Khác [ Tokyo Revengers ] Những câu chuyện về các OTP của toy:3

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
116,599
Điểm tương tác
0
Điểm
0
289138203-256-k881861.jpg

[ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
Tác giả: SaLn62
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôi 1 kon ngu văn chính hiệu nhưng vẫn muốn viết.

Mn ở trong truyện của tôi nghĩ làm bất lương đi học nha:3
Anh em nhà Sano tình cảm rất thấm thiết



takenao​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [OLN] Thế giới phép thuật-Cuộc sống của tôi.
  • [Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
  • [Omegaverse] Accede
  • [đn][Naruto] Ta Là Chị Naruto À Nha
  • Thiên Niên Túy - Dung Thập [BHTT] [EDIT]
  • [allVietnam] Xuyên vào chiến tranh nhưng là thế...
  • [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    Giới thiệu sương sương:3


    Đây là các OTP của toy:3

    Drakey

    KakuIza

    BajiFuyu

    Musan

    TakeoShin

    TakeNao

    BenWaka

    HakMit

    RanRin

    Smiley x Angry ( tôi quên tên của Smiley)

    KokoInui

    YuzuSen

    HinaEm

    Ak thì thấy Akane hơi cô đơn nên tui sẽ tự tạo 1 nv để ship vs Akane tên là Ekuri cho nv này là chụy của Muto và thêm toy là em gái của Muto ngày nào cx phs thồn đóng cơm tró vô họng🙂))

    TaiKazu

    - Ai cx có đôi có cặp mak Kazu khum có nên ship vs Taiju thì má tui cx bảo là hợp nên tui ship luôn:^

    - Nếu kg phải OTP của cậu thì kg cần đọc

    - Tôi là 1 con ngu Văn chính hiệu và hay sai chính tả cái j cx dở thế nên các cậu muốn đọc hay kg thì tùy các cậu mak tôi chắc là ít ng đọc lắm nhả._.

    - Sẽ có 1 vài chi tiết giống vs chi tiết của nhìu ng nên đừng chửi toy:3

    ĐIỀU QUAN TRỌNG XIN NHẮC LẠI: TÔI LÀ 1 CON NGU VĂN

    - Nếu nó kg hay hãy cứ nói:3
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    1.


    Cạch

    .

    .

    Tiếng mở của ngay sau đó là 1 người con gái cao tầm m8 với mái tóc ngang bước tới giường của 1 kô gái đang say giấc.

    Cất lên 1 chất giọng nhẹ nhàng:

    - Sa, dậy đi sáng rồi!

    Lấy tay dụi mắt cho tểnh téo thì quay sang nhìn chụy tôi nở một nụ cười rất THÂN THIỆN nhìn tôi(⊙﹏⊙✿)

    -Em dậy rồi chị bình tĩnh.-.

    Các bạn nghĩ bà Ri sẽ là một ng chụy dịu dàng ư.

    Không, các bạn sai rồi tích cách của bả tỉ lệ nghịch với cái ngoại hình chị nhà người ta của bả.

    Trên tay đang cầm cái chảo sẵn sàng đập vào mặt tôi bất cứ lúc nào.

    Tôi cx hơi hoang mang với cách gọi này thường thì chị Ri sẽ không làm như này.

    Bả bắt đầy làm như này từ mấy ngày trước.

    Thường thì 'người chị yêu dấu' của tôi sẽ gọi tồi bằng cách khác.

    Nhờ bả mà mấy ngày nay mưa•~•

    ----------Hồi tưởng mỗi buổi sáng----------

    Rầm!!!

    .

    Cái cửa không cánh mà bay thẳng vào tường [Tội ghê cj hứa sẽ kg để em bị vậy nữa đâu cửa à ]

    - Sa, mày có định dậy đi học không hay để tao lôi đầu mày xuống giường!?

    - Cho em 5 ph-

    Chát.

    Bả vả tôi mụi ngừi ạಥ‿ಥ

    Rồi nguyên cái chảo vô mặt tôi.

    - 1 là mày dậy còn 2 là tao sẽ cho mày vào hòm chọn đi nào 'em gái yêu dấu' của chị^^

    --------------Kết thúc hồi tưởng--------------

    Nãy giờ hồi tưởng thấy cái j đấy sai sai.

    Gòi xong luôn, quay sang nhìn chị vẫn là chị với nụ cười THÂN THIỆN trên môi nhưng tay đã xiết thành nắm đấm.

    Biết mik đang nguy hiểm vội xách cái đít lên chạy đi ra khỏi cửa nhưng ông trời hổng thương mình bà Ri đã kịp túm cổ tôi.

    Khóa cửa lại rồi tẩn tôi một trận [Đời này coi như tàn]

    .

    .

    .

    - Đau!

    Nhẹ thôi!

    - La cái qq!

    Ai bảo mày không chịu dậy mày biết tánh bả rồi mà còn cố cãi lời.

    Muto ấy, anh trai thương em vl.

    Em bị zậy hổng bênh còn la nó.

    Tức mà hổng dám nói, nói xong ăn đập nữa.

    Khóc á, tui khóc thật á!!

    - Hic Ꮎ(TヘTᎾ)

    - Khóc cc gì!

    Mau ăn đi còn đi học.

    -Vâng.

    - Sa, mày bị ngải heo quật ak?

    Một chất giọng đầy cà khịa cất lên🙂))

    - Ý anh là sao?

    Σ(▼□▼メ)

    - Ý tao là tao thấy mày càng ngày càng mập🙂

    - Em không có mập, anh mới mập í đồ gấu trúc biết nói tiếng người (╬⓪益⓪)

    - Ờ, đỡ hơn đứa nào đấy LÙN

    - Đồ quá đáng 凸(`△'+)

    - Rồi mày làm gì đc tao.

    Hửm?

    - Đm anh, anh nghĩ em không làm gì được nên suốt ngày khịa em ak (ಥ⌣ಥ)

    - Một con LÙN như mày thì làm gì được ai.

    Lại là nó chất giọng đầy cà khịa và cái nụ cười khinh dành cho tôi.

    Chả biết lý do vì sao tôi lại được xin ra trong gia đình này.

    Tôi cùng với chị Ri và anh mình mỗi người 1 màu tóc.

    Lúc xin ra tôi luôn bị cho ra rìa mặt dù tôi là con út.

    Con là con ghẻ hả mẹ?

    Đời như ......

    - Anh đừng có mà xem thường em(╬⓪益⓪)

    - Vậy chứ mày làm đc gì hả CON LÙN?

    Mọe tuk

    -Em cũng có tuyệt chiêu đấy nhá UwU

    -???

    - Nee ơi!

    Anh Muto mắng em!!!

    - Cái đcm-...

    Bà Ri đã cầm cái chảo chọi vào Muto hố hố hố🙂))

    - Có một đứa em mà đell thương suốt ngày mắng nó là sao!?

    Tao đập chetme mày giờ Muto

    Chị ngầu ghê hệ hệ hệ.

    " Anh yêu em r-" [ Đố mn cái j đấy]

    - Alo?..... tôi biết rồi

    Chị vội chạy lại chỗ tôi túm cổ tôi kéo đi ra ngoài.

    - Đi học thôi chị mày có việc phải đi sớm.

    - Ủa chị?

    Chị đi làm sớm thì liên quan gì em?

    Em chx ăn cơm mà?

    Chị thả em xuống?Σ(゜ロ゜😉

    - Kệ mày!!

    Câm mỏ mày lại trước khi tao thiến mày!!!

    Chị Ri là giáo viên của trường tôi bả hay đi sớm và mỗi lần như vậy bả đều xách tôi đi cùng.

    Lùn quá cũng khổ toàn bị túm cổ thôiಥ‿ಥ

    .

    .

    .

    Tới trường rồi tôi phải theo bả lên phòng giáo viên chx ăn j luôn í chị thật độc ác.

    Ngồi được nửa tiếng thì vô học bụng của tôi xin lỗi bụng nhiều nhen đợi ra chơi mị sẽ lắp đầy bụng.

    Bước vào trong lớp ai cũng ngồi yên chẳng dám hó hé gì cả vì GVCM là chị tôi.

    Nhờ vậy mà tôi không bao giờ bị bắt nạt zui🙂

    - Chào các em hôm nay kiểm tra 45'

    Chất giọng trầm và có phần dữ tợn mới bà bả hằng ngày chứ lúc sáng là ai á tôi hổng biết.

    Ủa khoan, có gì đó sai sai...

    Cái đệt, nay kiểm tra∑(O_O;)

    Hôm qua bả có thông báo gì đâu.

    Đợt này coi như bỏ không học bài lịt mọe chị éo nhắc emಥ‿ಥ

    - À..

    ờ cô ơi hôm qua cô có nói j đâu ạ với lại em chưa học bài...

    Một bạn trong lớp hỏi

    - Học bài hay không là chuyện của các em.

    Kiểm tra lúc nào là quyền của tôi!

    .

    .

    .

    Reng...

    Yes!

    Ra chơi rồi zui vãi.

    Đi lắp đầy cái bụng hôi(`・ω・')" Đang đi giữa chùng thì tôi thấy bà Ri đang nói chuyện điện thoại với ai đấy và nhìn xuống dười chân bả.....

    Hơn chục thằng đầu bê bết máu.

    Trên tay bả là cục gạch dính đầy máu...

    Ủa cục gạch lụm đau ra zị chị??

    Tôi từ tốn lại gần chị và hỏi

    - Chị Ri, chị làm gì ở đây v-

    Chưa kịp nói hết câu thì có một giọng nói khác cất lên

    - Ekuri, thân là giáo viên mà lại đi đánh học sinh như vậy à!

    Giọng của thầy hiêun trưởng, đm.

    Vài giây tưởng niệm chạy ngay còn kịp.

    Trời lại không thương tôi bả lại túm cổ tôi lôi tôi lên phòng hiệu trưởng với bả nhưng bả để tôi trước của không cho tôi vào.

    Chị lôi em theo chi vậy chời?

    Tôi lén mở cửa he hé để hóng hớt.

    Tôi thề tôi không nhiều chuyện nha chỉ lo cho 'người chị yêu dấu' của tôi thôi, hãy tin toy:3

    Nhìn mặt thầy thì có vẻ đang rất tức giận còn chị tôi thì rất thoải mái, ung dung ngồi gác chân lên bàn.

    Con gái tí đi chị(ノ゚▽゚)ノ

    Đứng dậy nghiêm chỉnh, chị tôi bước ra với vẻ mạt hết sức vui vẻ và đấm cửa lại.

    RẦM!!!

    Tôi tưởng cái cửa nó gãy, cái tường nó nức ra rồi chứ may mà bả kìm lực.

    Sợ hãi quá._.

    Chị nhìn tôi nở một nụ cười hiền và bảo rằng:

    - Chúng ta chuyển sang trường TR học em nhé^^

    Ngậm ngùi cuối đầu xuống, mắt đượm buồn.

    Một tiếng "Vâng" từ tôi cất lên.

    Thế mà em phải chuyển trường hả?

    Chị gây ra mà lôi em vào làm gì vậy chị?

    Gắn bó bao năm rồi bắt xa là xa được ak?

    Chị biết em zui lắm hôm, yêu chụy vl(ノ>▽<。)ノ

    Bả lại túm cổ tôi lôi về nhà.

    Lần thứ n trong cuộc đời bị túm cổ\(-___________-😉

    - Tự đi bộ về nhà, chị đi đón bạn em nhé.

    Người này là GVCM của em ở trường mới nhớ lễ phép.

    Ủa khoan._.) Vậy là chị muốn em chuẩn trường lâu rồi ak.

    Đây là kế hoạch của chị hết đúng hông?

    - Vâng thưa 'người chị yêu dấu' của em.

    Trên đường nhớ mua bánh cho em nhá( ˘ ³˘)❤

    Đành phải tự thân vận động đi bộ về nhà.

    Mở của nhà ra.

    Ôi, lịt mẹ âm u vãi.

    Bước vào nhà, quang cặp lên ghế dọt lẹ vào nhà bếp coi có gì để ăn không thì thấy một mẫu giấy được dán trên tủ lạnh lấy xuống đọc

    " Gửi 'em gái yêu dấu' dell có gì ăn đâu tao ăn hết rồi.

    Tao biết mày sẽ là người đọc mẫu giấy này đầu tiên nên...

    Tao đi chơi với Sanzu cấm mày nói với bà Ri đấy"

    Giòi ơi, anh tin tưởng đúng người rồi cứ tin ở em.

    Vì là một người thương anh trai nên em sẽ........(tự điền)

    Cạch

    - Có mua bánh cho em khum?

    - Suốt ngày chỉ bt ăn, éo biết mày giống ai nx!?

    - Ri này, chị đừng nói em ấy như vậy.

    Sa còn nhỏ phải ăn nhiều mới lớn nhanh được.

    Cho em này

    Chị gái với chất giộng nhẹ nhàng, gương mặt thánh thiện đứng kế bên chị tôi đưa cho tôi một thanh socola.

    - A hí hí, em cảm ơn chị nhìu:3

    Chạy lại sofa ngồi hưởng thức.

    Chị gái í đột nhiên lại ngồi kế tôi.

    - Chào em

    - à Em chào chị, chị là bạn của Nee ạ?

    - Ừm, phải

    - Chị tên gì vậy ạ?

    - Inui Akane cứ gọi chị là Akane được rồi^^

    - Vâng^^

    -Em lẽ phép ghê^^

    Hổng lẽ phép bà Ri phang nguyên cái ghế vô mặt em á chị.

    Khoan, chị tên gì cơ Akane.

    À rồi.... crush của bà Ri hèn gùy.

    Muốn làm chung với crush thì nói đại đi còn giả vờ(ー△ー;)Bà Ri đi lại ngồi kế bên Akane-san.

    - Akene-san với nee đang hẹn hò hả?

    -K-khụ mày khùng hả?

    - Dạ, em sai em xin lũi, đc tưa?

    - V-...

    à nhầm kg sao đâu 'em gái yêu dấu'^^

    - À em quên nói

    -Giề?

    - Anh Muto trốn học đi chơi với crush á(◍•ᴗ•◍)❤

    Tôi thấy tôi là một người em tốt UwU

    - Ừ ok

    Kết thúc cuộc trò chuyện của tôi với bả thì Akane cx quay qua nch với bả.

    Không phải người yêu mà thồ cơm tró vào họng em như đúng rồi áಥ‿ಥ

    ---------------------------------------------------------

    Tôi ngu Văn lắm.

    Kg hay hãy cứ nóiᎾ(TヘTᎾ)
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    2.


    Ọc ọc ọc

    Duma nhục.

    Ai đào cái hố cho tôi chui xuống đi.

    - Em đói rồi à?

    Để chị nấu cho em ăn nhé^^

    Chị thật tuyệt zời, hội tụ mọi mặt tốt.

    Ước gì bà Ri cũng như này thì tốt.

    Đỡ bị ăn chảo mỗi sáng😛

    - Chị là khách mà!

    - Không sao^^

    - Vâng^^

    Sau khi Akane bước đi, tôi quay lại nhìn bà Ri đang nhìn chằm chằm tôi với hàng tấn lớp sát khí xung quanh như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy.

    Bả kiểu:" Mày giám giành vk với bà" Em lạy chị.

    Có cho tiền em cũng không dám giành với chị đâu chị ngưng hộ em\(-___________-😉

    .

    .

    - Chị nấu xong rồi vào ăn đi Sa^^

    - Vâng!

    - Em hông gọi chị em hết thương chị òi!

    Đìu bà Ri giở giọng làm nũng rồi còn dỗi các kiểu nữa.

    Pay màu hình tượng ác nữ rồi kìa chị ơi(ノ゚▽゚)ノ

    - Đâu có em định gọi chị luôn mà!

    Akane-san nở một nụ cười hiền.

    Vì nụ cười ấy mà bà Ri xém ngất.

    Nghị lực lên chị ơi(ノ゚▽゚)ノ

    Sau 30' chờ đợi thì cuối cùng cũng được ăn.

    Nhìn rất là ngon nhen.

    Nếu đây mà là tôi của thường ngày thì đã bay vào ăn sạch không chừa cho ai nhưng chị Akane đang ở đây.

    Não đang tự động đọc một câu thần chú" phải từ tốn, phải từ tốn,..." khổ vl.

    - Nói a đi chị Ri.

    Akane-san đang đút cho bà Ri.

    Hổng có tay hả nee ಥ‿ಥ

    - A..

    Vì được crush đút nên bả rất nhiệt tình.

    Bình thường ai làm vậy với bả, bả đấm cho vỡ hàm.

    Được vài phút rồi trên bàn ăn thì tôi nuốt không nổi.

    Cơm tró nó cứ thay phiên nhau vào họng tôi làm tôi có cảm giác bụng mình sẽ bể nếu còn ngồi ở đây nên tôi sẽ đi ra ngoài ăn.

    Bước được tới cửa bà Ri mới lên tiếng hỏi.

    Chị vô tâm vl em chị ngồi đấy éo lo đâu.

    - Mày đi đâu đấy?

    - Đi dạo

    - Cầm chìa khóa đi một lát tao phải đến trường.

    - Trường mới hả?

    - Trường cũ bị đuổi việc rồi đến làm gì!

    Hỏi ngu vừa thôi!

    - Bộ chị hổng nhẹ nhàng được chút nào luôn hả?

    - Tao vả cho một phát!

    - Bớt nóng, nóng không tốt đâu!

    - Chị không nóng nữa.

    Chị đút Akane anh nha( ˘ ³˘)❤

    - Móa!

    Cơm tró!

    Đi cho lành

    .

    .

    .

    Sau hơn 30' đi lòng vòng thì cái quán ăn nào cũng hết chỗ có quán còn chỗ mà hết thức ăn.

    Xui vkl!

    Đành đi tìm vậy.

    Đang đi dạo thì đột nhiên có một đám con trai chặn đường tôi.

    Tầm 9- 10 thằng.

    Em đã làm gì sai?

    10 thằng con trai chặn đường một đứa con gái hổng biết nhục hả mấy anh?

    Nhìn mấy anh có khi nhỏ tủi hơn em luôn í🙂(

    - Đi chơi với tụi này không bé?

    Bé???

    BÉ!!!

    Tôi bé đến thế à.

    Ở đây mà có cục gạch t phang chet chúng mài!!!

    - Bé bé cl!!

    Tôi lao vào đập và thằng.

    Rồi đến thằng hồi nãy gọi tôi là 'bé' hình như là thằng cầm đầu.

    Thằng đấy đột nhiên spam câu" T là tv của Touman đấy" với chất giọng run run.

    Tôi bồi thêm cho tên này vào đấm .

    Này thì gáy.

    Đừng nghĩ to con thì thích làm gì thì làm.

    Hmm... nói sao ta, vì sợ tôi bị bắt nạt nên Muto đã dạy tôi võ cả và Ri nữa.

    Và nhờ ăn chảo của bả mỗi sáng mà thể lực tôi khá tốt í.

    Cơ mà mặt thằng này ĐÀY vãi đánh đau tay quá:V

    Đứng dậy, quay qua tôi thấy một chàng trai với mái tóc dài phần mái nhuộm vàng để ra phía trước phần tóc còn lại thì buộc lên.

    Có hình xăm con hổ trên cổ [ Tôi mê Kazu phiên bản tóc dài các bạn ạ].

    Nhìn wen wen.

    Còn ai nữa bạn của Nee vs Nii chứ ai.

    Đang suy nghĩ thì bạn ấy lên tiếng giải thích trong khi chả làm gì sai cả🙂(

    - À.. thì.

    Tôi thấy tên kia định đánh lén cậu nên....

    Giồi ôi người gì đâu mà vừa dễ thương vừa tốt bụng.

    Bạn đã trở thành bé thụ của lòng tôi UwU

    - Cảm ơn cậu, Kazutora^^

    Thân thiện lại để tạo ấn tượng tốt!

    - Cậu biết tôi?

    - Ờm anh tôi là bạn của cậu và có kể cho tôi nghe về cậu.

    Cậu ấy đang hoang mang và cố gắng nhớ lại coi trong đám bạn của mình có ai có cô em gái mái tóc màu trắng hay không [ Tôi simp Izana í mụi ngừi:3]

    - Anh tôi không nói cho cậu biết à?

    Tôi nhận lại được một từ" Không" ủa ổng hổng nói thiệt hả?

    Anh trai như....

    - À vậy, ta làm bạn được không?

    - Được!

    Tôi là Hanemiya Kazutora cứ gọi là Kazu.

    - Kazu-kun, cứ gọi tôi là Sa^^

    Yes quen được một người bạn.

    Thì tôi chả có bạn.

    Ọc....

    Kêu lúc nào không kêu, kêu ngay lúc này.

    Nhục quá má ơi!

    - Cậu đói à?

    - À thì sáng giờ tôi chưa án gì cả!

    - Tôi biết chỗ này ngon lắm, đi không?

    - Đi!

    - Đợi tôi lấy xe chở cậu đi^^

    Nụ cười ấy làm tan chảy trái tim tôi.

    Pé thụ này rất chi là cute(ノ´ヮ´)ノ*:・゚✧

    5' chờ đợi cậu ấy đã quay lại với chiếc motor xịn xò, không nhanh không chậm leo lên xe, cảm giác nó đã!

    Bà Ri với Muto cũng có mà hông bao giờ cho tôi mượn thế mới cay!

    .................Ở một nới nào đấy..................

    - Thằng Kazu nó chở ai thế bây?

    Ken-chin tao đói!

    - Mày vừa mới ăn xong!

    - Bồ nó chăng?

    - Em nghĩ đó chỉ là bạn của Kazu-ku thôi Baji-san!

    - Tao đồng ý với Chifuyu.

    Taka-chan anh nghĩ sao?

    - Có nhiều khả năng!

    - Mn quên là Kazutora thích thằng già nhà tôi à!

    - Yuzuha chị làm gì ở đây?Σ(゜ロ゜😉

    - Lôi m về, Taiju xử m!

    - Taka-chan cứu em。・゚゚・(>д
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    3.


    Bây giờ là 4h.

    Cầm bịch taiyaki mới mua lên và hưởng thức.

    Phòng kí túc xá của tôi có tận 4 cái giường, giường rộng vc đủ cho hai người nằm luôn í.

    Thế là tôi còn 2 người bạn cùng phòng nữa.

    Chán quá!!

    Tôi sắp chết trong sự nhàm chán này rồi!

    Phòng kí túc xá nồng mùi tiền các bạn ạ🙂))

    Tiếng mở cửa, để xem bạn cùng phòng như nào!

    Người đầu tiên bước vào, có mái tóc màu trắng giống tôi thế.

    Da màu milo, đeo khuyên tai nhìn tướng đi quý tộc vl🙂)) Ngay sau đó, là người có mái tóc vàng nhạt nước da trắng.

    Trên tay cầm bịch taiyaki, hai má phồng lên một chút vì đang nhai taiyaki.

    Trong cute cực(*´▽`*)Được ở cùng phòng với ba pé thụ thì còn gì bằng•>•

    - Kazu!

    Thành viên mới của ktx đâu?

    - Ở trên tầng kìa Mikey!

    Tôi nhìn từ trên nhìn xuống.

    Hai đứa cứ nhìn chằm chằm vào nhau không rời mắt.

    Nhìn quen lắm á má mà hổng nhớ mới hay.

    - Sa!

    Bạn ý gọi tên tôi.

    Ai zị? wen nhau ak?

    Cậu là ai?

    Tôi đau wen cậu?

    Mik có gặp nhau rồi?

    Rất nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu tôi vẫn đang cố loading người bạn ý là ai....

    Nghĩ gì nói đấy tôi lỡ mồm hỏi

    - Quen nhau ak bạn🙂?

    - Tao sẽ đập chết mài(╬⓪益⓪)

    - Bình tĩnh bạn ơi!

    Có gì từ từ nói!∑(O_O;)

    - Duma!

    Uổng công nhớ mài mak mài éo nhớ tao(╬⓪益⓪)

    - Cứu zới!

    Tora-kun。・゚゚・(>д
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    4.


