Khác tóm tắt hành trình của tiệm chè

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407628470-256-k545459.jpg

Tóm Tắt Hành Trình Của Tiệm Chè
Tác giả: thuzoduyenmatzay
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

...t/g hứa sẽ đưa cảm xúc của các chè con nói riêng là ném lên tàu lượn quay vù vù 🙂)))



khoivu​
 
Related threads
  • TÓM TẮT LỊCH SỬ LỚP 12
  • [Idea] Luận Về Một Trăm Cách Tử Vong Trong Game Otome
  • [Creepypasta OC] XXX Automatic XXX
  • [Reborn] Ta là Tomie
  • [Tomoyo x Eriol] [Longfic] Nữ pháp sư huyền thoại.
  • Tôi chuyển sinh vào game otome yandere và nhân...
  • Tóm Tắt Hành Trình Của Tiệm Chè
    1.


    Anh là Vũ, còn thầy là Ngọc.

    Họ gặp nhau trong chương trình thực tế "Anh trai say hi 2025" — một nơi tưởng như là sân chơi kết nối, nhưng thực chất lại vận hành bằng độ nổi tiếng, lượt vote và tiền.

    Ở đó, nói chuyện nhiều hay ít không phụ thuộc vào việc bạn có muốn hay không, mà phụ thuộc vào việc bạn có đủ "giá trị truyền thông" để được nói chuyện hay không.

    Vòng loại thì nói chuyện bằng vote.

    Đêm chung kết thì nói chuyện bằng tiền–vote.

    Cảm xúc, nếu có, chỉ là thứ đứng bên lề.

    Vũ là người trầm, rất sợ giao tiếp, ngại tiếp xúc với đám đông.

    Nhưng lạ ở chỗ, mảng miếng của anh lại hoàn toàn ngược lại: sảng, chắc, và có chiều sâu — như thể anh dùng tiếng cười và sự duyên dáng để bù đắp cho phần tính cách luôn thu mình.

    Đó không phải kiểu sảng ồn ào, mà là kiểu khiến người khác bật cười rồi chợt nhận ra: à, câu này có ý nghĩa thật.

    Ngọc thì khác hẳn.

    Thầy hướng ngoại, cởi mở, dễ bắt chuyện.

    Ngoài MC ra, thầy là người đầu tiên chủ động nói chuyện với Vũ.

    Từ đó, những màn đối thoại giữa họ luôn rất "đã": nhanh, bắt sóng tốt, tung hứng tự nhiên đến mức khiến rất nhiều fan hiểu lầm — dù ai tỉnh táo đều biết đó chỉ là tính cách và tần số giao tiếp của hai người quá hợp.

    Họ bị gắn ghép.

    Nhưng họ không né tránh.

    Họ vẫn nói chuyện, vẫn rủ nhau đi chơi khi rảnh, thậm chí còn tự trêu nhau bằng chữ "hẹn hò".

    Họ không ngại tiếp xúc trước ống kính, cũng chẳng né nhau sau hậu trường.

    Mức độ thân của họ không phải kiểu xã giao của showbiz, mà là thân đến mức hiếm: hiểu nhau, chịu được nhau, và không cần diễn.

    Ngọc đôi khi quát mắng người khác.

    Nhưng Vũ là ngoại lệ.

    Vũ là người con trai duy nhất học nhạc ở nhà thầy mà không bị mắng.

    Thậm chí, anh còn dám đánh mắng lại thầy — và chính Ngọc cũng thừa nhận: Vũ là ngoại lệ của thầy.

    Trong thế giới của Ngọc, nơi nguyên tắc luôn rất rõ ràng, thì việc có một "ngoại lệ" đã là điều nói lên rất nhiều.

    Lần cuối cùng họ xuất hiện cùng nhau trong các tập chính là vòng loại thứ hai — và cũng là lần đầu chương trình thực sự loại người.

    Vòng trước đó, dù có một thí sinh bị xếp hạng thấp, chương trình vẫn không loại vì người ấy quá tài năng.

    Khi ấy, Vũ đứng thứ 30 trong 30 người và thoát hiểm trong gang tấc.

