Warning: Có cảnh quan hệ với xác chết.
Có cảnh quan hệ với xác chết.
Có cảnh quan hệ với xác chết.
Điều quan trọng phải nhắc lại 3 lần.
Tag: Lawsan, hiện đại, Zombie, viễn tưởng, kinh dị, H.
Mới vài ngày trước chúng tôi còn đang sống bình thường và học tập tại ngôi trường Cao Trung như mọi học sinh bình thường.
Sóng gió đã ập đến, đại dịch Zombie đã xuất hiện, nó lây lan đến khắp khu vực này và cướp đi cuộc sống bình dị của chúng tôi.
-"Torao, chúng ta nên lấy thêm lương thực dự trữ thôi!"
Cậu bé tóc vàng kém tôi 3 tuổi, học cùng trường với tôi, tên là Sanji, cậu ấy đang xem xét lại đồ đạc, cất tiếng gọi.
-"Ừm, để xem có chỗ tiệm tạp hóa nào an toàn không, mà chân em đỡ chưa?"
Tôi hỏi nhỏ, lo lắng cho vết thương ở chân của em ấy, đang cầm tay lái chiếc xe bán tải, liếc nhìn gương mặt kia qua gương.
-"A, em thấy ổn rồi, xin lỗi vì gây ra phiền toái đến anh nhé!"
Cậu cười, trông thật bình yên và dịu dàng.
Vì cái phong cách đánh đấm của cậu là chỉ dùng chân mà lại trực tiếp chạm vào đầu lũ Zombie để kết liễu chúng, tôi rất lo cho Sanji, cách đánh này quá nguy hiểm, tôi cũng muốn em ấy dùng kiếm hay súng để giữ khoảng cách an toàn nhưng lúc nào em cũng từ chối và nói rằng em ấy sẽ chỉ sử dụng đôi tay để nấu ăn.
-"Kia rồi!
Một tiệm tạp hóa, tuyệt vời!"
Sanji hét lên đầy phấn khởi.
Trước cả khi tôi kịp nhìn thấy nó, em ấy đã reo lên rồi.
Chà, em ấy có một đôi mắt thật đáng kinh ngạc với tầm nhìn xa và chính xác, nhanh nhạy.
Điều này khiến tôi yên tâm hơn khi đi cùng em.
Em hào hứng mở cửa xe khi chiếc xe dừng chân lại.
Tôi quay sang nhìn em, nói.
-"Sanji-ya, chân em còn đau, hãy ở lại đây, để anh vào đó!"
-"Không được, em cần chọn thực phẩm nữa, anh đâu có biết gì về chúng đâu!?"
Vậy là tôi năn nỉ xin được cõng em vào, em sợ phiền đến tôi, còn tôi thì thương đôi chân của em bị thương mà phải cử động, sẽ khó lành.
Vào bên trong, chúng tôi choáng ngợp bởi tiệm tạp hoá này vẫn còn như mới, sạch sẽ, còn có điện và nhiều thứ hơn chúng tôi nghĩ.
Tôi đặt Sanji xuống quầy hàng hoa quả và thực phẩm, còn mình sẽ sang bên kia lấy xăng, em nói chỗ này không có Zombie nên sẽ an toàn thôi, ở một mình cũng ổn.
Tôi cầm thanh Kikoku vác trên vai đi nhanh đến chỗ để xăng, bất ngờ một con Zombie bò ra, nó bắt đầu đứng dậy tiến đến chỗ tôi.
Ngay tức khắc tôi rút thanh kiếm ra, lưỡi kiếm sắc bén chém một nhát ngọt lẹm vào cổ nó, nó ngã xuống, đầu rơi xuống đất.
Một con Zombie nữ - điểm yếu của Sanji, em thích tất cả phụ nữ và không bao giờ làm tổn thương họ, kể cả khi họ trở thành Zombie cũng không nỡ xuống tay.
Nếu để Sanji biết được, em sẽ đòi cứu nó, sẽ rất phiền phức, nên cho nó chết sớm.
-"Có chuyện gì vậy, em nghe thấy tiếng động lạ..."
-"Không có gì đâu..."
_________________________________________
Trước đại dịch Zombie...
Tôi đã thích Sanji từ cái nhìn đầu tiên, em thật đẹp đẽ và cao quý.
Vẻ đẹp ấy xuất phát từ đôi mắt xanh dương long lanh, từ nụ cười rạng rỡ và lòng tốt bụng của em.