    Một buổi sáng trong lành (`・ω・´)”

    Sọc vào mũi tôi là một mùi hương thơm ngát, mùi thức ăn (●ↀωↀ●)✧ Rầm!

    Hết té cầu thang rồi giờ té xuống giường, xui vãi._.

    Cố lết xác đi vscn.

    Bước xuống cầu thang một cách nhẹ nhàng để íu té nữa.

    Bước tới nhà bếp một bóng người đang nấu ăn🙂

    - Tora-kun?

    - Cậu dậy rồi ak?

    Còn sớm mak mới 6h ^^

    - Tại nghe mùi thức ăn í mak (゜▽゜😉

    - Đợi một lát nhé sắp xong rồi!

    Cậu kêu hai con heo kia dậy dùm tôi nhé

    - À được!

    Bước tới chiếc giường nơi hai con heo kia đang ngủ.

    Tôi thật sự không muốn nhưng đây là tình huống bắt buộc.

    Chát!!!

    - Dạy đi Mì Cay!

    - Đụy mợ mài tát tao(ಥ⌣ಥ)

    - Dạy ăn rồi đi học kìa!

    - Tao giết mài!!!

    - Bạn bình tĩnh, có gì từ từ nói Σ(゜ロ゜😉

    Lại tiếp tục chương trình rượt đuổi.

    Thích chạy lắm hay gì á🙂

    - Oáp~ Mới sáng sớm làm gì mà rượt nhau ghê thế?

    - Nó tát emಥ‿ಥ

    - Dừa lòng kao lắm=)

    - .....

    - Đừng giận lát mua taiyaki cho🙂

    - Oke(●ↀωↀ●)✧

    - Vscn rồi ra ăn này!

    .

    .

    .

    .

    .

    Sau khi ăn xong, cả đám xách cặp đi học chung.

    Sẽ éo có chuyện gì xảy ra nếu không có người tỏ tềnh Sanzu ADTL của tôi.

    Do tính hay hóng hớt và bằng phép màu nào đấy thì chúng tôi đang núp trong bụi lùm để mà rình Sanzu.

    Không nhiều chuyện nha không hề nhiều chuyện🙂

    - Sanzu-kun!

    Tớ thích cậu, làm bạn trai tớ được không?

    - Tôi....

    - Nếu cậu không thích cũng không sao!

    Bạn nữ ấy đang dùng cái sự xênh đẹp ấy bầy ra khuôn mặt đáng thương để Sanzu cảm thấy có lỗi hay gùy í!

    Bạn bớt đi tôi chưa muốn mất anh dâu đâu._.

    - Ừ!

    Tôi không thích cậu!

    Nên đừng làm phiền tôi nữa!

    Thẳng thắng zậy anh=)

    - Tớ ghét cậu!!!

    Ủa bạn?

    Tỏ tềnh hổng thành công tự nhiên quay đi ghét người ta là sao🙂?Bạn í chạy đi và cố lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt xênh đẹp.

    Tôi hiểu mà thấy cũng tội mà thôi cũng kệ!

    Cũng bằng một cách nào đấy theo linh cảm Sanzu quay lại thì thấy ba cái đầu hai trắng một vàng trong bụi lùm🙂

    - ∑(O_O;)

    - Chúng mày làm gì ở đây!?

    - Aha...

    Tao thấy mày được tỏ tềnh nên đi theo hóng:V

    Ai lại đi nói quạch tẹt ra như vậy hả Mì Cay:V

    - Nhiều chuyện zừa thôi bạn🙂

    - Mình éo nhiều chuyện, oke!

    - Chắc tao tin!

    - Không tin keme mày🙂!

    - ...

    - Này!

    Sao mày từ chối người ta thế?

    Chả phải trong group mày bảo đứa nào tỏ tình mày là mày đồng ý liền ak?

    Hay là đang crush ai đó🙂))

    - Anh Sanzu đang thích ai thế anh Izana?

    - Nó thích M-

    - Câm mồm mày vào🙂!

    - Mày thích ai vậy để tụi tao tư vấn cho!

    - Tin được hông zị má?

    - Ủa?

    Bạn bè phải tin tưởng nhau chứ?

    - Hổng tin nổi🙂

    - Hảo anh em🙂

    - Tình bạn của chúng ta chấm dứt kể từ đây!

    - Gì căng zị mụi ngừ🙂?

    Bình tĩnh còn có cách!!

    Thế rồi chúng tôi kéo nhau ra quán ăn để ăn à nhầm...

    để nói chuyện, tâm sự tuổi hồng cùng Sanzu🙂( Đã qua 1 tiết học ảnh vẫn éo nói gì🙂

    - Rốt cuộc là anh thích ai!?

    - .....

    - Đã bải để tao nói cho mà không chịu!

    - Để cho nó tự nói đi Izana-nii!

    - Mày thích Mucho hả đầu hồng?

    - Câm đi nãi chuối!

    - U là trời!

    Anh thích ai thì anh phải nói em mới giúp được!

    - Anh trai em đấy!!!

    - Tao biết là mày thích Mucho mà!

    - Tao thích Muto đấy được tưa?

    Zừa lòng bây chx?

    Bà tám zừa hoi mấy má!

    Giờ mày giúp kiểu gì?

    Lỡ tao tỏ tình mà nó kg đồng ý thì sao?

    Lỡ nói xong cái nó ghét tao thì sao?

    Lỡ nó kì thị thì sao?

    Rồi chúng mài sẽ làm gì?

    - Ủa bạn?

    Bà tám keme mình🙂

    - Nó mà kì thị thì nó sẽ không chơi với tụi này đâu🙂 Ngu zừa thôi!

    - Nii sẽ khum ghét anh đâu đừng lo!

    Chắc chắn anh ấy sẽ đồng ý!

    - Sao em lại chắc như vậy?

    - Chính miệng anh Muto bảo với em là ảnh crush anh mà🙂(

    - Đù!

    Tao mới biết🙂

    - Em cúp như vậy không sợ bà Ri chửi hoặc đánh à?

    - Không đâu anh Izana!

    Em có cúp bai nhiêu đi nữa cũng hông chửi với đánh âu UwU

    - Bả thiên vị dữ bây🙂(

    - Cơ mà lỡ cúp rồi thì cúp cho trót nghỉ học đi chơi khum mấy đứa🙂?

    - Đi!

    Thì đấy chúng tôi cúp đi chơi.

    Bay qua khu này đến khu khác.

    Mệt thì vào quán nước nghỉ ngơi.

    Và nằm ngoài dữ đoán.

    Tôi thấy anh em nhà Haitani🙂 Thằng anh thì luôn mồm "RinRin"còn người em thì bận uống🙂 Đột nhiên có một tia sét lóa lên trong đầu tôi.

    Nhìn sang Mikey" Bạn hiểu mà đúng không?"

    Mikey cũng nhìn tôi" Ừ!

    Oke luôn bạn".

    Mì Cay và tôi đi tới bàn của anh em Haitani và nắm tay Rindou kéo đi mất để lại con người kia đang hoang mang đến khi hiểu được thì năm người chúng tôi đã chạy đi mất🙂

    - Ớ!

    RinRin của tao!

    Tội anh🙂

    .

    .

    .

    Sau khi lôi Rindou về phòng kí túc xá của tôi.

    Giải thích cho Rindou các kiểu.

    - Tao biết mày thích Mucho lâu rồi!

    - Ủa sao biết hay zị má!?

    - Hơn nữa cái group đều biết mày thích nó!

    - Đm🙂

    - Nhưng lỡ nó kg thích tao...

    - Em đã bảo là anh ấy cũng thích anh mà!

    - Thật không///

    Mặt anh Sanzu bắt đầu đỏ lên nhìn kawaii lắm đấy>
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    5.


    Xong chuyện tôi ngồi cười như con đin.

    Mà tôi không biết ổng làm được hay không🙂)) Vài năm trước cách đây lâu lắm rồi ổng có tỏ tình một người.

    Hẹn người ta ra sân sau.

    Lúc định mở mồm thì người kia phun một câu khiến tôi cười vô bản mặt Muto " Mình xin lỗi, xin đừng đánh mình" rồi chạy đi luôn.

    Ổng gọi điện cho tôi bảo không thành công nhưng gương mặt éo có chút biểu cảm gì:V À thôi vào vấn đề chính🙂

    - Rồi có nhắn tin được với nó không?

    - Ảnh không trả lời:<

    - Teo đi chớt đây

    - Từ từ bình tĩnh anh dâu ơi:v

    - Có chiện gì từ từ nói.

    Mày nhảy xuống cũng đéo làm được gì đâu Đầu hồng

    - Câm mẹ mồm đi Nãi chuối!

    - Nãi chuối qq.

    Mày thích đánh nhau không!?

    - Nhào vô chắc bố sợ!

    - Bớt đi đm🙂

    - Nghĩ cách này mấy má ở đấy cãi nhau!

    . . .

    - Anh Sanzu đến phòng y tế trước đi em sẽ đến sau!

    - Có ý đồ gì không zị bà._.?

    - Không có hãy tin emUwU

    - .___.

    - Đi lẹ đi, tranh thủ tỏ tình luôn!

    - Rồi biết gòi

    Anh Sanzu đã bước ra khỏi cửa, tôi đi theo sau.

    Ừ lén đi để ảnh hông bt còn rình nữa=) Ảnh đột nhiên đứng lại lấy đà chạy một mạch đến phòng y tế:V J ghê zậy trời!

    Đứng trước cửa phòng anh ấy lau đi những giọt mồ hôi và những giọt máu do nãy chạy quá đà tông vô tường🙂 Đứng một cách bình thường nhất coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Ảnh mở một cách nhẹ nhàng và đóng cửa chừa khe để tôi dòm🙂)) Thật ra ảnh sợ làm Muto thức nhưng mà ổng thức lâu rồi:V

    - Σ(゜ロ゜😉

    - Có chuyện j à, Sanzu?

    - E-em tưởng đội trưởng còn ngủ;-;

    - Tôi thức lâu rồi!

    - Vâng...

    - Này Sanzu!

    - Dạ

    - Tôi có chuyện muốn nói!

    - Đội trưởng cứ việc nói?

    - Tôi thích em!

    - Hả?

    - Tôi nói là tôi thích em!

    Làm ngyêu tôi đi!?

    Đm anh mặt biểu cảm tí đi anh ơi!

    Dọa người ta rồi kìa:v

    - Tôi...

    - Không cần nói, nãy con Sa nhắn tin cho tôi rồi!

    " Duma, về chớt mọe mài zới tao" trích tiếng lòng của anh Sanzu🙂 Muto đột nhiên kéo Sanzu ngồi trong lòng rồi ôm trọn thân hình ấy.

    Khiến anh dâu hoang mang phun ra n câu hỏi:v

    - Anh yêu em

    Á đù ai đây?

    Muto thiệt hông zậy?

    Yêu cái thay đổi liền hảಡ ͜ ʖ ಡ?

    - Em.....

    Em cũng yêu anh(//ω//)

    Ói giòi ơi!

    Mới yêu nhau mà sao phát cơm tró dữ thếಡ ͜ ʖ ಡ

    - Vậy bây giờ mik là ngyêu nhau đúng không?///

    - Ừ, ngại à?

    - ////

    Chụp một bức lại làm kỉ niệm.

    Giả vờ như mình vẫn chưa nhìn thấy gì.

    Bước vào thì nhìn thấy bầu không khí màu hường cùng những trái tim bay xung quanh...

    Nên đi zề hôngಡ ͜ ʖ ಡ

    Thoy vì là em gái tốt nên đem phải đưa đồ ăn cho ổng đã.

    - Đồ ăn của anh này bớt phát rice dog hộ em•-•

    - Ờ cứ để đó đi lát tao ăn!

    - Vâng, mà chị Ri đâu rồi?

    - Ở phòng gv ấy

    Chạy đi tìm chị Ri thoy'-')

    Bước đến phòng gv, nó vắng.

    Ừ thì đang trong giờ học buổi chiều mà xém quơn.

    Thấy đâu đấy là cảnh tượng Akane-san đang đè bà Ri hôn tới tấp'-')???

    Đừng bảo bà Ri nằm dưới nhé🙂)) Tưởng có chị dâu cơ:v Ủa mà hai người đó quen nhau khi nào vậy=)

    - A hèm!

    - Chào em nha, em dâu^^

    Mặt bà Ri đỏ hơn quả cà chua luôn.

    Cái này thuộc kiểu đừng nghĩ mày cao mà mày nằm trên🙂

    - Vâng, chào ạ^^

    - Hai người không dạy hả?

    - Nay không có tiết buổi chiều^^

    - Ơ mà Nee nằm dưới thật à🙂?

    Tranh thủ cà khịa=)

    - Nằm dưới keme tao!

    Đấm mày bao giờ!

    - Em mà như vậy nữa chị đè em ra thịt thật đấy^^

    Thay đổi cách xưng hô luôn🙂

    - Rồi có chuyện gì?

    - Định rủ chị đi chơi mà hoiUnU

    - Sao?

    - Hai người cứ tiếp tục🙂 Em đuy đây🙂)

    - Cái đệt∑(O_O;)!?

    - Đi vui vẻ, hai ta tiếp tục nhé^^

    - Không!!!

    Đm cứu tao!!!

    - Chúc chị may mắn🙂

    - Con em matday!

    Trước khi đi tôi còn chốt cửa giúp Akane-san em tốt lắm đấy UwU

    Quay về kí túc xá thì thấy Tora-kun với gương mặt như kiểu " Tao éo muốn sống nữa, ai đó giết tao đi" Đi lại và hỏi

    - Có chuyện gì vậy Tora-kun?

    - Nhìn đi🙁

    Chỉ tay về hướng đối diện thì.....

    Bốp!

    Không phải tiếng gì đây mà là tiếng mấy tô cơm chó đang vả vài mặt một đứa fa như tôi và Toraಡ ͜ ʖ ಡ

    Địu má đâu ra 2 thằng éo rõ lai lịch ngồi cạnh Izana và Mì Cay rồi cùng họ phát rick dog.

    Bầu không kí màu hường trước mặt và kế bên Tora đang tỏa sát khí như đang muốn giết người.

    Cậu ấy đi vào nhà bếp._.

    Làm gì vậy nhỉ?

    Bước ra với con dao trên tay!!!

    - Duma, phát cơm tró thì ra chỗ khác!!!

    Tao giết chúng mài!!!

    Cả đám chạy tán loạn.

    Cho đến khi nào Tora mệt.

    U là trùi, khổ ghê!

    Không làm gì cũng bị lây vạ

    - Bình tĩnh để khi nào tao bao mày ăn!

    - Mày định dẫn Draken theo thồn cơm tró vào họng tao nữa chứ gì(ಥ⌣ಥ)

    - Sao biết hay vậy🙂(

    - ....

    - Nghe mùi

    - Tao thiến mày!!!

    - Đm chạy nhanh!

    .

    .

    .

    Mặt kệ lũ đấy, tôi đăng lên trang của trường vói dòng" Anh trai tôi đã có bồ" cùng hình ảnh tôi chụp được ở phòng y tế.

    Thì tôi mới bước toàn bộ nữ sinh ở đây đề là hủ.

    Có hủ nam nữa.

    Uầy~ đợt này tranh thủ lập group cùng mấy người đấy đẩy thuyền mới được^^

    - Rượt nhau xong chưa zị?

    - Rồi🙂

    - Hỏi nek Mì Cay 2 thak nào kia?

    Tôi chỉ tay vào 2 thanh niên không rõ lai lịch ấy

    - Đây là Ryuguji Ken hay Draken bồ tao nha con ế🙂

    - Lịt mẹ mài có bồ xog ở đấy khịa tao!

    Trước khi có bồ mày cũng ế đấy thôi!

    - Kẹc!

    - Còn người kia?

    - Kakuchou Hitto.

    Bồ anh em nhé^^

    - Vâng....

    - Sao đấy?

    - 3 người ngưng phát rice dog được khôngಡ ͜ ʖ ಡ?

    - Không!

    Không muốn ăn thì lo kiếm bồ đi!

    Đừng giống Kazu crush ngta mà không dám nói!

    Cả ba con người nằm dưới đồng thanh nói hợp nhau dữ.

    Kazu có crush cơ à🙂(

    - Kazu crush ai vậy?

    - Thầy dạy Toán Shiba Taijuಡ ͜ ʖ ಡ

    - Câm mồm///

    - Ngại rồi kìa🙂

    - Tao đánh mày bây giờ Mikey!!

    - Mày chắc mày đánh được🙂?

    - Không...

    . . .

    - Êy mọi người nãy định nói chuyện này mà quên🙂

    - Chuyện thằng Muto với Sanzu á hả?

    - Không!

    - Chứ chuyện gì?

    - Nãy vô phòng giáo viên thấy Akane-san đè bà Ri hôn tới tấp á chắc giờ tới công chiện rồi=)

    - Shit!

    Bà Ri nhìn vậy mà nằm dưới à:V

    - Nhìn vậy mà hổng phải vậy🙂

    - Để mai tao khịa bả🙂)) Thanks em thông tin bổ ích🙂

    - Hông có chi=) Mai em khịa với?

    - Oke

    ---------------------------------------------------------

    Có một chuyện làm tôi chèm Zn các bạn ạ🙁 Để kể cho nghe

    Tối hôm quá á tôi ăn gà chiên.

    Mấy cái xương nhỏ á thì tôi nhai xong nuốt luôn:v Mấy cục lớn tôi gặm rồi nhai vài cái tôi nuốt và cái tôi nhả ra.

    Tôi thấy tôi giống chó quá.

    Ai đó làm ơn bảo tôi là người đi._.

    Kg hay hãy nói:3

    Yêu các bạn nhềy nàUwU
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    6.


    Có vẻ như mọi thứ đều ổn.

    Những ngày đi học và làm quen bạn mới nó khum ổn tẹo nào.

    Toàn gặp mấy kon ngừi khum được bình thường.

    Nhóm bạn của Kazutora mọi người ạ🙂 Hổng có hai bình thường hết trơn hết trụi:V Mọe cứ kiểu" Tao làm éo gì rắc cơm tró" mà chúng nó cứ tạo nên nền trời hường phấn xung quanh🙂 Hổng hiểu luôn á trời:v Bạn hiểu cái cảm giác mà mềnh fa mà chúng nó cứ thồn cơm tró vô họng hông ಡ ͜ ʖ ಡ Tức, quạo mà éo làm gì được sợ chúng nó quánh hội đồng.

    Thứ ba đi học bị tạt nguyên thao nước lạnh.

    Thứ tư thì quên mọe lớp nằm ở đâu.

    Thứ năm thì bị cho lên phòng hiệu trưởng.

    Thứ sáu cũng éo yên bị Mì Cay cà khịa, bị khịa về vấn đề gì mấy bạn biết rồi đấy🙂 Thứ bảy thì té cầu thang n lần:v Đời xui vl éo yên được ngày nào(X_X;)

    Bao nhiêu ngày ăn cơm tró trôi qua cuối cùng cũng chủ nhật được nghĩ🙂 Éo cần ăn cơm tró nữa dzui!

    Nhưng đời không như mơ!

    Tôi phải đi cùng với bạn mình đến chỗ cậu ấy hẹn gặp ngyêu.

    Đi hẹn hò rủ toy đi chi trờiT-T

    Thức giấc sau một đêm nằm mơ thấy Hina-chan chia tay Takemichi:v Bậy khum được nói xui🙂 Tôi nằm mơ linh lắm các bạn.

    Mơ cái gì thì cái đấy thành sự thật=) Gồi hai người mà chia tay hông phải tại tôi nha🙂))

    Lết đi vscn với cái thân thể tàn tạ, thương tích đầy mình.

    Đừng hỏi tại sao🙂 Sau chuỗi ngày xui xẻo ấy thì tôi bị bà Ri đánh cho một trận vì lúc nguy cấp không giúp bả kèm theo đó là phải bưng măm rót nước cho Muto trong phòng y tế.

    Có anh Sanzu ở đấy đếu kêu đâu toàn kêu mềnh.

    Hỏi cái thì ổng spam câu khiến tôi đứng hình" Sanzu vk tao mắc éo gì phải làm những việc này.

    Vk là để cưng chiều" làm anh Sanzu đỏ mặt mà núp trong lòng ổng:v vl anh ơi, yêu vô cái zị đó!

    Chưa cưới luôn á!

    Phát cơm tró zừa zừa thoy.

    Đúng là đội vợ lên đầu:v Thiệt là mệt mỏi.

    Bước ra khỏi phòng ktx đóng cửa lại thật nhẹ nhàng vì nay chủ nhật mấy người kia dậy trễ hơn mọi ngày.

    Bước đến phòng của Tachibana Hinata.

    - Cậu xong chưa Hina-chan?

    - Sắp xong rồi cậu ngồi đợi một chút!

    Ngồi xuống chiếc sofa.

    Uầy~ mềm quá má ơi!

    Kế bên là Ema với một ánh mắt đượm buồn....

    - Cậu bị sao thế Ema-chan

    - À không có gì đâu^^

    Nghi quá ta mà hổng dám hỏi, hỏi sợ người ta bảo mình nhiều chuyện.

    Hina bước lại gần Ema bảo " Sẽ ổn thôi, em đừng lo" Ủa zụ gì zậy._.?

    Hoang mang quá mụi ngừ

    - Đi thôi, Sa!

    - À ừ!

    Tôi không biết thật hay không nhưng tôi thấy trong mắt cậu ấy chả có chút hồi hộp hay vui vẻ nào về buổi hẹn hò này;-; Chắc tôi nhầm!

    Bước xuống ktx là Takemichi đang đợi ở đấy.

    Nhìn cậu ấy có hơi không vui vẻ cho lắm:v Jz nay hai người henn hò mà zui lên chứ hông lẽ tại tôi xuất hiện._.???

    .

    .

    .

    .

    .

    Chúng tôi đi qua khu vui chơi, công viên và nhiều nơi khác.

    Nó sẽ trôi qua một cách yên bình nếu như Hina không tránh những cái thân mật với Takamichi.

    Chúng tôi đang ngồi trong một quán ăn.

    Đồ ăn ngon nhưng...

    Bầu không khí thật âm u○~○ Nên tôi chuồn trước đây!

    - Tôi đi vs nhé hai người nói chuyện vui vẻ!

    - Ơ hướng đó là ra khỏi quán mà?

    Chạy thật nhanh ra khỏi quán tôi bắt gặp Izana đang đi một mềnh.

    - Anh Izana!

    Làm gì ở đây vậy?

    - Đi rình!

    - Wtf?

    - Rình hai người đó đấy!

    Anh thấy dọa gần đây Hina cực quan tâm Ema nên anh hơi nghi ngờ!

    - '-')?

    - Đm!

    Núp lẹ!

    Anh Izana kéo tôi vô chỗ mấy cái cậy nhỏ nhưng đủ che cho thân hình nhỏ nhắn của chúng tôi!

    Hina và Takemichi bước ra với gương mặt hết sức không bình thường....

    - Hina-chan!

    Cậu muốn nói cái gì?

    - Chia tay đi Takemichi-kun!

    Giấc mơ tôi linh quá:v

    - Cậu vừa nói gì vậy!?

    Chẳn phải chúng ta đang rất bình thường sao?

    Chả nhẽ cậu thích người khác rồi?

    - Cậu không hề thích tớ!

    - ý cậu là gì?

    - Người cậu thích là Naoto!

    Tớ biết hết rồi cậu không cần giấu^^

    - Tớ.....

    - Khum sao!

    Dù gì thì người tớ thích là Ema^^

    - Hể!?

    - Dù gì thì nhớ nhá cố gắng cua em chị đấy em rể

    Một cái nháy mắt siêu vui vẻ

    - À...

    ừm em biết rồi thưa chị dâu

    Tôi và anh Izana đang rất hoang mang thôi thì đành giả vờ coi như không có chuyện gì mà bước ra vậy

    - Ờm xin lỗi nha nãy có việc^^

    - Không sao đâu chúng ta đi về thôi, Sa^^

    Tâm trạng thay đổi nhanh vl.

