Ngôn Tình Tổng Giám Đốc Tàn Bạo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,565,337
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tong-giam-doc-tan-bao.jpg

Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Tác giả: Phượng Mèo
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Phượng Mèo

Thể loại: Lãng mạn

Giới thiệu:

Cô và anh - Hai người ở hai thế giới khác anh.Anh ngoài sáng là tổng giám đốc cao cao tại thượng, là ước mơ của các cô nàng, trong bóng đêm anh là một con mãnh thú tàn bạo,hung ác.Cô là một cô gái xinh đẹp, tính cách hiền lành. Yêu anh từ cái nhìn đầu tiên lúc gặt mặt.

Nhờ cuộc hôn nhân thương mại đã đưa cô và anh đến với nhau, anh do bị mối tình đầu phản bội nên trái tim sớm đã ngụi lạnh, từ đó anh không bao giờ nói từ "yêu" với bất kì ai cho đến khi....đùng một cái, người bà của anh nói anh phải kết hôn với một cô gái xa lạ, anh nhất quyết không đồng ý nhưng cuối cùng anh vẫn gật đầu, còn cô....? Nhất định cô sẽ đồng ý rồi vì cô không muốn làm cho bà cô thất vọng, rồi giữa cô và anh sẽ xãy ra những gì??? Chúng ta cùng đi vào câu truyện để theo dõi nào...!​
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 1: Hôn nhân thương mại(1)


<b>

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f4e585a336830683176305f7952413d3d2d3332303732363037322e313437633239613032383664306434333130313130363730333735322e6a7067


Tại một biệt thự ở ngoại thành, ánh đèn sáng pha cùng chút không khí ngột ngạt, một bà lão có vẻ tuổi ngoài 70 nhưng các chi tiết trên khuôn mặt cũng không vì đó mà mất đi, chân vắt hình chữ ngũ ngồi chiễm lệ trên bộ ghế da hổ đắt tiền, đối diện với bà là một người con trai có khuôn mặt thiên thần cùng một cặp vợ chồng, người con trai chính là con trai một của tập đoàn Đại Dương- Trương Đại Phong, tính cách người này như một con sư tử hoang bị nhốt trong lồng sắt lâu ngày.

'' Con nên chấp nhận hôn nhân này, thứ nhất- nếu kết thông gia với tập đoàn Hoàng bảo ta sẽ được lợi rất nhiều, thứ 2 - đây chính là tâm nguyện của ông con trước lúc qua đời''

Giọng nói đầy quyền lực vang lên mang theo sự thuyết phục cùng nhắc nhở.

'' Tại sao con phải chấp nhận ? Đây đã là thế kỉ nào rồi mà còn các cuộc hôn nhân lạc hậu này ? Ông đã mất rồi, ta có thể không thực hiện cũng chẳng sao''

Người con trai ngồi đối diện với bà lão lúc nãy lên tiếng, giọng nói ngang ngược pha chút bình tĩnh như mặt nước!

'' Con... Không nói nhiều nữa, dù sao con vẫn phải lấy Hoàng Diệu Linh- tiểu thư tập đoàn Hoàng Bảo, con chẳng còn đường rút lui đâu cháu trai à !''

Bà ấy nghe anh nói như vậy, tay nắm chặt thể hiện tâm tức giận nhưng vẫn cố kiềm chế bản thân, không bộc lộ ra ngoài, còn anh...Trong lòng bỗng dưng dâng lên một trận cuồng phong, đôi mắt đỏ hoe, hai hàm răng nghiến chặt , anh ghét nhất là thể loại hôn nhân này, đời anh còn dài, mỹ nhân xung quanh chưa dùng hết mà muốn trói buộc anh với cái thứ gọi là hôn nhân kia sao? Không có cửa, bỗng nhiên anh đứng dậy đi thẳng ra chiếc xe ô tô của mình, trước khi đi anh không quên để lại một câu '' Con cần thời gian suy nghĩ'' rồi nhấn ga cho xe chạy đi, trong phòng khách chỉ còn lại bà Hạnh và đôi vợ chồng, người chồng thấy thế bỗng thì lên tiếng : '' Tụi con sẽ khuyên bảo nó, mẹ yên tâm'', bà Hạnh không nói gì chỉ thở dài rồi đi lên lầu.

____________//______________//_____________________//_______________//

''Con ngồi xuống đây đi Linh nhi, ta có chuyện cần nói với con'' Bà Giang- bà nội của cô lên tiếng.

'' Vâng, có chuyện gì vậy ạ?''- Cô ngây thơ hỏi lại, đôi mắt tỏ vẻ tò mò mà nhìn chằm hcằm bà Giang.

'' Dù sao thì con cũng đã 21 tuổi rồi, nên lập gia đình''

'' Gia đình ? ý bà là sao ạ ?'' - Cô khó hiểu lên tiếng, tại sao lại chắc đến gia đình ở đây, bà có bao giờ xen vào đời sống riêng tư của cô đâu, sao giờ lại....?

'' Ý ta là hôn nhân thương mại''- Bà Giang chậm rãi lên tiếng, đưa tách trà lên miệng thưởng thức rồi nói tiếp :'' Con cũng đã biết, trước lúc ông nội con lâm trung, ông đã để lại một yêu cầu đó là cuộc hôn nhân giữa con và thiếu gia nhà Trương thị, cuộc hôn nhân này không hẳn là dừng tại đó, nó còn đem lại rất nhiều nguồn lợi cho chúng ta''

'' Cái gì ? Hôn nhân của con ?'' - Diệu Linh không thể tin được thốt lên, làm sao lại thế ? Sao không ai nói cho cô biết cô có vị hôn phu, chồng cô là ai? Chuyện này dường như quá hoang đường.

'' Đúng vậy! Con nên đáp ứng Linh nhi''

Hoàng phu nhân- mẹ cô nói, bà ngoài mặt nhìn rất bình tĩnh nhưng trong bà đang rất đau khổ, nhìn đứa con gái mình hết mực cưng chiều lại gánh trên vai chuyện này, bà biết cuộc hôn nhân không đến vì tình yêu đau khổ đến dường nào vì chính bản thân bà đây cũng vậy, bà đến với ông Hoàng do hai bên gia đình sắp đặt, hoàn toàn không hạnh phúc.

'' Nhưng con... không thể nào...''

Giọng nói cô đứt quãng chứa đầy nghẹn ngào, nước mắt không tự nhủ rơi xuống, tại sao mọi việc lại thành ra thế này ?Cô nên lựa chọn thế nào? Đánh đổi hạnh phúc đời mình để thực hiện tâm nguyện của ông và đem lợi nhuận về cho Hoàng thị hay là từ bỏ? Cô không biết!

'' Linh nhi, con không nên phụ lòng ông con trước lúc mất, dù sao đây cũng chỉ là cuộc hôn nhân sắp đặt, sau 1 hay 2 năm con có thể ly hôn !'' Ông Hoàng nãy giờ ngồi im bỗng lên tiếng.

'' Con biết rồi...con đồng ý, con xin phép về phòng trước''

Diệu Linh nói nhỏ, nhanh chóng đứng lên đi về phòng của mình, khóa cửa lại, cơ thể cô từ từ trượt xuống, trong mắt cô tràn ngập sương mù.Tại sao? Tại sao chuyện này lại rơi trên người cô? Một dòng nước ấm chảy dài trên hai gò má, gục mặt xuống ,cô phải chấp nhận, Hoàng gia có ơn rất lớn đối với cô, cô không thể vì bản thân mình mà làm mọi người trong Hoàng gia mất mặt được.

________________________________________________-

<b>Xin vui lòng đừng chuyển version hay mang ra ngoài. Thành thật cám ơn (chumeo & KHBN2015)</b>
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 2: Hôn nhân thương mại (2)


Đêm tối,thiên đường của các cô ấm cậu chiêu ăn chơi, tại một quán bar , Trương Đại Phong mặc âu phục đen không cài hai nút đầu lộ ra cơ ngực chuẩn đến từng cm, đi đến đâu anh đều khiến những người có mặt tại đây phải gào thét, anh vô cùng lương thiện mà khuyến mãi cho mỗi người một nụ cười tà mị.

'' Đại Phong, sao anh đến trễ quá vậy ? Có biết em chờ anh lâu lắm không ?''

Một ả đàn bà vừa thấy anh như mèo thấy chuột liền chạy ra đu lấy anh, cơ thể dính chặt tôn lên b** ng*c tròn trịa của mình, Trương Đại Phong nhếch môi, nhẹ nhàng đưa tay lên, di chuyển từ má cô ta xuống b** ng*c, nhẹ nhàng bóp, lời nói quỷ dị vang lên :

'' Chờ anh sao ? Vậy hôm nay muốn anh hay không ?''

Trong khi nói , tay anh dùng sức mạnh mẽ bóp ngực cô ta .''Ừ''

Cô ta không nhịn được miệng liền phát ra 1 tiếng, giống như đang hưởng thụ kh*** c*m, đúng là người đàn ông mà các cô gái thèm muốn, chỉ một tay mà đã khiến cô ta đầu óc mê muội, sức lực trong tay anh lại tăng lên , cô cô đã không còn trụ được nữa, tiếng thở gấp không ngừng vang lên .

'' Đại Phong,Em chịu không nổi nữa !''

Nghe được cô ta nói vậy, không thèm trả lời mà trực tiếp ôm thân thể cô ta vào một phòng bí mật của quán bar này, vừa mở cửa bước vào,cô ta đã vội ôm chầm lấy anh, hôn lên chiếc miệng gợi cảm, anh nhanh chóng đẩy cô ta ra , cái miệng không nhịn được cười một tiếng:

'' Nôn nóng vậy sao cục cưng ? Thời gian chúng ta còn dài, từ từ hưởng thụ!''

'' Đáng ghét, em là đang chịu không nổi, mau lên!''

Cô ta to gan đưa tay xuống v**t v* bộ phận đã sưng to lên ở g*** h** ch*n anh, cảm thấy vui vẻ khi nó đã sưng to hơn:

''Đây là do em ! Xem hôm nay em có xuống giường được hay không?''

Anh mạnh mẽ ôm lấy người phụ nữ ném lên giường , cô ta chưa kịp tỉnh táo thì đã bị anh đè nén hết mức , người đàn ông như một con hổ sổ chuồng đưa tay xé toạc cái váy hở hang cô ta đang mặc, điên cuồng m*t, cắn cặp nh* h**.

'' Đại Phong...em muốn...em muốn...!''

Đột nhiên cô ta hét lên, hơi thở đứt quãng, hình như hôm nay anh có chút thô bạo, không được như bình thường.Anh không nói không rằng đem v*t t* l*n của mình xâm nhập vào trong cô ta, cuồng dã như muốn trút hết mọi bực tức trong lòng.

'' A...Đại Phong...Sướng...Sướng quá !''

Hôm nay anh quá hung bạo, bình thường anh rất nhẹ nhàng , chưa từng thấy anh điên cuồng như vậy , còn anh...không quan tâm đến lời nói của cô ta, rút ra rồi lại đâm vào thật mạnh, những lời nói lúc nãy lại hiện lên trong đầu anh một lần nữa .Hôn nhân của anh ?Muốn anh kết hôn?

'' Đại Phong, anh thật là anh dũng, em yêu anh nhiều lắm!''

Âm thanh ngọt ngào của người phụ nữ dưới thân anh vang lên , anh chỉ nhìn cô ta một lát , cô ta vừa nói gì ?Yêu anh sao ?Haha...cũng vào ngày đó, cô ấy cũng nói là yêu anh, trọn đời bên anh vậy là nửa đêm lại vui vẻ cùng người đàn ông khác sau đó thì cùng nhau chạy trốn, đó gọi là tình yêu trung thành sao ?.Tình yêu đối với anh đã chết vào cái ngày cô ta bỏ đi, đối với anh chỉ là thứ để vui chơi, chơi chán rồi sẽ vứt sang một xó , vội thức tỉnh lại, nhanh chóng đứng lên mặc quần áo lại, nhìn đồng hồ cũng đã 2 giờ sáng , đưa tờ giấy 50 vạn cho cô ta, nói :

''Đây là 50 vạn của cô''

''Anh về sao? Ở đây thêm lát nữa !''

Cô ta vội cầm tờ ngân phiếu lên, ôm chầm lấy anh, giọng nói mang hương vị quyến rũ .

''Cô nên dẹp bỏ những suy nghĩ lúc này, nếu không tính mạng của cô e rằng cũng không giữ được!''

Anh lạnh lùng lên tiếng, phụ nữ ai cũng thế, đều là một loại vô sĩ như nhau. Cô ta nghe anh nói như vậy thì ngẩn người ra, đôi tay run run dần buông xuống, anh không thèm nhìn cô ta một lần mà vô tư bước đi .

___________________________________________

Trên con đường vắng không một bóng người xuất hiện một chiếc siêu xe màu đen với vận tốc rất nhanh, Trương Đại Phong lạnh nhạt hút thuốc, làn khói trắng phả ra bao bọc cả con người cô đơn, ngọn lửa căm phẫn trong lòng anh lại nổi dậy, bờ môi lại nhếch lên nụ cười quỷ dị, anh biết cuộc hôn nhân này không thể cự tuyệt, nếu đã thế thì anh sẽ chấp nhận, sẽ có một con rối rơi vào tay anh , anh sẽ làm mọi thủ đoạn để cô ta tự động biến đi và đòi ly hôn, một cuộc chơi thú vị lắm đây ! Sau khi về đến nhà, người trong nhà đã ngủ , anh đi thẳng lên phòng, tắm rửa, thay bộ đồ rồi lên giường ngủ.

--------------------------------------------------------------------------

Mọi người cho ý kiến ạ! Có gì không vừa ý mong nói lại với mik nha, tại lần đầu viết truyện nên lời thoại chưa được trôi chảy cho lắm, mong mọi người bỏ qua *cúi đầu *, hẹn gặp lại mọi người vào chủ nhật tuần sau nhé !

<b>Xin vui lòng đừng chuyển version hay mang ra ngoài. Thành thật cám ơn (chumeo & KHBN2015)</b>
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 3: Kết hôn- Đêm tân hôn có 1 không 2!