Trước khi gặp em, tôi đã nghĩ mình sẽ không bao giờ yêu ai, tôi chìm đắm trong những mối quan hệ tình dục với những cô gái xinh đẹp, thử yêu họ nhưng không thể, có một thứ gì đó thiếu thiếu, nó không đủ để làm tôi hài lòng.
Nhưng khi gặp em, lập tức tôi đã nhận ra mình cần gì, đó có lẽ là tình cảm, có lẽ là nụ cười của em, có lẽ là một ai đó thật đặc biệt với tôi, làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc.
Sanji, em đã là tôi thay đổi.
Tôi không gay, chỉ là tôi thực sự thích em...
Trớ trêu thay, tôi còn chẳng dám bắt chuyện với em.
Em lúc nào cũng bận rộn và quấn quýt bên mấy người bạn của mình.
Còn tôi chỉ dám ngắm nhìn em từ xa.
Trong trường, tôi là người khá nổi bật vì vẻ điển trai, có nhiều cô gái theo đuổi tôi.
Đặc biệt là Daisy, cô ta là fan cuồng của tôi, tôi chẳng ưa gì cô ta.
Đã vậy cô ta còn giở trò kéo bè kéo phái cô lập em vì cô ta biết tôi thích em và đã ghen tị với em.
Thật điên rồ, em vẫn thích cô ta, thậm chí còn thích cô ta hơn bất kỳ ai.
Luffy đã kể với tôi về chuyện ấy, về chuyện tình cảm của em, mỗi lần nghe em nói thích Daisy, trái tim tôi như rỉ máu.
Tôi đã ước rằng mình nhận được tình yêu từ em.
Tôi đã ước rằng tôi có thể nói lời yêu đến em.
Tôi ước rằng tôi và em có cơ hội ở một mình bên cạnh nhau.
Và tình cờ thay, đại dịch Zombie này đã gắn chúng ta lại bên nhau.
Cùng nhau lập team chống Zombie là ý tưởng táo bạo nhất mà tôi từng nghĩ, tôi sợ rằng nếu không cố gắng thì sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.
Không giống lời đồn rằng em cực kỳ ghét bọn đàn ông và sẽ không bao giờ giúp chúng, em lại đồng ý với tôi với nụ cười rạng rỡ ấy.
_________________________________________
Đổ đầy bình xăng, chúng tôi tiếp tục lên đường...
-"Torao, nghiên cứu thuốc giải của anh vẫn ổn chứ?"
Sanji hỏi, tay vẫn sắp xếp thực phẩm.
-"Còn thiếu một số nguyên liệu, chúng ta đang trên đường để lấy chúng, mấy loại cây thảo dược quan trọng..."
-"Dù không hiểu biết gì nhiều nhưng em sẽ cố gắng giúp anh!"
Sanji cười, em đẹp như thiên thần vậy, đầy lòng tốt và lòng yêu thương.
Trong một khoảnh khắc ấy tôi đã cảm thấy biết ơn vô cùng vì đã được gặp em.
Tới nơi, khung cảnh thiên nhiên thật trong xanh, phù hợp cho một chuyến picnic thật.
Một đồng cỏ cao nguyên tươi tốt.
Tôi bảo Sanji ở lại trên xe, nhưng em ấy muốn đi hái thảo dược cùng tôi.
Vậy là hai chúng tôi đi tìm thảo dược cùng nhau.
Chân em cũng gần khỏi hẳn, tôi cũng yên tâm hơn nhiều.
Chúng tôi gặp nhóm Luffy và mấy người bạn của em : Zoro, Nami, Usopp.
Sanji vui lắm, em ấy lại quấn quýt bên họ như xưa.
Tôi cảm thấy lạc lõng và khó chịu, tôi ghen tị với bọn họ.
Tôi chỉ muốn ở một mình với em thôi.
Nhất là tên Zoro kia, hắn luôn cố gắng tiếp cận em, cãi nhau và sát bên cạnh em.
Ánh mắt hắn nhìn em không hề bình thường, hắn chắc cũng giống tôi, khao khát có được em.
Linh tính mách bảo tôi cần phải cẩn thận với hắn, tên khốn ấy cao tay lắm.
Em rủ tôi nhập chung nhóm với họ, nói rằng đi cùng nhau sẽ vui hơn, sẽ an toàn hơn.
