Ngày 5 – Ngày 6
Cao Đồ bất chợt ngồi bật dậy, tay của Thẩm Văn Lang cũng theo đó mà rút lui.
Trong khi Thẩm Văn Lang vẫn giữ gương mặt không biểu cảm, toàn thân lại tỏa ra khí tức chán ghét và phẫn nộ, thì Cao Đồ đã dùng cả hai tay bắt lấy cổ tay anh.
"Thẩm tổng, xin anh đừng làm những việc mà sau này khiến mình phải hối hận."
Thẩm Văn Lang giữ nguyên giọng điệu châm chọc quen thuộc, vừa xoay cổ tay vừa nắm lại tay Cao Đồ, mở miệng nói:
"Vậy thư ký Cao thấy miệng của tôi quý giá, hay tay của cậu đáng tiền hơn, hửm?"
Rõ ràng đây là câu hỏi mà Cao Đồ không thể trả lời.
Cậu cụp mắt xuống, khóe miệng mấp máy mấy lần, cố gắng mở miệng nhưng cuối cùng vẫn không thốt nên lời.
Thẩm Văn Lang cũng đã mất hết kiên nhẫn, đứng dậy, dùng đầu gối thúc mạnh vào bên hông của Cao Đồ.
Cả ngày hôm nay anh vừa nhịn đói vừa kìm nén cơn giận, dĩ nhiên chẳng thể giữ nổi bình tĩnh.
"Không muốn làm thì cút xuống, khi nào muốn thì hãy tự bò lên."
Nhìn Cao Đồ lặng lẽ rời khỏi giường, thật ra Thẩm Văn Lang cũng âm thầm thở phào một hơi.
Vừa rồi chỉ vì nhất thời nóng giận nên mới đè cậu xuống, chứ thật ra cậu ấm họ Thẩm đây chẳng có kinh nghiệm gì trong mấy chuyện này, chứ đừng nói đến cái việc phải "hầu hạ" người khác.
Cũng chẳng biết nếu mình yêu cầu cái trò chơi chết tiệt này chiếu vài đoạn phim để học hỏi thì nó có thật sự phát lên tường không — nếu thế thì thà chết còn hơn, Thẩm Văn Lang anh không thể chịu nổi cái kiểu mất mặt đó.
Sáng hôm sau, đồng hồ sinh học của hai người vẫn hoạt động rất chuẩn, cũng không vì khoảng thời gian mơ hồ trong căn phòng này mà trở nên rối loạn.
Suốt cả ngày hôm đó, mọi hành động của Cao Đồ càng dè dặt hơn, như sợ vô tình chạm phải ánh mắt của Thẩm Văn Lang.
Nhưng căn phòng vốn đã nhỏ hẹp, nhà vệ sinh và nhà bếp lại bị cấm sử dụng, chỉ còn lại một không gian có thể liếc mắt là thấy hết, cũng chẳng có gì để che chắn.
Thẩm Văn Lang vẫn luôn yên lặng nằm đó, không đứng dậy đọc sách, cũng không rời giường đi lại, thậm chí đến động tác trở mình thỉnh thoảng cũng chẳng có.
Thế nhưng Cao Đồ lại cứ có cảm giác — Thẩm Văn Lang thực ra đã tỉnh từ lâu, chỉ là không chịu mở mắt mà thôi.
Cứ cách một lúc, Cao Đồ lại lén nhìn thời gian còn lại trên đồng hồ đếm ngược, lần đầu tiên cảm thấy dù ở cùng một không gian với Thẩm Văn Lang mà thời gian lại trôi qua chậm đến nỗi từng giây từng phút đều dài như cả năm.
Thẩm Văn Lang là Alpha cấp S, không chỉ có gương mặt và cảm quan phát triển cực tốt, mà ngay cả năng lực cảm nhận cũng nhạy hơn rất nhiều người.
Cảm nhận được những động tác nhỏ của Cao Đồ — lúc thì nhìn chằm chằm vào hướng đồng hồ đếm ngược trên đầu giường, lúc lại liếc sang mình mấy lần, sau đó ánh mắt lại xuyên qua người mình quay về phía đồng hồ, rồi lại ngây người nhìn mình một lúc — không biết cái vòng lặp ấy đã diễn ra bao nhiêu lần, vậy mà vẫn không chịu mở miệng.
Thẩm Văn Lang bực bội vô cùng.
Rõ ràng người chịu thiệt là mình, Cao Đồ thì đã có bạn đời, lại chẳng phải chưa từng "làm" qua, vậy mà cứ như thể sợ mình ăn tươi nuốt sống cậu không bằng, e dè rụt rè đến phát bực.
Chẳng lẽ cậu ta lại trung trinh với Omega của mình đến mức này, còn muốn giữ thân như ngọc nữa sao?
Thẩm Văn Lang đã sớm chuẩn bị sẵn tâm lý cho mình, đến khi Cao Đồ lại một lần nữa "lén lút" nhìn sang, anh bất ngờ mở mắt, trực tiếp bắt gặp ánh mắt của cậu.
"Bình thường cậu cũng tán tỉnh Omega của mình như vậy sao?"
Cao Đồ tròn mắt, khẽ nói:
"Tôi đâu có... tán tỉnh..."
Thẩm Văn Lang đứng dậy bước đến, Cao Đồ đã cụp mắt xuống, không nhìn anh nữa, cũng chẳng nhận ra Thẩm Văn Lang đã tới gần.
