Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,382,942
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tong-tai-lanh-lung-khong-nhan-ra-toi.jpg

Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Tác giả: Ricky_bn
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Ricky_bn

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị

Giới thiệu:

Cô ấy ở ngay trước mắt nhưng anh vì hận thù của gia đình mà đem tình yêu của cô ấy gây tổn thương cho cô ấy, khiến cô ấy trở nên lạnh lùng tàn tận cùng.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 1: 1: Nhóc Con Nhớ Cho Kĩ Nhé


Chẳng ai mà không mong muốn bản thân có một gia đình ấm no, hạnh phúc có cha có mẹ cả.

Nhưng đâu phải cứ muốn là ông trời sẽ ban cho như vậy, nó thậm chi còn đi ngược lại ý muốn của chúng ta
Và gia đình Mạc Gia Uyên cô cũng vậy, cô cứ nghĩ gia đình cô là hạnh phúc nhất trên đời này, nhưng không nó không hề hạnh phúc như cô nghĩ
Năm đó mẹ cô là Mạc Như Ngọc con nhà gia giáo, tiểu thư danh giá, nhưng vì năm đó lấy ba cô là Lâm Nghị, bà cứ nghĩ ông ta yêu bà thật lòng nhưng ông ta yêu bà là vì tài sản gia đình bà
Mạc Như Ngọc là con một nên tài sản được ông ngoại Mạc giao cho trước khi mất, bà vì yêu Lâm Nghị một cách mù quáng tin tưởng ông ta bị ông ta lừa lấy đi mất tất cả
Mạc Gia Uyên là chuyện ngoài kế hoạch của ông ta nên ông ta chẳng ưa gì cô, vậy nên lúc khi ông ta có được tất cả liền đuổi cô và mẹ cô còn có cả bà ngoại cô ra khỏi nhà không một xu dính túi khiến cả ba người nhà cô phải về quê ngoại sống
Còn Lâm Nghị ông ta lấy vợ mới còn có cả con riêng là Lâm Như.

Lúc trước cô được đặt tên là Lâm Ngọc Diệp nhưng sau khi rời đi mẹ cô đã đổi thành Mạc Gia Uyên
Chuyện đáng buồn hơn là mẹ cô ôm hận buồn bã đến mức phát bệnh mà mất đi sau khi cô lên 10 tuổi bỏ lại cô và bà ngoại sống nương tựa vào nhau qua ngày.

Ngoại rất thương cô và cô cũng thương ngoại nữa
Năm mà mẹ cô mất cô đã rất buồn hôm nào đi học cũng ghé lại công viên ngồi thẫn thờ đến chiều tối mới chịu về
Cũng là năm đó có một anh trai nhỏ đã khiến cô tươi cười trở lại, lúc đó cô đang đến công viên thì thấy một anh trai ngồi ở đó buồn bã, nhìn có chút lạnh lùng đáng sợ nhưng lại rất đẹp trai khiến cô nhìn mãi không chớp mắt
Mạc Gia Uyên lấy hết can đảm đi lại gần trên tay cầm một cây kẹo m*t, hai mắt long lanh nhìn anh trai nhỏ hỏi “ Anh gì ơi! Anh buồn sao ạ ”
Cậu con trai ngẩn đầu lên nhìn cô gái nhỏ nhắn trên vai còn đeo chiếc balo màu hồng rất đáng yêu hai mắt long lanh đang nhìn anh, chẳng hiểu sao khi nhìn vào đôi mắt ấy anh lại cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều
Mạc Gia Uyên thấy anh không trả lời liền chìa kẹo ra cho anh rồi nói “ Em cho anh này, anh đừng buồn nữa kẹo dâu rất ngon đấy ” Gia Uyên ngồi xuống cạnh anh lúc này anh mới nhận kẹo từ tay của cô bé
“ Anh mới đến đây sao? Nhìn anh rất lạ ” Gia Uyên miệng ríu rít hỏi anh đẹp trai trước mặt
“ Ừm! Em đi học về sao không về nhà? ” Anh nhìn cô đeo balo trên vai nên buộc miệng hỏi
Mạc Gia Uyên nhìn anh mỉm cười tươi “ Hôm nào em cũng đến đây một tí mới về ạ, còn anh anh ở đây không sợ gia đình đi kiếm sao ạ? ”
“ Không, họ chỉ bận lo cho công việc thôi ” Nghe cô hỏi đến gia đình anh liền không vui, ba mẹ anh lúc nào cũng công việc công việc chẳng bao giờ để ý đến anh, dù cho anh có ăn chơi hay như thế nào họ cũng không quan tâm đến
“ Anh có mẹ không? ” Mạc Gia Uyên nhìn anh vu vơ hỏi anh một câu khiến anh ngơ ngác nhìn cô, rồi gật đầu một cái
“ Còn mẹ em mất rồi, ba em đã bỏ rơi mẹ và em, nhưng bà nói người lớn họ có lý do riêng không nên trách họ, bà còn nói phải sống thật tốt nếu không mẹ sẽ rất buồn ” Mạc Gia Uyên vu vơ kể hết cho anh nghe, cô đã không còn buồn nữa nhưng không hiểu sao mỗi ngày cô điều phải đến đây như một thói quen

Anh ngẫn người nhìn Gia Uyên nhóc con này lại hiểu chuyện đến vậy.

Mạc Gia Uyên đứng dậy để đi về, cô còn đứng lại nhìn anh nói “ Em về đây, anh đừng buồn nữa nhé, anh cũng về sớm đi nếu không ba mẹ anh sẽ rất lo lắng đấy ” nói rồi cô chạy đi
Mạc Gia Uyên về nhà kể cho bà nghe về anh trai cô đã gặp, cô khen ríu rít răng anh trai đó rất đẹp nhưng nhìn anh ấy rất buồn.

Kể từ hôm đó ngày nào cô cũng gặp anh trai nhỏ ở công viên, anh trao nhỏ còn mua kẹo cho cô
Hôm nay cũng không ngoại lệ, cô đến thì đã thấy anh ngồi đó, cô chạy lại ngồi cạnh anh, anh cầm cây kẹo dâu đưa cho cô, cô liền lắc đầu khiến anh khó hiểu hỏi “ Em không thích ăn kẹo nữa sao? ”
“ Thích chứ ạ! Nhưng bà nói ăn kẹo nhiều sẽ bị sâu răng rất xấu sau này sẽ không ai cưới em nữa ” Mạc Gia Uyên từ lúc nghe bà nói cô liền không dám ăn kẹo nữa, cô sợ sẽ xấu không ai thèm cưới cô
“ Nhóc con ngốc ngếch nếu không ai lấy em, vậy anh sẽ lấy em ” Anh xoa đầu cô nhóc nhỏ bị dọa, bật cười dịu dàng nhìn cô nói
Kể từ lúc nghe cô nói, anh bắt đầu hiểu cho ba mẹ hơn, cũng không giận dỗi họ nữa.

Hôm nào anh cũng cố tình đến đây để gặp nhóc con, anh rất thích cô nhóc này tuy lúc đầu thấy có chút phiền phức khi mỗi lần gặp là cô lại nói chuyện ríu rít bên tai
“ Thật không ạ? Anh sẽ lấy em sao? ” Mạc Gia Uyên cũng rất thích anh trai nhỏ vì anh ấy đẹp trai, lại còn rất hay mua kẹo cho cô nữa.

Anh gật đầu mỉm cười nhìn cô
“ Em tên gì vậy? ” tuy hôm nào cũng gặp nhưng cô toàn gọi là anh trai nhỏ còn anh lại gọi cô là nhóc con nên đến giờ vẫn chưa biết tên cô, mà chỉ biết anh hơn cô tận 5 tuổi cô chỉ mới 10 tuổi anh đã 15 rồi
“ Em tên Mạc Gia Uyên ạ! Vậy còn anh ” Gia Uyên cũng rất tò mò tên của anh
“ Anh tên Gia Hào nhóc con nhớ cho kĩ nhé là Tần Gia Hào ” Anh xoa đầu cô nói, anh không muốn cô dễ dàng quên anh nên anh mới nhấn mạnh
“ Vâng ạ ” Gia Uyên gật đầu chắc nịt cô sẽ không bao giờ quên đi anh, sẽ mãi mãi ghi nhớ cái tên này.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 2: 2: Bà Đi Rồi Bọn Họ Đều Ức Hiếp Con


Đến năm cô tròn 18 thì bà cô cũng vì bệnh mà qua đời, đều không ngờ nhất chính là ba cô sau bao năm lại quay về đón cô như chưa có chuyện gì xảy ra khiến cô lúc đó ngơ ngác vô cùng nhưng cũng nghe theo ông ấy thậm chí sau khi về đây cô cũng được đổi tên thành Lâm Ngọc Diệp tên thật của cô
Khi về ở căn biệt thư to ấy, cô vô cùng lạc lõng vô cùng nhớ bà, cô cố gắn nhịn nhục để được học tiếp đến khi có công việc ổn định cô nhất định sẽ ra riêng, không để mẹ con cô Lâm Như ức h**p cô nữa
Năm nay cô đã tròn 20 cũng là lúc cô muốn rời khỏi nơi đây, vì học lực tốt nên cô đã dành được chiếc vé du học ở Pháp về ngành thiết kế ngành mà cô ao ước nhất, cố gắn để có được
Hôm nay khi Ngọc Diệp từ trường về thì đã nghe tiếng cãi vã của Lâm Như và ba cô
Lâm Như vừa thấy cô thì liền quay qua nói “ Gã nó cho anh ta đi, một nên dị hợm như hắn ai mà thèm lấy chứ ” ra là chuyện gã ai cho thiếu gia của Tần Gia nghe nói anh ta dị hợm lại còn từng bị đồn là gay, tính khí lại khó chiều Lâm Như lại ham vui chưa muốn lấy chồng sớm
Ba cô quay sang nhìn cô nói “ Ngọc Diệp! Hay là con gã vào Tần Gia nhé? ” ông ta cũng vì bất đắc dĩ vì Tần Gia giàu có nên ông mới muốn lợi dụng chút đỉnh.

Tuy Lâm Thị của ông không bằng Tân Gia chỉ nhưng Lâm Thị cũng đứng thứ tư sau Tân Thị, Dư Thị và Thịnh Phát của Từ Gia ba công ty đấy chẳng thua kém gì nhau đều là những công ty nhất nhì trong và ngoài nước chỉ là tất cả đều thua Tần Thị
Ngọc Diệp vẫn một khuôn mặt, đứng đơ ra đó lên tiếng “ Không được! con vừa mới nhận được học bổng sang Pháp rồi tuần sau sẽ đi ” nói rồi Ngọc Diệp bước về phòng không ngoảnh đầu lại, cô chỉ lấy anh trai nhỏ thôi tuy cô không nhớ rõ tên anh trai nhỏ cho lắm
Ngọc Diệp vừa bước về phòng Lâm Như liền quay sang mẹ cô ta như có ý đồ gì đó còn Ba cô ta đang rất khó xử ông thương Lâm Như hơn ông không muốn gã con ông cho một người như vậy
Mẹ Lâm Như thấy chồng mình khó xử liền lên tiếng “ Cứ để Lâm Như thay nó sang Pháp học tiếp, ông cứ để Ngọc Diệp lấy thiếu gia của Tần Gia là được dù không muốn thì mọi chuyện cũng đã lỡ rồi ”
Lâm Như biết mẹ hiểu ý cô ta nên chỉ cần nháy mắt một cái là được, cô ta vô cùng tán thành ý kiến của mẹ cô ta, cô ta không muốn lấy một tên dị hợm đâu, cô ta còn chơi bời chưa đã nữa là.

.

Ba cô ta Lâm Nghị suy nghĩ một lúc những lời bà ta nói sau đó cũng gật đầu tán thành, mà không ý kiến gì “ Bà nói đúng cứ quyết định vậy đi ”
Gần đến ngày Ngọc Diệp sang Pháp thì mẹ con của Lâm Như cũng bắt đầu kế hoạch, bà ta nhờ Ngọc Diệp ra ngoài mua một ít đồ về.

Ngọc Diệp cũng không nghi ngờ gì mà thay đồ rồi đi mua giúp bà ta dù sau thì ngày mai cô cũng rời khỏi đây

Ngọc Diệp vừa ra ngoài thì mẹ con Lâm Như liền vào phòng cô tìm cái học bổng mà cô được trao tặng, tìm mãi một lúc mới thấy cô để dưới tủ sâu bên trong tủ học của cô
Lâm Như vừa cầm ngấm ngía vừa nói “ Thấy rồi ” lấy xong liền về phòng chuẩn bị đồ để tối nay bay sang Pháp, đến lúc Ngọc Diệp về thì mọi người đều rất bình thường, nên cô cũng chẳng nghi ngờ gì
Đến tối vào bàn ăn thì lại chả thấy Lâm Như đâu, cô cũng không thắc mắc vì Lâm Như hay đi chơi đêm, ăn xong bữa tối liền về phòng ngủ chuẩn bị đồ
Cho đến khi cô không tìm thấy giấy xác nhận học bổng của trường học đó ở đâu cô liền tìm cả một buổi tối nhưng cũng không thấy liền xuống nhà hỏi “ Có ai thấy cái học bổng của con đâu không vậy? ”
Mẹ Lâm Như nghe thấy liền giật thót mình nhưng vẫn bình tỉnh trả lời “ Con xem kỉ xem con để ở đâu? ”
“ Tôi để trong tủ nhưng nó không cánh mà bay rồi ” Tuy không muốn nghi ngờ ai nhưng mà nếu mất nó ngày mai cô không thể sang Pháp được
Cô trong lòng vừa lo lắng vừa bực bội quay về phòng tìm kiếm tìm đến sáng vẫn không thấy nó ở đâu
Cho đến khi cô thấy mấy ngày liền Lâm Như không có ở nhà liền nghi ngờ hỏi “ Có phải Lâm Như chị ấy lấy học bổng của con rồi không? ”
Ba cô thấy vậy liền lên tiếng nói thẳng mấy ngày nay công ty xuống dốc khiến ông đau đầu không thôi nếu bây giờ gã cô cho Tân Gia thì họa may cứu vớt được “ Mày học nhiều để làm gì, chị mày nó đi học giúp mày.

Ở nhà lo chuẩn bị mà gã vào Tần Gia tuần sau đấy người ta quyết định rồi ”
Câu nói khiến cô shock đến điến người, không thể tin được là Lâm Như lại trơ trẽn mượn danh của cô mà sang Pháp học như vậy , cả một ước mơ lớn lau của cô
Ngọc Diệp chỉ biết đơ người với hai hàng nước mắt rơi lã chả bước chân nặng nề quay về phòng, cô nhốt mình trong phòng cả buổi không ăn uống gì
Nhìn tấm ảnh của bà trong tay mà cô ngẹn ngào nói “ Bà đi rồi bọn họ đều ức h**p con ” cô ôm chân gục mặt khóc cả buổi tối
Nếu bây giờ gã vào Tân Gia sau này gặp lại anh trai nhỏ thì cô biết nói làm sau chứ, chắc anh ấy sẽ hận cô mất.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 3: 3: Anh Trai Nhỏ Xin Lỗi Anh


Ngọc Diệp thật sự không còn lựa chọn nào khác, cô cũng không muốn nhìn sự nghiệp của Mạc Gia sụp đổ trong tay ba cô, nên cô đành nghe theo ông ấy
Hôm nay cũng chính là ngày cô thành vợ một người mà đến khi gặp mặt cô cũng chưa từng, một người cô không yêu
“ Anh trai nhỏ xin lỗi anh ”
Cô khoác lên người chiếc váy cưới trắng tinh sắc sảo, đến giờ lành cô được ba dẫn ra lễ đường, nhưng cô lại không thấy có chú rể ở đó khiến cô vô cùng hoan mang, khách khứa cũng hoan mang không kém
Mọi người đã đợi rất lâu sắp qua giờ lành nhưng vẫm chưa thấy chủ rể đâu, mọi người đều bán tán xôn xao, dù không yêu nhưng ngày cưới bơ vơ một mình cô liền cảm thấy tuổi thân
Một vị khách ở đó liền lên tiếng “ Sao đến giờ này chú rể vẫn chưa đến vậy, chả lẽ tin đồn anh ta không yêu con gái của ông Lâm là thật sao? ”
Nước mắt cô sắp rơi rồi, cô thật sự thấy tuổi thân, mãi đến một lúc sau trợ lí của anh mới đến nói anh có việc bận nên không đến được
Cậu ta đưa cho cô tờ giấy kết hôn bắt cô kí vào đó

“ Thiếu phu nhân! Thiếu gia bảo cô kí vào rồi về biệt thự trước hôm nay cậu ấy có việc bận ” Trợ lí của anh nói nhỏ vào tai cô sau đó đưa cô rời đi, khách khứa cũng lần lượt ra về
Riêng Lâm Nghị lại thấy nhục nhã vô cùng, việc anh không đến như tạt một gáo nước lạnh vào mặt ông.

Cả ông và vợ ông đều tức giận mà bỏ về
Ở Tần Thị
Tần Gia Hào là cố ý không đến để khiến cho Lâm Nghị nhục mặt, anh ngồi trên chiếc ghế ở bàn làm việc nở một nụ cười thích thú
Bạn của anh Dư Nhất Minh đâm chiêu ngồi ở phía đối diện nhìn anh lên tiếng
“ Cậu quá đáng thật đấy ngày cưới quan trọng như vậy mà cậu lại bỏ vợ mới cưới một mình ở đấy ”
Tần Gia Hào vẫn lạnh lùng không một chút cảm xúc lên tiếng “ Dù sao cũng chỉ là một công cụ mọi thứ bây giờ chỉ mới bắt đầu thôi ”
Dư Nhất Minh lắc đầu ngán ngẩm không biết nói gì với cái tên trái tim sắc đá này
“ Reng.

