Khác Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
256182534-256-k424818.jpg

Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
Tác giả: NYKute7
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: NY Trần

Thể loại: Đam Mỹ, đồng nhân, xuyên thư, kinh dị.

Viết theo yêu cầu của bạn.



kinhdi​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • Vk Quế Tổng là một sát thủ
  • Bắc Tống Nhàn Vương
  • [QT] Tòng Long
  • Mộng Vàng Son [Lý Chiêu Hoàng - Trần Thái Tông]
  • ⎮Oneshot ❤︎ Dã sử⎮Trần Thái Tông x Lý Chiêu Hoàng...
  • Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương một mở đầu


    Trần Trí Viễn mở mắt ra phát hiện mình nằm trong một nơi rất chật hẹp xung quanh tối đen như mực, cậu không biết nguyên nhân tại sao lại mình lại nằm ở đây.

    Cậu nhớ lại lúc sáng cậu đang đạp xe đến trường học khi qua lộ cậu nhìn thấy con mèo nhỏ màu đen cặp mắt màu xanh lục nhìn cậu chằm chằm, đôi mắt của nó phát ra ánh sáng ghê người cậu hoảng sợ té xuống đất vô tình một chiếc xe tải chạy tới Trí Viễn theo bản năng nhắm mắt lại khi mở mắt ra lần nữa cậu đã nằm ở trong này.

    Trí Viễn thử hoạt động tay chân cậu phát hiện tay chân của cậu không thể cử động được, Trí Viễn lo sợ mình sẽ trở thành một người thực vật cậu khóc cố gắng hoạt động tay chân một lần nữa, lần này cậu có thể cử động rất nhỏ, mí mắt đau đớn cậu mệt mỏi nhắm mắt thiếp đi.

    Mỗi lần cậu tỉnh lại là cố cử động tay chân của mình cứ như vậy lặp đi lặp lại vài lần, Trí Viễn vui mừng lực tay của mình càng lúc càng lớn thời gian tỉnh lại của cậu cũng lâu hơn mấy lần trước.

    Lúc này đều đầu tiên cậu nghĩ là dùng toàn lực phá hủy chỗ này, Trí Viễn nắm tay thành nắm đấm vung mạnh về phía trước sử dụng thêm hai chân đạp mạnh, thời gian qua bao lâu cậu không biết bây giờ cậu chỉ còn một suy nghĩ là phải thoát ra khỏi nơi này.

    Mãi một lúc lâu cậu mới phá hủy được một lỗ hỏng cậu vui vẻ đập phá càng hăng hái hơn, lỗ hỏng càng lúc càng lớn vừa vặn cho cậu chui xuống, Trí Viễn theo lỗ hỏng chui ra ngoài ánh sáng chiếu sáng vào khuôn mặt cậu theo bản năng cậu nhắm mắt lại.

    Trí Viễn còn chưa biết mình đang ở nơi nào tự nhiên có một bàn tay đánh vào mông cậu, cậu đau đớn cố gắng nhịn lại không cho mình phát ra âm thanh người nọ cũng không vì vậy mà dừng tay lại, lại đánh thêm một phát vào mông cậu nữa kỳ này cậu nhịn hết nổi rồi cậu òa lên khóc.

    "Oa oa oa ..."

    Khóc mấy tiếng cậu im miệng lại mệt mỏi thở hỗn hển, cậu nghe mấy người xung quanh nói gì đó cách họ phát âm là tiếng Nhật.

    Cha cậu là người Việt mẹ cậu lại là người Nhật, vì vấn đề công việc bà phải qua nước Việt làm ăn tình cờ yêu cha cậu, hai người đi chơi hẹn hò rồi tiến tới hôn nhân một năm sau thì sinh cậu ra, từ nhỏ cậu được hai người giáo dục theo kiểu Việt Nhật nên cậu có thể nói và hiểu được hai thứ tiếng, Trí Viễn yên tĩnh lắng tai nghe bọn họ nói chuyện với nhau.

    "Chúc mừng ông Furaka, vợ ông sinh một bé trai kháu khỉnh khỏe mạnh nha.."

    Người đàn ông gọi là Fukata vui mừng ôm đứa bé từ trong tay cô y tá, không sợ dơ bẩn hôn lên khuôn mặt nhăn nhúm của đứa bé nói: "Ryuu-suke là ba đây con yêu con vui lắm đúng không cuối cùng chúng ta cũng được gặp mặt rồi.''

    Trần Trí Viễn lúc này không nhịn được nữa cậu òa lên khóc nức nở, người tự xưng là ba cậu vội ôm cậu lên dỗ dành ông ta lo lắng đến phát khóc, y tá bên cạnh nhìn không được cô ôm cậu lại dỗ một lát sau Trí Viễn khóc mệt mỏi rồi cậu từ từ chìm vào giấc ngủ.

    Một tháng sau, cậu theo ba mẹ kiếp này của mình về nhà lúc đầu cậu cũng rất chống cự quyết liệt, nhưng dần dần cậu cũng phải chấp nhận sự thật mình đã chết và đi đầu thai kiếp khác chỉ có đều cậu khó hiểu tại sao mình chết mà lại không xuống địa phủ, không uống canh mạnh bà cậu nghĩ có lẽ người ở địa phủ bận rộn quá vô tâm bỏ quên linh hồn của cậu, để cậu đi đầu thai mà không uống canh là sơ sót của họ không phải lỗi của cậu nên cậu chấp nhận sự thật làm tốt trách nhiệm làm một bé sơ sinh của mình, bỏ lại ba mẹ kiếp trước mong họ sẽ mau chóng quên đi thằng con vô dụng này đừng đau buồn vì cậu.

    Đối với ba mẹ kiếp này cậu khá hài lòng hai người rất yêu thương cậu, hoàn cảnh gia đình cũng xem như giàu có cậu quyết định sẽ yêu thương hai người này hiếu thảo với họ để bù đắp lại cho ba mẹ kiếp trước của mình nghĩ vậy cậu vui vẻ theo họ trở về nhà mới bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới.
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 2


    Sáu năm sau.

    "Ryuu-suke, mau thức dậy đi học đi con", mẹ của cậu đi vào phòng đánh thức cậu dậy, cậu còn muốn ngủ một chút nữa Ryuu-suke bực mình vì bị người ta đánh thức cậu lăn sang hướng khác tiếp tục giấc ngủ của mình.

    Mẹ Fukata thở dài cười lắc đầu đi lại giường cậu lắc lắc người đánh thức cậu lại: "Dậy nào bé ngoan, con sẽ bị trễ đấy không phải con muốn một chiếc máy bay điều khiển từ xa sao nhanh chóng khẩn trương dậy nào".

    Bà vừa nói vừa mở rèm cửa sổ ra để ánh sáng chiếu vào mặt cậu.

    Ryuu-suke bực dọc ngồi dậy nhăn mặt mếu máo sắp khóc kêu ca: "Mẹ lại hù doạ con không phải mẹ đã hứa sẽ mua cho con rồi sao?"

    Mẹ Fukata khoanh tay dựa cửa sổ bà nghiêm khắc nói: "Đúng là mẹ hứa nhưng với điều kiện con phải đứng nhất trường, xem nào không được làm nũng nhanh đi rửa mặt súc miệng nhanh nào con yêu."

    Ryuu-suke khó chịu gãi đầu đi vào phòng tắm, đúng vậy cậu là Trần Trí Viễn cậu đã ở sống đây sáu năm cùng với nữ vương và kỵ sĩ của bà ta (ý cậu là ba và mẹ mình đó) bà đôi khi nghiêm khắc như vậy, cậu chỉ có thể phục tùng với dâm uy của bà ta à tên Ryuu-suke Fukata là tên kiếp này của cậu, cái tên nghe bình thường quá đúng không cậu cũng nghĩ vậy đành chịu thôi là kỵ sĩ đặc cho cậu, cậu cũng đâu có quyền lên tiếng.

    Sửa sang quần áo xong xuôi cậu theo mẹ xuống dưới nhà ăn sáng, ba cậu đang mặc tạp dề một tay cầm chiếc chảo một tay gắp thức ăn ra, ông đem đồ ăn để trước mặt cậu Ryuu-suke chấp tay nói: " Itada kimasu ( chúc ngon miệng)."

    Ryuu-suke im lặng ăn bữa ăn của mình mọi thứ đều diễn ra vô cùng suông sẻ, ba mẹ đi làm cậu thì đến trường mẫu giáo học trên đường cậu gặp Midori Shibayama, cô bé chạy lại chỗ cậu miệng vẫn kêu: "Hây Ryuu-suke đợi tớ với."

    Ryuu-suke nghe tiếng Midori cậu đứng lại đợi cô chạy lại chỗ mình cậu chào cô: "Chào Midori chan cậu đi từ từ thôi không cần chạy đâu."

    Midori chạy tới chỗ cậu thở hồng hộc đáp: "Cậu đi nhanh thế làm tớ chạy theo muốn hụt hơi này, hôm qua cậu làm gì không nghe điện thoại tớ mới mua đĩa CD mới định rủ cậu qua xem cùng nhưng tiếc là cậu không bắt máy", cô chu môi lên án cậu.

    Ryuu-suke ngượng ngùng gãi đầu đáp: "Hôm kia mẹ tớ mua truyện mới về trinh thám tớ mãi mê đọc nên không để ý xin lỗi cậu nhiều nha lần sau đi tớ hứa lần sau tớ sẽ đến xem cùng cậu."

    Midori nghe được Ryuu-suke hứa lần sau sẽ đến xem cùng mình cô vui vẻ nắm tay cậu cùng vào trường, cuối giờ tan học Ryuu-suke tạm biệt bạn bè trở về nhà trên đường cậu ghé hiệu sách để trả lại quyển truyện tranh mới xem xong.

    Ông chủ cửa hàng thân thiết chào hỏi cậu: "Ồ là Ryuu-suke à con hôm nay lại tới thuê truyện à, hôm kia mới ghé tiệm ta thuê mà đọc nhanh thế nhóc, nhóc đọc như thế truyện đâu cho nhóc mượn đây."

    Ryuu-suke cười thật tươi trả lời ông: "Dạ ông biết con chỉ đọc một lần là nhớ mà, quyển truyện tranh này còn đã đọc chậm lắm rồi đó, lần này con muốn tìm truyện kinh dị ạ!"

    Ông chủ nhún vai ai bảo thằng bé thông minh làm chi ông chỉ tay về phía kệ sách lớn bảo cậu tự nhiên tìm, Ryuu-suke cảm ơn ông rồi đi tìm truyện cậu tìm một lát cũng mới tìm được một quyển truyện tiểu thuyết hay tựa truyện tên là 'Bạch dạ hành' nội dung là : Kosuke, chủ một tiệm cầm đồ bị sát hại tại một ngôi nhà chưa hoàn công một triệu yên mang theo người cũng bị cướp mất.

    Sau đó một tháng, nghi can Fumiyo được cho rằng có quan hệ tình ái với nạn nhân và đã sát hại ông để cướp một triệu yên, cũng chết tại nhà riêng vì ngộ độc khí ga.

    Vụ án mạng ông chủ tiệm cầm đồ rơi vào bế tắc và bị bỏ xó.

    Nhưng với hai đứa trẻ mười một tuổi, con trai nạn nhân và con gái nghi can, vụ án mạng năm ấy chưa bao giờ kết thúc.

    Sinh tồn và trưởng thành dưới bóng đen cái chết của bố mẹ, cho đến cuối đời, Ryoji vẫn luôn khao khát được một lần đi dưới ánh mặt trời, còn Yukiho cứ ra sức vẫy vùng rồi mãi mãi chìm vào đêm trắng.

    Cậu vui vẻ đưa sách cho ông thành toán, ông chủ tiệm đôi khi cũng sợ một cậu bé sáu tuổi đọc mấy quyển sách này sẽ bị ảnh hưởng xấu đến tính cách sau này, nhưng cậu bé cứ năn nỉ ông còn hứa đọc xong sẽ trả có mẹ của bé đứng ra làm bảo đảm ông ta cũng thoáng yên tâm để cho cậu mượn truyện về đọc.

    Thanh toán xong Ryuu-suke nhảy chân sáo vui vẻ trở về nhà mình.
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 3


    Ryuu-suke nằm trên giường mãi mê đọc sách bỗng nhiên nghe tiếng mẹ cậu từ dưới vọng lên gọi cậu: "Ryuu-suke con xuống dưới đây ba mẹ có chuyện muốn nói."

    Ryuu-suke nghiêng đầu nhìn về phía cửa thở dài lại nữa mẹ thật phiền phức nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn bỏ sách xuống đi xuống dưới phòng khách xem ba mẹ muốn nói gì?

    Ba cậu có vẻ mặt đăm chiêu ông đang suy nghĩ cái gì đó cậu không biết cũng không dám làm phiền, ngoan ngoãn ngồi gần mẹ mình bà xoa đầu cậu nói: "Ryuu-suke chúng ta đi nơi khác con thấy ổn không?"

    Cậu hơi giật mình hỏi lại: "Tại sao lại đi nơi khác ở đây đây không không được hả mẹ?"

    Mẹ Fukata nhìn hướng ba cậu thở dài nói: "Công ty của bố xảy ra vấn đề cần được giải quyết ngay lập tức, họ đề cử bà con đi bổ nhiệm công việc mới chúng ta phải đi thôi con à!''

    Ryuu-suke im lặng cậu không muốn rời đi nơi này một chút nào, nhưng ba cũng không thể đi công tác mà bỏ mẹ con cậu ở lại được cậu ưu sầu về phòng ngủ.

    Sáng hôm sau ba mẹ chở cậu đến trường làm thủ tục xin chuyển trường, bạn học ai cũng đều chạy lại hỏi cậu không biết phải trả lời như thế nào đang lúc khó xử Midori xuất hiện đôi mắt cô bé đỏ hòe cô vẻ vừa mới khóc, cô nhìn cậu ưu oán rồi bỏ chạy Ryuu-suke thấy thế đẩy mọi người ra chạy theo sao cô.

    Đối với cậu Midori là một người bạn rất quan trọng, cô lớn lên với cậu từ bé có thể nói là thanh mai trúc mã cùng lớn lên với cậu, khi có chuyện vui hoặc là chuyện buồn hai người vẫn luôn ở cạnh nhau tâm sự.

    Ryuu-suke chạy rất nhanh cậu đuổi theo Midori chạy tới ngã tư đường bắt kịp cô ấy, cậu chụp vai Midori kéo cô ấy lại hỏi: "Midori làm gì cậu chạy nhanh vậy, sao cậu lại khóc nín đi tớ xin lỗi được chưa.''

    Midori khóc nức nở cô lấy tay dụi mắt nghẹn ngào nói: "Sao cậu lại dọn đi không phải cậu hứa sẽ cùng tớ xem đĩa nhạc sao, cậu là đồ thất hứa tớ ghét cậu."

    Ryuu-suke cúi người dựa sát vào tường cười khổ trả lời: "Không phải tớ muốn đi là ba mẹ tớ bắt buộc phải đi công việc của họ không cho phép họ phải ở lại đây, Midori tớ hứa khi lớn tớ sẽ trở lại thăm cậu được không."

    Midori lấy tay che lỗ tai mình lại hét lớn: "Tớ không nghe, tớ không nghe cậu nói dối nữa, đồ lừa đảo kẻ dối trá tớ không muốn nhìn thấy cậu nữa, cậu đi chết đi", cô bỏ chạy một mạch để lại một mình Ryuu-suke đứng ở nơi giao lộ.

    Cậu bực mình trách cứ Midori tại sao lại nói chuyện như thế, đứng nơi này một lát cậu thở dài không muốn về nhà cậu đi đi lại lại xung quanh giao lộ, rồi một người phụ nữ gọi cậu lại: "Cháu bé!

    Cháu bé!

    Đợi một phút..."

    Cậu xoay đầu lại nhìn thì ra một người phụ nữ cô ta đang ra sức gọi cậu lại, người phụ nữ còn khá trẻ cô ta mặc một chiếc váy dài màu trắng tóc xoăn xõa qua vai cô ta nhìn cậu với đôi mắt vô hồn hỏi tiếp: "Cháu bé, hãy nghe cô một phút thôi!

    Cô đang gặp rắc rối.... cháu có thể nói cô nên làm gì không?''

    Cô ta để khuôn mặt gần sát khuôn mặt cậu, cậu hoảng sợ lùi lại mấy bước cô ta lại làm như không phát hiện tiếp tục nói: "Được không, hiện giờ cô đang rất thích một người...

    Nhưng anh ấy đã có vợ."

