Khác TỒN TẠI NGOÀI KỊCH BẢN

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406310919-256-k816495.jpg

Tồn Tại Ngoài Kịch Bản
Tác giả: Zaning
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôi không bị truy đuổi.

Không bị giam giữ.

Không ai bảo tôi có tội.

Nhưng thế giới này vận hành như thể
sự tồn tại của tôi chưa từng được tính đến.

Một câu chuyện về ý thức, kịch bản,
và một người đứng giữa ranh giới của "thật" và "được cho phép".

Cũng có thể bạn chỉ đang đứng ngoài,
nhìn một thế giới được dựng lên rất cẩn thận.

Nhưng nếu nhân vật chính là người duy nhất có ý thức...
thì bạn đang ở đâu?



thegioigia​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • Vk Quế Tổng là một sát thủ
  • Bắc Tống Nhàn Vương
  • Tại sao tôi lại tồn tại
  • [QT] Tòng Long
  • Linh Vũ Đế Tôn
  • Tồn Tại Ngoài Kịch Bản
    Chương 1: Đôi mắt không thuộc về hiện tại


    Ngày đó, không ai gọi nó là ngày tận thế.

    Lịch vẫn lật.

    Chuông vẫn điểm.

    Con người vẫn thức dậy, bước ra đường, sống tiếp một ngày như bao ngày khác.

    Chỉ có điều…

    thế giới đã chậm hơn một nhịp.

    Tôi nhận ra điều đó vào một buổi sáng rất bình thường.

    Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, rơi xuống sàn nhà theo những vệt dài nhợt nhạt.

    Tôi đứng trước gương, nhìn chính mình.

    Gương phản chiếu đầy đủ: khuôn mặt, bờ vai, mái tóc, đôi mắt.

    Không thiếu thứ gì.

    Nhưng tôi có cảm giác… người trong gương đến sau tôi một khoảnh khắc.

    Chỉ một khoảnh khắc rất nhỏ.

    Nhỏ đến mức nếu không để ý, sẽ tưởng đó là ảo giác.

    Tôi chớp mắt.

    Người trong gương cũng chớp mắt.

    Nhưng vẫn muộn hơn tôi.

    Tôi không nói với ai về chuyện đó.

    Ở thế giới này, nói ra những điều không thể giải thích không khiến người ta được thấu hiểu.

    Chỉ khiến họ bị nhìn như một lỗi nhỏ cần được sửa.

    Ngoài đườg, mọi thứ vẫn vận hành trơn tru.

    Người qua lại, tiếng xe cộ, những cuộc trò chuyện vụn vặt.

    Con người ở đây trông rất sống.

    Họ cười, họ tức giận, họ than phiền về những chuyện nhỏ nhặt như thời tiết hay bữa ăn.

    Nếu chỉ nhìn bề ngoài, không ai nghĩ thế giới này có gì sai.

    Nhưng tôi luôn nhìn vào đôi mắt.

    Tôi không biết từ khi nào mình bắt đầu chú ý đến ánh nhìn của người khác.

    Có lẽ vì tôi không còn chắc ánh nhìn của mình thuộc về hiện tại nữa.

    Đôi mắt của họ… có hồn.

    Rất rõ.

    Nhưng mỗi lần tôi quay lại nhìn cùng một người, ánh mắt ấy lại khác đi.

    Không phải thay đổi lớn.

    Chỉ là một cảm giác rất mơ hồ, như khi đọc lại một cuốn sách quen thuộc nhưng có vài chữ bị thay thế.

    Họ vẫn là họ.

    Nhưng không hoàn toàn.

    Chiếc ảnh xuất hiện trong cuộc đời tôi vào một buổi chiều không có gì đặc biệt.

    Tôi tìm thấy nó trong một ngăn kéo cũ, nơi lẽ ra chỉ có những giấy tờ vô nghĩa và ký ức đã bị bỏ quên.

    Tôi không nhớ mình đã cất nó ở đó.

