Khác [Tomhar] Cứu rỗi.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
346349856-256-k979642.jpg

[Tomhar] Cứu Rỗi.
Tác giả: Vivia279
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên tiểu thuyết: Cứu rỗi

Tác giả: TOKE ( tôi nè!😗)
thể loại: đam mỹ, niên hạ, trường học, pháp thuật, ...

Cp: nhỏ tuổi đã muốn hắc hoá, chiếm hữu Công (TOM MARVOLO RIDDLE ) x trọng sinh về quá khứ, sống cuộc sống hạnh phúc, hiền lành nhưng quyết đoán, không còn nhiệt huyết, trầm tĩnh (HARRY LOUIS WILLIAM)
GIỚI THIỆU:
Trong trận chiến với Voldemort , mặc dù phe Hogwarts giành chiến thắng nhưng chẳng mấy ai được vui vẻ.

Bởi vì số người hi sinh rất nhiều.

Trong đó, có cứu thế chủ.

Harry đã ra đi cùng tên Voldemort .

Trong những phút cùng Harry vẫn mong mọi người được an toàn, hạnh phúc và cảm thấy có chút mềm lòng đồng cảm với kẻ thù của mình.

Voldemort cũng vì không được yêu thương nên mới trở nên như vậy.

Nếu cuộc đời hắn ta được cảm nhận chút hơi ấm của hạnh phúc thì chắc sẽ không có kết cuộc như bây giờ.

Kẻ bị tổn thương lại muốn tổn thương người khác.

.....

- Ria (Victoria) em đoán xem thằng bé sẽ giống em là một phù thủy hay là giống anh là một con người bình thường đây hả?

- thằng bé là một phù thủy nhỏ đó!

- Sao em biết?

- Phù thủy luôn luôn cảm nhận được nhau .

- Vậy sao?

Ôi!!

Thằng bé tỉnh rồi.
.....

Tác giả viết văn cực dở và hay sai, nên thông cảm.

Chúc các bạn thấy lời này có một ngày tốt lành 😘.



trongsinh​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Tomhar] Cứu Rỗi.
Chương 1. sống lại.


Có gì chưa hiểu hãy đọc mô tả ở ngoài.

- lời thoại,...-

" Suy nghĩ"

( Chú thích)

Chữ nghiêng : nói nhỏ

Chữ in đậm: nói to, quát,...

____________

Tích

tắc!

Tích

tắc!

.

Tích

tắc!

Tích

tắc!

.

- haizzz !Cơ hội sống lại rất quý báo, nên hãy tận dụng cơ hội này thật tốt đấy........

-

" Ai đó!?"

Harry nằm bất động ở giữa không trung tối đen.

Cậu cố phát ra tiếng nói nhưng không được.

-Harry ta tin ngươi không làm ta thất vọng - một hình ảnh người đàn ông mờ nhạt cầm cái đồng hồ cầm tay, cứ nói với cậu đều gì đó nhưng không thể nghe rõ được.

-Hãy bảo trọng......kẻ được chọn.- hắn ta nói xong liền hoà cùng với bóng tối mà biến mất.

Để lại Harry vẫn còn mông lung chưa hiểu gì ở lại không gian tối đen.

....

________________

Ngày 31 tháng 7 năm 1921

Tại nước Anh , ở vùng quê nhỏ nào đó .

-Ria ( gọi tắc của Victoria) em nghĩ thằng bé sẽ giống như em là một phù thủy nhỏ hay là giống anh là một con người bình thường hả?- người đàn ông cao lớn với mái tóc vàng kim và đôi mắt xanh lục sắt bén.

Đang không ngừng nhìn lấy đứa bé nằm trong nôi.

Một tay ôm lấy vợ của mình mà hỏi.

thằng bé là một phù thủy!- Người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc đen mượt cùng đôi mắt cùng màu tóc.

Vui vẻ trả lời câu hỏi chồng mình.

- Sao em biết?!- người đàn ông quay qua nhìn vợ.

Thắc mắc hỏi.

- Vì phù thủy luôn luôn có thể cảm nhận được nhau - phụ nữ nhẹ nhàng bế đứa trẻ lên và trả lời tiếp câu hỏi chồng.

- Vậy sao!

Anh đã mong đứa trẻ sẽ giống anh là một con người bình thường.

Anh không muốn thằng bé phải học xa nhà đâu.- (⁠っ⁠˘̩⁠╭⁠╮⁠˘̩⁠)⁠っ

- ôi!

Chàng tử tước mong manh của tôi ơi!Anh đây là đang muốn giữ con ở trong nhà luôn sao - Người vợ bế đứa trẻ đi đến giường lấy đồ thay rồi bế bé quay về lại nôi.

- cũng tại vì...

Tại vì...

Đây là lần đầu anh được lên chức làm ba chứ bộ .

-

- ưm....

Ưm....

Hức.. hức...oe oe - đứa bé im lặng nãy giờ, bụng đã đói meo mà thức dậy sau giấc ngủ dài mà khóc.

- ôi!

Ôi!

Harry của mẹ.

Con sao vậy?

Ba con ồn quá nên con không ngủ được hả?

Hay bé con của mẹ đói rồi

- Ria bế Harry lên, liên tục vỗ đứa trẻ nín khóc.

Sao một hồi cô cũng nhớ là bé con đã không uống sữa từ sáng đến giờ rồi nên cũng đã cho bé uống sữa.

Sao một thời gian trong không gian yên tĩnh tới đáng sợ và không có chút ánh sáng kia thì Harry đã có thể cảm nhận được vật thể và nghe được 2 tiếng nói của 1 nam 1 nữ, hình như là cuộc đối thoại giữa đôi vợ chồng trẻ.

Cậu tính lên tiếng thử hỏi 2 người họ là ai.

Nhưng đổi lại kì vọng của cậu là những tiếng ưm ưm....

Vẫn chưa thể nói được thì từ bụng của cậu đã trào lên một cảm giác trống rỗng, nói trắng ra là đã đói rồi.

Cậu cố phát ra âm thanh và mở đôi mắt nặng trĩu của mình lên.

Nhưng đổi lại là những tiếng ưm ưm.. oe...oe.

Cậu chợt sững người khi phát hiện ra khung cảnh xa lạ, mọi thứ có vẻ đều rất to lớn.

" Khoan!

Mọi thứ vốn không hề to lớn mà tại vì mình đang nhỏ lại " cậu phát hiện mình trở thành đứa trẻ chứ không phải mọi vật trở nên lớn hơn nhờ cái gương lớn trong phòng.

Và cũng nhìn được gương mặt của người phụ nữ đang bế mình.

- Harry con tỉnh rồi sao?!- Victoria sao khi đã cho Harry uống sữa xong thì bồng lên đi vòng vòng trong phòng để bé có thể dễ dàng tiêu hoá.

" Người này gọi mình bằng con.

Ủa mà khoan!

Harry??

Mình vẫn tên là Harry sao?

Vậy người phụ nữ này là ai ?"

Harry trầm ngâm suy nghĩ coi mình có quen người phụ nữ này không nữa .

______________

Thì đây là lần đầu tiên viết tiểu thuyết.

Dù đã đọc rất nhiều tiểu thuyết khác nhau nhưng tôi viết vẫn rất dỡ nên thông cảm.

Mẹ hiện tại của Harry ( trong truyện của tôi) tên là Victoria Dennis Potter.

Là chị họ của Herry Potter ( ba của Fleamont Potter ) .

Ba hiện tại của Harry tên là Louis Wilson Williams .

Là một quý tộc, hầu cận của hoàng tộc.

Vừa trở về sau chiến tranh vì đã hoàn thành nhiệm vụ.

Đây cũng có thể coi là Harry đã bị đưa đến một thế giới song song và có được gia đình mới, một thân phận mới.

Vậy nha!

Chúc các bạn một ngày tốt lành. 😘

853 chữ.
 
[Tomhar] Cứu Rỗi.
Chương 2. Học tập


4 năm sau

Louis: - Harry!-

"!!!"

Harry đang nằm trên bãi cỏ xanh mướt,dưới bóng cây lớn thì chợt lạnh sóng khi nghe giọng nói thân quen đang gọi to tên cậu.

-Ha!

Cậu Williams , không biết cậu không hài lòng về buổi học của ta ở điểm nào mà phải trốn tiết ra tới tận đây hả ?

- Louis cười như không cười, nhấc bổng Harry lên, rồi đi vào nhà .

-Ba à!

Con thật sự không không thích học lễ nghi đâu.

Nó rừng rà lắm, không muốn học đâu

- Harry vùng vẫy ra muốn trốn thoát khỏi tay Louis nhưng lại không được vì thân hình nhỏ bé của cậu quá yếu không thể nào đọ sức với người từng là chiến binh được .

- Con nói nghe dễ dàng quá ha!

Ta là quý tộc, mẹ con cũng là quý tộc.

Không lẽ khi có tiệc hay buổi xã giao , ta và mẹ con đi bỏ con ở nhà một mình .

Con cứ như thế cả đời này luôn hả.

- Louis tức chết vì con trai cưng của mình.

Harry từ nhỏ đã giỏi, ham học giỏi, cái gì học cũng nhanh nhưng trừ học lễ nghi đã được nửa năm vẫn chưa thuần thục ra thì toàn bộ những cái khác đều tốt cả .

Học võ 3 tháng đã nắm được cơ bản, học tiếng nước ngoài cũng hơn 11 tháng là đã nắm rõ, học chữ rune 6 tháng đã dịch được đoạn văn nhỏ.

Nói chung chỉ có lễ nghi chẳng có bước ngoặt đáng kể thì mọi thứ đều tốt.