.

Reng! Reng ”
Lúc này điện thoại Tần Gia Hào vang lên anh liền nhấc máy nghe

“ Alo ”
Người bên kia vội vàng trả lời “ Thiếu gia tôi đã làm những gì mà cậu căn dặn Thiếu phu nhân đã được đưa về biệt thự rồi ạ ”
“ Ừm tôi biết rồi ” Tần Gia Hào nói xong liền cúp máy dù sao cũng chỉ để trả thù, anh không cần phải quan tâm nhiều làm gì
Anh liền quay sang Dư Nhất Minh lạnh lùng nói “ Đến The Night thôi ” The Night là một quán bar lớn mà bọn anh hay lui đến
Dư Nhất Minh gật đầu cùng anh đến The Night
Còn Ngọc Diệp vừa về đến biệt thự cô liền trố mắt cả một căn biệt thự lớn như vậy sao? Nhưng khi bước vào trong mọi thứ liền khiến cô bất ngờ hơn cả một căn biệt thự lớn nhưng chỉ có mỗi bà quản gia thôi đến một người làm còn không có
Quản gia thấy cô liền lại gần nói “ Thiếu phu nhân cô lên phòng nghĩ ngơi trước tóo Thiếu gia sẽ về ạ ”
Ngọc Diệp gật đầu chào bà quản gia rồi nghe theo lời bà lên phòng nghĩ ngơi, hành lí của cô cũng được chuyển đến ngay sau đó
Vì chiếc váy khá vướng víu nên cô liền thay bỏ một bộ đồ thoải mái hơn, cô thay một chiếc đầm ngủ sao đó liền leo lên giường đánh một giấc mà quên đi việc vừa xảy ra khi nãy
Một giấc của Ngọc Diệp là đến tối đến khi mà cô nghe tiếng mở cửa phòng thì cô mới mắt nhắm mắt mở thức dậy
Tần Gia Hào mở cửa phòng bật đèn lên thì liền thấy cô ở trên giường liền khó chịu quát

“ Ai cho cô vào đây hả? ”
Tiếng quát khiến Ngọc Diệp giật mình tỉnh giấc đơ người nhìn Gia Hào không cho cô ở đây vậy cô ở đâu?
Chưa kịp để Ngọc Diệp phản ứng Tần Gia Hào liền đi thẳng lại giường nắm lấy tay lôi cô ra khỏi giường khiến cô ngã nhàu xuống, anh còn không buông tay mà kéo cô ra khỏi phòng
Cả cơ thể cô đều đau buốt lên tiếng “ Anh buông tôi ra được không? Anh làm tôi đau quá ”
Anh lôi cô ra khỏi phòng liền hất tay mạnh một cái nhìn thẳng vào mắt cô lạnh lùng nói “ Tôi cấm tuyệt đối cô không được bước vào căn phòng này, cô có nghe rõ không hả? ” nói rồi anh liền quay vào phòng đóng cửa lại mà không thèm quan tâm đến cô
Cô khó khăn đứng dậy xoa xoa những nơi đau rát kia, khiến cô nhăn mặt đau đến khiến cô bật khóc ngay sau đó, đúng là trên đời này ngoài anh trai nhỏ mẹ cô và bà thì chẳng ai yêu thương cô cả
Cô ôm thân thể nhỏ nhoi của mình đi xuống dưới lầu, anh không cho cô vào phòng thì biết ngủ ở đâu chứ
Cuối cùng cô cũng ngồi ôm hai đầu gối gục mặt dựa vào sofa của phòng khách mà ngủ, nước mắt cô thì vẫn cứ rơi.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 4: 4: Từ Ngày Mai Không Cần Đến Trường Nữa


Cho đến sáng cô bị quản gia đánh thức thì mới giật mình gật đầu chào quản gia
Quản gia dù biết Thiếu gia nhà mình muốn làm gì nhưng khi nhìn cô bà lại cảm thấy cô rất hiền lành trong sáng
“ Thiếu phu nhân sao cô lại ngủ ở đây? ”
Ngọc Diệp chỉ biết mỉm cười cho qua câu hỏi
“ Lúc tối cháu xuống tìm đồ ăn muốn xem tivi một chút thì ngủ quên mất ạ ” Ngọc Diệp không muốn nói cho bà biết anh không cho cô vào phòng ngủ
Đúng lúc này Gia Hào ở trên lầu nghe hết mọi chuyện liền lạnh lùng bảo quản gia “ Bà chuẩn bị cho cô ta ở căn phòng của người làm đi, tất cả việc nhà cũng để cô ta phụ bà một tay ”
Tần Gia Hào nói xong thì liền bỏ ra ngoài đến công ty một cái liếc mắt nhìn cô cũng không có, nhưng trong lòng thì chẳng hiểu sao cô lại không nói với quản gia là bị anh đuổi ra ngoài
Ngọc Diệp đơ cả người ra nhìn anh rời đi mà trong lòng dân lên cảm xúc khó tả, là cảm giác tuổi thân, đột nhiên cô lại nghĩ đến những lời anh vừa nói
Cả một căn biệt thự này? Mà một mình cô dọn hết sao? Cô còn chưa tốt nghiệp cô còn phải đi học đấy

Cô lắc đầu ngao ngán, quản gia cũng thấy thương cho cô nhưng bà cũng chẳng thể làm gì khác
Cô về phòng thay đồ sau đó xuống ăn sáng rồi bắt tay vào làm việc
Cô lao dọn cả một buổi sáng đến trưa mới xong liền tất bậy chạy lên phòng tắm rửa thay đồ, hôm nay cô có tiết buổi chiều mà cô quên mất
“ Bà ơi! Bây giờ cháu phải đến trường bà rồi có lẽ cháu sẽ về trễ bà giúp cháu nói với anh ấy với ” Cô chạy xuống tìm quản gia nói rõ nếu không anh lại mắng cô
“ Được rồi cháu đi đi ” Bà quản gia mỉm cười hiền hậu trả lời cô
Vì hôm lễ cưới rất nhiều người biết trên báo cũng đầy ra, nên cả trường đều bàn tán về cô, thậm chí còn mỉa mai khinh bỉ cô khiến tâm trạng của cô không thể vui lên được
Mộ Ý Thư thấy cô ủ rủ cũng lo lắng không thôi cả hai là bạn thân của nhau từ lúc Ngọc Diệp mới lên đây học “ Diệp Diệp cậu có sao không? Mặc kệ bọn họ đi cậu đừng quan tâm ”
Lâm Ngọc Diệp cố gắn bình tĩnh giả vờ như không co chuyện gì trả lời bạn mình
“ Tớ không sao cậu đừng lo ” nói rồi cô còn mỉm cười như không có gì
Một cô gái đứng gần đó lên tiếng “ Không biết cảm giác bị chồng sắp cưới bỏ rơi thế nào nhỉ tụi bây? ” vốn từ đầu cô ta không thích Ngọc Diệp nên nói rồi cô ta cùng bạn cô ta còn cười phá lên
Ngọc Diệp vẫn im lặng không nói gì, cô im lặng từ đầu đến cuối không nói một lời nào đến khi ra về, cô định bắt taxi về nhưng chợt nhận ra mang không đủ tiền Mộ Ý Thư cũng đã về trước rồi
Ngọc Diệp thật sự muốn hỏi tại sao số cô lại khổ đến vậy chứ
Cô bước từng bước chân nặng nề trên con đường từ đây về đến biệt thự đi xe phải mất đến 25 phút huống chi cô lộ bộ không biết khi nào mới đến
Cũng may là cô mang sandal nếu mang cao gót chắc bỏ đôi chân bé nhỏ này mất thôi.

Cô đang đi thì ghé vào một cửa hàng tiện lợi, dùng số tiền còn lại mua một ít kẹo dâu và một hộp sữa dâu

Phải nói từ nhỏ đến lớn cô cực kì thích kẹo dâu, tất cả về dâu cô đều thích
Lúc cô về đến nhà thì cũng đã sập tối, chân cô cũng bị đỏ đến mức rỉ máu khiến cô đau rát không thôi
Vừa về đã thấy Tần Gia Hào mặt mài cau có khó chịu nhìn cô
“ Cô đi đâu giờ này mới về? Chẳng phải tôi bảo cô ở nhà làm giúp việc sao? ”
“ Xin lỗi hôm nay tôi có tiết nên phải đến trường ” Ngọc Diệp chẳng hiểu sao cô lại cảm thấy sợ hãi khi nhìn vào mắt sắc bén của Gia Hào gặp anh liền như nhát như thỏ đế
“ Từ ngày mai không cần đến trường nữa ” Tần Gia Hào nói xong thì bỏ về thư phòng để cô đứng đó chết trơn, học bổng mất bây giờ lại không được đến trường?
Quản gia kế bên cũng không thể giúp gì cho cô chỉ có thể khuyên cô đừng buồn
Cô trở về phòng tắm rửa thay đồ rồi ngồi ngắm hình của bà mình đến tối quản gia xuống bảo cô lên dùng cơm, thì cô lại bảo không đói
Tần Gia Hào khi nãy đã ra ngoài nên cũng chẳng dùng cơm tối
Quản gia lắc đầu với cả hai bữa tối hôm nay lại bỏ phí nữa rồi
Đến tận khuya chân cô truyền đến cảm giác đau rát, cô liền nhớ lại đôi chân đáng thương của mình, cô đi cà nhắc ra ngoài tìm hộp cứu thương

Cô tìm mãi cũng không thấy.

Tần Gia Hào từ bên ngoài bước vào thấy đèn phòng bếp còn sáng thì đi vào xem ai làm gì giờ này
Vừa bước vào thì liền thấy dáng vẻ nhỏ nhắn của cô đang tìm gì đó, thấy rồi thôi anh cũng mặc kệ mà bỏ về phòng
Còn Ngọc Diệp tìm được hộp cứu thương liền cảm thấy vui mừng, cô cẩn thận rửa vết thương sau đó lấy băng cá nhân dán lại, như vậy có lẽ sẽ không đau nữa nhưng bụng cô lại kêu rồi
Cô mở tủ lấy mì ra nấu, cô ngồi dưới bếp gấp từng đũa mì bỏ vào miệng ăn ngon lành mà không biết có người trên lầu đang nhìn cô cau mài.

Ăn xong cô còn xoa xoa chiếc bụng nhỏ rồi mới đi cà nhắc mà về phòng ngủ.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 5: 5: “ Anh Biết Tất Cả Mọi Thứ Về Em”


Từ lúc Tần Gia Hào không cho cô đến trường thì cô cũng không dám cãi lại anh, cô chỉ ở nhà lén lôi giấy ra mà vẽ
Hôm nay cũng như mọi ngày chỉ khác là hôm nay chủ nhật anh không đi làm cô thì rất sợ phải chạm mặt anh
Nhưng đáng tiết từ hôm đi học đến nay cô chẳng còn một xu dính túi, màu thì hết giấy cũng chẳng còn
Ngọc Diệp hít thở sâu một cái rồi đi vào thư phòng tìm anh
“ Cốc...!Cốc...!Cốc ”
“ Vào đi ” Giọng nói lạnh như băng của Gia Hào truyền ra
Cô mở cửa bước vào.

Anh khó hiểu nhìn chằm chằm một cách chán ghét cô, một lát sau anh mới lên tiếng
“ Có chuyện gì? ”
“ Anh...anh có thể cho tôi mượn một ít tiền không?...tôi cần mua một ít dụng cụ để vẽ ” Ngọc Diệp nhỏ nhẹ mượn tiền anh nhưng không dám nhìn anh
Tần Gia Hào đột nhiên đứng phắc dậy đi lại gần cô khiến cô giật mình mà lùi lại, anh dùng tay kéo cô áp xuống bàn làm việc khiến cô giật thót mình

“ Cô thích vẽ lắm sao? Cô muốn tiền được thôi tôi sẽ cho cô tiền với điều kiện cô làm tôi sướng đi nhất định tôi sẽ cho cô tiền ”
Tần Gia Hào thích thú áp mặt xuống nói nhỏ vào tai cô.

Cô hiểu được anh muốn nói gì liền run rẫy không dám lên tiếng
Đến khi anh áp mặt mình xuống gần đến cổ của cô thì cô mới giật mình mà đẩy anh ra
“ Sao? Cô không cần tiền nữa sao? ” Tần Gia Hào nhìn cô bài ra vẻ mặt khinh thường chán ghét cô nói
“ Tôi chỉ mượn anh một ít sau này nhất định sẽ trả lại mà? ” Ngọc Diệp cô thật sự chẳng còn xu nào dính túi rồi
“ Haha cô nghĩ cô sẽ làm được gì để trả cho tôi? Cô cứ lấy thân thể rẻ mạt này làm tôi sướng tồi sẽ cho cô tiền mà không cần trả lại ” Tần Gia Hào vẫn chán ghét lên tiếng phải nói anh ghét cô, từ sâu bên trong cực kì ghét cô
“ Vậy thôi tôi không mượn nữa ” Ngọc Diệp nói rồi liền rời đi, anh không cho cô mượn tiền cũng được sao phải nhỉ nhục cô đến vậy chứ
Ngọc Diệp mỉm cười chua sót quay về phòng ôm chân co người trên giường khóc, từ trước đến nay cô chưa bao giờ cô cảm giác bị sỉ nhục đến vậy, anh làm vậy chẳng khác nào kêu cô đi bán thân chứ
Cô ở trên phòng một lúc thì quản gia vào gọi
“ Thiếu phu nhân có người tìm cô đấy đang đợi cô ngoài kia ”

Ngọc Diệp thắc mắc không biết ai đến tìm cô liền nghe lời quản gia đi ra ngoài thì thấy Từ Hàn Vũ đứng dựa vào xe
“ Là anh? Anh đến tìm em có việc gì không? ”
“ À anh đến đưa cho em một ít anh vừa đi công tác về mua được cọ và màu tốt biết em thích nên mang đến cho em ” Từ Hàn Vũ thích cô nhưng biết cô đã có chồng nên đành giữ lại trong lòng
“ Thật sao? Nhưng sao anh biết em ở đây? ” Đây mới là cái mà cô thắc mắc nhất từ nãy đến giờ từ lúc cô rời quê cũng đã mấy năm trời rồi không ngờ còn có thể gặp lại anh
“ Anh biết tất cả mọi thứ về em.

Thôi anh về công ty đây ” Từ Hàn Vũ đưa cho cô món quà xong liền chào tạm biệt cô rồi lên xe rời đi
Lâm Ngọc Diệp vừa ôm hộp quà vào thì gặp Tần Gia Hào một màng trước mắt cười nói vui vẻ khi nãy lọt vào mắt anh, càng khiến anh khó chịu mà chán ghét cô hơn
Tần Gia Hào thằng tay cầm hộp quà trên tay cô vứt ra ngoài còn nói một câu mỉa mai cô “ Người như cô đừng mong có thể trở thành nhà thiết kế ”
Lâm Ngọc Diệp nhìn món quà vừa mới nhận xong bị vứt ra ngoài, màu văng tung tóe khiến cô đau lòng.

Cô ngước lên nhìn người trước mặt đôi mắt ngấn nước nói
“ Tôi không biết tôi làm gì sai, cũng không biết anh vì sao anh lại ghét tôi đến vậy, nếu ngay từ đầu ghét tôi thì lấy tôi làm gì chứ? ”
“ Bởi vì cô xứng đáng bị như vậy, tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết ” Tần Gia Hào khi nhìn vào mắt cô lại thấy quen thuộc đến lạ thường nhưng hận thù đã che lấp mắt anh rồi
Cô chỉ biết mỉm cười nhặt từng lọ màu lên rồi bỏ đi vào phòng.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 6: 6: Tôi Không Muốn Con Tôi Mang Dòng Máu Ác Độc Đê Tiện Giống Cô


Tần Gia Hào đến bar cùng với Dư Nhất Minh đến tận khuya mới về
Hôm nay anh đã uống rất nhiều Dư Nhất Minh phải đưa anh về, còn cô hôm nay thấy anh trễ như vậy còn chưa về liền lo lắng mà ra phòng khách đợi
Vừa nghe tiếng xe cô liền chạy ra thì thấy Dư Nhất Minh đỡ anh đi vào
“ Cô là vợ của cậu ta? Lâm Ngọc Diệp ” Dư Nhất Minh nhìn cô ngây người một lúc mới lên tiếng hỏi
“ Phải là tôi ”
“ À tôi là Nhất Minh bạn của Gia Hào nhờ cô chăm sóc cậu ấy giùm ” Nói rồi cô cùng Dư Nhất Minh để cô dìu anh về phòng
“ Tôi về trước đây nhờ cô chăm sóc cậu ấy ” Dư Nhất Minh nói xong liền rời đi, chả hiểu sao khi anh nhìn Ngọc Diệp thì lại cảm giác cô tinh khiết đến vậy lại còn xinh đẹp vậy mà cái tên Gia Hào vẫn ôm mãi hận thù
Ngọc Diệp khó khăn tháo giày cho anh, định lau người cho anh vừa mở nút áo thì đột nhiên anh bật dậy đè cô dưới thân áp môi xuống hôn cô ngấu nghiến
Khiến Ngọc Diệp sợ hãi đẩy anh ra nhưng đẩy mãi vẫn không được, tay của anh bắt đầu không yên phận mà mò mẫm cơ thể cô khiến cô muốn nói nhưng lại chỉ có thể phát ra những tiếng ái muội
Anh buông đôi môi cô ra liền xé phăng áo ngủ quăng xuống giường, anh còn thuận tay cởi bỏ những thứ vướng víu trên người

Không lời báo trước tiếng thẳng vào bên trong khiến cô đau đến trợn mắt lên, nước mắt chảy dài hai bên má
“ Đừng....!Đừng mà tôi xin anh hức hức ”
Cô càng dẫy dụa anh lại càng mạnh bạo ra vào bên trong cô
“ Cái cơ thể rẻ mạt này cũng được lắm đấy ” Tần Gia Hào vừa nói vừa áp môi mình xuống môi cô hồn ngấu nghiến
“ Đau quá....!Xin anh...!Xin anh tha cho tôi ” Những lời năn nỉ của Ngọc Diệp lọt vào tai anh liền biến thành những tiếng r*n r* khiến anh thích thú mà ra vào bên trong cô nhiều hơn
Cô bất lực buông lõng bản thân cắn răng chịu đựng cho anh hành hạ cơ thể mình, qua mất một lúc anh mới phóng hết tất cả vào bên trong cô rồi mệt mỏi mà nằm xuống ôm lấy cô ngủ.