    Éo biết gì luôn.

    Trên đường Hina nói cho Takemichi biết tất vè Naoto.

    Người chị đáng đồng tiền bát gạo là đây:v

    Về ktx phòng ai nấy vào riêng tôi nhắn tin cho hai con người đấy để suy nghĩ cách tỏ tềnh:v

    .

    .

    .

    Đang ngồi trên ghế sofa "Takemichi-kun" Nghe xong Takemichi vội ngước mặt nhìn trước mắt là một khung cảnh làm anh chảy cả máu mũi=) Naoto đang mặt chiếc áo sơ mi trắng của anh và éo mặt quần luôn.

    Ai mà chịu nổi hả em=)

    - Cho em mặt tạm quần áo của anh được không, Takemichi-kun?

    - À em cứ tự nhiên?

    - Anh bị gì mà chảy máu mũi vậy?

    Ngây thớ quớ

    - Không có gì đâu^^ Tối rồi đi ngủ thôi!

    - Nay em ngủ với anh được không ạ?

    - Kh-

    - Đi mà:<

    Naoto đang dùng sự kawaii của mình để thuyết phục Takemichi.

    Muốn ôm quá à mọi người🙂

    - Được rồi!

    Nhớ mang theo gối!

    - Vâng

    .

    .

    .

    Không gian yên tĩnh riêng coan người nào đó vẫn còn thức vì crush đang ngủ ở kế bên.

    Cứ lâu lâu thì lại ôm anh mặc dù anh cố lấy ra nhưng sợ crush thức nên đành nằm yên để ẻm thích làm gì thì làm.

    Vì chỉ mặt một chiếc áo sơ mi nên đùi trắng nỏn, nuột nà của em lộ ra tất làm Takemichi muốn nổ tung.

    Trong đầu đọc câu thần chú" Phải nhịn, phải nhịn,...."

    Nhắm mắt lại ôm em cố gắng ngủ để kìm chế mà không ..... em=)

    [Tối vl]

    ---------------------------------------------------------

    Anh= Takemichi

    Em= Naoto

    ---------------------------------------------------------

    Sáng sớm thức dậy trên chiếc giường êm ái.

    Đưa tay qua lại tìm thứ gì đó.

    Em chợt tỉnh lại thì phát hiện mình ốm rồi🙂[Logic] Bên cạch giường là một tô cháo và thuốc.

    Ting!

    Dòng tin nhắn của anh hiện lên " Anh xin nghỉ cho em rồi!

    Ăn ong thì ngủ đi đừng có cố lết đi học" Em vui sướng xém nữa hét lên như con đin.

    Lại thêm tin nhắn nhưng lần này là của chị em với 7749 câu hỏi thăm.

    Và thêm một thứ khiến em ngạc nhiên chị và anh đã chia tay còn bảo em cố mà của anh nữa!

    Như một món quà em zui lắm.

    Ai mà biết được rằng em cũng thích anh, thích anh rất nhiều.

    Thích từ cái nhìn đầu tiên nhưng anh lại thích chị của em mất rồi!

    Em rất vui vui cực!

    Hết niềm vui nài đếm niềm vui khác!

    Hôm nay là một ngày tuyệt zời!

    Ăn cháo xong ngủ.

    Hết

    ---------------------------------------------------------

    Ở nơi nào đấy....

    - Khi nào định tỏ tình đây em rể!

    Chị tỏ tềnh Ema rồi đấy!

    - Cứ từ từ hông nên hối như thế Hina-chan!

    - Hôm nay tớ sẽ tỏ tình!

    - Thật?

    - 100% Giờ thì giúp tớ nghĩ cách đi!

    - Oke!

    ---------------------------------------------------------

    À nhon tôi chỉ muốn hỏi nên để Takemichi tỏ tình Naoto kiểu gì?

    Có nên viết H không vì Naoto còn nhỏ với cả tôi chưa viết bao giờ(X_X;)

    Khum hay hãy nói:3
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    7.


    Takemicchi là một con lươn.

    Bảo học xong toe tềnh mà đã mấy ngày rồi ch làm:V Hiện tại đang là giờ ra chơi.

    Đang ở trên sân thượng hóng gió và hối thúc con lươn này-_-

    - U là trời!

    Takemicchi-kun khi nào cậu mới tỏ tình Naoto đây hả?

    - Từ từ tớ sợ ẻm từ chối!

    - Sợ gì tầm này hổm tớ có hỏi Naoto có thích cậu không em ấy bảo có một chút í!

    - Thật?

    - 100%

    - Nhưng.....

    - Nhưng quài zị!

    - Có chiện gùy đấy?

    - Mì Cay ơi giúp!

    Tôi chạy lại ôm Mikey và bắt đầu than thở'-')

    - Có vậy thôi á hả?

    - Chứ còn gì;-;

    - Dduj xong tỏ tềnh🙂))

    - Wtf!?

    Naoto còn nhỏ má ơi:v

    - Tuổi tác gì tầm nài=) Cần tao chuốc thuốc khum🙂?

    - Dẹp đuy má:v

    - Ờ

    - Ủa mà sao lên đây chi?

    Đô ra ken lươn đâu?

    - Tao giận Ken-chin òi!

    - Lại gì nữa:v?

    - Ken-chin tự nhiên la tao;-;

    - Zừa!

    - Kẹc bẹn bè dell an ủi nhau mà c9fn nói zậy đóa•-•

    - Gùi xen lũi!

    - Đi chơi hem=)

    - Cúp học?

    - Ừ!

    Đi khum em rể?

    - Đi chứ anh dâu=) Takemichi-kun đi khum?

    - Đi┌(๑ʘ∀ʘ)┘

    .

    .

    .

    Đi chơi thì zui đấy nhưng có một thanh niên cứ mang gương mặt ủ rủ làm chúng tôi tự dưng mất hứng vl!

    Mikey kéo toy đi từ nơi nì tới nơi khác.

    Sắp chóng mặt chết rồi a@-@

    Chỗ chúng tôi đứng hiện tại là một cửa hàng bán quần áo.

    Hina-chan định cho Naoto mặt để rù quyến Takemicchi:v Người chị tốt=)

    - Mài không định mua cái gì à Sa?

    - Tôi bận suy nghĩ cách tỏ tềnh Naoto hộ Takemicchi-kun!

    Mà cậu không xưng hô mày, tao là không được à?

    - Tỏ tình đại đi nghĩ gì nữa!

    Không bso giờ nhá!

    - Mua xog rồi đây!

    Đi ăn ha^^

    - Oki, Hina-chan!

    Tôi được Mikey chở còn Hina thì sao🙂 Tất nhiên là mượn xe của Takemicchi nhưng thay vì để Takemicchi chở thì cậu ấy lại chở Take=).

    Ngược đời ghê luôn🙂( Và đang chạy cmn đua với Mì Cay:v Takemicchi đang ngồi sợ hãi còn toy thì ngồi hít hà khum khí và hóng gió.

    Vì đã quá quen rồi đợt nào đi xe chung cũng chạy đua làm muốn rớt ra khỏi xe luôn.

    Có lần toy bay ra khỏi xe thật các bạn ạ rồi sau đó bị xe hôn nốt (^._.^)ノ

    - Nè Takemicchi!

    - Chuyện gì vậy Mikey?

    - Nhắm nằm trên nổi khum?

    - Nổi😛

    - Takemichi-kun có làm gì Naoto thì nhẹ nhàng thoy nhen=)

    - Hảo chị gái tốt Hina-chan=)

    - Quớ khen🙂 Tớ biết tớ tốt sẵn rồi=)

    - Lạy luôn!

    MÁ!!!

    Vù!!!

    Hai kon người này phóng với tốc độ tối đa làm tôi muốn pay màu.

    Thật sai lèm khi ngồi sau xe Mikey;-; Takemicchi đang ngồi hết hét rồi khóc.

    Hình tượng anh top mạnh mẽ sụp cmn đổ:v

    Sau chục phút hai người ấy đua xe cuối cùng cũng về ktx.

    Takemicchi ói quá trờn, ba chúng tôi thì ngồi cười🙂 Bạn tốt=)

    - Ổn khum Takemicchi-kun🙂?

    - Không ổn@-@

    - Há há há, có vậy cũng sợ nữa

    - Chứ cậu nghĩ chở người ta mà phóng xe nhanh như vậy không sợ sao được hả Mì Cay!

    - Takemicchi yếu đúi thía sao làm top được=)

    - Chứ cậu mạnh lắm đấy sao làm bot thế=)

    Hai đứa cứ khịa qua khịa lại như vậy rồi chuyển sang đánh nhau tới 7h tối.

    Hai con người kia chỉ biết thở dài rồi còn hóng cùng bịch bắp ran trong tay.

    Rồi đột nhiên Draken tới=)

    - Mikey, tao xin lỗi vì la mày!

    Draken ôm Mịey từ phía sau

    - Đm buông tao ra!

    [ Khoái rồi còn bày đặt]

    - Mày đừng giận nữa!

    - Ứ thích đấy!

    - Mày chắc chưa?

    - Chắc!

    Á đm mày làm gì vậy!

    Draken vác Mikey lên rồi vỗ mông Mikey đi lên trên phòng ktx còn làm gì thì khum biết=)

    - Đm, cứu tao!!!

    - Cứu chuyện gì???

    - Ngu!

    - Đi lên phòng Naoto thui Sa!

    - Oki Hina🙂

    Chúng tôi thẳng tiến lên phòng Naoto còn Takemicchi, Hina-chan bảo lát mới được lên.

    Lần đầu tiên lên phòng của Naoto với Takemicchi cảm thấy hơi run vì nó ở cuối dãy sợ ma dí quá!

    - Naoto, chị tới chơi nà!

    - Nee-san tới có gì không ạ?

    - Cho em cái này nà:3

    - ???

    - Thấy seo em?

    - Nó hơi mỏng.... em nghĩ là không mặc đâu!

    - Cứ thử đi đã:3

    - Em đi tắm nữa hơi lâu í

    - Khum sao^^

    Naoto bước vào nhà tắm còn tôi chả hiểu chuyện gì cả._.

    - Tôi khum hiểu?

    - À thì tớ mua để cho Naoto mặc rù quyến Takemichi-kun như đã nói ở tiệm=)

    - Á đù!

    Zậy luôn🙂

    - Nói nghe nè!

    - Hửm?

    - Naoto thằng bé yêu Takemichi-kun á🙂

    - Thiệt là tuyệt zời🙂

    Hina-chan bỏ một viên thuốc vào trong ly nước và đưa cho Naoto ở trong phòng tắm uống.

    Thuốc gì thế nhả?

    - Đi về thôi Sa^^

    - À uk!

    Tôi nhẹ cất nước quay về phòng, pingf khóa cửa mà tôi quen đem chìa khóa:v

    - Mikey mở cửa!

    - Mikey đang bận không mở được!

    - ah!

    Wtf._.

    Tiếng gì zậy!?

    Tiếng rên à?

    Của ai zị?

    Ai rên đấy?

    Trước khi kịp loading tai tôi đã áp sát vào cửa và nghe thấy....

    - Lỡ c-con S..a ah ngh..e được ưm th..thì sao ah~"

    - Nó nghe thấy rồi!"

    - Ah hức ch-ch..ậm lạ..i hic!"

    ............

    Duma hai đứa bây làm gì nhau zậy?

    Chưa 18 mà?

    Nhưng toy thích=) Cứ típ tục ngồi đây nghe coi🙂))

    ---------------------------------------------------------

    Anh= Takemichi

    Cậu= Naoto

    Tui thấy cách gọi như này hẹp hơn

    ---------------------------------------------------------

    - Naoto, em đâu rồi?

    - Em đang tắm!

    - 7h rồi mà em còn tắm à Naoto?

    - Em thấy hơi nóng ạ!

    Bước tới phòng nhảy một phát lên chiếc giường thân yêu.

    Nghĩ cách xem làm thế nào để tỏ tềnh cậu [ Tỏ tềnh đại đi.

    Ulatr] Nằm được một lúc thì anh ngủ mọe rồi.

    Cạch!

    Cậu bước vào anh đã quên khóa cửa.

    Nhảy đè lên người anh lèm anh thức giấc.

    Takemicchi nhìn về phía con người đang nằm trên người mình mà xém bất tỉnh nhân sự.

    Naoto đang mặc chiếc áo sơ mi trắng rất mỏng làm lộ ra hai đầu ti cương cứ do bị người chị yêu dấu của cậu chuốc thuốc, cùng với chiếc quần ngắn hơn đùi cậu.

    Cộng thêm gương mặt đang đỏ ửng với hơi thở nặng nhọc làm anh nứng [ Viết tới đây tôi thấy hơi ghê].

    Cảm thấy có gì đó sai sai anh lên tiếng hỏi

    - Naoto, em bị gì vậy?

    - Giúp em ha~ Nóng quá Takemichi-kun~

    Cậu bị chuốc nhưng khum biết ngây thơ ghê:v

    Điệu bộ của cậu bây giờ làm anh nứng càng nứng hơn[ Tui éo dám nhìn nữa] .Nhưng anh còn tỉnh táo và kiên nhẫn để khum đè cậu ra.

    Mỡ dâng tới miệng mà chê😛

    - Naoto e....

    Chưa nói hết câu cậu đã đè anh xuống và hôn.

    Một nụ hô vụng về vì cậu chưa có một mối tình nào và còn nhỏ.

    Nhưng sức cậu làm sao bằng sức của anh.

    Anh nhanh chóng làm chủ được tình hình.

    Lật người cậu lại ấn gáy cậu để đưa lưỡi vào xong sâu hơn.

    1 2 3.

    Sau 3 phút chái lưỡi thì cậu cũng hết bà hơi vỗ nhẹ lưng anh để ra dấu.

    Anh thấy thế cũng luyến tiết rời khỏi môi cậu không quên cắn nhẹ rồi để kéo ra sợi chỉ bạc huyền cmn thoại

    - Ha~ Takemichi-kun em nóng ah~ Giúp em~

    Thoy chơi ngu rồi em ơi.

    Xin cầu phúc cho Naoto qua khỏi🙂

    - Sẽ hết nóng ngay thôi~

    Takemicchi giở giọng điệu biến thái.

    Ai zị?

    Đây đíu phải Take mà toy biết🙂

    - Ah!

    Anh cắn nhẹ vài tai cậu.

    Sau đó trượt xuống cắn xung quanh cổ cậu đến bật cả máu làm cậu đau đớn kêu lên [ Tội con tui] Nhẹ nhàng cỡ áo cho cả hai rồi vứt sang một bên, quần của anh vẫn được giữ lại nhưng quần của cậu thì không anh mới biết cậu không mặt quần trong vội bóp mông cậu một cái thật mạnh=) Cơ thể cậu phơi bày ngay trước mắt anh làm cậu đỏ mặt ngại ngùng nó khiến anh bật cười trước sự đáng yêu cảu cậu.

    - Anh cười cái gì ha~

    - Sao em lại đáng yêu như thế chứ?

    - Anh im đ- ah!

    Anh như con hổ (fake) đói ngậm lấy rồi liếm mút một bên đầu ti.

    Bên còn lại được anh dùng tay xoa nắn, tạo đủ hình dạng.

    Tay còn lại cũng éo rảnh mà mò xuống cầm lấy cậu bé của cậu tút lên tút xuống làm cậu rên không ngừng dù có mím môi

    - D-dừng ưm l..ại đi ah~

    - Em rên như vậy thật sự muốn dừng~

    Gia tăng tốc độ.

    Khoái cảm dòm dập làm cậu rất nhanh mà bắt ra.

    Tranh thủ thời cơ trêu cậu một chút.

    - Sướng vậy à?~

    Lại cái giọng biến thái ấy

    - Anh im đi hic!

    Cậu khóc rồi còn đâu Naoto nghiêm túc thường ngày.

    Giờ chỉ còn một Naoto đang bị Takemichi 'ăn hiếp'.

    Thấy mình trêu hơi quá anh ríu rít xin lỗi.

    Nhưng cậu giận dỗi anh rồi ứ thèm nhìn mặt anh nữa.

    Hai chiếc má phòng lên nhưng con nóng làm má cậu đỏ hơn mọi ngày trong rất rù quyến theo góc nhìn của Take.

    Làm anh chỉ muốn ..... cậu=)

    - Ah!

    Anh đã cho hai ngón tay của mình vào trong cậu.

    Cho thêm một ngón tay nữa vào để nới lỏng vì đây là lần đầu nếu không anh đã cho vào tất rồi:v Nó khiến cậu đau, nước mắt sinh lý bắt đầu chảy.

    Làm anh xót nhưng không thể bỏ giữa chừng được.

    - Dừn..g l-lại đi ah~ Takemichi-kun~

    - Ơ

    Nói rồi anh dừng thật=) Để lại cho cậu một vàn dấu chấm hỏi nhìn anh.

    Nhìn mặt anh vậy thôi chứ đang cười trong bụng rằng lát nữa sẽ có người cầu xin mình=)

    - Giúp em~

    - Khi nãy có người bải anh dừng lại mà^^

    Một nụ cười tươi rói:v

    - Ư hức giúp em đi mà~

    - Cầu xin anh đi~

    Duma thằng biến thái

    Cậu không biết làm thế nào.

    Chợt nhớ ra người chị hiền lành đã chỉ em cách này để rù quyến Take nhưng em ngại lắm làm hăm đuọc cái đội quần còn chưa hết quê.

    Nhưng bây giờ thì khác cơ thể em bắt đầu đòi hỏi được con người trước mặt nên khum còn cách nào khác....

    "Đành thôi, sẽ ổn thôi" lấy hơi thật sâu rồi thở ra nhẹ nhàng.

    Em tách hai chân của mình ra lấy tay banh hậu huyệt nhỏ bé ấy để ai đó thấy... và em không biết em đang tự dâng mình cho....

    - Giúp em đi mà ah~

    - Chắc chứ~

    Nói vậy thôi chứ anh nhịn đíu nổi rồi🙂 Anh kéo khóa quần lôi con hàng khủng đã cương từ lâu ra đặt trước cửa hậu huyệt làm Naoto hoảng từ từ cho vèo trong

    - Không v..ừa hức đ-đâu ah s-sẽ ưm r...ách mất hic

    - Anh làm em đau à xin lỗi em~ nhưng anh không ngừng được~

    Anh thúc thật mạnh vào trong cậu rất nhanh cậu đã ra thêm một đợt nữa.

    Lại giở trò trêu cậu.

    - Sướng không?~

    - K-hông ah~ hức

    - Không sướng thật à?

    Hửm~

    - S-sướng ah~

    Dù có đau nhưng cậu cũng phải công nhận là nó sướng~

    Nghe được câu trả lời anh bắt đầu ra vào nhanh hơn bên trong cậu.

    Lực càng ngày càng tăng khiến cậu đang tự hỏi người trước mặt có còn là anh của thường ngày hay không?

    Tất nhiên là không~ Được ..... người mình yêu thì kìm sao được.

    Nói thì nói vậy thôi chứ cậu đang rất hưởng thụ nha~

    - Ah~ Chỗ đ..ó ah~

    Cậu ửng người cong lên rên lớn

    - Ra là ở đây~

    Anh tìm thấy điểm nhạy cảm của cậu thúc thật nhanh và mạnh vào đấy khiến cậu khóc lóc cầu xin ngừng lại

    - Đ-ừng hức dừ-g lạ..i đi ah~

    - Chả phải em đang sướng sao?

    - Không ah!

    Cậu chuẩn bị ra thì anh đột nhiên chặn lại.

    - Em ra nhiều rồi~

    - Kh..ông ưm~ Ch-cho e..m ra ah~

    - Nói Daddy cho em ra đi~

    - Kh-ông hức!

    Tốc độ lại gia tăng cậu bé khum được ra cảm thấy khó chịu đành phải nói mấy từ xấu hổ ấy làm cậu phân tâm.

    Anh nhíu mài thúc thật sâu vào bên trong.

    - Nghĩ gì đấy?

    - Kh..ông ah~ ch-chậm thô..i hức

    - Không!

    Khó chịu vì trước sự ngoan cố của cậu anh thúc nhanh hơn mạnh hơn khiến cậu như muốn nổ tung

    - D-daddy ch..o ưm e...m r-ra ah~

    Anh buông tay ra coi như phần thưởng cho cậu.

    Rồi cũng bắn vào trong cậu luôn.

    - Em damdang thật đó~

    Trêu nữa

    - Đừng trêu em nữa ah~ bế em vào nhà tắm

    Cậu nghĩ anh sẽ dừng lại nhưng éo.

    Anh lại đâm vào cậu một lần nữa.

    Không biết anh đã làm bao nhiêu tư thế, bao nhiêu hiệp chỉ biết líc anh dừng lại đồng hồ điểm 4h.

    Lúc anh bắt đầu công chiện là 7h30•-•

    ---------------------------------------------------------

    Hay sai chính tả lười kiểm lại

    Toy là một kon ngu Văn

    Lần đầu tiên viết h nên khum có kinh nghiệm

    Khum hay hãy nói:3
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    8.


    Hôm qua vừa có một trận mưa kéo dài từ khuya tới sáng.

    Khắp nơi đều nghe thấy tiếng những giọt mưa nặng trĩu ấy.

    Tạo thành nhiều vũng nước [ đứa nào xui vấp vô vũng nưới t cười ẻ], giọt nước động trên lá bắt đầu rơi xuống.

    Những tia nắng nhẹ nhàng chiếu vào mặt người đang say giấc kia.

    Khẽ mở mắt định lấy chăn che đuy thì cơn đau từ eo không biết từ đâu ra truyền đến làm cậu bừng tỉnh [ Toy thấy hơi dài dòng._. ] Ngồi dậy một cách mệt mỏi.

    Nhìn sang chiếc đồng hồ thì trưa bà rồi.

    Trong đầu cậu đang nghĩ "Không biết nghỉ học nhiều có bị chửi không ta?"

    Nhẹ ngàng bước xuống giường thì cậu đột nhiên ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo.

    Trong não đột nhiên xuất hiện một số hình ảnh khiến cậu đỏ mặt😛

    - Ah!

    Đợt này có đội quần cũng không dám nhìn mặt anh ấy nữa><

    - Em đi được khum?

    - Dạ không ạ!

    - Ò

    Đi xuống nhà bếp hăm tô cháo mà Hina-chan đã nấu sáng nay.

    Đem lên phòng cho Naoto ăn.

    Ẻm ăn một cách từ tốn mặc dù đang đói.

    Hay thế em

    Ăn xong thì cho ẻm uống thuốc.

    Đỡ ẻm đi tắm rồi cho ẻm đi ngủ🙂

    Takemicchi là đồ độc ác hành ẻm cả đêm rồi thằng pé sốt luôn:v

    Tung tăng đuy đến lớp vì giờ ra chơi nên khum sợ🙂 Bước xuống căn tin cái nhẹ nòa.

    - Hú!

    Hina-chan, Ema-chan^^

    - Chào cậu!

    - Cậu khum chào tớ à?

    - Tôi quên.

    Chào Takemicchi-kun

    - Naoto sao rồi?

    - Ngủ rồi!

    Cậu lo mà tỏ tềnh đuy!

    Cướp trinh đít con nhà người ta mà éo thèm tỏ tềnh là thế lèo hẻ?

    - Tớ...

    - Tỏ tình đại đi!

    - Yo Mì Cay.

    Đêm qua kịch liệt hen🙂

    - Kịch liệt qq🙁 Dell đi được luôn!

    - Há há há...

    Zừa!

    - Kẹc.

    Bố xiên mài!

    - Phải xem là bạn đi được không đã🙂

    - Fuck!

    ---------------------------------------------------------

    Anh = Takemichi

    Cậu = Naoto

    ---------------------------------------------------------

    Lại một đêm yên tĩnh.

    Cậu đang ngủ say sưa trên chiếc giường của anh.

    Mùi hương của anh là thứ khiến cậu dễ chìm vào giấc ngủ nhất.

    Bỗng có một thứ gì đó ôm lấy cậu vào lòng.

