Khác [TQTP] Vài câu tâm đắc của truyện 👉👈

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
261433814-256-k162379.jpg

[Tqtp] Vài Câu Tâm Đắc Của Truyện 👉👈
Tác giả: hoshino93
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Chỉ là, một ít kí ức muốn lưu lại....

🍂🍂

Tác giả:Mặc Hương Đồng Khứu

Thể loại:Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ

Nguồn:wattpad Vô Danh, wattpad.com/user/hoediu4

Trạng thái:Full

Độ dài: 244 chương + phiên ngoại

🌸🌸

"Vì người, sở hướng phi mỹ"



tqtp​
 
[Tqtp] Vài Câu Tâm Đắc Của Truyện 👉👈
Quyển 1


"Ta muốn cứu vớt chúng sinh!"

[Tạ Liên]

"Cứu người nào phải chuyện xấu gì.

Sao ông trời lại giáng tội con vì con làm chuyện đúng?"

Ồ... ngộ nhỡ ông trời cứ giáng tội thì sao?

"Vậy thì ông trời sai lầm rồi, tại sao đúng phải xin lỗi sai?"

[Mai Niệm Khanh & Tạ Liên]

"Thân tại vô gián, tâm tại đào nguyên."

[Tạ Liên]

'Phong bế pháp lực, đánh xuống nhân gian.

Từ nhỏ y đã lớn lên trong hàng nghìn hàng vạn nuông chiều, chưa từng nếm trải nỗi khổ nhân gian.

Hình phạt này chẳng khác nào khiến y rơi từ đám mây xuống bùn nhão.

Trong đống bùn nhão ấy, lần đầu tiên y cảm nhận được mùi vị đói, mùi vị bần cùng, mùi vị bẩn thỉu.

Đây cũng là lần đầu tiên y làm chuyện mà đời này y chưa từng nghĩ rằng mình sẽ làm: Ăn cắp, cướp giật, chửi rủa, tự sa ngã.

Muốn khó coi bao nhiêu thì khó coi bấy nhiêu.

Mất hết mặt mũi, mất hết lòng tự trọng.

Ngay cả người hầu trung thành nhất cũng không thể tận mắt nhìn y thay đổi như thế, cuối cùng chọn cách rời đi.

[...]

Khi chính y thân tại vô gián, nào có thể lòng tại đào nguyên.'

[Thien Quan Tu Phuc]

"Thiên quan tứ phúc."

"Bách vô cấm kỵ!"

[Linh Văn & Tạ Liên]

"Bùi lang ơi Bùi lang, ta vì chàng mà phản bội quốc gia của ta, vứt bỏ mọi thứ của ta, biến thành như thế này, tại sao chàng không đến gặp ta?"

[...]

"Ta đốt miếu của chàng, làm loạn ở địa bàn của chàng!

Chỉ vì để chàng đến nhìn ta một lần, ta chờ chàng biết bao nhiêu năm!"

[...]

"Ta đợi chàng ấy suốt mấy trăm năm, chàng ấy có nhiệm vụ gì?

Năm đó vì để gặp ta một lần, chàng ấy có thể một đêm vượt nửa biên giới, bây giờ chàng ấy có nhiệm vụ quan trọng gì chứ?

Quan trọng đến mức ngay cả xuống đây nhìn ta một cái cũng không được?

Có sao?

Vốn dĩ không có đúng không?"

[Tuyên Cơ]

"Không phải người trong cuộc, không luận đúng hay sai."

[Tạ Liên]

"Ngoài miệng mọi người tất nhiên thích nói chúng thần bình đẳng, chúng sinh bình đẳng.

Nhưng nếu thật sự là thế, chúng thần tiên căn bản sẽ không tồn tại."

[Hoa Thành]

"Quỷ giới có một tập tục.

Nếu một con quỷ đã chọn người nào, nó sẽ giao phó tro cốt của mình vào tay người đó."

"Thế nhưng nếu một tấm lòng si trao ra, cuối cùng đổi lấy nghiền xương thành tro, quả thật khiến người ta đau lòng."

"Sợ cái gì?

Nếu là ta, tro cốt đưa rồi, người đó muốn nghiền xương thành tro hay rắc chơi thế nào chẳng được?"

[Hoa Thành & Tạ Liên]

"Kết bạn với người ta, phải xem có hợp ý nhau không, độ tương thích thế nào, chứ không phải xem thân phận.

Nếu ta thích đệ, cho dù đệ là ăn mày ta cũng thích.

Nếu ta ghét đệ, đệ có là hoàng đế ta cũng ghét."

[Tạ Liên]

"Sợ cái gì.

Dám nói đến chúng sinh, bất luận là muốn cứu vớt chúng sinh hay muốn giết sạch chúng sinh, ta đều bội phục từ tận đáy lòng.

Cái trước khó khăn hơn cái sau, tất nhiên ta càng bội phục hơn."

[Hoa Thành]

"Trở thành ý nghĩa sinh tồn của người nào đó đã là trách nhiệm nặng nề lắm rồi, huống chi là cứu vớt chúng sinh."

"Mấy chuyện như cứu vớt chúng sinh cũng không có gì đâu.

Có điều tuy dũng cảm thật, nhưng lại rất ngu xuẩn."

[...]

"Tuy ngu xuẩn thật, nhưng lại rất dũng cảm."

[Tạ Liên & Hoa Thành]

"Ta thề, huynh tìm trên trời dưới đất cũng không tìm được người nào có thành ý hơn ta đâu."

[Hoa Thành]

'Ai thèm quan tâm ngươi là thần hay quỷ?

Mọi người tin ngươi là cái gì thì ngươi là cái đó.

Cho dù ngươi có khác thế mười vạn tám nghìn dặm, người ta cũng chỉ chịu nhìn cái họ muốn nhìn thôi.'

[Thien Quan Tu Phuc]

"Giữa cho mình sống lâu hơn mười năm và khiến kẻ thù sống ít hơn mười năm, không chút do dự chọn cái sau chính là hận ý của loài người."

[Hoa Thành]

"Nếu huynh muốn gặp ta, bất luận đổ ra bao nhiêu điểm, huynh cũng sẽ gặp được ta."

[Hoa Thành]

"Ta không muốn đấu với ngươi."

"Vì sao?

Trước đây đâu phải huynh chưa từng đấu với ta.

Trận này mặc kệ sống chết, từ nay xem như chấm dứt!"

"Chẳng vì sao cả.

Đấu với ta, ngươi chắc chắn sẽ chết."

[Tạ Liên & Lang Thiên Thu]

"Nếu huynh muốn ta trở thành người lòng đầy oán hận như huynh, ta tuyệt đối sẽ không!