    Cô ta lấy tay xoa bụng mình mỉm cười hiền lành nói: "Cháu biết đấy, cô đang có mang đứa con của anh ấy, cháu có hiểu không cháu bé?"

    Ryuu-suke im lặng không trả lời cô ta nhưng cô ta giống như phát điên, cô điên cuồng kể với cậu: "Cô rất muốn sinh đứa bé này nhưng anh ấy lại lạnh nhạt khi biết cô muốn giữ đứa bé lại.

    Anh ấy muốn cô phá thai, quá độc ác có đúng không?"

    Cô ấy chấp hai tay mình lại cười hạnh phúc nụ cười làm Ryuu-suke cảm thấy rùng mình ớn lạnh: "Nhưng cô rất yêu anh ấy!

    Cô yêu anh ấy bị anh ấy ám ảnh... phải, cô yêu anh ấy đến chết...!"

    Ryuu-suke suy nghĩ chắc cô ta bị điên rồi, cái trò bói toán qua đường này mà cũng tin cậu đau đầu muốn bỏ đi, cô ta không dừng lại cứ đuổi theo sau ra sức hỏi cậu: "Cháu bé, hãy nói xem cô nên đấu tranh cho mối quan hệ của mình hay thôi?"

    Ryuu-suke "..."

    Cậu im lặng nhìn khuôn mặt điên điên khùng khùng của cô ta sao một lúc cậu đáp: "Humh!

    Ai hiểu được cô đang nói gì?"

    Cô ta mỉm cười đôi môi đỏ mọng hé mở làm tâm trí cậu rối loạn cô ta nói: "Cháu bé chỉ cần nói xem tình cảm của cô và anh ấy sẽ tốt hay không?"

    Ryuu-suke chịu hết nổi rồi cậu xoay người bỏ chạy trước khi chạy còn bỏ lại một câu: "Sẽ như địa ngục, Baka!"

    Cậu nhìn lại khuôn mặt cô ta một cái rồi điên cuồng chạy về nhà mình không thèm quay lại nhìn người phụ nữ đáng thương kia nữa, cô ta đang chết lặng nhìn theo bóng dáng cậu, cô ta thẩn thờ nhìn bụng mình im lặng rơi nước mắt vừa tính xoay người rời đi cô ta nhìn thấy một cậu bé đang đứng sau vách tường, cậu bé có khuôn mặt rất xinh đẹp mỉm cười nhìn cô nói: "Tình yêu của cô ...sẽ không bao giờ có kết quả!''
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 4


    Ryuu-suke chạy thẳng một mạch về tới nhà cậu lo sợ người phụ nữ đó sẽ bám theo sau cậu về tới tận nhà mình, cậu leo lên giường chùm chăn kín từ đầu cho tới chân nằm bên trong không ngừng run rẩy, mẹ cậu thấy cậu chạy xồng xọc lên phòng mà không chào hỏi một tiếng nào, bà lo lắng vô cùng bà nhìn lên lầu tự hỏi: "Hôm nay Ryuu-suke làm sao thế", đều này không giống cậu bình thường một chút nào, bà nghĩ không lẽ là vụ chuyển nhà mà con trai mình mới như vậy nếu thằng bé mắc bệnh trầm cảm thì chết.

    Bà theo sau lên phòng nhìn con trai thấy cậu chùm chăn kín đầu, bà đi lại mở chăn cậu ra lo lắng hỏi: "Con bị làm sao vậy Ryuu-suke không phải mẹ đã nói không được chùm chăn kín đầu rồi sao, ngộ nhỡ con bị ngạt thở thì phải làm sao đây?"

    Ryuu-suke mếu máo ôm eo mẹ mình khóc nức nở: "Con xin lỗi nhưng con rất sợ bà ta sẽ đuổi theo con, con sợ lắm."

    Mẹ cậu càng thêm lo lắng ôm đầu cậu hỏi: "Con sợ ai, bà ta là ai có ai làm gì con à, ngoan nào con yêu không ai ở đây cả chỉ có mẹ thôi nói cho mẹ nghe nào?"

    Ryuu-suke không trả lời cậu chỉ ôm mẹ mình khóc một lúc sao cậu mệt mỏi từ từ nhắm mắt lại ngủ, bà đắp chăn cho cậu hôn lên trán chúc cậu ngủ ngon rồi bà đóng cửa đi ra ngoài.

    Bà quyết định phải chuyển nhà đi thật nhanh hơn dự kiến vì con trai bà không thể chần chừ được nữa, bà về phòng nói chuyện này cùng với chồng mình hai người đều nhất trí bọn họ sẽ dọn đi vào ngày kia, đồ đạc trong nhà sẽ được chuyển đi sau bằng tàu của công ty chuyển hàng.

    Buổi tối Ryuu-suke tỉnh lại cậu mở mắt trong bóng tối, nhớ lại khuôn mặt người phụ nữ lúc chiều cậu lại không thể nào nhắm mắt lại được cảm giác tội lỗi cứ bao lấy cậu, cậu nhớ lại đôi mắt cô ấy khi cậu quay đầu lại giống như cô ấy sẽ bám theo cậu đến tận khi về đến nhà vậy, trái tim non nớt của cậu bắt đầu cảm thấy hối hận, cậu tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra với cô ấy?

    Cô ấy sẽ không...

    Cậu thức trắng cả đêm sáng hôm sau cậu đi đến chỗ ngày hôm qua cậu gặp người phụ nữ đó, có rất nhiều người đứng bao vây ở đây cậu cố chen vào vòng vây xem thử rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì mà nhiều người lại ở đây như thế, cậu chết lặng khi nhìn thấy cảnh tượng người phụ nằm dài trên dũng máu như ngày hôm qua cô ta đứng ở đó, tay cô ta cầm cây dao biển máu bao quanh cô ấy...

    Đôi mắt cô ta mở ra cứ nhìn chằm chằm vào cậu, cậu đau khổ ôm chặt lấy đầu mình cậu tự nói ''Mình đã giết cô ấy...

    Và đứa bé trong bụng cô ta'', cậu hoảng sợ chật vật chạy về nhà.

    Ngày hôm sau ba mẹ cậu dẫn cậu đi ra nhà ga xe lửa, bọn họ đưa cậu đi đến một thị trấn khác nơi mà ba cậu sẽ phải làm công tác ở đấy, cũng không biết là ở đó được bao lâu ba người cùng bước lên tàu ngồi cậu lựa chỗ gần sát cửa sổ nhìn xe lửa chuẩn bị khởi hành xuất phát rời đi , cậu nhìn thấy một người đó là một đứa trẻ tuổi tác chắc bằng tuổi cậu khuôn mặt cậu ta rất xinh đẹp, đẹp giống như một đóa hoa, mũi cao đôi môi đỏ mọng như được người tô vẽ lên đó đặc biệt là đôi mắt cậu ta, đôi mắt trắng dã không có tròng đen nhìn mà rợn người, Ryuu-suke nhướn người ra ngoài nhìn xem lúc này xe lửa vừa khởi hành, cậu cảm thấy cậu ta cũng đang nhìn về phía cậu nhếch mép nở nụ cười.

    Mẹ cậu sợ hết hồn bà kéo người cậu lại, quát lớn: "Con muốn chết hay gì mà ló người ra ngoài cửa sổ, biết nguy hiểm lắm không mẹ biết con không muốn rời đi nơi này nhưng con phải học quen dần với việc này đi, chúng ta không thể ở mãi một nơi đó được đây đều bắt buộc trừ phi phía công ty ba con không cho ông ấy đi công tác nữa, chỉ làm một nơi thì may ra bằng không con vẫn phải đi như thế này hiểu không.''

    Ryuu-suke im lặng gật đầu, cậu không phải luyến tiếc thị trấn này từ ngày hôm đó cậu cũng chả muốn sống ở nơi này nữa, chỉ là lúc nãy cậu bé kia, cậu ta là ai nhìn rất quen mặt hình như cậu đã gặp cậu ta ở đâu rồi, cậu cứ nhìn ngoài cửa sổ suy nghĩ bản thân mình rốt cuộc là đã gặp người kia ở đâu tại sao cậu ta lại nhìn cậu cười thật khó hiểu.
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 5 người bạn quái lạ Souichi


    Gia đình Ryuu-suke chuyển đến thị trấn này được khoảng một thời gian rồi ở đây cậu gặp được một người bạn mới tên cậu ta là Souichi còn một điều bất hạnh là nhà cậu ở ngay bên cạnh nhà của cậu ta.

    Nhắc đến chuyện này Ryuu-suke càng cảm thấy đau thương, cậu không biết mình tạo cái nghiệt gì mà lại xuyên vào cuốn truyện tranh kinh dị của Junji Ito tiên sinh, trước kia cậu đọc bộ collection chủ yếu để giết thời gian không đọc kỹ tình tiết truyện lắm nhưng cậu nhớ một nhân vật ấn tượng nhất chuyên gia làm trò hề đó là Souichi, cũng nhờ vậy mà cậu biết mình đã xuyên qua thế giới này.

    Cậu ta rất kỳ lạ không những kỳ lạ còn rất quái dị, cậu ta yêu thích mấy cây đinh yêu thích đến trình độ đem đinh gắn lên răng mình luôn, Ryuu-suke cũng chả biết mấy cây đinh có gì quyến rũ cậu ta như thế.

    Kể một chút về gia đình Souichi vậy, gia đình cậu ta rất đông khoảng sáu người, ông nội, cha mẹ phía dưới còn một anh trai một chị gái cuối cùng là Souichi, đối với gia đình chỉ có ba người như nhà cậu thì đó là quá đông, ba mẹ cậu còn đùa với cậu họ sẽ sinh thêm một em trai hoặc em gái cho cậu, Ryuu-suke cũng không thấy gì là đặc biệt cậu thích em gái nha bé bé xinh xinh đáng yêu chết được nên cậu vui vẻ bảo ba mẹ mau sinh cho cậu một em gái đi, hai người ngượng ngùng nhìn cậu nói:"cái này không gấp được tự nhiên thì tốt rồi, khi lớn con sẽ hiểu".

    Ryuu-suke bĩu môi khinh bỉ làm như cậu mới ba tuổi không bằng tính ra cậu cũng hơn ba mươi tuổi rồi chứ bộ.

    Souichi rất chán ghét cậu bằng chứng một lần qua nhà cậu ta, cậu đã nhìn thấy quyển nhật ký của cậu ta có ghi tên cậu vào trong đó ''Ryuu-suke mày sẽ gặp xui xẻo'', cậu không biết nói gì chỉ đem quyển nhật ký đưa cho anh trai cậu ta là Kouichi .

    Kouichi đọc xong tức giận đánh cậu ta bảo phải xin lỗi Ryuu-suke ngay lập tức, Souichi không cam lòng nhưng hắn không làm gì được Kouichi nên đành miễn cưỡng nói xin lỗi với cậu.

    Ryuu-suke xua tay nói: "Chuyện cũng không có gì chỉ là lần sao cậu đừng làm như thế, làm vậy rất xấu có gì cậu cứ nói thẳng với tớ chúng ta cùng nhau giải quyết nha.''

    Cứ như vậy mỗi lần Souichi gặp cậu là cứ núp núp lén lén từ xa đứng nhìn, làm Ryuu-suke cũng bó tay với tên này, cậu bắt đầu chơi thân thiết với anh Kouichi và chị Sayuri chỉ riêng Souichi thì hoàn toàn tách biệt với cậu.

    Năm nay là kì nghỉ hè lần thứ tư của Ryuu-suke ở thị trấn này, còn có cả em gái xinh xắn của cậu bé con được hơn một tuổi rồi, cậu hôn em mình một cái rồi đi qua nhà Souichi chơi nghe nói giỡn nay nhà họ có họ hàng từ Tokyo xuống thăm.

    Ryuu-suke vào cửa chào chị Sayuri: "Chào buổi trưa chị Sayuri, chị đang làm gì à!

    Em có phiền mọi người không?"

    Chị Sayuri thấy Ryuu-suke thì rất vui vẻ chị kêu cậu ngồi gần mình: "Không phiền nha thấy em chị vui còn không kịp nữa ấy, anh Kouichi và mẹ đi đón mấy người trên Tokyo xuống rồi còn có một mình chị và Souichi ở nhà thôi, em qua đúng lúc ghê."

    Hai người nói chuyện vui vẻ với nhau một lúc sau anh Kouichi trở về anh từ ngoài nói: "Sayuri anh về rồi này, a còn có Ryuu-suke nữa hả?"

    Sayuri cùng Ryuu-suke đứng lên chào hai người mới đến, anh Kouichi giới thiệu cậu cho hai người kia: "Đây là một Ryuu-suke là bạn học của Souichi cũng là hàng xóm với nhà anh, cậu bé rất hay đến nhà anh chơi mấy em có thể trò chuyện với nhau cậu ấy rất đáng yêu."

    Yuusuke và Michina nhìn nhau rồi từng người bắt tay với Ryuu-suke: "Chào cậu.''

    Chào hỏi xong mẹ Souichi dẫn bọn họ vào nhà bà đặt shipper đem đá bào đến nhà cho bọn nhỏ ăn, tới phần Souichi bà đem vào trong phòng cho cậu, Michina nhìn động tác của bà khó hiểu cô hỏi Kouichi: "Souichi có vấn đề về sức khỏe sao?"

    Anh Kouichi chỉ lo ăn hờ hững đáp: "Không.. không phải thế, nó rất ngượng ngùng", còn đá nhẹ chân Ryuu-suke một cái, cậu giật mình không hiểu gì hết nhưng cũng gật đầu.

    Michina nhìn vào hướng trong phòng cô suy nghĩ ''Thằng bé ăn hai cốc liền, chắc không có bị gì đâu có lẽ ăn cùng mẹ mình.''

    Vài ngày sau anh Kouichi dẫn đến cả bọn đi bơi lội, Sayuri tát nước về phía anh Yuusuke nói: "Anh ơi xuống đây bơi chút đi.''

    Anh Yuusuke ngồi trên bờ trả lời: "Em cứ bơi đi."

    Sayuri hỏi Michina: "Tại sao anh cậu không xuống đây tắm."

    Michina trả lời: "Anh ấy bơi rất tệ."

    Anh Kouichi cười gian xảo leo lên bờ lôi Yuusuke xuống nước cùng tắm, Ryuu-suke lắc đầu cậu bơi lội một lúc thấy mệt rồi leo lên bờ ngồi cùng anh Kouichi và anh Yuusuke cho hội chị em có cơ hội nói chuyện riêng với nhau.

    Chuyện mấy ngày kế tiếp cậu không biết vì cậu lo chăm sóc cho em gái mình, nhưng khi cậu qua chơi nữa thấy khuôn mặt Michina xanh xao hốc hác hẳn ra cậu lo lắng hỏi chị ấy: "Chị Michina chị bị làm sao thế, ngủ ở đây không quen à!''

    Michina lắc đầu cô kể cho Ryuu-suke nghe chuyện tối hôm qua: "Là Souichi nó ở trên gác xếp đầu nó đội hai cây nến răng gắn đầy đinh tay cầm búp bê, nó nhảy múa trên đó còn đóng đinh trên người con búp bê còn luôn miệng chửi rủa chị chết đi, nhưng chị nói thì anh yuusuke không tin."

    Ryuu-suke im lặng biết thằng kia lại phá nữa cậu vội vàng an ủi Michina: "Cậu ta hay giả quỷ giả ma như vậy đó chị đừng lo em bị cậu ta nguyền rủa hoài có chết đâu, mà mấy anh chị kia đâu hết rồi sao để chị ở nhà một mình.''

    Michina còn chưa trả lời Souichi bước vào phòng ôm con búp bê năm cười u ám nhìn cả hai người cười nói: "Ồ không khoẻ à?

    Hôm nay mà ra bể bơi thì tuyệt quá nhỉ.''

    Ryuu-suke hơi bực mình thằng này nói chuyện với con gái mà điệu bộ của nó thấy ghét quá cậu lớn tiếng nói: "Bỏ cái điệu bộ khùng khùng điên điên của cậu đi, thích chọc ghẹo người ta lắm hả?"

    Cậu ta bực mình nói: "Cậu không tin tôi còn chửi tôi khùng đúng không, được rồi tôi sẽ nhấn chìm anh cô ta cho cậu xem."

    Souichi đem búp bê bỏ vào hồ cá cười he he rời đi, Michina lo lắng nhìn con búp bê, Ryuu-suke đi lại cầm búp bê vớt ra khỏi hồ nước, cậu biết tên Souichi không giống người thường hắn có khả năng nguyền rủa người khác, không biết là do cậu may mắn hay sao có thể thoát khỏi lời nguyền của tên Souichi này, nhưng người khác thì cậu không chắc tốt nhất lấy con búp bê ra ngoài ngộ nhỡ làm người khác bị thương như vậy thì không nên.
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 6 kì nghỉ hè kết thúc


    Sayuri chạy hồng hộc về nhà trên người chị ấy chỉ mặc một bộ đồ bơi còn đắp thêm chiếc khăn tắm, chị ấy lo lắng mở cửa phòng nhìn thấy Ryuu-suke và Michina đều ở chị lo lắng nói: "Michina!