____________________

- Quý tộc sẽ không bao giờ để lộ cảm xúc của mình cho đối phương biết, họ sẽ che giấu cảm xúc của mình nhờ nụ cười .

Người ta gọi đó là nụ cười xã giao,.....-Louis đứng trước bảng giảng cho Harry nên từng biểu hiện quý tộc sẽ làm và không được làm .

Trong khi đó Harry ngồi ở dưới ngoáp ngắn ngoáp dài , cậu nằm sấp trên bàn mắt cũng đã lim dim vì buồn ngủ do tiết học quá chán.

- Harry!

Mẹ về rồi đây!-Victoria đứng trước phòng, gõ cửa gọi tên cậu.

-A!

Mẹ về rồi.

Buổi học tới đây thôi nha ba!

Con đi đây.- Harry đứng dậy, chạy vụt ra khỏi phòng, rồi nhào vô lòng mẹ.

- mẹ ơi!

Con nhớ mẹ quá!

Mẹ có đem theo sách trong thư viện của ông ngoại về cho con không?-Mẹ cậu bất mãn, lấy những cuốn sách cũ từ trong nhẫn chứa vật ra.

- cảm ơn mẹ nhiều!-Harry hôn và má mẹ cái chụt rồi bê hết đóng sách rời đi.

________________

Hôm nay lười nên viết chỉ được nhiêu đây.

Tuy hơi ngắn nhưng vẫn mọi người không chê.

Chúc các bạn một ngày tốt lành 😘.

459 chữ
 
[Tomhar] Cứu Rỗi.
Chương 3 . gặp gỡ


Năm 1931 .

Năm nay Harry đã được 10 tuổi rồi nên cậu đã có thể tự mình đi chơi mà không có người giám sát.

Lúc trước toàn là cậu lén trốn ra ngoài chơi, giờ thì có thể tự do tự tại mà đi rồi.

Vì đang là mùa đông, mà ở đây cậu bị mẹ cấm sử dụng pháp thuật trước khi vào trường Hogwarts vì nó rất là nguy hiểm với một đứa trẻ chưa được đào tạo dù cậu có thể lén dùng thuật giữ ấm nhưng đâu thể vừa dùng thuật giữ ấm mà còn phải mặc áo khoác được.Cho nên cậu phải nghe theo lời mẹ phải trang bị đầy đủ mới được cho đi .

" Nghe nói Hôm qua tiệm bánh Ngọt vui vẻ lại có món mới , nghe mẹ kể món bánh đó rất được chạy khách, khi mẹ nghe liền chạy tới mua mà không kịp.

Mình cũng muốn thử món bánh mới trông như thế nào mới được"

Cậu tung tăng đi trên con đường được bao phủ bởi màu trắng.

_______tại tiệm bánh Ngọt vui vẻ ___________

" Mới sáng sớm mà đã đông khách như vậy rồi sao?!

Chờ nãy giờ cũng được 3,4 phút rồi mà vẫn chưa tới lượt mình nữa"

Harry thất vọng định bỏ cuộc vì nhìn vào bên trong là thấy đã đông người tới mức trước quán cũng không khác gì bên trong là mấy.

Cậu thất vọng định đi chỗ khác.Chiều sẽ quay lại sao.

Thì cậu chợt nghe tiếng thấy mắng chửi và hình như có cả tiếng tiếng đồ vật đổ vỡ ở con hẻm gần tiệm.

Như mọi người đã biết hoặc chưa biết thì nhà Gryffindor cũng có tính hay tò mò nữa.

Nếu càng giấu, càng không muốn cho ai biết thì càng làm nhà Gryffindor hứng thú muốn tìm hiểu hơn.Cho nên cựu Gryffindor , Harry (Potter) không thể nào bỏ qua vụ này được bèn lén nhìn vào trong hẻm.

Bên trong hẻm có 3 đứa trẻ tầm cỡ 5,6 tuổi đang bắt nạt một đứa trẻ khác nhìn có vẻ nhỏ nhắn và ốm yếu chắc nhỏ hơn tụi trẻ kia 1,2 tuổi gì đó.

Bọn trẻ bắt nạt nãy giờ vẫn luôn gọi đứa trẻ ốm yếu đang nằm dưới đất chật vật chịu đựng kia là quái vật .

Cậu đứng xem được một lúc rồi thì bỗng cảm thấy có một cỗ pháp thuật muốn bạo động ở gần đây.

Cậu chợt phát hiện đứa trẻ đang bị đánh đang có dấu hiệu bạo động pháp thuật thì chạy lại túm lấy đứa trẻ bị bắt nạt lên chạy một mặt vào một con hẻm không người rồi độn thổ đi.

" Dù đã hứa với mẹ là sẽ không sử dụng pháp thuật khi tuổi nhưng đây là tình cảnh khẩn cấp, liên quan tới cả một tương lai của một phù thủy nhỏ nên mình không thể làm ngơ được "

Harry độn thổ tới vùng đất hoang vu gần thành phố rồi đặt đứa trẻ đang hôn mê xuống.

Còn cậu thì chóng mặt , trời đất quay mòng mòng nói chung là cậu chưa bao giờ thích độn thổ cả .

Harry lấy lại được bình tĩnh thì đi lại chỗ đứa trẻ kia rồi lấy từ trong nhẫn chữa vật ra một bình ổn định ra cho đứa trẻ uống.

Sau một hồi, thì đứa trẻ mới tỉnh lại.

Giờ cậu mới để ý, dù nhìn ốm yếu và nhỏ bé nhưng đứa trẻ lại rất dễ thương.

Mũi cao , đôi môi nhỏ , mái tóc màu đen ( tóc xơ,cứng và rối 🙂) và đôi mắt cùng màu .

Cậu bé chống người ngồi dậy rồi đi lại chỗ Harry.

- Là anh đã giúp tôi sao?!-

Harry chưa kịp định hình ấp úm trả lời - hả!

Ừ....

-

- Cảm ơn anh đã giúp tôi nhưng tôi không cần lòng thương hại của ai cả.

-"hả"-

Harry ngạc nhiên về suy nghĩ đầy trưởng thành này của đứa trẻ làm cho ngơ luôn .

Harry:- Tại sao bọn họ lại bắt nạt em ?-

- Vì tôi không giống với họ.

Tôi sợ nói ra rồi anh sẽ không tin nhưng hình như tôi có một loại năng lực đặc biệt gì đó mà người thường không có .- đứa trẻ định bỏ đi thì nghe Harry hỏi thì cũng ngừng lại rồi quay người lại kể cho Harry nghe.

Harry:- cụ thể?-

-Tôi đã giết chết một con thỏ của một đứa trẻ trong cô nhi viện khi đang sốt.

Cục thể thì sao tôi phải kẻ cho một người xa lạ vừa gặp như anh chứ!- nói rồi đứa trẻ đứng dậy bỏ đi.

- Cái đó không phải là năng lực đặc biệt

gì mà là pháp thuật.

Em chính là một phù thủy, một phù thủy bị bạo động pháp thuật.

- Harry vẫn đứng đó rồi cất tiếng giải thích cho đứa trẻ.

- Pháp thuật!?

Phù thủy???- đứa trẻ chợt khựng lại định chạy lại hỏi cho rõ thì Harry đã bước tới đứa trẻ lúc nào không hay.

- Em muốn biết thêm chi tiết thì hãy đến địa chỉ này.

Anh sẽ giải thích tất cả cho em , tiện thể em tên gì?

Anh là Harry Williams - cậu đưa một mảnh giấy có ghi địa chỉ cho đứa trẻ rồi giới thiệu tên mình và định đi thì đứa trẻ trả lời - có phải đi đến địa chỉ này là em sẽ có mọi thông tin mà mình muốn không?-

Harry:- ừ!-

"Đấy là địa chỉ cô nhi viện của nhà mình xây,giành cho các phù thủy (lai, muggle) nhỏ bị bỏ rơi "

- Em tên là Tom - đứa trẻ dù không tin thể Harry hoàn toàn được nhưng vẫn đánh cược một phe tin vào người lạ vừa gặp này một lần.

"Tom sao!?

Thật là một cái tên phổ biến"

- Hẹn gặp lại em, Tom - Harry đi ngược hướng với Tom, định đi về lâu đài nhà Williams luôn.( Trưa rồi nên về ăn cơm, chiều đi chơi tiếp)

- Tạm biệt

- Tom nói xong thì liền quay lại con hẻm gần tiệm bánh vui vẻ để lụm lại những tờ báo sáng giờ vẫn chưa bán hết lên.

" Thật tồi tàn, mình nghĩ dù có bán với giá rẻ hơn cũng không có ai mua.

Đằng nào cũng sẽ bị viện trưởng phạt, cho nên không cần đống giấy vụn này vậy."

Tom trực tiếp vứt đóng báo rách vào thùng rác rồi bỏ đi.

_____________________________

Nhà Williams có tài trợ xây một cô nhi viện cho những phù thủy bị bỏ rơi ở muggle.

Viện trưởng của cô nhi viện sẽ là một phù thủy hoặc là một Squib.

Thì như mọi người đã biết thì tiểu thuyết này chỉ dựng theo tiểu thuyết của tác giả J.

K.

Rowling nên sẽ không giống bản gốc đâu nha .

Hôm nay gõ được nhiều hơn nè 😗.

Nhưng vẫn không hay.

Chúc các bạn một ngày tốt lành 😘.

1177 chữ
 
[Tomhar] Cứu Rỗi.
chương 4. Cô nhi viện hell Zukunft


Tối hôm đó,

Tom đã bị viện trưởng chửi cho một trận và không được ăn tối.