Tôi phản đối.
-"Anh không thích đi cùng họ, nếu em muốn thì cứ đi theo họ đi, đi theo tên kiếm sĩ đấy ý!"
Tôi lảng tránh ánh mắt em, làm em thất vọng buồn bã.
-"Em không thể bỏ anh một mình được, anh đã quá cô đơn rồi..."
-"Anh đã sớm quen rồi...em chọn đi, anh hoặc bọn họ!"
Giọng tôi gắt hơn, trong lòng dần lo lắng em sẽ bỏ lại tôi để đi cùng họ, chắc tôi sẽ mất em...
-"Thôi được rồi, em sẽ ở lại cùng anh..."
Giọng em hơi buồn, run run.
Tôi vừa thấy vui vì em chọn mình lại thấy buồn vì đã làm em buồn, cảm xúc lẫn lộn không tả nổi.
Chúng tôi trở lại ngôi trường để thực hiện bước cuối cùng để chế tạo thuốc giải căn bệnh Zombie này.
Ngôi trường còn sót vài con Zombie nhưng đều được chúng ý xử lý ổn thoả.
-"Ôi trời, Daisy!"
Trong đống đổ nát vó một hình hài người con gái nằm sấp, chân bị kẹt lại đang bất tỉnh.
Sanji chạy lại, đỡ cô ta dậy, đá đống đổ nát đè lên chân cô ta ra, bế cô dậy.
Vẻ mặt hết sức lo lắng.
-"Torao, cứu Daisy với!"
-"Không an toàn đâu Sanji-ya, nhỡ đâu cô ta bị nhiễm bệnh rồi thì sao!?
Ở cái môi trường này thì biết sao được cơ chứ, bỏ cô ta xuống đi!"
Tôi như thét lên vậy, em thật liều lĩnh.
Mặt em biến sắc, em lạnh lùng vô cảm nhìn tôi trách móc.
-"Torao, anh nhỏ mọn thật đấy, cứu một cô gái thôi mà, anh cũng không làm được sao, tôi tưởng anh tự tin về cái tài chữa trị của mình lắm mà!"
Em cười nhạt, liếc ánh mắt khinh bỉ về phía tôi.
Tim tôi như lỡ một nhịp, tôi hụt hẫng, em ghét tôi rồi sao?
Sanji bế Daisy rời đi, vào trong hành lang trường.
Cố gắng chữa trị cho cô.
Vết thương rất nặng, cậu chỉ có một người nên cũng không thể chữa khỏi được.
Loay hoay băng bó cho cô.
"Vết cắn của Zombie..."
Cô cứ nằm bất tỉnh, cậu đỡ cô ngồi thẳng, để cô dựa vào vai mình nguy thiếp đi.
Một lúc lâu sau đó, Daisy tỉnh giấc, cô nhanh chóng đẩy người cậu ra.
-"Mày ở đây làm gì!?
Đừng có mà chạm vào người tao, đồ khốn!"
Daisy thét lên, cô lỡ tạo ra tiếng động lớn, thu hút sự chú ý của lũ Zombie.
-"Bình tĩnh nào Daisy-chan, tôi chỉ muốn giúp em thôi!"
Daisy luôn ghen tị với cậu, cô luôn kiếm cớ bắt nạt, đánh đập cậu.
Cô ta vào lũ bạn thân của mình là trùm trường, họ rất quyền lực và có thể làm bất cứ điều gì họ muốn.
Kể cả hành hạ người khác...
Daisy tức giận, mặc kệ lũ Zombie đang ở dưới chân cầu thang, cô đẩy Sanji ngã xuống dưới, cay nghiệt thét.
-"Đi chết đi!"
Sanji ngã xuống, lũ Zombie bao vây cậu, người con trai tóc vàng ấy cố gắng đạp vào bọn chúng để đẩy bọn chúng ra xa nhưng chẳng có hi vọng gì.
-"A!"
Một con Zombie cắn vào bàn tay trái của cậu, không ổn rồi, chết tiệt.
Daisy đứng trên lan can cười hả dạ, cô không để ý đến cơ thể mình đang dần chết đi, bị biến thành lũ Zombie gớm giếc.
-"Sanji-ya!
Mẹ nó!"
Tôi cầm thanh Kikoku trên tay chạy đến, lỡ chửi thề vì mất bình tĩnh.