    Yuusuke đã...

    Bị chìm xuống nước mau đến hồ bơi đi.''

    Michina nghe như sét đánh giữa trời quang cô bắt chấp tất cả chạy thật nhanh đến hồ bơi, Ryuu-suke và Sayuri chạy theo ở đằng sau, cô hoảng hốt hỏi anh trai mình: "Yuusuke anh có bị làm sao không?"

    Một người tốt bụng đã cứu anh trai cô trả lời giúp: "Cậu ấy bị chìm, nhưng mọi người đã kịp thời cứu cậu ấy lên nên bây giờ cậu ấy không sao cả.''

    Michina gật đầu cảm ơn anh rồi quay sang nhìn anh trai mình, anh trai cô cười khổ nói: "Đừng lo, không có gì đâu nhưng mà anh đã rất lo nhỡ đâu có gì thật..."

    Michina suy nghĩ cái gì rồi hỏi anh: "Yuusuke nếu anh không biết bơi tại sao anh lại rơi xuống nước?"

    Anh Yuusuke lắc đầu nói: "Đâu có, anh chỉ đi gần bờ có người đẩy anh xuống đó chứ."

    Anh Kouichi nghe anh Yuusuke nói vậy bực mình hét lớn: "Hả?

    Là ai vậy thật quá đáng!"

    Nhưng anh suy nghĩ một chút lắc đầu nói: "Nhưng mà anh đâu có thấy người nào đẩy em đâu."

    Mấy người xung quanh cũng đồng loạt gật đầu nói: "Ừđâu thấy ai đẩy cậu ấy đâu.''

    Yuusuke chắc chắn một điều mình là bị đẩy xuống anh nói: "Không, em chắc chắn có người đẩy em xuống."

    Michina nhớ lại chuyện lúc nãy Souichi đã bỏ con búp bê vào hồ cá và bây giờ anh cô gặp chuyện không may rơi xuống nước không thể trùng hợp như vậy, không lẽ là Souichi làm nó đã làm gì anh cô, Michina hướng ánh mắt nhìn về hướng Ryuu-suke.

    Ryuu-suke bất đắc dĩ nhìn cô lắc đầu tỏ vẻ không biết, Michina cắn răng cô sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.

    Buổi tối, trước khi ngủ Michina nằm sấp hỏi Yuusuke: " Yuusuke, anh suýt chút nữa là chết đuối chắn chắc là do thằng nhóc đó làm, thằng nhóc có một sức mạnh bí ẩn...

    Về nguyền rủa..."

    Michina tiếp tục suy nghĩ nói ra cho anh trai mình nghe: "Thằng nhóc đó là điềm gở, nói chuyện với búp bê còn liếm đinh nữa...

    Anh có nghe em nói không?"

    Yuusuke nhắm mắt ngủ không quan tâm em gái mình đang nói gì?

    Cô bực mình lắc người anh kêu lớn: "Yuusuke!"

    Souichi ngồi ngoài cửa cười: "He~ chị bị lơ rồi.''

    Michina giật mình cô liếc mắt nhìn hướng cửa chỉ thấy Souichi đang ngồi ngay cửa phòng, cậu ta chỉ hé ra một kẻ hở ló nữa khuôn mặt vào từ từ để một tay vào phòng giọng nói âm trầm u ám: "A...

    Chóng mặt quá mặt tôi trông xanh xao quá hả?

    Tôi không có đủ máu...

    A.. tôi đang run rẩy nè, tôi nhai đinh là để cung cấp sắt cho cơ thể, tôi không có đủ máu nên phải tự cung cấp cho bản thân.

    Nhưng không chỉ thế..."

    Souichi bò hết cả người vào phòng ngồi đối diện cùng với Michina miệng hắn vẫn cười nói hù dọa cô: "Vào những đêm như thế này tôi thường đi trên phố và hút máu từ cổ của những người phụ nữ.

    Một khi uống máu họ, họ sẽ không bao giờ có thể làm lơ tôi được nữa hehe~"

    Hắn ta cười to còn đưa hàm răng gắn bốn cây đinh như răng nanh ma cà rồng, hắn gầm gừ giữ tợn mở rộng hàm răng ra bay thẳng vào người Michina tính cắn lấy cần cổ cô ấy.

    "Á á...Dừng lại", Michina hoảng sợ cô vung nắm đấm, đấm vào mặt Souichi mắng chửi: "Đã bảo là dừng lại rồi cơ mà."

    Sáng hôm sau Yuusuke và Michina hai người chào tạm biệt gia đình Souichi họ quyết định kết thúc sớm kì nghỉ hè trở về Tokyo sớm, mẹ Souichi cũng niềm nở chào tạm biệt hai người: "Hai đứa nhớ thường về thăm gia đình cô nha!''

    Souichi ngồi trên lầu nhìn xuống với nửa khuôn mặt của hắn đầy băng gạc do bị Michina đêm hôm qua đánh cho bầm dập, hắn ta ngồi chống cằm nhìn xuống phía dưới vô tình Michina cũng ngẩng đầu nhìn lên, vừa lúc chạm phải ánh mắt của Michina hắn ta cười: "Nếu có gan thì về nữa đi hehe~"

    Ryuu-suke không biết từ khi nào xuất hiện ở trong phòng hắn, cậu cầm lấy quyển tập đập liên tục mấy cái lên người hắn, cậu mắng: "Bị con gái đánh không biết nhục còn cảm thấy vui vẻ bộ mày bị M hả thằng kia.''

    Souichi che đầu khuôn mặt âm trầm lườm Ryuu-suke: "Mày thì có gì hay mà dám dạy đời Souichi sama, tao sẽ nguyền rủa mày..."

    Souichi còn chưa nói hết đã bị một chiếc dép ném thẳng vào miệng hắn trên đó có viết ''Kouichi."

    Anh Kouichi không biết từ khi nào đã vào phòng vừa lúc thấy cảnh thằng em không nên thân của mình đang nguyền rủa Ryuu-suke anh không nói nhiều phi thẳng nguyên chiếc dép vào mồm nó, anh ta đứng chống nạnh lườm Souichi: "Nói bao nhiêu lần không được nguyền rủa người khác, bộ em không hiểu tiếng người hay là mấy lần trước anh ra tay quá nhẹ, muốn anh đánh bao nhiêu lần mới chịu hiểu ra đây."

    Souichi ai oán nhìn anh mình hắn không dám nói chuyện, không biết ai mới là em trai ông sao cứ bênh vực người ngoài đánh em trai mình hoài vậy.
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 7 thầy giáo ma nơ canh


    Nghỉ hè xong Ryuu-suke trở về trường học, cậu học lớp 6-1 chung lớp với cái tên Souichi khốn kiếp kia, học lực của Ryuu-suke luôn đứng nhất trường ngoại hình cũng đẹp trai, tính tình hòa đồng dễ nói chuyện, thể thao càng xuất sắc nên cậu luôn luôn gặp rắc rối vì mấy cô gái trong trường cứ suốt ngày theo đuổi còn gửi cả thư tỏ tình, mỗi lần có người tỏ tình với cậu là cái tên Souichi lập dị cứ dùng ánh mắt âm trầm nhìn cậu làm cậu nổi hết da gà.

    Ryuu-suke cũng không biết tại sao tên Souichi này cứ luôn nhắm vào mình, thường xuyên bỏ đinh vào học bàn hại cậu xém bị đinh đâm vào tay, xé rách sách vở của cậu, hay là ghi dòng chữ 'mày nên chết đi' lên bàn cậu, cứ mỗi lần như vậy là Ryuu-suke đều đập cho hắn một trận nhừ tử vậy mà hắn vẫn cứ lỳ lợm la liếm làm cậu chả buồn phản ứng lại cái tên Souichi này nữa.

    "Chào Ryuu-suke, kì nghỉ hè của cậu kết thúc như thế nào", một người bạn ngồi cùng bàn với cậu ngồi bắt chuyện.

    Ryuu-suke một tay chống cằm đáp: "Cũng bình thường chỉ là gặp một chút rắc rối nhỏ".

    Cậu nhướn mày dùng cằm chỉ hướng Souichi.

    Người bạn kia nhìn theo hướng cậu chỉ rồi lấy tay ôm tim nhìn lại Ryuu-suke gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, hai người chuẩn bị bài tập về nhà một tí nữa phải nộp cho thầy giáo.

    Ryuu-suke nghe ồn ào ngước mắt lên nhìn thì ra là Wakayama, cậu cười gật đầu với hắn xem như chào hỏi, anh bạn Wakayama này cũng khá đẹp trai ở trường cũng có tiếng trong lớp lại là lớp trưởng nhưng năm nay cậu ta xui xẻo ngồi gần chỗ với cái tên Souichi kia, thật đáng thương cậu lắc đầu nhìn lại chỗ ngồi của Souichi và Wakayama cậu bắt đầu đếm ngược 3, 2, 1...

    Wakayama đứng bật dậy hét ầm vào mặt Souichi: "Hừ, Souichi tôi đã bảo là cậu không được phóng đinh như vậy?"

    Souichi vẫn tỉnh như không trả lời: "Cậu định làm tớ bị thương nữa hả?

    Cái thái độ đó là sao!!

    Khi nào thầy Yanagida vào tớ sẽ mách thầy ấy."

    Không khí đang căng thẳng Ryuu-suke mở miệng nói: ''Thầy giáo vào rồi kìa.''

    Wakayama quay đầu nhìn cậu gật đầu rồi quay phắt lại Souichi nói: "Cậu chuẩn bị đi."

    Cửa mở thầy Yanagida bước vào Wakayama bắt nhịp nói: "Cả lớp đứng...

    Cúi chào!

    Ngồi xuống."

    Wakayama làm gì mà chịu bỏ qua cho cái tên Souichi khốn kiếp đó anh đứng lên thưa với thầy giáo: "Thưa thầy, hãy nghe em nói điều này!

    Souichi đã....

    Để đinh", anh nói không nên lời khi nhìn mặt thầy Yanagida, khuôn mặt ông rất dị hợm nó giống một con búp bê to hay nói đúng hơn là con ma nơ canh cứng đơ đôi mắt mở to trừng trừng nhìn Wakayama, miệng ông còn ngậm năm sáu cây đinh trông mà ghê người.

    Cả lớp: "...."

    Có một bạn ngồi đầu bàn nhịn không được thốt lên: "Thầy..."

    Souichi và ông ta có vẻ hợp nhau bằng chứng là giờ nghỉ trưa, Souichi đi tìm thầy Yanagida hai người núp sau hai cái cây phun đinh vào nhau, cô giáo Soga đi ngang qua thấy cảnh tượng này cô kiềm chế không được quát lớn vào mặt ông ta Souichi nhân cơ hội này phóng một cây đinh vào giữa trán ông ta hắn ta còn cười thích thú Hô hô~~.

    Cô giáo giật mình hét ầm lên: "ÁÁ..ối trời ơi..."

    Bà tính hỏi ông có sao không thì ông thầy Yanagida đã rút cây đinh ở giữa trán mình ra chỉ để lại một cái lỗ hổng ở nơi đó.

    Ông ta không cảm thấy đau ngược lại càng phấn khích đuổi theo Souichi: "Ahaha, Souichi chết em rồi nhá", hai người người rượt ta đuổi chạy đi chỉ để lại cô giáo xém ngã vì chân mềm, cô run rẩy sợ hãi.

    Tất cả học sinh trong lớp đều thấy nhìn cảnh tượng này, Wakayama lúc này lên tiếng: "Thầy Yanagida lạ quá, còn nhớ trước kì nghỉ hè thầy Yanagida có nói sẽ làm Souichi trở thành người tử tế, tại sao thầy Yanagida lại trở thành Souichi, chuyện gì đã xảy ra với thầy giáo của chúng ta."

    Bạn của Wakayama nhớ lại khuôn mặt ông thầy cậu ta nói: "Lúc nãy tớ đã thấy... nếu nhìn gần thì khuôn mặt thầy ấy rất kỳ lạ.. có nhiều nếp gấp và mũi khâu ở trên mặt thầy ấy và nhìn chúng rất thô, cứ như thể thầy ấy được làm bằng vải hay đại loại thế...".l

    Wakayama nói: "Bằng vải."

    Người bạn khác cũng phát hiện cậu ấy nói: "Đúng rồi, nhìn thầy ấy làm tớ nghĩ đến búp bê, nhìn kìa trông cách đi chuyển của thầy ấy...trông chẳng tự nhiên chút nào."

    "Có lẽ thầy ấy đã trở thành một con búp bê.''

    "Đồ ngốc búp bê thì làm sao di chuyển được.''

    "Ngày mai lên lớp không biết sẽ có chuyện gì xảy ra..."

    Thầy Yanagida ở trên bảng giảng bài các học sinh trong lớp đều rất tập trung nhưng không phải là bài giảng mà là tập trung vào khuôn mặt ông ta, Wakayama bức xúc cậu đứng phắt dậy lên án: "Thưa thầy em không hiểu gì hết, bây giờ đáng lẽ là môn tự nhiên mà hơn nữa thế này là sao?

    Quan trọng hơn!

    Tại sao và cái gì đã xảy ra với giọng nói của thầy."

    Thầy Yanagida khuôn mặt cứng đơ trả lời: "Hả?

    Em là Kousetsu Wakayama lớp trưởng phải không?

    Cái thằng này ngay cả vấn đề đó mà cũng không hiểu vậy đúng là ngu mà, ra ngoài ngay."

    Wakayama không đồng ý với ông ta cậu cãi lại: "Không... không thể nào cách dạy của thầy quá rối loạn!

    Hãy nghiêm túc hơn một chút đi!"

    Ông ta có vẻ cáu ổng thét lên bằng giọng the thé: "Em nói gì?

    Em muốn thách thức tôi đấy hả?

    Được rồi ra ngoài kia chạy 100 vòng cho tôi.

    Mau, ngay bây giờ.''

    Wakayama không còn dám cãi lại nữa cậu thất vọng đi ra khỏi lớp, ông ta còn chỉ vào Wakayama nói để cảnh cáo học sinh trong lớp: "Nghe đây nếu các em không cư xử cho phải phép thì sẽ giống như nó đó."

    Ryuu-suke ngồi trong lớp nhìn ra ngoài cửa sổ ánh mắt cậu nhìn xuống sân thể dục, Wakayama đang chạy thụt mạng ở đó cậu không khỏi thở dài, lại là Souichi dở trò quỷ không biết nó lại muốn làm cái gì?

    Souichi lúc này cũng rất khoái trá cho các ngươi chọc giận ta, ta sẽ cho các ngươi biết sự trả thù của ta là như thế nào ố hố hố...

    Tác giả: Có bạn nào hóng không ta.
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 8 thầy giáo ma nơ canh (tt)


    Sau đó Wakayama và Souichi đã cãi nhau với nhau cuối cùng Souichi bỏ chạy Wakayama đã đuổi theo còn vô tình tuột quần của Souichi xuống khiến cho cả lớp ai ai cũng thấy, hắn tức giận về nhà bắt đầu nguyền rủa Wakayama: "Hừ...hừ...

    Wagama hắn dám tuột quần mình giữa ban ngày ban mặt... hình phạt thấy mông mình phải thật nặng...

    Tao không để nó kết thúc thế này đâu Wagama...

    Tao sẽ nguyền rủa mày, tao sẽ làm mày sa ngã...

    Mày sẽ không có tương lai tươi sáng đâu..."

    Ryuu-suke không biết đã ở đây từ lúc nào cậu nghe được Souichi nguyền rủa người khác, cậu bực mình đánh hắn một cái: "Ngoài việc nguyền rủa người khác cậu còn làm được chuyện gì nữa không, chuyện của thầy Yanagida là sao chính cậu làm à, nếu là cậu làm thật tôi khuyên cậu ngừng lại đi để vô tai anh cậu thì cậu biết hậu quả rồi đấy."

    Souichi âm trầm nhìn Ryuu-suke nói: "Mày thì có bằng chứng gì?

    đó chỉ là do mày suy đoán tao không làm gì ông ta hết có ngon thì mày đi mách đi ai tin lời mày nói hả? thằng hai mặt.''

