Tôi lại trở về thế giới của mình.
Ít nhất… tôi nghĩ là như vậy.
Không có cảm giác rơi.
Không có khoảng trống kéo dài.
Chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn, giống như khi chớp mắt quá lâu, rồi mở ra và nhận ra mình vẫn đang đứng nguyên tại chỗ.
Con đường trước mặt quen thuộc đến mức tôi có thể nhắm mắt cũng biết mình đang ở đâu.
Nhưng có gì đó không đúng.
Không phải là sai.
Mà là… khác.
Tôi đứng giữa sân trường.
Gió nhẹ.
Nắng rơi đầy trên mặt đất.
Những âm thanh quen thuộc vang lên xung quanh: tiếng nói cười, tiếng bước chân, tiếng gọi nhau í ới.
Tất cả đều giống như một buổi chiều bình thường quá bình thường.
“Ê, sao cậu đứng đây ngẩn người vậy?”
Giọng nói vang lên ngay bên cạnh khiến tôi giật mình.
Tôi quay đầu lại.
Hàn Minh.
Cậu ấy đứng đó, tay đút túi áo, mái tóc hơi rối vì gió.
Gương mặt quen thuộc, nụ cười quen thuộc.
Không có gì thay đổi… nếu chỉ nhìn thoáng qua.
“Tôi gọi mấy lần rồi đó,” Hàn Minh nói tiếp, giọng mang theo chút trêu chọc, “bộ đang mơ à?”
Tôi nhìn cậu ấy rất lâu.
Không phải nhìn khuôn mặt.
Mà là nhìn đôi mắt.
Đôi mắt của Hàn Minh trong veo một cách lạ lùng.
Không phải kiểu trong của người vô tư, mà là sự trong sáng không hề bị vướng một chút mờ đục nào.
Như thể cậu ấy chưa từng nghi ngờ thế giới này.
Chưa từng tự hỏi mình là ai.
Chưa từng bị chạm vào những vết nứt của tồn tại.
Tôi bỗng thấy tim mình chùng xuống.
Có ý thức không?
Ý nghĩ đó thoáng qua đầu tôi rất nhanh, nhưng đủ khiến tôi sững người.
Tôi không biết vì sao mình lại nghĩ như vậy.
Trước đây, tôi chưa từng nghi ngờ Hàn Minh.
Chưa từng đặt câu hỏi về sự tồn tại của bất kỳ ai.
Nhưng sau tất cả những gì tôi đã thấy…
tôi không thể không tự hỏi.
Tôi đưa mắt nhìn quanh.
Mọi người đều đã thay đổi.
Không phải thay đổi về hình dạng.
Không ai biến mất.
Không ai trở nên xa lạ.
Nhưng ánh mắt của họ tất cả đều mang cùng một sắc thái.
Trong sáng.
Vui vẻ.
Nhẹ nhõm.
Như thể họ đang sống trong một thế giới chưa từng bị tổn thương.
Không còn những ánh nhìn lạc nhịp.
Không còn cảm giác sai lệch.
Không còn “độ trễ”.
Thế giới này… trông hoàn chỉnh hơn trước.
Tôi trầm ngâm.
Một cảm giác rất khó gọi tên len lỏi trong lòng tôi.
Không phải sợ hãi.
Không phải đau đớn.
Mà là một sự lạc lõng dịu dàng, giống như khi đứng giữa một bức tranh quá đẹp và nhận ra mình không thuộc về đó.
Hàn Minh nghiêng đầu nhìn tôi, rồi đưa tay lay nhẹ vai tôi.
“Này,” cậu ấy nói, “cậu ổn không vậy?”
Tôi giật mình, như bị kéo khỏi dòng suy nghĩ.
Tôi nhìn cậu ấy thêm một lần nữa.
Ánh mắt ấy vẫn trong veo.
Không một gợn sóng.
“À… có gì đâu,” tôi nói, cố để giọng mình nghe tự nhiên nhất có thể.
Hàn Minh nhíu mày, nhưng chỉ trong thoáng chốc.
Rồi cậu ấy cười.
“Cậu dạo này lạ ghê,” cậu ấy nói, “học nhiều quá nên đứng ngơ ra đó hả?”
Tôi ngẩng đầu lên.
Trời cao.
Xanh.
Không một vết nứt.
Ánh nắng từ trên cao chiếu xuống, rơi thẳng lên mặt tôi.
Ấm.
Rất ấm.
Không phải thứ ánh sáng lạnh lẽo tôi từng cảm nhận trong những giấc mơ hay những khoảng tối không tên.
Đây là ánh nắng của một buổi chiều bình thường đủ để khiến người ta tin rằng mọi thứ đều ổn.
Chắc là do mình nghĩ nhiều quá rồi.