Vì lo cho em, tôi mới đi vào trong trường từ cửa sau và nhìn thấy em đang bị một đống Zombie bao vây.
Tôi nhanh chóng giải vây cho em, giết hết lũ chúng nó.
Nhẹ nhàng đỡ em dậy, lòng tôi như có lửa đốt, em đã bị cắn mất rồi, cũng là do tôi đến muộn một bước.
Tính mạng của em đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc.
-"Cắt bàn tay này đi!"
Tôi lấy một miếng vải dài, buộc chặt quanh cổ tay để ngăn virus di chuyển.
-"Không!"
Sanji đẩy mạnh tôi ra xa, vẻ mặt hiện lên nỗi xót xa.
-"Torao, hãy đi đi!
Tôi chấp nhận để chết đi rồi, còn anh, anh bắt buộc phải sống, sống để chế tạo ra thuốc giải!"
Sanji đặt một tay lên cổ mình.
-"Một chút nữa thôi, tôi cũng sẽ trở thành một cái xác biết đi, tôi cũng sẽ mất đi cảm xúc và sẽ tấn công anh, hãy dùng thanh kiếm ấy, chỉ cần một đường kiếm xoẹt qua đây thôi, mọi chuyện sẽ chấm dứt, giúp tôi nhé!"
Cái quái gì chứ, Sanji.
Em đang đùa có phải không?
Làm sao tôi có giết em được cơ chứ, tôi còn chưa nói lời yêu em, tôi còn chưa cho em biết tôi yêu em nhiều thế nào...
Tôi biết em quý trọng đôi tay ấy, nhưng đâu có thể để bản thân mất mạng vì nó chứ...
Mắt em mờ dần đi, chuyển sang màu xanh đục vô hồn, em bước dần về phía tôi, có lẽ em đã chết đi thật rồi.
Tôi gục ngã, nhưng tôi nghe thấy em gầm gừ gì đó, âm thanh khiến tôi cảm thấy lại tràn ngập hi vọng.
-"Law...L-law...grừ..."
Em đang gọi tên tôi đấy ư?
Ngay cả khi em đã chết đi, em vẫn còn nhớ đến kẻ hèn mọn này đấy ư?
Đây có lẽ là lần đầu tiên em chịu gọi tên thật của tôi, trước giờ em chỉ toàn gọi tôi là 'Torao'.
Thật hạnh phúc biết bao nhưng cũng thật đau khổ biết bao...
Phải rồi, tôi sẽ cứu em.
Tôi giữ em lại, trói em vào thành giường trong phòng y tế trường, bịt miệng em bằng vải và bông.
Ngày đêm nghiên cứu thuốc giải.
Cuối cùng tôi cũng thành công.
Tôi có thể biến Zombie trở thành người và chế tạo ra Vaccine ngừa virus Zombie.
Tôi đã thử nghiệm rất nhiều và đều hiệu quả.
Nhưng nó khiến họ bị mất trí nhớ về khoảng thời gian một năm.
Thực sự tôi muốn cứu em, nhưng dã tâm trong lòng tôi chỗi dậy, nếu tôi hồi sinh em thì có lẽ em sẽ tự do và thuộc về người khác mất.
Tôi không thể để điều đó xảy ra được.
Tôi sẽ giữ em lại, để em bên cạnh mình mãi mãi, chỉ còn em còn gọi tên tôi thì em sẽ mãi mãi thuộc về tôi.
Đêm đó tôi uống say, rượu làm tôi mất kiểm soát.
Tôi đến căn hầm nơi giấu em, nghe tiếng em gọi tên mình.
Tôi đã không kiềm chế được dục vọng.
-"Sanji-ya!"
Tôi cảm thấy nóng bừng, nhiệt độ cơ thể tôi không ngừng tăng lên.
Tôi cởi thắt lưng và mở kéo khóa quần để lộ ra hạ thân cương cứng, Sanji em làm tôi hứng chết mất.
Lấy chai gel bôi trơn và bao cao su để ở dưới chân giường.
Tôi cho gel bôi trơn vào phía dưới của em, cho một ngón tay vào, nghe giọng em rên rỉ thật kích thích.
-"Law...ư...L-law...ư"
Thêm một ngón nữa, một ngón nữa...
Thấy đã đủ, tôi đeo bao cao su vào, rồi tiến vào bên trong hậu huyệt của em.
-"Em thật chặt đấy, Sanji-ya.
Là lần đầu của em với đàn ông sao?