    Ryuu-suke khoanh tay đứng nhìn hắn từ trên cao xuống mỉa mai cười: "Hai mặt thì sao đỡ hơn Souichi chỉ biết núp trong bóng tối làm điều xấu xa, tao nói như vậy mày không nghe thì thôi tới lúc đó đừng có mà la làng.''

    Sáng hôm sau đi học Wakayama đến lớp với bộ râu trên mặt đều này không hợp với tuổi tác của cậu ta, đám bạn học thấy lạ ùa vô hỏi thăm Wakayama: "Haha Wakayama bộ râu đó là sao?

    Haha.''

    Wakayama đáp: "Tớ cũng không biết ngủ dậy là thấy rồi, tớ cạo râu rồi mà nó vẫn mọc lại.''

    Mấy bạn học nam trêu chọc cậu: "Haha từ giờ bọn tớ gọi cậu là: Ông già!!"

    Mấy bạn học nữ thì nói: "Mà cậu không nhìn thấy cậu ấy 'Manly' lắm sao?"

    "Ừ, trông cậu ấy rất ủ rũ.''

    Wakayama khó chịu nói: "Đừng có đuà nữa tớ mới chỉ học cấp 1 thôi mà.. tớ ghét phải nghĩ vì những đều sắp tới", Souichi cũng ngồi kế bên lắng tai nghe bọn họ nói chuyện hắn cảm thấy không hài lòng về kết quả này, Ryuu-suke cũng không nói hùa chọc ghẹo cậu ta nữa cậu nhìn cậu ấy thật tội nghiệp, lúc này thầy Yanagida đi vào Wakayama đứng lên la lớn: "Học sinh đứng!

    Chúng em chào thầy cả lớp ngồi.''

    Thầy Yanagida không quay đầu ông ta chỉ liếc mắt nhìn qua thấy Wakayama ông ta hét lên: "Kousetsu Wakayama lên bục giảng, lên ngay!"

    Ông quát tháo vào mặt cậu ta: "Em mới chỉ là học sinh cấp 1...

    Sao để râu thế kia cạo đi ngay lập tức."

    Wakayama không nói chuyện cậu trừng mắt nhìn ông , ông ta cứng đờ mặt nói: "Em lườm gì vậy, em lườm tôi, định chống đối tôi à?"

    Ông ta lấy ra cây dao cạo râu cười nói: "Kuku...

    được rồi vậy thì tôi sẽ cạo nó cho em...."

    Ông ta nói xong còn lắc lắc cây dao trước mặt Wakayama rồi cười hố hố, Wakayama đi lùi lại về phía sau từng bước ông ta cũng đi theo cậu ta từng bước, mấy bạn học trong lớp lo lắng hét lớn: "Wakayama, nguy hiểm lắm!

    Chạy đi!"

    Ông ta đuổi theo cậu ra khỏi lớp miệng còn nói: "Tại sao lại chạy hả", hết đường chạy Wakayama liều mạng ngã xuống phía trước ôm chân ông ta, lôi ông ta té xuống đất cậu đứng dậy thật nhanh nhìn ông ta bò lê lết.

    Ông ta có vẻ tức giận nói: "Wakayama... thật là tức quá mà..."

    Wakayama lúc này cũng không sợ ông ta nữa, cậu mở miệng nói: "Ngươi không phải là thầy Yanagida, ngươi là kẻ giả mạo..."

    Cậu ta còn chưa nói hết có mấy cây đinh phóng ngang qua vai cậu chúng nó đâm thẳng vào tường.

    Lúc này miệng ông ta ngậm đầy đinh, ông ta tiếp tục phóng đinh về phía vai bên kia của cậu cố định không cho Wakayama chạy, cầm cây dao cạo đi lại gần Wakayama ông ta cười nói: "Hehe...he đúng vậy mày xong đời rồi!

    Nếu mày cử động tao sẽ chém!"

    Cả lớp lo lắng nhìn cảnh tượng này, bạn thân của Wakayama trừng mắt nhìn Souichi, Souichi quay đầu đi chỗ khác nói: "Tôi không biết gì đâu nha..."

    Cậu bạn tức giận chửi hắn: "Souichi làm hắn ngừng lại mau, đùa quá lố rồi đấy!"

    Thầy Yanagida lúc này đã dùng dao cắt một đường trên khuôn mặt của Wakayama, may mắn cô giáo đi lại cô quát lớn: "Thầy Yanagida thầy đang làm cái quái gì vậy."

    Thầy Yanagida dừng tay lại nhìn cô giáo cười như không có chuyện gì xảy ra ông ta nói: "A , a chẳng phải là cô Ayako Soga đây sao?"

    Cô Ayako đứng giữa che lại cho Wakayama cô nói: "Thầy Yanagida, hiệu trưởng đang tìm thầy làm ơn hãy đến phòng hiệu trưởng ngay."

    Ông ta quay người đi ông ta còn nói lại với cô là: "Cô Soga nhớ giữ bí mật chuyện vừa rồi với hiệu trưởng nhé, vậy nhé gặp lại sau..."

    Cô Soga đợi ông ta đi xa mới hỏi thăm Wakayama: "Wakayama em không sao chứ.''

    Cậu ta cảm ơn cô sao đó lấy khăn tay ra lau máu trên mặt mình, cậu ta vô tình nhìn xuống đất lúc này nhìn thấy một phần ngón tay của thầy Yanagida, cô giáo khó hiểu hỏi: "Đây là gì?"

    Wakayama đáp: "Là ngón tay của thầy Yanagida lúc nãy em đã cắt, biết ngay...

    Kẻ này làm từ vải, hắn là kẻ mạo danh thầy Yanagida .''

    Cô tiếp nhận ngón tay của thầy Yanagida nhìn kỹ nói: "Wakayama... chuyện gì đang xảy ra vậy."

    Ở trên phòng hiệu trưởng thầy Yanagida không những vô lễ với thầy hiệu trưởng, ông ta còn ôm đầu thầy làm thầy không thể thở được ông ta còn khoe ngón tay bị đứt của mình cho thầy hiệu trưởng xem, may mắn có người tiến tới vào nhìn thấy cảnh này ông ta la lên, thầy Yanagida biết chuyện không ổn rồi ông ta bỏ trốn.

    Lúc này các học sinh của lớp chia nhau đi tìm Souichi, đám người Wakayama ra bên tìm kiếm bọn họ không tìm được Souichi mà bọn họ tìm được cô Soga đã bị biến thành ma nơ canh, cô mở miệng rộng toàn đinh trên tay cô ta cầm dây thắt đuổi theo bọn họ, một người bạn bị cô ta đè xuống đất siết cổ, Wakayama hoảng hốt cậu nhìn thấy đống củi đang cháy cầm một cây đánh vào khuôn mặt cô ta.

    Phân nửa khuôn mặt cô Soga cháy lên cô ta vừa la vừa chạy: "Á, á..."

    Bọn họ may mắn thoát chết nhìn thấy một người mặc áo khoác đang ngồi đốt lửa trại, bọn họ quyết định đi đến nhà Souichi nhất định phải bắt được hắn.
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 9 thầy giáo ma nơ canh (cuối)


    Đám người Wakayama đang ngồi núp ở sau bụi cây nhà Souichi, bọn họ không biết có nên đột nhập vào hay không đang suy nghĩ thì nhìn thấy một người rất quen, Wakayama kêu lên: "Ryuu-suke Fukata là cậu sao, cậu làm gì ở đây."

    Ryuu-suke để một ngón tay lên miệng làm động tác 'Suỵt', sao đó cậu chỉ lên trên nóc nhà, đám người Wakayama cũng nhìn theo hướng ngón tay cậu chỉ thấy Souichi đang bò ra từ gác mái sau đó hắn leo từ từ xuống đất, rồi chạy đi mất.

    Wakayama nhìn lên nói: "Chắc đó là đường lên căn gác mái."

    Yuriko nói: "Làm gì bây giờ."

    Wakayama đứng lên từ từ đi lại chỗ đó cậu ta nói tiếp: "Đây là lúc duy nhất để chúng ta lên đó.''

    Bọn họ nhìn thấy cây thang vui mừng cùng nhau leo lên được một lúc Wakayama nhìn xuống phía dưới thấy Ryuu-suke cũng đang đứng ngẩng đầu nhìn lên, Wakayama hỏi cậu: "Ryuu-suke cậu không lên đây sao?"

    Ryuu-suke cười lắc đầu đáp: "Không cần tôi đi đường khác, các cậu cứ việc leo đi", rồi cậu đưa tay lên chào và chạy vô nhà Souichi.

    Bọn họ vô trong mới phát hiện trong đây có một con búp bê đang làm dở dang chưa được hoàn thành, bọn họ nhìn kỹ mới phát hiện nó trông có vẻ giống Wakayama, bạn thân Wakayama giật mình lên tiếng: "Nó trông giống cậu quá..."

    Wakayama gật đầu đồng ý cậu ta nói: "Ừm.. có lẽ là vậy...

    Những giáo viên bằng vải đó là do Souichi làm ra, rồi cậu ta đổi chúng với người thật."

    Phát hiện điều này làm bọn họ ghê sợ Souichi, Wakayama quyết định để con búp bê này lại đây lúc này không thể để Souichi phát hiện được, bạn thân của Wakayama lộ ra lo lắng khi nghe cậu ấy nói đều điên rồ này cậu ta phản đối: "Nhưng cậu sẽ không biết chuyện gì sẽ xảy ra, lỡ như cậu chết thì sao?

    Bọn tớ sẽ phải làm gì?"

    Wakayama không lo lắng việc này cậu bình tĩnh đáp: "Tớ không nghĩ tớ sẽ chết, dù gì chúng ta cũng phải quay về đã."

    Khi bọn họ leo thang xuống Wakayama nhắc nhở bạn mình: "Nếu thứ đó trở nên bạo lực, tớ trông chờ vào cậu sẽ loại bỏ nó...Kouta..."

    Bọn họ vừa leo xuống đất đã nhìn thấy Ryuu-suke và anh Kouichi, anh Kouichi quát hỏi: "Mấy đứa đang làm cái gì thế hả?

    Các em là học sinh à?"

    Wakayama đứng ra xin lỗi anh Kouichi: "Xin lỗi anh bọn em có lý do phải làm như thế này phải không Ryuu-suke."

    Bị kêu tên Ryuu-suke cũng chỉ cười gật đầu với anh Kouichi cậu nói: "Anh Kouichi là lỗi của Souichi nó lại bày trò quỷ, mấy bạn này chỉ đến tìm sự thật thôi.''

    Yuriko hỏi: "Anh là anh của Souichi ạ!"

    Anh quay đầu nhìn Yuriko anh nói: "Hả, xin lỗi...em là... học sinh cùng khối với Souichi nhỉ?''

    Bọn họ vui mừng kể cho anh Kouichi về trò quỷ của Souichi, anh Kouichi gật đầu lắng nghe tất cả sau đó anh bật cười nói: "Anh không tin mấy đứa nói đâu, trẻ con lang thang ngoài đường giờ này nguy hiểm lắm, anh sẽ trông chừng chuyện xảy ra lần này, các em nên về đi, về cẩn thận nhé và em nên cạo râu đi..."

    Ba người bọn họ thất vọng đi về, Ryuu-suke thở dài nhìn anh Kouichi cậu nhún vai nói: "Anh không tin thật à!"

    Anh Kouichi trầm tư rồi lắc đầu: "Không biết anh sẽ kiểm tra nếu thật sự là Souichi lại làm trò quỷ anh sẽ không tha cho nó, em cũng về đi tối rồi đó..em gái em sẽ lo lắng đấy."

    Ryuu-suke gật đầu chào tạm biệt anh rồi cậu quay về nhà mình.

    Buổi sáng đến trường, cậu nhìn thấy khuôn mặt của cô Soga mà cảm thấy muốn nôn mửa, khuôn mặt của cô ta bị cháy mất nửa bên từ mắt phải lên hết phần trán còn lồi lõm mấy sợ bông ra ngoài, toét miệng rộng ra cười nhìn bà ta lúc này chẳng khác gì bà kẹ trong truyện cổ tích.

    Bà ta xông ra ngoài làm loạn hết cả lên, học sinh chạy tán loạn la hét Wakayama bị ngã cậu cảm thấy cơ thể rất mệt mỏi cậu cố lấy lại thần trí, Kouta hỏi cậu có bị gì không cậu trả lời: "Tớ không có chút sức lực nào, chắc linh hồn tớ bị hút vào con búp bê rồi."

    Lúc này bà cô búp bê đi lại chỗ hai người dùng roi đánh liên tục vào người hai người bọn họ miệng bà còn chửi bới: "Là mày là thằng có râu mày đã đốt mặt tạo grừ...

    Muhahaha cho đáng đời, muhaha đã biết tội chưa."

    Lúc này con búp bê hình của Wakayama chạy ngang qua, bà ta gầm gừ đuổi theo nắm cổ nó dùng tay không xé rách người nó ra, đầu của nó bà vứt đi đến chỗ của Wakayama, Souichi cũng bị búp bê hình người của thầy Yanagida truy đuổi hắn nhảy qua hàng rào đang leo lên bị ông ta phóng đinh trúng ngay mông hắn còn kéo tuột quần hắn lộ ra mông, Souichi la lên: "Gyahhh!

    Buông ra mau".

    Hai con búp bê đứng lại bọn chúng té ngã xuống đất nằm bất động.

    Học kì 2 bắt đầu bằng sự kì lạ như vậy và kết thúc ở đó, cùng ngày cô Soga và thầy Yanagida đã được cứu, cô Soga ngất xỉu trong nhà còn thầy Yanagida được người ta tìm thấy trong công viên nơi mà Souichi đã đốt đống lửa.

    Wakayama thì hồi phục bộ râu đã biến mất, sau đó Souichi trở nên ngoan ngoãn không ai biết cậu ta sẽ làm gì kì bí hơn nữa không...

    Ryuu-suke ngồi ngáp cuối cùng cũng kết thúc một học kì, năm sau không biết còn chuyện gì nữa sẽ xảy ra đây, trong thế giới này mọi thứ đều không thể tưởng tượng được, cậu chống cằm ngắm nhìn mây bay ngoài cửa sổ.
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 10 mái tóc trên gác


    Ryuu-suke nhớ có một lần cậu được ba mẹ đưa cậu đi thăm nhà của một người bạn thân cũ của ba cậu, ngôi nhà người bạn thân cũ của ba cậu ở trên tỉnh thành nên nhìn rất khang trang và sạch sẽ đẹp hơn nhiều so với mấy ngôi nhà ở thị trấn.

    Bạn ba cậu nhìn thấy cậu ông ta đã rất vui mừng, ông ta niềm nở nắm tay cậu lại thân thiết nói: "Chào con, con là Ryuu-suke đi bác là Amono trong nhà chỉ có hai đứa con gái, một đứa đã trưởng thành đi ra ngoài làm việc còn một đứa nhỏ hơn đang đi học cấp 2, bác cũng muốn có một thằng con trai như cháu lắm nhưng gia đình bác không có duyên với nó."

    Ryuu-suke cũng vui vẻ làm thân với ông ấy, ba mẹ cậu ôm em gái nhỏ cười chào hỏi chị nhà, không khí vui vẻ có tiếng mở cửa Eri đứng lên chạy xuống nhìn xem là ai hóa ra là chị Chemi đã trở về, Eri chào hỏi: "A...chị về rồi, hôm nay nhà có khách là bạn cấp 3 của ba mình, gia đình họ có một cậu con trai đang học cấp 1 tên là Ryuu-suke còn một đứa em gái năm nay một tuổi em nghĩ chị sẽ thích đứa bé đó."

    Chemi không nói nhiều cô chỉ hờ hững đáp: "Ờ...."

    Eri cảm thấy chị mình hôm nay rất lạ nhưng cô cũng không hỏi nhiều cùng chị đi vào phòng khách, chị Chemi lạnh lùng chào hỏi gia đình Ryuu-suke, ba của cô không hài lòng với biểu hiện của cô con gái lớn chút nào ông nói: "Hôm nay con làm sao thế, có gì không vui à!"

    Chemi chỉ lắc đầu cô im lặng không chịu nói chuyện, ba cô có vẻ khó chịu với thái độ của cô ông phất tay đuổi cô về phòng, ông ta tiếp tục nói chuyện với gia đình Ryuu-suke không thèm nhìn mặt Chemi nữa.

    Chemi đi lên lầu Eri lo lắng cô chạy theo sau hỏi: "Thật sự là chị không gặp khó chịu gì chứ?

    Nếu khó chịu thì chị phải nói ra chứ?"

    Chemi cố gắng nở nụ cười trấn an em gái: "Không có gì?

    Chỉ là hôm nay chị hơi mệt...trên đó có tiếng gì thế?"