    Hoang mang các thứ.

    Cậu cố vùng vẩy quay người lại xem là ai thì cánh tay ấy siết chặt lại.

    Một giọng nói ấm áp quen thuộc đối với cậu cất lên.

    - Naoto là anh!

    - Takemichi-kun;-;

    Anh thả lỏng tay ra.

    Trong thâm tâm cậu đang la hét dữ dội.

    Mặt bắt đầu đỏ lên.

    Muốn đội cái quần cho đỡ nhục mà hổng có cái nào.

    Còn anh thì đang phì cười thì thầm vào tay cậu.

    - Lời hôm qua có tính không?

    - Lời hôm qua?

    - Quên rồi à

    - ???

    - Em đã bảo yêu anh lúc đ-

    Cậu quay qua lấy tay bịch mồm anh lại với gương mặt đỏ bừng

    - Anh đừng nói nữa!

    - Ngại^^

    - Ah!

    Anh lấy tay sờ mông cậu.

    Làm mặt cậu đỏ càng thêm đỏ.

    Buông tay của mình ra để lụm cái tay của anh ra.

    Anh liền hôn nhẹ lên môi cậu.

    Một cái hôn lướt qua như gió nhưng đủ làm cậu muốn chui xuống hố vì ngại🙂(

    - Anh yêu em!

    - Hả!?

    - Anh yêu em!

    Làm người yêu anh nhá?

    - Em cũng yêu anh\\\\

    - Vậy....

    - ???

    - Làm một nháy không?

    - Hả Σ(゜゜) KHÔNG!!!

    - Muộn rồi^^

    Anh ngay lập tức đè cậu mà hành sự...

    ---------------------------------------------------------

    Dạo này tôi lười quá mấy pác ạT-T
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    9.


    Hôm nay, sẽ là ngày hết sức bình thường.

    Rất bình thường là chuyện khác.

    Khi mặt trời chưa thức dậy.

    Những làn sương còn chưa tan hết.

    Người con gái bước đến bên chiếc giường nên người kia đang say giấc và...

    CHÁT!!!

    Vâng đếch ai khác ngoài bà Ri.

    Bả tát tôi vài cái rồi cho toy ăn chảo.

    Cái mặt của tôi muốn hủy dung luôn dưới tay bả.

    Wtf chị ಡ ͜ ʖ ಡ em đã làm gì sai?

    Bộ nhẹ nhàng một chút là chớt người à?

    Chưa được 5h nữa đó má:v Không ngủ thì thoy đi để cho người khác ngủ nữa chứ!

    Lời chỉ dám nói trong lòng, mình mà lỡ mồm thôi là xuân nài kon khum zìa.

    - Đi vscn nhanh lên!

    Trước khi tao đập mày!

    - Ớ!

    Ch-

    Chưa kịp nói bả đã đá đít toy đi vscn.

    Không cho tôi ăn mà lôi tôi tới phòng nào đấy.

    Hình như là phòng thí nghiệm.

    Làm gì zậy trời?

    Định giết người à?

    Linh cảm khum lành nài.

    Cố gắng thoát ra nhưng không may bị bả đánh ngất.

    Lúc tỉnh lại chỉ thấy bả đang làm gì đấy ai biết🙂

    Sau vài chục phút nói thẳng ra thì nó 9h mọe rồi.

    May hôm nay chủ nhật chứ không lên hiệu trưởng ngồi uống trà ăn bánh free rồi.

    U là trời nhờ chị mà em phải lên phòng hiệu trưởng hơn ngàn lần.

    Nhiều hơn số lần em đi học nữa.

    Tối em mách mẹ nè.

    ĐỒ CHỊ TỒY!

    Lại qua vài chục phút.

    Bả đi lại chỗ toy đưa ba lọ thuốc trước mặt.

    Trắng, đen, vàng.

    Bắt tôi chọn, vì là một người simp màu đen nên tôi chọn lọ màu trắng à nhầm..

    đen mới đúng.

    Rồi bả bảo" Uống đi em!

    " bonus thêm nụ cười tỏa nắng.

    Không muốn uống cũng phải uống, không thì bả quách tôi bờm đầu.

    - Uống lẹ đi em!

    Không chị đấm mày^^

    Shit!

    Có ai như bà không?

    Ép người quá đáng.

    Lưỡng lự không biết uống vô có chớt khum thì... bả giật cái lọ trên tay tôi rồi thồn vô họng toy:v Muốn đột quỵ luôn với bà luôn á.

    Theo phản xạ tôi nuốt hết, còn một xíu thì sặc dính vô chiếc áo trắng tinh._.

    Giặt kiểu giề?

    Vì quá sợ hẽi nên tôi nhắm mắt lại.

    1 2 3.

    Mở he hé mắt tra thì thấy bả đang cười như điên.

    Trời ơi!

    Pay mịa cái nết rồi kìa chị!

    - Yes!

    Thành công rồi bama ơi!!!

    - Quét tờ phét chụy?

    Hoang mang quá!

    Nhưng phải cố tỏ ra bình tĩnh khum bả lại chửi.

    Gãi đầu thì sờ trúng cái tai mèo, nani!?

    Nhìn xuống thấy nguyên cái đuôi.

    Vô lý chữ y nóa kéo dài.

    Rồi xong hiểu luôn.

    Bả luôn làm mấy cái éo được bình thường.

    Đậy nắp hai lọ kia lại đưa cho tôi. ???

    Thà ở cùng lũ kia còn hơn ở với chụy á.

    - Đưa em làm gì?

    - Cho ai uống đi.

    Chị đếch biết!

    Rồi bả xách đuôi toy xuống căn tin.

    Vừa bước vài trong đã gặp ngay mấy tô cơm tró siêu to khủng lồ.

    Người rắc dell ai khác là chính là 'anh trai yêu dấu' của tôi cùng với anh dâu.

    Kế đóa là cặp BajiFuyu cũng phát cơm tró éo kém cạnh gì.

    Thiệt luôn hả trời.

    Xách em xuống đây để em ăn rice dog à?

    Bước đến chiếc bàn gần đó.

    Akane-san kìa....

    - Ri

    - Akane-san đỡ lâu chưa?

    - Không lâu lắm đâu^^

    - Vâng

    Bả vừa bảo gì cơ!?

    Vâng???

    Wtf, có phải chị Ri không zị?

    Xuống mười mấy năm lần đầu nghe bả nói chữ vâng đấy.-.

    Tình ew làm mờ kon mắt.

    Dau ma!

    Cơm tró gì lắm thế.

    - Em đang fa nha.

    Cơm tró ít thôi!

    - Loại như mày chó nó yêu nhá🙂

    - Như qq... fa cho sang UwU

    - Éo nói với mày nữa!

    Ế là cái tội à!?

    Hay sao mà cứ khịa em thế?

    Xách cái đuýt lên chạy về ktx.

    Ủa!

    Sao hổng có ai hết vậy?

    Tui cô đơn quá.

    Ba chấm...

    Vứt hai cái lọ lên bàn nà, đi tắm kái.

    Thật là toẹt zời UwU Rồi nên vứt cái áo khum?

    . . .

    - Hừm...

    Lọ gì đây?

    Kazu biết khum?

    Cằm trên tay lọ màu trắng lên mơ nắp

    - Izana đừng cầm lung tung!

    - Uống thử hông, Kazu🙂?

    Một hơi hớt bờ cái lọ:v

    - Bớt chơi ngu lại đi ạ!

    Xin caim ơn=="

    Từ nhà tắm bước ra đã thấy hai lọ thuốc nằm lăn lóc lên sàn._.

    Trên sofa là hai pé mèo dạng người cực cute.

    Một pé m3 có hình xăm ngay cổ, còn pé kia m2 da milo tóc trắng....

    Khoan=) sai sai à nha🙂 Đm, đừng bảo!

    - Đm!

    Cái qq jz!?

    - Đã bảo là bớt chơi ngu đi rồi mà đếch nghe!

    - Ai biết được!!!

    - Kiểu này làm được giề:v

    - Tora-kun?

    Izana-san?

    - Sa cậu cũng có tai và đuôi à?

    - Hai người đã uống lọ trên bàn rồi hả?

    - Ừ!

    - Bà Ri làm á!

    Em là người đầu tiên bị bả ép uống nà🙂

    - Gòi ăn shit luôn!

    - Đã bảo mà không nghe thiệt chứ🙁)

    - Đau!!!

    Có ai đó vừa đấm tôi thì phải?

    - Mày đã làm gì Izana!?

    Thứ simp vk!

    - Tôi làm gì đâu._.

    - Vậy Izana ở đâu?

    - Kia kìa!

    Tôi chỉ tay về phía kon người đang ngồi trên sofa kia.

    - Iza-

    Shit!

    Kakuchou chảy mọe nó máu cam.

    Thiếu nghị lực vc

    - Bưng vợ của bạn đuy đuy=="

    - Izana, anh ổn không?

    - Ư~ Anh khum biết oa

    Ảnh đang giả vờ đáng thương khi nãy còn cười vui lắm mà ಡ ͜ ʖ ಡ?

    Kakuchou bế Izana lên cạp vào má ảnh một cái.

    Nề không khí thật là màu hường.

    Rồi dẫn nhau đi ăn.

    Tora thì mặt đen như đít nồi.

    Thui thì đi tìm bọn kia vậy.

    - Đi thoy Tora-kun!

    - Đi đâu?

    - Tìm lũ kia chơi🙂

    - Ừm

    Cho phép mị bế pé Tora nhá mấy chế.

    Bế Tora đuy tìm lũ kia thì tôi cảm thấy đấy là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời nài._.

    Chúng nó phát cơm tró 24/7 hay gì í:v

    - Yo!

    Bị gì đấy?

    - Bị bà Ri cho uống thuốc độc!

    - Vãi

    - Ai kia?

    Chifuyu tranh thủ véo má pé Tora

    - Tora í🙂

    - Ỏ!

    Cute zạ

    - Đừng véo má tao!

    - Lời nói éo hẹp với cái ngoại hình chút nào:v

    - Fuck!

    - Izana cũng bị nữa á!

    - Cho tôi bế tí được khum Sa?

    - Tự nhiên đuy bạn🙂

    - Tao cũng muốn bế!

    - Tao nữa!

    - Tao éo phải mèo ok!

    - Ủa hổng phải bây giờ mày là mèo hả?

    - Sa kìa sao mày không bế đi!

    - Nó có nhỏ lại đâu!

    Vô lý vừa thoy!

    - Mày mới vô lý!

    Tora quạo rồi!

    Cào tôi một đường rồi nhảy ra khỏi vòng tay của tôi.

    Tiết ghê🙂(

    - Dell có bế gì hết!

    - Nói đại đi!

    Tao thừa biết là mày chỉ cho Taiju bế rồi!

    - Thứ dại trai🙂

    - Chắc tụi bây hông dại í=)

    Vâng thì đám đấy không biết là người nào đấy đã nghe thấy.

    Tai đỏ lên vội bước đi trong im lặng.

    Kéo xuống căn tin ăn thoy đói vkl.

    - Alo!

    - Gì zậy má!?

    - Chúng mài éo phát cơm tró là éo được à!!!

    - Đếch biết mọe gì hết!

    - Duma!

    - Lo Kiếm bồ đuy!

    - Tao còn nhỉ nhá!

    - Chuyển cách xung hô rồi à!

    - Lịch sự chúng mài có chịu đâu🙂

    - Ai biết gì đâu🙂))

    - Thui bạn im đi!

    Tôi hiểu bạn quá mà=)

    - Hệ hệ hệ

    - Cười rớt cái nết rồi kìa Mikey

    - Keme tao!

    Đồ Kazu lùn tịt=)

    - Đmm!

    Tao mà trở lại là tao cao hơn mày đấy!

    - Đỡ tới lúc đó đã!

    Chúng tôi trong tình trạng....

    Hai đứa ngồi ăn cơm tró vừa khịa [ Cà khịa, cà khịa, ai cx mê cà khịa ] nhau với lũ có bồ kia.

    Tức mà không nói nên lời.

    .

    .

    .

    - Ài!

    No ghê luôn!

    - Tao thấy mày với thằng Sa chuẩn con lợn í Mikey🙂

    - Tao cho mày một cước giờ Baji!

    - Ôi bạn ôi!

    Mình xin nhắc lại đợt thứ n là TÔI LÀ CON GÁI, TRAI QQ BẠN!!!

    - Gắt zữ=)

    - Có đứa con gái nào ngồi trong lớp cứ gác cái chân lên bàn như mày không🙂

    - Ủa seo mày biết???

    - Nguồn cung cấp: Kazutora🙂

    - ....

    - Nay tụi tao đi hẹn hò mày trong Tora nhé Sa?

    - Oke!

    - Tao dell phải em bé!

    - Ai mà biết được=)

    - Bạn bè như qq gì dậy á!

    - Mới biết là bạn sai rồi

    - Hảo bạn bè🙂(

    - Ơ khoan!

    - Jz Sa?

    - Có việc luôn òi🙁

    - Rồi ai trong thằng Kazu:^?

    - Để chị trong cho UwU

    - Bà đâu ra zậy bà nậu Yuzuha?

    - Bớt bà này bà nọ đi nha.

    Người ta còn trẻ.

    - Khum bớt được!

    - Có người sẽ trông Kazu nên khỏi lo=)

    - Ai?

    - Taiju nhá🙂

    - Shit!

    Sao lại là ổng?

    - Tạo cơ hội cho anh dâu tôi gàn gũi với ổng

    - Ái chà chà!

    Em rể vip đấy Tora-kun

    - Im đi!

    Mặt đỏ lên rồi so sánh với màu đỏe nèo

    - Cứ zị đuy ha!

    - Oke

    - Ủa mà ổng đang ở đâu!?

    - Nhà

    ---------------------------------------------------------

    - Anh Taiju ới!

    - Con điên nào đây?

    - Anh nỡ lòng nào...

    - Nỡ!

    - Hảo anh em

    - Anh em nhà nài tht thú zị🙂

    - Ai đây?

    - Anh anh ơi ổn khum?

    Taiju xịt máu mũi khi biết pé id là Tora.

    Nghị lực của mấy anh top bay đi đâu rồi trời ơi:v

    - Này Yuzuha, Taiju bị gì vậy?

    Ngiêng đầu quay qua hỏi.

    Biểu cảm hết sức cute.

    Hựa, bà Yuzuha cũng bay luôn.

    - Lạ ghê!

    - A khụ!

    Rồi mày có chuyện gì muốn nhờ?

    - Sao biết hay zị🙂?

    - Mày có bao giờ gọi tao là anh đâu trừ khi có chuyện cần nhờ!

    Hảo em gái là đây🙂

    - Tính nhờ anh trông pé Kazu nà!

    - Sao mày không làm đi!

    - Tạo cơ hội cho anh mà!

    -???

    - Xạo vừa thôi!

    Mày đi hẹn hò với Senju chứ giề!

    - Ahuyhuy!

    Pye nhá^^

    . . .

    - Nhìn gì?

    Ai lại ăn nói cuk suk với pé đáng ew thế nài hả anh?

    - Không có gì đâu thưa thầy

    Lễ phép vc🙂

    - Khi nào thuốc hết tác dụng?

    - Không biết ạ!

    - Ừ

    ---------------------------------------------------------

    Bí quá nên tua, các bạn có thể tưởng tượng cảnh ăn chung, ngồi chung, được bế pé Tora và đôi lần xém nữa pay liêm sĩ của Taiju vì độ cute của pé Tora-kun :3

    ---------------------------------------------------------

    Tối đến, giờ nài mới chịu tắm cơ:v

    - Thầy!

    - ?

    - Tắm chung với em được không?

    Cơ hội zl

    - Em có biết là em đán- khụ!

    Được rồi để tôi lụm áo cho em!

    [ Tự đoán Taiju định nói gì đuy ]

    - Vâng, em vào nhà tắm trước nhá!

    - Ừ

    Lục lội trong tủ một chiếc éo sơ mi trắng để cho cậu.

    Anh suy nghĩ ....... [ Hơi đen nên tôi xin phép dùng dấu nhiều chấm ]

    Kì cạ các thứ.

    Ngồi vô bồn và ngâm mềnh.

    Nhìn cậu như nài anh chỉ muốn .....

    - Ngồi yên đi đừng quậy!

    - Khum!

    - Quậy nữa tôi cho em ra đường ngủ đấy!

    [ Gồi sao này anh sẽ là người ra đường ngủ nhiều thôi

    - Vâng....

    .

    .

    .

    Khum biết mấy giờ chỉ biết bầu trời nóa đen xì thoy rồi.

    Anh ôm cậu vào lòng mà ngủ.

    Vì cơ thể khum được như trước nên cậu xém nữa thì ngạt thở.

    Áo của anh thường sẽ hơn đùi cậu một chút giờ nó dài tới chân=)

    Từ từ mở mắt cậu cảm thấy cơ thể mình đã trở lại bình thường.

    Vội bước xuống giường chạy vào nhà tắm kiểm tra.

    Xém nữa hét lên và quên cái gì đấy.

    Bước lại vô phòng thì thấy anh đang ngồi đấy.

    Mài cau lại...

    - Thầy bị gì vậy?

    - Tối rồi còn đi đâu?

    - Cơ thể em trở lại bình thường rồi nên em đi kiểm tra.

    Có gì không ạ?

    - Không g-

    Taiju ngước lên và thấy được cặp đùi trắng nỏn của Kazu.

    Hình như anh chẳng lấy quần cho cậu🙂))

    - Thầy chảy máu mũi rồi kìa!?

    Vội lấy khăn đưa cho anh

    - Không sao!

    . . .

    Khoảng không im lặng bao trùm lấy hai con người đang cố ngủ kia.

    Thì cậu chợt lên tiếng

    - Thầy t-thích ai chưa?

    - Rồi!

    - Vâng...

    Cậu đang nằm hướng ngược lại nên anh không biết.

    Cậu sắp khóc rồi!

    - Hỏi làm gì?

    Thích tôi à?

    - K..không có!

    - Vậy tại sao lại hỏi và còn nói lắp bắp nữa?

    - Là do trời l-lạnh thô..i!

    Anh vội kéo cậu lại gần ôm trọn cậu vào lòng.

    Khiến cậu đỏ mặt.

    Cố quay đi nhưng anh ôm chặt quá

    - Không thích?

    Sao lại đỏ mặt?

    Vòng vo quài luôn á má

    - Em đã bảo do tr- Ưm!

    Chưa kịp nói hết câu anh vội hôn cậu.

    Một nụ hôn éo nhẹ nhàng chút nào, nụ hôn đầu thế nài ai chịu nổi!

    Kéo dài được ba phút.

    Cậu bắt đầu hết dưỡng khí vỗ nhẹ vai anh.

    Vỗ rất nhẹ đến nổi nghe cả tiếng bốp cơ!

    - Khụ!

    Thầy làm gì vậy!?

    Mặt cậu bây giờ còn đỏ hơn cả màu đỏ🙂

    - Sao!

    Không thích à?

    Bản tính khó ưa trường tồn theo thời gian

    - Không ah!

    Tay éo yên phận mò xuống cặp mông của cậu bốp mạnh vài cái

    - Thầy làm gì vậy!?

    Mặt lại đỏ thêm

    - Chả phải tôi đã bảo khi có hai người thì gọi tôi là anh à!

    - Buông em ra đã~

    Cậu dùm giọng điệu hết sức rù quyến Taiju

    - Tck!

    Cuk suk ít thôi kg nghiệp quật sml giờ anh ơi!

    - Anh t-tính làm g..ì!?

    - Đụ em! [ Hơi tục nhả? ]

    Tính làm gì zậy anh ಡ ͜ ʖ ಡ?

    - H-hả!?

    Anh muốn đi tù à?

    - Không quan tâm

    Làm thật à ಡ ͜ ʖ ಡ?

    Cậu đang rất hoảng tính chạy đi nhưng lại bị anh đè ra mất rồi👉👈

    Giờ thì anh đã cởi áo cho cả hai.

    Hốt hoảng lấy tay che, kép chân lại.

    Nhưng đâu được anh cầm hai chân cậu để qua eo anh.

    Gỡ tay cậu ra để lên trên [ Tả rất ngu ]

    Lại bắt đầu một nụ hôn sâu.

    Tay lần mò xuống hạt đậu hồng hào kia.

    Xoa xoa xong rồi nhéo vài cái thật mạnh.

    Lần đầu tiên tiếp nhận nó cậu vừa đau vừa sướng.

    Miệng đang bị người kia nghịch phá.

    Nước dãi chảy từ từ xuống cổ.

    Muốn kéo con người này ra nhưng tay đang bị khóa éo làm gì được.

    Bất lực toàn tập nằm yên luôn.

    Hết hơi rồi mà người phía trước không chịu buông tha hết cách cậu cắn vào môi anh.

    - Tck!

    Đau đấy!

    Em biết là anh khoái muốn chớt rồi còn bài đặt

    - Ha~ Dừng l-lại đi!

    - Chả ngoan chút nào!

    - Ah!

    Khom xuống cắn vào cổ cậu thật mạnh, máu từ từ chảy ra nhẹ nhàng liếm nóa.

    Cậu cố cắn chặt môi để không phát ra những âm thanh xấu hả ấy.

    - Một con mèo chả nghe lời!

    Lướt qua từng nơi trên cơ thể cậu đều có vết hôn và dấu răng có thể sẽ không mất trong vòng vài tuần [ Thấy tội quá đợt sau chắc không viết nữa:')]

    Lụm trên đầu tủ lọ gel bôi trơn [ Vô lý là đây] đỗ lên tay từ từ đưa tay vào hậu huyệt của cậu, nhẹ nhàng ra vào.

    - Ah~ đ-đừng~

    Cố kìm chế tiếng rên nhưng bất thành.

    Cơ thể chẳng còn nghe lời nữa

    - Dừng!?

    Anh vội rút tay ra thay vào đó là cự vật to lớn.

    Gấp 2-3 cái của cậu.

    Cái này mà cho vào là cậu đi luôn chứ éo còn gì để luyến tiết nữa.

    Thay vì nhẹ nhàng thì anh lại mạnh bạo đâm một phát đến nơi sâu nhất của cậu khiến cậu ra ngay lập tức.

    Miệng huyệt muốn kép lại nhưng không thể.

    Từng thước thịt ép chặt lấy nó.

    Nước mắt kìm nén bắt đầu trào ra.

    Cắn chặt môi đến chảy máu vẫn không kìm được.

    - Ư hức!

    - Sẽ hết đau ngay thôi!

    Nhẹ nhàng hôn lên mắt cậu.

    Không đợi cậu thích nghi mà luân động mạnh.

    Từng đợt khiến cậu như muốn chớt đi sống lại.

    Miệng liên tục cầu xin dừng lại kèm theo tiếng rên.

    Như động lực khiến anh càng nhanh và mạnh hơn.

    Sau vài chục lần cậu ra đợt 2, anh cũng ra bên trong cậu.

    Buông lời tểnh tò nhưng cái ấy vẫn éo rút ra

    - Anh yêu em!

    Vẫn giọng điệu dữ tợn ấy

    - Ha~ hả!?

    - Tck!

    - ....

    Chính thức làm Tora im lặng

    - ANH YÊU EM

    Nhẹ nhàng từ tốn nhấn mạnh từng chữ.

    Chưa để cậu load anh lại tiếp tục ra vèo bên trong cậu

    - Ah hức k-không phải ưm vừa x..ong sa-sao ah~

    - Trả lời nhanh!

    Anh để cậu trong tư thế ngồi.

    Đã sâu càng sâu thêm

    - E-em c..ũng yêu ah ưm anh ha~

    - Tốt

    - Hức ch-chậm lại ah!

    ---------------------------------------------------------

    Tôi khum viết h nữa đâu._.

    Tội mấy cậu lắm:<

    Khum hay hãy nói:3

    Chiều vui vẻ:3
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    10.


    Mỗi chuyện vẫn ổn.

    Kakuchou là thanh niên biết kìm chế nên chỉ ôm Izana ngủ thoy.