Nếu huynh muốn ép ta tự sa ngã như huynh, ta cũng tuyệt đối sẽ không.

Tuyệt đối sẽ không!

-- Dẫu cho huynh đối xử với ta thế nào!

Ta tuyệt đối sẽ không trở thành người như huynh!!"

[...]

"Tốt lắm.

Hãy nhớ kỹ những lời hôm nay ngươi nói.

Ngươi tuyệt đối sẽ không trở thành người như ta!"

[Tạ Liên & Lang Thiên Thu]

"Trên đời, có vài việc không ngăn cản được đâu.

Chẳng hạn như, mặt trời lặn ở hướng Tây, chẳng hạn như, con voi giẫm chết con kiến, chẳng hạn như___ Ta muốn mạng chó của ngươi!"

[Hoa Thành]

"Tại sao đệ lại tin chắc tiệc Lưu Kim nhất định là do Thích Dung ra tay trước?"

Không phải ta tin chắc là gã làm, ta chỉ tin chắc không phải là huynh làm."

[Tạ Liên & Hoa Thành]

"Ta cho rằng, người sống trên đời, đừng ấp ủ quá nhiều hy vọng với bất kỳ ai thì tốt hơn."

[...]

"Đừng tưởng tượng người nào đó quá mức tốt đẹp.

Nếu cả đời không quen biết, đứng từ xa ngắm nhìn một bóng hình hư ảo thì thôi vậy.

Nhưng nếu quen biết, từ từ hiểu nhau, đến một ngày nào đó, cuối cùng sẽ phát hiện người này không giống như tưởng tượng của mình, thậm chí hoàn toàn trái ngược.

Đến lúc đó, sẽ rất thất vọng."

[Tạ Liên]

"Đối với một số người mà nói, chỉ riêng sự tồn tại của người nào đó trên đời này đã là niềm hy vọng rồi."

[Hoa Thành]

"Truyền tới truyền lui cuối cùng ý tốt sẽ truyền thành ý xấu, chi bằng cứ là ác ý ngay từ đầu."

[Sư Thanh Huyền]

"Kẻ có thể thành Tuyệt, có ai mà không phải nếm trải đau đớn mà người thường không tài nào tưởng tượng nổi.

Hoặc là bay tất ngất trời, hoặc là vạn kiếp bất phục."

[Quân Ngô]
 
[Tqtp] Vài Câu Tâm Đắc Của Truyện 👉👈
Quyển 2


"Ta chưa từng gặp ai ngoan cường như thế này.

Gãy mất năm cái xương sườn, một chân, cùng với các thương thế to nhỏ khác, cơ thể mệt mỏi, thế mà còn có thể thanh tỉnh như thường, ngồi đó đối thoại với ngài.

Làm người còn khó có thể làm được, huống hồ đây là một đứa trẻ mười tuổi?"

[Nhân vật phụ]

'Phong Tín cúi đầu, chuẩn bị quỳ xuống.

Tạ Liên lại nói:" Không cần phải quỳ."

Phong Tín chỉ nghe theo lời Tạ Liên, mặc kệ là bệ hạ lên tiếng, cậu ta lập tức ngừng lại động tác quỳ, thấy thế, thần sắc Quốc chủ liền thêm mấy phần khó coi.

Tạ Liên tiếp tục nói: "Phong Tín bẻ gãy cánh tay của Thích Dung, đúng vậy.

Nhưng là vì giúp con.

Hơn nữa là Thích Dung có tội, hắn cũng không sai, hà tất phải quỳ?"

'

[Thien Quan Tu Phuc]

"Nhà đệ ở đâu?

Ta đưa đệ về nhé?"

"Không có nhà!!"

[...]

"Mâu thuẫn gia đình, bị đuổi khỏi nhà.

Đi rất lâu nhưng không biết đi đâu."

[Tạ Liên & Hồng Hồng Nhi]

"Người phi thăng mới thành thần.

Thần Minh cũng từng là người, là tiên bối, là đạo sư, là minh đăng, nhưng không phải chủ nhân.

Đối với việc này, tự nhiên ta rất cảm tạ, cũng rất tán thành, nhưng tuyệt đối không hề sùng bái."

[Tạ Liên]

"Chuyện này đúng hay không không còn quan trọng.

Bây giờ có hai lựa chọn mà ngài nhất định phải chọn một.

Đời này không có chuyện vẹn toàn đôi bên.

Hoặc là hài tử kia chịu, hoặc là ngài chịu."

"Đúng hay không rất quan trọng.

Nếu như nhất định phải chọn, ta sẽ chọn con đường thứ ba."

[Mai Niệm Khanh & Tạ Liên]

"Xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, không thể làm gì.

Ta nguyện thắp ngàn ngọn đèn, chiếu khắp đêm dài, mặc dù như thiêu thân lao đầu vào lửa cũng không hề sợ hãi.

Nhưng ta không muốn từ một việc làm đúng mà phải cúi đầu.

Diện bích ư?

Sao ta phải làm vậy?Người ngoài có lỗi gì?

Như Thích Dung kia làm ác, nhưng Phong Tín trừng trị cái ác lại bị trừng phạt, đây là loại đạo lí gì?

Nếu trời xanh có mắt thì sẽ không vì thế mà chịu phạt."

"Thế nếu như thật sự bị giáng tội thì sao?

Đến lúc đó, ngài vẫn không chịu tạ lỗi?"

"Nếu thật sự như vậy, chính là trời sai, ta đúng.

Ta sẽ chống đối trời cao đến cùng."

[Tạ Liên & Mai Niệm Khanh]

"Hai người đi tới hoang mạc, khát nước vô cùng, đến độ sắp chết nhưng chỉ còn lại một chén nước.

Người uống thì sống người không uống sẽ chết.

Nếu vậy theo ngài - chén nước đó cho ai uống?"

"Cho thêm một chén."

[Mai Niệm Khanh & Tạ Liên]

"Những lời ngài nói ngày hôm nay, có thể từ mấy chục năm trước thậm chí mấy trăm năm trước đã có người nghĩ ra, thế nhưng nó cũng không thể thành một xu thế lớn, chỉ là một âm thanh nhỏ, vì thế chẳng mấy ai nghe theo,..."

"Bởi vì những người kia tuy rằng có nghĩ ra nhưng lại không thực hiện nó, hơn nữa không đủ kiên định."

[Mai Niệm Khanh & Tạ Liên]

"Ý ngài là, vì con là Võ Thần nên không thể quản chuyện hạn hán, bởi vậy đề cập với con là vô dụng ư?