    "Skitter skitter." (tiếng chuột kêu)

    "Có chuột đó chị, trên trần nhà phòng chị đó!"

    Eri vô tư chỉ ngón tay lên trần nhà nói.

    Chemi gật đầu đi lại cửa phòng nói: "Chị biết rồi..."

    Cô mở cửa phòng bước vào, Eri đi xuống lầu đi được mấy bước cô quay đầu nhìn lại bóng lưng chị mình không nhịn được thở dài rời đi.

    Chemi về phòng mở đèn ném túi xách lên giường, cô cởi áo khoác cầm trên tay định vứt xuống đất nói: "Tạm biệt..."

    Tiếng chuột kêu làm cô giật mình ngã ngồi trên giường, tiếng kêu của bọn chúng càng lúc càng lớn cô bực mình với tay lấy cây thước trên bàn cầm lên đánh lên trên trần nhà: "Đây!

    Là lũ chuột...

    Cút đi!"

    Done, bang.

    Cô ném cả cây thước lên trên: "Đây rồi!"

    Cô nhìn ngó xung quanh trần nhà.

    Ba mẹ Chemi và gia đình Ryuu-suke đang ăn tối nghe trên lầu có tiếng động, cả hai gia đình bỏ đũa xuống ba của Ryuu-suke lo lắng nói: "Sao vậy bộ trên đó có chuyện gì xảy ra à?"

    Ba Chemi thở dài đáp: "Chắc lại là lũ chuột, không biết làm sao nhiều chuột thế không biết."

    Eri đứng dậy xin phép nói: "Để con lên phòng chị ấy xem sao mọi người ăn cơm đi ạ!"

    Eri đi lên lầu mở cửa xông vào phòng lo lắng hỏi: "Sao thế chị?"

    Chemi bình tĩnh đáp: "Lũ chuột chúng nó lại quậy phá, nói với ba chúng ta cần nhiều bẫy chuột."

    Eri nhìn trần nhà nói: "Chúng ta đã đặt nhiều rồi nhưng lũ chuột khá tinh ranh."

    Chemi mệt mỏi ngồi xuống giường đáp: "Ừ..."

    Lũ chuột đã im lặng hai người cứ nhìn trần nhà nhưng mọi thứ đều trở nên im lặng.

    Eri đi ra cửa phòng tinh nghịch nhìn chị mình nói: "Em nói đúng chứ!"

    Lịch sự đóng cửa lại giúp chị mình.

    Chemi đem hình chụp của cô và bạn trai cũ ra đốt, lúc nãy cô và hắn ta mới vừa chia tay, cô đã vì hắn thay đổi rất nhiều cô để tóc dài là vì hắn ăn mặc chững chạc cũng là vì hắn ta thích mấy cô người mẫu trên tạp chí ăn mặc như vậy, thay đổi rồi thì sao cuối cùng vẫn bị bỏ rơi, hắn ta còn nói: "Người như anh chỉ thích hợp với những cô gái điếm còn em thì nên tìm người yêu tốt hơn đừng tìm một thằng khốn nạn như anh nữa", thật châm chọc làm sao.

    Chemi không kiềm chế được nữa cô nằm sấp trên giường khóc nức nở, sau đó cô ngủ quên lúc nào cũng không hay.

    Ba của Chemi và ba của Ryuu-suke hai người hôm nay rũ nhau đi đánh Golf sao khi ăn sáng xong hai ông rời đi rất sớm, ra ngoài nhìn lên cửa sổ phòng Chemi thấy nơi đó còn mở đèn ba Chemi nói: "Hôm nay nó dậy sớm thật?"

    Eri cũng nhìn thấy cô cười vui vẻ chào tạm biệt ba mình: "Ba và chú đi về sớm nhé!"

    Cô quay người trở vào nhà nhìn thấy Ryuu-suke cô bất ngờ hỏi cậu: "Em làm gì dậy sớm thế, ngủ không quen à!"

    Ryuu-suke lắc đầu trả lời: "Không ạ!

    Em có thói quen dậy sớm chạy bộ, giữ gìn sức khỏe tốt là đều cần thiết mà."

    Eri suy nghĩ cũng thấy có lý cô gật đầu khuyến khích cậu: "Vậy thì em phải cố lên nhé!"

    Ryuu-suke gật đầu tạm biệt cô ra ngoài công viên chạy bộ.
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 11 Mái tóc trên gác (tt)


    Trên phòng Chemi giật mình thức giấc cô nhìn ngơ ngác mới phát hiện mình ngủ quên cả đêm: "Ơ mình ngủ quên mất."

    Cô ngồi bật dậy cảm thấy tóc mình nặng nặng, cô quay đầu nhìn mái tóc dài của mình cô hét lớn: "Á...á..á."

    Đuôi tóc của cô đang quấn quanh siết chặt một con chuột chết, cô hoảng loạn tháo con chuột ra bỏ vào bịch rác, chạy nhanh vào nhà tắm cởi áo ra gọi đầu cô vừa gọi đầu vừa tự hỏi: "Ghê quá, không thể tin được, chuyện quái gì thế này!"

    Cô mút ca nước xối nước thẳng từ trên đầu mình xuống cười nói: "Cũng tốt giờ chẳng còn vấn đề gì nữa, đến lúc nói tạm biệt mái tóc dài này rồi."

    Cô lau tóc tự nhủ chắc chắn mình sẽ ổn hơn nhìn khuôn mặt mình trong gương cô khinh bỉ.

    "Thật ngu ngốc!"

    Chemi nhờ Eri cắt giùm cô mái tóc dài cô muốn trở lại như trước kia, mái tóc ngắn năng động luôn tràn đầy năng lượng chứ không phải như bây giờ ngu ngốc lố bịch vì người khác, Eri cũng lấy làm tiếc chị cô đã rất chăm chỉ chăm sóc mái tóc của mình, bây giờ chia tay bạn trai chị ấy quyết định cắt chúng đi Eri sợ khi chị ấy bình tâm lại sẽ cảm thấy hối hận, cô để đầu gần sát với chị hỏi: "Có chắc không đấy Chemi, Chẳng phải nó có ý nghĩa với chị sao?

    Sao lại cắt chúng chứ."

    Chemi vẫn lạnh lùng đáp: "Im lặng và cắt đi...chị không muốn chuột lại...."

    Eri: "..."

    Cô bó tay đi tìm cái kéo, ở đây không có cô chạy xuống bếp hỏi mẹ mình: "Mẹ ơi có thấy chiếc kéo ở đâu không?"

    Mẹ cô đang nấu ăn cùng mẹ Fukata bà quay sang nhìn Eri đáp: "Kéo làm gì?"

    Eri không vui nhưng vẫn nói: "Chị Chemi muốn con cắt tóc cho, hy vọng chị ấy ổn", cô vừa nói hết câu trên lầu đã nghe tiếng thất thanh từ chị mình, cô và mẹ kể cả mẹ Fukata cũng hết sức lo lắng ba người chạy lên xem.

    "Sao thế Chemi..."

    Trên tường toàn là vết máu vết máu kéo thẳng lên trên trần nhà Eri hoảng sợ hét lớn: "Á, cổ.. cổ chị ấy...cổ chị Chemi bị chém rồi..."

    Mẹ cô lên sau nhìn thấy bà hét lớn ngất xỉu may mắn có mẹ Fukata ở đây bà ôm mẹ Chemi lại để bà không ngã xuống cầu thang.

    Hàng xóm xung quanh chạy ra xem mọi người nhốn nháo hẳn lên, Ryuu-suke vừa chạy bộ về cậu hỏi: "Có Chuyện gì thế?!"

    Cậu nghe những người đó nói: "Cô ấy bị chém đứt cổ rồi."

    Ryuu-suke mặc kệ mấy người đó cậu lo lắng cho em gái mình cậu chạy vào, thấy Eri bị kích động đến mất kiểm soát cô cứ la hét nói: "Chuột là lũ chuột chúng nó đã cắn đứt cổ chị Chemi."

    Còn mẹ cô ngồi im lặng rơi nước mắt bà không thể tin được chuyện vừa xảy ra, người hàng xóm nói: "Bà Amono, bà Amono, mọ người ông Amono đâu rồi hôm nay là chủ nhật chắc ông ấy ra ngoài đánh Golf."

    Mẹ Fukata thẩn thờ ngồi trên mặt đất ôm Eri lại trấn an cô bé bớt thương tâm, Ryuu-suke nhìn cảnh tượng này cậu từ từ đi vào phòng Chemi khắp nơi đều là máu, vết máu chảy ra từ trần nhà xuống phía dưới là cái xác không đầu của cô, cậu lấy tay che miệng cố gắng nhớ lại chuyện gì xảy ra sau đó ở trong truyện tranh nhưng trớ trêu thay cậu không nhớ rõ tình tiết khúc này, cậu từ từ suy đoán có lẽ do tóc cô ta lắc đầu lấy lại bình tĩnh đi ra ngoài chăm sóc chị Eri và mẹ Amono.

    Đám tang được diễn ra vô cùng nhanh chóng nhờ sự giúp đỡ từ gia đình Ryuu-suke, ba mẹ cậu nghĩ có thể ở thêm một thời gian để chăm sóc cho anh chị nhà Amono đều này Ryuu-suke cũng đồng ý.

    Gia đình Amono rất biết ơn gia đình cậu họ cảm ơn ríu rít.

    Tại nhà Hiratsuka, Rrring, Rrring.

    Hắn ta với tay cầm điện thoại lên nghe: "Alo Hiratsuka nghe đây..."

    Bên trong máy là tiếng Gick, hắn ta tưởng bị người đùa cũng bình tĩnh hỏi tiếp: "Xin chào, cho hỏi ai đấy?"

    Tiếng Gick, Gick, Gick cứ lặp đi lặp lại làm hắn phát cáu hắn chửi bới: "Cái gì ai gọi vậy?

    Ha là cô phải không Chemi?"

    Đáp lại vẫn là tiếng Gick Gick Gick, hắn ta không sợ còn châm chọc: "Cô cố tình phá tôi chứ gì thật xấu xa."

    Gick Gick Gick.

    Âm thanh càng lúc càng lớn hắn lấy điện thoại ra khỏi tai mình bực mình đập điện thoại xuống bàn, bực mình mắng: "Thật là điên..."

    Hắn mới chợt nhớ tới Chemi đã chết một tuần rồi, lúc quen cô ấy hắn cũng cảm thấy cô ấy rất xinh đẹp chỉ tiếc cô ta không biểu lộ cảm xúc gì cả, dù hắn biết cô ấy rất yêu hắn nhưng hắn cũng chẳng sung sướng gì về những buổi hẹn, khuôn mặt cô ta cứ đờ đẫn không cảm xúc.

    Khi biết tin cô ta chết việc đầu tiên hắn nghĩ là cô ta đã tự tử, hắn lấy tay đập lên trán tự nói với bản thân: "Mình điên rồi sao lại cho đó là Chemi được, nhưng nghĩ lại âm thanh lúc nãy rất giống với...

    Tiếng cô ấy nghiến răng."

    Tiếng chuông điện thoại lại vang lên nữa hắn giật mình né tránh cắt đứt đầu dây bên kia hắn lo sợ, sợ đó là Chemi cô ta muốn trở về tìm mình trả thù, hắn lấy chăn chùm kín đầu nằm cầu nguyện.
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 12 mái tóc trên gác (phần cuối)


    Một tuần trôi qua kể từ khi cái chết của chị Chemi, Eri cũng dần lấy lại tinh thần hằng ngày đều cùng Ryuu-suke chạy bộ hoặc đi dạo phố dần dần cô cũng phai đi phần nào nỗi đau mất chị gái.

    Lúc này cô đi tìm cha mình để hỏi mượn chiếc đèn pin: "Cha..."

    Cha cô đang ngồi xem tivi nghe giọng cô gọi nên quay đầu lại hỏi: "Gì vậy Eri."

    Eri mỉm cười trả lời: "Con muốn mượn chiếc đèn pin."

    Cha cô khó hiểu hỏi tiếp: "Đèn pin làm gì?"

    "Con muốn lên gác nhìn xem cho con mượn đi."

    Ông tìm chiếc đèn pin cho cô: "Nhưng con định làm gì mới được."

    Eri cầm đèn pin từ tay cha mình cô cúi đầu đáp: "Đã một tuần con không nghe thấy tiếng lũ chuột, con muốn lên đó xem thử bọn chúng như thế nào rồi."

    Ông Amono không yên tâm đứa con út của mình đi một mình lên đó ông nói: "Hay là cha đi cùng con đi lên đó, chứ một mình con đi cha không yên tâm."

    Eri cười trấn an ông nói: "Cha yên tâm đi con đi xem một lúc rồi xuống liền không đi lâu đâu, yên tâm đi nhé!"

    Tạm biệt cha mình cô đi lên gác Ryuu-suke lúc này cũng vừa đi ra ngoài phòng tình cờ chạm mặt cô, gia đình cậu quyết định ngày mai trở về thị trấn để cho Ryuu-suke tiếp tục việc học bọn họ đã đến đây làm phiền gia đình Amono quá lâu rồi.

    Ryuu-suke nhìn thấy chị Eri cậu rất vui vẻ chào hỏi cô: "Em chào chị, chị cầm đèn làm gì thế?"

    Eri cười trả lời: "Chị tính lên gác xem thử lũ chuột lúc này thấy chúng nó im quá, chị sợ sẽ có chuyện..."

    Ryuu-suke gãi đầu nhìn trên gác cậu đề nghị: "Em đi cùng chị nha dù gì em cũng không biết làm gì, đi lên đó cùng chị xem như thế nào?"

    Eri suy nghĩ một chút cũng không từ chối hai chị em cùng đi lên gác, Ryuu-suke lên trước cậu cầm đèn pin từ tay Eri đi trước mở đường cậu chiếu sáng khắp nơi nhìn còn thiện ý nhắc nhở chị ấy: "Eri cẩn thận dưới chân nhé trên đây khá tối."

    Eri gật đầu cô nhìn theo ánh đèn bổng cô hét lớn: "Á...

    Là đầu...đầu của chị Chemi."

    Ryuu-suke giật mình cậu cầm đèn để gần lại cậu sửng sốt khi nhìn thấy cảnh này, chiếc đầu Chemi be bét máu, hai khoé mắt, lỗ mũi miệng điều là máu điều kinh dị là cái đầu của cô treo lơ lửng trên không mái tóc dài chia ra làm rất nhiều lọn tóc, chúng nó giống như có sức sống quấn quanh mấy cái xà ngang.

    Eri chạy lại che miệng nhìn kỹ cô khóc nói: "Ai đã làm việc này, em sẽ gỡ chị xuống."

    Cô nắm một lọn tóc lớn ra sức kéo xuống: "Kẹt rồi."

    Ryuu-suke cũng giúp cô kéo một lọn tóc cậu lắc đầu nói: "Không được, chúng nó cứng quá."

    Eri cảm thấy đau cô mở hai lòng bàn tay ra nhìn, bàn tay cô bị mấy lọn tóc cứ đứt cô lắc đầu: "Ừm...

    Chúng ta cần kéo."

    Cô nhờ Ryuu-suke chiếu sáng phía sau cô bò lại gần cái đầu của chị mình, những sợi tóc xuyên qua mắt miệng của Chemi, khiến chúng nó cử động khuôn mặt của Chemi lúc này trong càng dữ tợn, đôi mắt trừng trừng, miệng thì nhe răng còn phát ra âm thanh ken két như nghiến răng nghe mà phát sợ.

    Mái tóc quấn quanh trần nhà bây giờ đã rụt lại khiến cái đầu của cô rớt xuống đất lăn lông lốc dưới đất rớt xuống cầu thang, Eri và Ryuu-suke sợ hãi đuổi theo sau, khi xuống tầng trệt mái tóc lại chia ra làm 8 lọn tóc giống những chiếc chân nhện bám vào trần nhà.

    Eri bật thốt nói: "Chemi, không chỉ có mái tóc là sống...

    Mái tóc và đã giết chết Chemi."

    Cuối cùng cái đầu di chuyển khắp nơi, nó trườn như một con rắn, cái đầu hướng theo nơi nó cần đến...

    Nhà của Hiratsuka, trên trần nhà xuất hiện rất nhiều sợi tóc chúng nó xuyên qua vách tường phía dưới theo kẻ hở trườn xuống, Hiratsuka nhìn thấy hắn như phát điên chửi rủa đuổi chúng đi: "Cút đi!!"
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 13 Thanh xuân úa tàn


    Ryuu-suke trở về sao chuyến đi chơi đến tỉnh những chuyện xảy ra trong chuyến đi mọi người cũng không muốn, lúc trên xe lửa cậu nhìn một cô gái vô cùng xấu xí cô ấy ưu buồn ngồi đờ đẫn trong xe, dù gì cũng chẳng phải việc của cậu, nên cậu cũng không thèm quan tâm chỉ lo chơi cùng em gái.