Cậu đã đoán trước sẽ có kết quả như thế nên nghe viện trưởng mắng chửi xong, cậu liền chạy thẳng về phòng.

Tom bước vào phòng của mình.

Nằm lên chiếc giường cũ kỹ và mục nát mà trầm tư.

Hắn không biết là có nên tin những gì mà mình nghe sáng nay không?

Cậu (Harry )cũng có thể là một tay sai của kẻ buôn lậu hoặc là một tên điên nào đó, lúc tỉnh lúc mơ cũng không chừng.

"Pháp thuật sao?!"

Hắn không biết mai có nên đi theo địa chỉ của cậu đưa cho hay là không?Hay là tiếp tục những ngày tháng sống trong cô nhi viện mục nát này .

Hắn suy nghĩ một hồi thì quyết định mai tính .

Bây giờ hắn thực sự rất đói, từ sáng tới giờ hắn chỉ ăn được mỗi cái bánh mì cứng ngắt, nhỏ xíu thôi.

" Tốt nhất là nên đi ngủ để quên đi cơn đói vậy !"

.

.

.

Lưỡng lự cả buổi sáng, hắn cũng đã quyết định đi thử.

Chẳng mấy tin tưởng người lạ mặt hôm qua lắm nhưng dù sao hôm qua người ta cũng đã giúp hắn nên, hắn sẽ đi thử.

_ Buổi trưa tại cô nhi viện hell Zukunft_

- Richard!

Hawk!Noah!

Không được nghịch trên bàn ăn, không được lấy chén, dĩa làm đồ chơi ,sẽ vỡ đó .

Không được chạy xung quanh bàn ăn .-Một cô bé với mái tóc vàng óng ánh và đôi mắt xanh tựa như bầu trời đang cầm dĩa bánh táo lớn bước từ trong bếp ra .

- Mấy đứa có nghe chị nói không vậy?💢💢💢- cô xém chút đã ngã vì bị va phải.

Cái bánh cũng xém chút nữa là khỏi ăn được nữa.

Cô tức giận quát to với tụi nhỏ.

- Hừa!

Chị Jessica hung dữ như vậy làm gì?chị có phải là con gái không vậy?

Dữ như bà la sát vậy đó!- Hawk là một cậu bé với mái tóc xám và đôi mắt nâu, đang quát to suy nghĩ của mình ra.

- Tụi em chơi có chút xíu trước khi ăn trưa thôi mà!

Ai biểu chị cứ đi ra đi vô hoài chi?-

- ừ ừ!

Cái này anh phải công nhận là em nói rất đúng👍🏻 - Richard gật đầu đồng ý và không quên bồi thêm một câu và like cho thằng bé để sự đồng tình với Hawk.

-Hawk !

Em giỏi quá ha!

Đã làm sai còn không chịu nhận, vậy mà còn quay qua nói chị như vậy.

Nếu các em chị phụ chị dọn đồ ăn ra hết thì chị có cần phải đi đi vào vào như vậy không?

Mà không phải cô Anna đã nói là không được đùa giỡn trong bếp, bàn ăn và trên cầu thang sao?

Giờ đã làm sai còn quay qua cải lí với chị sao?- Jessica tức giận cầm dĩa bánh bỏ lại vào trong bếp rồi bỏ đi đến thư viện.

- Mấy anh làm vậy có hơi quá đáng rồi đấy, làm chị Jessica giận rồi đó !

Em không biết đâu?

Mấy anh làm gì thì làm giờ em đi xin lỗi chị Jessica đây!- Đứa trẻ giống y hệt Hawk.

Noah là em trai song sinh với Hawk, mặc dù có khuôn mặt giống nhau nhưng nhìn Noah lại có vẻ hiền lành dễ dạy hơn là Hawk.

__ tại sân sau cô nhi viện __

" Mấy đứa nhỏ thật quá đáng!

Mình đã cố gắng tỏ vẻ là một người chị tốt như vậy mà mấy đứa nó lại không biết cảm ơn vậy mà còn quát mình nữa chứ!

Ai không phải là con gái chứ!

Mình đã cố gắng để không bị xa lánh, vậy mà càng cố gắng thì càng mệt mỏi".

Jessica ngồi vào một góc tường mà nhớ lại những kí ức đau buồn của mình.

Vốn là một đứa con gái đặc biệt được cưng chiều và yêu thương.

Vậy mà sau một đêm ( thức tỉnh pháp thuật), lại trở thành trẻ mồ côi không cha không mẹ.

Bị cả dòng họ ruồng bỏ, phải lang tha[ng khắp nơi cho tới khi gặp được dì ấy.

Viện trưởng của cô nhi viện giành cho phù thủy bị bỏ rơi ở Muggle .

-Chị ở đây à!?

- Noah thở hồng hộc vì thiếu oxi do chạy nhiều mà ra.

- Em đến đây làm gì?- Jessica bức xúc, rất muốn bộc phát nhưng lại kèm nén lại vì cô biết người đuổi theo cô chỉ có thể là Noah chứ không phải là Hawk.

- Em xin lỗi chị Jessica, em hứa sẽ quậy trên bàn ăn nữa.

Nên là....

Nên là chị đừng cắt phần bánh táo của em nha!

Nha!

Nha!- Noah dùng chiêu nước mắt cá sấu và đôi mắt long lanh to tròn của mình mà nũng nịu xin lỗi Jessica.

Phụt

- Được rồi ông nhỏ!

Phần của em thì chị sẽ không cắt giảm, nhưng phần của 2 người kia thì chị không chắc.

- Jessica bị hành động đầy sự trẻ con của Noah làm cho đỡ đi một phần nào của nổi buồn trong lòng.

9:30 sáng______________

- Anh chị ơi!

Tụi em về rồi nè!- một đứa bé xinh xắn như búp bê đang nhón chân lên thật cao để mở cửa.

-Emmy đợi chị với!- lại thêm một đứa trẻ đáng yêu nữa bước vào.

-Anna!Emmy!

Hai con đừng nên chạy quá nhanh, sẽ té đó!- một người phụ nữ với mái tóc xoăn màu đen cùng đôi màu xanh lam, làm tôn thêm nước da trắng của cô.

- Hừm! hừm!

Hừm!

Hừm.......

Sao mẹ lại bắt con bê một đống đồ nặng nề này cơ chứ!- Cậu trai có màu da ráng nắng, mái tóc đỏ và đôi mắt xanh lam thừa hưởng từ mẹ.

Cậu bước đi trong những bước chân nặng nhọc.

Vừa vào tới nhà thì cậu đã quoanh đóng nặng nề trên tay lên bàn rồi liền thả mình lên ghế sofa để nghỉ mệt.

- Hừa!

Cậu yếu quá đó,Jacob!- một cô bé với mái tóc nâu và đôi mắt cùng màu, trên tay bê đầy đồ, thiết bị nặng trên tay.

Đi ngang qua cậu bạn đang ngồi thở như trâu trên sofa của mình mà bất lực.

- Không bằng một góc của Harry!

Yếu bày đặt ra gió, bê có chút xíu mà ngồi đó luôn.

Cậu nhìn xem Anna và Emmy lúc nãy xách đồ phụ cậu mà cậu có thấy hai đứa nhỏ kêu ca như cậu không?- Amelia nhìn Jacob bằng nửa con mắt rồi rời đi luôn .

- Chào mọi người! buổi sáng vui vẻ!

- Harry chậm rãi đi vào, theo sau là Tom!!!!!

______________

Haizz!

Tiếp thu kiến thức mới chưa bao giờ dễ cả 🥲!

Dạo này mất học thêm 2 ngoại ngữ : Anh và Trung nên không có rảnh.

Với lại tôi bị ngu ngôn từ nữa.

Rất muốn viết văn hay, trôi trải mà viết hoài mà nó không ra ,cho nên viết tới đâu hay tới đó vậy á!

Nên tôi lười luôn.

Hôm nay được người bạn cùng lớp có cùng sở thích đọc tiểu thuyết sửa giúp phần trình bày sao cho dễ đọc.

Nên tôi mới có thêm động lực ra tiếp đó.

1244 chữ
 
[Tomhar] Cứu Rỗi.
Chương 5. Dò xét


Sau bữa ăn sáng

_Tại phòng chính _

-Này!

Này!

Hawk, anh Jacob , mau lại đây xem nè!?- Richard cứ đi lòng vòng bên đứa trẻ nhỏ mà Harry vừa dẫn về mà cảm thán trong lòng.

- Thằng bé nói mình đã được 7 tuổi rồi nhưng sao người lại suy nhược tới như vậy chứ!?

Chẳng giống với đứa trẻ 7 tuổi gì cả!- Jacob cũng đi lại xem đứa trẻ ngồi yên trên ghế mà thấy tội cho đứa trẻ.

Tilia là một cô bé trạc tuổi Tom.

Cô đứng nhìn Tom một hồi rồi chỉ thoát ra 2 chữ- Quá nhỏ!-

Tom nãy giờ ngồi yên, trong lòng không ngừng nghĩ mọi người nãy giờ đều xem thường hắn vì thân thể nhỏ bé của hắn.

- hừm!

Thằng bé thật tội nghiệp - dì Helia , người phụ trách chăm sóc Viện mồ côi hell Zukunft và cũng là mẹ ruột của Jacob.

Cô thật sự là một phù thủy có tấm thương người.

Bởi vì cô quá tốt bụng nên đã bị người mà cô yêu thương và tin tưởng bán đi như một món hàng cho bọn phù thủy quý tộc, khi cô vừa tròn 16 tuổi.

Năm 21 tuổi cô đã trốn thoát khỏi nơi đó cùng đứa còn trong bụng.