Cuối cùng cái gì đến rồi sẽ đến và cái ngày cô không muốn nhất đang cận kề trước mắt, hôm nay cô làm cô dâu, một cô dâu ai nhìn vào cũng trầm trồ khen đẹp, rất có phước mới lấy được anh nhưng ai ngờ đằng sau những nụ cười ngại đó thì mặt mũi chồng cô như thế nào cô cũng không biết, đôi mắt ẩn chứa nhiều buồn phiền, cuộc đời cô sau này sẽ ra sao ? Cô cũng không biết !

Tại một giáo đường ở trung tâm thành phố đang tiến hành hôn lễ, giới thương mại sau khi nghe tin này ai cũng đều chấn động, hai tập đoàn nhất nhì châu Âu, châu Á khi kết thông gia thì không biết mạnh đến chừng nào, trên bậc chú rể đang đứng ở trên đó nhưng sát thương không ít cô gái ở dưới đây, đôi mắt lãng tử lạnh lùng, khuôn mặt vô cảm, đột nhiên cửa chính giáo đường mở ra, mọi người trợn tròn mắt nhìn cô dâu, thật sự rất xinh đẹp, cô không phải là con người mà giống như một nàng tiên giáng trần, xinh đẹp kiều mị, Diệu Linh khoác tay của cha mình đi trên thảm cỏ, ở trên kia, một thân hình cao lớn mặc lễ phục màu trắng xoay lưng về phía cô , chắc có lẽ đó là ''chồng'' cô.Khi cô đi lại bên cạnh anh, tay kia dần buông ra ngược lại tay này lại phải khoác tay người đàn ông xa lạ này, bất giác cô và anh đưa mắt về phía nhau, cô bất người với dáng vẻ của anh, môi mỏng quyến rũ, đôi mắt dường như chứa sương mù nên cô không biết anh đang suy nghĩ cái gì ...thình thịch...thình thịch......trái tim cô đang đập nhanh trong lồng ngực, sao lạ vậy? Chẳng lẽ cô đã trúng tiếng sét ái tình mà mọi người vẫn thường nói ?..Nghĩ đến đây, khuôn mặt cô đỏ ửng, nhìn rất là quyến rũ nhưng trong mắt anh lại khác, cô cố tình câu dẫn anh! Nhếch môi khinh bỉ rồi quay về hướng cha xứ:

'' Tiểu thư Diệu Linh, cô có nguyện ý gả cho cậu Trương đây và sống chung với cậu ấy suốt đời dù đau ốm bệnh tật, giàu hay nghèo cô đều yêu cậu ấy và bảo vệ, chăm lo ?''

Tiếng cha xứ đều đều vang lên, cô thì lại đang đuổi theo suy nghĩ của riêng mình mà không để ý , đến khi có giọng nói trầm thấp ở bên tai cô mới vội tỉnh táo lại, vội vàng trả lời:

'' Con...Con đồng ý !''

Cô ngượng ngùng, lơ đãng chạm vào đôi mắt ai đó, nơi đó tràn trề sự khinh bỉ cùng chán ghét , cha xứ quay sang chú rể đọc tương tự như với cô dâu, anh không nghĩ liền nhanh chóng trả lời''tôi đồng ý!'', sau đó cả khán đài vang lên.'' hôn đi..''..''hôn đi'', nghe những từ đó, khuôn mặt cô đã đỏ giờ đã đỏ hơn, chưa kịp suy nghĩ thì một bàn tay đưa đến trước cằm cô , nâng cằm cô lên, môi cô chạm vào môi anh nhưng rất nhanh chóng buông ra, anh thấy dáng vẻ mất hồn của cô, nở nụ cười chán ghét''Cô đã muốn chơi thì bổn thiếu gia đây chơi cùng cô'' ...Suy nghĩ của anh.

Đêm tân hôn, cô đang ngồi trước gương, ở căn biệt thự Trương gia, Diệu Linh có chút hồi hộp, trái tim cô lần đầu tiên rung động, lần đầu tiên thấy khuôn mặt cô đơn đó mà cô đã động lòng, cô là người dễ yêu vậy sao ? Chắc không đâu, chỉ là do anh quá đẹp trai, ai nhìn cũng như cô mà thôi, mà nghĩ lại đến anh mới nhớ, kết thúc hôn lễ anh đã ra xe đi đâu mất, đột nhiên một hồi ồn ào các bước chân vang lên ở ngoài cầu thang, cô nhanh chóng tiến về phía cánh cửa, chưa kịp mở thì cánh cửa đã tự mở ra, anh cùng một người phụ nữ lạ bước vào, trên người toàn mùi rượu, cô nhanh tay đưa ra để đỡ anh nhưng bị cánh tay anh hất ra , hai người cứ thế tiến từ từ đến chiếc giường, cả 2 thân thể cùng ngã xuống, anh vội vàng đè người phụ nữ kia ra , hung hăng xé rách đồ cô ta , tiếng r*n r* cũng từ đó mà vang lên, Diệu Linh nhìn cảnh tượng 2 người trên giường mà kinh ngạc, ai đời đêm tân hôn, cô dâu thì đứng bên nhìn chú rể quan hệ với người đàn bà khác, tâm cô bỗng trầm xuống, cơ cứ tưởng là cả 2 sẽ chung sống hòa thuận được, thì ra chỉ mình cô suy tưởng vẫn vơ thôi, bỗng một giọng nói chanh chua vang lên làm cô thức tỉnh :

''Đồ đê tiện, không mau ra ngoài ?''

Cái người phụ nữ kia đanh đá nói , tiếng r*n r* vang lên không ngớt, cô giật mình đưa đôi mắt về phía anh, anh không thèm nhìn cô một cái mà ra lệnh:

''Cút''

Cô trợn mắt nhìn anh, tai cô không nghe nhầm ? Anh thật là người bỉ ổi như vậy sao ? Uổng công cho cô đã có suy nghĩ là sẽ yêu anh, bây giờ thì đã tan biến, chân không nhủ được mà bước ra khỏi phòng, cô hiểu, hai người chỉ bất đắc dĩ nên mới kết hôn, làm sao anh có thể tôn trọng cô được, anh ghét cô không hết, cô sẽ chịu, chịu đến khi cả hai có thể ly hôn còn bây giờ, cô nên đi chỗ nào? Nhếch môi chế nhạo bản thân, cô thậm chí còn tệ hại hơn cả một người làm, đến cả chỗ để ngủ cũng không có, đi ra gốc cây to trong vườn, cô không biết đó là cây gì nhưng trông nó rất đẹp, rất mạnh mẽ, đi lại ngồi xuống, mùi hương của nó thật dễ chịu, cô gục mặt xuống, có lẽ đêm nay cô phải tạm trú ở đây rồi, thật là thảm hại.

<b>"Xin vui lòng đừng chuyển version hay mang ra ngoài. Thành thật cám ơn (chumeo & KHBN2015)</b>
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 4: Hợp đồng hôn nhân


Sáng hôm sau, trong phòng hai thân thể đang tr*n tr**ng ôm nhau, người đàn ông giống như thiên sứ nhưng sau lưng là ác quỷ bị ánh nắng mặt trời làm cho tỉnh giấc, cùng lúc đó chuông điện thoại vang lên :

''Bà!''

''Tối qua tốt chứ cháu trai , cháu dâu ta có ở đó không ?''

Giọng bà Hạnh vang lên đều đều bên kia, anh định trả lời là không vì ý thức tối qua anh vẫn còn nên anh nhớ rất rõ nhưng nếu trả lời thế thì bà sẽ trừng phạt anh nên đành nói dối :

'' Cô ấy đang ở đây!''

''Vậy chuyển máy cho ta gặp cháu dâu''

'' Không được đâu bà, cô ấy ngủ rất ngon, cháu không muốn phá giấc ngủ của cô ấy !''

Anh nhanh trí tìm lí do để bà không nghi ngờ!

''Được, ta cúp máy''

Anh thở dài bỏ máy xuống, cuộc hôn nhân này bao giờ mới kết thúc được đây, anh vẫn còn nhớ Băng Nhu ? Nói có thì không hẳn nhưng sai thì không đúng, tận trong tâm anh vẫn muốn cô về và xin lỗi anh, chỉ cần cô ấy xin lỗi thì anh sẽ nhanh chóng chấm dứt cuộc hôn nhân nhàm chán này mà đến với cô ấy, nhưng đó chỉ là tưởng tượng của anh , nở nụ cười khinh bỉ bản thân, cùng lúc đó cái người phụ nữ đang nằm trong lòng anh bỗng dưng tỉnh lại , khuôn mặt anh nhanh chóng trở về vẻ bình thường, đưa cho cô ta tờ ngân phiếu rồi xuống giường, mặt lại quần áo sau đó ra khỏi phòng và để lại một câu:

'' Cầm tờ ngân phiếu đó rồi mau chóng rời khỏi đây, tôi không muốn ô uế căn phòng này!'' Rồi rời đi!

Cô ta nghe anh nói thế thì không ngạc nhiên mà còn cười, '' ô uế sao? Vậy anh cũng không sạch hơn được đâu Trương thiếu gia à!'' Rồi mặc quần áo vào và rời khỏi căn biệt thự .Anh đi xuống lầu hỏi quản gia cô đâu thì ai cũng đều trả lời không biết, đột nhiên cô cô hầu gái nói :

'' Lúc nảy tôi đi ra vườn có thấy phu nhân ở dưới gốc cây Giáng Hương !''

Cô hầu gái thật thà nói, ai cũng ngạc nhiên khi nghe cô ta nói phu nhân ngoài đó, sao thiếu gia lại để cô ngoài đó chứ?

Anh không nói không rằng gì quay lưng đi thẳng ra ngoài vườn, đến dưới gốc cây Giáng Hương, đúng là cô đang nằm ở đây, cơ thể có vẻ lạnh nên hơi run, anh lạnh lùng đến gần cô, cúi người xuống đưa tay lay lay người cô:

''Tỉnh dậy!''

Cô đang ngủ thì anh lay như vậy cũng đã tỉnh dậy, đưa đôi mắt mơ màng về phía anh nhưng khi xác định được đó là ai thì cô lập tức thất kinh đứng thẳng dậy, nhanh quá nên anh chưa kịp đứng thẳng người ,vậy là.....môi cô và môi anh chạm vào nhau, mắt cô trợn to hết cỡ, khuôn mặt anh thì vẫn bình thường như không có chuyện gì, rất nhanh cô né sang bên khác, khuôn mặt đỏ như cà chua chính của cô khiến anh chán ghét, cô là đang giả bộ *nai tơ ngây thơ* trước mặt anh sao ?Quá giả tạo, cô nghĩ anh là hạng người gì mà không biết cô giở trò !Đôi mắt lạnh lùng quét nhanh qua mặt cô rồi nói:

'' Cô diễn đủ chưa ? Tính khiến cho người khác thương hại cô sao ? ''

Cô bỗng cảm thấy tức giận khi anh nói mình như vậy, cái gì mà diễn ? Cái gì mà thương hại ?Anh là đang chế nhạo cô ? Nếu anh không phải chồng cô thì cô đã không thương tiếc gì mà ban cho anh một bạt tai rồi!

'' Anh là đang có ý gì ?''

''Tôi nghĩ người ' thông minh' như cô thì hiểu lời tôi nói chứ ! Bây giờ làm phiền cô đi theo tôi'' Anh nhếch môi rồi quay người đi.

Cô nghe anh nói thì cũng đi theo mặc dù không biết đi đâu và nơi anh dẫn cô tới là....thư phòng làm việc của anh, anh đi lại gần học tủ lôi ra một tờ giấy, đưa đến trước mặt cô, đưa tay ra nhận lấy, đập vào mắt cô đầu tiên là hàng chữ ' BẢN HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN' , khá ngạc nhiên ngước mắt lên nhìn anh , dường như hiểu ý của cô nên anh vội giải thích:

'' Đây là bản hợp đồng hôn nhân của chúng ta, cô cũng biết tôi và cô đến với nhau là do ép buộc và đương nhiên đến với nhau thì sẽ chẳng hạnh phúc, chi bằng tôi và cô sẽ đóng kịch trong một năm để che mắt mọi người, trong đây có ghi rõ, cô cứ từ từ đọc và kí vào, sau một năm tôi và cô sẽ ly hôn!''

Cô ngồi nghe anh nói vậy thì kinh ngạc, anh còn chu đáo hơn cả cô, chuẩn bị luôn cả những thứ này ! Cô không suy nghĩ mà liền cầm bút kí vào , điều này làm anh ngạc nhiên, hành động của cô và suy nghĩ của anh là hoàn toàn trái ngược nhau, theo anh thì cô sẽ kiên quyết không đồng ý mà xé tờ giấy đó nên anh đã in ra rất nhiều bản nhưng hành động của cô hiện tại khác hẳn, cô không nói lời nào mà kí thẳng vào trong đó, con người cô rốt cuộc là đang âm mưu điều gì ?

<b>

<b>"Xin vui lòng đừng chuyển version hay mang ra ngoài. Thành thật cám ơn (chumeo & KHBN2015)</b>
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 5: Dự Tiệc (I)


<b>

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f6b69724b30495f57336e564657513d3d2d3332393134393538312e313438356138306366636439366639633530353036373835323934342e6a7067


Kể từ sau chuyện hôm đó, cô và anh luôn tránh mặt nhau, nói thế thôi chứ thật ra là cô tránh anh ,buổi sáng cô chờ anh đi làm rồi mới dậy, buổi tối cô đi ngủ trước anh, anh biết cô đang tránh mặt mình nhưng anh cũng không nói. Đột nhiên chuông điện thoại anh reo lên :

''......''

''Được, tối nay tôi sẽ đến''

'' ....''

''Được''

Nói rồi anh cúp máy , ngã người ra phía sau, đưa tay lên xoa huyệt thái dương, mấy ngày này anh ở công ty làm việc rất mệt mỏi, anh không muốn về căn nhà có cô ta, sao tất cả phụ nữ trên thế gian này đều một lũ như nhau, vô tình, tàn nhẫn.....Ngồi đó khoảng chừng 30 phút, anh cầm áo khoác ra về, hôm nay anh phá lệ về sớm vì muốn thông báo tin vừa rồi cho cô, mặc dù anh chẳng muốn.

