Cập nhật mới

Khác Tổng hợp các câu chuyện kinh dị về couple Lawsan.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
275946674-256-k267870.jpg

Tổng Hợp Các Câu Chuyện Kinh Dị Về Couple Lawsan.
Tác giả: lngngnvi
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

• Truyện có yếu tố kinh dị, chặt tay chặt chân, bắt cóc, bùa ngải,..v.v...Cân nhắc trước khi đọc.
• Tâm lý nhân vật không bình thường, vì yêu mà điên cuồng nên đừng ngạc nhiên nếu nó quá biến thái.
• Có vài cảnh H hơi rùng rợn.



sanji​
 
Tổng Hợp Các Câu Chuyện Kinh Dị Về Couple Lawsan.
1. Thịt.


Tôi yêu anh ta sâu đậm từ khi chúng tôi còn là học sinh.

Có lẽ tình yêu của chúng tôi là tình yêu sét đánh.

Tôi yêu anh từ cái nhìn đầu tiên và càng yêu anh nhiều hơn mỗi khi ta gặp mặt.

Anh cũng yêu tôi nhưng anh chẳng thể nào biết được tôi yêu anh nhiều đến mức nào.

Ngày anh tỏ tình với tôi, tôi nghĩ rằng đây là ngày hạnh phúc nhất đời mình.

Và ngày anh cầu hôn tôi, đeo cho tôi chiếc nhẫn cưới quý giá ấy, tôi đã thực sự rất hạnh phúc.

Thật lạ là tình yêu này chẳng hề bị cấm cản chúng ta cứ thế đến với nhau thật dễ dàng.

Thậm chí, anh chị em của tôi còn ủng hộ mối quan hệ này, bố của tôi còn mua cho tôi một căn hộ riêng để làm quà cưới cho chúng tôi.

Tôi thấy mình như đang mơ vậy.

Chúng tôi về bên nhau, sống chung một mái nhà.

Tôi và anh hiểu thêm về nhau.

Biết được nhiều bí mật mà đối phương thầm dấu kín, hầu như là tật xấu.

Vậy mà chúng ta cũng chưa một lần cãi vã.

Ngày đầu tiên đi làm công việc bác sĩ, anh bảo mình sẽ thường xuyên về muộn, thời gian ở nhà sẽ ít hơn.

Tôi cũng luôn kiên nhẫn chờ đợi anh về ăn cơm cùng.

Bữa cơm muộn mà lại ấm cúng, vui vẻ hạnh phúc biết bao.

Anh luôn hôn lên trán tôi mỗi khi đi làm, nụ hôn ấy làm tôi cảm thấy thật hạnh phúc, làm cho cả ngày tôi luôn tràn đầy năng lượng.

Mỗi khi đi làm về, anh trông thật mệt mỏi và thiếu sức sống, anh có biết được tôi rất đau xót và muốn anh nghỉ việc luôn không?

Anh nói anh yêu tất cả thuộc về tôi.

Nụ cười, mái tóc, đôi mắt, đồ ăn tôi nấu, tính cách của tôi đều làm anh hài lòng.

Anh đâu biết tôi phải cố gắng cười trước mặt anh, bỏ qua những khó khăn đau khổ tôi phải chịu.

Anh đâu biết mái tóc ấy tôi luôn chăm chút bảo vệ cẩn thận lắm mới có được.

Anh đâu biết đôi mắt của tôi đã khóc bao nhiêu lần mới được cái vẻ đẹp long lanh, tinh khiết, đẫm buồn.

Anh đâu biết đồ ăn tôi nấu phải làm đi làm lại bao nhiêu lần mới đạt được vị ngon anh yêu thích.

Anh đâu biết tính cách anh yêu đều là bộ mặt giả của tôi, tôi cũng mệt mỏi với cái trò chơi diễn xuất này lắm rồi nhưng tôi vẫn luôn cố gắng cũng vì...sợ mất anh.

Tôi sợ rằng chỉ cần tôi tạo ra một sai lầm nhỏ là anh có thể rời xa tôi bất kì lúc nào.

Tôi yêu anh bằng cả con tim này...

Vì quá yêu anh nên tôi không cho phép một ai khác quá thân thiết với anh.

Bất kì một ai kể cả phái nữ, đúng vậy là những người tôi luôn yêu thương, bảo vệ và thề rằng sẽ không bao giờ đánh họ dù có phải chết.

Nhưng nếu ám sát họ chắc không phạm phải lời thề ấy đâu nhỉ?

Tôi biết anh là gay nhưng nhỡ đâu anh phải lòng một cô gái thì sao, trên đời này không có gì là không thể, tôi phải thận trọng giữ anh bên mình.

Anh đẹp trai, lạnh lùng như thế thì cô gái nào gặp anh mà chẳng thích anh chứ.

Lúc biết anh có người trợ lý riêng là phụ nữ, lại còn rất nóng bỏng, xinh đẹp, độc thân và gần gũi với anh.

Tôi đã không thể chịu đựng được.

Tôi đã... thuê người đâm chết cô ta và dàn dựng như một tai nạn giao thông bình thường.

Thật đáng tiếc cho một người phụ nữ đẹp như vậy.

Biết sao được "Hồng nhan bạc phận" mà.

Dần dần tôi thấy anh thân thiết với nhiều người hơn nữa.

Một quý cô mới gặp trong bữa tiệc đã khoác tay anh, anh còn cười với cô ấy.

Một bệnh nhân nữ được anh cứu sống đã bày tỏ tình cảm của mình với anh.

Một nữ y tá lúc nào cũng kè kè bên cạnh anh như hình với bóng.

Đến cả một thực tập sinh còn tặng quà cho anh.

Tất cả cũng đều bị tôi xử lý gọn gàng.

Quý cô kia uống phải rượu độc mà chết.

Bệnh nhân nữ kia bị sát thủ ám sát, dùng dao mổ đâm hàng trăm vết vào người.

Nữ y tá kia bị bắt cóc tra tấn hành hạ đến mức phải tự dùng dao cắt cổ tự tử.

Cô thực tập sinh kia thì bị giết hại rồi các phần thân thể bị chia ra làm nhiều mảnh nhỏ, mỗi phần đặt vào chiếc hộp quà được gửi đến nhà bố mẹ và người thân của cô.

_________________________________________

Mọi người thân thiết với anh đều chết bất đắc kỳ tử.

Đồng nghiệp và bạn bè cũng vì thế mà chẳng dám thân thiết với anh như trước.

Họ cho rằng Law là điềm xui xẻo.

Anh là một bác sĩ giỏi nhưng lại hại chết người vì sự xui xẻo của mình.

Ở bệnh viện nơi anh làm việc cũng dần có thêm một quy tắc ngầm " Đừng động vào Trafargar Law ".

Từ đó anh có thêm biệt danh là "Bác sĩ tử thần".

Biệt danh ấy còn nổi tiếng đến mức lên cả báo.

"Hot!

Lại thêm một người nữa mất mạng vì quá thân thiết với 'bác sĩ tử thần' Law!"

Cộng đồng mạng xôn xao bàn tán:

-" Nên cho anh ta nghỉ việc đi!"

-"Bác sĩ mà lại khiến người ta thiệt mạng?!

Thật nực cười!"

-" Thật đẹp trai mà lại mang lại xui xẻo chết người!

Tôi cũng không dám ngắm vẻ đẹp của anh ta nữa!"

Vì quá sợ những áp lực của cộng đồng mạng cũng như sợ hãi Law nên giám đốc bệnh viện đã cho Law nghỉ việc.

Law cũng chẳng quan tâm mà đồng ý.

Anh trở về nhà với gương mặt thoáng buồn, mệt mỏi và chán nản.

Mở cửa đi vào, anh đã nghe thấy tiếng chào quen thuộc của người con trai tóc vàng :

-"Mừng anh về nhà" Cậu có chút ngạc nhiên khi anh về sớm hơn thường lệ.

Law chạy đến ôm Sanji từ đằng sau khi cậu đang nấu bữa tối.

Anh thì thầm vào tai cậu :

-"Sanji-ya, em lúc nào cũng thật ngọt ngào và dễ thương.

Đột nhiên anh thấy có lỗi với em quá."

-"Thôi nào Law, ở công ty có việc gì à?"

-"Đúng là chỉ mình em hiểu anh nhất!

Anh bị đuổi việc rồi!

Anh không biết nên làm bác sĩ tiếp hay đi làm kiếm sĩ với Zoro đây, hay là ở nhà với em.

Dù sao thì làm bác sĩ cũng là ước mơ của anh!"

-"Vậy thì anh cứ ở nhà với em mấy ngày này đi!

Còn chuyện làm bác sĩ thì...em chắc chắn là cái bệnh viện ấy sẽ đến tận nhà anh đón anh về làm thôi!

Anh là một bác sĩ giỏi mà!"