    Em gái của cậu đã mọc được vài cái răng sữa trông rất đáng yêu, cô bé thích cắn ngón tay cái của mình Ryuu-suke bật cười haha cầm tay cô bé lại nói: "Không được làm vậy bẩn lắm Sakura chan là bé ngoan, không được cãi lời anh trai."

    Cô gái xấu xí tự nhiên ngẩng đầu ngước mắt nhìn về hướng cậu, ánh mắt cô ta nhìn vào em gái cậu, Ryuu-suke cũng phát hiện ánh mắt cô ta nhìn hướng mình cậu lo sợ che em gái mình lại, cô ta làm như không biết đi lại hướng của cậu ngượng ngùng hỏi: "Xin chào, tôi tên là Ayako tôi không có ác ý.... chỉ là khi nhìn em gái cậu tôi...

    Cảm thấy cô bé thật xinh đẹp."

    Ryuu-suke lễ phép cười: "Cảm ơn cô em gái tôi còn rất nhỏ xin lỗi cô muốn làm gì?"

    Ayako như có rất nhiều tâm sự cô ta nói: "Gia đình tôi chuyển đi nơi khác thị trấn cũ...

    Cậu đang học tiểu học đi, nhìn cậu đẹp trai thế này chắc trong trường cậu nổi tiếng lắm hả?"

    Ryuu-suke bị cô ta khen cũng cảm thấy ngượng ngùng cậu gật đầu, Ayako cười khổ cô ta ngồi đối diện với Ryuu-suke hỏi cậu một câu: "Tôi hỏi cậu một câu được không cậu nghĩ gì về những cô gái đẹp."

    Ryuu-suke khó hiểu câu hỏi của cô ta nhưng cậu vẫn đáp: "Những cô gái đẹp hả? khiến người ta cảm thấy có thiện cảm hơn khi lần đầu gặp gỡ, cũng có trường hợp ngoại lệ tôi nghĩ xấu đẹp cũng chỉ góc nhìn của người ngoài cô không cần quan tâm như vậy đâu."

    Cậu cho rằng Ayako tự ti về vẻ bề ngoài của mình nên mới hỏi cậu như vậy, cậu cũng tốt bụng cho cô ấy lời khuyên chân thành.

    Ayako sửng sốt khi nghe câu trả lời của cậu, cô nhỏ giọng nói: "Nếu như bọn họ nhận ra điều này thì tốt rồi".

    Ryuu-suke nghe không rõ cô ấy nói cậu hỏi lại: "Chị nói gì?

    Tôi nghe không rõ."

    Ayako nhìn ra ngoài cửa sổ cô trong thật hoài niệm nói: "Tôi có một người bạn, bạn ấy tên là Chizuku bỗng nhiên một ngày cô ấy trở nên thật xinh đẹp, cô ấy thay đổi trong vòng chưa đầy một tháng, mọi người nói rằng mỗi cô gái đang yêu sẽ trở nên xinh đẹp hơn."

    "Trong trường hợp của Chizuku cô ấy đã trở nên khác hẳn hoàn toàn, giờ tôi không thể nhớ nổi cô ấy đã từng trông như thế nào?!!"

    Tôi đã hỏi cô ấy: "Làm thế nào mà cậu trở nên xinh đẹp như vậy, Chizuku?"

    Cô ấy chỉ đáp: "Tớ cũng không biết nữa."

    Tôi cũng từng cảm thấy ganh tị về điều đó, nhìn bạn mình xinh đẹp như vậy mình giống như một con vịt xấu xí tức cười làm sao, cô ấy càng trở nên khó hiểu mặc dù cô ấy luôn hạnh phúc với vẻ bề ngoài của mình.

    Một số người cho rằng cô ấy đã phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng sự thật không phải là như vậy, cô ấy trở nên xinh đẹp một cách chậm rãi như một bông hoa đang nở vậy từ xinh đẹp lên, đến khi hoa nở toàn diện...

    Những bạn nam trong lớp như bị cô ấy hút hồn, mọi người đều nhìn theo Chizuku: "Nhìn kìa Chizuku, bộ ba cô gái xấu xí của trường, không thể tin nổi tại sao cô ta lại thay đổi đến vậy?"

    "Ừ, nhưng trông cô ấy có vẻ buồn."

    Rất nhiều bàn tán xôn xao về Chizuku, thật sự cô ấy có rất nhiều điểm đáng chú ý, cô ấy trở nên xanh xao và gầy yếu hơn...

    Cũng càng xinh đẹp hơn, một vài tháng sau cô ấy đẹp đến nỗi những người xung quanh phải ngoái lại nhìn, cô ấy đã chết ngay trên sân thể dục vì bị nhiều người truy đuổi.

    Ryuu-suke nghe Ayako kể tới đây cậu không khỏi cảm thán: "Xinh đẹp cũng là cái tội, thật đáng thương."

    Ayako ưu sầu lên tiếng: "Đúng vậy, cái chết của cô ấy làm tôi cảm thấy bối rối, Hiroko đã hỏi tôi rằng:

    Tôi sẽ làm gì nếu trở nên xinh đẹp hơn... như cô ấy, cậu thích anh ta đúng không Mizuno cậu muốn từ bỏ giấc mơ về cậu ấy sao?"

    Tôi chỉ trả lời: "Đừng đùa Hiroko chúng ta đang dự đám tang của một người bạn thân".

    Lúc đó tôi không biết tôi đã nói cái gì?

    Tôi chỉ nghĩ bản thân không muốn giống như Chizuku mà thôi.

    Từ lúc đó Hiroko như trở thành một con người khác và rồi thời gian sau...

    Hiroko bắt đầu trở nên thay đổi, cô ấy nói với tôi em gái cô ấy cũng như vậy.

    Một tháng trôi qua cô ấy hoàn toàn thay đổi, cả lớp tôi đều hỏi: "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

    Yuraki một cô gái trong lớp đã đi lại bắt chuyện với Hiroko: "Hôm nay trông cậu thật xinh đẹp, cậu có bí quyết gì vậy?

    Chăm sóc khuôn mặt hay gì nữa?"

    Hiroko chỉ hờ hững đáp: "Tớ không làm gì cả."

    Yuraki nghĩ cô ta đang che giấu, ngoài mặt vẫn nói: "Thật kì lạ đầu tiên là Chizuku bây giờ là cậu và em gái cậu nữa đúng không."

    Ngày hôm sau Yuraki cũng trở nên xinh đẹp, mọi người đều đi lại châm chọc tôi: "Bộ ba xấu xí giờ chỉ còn một thôi hí hí."

    Tôi cảm thấy xấu hổ khi bị họ chọc ghẹo và cuối cùng tôi phát hiện Hiroko đã bắt đầu qua lại với Mizuno lúc đó tôi cảm thấy rất buồn, nếu như tôi cũng xinh đẹp thì cậu ta có thể thích tôi nhưng tôi đã bác bỏ ý nghĩ này ngay lập tức, một vẻ đẹp xa lạ đó là đều tôi không muốn cũng không thích một điều kì bí quá đáng sợ, tôi không muốn giống Chizuku tôi chỉ muốn tôi là tôi mà thôi.
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 14 Thanh xuân úa tàn (phần cuối)


    Hiroko đã nói với tôi: "Này Ayako cậu cũng trở nên xinh đẹp hơn đi, tớ không biết tại sao Chizuku có được nhưng tớ đã nhận được từ cô ấy."

    Tôi không hiểu nhưng tôi vẫn nói: "Nó sẽ không xảy ra với tớ..."

    Hiroko nhìn tôi bằng đôi mắt u buồn: "Nếu không yuraki sẽ được nó, tớ không muốn đều đó."

    Như lời Hiroko nói một tuần sau Yuraki càng trở nên xinh đẹp hơn, và cũng giống Hiroko cô ấy cũng trở nên xanh xao hơn, tin đồn ngày càng một lan rộng và mọi người bắt đầu vây quanh Hiroko và Yuraki...

    Mọi cô gái từ các lớp khác nhau... họ chạm vào người cô ấy mọi cách có thể để đạt được đều mà họ mong muốn.

    Sau đó số lượng cô gái xinh đẹp ở trong trường tăng nhanh, họ rất xinh đẹp nhưng rất gầy yếu...

    Kaori em của Hiroko con bé có vẻ mệt mỏi cô bé đứng dựa lưng vào tường, cô bé nói với chị mình: "Hiroko ...em cảm thấy... rất mệt..."

    Rồi cô bé ngã xuống đất nằm bất động, Hiroko lo lắng cô cố gắng kêu em mình tỉnh lại nhưng đã quá muộn ngày hôm sau đưa tin cô bé đã chết.

    Một tuần sau đến lượt Yuraki cô ấy chết tại nhà, hai ngày sau đến lượt một cô gái khác, các cô gái xinh đẹp lần lượt chết những cái chết liên tiếp nhau dẫn ra một lời đồn, những cô gái xinh đẹp chết đi điều có một lan truyền mà khiến các cô ấy chết đi.

    Bọn họ ôm nhau khóc trong sợ hãi, Hiroko đã luôn tỏ ra bình tĩnh cô cứ làm như không có việc gì hờ hững nhìn từng người xung quanh tránh né mình cô ấy cười khinh bỉ: "Hehe thật đáng cho họ, trước đây họ đi theo tớ và cảm ơn tớ, bây giờ thì họ lờ tớ đi, kể cả Mizuno tớ thấy yên lòng!

    Chẳng có gì hối hận thà chết trong xinh đẹp trẻ trung còn hơn già nua xấu xí, tớ không tin những lời đồn nhìn này tớ vẫn ổn mà, vậy mà họ nói gì nhỉ?"

    Tôi chỉ đáp: "Có lẽ...

    Cậu đúng."

    Cô ấy chống cằm nhìn tôi nói: "Cậu đã nghe tin đồn mới nhất chưa "Chỉ có đường chết nhưng có một cách để tránh được, giết một cô gái cùng tuổi với mình vào thứ 3, thứ 4 trong tháng", bạn sẽ không mất được vẻ đẹp cũng như cái chết, hừ nghe thật ngu ngốc."

    Số lượng cô gái mất mạng ngày một tăng, bệnh viện chật cứng những cô gái đang vô cùng lo sợ, các bác sĩ đang cố tìm ra nguyên nhân thứ mà họ gọi là dịch bệnh nhưng họ chẳng bao giờ tìm ra được, đã không rõ nguyên nhân không ai biết tính lây lan của nó, lí luận của một giáo viên về 'sự chấm dứt của thời kì này' đã xác thực và có lí.

    Rồi một đêm tôi nhìn thấy mấy cô gái trong ốm yếu như Hiroko họ đang tìm gì đó trên đường lúc nửa đêm, trong đó có Hiroko tôi nhớ lại câu nói của Hiroko lúc trước giết người vào thứ 3, thứ 4 trong tháng, tôi hoảng sợ theo sau tôi muốn ngăn cản bọn họ, cuối cùng cô gái kia vẫn chết nhưng những người đó lại muốn giết tôi, kể cả Hiroko cũng vậy, cô ấy hư phát điên cô ấy muốn giết tôi vì tôi phá hỏng kế hoạch của cô ấy, cô ấy lao vào người tôi tính đâm tôi một nhát nhưng cuối cùng cô ấy vẫn chết, chết trong lòng tôi.

    Cái chết của Hiroko cũng là sự kết thúc của căn bệnh và sắc đẹp....

    Và những con người bệnh tật, ốm yếu lãng vãng khắp mọi nơi...

    Ayako kể xong câu chuyện của mình nhìn Sakura trong lòng tôi cô cười ôn nhu nói: "Sự xinh đẹp giả tạo cũng giống như bông hoa sáng nở tối tàn, sẽ không bao giờ có được thứ vĩnh viễn, em cậu thật may mắn cô bé quá xinh nhưng không giả dối tôi rất ngưỡng mộ em cậu."

    Ryuu-suke dỗ dành em đang mềm mại nhìn em gái mình ngủ ngon lành, cậu thở dài đáp: "Chị cũng thật xinh đẹp vẻ đẹp tâm hồn không bị nhuốm bẩn, mong chị sẽ sớm tìm được hạnh phúc của mình, như lúc nãy tôi nói bề ngoài không quan trọng chủ yếu là tâm hồn chị...đẹp như hoa bách hợp vậy."

    Ayako mỉm cười hạnh phúc cô rất vui vì Ryuu-suke nói như vậy, đúng vậy bề ngoài rồi sẽ úa tàn nhưng tâm hồn là mãi mãi chỉ là những người bạn của cô đã bị sắc đẹp trước mắt làm mờ đi đôi mắt mà thôi.
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 15 Những bức không đầu (phần 1)


    Tạm biệt Ayako, Ryuu-suke cùng gia đình trở về thị trấn.

    Mẹ cậu kêu cậu đi qua nhà hàng xóm tặng quà lưu niệm, Ryuu-suke vui vẻ nhận lời cậu mang mấy gói quà mua được ở trên tỉnh đi qua nhà Souichi, anh Kouichi rất vui mừng khi thấy cậu: "Ryu cuối cùng em cũng về rồi anh nghĩ em đi hết cuối tháng mới về cơ, thật vui khi nhìn thấy em trở về."

    Ryuu-suke nhướn một bên này nghinh mặt nhìn anh cười nói: "Sao nhớ em à, nói trước dù anh có nịnh hót em bao nhiêu cũng không được thêm quà đâu nhé!

    Mỗi người một phần ai cũng có hết."

    Cậu đưa quà cho anh cùng chị Ayuri tới phần Souichi cậu đặt trước phòng hắn, Ryu gõ cửa nói: "Souichi tớ đặt quà tặng trước cửa phòng cậu nhé, nhớ ra lấy tớ đi trước đây."

    Cậu nói xong rồi thì bỏ đi, Souichi thấy cậu đi rồi hắn mới mở cửa phòng lấy hộp quà rồi đóng cửa phòng lại.

    Ryuu-suke đi qua nhà chị Rumi để đưa quà tặng, chị Rumi đang học trường Mỹ thuật trên thị trấn, chị Rumi rất xinh đẹp tính tình lãnh đạm một tí nhưng rất tốt bụng, cũng thường xuyên qua nhà Ryuu-suke chơi.

    Ryuu-suke gõ cửa nhà chị Rumi, mẹ chị Rumi ra mở cửa thấy cậu bà cười: "Chào Ryuu-suke gia đình con trở về rồi à, mau vào nhà bác chơi Rumi rất nhớ con đấy."

    Ryuu-suke gật đầu cảm ơn rồi đi lên phòng chị Rumi, chị Rumi đang ngồi ngẩn người trên ghế Ryuu-suke vội gọi chị ấy: "Chị Rumi, chị làm gì thế?"

    Chị Rumi giật mình nhìn Ryuu-suke chị lắc đầu nói: "không có gì, em về thị trấn rồi sao?"

    "Vâng!"

    Ryuu-suke gật đầu đặt hộp quà trên bàn quan tâm hỏi: "Chị có tâm sự gì à?"

    Chị Rumi im lặng rồi gật đầu: "Shimada hôm nay rất kỳ lạ."

    Ryuu-suke khó hiểu hỏi: "Shimada là ai?"

    Chị Rumi cười: "Là bạn trai chị mới quen, anh ấy rất đáng yêu anh ấy thích chế tác tượng đất, nhưng hôm nay chị đến đón anh ấy, anh lại nói không cần chỉ mê mẩn nặng tượng lạ thật."

    Ryuu-suke bật cười chọc ghẹo: "Chị đa nghi quá thôi, anh ấy thích chế tác đôi khi mê mẩn làm việc là chuyện bình thường mà, chị không cần suy nghĩ nhiều đâu."

    Rumi nhíu mày nói: "Không, không phải thế anh ấy muốn làm một cuộc triển lãm cùng với thầy Okene, nhưng điều khác lạ là những bức tường đều không có đầu, nhìn đã thấy sợ rồi."

    Ryuu-suke giống như nhớ tới gì đó cậu nói: "Chị kể tỉ mỉ một chút cho em nghe được không, em chưa hiểu được chị muốn nói gì?"

    Rumi đánh đầu mình một cái rồi nói: "Xin lỗi chị quên mất, em mới về sẽ không biết mấy chuyện này....