______

Cô đang ở ngoài vườn, đột nhiên cô nhận ra có một việc làm hết sức thú vị mà cô không biết đó là trồng hoa , nhìn hoa trong vườn, loài nào cũng có như : Hoa hồng, hoa mẫu đơn, hoa Champion, ...... Thật là đẹp, nhìn xuống đồng hồ cũng đã 2 giờ chiều rồi, cô rửa chân tay rồi vào nhà, tính đi thẳng lên lầu nhưng mà khoan......hình như có cái gì đó ngồi trên ghế đọc báo đúng không ? Nghĩ thế cô quay người lại, thất kinh khi thấy anh ở đây, sao anh lại về giờ này ? Đó là câu hỏi đầu tiên hiện lên trong đầu cô lúc này , bỗng giọng nói lạnh lẽo kéo cô ra những suy nghĩ riêng của mình:

'' Cô nhìn đủ chưa ?''

'' A..a sao anh... về sớm vậy ?''

''Đây là nhà của tôi, tôi thích về giờ nào thì liên quan tới cô ? ''

Anh bỏ tờ báo xuống, hướng đôi mắt u ám về phía cô, cô ta có quá nhiều chuyện không ?

'' Không, ý tôi không phải như vậy!''

Cô nghe anh nói thì khuôn mặt rạng rỡ lúc nảy bỗng trở về vẻ mặt chán nản, đôi mắt chứa một nỗi buồn sâu thẳm, cả người cô đứng im ở chân cầu thang không nhúc nhích:

''Tối nay cô đi dự tiệc với tôi, cô bận bộ đầm trắng tôi đã chuẩn bị trên lầu và nên nhớ.....'' Anh đi lại gần cô, cúi người nói nhỏ vào tai cô :'' Cô nên dẹp bỏ bộ mặt của cô đi, đừng khiến tôi phải mất mặt'' Rồi né qua cô đi thẳng lên phòng.

______________________-

Tối......

Cô đang đứng trước gương, gương mặt trái xoan, đôi mắt diễm lệ kết hợp với hàng lông mày khiến cho khuôn mặt cô càng trở nên xinh đẹp, chiếc váy này đúng là hàng đắt tiền, kiểu dáng và vải rất tốt: Thân váy dài tới đầu gối của cô, dáng ôm khít eo và xòe rộng bên dưới càng tôn lên vòng eo quyến rũ , kết hợp với làn da trắng mịn khiến cô như nàng tiên hạ trần, xinh đẹp, lộng lẫy, tóc được những người trang điểm búi lên cao. Mở cửa đi xuống, anh đang ngồi uống trà ở phòng khách, trông anh hôm nay rất bảnh trai, anh khoác lên người bộ vest đen càng làm cho anh đẹp hơn,cảm nhận được ai đang nhìn mình, anh ngước đôi mắt lên nhìn, anh đơ hết 5 giây để tiêu hóa vẻ đẹp của cô trước mặt mình, ho khan vài tiếng lấy lại phong độ, anh đi thẳng ra xe mà không nói lời nào, chưa tới 15 phút thì đã đến, cô khoác tay anh đi thẳng vào bên trong , ai cũng phải đưa mắt về phía anh và cô , nam thì thèm thuồng nhìn cô, nữ thì ánh mắt trái tim về anh , ai cũng đến chào hỏi anh, dường như anh rất nổi tiếng thì phải !

Do đi quá lâu với lại cô không hay mang gót nên chân cô rất đau, liền nói với anh rồi đi sang chiếc ghế bên kia ngồi , đang xoa bóp cái chân bị đau thì một giọng nói vang lên:

'' Xin chào quý cô, tôi có thể ngồi đây chứ ?''

Cô vội đưa ánh mắt sang nhìn anh nhưng dường như anh không biết vì anh đang bị bao vây bở các con cáo ở đâu, cô vội cụp mi xuống, trả lời người kia :

''Được !''

Người kia nghe cô nói vậy thì ngồi xuống, đưa ly rượu đỏ về phía cô nhưng cô nhanh chóng từ chối:

''Xin lỗi, tôi không biết uống rượu!''

'' Vậy sao ? Vậy có thể cho tôi biết cô tên gì không ?''

'' Tôi là Hoàng Diệu Linh, còn anh ? ''

''Tôi là Lý Bảo Khánh, chúng ta làm bạn , được không ?''

'' Tất nhiên là được rồi ''

Sau đó cô cùng Bảo Khánh nói chuyện rất vui vẻ, từ xa anh nhìn thấy cô cười rất tươi, dường như từ lúc cưới cô về anh chưa thấy cô cười như vậy bao giờ , nhếch môi khinh bỉ, cô cũng biết mồi chài đàn ông quá nhỉ? Mới có xa anh mấy phút mà đã thân mật nói chuyện với người khác, đúng là hạng đàn bà lẳng lơ , không biết vô liêm sỉ ...........

<b>"Xin vui lòng đừng chuyển version hay mang ra ngoài. Thành thật cám ơn (chumeo & KHBN2015)</b>
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 6: Dự tiệc(2)


Đột nhiên nhìn vậy anh cảm thấy rất là ngứa mắt, cùng lúc đó chuông điện thoại anh reo lên:

''Nói! '' Anh dùng giọng nói lạnh như băng nói chuyện với người bên kia .

'' Tớ mới về nước cậu có cần dùng giọng vậy để chào đón không Đại Phong ? ''

Thái Huy đầu dây bên kia bất mãn nói!

'' Có chuyện gì nói đi !''

Anh không vì lời nói oán trách kia mà giảm độ lạnh xuống ngược lại còn tăng lên khiến cho cậu đầu dây bên kia không rét mà run :

'' Thôi được rồi, hôm nay tớ mới về nước, đi bar với mấy em một đêm không ?''

''Được!''

Anh không suy nghĩ gì mà đồng ý ngay, cúp máy không để cậu nói thêm rồi tới kéo cô đứng dậy, cô đang trò chuyện với Bảo Khánh thì bị anh kéo bất ngờ, nhất thời không đứng vững được, rất may là anh nhạy bén kịp đưa tay ra đỡ hông cô, trong đầu anh có một kế hoạch, cho cô vào bar và nhìn anh quan hệ với người phụ nữ khác thì cô sẽ làm sao nhỉ ? Haha...vừa nghĩ thôi đã cảm thấy thú vị , không nói lời nào mà kéo cô đi ra xe, nhét cô vào rồi lái xe đi, cô ngồi bên ghế phụ tức giận nói:

'' Anh có biết là anh đang rất mất lịch sự không? Người anh sinh miệng ra để làm cảnh sao ? ''

Cô oán trách nhìn cái tay bị anh kéo tới đỏ , nhăn mày nhìn cái người kia, không biết sao cô lại siêu lòng trong ngày đám cưới vì anh ta nữa.Anh không thèm liếc cô một cái, xem lời nói của cô như không có, chăm chú lái xe.

Quán bar anh đến cũng không cách đó là bao nhiêu, chưa tới 5 phút đã đến,anh chạy xe vào bãi để xe, mở cửa kéo cô xuống còn cô thì trợn mắt nhìn anh , anh đưa cô tới đây làm gì ? Từ nhỏ tới lớn đây là lần đầu tiên cô đặt chân vào cái nơi người không ra người ma không ra ma này , muốn rút tay mình lại nhưng anh nắm quá chặt, cô không thể rút ra được, lửa giận lên tới não, cô hét lên:

'' Anh đang làm cái trò gì vậy ? Tại sao lại đưa tôi tới đây ? ''

'' Câm miệng''

Anh lạnh lùng ra lệnh!

'' Anh...''

Cô tức quá nói không ra lời, khuôn mặt vì giận mà đã đỏ, anh kéo cô qua cái đám người đang nhảy nhót kia tới một căn phòng đề ở ngoài là '' VIP'', đẩy cửa bước vào, trong phòng này mặc dù cũng khá ồn nhưng đã đỡ hơn bên ngoài, gam màu chính màu đen kết hợp với trắng, ở trên bộ ghế da hổ đắt tiền, một người con trai nhìn hết sức anh tuấn, mặc bộ vest trắng đang ngồi đó hai bên là hai con người ăn mặt thiếu vải trầm trọng, hở không còn chỗ nào để được hở hơn, thấy anh đi vào, anh ta nở nụ cười chết người rồi nói:

'' Đại Phong, cậu đến rồi sao? ''

Anh không trả lời mà kéo cô đi đến chiếc ghế đó ngồi, thả tay cô ra rồi rót một ly rượu đưa lên miệng uống, cô ngồi bên cạnh cảm thấy rất khó chịu, ánh mắt của 2 cô gái kia và chàng trai đó nhìn chằm chằm vào cô khiến cô không được tự nhiên, bỗng Thái Huy quay sang anh nói:

'' Tớ nghe nói cậu kết hôn rồi , còn Băng Nhu ...''

Cậu chưa nói hết câu thì giọng nói mang chút tức giận pha lạnh lùng lên tiếng:

'' Câm miệng, đừng nhắc tới cô ta !''

Cô ngồi bên cạnh không hiểu chuyện gì cả? Cái gì còn Băng Nhu? Sao anh tức giận ?

'' Được rồi được rồi, còn đây...là ai ?''

'' Tình nhân!''

Anh nói rất ngắn gọn, , rất súc tích .Sau khi cô nghe xong hai từ kia thì đôi mắt trợn to về phía anh, anh nói cái gì? Tình nhân ? Cô đường đường là đại tiểu thư nhà họ Hoàng mà anh dám nói là tình nhân sao? Hô hấp của cô bởi vì tức giận mà khó hơn, rất muốn ban cho anh một bạt tai, cơ thể run run, hai bàn tay nắm chặt chiếc váy làm cho nó có chút nhăn , anh nhìn thấy biểu hiện đó của cô thì rất hài lòng ! Hoàng Diệu Linh ơi là Hoàng Diệu Linh, có trách thì cũng nên trách gia đình cô. Thái Huy ngồi bên cạnh xem biểu hiện của hai người, theo nhận xét của anh là cô gái này rất đẹp, đẹp hơn những người con gái anh từng gặp trước đây trừ một người.

'' Vậy hôm nay cậu muốn chơi đùa cùng cô ấy ?''

'' Không!''

''Vậy cậu muốn sao ?'' Thái Huy thích thú lên tiếng!

'' Cô ta...'' anh chỉ vào người con gái ngồi bên phải của cậu, cô ta nhìn cũng được hay không muốn nói là xấu, nghe anh nói vậy Thái Huy chuyển từ thích thú sang ngạc nhiên, anh không bị thiểu năng về mắt chứ ? Người đẹp ngồi bên cạnh thì không muốn mà muốn cô ta ư ?

Cô ngồi im từ lúc nãy tới giờ, khuôn mặt chuyển màu liên tục, xanh , đỏ ,tím ,vàng rồi rốt cuộc cũng chịu không được, phút chốc đứng lên, chưa nói gì đã ban tặng cho anh một bàn tay:

'' Chát...''

Âm thanh nghe rất rõ, dường như rất mạnh, khuôn mặt anh hằn rõ 5 ngón tay của cô, đôi mắt vì tức giận mà đã đỏ lên, rất nhanh anh chụp được tay cô, nắm rất chặt, cái miệng mím lại, tốt lắm ! Cô rất to gan .....!

<b>Xin vui lòng đừng chuyển version hay mang ra ngoài. Thành thật cám ơn (chumeo & KHBN2015)</b>
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 7: Tuyệt Vọng (H)


Đôi mắt anh vẫn trợn to nhìn cô, khuôn mặt vì tức giận mà đã đỏ lên, bàn tay nắm siết lấy cổ tay cô, cả người nổi lên gân xanh, cô vì dáng vẻ này của anh mà có chút sợ hãi mặc dù không để lộ ra ngoài, vẫn không chịu thua trừng mắt lớn lại anh, Thái Huy ngồi một bên xem kịch hay, môi mỏng nhếch lên, thật không thể tin là có một ngày Trương Đại Phong - lão đại của bang Hắc Quỷ , tính tình tàn khốc,thô bạo, giết người như giết kiến , mọi người ai ai nghe đến cũng phải khiếp sợ mà lại bị một cô gái xinh đẹp ban cho một cái tát, chuyện này thật sự nếu không do anh tận mắt chứng kiến thấy thì có chết anh cũng không tin...! Bỗng giọng nói lạnh toát vang lên:

''Cô giỏi lắm ! Tôi xem cô là tình nhân đã chiếu cố cô rồi, chẳng qua cô chỉ là một con rối không hơn không kém của tôi, nếu cô từng suy nghĩ cô là vợ của Trương Đại Phong tôi thì xin lỗi, cô lầm to rồi ! ''

Lời nói tàn ác cùng vô tình của anh bay thẳng vào lỗ tai cô! Con rối ? Lầm to ? Đúng, cô thừa nhận mình yêu anh, từng suy nghĩ về cuộc sống hạnh phúc đầy lãng mạn của cô và anh, nhưng giờ khắc này, từng câu từng chữ của anh rơi vào tim cô, rất đau...rất rất đau, cảm giác như có một con dao đang moi móc trái tim của cô, nước mắt không nhủ mà rơi xuống, rất nhanh cô quay mặt đi hướng khác cho anh không thấy, khi đủ dũng cảm, cô quay sang nhìn anh:

'' Xin lỗi, anh mới là người lầm , tôi chưa bao giờ suy nghĩ sẽ là vợ anh cả !''

Nói rồi cô tính quay người rời khỏi cái nơi làm cô kinh tởm này nhưng chưa đầy 5 giây sau cô đã bị anh dồn vào tường, một tay anh cầm tay cô dán lên tường, một tay giữ cô lại khiến cô không thể thoát, hơi nóng mang mùi rượu phả vào mặt cô :

'' Giỏi lắm, hôm nay tôi sẽ cho cô biết, chọc giận Trương Đại Phong tôi sẽ có kết cục như thế nào !''

