dậy rồi đó hả Manjiro!"_Takemichi bước tới trước mặt Mikey, cậu đưa tay ra với ý muốn đỡ gã dậy.

"Ừ..."_Mikey gật đầu, rồi nắm lấy tay của Takemichi để cậu kéo gã ngồi dậy.

"Bây giờ chúng ta đang ở đâu?"_Gã đưa đôi mắt của mình nhìn xung quanh.

"Đây được gọi là rừng chết, nó là nơi mở đầu cho một cuộc hành trình thanh minh cho bản thân mấy cậu"_Takemichi thả tay Mikey ra rồi đi tới một khúc gỗ ở đó ngồi xuống.

"Vậy những người khác đâu?"

"Bên kia kìa, bọn họ chỉ đang bất tỉnh do thay đổi áp suất đột ngột thôi nên đừng hoảng"_Takemichi chỉ tay vào đám người đang bất tỉnh bên kia.

"Vậy những người bạn của mày đâu?"

"Hả?

Bọn nó đi tìm hiểu địa hình trước rồi, chút quay về ý mà"_Takemichi cười trừ chỉ tay vào khu rừng, rồi chỉ vào khúc gỗ bên cạnh với ý gã ngồi xuống đây chờ đợi những người còn lại tỉnh dậy.

Như Takemichi nói, vào phút sau bốn người kia quay về với trên tay là ít củi vào đồ quả dại có thể ăn được.

Đến lúc tất cả bọn họ tỉnh dậy thì trời đã tối, Takemichi bảo hãy ở đây một đêm rồi đi tiếp nên bọn hắn dựng lều rồi cắm trại qua đêm.

Ngồi xung quanh đống lửa đang cháy rực rỡ, bọn họ cùng nhau ôn lại những cậu chuyện cũ, nhưng tiếng cười rộn vang khi một ai đó cố ý bốc phốt người này người kia, hay những tiếng la oai oái của người bị bốc phốt cứ tiếp tục phát lên khiến mọi thứ xung quan họ tạo nên một bầu không khí ấm áp.

"Nè nè Takemicchi!"_Không biết từ bao giờ mà Mikey đã thay đổi các gọi tên của Takemichi, lúc đầu thì cậu hơi khó chịu nhưng cũng bỏ qua cho gã.

"Hả?"_Takemichi đang dán mắt vào đống lửa thì nghe thấy ai đó gọi tên mình, đưa đôi mắt trắng đục nhìn lên thì phát hiện ra đó là Mikey.

"Mày cũng phải kể gì đó đi chứ!

Cả nhóm của mày cũng phải nói một cái gì đó đi chứ, sao cứ im im hoài vậy?"_Mikey đứng dậy rồi đi qua chỗ Takemichi ôm lấy người cậu.

"Kể gì mới được cơ chứ?"_Takemichi cười trừ xoa đầu gã.

"Quá khứ trước khi đến đây chẳng hạn"_Baji lên tiếng gợi ý chủ đề nói, nhưng chính chủ đề đó đã khiến không khí căng đi trong vài giây.

"Ừ..ờ...Tôi không có nhớ quá khứ của bản thân mình"_Takemichi mím môi cúi mặt xuống dưới đất, bốn người còn lại của Mizo thấy bạn mình như vậy liền đưa một ánh mắt sắc bén về phía Baji.

"...X...xin..Xin lỗi!

Tao không biết điều này"_Baji đổ mồ hôi trước những ánh mắt đang muốn xuyên thủng bản thân mình.

"Không sao!

Dù gì thì chuyện này cũng không có gì thú vị hết á"_Takemichi lắc đầu rồi cười trừ.

"Mà sao Takemicchy lại không nhớ quá khứ của bản thân mình?"

"Tại vì tôi bị xóa kí ức khi trở thành một Gado, tôi không thể nhớ bất cứ thứ gì ngoài trừ tên của bản thân và trách nhiệm của mình.

Việc này vốn như một nghi thức của Gado vậy."

"Mọi người thấy đôi mắt màu trắng đục của tôi chứ?"_Takemichi chỉ vào đôi mắt trắng dục của mình, nhưng người còn lại gật đầu đồng ý.

"Tôi nghe Papa-chan kể là hồi trước tôi có một màu mắt rất đẹp và nó không phải là một màu trắng đục như này, tôi còn nghe bà ấy kể thêm là sau khi bị xóa kí ức thì màu mắt dù có đẹp hay tỏa sáng như thế nào điều biến thành màu này"

"Vậy họ cũng..."

"Đúng vậy, họ cũng giống như tôi.

Bị xóa đi kí ức và chỉ nhớ được tên bản thân cùng trách nhiệm phải làm"

Còn tiếp--->

Nhiệm vụ của mấy bạn: Hãy kể ra những việc vô trách nhiệm mà bọn Top đã phạm phải, và chap sau tôi sẽ bóc phốt mấy đứa đó trên tòa xử án.
 
Back
Top Bottom