Còn cô thì ngất đii ngây sau đó
Sáng hôm sau cô giật mình h* th*n cô đau buốt quay sang nhìn thấy người đang nằm ngủ ngon lành đột nhiên nước mắt cô lại rơi ra, cô cố gắng đứng dậy h* th*n liền cảm thấy đau, cô nhặt lấy chiếc áo sơ mi của anh mặc vào sau đó không nhanh mà trở về phòng của mình
Đến khi Gia Hào thức dậy thì trên chiếc giường chỉ còn một mình anh, đột nhiên anh lại cảm thấy hụt hẩn, nhưng nhìn qua vệt đỏ trên giường tròng mắt liền đảo liên tục.

Đây là lần đầu của cô??? Tối qua chả lẽ anh đã...?
Anh mệt mỏi đi vào phòng tắm tắm rửa thay đồ đến công ty, không muốn nghĩ đến dù sau cô cũng chỉ là công cụ để trả thù
Vừa bước xuống lầu liền đảo mắt tìm hình bóng của cô nhưng không thấy liền thuận miệng hỏi quản gia “ Ngọc Diệp đâu? ”
“ Thiếu phu nhân đang ngoài vườn tưới cây ” Quản gia cũng thành thật trả lời
“ Ừm ” nói rồi anh không ăn sáng mà lái xe đến thẳng công ty
Lâm Ngọc Diệp hôm nay làm gì cũng không có tâm trạng, cứ thẫn thờ như người mất hồn
Cô muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành, đi dạo một lúc liền bước vào một quán nước nhỏ, gọi một ly sữa dâu rồi lại ngồi thẫn thờ ra đó
Đến khi điện thoại vang lên “ Reng....!Reng....!Reng ”

Cô nhấc máy lên nghe liền nghe thấy tiếng quản gia “ Được rồi, con về ngay đây ạ ”
Cô tính tiền sau đó đi về nhà
Thì quản gia đã chuẩn bị cơm sẵn để cô đem đến công ty cho anh.

Cô đi đến công ty anh mất tận 45 phút mới đến nơi
Cô cẩn thận bước vào trong lại quầy lễ tân, lễ tân vừa nhìn đã biết cô là ai, nhưng cô ta liền bày ra vẻ khinh bỉ nhìn cô
Cô không quan tâm hỏi “ Tôi muốn gặp Tần Tổng ” tiếng Tần Tổng nghe xa cách làm sao
“ Xin lỗi cô có hẹn trước không nếu không tôi không thể cho cô gặp được ” Cô ta nói với giọng dẹo ch** n**c còn kèm theo vẻ khinh bỉ cô
Ngọc Diệp không biết làm sao đành gọi về nói với quản gia vì cô không có số của anh
Một lúc sau trợ lí của anh cũng xuống đón cô lên còn thuận tiện liếc ngang quầy lễ tân
Cô cầm hộp cơm gõ cửa phòng anh
“ Cốc...!Cốc...!”
“ Vào đi ”

Nghe được câu trả lời Ngọc Diệp mới mở cửa đi vào đưa hộp cơm cho anh, cô đặt hộp cơm trên bàn vừa định quay lưng đi thì Gia Hào lên tiếng
“ Đây là thuốc tránh thai cô uống đi.

Tôi không muốn con tôi mang dòng máu ác độc đê tiện giống cô.

Cô không xứng ”
Lời nói của anh đã thành công khiến cô quay đầu lại nhìn anh, gì mà ác độc? Gì mà đê tiện? Anh là đang nói cô đê tiện khi anh là người làm nhục cô trước?
Ngọc Diệp nở một nụ cười chua xót, cô không hiểu sao khi nghe anh nói trái tim cô lại đau đến vậy, cô đi lại cẩn thận cầm viên thuốc uống một cách dứt khoát rồi rời đi không nói một lời nào khiến anh ngỡ ngàng
Xuống quảng đường về nhà bên tai cô cứ nghe thấy những lời anh nói khi nảy, không biết nước mắt cô rơi từ khi nào mà đã ướt cả hai bên má.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 7: 7: Bẩn Quá Đi Mất


Những ngày sau đó cứ như vậy, nhưng anh lại càng ngày càng khó hiểu, lúc thì dịu dàng lúc thì sỉ vã cô, làm nhục cô xem cô như công cụ phát tiết của anh.

Nhưng cô lại không biết từ khi nào cô đã yêu anh nhưng yêu thì sao? Anh ta không yêu cô
Hôm cô có hẹn với Từ Hàn Vũ đi ăn để cảm ơn anh về chuyện anh đã mua màu và bút cho cô.

Nhưng cô là lén anh đi vì nếu nói anh sẽ không cho cô đi
Từ Hàn Vũ đến đón cô hai người cùng đến một nhà hàng lớn, chọn một nơi ít người liền ngồi xuống.

Cả hai vừa chọn món xong đang ngồi nói chuyện

Thì đúng lúc này Gia Hào cũng có cuộc hẹn gặp đối tác ở đây, ánh mắt anh vô tình lướt qua bóng dáng quen thuộc rồi đứng lại, trong mắt hiện lênh sự lạnh lẽo
“ Hủy buổi hẹn hôm nay cho tôi ”
Trợ lí của anh liền ngơ ngác nhưng không dám làm trái lại.

Anh đi thẳng đến bàn của cô đang ngồi
Thô bạo kéo cô đứng dậy khiến cô giật mình không phản ứng kịp chân đập vào bàn cả Từ Hàn Vũ cũng ngơ ngác
“ Em có sao không ” Nhưng phản ứng của Hàn Vũ rất nhanh hỏi cô khi thấy chân cô đập vào cạnh bàn
Từ Hàn Vũ quay sang nhìn Tần Gia Hào nói “ Anh làm gì vậy? ” anh thật không thể tin được cô phải ở với cái tên vô tình này
“ Về nhà ” Tần Gia Hào không quan tâm đến lời nói của Hàn Vũ mà nhìn Ngọc Diệp rồi phun ra một câu, còn chưa kịp để cô phản ứng anh đã nắm chặt cổ tay cô kéo đi
Ngọc Diệp bị Tần Gia Hào thô bạo nhét vào xe, anh lên xe lái đi với tốc độ rất nhanh khiến Ngọc Diệp hoảng hốt sợ xanh cả mặt còn anh thì cứ đáp ga mà phóng như bay

Về đến nhà Tần Gia Hào kéo cô xuống xe lôi thẳng lên phòng nhưng Ngọc Diệp đau đớn cũng không dám phản kháng vì cô biết càng chống cự Tần Gia Hào sẽ càng nóng giận hơn thôi
Anh khóa cửa phòng lại ánh mắt tràn đầy lửa giận nhìn cô, từ đầu đến cuối cô cũng không giải thích cho anh nghe càng khiến anh thêm tức giận
“ Có phải tôi nhẹ tay quá nên cô liền đi tìm đàn ông bên ngoài không? Tại sao cô lại hèn hạ đê tiện đến vậy? ” Gia Hào trong lúc nóng giận đã mất khống chế mà nặng lời với cô
Ngọc Diệp đơ cả người nhìn anh ‘ trong mắt anh cô là như vậy sao? ’ Ngọc Diệp vẫn im lặng không nói một lời nào càng khiến Gia Hào thêm tức giận
Anh thô bạo ép cô nằm xuống giường sau đó hôn cô một cách thô bạo, tay cũng không yên phận mà mò lên cơ thể cô, lúc này Ngọc Diệp mới ý thức được là không nên im lặng giấu anh để đi
Gia Hào trêu đùa cô một chút rồi đột nhiên đứng dậy, lấy tay lao qua miệng rồi nói “ Bẩn quá đi mất ” rồi bỏ đi ra ngoài không nhìn lấy Ngọc Diệp một cái
Ngọc Diệp nghe anh nói xong liền đơ người, đầu cứ ong ong câu nói của anh, đột nhiên miễm cười chua xót, ‘ ha ha thích gì chứ phải tỉnh táo lên Ngọc Diệp mày phải tỉnh táo lên, bẩn? Hahaha ’ Ngọc Diệp vừa nghĩ vừa tát vào mặt mình rồi sau đó lại cười
Cô khó khăn chỉnh lại quần áo, rồi mở cửa đi thẳng về phòng của mình, cô thật sự chẳng hiểu sau lại đi thích anh? Vì một vài hành động dịu dàng mà động lòng với anh ta? Ngu ngốc thật
Về đến phòng cô nằm co ro trên giường tay cầm ảnh của bà cô, mỉm cười hôn lên tấm ảnh sau đó ôm vào lòng mà thiếp đi
Còn Gia Hào lái xe một mạch đến quán bar, anh không biết tại sau khi thấy cô đi cùng Từ Hàn Vũ lại thấy khó chịu đến vậy, anh cứ nhủ với bản thân ‘ cô ta là con gái của kẻ thù hại chết ba mẹ mình, chỉ có thể là kẻ thù ’
Dư Nhất Minh nhìn tâm trạng của bạn mình khó chịu như vậy cũng chẳng buồn lên tiếng, chỉ mong sau này bạn anh không phải hối hận
Gia Hào ngồi uống hết ly này đến ly khác như kẻ điên, Nhất Minh chỉ biết lắc đầu nhìn bạn mình nếu như bây giờ tìm thấy Mạc Gia Uyên chỉ có em ấy mới có thể khuyên được Gia Hào buông bỏ hận thù.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 8: 8: Cậu Yên Tâm Sau Này Tớ Nhất Định Sẽ Bảo Vệ Cậu Cậu Đi Đâu Tớ Đi Đó!


Sáng hôm sau anh thức dậy chuẩn bị đi làm thì nghe quản gia nói, cô đã ra ngoài từ sớm.

Mà anh cũng chẳng quan tâm chi cho mệt
Ngọc Diệp đến thăm mộ của bà cô đi cùng Mộ Ý Thư, sẵn tiện hai người đi ăn rồi cùng nhau trò truyện dù sau thì cũng lâu rồi mới gặp
“ Này Ngọc Diệp cậu thật sự muốn nghĩ học sao? ” Mộ Ý Thư nghe cô nói là Gia Hào không cho cô đến trường nhưng không nói lý do tại sao lại vậy
“ Tớ muốn đi học thì được sao? ” Ngọc Diệp gõ vào trán của Mộ Ý Thư một cái rồi mỉm cười che đi sự khốn khổ trong cô
“ Được rồi chúng ta đi mua sắm thôi đừng buồn nữa ” Nói rồi Mộ Ý Thư kéo tay Ngọc Diệp rời khỏi nghĩa trang, không phải cô không nhìn ra nổi khổ của Ngọc Diệp nhưng cô cũng chẳng thể làm gì Gia Hào
Cả hai rời khỏi nghĩa trang liền đến trung tâm thương mại.

Mộ Ý Thư lựa hết cái này đến cái khác nhưng vẫn không vừa ý, đột nhiên nhìn thấy chiếc váy trắng trể vai rất xinh liền cầm lên xoay qua Ngọc Diệp ướm thử liền gật gù

“ Cậu mặc cái này thật sự đẹp đấy, lấy cái này đi ” Ý Thư nói xong liền kéo tay cô đến quầy tính tiền chưa kịp để cô phản ứng
Đang tính tiền thì một giọng nói vang lên “ Tôi lấy cái này trả giá gấp đôi ” giọng nói này chẳng ai khác là của một cô gái rất xinh, cô ta nhìn cô chằm chằm rồi mỉm cười khinh thường
“ Rõ ràng là tôi lấy trước ” Ý Thư bức xúc lên tiếng, trừng mắt với cô gái trước mặt, cô ta không ai khác là một trong những cô gái ở trường hay ức h**p Ngọc Diệp, Vương Hân tiểu thư Vương Gia
Ngọc Diệp vì sợ Ý Thư xảy ra chuyện nên liền cản cô ấy lại, để không xảy ra chuyện.

Nhưng Vương Hân làm gì dễ buông tha cho cô như vậy, huống hồ chi cô ta và Lâm Như là bạn rất thân
Vương Hân liền tỏ ra khinh miệt nhìn hai người nói “ Không có tiền cũng bày đặt đến đây mua đồ hừ ” cô ta luôn khinh thường người khác vì có ba mẹ chống lưng nên không sợ bất kì ai
“ Cô nói ai không có tiền? ” Mộ Ý Thư tức giận định lao vào đánh cô ta thì Ngọc Diệp nhanh tay cản cô lại
“ Ý Thư bỏ đi chúng ta không mua nữa chỉ là một cái váy thôi mà tớ cũng không cần ở nhà tớ có rất nhiều đồ rồi ” Ngọc Diệp hết sức khuyên ngăn
Lúc này cánh cửa lớn mở ra Gia Hào bước vào kế bên còn có một cô gái, Ngọc Diệp gục mặt xuống, im lặng không lên tiếng.

Nhưng Gia Hào từ xa đã thấy cô rồi, cứ ngỡ anh sẽ đến chổ cô nhưng không anh lướt qua cô như người xa lạ
Vương Hân cũng thấy anh nhưng đi cùng một cô gái khác, liền cảm thấy hả dạ quay sang nói khích “ Này xem chồng cô đi cùng cô gái kia kìa cô ta xinh đẹp thật đấy, chả buồn cho cô nhà quê chết đi được ”
Với lời khiêu khích của của Vương Hân, Ngọc Diệp im lặng không lên tiếng, Vương Hân nói đúng rất đúng cô không xứng thật sự không xứng
Không thấy cô trả lời Vương Hân nghĩ rằng cô đang coi thường mình liền vung tay tát một cái lên má cô “ Chát ” tiếng bạt tay vang lên giòn tan Ý Thư cũng bất ngơ vì cô lo nhìn cái tên chết tiệt phản bội bạn cô
Tiếng chát vang lên Gia Hào cũng quay đầu lại nhìn, nhưng rồi rất nhanh cũng quay đi rất nhanh.

Ngọc Diệp dù biết nhưng vẫn cảm thấy tuổi thân
“ Chát ” Lần này là Ý Thư tát Vương Hân “ Cô lấy tư cách gì đánh Diệp Diệp? Cô có tin tôi cho cô không còn cái răng ăn cháo không? ” ai mà không biết Ý Thư có học qua võ, Vương Hân nhìn Ý Thư giận dữ liền có chút sợ hãi

“ Chúng ta đi thôi tớ đói rồi Thư Thư ” Ngọc Diệp nói xong liền quay sang kéo Ý Thư rời đi không quay đầu lại, dù sau Ý Thư cũng tát lại cô ta rồi.

Bỏ lại Vương Hân đầy tức tối
Còn Gia Hào nhìn cô thất vọng rời khỏi liền cảm thấy khó chịu, nhìn sang cô gái bên cạnh, cô ta là trợ lí khi nảy làm đổ cafe nên mới đưa cô ta đi mua một bộ đồ mới để đi gặp đối tác, không ngờ lại gặp cô ở đây
Gia Hào đi thẳng lại chổ nhân viên quăn một câu “ Đem toàn bộ mẫu mới nhất size S gói lại cho tồi rồi đem đến Tần Gia ” nói xong quăng cho nhân viên một tấm thẻ đen, rồi liếc nhìn Vương Hân đang mở to mắt nhìn mình
Liền lướt qua rồi nói “ Cái tát khi nảy cô tát cô ấy tôi nhất định sẽ trả lại ”
Vương Hân tức tối rời đi
Ngồi trên xe đưa Ngọc Diệp về Ý Thư liền lên tiếng “ Cậu hiền như vậy lỡ sau này không có tớ bên cạnh thì sao? Để họ chà đạp cậu? Đánh cậu còn cậu đứng yên cho người ta đánh à đồ ngốc? ”
Ngọc Diệp chỉ biết mỉm cười, nhưng trong đầu toàn hình ảnh anh cùng cô gái khác bên nhau, chẳng còn bận tâm đến cái tát của Vương Hân
“ Cậu yên tâm sau này tớ nhất định sẽ bảo vệ cậu, cậu đi đâu tớ đi đó ” Ý Thư lên tiếng an ủi cô, ba mẹ cô ấy đều ở nước ngoài định cư, có mỗi cô ấy là ở trong nước không chịu theo ba mẹ
Ngọc Diệp mỉm cười rồi gật đầu một cái
Chào tạm biệt nhau xong Ngọc Diệp đi vào nhà liền thấy Gia Hào đang ngồi kế bên còn có rất nhiều túi đồ.

Anh nhìn chằm chằm cô một bên má đã bị ửng đỏ
Ngọc Diệp cũng chẳng để ý mà từ từ bước vào, vừa nhìn thấy anh định lên tiếng thì cô liền nhìn sang quản gia “ Con đi tưới cây ạ ” rồi cô lướt qua anh xem anh như không khí, khi nảy ở trung tâm anh cũng lướt qua cô như vậy chẳng thèm nhìn lấy cô
Cũng không phải vì vậy nên cô né tránh anh mà là cô tự biết lượng sức mình biết bản thân trong lòng anh không có nổi một vị trí nhỏ trái ngược lại anh còn ghét cô vô cùng vậy thì tốt nhất không nên tiếp xúc quá nhiều để tránh nặng lòng hơn
Nhưng hành động của cô khiến Gia Hào nổi nóng, quản gia cũng giật mình sợ mà không dám lên tiếng, cô hôm nay ăn gan hùm sao? Mà dám xem anh như không khí lướt qua anh như vậy?
Tần Gia Hào mặc kệ bỏ lên thư phòng trong sự tức giận.