Vừa dứt câu, anh đã cúi người bế cô lên, cô '' A'' lên một tiếng, ra sức vùng vẫy nhưng sức cô làm sao so với sức anh, nước mắt dường như rơi xuống. Nơi anh mang cô đến là một gian phòng phía sau căn phòng lúc nãy, ở đây gam màu chủ đạo là trắng và đen, ở giữa có chiếc giường lớn, đi đến gần chiếc giường, anh không nói gì liền ném cô xuống, cô nhanh chóng muốn ngồi dậy nhưng thân thể anh rất nhanh đè lên cô, một giây sau môi cô liền bị anh chiếm lấy, anh ra sức cắn và m*t lấy môi cô, rất ngọt! Bây giờ anh mới nhận ra, đem cô l*m t*nh nhân cũng không tệ ! Bàn tay anh không yên phận mà sờ soạn khắp người cô:

'' Ưm...ưm...Đại Phong...anh mau buông...tôi ra !''

Cô bị anh hôn cho tới không biết gì, cảm nhận bàn tay anh đang trên cơ thể cô, xấu hổ đẩy ra, thừa cơ hội anh đưa lưỡi vào trong miệng cô, tách hàm răng cô ra tìm kiếm chiếc lưỡi của cô cùng chơi đùa:

'' Chưa chơi đã muốn kết thúc sao? Làm gì có chuyện dễ dàng vậy !''

''Xoạt'' Bàn tay anh vội vàng xé chiếc váy mà cô đang mặc vứt sang một bên, dừng lại ngắm nhìn cơ thể cô , nơi cao ngất đã bị cô dùng tay che lại, bây giờ cơ thể cô chỉ còn lại nội y, đưa tay gỡ tay cô ra, cô nghẹn ngào lên tiếng:

'' Xin....... anh, tha .........cho tôi!''

Giọng nói cô vì khóc mà đã lạc đi, bây giờ cô rất sợ, rất sợ anh như thế này , ý chí cô dần trở nên loạn! Anh không nói gì mà tàn nhẫn tháo luôn chiếc áo ngực của cô, nơi đó hiện ra trước mắt anh, rất quyến rũ ! Vội cúi đầu xuống ngậm một bên của cô, một bên còn lại anh dùng tay ra sức dày vò khiến cô rên lên vài tiếng, cái lưỡi l**m l**m hột nho làm cho nó đỏ ửng, bộ phận phía dưới của anh đã hoàn toàn c**ng c*ng, dừng động tác lại, đưa tay tháo những thứ còn lại trên người cô mặc cho cô ra sức ngăn cản, cuối cùng.....thân thể cô đã hoàn toàn phơi bày trước mắt anh, anh say mê ngắm thân thể như tượng ngọc của cô, ánh mắt chứa đầy d*c v*ng:

''Cơ thể cô rất ngon !''

''Anh ...cầu xin anh..tha cho tôi....Á..A''

Cô chưa nói hết câu thì nơi riêng tư đã bị một thứ lớn đâm sâu vào, do lần đầu tiên làm sao cô chịu nổi sự to lớn của anh, cô khóc không ra tiếng, khuôn mặt đau đớn mà nhăn lại, bàn tay ra sức nắm chặt gara giường , hút lấy một ngụm khí , anh không bận tâm đến cô, ra sức luân động, cơ thể cô rất chặt! Chặt đến mức khiến anh ngạt thở, ra vào khó khăn, rút ra rồi lại cho vào:

'' A''

Cô đau đớn la lên một tiếng cơ thể run run , cuối cùng.....cô buông xuôi....Hy vọng trong cô đã hoàn toàn dừng hẳn, lần đầu tiên của cô đã bị anh chiếm lấy không thương tiếc, hết sức tàn bạo! Tại sao ? Tại sao lại đối xử với cô như vậy ? Cô đã làm gì sai ?

<b>

<b>Xin vui lòng đừng chuyển version hay mang ra ngoài. Thành thật cám ơn (chumeo & KHBN2015)</b>
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 8: Con rối đau lòng


Không biết bao lâu sau cô mới tỉnh, toàn thân đau nhức, nghĩ đến chuyện vừa xãy ra, cô bất giác ôm chân khóc, cô bây giờ rất bẩn ! Cô hận anh, hận anh đã tàn nhẫn lấy đi thứ quý giá nhất của cô, hận anh đã khiến cô đau đồng thời cô hận chính con tim mình, tại sao nó lại không phân biệt tốt xấu mà lại chọn anh ! Đang say mê khóc thì cửa phòng đột ngột mở ra , nghe tiếng động cô ngước khuôn mặt đẫm nước mắt lên, ngay khi xác định được ai đi vào, cô thất kinh lùi lại, cơ thể run run ôm cứng chăn:

'' Cô vẫn còn sức để khóc được sao ?''

Anh đi vào, khuôn mặt lạnh lùng cùng chất giọng toát lên sự tàn ác của con mãnh thú hung dữ, trên tay là một bộ váy, ném về phía cô rồi đi đến chiếc ghế da hổ đắt tiền được đặt đối diện phòng, đưa ly rượu đỏ lên thưởng thức, nhàn nhã nói:

'' Cô mặc vào, đừng khiến tôi phải mất mặt vì con rối vô dụng như cô''

Khuôn mặt cô đỏ ửng, nước mắt khi nghe anh nói thế càng chảy nhiều hơn,trái tim đang kêu ngào trong lồng ngực đau nhói, cất giọng nghẹn ngào lên:

''Cho tôi ..lí ..do!''

'' Lí do? Lí do gì ?''

'' Tại sao....Lại đối xử với tôi..như vậy ?''

Anh nghe cô nói thế, bật cười thành tiếng, trong mắt chứa đựng nhiều sự khinh bỉ, anh xưa nay làm việc gì cần có cái gọi là ''lí do'' sao ?

'' Không có lí do gì cả, thuốc tôi đã chuẩn bị đầu giường, mau uống vào đi!''

Cô nhíu mày vì câu trả lời không đúng đề của anh, kiên quyết hỏi lại một lần nữa :

'' Tôi muốn biết lí do !''

'' Vậy được thôi, cô muốn biết chứ gì ? Tôi đây sẽ nói , Cô chẳng qua cũng giống những người đàn bà khác, h*m m**n được cùng tôi trên giường quan hệ, chẳng phải sao ? Tôi đã thành toàn cho cô, chẳng qua với tôi, cô cũng chỉ là một con rối ngu ngốc, đê tiện,tôi chơi chán rồi sẽ vứt đi ...'' Anh nói tới đây đột nhiên đứng dậy đi đến gần cô, ánh mắt sắc nhọn nhìn thẳng vào cô, đưa bàn tay lạnh buốt lên nắm lấy chiếc cằm nhỏ của cô ngước lên, tiếp tục nói:

'' Vì thế...cô đừng ảo tưởng tôi lấy cô thì cô đã danh chính ngôn thuận (*)bước vào nhà Trương gia tôi!''

*<i>名正言顺</i> ( Danh chính ngôn thuận): Có nghĩa là đường đường chính chính , chỉ danh phận chính đáng .

Anh độc ác phun ra những lời nói cay độc, dứt câu anh xoay người đi ra ngoài để lại một mình cô ngồi đó, suy nghĩ lại lời nói của anh , '' Chỉ là một con rối ngu ngốc, đê tiện'' '' vứt đi''.Cô đã làm sai gì ? Tại sao ông trời lại đối xử với cô như vậy?Cảm giác bị người mình yêu tàn nhẫn nói ra những lời cay độc , đó là cảm giác khiến cô ghét nhất, vội xuống giường , mặc lại quần áo rồi rời khỏi nơi này, nơi cô đã mất đi lần đầu của mình và cũng là nơi trái tim cô tan vỡ, không ngờ lần đầu cô biết được cảm giác yêu lại trong hoàn cảnh trớ trêu như vậy , thứ tình yêu cao đẹp và hạnh phúc mà mọi người vẫn hay nói là đây sao? Đây chính là cao đẹp và hạnh phúc?

_______________

Sau khi về đến nhà thì cũng đã 8 giờ tối, mọi người trong nhà đang làm công việc của mình, thấy cô về liền cúi đầu chào, cô gật đầu, mỉm cười rồi đi lên phòng, nơi đầu tiên cô đến là nhà tắm, cô phải tắm, hất nước lên mặt để tỉnh táo lại , nhìn bản thân mình trong gương, thật là thảm hại! Tóc tai thì rối, khuôn mặt nhếch nhác trắng bệch, đôi mắt hơi sưng lên. Đây là đại tiểu thư nhà họ Hoàng người người ái mộ đây sao? Không ngờ cô cũng có ngày như hôm nay đấy, nhếch môi chế nhạo bản thân, hình ảnh này nếu để cho gia đình và người ngoài thấy, còn đâu danh tiếng đại tiểu thư Hoàng gia cơ chứ, phản ứng của mọi người sẽ ra sao ? Hoảng hốt? Trợn mắt, há hốc mồm? Hay là bụm miệng cười ? Sao không cho được, ngay cả cô cũng đang chế nhạo bản thân mình còn nói gì ai !

Nhanh chóng tắm rửa, đi đến giường , thả ngã cơ thể xuống, đôi mắt khép lại, tất cả những gì đã xãy ra, cô phải mau chóng quên đi chúng, xem như là một ác mộng khủng khiếp, rồi ngày mai, cô lại trở về là chính cô, nhất định là thế !

<b>

<b>Xin vui lòng đừng chuyển version hay mang ra ngoài. Thành thật cám ơn (chumeo & KHBN2015)</b>
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 9: Sợ hãi!


Đang ngủ, cô cảm thấy cuống họng khô rát, liền vội lật chăn bước xuống giường, nhìn lướt qua đồng hồ cũng đã 2 giờ sáng, đang đi trên cầu thang bỗng nghe tiếng anh phát ra từ phòng làm việc, do anh không đóng cửa phòng nên âm thanh dễ truyền ra ngoài, cô đưa mắt nhìn về phía anh, anh có về sao ? Anh đang đứng xoay lưng về phía cô, một tay bỏ vào túi quần , một tay cầm điện thoại và nói với người bên kia, khuya rồi sao anh vẫn chưa ngủ ? Tại sao bóng dáng của anh lại cô đơn đến vậy ?Bóng dáng anh phản phất một nỗi cô đơn không kém phần lạnh lùng khó tả , cô tính quay người bước đi nhưng những lời nói của anh làm cô đứng lại:

'' Tôi không cần biết, anh phải tìm ra kẻ đã đốt cháy cha mẹ tôi năm đó, trong vòng 3 tháng, nếu anh không tìm ra thì chắc anh cũng đã biết trước được kết quả ! ''

''......''

'' Câm miệng ! ''

Không biết người kia nói gì mà sau khi nghe anh rất tức giận, liền tắt máy, ném thẳng chiếc điện thoại vào bức tường, âm thanh chiếc điện thoại vỡ nát làm cho cô giật mình, nghe tiếng động phát ra từ ngoài cửa, anh liền từ từ quay đầu lại nhìn, đôi mắt đỏ kè cùng cả khuôn mặt nổi gân xanh làm cô sợ hãi, toan người tính trở về phòng nhưng anh đã lên tiếng:

'' Đứng lại''

Cô nghe anh nói, cả thân người bất giác run lên, không dám xoay người lại, bộ dạng này của anh cô chưa thấy bao giờ, trong mắt cô, anh vẫn luôn là người rất dễ kiềm chế, khó hiểu ! Vậy tại sao anh lại như vậy? Cái gì mà kẻ đã g**t ch*t cha mẹ tôi năm đó ? Không phải cha mẹ anh vẫn còn ở đây với anh sao ?

'' Quay lại đây !''

Một lần nữa giọng nói đó phát ra mang theo hàn khí thổi qua người cô, cô run rẩy xoay người đi lại gần anh, rất nhanh cô đã đến chỗ anh đứng, cơ thể do sợ hãi mà run lên nhè nhẹ .

'' Cô cố tình nghe lén ? Gan cô to nhỉ ?''

Anh nhanh tay đưa lên nắm lấy chiếc cằm nhỏ của cô, tăng thêm lực khiến cô có cảm giác như anh muốn bóp nát cằm mình nhưng do quá sợ nên một tiếng cô cũng không phát ra ngoài , bây giờ khuôn mặt anh rất đáng sợ, cô rất sợ anh!

'' Cô đã nghe được gì ? Hả ?''

Anh mất khống chế hét lên, bàn tay càng tăng thêm lực:

'' Ưm...anh...buôn...g tôi..ra''- Cô khó khăn lên tiếng

Đột nhiên anh không nói lời nào liền đẩy ngã cô về phía sau, cố tình đẩy thật mạnh cô vào chiếc bàn đằng sau, sự va chạm rất mạnh khiến cô lẽ ''A'' lên một tiếng, đau đớn khiến cô muốn ch** n**c mắt ,cơn đau ê ẩm từ chiếc lưng truyền đến làm cả khuôn mặt cô nhăn lại , anh tiếp tục không buông tha cho cô, đưa tay ra bóp lấy chiếc cổ cô, nghiến răng nói:

'' Tôi hỏi, cô đã nghe được những gì, cô bị câm sao?''

'' Tôi...chưa....''

Cô nói đứt quãng, do lực anh quá lớn khiến cô thở cũng thấy khó khăn, hai tay ra sức kéo tay anh ra nhưng vô dụng, cô chỉ biết '' ư..ư'' trong cổ họng mà chẳng phát ra được câu nào, cuối cùng anh cũng buông tha cho chiếc cổ của cô, cô nhanh chóng hít lấy không khí, cô sắp chết ngạt rồi !

'' Cô mau cút khỏi đây cho tôi!''