Mãi đến khi Thẩm Văn Lang lại nâng cằm cậu lên lần nữa, cậu mới giật mình.
"Chẳng lẽ thư ký Cao bình thường cũng thích làm Omega ở dưới sàn nhà sao?"
Không đợi Cao Đồ trả lời, Thẩm Văn Lang liền tiện tay đè ngã cậu, trực tiếp lột phăng bộ đồ ngủ rộng thùng thình của đối phương, đưa tay chạm đến mục tiêu, động tác có chút mạnh bạo khiến Cao Đồ hô lên thành tiếng.
Thẩm Văn Lang bực bội, cả người nóng bừng, đưa tay gỡ bàn tay đang bịt miệng mình của Cao Đồ ra: "Chi bằng thư ký Cao chỉ dạy tôi cách khẩu giao như thế nào đi?"
Cao Đồ không trả lời, nhưng kích thích từ thân thể vừa nãy ép cậu phải rơi nước mắt.
Thẩm Văn Lang ghét nhất là nhìn thấy người khác khóc.
"Thư ký Cao chưa từng khẩu giao cho Omega của mình sao?
Hay là Omega đó phục vụ cậu?
Tôi không ngờ Thư ký Cao lại..."
"Không, tôi không có!"
Đây là lần đầu tiên Cao Đồ lớn tiếng ngắt lời Thẩm Văn Lang.
Anh cứ tưởng là vì nhắc đến chuyện tình cảm của Cao Đồ nên cậu mới phản ứng dữ dội như vậy.
Cơn giận lại càng bùng lên dữ dội, anh thô bạo bế Cao Đồ rời khỏi góc tường chật hẹp, ném thẳng lên giường.
"Nếu không tự khống chế nổi thì lấy tay che mặt lại, đừng có bắt chước mấy Omega suốt ngày chỉ biết khóc lóc...
Rốt cuộc là ai mới là người chịu thiệt hả..."
Nơi nhạy cảm của Cao Đồ bị phơi bày trước không khí, cậu không thể chịu đựng những lời nhục mạ của Thẩm Văn Lang thêm lần nào nữa, đành vùi mình vào trong chăn.
Nhưng mà, chăn đã bị Thẩm Văn Lang đắp mấy đêm rồi, vải cotton mềm mại đã dính đầy pheromone của anh.
Cậu cũng không thể lờ đi những cảm giác khác lạ ở phía hạ thân, tuyến thể càng lúc càng nóng.
Cao Đồ dùng tay che nó lại, cố gắng bằng mọi cách để ngăn pheromone tràn ra ngoài.
Nhưng cơ thể Omega lại cực kỳ nhạy cảm.
Tuy kỹ thuật của Thẩm Văn Lang rất kém, răng lại thường xuyên vô tình sượt trúng "Cao Đồ nhỏ" nhưng vì anh là người mà Cao Đồ thầm yêu hơn mười năm nay, chỉ riêng sự hiện diện của Thẩm Văn Lang đã như là một liều thuốc kích dục, huống chi tay, môi và lưỡi của Thẩm Văn Lang cứ liên tục bủa vây khắp nơi đó.
Cao Đồ cảm thấy không chỉ phía trước sắp mất kiểm soát, mà ngay cả hậu huyệt cũng bắt đầu tiết ra mật dịch.
Cậu cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, muốn bị xâm chiếm, thô bạo hơn một chút, đau đớn hơn một chút.
Thậm chí có một chút ham muốn pheromone hương diên vĩ của Thẩm Văn Lang.
Lúc này, Thẩm Văn Lang nhìn chằm chằm vào con số đếm ngược, thấy vẫn còn một khoảng thời gian nữa, nhưng eo và gốc đùi của Cao Đồ không ngừng run rẩy, trông như sắp không chịu nổi nữa, đành phải dùng ngón tay đè lại phần đỉnh.
"Cao Đồ!
Chết tiệt, sao cậu nhạy cảm thế!
Vẫn chưa hết giờ đâu, cố thêm chút nữa đi!"
Cao Đồ vùi mặt mình vào trong chăn, rầm rì rầm rì, chỉ khe khẽ phát ra hai tiếng nức nở.
Thẩm Văn Lang lại cảm thấy eo của Cao Đồ tuy vẫn còn run rẩy nhưng biên độ đã nhỏ đi nhiều, thế là lại cúi người xuống.
Chiếc lưỡi mềm mại và ấm nóng lần nữa thay thế ngón tay thon gầy lạnh lẽo.
Tấm ga giường dưới thân Cao Đồ bị mồ hôi thấm ướt, mùi xô thơm nhè nhẹ, quyến rũ từ từ lan tỏa trong không khí.
Thấy thời gian sắp hết, Thẩm Văn Lang dùng lưỡi liếm hai viên bi trên cùng, liếm xuống, mút lấy lỗ nhỏ trên đỉnh rồi nhẹ nhàng cắn.
Hắn cố ý véo eo Cao Đồ để ngăn cậu ta nhảy lên.
Sau đó, miệng cậu ta tràn ngập một thứ chất lỏng đặc sệt, tanh tưởi.
Thẩm Văn Lang nghẹn ngào đứng dậy, ho vài tiếng.
Cao Đồ không để ý đến sự tê liệt của mình, dùng tay chống đỡ, bò ra khỏi chăn.