    Cũng không nhớ ai đã đưa cho tôi.

    Tấm ảnh nhỏ, cũ kỹ, mép giấy đã ngả màu thời gian.

    Ở giữa ảnh là năm người, đứng cạnh nhau, tất cả đều đeo mặt nạ.

    Mặt nạ che kín gương mặt, không để lộ bất cứ biểu cảm nào.

    Nhưng điều khiến tôi không thể rời mắt… là đôi mắt sau lớp mặt nạ.

    Chúng nhìn thẳng vào ống kính.

    Không né tránh.

    Không mơ hồ.

    Như thể họ biết chắc rằng sẽ có một ngày, ai đó nhìn thấy bức ảnh này.

    Ở góc dưới của tấm ảnh, có một dòng chữ mờ nhạt, được viết bằng nét mực đã gần phai hết:

    15/2/1560.

    Tôi không có ký ức nào gắn với ngày này.

    Nhưng khi đọc nó, tim tôi đập lệch một nhịp.

    Không đau.

    Không sợ.

    Chỉ là một cảm giác rất lạ, giống như cơ thể vừa nhớ ra một điều mà ý thức chưa kịp hiểu.

    Tôi nhìn lại bức ảnh lần nữa.

    Năm người.

    Năm chiếc mặt nạ.

    Và một điều khiến tôi rùng mình:

    một trong năm người đó… có đôi mắt giống hệt tôi.

    Không phải giống về hình dạng.

    Mà giống về cảm giác.

    Đó là ánh mắt của một kẻ không thuộc về nơi mình đang đứng.

    Tôi mang bức ảnh theo mình từ hôm đó.

    Không phải vì tò mò, mà vì mỗi khi rời xa nó, tôi có cảm giác mình đang bỏ quên một phần rất quan trọng của bản thân.

    Như thể nếu không mang theo, tôi sẽ quên mất mình là ai hoặc tệ hơn, tôi sẽ nhớ ra quá nhiều.

    Thế giới tiếp tục trôi.

    Nhưng càng ngày, tôi càng nhận ra những chi tiết nhỏ không thể hợp lý.

    Có những con đường tôi đi qua mỗi ngày, nhưng độ dài của chúng không bao giờ giống nhau.

    Có những người tôi quen, nhưng mỗi lần gặp lại, họ kể cho tôi nghe những ký ức mà tôi chưa từng trải qua.

    Có những buổi sáng, tôi thức dậy với cảm giác mình vừa trở về từ một nơi rất xa nơi mà không tồn tại trên bất kỳ bản đồ nào.

    Và đôi mắt.

    Luôn là đôi mắt.

    Con người ở đây đều có đôi mắt có hồn.

    Nhưng cái hồn ấy không ổn định.

    Nó như một ngọn lửa được thắp lên bằng thứ nhiên liệu không bền vững.

    Chỉ cần quay lưng một lần, khi nhìn lại, ngọn lửa ấy đã đổi màu.

    Tôi bắt đầu tự hỏi:

    nếu ánh nhìn không thể giữ nguyên, liệu con người có thật không?

    Một đêm, tôi mơ.

    Không phải giấc mơ hỗn loạn thường thấy, mà là một giấc mơ rõ ràng đến đáng sợ.

    Tôi đứng trong một căn phòng trống.

    Ở giữa phòng là chiếc bàn gỗ cũ.

    Trên bàn đặt tấm ảnh.

    Năm người đeo mặt nạ đứng yên, bất động.

    Nhưng khi tôi tiến lại gần, một người trong số họ quay đầu nhìn tôi.

    Không phải quay trong ảnh.

    Mà là quay thật.

    Hắn đưa tay chạm vào mặt nạ của mình.

    Giọng nói vang lên, không rõ từ đâu, không phân biệt được là nam hay nữ:

    “Đừng nhìn quá lâu.

    Ánh nhìn của ngươi… chưa được chỉnh sửa hoàn toàn.”

    Tôi giật mình tỉnh dậy.