Anh lại một lần nữa phun ra những lời lạnh lùng, cảm giác nó đã bớt sự tức giận đi nhưng sự băng giá của nó thì không hề giảm mà còn tăng lên gấp đôi, bàn tay chỉ thẳng vào mặt cô sau đó quay sang hướng cửa, cảm giác nhục nhã khiến cô không dám ngẩng đầu lên nhìn mặt anh, đứng đó làm gì để anh nói là kẻ nghe lén, tự chuốc khổ vào thân ? Anh rất ghét cô sao? Cô đã làm gì anh chứ ? Một giây cô cũng không muốn ở lại căn phòng này, muốn đứng lên nhưng chỉ vừa cử động một tí là cơn đau đã ùa đến khiến cô nhăn mày nhưng vẫn cố gắng đứng thẳng dậy, không nhìn anh một lần mà bước thẳng ra ngoài !
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 10: Người bạn mới!


Trở về, cô vội vàng đóng thật chặt chiếc cửa lại, cả cơ thể run rẩy dựa hẳn vào tường, rồi dần dần trượt xuống, nhớ lại cảnh tượng lúc nãy , tâm cô thất kinh, anh suýt nữa thì đã b*p ch*t cô, anh giống như là ác quỷ, cảm giác vừa sợ hãi vừa đau lòng khiến nước mắt cô lại trào ra, từng giọt từng giọt chảy xuống đầu gối, cô sẽ không bao giờ nghĩ cuộc đời của cô lại ra nông nỗi này, cả đời cô chưa từng làm việc ác, vậy mà mọi chuyện đến với cô như một sự trừng phạt!

Cô hiện tại rất muốn thoát khỏi chiếc lồng giam khổng lồ này, trở về với ngôi nhà thân yêu trước kia, có cha mẹ, còn có bà nội nhưng đó chỉ là điều cô muốn mà thôi,hiện tại cô đã có chồng, có câu

" Đâm lao thì phải theo lao" Đúng vậy , cô đã có chồng nên theo chồng cô tạo dựng gia đình là chuyện đương nhiên ,nhưng chồng cô thì sao? Rất ghét cô...thậm chí là....muốn giết cô! Nghĩ đến đây cô cảm thấy rất tủi thân, nước mắt lại càng tuôn ra nhiều hơn,

" tít...tít" hai tiếng kêu của chiếc đồng hồ vang lên báo hiệu đã 5 giờ sáng, cả cơ thể cô yếu ớt đi đến chiếc giường, thật nhanh chui vào trong chăn , cố ngăn cho nước mắt đừng rơi nhưng hình như nó không nghe lời cô mà còn rơi nhiều hơn, không biết bao lâu sau thì cô mới đi vào giấc ngủ .

Sáng, khi cô thức dậy đã là 9 giờ sáng, cơ thể mệt mỏi đi vào phòng tắm, nhìn trong gương, cô thật không tin đây là mình, đầu tóc rối bù xù, hai mắt đã thấy nét thâm, bờ môi nhệt nhạt , dáng vẻ này của cô không khác gì một con điên mới vừa trốn trại ra !

Thật thảm hại! Cô vội lấy hộp trang điểm ra sửa soạn lại khuôn mặt mình, một chút son môi và phấn đã làm cho khuôn mặt cô tươi hơn, sau khi làm VSCN xong, cô đi xuống lầu, an tâm vì giờ này anh đã đi làm :

" Kính chào thiếu phu nhân, bữa sáng chúng tôi đã chuẩn bị, mời người lại dùng"

Những người giúp việc đang làm , thấy cô đi xuống liền nhanh chóng xếp thành một hàng , đồng thanh nói đều , cô không nói gì chỉ mỉm cười rồi đi lại bàn ăn, cô bình thường ăn rất ít nên mới ăn một chén đã thấy no, trong đầu cô bỗng nghĩ ra một ý tưởng, ra ngoài dạo phố sẽ thế nào nhỉ ? Đã bao lâu rồi cô không được ra ngoài? Chắc từ lúc lấy anh! Không suy nghĩ nhiều, cô lên lầu lấy áo khoác rồi gọi tài xế của nhà cô đến:

"Chào thiếu phu nhân người muốn đi đâu ạ ?"
" Anh có thể đưa tôi đến trung tâm thành phố "
" Vâng thưa thiếu phu nhân" Người tài xế lễ phép đáp lại .
_____________/_________________
Khoảng 20 phút sau, cô đã đứng ở trung tâm thành phố, quay sang căn dặn tài xế:

" 3 giờ sau quay lại đón tôi, giờ anh có thể về"

"Vâng!" Nói rồi anh ta đi nhanh ra chiếc xe, thẳng tiến về hướng ngược lại với cô.

Cô đi dạo vài vòng, bỗng dường lại ở một quán cà phê bên đường, mặc dù không sang trọng như những quán cô đã từng đến trước đây nhưng nó rất đẹp, cô thích nhất là cái tên của nó

" Love you" ( yêu em) ,nó rất có ý nghĩa, cô đi thẳng vào quán, chọn cho mình chiếc bàn cạnh cửa sổ, liền có một cô nhân viên ra chào hỏi:

" Xin chào quý khách, quý khách uống gì ạ ?"

Đang chìm trong khung cảnh nơi đây thì giọng nói của cô nhân viên đã kéo cô tỉnh, mỉm cười ngại ngùng đáp :

" Cho tôi một ly cà phê, bỏ nhiều đường ,cảm ơn !"

" Vâng, quý khách xin chờ chúng tôi một lát !" Nói rồi cô ta quay người rời đi.

Từ lúc cô vào quán đến giờ, vẫn luôn có ánh mắt dõi theo cô từ một chàng trai rất đẹp và hấp dẫn, anh ta cầm ly cà phê của mình lên rồi buóqc đến bàn cô:

" Xin hỏi tôi có thể ngồi đây không?"

Lại một lần nữa cô bị giọng nói lạ làm giật mình:

" Được!"

Chàng trai kia nhận được lời đồng ý của cô , nhanh chóng kéo ghế ra rồi ngồi vào, mỉm cười nhìn cô, giới thiệu về mình:

" Tôi tên là Vương Triệu Vũ, là con trai trưởng của nhà họ Triệu, rất hân hạnh được làm quen với cô!"

Triệu Vũ đưa tay ra ý bảo bắt tay, cô cũng nhanh chóng đưa tay mình ra, mỉm cười lại nói:

" Tôi là Hoàng Diệu Linh!"

" Thì ra cô chính là đại tiểu thư nổi tiếng xinh đẹp của nhà họ Hoàng, nghe danh đã lâu nay mới gặp mặt, thật là như lời đồn !"

" Anh quá khen rồi !"

Nhận được lời khen của Triệu Vũ, cô bất giác cảm thấy hơi xấu hổ, Triệu Vũ thấy khuôn mặt kia của cô cảm thấy cô gái trước mặt mình rất thú vị, và thế cứ cậu một câu,cô lại một câu, hai người trò chuyện rất là vui vẻ mà không biết có một đôi mắt lạnh lùng đang nhìn mình chằm chằm, bờ môi người đó nhếch lên, phát ra hai tiếng :

" Đê tiện!"

Sau đó xoay người rời đi !
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 11: Không quan hệ nhưng vẫn đau lòng !


68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f62584f31386f5a792d7538696c773d3d2d3336303431343935382e313439613833383234616332646266363338343134363732313239382e6a7067


Đến chiều, Diệu Linh vội vã quay trở về căn biệt thự, tòa nhà trống trơn và hơi tối đã nói cho cô biết anh chưa về, đi thẳng vào phòng, sau khi tắm xong, cô mặc cho mình một chiếc váy trắng ở nhà, trong đầu cô nghĩ ra cái gì đó rồi mỉm cười đi vào nhà bếp, trong nhà bếp đầy đủ, sắn tay áo lên, bắt tay vào nấu, loay hoay trong bếp một hồi, cuối cùng cô cũng đã làm xong! Oa..nhìn cũng không tệ a~~~! Mỉm cười hài lòng về sự nỗ lực của mình, cùng lúc đó truyền đến tiếng xe hơi phát ra ở trong nhà xe, lúc này mới để ý là bầu trời đã tối đen, nhìn đồng hồ cũng đã 19 giờ, thân ảnh cao lớn của anh xuất hiện ở phòng khách, cô chào hỏi theo phản xạ:

'' Anh về rồi!''

Trong giọng nói của cô rất dịu dàng, êm tai làm cho anh thoáng sững sờ, ngạc nhiên, cô chưa bao giờ đợi anh trở về và ra chào anh bằng một nụ cười cả ! Hạnh phúc khi có người tình khác sao ? Hừ, không nghĩ cô vợ mình lại quyến rũ đàn ông nhanh như vậy, ngón tay thon dài đột nhiên đưa ra, bóp thật chặt chiếc cổ của cô, khóe miệng hiện ra một nụ cười tàn ác:

'' Hôm nay cô ra ngoài đi với ai ?''

Diệu Linh chỉ mấp máy bờ môi mà không nói được gì, tính tình anh thật sự rất khó hiểu, cô đang có cảm giác như mình lại sắp chết ngạt lần nữa trong tay anh, ngay khi cô có cảm giác như bản thân không còn cảm giác thì anh đột nhiên buông tay ra, cô thừa dịp hít lấy không khí, anh tại sao lại hết lần này đến lần khác muốn giết cô, ở nhà nấu cơm và đợi anh trở về cũng là sai sao? Câu hỏi lúc nãy anh hỏi là có ý gì?

'' Tôi ra ngoài một mình!''

Nhận được câu trả lời của cô, nụ cười trên môi anh không những giảm bớt đi mà còn sâu hơn, trong đó, ngoài sự khinh bỉ ra cô không nhìn ra được gì cả!

'' Một mình sao ? Cô cho tôi là ai? Thằng ngu sao? Tôi cảnh cáo cô, đi với thằng đàn ông khác thì nên chọn một ch* k*n kín như khách sạn, quán bar, đừng khiến tôi phải mất mặt vì có một người vợ như cô!''

Nghe được lời nói của anh, tim của cô tan nát, vì sao anh lúc nào cũng khiến tim cô đau? Vì sao anh luôn hiểu lầm cô ? Thằng đàn ông khác trong miệng anh chính là Triệu Vũ sao? Anh chính là đang hiểu lầm cô, đang tính mở miệng thì một âm thanh khác vang lên:

'' Đáng ghét, sao lại để em ở ngoài chờ lâu như vậy chứ ?!''

Một người phụ nữ mặc một chiếc váy màu đỏ ôm sát cơ thể, rất hở hang, vừa đi tới ôm chặt tay anh, cố tình để cho anh thấy hết b* ng*c của mình, từ đầu đến cuối không thèm nhìn thậm chí là liếc đến Diệu Linh một cái, hoàn toàn xem cô như người vô hình! Ánh mắt của Đại Phong hài lòng khi nhìn thấy cơ thể cô đông cứng, nhanh chóng xoay người ôm cô ta, ngậm lấy môi mà tùy ý hôn, bàn tay cũng không yên phận di chuyển quanh người cô ta, với sự '' khơi lửa'' của anh, cô ta không chịu được mà r*n r* thành tiếng, khiến cho người nghe được không tránh đỏ mặt:

'' Tiểu yêu tinh, gan em quả rất to, xem tối nay tôi sẽ khắc phục em thế nào!''

'' Em rất thích, mau, mau làm đi anh!''

Người phụ nữ d*m đ*ng phát ra những lời nói vô cùng ái muội, cả cơ thể cô ta vẫn trung thành dán sát vào ngực anh, cố tình kéo bàn tay anh đặt trên ngọn đồi của mình, đang tính thực hiện bước tiếp theo thì giọng nói của Diệu Linh vang lên:

'' Các người muốn làm thì nên đi nơi khác hoặc là vào phòng, có đầy đủ các đồ dùng cho các người dùng rất thoải mái, đừng ở đây khiến cho tôi ghê tởm !''

Lúc này cùng lúc cả hai người đang làm kia mới ngạc nhiên, người phụ nữ ngạc nhiên vì trong nhà có người, còn anh ngạc nhiên là vì cô cuối cùng cũng xù lông nhím lên ! Bỗng đôi tay của người phụ nữ vòng qua cổ anh:

'' Anh càng ngày càng hư đó nha! Tại sao lại không nói là ở trong nhà có người, lỡ họ nhìn thấy thì sao chứ? Đáng ghét !''

Đại Phong khẽ nhếch môi, lúc đầu quả là có ngạc nhiên với phản ứng của cô, bây giờ thì lại thấy thú vị, vẫn nghĩ là con mèo nhỏ đáng thương lại không nghĩ là một tiểu miêu, sau đó lại tiếp tục công việc của mình, nhẹ nhàng bóp ngực cô ta một cái :

'' Không cần quan tâm, cô ta chỉ là người hầu thôi!''

Nói xong liền kéo người phụ nữ đi lên lầu, lúc đi ngang qua cô, ả còn làm ra bộ mặt đáng thương rồi bật cười! Lông mi của cô có chút rũ xuống thể hiện rõ sự thương nơi đáy mắt, không phải cô đã quyết tâm sao ? Không quan hệ gì với anh ta, chỉ một năm sau thôi, cô có thể thoát khỏi ''cảnh tù nhân'' rồi, nhưng khi nghe những lời nói của anh, cô không nhịn được mà lại đau lòng chứ ?
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 12: Tình yêu giả tạo!


Đứng đó một hồi, cô nhanh chóng quay lại phòng của mình, tắt đèn rồi đi lại giường ngủ, đột nhiên cửa phòng bị một người mở ra, cô giật mình nhìn xem là ai, giây sau cả người cô cứng ngắc, người vào là.......anh- Đại Phong. Thấy cô chăm chăm nhìn mình, anh nở nụ cười, đi lại chiếc giường, ôm chầm lấy cô, nhẹ nhàng hít hà lấy mùi hương trên người cô. Đang bị đứng hình bị hành động của anh làm cho thất tỉnh, ánh mắt trợn to về phía anh, anh đang làm gì vậy ?

'' Linh nhi, tôi và em có thể cùng nhau sống chung một chỗ được không ?''

Ầm...trong đầu cô nổ ra một tiếng, anh đang nói cái gì ? Sống chung một chỗ có nghĩa là yêu thương nhau sao ?