Thấy đã sắp đủ 30 phút, Thẩm Văn Lang dùng lưỡi chăm sóc hai viên bi bên dưới, liếm lên phần thân, mút lấy lỗ nhỏ trên đỉnh rồi nhẹ nhàng cạ qua một chút.
Anh cố ý nhéo eo Cao Đồ để ngăn cậu ta ưỡn lên.
Sau đó, miệng anh tràn ngập một thứ chất lỏng đặc sệt, hơi tanh.
Thẩm Văn Lang bị sặc, ho vài tiếng.
Cao Đồ cố gắng lờ đi khoái cảm còn sót lại của cơ thể, nhấc người dậy, chui ra khỏi chăn.
Tiếng nhạc máy móc vô tình vang lên, cắt ngang lời xin lỗi run run của Cao Đồ.
Đồng hồ đếm ngược trên tường lại biến mất, dòng chữ quen thuộc xuất hiện trở lại.
Chúc mừng người chơi hoàn thành nhiệm vụ sớm.
Khu vực bếp được mở khóa trong thời gian giới hạn, có thể nhận đồ ăn và nước uống.
Thưởng thêm: nhà tắm được mở khóa tạm thời.
Cao Đồ định mở miệng lần nữa, nhưng Thẩm Văn Lang đã xoay người vào nhà vệ sinh súc miệng.
Cao Đồ vội vàng trèo xuống giường, nhặt chiếc quần rơi dưới đất mặc lại, cũng không kịp thay cái mới, cuống cuồng thay ga trải giường, trong lúc đó vì chân mềm nhũn mà ngã mấy lần liền.
Sau khi súc miệng xong, Thẩm Văn Lang vẫn cảm thấy cơ thể nóng ran chưa tan hết.
Ban đầu anh tưởng cảm giác này đến từ sự xấu hổ và bực bội, nhưng giờ xem ra dường như còn có nguyên nhân khác.
Thẩm Văn Lang không gọi được tên của cảm giác đó, liền xoay người đi tắm nước lạnh thêm lần nữa.
Khi Thẩm Văn Lang bước ra, nhìn thấy Cao Đồ đang mặc áo dài tay quần dài, phần da thịt lộ ra bên ngoài cũng đỏ bừng cả lên.
Cơn nóng trong người lại trỗi dậy lần nữa.
"Đi rửa ngay cái mùi trên người cậu đi, thối chết được."
Sắc mặt ửng đỏ của Cao Đồ thoáng chốc tái nhợt, màu ửng đỏ ở phần xương quai xanh cũng biến mất.
Cậu cứ nghĩ rằng pheromone của mình đã tràn ra quá nhiều.
Vội ôm ga giường vừa thay chạy vào nhà vệ sinh, suốt dọc đường còn khẽ lẩm bẩm xin lỗi: "Xin lỗi..."
Cao Đồ ở trong nhà vệ sinh loay hoay rất lâu.
Thẩm Văn Lang đẩy cửa bếp ra thì phát hiện, đồ ăn hôm nay lại quay về thành cơm hộp, lập tức mất hết khẩu vị.
Bình thường miệng lưỡi của Thẩm Văn Lang đã kén chọn, nên chỉ ăn qua loa vài miếng rồi không đụng đũa nữa.
Lúc Cao Đồ bước ra khỏi nhà vệ sinh, Thẩm Văn Lang đã quay lại chỗ quen thuộc để đọc sách — cũng chính là nơi Cao Đồ vừa nằm lúc nãy.
Cậu không dám nhìn thêm, lập tức quay người vào bếp, đóng cửa lại.
Thẩm Văn Lang nhìn bóng lưng còn mang theo hơi nước của Cao Đồ, ngọn lửa trong người lại âm thầm bốc lên, hương hoa diên vĩ cũng dần trở nên nồng đậm, xen lẫn mùi cháy thoang thoảng.
Thấy Thẩm Văn Lang ăn không nhiều, còn Cao Đồ lo rằng lát nữa anh sẽ đói muốn quay lại ăn thêm chút, liền vội vàng ăn sạch phần của mình, sau đó chui tọt vào "tổ an toàn" như đà điểu chui đầu vào cát.
Tiếng nhạc hệ thống lại một lần nữa vang lên, bóc trần lời nói dối mà Cao Đồ đã giấu kỹ suốt mười năm — không còn chỗ nào để trốn.
Nhiệm vụ ngày thứ 6 bắt đầu:
01: Người chơi Thẩm Văn Lang tự cắt bỏ tuyến thể của mình.
02: Người chơi Thẩm Văn Lang xuất tinh vào cơ thể bạn đồng hành, nhưng bị cấm phóng ra pheromone, cấm đánh dấu.
Phải hoàn thành ít nhất một nhiệm vụ trong ngày.
Không hoàn thành hoặc vi phạm quy tắc sẽ bị trừng phạt.
Trên tủ đầu giường bỗng xuất hiện thêm: chất bôi trơn, thuốc kích dục, rượu, và một số đồ chơi tình thú, còn dao cưa đã biến mất, chỉ còn lại con dao găm ánh lên tia lạnh lẽo.
Thẩm Văn Lang biết Cao Đồ là một Beta, vậy nên hai nhiệm vụ có thay đổi đều nhắm đến thân phận thật sự đã thay đổi của anh.
Tuyến thể đối với Alpha giống như tim vậy, nếu mất đi tuyến thể thì tính mạng cũng không thể giữ.