Nhưng phải chăng ngài đã quên, con không chỉ là Võ Thần, con còn là Thái Tử Tiên Lạc.

Dân chúng nước con giờ đang chìm sâu trong nước sôi lửa bỏng, làm sao con có thể ngồi yên phớt lờ?"

[Tạ Liên]

"Thần được xưng là thần chẳng phải vì có thể cứu vớt chúng sinh sao?

Nếu lúc này mà con cũng không thể xuất hiện, vậy lúc nào mới xuất hiện được đây?!

Rốt cuộc ý nghĩa của việc con phi thăng là gì?!"

[Tạ Liên]

"Ta đau đớn lắm!

Ngày nào ta cũng hận không thể chết quách cho xong, ngày nào cũng muốn giết sạch người trên thế giới này rồi tự giết chính mình!

Ta sống rất đau đớn!"

[...]

"Rốt cuộc vì sao ta còn sống trên đời này?

Rốt cuộc con người sống sót có ý nghĩa gì chứ?"

"Nếu không biết phải sống tiếp như thế nào, vậy sống tiếp vì ta đi."

[...]

"Vấn đề mà đệ hỏi, ta cũng không biết nên trả lời thế nào.

Có điều nếu đệ không biết mình sống tiếp có ý nghĩa gì, vậy chi bằng tạm thời xem ta là ý nghĩa đó đi."

[...]

"Cảm ơn hoa của đệ!

Đẹp lắm, ta rất thích!..."

[Hồng Hồng Nhi & Tạ Liên]

"Chuyện của ngươi, chính ngươi không thấu được, nhưng người khác nhìn chằm chằm ngươi cả ngày, còn rõ hơn bản thân ngươi nữa."

[Hắc Ngưu]

"Ngươi không cứu được tất cả mọi người đâu."

"Có cứu được tất cả mọi người không, ta phải thử mới biết được đáp án.

Cho dù trời nói ta nhất định phải chết, nhưng nếu thanh kiếm kia không xuyên qua tim ta, ghim chặt ta dưới đất không nhúc nhích nổi, ta vẫn sẽ sống sót, ta sẽ níu một hơi tàn, đấu tranh đến cùng!"

[Quân Ngô & Tạ Liên]

"Không chỉ hôm nay mà từ trước tới nay đều phải cảm ơn hai ngươi nhiều.

Ta hy vọng rằng, hình ảnh ba người chúng ta người kề vai chiến đấu có thể lưu danh muôn đời."

[Tạ Liên]

"Tuy đạo quán của huynh bị đốt rồi, nhưng mà... huynh đừng buồn.

Sau này ta sẽ xây cho huynh nhiều đạo quán to hơn, tráng lệ hơn, không đạo quán của ai sánh bằng hết.

Không một ai có thể sánh với huynh.

Ta nhất định sẽ làm được!"

[...]

"Điện hạ!

Huynh đã nghe thấy chưa?

Trong lòng ta, huynh là thần!

Huynh là vị thần duy nhất, huynh là vị thần chân chính!

Huynh đã nghe thấy chưa?!"

"Quên đi."

[...]

"Bỏ đi.

Dù gì rất nhanh thôi, sẽ không còn ai nhớ nữa đâu."

"Không đâu."

[...]

"Sẽ không đâu!"

[...]

"Ta sẽ không quên đâu!"

[...]

"Ta vĩnh viễn sẽ không quên!"

[Hồng Hồng Nhi & Tạ Liên]
 
[Tqtp] Vài Câu Tâm Đắc Của Truyện 👉👈
Quyển 3


"Thiên Đăng quán, điện Thái Tử, ba... ba..."

"Ba ngàn ngọn!"

[Nhân vật phụ]

"Ta đã nói Huyết Vũ Thám Hoa dẫn Thái tử điện hạ đi không phải vì muốn kiếm chuyện với y mà, lúc trước chư vị không chịu tin, bây giờ đã tin chưa?"

[Bùi Minh]

=))))))) Cười chết tui

"Những thứ đẹp đẽ tồn tại trên trần thế, chỉ riêng điều đó đã đáng cảm ơn rồi."

Lòng y có cảnh đẹp nên không sợ người khác làm mất vui.

[Tạ Liên]

'Sợi tóc đen nhánh lượn lờ bao phủ toàn bộ đường nhìn của Tạ Liên, bọt nước và bọt khí "ùng ục ùng ục" tụ tập lại, chẳng còn nhìn rõ gì nữa.

Tạ Liên chớp chớp mắt, cố gạt đống bọt khí cuồn cuộn trăm tơ ngàn mối tựa thủy tinh kia ra, sau đó cảm nhận được một đôi tay rắn chắc.

Một tay ôm hông y, tay còn lại nắm cằm y.

Giây tiếp theo, một vật mềm mại lạnh buốt lấp kín môi y.'

[Thien quan tu phuc]

'Tuy Bùi Minh trăng hoa bị người đời lên án, nhưng hắn chưa hề phủ nhận bất cứ đoạn tình duyên nào, đã làm thì sẽ nhận, dù sao cũng đâu phải chơi không nổi.

Những cô gái từng qua lại với Bùi Minh, trừ phi bản thân không chịu theo hắn như Tuyên Cơ, bằng không chí ít đều được đảm bảo nửa đời sau áo cơm không lo, phú quý ngập nhà.'

[Thien quan tu phuc]

"Cô nương, tuy ta không phải bậc thánh hiền gì, nhưng cũng biết thế nào là một lòng một dạ.

Nếu ta không thật lòng yêu một người, tuyệt đối sẽ không có hành vi vượt rào với người đó.

Nếu có, cho dù phải đập nồi bán sắt lượm đồng nát, mãi nghệ đầu đường nuôi gia đình, ta cũng không muốn người đó chịu chút thiệt thòi nào."

[Tạ Liên]

"Đừng nói sinh con với người ta, đoán chừng huynh ấy chưa từng nắm tay ai đấy chứ."

Tạ Liên đang định thốt "đúng vậy", trong đầu chợt hiện lên một bàn tay trắng nhợt mảnh khảnh thấp thoáng dưới khăn voan đỏ thẫm, lạnh lẽo như ngọc thạch, ngón tay thứ ba buộc một sợi chỉ đỏ cực mảnh.

Chữ "đúng vậy" này kẹt cứng trong cổ họng, không bật ra được.

[...]

"Tuy đã từng nắm tay, nhưng chắc chắn đến hôn cũng chưa từng hôn ai."

Tạ Liên lại định nói "đúng vậy", nhưng lần này, từng chuỗi bọt nước tựa như hạt thủy tinh bỗng nổi lên trước mắt y, sau khi thủy tinh tản ra, một gương mặt nhắm nghiền hai mắt, anh tuấn ngời ngời, trên vị trí giữa trán có một mỹ nhân tiêm nho nhỏ hiện ra, đẹp đẽ khôn tả.