-"Cảm ơn em, lời khuyên thật đáng yêu"

-"Anh đi tắm trước đi, em chuẩn bị nước rồi đấy!"

Law bắt đầu đi vào nhà tắm, cậu liền lấy

chiếc điện thoại ra gọi cho chị gái của mình.

-Sanji: Reiju!

-Reiju: Sanji hả!

Có chuyện gì vậy?

Muốn thủ tiêu người nào thế?

-Sanji: Tên giám đốc bệnh viện Law đang làm.

Nhớ trước khi giết hắn phải ép hắn viết bản di chúc trao lại chức giám đốc cho một ai đó hiểu chuyện một chút rồi mời Law về đó làm việc!

-Reiju: Được rồi!

Chị cho Robin - con gái hắn lên làm giám đốc nhé!

-Sanji: Bạn gái chị hả?!

-Reiju: Ừm!

Mà bao giờ em mới về nhà đây, còn phải thừa kế tài sản nữa...

-Sanji: Để sau đi...

*Tút tút ngắt máy*

Đúng như dự đoán, tên giám đốc chết một cách bất ngờ, uống thuốc ngủ quá liều mà chết chỉ để lại một bản di chúc có nội dung là nhường chức giám đốc cho cô con gái nhỏ của mình.

Cô ta đến tận nhà Law mời anh về làm việc.

Anh bất ngờ lắm nhưng không nghĩ ngợi gì nhiều mà lại tin rằng đó là may mắn mà Sanji truyền cho anh.

_________________________________________

*Cốc cốc cốc - tiếng gõ cửa*

-"Cô cho gọi tôi có việc gì, giám đốc!"

-"Không có việc gì, chỉ là tôi tò mò về gia đình hạnh phúc của anh thôi!"

Robin đặt tay lên cằm nhìn anh cười nhạt.

-"Tò mò về chuyện gì?"

-"Tôi tò mò rằng anh có biết được thân phận thật sự của vợ mình không?

Tôi cá rằng với khí chất ấy, vợ anh phải là trùm Mafia đấy chứ!"

-"Sanji chỉ là một đầu bếp thôi, cho dù em ấy là ai đi nữa thì tôi cũng sẽ luôn yêu em ấy nên đừng xía vào chuyện nhà tôi nữa!"

Law có vẻ tức giận khi Robin cố hỏi về Sanji.

-"Anh không tò mò tại sao những người gần gũi với anh đều chết thảm ư?

Giống như vợ anh đã giết họ để tránh việc anh ngoại tình vậy!"

-" Tôi tin rằng Sanji sẽ không làm thế, em ấy là người quý trọng phụ nữ và chẳng có lý do gì để em ấy làm thế cả.

Tôi tin rằng em ấy là bùa hộ mệnh của tôi, luôn truyền cho tôi năng lượng may mắn!"

_________________________________________

Law chẳng mấy để tâm vào mấy chuyện đồn thổi về mình, anh chấp nhận cái biệt danh quái quỷ kia và vẫn đi làm bình thường.

Ngày nào cũng vậy, trước khi đi làm thì hôn lên trán cậu chào tạm biệt, cố gắng làm việc thật nhanh để trở về nhà, nó thật mệt mỏi nhưng cũng thật hạnh phúc khi về nhà là được ăn cơm cùng cậu.

Thỉnh thoảng, anh còn mời cậu tham gia các bữa tiệc do đồng nghiệp hoặc bạn bè tổ chức.

Anh nghĩ các bữa tiệc sẽ làm cậu vui lên, anh muốn được nhìn thấy nụ cười thật tươi và hồn nhiên của cậu.

Sanji cũng không còn lo lắng về việc mất Law nữa vì giờ chẳng ai dám lại gần anh.

Sanji lại có nhiều thời gian rỗi để vui chơi hơn.

Cậu cũng dần dần không để ý đến Law nhiều như trước nhưng vẫn thuê một vị thám tử dày dặn kinh nghiệm là Brook để theo dõi anh.

Một hôm, Law được mời tới dự dạ tiệc chào mừng một vị nam bác sĩ từ nước ngoài về.

Hắn ta tên là Masked Deuce, là bạn thân của Ace.

Hắn nổi tiếng vì sự đẹp trai và tài giỏi của mình nhưng hắn vẫn không thể nào tài giỏi bằng Law nên Deuce rất khâm phục và muốn học hỏi anh.

(Masked Deuce.

Cre: google)

Bữa tiệc thật hoành tráng, mọi người ai ai cũng trò chuyện vui vẻ, ăn uống no say .

Sanji đang uống rượu thì đột nhiên thấy mệt nên Law đã đưa cậu vào phòng trọ ngay sát nơi tổ chức tiệc.

Sanji bị sốt nhẹ do thời tiết buổi tối hơi lạnh.

Law để cậu uống thuốc rồi nằm nghỉ còn mình ra ngoài tiếp tục uống rượu.

Law cứ tiếp tục uống cho đến khi mọi người về hết, chỉ còn mỗi anh và Deuce, giờ cả hai đã say mèm rồi.

Họ vô tình nhận lầm người do cơn say.

Law nghĩ Deuce là Sanji, Deuce nghĩ Law là Ace.

Vậy là chuyện gì đến cũng sẽ đến, hai người họ đã ngủ với nhau.

Sáng hôm sau anh tỉnh dậy thấy mình nằm ở một nơi lạ hoắc nào đấy và còn hoảng hốt hơn khi thấy người nằm bên cạnh mình là Deuce.

Anh vội vàng gọi Deuce dậy, tắm rửa rồi mặc quần áo.

Deuce dường như đã hiểu được chuyện gì đã xảy ra và nhẹ nhàng nói với Law rằng "hãy quên chuyện tối qua đi".

Law cũng nghĩ rằng mình sẽ giấu Sanji chuyện này, kể ra cũng chỉ làm cho em ấy hiểu lầm.

Anh cũng sợ mất cậu nhưng cũng không muốn nói dối cậu.

Nghĩ đến Sanji, anh chợt nhớ ra cậu đang bị sốt, liền lập tức chạy đến phòng trọ ấy thì thấy cậu đã rời đi từ lúc nào...

Law nhanh chóng trở về nhà.

Mở cửa thật mạnh, anh lao vào nhà tìm kiếm bóng dáng cậu con trai ấy, tim anh đập liên hồi khi thấy cậu đứng trong bếp cười nhẹ rồi cất tiếng:

-"Anh về rồi à!

Em có để canh giải rượu ở trong phòng khách đấy, hôm qua anh uống say lắm đấy!"

"Mùi thuốc lá"

-"Sanji-ya, em hút thuốc đấy à, chẳng phải em đã bỏ thuốc từ khi chúng ta kết hôn sao?"

Law lấy tay che mũi, anh không thích mùi thuốc lá chút nào.

-"..."

Sanji chỉ im lặng không nói một lời nào, ánh mắt lạnh lùng nhìn sang hướng khác như thể đang hờn dỗi anh.

_________________________________________

Cũng đã một tuần kể từ bữa tiệc ấy.

Law lúc nào cũng sống trong lo lắng, anh còn chẳng dám nhìn vào nụ cười của cậu nữa, nụ cười rạng rỡ ấy như đang sát muối vào vết thương của vào anh vậy, anh đã ngoại tình mặc dù đó chỉ là lúc say nhưng anh thực sự đã ngủ với người khác trong khi đã có vợ.

Có nhiều lúc anh nhìn chằm chằm cậu, Sanji lại hỏi "Anh có chuyện gì muốn nói vậy" làm Law vô cùng hổ thẹn.

Nhìn Sanji càng cười nhiều anh càng thấy đau lòng, thà rằng cậu đánh anh mắng anh đi còn tốt hơn là cứ vui vẻ như vậy, đã bao lần anh muốn kể chuyện này ra nhưng lại không dám rồi lại thôi.

Dạo này Sanji cũng hút thuốc nhiều hơn, anh cũng khuyên cậu nên bỏ thuốc vì nó có hại cho cơ thể cậu, cậu cũng mặc kệ.

Đến một ngày...

-Sanji: Reiju, mang xác hắn tới đây cho em!

-Reiju: Được rồi!

Em định làm gì thế?

-Sanji: Làm thịt!

*Tút tút, ngắt máy*

-"Sanji-ya, em có chuyện gì gấp mà gọi anh về lúc này thế?"

Law vì gấp rút về nhà mà mồ hôi nhễ nhại.

-"Anh đi tắm đi rồi ra đây ăn món mới em vừa mới nghĩ ra!"

Law ngạc nhiên vì lý do đơn giản ấy, anh cũng đi tắm rồi đến phòng ăn thì đã thấy cậu bày ra một bàn thức ăn toàn là thịt.

Law ngồi xuống ghế, tò mò hỏi:

-"Sao toàn là thịt vậy Sanji-ya, nhìn lạ quá, thịt gì thế?"