    Tưởng có H free rùi chứ buồn zĩa sợ.

    Nói gì thì nói chứ hôm nay thứ hai rảnh rỗi lém hay gì á.

    Cả đám rủ nhau cúp tiết đi chơi=)

    Mới 7h đã bị lôi dậy nay tính ngủ nguyên ngày zị mà🙁

    . . .

    - Chúng mài rủ teo đi chơi mà rắc cơm tró zị đó!

    Ai chịu nổi!?

    - Ai bểu mài fa làm giề🙂

    - Cho nóa sang bạn hiểu hem!?

    - Đíu thấy sang chỗ nào🙂))

    - Mọe teo chớt cho rồi!!!

    - Tự nhiên éo tiễn nhá=)

    - Như qq....

    - Hổng có què chỗ nèo hớt á bạn=)

    - ....

    Bước đầu tiên là đi ăn.

    Chúng nóa rất tự nhiên còn tui thì hông.

    Kiểu zậy nà!

    Hakkai thì làm nũng đòi Mitsuya đút ăn.

    Chifuyu vs Baji thì vừa ăn vừa hôn nhau.

    Mikey thì " yêu Ken-chin nhất" còn Izana thì " yêu Kaku nhất" làm nũng các kểu để được Kakuchou mua kem.

    Còn Muto thì suốt ngày pé Sanzu muốn gì?

    Ran đang dụ RinRin bằng pudding.

    Còn mấy cặp khác phát cơm tró cũng éo kem cạnh gì.

    Hina với Ema còn rắc ghê hơn nữa.

    Chắc teo vô hềnh á.

    Cơm tró nó cứ khum cách mà pay thẳng vô mặt nài.

    Tora éo có ở đây cô đơn quớ T-T Xin thều là éo có ngày nào bình yên hớt chơn á.

    Trời ơi bất công zãi.

    - Mọe bà chúng mài nơi công cộng éo hun hít gì hết!

    - Ủa!

    Quyền của mình chứ éo phải của bạn đâu🙂 Thứ đồ fa éo ai hốt🙂

    - Câm đi Mì Cay!

    Mọe có bồ cái suốt ngày khịa tao🙁

    - Ahuyhuy!

    Quớ khen=) Kím bồ đuy con géi

    - Teo thà fa để xem mấy thằng đực tựa yêu nhau còn hơn!

    Nhá!

    - Khùm nặng rồi!

    - Kệ mình đuy bạn=)

    - Kazu đến rồi kìa Mikey

    - All: Ồ...

    Cả đám ồ một tiếng thật dài... khi thấy Taiju đang bế Tora kiểu công túa bước đến.

    Trên cổ Tora còn có cả vết răng.

    - Ghê nhen🙂

    - Ghê qq!

    Đau hông thí mẹ

    - Đuy được khum nói một tiếng🙂?

    - Khum đi được=)

    - Đúng là anh trai của em

    - Có cho tao cũng dell thèm làm anh mài!

    - Phũ zl🙂(

    - Tình anh em nồng thắm là đây 🙂

    - Thệt là củm đẹm🙂

    - Nó lèm tao gớt nước mắt🙂

    - Rớt mọe cái nết rồi kìa Mikey🙂))

    - Nết teo cho có gặm rồi nha con=)

    - Cạn ngôn từ

    - Hệ hệ hệ

    - Hốt bồ mài zề kìa Draken

    - Tao có bồ hả?

    - Ơ!

    Wtf!?

    - Zừa🙂

    - Cười ẻ

    - Cười thôi đừng ể bạn🙂

    - Shit

    - Thế Taiju bế Tora-kun hộ em nhá🙂?

    - Ừ

    Cảm giác cặp nài cũng éo bình thường.

    Hay do mình nghĩ nhìu ta thoy kệ vậy.

    - Tao sẽ đổi tên gruop thành Sa và bọn yêu nhau=)

    - Ý kiến khum tồi

    - Teo đồng ý=)

    - Wtf!

    Chúng mài hùa nhau bắt nạt tao🙁

    - Gòi sao🙂?

    - Dỗi

    - Keme mài!

    - Kẹc!

    Đợi đuy ngày nào đó tao sẽ có

    - Là khi mà mài hết hứng thú nhìn bọn con trai chs gay, nhìn tụi con gáu chơi less=)

    - Điềy ấy sẽ không xa~

    - Xa rất xa luôn~

    - Tới chừng đó là mày về với đất mẹ rồi con ạ~

    Từng người một cứ dùng chất giọng hơi bị khinh thường người khác để cà khìa toy.

    Tôi làm gì sai🙁?

    Mắc gì hùng lại bắt nạt tôi.-.

    Fa cx có tội à?

    Làm bạn với lũ nài là sai lèm lớn nhất trong cuộc đời

    - Đi được rồi!

    - Ờ

    . . . . .

    Bước tới khu vui chơi.

    Khúc mua vé là lần nhục nhã nhất🙂( Nhìn như nào tôi thành học sinh tiểu học.

    Chú mù à đm:v Chúng nó cười éo thương tiết gì luôn.

    Nhân sinh không còn gì để luyến tiết con đi chớt đây.

    Vĩnh biệt đời trước đó phải chơi cho đã.

    Rùi hẻm hiểu kiểu gì mà Mikey lại chọn chơi tèo lượn sêu téc.

    Bình thường thì khum nói.

    Sắp chỗ kểu giề á bọn nó ngồi với nhau toy cô đơn một mềnh, còn ngồi cuối nữa._.

    Đang chạy được một chút thì🙂

    - Duma!

    Hakkai đừng có ói vô người tao!

    - Há há há!

    Mắc cười vãi

    - Đm đứa nào sắp chỗ vậy:v

    - Hú!

    Nhanh nữa lên!

    - Đm sợ muốn chớt nhanh qq🙁

    - Đợt sau dell chơi nữa đâu.

    Mẹ mài cút xa tao ra!

    - Tette:<

    - Baji-san sợ có thể ôm em^^

    Mặc dù ảnh khum sợ nhưng vẫn ôm Chì.

    Cơm tró🙁

    Sau đợt nài sẽ íu đuy chơi với bọn nài nữa cứ cơm tró=(

    - Xém ói may zl🙂

    - Đi tiếp!

    Vâng chúng nó pơ tôi luôn xem tôi là người vô hình thật đấy tức.

    Thoy thì về nhà đọc đam rồi ngủ luôn vại.

    - Đang vui mà đi đâu đấy?

    -Có cái qq nó chứ zui.

    Tụi bây zui chứ teo hẻm vui:<

    - Sogy bạn!

    Tại bann ế chứ hỏng phảu tại mềnh🙂

    - Nghĩ chơi với chúng mài!

    - Ờ

    - Tao vìa!

    - Dell tiễn=)

    Bước đi không quên quay lại đưa ngón giữa về phía bọn nó.

    Chắc cũng éo quan tâm đâu.

    Shit chúng nó sau khi tôi đi thì hẹn hò.

    Lạ mụt điều là ngồi trong quán ăn cũng gặp.

    Đi trên dường cũng gặp.

    Mua đồ cũng gặp🙁 Đặt biệt là khi về ktx gặp ngay tô cơm tró siu to của chị tôi.

    Em sẽ chớt nếu cứ tiếp tục như nài.

    Ai đó cứu rỗi cuộc đời em.

    ---------------------------------------------------------

    Dạo nài lười quá mụi người ạ.

    Hổng muốn làm gì hớt trơn.

    Mình bay ý tưởng rồi á nên chap sẽ ra lâu một tí.

    Có thể tầm gần hoặc hơn 1 tuần hay gì đấy khum biết.

    Zới lại tui đang trong thời kì cố gắng học để khum bị mắng với đánh nữa.

    Mong các bạn đợi được:<

    Nếu ai đang thi thì tôy chúc các bạn thi tốt, 9 hoặc 10 điểm nà=3

    Mai kt mà tôi quên chép bài ai phù hộ cho tôi zới:V

    Khum hay hãy nói:3

    Trưa vui vẻ
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    KakuIza[ Đọc thùy đẹc, khum đọc thì thui ]


    Viết để thỏe mẽn têm hờn.

    Chứ tui cũng hẻm biết tui viết làm gì nữa🙂))

    Khum liên quan đến nội dung chính.

    Lại là một cái fic ngắn and xàm lonz!

    Ngắn nên chéc chỉ cóa một hoặc hai trăm từ thui.

    Tại tui lười á mấy bạnn:3

    Ngu văn, tả dở, sai chính tả UnU

    Lệch nguyên tác hơi bị nhìu

    -....- suy nghĩ

    -"..." nói nhỏ=)

    Anh = Izana

    Cậu = Kakuchou

    ---------------------------------------------------------

    Cậu là Kakuchou Hitto, sinh ra trong gia đình giàu có.

    Muốn gì được náy nhưng...

    Cha cậu chủ tịch của một tập đoàn lớn, là một người mê sắc, luôn dành tình yêu cho mấy cô gái trẻ chẳng mảnh mai gì tới cậu và mẹ.

    Mẹ cậu một người phụ nữ có thể ví sắc đẹp như là tiên, luôn bận chăm chuốt bản thân, quăn cậu cho bảo mẫu và đám người hầu nuôi dưỡng chả quan tâm cậu dù chỉ 1mm.

    Cậu là kết quả của một cuộc hôn nhân ép buộc, một gia đình giả tạo.

    Mỗi người một vai diễn, diễn tốt thì thắng, diễn dở thì thua.

    Khao khát tình thương của cha mẹ nhưng dần dần cậu cũng chẳng quan tâm gì tới nó nữa.

    Cậu dần lớn lên trong những tiết học nhàm chán đến tận óc.

    Các tiết học cứ lập đi lập lại làm cậu chỉ muốn chết cho xong.

    Lúc nào cũng bị mắng do cúp học quá nhiều.

    Cậu cái gì cũng có ngoại trừ tình thương yêu của ba mẹ và tình bạn chân thành.

    Nhưng cuộc đời mà ai biết trước được điều gì.

    Cha cậu phạm sai lầm khiến gia đình đỗ nợ, mẹ thì bỏ đi khi mọi thứ đang rối lên.

    Cha cậu vì thế mà tự tử chết.

    Cuộc sống cậu lâm vào đau khổ năm cậu mới chỉ là đứa trẻ 11 tuổi.

    Sống trong một cô nhi viện không khác gì ngôi nhà kia là mấy nhưng đỡ hơn là còn có người quan tâm cậu.

    Là do ông trời thương cậu hay do phép màu thần kì nào đấy cậu được một gia đình giàu có nhận nuôi.

    Và quản gia ở đấy là vị bảo mẫu đã yêu thương, chăm sóc cậu khi còn nhỏ.

    Họ cho cậu thứ gọi là tình thương.

    Cậu đã thành lập một tập đoàn riêng cùng những người bạn mới khi mới lên 15 được cho là thiên tài.

    Anh Izana ở cô nhi viện gặp được Kakuchou.

    Là người hiểu Kaku nhất.

    Cuộc vui đến lúc cũng tàn.

    Anh được nhà Sano nhận nuôi.

    Họ đều rất thương anh, che chở, bảo vệ, yêu thương, chăm sõc một cách tận tình.

    4 người luôn cùng nhau chia sẻ những điều đã trải qua với cuộc sống đầy khó khăn này.

    Khi lên 17 cậu vô tình đi lạc để rồi bị bắt tới một nơi bán đấu giá.

    Ông chủ ở đấy rất khắc khe, ngày chỉ cho cậu ăn một cử, có khi cho cậu nhịn mấy này.

    Cuộc đời cậu lâm vào đau khổ.

    Câu chuyện này rồi sẽ ra sao?

    Ai mà biết trước được đúng không^^?

    Cùng nhau đoán xem nó sẽ như nào nhé?

    ---------------------------------------------------------

    Một nơi ồn ào và xa lạ, ồn ào hay náo nhiệt với hơn 1000 vị khách.

    Nơi buôn người, buôn nô lệ và nhiều món đồ khác.

    Ai ra giá cao nhất sẽ có được chúng.

    Một buổi đấu giá đã bắt đầu được vài tiếng ....

    Khách vip sẽ được ngồi ở góc cao và ngồi một mình.

    Kế bên là người hầu, quản gia hoặc trợ lý và họ phải đứng.

    Vâng xin nhắc lại họ phải ĐỨNG!

    ĐỨNG 3 TIẾNG RỒI!

    Mỏi chân thấy bà cố nội mà thằng Kakuchou vẫn éo mua cái mọe gì._,.

    Rồi éo biết tới đây làm giề

    -" Tới mua cái l gì!?"

    -" Ai biết!"

    -" Shit!

    Vãi lùm má mày đã phá hoại cả một ngày nghĩ của tao để ngồi đây 3 tiếng và nói ai biết?"

    -" Mai tao cho mày nghĩ bù!"

    -" Dẹp, nghĩ, tin mày là ăn cám!

    Lần thứ 20 mày nói vậy rồi mà có khi nào cho tao nghĩ bù đâu?"

    -" Chờ chút nữa đi!"

    -" Con mọa mài đến đây làm giề!?"

    -" Linh cảm!"

    . . .

    Bắt tôi bỏ một ngày nghỉ ra chỉ để làm theo linh cảm của nóa.

    Shit!

    Thà ở nhà ngủ còn hơn!

    - Món hàng tiếp theo!

    Giới thiệu tên tuổi các thứ.

    Tui hẻm biết khúc nài

    - 300 triệu yên!

    - Vị khách số 113.

    Còn ai ra giá cao hơn không?

    - 500 triệu yên

    - 10 tỷ yên!

    - Còn ai ra giá cao hơn không?

    Món hàng này thuộc về vị khách số 411

    ---------------------------------------------------------

    Khí trời mùa đông lạnh lẽo.

    Chả hiểu kiểu gì giờ nài khum ở nhà đi mà ra ngìau đường.

    Bởi vì tôi thưn mấy pác nên toy sẽ nói cho.

    Khí trời lạnh lẽo, thời tiết mùa đông khiến ai ai chỉ muốn ở nhà nhưng....

    Từng người từng người bước ra.

    Tay trong tay, môi trên kề môi cùng nhau rắc cơm tró cho bọn cẩu độc thân.

    Hựa!

    Hộc máu chết đây!

    Kế bên là cậu đang nở một nụ cười hết sức tươi rói mặt kệ sự đời.

    Ai zị trời!?

    Đây là cái người mà éo tôn trong tôi( tác giả) nhất.

    Anh thì sao?

    Tất nhiên đang nằm trong lòng cậu nở nụ cười hạnh phúc.

    Vâng lại cơm tró mặc dù hai người éo có quen biết gì nhau.

    Có khum nhả?

    - Rồi mày mua làm gì.-.?

    - Lin

    - Bớt đuy!

    Đm!

    Suốt ngày linh cảm!

    Mày thuộc hệ tâm linh à!?

    - Ưm~

    Shit!

    Sao anh lại đáng ew thế chứ?

    Rơi vài tay thằng nài là tiêu rồi thiên thần ơi!

    . . .

    Tới nơi rồi một tòa nhà 2 tầng rộng rãi.

    Cách cổng mở ra, người hầu đứng thành hai hàng cuối đầu.

    Spam câu" Kính chào cậu chủ" nhưng cậu không ngó gì tới.

    Cảnh này quá quen rồi!

    Bước vô nhà quăn cho toy một câu "hết việc" rồi đóng cửa lại thật mạnh.

    Ụ má ỉ làm sếp thích làm gì thì làm.

    Ngày nghỉ của người ta mà làm như của mình í.

    Quạo mà hẻm dém nói T-T

    ---------------------------------------------------------

    Đồng hồ điểm 12h trưa.

    Anh thức dậy và đi lanh quanh với sự xuất hiện của anh làm bao nhiêu người hầu đốn tim vì độ dễ thương ấy.

    Ai nhìn cũng muốn ôm [Cho mấy pác một vé free ôm Izana].

    Bước một mạch xuống nhà bếp

    - Chị gì ơi?

    - Ai vậy?

    Cute quớ:3

    - Cậu chủ vừa mới đem ngươig này về thưa cô chủ!

    - Ò, em cần gì?

    - Kaku sáng giờ ăn gì chưa ạ?

    - Chưa em nhé!

    Kakuchou ít khi ăn lắm toàn làm việc thôi^^

    - Vâng!

    Mà chị là ai?

    - Chị là chị của nóa em nhé!

    Cô là Ely con guột của gia đình này.

    Tất cả mọi thứ đều hoàn hảo nhưng thua cậu.

    Cô bắt đầu chìm vào đeu khổ khi cậu bước vào căn nhà nài.

    [Ngu phần đặt tên]

    - Vâng

    - Em cần gì à?

    - Hmm.... em muốn nấu!

    - Em biết nấu à?

    - Em 24t rồi mà:<

    - Ơ!

    Chị tưởng em mới 15

    - 24!

    - À ừ 24!

    Vậy nấu đi nhé chị thử được không?

    - Khum!

    Em làm cho Kaku!

    - ....

    Cô chính thức im lặng khi nghe anh spam câu đấy.

    Trong đầu thì đang phun ra n câu hỏi về việc tại sao lại là cậu khum phải cô.

    . . .

    Sau vài chục phút nấu ăn cuối cùng cũng xong.

    Bước lại gần từ từ chui vào lòng cậu.

    Chọt chọt hai má.

    Tạo ra biểu cảm hết sức kawaii.

    - Đói

    - Anh đói à?

    - Ừ

    Bế cậu lên bước lại bàn ăn vừa đi vừa rắc cơm tró cho mấy cô người hầu ở đấy đặc biệt là bà Ely.

    Ngồi xuống bàn ăn đã được bày ra.

    - Êy Kakuchou!

    - Gì?

    - Quen nhau à?

    - Ừ!

    Trong cô nhi viện!

    - Ờ!

    - Hỏi làm gì?

    - Thấy mày éo phải là mày nên hỏi

    - Ừ!

    - Có định làm gì con nhà người ta khum đấy?

    - Không

    - Nè Kaku há miệng ra đi

    Giơ cái muỗng trước mặt cậu

    - A!

    Íu biết ngại là gì

    - Ngon hum?

    - Ừ ngon

    Hôn cái chốc lên má anh.

    Tâm hồn pé nhỏ của cô đã vỡ vụn khi chứng khiến màn cẩu lương này.

    - Anh làm ó^^

    - Ừm ngon lắm^^

    - Pé Izana cho chị ăn với được không?

    - Khum em làm cho Kaku mà!

    Thế là suốt bữa ăn cô đã bị thồn cơm tró không biết bao nhiêu lần.

    Phải ngậm ngùi vừa ăn cơm vừa ăn cơm tró.

    ---------------------------------------------------------

    Thời gian thắm thoát trôi qua mới đây mà đã một tháng rồi.

    Anh thay đổi hẳng ra.

    Có da có thịt nhiều hơn và không còn tỏ ra cute như ngày nào.

    Chăm chỉ tập võ để thằng nào mà láo là đấm vỡ mồm nó.

    Đang ngồi uống trà với cô.

    - Nè Izana!

    - Có gì khum chị?

    - Sáng nay Kakuchou dẫn em đi đâu vậy?

    Nó có làm gì em không?

    - Kaku không làm gì em cả chỉ dẫn em đi đăng kí kết hôn thôi

    - Phụt!

    Vãi cớt!

    - Có chuyện không ổn à chị?

    - Em bị ép đúng không?

    - Em tự nguyện^^

    - .....

    - Ngày mai em sẽ tổ chức đám cưới!

    Chị nhớ đii nhen

    Nói xong anh bước đi như một cơn gió xuống chiếc xe đang đậu trước cổng.

    Mỗi người cái thiệp nhớ đi nha🙂

    . . .

    Sau đó, từng chiếc thiệp được gửi tới mấy người bạn của anh.

    Ai nhận được cũng sẽ spam câu: " Nó có bồ khi nào mà đám cưới thế?".

    Riêng về anh Shin, Mikey và Ema khi nhận được thiệp rất bất ngờ vì tên cô dâu là Izana.

    Người anh/em nuôi thất lạc bấy lâu của họ.

    Còn cha mẹ nuôi của Kakuchou khi nhận được đã hò hét vang cả xóm đều nghe thấy.

    Tua đê....

    Cái đám cưới náo nhiệt từ trước tới giờ.

    Những người bạn của cậu quẩy banh cái đám cưới luôn.

    Chúc các kểu đặc biệt là câu:" Lấy vợ xong làm ơn có tí biểu cảm đi bạn".

    Câu nói ấy như vả thẳng vào mặt cậu làm cả bọn cười không có điểm dừng.

    Cũng chúc phúc cho Kakuchou không làm Izana giận, buồn hoặc cãi lời Izana để khum bị đuổi ra sofa hoặc gầm cầu cùng anh em=)

    Câu chuyện tới đây là hết.

    Rất ngắn, xin cảm ơn vì đã đọc!

    ---------------------------------------------------------

    Lười quá mí bạn ạ cho toy ít chăm chỉ đi nào!

    Cho hỏi ngu nhá Deadline là gì?

    Khum hay hãy nói:3

    Chiều vui vẻ nhá:3
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    11. Naoto ghen!? Ghen thật à!?


    Cái tiêu đề khum liên quan._.

    ---------------------------------------------------------

    Buổi sáng như thường lệ bước xuống chiếc giường êm ái.

    Nhẹ nhàng vsnc sau đó bước tới bàn ăn.

    Hôm nay là thứ ba mong không gặp cơm tró-_-

    Vẫn còn cay vụ hum qua chúng nó rủ mình đi mà thồn cơm tró vô họng mình như đúng gòi á.

    Pơ mình một cách chanh sả nữa mới ghê chứ.

    Thoy dẹp mọe vụ này đuy.

    Nay phải tu tâm!

    - Yo!

    - Mới dậy à Mì Cay?

    - Mày cũng vậy thoy!

    - Ờ...

    - Mày làm cơm hộp cho ai đấy Kazu?

    Giờ mới để ý Kazu đã làm xong cơm rồi mà giờ đang sắp xếp lại hộp cơm màu ai biết.

    Đợt nài chắc phải đi khám mét quớ

    - Lạ nha có bao giờ Kazu đi học mang cơm hộp theo đâu nhả

    Izana cười khúc khích, giọng điệu như đang chọc cậu

    - Làm cho Taiju à Kazu?

    Chọc người khác là nghề của Mikey

    - K-k-không có!

    Mặt đỏ dần theo thời gian

    - Không sao mà nói lắp bắp thế?

    - Làm cho Taiju đó được chưa!?

    Zừa lòng bây chưa:V

    - Nói ngay từ đầu đi khum chịu🙂

    - Ara ara~ Cơm hộp tình yêu à Tora-kun^^?

    - Phụt!

    - Izana-san anh có ổn không?

    - Anh ổn hưi sốc thôi._.

    - Cơm hộp bình thường thôi!

    - Vãi cả cơm hộp tình yêu🙂

    - Toy thấy mấy cặp đôi hay làm vậy mà:<

    - Vậy hả?

    - Vâng!

    - Để anh thử lèm choa Kakuchou^^

    - Phụt!

    Izana-nii anh tính đốt cái ktx này à•-•

    - Tập là được mà!

    Xui thì chỉ cháy bếp thôi!

    - Bớt hộ em đi ạ.

    Xin caim ơn;-;

    - Gì vậy mấy má!?

    Teo lèm choa bồ teo là sai à:<

    - Vãi cớt có phải anh kg vậy!?

    - Tao là tao chứ là ai!?

    - Nay có bão phải đem theo ô mới được!

    - Đồng ý!

    - Lũ matday!

    - Ăn nhanh lên rồi đi!

    . . .

    Như bềnh thường thì lại đi chung với nhau.

    Ba con người đó vừa đi vừa kể về bồ.

    Tuk á đang ế mà cứ cơm tró, cơm tró.

    Đi cùng Tora đến phòng giáo viên đưa hộp cơm cho thầy CUK SUK TAIJU mấy kon mắt đỗ dòm về phía Tora với thầy.