Lần này, Tạ Liên chẳng những không nặn ra được chữ nào, trái lại mặt mũi đỏ như gấc.

[Thien quan tu phuc]

"Minh huynh!

Huynh chính là bạn tốt nhất của ta!"

[Sư Thanh Huyền]

"Nơi ngươi muốn đến sẽ biến thành cơn ác mộng mà ngươi vĩnh viễn không muốn nhớ lại nữa!"

[Bạch Thoại Chân Tiên]

"Cứ chờ mà xem!

Người thân nhất của ngươi, bạn tốt nhất của ngươi, tất cả đều sẽ chết không chỗ chôn bởi vì ngươi!"

[Bạch Thoại Chân Tiên]

"Huyết Vũ Thám Hoa, trong lòng ngươi, chuyện đau đớn nhất trên đời này là gì?"

"Tận mắt nhìn thấy người mình yêu bị chà đạp lăng nhục, còn mình lại hoàn toàn bất lực.

Ngươi hiểu rằng mình chẳng là cái gì, cũng như chẳng làm được gì, đây mới là chuyện đau đớn nhất trên đời này."

[Sư Thanh Huyền & Hoa Thành]

"Ca ca, thành thân đi."

[Hoa Thành]

"Cưới rồi.

Ở nhà có vợ rồi.

Vừa xinh đẹp vừa hiền lương.

Là quý nhân cành vàng lá ngọc, từ nhỏ ta đã thích rồi.

Thích rất nhiều năm, nếm đủ trăm cay nghìn đắng mới theo đuổi được."

"...Thật sao?"

"À, giả thôi."

"À cũng không hẳn là giả.

Ta vẫn chưa theo đuổi được thôi."

[Hoa Thành & Tạ Liên]

'Vào cùng một đêm trước Hàn Lộ, một người nếm trải mùi vị địa ngục trần gian; một người khác lại thành công độ kiếp phi thăng trong sự che chở và hộ tống mạnh mẽ.'

[Thien quan tu phuc]

'Một người có thể phi thăng hay không, không phải chỉ thông minh là được, thông minh kèm nỗ lực cũng chưa chắc đã được, lại càng không phải cứ dốc càng nhiều thiên tài địa bảo thì càng có tác dụng.

Đôi lúc nó đáng giận thế đấy.

Mười năm học tập gian khổ, không bằng kẻ trời sinh tài trí hơn người xuất khẩu thành thơ.

Trăm năm dốc hết tâm huyết, không bằng một cơn tỉnh ngộ trong tích tắc của kẻ khác.'

[Thien Quan Tu Phuc]

"Ta cũng từng có một đoạn thời gian sống không được như ý, lúc đó ta thường nghĩ, nếu có người nhìn thấy dáng vẻ mình lăn lộn dưới bùn lầy đất nhão, muốn bò cũng chẳng bò dậy nổi, mà vẫn có thể yêu mình thì tốt quá.

Nhưng ta không biết liệu có người như vậy chăng, ta cũng không dám để người khác nhìn thấy."

[Tạ Liên]

"Với ta mà nói, phong quang vô hạn là ngươi, ngã xuống bụi trần cũng là ngươi.

Trọng điểm chính là "ngươi", mà không phải ngươi "như thế nào"."

[Tạ Liên]

"Ngươi... nếu vẫn luôn ở bên cạnh nó, hẳn nên biết ta không có gạt ngươi, tính tình của nó không giấu được chuyện gì, từ đầu đến cuối nó thật sự không biết gì hết!"

"Chính vì thế mới càng đáng hận!

Hắn dựa vào đâu mà không biết gì hết?!"

[Sư Vô Độ & Hạ Huyền]

"...Xin lỗi."

"Lời xin lỗi của ngươi, đáng là cái thá gì?"

[Sư Thanh Huyền & Hạ Huyền]

"Hạ Huyền!!!

Đầu sỏ gây tội là ta, là Bạch Thoại Chân Tiên, nhưng bản thân Thanh Huyền tội không đáng chết, ngươi..."

"Vậy một nhà năm người của ta ai thì có tội?

Ai lại đáng chết?"

[Sư Vô Độ & Hạ Huyền]

"Bây giờ, ta cho hai người các ngươi chọn."

"Lựa chọn thứ nhất.

Ngươi, chọn một kẻ trong đám người đó, đổi mệnh của em trai ngươi với nó.

Sau đó, tự cút xuống trần gian đi."

[...]

"Lựa chọn thứ hai, ngươi."

"Ta không đụng vào mệnh của ngươi.

Ngươi, cắt đầu anh mình xuống ngay tại đây cho ta!"

[Hạ Huyền]

"Tất cả những gì hôm nay ta có được, đều là tự tay ta giành lấy.

Thứ không có, tự ta giành.

Mệnh không có, tự ta sửa!

Mệnh ta ta định chẳng tại trời!"

[Sư Vô Độ]

"Minh huynh!

Minh huynh!

Xin lỗi, xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi!

Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của chúng ta, là lỗi của ta!

Anh ta cũng vì ta nên mới như thế, anh của ta điên rồi, huynh ấy điên rồi huynh thấy không!

Ta... ta... huynh... huynh..."

[...]

"Ngươi gọi nhầm người rồi."

[Sư Thanh Huyền & Hạ Huyền]

"Ngươi có gì muốn nói không?"

"...Ta muốn chết."

"Ngươi mơ đẹp quá."

[Hạ Huyền & Sư Thanh Huyền]

"Thủy Sư huynh, huynh ngoan cường ngạo mạn cả đời, cuối cùng lại rơi vào kết cục thế này, thậm chí chẳng biết huynh có nhắm mắt không.

Quả nhiên đứng càng cao, té càng đau.

Đời người muôn vạn lối, chẳng thoát được lối nào, dù là thần trên vạn người, cuối cùng vẫn không thể may mắn thoát khỏi."

[Bùi Minh]

'Điều khiến cho Hắc Thủy Trầm Chu trở thành Hắc Thủy Trầm Chu của hôm nay là thù hận.

Vậy Huyết Vũ Thám Hoa thì sao?

Điều khiến cho Hoa Thành trở thành Hoa Thành của hôm nay, sẽ là cái gì đây?'

[Thien Quan Tu Phuc]

'Mấy ngày gần đây đã có một đám người bắt đầu đốt đập miếu Phong Thuỷ, mặc dù y không đành lòng, từng ngăn cản mấy đợt, nhưng theo thời gian dần trôi, mọi người phát hiện vị thần mà mình cung phụng không còn linh nữa, tình hình chỉ ngày một nghiêm trọng, ngăn được nhất thời không ngăn được một đời.