    Trời chưa sáng.

    Căn phòng tối im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập.

    Tôi đưa tay lên dụi mắt.

    Nhưng cảm giác bất an vẫn còn đó, như một vết nứt không thể vá.

    Tôi soi gương.

    Lần này, người trong gương không chậm hơn tôi.

    Ngược lại.

    Hắn nhìn tôi trước.

    Chỉ một giây.

    Nhưng đủ để tôi hiểu ra một điều:

    Thế giới này…

    đang nhìn lại tôi.

    Tôi không biết thế giới là sống hay chết.

    Không biết con người là thật hay chỉ là ý thức vận hành trong một thân xác đã cũ.

    Nhưng tôi biết chắc một điều:

    Ngày 15/2/1560 không phải là quá khứ.

    Nó vẫn đang xảy ra.

    Lặp đi lặp lại.

    Trong từng ánh mắt đổi thay.

    Và tôi…

    có liên quan đến nó.
     
    Tồn Tại Ngoài Kịch Bản
    Chap 2: Đứa trẻ trong gốc phố không tồn tại


    Liệu tất cả chỉ là ảo ảnh,

    hay là tôi đã bị lừa dối ngay từ đầu?

    Câu hỏi ấy không có tiếng trả lời.

    Không phải vì không ai nghe thấy,

    mà vì không còn ai đủ thật để trả lời.

    Tôi bước đi trên con đường quen thuộc, nơi mỗi viên gạch lát đều từng in dấu chân mình.

    Bầu trời hôm đó không có dấu hiệu gì bất thường.

    Màu xám nhạt, gió nhẹ, âm thanh của thành phố vẫn đều đặn như mọi ngày.

    Nhưng chỉ trong khoảnh khắc tôi chớp mắt, mọi thứ tối sầm lại.

    Không phải hoàng hôn.

    Không phải mất điện.

    Mà là một kiểu tối… không thuộc về thời gian.

    Ánh sáng biến mất như thể chưa từng tồn tại.

    Không có quá trình chuyển tiếp.

    Không có dấu hiệu báo trước.

    Chỉ là từ một thế giới có hình dạng, tôi bước thẳng vào một khoảng không vô định.

    Tôi đứng yên.

    Hoặc có lẽ… tôi đã luôn đứng yên.

    Khi ánh sáng quay trở lại, tôi nhận ra mình đang ở một góc phố xa lạ.

    Những tòa nhà thấp, mái ngói sẫm màu, con đường hẹp đến mức hai người đi ngược chiều phải nghiêng mình tránh nhau.

    Không có xe cộ.

    Không có biển hiệu điện tử.

    Không có thứ gì thuộc về hiện tại.

    Không khí ở đây rất khác.

    Nó nặng.

    Không phải vì ngột ngạt, mà vì nó chứa quá nhiều ký ức.

    Người qua lại không đông.

    Họ đi chậm, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, hiếm khi quay đầu.

    Trang phục của họ khiến tôi bối rối không hẳn là cổ trang, nhưng cũng không thuộc về bất kỳ thời đại nào tôi biết.

    Như thể ai đó đã ghép nhiều mảnh lịch sử lại với nhau, rồi gọi đó là “bình thường”.

    Tôi cúi xuống nhìn tay mình.

    Nhỏ hơn.

    Gầy hơn.

    Tôi giật mình.

    Cơ thể tôi…

    đã thay đổi.

    Tôi không còn là chính tôi của hiện tại.

    Tôi đang đứng đó với hình dạng của một đứa trẻ.

    Bàn tay bé nhỏ nằm gọn trong một bàn tay khác ấm, chắc, và dịu dàng.

    Tôi ngẩng đầu lên.

    Một người phụ nữ đang dắt tôi đi.

    Gương mặt bà không rõ nét.

    Không phải vì sương mù hay bóng tối, mà vì trí óc tôi không cho phép ghi nhớ.

    Nhưng tôi biết bà đang mỉm cười.