-"Anh đã ăn loại thịt này rồi còn gì, khác cách chế biến thôi, cứ ăn đi rồi biết!"

Law cũng vừa ăn vừa dấy lên nghi ngờ về loại thịt này, thực sự rất ghê nhưng anh vẫn cố gắng ăn rồi nuốt xuống.

-"Anh ăn hắn ta rồi, giờ đến lượt em "ăn" anh nhé!"

Sanji cầm con dao lấy ra từ sau lưng giơ lên, nở một nụ cười thật man rợ.

(Fanart Sanji.

Cre: Bluechan2324)

End.
 
Tổng Hợp Các Câu Chuyện Kinh Dị Về Couple Lawsan.
1,5. Thịt (Bonus)


*Lưu ý: Vì truyện thuộc thể loại creepypasta nên thường sẽ có cái kết mở, nhưng mình thấy cái kết đấy chưa rùng rợn lắm nên mình sẽ viết thêm một cái kết khác cho câu chuyện này*

_________________________________________

-"Anh ăn hắn ta rồi, giờ đến lượt em "ăn" anh nhé!"

Sanji cầm con dao lấy ra từ sau lưng giơ lên, nở một nụ cười thật man rợ.

Sanji càng lúc càng tiến lại gần Law.

Anh không sợ hãi mà chỉ ngồi đó, vẻ mặt có chút ngạc nhiên.

Anh cũng chẳng hề có ý định chạy trốn, vì đều là do anh đã sai nên phải nhận hình phạt là đúng.

Law chỉ buồn vì đã không thể mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho cậu.

Giọt nước mắt tuôn rơi, Law đang khóc...

-" Anh xin lỗi em..."

-" Anh xin lỗi vì cái gì?"

-" Anh xin lỗi vì đã giấu em sự thật rằng anh đã ngoại tình ở bữa tiệc hôm đó!"

-" Cuối cùng anh cũng chịu nói rồi đấy sao?!

Nhưng mà muộn rồi!

Tôi đã cho anh thời gian một tuần nhưng chỉ nhận lại sự im lặng."

Sanji cười nhạt rồi nói tiếp -" Tôi biết hết mọi chuyện từ sáng hôm sau rồi, tôi còn có cả video đấy, anh muốn xem không?"

-" Tôi định sẽ cho anh thêm thời gian một tháng nữa nhưng...

đến hôm nay tôi không thể chịu được nữa...anh biết hôm nay là ngày gì không?

Là kỉ niệm ngày cưới của chúng ta!"

"Kỉ niệm ngày cưới?!

Đúng rồi!

Dạo này lo lắng quá nên mình quên mất!"

Law thầm nghĩ, anh như chết lặng khi nghe từng câu từng chữ Sanji nói.

-"Giờ thì ăn hết đống này đi!"

Sanji cố nhồi nhét đống thịt vào miệng Law và bắt anh nuốt hết chúng.

Cậu không muốn lãng phí thức ăn và Law cũng biết là nếu không ăn hết thức ăn thì đó là không tôn trọng đầu bếp.

-"Thật là một cậu bé ngoan!"

Sanji lấy ra một cái quan tài bằng thủy tinh chống lửa, đặt Law vào trong rồi kề dao vào cổ anh.

-"Sanji-ya, anh yêu em!"

-"Em cũng thế!"

Nói rồi cậu dứt khoát cứa một nhát thật mạnh vào cổ anh, máu tuôn ra thấm vào áo và quan tài trông thật ghê người.

Law dù đã chết nhưng vẫn mở mắt nhìn chằm chằm cậu làm cậu thấy thật khó chịu.

-"Tsk, tối nay ngủ lại mơ thấy ác mộng rồi!"

Lấy ra chiếc điện thoại cậu gọi cho cảnh sát, giả giọng sợ hãi cầu xin với người ở đầu dây bên kia:

-Sanji: Anh cảnh sát!

Mong đến nhà tôi, chồng tôi...anh ấy đã bị ám sát rồi!!!

-Cảnh sát: Mong cậu bình tĩnh, chúng tôi sẽ đến ngay!

Ngắt máy cậu gọi ngay cho Reiju.

-Sanji: Đưa một chiếc trực thăng đến nhà em nhanh!

Em sẽ trở về nhà!

-Reiju: Okay!

Em không thích ở với chồng nữa à?!

-Sanji: Anh ta chết rồi!

Cậu tắt máy, đi ra khỏi nhà, châm lửa, ngôi nhà bừng cháy do cậu đã chuẩn bị cồn trước đó.

Cậu đứng ngắm nhìn căn nhà đang cháy, nhớ lại những kỉ niệm đẹp của cậu và anh tại đây cho khi trực thăng đến, cậu leo lên trực thăng ngoái đầu lại.

-"Vĩnh biệt"
 
Tổng Hợp Các Câu Chuyện Kinh Dị Về Couple Lawsan.
2. Mr.Prince


(Ảnh bìa.

Cre: Sofia Traffy - Pinterest, Edit: LangNganVi)

_________________________________________

" Mẹ kiếp!

Tên khốn Mr.Prince!

A...đau quá..."

Zoro xiết chặt tay thành nắm đấm, anh hết sức giận dữ vì vừa bị một tên tội phạm nổi tiếng mà hắn đang truy đuổi - Mr.Prince tấn công.

Tên tội phạm ấy mạnh hơn hắn nghĩ.

Di chuyển nhanh nhẹn đến mức không thể nhìn rõ mặt, thân thể cứng cáp khó mà khiến hắn bị thương, trí tuệ siêu phàm giúp hắn bày ra hàng trăm kế hoạch khác nhau để bẫy con mồi mà hắn chọn.

Đặc biệt là đôi chân của hắn - thứ nguy hiểm nhất và cũng được coi như là vũ khí của hắn.

Với lực đá mạnh mẽ, chỉ cần nhận trực tiếp một cú đá của hắn thôi là người bình thường có thể bị nứt hết xương rồi chết.

Zoro - một cảnh sát giỏi cũng chỉ có thể cầm hòa với hắn.

Mới mấy tiếng trước anh còn tự tin cho rằng mình sẽ thắng hắn một cách dễ dàng.

Vậy mà giờ thương tích đầy mình, xương sườn cũng bị gãy, anh đành lết xác đến bệnh viện.

Nhưng mà anh đánh nhau với hắn cũng không phải vô ích.

Hắn cũng bị thương khá nặng, bị rạn chân và nhận phải vết chém khá sâu ở bụng.

Coi như đó cũng là lập được công lớn rồi.

Tên đó sợ hắn mà còn phải chạy giữa trận vì mất máu mà.

Lấy điện thoại ra, anh gọi điện cho Law - người đồng nghiệp thân thiết cùng làm nhiệm vụ bắt tên Mr.Prince, nhưng vì kế hoạch của hắn quá tài giỏi nên anh đã bị lạc mất Law.

Bây giờ mới đi đến khu vực có sóng điện thoại để gọi.

-Law: Zoro-ya, cậu đang ở đâu vậy?

-Zoro: Law, tôi vừa mới chạm trán Mr.Prince, hộc...hộc, đến giúp tôi với!!!

Cuối cùng anh cũng được Law đưa đến bệnh viện, trước khi mất đi ý thức, Zoro có để lại cho Law một chút manh mối.

-"Tên Mr.Prince có lông mày xoắn về bên trái, tóc vàng che một bên mắt, đeo mắt kính màu vàng và mặc vest.

Hãy nhớ kỹ!"

_________________________________________

*Kể bằng ngôn thứ nhất, vai Law*

Sau đó tôi đưa Zoro vào bệnh viện kịp thời.

Bác sĩ nói rằng chỉ cần chậm chút nữa thôi là Zoro-ya có thể chết không kịp ngáp.

Zoro vẫn đang hôn mê sâu không rõ lý do.

Một vài bác sĩ suy đoán Zoro đã bị trúng loại độc gây chứng hôn mê sâu còn độc gì thì họ cũng chịu!

Phải qua sự việc này độ nguy hiểm của Mr.Prince mới được đề phòng.

Vì vậy tôi phải nhanh chóng điều tra thân phận và bắt giữ hắn sớm hơn dự kiến.

Thật phiền phức cho tôi vì tên tội phạm giết người hàng loạt này thật quá thông minh!

Gánh nặng trên vai tôi càng nhiều hơn khi Zoro phải tạm nghỉ.

Đang chán nản với công việc, tôi nhận được tin nhắn mời đi tiệc mừng lễ tốt nghiệp của Luffy - thằng nhóc tôi từng cứu khi bị một lũ giang hồ đánh nhừ tử.

" Ồ không ngờ thằng ngu đấy cũng tốt nghiệp cấp ba được, đề năm nay dễ thế sao?"

Tôi thở dài ngán ngẩm.

Nhớ về hồi mới quen nó, ông nội muốn nó học giỏi để làm cảnh sát nên nhờ tôi dạy kèm cho Luffy.