Qua thêm vài chục năm nữa, thậm chí chỉ cần mấy năm thôi, mọi người sẽ quên mất hai vị thần quan Phong Thủy từng đứng trên đỉnh Thượng thiên đình.'

[Thien Quan Tu Phuc]

"Nếu ta thích thứ gì, trong lòng sẽ chẳng thể dung nạp thứ khác nữa, vĩnh viễn sẽ khắc sâu vào tim.

Một ngàn lần, một vạn lần, bao nhiêu năm cũng không thay đổi."

[Hoa Thành]

"Sau khi quen đệ, ta mới lần nữa phát hiện thì ra vui vẻ là chuyện đơn giản nhường nào."

[Tạ Liên]

"Ngươi hỏi ta là ai?

Nghe cho kỹ đây!___Ta, chính là Thái tử điện hạ cao quý, đám bạo dân các ngươi mau quỳ xuống hết cho ta!"

"Ta, hơn tám trăm tuổi rồi, còn lớn hơn tuổi của tất cả các ngươi cộng lại, số cây cầu ta từng qua còn nhiều hơn số con đường các ngươi đi!"

"Ta, đạo quán miếu thờ trải rộng khắp chốn, tín đồ hương khách đầy ắp bốn biển, không biết tên ta là do các ngươi thiển cận nông cạn!"

"Ta, không bái thần."

"Ta, chính là thần!"

[Tạ Liên]

"Ta... hận nhất là dáng vẻ này!"

[...]

"Ta không muốn huynh nhìn thấy dáng vẻ vô dụng này của ta, càng không muốn còn phải nhờ huynh bảo vệ ta!"

"Vậy theo như đệ nói, bao lần ta bết bát thảm hại đều bị đệ nhìn thấy, thế ta khỏi cần sống nữa à?

Hơn nữa bây giờ đâu phải đệ vô dụng thật, chỉ tạm thời bảo tồn thực lực thôi mà."

"Không giống vậy.

Điện hạ, ta nhất định phải là người mạnh nhất.

Ta muốn mình mạnh hơn tất cả mọi người, chỉ có như vậy, ta mới có thể..."

[Hoa Thành & Tạ Liên]

"Nếu thích mà cuối cùng cũng tách ra, nói thế, cũng chỉ là thích mà thôi."

[Hoa Thành]

"Đường ta đi như thế nào, có lẽ không phải do ta quyết định, nhưng có đi hay không, lại chỉ có ta mới có thể quyết định mà thôi."

[Hoa Thành]

"Tiên nhạc, kỳ thật, trên thế giới này không có bất kỳ người nào mà nếu không có hắn thì trời sẽ sụp đổ.

Nếu đã quen rồi thì ngươi sẽ phát hiện, cái cũ qua đi thì cái mới sẽ xuất hiện thay thế."

[Quân Ngô]

"Sai, tính tình hắn quả thật rất tốt.

Nhưng mà ta thì không tốt chút nào, không thích người khác chạm vào thứ ta thích."

[Hoa Thành]

"Bảo vệ cơ mật, đối với thần quan thượng thiên đình mà nói, có lẽ so với độ thiên kiếp còn khó hơn; đối ta mà nói, lại không phải như thế."

[Hoa Thành]

"Xưa kia có một quốc gia cổ, có một vị Thái Tử điện hạ, thiên tư hơn người, niên thiếu thông tuệ, văn võ song toàn, chính là một nhân vật vô song, kinh diễm.

Hắn yêu quốc dân, quốc dân cũng yêu hắn.

Cho đến khi hắn chết đi thật lâu, mọi người cũng không hề quên."

[...]

"Hài tử, hy vọng ngươi có thể trở thành người như vậy."

"Ta không cần trở thành người như vậy.

Ta muốn thành thần."

[Mai Niệm Khanh & Tạ Liên]

"Có lúc, có muốn giết một người hay không, không nhất định phải do một hai chuyện thâm cừu đại hận tác động, cũng có thể là đến từ một số chuyện nhỏ.

Nhỏ nhặt đến mức chính mình cũng không cảm nhận được."

[Hoa Thành]

'Mặc dù lúc này, người ngoài đều cảm thấy Quyền Nhất Chân là một đứa nhỏ đầu óc có bệnh, Tạ Liên lại cảm thấy hết sức thân thiết.

Bởi vì, đối với bất cứ thứ gì, đầu tiên phải "Si", mới có có thể thành "Thần".'

[Thien Quan Tu Phuc]

"Bất kể tu đạo gì, tư chất tốt, thật chính là rất giỏi.

Huống chi hắn tư chất tốt, còn chịu luyện tập.

Nếu thật sự cảm thấy sư phụ thiên vị, chúng ta bỏ chút sức đuổi kịp hắn, vượt qua hắn, phòng luyện công, phòng đan dược hảo hạng những thứ này tự nhiên cũng sẽ đối với mọi người rộng mở.

Tất cả mọi người nếu rảnh rỗi giận hắn, không bằng chăm chỉ tu luyện chẳng phải quan trọng hơn, có đúng hay không?"

[Dẫn Ngọc]

"Sẽ không!

Ta có thể bảo đảm, huynh chính là huynh, không phải là bất kỳ cái gì của người khác.

Tin ta.

Không nên suy nghĩ bậy bạ."

[Hoa Thành]

"Bất kể hắn là cái thứ gì, binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn.

Nhớ kỹ vạn sự có ta.

Ta vĩnh viễn đứng về phía huynh"

[Hoa Thành]

"Ta biết, huynh sẽ không chết, cũng không sợ chết.

Nhưng dù huynh có mạnh hơn nữa, cũng đừng nghĩ huynh sẽ không bị thương."

[...]

"Sẽ không chết khác với sẽ không bị thương, lại càng không giống với sẽ không đau.

Thấy vật gì kỳ quái nguy hiểm không cần đụng vào, trước tìm ta, để cho ta tới xử lý."

" Được...

Ta sẽ không."

[...]

"...

Đệ, đệ cũng vậy.

Nếu thấy cái gì nguy hiểm, ta không đụng, đệ cũng đừng đụng.

Chúng ta không ai đụng, được chứ?"

[Hoa Thành & Tạ Liên]

"Nếu không có cái gọi là sợ hãi, thì cũng sẽ không có cái gọi là dũng cảm."

[Hoa Thành]

'Vũ Sư Hoàng nói: "Xin ngài truyền ngôi cho ta đi."