Thẩm Văn Lang giơ tay ném thẳng cuốn sách đang cầm vào tường, lực tay quá mạnh khiến bìa sách bật tung, từng trang giấy rơi lả tả khắp sàn.
Anh lại quay đầu nhìn về phía Cao Đồ, người vẫn không hề có động tĩnh nào — không hiểu sao, trông Cao Đồ lại giống như người bị đả kích mạnh hơn cả.
Rõ ràng cái trò chơi chết tiệt này là nhằm vào mạng sống của mình, vậy mà...
Lúc Thẩm Văn Lang vươn tay về phía tủ đầu giường, Cao Đồ bất ngờ đứng dậy, bước đến mép giường, quỳ ngồi xuống trước mặt Thẩm Văn Lang.
Bàn tay đang vươn ra của Thẩm Văn Lang vừa chạm vào vai Cao Đồ thì bị nhiệt độ nóng rực xuyên qua lớp áo làm giật mình, liền lập tức rụt tay lại.
"Cậu làm gì..."
Câu hỏi còn chưa kịp thốt ra, đã nghẹn lại nơi cổ họng của Thẩm Văn Lang.
Cao Đồ giơ tay vén cổ áo ngủ, xé miếng dán ức chế dành riêng cho Omega xuống.
Tuyến thể không còn bị che chắn, mấy ngày qua bị ảnh hưởng bởi pheromone của Alpha mà mình thích, nay đã trở nên sưng trướng rõ rệt.
Hương thơm thanh nhã của xô thơm lập tức lan khắp gian phòng không lớn lắm, nhanh chóng chiếm cứ từng tấc đất.
Chẳng trách trong ký ức của anh, Cao Đồ chưa bao giờ mặc áo không cổ.
Trước kia chỉ nghĩ rằng vì đó là đồng phục trường học và yêu cầu mặc vest nơi công sở mà thôi, bây giờ nhớ lại, ngay cả đồ ngủ ở nhà cũng đều là kiểu cổ lật.
Cơn giận của Thẩm Văn Lang như bùng nổ, mùi diên vĩ đậm đặc phóng ra dữ dội, không khí xung quanh tựa hồ như bị thiêu cháy.
Cao Đồ bị tin tức tố của Alpha đè ép đến mức khó thở.
"Cao Đồ!
Cậu dám lừa tôi!
Rõ ràng cậu biết rõ thứ tôi ghét nhất chính là Omega!!!"
Ngày 6 - Ngày 7
Cao Đồ toàn thân run rẩy, chịu đựng áp lực đến từ pheromone bộc phát từ Alpha cấp S, ở khoảng cách gần như vậy thì không ai có thể miễn nhiễm, huống hồ cậu còn là một Omega bị rối loạn pheromone nghiêm trọng.
Chẳng mấy chốc, nỗi đau như thiêu đốt khắp cơ thể khiến Cao Đồ không còn quỳ nổi, khóe môi đã rớm máu, nhỏ từng giọt xuống nền nhà.
Cậu cảm thấy mình sắp ngất đi đến nơi, nhưng trong khoảnh khắc mờ mịt đó, cậu chỉ có một ý niệm: nhất định phải làm xong chuyện mà mình muốn trước khi mất đi ý thức.
Cao Đồ đưa tay, gắt gao níu lấy áo của Thẩm Văn Lang, hoàn toàn không để tâm đến câu nói "Đừng dùng đôi tay bẩn thỉu của cậu chạm vào tôi" đầy ghê tởm kia.
"Tôi đã bắt đầu giả làm Beta từ cái ngày mẹ tôi bỏ tôi đi.
Không phải tôi cố ý giấu anh về giới tính thật của mình...
Khi quen biết anh, tôi vẫn còn đang đi học, em gái lại đang bệnh nặng.
Tôi không thể để ba mình phát hiện ra tôi là Omega."
Cao Đồ nói xong thì lập tức xoay người, cầm lấy con dao găm và đâm ngược về phía tuyến thể của mình.
Lưỡi dao sắc bén mới chỉ chạm vào tuyến thể mỏng manh liền tạo ra một vết rách nhỏ, cơn đau dữ dội lập tức ập đến, toàn thân Cao Đồ như bị từng tế bào kịch liệt phản kháng, bàn tay cậu gần như không giữ nổi con dao.
Khi đang nghiến răng tiếp tục đâm sâu hơn, đột nhiên Thẩm Văn Lang bật ra một tiếng kêu đau đớn, ngã thẳng từ trên giường xuống đất.
Âm thanh cảnh báo lập tức vang lên, chói tai hơn cả lần trước:
Phát hiện hành vi vi phạm quy tắc của người chơi, xin tiếp nhận hình phạt.
Sau gáy của Thẩm Văn Lang, nơi tuyến thể Alpha cũng rỉ ra một tia máu.
Cao Đồ ném con dao găm đi, định tiến lại gần — lại bị ánh mắt hung dữ của Thẩm Văn Lang làm cho hoảng sợ.
"Mày nhìn đi, rốt cuộc mày phải cướp tuyến thể của tao mới cam tâm đúng không?"
Thẩm Văn Lang tự mình tiến đến gần, nhặt con dao găm vừa rơi bên cạnh Cao Đồ, nhưng Cao Đồ phản ứng cực nhanh, lập tức đè tay Thẩm Văn Lang lại.
Không biết dũng khí từ đâu trỗi dậy, Cao Đồ ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh:
"Thẩm tổng, tôi thích anh từ rất lâu rồi.