'' Tôi biết là trước đây tôi không đúng, nhưng tôi nhận ra, tôi và em có thể yêu nhau! Xin lỗi những chuyện trước đây đã gây ra cho em, em có thể cho tôi thêm một cơ hội không?''

Anh nói những lời kia hình như hết sức dễ dàng , vừa rồi đóng kịch để tìm kiếm nơi cô sự thống khổ nhưng anh không nhìn được gì ngoài sự bình tĩnh của cô, vì vậy trong đầu đột nhiên nghĩ ra ý tưởng mới, tình yêu vốn là thứ bỏ đi, trêu đùa một chút cũng không sao!

Lưỡng lự một hồi cô mới nói :

'' Anh...nói là thật ?''

''Thật!''

'' Nhưng........!''

''Tôi biết trước đây đã gây ra nhiều lỗi lầm với em, tha thứ cho tôi và tiếp nhận tôi , được không?''

'' Anh thật không nói đùa chứ?''

Cô không dám tin, mới mấy ngày nay anh còn ra sức sỉ nhục cô, giờ lại muốn đi yêu cô, thật sự cô có nên tin tưởng anh không? Liệu có sai lầm không ?

'' Tôi thề, nếu tôi nói dối em nữa lời tôi sẽ bị.........''

Lời chưa được nói ra đã bị bàn tay nhỏ nhắn của cô che lại, trên mặt cô nở nụ cười dịu dàng, môi nhỏ mấp máy nói:

'' Không cần, em tin anh!''

Anh nở nụ cười ôm cô vào lòng, nhếch môi chế giễu, ' Cô dễ bị dụ hơn là tôi tưởng đó Diệu Linh, hạng đàn bà như cô mong nhận được tình yêu của tôi sao? Có nằm mơ cũng đừng mơ thấy, cùng tôi chơi trò chơi thú vị này nha! Hahaha' Suy nghĩ của anh!Anh đang đắc ý vì cô đã bị lọt bẫy.

'' Khuya rồi, đi ngủ thôi! Mai anh còn dậy sớm để đi làm nữa ''

Cô nhẹ nhàng lên tiếng, cô sẽ cố gắng , cố gắng xây dựng một gia đình thật đẹp, trong đó chỉ có cô , anh và những đứa con của họ nữa ! Mới nghĩ thôi mà cô đã cảm thấy hạnh phúc ! Nằm xuống, đầu cô gối lên tay anh, cả người dựa vào lòng anh, cô cảm thấy thật an toàn, ấm áp, đến khi cô chìm vào giấc ngủ rồi nhưng anh vẫn đang nhìn cô, tại sao nhìn thế này anh lại muốn biến giả thành thật? Anh động lòng rồi sao? Hoang đường, chắc chỉ là một chút thương hại mà anh dành cho cô thôi! Rất nhanh anh đã từ từ đi vào giấc ngủ!

______________________//________________________

Sáng...

Lúc anh tỉnh lại thì bóng dáng nằm bên cạnh anh không còn nữa, vội vã bước xuống giường, sau khi làm VSCN xong, anh mặc bộ vest đen vào rồi đi xuống lầu, vừa xuống, anh liền thấy cô đang chuẩn bị bữa sáng cho mình, nhìn cô rất ra dáng người vợ đảm đang. Giống như có cảm giác ai đang nhìn mình,cô ngước mặt lên, đúng lúc chạm vào tầm nhìn củ anh, cô bỗng ngượng ngùng cuối xuống, thấy vậy anh nhếch môi, trong đó chứa đầy sự giả tạo mà cô thì đang cúi xuống, không nhìn ra được nụ cười của anh!

Sau khi dọn hết thức ăn lên bàn, cô đi lại, anh dang tay đón cô vào lòng, hôn lên má cô một cái, sau đó cùng cô đi lại bàn ăn:

'' Bữa sáng em đã chuẩn bị, anh mau ăn đi rồi còn đi làm ''

Cô ân cần nhắc nhở anh, anh chỉ gật đầu nhẹ nhàng rồi ngồi vào ghế, nhận cơm từ tay cô, không nhanh không chậm gắp từng món, thật sự đồ ăn cô nấu rất ngon, mùi vị rất đậm đà, sợ rằng nhà hàng 3 sao cũng sẽ không được!

Sau khi anh ăn xong, đưa anh ly nước rồi giúp anh đeo cà vạt:

'' Anh đi làm đi!''

'' Ừ''

''Khoan....''

Cô bỗng kêu lên một tiếng, anh quay lại xem cô tính làm gì, đột nhiên cô nhón chân lên, hôn một cái lên má anh, cả cơ thể anh trong tích tắc liền đông cứng, không ngờ trò chơi của mình lại được cô ủng hộ nhiệt tình như vậy, thật là hạng đàn bà vô liên sĩ!

''Nhớ về sớm, em ở nhà chờ anh!''

''Được''

Sau đó anh xoay người rời đi, cô nhìn theo bóng lưng anh, ánh mắt dâng lên sự vui mừng không siết, đã bao lần cô tưởng tượng anh và cô sẽ như hôm nay, hạnh phúc bên nhau, thật không ngờ nó lại đến nhanh như vậy, bây giờ nếu có người hỏi cô, cô có hạnh phúc không thì cô sẽ không ngần ngại mà trả lời lại người đó là có!
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 13: Bữa Ăn Tối Không Thành (I)


Ở nhà cũng chán, cô liền nghĩ ra một ý tưởng đó là nấu ăn, thử tưởng tượng buổi tối anh về, cô và anh cùng ăn chung cơm dưới một bàn, cùng cười đùa vui vẻ, nói chuyện...''Ôi thật sự hạnh phúc quá'' ...! Không kiềm được suy nghĩ của mình, cô sung sướng reo lên, nói là làm liền, cô lên phòng lấy áo khoác rồi xuống nhờ bác tài xế đưa đi siêu thị.

_____

Không lâu sau cô đã đứng trước siêu thị, ở đây đầy đủ đồ, thoải mái cho cô mua, nở một nụ cười trên môi sau đó cất bước đi vào siêu thị, thử nghĩ lại xem, cô tính nấu món nào nhỉ?

'' Cua rang muối ''

''Canh gà.....''

''Salad tôm .......''

''Món tráng miệng nè....''

Cô xòe bàn tay mình ra liệt kê từng ngón, sau khi có đủ các món cô cần làm rồi thì bước tiếp theo là gì nhỉ?

''A..đi mua nguyên liệu ''

''Cua rang muối cần : Cua , muối, soup giấm.Còn canh gà : Thịt gà, lê, nấm,.....''

Tương tự như thế cô đếm nguyên liệu từng món, cuối cùng đứng ở đó nữa ngày trời cũng đã liệt kê đủ nguyên liệu , nhanh nhẹn đi lấy từng thứ.

......

Không lâu sau, trong giỏ cô đã đầy đủ đồ cần dùng, đến quầy tính tiền sau đó điện tài xế đến, trên đường về cô cứ mỉm cười liên tục, nghĩ lại bây giờ thật hạnh phúc, cô yêu anh và anh cũng yêu cô, thật tuyệt vời....nghĩ đến đó cô bật cười thành tiếng làm cho bác tài xế cứ nhìn chằm chằm vào cô, không biết cô có bị gì không mà cứ ngồi cười hoài vậy nhỉ?

Về đến nhà cô liền bắt tay vào làm việc, trong phòng bếp cô hăng hái rửa cua, cứ thế cô hết nấu món này đến món khác, bận rộn hết mấy tiếng đồng hồ trong nhà bếp cuối cùng cô cũng đã làm xong, nhìn các món ăn bày trên bàn, vô cùng sung sướng nghĩ đến cảnh tượng tối nay, không kiềm được lấy điện thoại ra, vào danh bạ chọn số được cô lưu là 'Ông Xã', cũng hên là bữa đó đúng lúc anh đang ngủ cô kịp lấy số anh chứ không thôi thì làm gì biết số anh !

'' Alo..''

Bên kia truyền đến tiếng nói lạnh lùng đặc trưng của anh, so với nói chuyện trực tiếp còn lạnh hơn chứ không hề giảm!

'' Là em!''

Cô mỉm cười lên tiếng, chắc anh đang ngạc nhiên lắm nhỉ !

'' Gọi anh có chuyện gì sao ?''

Sau khi nghe câu đáp lại mình là cô, anh liền nhếch môi lên, không ngờ cô cũng khá thủ đoạn đó chứ , từ lúc nào mà cô biết số điện thoại của anh ? Nếu ai không biết nhìn vào chắc tưởng cô rất dịu dàng và ngây thơ, nhưng đối tượng là anh thì đâu dễ qua mặt! '' Cô quá xảo quyệt , Hoàng Diệu Linh!Nhưng không sao ! Vậy thì trò chơi này mới vui chứ nhỉ ?'' Suy nghĩ của anh

'' Tối nay anh về không ?''

'' Có nhưng hơi trễ vì anh có một buổi xã giao với đối tác!''

Thật ra thì anh cũng không muốn về nhà, nhìn khuôn mặt của cô khiến anh chán ghét, quá thủ đoạn! Buổi xã giao tối nay là của một công ty nhỏ muốn hợp tác với anh, anh có thể từ chối hoặc cũng có thể không cần tham dự nhưng không muốn về nên anh đồng ý tham gia.

'' Vậy được, em chờ anh về !Đừng uống quá nhiều rượu, sẽ không tốt cho dạ dày!''

Cô ra dáng một người vợ đảm đang dặn dò chồng mình, nghe qua thì là một lời quan tâm thật lòng nhưng ngay khi lọt vào tai anh thì lại là một câu ra lệnh, hừ nhỏ trong lòng nhưng vẫn trả lời lại cô:

'' Anh biết rồi, tạm biệt!''

Sau câu đó anh tắt máy mà không thèm để cô nói thêm câu nào, ngay khi tắt máy anh liền ném chiếc điện thoại xuống cái ghế bên cạnh, châm một điếu thuốc lên hút, khói thuốc được anh thở ra bao kín lấy con người cô đơn của anh, trong đôi mắt anh chứa đầy sự khinh bỉ, chế giễu và một chút... thương hại! Cô là cái thá gì mà thích lo chuyện của anh! Chẳng qua đối với anh cô chỉ là một công cụ chơi đùa, chơi chán rồi sẽ vứt vào sọt rác, lâu nay anh chính là người như vậy, lạnh lùng - tàn nhẫn là hai cặp từ luôn đi đôi với anh, những thứ anh đã chơi chán thì tuyệt không nhặt lại dùng tiếp và cô cũng sẽ không ngoại lệ! Cùng lúc này tiếng gõ cửa vang lên!

'' Vào đi!''

'' Hey, người anh em, lâu rồi không gặp!''

Người vừa bước vào chẳng ai khác là Thái Huy, bạn chí cốt của anh!

''Đến đây tìm tôi có chuyện gì ?''

Anh nghe tiếng chẳng cần nhìn cũng biết là ai, tập trung và đống tài liệu, lạnh nhạt cất giọng nói:

'' Có chuyện mới tới gặp cậu sao?Đến chơi không được à ?''

Nhìn chằm chằm cái người kia, thậm chí còn không ngước nhìn cậu một cái, vậy mà gọi là anh em sống chết có nhau sao?

''Tôi không rãnh như cậu, nếu cậu còn nói nhảm nữa, tôi không ngại đá cậu ra khỏi cửa đâu!''

Anh vẫn trung thành với sấp tài liệu, không ngước lên nhìn cậu lấy một cái !

''Cậu.....! Cái đồ quá đáng, tôi không hiểu sao Băng Nhu ngày xưa có thể yêu cậu được!''

Do quá tức giận nên Thái Huy nói không kịp suy nghĩ, nghĩa của câu nói kia rất hiệu quả, anh đang chú tâm vào công việc cuối cùng cũng quay lên nhìn cậu,vì câu nói kia, nếu cậu không phải là bằng hữu của anh thì sợ đã không kịp nhìn thấy quan tài lần cuối, gằn giọng :

'' Có gan cậu lặp lại câu nói vừa rồi thử xem!''

Nhận được ánh mắt và lời nói của của anh biết mình đã nói sai nên đành cười hòa sau đó nói anh mình còn có việc rồi nhanh chóng quay người đi, chỉ sợ đứng đó thêm chút nữa thì anh sẽ chết mất !
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 14: Bữa Ăn Tối Không Thành (II)


Thành thật xin lỗi các bạn vì au đã vắng mặt trong thời gian dài gần đây, do nhà au đang có việc với lại thi tấp nập quá nên au không rãnh, bây giờ au sẽ chính thức đăng truyện lại, các bạn đọc thông cảm cho au và cùng đồng hành cùng au đến lúc hết câu truyện nha ! Au xin chân thành cảm ơn!!!!
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 15: Gian nan bắt đầu!


Ngay sau khi Băng Nhu rời đi, anh cũng nhanh chóng rời khỏi buổi tiệc, lái xe chạy về nhà, anh không hiểu sao khi trông thấy Băng Nhu anh lại nhớ tới khuôn mặt ấy, anh trúng tà sao ? Chắc vậy rồi !

Đang suy nghĩ miên man không biết anh đã tới nhà lúc nào, đưa tay vò mái tóc làm cho nó có chút rối, chạy xe vào nhà để xe rồi đi vào biệt thự , trong phòng khách còn mở điện chứng tỏ cô còn chưa ngủ.

Cô đang ngồi xem phim hoạt hình, nghe tiếng động ở cửa liền quay đầu lại nhìn, khuôn mặt phút chốc vui mừng, chạy lại gần anh, mỉm cười rực rỡ đưa tay quàng qua cổ anh, hôn một cái lướt qua môi anh:

'' Đi làm mệt không ? Em đã chuẩn bị nước nóng cho anh tắm rồi, tắm xong xuống ăn cơm nha !''

Anh đang đứng đơ từ nãy tới giờ, trước giờ anh chưa bao giờ về nhà và được chào đón nồng nhiệt như vậy, ngay cả Băng Nhu cũng chưa có,ngay giờ phút này, anh hoàn toàn không biết cô đang đóng kịch hay là thật!

'Em sẽ cho anh thấy, rốt cuộc người anh đang yêu là ai!'