    Một nụ cười rất nhẹ, rất thật, như thể thế giới này… chưa từng vỡ nát.

    Tôi muốn rút tay lại.

    Muốn hỏi bà là ai.

    Muốn hỏi tôi là ai.

    Nhưng cơ thể đứa trẻ ấy không nghe theo tôi.

    Chân tôi bước tiếp.

    Theo nhịp điệu không thuộc về mình.

    Tôi nhìn xung quanh.

    Mọi người ở đây đều có đôi mắt rất lạ.

    Không trống rỗng.

    Không vô hồn.

    Ngược lại, ánh nhìn của họ quá đầy đầy đến mức giống như đang nhìn qua tôi, chứ không phải nhìn tôi.

    Tôi có cảm giác mình chỉ là một hình ảnh bị đặt nhầm chỗ.

    Một vật thể sai thời điểm.

    Chúng tôi đi ngang qua một sạp báo cũ.

    Giấy in xếp chồng, mép đã sờn, mực nhòe vì ẩm.

    Người phụ nữ buông tay tôi ra trong chốc lát.

    Tôi cúi xuống, nhặt lên một tờ báo rơi dưới đất.

    Giấy rất lạnh.

    Không phải cái lạnh của thời tiết,

    mà là cái lạnh của thứ đã rời khỏi hiện tại quá lâu.

    Tôi nhìn vào dòng chữ in đậm ở đầu trang.

    Ngày 4 tháng 3 năm 1407

    Tôi sững người.

    Con số đó không có ý nghĩa gì với đứa trẻ đang đứng đây.

    Nhưng với tôi với ý thức vẫn còn sót lại nó như một nhát cắt thẳng vào nhận thức.

    Một năm quá xa.

    Một thời điểm không thể trùng khớp với bất kỳ ký ức nào tôi có.

    “Cái gì vậy…?”

    Tôi thì thầm.

    Không ai trả lời.

    Người phụ nữ quay lại, đặt tay lên vai tôi.

    Cử chỉ ấy rất nhẹ, nhưng lại mang theo một áp lực khó tả.

    Tôi ngẩng lên nhìn bà.

    Gương mặt bà vẫn mờ.

    Nhưng ánh mắt…

    ánh mắt ấy khiến tim tôi chùng xuống.

    Đó không phải ánh nhìn của một người mẹ.

    Cũng không phải của một người xa lạ.

    Đó là ánh nhìn của một người biết rõ đứa trẻ này không nên tồn tại ở đây.

    Tôi muốn hỏi bà về tờ báo.

    Muốn hỏi về ngày tháng.

    Muốn hỏi vì sao thế giới này lại trùng khớp với tôi đến mức đáng sợ.

    Nhưng miệng tôi không mở ra được.

    Ý thức tôi bị ép lùi về phía sau, như thể có một lực vô hình đang giữ chặt quyền kiểm soát.

    Chúng tôi tiếp tục đi.

    Tôi bắt đầu nhận ra những chi tiết nhỏ hơn.

    Một căn nhà có cửa sổ giống hệt nơi tôi từng mơ thấy.

    Một ngã rẽ quen thuộc dù tôi chắc chắn mình chưa từng đến đây.

    Mỗi bước đi đều khiến tôi có cảm giác mình đang nhớ lại một điều chưa từng xảy ra.

    Tôi tiếp tục đi.

    Mỗi bước chân của tôi vang lên rất khẽ, gần như bị nuốt chửng bởi mặt đường cũ kỹ.

    Tôi không nghe thấy nhịp tim mình.

    Không phải vì nó ngừng đập, mà vì ý thức tôi đang trôi ra xa khỏi thân thể đứa trẻ này.

    Tôi biết mình đang bước đi, nhưng cảm giác lại giống như đang bị kéo lê qua một ký ức không thuộc về mình.

    Bàn tay người phụ nữ nắm chặt hơn một chút.

    Không phải để giữ tôi lại.