Anh sẽ thật nhẹ nhàng."
Tôi cúi đầu xuống hôn lên bụng em, từ từ đưa nó vào sâu hơn, cảm nhận thấy bụng em gồ lên thật gợi cảm.
Da em vẫn thật trắng và mịn màng, em làm tôi muốn chiếm lấy em.
Tôi đưa đẩy mạnh hơn nữa, em thật sự rất tuyệt vời, em mang lại những khoái cảm mà tôi chưa bao giờ cảm nhận được.
Tôi vuốt nhẹ mái tóc em, nhìn vào đôi mắt xanh ấy, nhẹ hỏi.
-"Sanji-ya, liệu em có yêu anh không?"
-"Còn anh thì muốn phát điên vì em rồi này, em là thiên thần phải không?
Em làm anh yêu em nhiều đến vậy."
Dây buộc hai tay em tuột ra, em với lên ôm tôi, còn cắn vào vai tôi nữa.
Tôi đã tiêm thuốc giải rồi nên không sao.
Chỉ cảm thấy em ấy cắn thật nhẹ.
-"Em sợ anh đau sao?
Không sao đâu nếu muốn em cứ cắn đi!"
Sau lần đó, tôi dường như còn muốn làm tình cùng em nhiều hơn, không phải vì men say nữa, vì một cái gì đó rất cuốn hút, rất hấp dẫn tôi.
Tôi đã ở bên em cả tuần.
Nhưng nhóm của Luffy đã cản trở tôi ở bên em.
Họ tìm gặp tôi và hỏi về em.
-"Law, tên lông mày xoắn đang ở đâu?"
Zoro hỏi.
-"Em ấy chết rồi!"
Tôi lảng tránh nhưng vẫn dứt khoát trả lời.
-"Anh nói dối!
Sanji, cậu ấy chưa chết, anh đã giấu cậu ấy đi đâu rồi?"
Luffy tức giận không kiềm chế được mà nắm lấy cổ áo tôi kéo lên.
-"Đã nói là em ấy chết rồi mà!"
-"Chúng em biết ơn vì anh đã chế ra thuốc giải nhưng xin lỗi, lần này chúng em phải đưa Sanji quay về!"
Luffy siết chặt tay thành nắm đấm, hét lên rồi đánh vào mặt tôi.
Tôi khụy xuống, vô cảm.
-"Anh là đồ tồi!
Anh từng kể rằng anh yêu cậu ấy mà!"
Nước mắt tôi chảy ra, lăn dài trên má.
Tôi nhớ lại nụ cười của em, nhớ lại khuôn mặt ấy và đôi mắt xanh dương kia.
Cảm thấy tội lỗi vô cùng.
-"Xin lỗi!"
Miệng tôi lí nhí.
Tôi lững thững trở về căn hầm, nhìn em lần cuối.
Đi qua chiếc giường em đang nằm, mở cửa tủ lấy ra liều thuốc giải, liều thuốc mà tôi chế tạo tâm đắc nhất dành cho em.
Em kéo lấy tay áo tôi, một lần nữa gọi tên tôi.
-"Law"
Có lẽ đây là lần cuối tôi nhìn thấy em rồi, sau khi tiêm sau, em sẽ quên hết kỉ niệm một năm nay, quên cả tôi và cái đại dịch khốn khiếp này, em sẽ lại trở về với ngày tháng tự do và hồn nhiên, sẽ là thứ tôi luôn khao khát có được.
-"Tạm biệt em!"
________________________________
Tôi tiêm thuốc vào, em bất tỉnh.
Để em nghỉ ngơi một tuần, rồi em sẽ khỏe lại, lúc ấy tôi sẽ để em đi...
-"Trời, cũng đã một tuần rồi!"
Tôi vươn vai nhìn nắng sớm.
Đã đến lúc phải nói lời chào tạm biệt.
Tôi mở cửa bước vào căn phòng em nằm nghỉ, chà em đã tỉnh rồi sao.
Cửa sổ được mở ra, ánh nắng buổi sáng sớm chiếu vào, gió thổi nhẹ qua mái tóc em.
Em vẫn thật đẹp.
Em ngồi nhìn khung cảnh qua ô cửa, chắc em cũng hoang mang lắm, đã ngủ lâu như vậy mà.
Chợt em quay mặt lại nhìn tôi, cười.
-"Anh chính là Law sao?"
- End -