Tại sao phải quan tâm đến cô ta chứ..

.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 9: 9: Ông Trời Thích Trêu Đùa Cô Lắm Sao


Cuộc sống hôn nhân của Ngọc Diệp cứ trôi qua như vậy, từ khi nào cô lại quên đi anh trai nhỏ mà đem lòng yêu chồng trên danh nghĩa của cô mất rồi là do một người không biết ngày gặp lại còn một người ngay bên cạnh.Là do xa mặt nên cách lòng sao?
Cô đang thẫn thờ thì đột nhiên điện thoại reo lên
“ Reng....!Reng....!Reng ”
“ Alo ” giọng cô nhẹ nhàng vang lên
“ là anh! Em có rảnh không hôm nay công ty anh có tổ chức triển lãm tranh em có muốn đến không? ” Giọng Từ Hàn Vũ dịu dàng vang lên đúng đối với cô anh ta lúc nào cũng nhỏ nhẹ dịu dàng cả
“ Thật sao? Em có thể đến sao ạ? ” Ngọc Diệp nghe liền cảm thấy vui, từ nhỏ đã rất thích vẽ, cô cố gắn theo đuổi nhưng lại bị Gia Hào bắt nghĩ học
“ Được chứ! Em cứ chuẩn bị 6h tối anh đến đón em ”
“ Em cảm ơn ” Ngọc Diệp vui vẻ lên hẳn, dù sao dạo này Gia Hào cũng không để ý đến cô nữa nhưng cô cũng chẳng để tâm làm gì vì cô thừa biết bên ngoài còn rất nhiều cô gái hơn cô về mọi mặt xứng đáng ở bên cạnh anh hơn
Đến 6h chiều Ngọc Diệp chỉ mặc một chiếc váy trắng trễ vai dài ngang gối trông cô rất xinh và dịu dàng
Đúng giờ Từ Hàn Vũ cũng đến đón cô, ngồi trên xe cả hai đều im lặng không biết nói gì.

Hàn Vũ thấy vậy liền lên tiếng trước

“ Em có muốn ăn chút gì không? Trên xe có bánh vị dâu tây em thích ăn nhất ”
Nói rồi Từ Hàn Vũ thuận tay lấy cho cô một chiếc bánh dâu vị dâu tây mà cô rất thích ăn.

Cô cầm lấy chiếc bánh rồi cảm ơn anh
Đến nơi tổ chức triển lãm anh và cô bước vào trong, bên trong có rất nhiều tranh được vẽ một cách rất tinh xảo, và truyền cảm hứng....
Từ Hàn Vũ đi tiếp khách nên để Ngọc Diệp tự do tham quan dù vậy anh vẫn quan sát cô rất kỉ
Ngọc Diệp xem một lúc thì đờ người đứng nhìn bức tranh chỉ là một bức tranh vẽ hoàng hôn trên biển có dáng người con gái đang nhìn xa xăm, cô lại thấy nao lòng, chẳng hiểu sao cũng rất thích rất muốn mua nhưng cô đủ tiền sao?
Từ Hàn Vũ thấy cô đờ người thì đi lại “ Em thích nó sao? Anh tặng em nhé ? ”
Ngọc Diệp ngước lên nhìn anh định bảo không cần thì ngoài cửa liền xì xầm ồn ào khi có hai dáng người bước vào là Tần Gia Hào một tay ôm eo cô gái khác bước vào buổi tiệc
Cả Ngọc Diệp và Từ Vũ Hàn quay lại nhìn.

Ngọc Diệp đứng nhìn hai người đẹp đôi thân mật liền thu hút sự chú ý của mọi người giá như anh cũng dịu dàng với cô như vậy nhỉ? Cô chỉ biết mỉm cười

Cô gái đi cùng Tần Gia Hào là Ngô Tuyết Vân tiểu thư của Ngô Thị nhìn họ xứng đôi làm sao
Cùng lúc đó Gia Hào một tay ôm eo Tuyết Vân lại vô tình nhìn thấy Ngọc Diệp từ xa đang nhìn mình, liền khự người một chút rồi lại quay sang chổ khác
Ngọc Diệp cũng đi lên lầu xem những bức tranh khác chẳng muốn để ý đến chuyện khi nảy
“ Không ở nhà lại chạy đến đây với người đàn ông khác? ” Giọng của Tần Gia Hào vang lên phía sau cô
Ngọc Diệp đau lòng quay lại nhìn anh nói “ Anh ấy là đàn anh lúc trước của tôi ” câu nói rất bình tĩnh khiến Gia Hào tức điên lên
Định nói gì đó thì Ngô Tuyết Vân vào nhà vệ sinh xong liền đến khoác lấy tay anh “ Hào! chúng ta đi xem tranh tiếp thôi anh ” giọng nói yểu điệu ngọt ngào vang lên Ngọc Diệp cũng chẳng buồn để ý rời khỏi chổ đó.

Còn Ngô Tuyết Vân thì dán chặt mắt mình vào cô
Gia Hào thấy cô bình thản bỏ đi liền tức giận buông tay Tuyết Vân ra kéo Ngọc Diệp rời đi mọi người xung quanh hiếu kỳ liền nhìn cả ba bọn họ.

Tuyết Vân dù bực bội cũng phải đi theo
Gia Hào kéo cô vào ngồi ghế sau còn Ngô Tuyết Vân thì ngồi cạnh anh, nhìn cứ tưởng cô là người ngoài còn họ là một đôi
Ngọc Diệp chỉ biết cúi mặt đau lòng, nước mắt như sắp rơi ra đến nơi rồi.

Tại sao? Tạo sao số cô lại khổ đến thế? Ông trời thích trêu đùa cô lắm sao?.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 10: 10: Nhưng Mà Dường Như Cô Ấy Không Có Ý Tỉnh Lại


Gia Hào lái xe đi nhưng Ngọc Diệp vẫn cúi mặt không nhìn lên càng khiến Gia Hào tức điên lên mà thắng xe lại ven đường
Vì thắng gấp nên khiến cả hai cô gái liền nhàu ra phía trước
“ Xuống Xe ” Tần Gia Hào lớn tiếng quát làm cho Tuyết Vân cũng thấy sợ
“ Vẫn chưa đến nhà sao lại bắt em xuống xe? ” Ngô Tuyết Vân tưởng Gia Hào nói cô ta liền lên tiếng nũng nịu
“ Anh không nói em ” Gia Hào chỉ nói ra một câu liền Ngọc Diệp hiểu anh đang nói ai mà tự động mở cửa bước xuống không một lời oán than
Ngọc Diệp vừa mở cửa bước xuống thì Gia Hào liền lái xe rời đi.

Ha hay thật anh có thể tàn nhẫn để cô đi bộ về nhà còn anh đưa tình nhân đi?
Từ đây về đến biệt thự rất xa mà cô phải đi bộ về.

Ông trời còn ác độc trút xuống một cơn mưa tầm tã hình ảnh cô gái nhẹ nhàng bước đi trong mưa khiến người khác không khỏi đau lòng
Trời vừa tạnh mưa thì cô lại va phải đám người nào đó ngước lên nhìn thì thấy ba tên đàn ông cao to
“ Xin lỗi tôi không cố ý ” Ngọc Diệp định rời đi thì bị bọn họ ngăn lại
“ Này cô em xin lỗi là xong sao? ” Gã cầm đầu lên tiếng đoạn đường này cũng rất vắng khiến cô không khỏi lo lắng
“ Các anh muốn gì? Tôi không có tiền đâu ” Nếu cô có tiền cô đã đi xe về rồi
“ Ồ không tiền cũng được em làm anh thỏa mãn anh sẽ tha cho cô em ” Tên cầm đầu nói mấy tên đàn em hắn cũng cười phá lên

“ Các anh bị điên sao? Tôi la lên bây giờ ” Bị hai tên đàn em giữ lại Ngọc Diệp không ngừng vũng vẫy quát lớn.

Nhưng sức cô làm sao đọ lại bọn họ
Bọn họ lôi cô đến con hẻm gần đó, tên cầm đầu vừa sờ vào mặt cô liền bị cô quay đầu cắn cho một phát
“ chát ”
Tiếng bạt tay của hắn vang lên một bên má cô ửng đỏ, hai mắt hắn đỏ tươi như muốn nhai tươi nuốt sống cô “ Con đàn bà chết tiệt này.

Giữ nó lại hôm nay ông chơi chết mày ”
Hắn thô bạo xé một mảng váy của cô.

Cô sợ trợn tròn mắt vùng vẫy mạnh hơn, cô vừa la vừa vùng vẫy nhưng chẳng ai nghe cô nói cả
Cô la đến kiệt sức miệng lại lẫm bẫm “ Gia Hào...!Gia Hào cứu em...cứu em với ” cô gọi trong tuyệt vọng.

Nếu sao lần này cô chết đi rồi có phải sẽ thoải mái hơn không? Ngoại, mẹ hai người đợi con phải không?
Tay hắn v**t v* bờ vai trắng ngần của cô giây phút cô kiệt sức sấp ngất đi thì cũng là lúc tên cầm đầu ăn một cước của người nào đó nằm lăn ra đất
Cô không thấy rõ được là ai, nhưng cô nhìn thấy anh ta đánh ba tên sở khanh đó bò ra đất, còn cô nằm lăn ra đất vì mệt mỏi ngất đi
“ Bọn mày là muốn chết sao? Đem bọn chúng giao cho cảnh sát đi ” Tiếng người đàn ông đó vang lên ba tên kia bị mấy người kia đưa đi
“ Ngọc Diệp....!Ngọc Diệp em tỉnh lại đi ” Là Dư Nhất Minh anh lấy áo khoác của mình đắp cho cô vừa bế cô vừa gọi cô
Cô nghe tiếng liền chầm chậm mở mắt ra “ Anh là...!”
“ Là anh Nhất Minh...!Không sao em đừng sợ ” Dư Nhất Minh bế cô ra xe, anh đã rất có thiện cảm với cô.

Nhìn vào cô yếu ớt bây giờ anh lại cảm thấy tim đập rất nhanh dáng người nhỏ nhắn chỉ muốn đem về bao bọc bảo vệ thật kỉ không cho ai động vào
Thế mà Gia Hào bạn anh lại không biết trân trọng.

Nếu không phải anh vô tình nhìn thấy cô rồi đến kịp lúc thì không biết cô đã ra sao rồi.

Nghĩ lại cảm thấy nổi điên khi nảy anh ta gọi cho Gia Hào vậy mà anh lại nói với anh ta rằng mặc kệ cô, anh bận đưa Tuyết Vân về rồi
Dư Nhất Minh anh thật không hiểu nổi tại sao Gia Hào có thể vì thù hận mà lại tổn thương đến cô như vậy.

Ngọc Diệp không ngừng nóng lên vì sốt do dầm mưa càng khiến Nhất Minh lo lắng

Đến bệnh viện cô được đưa thẳng vào phòng cấp cứu còn Nhất Minh thì đợi bên ngoài
Ca cấp cứu rất lâu mới xong bác sĩ bước ra thì Dư Nhất Minh liền đứng lên gấp gáp hỏi “ Cô ấy sao rồi bác sĩ ”
“ Cô ấy đã qua cơn nguy kịch rồi nhưng do sốt rất cao nên chìm vào hôn mê....!Nhưng mà.....”
“ Nhưng mà thế nào? ” Dư Nhất Minh gấp gáp hỏi bác sĩ
“ Nhưng mà dường như cô ấy không có ý tỉnh lại, cô ấy đã trải qua chuyện gì đó rất sốc nên ý chí sống không có.

Có thể sẽ hôn mê rất lâu mới tỉnh lại ” Bác sĩ nói xong liền rời đi có Dư Nhất Minh đơ cả người
Cái gì là không có ý chí sống? Rốt cuộc Gia Hào đã đối xử với em như thế nào? Mà khiến em lại như vậy chứ.

Ngọc Diệp được đưa về phòng bệnh Dư Nhất Minh nhìn cô rất lâu rồi mới rời đi
Ở nhà Tần Gia Hào đến giờ vẫn chưa thấy cô về tuy có chút lo lắng nhưng lại không muốn đi tìm.

Tại sao phải đi tìm cô ta chứ mặc kệ cô ta
Ở ngoài quản gia vừa mở cửa thì Dư Nhất Minh liền xông vào nhà tìm Gia Hào
“ Tần Gia Hào cậu vẫn còn ngồi đây bình tĩnh như vậy sao? Tại sao lại có thể tàn nhẫn đến vậy? ” Dư Nhất Minh đấm cho anh một cái nắm cổ áo lên quát
“ Nhất Minh cậu bị điên sao? Đột nhiên xông vào còn đánh tớ ” Gia Hào không hiểu chuyện gì gạt tay Nhất Minh ra quát lại
“ Rốt cuộc cậu hận người nhà họ Lâm đến mức nào? Lại có thể tàn nhẫn khiến Ngọc Diệp cô ấy đến ý chí sống cũng chẳng còn vậy? ” Dư Nhất Minh không kiềm được mà hỏi anh
“ Cô ta không có ý chí sống thì liên quan gì đến tôi, nhưng cũng đâu liên quan đến cậu làm gì phải nóng đến mức xông vào đánh tôi chứ ” Gia Hào vẫn rất bình thản ngồi xuống sofa nhìn Dư Nhất Minh khó chịu
Dư Nhất Minh thật sự chứng kiến được sự tàn nhẫn của Gia Hào rồi.

Anh thật hy vọng Gia Hào không hối hận với những gì mình làm

“ Cậu có biết không cách đây mấy tiếng nếu tớ không đến kịp thì Ngọc Diệp cô ấy có lẽ đã bị đám côn đồ đó c**ng b*c đến chết rồi.

Cũng may là tôi đến kịp lúc nên cô ấy chỉ ngất đi thôi nhưng cậu biết bác sĩ đã nói gì với tôi không? ” Dư Nhất Minh chậm rãi kể lại
Gia Hào nghe thì có hơi đơ người liền hỏi lại “ Nói gì? ”
“ Bác sĩ nói cô ấy không muốn tỉnh lại, không có ý chí sống đấy bây giờ cô ấy vẫn còn hôn mê phải dùng đến ống thở đấy cậu có biết không? Nếu cô không yêu thương cô ấy thì có thể buông tha cho cô ấy được không? Cô ấy vô tội đấy Gia Hào ” Dư Nhất Minh anh là lại động lòng với vợ bạn mình, khi nhìn cô tuyệt vọng như vậy anh chỉ biết mình muốn bảo vệ bao bọc cô không muốn cô tổn thương thôi
“ Ồ nhưng mà sao cậu lại lo lắng cho cô ta? Động lòng rồi sao? ” Tần Gia Hào lại bình thản hỏi ngược lại Dư Nhất Minh
“ Ừm nếu cậu không yêu thương cô ấy.

Tôi nhất định sẽ cướp lấy cô ấy, dáng người nhỏ nhắn cô độc nhìn vào chỉ muốn bảo vệ che chở.

Cậu không có trái tim sao? ” Dư Nhất Minh nói xong liền xoay người rời đi
Tần Gia Hào nghe xong liền tức giận “ Cô ấy là vợ tôi ” Dư Nhất Minh khự lại một chút nhưng rồi cũng rời đi
Tần Gia Hào bực bội bỏ lên phòng.

Ngọc Diệp cô hay lắm lại có thể quyến rũ được Nhất Minh cơ đấy, đê tiện.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 11: 11: Yên Tâm Tôi Sẽ Khiến Cô Không Bao Giờ Quên Được Những Khoảng Khắc Sau


Mấy ngày trôi qua Gia Hào vì bận lo chuyện công ty nên cũng chẳng để tâm đến những gì Dư Nhất Minh nói.

Còn Ngọc Diệp thì vẫn vậy chẳng khá hơn là bao vẫn nằm đấy không có dấu hiệu sẽ tỉnh lại sớm
Dư Nhất Minh hằng ngày đều đến thăm cô ai không biết cứ nghĩ anh là chồng cô chứ không phải Gia Hào
“ Nếu tôi gặp em sớm hơn có phải sẽ tốt hơn không? ” Dư Nhất Minh nhìn cô nói lời nói đầy ấp sự đau lòng của anh
Kì lạ là hôm nay Tần Gia Hào cũng đến nhưng lại đến vào buổi tối cũng chẳng vào chỉ đứng bên ngoài nhìn cô đang đeo ống thở, bên ngực trái lại nhói lên.

Anh đành quay lưng lại rời đi nhưng giây phút anh rời đi thì bác sĩ và y tá đều vội vàng đưa cô đến phòng cấp cứu
Từ Hàn Vũ và cả Dư Nhất Minh đều hay tin mà chạy đến chỉ có Tần Gia Hào rời đi không hay biết gì
Phải cấp cứu mất một lúc đèn phòng cấp cứu mới tắt bác sĩ bước ra “ Khi nảy nhịp tim cô đấy đột nhiên giảm đi không rõ lý do ”

Cả hai người đàn ông đều đơ cả người sao đột nhiên lại giảm chứ.

Nhưng mà cũng thật may, may mà cô không sao
Sáng hôm sau đột nhiên cô khó khăn mở mắt ra, căn phòng màu trắng toát hiện ra trước mắt cô, trong phòng chỉ có mình cô
Đột nhiên thấy y tá cô liền khó khăn lên tiếng “ Tôi nằm đây bao lâu rồi? ”
Y tá cũng không ngần ngại mà trả lời “ Cô nằm đây hai tuần rồi ” y tá nói xong thu xếp đồ rồi rời đi
Cô mệt mỏi không muốn ở đây nữa, cô muốn về nhà, cô đành tự mình xin xuất viện nhưng khổ nổi lại trong người lại không có tiền
Cô đành đi bộ về nhà vừa về đến cổng biệt thự thì cô mệt mỏi đặt tay lên cửa nhưng không đủ sức mà ngã quỵ xuống.