Có lẽ đó là thời gian đau đầu nhất của cuộc đời tôi.

Tôi cố gắng dạy nó học từng tí một thậm chí còn lập cho nó một kế hoạch học tập hoàn hảo rồi đến phút cuối lại nghe thấy "Gomu Gomu go..."

- chiêu thức quen thuộc của nó trong lúc đánh lộn với bọn giang hồ để rồi bị hạnh kiểm yếu.

Vậy mà giờ đã trưởng thành rồi à?!

Tôi chọn một bộ đồ đơn giản đến dự tiệc.

Trên tay cầm theo thanh quỷ Kiếm Kikoku quen thuộc mà lúc nào tôi cũng mang theo bên mình.

Bữa tiệc thật sang trọng, đúng là thằng bé nhà giàu có khác.

Tôi gặp lại vài người bạn thân của thằng nhóc lúc còn dạy kèm cho nó.

Nami-ya cô bạn thân, Nico-ya cô giáo dạy lịch sử, Ussop-ya cậu bạn nói dóc, tony-ya cậu bé nhỏ con mà lại giỏi sinh học.

Thức ăn ở đây phải nói là cực kỳ ngon miệng dù không phải món yêu thích của tôi.

Càng ăn tôi lại càng nghĩ về người đầu bếp đã nấu lên bữa ăn này.

Tôi gặng hỏi Luffy:

-"Này Mugiwara-ya, ai là người nấu thức ăn trong bữa tiệc này thế?"

-"À!

Đó là bạn thân của tôi, Sanji!

Cậu ấy vừa là học sinh cũng vừa là đầu bếp.

Tất cả thức ăn ở bữa tiệc này đều là do cậu ấy một tay chuẩn bị đấy!

Shishishi!"

Luffy cười rồi chỉ tay vào gian bếp xa xa.

Tôi tò mò đi đến bếp.

Bóng người tỉ mỉ làm thức ăn dần dần hiện ra.

"Tóc vàng che một bên mắt, cao ráo, mảnh thảnh và mặc vest đen.

Không phải là Mr.Prince sao?"

Cảm giác bất an dâng trào trong lòng, tôi cố gắng đến gần hơn để nhìn rõ khuôn mặt cậu.

-" Có chuyện gì vậy thưa ngài?!

Thức ăn không ngon sao?"

Cậu ngẩng đầu lên nhìn tôi chăm chú bằng đôi mắt xanh dương long lanh tinh khiết.

Tôi hơi bất ngờ hỏi khéo:

-"Thời điểm hiện tại mọi người đang truy lùng tung tích của Mr.Prince, vậy mà cậu ăn mặc giống hắn như vậy, không sợ người ta nghi ngờ sao?"

-"Thưa ngài, đây là phong cách ăn mặc của tôi còn tên Mr.Prince gì đó thì tôi không phải hắn, tôi không sợ bị nghi ngờ!"

Giọng nói cậu trầm thấp mê người toả ra khí chất lạnh lùng xen kẽ tức giận.

-"..."

"Bây giờ tôi mới để ý đến ngoại hình của cậu nhiều hơn.

Cậu có làn da trắng mịn màng, một mắt xanh dương một mắt bị che khuất bởi mái tóc vàng mượt mà.

Thật là một gương mặt đẹp cho đến khi tôi thấy một vết sẹo nhỏ ở trên lông mày của cậu, nó làm gương mặt hoàn hảo của cậu trở nên thật... xấu xí.

-"Vết sẹo...của cậu..."

Tôi mất tự chủ nói ra suy nghĩ ngu ngốc trong lòng, cậu khẽ quay người đi, buồn bã tránh khỏi ánh mắt của tôi.

Cả hai đều im lặng.

-"Này Torao, anh làm gì mà đứng đó lâu thế?

Hai người đang nói chuyện với nhau à?!"

Luffy hớn hở chạy đến.

-"Hai người giới thiệu tên với nhau chưa?"

Cả hai chúng tôi lắc đầu.

Thằng bé khoác vai cậu hướng mặt về phía tôi thủ thỉ:

-"Đây là Sanji, bạn học cùng lớp với em, cậu ấy mới chuyển đến đây nên anh chưa gặp, cậu ấy kèm em học nên em mới tốt nghiệp được đấy!

Shishishi"

-"Còn đây là Law, anh ấy là cảnh sát nên có hơi nghiêm túc, tớ hay gọi anh ấy là Torao vì anh ấy khỏe như hổ vậy, anh ấy tốt tính lắm, nhờ có anh ấy mà tớ vẫn sống được đến bây giờ đấy!"

Cả hai ngượng ngùng rồi chào hỏi nhau.

Tôi toàn nói mấy điều thật ngớ ngẩn, chẳng hiểu sao nữa, tôi muốn tạo ấn tượng tốt với cậu nhưng khi nhìn vào đôi mắt xanh dương cùng nụ cười dịu dàng ấy, tim tôi lại đập loạn nhịp.

Cảm giác này sao mà khó tả quá, tôi muốn nhìn thấy cậu nhiều hơn, muốn nghe thấy giọng cậu nói, muốn cậu...chạm vào mình nhiều hơn...

Thật kỳ lạ!

-"Em chắc phải học giỏi và kiên cường lắm mới kèm nổi nhóc này học nhỉ!"

-"Anh không biết sao?!

Cậu ấy là thủ khoa đấy!

Cậu ấy rất thông minh và hiểu rõ tâm lí người khác!"

Luffy nhanh nhảu kể.

-"Giỏi vậy ư?!"

Tôi bỗng nảy ra một ý tưởng điên rồ.

-"Vậy em có thể giúp anh điều tra về tên Mr.Prince được không?

Anh đang rất cần người giúp!"

"Chắc em ấy không đồng ý đâu, vừa nãy em ấy còn không có thiện cảm với mình mà."

Tôi hối hận vì đã thốt ra những lời ngu ngốc ấy định xin lỗi vì đã làm phiền em thì em trả lời...

-"Đ-Được ạ..."

Cậu e thẹn trả lời.

_________________________________________

Đợt nghỉ hè bắt đầu.

Sanji thường đi thêm ở nhà hàng Baratie.

Sanji cũng xin đi làm thêm ở cơ quan tôi, công việc của cậu ấy là làm trợ lý cho tôi, làm những việc tôi sai bảo.

Những lúc tôi cần cậu ấy giúp, cậu đều có mặt đầy đủ và đúng giờ.

Sanji rất thông minh và bình tĩnh xử lý vấn đề.

Phong cách phá án của cậu ấy là giả vờ như mình đang là hung thủ rồi nghĩ ra động cơ và cách thức gây án.

"Nếu em là sát thủ thì em sẽ..... rồi....."

Ngắm nhìn cậu trình bày cũng thật vui.

Cậu cứ hồn nhiên nói lên suy nghĩ của mình rồi cười hì hì thật vui vẻ.

Mọi suy nghĩ của cậu cũng không phải là đoán bừa mà đều có căn cứ.

Cậu cũng thật tinh ý khi nhận ra những chi tiết nhỏ nhặt ấy.

Cứ như thể cậu đã được đào tạo qua trường lớp nghiên cứu tâm lý tội phạm vậy.

Tôi không khuếch đại khả năng của cậu, mọi người đều ủng hộ và khen ngợi tài năng phán đoán tuyệt vời này.

Ai ai trong cơ quan chúng tôi cũng muốn cậu theo học nghề cảnh sát để nay mai đất nước có thêm một nhân tài, ngành cảnh sát có thêm một nhân viên giỏi giang.

Nhưng Sanji chỉ cười rồi nói về ước mơ của mình là muốn được làm đầu bếp, một ước mơ thật đơn giản.

Hai chúng tôi dần thân thiết hơn.

Cậu trò chuyện cởi mở hơn trước nhiều.

Bản tính tốt bụng của cậu cũng được tôi đánh giá cao.

Cậu cũng thật hiền lành và chăm chỉ.

Cậu sống đơn giản trong một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô.

Cậu kể rằng thời đi học, mỗi lần từ nhà đến trường đều rất xa nên phải dậy thật sớm để đi bộ tới bắt xe bus tới trường.

Dù vậy cậu cũng không bao giờ bỏ học.

Thật là một con người có nghị lực.

Nhờ nghị lực ấy cậu đã đỗ thủ khoa nhiều lần nhưng chưa bao giờ cậu muốn được lên báo nên đã từ chối tất cả các cuộc phỏng vấn.

Cậu còn thích thiên nhiên, đặc biệt là biển, thảo nào đôi mắt của cậu luôn ánh lên niềm hi vọng bao la của biển cả.

Tôi luôn tò mò về vết sẹo nhỏ của Sanji.

Mỗi khi có cơ hội, tôi đều cố gắng chạm vào nó.