    Ngại quá mị vô hềnh.

    - Là la la~

    - Ngưng được rồi đấy kon đin!

    - Wtf!

    Mắc gì bạn?

    Mìn hát quyền của mềnh mà🙂

    - Mài hát dở muốn chớt muốn banh cái lỗ tai luôn._.

    - Đụy má mày khịa tao hơi nhiều gòi nha Mì Cay!

    - Hát dở thật mà!

    - Kẹc._.

    - Ai kia?

    Bóng ai đóa ngồi ở đằng kia là Takemicchi làm gì ở đấy nhả.

    Ngồi trên cầu thang gương mạt hết sức âm u như oan hồn vại.

    Nhìn vào ai cũng sợ không dám lại gần.

    Vì 4 đứa chúng tôi là những thanh niên hay chơi ngu nên ếu sợ.

    Bước lại gần tôi có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo xung quanh hèn gì hẻm ai lại gần.

    Mikey đặt tay nhẹ lên vai Takemicchi.

    - Sao đấy pro?

    - Không có gì!

    - Nhìn mài là biết éo ổn rồi kể nghe coi!

    - Không có gì!

    Takemicchi đứng dậy bước lên những bậc cầu thang một cách nặng nè như thằng.

    Mặt éo có gì gọi là tươi tắn như thường ngày nữa.

    Miệng lẩm bẩm" Naoto, Naoto" định ém con nhà người ta hay gì á.

    Nghe như thế thì 4 đứa nhìn nhau và lại trương trình rũ nhau cúp tiết.

    Thằng tiếng đến lớp Naoto như một người tàn hình thật sự.

    Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng cuối cùng cũng đến.

    Trốn một cách kĩ càng, Mikey đu đứng trước cửa sổ.

    Éo sợ té hay gì tầng ba đó má.-.

    Izana cũng thế.

    Toy với Kazu thì đoán xem🙂 Theo dõi nhất chỉ nhất động của Naoto.

    Học sinh chăm ngoan, lớp trưởng gương mẫu, con nhà người ta._.

    Sau khi theo dõi tới giờ ra chơi.

    Toy thấy Takemicchi đứng trước cửa lớp để chờ Naoto.

    Và bị Naoto bơ toàn tập.

    Vẻ mặt cùng làn sương lạnh tăng lên.

    Thoy xuống căn tin ăn trước đã lười quá=="

    Ẹt feu mo mèn lay theo.

    Cuối tiết chúng toy chạy thẳng về ktx kéo theo Naoto đi cùng.

    ---------------------------------------------------------

    Cả tiếng đồng hồ rồi thằng bé vẫn éo nói gì các bạn ạ... zậy luôn?

    Rồi sao giúp được?

    Đặc điểm chung của lũ nài là hỏi là phải đợi vài phút, vài tuếng sau mới trả lời.

    Chi zây trời coi chịu nổi hông!

    Và tôi cũng biết luôn lý do tại sao phòng này lại có 4 cái giường cỡ lớn.

    Là cho mấy đứa giận chồng qua ở nhờ.

    Trời ơi!

    Vãi cớt ra thiết kế đặc biệt.

    Có 8 kon người đang giận giận chồng ở đây.

    Là... từ từ để load cái!

    Gồm 3 người ở phòng nài Izana, Mikey, Kazutora.

    5 người đến từ phòng khác Shinichirou, Rindou, Inui, Ema and Naoto.

    Giờ toy trở thành chuyên gia tư vấn của mấy con người nài.

    Trong khi mình chưa trải qua mối tình nào cả.

    Trèm kẽm.-.

    - Rồi!

    Nói cái lý do dùm kon đi ạ!?

    Cả tiếng rồi chứ ít gì nữa!?

    - Bình tĩnh tụi này sẽ nói=="

    - Vậy có phải nhanh hơn hông làm ngta quạo mới chịu à!

    - Bớt đi con điên

    - Tao hát cho mài nghe giờ=)

    - À thoy

    - Rồi đầu tiên là NGƯỜI LỚN TUỔI NHẤT ANH SHINICHIROU^^

    - Đừng nhấn mạnh chữ đó em ơi;-;

    - Nói lý do đi ạ

    - Thì Takeomi nó xuất ngày đưa ra mấy cái yêu cầu vô lý🙁

    - Vô lý?

    - Thì kiểu hôn nó nó mới cho làm việc rồi còn nhìu cái nữa....

    Cảm giác như đang bị thồn cơm tró gián tiếp này là sao?

    - Còn Izana-san?

    - Anh bảo nóa chỉ anh nấu ăn cái nóa bảo.

    Anh nấu chỉ có nước cháy nhà tao còn chưa kịp nói vế sau là tao làm cho nóa.

    ĐM!

    TAO HẬN MÀI KAKUCHOU HITTO!!!

    - Bình tĩnh anh ơi!

    - Có gì từ từ nói!

    - Oke!

    Đừng để tao gặp nó!

    - Vâng;-;

    - Rồi tiếp theo là Rindou.

    Lý do?

    -Ảnh ăn PUDDING CỦA TAO!!

    - Có mấy cái pudding cũng giận à?

    Keo thế?

    - Mày im đi Izana!

    Ổng ăn vài hủ tao không nói.

    Đằng này...

    - Đằng này thì sao?

    - Ổng ăn mọe hết mấy hủ pudding tao mua.

    MỘT HỦ TAO ÉO NÓI ĐẰNG NÀY LÀ 50 HỦ ĐÓ!!

    - Gòi luôn=) Toang Randou rồi há há há

    - Im đi tao đang rất hận ổng:-:

    Khổ bạn quá

    - Gòi next tới Inui nà.

    Lý do?

    - Nó suốt ngày TIỀN, TIỀN, TIỀN.

    LÀM CÁI CON MỌE GÌ CŨNG TIỀN!

    - Tao hiểu luôn

    - Sẽ ổn thôi Inui

    Rindou đặt tay lên vai Inui an ủi

    - Tao nghĩ mày nên bỏ nó được rồi đấy Inuipee

    - Mài đừng có nói xui

    - Gòi biết rồi!

    - Tiếp Mì Cay nà:3

    - Mikey má ơi!

    - Rồi sủa hộ cái lý do!

    - Tao chỉ lỡ làm đỗ nước lên người nóa cái nó quát tao

    - Áo màu gì?

    - Trắng;-;

    - Nó quát mài là đúng rồi!

    - Giặc được mà:<

    - Thôi đừng cãi nhau

    - Vâng

    - Gòi Tora-kun lý do là gì nà:3

    - Taiju lúc nào cũng cuk suk chẳng nhẹ nhàng với tao tý nào.-.

    - Tao biết mà.

    - Tới Ema?

    - Chị Hina hay ghen lung tung lắm luôn:<

    - Chiếm hữu cao🙂

    - Ghê=)

    - Tới Naoto🙂

    - ...

    - Nói gì đi?

    - Thì...

    - Thì làm sao?

    - Hôm qua có một đàn chị tỏ tình anh Takemichi ảnh từ chối

    - Có vậy thôy hả?

    - Không!

    Xong cái chị gái kia hỏi ảnh có người yêu chưa ảnh bải không....

    Rồi chị đó còn hôn má ảnh nữa._.

    Rồi cái tự nhiên ảnh đỏ mặt....

    - Tao dell thể tin được Takemichi

    - Khoan...

    - Jz má?

    - Giờ mới để ý.

    Em ghen à Naoto🙂?

    - Không có!

    - Chắc không em🙂

    - Không....

    - Naoto ghen bà con ạ=)

    - Anh tưởng em khum biết ghen chứ nhìn em lúc nào cũng nghiêm túc

    - Đâu phải nghiêm túc là khum biết ghen

    - Olala tự nhận nha🙂

    - ....

    - Thoy cũng đáng ăn uống tắm rửa xong đuy ngủ nà mụi ngừ🙂

    - Oke

    - Tao tắm rồi nấu ăn ây

    - Tao phụ cho

    . . .

    Đồng hồ điểm 10h cả đám 9 người.

    8 người ngủ trên giường.

    Toy ngủ sofa🙂( Công bằng ở đâu!?

    Tức á!

    - Êy!

    Ngủ chưa?

    - Chưa!

    Gọi làm l gì?

    - Không ngủ được!

    - Mày thường ôm thằng Kokonut ngủ nên bây giờ khum ngủ được chứ gì!

    - Tập làm wen đi bạn sau này còn nhìu lần như nài lắm==

    - Ờ!

    ---------------------------------------------------------

    Sáng sớm tênh mơ ngã cái rầm từ trên ghê xuống.

    Cái qq nóa éo đỡ dậy mà cười zô mặt teo.

    Bàn thức ăn phức chắc tại nhiều người làm, thường thì chỉ có Tora làm thoy.

    Izana bảo Izana hận Kakuchou mà Izana vẫn tập nấu để nấu cho Kakuchou ăn.

    Jz trời!

    Hận chỗ nào?

    - Ài!

    Buổi sáng tốt lành all^^

    - Yo!

    Dậy rồi đó hả con heo🙂

    - Qq mới sáng sớm đã khịa nhau rồi bạn!

    - Kẹc!

    - Fuck

    - Hai đứa này mới sáng ra đã khịa nhau!

    - Dạ tụi em xên lũi

    - ....

    - Anh Shin cạn ngôn từ với hai đứa bây luôn rồi đấy=)

    - Ệ hệ hệ

    - Coi cái nết cười kìa trời!

    - Kệ bà nóa đuy:3

    ---------------------------------------------------------

    Bước tới trường thấy 8 con người đang chờ ở đấy nhưng bị các cậu bơ toàn tập.

    Từ lúc vô học tới lúc ra chơi các cậu chẳng thèm ngó ngàng gì tới mấy thằng ck của mềnh, gặp là trốn.

    Sau đây là các ví dụ điển hình....

    Naoto: Takemicchi chưa kịp nói hết câu là biến mất hút

    Mikey: Cho Draken một cước rồi rời đi

    Izana: Kakuchou chưa kịp nhìn đã bay hơi

    Rindou: Nhìn thấy Ran là sát khí đầy mình, méo thèm quan tâm khi Ran bị gái bâu

    Inui: Đéch thèm nhìn Kokonut dù chỉ một giây

    Kazutora: Tới tiết của Taiju toàn ngủ, bơ một cách chanh sả, đếch thèm tìm Taiju như mọi khi

    Shinichirou: Mặc cho Takeomi làm gì thì làm vẫn im lặng không nói gì

    Ema: spam câu " Em đâu quen chị?

    Chị là ai?

    Chị đi ra đi!" rồi pay hơi cùng Senju

    Nóa xảy ra liên tục suốt mấy ngày.

    Cứ như nài khum biết khi nào làm lành mệt mỏi thật sự=="

    Thế nên mị đã có kế hoạch nhưng mấy người nài phải làm bạn với giường.

    Tha lỗi cho em trước nhé🙂

    ---------------------------------------------------------

    Thế là toy ném họ về phòng của mình riêng Kazu và Mikey thì tôy ném sang phòng Taiju and Draken, Izana vẫn ở trong phòng và tôi bị đá đuýt đi ở ké phòng Mitsuya.

    Hakkai nhìn tôi với ánh mắt hận thù.

    Dell phải tại tao.-.

    Hãy cùng nhau đến phòng của từng cặp.

    Dòm ngó một chút thôi nhé!

    ---------------------------------------------------------

    TakeoShin: thuộc hội người già:3

    - Shin tao xin lỗi.

    Tao sai rồi T-T

    - Đứa nào đưa ra những yêu cầu vô lý!?

    - Tao sai rồi!

    - Câm!

    Takeomi đang bị anh Shin quạt quỳ thẩm tính tới giờ cũng được ba tiếng rồi.

    Hai đứa em đang ngồi cười ngoài cửa.

    Ra hiệu cho hai người ngoài cửa kia nhưng chúng làm ngơ.

    Hai đứa em thật tốt làm sao.

    Trong thâm tâm thầm nguyền rủa chúng.

    Anh cũng tốt khum kém.

    ---------------------------------------------------------

    KakuIza: Thuộc hạ x Vua

    - Dừng ah~

    - Hmm.....

    Không!

    Vài tiếng trước Kakuchou tới đá đuýt tôi đi thì lập tức pay tới đè Izana.

    Biết làm gì rồi đấy.

    - Tao xin lỗi!

    - Cút m..mẹ hức mày đ..đi ah~

    Cắn cái phập lên chiếc đùi màu milo, liếm xung quanh.

    - Hức d-dừng!

    - Mày đừng giận tao thì tao dừng!

    - Ah~ Không gi..ận mà..y nu-nữa hức!

    - Mày muốn nấu ăn để làm gì?

    - Nấu ch..o mà..y ah đ-đấy th...ằng ngu!

    - ....

    - Mày ưm bảo d-dừng mà ah hức!

    - Nghĩ lại rồi

    ---------------------------------------------------------

    RanRin: Anh em guột🙂

    - Anh sai gòi xin lũi mừ

    - Khum cóa xin lũi gì hết á!

    - Thui mà!

    Lần sau anh khum ăn vụng pudding của em nữa:<

    - Anh đã nói rất nhìu lần gòi, hum tin đâu!

    - Chắc chứ?

    - Chắc!

    - Ò

    - Này!

    Anh làm gì vậy!?

    Anh bổ nhào đến và đè cậu trên chiếc sofa.

    - Hehe~ Em đoán xem!

    ---------------------------------------------------------

    KokoInui: Đại gia x Mỹ nhân

    - Seishu tao xin lỗi!

    - Mày đi mà ở với đóng tiền của mày!

    - Ít nhất mày cũng phải đưa tao cái chăn để tao đắp chứ

    - ....

    Rầm!!

    Kokonut chính thức bị đuổi khỏi phòng ktx

    ---------------------------------------------------------

    Drakey: Bảo mẫu x Yangho Chibi

    - Đói:<

    - Để tao làm cho mày

    - Yêu Ken-chin nhất:3

    - Ừ, tao cũng yêu mày

    Có vẻ đây là cặp yên bình nhất

    ---------------------------------------------------------

    TaiKazu: Thầy giáo x Học sinh=)

    - Hừm... nhẹ nhàng?

    - Ừ

    - Không thể!

    - Tại sao?

    - Em thấy lên giường ai nhẹ nhàng bao giờ chưa?

    - Không ý em là bình thường í ah

    - Chắc là được sẽ cố thử

    - Anh làm ơn rút nó ra đi!

    - Không!

    Phạt em vì bơ tôi mấy ngày

    - Em xin lỗi mà ah~

    ---------------------------------------------------------

    Ema và Hina thì nhẹ nhàng thôi.

    Ôm nhau ngủ trong yên bình.

    ---------------------------------------------------------

    TakeNao

    Lại chương trình tắm muộn cùng Naoto.

    Chưa kịp mặt quần áo vào anh đã mở cửa bế cậu lại sofa.

    Đặt cậu ngồi lên người mình, mặt đối mặt nhau.

    - Tại sao em lại pơ anh:<

    Đm, cái hình tượng pay đâu rồi

    - Đi ra

    - Em ghen đúng không?

    - Em không ưm~

    Bàn tay nghịch ngợm đang bốp mông cậu.

    Cho một ngón tay vào cái lỗ nhỏ của cậu.

    - Đêm nay sẽ dài lắm~

    ---------------------------------------------------------

    Lười quá mấy pác.-.

    Ngu văn lắm UnU

    Khum hay hãy nói:3

    Chiều vui vẻ nhá=3
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    Từ ghét thành yêu?


    Tiêu đề không liên qua đến nội dung cho lắm.

    Khum liên quan đến nội dung chính.

    Ngu văn=="

    -....- suy nghĩ nhá:3

    -"...." nói nhỏ

    ---------------------------------------------------------

    Ai cũng biết nhà Haitani là một gia đình giàu có, giàu nứt đổ vách.

    Ông Haitani nổi tiếng chiều vợ, bà Haitani cũng rất thương chồng.

    Nhưng hai đứa con thì không.

    Khác với với những cặp anh/chị em khã thì hai đứa này ghét nhau cực theo góc nhìn của mọi người.

    Đứa này không chọc phá đứa kia thì đứa kia cũng chọc phá đứa này.

    Phụ huynh cũng phải bó tay, lắc đầu ngao ngán.

    Lý do là vì đâu lại thế?

    Có lẽ bắt nguồn từ Rindou.

    Thật chất họ rất thân nhau nhưng khi lên 10 Rindou đã có biểu hiện xa cách Ran, từ chối những cái ôm tình cảm của anh mình.

    Điều đó làm anh tức giận bày trò chọc phá để tìm lý do.

    Nhưng không những không được mà còn bị ngược lại thành ra cả hai ghét nhau kinh.

    Rindou rất thông minh cậu biết được tất cả kể cả tình cảm của mình dành cho Ran.

    Hừm... ai mà biết được cậu yêu anh.

    Rindou Haitani yêu Randou Haitani.

    Cậu không phủ nhận mà chấp nhận nó, không dám nói ra.

    Tình cảm giữ anh em guột thịt là một điều cấm kị.

    Liệu anh sẽ ghê tởm cậu không nếu như biết được?

    Cha mẹ có ghét bỏ cậu không?

    Tình yêu của cậu có được đền đáp?

    ---------------------------------------------------------

    Thứ hai hàng tuần khởi nguồn cho vạn vật bắt đầu một tuần mới.

    Trong căn nhà tầm trung bà Haitani đang nấu ăn.

    Tuy giàu nhưng bà không thích những thứ cao quý, đắt đỏ.

    Giản dị là phong cách của bà.

    - Ran con lên kêu Rinrin dậy nhé^^

    - Vâng

    Bước lên phòng cậu mở cửa nhẹ nhàng vì anh biết cậu vẫn còn ngủ.

    Anh thuộc tất tần tật thời gian của cậu.

    Bước tới chiếc giường nhẹ nhàng ngồi xuống.

    Vuốt tóc cậu đây là thứ mà anh thích nhất.

    Hôn lên trán cậu như một lời chúc.

    - Tại sao em lại xa cách anh như vậy?-

    - Ưm~

    Vội vàng bật dậy, kéo chăn của cậu lên thật mạnh khiến cậu quay tròn ngã xuống giường.

    - Mày định ngủ tới khi nào?

    Mặt trời lên tới đít rồi kìa!

    - Biết rồi!

    Bước đi vscn rồi xuống nhà.

    Cậu chả biết tại sao anh lại làm thế.

    Lúc cậu ngủ thì nhẹ nhàng lắm cơ còn hôn trán cậu.

    Lúc cậu dậy thì như người khác.

    - Chào buổi sáng con yêu^^

    - Chào buổi sáng, mẹ

    Giọng ể oải lấy tay xoa xoa cái lưng vừa mới tiếp đất ấy.

    Có vẻ anh hơi mạnh tay.

    Anh có cảm thấy thương không?

    - Haizz!

    Thật là con không thể nào gọi RinRin dậy một cách nhẹ nhàng được à Ran?

    - Nhẹ nhàng ní có dậy đâu!

    - Ông nhẹ nhàng bao giờ!

    - Mày muốn đánh nhau à!?

    - Ông làm anh tôi hơi bị lâu rồi đấy!

    - Ngưng được rồi!

    Ăn nhanh còn đi học!

    - Vâng!

    - Con biết rồi!

    . . .

    Ăn chỉ mất 5' chả hiểu hai thanh niên nghĩ gì lại đi ăn đua.

    Bó tay!

    Bưỡ tới cửa đeo một chiếc giày vào.

    Đếch hiểu kiểu gì anh lại đá chiếc giày của cậu sang một góc kèm theo nụ cười khinh làm cậu tức muốn điên người.

    Bước lại đeo vào, hôm nay định tịnh tâm mà gặp trường hợp này thì cậu phải mở mồm thôi!

    - Này ông ngưng chọc tôi là đếch được à!?

    - Còn mày ngưng bố láo có chết ai không!?

    - Tck!

    Quăng cho anh chữ tck rồi đóng cửa một cách không hề nhẹ nhàng.

    Có thể nghe tiếng rầm vang cả mấy ngôi nhà xung quanh.

    - Hai đứa này mới sáng ra đã vậy rồi sao này làm gì được đây!

    - Bà xã bình tĩnh.-.

    Tuy học cùng trường nhưng hai người không đi chung đường.

    Trường của cậu có rất nhiều hướng để đến.

    Đi trên đường gặp ngay lũ bạn của cậu đứng chờ ở đấy.

    Hội nằm dưới và họ biết được chuyện cậu yêu anh.

    - Yo!

    Mới sáng ra mà mặt nhìn căng thế?

    - Ông Ran lại chọc mày đúng không?

    - Hai anh em chúng mày thật là!

    - Mày yêu ổng hay ghét ổng mà cứ chọc phá nhau suốt thế?

    - Tao cũng ếu hiểu kiểu gì mà mới sáng ra đã khịa tao!

    - Ôi tội bạn

    - Tao biết mày đang cười trong bụng mà Izana

    - Uầy~ Biết hay thế🙂

    - Tao hiểu mày quá mà!

    - Ahuyhuy

    - Anh em chúng mày không thể như anh em nhà Kawata à?

    - Chúng nó là người yêu chứ anh em gì nữa!?

    - Tao biết mày đang ghen tị với tao Rindou ạ!

    - ....

    Phải!

    Cậu rất ghen tị với Angry.

    Angry có một người anh song sinh là Smiley và họ yêu nhau.

    Công khai không một chút dấu diếm.

    Mặc cho bao lời bàn tán.

    Cậu cũng muốn nói cho người khác biết rằng cậu yêu anh nhưng lại sợ.

    Thôi đành vậy....

    Bước tới cổng trường chạm mặt anh đang được những cô gái vây quanh.

    Cậu có đau không?

    Đau lắm chứ nhưng chả làm được gì.

    Những người bạn vỗ vai cậu cùng cậu vào lớp lơ đi đám người kia.

    Giờ học bắt đầu!

    Cô giáo bước vào lớp.

    Đây là một lớp nghịch ngợm họ thường sẽ bày trò troll giáo viên nhưng lúc này thì không.

    Đơn giản vì giáo viên đéch ai khác ngoài bà Ri troll là bả đấm cho vỡ đầu.

    - Chào cả lớp!

    - Chào cô!

    - Nay kiểm tra!

    Lại là câu nói bất hủ của bả

    - Wtf cô!?

    Cô đã nói gì đâu?

    - Ý kiến

    - Dạ không ạ T-T

    - Thời gian bắt đầu!

    15 phút trôi qua vì kiểm tra đột xuất nên hội nằm dưới có vài người quên học tại lười.

    Họ truyền tai nói nhỏ nhau nghe.

    -" Ê, bài này làm sao?"

    -" Ai biết tự làm đi!"

    -" Rindou help me!"

    -" Méo biết tự làm"

    -" Câu 6 đáp án mấy"

    -" Không biết khoanh full C đi!"

    -" Câu nài làm sao đm!"

    -" Thoy câm đi bả mà biết là cả lũ ăn cám!"

    Hải bạn bè🙂

    . . .

    - Hết giờ!

    Lớp trưởng thu bài!

    Kisaki đứng lên đi thu bài từng đứa.

    - No.

    Cho tao thêm tí nữa!

    - Mày lần nào cũng nói thế Mikey ạ!

    - Sắp xong rồi chờ tí!

    - Dell nhé bạn Izana🙂

    Tùnh bạn bè chém dứt kẻ từ đây🙂

    - Rồi tiết học hôm nay sẽ là....

    ---------------------------------------------------------

    Nói sao cho đúng nhả!

    Ran đang núp sau mép tường.

    Phía trước là Rindou cung với một cô gái.

    Và phía xa xa trong bụi lùm là lũ nhiều chuyện nào đấy

    - Rindou-kun!

    Tớ thích cậu!

    - Hả!?

    Não vẫn chưa kịp load

    - Tớ thích cậu!

    Làm người yêu tớ nha!

    - Tôi có người mình thích rồi xin lỗi cậu!

    Từng chữ mà cậu thốt ra làm người con gái ấy đau lòng.