    Chuyện là như vầy, lúc sáng chị đến tìm Shimada tính cùng anh ấy cùng về nhà chung, nhưng anh ấy không đồng ý, anh ấy muốn giúp thầy Okene còn nói anh ấy không quan tâm vấn đề trễ hay không trễ, chị khá bực mình nhưng nghe họ nói chuẩn bị gấp cho cuộc triển lãm chị cũng dần nguôi giận..."

    Chị có thử nói chuyện với thầy Okene: "Công việc của thầy độc đáo quá, tượng không đầu à?

    Đa dạng quá..."

    Thầy ấy cười đáp: "À, không phải tôi lười làm chúng không đầu đâu, những khuôn mặt thiếu sót có những khả năng vô hạn...

    Đó là thông điệp của tôi.

    Gương mặt thì không cần trong nghệ thuật, khuôn mặt con người cần nhiều cảm xúc.. nhưng trong nghệ thuật gương mặt không đại biểu, một chút cảm xúc hay nụ cười nào...

    Vậy, ai thật sự cần chúng chứ, gương mặt dưới kính sẽ làm việc đó cho tôi."

    Chị rất bất ngờ câu nói của ông ấy, người làm nghệ thuật đúng là có khác, chị đã khen ông ta: "Wow!

    Thầy nói cứ như là một người nghệ sĩ thật sự vậy".

    Ông ta có vẻ vui càng nói nhiều tâm đắc của mình: "Đừng nói ngớ ngẩn như thế, tôi chính là một nghệ sĩ thật thụ, có lúc tôi cũng muốn làm một bức tượng có cái đầu, có lẽ tôi nên mời em làm mẫu."

    Ông ta nhìn khuôn mặt chị rồi nói như vậy.

    Ai được khen mà không thấy vui chị nhắm mắt tự đắc nói: "Dạ được nhưng em không cởi đồ đâu nhé."

    Sau đó chị đi về Shimada gọi chị lại còn dặn chị không được nói với ai chuyện cậu ấy ở đây với thầy Okene, "Ryu em không biết chỗ đó đáng sợ như thế nào đâu, tòa nhà đó giống như bị ma ám vậy, chị rất lo lắng mong Shimada sẽ không gặp chuyện gì?"

    Ryuu-suke cúi đầu suy nghĩ sau đó cậu hỏi: "Vậy ngày mai chị định đi gặp Shimada nữa hả?"

    Rumi lấy tay chống cằm đáp: "Không biết nữa, để xem sau đã, nhưng chị không muốn vào tòa nhà đó đâu."

    Ryuu-suke vỗ vai Rumi khích lệ nói: "Như vầy đi nếu chị sợ hoặc giả có chuyện gì xảy ra , chị nhớ điện thoại báo cho em biết liền nhé, em sẽ đến giúp chị."

    Rumi vui mừng nói: "Thật chứ, em sẽ đến à!"

    Ryuu-suke gật đầu: "Yên tâm đi em không bỏ chị đâu, bây giờ em phải về có chuyện lạ nhớ gọi cho em nhé, bye chị."

    Chị Rumi đứng lên tiễn cậu về vẫy tay chào nói: "Nhớ về cẩn thận nhé, chị nhất định sẽ gọi cho em."
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 16 Những bức tượng không đầu (tiếp theo)


    Sáng hôm sau, Rumi đến nhà Shimada cô muốn cùng anh ấy cùng đến trường, Rumi cứ nhấn chuông nhưng anh ấy không có ở đó, cô cảm thấy thật lạ định bỏ đi thì trong nhà Shimada nói vọng ra: "Ừ, Rumi đó à?

    Tớ thấy không được khỏe...

    Hôm nay tớ nghỉ học."

    Cô lo lắng vội hỏi: "Cậu có sao không?..."

    Một tiếng "cạch" kết thúc cuộc trò chuyện của hai người.

    Rumi: "..."

    Cô đành phải đi đến trường một mình, mới tới cổng trường tiếng còi xe cảnh sát cứ chạy ngang kêu in ỏi, Rumi khó hiểu hỏi cô bạn của mình: "Chuyện gì xảy ra thế?"

    Cô bạn lộ ra vẻ sợ hãi nói: "Thầy Okene bị giết rồi!!"

    Rumi bàng hoàng nói: "Thật sao?"

    Cô bạn nhìn xung quanh rồi nói: "Một bạn học đã phát hiện ra thầy ấy nằm trong phòng tranh, còn đầu đã biến mất..."

    Rumi nhăn mặt nói: "Đầu sao!?"

    Cô bạn sợ Rumi không hiểu cố ý lặp lại lần nữa: "Ừ, cái xác không đầu của thầy nằm trên sàn nhà của phòng tranh đó."

    Cả trường đều đồn ầm lên, không có lớp nào học cả nhà trường sau một cuộc họp khẩn họ cho tất cả học sinh trở về nhà.

    Rumi thẩn thờ trở về nhà trên đường về cô ghé qua nhà Shimada, cô muốn nhấn chuông cửa nhưng cô sợ hãi chỉ có một mình cô biết sự có mặt của Shimada ở trong phòng đó ngày hôm qua, Rumi đắn đo suy nghĩ cô chỉ có thể ra về không biết tại sao cô không muốn vào nhà cậu ấy lúc này, có điều gì đó ngăn cô lại, Rumi không biết cô trở về nhà mình.

    Cô lấy điện thoại điện cho Ryuu-suke, rất nhanh đầu dây bên kia bắt máy: "Ryuu-suke nghe đây, xin hỏi bạn có chuyện gì không?"

    Rumi đáp: "Là chị đây, Ryuu-suke thầy Okene chết rồi chị rất sợ chị không biết có phải Shimada đã làm việc đó không, em nói chị phải làm gì bây giờ?"

    Ryuu-suke tay cầm điện thoại nhìn một cái rồi để lại lên lỗ tai nói: "Chị bình tĩnh đã, ngày mai em sẽ đến trường chị nếu chị gặp Shimada tốt nhất đừng đi theo hắn, đợi em đến nhé em cần tìm người giúp đỡ mới được."

    Rumi đồng ý rồi cúp điện thoại, Ryuu-suke đặt ống nghe xuống cậu suy nghĩ một chút, lấy áo khoác đi tìm Souichi xin giúp đỡ, tuy bình thường cậu hay chửi Souichi nhưng mấy chuyện này tốt nhất cậu ta ra làm sẽ tốt hơn.

    Souichi đang ngồi trong phòng chơi búp bê, thấy Ryuu-suke bước vào hắn giật mình mặt đen hỏi: "Mày lại muốn gì?"

    Ryuu-suke không đùa với hắn cậu nghiêm túc nói: "Souichi tôi cần cậu giúp đỡ, tôi biết bình thường tôi có đùa cậu hơi quá đáng nhưng xin cậu hãy giúp tôi", nói xong Ryuu-suke quỳ xuống cúi đầu xuống mặt đất.

    Souichi hả hốc mồm nhìn Ryuu-suke, hắn lắp bắp nói: "Ryuu-suke người đẹp trai nhất trường quỳ gối cầu xin ta...

    Có thật không vậy?"

    Ryuu-suke nâng đầu lên đáp: "Là thật, xin cậu đấy!"

    Souichi đắn đo suy nghĩ một chút, hắn nghiêng đầu nhìn chiếc xe mô hình hôm qua Ryuu-suke tặng, đây là món quà đầu tiên hắn nhận được từ một người bạn, hắn cụp mắt xuống gật đầu nói: "Được rồi, nhưng tôi cần biết chuyện gì?"

    Ryuu-suke vui mừng hớn hở cậu bắt đầu kể lại chuyện của Rumi cho Souichi nghe, Souichi nhướn mày nói: "Linh hồn trong bức tượng không đầu, cậu nghĩ như vậy?"

    Ryuu-suke gật đầu đáp: "Đây không phải quá rõ ràng sao, Souichi cậu làm mấy con búp bê bằng vải đi đừng dùng linh hồn người sống, tớ sợ mấy bức tượng đó sẽ làm hại người chúng ta không làm gì được bọn chúng, búp bê của cậu thì khác.. cậu có thể mà đúng không?"

    Souichi gật đầu cầm con búp bê cùng Ryuu-suke chạy lên gác mái, hai người cùng làm búp bê hình người, mãi cho tới nữa đêm mới hoàn thành hai con búp bê vải, Souichi làm nghi thức gọi hồn nhập vào người con búp bê hắn ngậm đinh cầm búa đóng vào đầu và miệng bọn chúng, Ryuu-suke đứng một bên im lặng nhìn cậu không phát ra tiếng động.

    Sau đó Souichi nói: "Hoàn thành rồi ngày mai chúng nó sẽ đi theo cậu, cậu nợ tôi một lần đấy."

    Ryuu-suke cười để tay lên làm dấu hôn gió: "Yên tâm lần sao mua quà tặng cậu, tớ về nhà trước đây ngày mai gặp ở trường."

    Ngày hôm sau đến trường Rumi gặp Shimada, anh ấy đang đeo chiếc khẩu trang nhìn đôi mắt cô cảm thấy rất kỳ quái, anh ấy nói chuyện với cô: "Hôm qua cậu ở đâu thế, tớ đợi cậu rất lâu đấy."

    Rumi đáp: "Xin lỗi, hôm qua tớ bận quá, cậu bị cảm à?"

    Anh lạnh lùng nói: "Tớ bị bệnh tương tự."

    Cô hỏi anh về cái chết của thầy Okene anh trả lời làm cô hoảng sợ, anh chỉ nói những lời yêu thương không quan tâm đến câu hỏi của cô sau đó anh dẫn cô đi dạo, Rumi muốn từ chối nhưng thấy anh cứ nhìn cô chằm chằm cô bất giác đi theo sau, trong lòng cầu nguyện Ryuu-suke mau đến đây cô chịu đựng không nổi mất.
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 17 Những bức tượng không đầu (phần cuối)


    Ở một nơi khác, có hai nữ sinh đang đi ra một cô gái trong đó nói: "Sanae này, cậu cùng đến phòng tranh cùng với tớ nhé."

    Cô gái bị gọi Sanae giật mình khi nghe bạn mình đề nghị cô ta trừng mắt hỏi: "Tới phòng tranh á!!"

    Cô gái kia gật đầu.

    Sanae lo lắng cô phân vân không biết làm sao hỏi: "Cậu đã ở phòng tranh ư?"

    Cô gái bình tĩnh đáp: "Ừ tớ để quên sách ở đó rồi, mà ngày mai lại có nhiều bài tập nữa."

    Sanae sợ sệt nói: "Nhưng cậu có biết nơi đó không được phép vào mà."

    Cô gái kia nhất quyết phải đến đó mặc cho Sanae không đồng ý, cô kéo tay Sanae đi hướng phòng tranh vừa nói: "Thôi mà, sẽ không ai biết đâu."

    "Nhưng tớ sợ lắm."

    "Đừng như thế chứ."

    Hai người đến trước cửa tòa nhà bị cấm, bên ngoài hành lang đóng cửa người ta cột một sợi dây nằm ngang, bên trên treo hai chữ cấm vào, hai người rón rén kéo qua sợi dây mở cửa phòng bước vào hành lang.

    "Eo ơi nơi này âm u quá."

    "Nói khẽ thôi đi vào bên trong nào."

    Samae bực mình nói: "Gì chứ sao cậu không vào trước."

    Hai cô nàng ôm lấy nhau đi vào trong: "Hai ngày trước có một vụ án mạng xảy ra ở đây, nhìn này."

    Cô gái kia mở hé cửa phòng tranh chỉ vào miếng vải trắng dưới sàn cho Samae xem, Samae mặt xanh nhìn miếng vải cô gái kia tiếp tục nói: "Người ta đã che lại rồi...

    Đây là nơi xác thầy Okebe từng nằm, ắt hẳn nó dính rất nhiều máu."

    Hai người cẩn thận đi ngang qua chỗ đó đi lại mấy học tủ tìm sách, cô gái kia có vẻ muốn hù dọa bạn mình cô cứ liên tục nhắc về vụ án cho samae nghe, samae lúc này sợ quá rồi hối cô ta: "Nhanh lên đi Masami."

    "Ừ, ừ tớ đã để ở đây mà..."

    Bên ngoài cửa tự nhiên phát ra tiếng động "Xoảng" hai người hoảng sợ nhìn lên, thấy một bóng người đang đứng ngoài cửa.

    "Hình như có người..."

    Masami vừa nói xong cửa phòng mở, một người đàn ông đang đứng đó trên tay cầm một cây dao to đùng, miệng ông ta há to đầy máu, dưới sau chiếc kính bị vỡ là một đôi mắt kinh hoàng mở to trừng trừng nhìn bọn họ, miệng há to hét lên: "Gyaaa."

    Hai cô gái hét lớn: "Thầy Okebe!!!"

    _______________________________

    Rumi đi cùng Shimada đến trước tòa nhà cô bắt đầu hoảng sợ, lúc đầu cô cùng hắn đi dạo sau đó Shimada nói với cô thầy Okebe còn sống hắn còn thuyết phục cô đến đây xem thử, cô bán tính bán nghi đi theo nhưng vừa đến nơi này cô tự nhiên sợ hãi: "Cậu có chắc thầy ấy còn sống chứ."

    Shimada đáp: "Ừ, đúng vậy Rumi tình thế bắt buộc thầy ấy phải ẩn mình trong tòa nhà cũ này, tớ định tối nay sẽ đi gặp thầy ấy."

    Rumi hỏi: "Vậy cái xác kia là của ai?"

    Hắn không trả lời, cô nhìn ngó xung quanh sợi dây bị mở có người vào đó sau, Shimada thấy Rumi thẩn thờ hắn lợi dụng cơ hội nắm lấy tay cô: "Đi với tớ đi."

    Rumi nhìn bàn tay của hắn khó hiểu hỏi: "Cậu đeo cả bao tay nữa hả?"

    Trong đầu cô nghĩ bàn tay hắn thật cứng.

    Cô không thể làm gì khác hơn là đi Theo Shimada vào bên trong.

    Ở bên ngoài Ryuu-suke và Souichi đang chạy nhanh đến, hai người đứng thở hỗn hển Souichi nói: "Cửa trường đóng rồi chúng ta leo vô hay sao?"

    Ryuu-suke gật đầu, hai người leo lên cổng trường rồi nhảy xuống tìm hướng tòa nhà mà đi phía sau là hai con búp bê vải.

    Rumi bước vào thì hỏi: "Thầy Okebe đâu rồi."

    Shimada đóng cửa lại đáp: "Ta cứ đợi ở đây, thầy ấy sẽ quay lại..."

    Rumi đi xung quanh nhìn nhịn không được nói: "Này cậu có ngửi thấy mùi gì không, cứ như có cái gì đó đang thổi vậy!

    Cảnh sát đã đem tất cả bức tượng ở đây đi phải không, chỉ còn lại mấy bức đá này thôi hả?"

    Shimada không trả lời, Rumi cảm thấy kì lạ quay đầu nhìn cô sửng sốt khi thấy hắn đang khóa cửa lại.

    Hắn cởi khẩu trang, cô che miệng hỏi: "Sao thế Shimada, miệng cậu chảy máu kìa?"

    Hắn cứng đờ mặt đưa hai tay ra tính nắm lấy vai cô, Rumi né tránh cô đi lùi ra sao hắn vẫn đi theo cô nói: "Tớ đâu có gì?"

    Rumi cứng người lại khi nghe giọng nói khác cô hỏi: "Giọng nói đó là của ai, Shimano...

    Thầy Okebe ở đâu?"

    Hắn đi lại chỗ bức tượng đá đang che miếng vải lên trên, cầm miếng vải lột xuống, khuôn mặt thầy Okebe hiện ra, hắn ôm lấy đầu thầy xuống: "Thầy ấy ở đây rồi, thấy không, đây mới là nghệ thuật vĩ đại thưa thầy Okebe."

    Rumi không kiềm chế được nữa cô hét lớn: "Á á á...."

    Shimada buông tay để đầu thầy Okebe rơi xuống đất, hắn trợn trắng mắt nhìn cô nói: "Rumi này cậu có khuôn mặt thật đẹp, Rumi..."

    Rumi lúc này mới phát hiện đây không còn là Shimada nữa rồi, cô vung nắm đấm vào mặt hắn: "Không."

    Chiếc đầu của hắn đứt lìa rơi xuống, cô sợ quá hét toáng lên, thân thể của Shimada.. không phải nói là bức tượng vẫn đứng đó đi lại chỗ cô, cô nép vào vách tường nói: "Có ai, có ai cứu tôi với..."

    Những bức tượng không đầu bắt đầu di chuyển, Rumi nhặt được chìa khóa mở cửa vẫn thấy mấy bức tượng đang đi lại tìm đầu mình, cô lấy ghế đánh về phía chúng tung người chạy ra ngoài.