    Mà giống như để xác nhận rằng tôi vẫn còn ở đây.

    Tôi chợt nhận ra một điều khiến cổ họng nghẹn lại:

    Tôi không nhớ nổi mình cao bao nhiêu.

    Không nhớ nổi giọng mình ra sao khi còn nhỏ.

    Nhưng cơ thể này thì nhớ.

    Nó biết cách nép sát vào người lớn khi đi qua chỗ đông.

    Biết cách cúi đầu khi có ai đó nhìn chằm chằm.

    Biết cách im lặng.

    Tôi không học những điều đó.

    Tôi chỉ… thừa hưởng chúng.

    Một cảm giác khó chịu lan dần trong lồng ngực.

    Không rõ là sợ hãi hay buồn bã.

    Tôi muốn khóc.

    Không phải vì đau, mà vì có thứ gì đó đang rút đi khỏi tôi rất chậm, rất đều.

    Tôi muốn gọi tên mình.

    Nhưng tôi không biết tên mình là gì trong hình dạng này.

    Người phụ nữ bỗng dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ.

    Cửa gỗ cũ, sơn đã bong tróc.

    Bà cúi xuống, sửa lại cổ áo cho tôi.

    Động tác ấy quen đến mức khiến tôi hoảng sợ.

    “Đừng sợ.”

    Bà nói rất khẽ.

    Giọng nói đó không vang lên trong tai tôi.

    Nó vang lên ở một nơi sâu hơn.

    Tôi ngẩng đầu nhìn bà.

    Lần này, tôi cố gắng ghi nhớ gương mặt ấy.

    Nhưng ngay khi tôi tập trung, hình ảnh lại nhòe đi, như thể trí nhớ tôi đang bị ai đó che chắn.

    “Đừng nhớ,” bà thì thầm.

    “Nhớ lại… sẽ đau lắm.”

    Tim tôi thắt lại.

    Bà biết.

    Bà biết tôi không nên ở đây.

    Tôi quay đầu nhìn ra phố.

    Có một đứa trẻ khác đứng ở đầu ngõ.

    Nó nhìn tôi rất lâu.

    Không cười.

    Không biểu cảm.

    Dưới chân nó… không có bóng.

    Khi tôi chớp mắt, nó biến mất.

    Bàn tay người phụ nữ siết chặt hơn nữa.

    “Đừng nhìn,” bà nói.

    “Những thứ đó không dành cho con.”

    Con?

    Từ đó khiến đầu tôi ong lên.

    Tôi không phải con của bà.

    Nhưng hình như… tôi từng là.

    Một ký ức thoáng qua tiếng khóc, mùi thuốc, ánh đèn vàng yếu ớt.

    Tôi chưa kịp nắm lấy thì tất cả đã tan biến, như chưa từng tồn tại.

    Không lâu sau đó, thế giới bắt đầu chậm lại…

    Thế giới này không chào đón tôi.

    Nhưng nó nhận ra tôi.

    Đột nhiên, mọi thứ chậm lại.

    Âm thanh kéo dài, như bị ngâm trong nước.

    Chuyển động của con người trở nên rời rạc.

    Tôi cảm nhận được một lực kéo mạnh, không phải từ bên ngoài, mà từ chính bên trong tôi.

    Như thể có hai ý thức đang tranh giành cùng một thân xác.

    Tôi nghe thấy giọng nói.

    Không rõ từ đâu, không phân biệt được phương hướng.

    “Đừng nhìn quá sâu.”

    “Ngươi không thuộc về mốc thời gian này.”

    “Hoặc có lẽ… ngươi thuộc về quá nhiều mốc thời gian.”

    Cảnh vật bắt đầu vỡ ra.

    Không phải vỡ thành mảnh, mà là bị kéo giãn, như một bức tranh bị xé khỏi khung.

    Người phụ nữ buông tay tôi.

    Đứa trẻ hay đúng hơn, hình dạng của tôi đứng chơ vơ giữa con phố.