- Có lẽ dì nên đến cô nhi viện của thằng bé ở để xin nhận thằng bé về đây.

Một phù thủy nhỏ vốn sinh ra đã có cơ thể khỏe hơn Muggles rồi.

Nhưng trong thằng bé thật sự là rất thiếu chất.

- Helia đứng từ xa nhìn Tom bằng ánh mắt trìu mến và u sầu.

Cô thật sự không thể nào để phù thủy nhỏ này lại cô nhi viện đó được nữa.

Không biết tụi nhỏ Muggles khác ở cô nhi viện đó ra sao?

Có như thằng bé không nữa?!

- Dì Helia!

Dì còn ổn định pháp thuật cho trẻ em không?

- Harry đứng kế bên Helia.

Cậu biết thế giới này không công bằng , cho nên những chuyện cũng là chuyện bình thường.

Kiếp trước của cậu cũng đã từng trải qua y như vậy mà.

Một đứa trẻ phát triển chậm rất rất nhiều so với các bạn cùng trang lứa của mình.

-Haizzz.....- khi nhớ lại kiếp trước, cậu khó tránh hoài niệm mà thở dài như đã trưởng thành.

Già dặn và khó đoán hơn, cái biểu hiện không nên có ở một đứa trẻ 10 tuổi.

- Con cần dược ổn định pháp thuật để làm gì?

Ta còn mấy lọ trong kho đó.

Nếu con có cần thì cứ lấy sử dụng đi.

Hết ta lại nấu thêm lọ mới.

Nhưng con cũng bớt thở dài đi, không phù hợp với dáng vẻ của con đâu.

Thở dài nhiều mau già, trẻ con thì nên vui cười thật nhiều chứ không phải hay thở dài đâu.-

- Dạ!-

______Trưa_

-Harry à!

Năm sau là em đã đủ tuổi vào học Hogwarts rồi!

Em có ý định vào nhà nào chưa?- Jacob cùng Richard tụi lại khoác vai Harry mà dò hỏi.

- Nhà nào mà chẳng được.

Mỗi nhà đều có 1 ưu điểm riêng cả mà.

- Harry bình tĩnh trả lời, rồi lách mình sang một bên rời đi.

- Chán vậy!- Jacob cùng Richard chán nản, rủ nhau đi ra phố chơi.

_______________

- Các ngươi đã tìm được hoàng tử chưa?- người đàn ông lớn tuổi , đang ngồi trên chiếc ghế đầy xa hoa nhăm nhi ly rượu có vẻ rất đắc tiền.

- Dạ......~~~!

- thuộc hạ quỳ một bên gối, gục mặt xuống đất mà lo lắng.

- hừm!

Một đám vô dụng - người đàn ông chỉ búng tay 1 cái, thân thể của 18 tên cùng một lượt bị nổ tan nát, má.u bắn tung tóe.

Nhưng không có giọt máu nào dính trên người đàn ông cả.

- hừ!

Ta không cần những thứ vô dụng.

Chỉ có 2 người mà đã tìm mười mấy năm cũng không ra - người đàn ông chống gậy đứng dậy rồi gõ 3 cái xuống sàn.

Một bóng đen mờ ảo xuất hiện.

Bóng đen biến ra một hố đen nuốt chửng hết những cái xá.c bị nát bét thành vụn trên sàn vào trong.

Rồi lặn xuống xuống hố đen.

________________

________________

Chúc các bạn có một ngày tốt lành 😘

725 chữ

Lười quá....~~~~!
 
[Tomhar] Cứu Rỗi.
Chương 6. Đổi chỗ ở


Dì Helia cùng Harry đi đến cô nhi viện mà Tom ở mà nói chuyện với viện trưởng về vụ có thể nhận nuôi Tom ở cô nhi viện hell Zukunft của cô.

Ban đầu viện trưởng tỏa thái độ không chấp nhận vì nếu để một đứa trẻ chuyển sang một cô nhi viện khác có rất nhiều quá trình lằng nhằng lắm.

Không những vậy, một đứa trẻ ốm yếu như Tom mà chuyển sang một cô nhi viện khác thì không khác nào những chuyện mà bà sử dụng tiền trợ cấp của tụi nhỏ để làm của riêng.

Cắt xén tiền mua đồ ăn của lũ nhóc kia bị lộ ra, không những vậy việc bà bắt tụi nhỏ đi bán báo để kiếm thêm tiền cho bà cũng bị lộ ra thì sao?

Như hiểu được tất cả ý nghĩ của bà ta thông qua quan sát từ lúc bước vào đây tới giờ.

Harry mở miệng đàm phán với bà ta, sẽ chi thêm một khoảng tiền khá lớn để trả cho công việc giấy tờ kia.

Còn chuyện việc làm của bà ta thì cậu không quan tâm ( về tính sau).

Cho nên việc đổi chỗ ở mới cho Tom cũng được thông qua.

_______________

Sau chờ Tom dọn hết đồ của mình vào một cái túi nhỏ xong.

Thì cũng cùng Harry và dì Helia về lại cô nhi viện hell Zukunft.

Về tới cô nhi viện thì cũng đã xế chiều cho nên Harry cũng tạm biệt 2 người rồi đi về dinh thự William.

( À!

Cho mấy bạn biết thêm về một tình tiết mà tôi đã bỏ sót nha là ở đây Harry có một cô em gái vừa tròn 2 tuổi nha!

Bé tên là Marry William và là người sẽ kế thừa chức vị nam tước của cha.

Tại sao này ai đó phải theo chồng, sống ở thế giới phép thuật, không ai quản lý cái chức này cũng không được cho nên cô em gái xuất hiện.

Thay ông anh mình quản lý cái chức vụ quan trọng.)

(Cô nhi viện hell Zukunft không những nhận nuôi phù thủy mà còn có Muggles nữa nha!)

____.......

-Tom!

Đây sẽ là phòng của con.

Nếu có bất tiện chỗ nào thì cứ nói với ta.

Trên sảnh có một bản đồ tổng quát đó, nếu không nhớ thì cứ đến đó xem.

Hẹn gặp lại con vào buổi sáng!- Helia rời đi để trả lại khoảng thời gian riêng tư cho Tom.

.

.

.

Tom thật không ngờ, sẽ có một ngày mình thoát khỏi cô nhi viện thối nát kia mà đến sống ở nơi tuyệt đẹp và sạch sẽ như ở đây.

Hắn đã từng mơ ước sẽ thoát khỏi nơi tồi tàn đó mà tìm kiếm cuộc sống mới.

Nếu làm ăn thành đạt sẽ quay trở lại nơi đó để khởi kiện viện trưởng vì tội ham ô tiền trợ cấp, đánh đập trẻ nhỏ.

Nhưng không ngờ, hắn có thể thoát khỏi đó sớm đến như vậy.

Tất cả đều nhờ cái ngày định mệnh hôm qua cả.

Nhờ nó, hắn gặp được một người như Harry giúp hắn thoát khỏi nơi đó.

Nhờ nó hắn có được một nơi không còn phải lo về bữa ăn giấc ngủ nữa, không lo về những ánh mắt kì thị hắn nữa thay vào đó là ánh mắt thương hại hắn.

Dù không thích những ánh mắt thương hại của họ nhìn hắn nhưng còn đỡ hơn là bị kì thị rồi đánh đập.

Thật nực cười làm sao?!

Những bộ đồ cũ kỹ rát nát của hắn được treo trong một cái tủ gỗ xa hoa và to lớn.

Nhìn mà nực cười, thật sĩ nhục làm sao?!

Sau khi cất hết đồ vào tủ xong thì hắn thấy một thanh sô cô la được để ở một ngăn nhỏ trong túi.

Đây chắc là của Harry, vì khi hắn rời khỏi nơi đó về đến đây.

Thì người đã giữ cặp giùm hắn chỉ có Harry.

Hắn lột vỏ ra mà cắn 1 miếng.

- Thật ngọt!- hắn thật sự không thích vị ngọt một chút nào.

Cho nên hắn bọc thanh sô cô la lại và để vô hộp bàn gần giường.

Dùng không thích như hắn không thể giục đi thanh sô cô la mà hắn nghĩ là xa xỉ đi được.

___________________

___________________

Chúc các bạn có một ngày tốt lành 😘

753 chữ
 
[Tomhar] Cứu Rỗi.
Chương 7. Phát hiện


Harry về tới nhà thì liền vào phòng đóng chặt cửa lại.

Lúc chiều khi xem lí lịch của Tom thì cậu phát hiện, cái tên của kẻ thù không đội trời chung ở kiếp trước của mình đang ở ngay trước mắt .

Tom Marvolo Riddle

Tom Marvolo Riddle

Trong đầu cậu lúc đấy cứ vang lên tên của hắn.

Cậu bần thần một khoảng thời gian mới có thể bình tĩnh mà về tới đây được.

"Phải làm sao đây?

Mình vốn chỉ muốn có một cuộc sống yên ổn thôi mà.

Tại sao định mệnh thật trớ trêu làm sao khi mình lại gặp hắn ta cơ chứ?!

Đất nước Anh rộng lớn như vậy.

Nhưng mà tại sao?

Tại sao cậu vẫn không thể thoát khỏi hắn cơ chứ.Trong bản khế ước không hề nhắc tới hắn hay những gì có liên quan tới hắn.

Chẳng lẽ mình đã quên gì......"

Harry ngồi lên giường mà vò đầu bứt tóc suy nghĩ.

Có lẽ cậu đã quên một vài phần nhỏ trong khế ước dài 2 trang đó rồi.

Dạo này, có một số thứ của kiếp trước mà cậu không thể nhớ được nữa.