Câu nói của Băng Nhu lại hiện lên trong đầu anh, đáp án của anh sẽ là anh yêu Băng Nhu...nhưng đó là câu trả lời của 3 năm trước, vậy còn người phụ nữ trước mặt mình ? Cô ta cũng không kém thủ đoạn , vậy có thể nói là cô và Băng Nhu cùng loại người không ? Đang chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình, bỗng giọng nói của cô vang lên làm cho anh sực tỉnh:

'' Đại Phong, anh có nghe em nói không ?''

''À...hả?''

''Em nói là anh lên phòng tắm đi rồi xuống ăn cơm!''

'' Thôi anh đang mệt, em ăn đi!''

Anh vừa nói vừa gỡ tay cô ra, giọng nói vẫn lạnh lùng như ngày nào, không nhìn cô một lần nào sau đó xoay người đi thẳng lên lầu.

Sau khi nghe câu nói của anh, cô bỗng sững người, trực giác của cô luôn nói là anh không yêu cô, cô có nên tin không? Trước giờ trực giác cô luôn đúng nhưng lần này cô không muốn tin...không muốn biết sự thật rằng cô đang đa tình ....vậy cách cư sử đối với cô của anh có đúng với quan niệm anh đang yêu cô hay không ? Cô rất muốn trả lời là có nhưng cô không chắc, cô không bao giờ nắm bắt được suy nghĩ của anh, không biết anh đang nghĩ gì! Quay người nhìn về phía bàn ăn....những thức ăn đã nguội lạnh...công sức cả ngày của cô ! Không thể khiến anh liếc mắt một cái sao ? Cụp mi xuống...Nước mắt không kiềm được rơi xuống hai bên má!

_____________________--

Tại một căn phòng nằm phía Tây của thành phố, trong một ngôi biệt thự sang trọng..:

'Xoản'

'rầm'

Tiếng đổ bể của các đồ vật liên tục vang lên, trên sàn tràn đầy mảnh vỡ, Băng Nhu tức giận cầm bình hoa lên rồi đập xuống, đôi mắt tức giận, bàn tay nắm lại hình nắm đấm, móng tay đâm vào da thịt khiến cho lòng bàn tay nhuộm một màu đỏ tươi:

'' Đại Phong...em không tin là anh đã hết yêu em!''

''Cô chủ...cô không sao chứ cô chủ ....cô chủ ?''

Bà giúp việc nghe tiếng động trên phòng liền lo lắng lên xem.

''Cút....cút hết cho tôi!''

Băng Nhu hét lên, nghe được câu nói đó, bà giúp việc sợ hãi, vội đi chỗ khác!

'' Đại Phong...anh hãy chờ xem...rồi một ngày ...một ngày nào đó em sẽ khiến anh trở về bên em, con nhỏ kia thì sẽ biến mất khỏi thế giới này ...haha!''

Nói rồi cô ta ngưỡng cổ lên cười như điên dại, khuôn mặt xinh đẹp bỗng chốc trở nên ác độc...thủ đoạn! Cô ta rút điện thoại ra, gọi cho một số lạ rồi nói:

'' Anh điều tra cho tôi cô gái tên Hoàng Diệu Linh, ngày mai lập tức có ngay kết quả cho tôi!''

''...''

'' Tốt...tiền thì tôi đây sẽ không thiếu....nếu anh thực hiện tốt...tôi sẽ không bạc đãi anh!''

''....''

''Được!''

Nói rồi Băng Nhu cúp điện thoại, nhếch môi lên nụ cười thỏa mãn:'' Cô đừng nên trách tôi....Trương Đại Phong đã định sẵn là người đàn ông của tôi, tôi mới là Trương phu nhân, bất cứ ai cũng không có quyền cướp đi, trừ phi anh ta chết !'' - Suy nghĩ của cô ta
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 16: Gặp mặt Băng Nhu


Sáng hôm sau, anh đi làm từ rất sớm, dạo này công ty không có việc mấy nhưng anh không muốn ở nhà, nó luôn khiến cho anh phiền não.Khi cô thức dậy nhìn đồng hồ đã 6 giờ 30 phút, nhìn bên cạnh, bóng dáng tối qua ngủ ở đây đã biến mất, trong lòng mang một chút hụt hẫng, vẻ đau thương trong mắt cô vội tan biến, tự an ủi với chính bản thân ''do công ty có nhiều việc quá nên anh ấy mới đi sớm vậy thôi, không sao!'' nhưng cô đâu hay được rằng, chính những suy nghĩ của cô và ý nghĩ ' không sao' sẽ khiến cô rất đau đớn khi nhận ra sự thật ẩn chứa sau một tình yêu giữa cô và anh!

Vội vàng xuống giường, đi vào nhà vệ sinh làm VSCN, sau 15 phút cô bước ra, chán nản bước xuống lầu, quản gia vừa thấy vô xuống liền đi tới:

'' Chào buổi sáng, thưa phu nhân!''

'' Vâng, chào buổi sáng, bác quản gia''

Cô vừa nói cô vừa mỉm cười, mặc dù cười ngượng nhưng vẫn rất đẹp!

''Cảm ơn thưa phu nhận, đồ ăn sáng chúng tôi đã chuẩn bị, xin mời !''

Cô nghe thế liền đáp lại:

'' Lát tôi sẽ về ăn!''

Bác quản gia nghe cô nói vậy liền nghi ngờ hỏi:

''Phu nhân ra ngoài sao ?''

''Đúng, tôi chỉ muốn ra ngoài cho thoải mái đầu óc một lát!''

Nói rồi cô không đợi quản gia trả lời, liền đi ra ngoài !

Đúng như cô suy nghĩ, đi ra ngoài vào buổi sáng cảm giác thật thoải mái, không khí trong lành, bỗng đang đi cô thấy một cái bao đang cựa quậy ( Bao sao cựa quậy được cô nương ?), trong bao còn phát ra tiếng ''ửng ..ửng'', lúc đầu cô thấy cô định bỏ chạy nhưng khi nghe có tiếng giống tiếng một chú chó, cô lại quay lại và mở miệng bao ra, thoáng chốc ngạc nhiên ...ôi trời ơi....!

Bên trong là một con chó trắng, lông nó bị dính đầy bùn cho nên nótrở thành màu đen, hai tai dài xuống má, đang nhìn cô bằng ánh mắt sợ hãi ( cuối chap sẽ có ảnh chú chó nhé !) Ngạc nhiên đi qua, cô đoán chắc chú chó này bị chủ bỏ rơi hoặc bị ''bắt cóc'' đây mà, đưa tay bồng chú chó lên, lúc cô chạm tay vào thân thể nó, cảm nhận nó đang run lên cầm cập, mỉm cười nó nói với nó :

''Không sao, ta sẽ nuôi mi, nào đi về tắm rửa đã nhé, rồi ta sẽ suy nghĩ tên cho mi sau nha bé cưng !''

Cô vừa nó vừa cưng nhiều xoa xoa đầu nó, từ bây giờ cô sẽ không còncô đơn vào những buổi tối khi anh về trễ nữa !

Đi bộ về nhà, liền chạy thẳng lên phòng, chui ngay vào phòng tắm để tắm cho chú chó, vừa tắm cô vừa ngân nga hát :

''雨水滴在我的外套

思念浸透我的衣角
你给的暗号
微微一笑
出现的刚刚好
擦肩而过你的发梢
浪漫在发酵
只愿为你
赶走所有烦恼
带你到天涯海角
听你的心跳
想给你一个拥抱
让全世界知道 ''

Trong lúc hát, cô chợt nghĩ ra cái tên cho nó:

'' A... có rồi , ngươi tên là Max, Max có nghĩa là to lớn cũng như tình yêu của ta đối với Đại Phong rất lớn!''

Nói rồi cô bật cười, chú chó như hiểu được tiếng cô, vẫy vẫy đuôi giống như đồng ý với cái tên đó, bỗng ngoài cửa có tiếng ghõ cửa :

''Phu nhân, có người muốn gặp người!''

Cô nói vọng ra từ phòng tắm:

''Ai vậy bác quản gia ?''

''Tôi không biết thưa phu nhân''

Nghe được câu trả lời, cô đứng lên, xoa đầu con Max đang tận hưởng trong chậu nước ấm:

'' Ta có chuyện ra ngoài một lát, không được chạy lung tung , ở im đây chờ ta về nha, ta chỉ đi một lát rồi về lại chơi với ngươi!''

Nói rồi cô mở cửa phòng tắm đi ra:

'' Người đó ở đâu vậy bác ?''

''Ở phòng khách thưa phu nhân!''

Cô nghe thế vội đi xuống phòng khách nhưng khi nhìn thấy người kia cô sững lại, cô gái này là ai? Cô không quen! Đi đến chiếc ghế đối diện với cô gái kia, mỉm cười nói:

'' Chào cô, chúng ta quen nhau hả ?''

Cô gái kia đang nhìn ngôi nhà bỗng quay lại nơi giọng nói vừa phát ra, cặp mắt sắc bén nhìn thẳng cô:

'' Thật không tệ!''

Cô khó hiểu hỏi lại:

'' Sao? Cô nói gì vậy?''

Nụ cười trên môi Băng Nhu vụt tắt, thay vào đó là khuôn mặt lạnh, ánh mắt khinh thường nhìn cô:

'' Tôi nói thật không tệ, cô quả là xinh đẹp nhưng vì vậy mà cô muốn chiếm trái tim anh ấy sao? Cô đừng nằm mơ!''

Cái gì? Cô gái này đang nói cái gì vậy?

''Cô là ai? Anh ấy là ai?''

'' Tôi Băng Nhu, người phụ nữ của Đại Phong ''

_________________________________________---

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f76614766706a416e7048376176773d3d2d3337373339333337322e313462323565343231666463336137303336383239363734393936322e6a7067

 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 17: Gặp mặt Băng Nhu (2)


(Một số bn hỏi mik là lời bài hát hôm qua tên là gì thì bài hát đây nha, tên là ''Vy Vy Cười Rất Đẹp Xinh'' nha )

'' Tôi Băng Nhu, người phụ nữ của Đại Phong ''

''Cái gì ?''

Cô sửng sốt, cô ta nói người phụ nữ của Đại Phong tức là người Đại Phong yêu, vậy còn cô là cái gì? Trong tim dâng lên cảm giác nhức nhối, cố gắng kìm nén nó xuống:

'' Cô tưởng cô nói vậy tôi sẽ tin sao ?''

Băng Nhu nhếch mép môi , chồm người lên, đưa hai ngón tay nâng cằm cii lên, ánh mắt vừa đùa bợt vừa sắc bén:

'' Tôi thật thấy tiếc cho khuôn mặt này, chắc cô rất ngu muội nhỉ ? Hahaha...cô có biết đã bao nhiêu người phụ nữ cố chấp như cô đã bị anh ấy vứt vào sọt rác không thương tiếc không? Nhưng chỉ có tôi, người khiến anh ấy yêu, trước đây, bây giờ và mãi về sau, cô tưởng anh ấy sẽ thật lòng dùng tình cảm mình để dâng hiến cho cô sao ? ''

Diệu Linh tức giận, hất cánh tay cô ta ra , đứng thẳng người dậy nói:

''Tôi yêu cầu cô tôn trọng tôi, cô tưởng nói vài ba lời thì tôi sẽ tin ngay sao? Bản tính Đại Phong tôi đây không hiểu sao ? Hay là cô bị anh ấy vứt bỏ như lời cô nói nên muốn ai cũng giống mình ?''

''Cô...''

Cô ả tức định đứng lên , định vung tay tát , Diệu Linh vội cúi đầu nhắm mắt lại chuẩn bị ăn cái tát trời giáng của cô ta, nhưng chờ mãi mà k thấy, cô mở mắt ra, ngạc nhiên khi thấy tay cô ta bị một người nằm, thân ảnh cao to, mùi hương nam tính sộc vào mũi cô, cô liền hô lên:

''Đại Phong....''

Anh nhìn cô không nói gì rồi quay sang Băng Nhu , nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lùng, cất giọng :

'' Cô đang làm cái trò gì ở đây? ''

Băng Nhu thấy anh xuất hiện vào lúc này, trong lòng hậm hực, bực tức không thôi nhưng không bộc phát ra ngoài, miệng nở nụ cười:

'' Em chỉ tò mò là vợ của anh như thế nào thôi mà!''

Đại Phong tay dùng sức nắm chặt tay cô ta hơn:

'' Vừa rồi cô vừa làm hành động gì ?''

'' Đại Phong,anh đang làm em đau đó!''

Băng Nhu đau đớn lên tiếng, cổ tay bị anh nắm đến đỏ !

Đại Phong nghe thế bỏ tay cô ta ra, rồi giơ tay hướng chỉ ra cửa :

'' Cút !''

'' Anh....Đại Phong, chẳng lẽ anh đã quên cảm giác năm xưa chúng ta ở bên nhau sao ? Hai chúng ta đã từng cùng nhau thề cơ mà !''

Băng Nhu bật khóc nức nở, khuỵu 2 chân xuống nền nhà, ôm mặt ra vẻ đáng thương nhưng trò này trước mắt anh như múa riều qua mắt thợ, không thương thương hại cô ta mà còn dùng lời cay độc :

'' Tôi không muốn dùng lại 1 từ lần thứ 2, cô biết mà đúng không ?''

Anh nhếch môi lên , nói xong quay sang cô, ánh mắt bỗng khác hẳn :

'' Em không sao chứ?''

Cô nở nụ cười:

'' Em không sao!''

Nghe cô nói xong, anh đi tới gần, 1 tay ôm hông cô, quay sang má cô hôn một cái, mỉm cười dịu dàng nói bên tai cô:

'' Chúng ta lên phòng !''

''Đại Phong....''

Băng Nhu tức giận hét lên, tay nắm chặt, những móng tay đâm vào da thịt, ánh mắt hàn lên những tia tức giận, cả cơ thể run run:

'' Tại sao....tại sao lại đối xử với em như vậy ?''

'' Quản gia, tiễn khách!''