Có một lần cậu ấy đang ngủ gục trên bàn làm việc, tôi thử chạm nhẹ vào vết sẹo thì cậu ấy liền tỉnh dậy, hét toáng lên vô cùng hoảng sợ.

Tôi cũng phải giật mình rút tay ra xa.

Sanji lấy tay che đi vết sẹo, mắt còn rơm rớm nước mắt.

Thấy vậy tôi cũng hoảng sợ theo.

-"Sanji-ya, em sao vậy?!"

-"Hức...hức...sao anh dám chạm vào nó!"

-"Anh xin lỗi.

Anh không cố ý mà!

Anh chỉ tò mò về vết sẹo này thôi..."

-"Vết sẹo này đã có từ khi em còn nhỏ, em bị gia đình mình bạo hành và đã quyết định bỏ trốn.

Bố em đã đẩy em ngã xuống vách đá, em may mắn không chết nhưng vì đầu đập xuống tảng đá nên mới tạo ra vết sẹo này.

Em được một người đầu bếp tên Zeff cứu và nuôi dưỡng đến bây giờ!"

"Hoá ra một con người hiền lành như em mà cũng có quá khứ đau thương vậy sao."

Tôi thầm nghĩ bất giác ôm em vào lòng.

-"Hức...mỗi lần chạm vào vết sẹo này em đều phải chịu đựng cơn đau đầu và nhớ lại những ký ức kinh hoàng hồi nhỏ... hức...em sợ lắm!"

Sanji oà khóc như một đứa trẻ trong lòng tôi.

Dù biết rằng cậu nói mình không phải là Mr.Prince nhưng mỗi lần trước khi đi ngủ tôi lúc nào cũng nhớ về mấy lời mà Zoro nói với tôi trước khi hôn mê.

Những miêu tả ấy đều trùng khớp với cậu.

Phải chăng cậu là Mr.Prince?

Không!

Một con người hiền lành như thế mà là kẻ giết người ư?!

Tôi không tin!

_________________________________________

*Ngôi kể thứ ba*

Các vụ án liên quan đến Mr.Prince vẫn cứ liên tục xảy ra, Law chẳng còn tâm trí gì cho mấy cái vụ án chết tiệt này nữa.

Anh đã nhận ra mình thích Sanji mất rồi.

Cả ngày lẫn đêm cứ bám dính lấy em ấy.

Sanji cũng thấy phiền nhưng vẫn cho Law ở lại nhà mình.

Một hôm nọ, Law lấy hết can đảm để tỏ tình với Sanji.

Em cũng đồng ý thật nhanh chóng.

Cuộc sống tưởng chừng đơn giản hạnh phúc nhưng lại có vấn đề xảy ra.

Mọi người phát hiện ra con mồi của Mr.Prince đều là những người đàn ông sử dụng quỷ kiếm và Law cũng có thể trở thành nạn nhân của hắn bất cứ lúc nào...Sanji cực kỳ lo lắng cho Law, em ấy lục lọi hết những thông tin về hắn để cố gắng điều tra.

Trong khi đó Law cũng chẳng hề quan tâm, anh đã biết và được yêu Sanji, đó là niềm vui lớn nhất của cuộc đời anh rồi, giờ chết cũng không hối tiếc nữa.

"Nhưng còn Sanji thì sao, em sống sao nếu không có mình đây?!"

Bất ngờ một hôm Zoro đã gửi một bức thư tay nghệch ngoạc cho anh, có vẻ là tin gấp lắm.

Nhưng sao không gọi điện hay thông báo khỏi bệnh gì cả nhỉ?!

Law từ từ đọc chậm rãi bức thư.

"Gửi Law,

Là tôi, Zoro đây!

Tôi vừa mới tỉnh dậy thì phải viết bức thư này ngay!

Anh đang gặp nguy hiểm đấy!

Tôi nghe ngóng được thông tin anh và tên đầu bếp tóc vàng Sanji ấy đã về sống chung, cậu ta không phải là học sinh bình thường đâu!

Cậu ta chính là Mr.Prince!

Tôi là người quen cũ của cậu ta lúc cậu ta chưa phải là kẻ sát nhân, cậu ta có lông mày xoắn nghiêng về bên trái nhớ không, cậu ta đã che nó đi bằng cách vẽ vết sẹo vào đó!

Hãy bắt giữ cậu ta nhanh đi!

Đốt lá thư này sau khi đọc để tránh cậu ta nhìn thấy nhé!

Roronoa Zoro "

"Mình vừa mới đọc cái quái gì đây?!

Sanji là Mr.Prince?!

Đùa chắc!

Không đời nào!

Khốn khiếp!

Đây chắc chắn là giả rồi.

Có lẽ đây là thư mạo danh!

Mình nên đốt nó đi, Sanji đọc được sẽ không hay, em ấy sẽ nghĩ mình không tin tưởng em ấy mất!"

Nghĩ rồi Law chạy đi tìm bật lửa để đốt lá thư mà không biết Sanji đã đứng sau lưng nhìn anh từ xa anh từ lúc nào không hay.

Cậu lấy điện thoại ra gọi cho số lạ.

-"YonjI, giúp tao một chuyện này!"

Law đốt xong lá thư thì chạy vào nhà tìm Sanji.

Thấy em ấy đang đứng ở bếp, anh chạy đến ôm chầm lấy Sanji từ đằng sau dụi đầu vào vai cậu thủ thỉ:

-"Sanji-ya!

Em là một nửa linh hồn và trái tim của anh đấy!

Đừng bao giờ rời xa anh nhé, anh sẽ chết mất!"

-"Đồ ngốc!

Em sẽ không rời xa anh đâu!"

Sanji thở dài nhìn người yêu ngốc nghếch của mình, xoa đầu anh rồi hôn lên trán anh, một nụ hôn ngọt ngào.

Hôm sau, họ lại tiếp tục trở về với công việc tra án của mình.

Sau một ngày dài mệt mỏi, Law và Sanji trở về nhà.

Sanji mang một đống tài liệu tham khảo về nhà nghiên cứu thêm.

Law bảo không cần nhưng cậu ấy vẫn cố chấp đem về.

Giữa đường, Law có điện thoại bèn đưa kiếm cho Sanji cầm hộ.

Sanji để đống tài liệu xuống đất, hai tay giữ chặt lấy thanh kiếm nặng.

Law đứng ra xa nghe điện thoại.

Lại là Zoro nữa sao!

Bỗng nhiên có tiếng hét lớn từ phía Sanji!

-"Á!

Cứu em với!"

Tiếng Sanji kêu thất thanh.

Anh chạy lại thì thấy bóng người mặc vest đen cao ráo, vì là buổi tối nên không nhìn rõ hình như là tóc vàng?!

Và cặp mắt kính màu vàng cùng lông mày xoắn đặc trưng.

Hắn chính xác là Mr.Prince!!!

Vậy có nghĩa là Sanji không phải là Mr.Prince.

Anh đột nhiên thấy thật hạnh phúc trong tình cảnh chẳng có gì đáng vui mừng này.

Chợt nhớ ra Sanji.

Anh thấy cậu ấy đang ngã sõng soài ra đất.

Law đỡ Sanji đứng dậy.

Thấy vậy, hắn liền bỏ chạy.

Law và Sanji đều thắc mắc tại sao lại bị hắn tấn công rồi tại sao hắn lại bỏ chạy nhanh như vậy.

-"Chắc do em đang cầm kiếm của anh đó!

Thôi về nhà đi đã!"

Law lên tiếng.

Tối đó, Law chẳng thể ngủ được.

Liệu em có thực sự là em?

Hay em là Mr.Prince như lời Zoro kể?

Nếu em là Mr.Prince thật thì anh phải làm sao đây?

Anh không thể bắt giữ em được càng không thể giết em được.

Ngắm nhìn cái cơ thể bé nhỏ ấy đang ngủ trước mắt mình, anh cảm thấy thật hạnh phúc nhưng cũng thật sợ hãi khi mất đi em ấy.

Anh ôm chặt cậu vào lòng rồi hôn lên trán em.

Sanji tỉnh giấc, cựa quậy một chút.

-"Ưm.

Law, anh làm gì vậy, mau ngủ đi, khuya rồi đấy!"

-"Thật là yêu em đến chết mất thôi!"

Law dụi đầu vào má Sanji như một con mèo nhỏ dễ thương nũng nịu.

Vậy là hai người họ ôm nhau ngủ đến sáng...

-"Law-kun, dậy mau lên, muộn giờ họp rồi kìa, dậy ăn sáng mau" Sanji lật cái chăn lên làm Law bất ngờ nên tỉnh giấc, anh trả lời cậu bằng một giọng ngái ngủ:

-"Họp gì cơ?!"

-"Vừa nãy cấp trên của anh vừa gọi báo họp gấp!

Dậy mau lên!"

_________________________________________

-"Xin lỗi, tôi tới trễ!"

Anh cúi khom người trước mặt sếp.