    Nhưng lần này thì khác.

    Vòng này loại 5 người.

    Vũ xếp thứ 26 — cao nhất trong số những người bị loại.

    Ánh đèn loại chiếu xuống cả Vũ và Ngọc.

    Nhưng đau nhất không phải là với họ, mà là với người nhìn thấy cảnh ấy lần thứ hai: đứng dưới thứ ánh sáng lạnh lẽo và ác độc đó, biết rõ nó không chỉ loại một người khỏi chương trình, mà còn bẻ gãy một nhịp kết nối hiếm hoi.

    Khi kết quả được công bố, Ngọc bước tới ôm Vũ.

    Họ đan tay nhau, dắt nhau vào trường quay — không phô trương, không kịch tính, chỉ là một hành động rất bản năng, rất người.

    Một khoảnh khắc đủ để khán giả nhớ rất lâu, dù chẳng ai nói ra thành lời.

    Vài ngày sau khi tập vòng loại ấy lên sóng, bố của Vũ qua đời.

    Còn ngày phát hành bài hát "Đi về thôi" của Ngọc, lại trùng đúng 13 năm kể từ ngày bố thầy mất.

    Hai con người, hai nỗi mất mát lớn, đều đến khi họ còn rất trẻ.

    Những tổn thương kiểu đó không phải ai cũng đủ sức mang theo mà vẫn tiếp tục đứng trên sân khấu, mỉm cười, và làm nghệ thuật như thể không có gì vỡ vụn bên trong.

    Nhưng rồi... họ là nghệ sĩ.

    Và tệ hơn — họ đang ở giai đoạn cao nhất của hành trình.

    Cũng là giai đoạn mà "khung nghệ sĩ" siết chặt nhất, hẹp nhất.

    Con đường này vốn vậy:

    chưa nổi tiếng thì rút lui không ai để ý,

    nhưng đã lên cao rồi mà rút thì không cứu được.

    Từng hoạt động cá nhân bị soi.

    Từng khung hình có mặt người kia xuất hiện là ném đá, toxic lập tức.

    Không cần đúng hay sai — chỉ cần có khả năng gây tranh cãi là đủ để bị xé nhỏ.

    Họ có tài năng.

    Họ có tương lai rất sáng.

    Và chính vì thế, họ không có quyền liều.

    Dù có thầm thích, cũng không tới được.

    Một là vì quá khứ:

    Ngọc từng có người yêu là nữ.

    Vũ từng thích một bạn nữ, nhưng tỏ tình thì bị từ chối.

    Hai là vì một sự thật cay nghiệt hơn:

    "Khung nghệ sĩ" chưa bao giờ nhẹ tay với LGBT+.

    Không phải vì tình cảm đó không tồn tại,

    mà vì cái giá phải trả luôn quá lớn.

    Và thế là, thứ có thể giữ lại chỉ là:

    sự đồng cảm,

    sự trân trọng,

    và một mối quan hệ buộc phải đứng ở ranh giới an toàn —

    nơi người ngoài không thể chắc chắn,

    còn người trong cuộc thì không được phép bước thêm dù chỉ nửa bước.
     
    Tóm Tắt Hành Trình Của Tiệm Chè
    2.


    Thầy hay đùa gọi mấy "đứa nhóc" ít tuổi hơn là "láo" mỗi khi tụi nó làm trò hay nói năng hơi quá trớn.

    Và Vũ thì...

    đúng là "láo" theo cách đó — nhưng là kiểu láo được nuông chiều.

    Mỗi lần thầy "quát" — mà thật ra cũng không phải quát, chỉ là giọng Hải Phòng dễ cao lên một chút — là Vũ lại bắt đầu nhõng nhẽo.

    Có lần thầy chỉ nhắc nhẹ thôi, tone hơi cao hơn bình thường một tí, vậy mà Vũ đã lập tức kéo giọng:

    "Thầy quát em à?"

    Câu nói đó không có chút phản kháng nào, chỉ toàn là nhõng.

    Đến mức thầy phải bật cười ngay tại chỗ, vội phủ nhận: "Không."