Ở phía sau Gia Hào về lấy tài liệu bỏ quên vô tình thấy cô ngất ở trước nhà liền vội xuống xe bế cô vào trong
“ Quản gia gọi bác sĩ ” Gia Hào nói xong thì bế cô chạy ngay lên phòng
Bác sĩ đến khám xong liền kê đơn thuốc rồi rời đi, cô chỉ là suy nhược cơ thể nên mới ngất đi
Tần Gia Hào ngồi nhìn cô rất lâu, chẳng biết bản thân bị cái gì.

Cuối cùng anh dặn người làm nấu đồ bổ cho cô rồi lái xe đến công ty
Dư Nhất Minh đến bệnh viện thì biết cô đã xuất viện rồi, đành lái xe đến biệt thự tìm cô
“ Quản gia cô ấy sao rồi ạ? ” Giọng nói của Nhất Minh vang lên đầy sự lo lắng cho cô
“ À Thiếu Phu Nhân không sao.

Cô ấy vẫn chưa tỉnh lại ” quản gia cũng nhỏ nhẹ mà trả lời anh
Dư Nhất Minh ở lại một lúc rồi mới rời đi
Còn về phần Từ Hàn Vũ công ty bên Mỹ xảy ra chuyện không biết vì điều gì, đành phải bay về Mỹ gấp giải quyết không biết khi nào mới quay lại anh còn không kịp đến thăm cô trước khi đi chỉ có thể để lại dòng tin nhắn chúc sức khỏe
Tần Gia Hào ở công ty ngồi đối diện Dư Nhất Minh dù gì cũng là bạn thân
“ Tôi nghe nói Lâm Nghị đang được bang Thiên Long chóng lưng nên dạo này ông ta mới gan đến mức muốn tranh giành với chúng ta cũng có thể ông ta tưởng cậu là con rể thật nên lọng hành ” Dư Nhất Minh nói lại hết những gì điều tra được cho anh nghe
Tần Gia Hào và Dư Nhất Minh cũng là những người trong thế giới ngầm, tàn nhẫn chẳng ai bằng hai người đặc biệt Gia Hào còn rất rất tàn nhẫn chưa nhường nhịn ai bao giờ nhất là những kẻ phản bội anh
“ Ồ! Lại là Thiên Long bọn chúng muốn đối đầu với chúng ta? ” Tần Gia Hào nhàn nhạt vang lên
Thiên Long là một băng tầm cỡ nhưng so với Tần Môn của bọn anh thì còn kém xa lắm.

Thiên Long do Tống Thanh đứng đầu, dù sao cũng đối đầu bao năm bọn anh là không muốn gây chiến tranh với hắn bây giờ hắn lại muốn kiếm chuyện
“ Mặc kệ bọn chúng cứ để bọn chúng vui chơi tí đi, chúng ta cần làm cho Lâm Thị phá sản một cách thảm bại nhất có thể ” Giọng Tần Gia Hào lên tiếng trong ánh mắt tràn đầy thù hận của anh khiến Nhất Minh cũng rùng mình
Không ai thấy được cái nhếch mép của Gia Hào như sắp bày ra một trò gì đó rất thú vị và chắc chắn rằng anh là người chiến thắng
Đến tối cô mới tỉnh lại thấy mình nằm trong phòng anh liền nhìn hoảng hốt, liền ngồi dậy mở cửa bước về phòng sợ anh thấy cô nằm đây lại khó chịu
Cô về phòng nằm tiếp nhưng quản gia lại đem cháo vào cho cô bắt cô ăn

“ Thiếu phu nhân cô ăn một chút cháo rồi uống thuốc bác sĩ nói cô suy nhược cơ thể rất nặng đấy ” Quản gia ngồi đút từng muỗng cháo cho cô
Ngọc Diệp cũng không cãi lại mà ngoan ngoãn mà ăn hết tô cháo rồi uống thuốc
Có lẽ do tác dụng của thuốc nên cô rất nhanh lại chìm vào giấc ngủ
Tần Gia Hào lên phòng không thấy cô hỏi mới biết cô quay về phòng người làm rồi.

Anh liền đi xuống mở cửa rồi bước vào
Anh đứng nhìn cô rất lâu, sau đó hôn lên trán cô một cái nhìn.

Thật không thể tin được người như cô lại làm động lòng Nhất Minh đấy, không sau yên tâm tôi sẽ khiến cô không bao giờ quên được những khoảng khắc sau này.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 12: 12: Đừng Để Tôi Móc Mắt Cậu


Ở Lâm Gia
Hôm nay Lâm Như trở về cô ta qua bên đấy còn không đến được tròn 1 năm chỉ mới 10 tháng đã bị đuổi về vì người được đi là Ngọc Diệp chứ không phải cô ta, cô ta chỉ là mượn danh thôi
Lâm Như vừa vào nhà đã được sự chào đón nồng nhiệt của ba mẹ nhưng mà lúc nào không như vậy nhỉ
“ Ôi con gái của mẹ con về rồi có mệt lắm không con ” mẹ Lâm Như không ngừng lên tiếng nhỏ nhẹ yêu chiều cô ta
“ Ba mẹ con về rồi ” Lâm Như vui vẻ ôm mẹ mình và ba cô ta
“ Ừm về là tốt rồi ” Lâm Nghị còn chẳng quan tâm đến chuyện cô ta bị đuổi học mà hết sức ân cần
“ Ông thấy không chỉ có Lâm Như là tốt nó cuối cùng cũng cố gắn mà trở về rồi còn Ngọc Diệp lấy chồng xong liền mất tâm, chẳng thèm để ý đến cái gia đình này đúng là bất hiếu mà ” Mẹ Lâm Như thừa nước đục thêm dầu vào lửa cho ông càng ghét bỏ cô
“ Ăn cơm thôi bà bớt nói lại một chút đi ” Lâm Nghị tỏ vẻ không vui dù sau trong tay Ngọc Diệp cũng có 15% cổ phần của mẹ cô để lại không thể mạnh động được
“ Bộ tôi nói không đúng sao? Chưa kể chồng nó còn chèn ép gia đình mình chẳng chút nể nang cơ đấy ” Bà ta tức giận nói hết
Lâm Như liền nhếch mép không ngờ Ngọc Diệp đã lấy chồng xem ra sau này tài sản này là của cô ta rồi
Ngọc Diệp sau khi thức dậy cũng đỡ hơn nhiều cô thay đồ chuẩn bị làm việc nhà
Cô đi ra dọn dẹp thì thấy anh vẫn còn ngồi ăn sáng vừa thấy anh cô đã vội tránh né, kí ức hôm đó vẫn còn cô sợ thật sự sợ

Anh thấy cô quay lưng định bỏ đi liền nhíu mày lên tiếng “ Tôi đăng kí cho em đi học lại rồi ngày mai sẽ bắt đầu đi học ” lời nói của anh khiến cô khựng lại quay đầu nhìn anh khó hiểu
“ Anh nói thật? ” Ngọc Diệp nghi ngờ hỏi lại
“ Không muốn đi học? ” Tần Gia Hào khó chịu nhìn cô nói
“ Có! Cảm ơn anh ” Nói rồi Ngọc Diệp đi ra vườn tưới cây trong sự vui vẻ
Hôm nay buổi chiều anh mới đến công ty, nên buổi sáng sẽ ở nhà.

Dư Nhất Minh hôm nay cũng đến tìm anh
Vừa bước xuống xe đã thấy Ngọc Diệp đang tưới cây liền gọi “ Diệp Diệp! ”
Cô nghe tiếng gọi liền vui vẻ tắt nước rồi đi lại chổ của Nhất Minh “ Anh đến tìm anh ấy sao? Anh ấy đang ở trong thư phòng ”
Dư Nhất Minh nhìn cô tươi tắn hơn cũng an tâm phần nào “ Ừm anh đến tìm cậu ấy.

Em sao rồi khỏe hơn chưa ”
“ À em khỏe rồi! Hôm đó thật sự cảm ơn anh nếu không có anh có lẽ em đã chết rồi ” Ngọc Diệp sực nhớ ra gì đó liền cảm ơn anh ríu rít
Dư Nhất Minh chỉ biết nhìn cô mỉm cười xoa xoa đầu cô “ Ngốc không nên nói như vậy.

Em không sao là tốt rồi anh vào gặp Gia Hào đây ” Dư Nhất Minh nói xong thì đi vào thư phòng tìm anh
Tần Gia Hào trên lầu nhìn thấy hết nói chuyện với anh thì sợ sệt nói chuyện với Nhất Minh thì vui vẻ như vậy sao?
Tần Gia Hào ngồi trên sofa trong thư phòng nhâm nhi ly rượu thì Dư Nhất Minh mở cửa bước vào ngồi xuống
“ tôi không muốn nói nhiều vì cậu là bạn tôi, đồ tôi chơi chưa chán thì cậu tốt nhất đừng động vào ” Tần Gia Hào chỉ nhạt nhẽo nói ra một câu khiến Dư Nhất Minh cũng chỉ biết mỉm cười
“ Tôi vừa biết được Lâm Nghị đang để ý đến mãnh đất vàng ở phía nam, ông ta đang định kí hợp đồng với Dư Thị ông ta còn hợp tác với Thiên Long về buôn bán á phiện ” Dư Nhất Minh tận tình nói lại cho anh nghe lão già Lâm này mắc câu rồi
Tần Gia Hào trầm ngâm một lúc suy nghĩ gì đó
“ Xem ra lão ta mắc câu rồi loại Lâm Thị trước sau đó ông ta và Thiên Long chúng ta sẽ tính sổ một lượt ” Thật ra đánh sập Lâm Thị không quá khó chỉ là lão già này mưu mô không kém không thể bức dây động rừng được huống hồ chi bây giờ còn có Thiên Long chóng lưng cho ông ta
Còn Ngọc Diệp được đi học cô liền vội gọi cho Mộ Ý Thư trong sự vui vẻ cô sắp được đi học lại rồi

“ Alo Ý Thư tớ được đi học rồi nghĩ gần một năm rồi cậu giúp cho tớ nhé ” Lâm Ngọc Diệp không ngừng vui vẻ lên tiếng, khó khăn lắm anh mới cho cô đến trường
“ Cái gì? Cậu được đi học rồi? ” Mộ Ý Thư bên kia hoảng hốt thốt lên
“ Ừm anh ấy cho tớ đến trường rồi ngày mai sẽ gặp lại cậu ” Ngọc Diệp tận tình nói lại cho Mộ Ý Thư nghe
“ Thế tớ phải đi đăng kí nhập học lại rồi ” Mộ Ý Thư thở dài nói ra một hơi đầy ảo não
Ngọc Diệp nghe cô nói vậy liền thắc mắc mà hỏi lại “ Tại sao phải nhập học lại? ” chẳng phải vẫn đi học sao? Nhập học lại là như thế nào chứ
“ Thật ra từ lúc cậu nghĩ tớ đến trường cũng chẳng hứng thú nên một tháng sau cậu tớ liền nghĩ theo ” Mộ Ý Thư chỉ có mỗi Ngọc Diệp không có Ngọc Diệp đến ý tưởng cô còn chẳng nghĩ ra vì chán nản nên thôi nghĩ luôn vậy
“ Cái gì chứ? Cậu đùa tớ sao? ” Giọng Ngọc Diệp bổng chốt hốt hoảng la lên đến cả quản gia con nghe được chút ít.

Chợt nhớ ra cô liền vội che miệng nói nhỏ “ Cậu nghĩ theo tớ thật sao? ”
“ Thật chị em đồng cam cộng khổ cậu nghĩ tớ cũng chẳng muốn đến trường làm gì ” Mộ Ý Thư rất bình thản không có gì là lo lắng với cô học hay không cũng vậy dù có trễ 1 năm thì năng lực học của cô cũng không hề tuyên giảm
“ Ơi trời được rồi tớ sẽ bù cho cậu tí nữa gặp ở trung tâm nhé ” Ngọc Diệp nói xong liền cúp máy quay vào trong
Vừa định tìm Gia Hào xin anh ra ngoài một tí thì đã thấy anh từ thư phòng đi ra cùng Nhất Minh, cô liền nhìn anh như có chuyện khó nói
Tần Gia Hào vừa quét mắt ra liền nhận ra ngay, dù cô chỉ là một công cụ để anh trả thù nhưng anh cũng chẳng hiểu sao mình lại đi để ý đến cô nhiều đến thế
Dư Nhất Minh cũng nhìn thấy cô ấp a ấp úp liền dừng bước nhìn cô hỏi “ Em có chuyện gì sao ”
Ngọc Diệp nghe anh nói lắc đầu, sau đó lại gật đầu khiến Dư Nhất Minh khó hiểu còn Tần Gia Hào khó chịu.

Ngọc Diệp liếc mắt nhìn qua Gia Hào như muốn xin xỏ anh
“ Có chuyện gì ” Tần Gia Hào khó chịu lên tiếng nhìn thấy cô là đã khó chịu rồi đừng kể bộ dạng của cô như bây giờ
“ Tôi muốn ra ngoài mua một ít đồ ngày mai đến trường ” Ngọc Diệp nhỏ giọng nói với anh, khi đứng trước anh cô rất sợ trên người anh lúc nào cũng tỏa ra một màu ảm đạm đầy sát khí còn có một chút nguy hiểm
“ Ừm ” Gia Hào chỉ nói đúng một từ với cô không thêm không bớt
“ Diệp Diệp anh đưa em đi nhé dù sao cũng tiện đường ” Dư Nhất Minh không thèm quan tâm đến Gia Hào mà quay sang nhìn cô đề nghị
Lâm Ngọc Diệp liếc mắt nhìn Tần Gia Hào anh vẫn lạnh lùng nhìn cô khiến cô lại cảm thấy sợ
“ Dạ không cần phiền anh đâu em có thể tự đi được rồi em xin phép ” Lâm Ngọc Diệp nói xong liền gật đầu chào hai người họ rồi quay người bước về phòng không dám ngoảnh lại
Dư Nhất Minh với dáng vẻ luyến tiếc khiến Tần Gia Hào khuôn mặt liền tối sầm lại đầy khó chịu cực kì khó chịu, nếu không phải bạn anh có lẽ nảy giờ anh ta đã bị anh đem đến Tần Môn cho cá sấu ăn rồi
“ Cô ấy là người của tôi không còn việc gì thì cậu về đi đừng để tôi móc mắt cậu ” Tần Gia Hào lạnh lùng lên tiếng không nhường nhịn đối với Dư Nhất Minh luồng khí tỏa ra từ người anh cũng khiến Nhất Minh giật mình
Dư Nhất Minh chỉ đành im lặng quay lưng ra về, biết sao được đành chấp nhận sự thật rằng anh không bao giờ có được cô mãi mãi vẫn không có.

Anh cũng không muốn cạch mặt với người anh em của mình.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 13: 13: Bắt Gặp


Lâm Ngọc Diệp đến trung tâm thì đã thấy Mộ Ý Thư đứng đó đợi cô đến
Ngọc Diệp chỉ mặc đơn giản chiếc quần bò với áo sơ mi nhìn vừa thư sinh vừa trẻ trung
Mộ Ý Thư cũng thấy cô nên đã vẫy tay với cô gọi “ Diệp Diệp tớ ở đây ”
Cả hai cùng nắm tay đi vào trung tâm mua không ít đồ, nào là màu giấy bút, còn có cả sách vỡ dù sách vỡ ở nhà vẫn còn sài được
Cả hai mua đủ thứ trên đời cần thiết cho buổi học ngày mai, dù sao lâu lắm mới quay lại nên cần chuẩn bị kĩ lưỡng một chút
Đến lúc tính tiền thì lại gặp người không nên gặp Lâm Như và Vương Hân.

Mắt Lâm Như rất nhanh chưa gì đã nhận ra Ngọc Diệp và Ý Thư
“ Này em gái à không phải gọi là Tần thiếu phu nhân chứ nhỉ? ” Lâm Như cản cả hai lại nhếch mép trêu chọc cô và Ý Thư
“ Chắc là không đâu Như Như hôm trước tớ còn lấy chồng cô ta đi với phụ nữ khác chắc cô ta chỉ là bù nhìn thôi ” Vương Hân có Lâm Như thì chẳng sợ gì cả liền lên tiếng đổ dầu vào lửa rồi mỉm cười khêu khích
“ Một người học ngu lại đi ăn cắp học bổng của người ta một người đi dựa hơi người khác? Thì có gì hay ho? ” Mộ Ý Thư lên tiếng chặn họng cả hai mà cả hai cái cô nói điều là sự thật không dối trá thêm mắm muối miếng nào cả nhé

“ Mày nói ai hả con kia? ” Lâm Như tức giận mặt đỏ bừng bừng dơ tay định tát Mộ Ý Thư thì bị một cách tay khác chụp lấy
“ Cả hai người đừng quá đáng ” Là Ngọc Diệp cô chụp lấy cánh tay Lâm Như rồi dứt khoác đẩy ra lên tiếng.