Cục thể là từ năm cậu được sinh ra đến năm 11 tuổi cậu không thể nhớ ra nó đã trôi qua như thế nào ở kiếp trước.

Cậu chỉ còn nhớ loáng thoáng từ ngày bác Hagrid đến đón cậu thôi.

Còn những kí ức trước tuổi 11 đó đều biến mất.

Nhưng những kí ức 11 tuổi trở về sau cậu đều nhớ rõ.

Giống như cậu bị xóa đi dần những kí ức của kiếp trước.

Haizzzz.......

" Điều quan trọng hiện giờ là hắn chỉ mới có 7 tuổi.

Chưa có quyền lực, cũng chưa có thuộc hạ.

Và mọi sự kiện điều chưa có diễn ra.

Hắn vào còn là một đứa trẻ.

Chưa có gì trong tay cả.

"

" Mình chỉ cần đi trước hắn một bước.

Không có hắn có cơ hội lập thế lực để trở thành chúa tể hắc ám là được "

Harry nằm trên giường suy nghĩ kế hoạch đối phó với Tom trong tương lai mà mệt mỏi ngủ thiếp đi .

.

.

.

.

.

21 giờ

Sau khi đánh một giấc, tỉnh dậy do chưa có gì trong bụng cả một buổi chiều tới giờ.

Cậu đi tắm rửa cho mát, rồi bước vào nhà ăn.

Cậu ngồi xuống thì đã có một người người hầu dọn đồ ăn lên cho cậu.

Haizz..... bởi vì lễ nghi quá dở, kèm theo đó là sự khó dạy.

Cho nên thường thì buổi tối cậu sẽ phải ở dinh thự một mình cùng với người hầu .

Còn ba mẹ và em gái cậu, họ thường giờ này sẽ phải đi tiệc.

Mặc dù chức nam tước không lớn lắm.

Nhưng tại vì cha cậu vừa tham gia chiến tranh về nên cũng được thăng chức lên làm tử tước.

Bởi vậy nên mới được các quý tộc chú ý hơn.

Dịp nào cũng mời.

Chán

____________________—–_—–·

23 giờ

Mọi thường vào giờ này Tom đã tự ép bản thân đi ngủ rồi.

Tại vì, chỉ có ngủ mới có thể quên đi được cơn đói cồn cào.

Nhưng giờ thì khác.

Được cho ăn đầy đủ .

Được ngủ ở một căn phòng lớn, với chăn ấm nệm êm.

Khiến hắn không tài nào quen được cảm giác mới lạ này được.

Ở đây, mọi đứa trẻ đều tuân thủ đúng 22 giờ đều phải dừng hết mọi hoạt động lại mà đi ngủ.

Có thể ngủ sớm hơn giờ đó, nhưng không được thức quá khuya.

Dì Helia đã nói với hắn phải ăn no ngủ sớm.

Mới có thể lớn được.

Nhưng hiện giờ hắn không tài nào ngủ được.

-Xì xì [trời hôm nay thật lộng gió.

Xém nữa là bị thổi bay một cô rắn xinh đẹp như mình rơi xuống dưới rồi.] Một con rắn vừa nhỏ vừa dài.

Đang cố gắng bắt những những chú chim trong tổ.

Có lẽ là một loài chim nào đó hoạt động vào ban đêm .

-Xì xì [ đói quá đi!] Vì gió quá lớn và con chim mẹ đã bay về tổ.

Mà con rắn đã bò từ trên cành cây xuống.

Nó bò qua hàng rào, rồi bò lại chỗ Tom đang đứng.

-Xì xì... xì[ loài người kia tránh đường đi coi.

Bây giờ ta không có tâm trạng để cắn đâu.

Đói quá trời!😩]

- xì xì [ mặc dù biết loài người các ngươi nghe không hiểu.

Nhưng ít nhất thấy một con rắn xinh vừa đẹp và độc như ta ít nhất cũng nên lẫn tránh chỗ khác đi.]

- Hừm! xì xì....-[ có vẻ chỉ mới nở cách đâu không lâu.

Mà khẩu khí không nhỏ] Tom hừm một tiếng rồi dùng xà khẩu đối đáp với con rắn con mới nở chưa lâu.

Học gì không học lại đi học tự luyến, biết mình là rắn độc mà không thể săn được một con mồi nào hù dọa được ai.

-xì xì -[!!!!] Con rắn hoảng hốt khi nghe được loài người có thể nghe hiểu nó.

Không những nghe hiểu mà còn nói chuyện với nó.

_______________________

_________________________

....

Chúc các bạn có một ngày tốt lành 😘

887 chữ
 
[Tomhar] Cứu Rỗi.
Chương 8. Chuyến đi đến trường Hogwarts


Trong những tháng qua.

Hôm nào rảnh Harry đều tới cô nhi hell Zukunft để đề phòng Tom có hành động nào bất thường thì liền ngăn cản.

Harry đã rất ngạc nhiên khi Tom đã thay đổi chỗ ở rồi mà Nagini vẫn có thể xuất hiện gần hắn.

Dù nhìn không giống lắm vì nó quá nhỏ.

Nhưng cậu chắc chắn một đều là nó chính là con Nagini đó.

Sau 5 tháng làm thân với Tom.

Thì bức thư nhập học của cậu cũng đã được gửi đến.

Haizz, trong nhóm bạn cùng tuổi thì cậu là người được nhận cuối cùng.

Jessica là người đầu tiên nhận được, sau đó là Richard và cuối cùng là cậu.

___

Tại sân ga Ngã tư vua 9 ¾

- hức hức...!

Chị Jessica ơi, anh Harry !

Hai người đùng có đi được không?

Để cho mình anh Richard đi thôi - Emmy đứa trẻ nhỏ nhất trong nhà trẻ ôm chặt Jessica mà òa khóc.

- Emmy à!

Sao em lại muốn có mình Jessica ở lại vậy?

Còn anh thì sao?- Richard ngồi xổm xuống cho bằng Emmy, đôi mắt tràn ngập long lanh nhìn Emmy.

- anh Richard là anh trai xấu.

Đi luôn cũng được - Emmy vẫn ôm chặt Jessica mà trả lời Richard.

- Hực!

Đau quá đi !- Richard ôm ngực và nheo mắt lại, ép nước mắt ra.

- Anh diễn dỡ quá đấy!- Hawk đứng kế bên.

Tay không ngừng vỗ lưng an ủi nhưng miệng toàn nói câu đau lòng.

- Mấy bồ đều ở đây hết à!- Harry cùng gia đình chậm rãi bước tới chỗ họ.

- bồ tới trễ quá đấy, Harry!- Richard ngừng hành động trẻ con lại và đi tới khoác vai Harry.

- Có một chút việc nên đến hơi trễ.- Harry sẽ không nói là lúc nãy đã đến đây trước rồi nhưng bị Tom, Noah và Tilia căn dặn rất nhiều thứ.

Nào là việc chọn nhà xong tới việc bảo vệ Jessica khỏi tên nào đó ( Richard) hay việc có những cuốn sách, tư liệu nào thú vị hãy viết thư kể về nó.....v.v.v

Haizz, Cái việc đầu của Tilia.

Con bé rất tò mò về việc phân nhà, con bé sẽ không đợi được tới lần gặp tiếp theo để nghe kể đâu.

Còn việc hãy chú ý hơn tới Jessica là của nhóc Noah, nhóc con rất quý Jessica và cực kì không tán thành cho những việc làm trẻ con của Richard.

Cái tên thích trêu ghẹo tất cả trẻ con trong cô nhi viện.

Còn việc cuối là của Tom, có vẻ hắn dù ở đâu thì cũng đều như vậy.

Có kiến thức mới có được thực lực.

Sau một hồi nói lời tạm biệt thì cậu và Jessica và Richard cũng lên tàu.

Ba người tách nhau ra và đi tìm những con đường mới mở ra tương lai của họ.

Harry vẫn vậy!

Cậu chọn một toa gần cuối tàu mà đi vào.

Có vẻ còn sớm nên toa này vẫn chưa có ai.

Sau một lúc, âm thanh bên ngoài có vẻ náo nhiệt hơn hẳn.

Trong lúc cậu đang đọc sách thì có một cô bé mở cửa.

Cô có vẻ hơi lúng túng nhưng sau đó vẫn mở miệng chào hỏi.

- Xin chào!

Không biết mình có thể ngồi ở đây được không?

Các toa khác đều đã chật người rồi.- Cô bé đứng trước cửa toa giống như chỉ khi cậu đồng ý cô mới dám bước vào.

- Cậu cứ tự nhiên!- Harry đóng sách trên tay lại mà quay qua nói chuyện với cô bé.

- Xin chào!

Mình là Harry , Harry Louis Williams và là năm nhất - Harry thân thiện chào hỏi trước.

- Mình là Brenna Bailey và cũng là năm nhất .- Tesie cất xong vali thì cũng ngồi xuống tâm sự với Harry.

.

Ở phía Jessica và Richard cũng đã kết được nhiều bạn cùng toa.

Họ cùng người bạn mới quen tâm sự rất nhiều thứ.

Qua lại Harry, thì sau một lúc tâm sự cậu thấy có bé quá rụt rè.

Trong lúc nói toàn là cậu bắt đầu trước , nếu cậu không nói trước thì Bailey sẽ ngồi co rút lại và nhìn ra cửa sổ.

Lúc sau thì cũng có thêm một cậu trai nữa vào toa cậu.

Cậu trai này rất đẹp và lịch lãm như một quý tộc.

Hỏi ra mới biết là đàn anh năm trên.

Con trai của một giáo sư dạy lễ nghi.