-"Mà cuộc họp chỉ có ba người thôi sao?"

Law thắc mắc nhìn xung quanh.

-"Chúng ta họp để nói về sự mù quáng của anh kìa!"

Zoro gằn giọng.

-"Zoro-ya, cậu khỏe lại nhanh thế!"

-"Hôm nay chúng ta sẽ bàn về việc bắt giữ Mr.Prince tức là bắt giữ Sanji.

Anh nghiêm túc lại đi!"

Law tức giận.

Anh giải thích cho họ nghe rằng Sanji không phải Mr.Prince và sự việc mình đã trải qua.

Dù cho anh có nỗ lực trình bày thế nào đi nữa thì họ vẫn không chịu tin anh.

-"Anh bị tên khốn đấy tẩy não rồi..."

Zoro hét lên thì cũng là lúc cơn tức trong người Law lên đến đỉnh điểm, anh đấm vào mặt Zoro làm hắn ngã ra sàn.

Anh định quay đi thì Zoro ném cho anh một khẩu súng.

-"Nếu anh không chịu tin tôi thì cầm lúc khẩu súng này để phòng thân.

Không giết chết người đâu là súng gây mê thôi."

-"Cảm ơn!"

_________________________________________

Law bỏ đi.

Anh không biết đi đâu.

Anh không dám về nhà, không dám đối diện với cậu, cũng không dám đối diện với Zoro.

Đến tối muộn, anh mới bước chân vào nhà.

-"Law!

Anh đã đi đâu vậy?

Em gọi điện cho đồng nghiệp của anh, họ bảo anh không có ở cơ quan."

Vừa mới nghe thấy tiếng mở cửa Sanji đã chạy đến nhảy lên ôm chầm lấy anh.

-"Sanji-ya, bọn họ nói em là Mr.Prince.

Em nói đi em có phải Mr.Prince không?"

-"Cũng đã đến lúc rồi nhỉ!

Đi theo em" Sanji nắm tay anh kéo đi.

Quẹo vào một căn phòng bí mật trong nhà.

Chốt cửa lại.

Sanji lấy cái kính mắt màu vàng đeo vào.

Gỡ cái hình dán giả sẹo lộ ra lông mày xoắn về bên trái.

-"Đúng!

Tôi là Mr.Prince đấy!

Anh sẽ làm gì nào, ngài cảnh sát!"

"Phải rồi, lần trước tên Mr.Prince giả kia có lông mày xoắn hướng về bên phải chứ không phải là bên trái!

Tóc hắn còn không vàng cho lắm!"

-"Khoan đã Sanji-ya, em đang đùa đúng không?"

-"Tôi không đùa!

Tôi đã lợi dụng tình yêu mù quáng của anh để chơi đùa với anh đấy!

Cảm giác được yêu thương như vậy cũng không tệ lắm!"

Mặt cậu lạnh như băng, lạnh lùng thốt ra từ chữ rõ nét.

Những câu nói ấy như một gáo nước lạnh đổ vào người Law.

-"Không sao đâu Sanji, em hãy đi đầu thú đi!

Anh nhất định sẽ làm mọi cách để giảm án tù cho em mà!

Chỉ cần em tin anh..."

-"Cái gì cơ...

đầu thú hả?

Tôi đâu có bị ngốc!

Từ đầu là tôi chơi đùa với anh thôi!

Đừng có ảo tưởng rằng tôi yêu anh đấy!"

-"S-Sanji..."

Thấy cậu đã mất bình tĩnh anh liền rút súng ra bắn vào cánh tay cậu.

Sanji ngã xuống, đầu óc choáng váng.

Những lời nói yêu thương của Law cứ vang vọng trong đầu cậu "Em là một nửa linh hồn của tôi" "Tôi yêu em chết mất thôi" "tôi thích em".

Thật quá khó chịu mà, cậu đã thề sẽ giết anh.

Giờ lại chỉ nằm đây thôi à, thật vô dụng.

"Em là một nửa linh hồn của tôi" "một nửa linh hồn".

Sanji dùng hết sức bình sinh với lấy thanh quỷ Kiếm gần đó cứa một nhát kiếm thật ghê người vào cổ của mình, máu đang tuôn ra.

-"SANJI-YA" Law chạy lại đỡ lấy người cậu, nước mắt mặn chát của anh rơi xuống lã chã.

-"Tôi không giết được anh nhưng tôi đã giết được một nửa linh hồn của anh rồi đấy hahaha.

Anh thật đáng thương!"

Cậu cười thật tươi rồi đưa tay lên lau đi giọt nước mắt của anh rồi... tắt thở...

Cậu đã ra đi mãi mãi...

-"Sanji-ya!

Không!

Em đã nói em sẽ không rời xa tôi rồi mà!

Em nói dối sao?!"

Law cứ khóc rồi ôm chặt lấy cơ thể lạnh dần đi của cậu.

Một nửa linh hồn của anh đã ra đi mãi mãi rồi...

End.
 
Tổng Hợp Các Câu Chuyện Kinh Dị Về Couple Lawsan.
3. Zombie.


Warning: Có cảnh quan hệ với xác chết.

Có cảnh quan hệ với xác chết.

Có cảnh quan hệ với xác chết.

Điều quan trọng phải nhắc lại 3 lần.

Tag: Lawsan, hiện đại, Zombie, viễn tưởng, kinh dị, H.

Mới vài ngày trước chúng tôi còn đang sống bình thường và học tập tại ngôi trường Cao Trung như mọi học sinh bình thường.

Sóng gió đã ập đến, đại dịch Zombie đã xuất hiện, nó lây lan đến khắp khu vực này và cướp đi cuộc sống bình dị của chúng tôi.

-"Torao, chúng ta nên lấy thêm lương thực dự trữ thôi!"

Cậu bé tóc vàng kém tôi 3 tuổi, học cùng trường với tôi, tên là Sanji, cậu ấy đang xem xét lại đồ đạc, cất tiếng gọi.

-"Ừm, để xem có chỗ tiệm tạp hóa nào an toàn không, mà chân em đỡ chưa?"

Tôi hỏi nhỏ, lo lắng cho vết thương ở chân của em ấy, đang cầm tay lái chiếc xe bán tải, liếc nhìn gương mặt kia qua gương.

-"A, em thấy ổn rồi, xin lỗi vì gây ra phiền toái đến anh nhé!"

Cậu cười, trông thật bình yên và dịu dàng.

Vì cái phong cách đánh đấm của cậu là chỉ dùng chân mà lại trực tiếp chạm vào đầu lũ Zombie để kết liễu chúng, tôi rất lo cho Sanji, cách đánh này quá nguy hiểm, tôi cũng muốn em ấy dùng kiếm hay súng để giữ khoảng cách an toàn nhưng lúc nào em cũng từ chối và nói rằng em ấy sẽ chỉ sử dụng đôi tay để nấu ăn.

-"Kia rồi!

Một tiệm tạp hóa, tuyệt vời!"

Sanji hét lên đầy phấn khởi.

Trước cả khi tôi kịp nhìn thấy nó, em ấy đã reo lên rồi.

Chà, em ấy có một đôi mắt thật đáng kinh ngạc với tầm nhìn xa và chính xác, nhanh nhạy.

Điều này khiến tôi yên tâm hơn khi đi cùng em.

Em hào hứng mở cửa xe khi chiếc xe dừng chân lại.

Tôi quay sang nhìn em, nói.

-"Sanji-ya, chân em còn đau, hãy ở lại đây, để anh vào đó!"

-"Không được, em cần chọn thực phẩm nữa, anh đâu có biết gì về chúng đâu!?"

Vậy là tôi năn nỉ xin được cõng em vào, em sợ phiền đến tôi, còn tôi thì thương đôi chân của em bị thương mà phải cử động, sẽ khó lành.

Vào bên trong, chúng tôi choáng ngợp bởi tiệm tạp hoá này vẫn còn như mới, sạch sẽ, còn có điện và nhiều thứ hơn chúng tôi nghĩ.

Tôi đặt Sanji xuống quầy hàng hoa quả và thực phẩm, còn mình sẽ sang bên kia lấy xăng, em nói chỗ này không có Zombie nên sẽ an toàn thôi, ở một mình cũng ổn.

Tôi cầm thanh Kikoku vác trên vai đi nhanh đến chỗ để xăng, bất ngờ một con Zombie bò ra, nó bắt đầu đứng dậy tiến đến chỗ tôi.

Ngay tức khắc tôi rút thanh kiếm ra, lưỡi kiếm sắc bén chém một nhát ngọt lẹm vào cổ nó, nó ngã xuống, đầu rơi xuống đất.

Một con Zombie nữ - điểm yếu của Sanji, em thích tất cả phụ nữ và không bao giờ làm tổn thương họ, kể cả khi họ trở thành Zombie cũng không nỡ xuống tay.

Nếu để Sanji biết được, em sẽ đòi cứu nó, sẽ rất phiền phức, nên cho nó chết sớm.