Vũ Sư quốc chủ từ xưa tới nay để ý tới vị công chúa này không quá mấy lần, khóe mắt rốt cuộc chảy xuống một giọt nước mắt vẩn đục.

Bất quá, cũng chỉ có một giọt.'

[Thien Quan Tu Phuc]

"Mọi người ai cũng có chỗ bất bình thường như nhau thôi."

[Tạ Liên]

'Hắn hiện tại so với người đang chờ tuyên án tử cũng không khác nhau là bao, mắt nhắm lại.

Ai ngờ, hắn vừa thành thành thật thật mà nhắm mắt lại được một lát, đột nhiên mở mắt ra.

Sau lưng, có hai cánh tay, đang ôm chặt lấy hắn.'

[Thien Quan Tu Phuc]

"Điện hạ...

Huynh như thế này...Thật là đòi mạng ta rồi."

[Hoa Thành]

"Tam Lang, đệ...

Tro cốt của đệ giấu kĩ rồi sao?"

"Đã sớm giấu kĩ."

"Đệ xác định là đã giấu kĩ?

Nơi đó đủ an toàn không?

Sẽ không bị người khác tìm được chứ?"

"Với ta mà nói, đó là nơi an toàn nhất trên thế gian."

"Thật sự chắc chắn như vậy?"

"Đương nhiên!

Nếu chỗ giấu nó bị hủy, ta cũng không cần tồn tại nữa."

[Tạ Liên & Hoa Thành]

"Với ta mà nói, phong quang vô hạn chính là "ngươi", ngã xuống bụi trần cũng là "ngươi".

Trọng điểm là "ngươi", không phải là "ngươi như thế nào"."

[Hoa Thành]
 
[Tqtp] Vài Câu Tâm Đắc Của Truyện 👉👈
Quyển 4


"Mỗi người đều có chủ tâm của mình, không có người nào từ nhỏ đã là chính đạo nhân gian, là trung tâm của thế giới cả.

Có thể ngươi yêu thích vây quanh người khác, nhưng người khác không hẳn như thế với ngươi đâu."

[Mộ Tình]

"Ngươi còn có tâm nguyện cùng chấp niệm chưa hoàn thành sao?"

[...]

"Nói thử ta nghe, là cái gì?

Nếu không phải chuyện rất khó, ta sẽ tận lực giúp ngươi hoàn thành."

"Người ta yêu còn đang trên cõi đời này."

[...]

"Kỳ thực, chắc huynh ấy không nhớ đến ta đâu.

Chúng ta thậm chí còn chưa từng nói chuyện."

"Vậy, tâm nguyện của ngươi là gì đây?"

"Ta muốn bảo vệ huynh ấy."

[Tạ Liên & Quỷ hồn Vô Danh]

"Nếu còn cố chấp, ngươi sẽ không yên nghỉ được."

"Ta nguyện vĩnh viễn không yên nghỉ."

"Nếu như ái nhân ngươi biết chuyện này, chỉ sợ sẽ áy náy buồn phiền đi."

"Vậy ta không cho huynh ấy biết là được rồi."

"Thấy nhiều, rồi cũng sẽ biết."

"Vậy không để cho huynh ấy phát hiện ta đang bảo vệ là tốt thôi."

[Tạ Liên & Quỷ hồn Vô Danh]

"Vì huynh tử trận là vinh quang chí cao vô thượng của ta."

[Quỷ hồn Vô Danh]

"Thái Tử điện hạ, ta mãi mãi là tín đồ trung thành nhất của huynh."

[Quỷ hồn Vô Danh]

'Được rồi, Tạ Liên đã hiểu, sẽ không có ai kéo y dậy cả.'

[Thien Quan Tu Phuc]

"Đến bên cạnh ta đi."

[Bạch Vô Tướng]

"Ta dạy ngươi bài học đầu tiên, chính là: trên đời này có rất nhiều chuyện, ngươi không thể làm được."

[...]

"Bài học thứ hai___ Ngươi muốn cứu vớt chúng sinh sao?

Chúng sinh căn bản không cần ngươi cứu vớt.

Bọn họ không xứng."

[Bạch Vô Tướng]

"Các ngươi có biết, từ ngoài vào trong hoàng thành, ai ít bị nhiễm dịch mặt nhất không?"

[...]

"Binh lính."

[...]

"Tại sao là binh lính?

Bởi vì, đại đa số binh lính đều làm một chuyện.

Mà chuyện này, dân chúng tầm thường chưa từng làm, vì lẽ đó nên bọn họ mới mắc phải dịch mặt người."

[...]

"Giết người."

[Bạch Vô Tướng]

"Ngươi cho rằng, đó là bởi vì bọn họ không muốn động thủ sao?

Sai rồi, bọn họ không phải không muốn động thủ, chỉ là không muốn làm người đầu tiên động thủ mà thôi."

[Bạch Vô Tướng]

'Y đúng thật sẽ không chết.

Thế nhưng, không phải bị thương sẽ không đau.

'Mỗi một tấc máu thịt đều bị vũ khí sắc bén cứa qua, ngay cả từng cái xương kiếm cũng xẹt vào, thật sự khiến cho y đau điên cuồng, đau muốn chết.

Cơn đau này, cùng người bình thường giống nhau.'

[Thien Quan Tu Phuc]

'Hắc kiếm sắc bén lại tiếp tục đâm vào rút ra, một người rồi lại một người, đâm tới cơ hồ không còn chỗ nào không hở nữa.

Cổ họng Tạ Liên rốt cuộc ngăn không được, thét dài một tiếng thê lương.'

[Thien Quan Tu Phuc]

'Cứu mạng.

Cứu mạng, cứu mạng, cứu mạng.

Cứu mạng với, cứu mạng với, cứu mạng, cứu mạng, cứu mạng, cứu mạng,cứu mạng, cứu mạng, cứu mạng, cứu mạng,cứu mạng, cứu mạng, cứu mạng với!!!

Đau, đau, đau, đau, đau, đau......

Đau, đau, đau, đau, đau, đau quá đau quá đau quá đau quá đau quá đau quá đau quá!!!

Tại sao không chết được.

Tại sao không thể chết được chứ!!!'

[Tạ Liên]

"Hoàng nhi, mẫu hậu xin lỗi."

[Hoàng hậu]

"Phong Tín, phụ hoàng mẫu hậu của ta đã không còn."

[Tạ Liên]

"Thề chết theo Điện hạ."

[Vô Danh]

"Hoàng cung, đốt."

"Vâng."

[Tạ Liên & Vô Danh]

"Điện hạ vĩnh viễn là điện hạ."