Tuy biết, tất cả giáo sư dạy lễ nghi đều là quý tộc và rất nghi khắc nên sinh ra một chút ác cảm đối với các con em không phải quý tộc.

Nhưng đàn anh này lại khác, anh rất lịch sự không có gì là khinh miệt họ.

Không những vậy, anh còn mời họ ăn nữa.

Đàn anh tên là Bertha Bennett.

Không biết trùng hợp hay định mệnh mà hôm nay cùng quen 2 người đều có tên và họ đều âm B.

__________

Chúc các bạn một ngày tốt lành 😘

892 chữ

Haizzz, tôi viết dỡ quá.

Tự đọc lại thấy dỡ quá nên lười.

Do lười nên ra chương không có thời gian nhất định.

Ừ, là có thể là nghỉ đông xong tới nghỉ dài hạn hoặc mất tăm luôn.
 
[Tomhar] Cứu Rỗi.
Chương 9. Hogwarts!


Khi đến nơi, người đón tân học sinh kì này là một giáo sư dạy môn cổ ngữ học Runes.

Giáo sư có thân hình cao, mái tóc xám tro cùng đôi mắt nâu tỏa sáng dưới ánh trăng sau lớp mắt kính, trang phục bên ngoài của giáo sư là chiếc áo choàng màu đen dài, bên trong thì là áo len cùng màu.

Giáo sư toát lên một cảm giác nghiêm túc và khó gần.

- Ta là Alger Elwyn, dạy môn cổ ngữ học Runes cho các phù thủy từ năm 3 đến năm 7.

Bây giờ các trò đi theo ta!

Đi theo giáo sư Alger Elwyn xuống một lối đi có vẻ dốc và hẹp.

Bước cùng đoàn học sinh năm nhất trên con đường ,mà 2 bên đường không có nhiều ánh sáng như lạc vào khu rừng già, đầy cây che khuất ánh sáng.

Harry thật nhớ khung cảnh này, tuy cảm giác không còn háo hức và hồi hộp như năm nào nhưng thật tưởng niệm.

Khi thoát khỏi con đường hẹp thì trước mắt của họ bất ngờ xuất hiện ra một bờ hồ đen rộng bao la.

Bên kia hồ là một tòa lâu đài to lớn cùng những tòa khác.

Kích thước khác nhau những tòa lâu đài ấy cùng sừng sững nằm trên đỉnh núi cao.

Thật nguy nga và đồ sộ.

Không ít học sinh năm nhất cùng nhau cảm thán vì sự to lớn của nó.

Dù là đang ở bên kia của tòa lâu đài, được ngăn cách bởi hồ đen rộng bao la.

Nhưng cũng không thể giảm được bao nhiêu về độ to lớn của nó.

Đi tới gần hồ đen thì giáo sư Alger Elwyn ngừng lại và quay lại đối diện với các học sinh năm nhất mà nhắc nhở.

-Tốt nhất là nên cẩn thận, không đùa nghịch khi lên thuyền.

Một thuyền chỉ chở tối đa 4 người, không được chen lấn, không được làm ồn.

Nếu các trò không muốn học kì này trở nên trong gai thì hãy tiếp tục.- nói rồi giáo sư lên trước.

Các phù thủy nhỏ thấy giáo sư đã lên trước , thì cũng bắt đầu lên theo.

Tụi nhỏ cũng rất nghe lời, trên lúc lên thuyền thì tụi nhỏ chỉ thì thầm rất nhỏ với nhau.

Không có đùa nghịch như ban đầu nữa.

Khi tất cả đều lên hết thì con thuyền cũng bắt đầu rời bến ,tiến qua trên mặt hồ tĩnh lặng như gương.

Harry ngồi cùng với 3 người bạn xa lạ.

Trên thuyền ai cũng làm bộ mặt im tĩnh và mỗi người nhìn một nơi,nên cậu chẳng có gì để bắt chuyện hết.

Cuối cùng con thuyền của cậu cũng đã cập bến trong sự im tĩnh, người bạn ngồi đầu thuyền lên trước.

Cậu cũng không muốn quan tâm nữa , nên cũng rời thuyền.

Và rồi 2 người kia cũng rời khỏi thuyền sau đó.

Cả đoàn học sinh đi theo giáo sư Elwyn , Bước tới cánh cửa lâu đài.

Giáo sư gõ mạnh 3 lần rồi hô to.

Cánh cửa từ từ mở ra, sau cánh cửa có một người đàn ông trong hơi già dặn với bộ râu nâu trên mặt.

Giọng nói thì như trung niên nhưng cách hành xử và đối đãi như một người ông trong nhà.

- Tôi dẫn các em học sinh năm nhất tới rồi đó!

Việc Còn lại , tôi giao cho thầy đó !.- Elwyn bàn giao lại học sinh cho giáo sư Dumbledore xong thì cũng rời đi.

- Chào các em ta là Albus Dumbledore .

Là giáo sư dạy môn biến hình cho các em.

Hoan nghênh những phù thủy nhỏ đã đến Hogwarts.

Bây giờ đi theo thầy.- Giáo sư Dumbledore bước đi trước, dẫn đường đám nhóc đi theo sau.

Giáo sư Albus Dumbledore mở toang cánh cửa ra.

Đi trước để dẫn đường cho các học năm nhất, trong lúc đi giáo sư cũng phổ cập thêm những kiến thức cơ bản cần thiết ở Hogwarts cho các học sinh.

Đi trên sảnh trước rộng lớn, cùng một giáo sư nhiệt tình.

Lũ tình dần giảm bớt sự lo lắng ban đầu khi đến một nơi xa lạ đầy mới mẻ này.

Có một số đứa nhỏ mạnh dạn mà bắt chuyện cùng giáo sư, họ trò chuyện với rất nhiều thứ.

Còn có vài đứa trẻ luôn giữ hình tượng quý tộc của họ từ đầu đến lúc phân nhà.

Trong lúc từ sành trước vào tới bước vào căn phòng nhỏ ở cuối hành lang, thì bên câu lại xuất hiện một cậu biết với ngàn câu cảm thán.

Cậu quen với cậu nhóc này khi vừa cập bến.

Khi vừa xuống thuyền được một khoảng thời gian, thì cậu được chào bởi cậu nhóc trong tràn đầy sức sống.

Cậu nhóc tên là Stefan Dempsey là phù thủy gốc Đức.

Có lẽ là đứa con của một quý tộc mới chăng, bởi vì những hành động nhỏ như các chào hỏi và nói chuyện toát lên khí chất của một nhà quý tộc nhưng rất nhỏ.

Tất cả nét quý tộc đều bị lưu mờ bởi sự ngây thơ, nháo nhào của cậu.

Stefan Dempsey rất nhiệt tình.

À!

Không phải nói là quá dễ dãi đi.

Mới quen chưa đầy một giờ đồng hồ mà Harry đã được cậu nhóc này giới thiệu tất tần tật về bản thân.

Dempsey sinh đầu năm năm 1920, bởi vì một số chuyện gia đình mà cậu nhập học trễ 1 năm so với các bạn cùng lứa.

__________

_________________

Chúc các bạn một ngày tốt lành!😘

958 chữ
 
[Tomhar] Cứu Rỗi.
Chap 10. Mũ phân loại.


Đi trên một sảnh lớn của Hogwarts, nó gợi cho Harry nhớ những kí ức của năm 11 tuổi ở một thời đại khác hoặc chính xác hơn là một thế giới cũ mà cậu đã từng, sống .

Dù đây có phải là phần thưởng hay là cơ hội thì Harry thấy thật sự rất hạnh phúc khi có thêm một lần nữa được trải nghiệm cảm giác như vậy.

Thật hoài niệm!

Cậu hòa vào trong dòng người đông đúc.

Các đứa nhỏ xung quanh không thể ngừng quan sát công trình kiến trúc bên trong của ngôi trường có lịch sử lâu đời này.

Có những ánh long lanh, tò mò; có những giọng nói phấn khích, hào hứng...

Đám nhóc cứ trò chuyện với nhau và nêu quan điểm của mình.

Thật nhộn nhịp!

- Này!

Này!Harry cậu có thấy mọi thứ xung quanh không?

Wao!

Chúng thật sự làm cho tớ không thể nào diễn tả được.

Thật nguy nga, tráng lệ.-Richard đã tìm thấy Harry khi vừa đến cổng.

Cậu nhóc cứ ngó dọc ngó ngang tìm Jessica và không quên quan sát mọi thứ.

Khỏi cần mũ phân loại nói cậu đoán là cậu nhóc đang luyên thuyên này sẽ vào đâu rồi.

Và cậu cũng vậy!

- Nào nào!

Các em trật tự lại -

- Chào mừng các em đã đến Hogwarts.

Nơi đào tạo những phù thủy xuất sắc.

Tiệc khai giảng sắp bắt đầu rồi.

Nhưng để tham gia buổi khai giảng chúng ta cần phân loại để các em giành được chỗ ngồi ở đại sảnh.

Các em được phân loại để xếp vào kiến trúc xá.

Nên việc phân loại cực kỳ quan trọng trong tiệc khai giảng.- giáo sư giải thích về việc phân loại nhà cho các phù thủy nhỏ bằng giọng nói chậm rãi để các em dễ hiểu hơn.

-Có bốn ký túc xá, ở đây gọi là nhà, nhà Gryffindor, nhà Hufflepuff, nhà Ravenclaw và nhà Slytherin.

Mỗi nhà đều có một lịch sử cao quý riêng và nhà nào cũng từng tao nên những nam phù thủy và nữ phù thủy xuất sắc.

Trong thời gian các con học ở Hogwarts thì thành tích các con đạt được sẽ được cộng vào điểm chung cho nhà mình ở.