-"Có chuyện gì vậy, em nghe thấy tiếng động lạ..."

-"Không có gì đâu..."

_________________________________________

Trước đại dịch Zombie...

Tôi đã thích Sanji từ cái nhìn đầu tiên, em thật đẹp đẽ và cao quý.

Vẻ đẹp ấy xuất phát từ đôi mắt xanh dương long lanh, từ nụ cười rạng rỡ và lòng tốt bụng của em.

Trước khi gặp em, tôi đã nghĩ mình sẽ không bao giờ yêu ai, tôi chìm đắm trong những mối quan hệ tình dục với những cô gái xinh đẹp, thử yêu họ nhưng không thể, có một thứ gì đó thiếu thiếu, nó không đủ để làm tôi hài lòng.

Nhưng khi gặp em, lập tức tôi đã nhận ra mình cần gì, đó có lẽ là tình cảm, có lẽ là nụ cười của em, có lẽ là một ai đó thật đặc biệt với tôi, làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc.

Sanji, em đã là tôi thay đổi.

Tôi không gay, chỉ là tôi thực sự thích em...

Trớ trêu thay, tôi còn chẳng dám bắt chuyện với em.

Em lúc nào cũng bận rộn và quấn quýt bên mấy người bạn của mình.

Còn tôi chỉ dám ngắm nhìn em từ xa.

Trong trường, tôi là người khá nổi bật vì vẻ điển trai, có nhiều cô gái theo đuổi tôi.

Đặc biệt là Daisy, cô ta là fan cuồng của tôi, tôi chẳng ưa gì cô ta.

Đã vậy cô ta còn giở trò kéo bè kéo phái cô lập em vì cô ta biết tôi thích em và đã ghen tị với em.

Thật điên rồ, em vẫn thích cô ta, thậm chí còn thích cô ta hơn bất kỳ ai.

Luffy đã kể với tôi về chuyện ấy, về chuyện tình cảm của em, mỗi lần nghe em nói thích Daisy, trái tim tôi như rỉ máu.

Tôi đã ước rằng mình nhận được tình yêu từ em.

Tôi đã ước rằng tôi có thể nói lời yêu đến em.

Tôi ước rằng tôi và em có cơ hội ở một mình bên cạnh nhau.

Và tình cờ thay, đại dịch Zombie này đã gắn chúng ta lại bên nhau.

Cùng nhau lập team chống Zombie là ý tưởng táo bạo nhất mà tôi từng nghĩ, tôi sợ rằng nếu không cố gắng thì sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.

Không giống lời đồn rằng em cực kỳ ghét bọn đàn ông và sẽ không bao giờ giúp chúng, em lại đồng ý với tôi với nụ cười rạng rỡ ấy.

_________________________________________

Đổ đầy bình xăng, chúng tôi tiếp tục lên đường...

-"Torao, nghiên cứu thuốc giải của anh vẫn ổn chứ?"

Sanji hỏi, tay vẫn sắp xếp thực phẩm.

-"Còn thiếu một số nguyên liệu, chúng ta đang trên đường để lấy chúng, mấy loại cây thảo dược quan trọng..."

-"Dù không hiểu biết gì nhiều nhưng em sẽ cố gắng giúp anh!"

Sanji cười, em đẹp như thiên thần vậy, đầy lòng tốt và lòng yêu thương.

Trong một khoảnh khắc ấy tôi đã cảm thấy biết ơn vô cùng vì đã được gặp em.

Tới nơi, khung cảnh thiên nhiên thật trong xanh, phù hợp cho một chuyến picnic thật.

Một đồng cỏ cao nguyên tươi tốt.

Tôi bảo Sanji ở lại trên xe, nhưng em ấy muốn đi hái thảo dược cùng tôi.

Vậy là hai chúng tôi đi tìm thảo dược cùng nhau.

Chân em cũng gần khỏi hẳn, tôi cũng yên tâm hơn nhiều.

Chúng tôi gặp nhóm Luffy và mấy người bạn của em : Zoro, Nami, Usopp.

Sanji vui lắm, em ấy lại quấn quýt bên họ như xưa.

Tôi cảm thấy lạc lõng và khó chịu, tôi ghen tị với bọn họ.

Tôi chỉ muốn ở một mình với em thôi.

Nhất là tên Zoro kia, hắn luôn cố gắng tiếp cận em, cãi nhau và sát bên cạnh em.

Ánh mắt hắn nhìn em không hề bình thường, hắn chắc cũng giống tôi, khao khát có được em.

Linh tính mách bảo tôi cần phải cẩn thận với hắn, tên khốn ấy cao tay lắm.

Em rủ tôi nhập chung nhóm với họ, nói rằng đi cùng nhau sẽ vui hơn, sẽ an toàn hơn.

Tôi phản đối.

-"Anh không thích đi cùng họ, nếu em muốn thì cứ đi theo họ đi, đi theo tên kiếm sĩ đấy ý!"

Tôi lảng tránh ánh mắt em, làm em thất vọng buồn bã.

-"Em không thể bỏ anh một mình được, anh đã quá cô đơn rồi..."

-"Anh đã sớm quen rồi...em chọn đi, anh hoặc bọn họ!"

Giọng tôi gắt hơn, trong lòng dần lo lắng em sẽ bỏ lại tôi để đi cùng họ, chắc tôi sẽ mất em...

-"Thôi được rồi, em sẽ ở lại cùng anh..."

Giọng em hơi buồn, run run.

Tôi vừa thấy vui vì em chọn mình lại thấy buồn vì đã làm em buồn, cảm xúc lẫn lộn không tả nổi.

Chúng tôi trở lại ngôi trường để thực hiện bước cuối cùng để chế tạo thuốc giải căn bệnh Zombie này.

Ngôi trường còn sót vài con Zombie nhưng đều được chúng ý xử lý ổn thoả.

-"Ôi trời, Daisy!"

Trong đống đổ nát vó một hình hài người con gái nằm sấp, chân bị kẹt lại đang bất tỉnh.

Sanji chạy lại, đỡ cô ta dậy, đá đống đổ nát đè lên chân cô ta ra, bế cô dậy.

Vẻ mặt hết sức lo lắng.

-"Torao, cứu Daisy với!"

-"Không an toàn đâu Sanji-ya, nhỡ đâu cô ta bị nhiễm bệnh rồi thì sao!?

Ở cái môi trường này thì biết sao được cơ chứ, bỏ cô ta xuống đi!"

Tôi như thét lên vậy, em thật liều lĩnh.

Mặt em biến sắc, em lạnh lùng vô cảm nhìn tôi trách móc.

-"Torao, anh nhỏ mọn thật đấy, cứu một cô gái thôi mà, anh cũng không làm được sao, tôi tưởng anh tự tin về cái tài chữa trị của mình lắm mà!"

Em cười nhạt, liếc ánh mắt khinh bỉ về phía tôi.

Tim tôi như lỡ một nhịp, tôi hụt hẫng, em ghét tôi rồi sao?

Sanji bế Daisy rời đi, vào trong hành lang trường.

Cố gắng chữa trị cho cô.

Vết thương rất nặng, cậu chỉ có một người nên cũng không thể chữa khỏi được.

Loay hoay băng bó cho cô.

"Vết cắn của Zombie..."

Cô cứ nằm bất tỉnh, cậu đỡ cô ngồi thẳng, để cô dựa vào vai mình nguy thiếp đi.

Một lúc lâu sau đó, Daisy tỉnh giấc, cô nhanh chóng đẩy người cậu ra.

-"Mày ở đây làm gì!?

Đừng có mà chạm vào người tao, đồ khốn!"

Daisy thét lên, cô lỡ tạo ra tiếng động lớn, thu hút sự chú ý của lũ Zombie.

-"Bình tĩnh nào Daisy-chan, tôi chỉ muốn giúp em thôi!"

Daisy luôn ghen tị với cậu, cô luôn kiếm cớ bắt nạt, đánh đập cậu.

Cô ta vào lũ bạn thân của mình là trùm trường, họ rất quyền lực và có thể làm bất cứ điều gì họ muốn.

Kể cả hành hạ người khác...

Daisy tức giận, mặc kệ lũ Zombie đang ở dưới chân cầu thang, cô đẩy Sanji ngã xuống dưới, cay nghiệt thét.

-"Đi chết đi!"

Sanji ngã xuống, lũ Zombie bao vây cậu, người con trai tóc vàng ấy cố gắng đạp vào bọn chúng để đẩy bọn chúng ra xa nhưng chẳng có hi vọng gì.

-"A!"

Một con Zombie cắn vào bàn tay trái của cậu, không ổn rồi, chết tiệt.

Daisy đứng trên lan can cười hả dạ, cô không để ý đến cơ thể mình đang dần chết đi, bị biến thành lũ Zombie gớm giếc.

-"Sanji-ya!