Từ thời còn đi học đã bắt đầu thích.
Cho nên tôi chưa từng quen ai, cũng chưa từng thân mật với bất kỳ ai.
Tôi vẫn... sạch sẽ.
Người bạn đời Omega mà tôi nói, chỉ là bịa ra để che giấu thân phận thôi.
Dù sao quy tắc của trò chơi cũng cấm phát tán pheromone, cấm đánh dấu... anh cứ xem tôi như một Beta là được."
Nhân lúc Thẩm Văn Lang vì đau đớn nơi tuyến thể mà tạm thời mất đi sức lực, Cao Đồ chủ động cúi người hôn anh, cả thân mình quỳ ngồi lên người anh.
Bàn tay run rẩy bắt đầu tháo cúc áo ngủ của anh.
Khi vừa tháo được chiếc cúc đầu tiên ở cổ áo, Thẩm Văn Lang đã kịp hồi thần, lập tức hất mạnh Cao Đồ ra.
Anh nghiêng mặt, nhìn Cao Đồ cũng đang run rẩy toàn thân vì cơn đau.
Trong ấn tượng của anh, Cao Đồ luôn là người dịu dàng, vụng về, thậm chí có chút ngốc nghếch.
Cậu chưa từng bộc lộ trước mặt anh vẻ mặt hôm nay — nồng nhiệt yêu thích, hối hận, và cảm xúc như sắp đốt cháy chính mình, liều lĩnh không lối thoát.
Thẩm Văn Lang chống tay ngồi tại chỗ, thở dốc bình ổn lại cơn khó chịu.
Đến khi lấy lại bình tĩnh, Cao Đồ đã bò đến bên anh.
Khi Cao Đồ định chạm vào anh lần nữa, Thẩm Văn Lang mở miệng, vẫn là câu nói ấy:
"Đừng lấy đôi tay dơ bẩn của cậu chạm vào tôi."
Cao Đồ như không nghe thấy, chỉ là động tác khựng lại trong thoáng chốc.
Khi tay sắp chạm tới, Thẩm Văn Lang nghiêng người né tránh, sau đó đứng dậy.
"Cậu tự lên giường nằm đi.
Tôi không thích làm chuyện đó dưới sàn."
Cao Đồ sững người, nhất thời không kịp phản ứng.
Thẩm Văn Lang cũng không muốn lặp lại lần thứ hai, chỉ lặng lẽ đi đến bên giường, tự mình cởi áo, thu lại pheromone của mình.
Lúc này Cao Đồ mới chậm rãi đứng dậy.
Thẩm Văn Lang là Alpha đỉnh cấp, tuy ban nãy chịu đau đớn dữ dội nhưng giờ đã ổn định lại.
Còn Cao Đồ thì không.
Cơn khó chịu trong cơ thể khiến từng cử động của cậu trở nên vô cùng chậm chạp.
Sau khi Cao Đồ trèo lên giường, cậu nằm ngửa bên cạnh Thẩm Văn Lang.
Thẩm Văn Lang trở người đè lên, bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo ngủ của Cao Đồ.
Cao Đồ nhắm chặt mắt, không dám nhìn những động tác của Thẩm Văn Lang.
Trong suốt quá trình, Thẩm Văn Lang không nói một lời nào, động tác cũng chẳng thể gọi là dịu dàng, thậm chí có phần thô bạo.
Làn da của Cao Đồ khác với những Omega trắng trẻo khác, không dễ để lại dấu vết chỉ vì một cái chạm.
Ngay cả vóc dáng cũng chẳng giống một Omega mềm mại nhỏ nhắn, mà là cơ thể mang theo lớp cơ mỏng, trông càng thêm săn chắc đàn hồi.
Thẩm Văn Lang không hề sử dụng bất kỳ vật dụng nào trên tủ đầu giường, vì thế cuộc ân ái càng trở nên trực tiếp và thô bạo, không có quá nhiều dạo đầu hay vuốt ve, chỉ là ép buộc xâm nhập thẳng vào thân thể của Cao Đồ.
Cao Đồ không dám phát ra âm thanh nào, đến cả nhịp thở cũng cố ý nén lại.
Thẩm Văn Lang có thói quen thích cắn người, gần như toàn thân Cao Đồ đều in lại dấu răng, đặc biệt là đầu vai và giữa hai chân, dấu vết càng thêm rõ ràng.
Khi không chịu đựng nổi, Cao Đồ muốn vươn tay ôm lấy đối phương, vừa nhấc tay lên đã bị ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Văn Lang ép phải thu về, đến cả chủ động đòi hôn cũng không dám.
Cao Đồ rất muốn Thẩm Văn Lang dịu dàng với mình một chút, rất muốn được anh hôn một cái.
Dù Thẩm Văn Lang thực sự rất thô bạo, khiến cậu đau đến mức không chịu nổi, nhưng chính cơn đau ấy lại khiến Cao Đồ nhận ra—đây là Thẩm Văn Lang thật, là người mà cậu đã thầm yêu suốt bao nhiêu năm, chứ không phải là Thẩm Văn Lang hư ảo trong vô vàn những lần tưởng tượng của cậu.
Cao Đồ vốn đã nhạy cảm, nay lại càng trở nên mềm yếu hơn dưới những hành động như dồn ép của Thẩm Văn Lang.