    Rồi tự nhiên giọng cũng mềm lại theo.

    Cái kiểu tương tác đó không phải ai cũng có thể làm được.

    Vũ dám chêu lại, dám mắng lại, thậm chí dám đánh nhẹ lại thầy khi bị "mắng yêu".

    Mà điều đáng nói là — thầy lại cho phép điều đó xảy ra.

    Ngọc là người lớn tuổi hơn Vũ, là người có vị thế, có nguyên tắc rất rõ ràng.

    Với người khác, thầy nghiêm.

    Nhưng với Vũ, ranh giới ấy như được nới lỏng đi một chút.

    Vũ là người duy nhất lớn tuổi hơn mà anh dám "ngông", dám cãi, dám trêu đến cùng — và vẫn an toàn.

    Sự "láo" đó không phải thiếu tôn trọng.

    Nó là sự thoải mái tuyệt đối.

    Là khi bạn biết rằng dù mình có hơi quá một chút, người kia cũng sẽ không rời đi.

    Là khi giữa hai người tồn tại một mức tin tưởng đủ lớn để những câu nói tưởng chừng hỗn lại trở thành đáng yêu.

    Vũ nhõng được vì thầy cho phép nhõng.

    Vũ dám ngông vì thầy chưa bao giờ thật sự đẩy anh ra xa.

    Và có lẽ điều đặc biệt nhất không phải là những câu thoại sảng hay những cái đánh yêu qua lại —

    mà là việc giữa một môi trường đầy ánh đèn và áp lực, họ vẫn giữ được một khoảng nhỏ rất riêng, nơi Vũ có thể là "đứa nhóc láo" của thầy,

    và thầy có thể mềm lòng mà chẳng cần giữ hình tượng.

    Trong phòng thu, Ngọc vốn nổi tiếng là người rất nghiêm.

    Với những học viên khác, thầy thường thu hẹp sự nhẹ nhàng và mở rộng sự nghiêm khắc.

    Đoạn nào chưa đạt là nghe câu quen thuộc:

    "Ừm... thử lại lần nữa đi."

    Nếu mãi không được, thầy có thể cáu thật.

    Không phải vì ghét, mà vì muốn sản phẩm phải tốt nhất.

    Làm nhạc với thầy đồng nghĩa với việc phải chịu được áp lực.

    Nhưng riêng với Vũ thì lại khác hẳn.

    Khi Vũ thu, thầy gần như nới hết mức sự mềm mỏng của mình.

    Nếu chưa ổn, thầy chỉ nhắc nhẹ.

    Không có ánh mắt gắt, không có giọng ép.

    Chỉ đơn giản là chỉnh một chút, hướng một chút.

    Điều buồn cười là — nhiều khi thầy còn chưa nói gì, Vũ đã tự tức trước rồi.

    Hát xong mà thấy mình không hay là Vũ cau mặt, khó chịu với chính mình trước.

    Còn thầy thì... lại cười.

    Cái kiểu cười vừa thương vừa buồn cười, như thể thấy một đứa nhỏ đang giận vì chưa làm tốt.

    Sự đối lập đó mới lạ:

    Vũ tự khắt khe với bản thân,

    còn thầy lại dịu lại.

    Nhưng chỉ cần thầy nhắc hơi "quá" một chút — mà thật ra với dân Hải Phòng thì giọng cao, oang oang là chuyện rất bình thường — là Vũ mếu liền.

    Không phải mếu kiểu giận thật.

    Mà là cái kiểu "bị nói một tí là mềm ngay", mặt xị xuống, mắt long lanh như thể sắp khóc tới nơi.

    Thành ra người nghiêm nhất phòng thu lại thành người dịu nhất.

    Cái cách họ làm nhạc cùng nhau không chỉ là thầy – trò.

    Nó giống một sự hiểu nhau đến mức chỉ cần nhìn nét mặt là biết người kia đang tự trách hay đang cần được vỗ về.

    Với người khác, Ngọc là tiêu chuẩn cao.

    Với Vũ, Ngọc là chỗ dựa.
     
    Back
    Top Dưới