    Tôi ngã xuống.

    Không đau.

    Chỉ là cảm giác rơi khỏi một vai diễn.

    Tôi tỉnh lại trong căn phòng quen thuộc.

    Trời đã sáng.

    Ánh nắng chiếu qua cửa sổ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Cơ thể tôi trở lại hình dạng cũ.

    Mọi thứ dường như bình thường đến mức đáng ngờ.

    Nhưng trong tay tôi…

    là tờ báo.

    Giấy đã cũ.

    Lạnh.

    Và thật.

    Dòng chữ ở đầu trang vẫn còn đó.

    4/3/1407.

    Tôi ngồi rất lâu, không nhúc nhích.

    Nếu đó là ảo ảnh, tôi không nên mang thứ này trở về.

    Nếu đó là sự thật, thì toàn bộ nhận thức của tôi về thế giới này…

    đã sụp đổ.

    Tôi nhớ đến chiếc ảnh.

    Năm người đeo mặt nạ.

    Ngày 15/2/1560.

    Hai mốc thời gian.

    Hai vết nứt.

    Và tôi…

    đứng giữa chúng.

    Tôi chợt hiểu ra một điều khiến sống lưng lạnh buốt:

    Có lẽ tôi không đang đi tìm sự thật.

    Có lẽ tôi đang bị dẫn dắt để nhớ lại một điều đã bị xóa.

    Thế giới này không trả lời.

    Bởi vì nếu trả lời…

    nó sẽ phải thừa nhận rằng tất cả chúng tôi đều đang bị lừa dối.

    Và câu hỏi đáng sợ nhất không còn là:

    Đây là sự thật hay giả?

    Mà là:

    Ai đang quyết định tôi được tin vào điều gì?
     
    Tồn Tại Ngoài Kịch Bản
    CHƯƠNG 3 : ÁNH NẮNG KHÔNG CÒN BÓNG


    Tôi lại trở về thế giới của mình.

    Ít nhất… tôi nghĩ là như vậy.

    Không có cảm giác rơi.

    Không có khoảng trống kéo dài.

    Chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn, giống như khi chớp mắt quá lâu, rồi mở ra và nhận ra mình vẫn đang đứng nguyên tại chỗ.

    Con đường trước mặt quen thuộc đến mức tôi có thể nhắm mắt cũng biết mình đang ở đâu.

    Nhưng có gì đó không đúng.

    Không phải là sai.

    Mà là… khác.

    Tôi đứng giữa sân trường.

    Gió nhẹ.

    Nắng rơi đầy trên mặt đất.

    Những âm thanh quen thuộc vang lên xung quanh: tiếng nói cười, tiếng bước chân, tiếng gọi nhau í ới.

    Tất cả đều giống như một buổi chiều bình thường quá bình thường.

    “Ê, sao cậu đứng đây ngẩn người vậy?”

    Giọng nói vang lên ngay bên cạnh khiến tôi giật mình.

    Tôi quay đầu lại.

    Hàn Minh.

    Cậu ấy đứng đó, tay đút túi áo, mái tóc hơi rối vì gió.

    Gương mặt quen thuộc, nụ cười quen thuộc.

    Không có gì thay đổi… nếu chỉ nhìn thoáng qua.

    “Tôi gọi mấy lần rồi đó,” Hàn Minh nói tiếp, giọng mang theo chút trêu chọc, “bộ đang mơ à?”

    Tôi nhìn cậu ấy rất lâu.

    Không phải nhìn khuôn mặt.

    Mà là nhìn đôi mắt.

    Đôi mắt của Hàn Minh trong veo một cách lạ lùng.

    Không phải kiểu trong của người vô tư, mà là sự trong sáng không hề bị vướng một chút mờ đục nào.

    Như thể cậu ấy chưa từng nghi ngờ thế giới này.

    Chưa từng tự hỏi mình là ai.

    Chưa từng bị chạm vào những vết nứt của tồn tại.

    Tôi bỗng thấy tim mình chùng xuống.