Dường như sau chuyện hôm trước cô lại cứng rắn hơn vì cô biết cô không thể chỉ dựa vào người khác
Cả ba người kia bất ngờ nhìn cô không ngờ một đứa ít nói lầm lầm lì lì hôm nay lại lên tiếng đáp trả
Mộ Ý Thư cả hai mắt điều phát sáng nhìn cô cuối cùng bảo bối của cô cũng biết phản bát người khác rồi ôi trời có nên mở tiệc ăn mừng luôn không đây
“ Chuyện lấy cắp học bổng của tôi tôi không truy cứu thì chị tốt nhất đừng động vào tôi ” Lâm Ngọc Diệp nói xong liền kéo tay Ý Thư đi Mộ Ý Thư được nước còn quay đầu lại thè lưỡi chọc quê hai người kia
Để lại Lâm Như và Vương Hân đầy tức tối ở đó nhìn
Lâm Như ánh mắt hiện lên đầy tia thâm độc nhìn Ngọc Diệp cô nhất định sẽ trả lại Ngọc Diệp những gì cô gây ra cho cô ta nhục nhã này nuốt không trôi
Ngọc Diệp vừa rời khỏi thì Mộ Ý Thư đã ríu rít khên ngợi
“ Tiểu bảo bối cậu ngầu quá ”
“ Tiểu bảo bối tớ cảm động chết mất rồi ”
“ Tiểu bảo bối có phải bữa nay cậu uống nhằm thuốc không ”
Mộ Ý Thư ríu rít đến khi vào nhà hàng vẫn còn ríu rít không ngừng
Cả hai vừa ngồi xuống thì đập vào mắt cô là Tần Gia Hào và Ngô Tuyết Vân đang ngồi ở phía đối diện liền sa sầm mặt.

Hai người họ đi hẹn hò sao? Đột nhiên cô mỉm cười rồi nghĩ hẹn hò thì sao cô cũng không có quyền ghen
Cô chỉ biết cúi mặt, giả vờ không quan tâm cho lắm rất nhanh cô đã lấy lại bình tĩnh thản nhiên không để ý nhưng thật ra trong lòng rất khó chịu, dù sao cũng không phải chuyện của cô.

Anh cũng đâu có yêu cô

Mộ Ý Thư không để ý nên không biết vẫn nói chuyện rất bình thường không thèm để ý.

Đột nhiên nhớ ra gì đó liền nói
“ Học Trưởng dạo này còn liên lạc với cậu không? ”
“ Không chẳng phải anh ấy đi du học rồi sao? ” Ngọc Diệp không hiểu vì sao Ý Thư lại nhắc đến anh ấy làm gì cô và anh ấy đã lâu không liên lạc rồi
“ Cậu thật sự không biết gì sao? Anh ấy lúc còn ở trường rất thích cậu đấy nếu bây giờ anh ấy biết cậu có chồng rồi chắc buồn lắm ” Mộ Ý Thư tỏ vẽ tiếc nuối học trưởng tốt thế mà Ngọc Diệp lại chẳng thèm để ý đến anh thật tội nghiệp
“ Cậu đừng nói linh tinh lo ăn đi còn về ” Ngọc Diệp gấo cả con tôm được cô lột sẵn cho Mộ Ý Thư bảo cô ăn đi, lúc trước dù có chuyện gì Ý Thư luôn là người đứng ra bảo vệ cô dù đúng dừ sai Ý Thư vẫn bên cô
Ý Thư rất tốt lại rất hồn nhiên, cô chỉ mong sau này Ý Thư gặp được một người thật lòng yêu cô ấy cho cô ấy hạnh phúc một lòng một dạ với Ý Thư
Tần Gia Hào vừa nghe đã thấy khó chịu từ lúc cô bước vào anh đã để ý thấy rồi chỉ là không thích bên không nhìn lấy thôi.

Không ngờ cô lại được nhiều người thích đến vậy càng nghĩ càng thấy khó chịu
Ngô Tuyết Vân để ý thấy Ngọc Diệp liền làm ra vẻ thân thiết với anh, thật ra người cô ta thích là Dư Nhất Minh nên mới nhờ Tần Gia Hào làm mai mà Dư Nhất Minh lại cứng nhắc không chịu là không chịu
“ Gia Hào anh lột tôm giúp em với ” Ngô Tuyết Vân ra sức nũng nịu với Gia Hào
“ Được anh lột cho em ” Gia Hào cũng rất dịu dàng lột tôm cho cô ta, giá như anh cũng dịu dàng với cô như vậy thì tốt biết mấy chắc lúc cô sẽ cảm thấy bản thân là người hạnh phúc nhất trên đời mất

Ngọc Diệp dù thấy cũng chẳng thèm để tâm cố gắng ăn thật nhanh rồi ra về
Mộ Ý Thư cùng Ngọc Diệp tản bộ một lúc trên đường về thấy sắc mặt Ngọc Diệp không tốt liền lo lắng
“ Tiểu bảo bối cậu không khỏe sao? ”
“ Tớ không sao chúng ta mau đi về thôi ngày mai còn đến trường đấy ” Ngọc Diệp cố gắng bình tĩnh nở ra một nụ cười đầy sự chua chát nói với Ý Thư
Ngọc Diệp về đến nhà biết anh vẫn chưa về nên cũng hơi buồn.

Mà nghĩ lại bọn họ đang hẹn hò làm sao mà về được cơ chứ, biết đâu giờ này bọn họ đang hạnh phúc bên nhau chỉ có cô là ảo tưởng tình cảm của mình thôi
Cô ngồi một mình thẫn thờ nhìn những bức tranh mà Từ Hàn Vũ đã tặng cô, chẳng hiểu sao bức tranh này lại khiến cô để tâm nhiều đến vậy, người con gái ấy trải qua biết bao nhiêu tổn thương nên mới có thể mạnh mẽ chống chọi mọi thứ như thế.

Liệu cô có mạnh mẽ được như vậy không? Liệu cô có thể chống chọi lại mọi đau khổ không?.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 14: 14: Ngày Đầu Trở Lại Trường


Ngày đầu đi học lại nên cô thức rất sớm để chuẩn bị mọi thứ thật tốt, vừa ra khỏi phòng định ăn sáng thì đã gặp anh ngồi ăn sáng ở đấy.

Chẳng phải bình thường anh không có thói quen ăn sáng ở nhà sao?
Cô đành ngậm ngùi lên trường ăn vậy, nhưng làm gì dễ dàng như vậy Tần Gia Hào đã thấy cô từ lâu rồi chỉ là muốn xem cô muốn làm gì
Từ hôm qua ở nhà hàng về anh luôn thấy cô tránh anh như tránh tà khiến anh bức rức chết đi được chính anh cũng không biết bản thân bị gì
Cô vừa bước ra còn chưa kịp đến cửa chính thì đã bị gọi
“ Bước vào đây ”
Giọng nói của Tần Gia Hào đầy lạnh lùng phát ra từ trong bếp khiến cô sợ đơ cả người đứng im một chổ không dám nhúc nhích.

Đột nhiên bị gọi lại nói không sợ là nói dối huống chi bình thường cô cũng sợ anh như sợ giặc đến vậy
“ Lâm Ngọc Diệp lời tôi nói cô không nghe sao? ” thấy cô bất động Tần Gia Hào liền muốn nổi nóng với cô đành lớn tiếng quát
Ngọc Diệp lúc này mới từ từ xoay người lại đi vào bếp, mặt cô nhăn nhó đến khó coi, đi gần đến chổ anh cô liền đứng lại nhẹ nhàng lên tiếng
“ Anh gọi tôi ”
Tần Gia Hào nhìn cô sợ mình như vậy cũng không hiểu, liếc mặt lạnh lẽo nhìn cô sao đó nhìn qua chiếc ghế bên cạnh lạnh lùng lên tiếng
“ Ngồi xuống đó ăn sáng xong tôi đưa cô đến trường ”
Ngọc Diệp như đứng hình ngơ ngác nhìn anh không hiểu hôm nay anh bị gì vậy? Uống lộn thuốc sao?

“ À không cần phiền anh đâu tôi lên trường ăn sau cũng được ”
Ngọc Diệp nhẹ nhàng trả lời anh, cô cũng không muốn bị anh đưa tới trường người khác lại nói này nọ nữa ảnh hưởng đến anh lại có chuyện
“ Vậy thì ở nhà đi không cần đến trường nữa ” Giọng Tần Gia Hào lạnh như băng vang lên khiến Ngọc Diệp giật mình
Vừa nghe thấy không được đến trường cô liền ngồi xuống ghế ăn sáng trong sự im lặng đầy ngượng ngùng không ai nói một lời nào
Cho đến khi ăn xong cô cũng chỉ như một cái đuôi cuối đầu đi theo phía sau anh lên xe
Anh ngồi một góc cô ngồi một góc không ai nói gì khiến không khi trong xe đầy sự áp lực ngượng ngùng Ngọc Diệp cô sắo thở không nổi nữa rồi.

Còn anh kế bên trên tay là máy tính bảng đang làm việc
Cũng may cuối cùng cũng đến trường cô liền nhanh chân bước xuống xe sau đó đi thẳng vào trong một cái ngoảnh lại nhìn cũng không có.

Tần Gia Hào tuy khó chịu nhưng cũng mặc kệ
Vừa vào đến lớp cô đã ngồi xuống thở hồng hộc, Mộ Ý Thư bước vào thấy cô liền chất vấn một trận
“ Này tiểu bảo bối cậu đi nhanh vậy làm gì tớ gọi cậu cũng không nghe làm tớ chạy theo mệt chết đi được.

À mà anh ta đưa cậu đến trường sao? ” Mộ Ý Thư thấy cô bước xuống từ một chiếc xe sang không khỏi hiếu kì
Ngọc Diệp chỉ biệt cúi mặt gật đầu một cái.

Mộ Ý Thư vừa đặt mông xuống ngồi liền có bóng người đi đến
Là một cậu con trai cao ráo, đẹp trai, nét đẹp này phải nói là nam thần của toàn trường rồi
Cậu ta kéo một cái ghế ngồi xuống phía đối diện Ngọc Diệp đưa tay ra nói
“ Chào cậu mình là học sinh mới chuyển đến mình tên Chu Hạo Nhiên hân hạnh được làm quen ”
Cậu ta rất tự nhiên khiến Ngọc Diệp không khỏi hiếu kì mà ngước lên nhìn cậu ta nhẹ nhàn đáp lại “ Chào cậu tôi là Ngọc Diệp ”
Cậu ta đưa tay nhưng thấy cô không có động tĩnh gì liền ngại ngùng mà rút tay lại nhìn cô, cô gái này vừa xinh đẹp lại còn đáng yêu nhìn vào cô lại thấy cô trong sáng tinh khiết đến kì lạ
Ngọc Diệp không để ý đến cậu ta chỉ lấy sách vỡ ra xem trước, tựa như cậu ta là người vô hình.

Cậu ta cũng chỉ chóng cằm nhìn cô chứ không nói gì
Mộ Ý Thư kế bên chỉ biết ngỡ ngàng ngày đầu đã có người đến làm quen nhan sắc tiểu bảo bối đúng là không tồi, thật ngưỡng mộ nhưng mà giáo viên sắp vào rồi cái tên này định ngồi đây đến bao giờ? Mộ Ý Thư liền lên tiếng đuổi vậy
“ Này giáo viên sắp đến rồi cậu định ngồi đây đến bao giờ vậy? ”
“ Ồ vậy tôi về chổ ngồi đây.

Ra chơi cùng đi ăn cơm trưa nhé ” Chu Hạo Nhiên nói xong liền đứng lên kéo ghế lại chổ cũ rồi đi về chổ của mình
Ngọc Diệp cũng thèm quan tâm chỉ chăm chăm xem sách của mình.

Mộ Ý Thư thì quá quen với cảnh này rồi nên cũng không lấy làm lạ
Đến giờ ra chơi cái tên Chu Hạo Nhiên như một cái đuôi cứ lẻo đẽo theo sau cô và Mộ Ý Thư mãi đến căn tin khiến bao nhiêu cô gái ganh tị ghen ghét có cả Vương Hân
Vương Hân vừa gặp Chu Hạo Nhiên đã thích cậu ta mà cậu ta như tản băng ngàn năm vậy mà hôm nay Ngọc Diệp vừa đến trường lại được Hạo Nhiên để ý đến khiến cô ta tức tối không thôi
Cả ba vừa đặt đĩa cơm xuống bàn liền nghe thấy tiếng nói phía sau
“ Ồ Tần Thiếu Phu Nhân cũng ở đây ăn cơm à? À không phải gọi là bù nhìn chứ chỉ? Vừa đi học đã la l**m đồ của người khác ” giọng nói chanh chua đó không ai khác là của Vương Hân nói vọng tới
Mộ Ý Thư đập chiếc nĩa xuống bàn tiếng va chạm mặt bàn ăn vang lên khiến mọi người giật mình mà quay đầu nhìn.

Mộ Ý Thư đằng đằng sát khí lên tiếng thật muốn cho một đấm quá đi mất
“ Cậu nói gì nói lại tôi xem? ”
Vương Hân vẫn cố tỏ ra bình tĩnh lên tiếng mắt hướng về Ngọc Diệp đang ngồi im phía trước
“ Tôi nói có gì sai sao? Con bù nhìn đó la l**m đồ người khác ”
“ Đồ của người khác là đồ của ai? Của cô sao ” Giọng nói đầy lạnh lùng của một cô gái từ xa đi đến chổ bọn họ đặt đĩa cơm xuống cạnh đĩa cơm của Ngọc Diệp rồi nói tiếp
“ Ý cô là Chu Hạo Nhiên của cô? ” La Hoàng Nhi nhìn thẳng vào Vuong Hân nói
Đến Mộ Ý Thư và Lâm Ngọc Diệp điều ngỡ ngàn nhìn La Hoàng Nhi vì ở trường này chả ai dám cãi lại Vương Hân và Lâm Như cả tất cả đều sợ họ vậy mà bạn học này lại cả gan lên tiếng
Vương Hân cứng họng chỉ biết trừng mắt nhìn bọn cô đầy tức giận mà không phản bác lại được liền quay qua Chu Hạo Nhiên dịu dàng nói
“ Hạo Nhiên bọn họ ức h**p em ”
Giọng của cô ta như muốn ch** n**c vậy

Chu Hạo Nhiên sắc mặt u ám từ nảy giờ liếc nhìn Vương Hân không do dự nói
“ Là do cô tự chuốc lấy liên quan gì tôi? ” cô ta tỏ tình bị anh từ chối sao đó mỗi lần có ai thích anh liền bin cô ta đến gây sự thật sự điên mà
“ Anh vì con nhỏ bù nhìn này mà đứng nhìn em bị ức h**p sao? ” Vương Hân còn mặt dày lên tiếng tỏ vẻ uất ức
“ Này người ta đã nói không liên quan sao mặt dày thế hã ” Mộ Ý Thư cười khẩy lên tiếng
Vương Hân bị một màng làm cho quê liền tức giận mà bỏ đi còn bỏ lại một câu
“ Lâm Ngọc Diệp mày đợi đấy ”
La Hoàng Nhi và Mộ Ý Thư cùng ngồi xuống bàn ăn đột nhiên Mộ Ý Thư lên tiếng hỏi Hoàng Nhi
“ Này cậu tên gì vậy? Cậu nói cô ta như vậy cậu không sợ sao? ” bình thường người khác chỉ đứng nhìn thôi không ai dám đứng ra lên tiếng như vậy đâu
“ Tôi tên La Hoàng Nhi vừa mới nhập học, thấy ghét cô ta nên lên tiếng thôi” Hoàng Nhi không ngần ngại mà nói thẳng, cô đây chấp cả nhà Vương Hân luôn chứ ở đó mà sợ cô ta
Mộ Ý Thư cười khoái chí giơ ngón cái lên nice
“ Tớ no rồi tớ về lớp đây ” Ngọc Diệp đột nhiên đứng lên sao đó đi về lớp thế là cả ba người kia cũng đi theo.

Lại vô tình La Hoàng Nhi chung lớp với bọn cô
Là do Hoàng Nhi chẳng mấy khi đến lớp có đến thì tận trưa mới đến nên không biết, cô là bị ép đi học chứ cô chả muốn đi học bao giờ
Trên lớp Ngọc Diệp chứ chăm chăm học còn Ý Thư và Hoàng Nhi thì ríu rít không ngừng còn thêm Hạo Nhiên nữa đau hết cả tai.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 15: 15: Nhà Bếp


Đến lúc ra về Ý Thư và Hoàng Nhi đều có việc đi trước cô vẫn đứng trước cửa trường bắt taxi đúng lúc đó Chu Hạo Nhiên nhìn thấy
Anh liền đi lại chổ của Ngọc Diệp định bảo anh đưa cô về thì một chiếc xe sang chạy đến không chỉ Ngọc Diệp bất ngờ mà Hạo Nhiên cũng ngỡ ngàn không kém
Tần Gia Hào bước từ trên xe xuống còn khiến Ngọc Diệp há hốc mồn cái tên này hôm nay bị hâm sao? Tần Gia Hào thấy cô đừng nhìn anh mãi liền khó chịu lên tiếng
“ Không định về? ”
Nghe anh nói Ngọc Diệp mới giật mình, ngồi vào trong còn Tần Gia Hào đôi mắt quét ngang người Chu Hạo Nhiên đang ở gần đó nhìn anh.

Vừa đi học lại ngày đầu đã có người để ý rồi
Chu Hạo Nhiên nhìn chiếc xe rời đi mặt liền hiện lên nét nuối tiếc chả lẽ cô có chồng thật rồi sao ?
Ngọc Diệp vẫn ngồi trên xe im ru như chưa có gì xảy ra, gục mặt xuống không nhìn lấy anh một cái
“ Trong ngăn phía trước có bánh vị socola đói thì cô cứ lấy ra ăn ” giọng nói Tần Gia Hào vang lên trong không gian ngột ngạt từ nảy đến giờ
“ Tôi không thích socola ” Ngọc Diệp có thích socola bảo giờ trong mắt cô dâu vẫn là chân ái
Một câu nói của cô khiến không gian trong xe lại trở nên ngột ngạt.

Mỗi người một suy nghĩ người vì hận thù mà lợi dụng cô gái ấy tìm mọi cách tổn thương cô một người thích nhưng lại chẳng dám hi vọng gì nhiều.