    Nụ cười hi vọng dần tan biến.

    - Cậu thích Ran đúng chứ?

    - Tôi không

    - Ha~ Kinh tởm thật ai lại đi yêu chính người anh trau của mình

    - ....

    - Nè nè cô gái tụi này không ngại đánh con gái đâu^^*

    - Ăn nói đàng hoàng vào^^*

    Cô gái ấy chạy đi mất hút.

    Để lại cậu một cảm giác kinh tởm bản thân.

    Thấy vậy cả đám réo cậu xuống căn tin.

    - Đi thôi!

    Mặc kệ con nhỏ đấy!

    - Ừ!

    Còn về phần anh.

    Sau khi nghe được đã rất sock vẫn ra đấy là lý do cậu ngày càng xa cách anh.

    Anh không biết nên làm như nào.

    Chưa từng nghĩ tới chuyện này.

    Thời gian cứ thế trôi qua bây giờ cũng khuya rồi.

    Cậu đang ngồi trên sân thượng suy ngẫm.

    Cạch!

    Một người phụ nữ bước tới và ngồi kế bên cậu.

    - Giờ này mẹ còn chưa ngủ ạ?

    - Mẹ mới là người hỏi câu đấy!

    - Vâng

    - Con có chuyện buồn à?

    - Không ạ!

    - Thật?

    - ....

    Bầu không khí chìm vào khoảng không im lặng.

    Sau vài phút cậu mở lời.

    - Mẹ!

    Con có chuyện muốn hỏi?

    - Cứ hỏi đi con yêu^^

    - Mẹ thấy thế nào nếu một thằng con trai yêu một thằng con trai khác mà họ còn là anh em?

    - Con yêu Ran đúng không?

    - S..sao mẹ biết!?

    Cậu hoảng lắm

    - Với kinh nghiệm hơn chục năm đọc boylove thì dễ nhận ra thôi^^

    - Nani!?

    Hoang mang!

    Không load kịp những thông tin này

    - Ngạc nhiên lắm hả?

    Thời còn học sinh mẹ toàn nhìn mấy thằng đực rựa yêu nhau thôi🙂

    - Wtf!

    - Mẹ biết con đang nghĩ gì^^

    - Vâng...

    - Con đừng lo!

    Thật ra lúc con 5 mẹ đã ship hai đứa và mong hai con thành đôi🙂

    - ....

    Chính thức không còn từ gì để diễn tả cảm giác của cậu lúc này.

    Mãi mê nói chuyện mà không để ý rằng anh đang đứng đấy và đã nghe hết cuộc trò chuyện.

    Và cứ thế mấy ngày trôi qua anh không còn chọc phá cậu mà lơ đẹp cậu.

    Không nói năng gì.

    Trong lớp chả có tâm trạng học.

    Làm cậu lo lắng không nguôi nhưng cũng đành.

    Hiện cậu đang ở trên sân thượng cảu trường cùng lũ bạn.

    - Này bây thấy mấy bữa nay thằng Ran hơi lạ không?

    - Lạ cự kì!

    - Có khi nào nó biết rồi không?

    - Đừng nói sui!

    - Rồi rồi!

    ---------------------------------------------------------

    Nằm trằn trọc trên giường không ngủ được chả hiểu cái mọe gì mà anh mấy ngày nay lơ cậu.

    Ngồi dậy bước ra mở cửa thì thấy anh đứng đấy.

    - Ông làm gì ở đây?

    - Nói chuyện một chút được không?

    - Không có gì để nói!

    - Xin em

    Cậu vội đóng cửa lại nhưng anh đã nhanh hơn ngăn lại.

    Cậu cũng đành thở dài cho anh vào.

    Ngồi trên chiếc giường cả hai im lặng không nói gì.

    - Không nói gì thì mời đi cho!

    - Em đừng như vậy nữa được không?

    - Nay ông chạm mạch à?

    - Không!

    - Vậy thì tại sao?

    - Anh yêu em!

    Mấy ngày nay anh đã suy nghĩ về nó rất nhiều

    - Hả!?

    Đừng đùa!

    - Không hề đùa!

    - Đừng nói nhảm nữa!

    Anh bổ nhào đến ôm cậu.

    - Anh biết em cũng yêu anh mà!

    Nói thật đi!

    - Ư hức

    Cậu bắt đầu khóc làm anh luống cuốn dỗ dành.

    - Anh là đồ đáng ghét!

    - Ừ!

    Đồ đáng ghét của riêng em.

    Nhẹ hôn lên trán cậu.

    Chúc ngủ ngon!

    Cả hai chìm vài giấc ngủ mà đâu biết được người mẹ tuyệt vời của hai người đã chụp lại tất.

    Nay không có H đâu ăn chay đi cho tốt!

    Sáng hum sau, bà Haitani đã giơ chiếc điện thoại với những bức ảnh chụp full HD trước mặt cậu.

    Khiến cậu đứng hình còn anh thì xin mẹ gửi mấy bức đấy cho mình.

    Chuyện gì đến cũng sẽ đến bằng cách nào đấy cả lũ bạn của cậu biết được và đi đồn khắp trường.

    Hảo bạn bè tốt🙂

    Những cô gái rất tiết nuối vì tin này nhưng không sao họ đã được đền đáp bằng những hình ảnh tình cảm của anh em nhà Haitani.

    Tình yêu của Rindou đã được đền đáp!

    Cùng chúc Rindou hạnh phúc nào^^

    ---------------------------------------------------------

    Tự nhiên thấy mình chăm vl ra các bạn ạ🙂

    Khum hay hãy nói:3

    Tối vui vẻ nha=3
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    Tiêu đề đã mất.-.


    Khum liên quan gì đến nội dung chính.

    Tự nhiên trong đầu nghĩ ra nhiều cái fic quá mụi ngừ ạ

    Tự nhiên nhớ lại nối tềnh thứ ba trên mạng đâm ra buồn.

    Nên tôi sẽ viết fic ngược.

    Mn đừng lo ngược trước ngọt sau, ngược nhẹ thoy tui sợ.

    Ngược nhẹ rất nhẹ luôn nên đừng lo.

    Một fic ngắn and xàm lonz.

    Xin nhắc lại nóa là một fic ngắn nên chắc chỉ có một hoặc hai trăm từ thoy=] Cố gắng lắm òi:<

    Ngu văn, tả dỡ

    Inuipee = Cậu

    Kokonoi = anh

    ---------------------------------------------------------

    Từ từ đi trên những bậc cầu thang.

    Mở cách cửa ra trước mắt là một căn phòng NỒNG NẶC MÙI TIỀN.

    Trên chiếc giường size lớn một chàng trai đang ngủ.

    Miệng thì lẩm bẩm" Tao không phải là Akane-san" Những tia nắng nhẹ chiếu vào cậu làm nổi bật vẻ đẹp tựa thiên thần ấy.

    Từ từ ngồi dậy gương mặt vô cùng khó chịu.

    - Cậu Inui!

    Cậu chủ có dặn khi cậu tỉnh lại cho cậu ăn cái này!

    - Ừ

    - Xin phép!

    Mở rèm cửa ra nhìn ngắm bầu trời.

    Trời nắng gắt gao nhưng đối với cậu nó đẹp lắm.

    Vài tháng trước cậu đã bị anh bắt đến đây.

    Hỏi vì sao cậu không bỏ trốn à?

    Cậu có thử nhưng bị anh bắt gặp và xém nữa thì gãy chân rồi.

    Nếu không nói sẽ không ai biết xung quanh căn phòng đều có camera ẩn.

    Anh đã cho người lắp nó vì sợ cậu sẽ bỏ trốn và cũng tiện theo dõi cậu.

    Cậu biết không?

    Biết chứ!

    Cậu hiểu được anh đang nghĩ gì!

    Hiểu anh hơn cả chính mình!

    Biết được anh bắt cậu chỉ vì cậu rất giống Akane-san.

    Cậu đau lắm nhưng chẳng làm gì được.

    Ước gì người hôm đấy chết là mình chứ không phải Akane-san.

    Hmm....

    Căn phòng này có Camera.

    Anh có thể xem được mọi hoạt động của cậu.

    Nếu cậu tử tử anh sẽ thấy thế nào nhả?

    Vui, buồn hay đau khổ khi mà bản sao của người con gái anh yêu chết đây!

    Nên thử không nhả?

    Nói là làm cậu gọi kêu cô người hầu khi nãy đem cho mình một con dao sắt.

    Bước vào trong nhà tắm vì đây là nơi không có camera.

    Ngâm mình trong bồn, dòng nước ấm khiến cậu thoải mái.

    Có vẻ cậu thật sự không muốn sống nữa.

    Từ vết khứa vào tay cậu.

    Máu chảy lên lán rồi một đường thật sâu và mạnh.

    Cậu cười rồi!

    Một nụ cười tươi có lẽ từ lúc đấy chẳng ai thấy cậu cười nữa.

    Trước khi nhắm mắt cậu đã nói gì nhả: "Tạm biệt mày, Koko!"

    Thế là anh đã mất cậu rồi....

    ---------------------------------------------------------

    Sau 10' anh lật đật chạy về nhà vào phòng tìm cậu khi phát hiện cậu không có trong phòng và theo lời người hầu.

    Mở toang cửa nhà tắm trước mắt anh là một cảnh tượng hết sức đau thương.

    Cậu nở một nụ cười hạnh phúc, cơ thể đầy vết thương và máu.

    Tim anh nhói lên nhưng không biết tại sao lại vậy [Đồ ngu.-.].

    Nhanh chân bế cậu chạy tới bệnh viện.

    Bác sĩ và y tá nhập cuộc.

    Ngồi ở phòng chờ anh sợ hãi.

    Sợ rằng cậu sẽ bỏ anh như cách mà Akane-san rời đi [Khum phải do anh à Kokonut]

    ---------------------------------------------------------

    - Cậu là người nhà của bệnh nhân?

    - Phải!

    Inuipee sao rồi!?

    - Đã qua khỏi nhưng không biết khi nào tĩnh lại!

    - Cái gì!?

    - Cậu bình tĩnh!

    Do phải chịu tổn thương thể xác lẫn tinh thần nên bệnh nhân tậm thời không muốn tĩnh lại!

    Cái này chúng tôi không giải quyết được!

    - Tôi sẽ cho các người tiền!

    Bao nhiêu cũng được!

    Làm cho cậu ấy tĩnh lại đi

    - Không phải lúc nào tiền cũng giải quyết được vấn đề!

    Bác sĩ rời đi để lại anh đang ngồi phịch xuống đất.

    Mắt vô hồn nhìn về phía phòng của cậu.

    Cảm giác này là gì?

    Tại sao anh lại thấy đau khi thấy cậu như vậy?

    Hay là do anh yêu cậu?

    Anh lắc đầu phủ nhận anh chỉ yêu mình Akane-san.

    Do anh quá ngốc hay do anh quá cứng đầu vẫn cứ chấp miện người đã chết.

    Thoy thì mị sẽ nhập cuộc để vả cho nóa vài cái vì làm đau pé thụ của mị và làm thằng nài tỉnh ngộ!

    ---------------------------------------------------------

    Từ lúc ấy đến bây giờ đã một tuần rồi.

    Anh suy sụp lắm nhưng vẫn phải đi làm.

    - Sao nhìn mày buồn thế Kokonut?

    - Câm đi!

    - Oh~ Inui xảy ra chuyện gì à?

    Giọng cười khúc khích vang bên lỗ tai anh làm anh tức điên người chỉ muốn giết người kế bên là con t/g._.

    - Mày muốn chết!?

    - Thoy bình tĩnh nào có chuyện gì kể tó nghe cái nhọe nà?

    - Hừ!

    - Bớt đuy!

    Đẹp mà cái nết chảnh chóa!

    Phải tao mà là Inui là toa chạy xa 1km rồi!

    - Tao....

    - Mày làm sao?

    - Tao không hiểu?

    Khi nhìn thấy Inuipee tim tao đập nhanh lắm.

    Toa nghĩ là do nó giống Akane-san!

    Nhìn thấy cảnh đấy tim tao đau lắm nhưng chẳng biết tại sao?

    - Ngu!

    Mày yêu nó rồi!

    - Đừng có xàm!

    - Không tin thì thoy!

    Tao chỉ nói vậy thôi!

    Tin hay tùy mày thế nhá.

    Cô bỏ đi để lại anh ngồi trong phòng suy nghĩ.

    Có lẽ anh yêu cậu thật rồi!

    Vội xách cái đuýt lên chạy tới bệnh viện.

    Bước tới phòng cậu, vẫn là gương mặt dáng vẻ ấy nhưng không hiểu sao cậu lại đẹp hơn mọi ngày.

    Nhẹ nhàng hôn lên môi cậu.

    Xin lỗi vì đã đối xử với cậu như thế.

    Mãi ngắm nhìn cậu mà ngủ từ lúc nào không hay.

    Sáng dậy chắc lại bị cậu chửi cho coi!

    Thật ra cậu đã tủnh lại từ 3 ngày trước nhưng tính tạo bất ngờ cho anh

    ---------------------------------------------------------

    - U hello!

    - ....

    - Xin lỗi vì đã làm phiền ahaha!

    - Không sao!

    Vâng trước mắt tôi là cảnh tượng Kokonut đang ôm Inui vào lòng và ngồi trên giường.

    Chuẩn bị hôn nhau mà bị tôi phá nên anh nhìn tôi với ánh mắt hận thù.

    Mày đừng quên nhờ bà mà mày mới nhận ra mày yêu Inui nha méo củm ơn thì thoy nhìn qq.-.

    Dẹp, ngủ, nghỉ, khỏe.

    Hết truyện, xin cảm ơn!

    ---------------------------------------------------------

    Ựa!

    Cảm thấy mình ngu văn quá!

    Tự nhin đẻ ra mấy các fic chuẩn bị viết thì bay màu mấy các chữ.

    Khum hay hãy nói:3

    Trưa vui vẻ cùng những nỗi đau🙂
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    Pay màu khum biết đặt tên như nào! KhổUnU


    Lại một fic ngắn and xàm lonz của mềnh.

    Ngắn thui nhá!

    Lười quá cx khổ T-T

    Ngu văn, tả dở

    RiAka.

    Lưu ý Akane bot!

    Không thích có thể không đọc.

    Đừng seen chùa là oke.

    Mấy bạn seen chùa làm tui tổn thưn á.

    Khóc choa mí bạnn xem giờ UnU

    Akane = Cô

    Ekuri = Bà Ri, bà

    Khum hề phân biệt đối xử.

    Hãy tin toy

    Sẽ có một số OTP khác tại tui thích!

    Mà chắc ít lắm chưa đầy 1 giây!

    ---------------------------------------------------------

    - Akane-san!

    Em thích chị!

    Một cậu pé buôn lời tểnh tò cô

    - Xin lô-

    - Này nhóc!

    Mới tí tuổi bày đặt yêu đương rồi à!?

    Bà Ri với gương mặt dữ tợn.

    Ánh mắt sắt lẹm liếc về phía cậu pé tụi nghiệp đầy sát khí.

    - Em xin lỗi ạ!

    Cậu bé đầy sợ hẽi bước đi như mụt cơn gió

    - Mồ~ Cậu dữ quá đấy Ri!

    - Còn cậu thì hiền quá mức đấy!

    - Người ta là con gái hiểu hem

    - Chả quan tâm!

    Đi ăn khum tôi bao^^

    - Đi chứ^^

    Ngồi trên chiếc xe của bà Ri.

    Những cơn gió làm tóc cô bay phấp phới, vẽ đẹp này làm cho bà xém nữa tông xe vào người ta.

    Tới quán ăn thấy hai cái bóng wen mắt đang ngồi đấy.

    Thấy thì làm gì?

    Nhập cuộc chơi luôn!

    - Yo hai nhóc!

    - Nee bớt gọi nhóc này nhóc nọ đê!

    - Gọi Inuipee được rồi đừng nhóc!

    - Không thích đấy thì sao nào?

    Ở đây làm gì đấy?

    - Chơi!

    Bàn việc🙂

    - Mày chỉ có nước ăn hại với ăn bám thôi ở đấy mà bàn việc!

    - Ủa chị!?

    Em là em chị mà🙂(

    - Chị mày thích!

    - Nhô Akane-san^^

    - Chào em.

    Seishu làm gì ở đây thế?

    - Con Sa đã nói rồi

    - À ừm^^

    - Bàn việc gì sủa chị nghe coi em🙂

    - Éo nhá!

    - Con em mứt dại!

    - Ehehe

    - Đừng cãi nhau tới đây để ăn mà^^

    - Ờ!

    Ngồi xuống bàn, hai người họ rắc cưm tró các bạn ạ.

    Bà chị của nưm là đây chứ đâu làm qq gì bả cũng khịa mình choa bèng được.

    Về em méc mẹ là chị ra đường luôn nè!

    Chờ đó!

    Ăn xong rồi vè đúng không?

    Xe bả chở được ba bốn người mà bả chỉ chở mỗi Akane-san cho tôi với Inui đi bộ.

    Biết xa lém hôm!

    Mỏi cả giò mà khum có ai tâm sự í.

    Inui vừa được Koko tới rước.

    Phận fa éo ai hiểu được.-.

    . . .

    Sau hơn 3 tiếng lội bộ cúi cùn cũng tới nhà.

    Mở cách của nhà.

    Ui nhớ hãi xa có tý mà nhớ kinh.

    - Về rồi à?

    - Bà già nào đấy lo chở crush bắt nóa lội bộ hơn 3 tiếng để về nhà là ai!?

    - Có nhiu đó cũng than!

    - Hai đứa này không cãi nhau là khum được à?

    Toy chạy lại ôm má mì và bắt đầu than.

    - Mẹ ơi!

    Chị Ri lo chở crush bắt con lội bộ hơn 3 tiếng í mẹ.

    Lúc đó bả còn quăn cho con một câu là đi bộ tốt cho sức khỏe UnU

    - Ò^^*

    - Ặc!

    Mẹ bình tĩnh;-;

    - Mẹ đang rất bình tĩnh mà Ri^^*

    - Vậy mẹ bỏ con dao xuống!

    Đừng làm con sợ

    Bà có dữ tới mức nào cũng không dữ bằng má mì thân yêu đâu.

    Thật tự hèoUwU

    - Duma!

    Mày xút ra khỏi nhà tao!

    - Bềnh tỡn mẹ ơi!

    Chương trình rượt đuổi của mẹ con nhà Yasuhiro.

    Tôi với Muto vừa ăn bắp ran vừa xem.

    - Nii đi đâu giờ mới về?

    - Đi chơi với bồ nhá con ế🙂

    - Fuck you!

    - Keme mày!

    Dành vài giây tưởng miện cho bà Ri.

    Sao mẹ khum cầm kiếm mà cầm dao nhả?

    Mẹ cóa nguyên một phòng để chứa hơn 50 thanh kiếm của mẹ mà lạ nhả.

    Bà Ri chức thức ra khủi nhà một tuần!

    Toẹt zời mẹ zời!

    Bà Ri sẽ ở đâu?

    Vâng em xin trả lừi là ở ké Akane-san.

    Inui sẽ khum ăn cơm tró đâu vì đã pay hơi qua nhà Kokonut rồi.

    Họ sẽ làm mấy việc như những người bạn khác lèn thui.

    Mặc áo ngủ đôi, ngủ chung giường và ôm nhau ngủ thế thoy.

    Nhẹ nhàng là trên hớt!

    - Này Akane!

    - Gì vậy Ri?

    - Làm vợ toy đi!

    - Đừng đùa như thế^^

    - Toy không đùa!

    Tôi yêu cậu!

    - Tớ...

    - Mai hẳng trả lời!

    Cậu cứ suy nghĩ đi^^

    ---------------------------------------------------------

    Cô đang đứng ngoài ban công hóng gió.

    Gió vào ban đêm rất lạnh nhưng nó lại làm cô cảm thấy thoải mái.

    Bỗng một người nào đấy từ phía sau ôm cô vào lòng

    - Akane, đứng ngoài này lạnh lắm đấy!

    - Khum sao đâu^^

    - Mẹ Akane ơi!

    - Gì thế con?

    - Má lớn đánh coan kìa T-T

    - Ồ~ Muốn ra gầm cầu ngủ à Ri^^*

    - Lỡ tay thui mà!

    Vợ đừng giận

    - Ở ngoài này luôn đi nhá!

    - Ơ!

    -Plè

    - Dòng thứ con mứt dại!

    - Nay ngủ cùng mẹ nhá^^?

    - Vâng ạ!

    Ahehe

    - Mai tụi kia hẹnn gặp mặt đấy vợ ew

    - Ừ!

    Chồng ew ngủ ngoài ban công vui vẻ nhá^^

    Hiện tại bà Ri và Akane-san đã lấy nhau được vài năm.

    Nhận nuôi một cô con gái cái nết ẹo khác gì bà Ri.

    ---------------------------------------------------------

    Mở cách cửa của nhà hàng mà Kokonut đã đặt thì.... hơn chục tô cơm tró vả vào mặt tôi.

    À không nói đúng hơn là ai ở đấy cũng có đang có cặp mình toy fa các bạn ạ.

    Ai thấu nỗi đau nài.

    - Yo con ế!

    - Như qq....

    - Gì đấy?

    - Bớt cơm tró đi!

    Trên đường tao ăn đủ rồi!

    - Khum bạn nhá!

    - Đưa tao con dao để tao chết đuy!

    - Cần chị mày mượn set kiếm siu vip của mẹ không?

    - À thôi em nghĩ lại rồi!

    ---------------------------------------------------------

    Hết truyện.-.

    Nó hưi xàm tý các bạn ạ.

    Bí ý tưởng + lười

    @NguynTrn550 đúng í bạn chưa:3?

    Khum hay hãy nói:3

    Chúc các pác mụt ngày tốt lènh:3
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    12. Má mì thân yêu đã zìa.-.


    Hmm... các bạn nghĩ mở đầu sẽ là vào một buổi sáng đúng không?

    Các bạn đúng rồi nhưng nó là 3h sáng.

    Má mì yêu dấu của tôi ở nước ngoài đã về và bắt ba chúng tôi cuốc bộ đến sân bay.

    Vâng các bạn nghe không nhầm đâu 'NGƯỜI MẸ YÊU DẤU' CỦA TÔI ĐÃ BẮT CHÚNG TÔI CUỐC BỘ ĐẾN SÂN BAY.

    Hựa, như qq í.

    Đi bộ từ kí túc xá tới sân bay cũng mất khoảng 7-8 tiếng rồi.

    Mà mẹ còn lựa giờ này để tới nữa chứ.

    Mẹ tính hành tụi con chớt à?

    Hồi nhỏ hành chưa đủ hay gì á!

    Đứng trước sân bay dòm qua ngó lại đếch thắng một bóng người.

    Sợ ma mà còn gặp trường hợp này nữa.

    Phía xa xa một người phụ nữ trẻ trung đang bước tới.

    Bước lại gần chúng tôi với thần thái sang chảnh.

    Một chiếc đầm đen bó sát toát lên vẻ quyến rủ nhưng với chúng tôi thì không!

    - Tới trễ 30 phút!

    Một lũ lề mề!

    - Ủa mẹ!?

    Mẹ bắt tụi con cuốc bộ tới đây mà còn lựa giờ thiêng nữa!

    - Câm!

    Cãi tao chém mày!

    - Dạ vâng;-;

    - Rồi rảnh hơi hay gì mà về đây bà già?

    - Mày dell thể nào nói chuyện lễ phép với mẹ mày à!

    Muto!

    - Không!

    - Dòng thứ mất dạy!

    - Bà là người dạy tôi còn gì?

    - Thoy mà!

    Lần nào gặp lại cũng căng hết trơn á!

    Thở dài một hơi.

    Mẹ tôi bước lên chiếc xe riêng xịn xò của mình mà quăn cho chúng tôi một câu:

    - Tự đi bộ về đi con!

    Mẹ đợi ở trường!

    Bye con yêu^^

    - Ơ!

    Mẹ!

    - Giờ phải đi bộ về à?