    Có ý thức không?

    Ý nghĩ đó thoáng qua đầu tôi rất nhanh, nhưng đủ khiến tôi sững người.

    Tôi không biết vì sao mình lại nghĩ như vậy.

    Trước đây, tôi chưa từng nghi ngờ Hàn Minh.

    Chưa từng đặt câu hỏi về sự tồn tại của bất kỳ ai.

    Nhưng sau tất cả những gì tôi đã thấy…

    tôi không thể không tự hỏi.

    Tôi đưa mắt nhìn quanh.

    Mọi người đều đã thay đổi.

    Không phải thay đổi về hình dạng.

    Không ai biến mất.

    Không ai trở nên xa lạ.

    Nhưng ánh mắt của họ tất cả đều mang cùng một sắc thái.

    Trong sáng.

    Vui vẻ.

    Nhẹ nhõm.

    Như thể họ đang sống trong một thế giới chưa từng bị tổn thương.

    Không còn những ánh nhìn lạc nhịp.

    Không còn cảm giác sai lệch.

    Không còn “độ trễ”.

    Thế giới này… trông hoàn chỉnh hơn trước.

    Tôi trầm ngâm.

    Một cảm giác rất khó gọi tên len lỏi trong lòng tôi.

    Không phải sợ hãi.

    Không phải đau đớn.

    Mà là một sự lạc lõng dịu dàng, giống như khi đứng giữa một bức tranh quá đẹp và nhận ra mình không thuộc về đó.

    Hàn Minh nghiêng đầu nhìn tôi, rồi đưa tay lay nhẹ vai tôi.

    “Này,” cậu ấy nói, “cậu ổn không vậy?”

    Tôi giật mình, như bị kéo khỏi dòng suy nghĩ.

    Tôi nhìn cậu ấy thêm một lần nữa.

    Ánh mắt ấy vẫn trong veo.

    Không một gợn sóng.

    “À… có gì đâu,” tôi nói, cố để giọng mình nghe tự nhiên nhất có thể.

    Hàn Minh nhíu mày, nhưng chỉ trong thoáng chốc.

    Rồi cậu ấy cười.

    “Cậu dạo này lạ ghê,” cậu ấy nói, “học nhiều quá nên đứng ngơ ra đó hả?”

    Tôi ngẩng đầu lên.

    Trời cao.

    Xanh.

    Không một vết nứt.

    Ánh nắng từ trên cao chiếu xuống, rơi thẳng lên mặt tôi.

    Ấm.

    Rất ấm.

    Không phải thứ ánh sáng lạnh lẽo tôi từng cảm nhận trong những giấc mơ hay những khoảng tối không tên.

    Đây là ánh nắng của một buổi chiều bình thường đủ để khiến người ta tin rằng mọi thứ đều ổn.

    Chắc là do mình nghĩ nhiều quá rồi.

    Ý nghĩ ấy xuất hiện trong đầu tôi, nhẹ nhàng như một lời an ủi.

    Chắc do học hành quá nên gặp ảo giác thôi.

    Tôi thở ra một hơi chậm rãi.

    Những hình ảnh rời rạc góc phố lạ, người phụ nữ mờ mặt, tờ báo cũ, những con số không thuộc về hiện tại dần dần bị đẩy lùi về phía sau, như thể chúng chưa từng quan trọng.

    Có lẽ… tôi đã mệt thật rồi.

    Tôi bước lại gần Hàn Minh, vác tay qua cổ cậu ấy một cách tự nhiên, giống như tôi vẫn thường làm trước đây.

    “Đi ăn thôi,” tôi nói.

    Hàn Minh bật cười.

    “Cuối cùng cũng tỉnh rồi hả?” cậu ấy nói, rồi đẩy nhẹ tôi một cái, “đi, hôm nay tớ đói lắm.”

    Chúng tôi bước đi cùng nhau.

    Con đường trước mặt ngập nắng chiều.