Anh nghe thấy nhưng không đáp lại, tiếp tục ôm eo cô bước lên phòng mặc kệ Băng Nhu đang gào thét gọi tên anh:

'' Cô Tô, xin mời !''

Băng Nhu nhìn quản gia, tức giận vung chân bước ra ngoài , quá nhục nhã trước con tiểu yêu tinh kia rồi, nhà người chờ đó, sẽ có 1 ngày ta sẽ khiến ngươi biến mất khỏi thế giới này, thức Băng Nhu ta không lấy được thì đừng hòng người khác có thể chạm đến !
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 18: Max...tượng trưng cho tình yêu của em với anh!


Sau khi lên phòng, anh buông hông cô ra, nhẹ nhàng đi đến chiếc giường nằm dài xuống, tay gác lên trán còn ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô khiến cơ thể cô cứng đờ, bỗng nhiên trong đầu cô nghĩ ra cái gì đó, a...Max đi đâu rồi ? Không suy nghĩ chạy ngay đến bên cạnh anh , kéo cánh tay anh ra, nhanh miệng hỏi:

'' Đại Phong, Max đâu rồi ?''

Nghe cô hỏi anh ngớ người, sống ở đây 20 năm rồi, có người nào tên Max sao ? Nếu có sao anh không biết, không hiểu cô đang hỏi cái gì, nhíu mày anh hỏi lại :

'' Max...Max là cái vậy ?''

''Ơ...!''

Lúc đầu là anh ngớ người giờ đến lượt cô, đúng rồi, tại sao cô không nghĩ ra nhỉ ? Anh làm sao biết Max được chớ! Aisiiii, đúng là già rồi lẫn cẫn mà, không nói không rằng cô xoay người chạy xuống lầu.

''Này em đi đâu vậy ?''

'' Hoàng Diệu Linh, cô không trả lời tôi ?''

'' Hoàng Diệu Linhhhhh''

Đằng sau giọng anh vang lên nhưng cô không trả lời khiến ai kia tức điên cả lên, đến cầu thang cô vẫn nghe giọng anh hét . Vừa chạy xuống lầu cô đã tìm đến bác quản gia để hỏi:

'' Bác quản gia...Max đâu rồi ạ ?''

'' Phu nhân, Max...là gì ạ ?''

Bác quản gia không hiểu hỏi lại, Max? Trong biệt thự này làm gì có ai tên kì lạ vậy chứ ?

''Là chú chó lúc sáng con đem về á !''

'' A...tôi đã đưa nó lên phòng rồi thưa phu nhân!''

'' Giờ nó đâu rồi ạ ?''

'' Trong phòng 1 ở tầng 2 ạ !''

''Vâng!''

Cuối cùng cô cũng phải chạy ngược lên lại lầu 2, mở cửa phòng ra, chú chó không biết ở đâu liền lao về phía cô, cái đuôi không ngừng lắc qua lắc lại, ánh mắt mừng rỡ như gặp được người thân của mình, thấy nó cô liền ngồi sụp xuống, giang hai tay ra ôm nó vào lòng, mừng rỡ chạy đến phòng của anh!

'' Đại Phong...Đại Phong, xem em có cái gì nè !''

'' Em tới đây cho tôi!''

Anh gằn từng chữ, cô cảm nhận như các chữ này khó khăn lắm mới bay ra khỏi kẽ răng của anh, bỗng dưng cả sống lưng lạnh toát, nhe răng ra chạy đến ăn vạ anh!

'' Ai làm ông xã em tức giận như vậy? ''

Anh dường như không chú ý gì đến lời nói của cô, quay sang chú chó mà cô đang ẳm trên tay:

'' Cái gì đây ?''

'' Ơ...Đại Phong, anh đừng nói với em là anh chưa thấy cún bao giờ nha ?''

'' Anh hỏi làm sao em có nó ?''

Anh thấy câu hỏi của mình khá chi là ''thông minh'' liền sửa lại thành câu hỏi khác, phớt lờ câu hỏi lúc nãy!

'' A...là lúc sáng em nhặt được nó ở bên đường á, anh thấy dễ thương không ?''

'' Không !''

Anh phũ phàng nói cho cô một câu.

''Anh biết tên nó là gì không ?''

Cô không tức giận lời anh nói, mỉm cười dịu dàng nhìn vào chú chó mà hỏi anh:

'' Không!''

''Nó tên Max...Max có nghĩa là to lớn, cũng như tình yêu của em đối với anh vậy, vô cùng to lớn nên anh phải nhớ nha, Max.... tượng trưng cho tình yêu của em đối với anh!''

Anh bỗng bất ngờ trước câu nói của cô, lúc này đây anh thật sự không phân biệt được cô đang diễn trò hay là thật lòng, nó quá chân thật, chẳng lẽ cô không giống với những người trong gia đình cô sao? Luôn xảo trá, đa đoan? Không, anh không tin, có câu ''gần mực thì đen gần đèn thì sáng'' vậy nên cô luôn luôn giống những người trong gia đình cô kia mới phải chứ, anh sẽ không dễ bị cô đánh bại như vậy, đây chỉ là lớp vỏ giả tạo của cô mà thôi !

'' Ừ! Linh Nhi, em có thể ra ngoài không, anh cần nghỉ ngơi một lát !''

Nghe anh nói vậy, cô ngước mắt lên nhìn anh bằng ánh mắt lo lắng :

'' Anh mệt sao? Anh không sao chứ?''

'' Anh không sao, em ra ngoài đi!''

'' Nhưng...anh mệt sao?''

'' Anh đã nói là em đi ra ngoài đi mà !''

Anh tức giận nói to tiếng, ánh mắt bực bội nhìn về phía cô, làm sao cô có thể nhiều chuyện đến như vậy chứ ? Đây là lần đầu tiên anh dùng 1 câu mà lặp lại 3 lần, thật phiền phức!

'' Được, anh nghỉ ngơi cho khỏe đi, em ra ngoài!''

Cô mang theo ánh mắt buồn bã đi ra khỏi cửa, trước khi đi còn không quên nhìn anh lại lần nữa rồi mới bước ra, anh luôn như vậy, luôn nhanh giận và lạnh nhạt như vậy, sự dịu dàng lúc nãy đối với cô chỉ vì lúc đó trước mặt Băng Nhu thôi sao? Cô ấy nói với cô hai người quen nhau, cô có nên tin không ?

______________________-----

Chuẩn bị thi rồi nhưng vẫn cố gắng up cho các bn 1 chương, coi như là quà để các bạn thi hok kì tốt nha, Chúc các bạn thi hok kì đạt kết quả cao như mong muốn, cố gắng lên nha !
 
Tổng Giám Đốc Tàn Bạo
Chương 19: Trái tim cậu? Cậu còn không nhận ra sao ?


Bây giờ mình đã trở lại ^_^, xl vì đã để các phải chờ lâu như vậy, hôm nay 2 chương/ngày nha ! À mà mình thông báo 1 tin^^, từ giờ sẽ bắt đầu ngược nha nhưng không phải ngược nam chính hehe , chuẩn bị nhá ! :*

___________________________________________________--

Đêm khuya, khi mọi người đã chìm hết vào trong giấc ngủ thì căn phòng làm việc của anh vẫn còn sáng, anh đứng trước bậc cửa sổ, nhìn thế giới bên ngoài, trên tay còn cầm điếu thuốc, anh chỉ hút thuốc ban đêm khi trong lòng buồn phiền , nhớ đến năm đó......

''Người đừng bỏ Phong nhi lại mà, người mở mắt ra đi, Phong nhi hứa sẽ ngoan mà huhu..!''

Một cậu bé ngồi bên cạnh 2 xác người cháy hơi đen, giọng nói trong trẻo vang lên khiến người ta nhìn vào không kiềm được cảm giác đau lòng! Ngày đó, anh mất đi cả 2 người quan trọng trong đời mình, lúc đó anh chỉ mới 11 tuổi, một cậu bé đang tuổi ăn chưa no lo chưa tới, vậy mà một tuần sau khi bố mẹ anh mất, anh được một cặp vợ chồng đưa về nuôi dưỡng, đó chính là ba mẹ anh hiện nay, họ nghiêm khắc giáo dục anh, đặc biệt là bố , từ đó, tính cách anh thay đổi hẳn đi, từ một cậu bé vui tươi, hoạt bát chuyển thành một cậu bé lạnh lùng, ít nói!

Dù đã xãy ra cách đây rất lâu nhưng hình ảnh của đêm kinh hoàng đó vẫn theo anh cho tới giờ, chưa bao giờ anh quên, mỗi khi nhớ lại, tâm trạng anh nặng nề hẳn, mỗi lúc như thế anh đều hút thuốc.....

Đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ, bỗng điện thoại anh vang lên:

''Nói!''

Anh lạnh giọng khi thấy người gọi tới, cậu ta mất tích 1 thời gian giờ ở đâu chui ra nữa vậy ?

'' Này, mình đi một tháng chẳng lẽ nhớ mình 1 tí cũng không được hay sao?''

Thái Huy đầu dây bên kia bông đùa nói, 1 tháng anh mất tích, nếu cậu ta mà nghe được chắc mặt mũi anh cũng chẳng còn!

'' Không! Mình cho cậu 3 phút để nói vào việc chính!''

''Này...Thôi được rồi, bar đi!''

''Giờ ?''

Anh nhìn đồng hồ nhíu mày, tên này không nhìn đồng hồ hay sao vậy ?

''Ừ, giờ mới xuống máy bay ''

''Được, địa điểm củ!''

Nói 1 câu rồi anh tắt máy không kịp để Thái Huy kịp ú ớ gì, ở đầu dây bên kia Thái Huy tức tối nhìn màn hình điện thoại, là anh rủ cậu ta đi hay cậu ta rủ anh đi vậy? Đáng lẽ địa điểm là do anh chọn chứ (-_-!)

_______________________________________

''Kính chào đại ca, nhị ca!''

Đám người hầu đang làm việc, nghe tiếng bước chân đi vào liền chạy ra chào đón, anh và cậu không nói gì mà đi thẳng vào phòng VIP - nơi dành cho những vị khách quyền quý.

Anh đi thẳng đến cái ghế da hổ ở phía bên trái phòng, ngồi xuống, chân trái vắt lên hình chữ ngũ, nhẹ nhàng cầm ly rượu đỏ lên đưa vào miệng, Thái Huy sau khi gọi đồ xong cũng ngồi xuống đối diện anh:

''Cậu không thắc mắc vì sao mình mất tích ư ? Bắt cóc tống tiền ? Bắt cướp lấy đời trai của mình hay bắt cóc vì mình quá đẹp trai ! ''

''Bớt ảo tưởng đi!''

'' Này.....cậu không lo thật hả ?''

Thái Huy nghẹn cổ lên tiếng, đời nào có người bạn thân mình mất tích 1 tháng mà không thèm quan tâm chứ!

'' Không!''

Anh trân thành trả lời một câu, vẫn nhàn nhã cầm ly rượu thưởng thức, ánh mắt chăm chú nhìn vào ly rượu!

''....''

Thái Huy không còn từ nào để miêu tả nỗi sự tức giận của mình, mắt trợn lên nhìn anh nhưng rồi bất lực cụp mắt xuống!

''Tớ đính hôn rồi!''

''Khụ...khụ.''

Anh đang uống rượu, nghe lời cậu nói mà sặc lên mũi, mắt không tin nhìn về phía Thái Huy

''Đó là lí do mình mất tích..haizzzz....đời mình sắp kết thúc rồi !''

Thái Huy chán nản ngữa đầu ra sau ghế, ánh mắt nhìn lền trên mơ hồ!

''Cũng tốt, cậu là con một nên có cháu đích tôn nối dõi dòng họ!

Anh sau khi tiêu hóa được tin mà cậu mang đến, mỉm cười như có như không nói!

''Cũng tốt ? Ý cậu là sao ?''

Thái Huy ánh mắt tức giận rống về phía anh, sự nhẫn nhịn của anh đã đến cực hạn.

'' Cậu có thể từ từ yêu cô ấy, biết đâu được!''

''Cậu nói nghe hay lắm! Vậy tại sao cậu năm lần bảy lượt âm mưu tính kế đối với Diệu Linh ?''

''Cô ta khác!''

Nhắc đến cô, tâm anh bỗng rối loạn hẳn lên, nhưng anh không để nó bộc lộ ra ngoài!

''Khác là khác chỗ nào, Đại Phong à, không phải cái gì cũng nên nhìn bằng mắt mà phải cảm nhận bằng nội tâm, cậu luôn áp đặt cô ấy là thế này thế nọ nhưng có bao giờ cậu đúng chưa ? Giữa Băng Nhu và Diệu Linh quá khác biệt, liệu cậu đã bao giờ thử tự hỏi con tim mình là nó đang hướng về phía ai không hả ?''

''....''

''Trái tim cậu, cậu không nhận ra sao? Cậu....''

''Đủ rồi !''

Thái Huy đang định tiếp tục lên tiếng thì anh cắt ngang, ánh mắt bình tĩnh lúc nào nay đã thay vào đó ánh mắt đỏ ngầu, ly rượu trong tay được anh siết chặt đến mức nó bể ra, từng mảnh thủy tinh đâm vào lòng bàn tay anh, máu theo khe hở giữa thịt và thủy tinh mà chảy ra ngoài. Anh tức giận đứng lên, bước ra về, nhưng vừa đi được vài bước giọng Thái Huy lại lần nữa vang lên!.

'' Tớ khuyên cậu, hạnh phúc đang trong tầm tay đừng để vụt mất, nếu không đến lúc đó cho dù cậu làm gì thì cũng vô ích thôi, hạnh phúc sẽ không quay lại lần nữa, cuối cùng người hối hận sẽ là cậu !''

Anh đợi Thái Huy nói hết câu rồi liền cất bước đi ra ngoài, lên con siêu xe của mình, phóng với tốc độ cực nhanh, tâm tình anh đang rối loạn, rối loạn một cách trước nay chưa từng có, mất đi sao? Thứ Đại Phong này muốn tuyệt đối không mất đi được !

____________________

Chiều mình up 1 chap nữa nha ^^
 
Back
Top Bottom