Kỳ lạ thay, cậu lại cảm thấy vui và thỏa mãn, toàn thân toàn tâm chìm đắm vào cuộc hoan ái ấy, không giữ lại chút gì.
Ngay khoảnh khắc Cao Đồ lên đỉnh lần đầu tiên, Thẩm Văn Lang nhìn thấy biểu cảm của cậu—đôi mắt thường ngày bị kính che lấp nay đẫm sương mờ, khóe mắt phiếm hồng, ngẩn ngơ nhìn mình không chớp.
Lúc ấy, Thẩm Văn Lang bỗng hiểu ra — Cao Đồ đang đòi mình một nụ hôn.
Lần đầu tiên trong suốt cuộc ân ái, Thẩm Văn Lang chiều theo ý cậu.
Anh hôn cậu rất nhiều lần.
Cao Đồ bị hôn đến choáng váng, sợi dây lý trí vốn đã mỏng manh dần bị khoái cảm gặm đứt, trở nên bạo dạn hơn.
Khi bị Thẩm Văn Lang thúc mạnh, cậu dùng chân khẽ cọ vào eo anh ra hiệu chậm lại; lúc bị chạm trúng điểm nhạy cảm, cũng không nén được mà rên lên; lúc bị cắn, cậu khẽ nức nở.
Giọng của Cao Đồ trầm thấp, khàn khàn đầy kiềm nén, lại vô cùng gợi cảm — khiến Thẩm Văn Lang say mê không thôi.
Thẩm Văn Lang là Alpha cấp S, thể lực tất nhiên vô cùng dồi dào.
Do đã kìm nén suốt một thời gian dài, lần đầu được giải toả dục vọng, quá trình kéo dài đến mức gần như vô tận.
Lúc Thẩm Văn Lang thỏa mãn rút ra, Cao Đồ vừa được giải thoát liền lập tức thiếp đi vì kiệt sức.
Thẩm Văn Lang đứng dậy vào phòng tắm, bưng ra một chậu nước, cẩn thận giúp Cao Đồ lau chùi thân thể, miệng lại không quên làu bàu hai câu:
"Cũng đâu phải không trả lương cho cậu, sao lại sống ở chỗ nhỏ thế này, đến cả bồn tắm cũng không có."
Trên người Cao Đồ đầy rẫy những vết tích khiến người nhìn cũng phải rùng mình.
Vết bầm nơi hông do bàn tay siết chặt đã chuyển sang xanh tím, những chỗ khác cũng chẳng khá hơn là bao.
Dưới thân thậm chí còn có vết máu lẫn với dịch thể trắng đục do lúc đầu Thẩm Văn Lang quá thô bạo.
Tuyến thể sau gáy vẫn còn đang rỉ máu mờ mờ.
Thẩm Văn Lang đưa tay ra sau sờ cổ mình, vết thương do bị dao cắt đã kết vảy.
Anh khẽ thở dài, lẩm bẩm:
"Omega đúng là yếu ớt đến kỳ lạ."
Dọn dẹp xong cho Cao Đồ, Thẩm Văn Lang bế cậu xuống giường, tạm thời đặt lên tấm đệm trải dưới sàn.
Anh thay ga giường sạch sẽ, rồi lại cẩn thận ôm Cao Đồ trở lại nằm ngay ngắn.
Xong xuôi đâu đấy, anh mới quay vào phòng tắm tắm rửa.
Khi bước ra, lập tức bị pheromone của Cao Đồ ập thẳng vào mặt.
Sắc mặt Thẩm Văn Lang lập tức sa sầm.
Mùi xô thơm vốn dịu dàng thanh nhã vì chủ nhân đang trong trạng thái căng thẳng mà trở nên ngột ngạt, đậm đặc đến mức ngay cả anh cũng cảm thấy khó thở.
Cao Đồ ban đầu nằm rất ngay ngắn, lúc này đã co rúm người lại, chăn người bị ôm chặt vào trong ngực, gương mặt lấm tấm mồ hôi.
Thẩm Văn Lang cúi người sờ thử từng chỗ trên người cậu, nơi nào cũng nóng bất thường.
Thẩm Văn Lang nhìn vào màn hình giám sát, mở miệng nói:
"Có thể cho ít thuốc không?"
Ngay lập tức, một hàng chữ nhỏ hiện lên:
Vì không xác định được chính xác tình trạng cơ thể người chơi, sẽ mở hộp thuốc cá nhân.
Ngăn kéo dưới cùng của tủ đầu giường bật mở theo giọng nói.
Bên trong chất đầy các loại thuốc ức chế: có loại tiêm, dạng hít, cả viên uống, còn có vài loại thuốc giảm đau mạnh với tác dụng khác nhau—nhưng những thứ này đều không phù hợp.
Thẩm Văn Lang trầm ngâm suy nghĩ, rồi ánh mắt dừng lại ở góc ngăn kéo, nơi đặt mấy lọ thuốc nhỏ.
HS vốn xuất thân từ công ty công nghệ sinh học, với kiến thức chuyên ngành, Thẩm Văn Lang đương nhiên nhận ra thuốc điều trị rối loạn tin tức tố.
Sau khi cho Cao Đồ uống thuốc, anh còn giải phóng một ít pheromone của mình để hỗ trợ ổn định.
Lúc này Cao Đồ mới dần bình tĩnh lại, cơn sốt cao cũng từ từ hạ xuống.
Lúc này Thẩm Văn Lang mới có tâm trí lật xem bệnh án mà Cao Đồ giấu kỹ dưới cùng.