Mẹ nó!"

Tôi cầm thanh Kikoku trên tay chạy đến, lỡ chửi thề vì mất bình tĩnh.

Vì lo cho em, tôi mới đi vào trong trường từ cửa sau và nhìn thấy em đang bị một đống Zombie bao vây.

Tôi nhanh chóng giải vây cho em, giết hết lũ chúng nó.

Nhẹ nhàng đỡ em dậy, lòng tôi như có lửa đốt, em đã bị cắn mất rồi, cũng là do tôi đến muộn một bước.

Tính mạng của em đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc.

-"Cắt bàn tay này đi!"

Tôi lấy một miếng vải dài, buộc chặt quanh cổ tay để ngăn virus di chuyển.

-"Không!"

Sanji đẩy mạnh tôi ra xa, vẻ mặt hiện lên nỗi xót xa.

-"Torao, hãy đi đi!

Tôi chấp nhận để chết đi rồi, còn anh, anh bắt buộc phải sống, sống để chế tạo ra thuốc giải!"

Sanji đặt một tay lên cổ mình.

-"Một chút nữa thôi, tôi cũng sẽ trở thành một cái xác biết đi, tôi cũng sẽ mất đi cảm xúc và sẽ tấn công anh, hãy dùng thanh kiếm ấy, chỉ cần một đường kiếm xoẹt qua đây thôi, mọi chuyện sẽ chấm dứt, giúp tôi nhé!"

Cái quái gì chứ, Sanji.

Em đang đùa có phải không?

Làm sao tôi có giết em được cơ chứ, tôi còn chưa nói lời yêu em, tôi còn chưa cho em biết tôi yêu em nhiều thế nào...

Tôi biết em quý trọng đôi tay ấy, nhưng đâu có thể để bản thân mất mạng vì nó chứ...

Mắt em mờ dần đi, chuyển sang màu xanh đục vô hồn, em bước dần về phía tôi, có lẽ em đã chết đi thật rồi.

Tôi gục ngã, nhưng tôi nghe thấy em gầm gừ gì đó, âm thanh khiến tôi cảm thấy lại tràn ngập hi vọng.

-"Law...L-law...grừ..."

Em đang gọi tên tôi đấy ư?

Ngay cả khi em đã chết đi, em vẫn còn nhớ đến kẻ hèn mọn này đấy ư?

Đây có lẽ là lần đầu tiên em chịu gọi tên thật của tôi, trước giờ em chỉ toàn gọi tôi là 'Torao'.

Thật hạnh phúc biết bao nhưng cũng thật đau khổ biết bao...

Phải rồi, tôi sẽ cứu em.

Tôi giữ em lại, trói em vào thành giường trong phòng y tế trường, bịt miệng em bằng vải và bông.

Ngày đêm nghiên cứu thuốc giải.

Cuối cùng tôi cũng thành công.

Tôi có thể biến Zombie trở thành người và chế tạo ra Vaccine ngừa virus Zombie.

Tôi đã thử nghiệm rất nhiều và đều hiệu quả.

Nhưng nó khiến họ bị mất trí nhớ về khoảng thời gian một năm.

Thực sự tôi muốn cứu em, nhưng dã tâm trong lòng tôi chỗi dậy, nếu tôi hồi sinh em thì có lẽ em sẽ tự do và thuộc về người khác mất.

Tôi không thể để điều đó xảy ra được.

Tôi sẽ giữ em lại, để em bên cạnh mình mãi mãi, chỉ còn em còn gọi tên tôi thì em sẽ mãi mãi thuộc về tôi.

Đêm đó tôi uống say, rượu làm tôi mất kiểm soát.

Tôi đến căn hầm nơi giấu em, nghe tiếng em gọi tên mình.

Tôi đã không kiềm chế được dục vọng.

-"Sanji-ya!"

Tôi cảm thấy nóng bừng, nhiệt độ cơ thể tôi không ngừng tăng lên.

Tôi cởi thắt lưng và mở kéo khóa quần để lộ ra hạ thân cương cứng, Sanji em làm tôi hứng chết mất.

Lấy chai gel bôi trơn và bao cao su để ở dưới chân giường.

Tôi cho gel bôi trơn vào phía dưới của em, cho một ngón tay vào, nghe giọng em rên rỉ thật kích thích.

-"Law...ư...L-law...ư"

Thêm một ngón nữa, một ngón nữa...

Thấy đã đủ, tôi đeo bao cao su vào, rồi tiến vào bên trong hậu huyệt của em.

-"Em thật chặt đấy, Sanji-ya.

Là lần đầu của em với đàn ông sao?

Anh sẽ thật nhẹ nhàng."

Tôi cúi đầu xuống hôn lên bụng em, từ từ đưa nó vào sâu hơn, cảm nhận thấy bụng em gồ lên thật gợi cảm.

Da em vẫn thật trắng và mịn màng, em làm tôi muốn chiếm lấy em.

Tôi đưa đẩy mạnh hơn nữa, em thật sự rất tuyệt vời, em mang lại những khoái cảm mà tôi chưa bao giờ cảm nhận được.

Tôi vuốt nhẹ mái tóc em, nhìn vào đôi mắt xanh ấy, nhẹ hỏi.

-"Sanji-ya, liệu em có yêu anh không?"

-"Còn anh thì muốn phát điên vì em rồi này, em là thiên thần phải không?

Em làm anh yêu em nhiều đến vậy."

Dây buộc hai tay em tuột ra, em với lên ôm tôi, còn cắn vào vai tôi nữa.

Tôi đã tiêm thuốc giải rồi nên không sao.

Chỉ cảm thấy em ấy cắn thật nhẹ.

-"Em sợ anh đau sao?

Không sao đâu nếu muốn em cứ cắn đi!"

Sau lần đó, tôi dường như còn muốn làm tình cùng em nhiều hơn, không phải vì men say nữa, vì một cái gì đó rất cuốn hút, rất hấp dẫn tôi.

Tôi đã ở bên em cả tuần.

Nhưng nhóm của Luffy đã cản trở tôi ở bên em.

Họ tìm gặp tôi và hỏi về em.

-"Law, tên lông mày xoắn đang ở đâu?"

Zoro hỏi.

-"Em ấy chết rồi!"

Tôi lảng tránh nhưng vẫn dứt khoát trả lời.

-"Anh nói dối!

Sanji, cậu ấy chưa chết, anh đã giấu cậu ấy đi đâu rồi?"

Luffy tức giận không kiềm chế được mà nắm lấy cổ áo tôi kéo lên.

-"Đã nói là em ấy chết rồi mà!"

-"Chúng em biết ơn vì anh đã chế ra thuốc giải nhưng xin lỗi, lần này chúng em phải đưa Sanji quay về!"

Luffy siết chặt tay thành nắm đấm, hét lên rồi đánh vào mặt tôi.

Tôi khụy xuống, vô cảm.

-"Anh là đồ tồi!

Anh từng kể rằng anh yêu cậu ấy mà!"

Nước mắt tôi chảy ra, lăn dài trên má.

Tôi nhớ lại nụ cười của em, nhớ lại khuôn mặt ấy và đôi mắt xanh dương kia.

Cảm thấy tội lỗi vô cùng.

-"Xin lỗi!"

Miệng tôi lí nhí.

Tôi lững thững trở về căn hầm, nhìn em lần cuối.

Đi qua chiếc giường em đang nằm, mở cửa tủ lấy ra liều thuốc giải, liều thuốc mà tôi chế tạo tâm đắc nhất dành cho em.

Em kéo lấy tay áo tôi, một lần nữa gọi tên tôi.

-"Law"

Có lẽ đây là lần cuối tôi nhìn thấy em rồi, sau khi tiêm sau, em sẽ quên hết kỉ niệm một năm nay, quên cả tôi và cái đại dịch khốn khiếp này, em sẽ lại trở về với ngày tháng tự do và hồn nhiên, sẽ là thứ tôi luôn khao khát có được.

-"Tạm biệt em!"

________________________________

Tôi tiêm thuốc vào, em bất tỉnh.

Để em nghỉ ngơi một tuần, rồi em sẽ khỏe lại, lúc ấy tôi sẽ để em đi...

-"Trời, cũng đã một tuần rồi!"

Tôi vươn vai nhìn nắng sớm.

Đã đến lúc phải nói lời chào tạm biệt.

Tôi mở cửa bước vào căn phòng em nằm nghỉ, chà em đã tỉnh rồi sao.

Cửa sổ được mở ra, ánh nắng buổi sáng sớm chiếu vào, gió thổi nhẹ qua mái tóc em.

Em vẫn thật đẹp.

Em ngồi nhìn khung cảnh qua ô cửa, chắc em cũng hoang mang lắm, đã ngủ lâu như vậy mà.

Chợt em quay mặt lại nhìn tôi, cười.

-"Anh chính là Law sao?"

- End -
 
Back
Top Bottom