Liệu họ có biết bản thân là một nửa bản thân đang tìm kiếm
Tần Gia Hào lái xe đến siêu thị rồi ngừng lại nhìn cô còn cô thì bị anh nhìn đến đỏ cả mặt sắp thành trái cà chua rồi
“ Xuống đi chúng ta mua một ít đồ ăn hôm nay quản gia có việc về nhà một thời gian ” Tần Gia Hào nói xong liền bước xuống xe vòng qua mở cửa xe cho cô
Cô nghe hai từ Chúng Ta xong liền đờ người gì mà Chúng Ta chứ, nghe xong lại không biết vô tình hay cố ý nên vui hay buồn cô cũng không biết nữa từ lúc thích anh cảm xúc đều trở nên hổn độn.

Ể nhưng mà khoan nếu quản gia về nhà chẳng phải trong biệt thự chỉ còn anh và cô sao? Như vậy cô biết làm sao chứ
Tần Gia Hào thấy cô ngồi im liền gõ vào cửa mấy cái khiến cô giật mình vội bước xuống xe cùng anh vào siêu thị, từ lúc bước bào siêu thị thì cô vừa đẩy xe vừa chọn đồ chứ Gia Hào chỉ đi theo phía sau
Chỉ cần cô cầm món gì đó lên rồi xem giá xong hỏ xuống thì Gia Hào liền cầm lấy mà bỏ vào xe.

Chỉ mới mất một lúc mà xe đẩy đã chất đầy đồ ăn cô nhìn chỉ biết há hốc mồm.

Mua nhiều như vậy ăn không hết sẽ phí tiền nhưng anh chịu nghe cô nói sao
Về đến nhà vừa cất cặp xong liền xuống nấu bữa tối cho anh.

Cô chỉ đem đúng một phần của anh ra bàn khiến Gia Hào nhíu mày nhìn cô nghi hoặc sau đó mới lên tiếng
“ Sao chỉ có của tôi của em đâu? ”
“ Tôi không đói ” Ngọc Diệp nói xong sau đó liền đi về phòng tắm rửa cô là không muốn gặp mặt anh tránh được lúc nào hay lúc đó
Nhưng nào có ngờ vừa tắm ra thì đt đã vang lên tiếng tin nhắn.

Ngọc Diệp liền mở lên xem là Tần Gia Hào anh sao lại có số của cô chứ rõ ràng cô có cho anh đâu?
[ Tôi cho em 5 phút nếu còn không ra ăn tối đừng trách tôi không cho em đến trường ]
Vừa đọc nội dung tin nhắn xong Ngọc Diệp liền chạy thẳng đến chổ anh thở hồng hộc.

Tần Gia Hào nhìn cô xong nhếch mép một cái.

Ngọc Diệp cũng tự hiểu mà lấy phần của mình lên dùng, cô nấu ăn cũng không quá tệ thậm chí còn ngon nữa là đằng khác
Ánh mắt loé lên tia sáng khi nhìn thấy trên môi cô dính hạt cơm liền đứng lên đi lại.

Ngọc Diệp còn không hiểu sao anh lại gần mình thì anh đã áp môi mình xuống môi cô lấy đi hạt cơm còn lại nhưng khi áp vào môi cô anh lại không dứt ra được
Ngọc Diệp bất ngờ mở to mắt định thoát ra khỏi anh thì bị anh dùng một tay giữ gáy lại không cho né tránh tay còn lại giữ chặt eo của cô.

Thừa cơ hội anh liền dùng lưỡi của mình hút hết mật ngọt trong khoan miệng cô còn vươn lại thoan thoán mùi thịt bò
Được một lúc thấy cô không chịu nổi anh mới buông đôi môi cô ra thuận tay dẹp những đĩa thức ăn sang một bên liền nhất cô đặt lên bàn ăn.

Còn chưa kịp để cô lấy lại ý thức thì anh lại tiếp tục gậm lấy môi cô
Một tay chóng xuống bàn một tay không yên phận mà luồn vào trong áo cô x** n*n đôi gò bông.

Ngọc Diệp liền chuyển sang sợ hãi muốn đẩy anh ra nhưng không được tay chỉ đặt lại trên ngực anh
Anh rất thuần thục rất nhanh đã cởi bỏ được váy ngủ của cô quăn sang một bên, buông đôi môi liền khom xuống gậm lấy đôi gò bông của cô
“ Đừng...đừng mà xin anh ” lời nói của cô liền trở nên gấp gáp lọt vào tai anh lại trở thành tiếng r*n r*

Tay còn lại anh liền tìm đến nơi bí mật của cô thăm dò.

Khiến Ngọc Diệp khó chịu mà bật ra những tiếng yêu kiều
“ Ưm...!Đừng mà tôi...tôi khó chịu ”
Tần Gia Hào ngẩn đầu dậy hôn vào môi cô sau đó cởi bỏ những thứ trên người xuống không nhanh không chậm đưa vào người cô, dù làm bao nhiêu lần thì bên trong cô vẫn khít như vậy thật sự muốn bức anh đến chết sao?
Còn Ngọc Diệp bên dưới liền truyền đến cảm giác đau, nhưng không còn đau như những lần đầu nữa.

Cơn đau qua đi thì kh*** c*m truyền đến
Tiếng r*n r* của người con gái và tiếng gầm gừ của người đàn ông trong căn phòng bếp, không biết anh muốn cô bao nhiêu lần nhưng từ bàn ăn đến phòng khách rồi lại đến phòng ngủ, đến lúc cô sắp ngất đi anh mới chịu buông tha cho cô
Anh cẩn thận bế cô vào phòng tắm rồi sau đó lấy chiếc áo sơ mi của mình mặc tạm cho cô rồi ôm cô ngủ.

Còn cô thì mệt đến mức mặt kệ anh làm gì cô chỉ muốn đi ngủ.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 16: 16: Xin Lỗi Cô Ấy Mau Lên


Đến sáng cô mở mắt thức dậy cả người đau nhứt không động đậy nổi bên cạnh cũng chẳng còn anh, nhưng mặc kệ dù sao có anh cô cũng chẳng biết đối mặt với anh như thế nào, cũng may hôm nay buổi sáng cô không có tiết nếu không mới vừa đi học lại thì đã vắng rồi
Cô khó khăn rời khỏi giường chậm rãi bước về phòng mình, anh không thích cô ở lại phòng anh nếu không anh lại lôi cô ra mà hành hạ
Anh đôi khi dịu dàng đôi khi lại rất tàn nhẫn
Chưa gì thì trong điện thoại đã có group chat của bốn người rồi là Ngọc Diệp, Ý Thư, Hoàng Nhi và Hạo Hiên có thể nói cô rất ít tiếp xúc với người khác nhưng riêng bốn người họ thì cô không có ác cảm thậm chí rất cảm kích vì họ luôn đứng ra bảo vệ cô
*Ting
[ Chúng ta đi ăn đi hôm nay không có tiếc ] Mộ Ý Thư vừa gửi tin nhắn thì mọi người liền đồng ý bây giờ mà cô nói ở nhà chắc chắn Ý Thư sẽ tụng kinh cho cô một trận nghe mà chán luôn đấy chứ
Mọi người đều thay đồ rồi đến chổ đã hẹn trước
Còn ở Tần Thị Tần Gia Hào và Dư Nhất Minh đang xem Lâm Nghị giở trò gì ông ta mắc bẫy rồi.

Bây giờ ông ta không có được miếng đất đó thì không có bản hợp đồng nào với Dư Thị cả huống hồ chi bây giờ cổ phiếu công ty ông ta đang giảm xuống không khéo vài tháng nữa phá sản không chừng

“ Cậu nói xem ông ta có ngu ngốc quá không? Cứ ý có Thiên Long chóng lưng liền không sợ gì ” Dư Nhất Minh trên tay cầm ly rượu lắc qua lắc lại sau đó đưa lên miệng thưởng thức
“ Có ông ta ngu ngốc nhưng muốn làm Lâm Thị sụp đổ không phải quá khó chỉ là đang muốn trêu đùa một chút ”
Tần Gia Hào trong mắt hiện lên vài tia thâm độc, nói xong liền nhếch mép một cái trò vui bây giờ mới bắt đầu thôi
Cả bốn người Ngọc Diệp đi đến chổ hẹn vừa đặt mông xuống ngồi còn chưa được 5 phút thì lại gặp Ngô Tuyết Vân đang đi đến lại đúng ngay lúc Hoàng Nhi và Ý Thư đi vệ sinh chỉ còn Hạo Nhiên và cô ngồi lại
Ngô Tuyết Vân liếc nhìn thấy cô liền lên tiếng khinh bỉ
“ Ồ lại gặp nhau rồi, hôm nay Tần Thiếu Phu Nhân lại đi với đàn ông khác à? ”
Ngọc Diệp vừa ngước lên nhìn thì thấy Ngô Tuyết Vân liền nhíu mày khó chịu lên tiếng “ Tôi đi với ai cũng không liên quan đến cô ”
“ Thì đâu liên quan đến tôi nhưng Gia Hào biết thì sao nhỉ? Chắc cô lại nhập viện nữa mất ” Ngô Tuyết Vân trả lời rất bình thản, dạo gần đây cô ta biết Dư Nhất Minh cũng để ý đến Ngọc Diệp nên muốn kiếm chuyện
“ Tôi không đôi co với những người không biết điều ” Ngọc Diệp cũng rất bình tĩnh mà trả lời bình thường thì cô sẽ không quan tâm nhưng cô ta nhắc đến Gia Hào thì cô lại khó chịu
“ Mày nói ai không biết điều hã? ” Cánh tay vừa dơ lên không trung liền đứng lại Chu Hạo Nhiên nhìn cô ta với đôi mắt lạnh lẽo.

La Hoàng Nhi đầy tức giận nhìn Ngô Tuyết Vân cùng với Mộ Ý Thư cũng không kém sắc mặt khó coi vô cùng.

Có một buổi được nghĩ cũng không yên nữa
Đột nhiên Ngô Tuyết Vân liền ra vẻ uất ức, nước mắt dàn dụa “ Ngọc Diệp tôi biết cô không thích tôi vì tôi hay đi với Gia Hào nhưng thật chất tôi và anh ấy không có gì cả ” cô ta vừa nói vừa nắm lấy tay Ngọc Diệp dơ lên tự tát vào mặt mình
“ Cô bị điên sao ” Ngọc Diệp vội rút tay lại khó hiểu nhìn cô ta không biết lại diễn ra cái trò gì nữa, thay đổi 180° luôn
“ Có chuyện gì ”
Giọng nói phía sau vang lên giọng nói đầy quen thuộc vừa nghe Ngọc Diệp đã nhận ra là của Tần Gia Hào còn có Dư Nhất Minh.

Một màng khi nảy đã lọt vào mắt anh
Thì ra cô ta thấy anh đến nên bày ra cái trò này sao, hay thật đấy diễn cũng giỏi, cả Hạo Nhiên và Hoàng Nhi, Ý Thư điều quay lại nhìn
Anh vừa đi đến thì cô ta đã ôm lấy cánh tay anh tỏ ra vẻ uất ức như ai ăn h**p cô ta không bằng, Dư Nhất Minh vừa nhìn thấy Ngọc Diệp liền vui vẻ nhưng sắc mặt ai cũng căn thẳng hết
“ Hào anh nói với cô ấy đi giữa em và anh không có gì cả là cô ấy hiểu lầm em còn đánh em nữa ” Cô ta nói dối mà không hề chớp mắt khiến ba người kia ngỡ ngàn luôn chỉ có Ngọc Diệp là tỉnh queo vì cô biết thế nào cũng sẽ như thế
Tần Gia Hào quay qua nhìn Ngọc Diệp cực kì bình tĩnh mà lên tiếng “ Là cô đánh cô ấy? ”
“ Tôi không có ” Ngọc Diệp chỉ đáp lại một câu cô không có thì sao nói có được chứ
“ Xin lỗi cô ấy mau lên ” Tần Gia Hào lạnh lùng quăn cho một câu nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng
Ngọc Diệp với bất ngờ với câu nói của anh, anh không biết xảy ra chuyện gì vừa nghe cô ta nói liền cho rằng cô sai
“ Tôi không làm gì cô ta thì tại sao phải xin lỗi? ”
“ Chính mắt tôi thấy mà cô bảo không có? Tôi nhắc lại một lần nữa xin lỗi cô ấy mau lên ” Tần Gia Hạo lạnh lẽo nói ánh mắt đầy sát khí nhìn Ngọc Diệp
Ngọc Diệp mỉm cười nhìn anh hỏi “ Anh tin cô ta? ”

“ Tin ai cũng được chỉ cần không phải là cô tôi điều tin ” Tần Gia Hào không ngần ngại mà nhìn thẳng vào mắt cô trả lời một cách không do dự dù một giây
La Hoàng Nhi vừa thấy bất bình lên tiếng thì tay bị Ngọc Diệp chụp lại cả Ý Thư và Hạo Nhiên điều ngơ ngác nhìn cô không hiểu vì sao
“ Được! Xin lỗi Ngô tiểu thư ” Cô nhìn thẳng vào Gia Hào sao đó quay qua Ngô Tuyết Vân đang đắc ý cúi đầu xin lỗi, anh đã không tin cô thì có nói gì cũng vô dụng
“ Chúng ta đi thôi ” Ngọc Diệp nói xong liền xoay người rời đi một cách dứt khoát Hoàng Nhi và Ý Thư, Hạo Nhiên cũng đi theo sau cô
La Hoàng Nhi tức tối không thôi lần sau có gặp lại nhất định cô sẽ không để yên đâu, cô nhìn Ngọc Diệp khi nảy sợ hãi trước tên đó như vậy chắc chắn có vấn đề
Dư Nhất Minh nhìn Tần Gia Hào khó chịu “ Tôi về đây ”
Giờ chỉ còn lại Tần Gia Hào và Ngô Tuyết Vân ở đây, Ngô Tuyết Vân hiện tại cực kì đắc ý vì cô ta có Gia Hào chống lưng.

Còn Gia Hào trong lòng cực kì khó chịu, hôm nay cô ăn gan hùm rồi sao còn dám đánh người khác.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 17: 17: Em Đã Thấy Vui Chưa Anh Trả Thù Cho Em Rồi


Từ ngày hôm đó cho đến những ngày sau Ngọc Diệp đi ngủ rất sớm, sáng cũng thức sớm để anh không cần nhìn thấy cô đã khó chịu, cô cũng không cần nhìn thấy anh mà đau lòng, cô nấu đồ ăn sáng xong liền tự đến trường, tối về nghe tiếng xe anh cô liền giả vờ ngủ.

Cả tháng nay xát xuất cô và anh gặp nhau không quá 10 lần cô luôn lãng tránh anh khiến Tần Gia Hào trở nên khó ở vô cùng lúc nào cũng mang tâm trạng bực bội đến công ty
Ngọc Diệp cũng tự biết thân biết phận không đặt hi vọng vào tình yêu không có hồi đáp này vì cô biết anh ghét cô chỉ là lí do thì cô không biết
Hôm nay cô vì chuẩn bị lâu nên đến giờ bình thường anh sẽ xuống ăn sáng, những ngày vừa qua là cô né tránh anh nên luôn thức sớm
Tần Gia Hào vừa nhìn thấy cô liền nhìn chằm chằm khiến cô gục mặt không dám nhìn anh nhưng điều này càng khiến Gia Hào khó chịu
Lâm Ngọc Diệp vừa gục mặt vừa định lướt qua anh thì Tần Gia Hào đã lên tiếng “ Cô đứng lại cho tôi ”
Lâm Ngọc Diệp liền dừng bước chân của mình lại nhìn anh nhưng không nói gì
“ Ăn sáng đi rồi tôi đưa cô đến trường ” Tần Gia Hào nhẹ nhàng nói một câu thâm tâm anh thầm nghĩ chắc chắn cô sẽ để anh đưa đi học, nhưng anh sai rồi
“ Không cần phiền anh đến vậy ” Lâm Ngọc Diệp nói xong liền rời đi bỏ mặt Gia Hào đầy tức giận, từ khi nào cô lại trở nên như vậy chứ

Tần Gia Hào tức giận không thèm ăn sáng mà đi thẳng đến công ty
Lâm Ngọc Diệp đến trường đã gặp Hoàng Nhi và Ý Thư đến trường, vẫn vậy lần nào bọn họ cũng nói rất nhiều rất nhiều
Tan buổi học tự nhiên trời đổ mưa lúc Hoàng Nhi và Ý Thư về thì trời vẫn còn trong lành lắm mà sao bây giờ lại vậy chứ
Cô đứng nép trú mưa ở cổng trường để bắt xe về, đúng lúc Hạo Nhiên cũng vừa đi ra thì trời đổ mưa thấy cô đứng đó anh liền đi lại
“ Cậu chưa về sao? ” Hạo Nhiên ân cần hỏi, anh rất thích cô vừa gặp đã thích rồi
“ Ừm mưa lớn quá làm sao mà về đây ” Ngọc Diệp cũng không xa lánh cậu mà nhẹ nhàng đáp lại
Thấy cô ôm hai bắp tay lạnh run hết cả lên, Hạo Nhiên liền lấy áo khoác mình khoác cho cô cả hai cùng đợi trời hết mưa.

Giây phút nào đó Hạo Nhiên đã muốn thời gian ngừng trôi để anh có thể đứng bên cạnh cô như bây giờ
Thật hay một màng lọt vào mắt Tần Gia Hào Anh chau mày đầy khó chịu lập bức bung dù bước xuống xe.

Hôm nay anh về sớm là để đón cô ai mà ngờ lại gặp một màng trước mắt như vậy
Anh vừa đi tới trước đôi mắt tròn xoe của cô.