Xem xong, anh đặt lại y nguyên vị trí cũ, rồi xoay người lên giường, ngồi ở góc giường, nhìn gương mặt yên ổn của Cao Đồ, trong lòng Thẩm Văn Lang khẽ nghĩ — Kỳ thực anh cũng thích Cao Đồ.
Không phải cái kiểu Alpha yêu Omega theo bản năng, mà là cảm giác thích khi được ở bên Cao Đồ, một cảm giác rất an tâm.
Bình thường chỉ cần quay đầu lại, là Cao Đồ đã luôn đứng ngay phía sau mình.
Bao nhiêu năm nay, ngoại trừ năm đầu tiên sau khi tốt nghiệp, gần như ngày nào anh cũng gặp Cao Đồ.
Có một điều rất rõ ràng — năm đầu tiên sau khi tốt nghiệp đó, cuộc sống của anh... vô cùng tẻ nhạt.
Anh thích những ngày có Cao Đồ bên cạnh.
Anh không thể chấp nhận việc Cao Đồ biến mất khỏi tầm mắt của mình.
Khi hồi tưởng quá khứ, Thẩm Văn Lang chợt nhớ ra — lý do khiến anh xuất hiện ở nơi này, có lẽ là bởi đêm đó anh đã gọi tên Cao Đồ.
Thì ra... người mình lựa chọn, là Cao Đồ.
Cao Đồ ngủ một mạch đến tận khi bị âm thanh hệ thống đánh thức.
Mở mắt ra, quay đầu nhìn—trên tường đã hiện lên nhiệm vụ cuối cùng.
Nhiệm vụ ngày thứ 7 bắt đầu:
01: Người chơi Thẩm Văn Lang hoặc bạn đồng hành tự cắt bỏ tuyến thể của mình.
02: Người chơi Thẩm Văn Lang đánh dấu tạm thời bạn đồng hành.
Phải hoàn thành ít nhất một nhiệm vụ trong ngày.
Không hoàn thành hoặc vi phạm quy tắc sẽ bị trừng phạt.
Đây là nhiệm vụ cuối cùng, sau khi hoàn thành cửa phòng sẽ mở, người chơi có thể tự do rời khỏi trò chơi.
Cao Đồ nhìn Thẩm Văn Lang đang ngồi ở mép giường ngây người nhìn chằm chằm vào bức tường, bèn nhẹ tay nhẹ chân bò tới trước mặt anh, xoay người ngồi xếp bằng quay lưng lại với anh, cúi đầu để lộ tuyến thể sau gáy.
Những năm qua Cao Đồ vẫn luôn sống như một Beta, chưa từng học qua lớp sinh lý mà một Omega nên học, cũng không biết cách dùng phermone để dụ dỗ Alpha mình yêu thích, khiến Alpha bị hấp dẫn mà chủ động đánh dấu mình.
Cậu chỉ có thể ngoan ngoãn dùng tay xoa nhẹ tuyến thể, để tuyến thể vì chịu kích thích bên ngoài mà tự mình tỏa ra pheromone.
Thẩm Văn Lang chăm chú nhìn sau gáy của Cao Đồ — tuyến thể đã bị xoa đến ửng đỏ.
Anh nhớ trong hồ sơ bệnh án của Cao Đồ có ghi rõ lời dặn của bác sĩ: không được tùy tiện quan hệ với Alpha, không được tùy tiện bị đánh dấu, trừ khi là một Alpha lâu dài có thể cùng đồng hành chữa trị.
Thẩm Văn Lang đoán, sau khi trò chơi kết thúc, Cao Đồ nhất định sẽ không đến cầu xin anh cùng mình chữa bệnh, cũng nhất định sẽ không tiếp tục giữ thân phận Omega trước mặt anh nữa, mà sẽ tiếp tục thản nhiên giả làm Beta như trước.
Thẩm Văn Lang đẩy Cao Đồ ra.
"Tôi sẽ không đánh dấu Omega.
Thu lại cái mùi dơ bẩn của cậu đi."
Cao Đồ không nghe lời, dùng hết sức mạnh bấm mạnh vào tuyến thể của mình, hương xô thơm lập tức trở nên nồng nặc.
Biểu cảm của cậu lúc này giống hệt như khi chủ động hôn Thẩm Văn Lang ngày hôm qua.
Cao Đồ lại níu lấy vạt áo Thẩm Văn Lang, dường như ngoài cách này ra, cậu chẳng biết làm sao để lấy lòng người khác.
"Thẩm tổng, tôi sẽ xin nghỉ cho đến khi đánh dấu tạm thời biết mất mới quay lại làm việc.
Nếu anh không muốn gặp tôi nữa, tôi sẽ đợi đến khi đánh dấu tạm thời biến mất rồi sẽ từ chức, sẽ không để ai biết chuyện đã xảy ra mấy hôm nay giữa chúng ta.
Thẩm tổng, chuyện này chỉ xảy ra trong game thôi, chỉ là một nhiệm vụ, không phải chuyện thật ngoài đời."
Thẩm Văn Lang rất ít khi thấy Cao Đồ nói nhiều như vậy.
Bình thường ở bên cạnh mình, cậu luôn ít lời, yên lặng, lúc làm việc cũng chỉ nói vài câu cần thiết.
Không ngờ trong hai ngày này, cậu lại có thể dùng mấy thứ lý lẽ chẳng biết học ở đâu ra để cố gắng thuyết phục anh.