[Vô Danh]

"Ngươi nằm ở đây chờ đợi điều gì?"

"Cút ngay, ngươi đang cản trở ta nhìn trời."

"Bầu trời thì có gì đáng nhìn?"

"Đáng nhìn hơn ngươi."

[Bạch Vô Tướng & Tạ Liên]

'Một người.

Chỉ cần một người.

Thật sự, chỉ cần một người thôi, là đủ rồi!'

[Thien Quan Tu Phuc]

"Ngươi bớt tự cho mình là đúng đi!

Không cần ngươi dạy, chính ta sẽ tự học.

Nếu như ngươi đại biểu cho mệnh trời, như vậy, thứ mệnh trời này, nên bị phá hủy!"

[Tạ Liên]

"Một ngày không được thì một tháng, một tháng không được, liền hai tháng, ba tháng!

Cứu không được mười nghìn người, vậy thì cứu nghìn người, cứu không nổi nghìn người, đành cứu một trăm, rồi mười người, cho dù chỉ là một!!!"

[Tạ Liên]
 
[Tqtp] Vài Câu Tâm Đắc Của Truyện 👉👈
Quyển 5


"...Ta muốn phát điên rồi!"

"Đừng điên, đừng điên, ta đã đi ra rồi!"

[Hoa Thành & Tạ Liên]

"Vị thần này, không phải là người ngươi có thể tranh giành với ta."

[Hoa Thành]

"Nhanh hơn nữa đệ có chịu được không?

Vạn nhất pháp lực không đủ thì làm sao bây giờ?!"

"Sẽ không, huynh chỉ cần chạy thôi!

Vĩnh viễn không cần sợ, có ta ở đây!"

[Tạ Liên & Hoa Thành]

"Toàn lực chiến đấu!

Tất cả đều không thành vấn đề, chúng nó không phải là đối thủ của huynh.

Trên đời này không có bất kỳ vật gì có thể ngăn cản bước chân của huynh!"

[Hoa Thành]

'Y chồm tới lấy hai tay giữ mặt Hoa Thành, hơi nhón chân lên, nhắm mắt đem đôi môi dán vào.

Phong Tín: ".................."

Mộ Tình: ".................."

Quyền Nhất Chân: "?"

Bùi Minh: "Ha ha."

'

[Thien Quan Tu Phuc]

"Vị bằng hữu này, ngươi không biết đi, thời điểm lão Phong vừa tới rất điên khùng, cả ngày thần thần quỷ quỷ khoe khoang với người khác nói mình là thần tiên."

[Nhân vật phụ]

'Phong sư đại nhân thay đổi, lại không thay đổi.'

[Thien Quan Tu Phuc]

"Ta muốn khống chế người nào, chẳng lẽ còn không nghĩ ra cách hay sao?"

[Hoa Thành]

"Ngươi cùng Ô Dung thái tử chỉ có duy nhất một quan hệ, đó là hắn đã diệt đất nước của ngươi, Tiên Lạc."

[Mai Niệm Khanh]

"Hắn nói, nếu Ô Dung quốc bị kẻ thù phương nào xâm lược, hắn nhất định thề sống chết bảo vệ, không cho chúng bước vào một bước, nhưng bản thân tuyệt đối không được đi xâm lược nước khác.

Hắn khẩn cầu mọi người từ bỏ chinh chiến, chờ hắn xây dựng nên một thứ...

Cầu thông thiên."

[Mai Niệm Khanh]

"Rõ ràng trước đây, lũ thần quan chẳng làm cái gì cho họ, chỉ đợi sau đại họa mới bắt đầu làm bộ làm tịch.

Thái tử điện hạ đã bỏ ra bao nhiêu công sức, đem dốc toàn lực, hơn nữa đáng ra đã có thể thành công, chỉ còn một bước nữa mà thôi!

Nhưng vì cái gì mà đến cuối cùng, ngược lại chỉ có hắn bị chà đạp?

Vì cái gì trả giá nhiều nhất mà mọi người lại làm như không thấy, còn bố thí một chút liền được mang ơn đội nghĩa?"

[Mai Niệm Khanh]

"Ta mới chỉ thấy bộ dạng rách nát của hắn, chưa nghĩ tới hắn vốn xuất thân là Võ thần!"

[Nhân vật phụ]

'Bỗng nhiên, 'Hoa Thành' vung tay phải, ném thứ gì đó cho y.

Sư Thanh Huyền không cần nghĩ ngợi, giơ tay bắt lấy, vừa trông thấy đồ vật đó sắc mặt liền trở nên trắng bệch.

Cái thứ đó, thế nào mà lại là quạt Phong sư!'

[Thien Quan Tu Phuc]

"Ngươi biến thành bộ dạng thế này, một phần nguyên nhân cũng là do ta, nhưng nguyên nhân lớn nhất vẫn là do ngươi tự lựa chọn.

Ngươi làm nhiều việc như vậy, chỉ có thể khiến chính ngươi cảm động, còn ta lại là người có tâm địa sắt đá.

Ngươi yêu ta, không bằng yêu chính ngươi còn hơn."

[Bùi Minh]

"Đó chính là cha ta!

Trước đây, cha đối xử với ta không tốt, nhưng sau này lại đối xử với ta rất tốt, hàng ngày đều cho ta ăn thịt, còn nói là muốn dẫn ta đến những căn phòng thật xinh đẹp ở đây...

Người đối xử với ta rất tốt mà..."

[Cốc Tử]

"Tạ Liên, ngươi đừng tưởng ta không biết.

Ta coi ngươi là thần thánh của ta, nhưng mà ngươi!

Ngươi coi ta là cái gì?

Ngươi rõ ràng không coi ta ra gì!

Ngươi ghét bỏ ta, coi ta là đứa ngốc, là kẻ điên, là có bệnh, vô cùng chán ghét ta."

[Thích Dung]

"Thật mà!

Ta khẳng định với đệ.

Huống hồ, trong đó có cả trăm loại đao kiếm khác nhau, mỗi cái đâm ta một nhát, chẳng phải ta sẽ bị đâm thành thịt nát hay sao?

Ha ha ha ha..."

"Điện hạ, huynh không nên cười như vậy..."

[...]

"Không buồn cười...

Thật sự...

Không buồn cười chút nào."

[Tạ Liên & Hoa Thành]

'Thì ra, y vẫn luôn nhớ mọi thứ rõ ràng đến vậy.

Thì ra... y vốn chẳng bao giờ quên đi nổi.'

[Thien Quan Tu Phuc]

"Nói chung, tuy là hơi chậm một chút, nhưng mà bây giờ ta đưa tay vẫn không tính là quá muộn nhỉ?"