Trong mắt anh đầy sự lạnh lùng một tay giật ngay áo khoác của Hạo Nhiên trên người cô trả lại cho hắn rồi quay qua nhìn cô nói
“ Đi về ”
Anh vừa nắm lấy tay cô kéo đi thì đột nhiên dừng chân quay đầu lại nhìn Chu Hạo Nhiên nói “ Cô ấy là vợ tôi mong sau này Chu Thiếu tránh xa ra một chút, nếu không người chịu hậu quả là cô ta và cả cậu đấy ”
Từng lời nói của anh vang lên khiến cô lạnh cả sống lưng anh nói vậy là có ý gì chứ ?
Tuy trời mưa nhưng Gia Hào đã lái xe rất nhanh khiến tim Ngọc Diệp treo ngược cả lên

Vừa về tới nhà anh đã thô bạo kéo cô bên trong nhà còn có Ngô Tuyết Vân đang tròn mắt nhìn hai người có cả người làm
Nhưng anh nào để ý cơn giận giữ đã lấn áp lấy anh, thấy anh giận dữ như vậy cũng chẳng ai dám bước ra ngăn cản
Anh thẳng tay tát cho cô một cái khiến Ngọc Diệp ngã nhàu xuống cả người ướt sũng nước mưa ở dưới nền nhà anh lớn tiếng
“ Cô hay lắm tôi cho cô đi học lại cô liền đi v* v*n thằng khác cô được lắm Lâm Ngọc Diệp cô thiếu hơi đàn ông là không được phải không? Vậy thì để tôi giúp cô nhé ” Tần Gia Hào từng chữ từng chữ một nói ra khiến Ngọc Diệp run rẩy ngước đôi mắt ướt đẫm nước mắt lên nhìn anh còn Tần Gia Hào từng bước tiến lại gần cô
Ngọc Diệp không thể phản kháng chỉ biết khóc không nói nên lời trước mặt bao nhiêu người còn có Ngô Tuyết Vân đang đắc ý nhìn cô mỉm cười
Tần Gia Hào mạnh tay lôi cô đứng dậy một tay giữ lấy gáy ép cô đón nhận nụ hôn thô lỗ của mình, cô sợ hãi mà liên tục lắc đầu không chịu để yên cho anh hôn nhưng cô làm sao làm lại anh cơ chứ
Tần Gia Hào thấy cô chống đối thì càng tức giận liền thẳng tay kéo áo sơ mi đứt hết cả 3-4 cái nút áo của cô xuống lộ phân nửa cảnh xuân trước mắt nhìn mọi người nhìn mình như vậy Ngọc Diệp liền cảm thấy nhục nhã vô cùng cô không nghĩ anh sẽ như vậy
Ngọc Diệp khóc đến cạn cả nước mắt tại sao anh lại đối xử với cô như vậy trước mặt mọi người trước mặt tình nhân của anh chứ.

Anh sao có thể tàn nhẫn đến vậy.

Cô không thể thoát khỏi anh liền bạo gan cắn vào lưỡi của anh
Tần Gia Hào vừa đau lại có mùi máu tanh liền buông ra phun ra một ngụm máu rồi quay lại nhìn cô.

Nhưng đột nhiên cô lại đứng lên tay nắm lấy áo kéo che lại những gì cần che ánh mắt nhìn anh đầy lạnh lùng
Nhìn vào ánh mắt đó đột nhiên anh lại trùng bước không dám nhìn vào cô vào ánh mắt lạnh lùng đó.

Anh liền quay lưng lại đi lại gần chổ Ngô Tuyết Vân đang đắc ý ở đó ôm eo cô ta anh còn cố tình nói lớn
“ Em đã thấy vui chưa anh trả thù cho em rồi ”
Ngô Tuyết Vân liền vui vẻ ôm lấy anh còn Ngọc Diệp đứng đó nhìn anh hoá ra anh làm như vậy để chiều lòng cô ta? Vì chiều lòng cô ta mà khiến cô nhục nhã như thế này cô liền cảm thấy khinh bỉ bản thân mình tại sao lại ngu ngốc như vậy hã?
Tần Gia Hào mặt kệ cô ở đó anh ôm eo Ngô Tuyết Vân rời đi đầy ngọt ngào thân mật mà chẳng hề nhận ra khi anh bước ra khỏi biệt thự cũng là lúc thảm hoạ ập xuống đầu cô, hoá ra trong mắt anh cô chẳng là gì cả.

Cả hai người đó rời đi một lúc lâu cô vẫn đứng đó.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 18: 18: Tai Nạn


Cô bật cười đầy điên dại vò cả đầu óc, tại sao? Tại sao lại đối xử với cô như vậy, tại sao hã? Anh lại có thể vì cô ấy mà làm nhục cô như vậy, chỉ vì muốn cô ấy vui vẻ liền đem cô ra làm trò cười, haha anh cũng thật tàn nhẫn, anh ghét cô đến vậy có khi nào cô chết đi sẽ khiến anh vui vẻ hơn không? Đúng rồi nếu mình chết đi anh ấy sẽ thoải mái hơn nhiều mà
Cô vừa nói thần trí không còn tĩnh táo mà ôm đầu chạy ra khỏi biệt thự cô không còn chú ý đến mọi thứ xung quanh liền chạy băng qua đường
Một ánh sáng chiếu vào mắt cô đó là đèn xe cô nhắm mắt hoảng loạn không biết gì chiếc xe đã không còn thắng lại kịp nữa rồi
“ Rầm ” một tiếng rầm rất lớn khiến mọi người xung quanh liền đứng xoay quanh chổ bị tai nạn, ngay khi xảy ra tai nạn cơn mưa cũng đột nhiên mà ngừng, ông trời là đang trêu đùa cô sao?
Cô nằm đó mỉm cười màu càng ngày càng chảy ra nhiều hơn, mắt từ từ nhắm lại bên tai là tiếng xì xầm của những người hiếu kí đến xem
“ Bà, Mẹ con đến đây đến với mọi người, mọi người đợi Tiểu Diệp nhé ” cô nở một nụ cười rồi nhắm từ từ nhắm mắt lại
Đúng lúc đó Dư Nhất Minh đi ngang qua lướt ngang bóng dáng nằm trên nền máu đây quen thuộc liền dừng xe mà gấp gáp chạy xuống chèn vào đám đông
Anh quỵ xuống ôm chầm lấy người cô hét “ Diệp Diệp em mau tỉnh lại mau tỉnh lại đi, anh xin em Diệp Diệp cố gắng lên em đừng ngủ ” Anh bế cô lên cũng may khi nảy có người gọi xe cấp cứu đúng lúc anh bế cô lên xe sao đó cùng cô đi đến bệnh viện
Cô được gắn ống thở liền chầm chậm mở mắt ra thấy Nhất Minh đang nắm chặt tay mình cô nghĩ đến cuối cùng vẫn là Nhất Minh chứ không phải anh

Nhất Minh thấy cô mở mắt liền gấp rút nói “ Em cố lên đừng ngủ, anh xin em làm ơn đừng có chuyện gì xin em!!! ” anh vừa nói vừa nắm chặt lấy tay cô
Xe đến bệnh viện cô được đưa vào cấp cứu, Nhất Minh cả người đầy vết máu của cô anh ở bất an vô cùng, làm ơn tôi xin ông trời đừng mang cô ấy đi được không, cô lương thiện tốt bụng đến thế
Lúc này Tần Gia Hào vừa về đến nhà liền thấy quản gia nét mặt đầy lo lắng, anh cũng không thấy cô đâu liền chau mày hỏi
“ Cô ta đâu ”
“ Thiếu phu nhân khi nảy ôm đầu chạy ra ngoài đến giờ vẫn chưa về ” Quản gia trong lòng đầy bất an cầu mong không xảy ra chuyện gì với cô
Tần Gia Hào định mở miệng nói thì điện thoại reo
“ Alo ”
“ Tần tổng ngài mau mau xem tin tức đi thiếu phu nhân có chuyện rồi, cô ấy đang ở bệnh viện của Tần Gia ” Giọng trợ lí của anh đầy hốt hoảng nét mặt của anh lúc này cũng biến đổi theo
Liền mở điện thoại lên xem là một đoạn clip xảy ra tai nạn mà người trong đó là cô là cô gái đó, anh liền trợn ngược mắt như không tin vào mắt mình, liền cất điện thoại mà chạy một mạch đến bệnh viện lúc này anh cảm thấy trái tim mình ngừng đập vậy
Khi nảy lúc nhìn thấy chiếc xe tông thẳng vào bóng dáng nhỏ nhắn ấy tim anh không ngừng rung rẩy, khi nảy nhìn cô lạnh lùng như vậy, sao anh có thể làm ra những chuyện này chứ
Anh vừa đến liền chạy vào thì gặp Nhất Minh cả người đầy máu ngồi ở ngoài anh liền đi lại.

Nghe tiếng động Nhất Minh liền ngước lên vừa thấy anh đã tóm lấy cổ áo hỏi
“ Cậu lại làm gì cô ấy nữa vậy hã?? ”
Tần Gia Hào chỉ đứng im không nói nên lời, thì cánh cửa phòng cấp cứu mở ra một y tá gấp gáp chạy ra bên ngoài
Nhất Minh liền buông tay gấp gáp kéo cô y tá lại sắc mặt đầy lo lắng hỏi

“ Có chuyện gì vậy? ”
“ Tim cô ấy ngừng đập rồi chúng tôi chuẩn bị tiến hành sốc điện ” Cô y tá nói xong liền gấp gáp rời đi không chần chừ
Tần Gia Hào nghe xong liền cảm thấy thời gian như ngưng động, chả lẽ cô ngừng thở rồi sao? Nếu cô xảy ra chuyện gì anh nhất định phải bắt kẻ tông cô phải trả giá thật đắt còn Nhất Minh nghe xong liền cảm thấy trời đất mong lung ngồi xuống ghế nhìn vào khoản không vô định
“ Cậu có thể nhường lại cô ấy cho tôi không Gia Hào ” Nhất Minh đột nhiên lên tiếng mắt vẫn nhìn vào khoản không ấy, anh không muốn nhìn thấy cô khổ sở nữa
“ Không được dù cậu là anh em tốt cũng không ” Tần Gia Hào phun ra một câu đầy lạnh lùng cô dù có ra sao cũng phải là người của anh.

Cả hai đều im lặng thời gian như ngừng động lại cho đến khi đèn cấp cứu tắt đi
Bác sĩ bước ra cả hai anh đều đồng loạt đứng dậy gấp gáp lại chổ bác sĩ
“ Cô ấy sao rồi?? ” Cả hai đều đồng thanh hỏi
“ Cô ấy đã qua cơn nguy kịch rồi chỉ là do chấn thương ở đầu nặng không biết khi nào mới tỉnh lại ” Bác sĩ nói xong liền rời đi
Tần Gia Hào liền theo cô đến phòng chăm sóc đặt biệt, anh ngồi nhìn người cô gắn dây thở cũng trở nên khó khăn, anh thật sự sợ, sợ sẽ không còn nhìn thấy cô, anh biết mình rung động nhưng không muốn thừa nhận vì cô là con gái của kẻ thù anh không thể yêu cô được

Dư Nhất Minh tựa vào cửa sổ nhìn cô rất lâu, tại sao lúc nào cô ấy cũng chịu đau khổ vậy, anh ước gì mình có thể thay cô gánh vác một phần nào đó
Tần Gia Hào về nhà bảo quản gia sắp xếp đồ cho cô
Chu Hạo Nhiên, Mộ Ý Thư, La Hoàng Nhi nghe tin liền hoảng hốt chạy đến bệnh viện rõ ràng hôm qua cô còn rất vui vẻ cơ mà sao bây giờ lại nằm đây cơ chứ.

Mộ Ý Thư nắm lấy tay cô mà khóc Là Hoàng Nhi cũng không cầm được nước mắt, không thể tin được đoạn clip trên mạng Ngọc Diệp ra ngoài với tin thần cực kì hoảng loạn có khi nào là do tên Tần Gia Hào không
Chu Hạo Nhiên nhìn cô rất lâu, lại rất đau lòng, hôm qua rõ ràng cô còn vui vẻ nói chuyện với anh, rõ ràng đứng cùng một chổ trú mưa với anh bây giờ cô lại nằm đây.

Thật sự nếu như cô xảy ra chuyện gì anh không biết mình phải đối mặt như thế nào nữa.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 19: 19: Em Tìm Được Anh Rồi


Tần Gia Hào vì đi công tác đến tận một tháng, nên không đến thăm cô, nhưng trái với dự kiến của bác sĩ cô lại có thể tỉnh sớm hơn dự kiến
Anh vừa đi công tác hai tuần thì bây giờ cô đã tỉnh rồi, chỉ là đầu vẫn còn đau.

Vừa mở mắt ra mùi khử trùng đã xộc vào mũi đầy khó chịu, hôm nay Nhất Minh đến thăm cô
Vừa vào đã thấy cô ngồi dựa vào thành giường nhìn đi đâu, Nhất Minh mừng rỡ nhanh chân đi lại chổ cô
“ Diệp Diệp em tỉnh rồi ”
Ngọc Diệp nghe tiếng liền quay qua nhìn anh, cô còn nhớ rõ tối hôm đó anh chính là người bế cô lên xe cấp cứu chứ không phải Gia Hào cô nhìn anh mỉm cười

“ Cảm ơn anh đây là lần thứ hai anh cứu em rồi ” cô liền cảm ơn Nhất Minh nếu không có anh có lẽ cô đã chết rồi
“ Sau này em đừng dại dột như vậy có được không ” Dư Nhất Minh hôm đó nhìn cô đầy máu đến giờ vẫn còn ám ảnh, nghĩ đến nếu lúc đó anh không ở đó cô vẫn nằm đó có lẽ cô đã biến mất khỏi cuộc đời anh rồi
Cô chỉ mỉm cười không trả lời anh mà lãng sang chuyện khác “ Em muốn xuất viện có được không ”
“ Nhưng sức khoẻ của em vẫn còn chưa ổn ” Dư Nhất Minh liền kiên quyết không cho sức khoẻ cô như vậy còn muốn xuất viện sớm
“ Em không sao em thật sự khoẻ rồi em không muốn ở đây ” Ngọc Diệp ra sức năn nỉ ở đây đầy mùi thuốc khử trùng cô đã vào đây hai ba lần rồi nên cô rất sợ rất ghét nó cô muốn về nhà
Sau một hồi ra sức năn nỉ thì Nhất Minh cũng kìm lòng không đặng mà gật đầu đồng ý với cô
Dư Nhất Minh đưa cô về biệt thự xách đồ tiếp cô sắp sếp lại hết cho cô mới ra về.

Còn quản gia thấy cô về thì mừng vô cùng, vừa nhìn bà đã biết cô là người con gái tốt
Ngọc Diệp về phòng nằm một xíu, khi bước vào biệt thự không hiệu sao cô lại trùng bước, từng hình ảnh của buổi tối hôm đó như thước phim tựa chậm lại, từng hình ảnh một hiện lên khiến cô nhất thời lại sợ về đây
Lâm Ngọc Diệp cố gắng đi về phòng sao đó liền nằm nghĩ một lát nằm mãi cô lại thấy chán.

Cô tuy chưa lành hẳng nhưng cô cũng không muốn ngồi không như thế rất chán, nên đành giúp quản gia dọn dẹp, quản gia không muốn cô làm nhưng cô cứ năn nỉ bà mãi nên đành thôi bảo cô lên phòng anh sắp xếp lại quần áo trong tủ
Cô nghe lời quản gia lên phòng anh sắp xếp tuy kí ức đêm hôm đó vẫn còn cô vẫn không thể tin anh lại làm như vậy với cô, có phải vì cô yêu trước nên cô đã thua rồi không
Ngọc Diệp cẩn thận đem quần áo anh ra ủi đột nhiên trong áo vest lại rớt ra gì đó Ngọc Diệp liền vội cầm lên nhìn đập vào mắt cô là lá bùa màu đỏ có chữ Gia Uyên được bà cô thêu sao? Lẽ nào anh là anh trai nhỏ
Nhưng tại sao anh lại không nhận ra cô? Nếu cô nói ra rồi liệu anh có tin cô không? Nhưng hình như anh ấy ghét cô, anh ấy không còn là anh trai nhỏ của năm đó nửa rồi cô cũng chẳng còn gì để chứng minh bản thân
Anh sẽ lại cho rằng cô bịa chuyện, tại sao mấy năm trời rời xa lại gặp nhau trong tình cảnh này chứ.

Ngọc Diệp lặng lẽ nhìn lá bùa rồi mỉm cười trong khi nước mắt không ngừng rơi
“ Em tìm được anh rồi, nhưng em phải làm sao đây? ”
Cô cẩn thận ngắm nghía lá bùa trong tay sau đó cất lại vào trong túi áo.

Nếu anh đã quên rồi thì thôi vậy, cứ giấu nó đi, nếu đã là quá khứ thì hãy chôn vùi nó thật sâu, một mình cô biết một mình cô yêu anh cô không cần anh đáp lại nữa vì sau hôm đó cô biết cô chẳng là gì trong mắt anh cả
Anh trai nhỏ năm đó của cô trong lòng cũng đã có người rồi, được gặp lại là may mắn rồi.

Cô cẩn thận sắp xếp lại quần áo cất vào tủ rồi sau đó như người mất hồn trở lại phòng, cô không biết phải đối mặt với sự thật này ra sao, cũng không biết chấp nhận nó như thế nào
Cô vừa nghĩ nước mắt lại rơi sau đó bản thân chìm vào giấc ngủ mà chẳng hay biết những ngày tháng sau này sẽ khiến cô khóc cũng không thể, muốn quên cũng chẳng thể quên, chỉ có thể khắc cốt ghi tâm ôm hận mà trở thành người khác hoàn toàn hiện tại.
 
Back
Top Bottom