    Bên ngoài là xác chết của mấy nữ sinh bọn họ đều bị chặt đầu, mấy bức tượng bắt đầu lấy đầu của họ gắn lên người mình, bọn chúng còn nói chuyện với nhau làm Rumi không khỏi rùng mình, bọn chúng thấy Rumi bắt đầu đi lại nói: "Nhìn kìa khuôn mặt thật xinh đẹp, gương mặt đó phải là của ta."

    "Không là của ta."

    .......

    Rumi té xuống đất cô cắn răng chạy cô đẩy bọn chúng ra xa, Ryuu-suke và Souichi đúng lúc này xuất hiện, Ryuu-suke bay lên đá một cước lên đầu bức tượng làm chiếc đầu văng ra xa, Souichi thì cười khè khè hắn điều khiển mấy con búp bê cùng nhào vô đánh mấy bức tượng.

    Ryuu-suke đỡ Rumi đứng dậy cậu nói: "Xin lỗi em đến trễ, trường của chị khá xa chúng em phải chạy thụt mạng mới tới kịp."

    Rumi gật đầu nắm chặt tay cậu nức nở nói: "Không, em đến rất đúng lúc chị đã rất sợ..."

    Souichi nhìn không được nữa hắn nói: "Hai người đừng có nói mấy câu buồn nôn đó được không, tôi nhắc nhở mấy con búp bê không chống nổi mấy bức tượng này đâu."

    Ryuu-suke nhìn thấy con búp bê bị một bức tượng không đầu xé rách vài mảnh, cậu vội vàng nói: "Tôi nghĩ lúc này chạy là tốt nhất mấy bức tượng khác sắp xông vào rồi, chạy đi".

    Cậu dẫn đầu chạy ra trước phía sau là Rumi và Souichi.

    Cả ba chạy ra khỏi tòa nhà không khỏi lấy làm may mắn, bọn họ mệt mỏi trở về nhà, sáng hôm sau báo đưa tin về tòa nhà ở trường cấp 3 mỹ thuật người ta phát hiện có hơn năm xác chết đều bị chặt đứt đầu, bọn họ tìm được mấy chiếc đầu của những nạn nhân bên trên mấy bức tượng, cảnh sát cho biết sẽ đem toàn bộ tượng không đầu ở nơi này đi tiêu hủy, tòa nhà bị đập vỡ hoàn toàn, Ryuu-suke đọc báo xong hài lòng mỉm cười.
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 18 học sinh mới chuyển trường


    Lớp 6-1, Reng Reng Reng

    Wakayama vỗ hai lên bàn rồi kêu to: "Trật tự, trật tự thầy Yanagida sắp vào rồi, ôi cả lớp đứng lên."

    Cậu ta giật mình khi thầy giáo mở cửa, cậu đứng lên trước cả lớp đứng lên sau.

    "Cúi chào thầy, ngồi xuống."

    Wakayama dẫn đầu cúi chào rồi ngồi xuống tất cả học sinh khác đều làm theo.

    Ryuu-suke ngồi gần cửa sổ có vẻ buồn ngủ cậu lấy tay che miệng ngáp dài, tối hôm qua mới xem phim kinh dị gần ba giờ sáng cậu mới chịu đi ngủ, bây giờ trong người còn mệt mỏi buồn ngủ đây, cậu thấy không ai để ý bên này dựng quyển sách đứng lên cúi đầu xuống nhắm mắt dưỡng thần một chút.

    Thầy Yanagida hôm nay tâm trạng có chút vui vẻ, ông nói với cả lớp: "Hôm nay tôi rất vui vì mấy em đều đi học đủ, lớp chúng ta mới chuyển đến một bạn học sinh mới..."

    Kouta dơ tay lên hỏi: "Thưa thầy là nam hay là nữ ạ?"

    Cả lớp nam sinh đều cười lớn có người còn huýt sáo, thầy Yanagida lắc đầu đập tay lên bảng nói: "Trật tự, không được đùa giỡn trong giờ học, Kouta cẩn thận điểm số của em."

    Kouta ngồi xuống làm mặt quỷ nhìn mấy bạn trong lớp, mọi người đều che miệng cười thầm.

    Thầy Yanagida không để mọi người chờ lâu ra ngoài cửa dẫn bạn học mới vào lớp, mọi người trong lớp đều trố mắt ra nhìn, người này thật cao, khuôn mặt... rất xinh đẹp nhưng đáng tiếc là nam sinh chứ không phải nữ sinh, mấy nam sinh trong lớp đều thất vọng thở dài riêng đám nữ sinh thì vui mừng hớn hở, mọi người đều thầm thì nói nhỏ: "Có trai đẹp đến lớp học tụi bây ơi."

    "Ừ, ừ có trai đẹp còn xinh hơn Ryuu-suke nữa."

    Một bạn nữ nói.

    Cô bạn kế bên không vui nói: "Làm sao có thể so sánh như vậy được Ryuu-suke là đáng yêu, còn người mới này...

    Chúng ta gọi cậu ấy là mỹ thiếu niên đi."

    Mấy cô bạn kia cũng gật đầu đồng ý: "Đúng đó, đúng đó."

    Thầy Yanagida thấy đám trẻ dồi dào sức sống ông vui mừng gật đầu, sau đó ông nói với bạn nam sinh mới đến: "Em tự giới thiệu một chút về mình cho mấy bạn học ở đây biết đi."

    Thầy Yanagida đưa cho cậu ta một viên phấn.

    Nam sinh kia lạnh lùng nhận lấy viên phấn quay người đi lên bảng viết Kurofuku Kirishima, hắn đặt viên phấn xuống quay đầu xuống nhìn học sinh bên dưới đang ngơ ngác nhìn về phía hắn, hắn không hoang mang từ tốn nói: "Mong được chỉ giáo."

    Thầy Yanagida: "...."

    Học sinh bên dưới: "..."

    Phần giới thiệu nhiêu đây thôi hả?

    Như vậy thì có gì vui nữa, ông đưa tay lên môi ho nhẹ cười gượng nói: "Có vẻ như Kirishima kun còn đang mắc cỡ, ha hả mọi người thông cảm cho bạn ấy nhé, được rồi Kirishima kun em có thể chọn chỗ ngồi cho mình."

    Ông đẩy nhẹ lưng cậu ta đi xuống phía dưới.

    Kurofuku Kirishima đi thẳng xuống phía dưới cậu ta lựa chọn chỗ ngồi gần sát Ryuu-suke, mấy bạn học sinh nữ hét lớn: "Á tớ biết hai người họ sẽ ngồi chung với nhau mà."

    Bạn nữ khác lại nói: "Ryuu-suke có vẻ mệt mỏi cậu ấy không phát hiện lớp mình có học sinh mới luôn kìa."

    Mấy nam sinh xụ mặt lấy tập vở chuẩn bị học bài, bọn họ bĩu môi khinh bỉ mấy cô bạn nữ trong lớp đang xì xào bàn tán, bọn họ nói thầm trong lòng trai thôi mà có gì mà vui giữ vậy, đúng là sắc nữ hứ đáng ghét sao không phải là nữ cơ chứ, tiếc thật.

    Kurofuku Kirishima ngồi xuống kế bên Ryuu-suke, hắn hơi liếc mắt nhìn cậu một cái thấy cậu ta không phản ứng gì chỉ lo ngủ, hắn nhếch môi cười rồi nắm lấy quyển sách của Ryuu-suke giật ra khỏi tay cậu.

    Ryuu-suke bị giật mất quyển sách cậu có chút giật mình thức giấc ngơ ngác nhìn xung quanh lo sợ thầy Yanagida đi xuống chỗ mình, chắc chắn không có thầy Yanagida ở trước mặt mình cậu mới thở phào nhẹ nhõm, dụi mắt nhìn phía bên cạnh lúc này Ryuu-suke mới phát hiện chỗ ngồi của mình đã thêm người mới cậu ngơ ngác hỏi: "Cậu là ai?"

    Kurofuku Kirishima nghiêng đầu thành thật đáp: "Kurofuku Kirishima học sinh mới chuyển đến rất vui vì được ngồi chung với cậu."

    Ryuu-suke khóe môi run rẩy khi nhìn vào khuôn mặt lạnh tanh của hắn, cậu phun tào nghĩ cái bản mặt như vậy mà nói vui hả trời, có thật không vậy ngồi chung với cậu ta không bằng ngồi chung với Souichi còn vui hơn ít nhất Souichi cũng không lạnh lùng như tên này.

    Phun tào thì phun tào Ryuu-suke cũng không dám nói ra khỏi miệng, cậu cười hề hề nói: "Ừ, rất vui đại khái vậy đi, mà cậu lấy quyển sách của tôi làm gì thế?"

    Kurofuku đáp: "Thấy cậu ngủ quên nên đánh thức cậu vậy, sách của cậu nè."

    Hắn đưa quyển sách ra trước mặt Ryuu-suke.

    Ryuu-suke gật đầu nhận lấy nói: "Ừ cảm ơn."

    Ryuu-suke quên mất lúc nãy bị người ta giật lấy quyển sách phá hỏng giấc ngủ của mình, lúc này cậu còn hào hứng nói chuyện với bạn học mới.

    "Cậu có thể gọi tôi là Ryu mấy bạn học trong lớp đều gọi tôi như vậy hết, tôi gọi cậu là gì?

    Kurofuku hay Kirishima mới tốt nhỉ?"

    Kurofuku có vẻ hờ hững đáp: "Tùy ý cậu, muốn gọi như thế nào cũng được."

    Ryuu-suke cười tươi nói: "Vậy tôi gọi cậu Kuro đi cho thân mật dù gì chúng ta cũng là bạn cùng bàn mà đặc biệt chút mới hay."

    Kurofuku khuôn mặt cứng đờ gật đầu, Ryuu-suke cảm thấy tên này mặt lạnh nhưng cũng khá tốt tính bèn thoải mái trò chuyện với cậu ta, cho dù đa phần toàn là cậu nói Kuro chỉ mặt lạnh đáp ừ nhưng Ryuu-suke cũng rất thích người bạn mới này, càng ra sức làm thân với cậu ta.

    Sau đó mọi người đều yên lặng chép bài vào vở, tiết học mới được bắt đầu.

    _____________________

    Tác giả: Cuối cùng anh ấy xuất hiện rồi.
     
    Tổng Xuyên Qua Thế Giới Junji Ito
    Chương 19 tin đồn


    Buổi sáng đến trường, Midori diện quần áo thật đẹp, cô luôn tự tin vào sắc đẹp của mình.

    Cô vừa vào lớp đã gặp Tamiyama Madoka, cô ấy khá lạnh lùng vừa gặp Midori cô chỉ nói: "Midori- san chào buổi sáng."

    Midori cũng gật đầu chào lại: "Chào buổi sáng Madoka- san!"

    Midori tự nghĩ: Nhỏ này là Tamiyama Madoka, chúng tôi xinh như nhau, vậy nên mọi người hay gọi chúng tôi là những cô gái xinh.

    Họ còn nói tương lai chúng tôi sẽ trở thành diễn viên, hay người mẫu.

    Nhưng tôi vẫn nghĩ mình xinh nhất, điều đó quá rõ ràng rồi, mối quan hệ của tôi và Ootsuka đang là đề tài bàn luận hot nhất trường.

    Vừa đẹp trai vừa thu hút Ootsuka trở thành hoàng tử quyến rũ biết bao cô gái trong trường, nghe mọi người đồn thôi về chúng tôi là biết, chứng tỏ tôi là đứa xinh nhất ở đây.

    Dù mọi người vẫn hay cười tôi về chuyện này, nhưng tôi vẫn thoải mái....

    Tuần trước kia Ootsuka bị chuyển gấp vào viện vì vết thương bí ẩn ở bụng, bây giờ cậu ấy vẫn còn ở trong đó.

    Midori luôn tự tin vào nhan sắc của mình như thế, cô cho rằng ánh mắt mấy bạn trai trong lớp luôn thích nhìn hướng cô, Ootsuka tạm thời không còn ở trong trường đều này làm Midori rất hụt hẫng, cô muốn tìm một người bạn trai khác cũng đẹp như Ootsuka.

    Hiện tại cô đã để ý được hai người, đều là bạn học cùng lớp kế bên lớp mình, người đầu tiên là Ryuu-suke Fukata ngoại hình dễ thương, tính cách hòa đồng, lại là học sinh giỏi nhất trường, Midori truớc kia đã tính đến cậu ta nhưng muốn đến gần Ryuu-suke thật không hề dễ, mấy đứa con gái trong lớp cậu ta đều ra sức bảo vệ cậu ta mọi lúc, Midori không cách nào tiếp cận được Ryuu-suke.

    Người thứ hai là học sinh mới chuyển đến tên là Kurofuku Kirishima, Midori khi đứng ngoài cửa gặp mặt cậu ta, cô không thể thốt lên thành lời, cậu đẹp một cách hoàn hảo không gì có thể so sánh được với Kurofuku Kirishima.

    Nhưng cậu ấy quá lạnh lùng, trầm mặt cậu ta không thích người khác đụng chạm vào người mình, nhưng đều đó đối với Midori không hề gì, cậu ta đẹp thì cậu ta có quyền làm những gì cậu ta muốn, Midori mê say đắm vẻ đẹp của Kurofuku đặc biệt là đôi mắt của cậu ta, cô như bị hút hồn vào đôi mắt đó.

    Midori chấp hai tay ảo tưởng cảnh mình được đi chung cùng với Kurofuku, xung quanh là những ánh mắt ghen tị, thù ghét của mấy cô gái trong trường, cô hạnh phúc cười thật to.

    "Hehehe~~~~", giọng cười méo mó làm cho Midori giật mình, cô mở mắt nhìn về phía phát ra giọng cười đó, Midori kinh thường nhìn người nọ trong đầu tự nghĩ: "Hóa ra là Souichi, nhắc tới mấy cái tin đồn thì tin đồn của Souichi là tệ nhất, nhiều đứa nói tên này hắc ám lắm.

    Không cần tới khi nó nói lầm bầm cái gì đó, chỉ cười bí ẩn thôi cũng đủ làm tôi sởn cả gai ốc."

    Không biết Souichi vui cái gì, hắn đứng một góc tường che miệng cười: "Hehehe~~ ý hay thú vị thật."

    Midori đổ mồ hôi nghĩ: "Lần này lại thú vị với cái quỷ gì nữa đây, mình tự hỏi nếu nó biết người ta đang nói gì sau lưng nó thì sẽ thế nào nhỉ?"

    Midori im lặng đánh giá Souichi: "Mấy cái đinh trong miệng nó, nó nói với mọi người là nó cần chúng để cung cấp chất sắt vì nó bị thiếu máu, nhưng mọi người lại nói là nó dùng mấy cây đinh để đóng đinh vào mấy con búp bê để nguyền rủa người khác."

    Dường như là trùng hợp hay Souichi có thể nghe thấy suy nghĩ của Midori, hắn quay đầu lại nhìn cô miệng ngậm đầy đinh cười nói: "Keke...

    Thấy không mấy cái răng của tôi đó."

    Midori chảnh lên quay đầu đi chỗ khác, giả vờ hỏi một bạn học khác: "Có gì vui không, mình tham gia với."

    Souichi: "...."

    Souichi giữ nguyên tư thế chỉ tay về hướng mình, xụ mặt nói: "Con nhỏ đó dám lơ mình."

    Hắn âm trầm đi trở về lớp mình, tức giận ngồi chửi thầm Midori, hắn nhớ lại suy nghĩ lúc nãy của Midori về Kurofuku Kirishima, hắn ngước mắt nhìn về hướng hắn ta.

    Kurofuku đang nói chuyện cùng Ryuu-suke cũng cảm nhận được oán khí, hắn quay đầu lại nhìn Souichi, hắn nhếch miệng lên cười lạnh với Souichi.

    Souichi lập tức cúi gầm mặt xuống, hắn không biết tại sao khi nhìn thấy ánh mắt tên kia tự nhiên cảm thấy sợ, rõ ràng cái tên Kurofuku Kirishima này có vấn đề nhưng vấn đề nằm ở đâu Souichi không thể nói ra được.

    "Kuro kun cậu nhìn gì đấy?"

    Ryuu-suke đang giảng bài tập cho Kurofuku, lại thấy cậu ta nhìn sang hướng khác cậu khó hiểu hỏi.

    Kurofuku quay đầu trở về bình tĩnh đáp: "Không có gì?

    Chúng ta tiếp tục bài giảng đi."

    Ryuu-suke nghe cậu ta đáp như vậy cũng không hỏi nhiều tiếp tục bài tập còn dang dở.
     
    Back
    Top Dưới