Cuối năm, nhà nào có được nhiều điểm nhất sẽ được nhận cúp nhà .

Ta mong các con sẽ cố gắng hết mình để giành vinh quang cho nhà mình.

Và buổi lễ sắp bắt đầu rồi, các em cần nên chỉnh tề và chuẩn bị tinh thần trong khi chờ đợi.-

Một âm thanh vang dội xé toang những lời thì thào của bộ trẻ

- Các em chuẩn bị, buổi lễ sắp bắt đầu.

Bây giờ , các em cần xếp thành một hàng và đi theo ta -

Harry đi theo đoàn người, phía sau là Richard và Jessica.

Hai người đi đằng sau không ngừng thì thầm với nhau.

Mà nói trắng ra chỉ có mình Richard thì thầm thôi chứ Jessica im lặng còn không muốn nhận mặt người quen luôn mà.

Từ nãy đến giờ ánh mắt của cậu không ngừng dỗi theo người đàn ông quen thuộc đi trước.

Người mà cậu kính trọng và ngưỡng mộ, đã hi sinh vì mọi người.

Dù có một số kí ức mà cậu đã quên nhưng trong tiềm thức cậu không thể nào quên được cụ.

Dạo gần đây những kí ức trước 11 tuổi của thế giới cũ của cậu dần phai nhạt đi.

Cậu không còn nhớ gì những gì đã diễn ra trước 11 tuổi đó nhưng kí ức sau 11 thì cậu vẫn hoàn toàn nhớ rõ.

Có lẽ lâu quá cậu đã quên rồi hay cũng có thể là cậu đang hòa nhập cùng thế giới này rồi.

Cho nên những kí ức cũ cũng bị xóa đi theo thời gian.

Trong lúc Harry suy nghĩ thì họ đã đến được sảnh chính nơi diễn ra phân loại.

Albus Dumbledore đặt một cái ghế đẩu lên giữa hội trường và để một cái nón tả tơi, trong không được lành lặn và có vẻ như " hơi" dơ xuống cái ghế.

Toàn bộ mọi người đều im lặng và hướng ánh mắt vào chiếc mũ cũ kỹ trên ghế.

Sau một lát, chiếc mũi chuyển động và cất lên tiếng hát.

Đặt lên, ta nói cho nghe

Người nào vô Gryffindor

Cái lò luyện trang dũng cảm

Người nào vô Hufflepuff

Nơi đào tạo kẻ kiêng trung

Khó khăn chẳng khiến ngại ngùng

Đáng tin, đúng người chín trực

Ai vào Ravenclaw được

Nơi đào luyện trí tinh nhanh?

Vừa ham học lại chân thành

Hoặc Slytherin cũng thế

Dạy cho ta đa mưu túc trí

Làm sai miễn đạt mục tiêu

Hãy đội lên!

Hãy đội nào!

Đừng sợ sệt, nghe ta nói

Nghe ta nói, ta phân loại

Ngươi là ai, ở nhà nào

Hãy bình tĩnh, đội lên nào

Trong vành nón như tay ấm.

Kết thúc bài hát của chiếc nón, cả sảnh đường nổ tung trong tiếng vỗ tay.

Cái nón nghiêng mình chào bốn phương tám hướng rồi đứng yên.

( Cái này là tôi sao chép từ truyện gốc.

Chứ không có nhớ nổi (⁠•⁠ ⁠▽⁠ ⁠•⁠;⁠)).

Giáo sư Albus Dumbledore bước tới trước với một cuộn giấy da dày trong tay:

Khi ta đọc đến tên ai thì người bước lên và chỉ cần ngồi và đội cái mũ lên.

-Robert Agoda-

-Nhà Ravenclaw

Chỉ có phần nữa thành viên của nhà Ravenclaw là vui vẻ chào đón thành viên mới.

Còn số còn lại họ ngước mắt nhìn thành viên sẽ vào nhà mình xong thì lại cuối xuống đọc tiếp cuối sách còn đọc dỡ trên bàn.

- Teoa Anatole-

-Nhà Hufflepuff

Khác với nhà Ravenclaw thì nhà Hufflepuff thì đa số đều cười vui vẻ chào đón thành viên mới gia nhập nhà.

Họ nhịp tình nhưng không quá khích.

Huynh trưởng nhà Hufflepuff là người hiền hòa, cười nói với thành viên mới.

-Leona Blanche-

- Nhà Slytherin

Toàn bộ thành viên nhà Slytherin không mấy nhiệt tình lắm.

Họ chỉ nhìn sơ rồi ai làm việc nấy.

Họ không cần phải quan tâm một tiểu thư thuần huyết của một gia tộc nhỏ.

....

- Richard Ivor -

- Nhà Gryffindor

Các thành viên của nhà Gryffindor đều nhiệt tình, hào hứng chào đón thêm một người mới vào nhà.

- Jessica Jeffrey-

- Nhà Ravenclaw

.

.

.

-Serena Valerie-

- Nhà Slytherin

- Harry William -

-( ồ!

Nhóc con này lạ.

Sỡ hữu sự ham học và thích sách giống Ravenclaw.

Nhưng lại có tính cách lại nghiêng về Gryffindor hơn.

Dễ gần và thật thà như Hufflepuff, như dòng màu lại tót lên sự thuần huyết như Slytherin.

Trường hợp một đứa trẻ sỡ hữu nhiều tư chất ,của hết nhà không hiếm, trong tình trạng này sẽ để cho phù thủy nhỏ suy nghĩ cái nào phù hợp với mình hơn mà lựa chọn.

Nhưng vẻ nhóc đã có sự lựa sẵn cho mình rồi thì phải?)- mũ phân loại giao tiếp qua suy nghĩ của Harry.

Dù nhìn như có vẻ thời gian dài nhưng thật sự chỉ trôi qua trong một thời gian ngắn thôi.

Cũng giống như những học sinh ưu tú trước đó.

Càng ưu tú về mọi mặt, thì quyết định sẽ lâu hơn một chút.

- Nhà Gryffindor

Không cần đợi Harry về tới bàn thì Richard đã đứng dậy niềm nở, vẫy tay với cậu rồi.

- Hahaha!

Tớ biết là tụi mình sẽ chung nhà mà - Richard cười te tét, vỗ vai cậu.

- Tớ thắng rồi!

- Hồi trước Richard và Jessica đã cược xem cả bọn ai sẽ vào nhà nào.

Và tỉ số là 3:2 ,Richard đúng toàn bộ và Jessica chỉ sai 1, là do cậu vô Gryffindor thay vì Ravenclaw với cậu ấy.

....

__________

Ờ thì đáng lẽ sẽ còn tiếp nhưng tới đây lại hóa lười nên bỏ qua tiệc khai giảng luôn.

Harry chỉ không còn là chú sư tử con, sẽ hành động còn hành động theo cảm tính nữa.

Thôi!

Chúc các bạn có một ngày tốt lành!😘

1371 chữ
 
[Tomhar] Cứu Rỗi.
Chương 11. Vị khách không được chào đón


Tại Cô nhi viện hell Zukunft

Phòng khách đặc biệt

- Howard!

Tôi xin anh hãy rời đi cho.

Tôi không mong sẽ có một cuộc ẩu đả sẽ diễn ra tại đây đâu - Helia tức giận, hiện tại cô chỉ muốn đuổi vị khách không mời mà đến ở trước mặt thôi.

- Helia à!

Sao nàng lại khó chịu với ta như vậy, sau 2 năm không gặp mặt - quý ông lịch lãm đối diện cô mở một nụ cười lịch sự nhưng xung quanh ông lại tỏ ra luồng khí đen khiến người ta có ý nghĩ tránh xa.

-Dominic Howard!!!

Sao anh có thể đến đây gặp tôi ,sau khi ông đã làm những chuyện đó chứ.

Jacob xém đã phải mất mạng vì những thí nghiệm vớ vẩn của anh rồi.

- Helia phẩn nộ, muốn rút đũa phép ra khởi túi ẩn để đuổi vị kia đi.

- Helia à!

Sao nàng có thể nhỏ nhen như vậy chứ.

Nàng nên biết hiện tại dòng của nhà Slytherin hiện tại chỉ còn có 2 gia tộc thôi!

Và ta sẽ không thể nào bị một gia tộc như Gaunt phá hại những hậu duệ cuối cùng của Slytherin được.-

- Tên điên!!!

- Helia thiệt sự không hiểu cái tư duy của mấy người có dòng máu lâu đời nào đang nghĩ gì nữa.

Dùng biết dòng máu thuần huyết đã ăn sâu vào suy nghĩ của các gia đình quý tộc rồi.

Nhưng cũng đâu cần phải kết hôn với anh chị em trong nhà chứ.

Những đứa trẻ thừa hưởng huyết mạch thuần chủng không lai tạp sức khỏe ngày càng suy yếu hơn những đời trước .

Pháp thuật của chúng cũng không bằng những thế hệ trước.

Chả tiến được bao nhiêu đứa, nhưng thất bại lại nhiều.

Mặc dù Howard cũng là một gia tộc có dòng máu Slytherin nhưng họ lại không muốn con cháu mình chỉ có vậy.

Họ muốn con cháu càng trở nên nổi trội hơn những đời trước, nên họ chấp nhận kết giao với các gia tộc khác.

Có gia tộc thừa hưởng huyết mạch Veela, có gia tộc có năng lượng hắc ám thuần, có gia tộc chuyên về độc sư và tất nhiên không thể thiếu những gia tộc lâu đời được.

Đời trước là thế.

Nhưng hiện tại gia tộc Howard chỉ còn vỏn 9 người.