Ý nghĩ ấy xuất hiện trong đầu tôi, nhẹ nhàng như một lời an ủi.
Chắc do học hành quá nên gặp ảo giác thôi.
Tôi thở ra một hơi chậm rãi.
Những hình ảnh rời rạc góc phố lạ, người phụ nữ mờ mặt, tờ báo cũ, những con số không thuộc về hiện tại dần dần bị đẩy lùi về phía sau, như thể chúng chưa từng quan trọng.
Có lẽ… tôi đã mệt thật rồi.
Tôi bước lại gần Hàn Minh, vác tay qua cổ cậu ấy một cách tự nhiên, giống như tôi vẫn thường làm trước đây.
“Đi ăn thôi,” tôi nói.
Hàn Minh bật cười.
“Cuối cùng cũng tỉnh rồi hả?” cậu ấy nói, rồi đẩy nhẹ tôi một cái, “đi, hôm nay tớ đói lắm.”
Chúng tôi bước đi cùng nhau.
Con đường trước mặt ngập nắng chiều.
Ánh sáng nhuộm mọi thứ thành một màu vàng dịu.
Bóng của hai chúng tôi kéo dài trên mặt đất, song song, không lệch nhau lấy một chút.
Tiếng cười nói vang lên, hòa vào không khí ấm áp.
Nếu chỉ nhìn cảnh tượng này…
không ai có thể tin rằng thế giới từng có vấn đề.
Tôi bước đi, nhưng trong lòng lại rất yên tĩnh.
Quá yên tĩnh.
Tôi nhìn xuống bóng của mình dưới đất.
Bóng rất rõ.
Không rung.
Không méo.
Không chậm hơn tôi.
Mọi thứ trông hoàn hảo đến mức… không cần phải nghi ngờ.
Nhưng chính điều đó khiến tôi bất an.
Thế giới này… từ khi nào lại dễ chịu như vậy?
Tôi liếc sang Hàn Minh.
Cậu ấy vẫn đang nói gì đó, kể một chuyện rất bình thường, rất vụn vặt.
Tôi nghe, nhưng không thật sự nghe.
Ánh mắt tôi vô thức lại dừng trên đôi mắt cậu ấy.
Trong veo.
Vui vẻ.
Không hề dao động.
Không có ký ức lạc chỗ.
Không có câu hỏi.
Không có nỗi nghi ngờ.
Một ý nghĩ rất nhỏ, rất yếu ớt, nhưng đủ để khiến tim tôi thắt lại:
Nếu tất cả mọi người đều ổn…
vậy tại sao chỉ có mình tôi là không?
Có lẽ… tôi mới là kẻ sai.
Có lẽ những gì tôi thấy trước đây chiếc ảnh, những mốc thời gian, những gương mặt không rõ nét chỉ là sản phẩm của một tâm trí mệt mỏi.
Một chuỗi ảo giác được tạo ra từ áp lực, từ suy nghĩ quá nhiều, từ việc không biết dừng lại đúng lúc.
Tôi khẽ cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
“Cậu cười gì vậy?”
Hàn Minh hỏi.
“Không có gì,” tôi đáp, “chỉ là… thấy hôm nay nắng đẹp.”
Hàn Minh ngẩng đầu nhìn trời, rồi gật gù.
“Ừ,” cậu ấy nói, “lâu rồi mới thấy một buổi chiều dễ chịu như vậy.”
Chúng tôi tiếp tục đi.
Con đường nắng chiều ấm áp trải dài phía trước.
Không có dấu hiệu của bóng tối.
Không có tiếng gọi kỳ lạ.
Không có giấc mơ chồng lên hiện thực.
Mọi thứ trông như thể thế giới đã tự sửa xong tất cả những lỗi của nó.
Nhưng khi bước qua một vũng nước nhỏ bên lề đường, tôi vô thức liếc nhìn hình phản chiếu.
Tôi thấy mình.
Tôi thấy Hàn Minh.
Và trong khoảnh khắc rất ngắn đó ngắn đến mức tôi không chắc nó có thật hay không.
Tôi thấy đôi mắt trong nước không hoàn toàn giống đôi mắt trên gương mặt tôi.
Chúng… sâu hơn.
Tĩnh lặng hơn.
Như thể đang nhìn tôi từ một nơi rất xa.
Tôi chớp mắt.
Mặt nước gợn sóng.
Hình ảnh tan biến.
Chỉ còn lại ánh nắng, con đường, và tiếng cười của Hàn Minh vang lên bên cạnh.
Tôi không nói gì.
Không dừng lại.
Không quay đầu.
Bởi vì nếu tôi hỏi,
thế giới này có thể sẽ phải trả lời.
Và tôi không chắc…
mình đã sẵn sàng nghe câu trả lời đó hay chưa.