Thẩm Văn Lang có chút muốn bật cười, lại thấy không đúng lúc.
Chỉ vỏn vẹn sáu ngày, vậy mà Cao Đồ dường như đã thay đổi hoàn toàn so với trong trí nhớ của anh.
Đây là Cao Đồ thật sự ư?
Hay chỉ là một NPC trong game trông y hệt như cậu?
Thấy Thẩm Văn Lang không nói không rằng cũng chẳng hành động gì, Cao Đồ bắt đầu cuống lên.
Nếu như là chuyện hôm qua, cậu còn có thể chủ động, nhưng hôm nay là đánh dấu tạm thời, nhất định phải do Thẩm Văn Lang tự nguyện mới được.
Chợt nhớ đến hôm mình đến nhà thư ký Hoa và gặp Thẩm Văn Lang, Cao Đồ hít sâu một hơi, đè nén cảm xúc rồi lại mở miệng:
"Nếu là vì thư ký Hoa...
Thẩm tổng yên tâm, tôi và thư ký Hoa không có quan hệ riêng tư gì, ngoài công việc cũng sẽ không giao lưu."
Thẩm Văn Lang khẽ nhướn mày, trong lòng thầm nghĩ: Ồ, ngốc như vậy thì chắc chắn là Cao Đồ thật rồi.
Ban đầu anh còn nghi ngờ cậu thích Hoa Vịnh, nhưng giờ xem ra...
Cậu đang ghen.
Là đang ghen với Thẩm Văn Lang anh đây.
"Cậu là một Omega mà dám quyến rũ Alpha để bị đánh dấu như vậy à?"
Cao Đồ cảm thấy mình như rơi vào vòng luẩn quẩn quái quỷ nào đó, nhưng vẫn ngoan ngoãn quỳ xuống trước mặt Thẩm Văn Lang, vươn tay ôm lấy anh, đưa phần gáy lên sát mặt anh – nơi tuyến thể chỉ cần anh hơi cúi đầu xuống là cắn tới được.
Thẩm Văn Lang chờ một lúc, Cao Đồ cũng không có thêm động tác gì, mà anh thì không vội – người sốt ruột sẽ chỉ là Cao Đồ thôi.
Quả nhiên, Cao Đồ nghiêng đầu, hôn khẽ lên vành tai Thẩm Văn Lang, cố gắng làm mềm giọng, nhưng giọng vẫn còn cứng ngắc:
"Thẩm tổng... hôn tôi một cái được không?"
Thẩm Văn Lang bật cười vì tức giận:
"Thư ký Cao quyến rũ Alpha đều chọn người ở công ty sao?"
Cao Đồ lúc này mới giật mình nhận ra, đây là lần đầu tiên cậu gọi thẳng tên Thẩm Văn Lang khi còn tỉnh táo.
"Thẩm Văn Lang... hôn em một cái được không?"
Thẩm Văn Lang cúi đầu, liếm mút tuyến thể của Cao Đồ.
Hương xô thơm mát dịu say lòng người dần trở nên đậm hơn.
Thẩm Văn Lang nghĩ, có lẽ anh cũng không ghét mùi hương của Cao Đồ như vẫn tưởng.
Răng nanh nhô ra, cẩn thận tránh vết thương, cắn vào tuyến thể vốn đã sẵn sàng từ lâu.
Cao Đồ lập tức mềm nhũn, hoàn toàn ngã vào lòng Thẩm Văn Lang.
Nhu cầu bị đè nén từ rất lâu của Omega rốt cuộc cũng được đáp ứng, khoái cảm mãnh liệt dội thẳng vào thần kinh, khiến Cao Đồ không kiềm được rên lên một tiếng, quần cũng trở nên ẩm ướt.
Cậu không muốn mình trở nên nhếch nhác thế này trước mặt Thẩm Văn Lang.
"Thẩm Văn Lang... cầu xin anh, nhanh lên một chút..."
Ngay khi khoảnh khắc đánh dấu hoàn tất, cửa phòng của Cao Đồ bỗng "cạch" một tiếng bật mở, rèm cửa lay động trong làn gió nhẹ, ánh nắng tràn vào, chiếu lên người cậu.
Cao Đồ biết... mình nên tỉnh lại rồi.
— Âm thanh hệ thống lại vang lên.
Chúc mừng người chơi đã hoàn thành nhiệm vụ, trò chơi đã ngắt kết nối.
Thẩm Văn Lang không chủ động đẩy Cao Đồ ra, mà Cao Đồ dù đã tỉnh lại, cũng chẳng muốn rời đi.
Cậu chỉ muốn nán lại thêm một chút, bởi vì... từ hôm nay trở đi, có lẽ sẽ không còn cơ hội như thế này nữa.
Trong lòng muốn làm nũng một chút, nhưng thực chất cũng chỉ ôm thêm được vài giây.
Khi Cao Đồ chống tay xuống giường định ngồi dậy, Thẩm Văn Lang lại đưa tay ôm lấy cậu vào trong lòng mình.
"Cao Đồ, không được biến mất... tôi sẽ chịu trách nhiệm với em."
"Thẩm tổng... không cần phải như vậy đâu."
"Cao Đồ, tôi không ghét mùi của em.
Tôi rất thích... cứ ở lại bên tôi đi."
"...Được."
"Thẩm Văn Lang... em yêu anh."