    Ánh sáng nhuộm mọi thứ thành một màu vàng dịu.

    Bóng của hai chúng tôi kéo dài trên mặt đất, song song, không lệch nhau lấy một chút.

    Tiếng cười nói vang lên, hòa vào không khí ấm áp.

    Nếu chỉ nhìn cảnh tượng này…

    không ai có thể tin rằng thế giới từng có vấn đề.

    Tôi bước đi, nhưng trong lòng lại rất yên tĩnh.

    Quá yên tĩnh.

    Tôi nhìn xuống bóng của mình dưới đất.

    Bóng rất rõ.

    Không rung.

    Không méo.

    Không chậm hơn tôi.

    Mọi thứ trông hoàn hảo đến mức… không cần phải nghi ngờ.

    Nhưng chính điều đó khiến tôi bất an.

    Thế giới này… từ khi nào lại dễ chịu như vậy?

    Tôi liếc sang Hàn Minh.

    Cậu ấy vẫn đang nói gì đó, kể một chuyện rất bình thường, rất vụn vặt.

    Tôi nghe, nhưng không thật sự nghe.

    Ánh mắt tôi vô thức lại dừng trên đôi mắt cậu ấy.

    Trong veo.

    Vui vẻ.

    Không hề dao động.

    Không có ký ức lạc chỗ.

    Không có câu hỏi.

    Không có nỗi nghi ngờ.

    Một ý nghĩ rất nhỏ, rất yếu ớt, nhưng đủ để khiến tim tôi thắt lại:

    Nếu tất cả mọi người đều ổn…

    vậy tại sao chỉ có mình tôi là không?

    Có lẽ… tôi mới là kẻ sai.

    Có lẽ những gì tôi thấy trước đây chiếc ảnh, những mốc thời gian, những gương mặt không rõ nét chỉ là sản phẩm của một tâm trí mệt mỏi.

    Một chuỗi ảo giác được tạo ra từ áp lực, từ suy nghĩ quá nhiều, từ việc không biết dừng lại đúng lúc.

    Tôi khẽ cười.

    Một nụ cười rất nhẹ.

    “Cậu cười gì vậy?”

    Hàn Minh hỏi.

    “Không có gì,” tôi đáp, “chỉ là… thấy hôm nay nắng đẹp.”

    Hàn Minh ngẩng đầu nhìn trời, rồi gật gù.

    “Ừ,” cậu ấy nói, “lâu rồi mới thấy một buổi chiều dễ chịu như vậy.”

    Chúng tôi tiếp tục đi.

    Con đường nắng chiều ấm áp trải dài phía trước.

    Không có dấu hiệu của bóng tối.

    Không có tiếng gọi kỳ lạ.

    Không có giấc mơ chồng lên hiện thực.

    Mọi thứ trông như thể thế giới đã tự sửa xong tất cả những lỗi của nó.

    Nhưng khi bước qua một vũng nước nhỏ bên lề đường, tôi vô thức liếc nhìn hình phản chiếu.

    Tôi thấy mình.

    Tôi thấy Hàn Minh.

    Và trong khoảnh khắc rất ngắn đó ngắn đến mức tôi không chắc nó có thật hay không.

    Tôi thấy đôi mắt trong nước không hoàn toàn giống đôi mắt trên gương mặt tôi.

    Chúng… sâu hơn.

    Tĩnh lặng hơn.

    Như thể đang nhìn tôi từ một nơi rất xa.

    Tôi chớp mắt.

    Mặt nước gợn sóng.

    Hình ảnh tan biến.

    Chỉ còn lại ánh nắng, con đường, và tiếng cười của Hàn Minh vang lên bên cạnh.

    Tôi không nói gì.

    Không dừng lại.

    Không quay đầu.

    Bởi vì nếu tôi hỏi,

    thế giới này có thể sẽ phải trả lời.

    Và tôi không chắc…

    mình đã sẵn sàng nghe câu trả lời đó hay chưa.
     
    Back
    Top Dưới