[Tạ Liên]

"Nhưng mà, Điện hạ lựa chọn thế nào, chỉ có huynh ấy mới được quyền quyết định, ta vĩnh viễn không bao giờ phản đối."

[Hoa Thành]

"Ca ca, lần sau huynh còn để bản thân rơi xuống, ta sẽ tức giận."

"Lần sau đệ mà nhảy xuống theo ta, ta sẽ càng tức giận!"

[Hoa Thành & Tạ Liên]

"Nghe kể, sau khi vượt qua trận chiến, trên trời bỗng hạ Thiên kiếp, bổ xuống núi Đồng Lô.

Ngươi hiểu này là ý gì chứ?"

[...]

"Tất cả những chuyện này đều là ta nghe được thôi.

Nhưng mà, Thượng Thiên Đình cũng không có thần quan nào xuất thân từ núi Đồng Lô, hoặc những gì ta nghe được đơn giản chỉ là hư cấu, mà cũng có thể chính là..."

Người kia vừa phi thăng, đã tự mình nhảy xuống, cự tuyệt Thiên giới!

[Mai Niệm Khanh]

"Tiên Lạc, ngươi có một tín đồ cực kì trung thành."

[Bạch Vô Tướng]

"Ngươi đổi hay không đổi?

Đổi hay không đổi?

Đổi hay không đổi?!"

"Không đổi!

Không đổi!

Không đổi!!!"

[...]

"Ta cứ không đổi đó!

Đau đớn cũng không đổi, chết cũng không đổi, vĩnh viễn không thay đổi!!!"

[Bạch Vô Tướng & Tạ Liên]

"Tin ta.

Hắn sai, huynh mới đúng.

Huynh mạnh hơn hắn.

So với hắn huynh lợi hại hơn nhiều!"

[Hoa Thành]

"Thì sao chứ?

Cũng chỉ là ngàn vạn con người ngu ngốc thôi, tất cả đều là phế vật!

Mà huynh, chỉ cần một người là đủ rồi."

[Hoa Thành]

'Tạ Liên duỗi hai cánh tay run bần bật ra, sờ lên cổ mình.

Cái gì cũng không có.

Hoa Thành truyền cho y quá nhiều pháp lực.

Thật sự rất nhiều, hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi chịu đựng của chú gông nguyền rủa.

Tám trăm năm gông xiềng trói buộc y, hôm nay vỡ tung!

[...]

Tạ Liên nhìn vào hai bàn tay của chính mình, có chút khủng hoảng.

Đã mấy trăm năm rồi y không trải nghiệm cảm giác này, thậm chí sắp sửa quên mất, rằng như vậy mới đích thị là con người của y.

Cường mạnh hung hãn đến độ không khống chế được sức mạnh bản thân, mỗi lần hạ bước chân là đất rung núi chuyển.

Một bước nghìn dặm, một bước lên trời!'

[Thien Quan Tu Phuc]

'Thế nhưng, hắn của hiện tại mới hệt như đang sống.

Cho dù có là mỏi mệt đi chăng nữa.'

[Thien Quan Tu Phuc]

"Ta thua rồi sao?..."

[Quân Ngô]

"Điện hạ, ta chỉ một mực nhìn theo huynh."

[Hoa Thành]

"Điện hạ, ta luôn dõi theo huynh."

[...]

"Điện hạ, vậy huynh có biết, vì sao ta không chịu rời khỏi thế giới này không?"

[...]

"Bởi vì ta có một người thương vẫn còn trên cõi đời này."

[...]

"Người trong lòng ta, là một quý nhân kim chi ngọc diệp đầy dũng cảm.

Y đã cứu mạng ta, ta từ khi còn rất nhỏ đã ngưỡng mộ y.

Nhưng ta càng muốn đuổi kịp y, vì y trở thành một người càng tốt càng mạnh hơn.

Tuy rằng, có thể y cũng không nhớ nhiều đến ta, chúng ta thậm chí cũng không nói quá mấy câu với nhau.

Ta muốn bảo hộ y."

[...]

"Nếu như giấc mộng của huynh, là cứu vớt chúng sinh, vậy giấc mộng của ta, lại chỉ có duy nhất một người là huynh."

"...Thế nhưng...Nói vậy, ngươi sẽ, không được yên nghỉ...?"

"Ta nguyện vĩnh viễn không được yên nghỉ."

[Hoa Thành & Tạ Liên]

"Điện hạ, tất cả những gì về huynh ta đều hiểu rõ."

"Sự dũng cảm của huynh, sự tuyệt vọng của huynh; sự thiện lương của huynh, nỗi thống khổ của huynh; oán giận của huynh, căm hận của huynh; sự thông minh của huynh, sự ngu xuẩn của huynh."

"Nếu như có thể, ta nguyện ý để huynh đem ta thành đá lót chân, thành cầu qua sông rồi phá bỏ, thành hài cốt cho huynh giẫm lên để tiến về phía trước, thành tội nhân phải gánh thiên đao vạn quả.

Nhưng ta biết huynh sẽ không làm vậy."

[Hoa Thành]

"Vì huynh tử trận là vinh quang chí cao vô thượng của ta."

[Huyết Vũ Thám Hoa - Hoa Thành]

"Ngươi đưa Cẩm Y Tiên cho Huyết Vũ Thám Hoa mặc vào, nhưng ngươi đối với Huyết Vũ Thám Hoa lại không có chút ác cảm cùng ý muốn hại người nào, toàn tâm toàn ý tín nhiệm; mà Huyết Vũ Thám Hoa, đối với ngươi cũng như vậy, không, phải nói còn sâu hơn___Huyết Vũ Thám Hoa chân chính khiến Bạch Cẩm cảm thấy có chỗ đồng cảm, nghĩa là cho dù hắn không mặc Cẩm Y Tiên vào, ngươi bảo hắn làm gì cho ngươi, hắn cũng sẽ không một chút do dự làm cho ngươi việc đó.

Kể cả vì ngươi mà chết."

[Linh Văn]

'Người chạy về phía trước, nước mắt lại chảy ngược ra sau, lưu lại trên đất.

Tạ Liên thầm nghĩ, y tin tưởng.

Tin tưởng người này, đã một lần lại một lần vì y mà chết, sẽ một lần lại một lần vì y mà sinh.

Cho dù có rơi vào địa ngục, cũng sẽ vì sự "tin tưởng" này của y mà phá tan địa ngục.

Khi đó họ chạy về phía nhau, mất tám trăm năm.

Lúc này đây, ôm chặt lấy nhau chỉ trong nháy mắt.'

[Thien Quan Tu Phuc]
 
Back
Top Bottom