Do mấy chục năm trước Howard đã bị ám sát gần hết gia tộc, chỉ còn lại gia chủ và những đứa con của ông ta thôi.

Đều khó hiểu là thủ phạm là ai và lí do tại sao lại làm như vậy?

Bởi vì hiện tại gia tộc Howard chỉ còn có 9 người nên Dominic Howard , tức là cha của Jacob Howard .

Đã đem cậu ra làm thí nghiệm, trích xuất huyết dịch của cậu bé ra làm dược dẫn cho ma thuật hắc ám dùng để hồi sinh người chết cùng huyết thống.

- Anh nói gia tộc Gaunt toàn lũ điên.

Hừm!

Còn anh thì sao?

Một kẻ xém chút nữa đã dùng hết máu trong người Jacob để làm dược dẫn.

Sao anh không tự lấy máu của mình hay của những người khác trong gia tộc mà dùng đi!?

Sao phải nhất thiết phải là Jacob chứ.

Thằng bé không phải con anh à!- Helia uất ức cùng với tức giận.

Không kiềm nén được nữa, có lấy đũa phép ra phóng liền cho Dominic một bùa choáng.

Howard không chậm không nhanh.

Liền lấy đũa phép trong tay áo ra mà phản kháng lại.

- Nàng vẫn dễ xúc động vậy nóng nảy như vậy.

Đúng là đặc trưng của nữ sinh nhà Gryffindor .- Dominic rất an nhàn dù bị Helia phóng rất nhiều bùa chú hắc ám vào.

- Nàng nên biết ta làm vậy là đang giúp thằng bé - Dominic thả nhiên nói

- Ha!

Giúp?

Giúp gì mà để thằng bé mất nửa cái mạng vậy hả?

- Nhưng nếu không thành công trong việc trích dẫn cho ma thuật hắc ám thì nó cũng sẽ thành công trong việc kích thích thức tỉnh huyết mạch -

Trong sách ma thuật xưa từng có rất nhiều cách để thúc tỉnh huyết mạch của phù thủy.

Nhưng tất cả những cuốn sách đó đều không còn tung tích gì hơn cả thế kỷ rồi.

Theo số liệu mà các thuộc hạ của gia tộc Howard thu thập được , hồ như trong số những người thức tỉnh được huyết mạch dòng dõi toàn là những người đã gặp qua nguy hiểm đến tính mạng.

Cho nên ông, gia chủ của gia tộc Howard cũng muốn con trai mình có thể làm được việc lớn cho gia tộc.

Nên đã bắt đứa trẻ phải hi sinh cho thí nghiệm của ông.

- Tôi không nghĩ ở đây lại náo nhiệt nhưng thế đấy -

Victoria khi cảm nhận được phòng khách đặc biệt có khách nên cũng chạy đến.

Bởi vì khi Cô nhi viện hell Zukunft vừa xây xong Louis William đã vẽ trận pháp đặc biệt cho cả cô nhi viện và phòng khách đặc biệt này chỉ giành cho phù thủy có thân phận đặc biệt ( khó đối phó) vào.

( Gia tộc William từng nổi tiếng trong giới phù thủy về sáng tạo ma trận.

Ma trận của họ vượt quá giới hạn hiểu biết của các phù thủy nên họ rất được tôn sùng và kèm theo đó là những rất rối nhiều vô số.

Người ta thường nói, những người khi đặt đến đỉnh cao thì họ sẽ thấy được toàn bộ vinh quang và nguy hiểm mà nó mang lại.

Nên là họ phải lùi bước để bảo vệ bản thân.

Sau nhiều thập kỉ sinh sống và cưới Muggles thì gia tộc này còn rất ít phù thủy.

Louis William không phải phù thủy nhưng chú anh thì là phù thủy .

Có một số ma trận không cần phải có ma thuật, chỉ cần đá ma thuật là đủ.)

- Xin chào!

Phu nhân William, ta không thể nào gởi lời chào trân trọng tới phu nhân được với tình hình này.

Hãy phu nhân hiểu cho.- Dominic vừa chặn bùa đánh tới của Helia vừa quay qua chào hỏi với phu nhân Victoria (Dennis Potter)William.

- Cảm ơn gia chủ Howard đã đến với một nơi chặt hẹp này.

Thật là vinh hạnh của tôi xin được gặp ngài.

Nhưng ngài vẫn nên nhớ gia tộc William cũng là một gia tộc phù thủy lâu đời.

Dù không có liên hệ nhiều đến thế giới phù thủy nhưng những thuật luyện kim và ma trận của gia tộc William vẫn chưa hề mòn đâu, ta chắc chắn rằng ngài sẽ không muốn bỗng một ngày nào đó bị mất tích đâu.

Phải không gia chủ Howard.- Phu nhân William cười hiền hòa nhưng sâu bên trong ánh mắt tỏa ra không mấy thiện cảm như nụ cười ấy.

- Vậy!

Tôi không làm phiền nữa.

Xin phép gởi lời chào của tôi tới ngài William.

- Sau khi lịch sự chào tạm biệt thì gia chủ Howard cũng bỏ đi với cảm xúc khinh miệt trong đôi mắt ẩn sau vẻ mặt lạnh băng đó.

___

Trên hành lang thư viện gần dẫn đến cửa chính

[Tom à!

Ta cảm nhận được năng lượng hắc ám và dòng máu của Slytherin gần đây] Nagini thò đầu ra khỏi tay áo của Tom, quay đầu lại nhìn người đàn ông đang đi về phía đây.

Khi Tom nghe vậy thì liền định qua lại nhìn.

Nhưng ai ngờ người đàn ông đã đi đến gần cậu từ bao giờ rồi.

- chà!

Cậu nhóc, cháu có một con rắn rất tốt đấy.

Một con rắn ma thuật! nó sẽ tốt hơn nếu được sinh ra ở thế giới phù thủy ,thay vì là nơi ở của Muggles như vậy- trong lời nói của gia chủ Howard không có vẻ nói đến xuất thân của con rắn, mà thông qua nó để cười cợt dòng máu không hoàn chỉnh của Tom.

Một phù thủy mang trong mình dòng máu lâu đời của Slytherin nhưng lại lẫn dòng máu của những Muggles kia.

Thật thấp hèn!

Tom đoán được người đàn ông trước mắt này đang nhìn cậu mà không khỏi giấu sự cười cợt sâu tận trong đôi mắt.

Dùng cậu chỉ mới 5 tuổi nhưng không phải là cậu cái gì cũng không biết, ánh mắt của hắn cũng giống với ánh mắt người trước kia khi còn ở cô nhi viện cũ mà làm việc.

Ánh mắt khinh miệt cậu.

Và theo Nagini cảm nhận thì ông ta cũng giống cậu.

Là một xà khẩu nhưng lại không phải gia đình của cậu.

" Hừm!

Gia đình?

Thật nực cười!

Những người không muốn cậu tồn tại lại là gia đình sao?

" Tom cảm thấy không mấy thích 2 từ " gia đình" lắm.

Vì cậu chưa được trải nghiệm qua cái thứ gọi là gia đình kia.

Tom không trả lời ông ta.

Và người đàn ông cũng không trong chờ gì câu trả lời của Tom nên cũng đã đi liền một mặt ra khỏi Cô nhi viện hell Zukunft nơi hội tụ những phù thủy không 'trọn vẹn'.

[ Nagini!

Người đàn kia hắn ta đang khinh miệt dòng máu không hoàn chỉnh của ta?] Ta không chắc chắn mà nói với Nagini.

[ Ây ây ây!

Ta cũng chỉ là một con rắn mới nở chưa được bao lâu thôi!

Ta không hiểu nhiều đến như vậy đâu] dù là rắn ma thuật nhưng kiến thức của cô nàng lại không quá sâu rộng như vậy.

Cái gì biết cũng chỉ là bản năng đã biết, còn những cái khác thì toàn học với Tom dọn gần đây thôi.

Cô vẫn là một con rắn thiếu kiến thức đó.

( Bây giờ Tom và Nagini vẫn còn là đứa trẻ nên vẫn chưa hiểu biết rộng và suy nghĩ vẫn còn bần bột, chưa thấu đáo.

Tuy có vẻ còn nhỏ tuổi nhưng những gia tộc lâu đời khác.

Những đứa trẻ tầm tuổi này đã biết tính toán tới lợi ích tương lai rồi nên Tom vẫn còn trẻ người non dạ hơn so với các phù thủy quý tộc khác cùng tuổi.

Nhưng đây chỉ là hiện tại thôi.

Ai tương lai sẽ như thế nào?

Ai cũng có cột mốc thời gian của riêng mình.

Không ai giống ai cả, họ có thể xuất phát trước nhưng chưa chắc họ sẽ thành công sớm. )

____

Chương này nói thêm về thân phận của Jacob, hiện tại đang là thủ tịch Slytherin.

Để cho biết Jacob không hề ngây thơ đâu.

Trên con đường để đi đến sự thống trị của Tom có một ngọn núi lớn, che lấp hết con đường thành công của cậu.

Cũng là người thừa kế Slytherin nhưng một kẻ thuần khiết và gia tộc ở sau chống lưng với một kẻ chỉ có nửa dòng máu như Tom thì xác suất thành công của Tom thấp tới mức đáng thương.

Hiện tại Tom không có nhiều cảm xúc với Harry lắm, chỉ được coi là có quen biết thôi.

Và Tom chưa hiện tại được lên sàn chức thức.

Có để lên thì cũng chỉ là cho nhớ sự tồn tại thôi.

Lười quá!!

Chúc các bạn một ngày vui vẻ!

1864 chữ
 
Back
Top Bottom