    - Mọe ơi đau chânT-T

    - Bắt taxi về vậy;-;

    - Giờ nài chả có cái taxi nào cho bà đâu!

    Sau hơn 7 tiếng đi bộ từ sân bay về trường thì trưa mọe rồi.

    Bụng lúc nào cũng bị bỏ đói.

    Thật tụi lũi mà.-.

    - Lâu quá đấy!

    - Mẹ nghĩ mẹ chạy xe tụi con đi bộ không lâu à!?

    Bà muốn ăn cám hả Ri

    - Mày muốn ăn đập không?

    Giọng điệu nhẹ nhàng, từ tốn kèn theo chút sát khí

    - Dạ không;-;

    - Chả hiểu sao ba lại yêu mẹ.-.?

    - Tại ba mày ngu^^

    Bóng ai đó nhẹ nhàng vụt qua nơi đây

    - Yo!

    - Lu Mì Cay!

    - Nhóc nào đây?

    - Xúc phạm chiều cao à nhen!

    - Mẹ của mềnh đấy bớt léo đuy bợn

    - Cháu xin lỗi;-;...

    - Nhìn quen mắt thật!

    - Hồi nhỏ nó đi lạc con đưa nóa về nhà á mẹ!

    - Ò~ Vẫn lùn như ngày nào^^

    Lời nói mang sát thương cao

    - Cái này gọi là xúc phạm á cô.-.

    - Ai bảo lùn hơn cô chi🙂

    - Chứ cô cao mét mấy?

    - Mẹ mềnh ceo m8 nhé!

    - Ui vãi!

    Cao thế.-.

    - Mình biết mà🙂

    - Sao mẹ, chị với anh của mày cao mà sao mày lùn thế coan=)?

    - Lùn kệ tao mày!

    Chắc mày cao!

    - Cao hơn mày 12cm🙂

    - Như qq....

    - Mẹ về đây làm gì?

    - Nghe Shin thông báo về tình hình của mấy đứa nên mẹ về đây ấy mà^^

    Thôi toang!

    Chuồn ngay còn kịp.

    Bay cái vèo lên cây, ông Muto thì núp sau lưng vợ.

    Chỉ có mỗi bà Ri là bị mẹ brush sức mạnh biến ra cây kiếm rượt thoy.

    Chạy vòng vòng sân luôn, mụt lũ ngồi vừa xem vừa ăn bắp ran.

    Còn cỗ vũ mẹ cố lên nữa.

    Hảo bạn bè🙂 Akane-san chả dám ngăn lại cứ để mẹ rượt bà Ri.

    Sau 30' cuối cùng cũng dừng lại.

    Leo xuống cây không thôi mẹ phá luôn cái cây che mát này mất.

    - Sửa ngay cái lý do mày thường bị mời lên phòng hiệu trưởng^^*

    - Do nee á mẹ!

    Nhờ bả mà con lên ngồi uống trà với anh Shin dài dài á.-.

    - Ồ^^*

    Giữ vững nụ cười trên môi.

    Luồng sát khí mẹ tỏa ra không hề ít.

    Lan tỏa khắp trường, luồng hơi lãnh lẽo cộng thêm khí trời mùa đông làm cho chúng tôi muốn đóng băng.

    Lại tiết mục rượt bà Ri của mẹ.

    - Ngăn mẹ của hai đứa bây lại đi kìa!

    - Ngăn chi!

    Đang hay mà🙂

    - Hảo em trai=)

    - Hừm....

    Có cách nà!

    - Cách gì?

    - Anh dâu có chịu làm không đã^^

    - Wtf?

    Có liên quan tới tao à?

    - Chỉ cần pé gọi bả là mẹ chồng thì bả ngưng ngay ấy mà🙂

    - Wut?

    - Đừng lo không chịu thiệt đâu

    - Nhưng...

    - Làm đi Sanzu!

    Ngồi xem quài cũng chán🙂

    - Chứ hông phải tụi bây đang cười hả?

    - Ahihi!

    - Gòi gọi đuy anh dâu!

    Tập lần lần choa wen

    - Ờ....

    - Mẹ yêu ới!

    Ngưng được chưa mẹ^^?

    - Tao chưa chép nóa mà🙂

    - Có người muốn gặp mẹ kìa!

    - Ai?

    - Chào m-mẹ ch..ồng con... con...////

    - U mài gót!

    - Ờm...

    Nếu cô không thích th-

    - Gọi mẹ con nhé^^

    - Nà ní?

    - Mài có bồ khi nào mà éo nói!

    - Mứi thui mẹ!

    - Ừ!

    Con dâu của mẹ thằng Muto có bắt nạt kon khum^^?

    - À dạ không!

    - Ừm!

    Nó có làm gì con thì cứ việc nói mẹ nhá!

    Mẹ đập nó!

    - Ơ... vâng!

    - Ủa🙂?

    - Ủa cái gì?

    - Con là con guột hay con ghẻ vậy🙂?

    - Mày con guột nhưng tao thương con dâu tao hơnUwU

    - Thằng Mucho bị cho ra rìa bây ạ🙂

    - Câm đi!

    - Ngậm mồm mày vào, Muto!

    Nhóc ấy nói đúng mà!

    Hay mày muốn mẹ bẻ gãy xương mày?^^*

    - À vâng.....

    - Nay ngày đặc biệt!

    Đi ăn khum mấy đứa?

    - Hẻm cóa tiền;-;

    - Cô bao^^

    - Oki cô🙂

    - Lũ nằm trên ở nhà^^

    - Ờm... mẹ này

    - Mày ý kiến^^*

    - Không.-.

    Sợ mẹ là một cái, cái thứ hai là trên tay mẹ đang càm kiếm nên éo dám cãi.

    Nói là đi ăn thì đi ăn thật.

    Khum ngần ngại gọi hết cái menu của quán.

    Rồi còn pay sang quán khác gọi hết menu của quán này tới quán kia.

    Heo hay gì á!

    Ăn xong làm gì?

    Đi chơi thoy, mua sắm cái thứ.

    Thì mẹ tôi là mụt kon người rất thích nhìn mấy pé bot mặc váy í.

    Cho nên là kéo vào chỗ bán quần áo mua mấy bộ đồ nhìn cute và mấy cái váy tặng bọn kia.

    Anh dâu được mẹ chiều nhất nhá!

    Không cần làm gì đâu!

    Mẹ đút cho ăn luôn!

    Được mẹ tặng đồ nhiều nhất nhá UwU

    - Ờm... nhiêu đây đủ rồi cô!

    - Chưa đủ đâu con dâu ạ!

    Gọi mẹ c9an nhé^^

    - Vâng.-.

    - Sướng nhất Sanzu rồi🙂

    - Quả mẹ chồng thương con dâu🙂

    - Câm ngay!

    - Cho mấy đứa^^

    - Au mài gót!

    - Vip🙂

    Ừ thì mẹ tôi đưa cho từng người một cái thẻ.

    Riêng anh dâu thì hai cái mẹ còn spam thêm câu "Có thiếu cái gì để mẹ mua cho" éo phải nói với tôi mà là nói với Sanzu.

    Ủa mẹ?

    Con là con của mẹ mà🙂?

    Tung hoành bốn phương.

    Mẹ mua hẳng chiếc xe tặng anh Sanzu luôn bà coan ạ.

    Nhà anh Sanzu đâu nghèo.-.

    Chuyến đi chơi vui vẻ và đầy thú zị khi mà mẹ già nhưng vẫn bắt được trend của giới trẻ.

    Mà nhìn ngoài ai cũng tưởng mẹ mới 20.

    U là trời!

    Thì nói gì đi nữa cũng chẳng có ít lợi.

    Nên thuận theo ý mẹ để mẹ còn cho vài cái thẻ mà xài.

    . . . .

    Nghĩ lại rồi bây giờ nóa hẻm có zui.

    Khum hiểu kiểu gì mẹ tôi quyết định sẽ ở lại vài (chục) tháng.

    Ủa alo?

    Về với chồng của mẹ đi chứ!?

    ---------------------------------------------------------

    Ngoài lề cùng mị

    Thì tôi quyết định là sẽ viết thêm một bộ nhưng khum liên quan đến TR.

    Ngu phần đặt tên lắm

    [Biết mình eff xấu nhưng vẫn thích eff:') Hai pé oc đó là nhân vật chính của bộ toy định viết.

    Là nam nhen!

    Hẻm hiểu kiểu gì mà tạo oc thụ nhign như nữ ý!

    Và đấy sẽ là hai pé con của tôiUwU]

    - Pé tóc đen là Tư Nguyệt, còn tóc trắng là Tư Hoa.

    Anh em song sinh í mụi ngừ.

    Tiểu Nguyệt và Tiểu Hoa nhen=) Thích gọi như nào tùy mụi ngừi

    - Chào nha^^

    - Yo!

    Xong chưa má con bận chơi game==

    - Tiểu Hoa em có thể nào ngừng chơi game không?

    - Nguyệt tỷ đừngg càm ràm nữa!

    - Anh là coan trai🙂(

    - Vâng thưa nee=)

    - ....

    - Má này!

    - Gì coan

    - Thử mạc váy khum chứ coan cứ thấy má mạt quần quài hà🙂

    - Hú!

    - U hết hồn!

    - Yo hai đứa🙂

    - Chào ạ!

    - Chào chứ Mikey lùn tịt🙂

    - Cmm muốn đánh nhau?

    - Đâu dám

    - Mặc đuy nha má:3

    - Ờ...

    Khum thể cưỡng lại cái ánh mắt lấp la lấp lánh của hai đứa nóa các bạn hiểu hem.-.

    Tôi mặc váy kiểu:')

    Đây là phản ứng của chúng nóa:')

    - Xin nhũi con lỡ cười

    - Há há há!

    Cười ẻ

    - Tao xin lũi tao lỡ cười🙂

    - Im đi Mì Cay.-.

    - Thui nào bợn🙂

    - Như qq....

    ---------------------------------------------------------

    Nhạt nhẽo and thiếu muối + bí ý tưởng

    Ngu văn.-.

    Khum hay hãy nói

    Mụt ngày tốt lành:3
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    Đoán xem hôm nay sẽ là cặp nào đây


    Lại một cái fic nhảm của toy.

    Ngắn and rất ngắn tại lười.-.

    Tất cả mụi ngừi sẽ khum chết bằng cách nào đó họ được cứu sống nhưng không lộ ra, không ai biết^^

    Logic.-.

    Ngu văn, tả dở

    Có sự góp mặt của mịUwU

    ---------------------------------------------------------

    Một chàng trai với mái tóc hồng, buộc lên ở phía sau, Phần mái chìa ra một ít.

    Đang chờ một người!

    À không gã bước ra rồi!

    Chỉ là cậu đang lưỡng lự thôi!

    - Mày bị sao vậy?

    Gã lên tiếng phá tan bầu không khí khó chịu và im lặng này.

    Chất giọng gã trầm ấm có cả chút ân cần và lo lắng...

    Và rồi!

    Cậu chém gã!

    Gã biết được điều này nhưng đâu thể lựa chọn đành để cậu chém mình vậy!

    Trước khi nhấm mắt gã thấy cậu khóc.

    Từng giọt lệ rơi xuống trên gương mặt xin đẹp của cậu.

    Cậu khóc rồi!

    Gã đau lắm!

    Muốn lấy tay gạt đi giọt nước mắt ấy!

    Muốn hôn nhẹ lên mó mắt cậu!

    Gã không làm được nữa!

    Cơ thể yếu dần, việc thở cũng trở nên khó khăn.

    Gã thất hứa rồi...

    Lời hứa với chínnh bản thân mình!

    Sẽ bảo vệ nụ cười cậu mãi mãi.

    Gã biết là mình sẽ không sống được lâu nữa.

    Có lẽ đây sẽ là lời cuối cùng gã dành cho cậu.

    Gã có hận cậu không?

    Không.

    Sẽ tha thứ cho cậu chứ?

    Có.

    Vì sao?

    Vì gã yêu cậu^^

    - Sanzu...

    Tạm biệt...

    Tôi yêu em^^

    Giọt nước mắt của gã cuối cùng cũng rơi.

    Tự hỏi rằng sau khi nghe được những lời này cậu cảm thấy thế nào nhưng chắc không được nữa rồi.

    Gã đã đi thật rồi!

    Còn cậu đã rất ngạc nhiên khi nghe nói.

    Từng chữ một cậu đều nghe rất rõ.

    Cậu đau không?

    Đau.

    Hận bản thân mình không?

    Hận.

    Làm vì ai?

    Vì vua....

    Tất cả cũng là vì vị vua mà cậu ngưỡng mộ.

    Ôm chặt lấy xác gã mà gào lên.

    Cậu tự trách bản thân mình tại sao lại nhận ra muộn như thế này.

    Khi chém gã cậu một cảm giác nhói lên trong tim, nước mắt cậu tự động rơi.

    Cậu chợt nhận ra mình yêu gã nhưng đã muộn rồi.

    Gã đã đi!

    Đi thật xa!

    Bỏ cậu một mình nơi này!

    Đau lắm đấy gã biết không?...

    À phải rồi gã từng bảo cậu cười rất đẹp nếu cậu khóc sẽ rất xấu.

    Nhớ tới nó cậu vội lau đi những giọt nước mắt thay vào đó là một nụ cười.

    Nụ cười trìu mến, yêu thương dành cho gã.

    Gã có thấy được không?

    Đôi mắt cậu vô hồn tiến lại chiếc xe và rời đi.

    - ....

    - Ha~ Anh ngốc thật đấy!

    - Câm mồm!

    Vâng!

    Như đã nói gã biết cậu sẽ giết gã nên đã nhờ cô em gái ẩn danh của mình là tôi vẽ cho một đường hệt như bị chém thật.

    Gắn thêm mấy bịch máu chôm được ở bệnh viện vào là ok tất.

    Chả hiểu kiểu gì mà gã đoán đúng không dư 1mm là cậu sẽ chém gã theo hướng nào.

    - Tiếp theo sẽ làm gì?

    - Tao...

    - Đau không?

    - Đau?

    - Vậy...

    - Bớt láo hộ tao!

    - Duma!

    Trước đó xem lại cách cư xử của anh đối với em gái mình đi!

    - Kẹc!

    - Em mách mẹUnU

    - Dòng thứ bám váy mẹ!

    - Mẹ mặt quần anh nhá!

    - Riết rồi không biết mày em tao hay bà nội tao nữa!

    - Bà nội á anh=)

    - ....

    - Mẹ bảo ra nước ngoài sống với m!

    Đi không?

    - Để anh mài suy nghĩ!

    - Ở đấy muốn làm gì thì làm!

    Có thể qua đây bất cứ lúc nào!

    - Đi!

    12 năm?

    Một thời gian khá dài...

    Liệu cậu còn nhớ gã không^^?

    ---------------------------------------------------------

    Gã đang ngồi trên máy bay cùng gương mặt vô cảm.

    Nghĩ ngợi về ai đó...

    - Hai năm rồi anh không quên được người đó sao?

    - Không bao giờ có chuyện đó!

    Đã hai năm trôi qua, ngày nào gã cũng nhớ cậu.

    Liệu cậu còn nhớ gã không?

    Hay đã quên?

    2 năm này gã thay đổi khá nhiều.

    Thứ được gọi là tình yêu, tình yêu gã dành cho cậu ngày càng lớn hơn.

    Bước xuống sân bay, đông đúc người qua lại.

    Xém nữa hộc máu khi có người quơ cái vali trúng.

    Tin gã là một trong những sự ngu người lớn nhất của tôi!

    Hmm...

    Nên đi đâu đầu tiên đây?

    Quyết định rồi ra công viên [toy khum biết chỗ mà Takemichi với Senju tới là chỗ nào]

    - Dừng!

    - Gì vậy?

    - Nhìn kìa!

    - Ồ là Takemicchi và cô gái kia là ai?

    - Ai là biết được!

    - Không sao đâu!

    Bịt mồm bịt mặt kín mít ai mà biết được!

    - Ờ!

    Dẫn đi tham quan à?

    Dẫn đi mà cứ đứng yên một chỗ thì đi được à?

    - Này có định dẫn em đi không?

    Hay đứng đây nhìn hai người họ?

    - Tao có linh cảm không lành!

    - Em biết!

    Nhưng cứ đứng đây nhìn người ta lại tưởng biến thái đấy!

    - Ngậm cmn mồm vào cho trời nó trong!

    Ủa?

    Mới nói xong trời mưa luôn.

    Phải tìm chỗ núp thôi!

    Vận may đen đủi ngồi đâu không ngồi lại ngồi kế bên bàn của Takemicchi.

    May mà nhận không ra!

    Ngồi gần mới biết được cô tên Senju.

    Tôi thêd không nghe lén nhá!

    Senju định đi đâu đó thì phải.

    Sau một hồi thì có mụt đám người bước tới và chĩa súng trước mặt Takemicchi.

    Mọi người xung quanh bắt đầu hoảng loạn.

    Định giúp mà Muto ngănn lại

    - Không phải chuyện của chúng ta!

    - Rồi đồ vô tâm!

    Tình hình khá là nguy hiểm.

    Bằng!

    Draken bị dính ba phát đạn có vẻ không còn sống.

    Làm sao đây nhả?

    Keme mấy lời của gã, bước lại gần chiếc xe cứu thương.

    - Này Draken!

    Nếu chết rồi thì nhường Mikey cho em nhé?

    Tích!

    Nhịp tin của anh đã đập lại.

    Thần kì thật đấy!

    Không lý giải được nha.

    Mọi người xung quanh ngơ ngác, ngỡ ngàng đến bật ngữa.

    Hình như quên cái gì đó.

    Thoy toang!

    Takemichi nhìn chúng tôi bằng gương mặt hết sức nghi ngờ.

    Nói như nào mới hơph lý đây.

    - Tôi biết cậu đang thắc mắc!

    Nhưng chuyện đó để sau đến bệnh viện xem tình hình của Draken như nào đã^^

    - À ừ!

    - Bớt lo chuyện của người khác đi!

    Kẻo sau này trước họa vào thân!

    - Không sao, không sao^^

    Nhanh chân lẹ tay xách cái đuýt lên chạy tới bệnh viện.

    Ngồi trong phòng chờ một hồi lâu Takemichi lên tiếng.

    - Này!

    Cậu là ai tại sao lại biết Mikey và Draken?

    - Đoán xem!

    Đúng sẽ có thưởng^^

    - Ngưng cái trò đó của mày lại đi!

    - Giọng này....

    - Takemichi, mày quen à?

    - Muto!

    Đừng quan trọng hóa vấn đề lên như thế!

    Không tốt đâu!

    - Không tốt cái đầu mày!

    Con em matday!

    - Muto!?

    - Sao hả?

    - Không phải đã chết rồi sao?

    - Đoán xem!

    - ...

    Và thế là dành 30 phút để giải thích các kểu.

    Ngạc nhiên lắm, tôi lỡ phun ra hết toàn bộ sự thật.

    Xém bị gã đấm sml may mà hai người kia cản kịp.

    Ông anh ác độc!

    - Các người là người nhà của bệnh nhân?

    - Là bạn^^

    - Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch!

    Bây giờ chỉ cần làm giấy tờ!

    - Nhờ ông đấy!

    - Ờ!

    - Nhớ giữ bí mật nhá!

    - Được!

    - Toy phải đi rồi!

    Tạm biệt!

    - Ừm.. tạm biệt và cảm ơn!

    Hẹn gặp lại!

    - Không có gì!

    Khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng cũng vui đó chứ.

    Hẹn gặp lại 2 năm sau^^

    ---------------------------------------------------------

    Bảo 2 năm sau thì sai quá sai luôn.

    Sau vụ đấy mẹ đã nhốt chúng tôi ở đấy không cho qua.

    Bây giờ Muto thật sự biến thành gấu trúc rồi🙂

    Thử xem tình hình của cậu nào!

    . . .

    Cậu thay đổi nhiều lắm.

    Ngoại hình lẫn tính cách.

    Cậu hiện là thành viên của một tổ chức tội phạm đáng sợ đến cả cảnh sát cũng không dám đụng tới.

    - Tha tha c..cho tôi!

    - Câu trả lời tất nhiên là không!

    Cậu đang làm nhiệm vụ và nó hoàn thành rồi.

    Bước ra khỏi tòa nhà cao tầng.

    Đập vào mắt cậu ở đằng xa là một bóng hình quen thuộc nhìn rất giống gã.

    Hàng ngàn dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu cậu.

    Mãi suy nghĩ mà chả để ý, dụi mắt vài cái rồi nhìn lại thì người đó đã pay hơi.

    - Ây Sanzu!

    Làm gì mà đứng đực ra đó không định lên xe à!?

    - Tao vừa mới thấy Muto-san!

    - Mày điên à!

    Nó chết rồi!

    - Ừ!

    Chắc tao nhìn nhằm!

    - Mày định khóc đấy à!?

    - Có hả thằng bám quần anh trai?

    - Mày muốn đánh nhau?

    - Chắc tao sợ!

    Cậu lên xe chạy về căn cứ.

    Trên đường vẫn cứ nghĩ về người khi nãy.

    Cảm giác thật quen cũng thật xa lạ.

    . . .

    Hoàn thành xong tất nhiệm vụ.

    Cậu được nghỉ làm sớm.

    Nay Mikey có hẹn một người mà ai cũng biết.

    Bước đi trên con đường đầy tuyết.

    Mùa động thật lạnh lẽo.

    Ấy thế mà vẫn có người ra đường.

    Mấy cặp đôi thay phiên nhau thồn cưm tró cho cậu.

    Nhìn họ cậu lại nhớ tới gã.

    Cậu lại lấy tay dụi mắt, kia là gã.

    Cậu khẳng định 100%.

    Cứ nhìn chằm chằm vào gã như nhìn sinh vật lạ.

    Cảm giác có người nhìn mình chằm chằm gã quay lại.

    Hai người chạm mắt nhau.

    Cậu hốt hoảng vội chạy đi để gã dí cậu chạy sml.

    Chạy thụt mạng được một hồi lâu thì tới một con sông.

    Nó đẹp lắm!

    Đẹp tới mức cậu cứ mặc kệ tất cả lại gần mà ngắm nó.

    Một thân hình to lớn vội ôm cậu vào lòng.

    - Haruchiyo!

    Là gã.

    Gã gọi tên cậu.

    Cậu cứ tưởng gã bỏ cuộc rồi chứ.

    Cậu quay lại ôm gã và khóc nức nở.

    Tim gã lại nhói lên rồi.

    - Đừng khóc!

    Tôi ở đây!

    - Muto-san!

    Em yêu anh!

    - Anh cũng yêu em!

    ---------------------------------------------------------

    Góc ngoài lề

    - Đmm!

    Đứng lại

    - Có ngu mới đứng yên một chỗ cho ông đánh!

    Hiện tại, tôi đang bị Muto rượt sml vì nghĩ ra cái fic này.

    Tôi bảo ngược nhè nhẹ thôi mà cứ làm quá!

    Ngược rồi cũng ngọt mà làm như ngược hết í!Mặt tôi bầm dập hết rồi!

    Chi chít vết thương mà ổng vẫn muốn đánh tôi mụi ngừi ạ!

    - Bình tĩnh đi, Muto-san!

    - Không!

    Tao phải đập nóa!

    - Em đói.-.

    - À ok!

    Để anh dẫn pé đi ăn

    - Cưm tró._.

    ---------------------------------------------------------

    Hú mụi ngừ tui định viết thêm bộ nữa.

    Nó khum liên quan gì đến Tokyo Revengers.

    Khoảng tầm 2 chap là end.

    Mụi ngừ nghĩ tui có nên viết khum?

    Fic này hưi xàm tý tại tui lười á

    Khum hay hãy nói

    Mụt ngèy tốt lành:3
     
    [ Tokyo Revengers ] Những Câu Chuyện Về Các Otp Của Toy:3
    13. Những ngày tháng đau khổ( ͒ ඉ .̫ ඉ ͒)


    Ngày đầu tiên....

    Hi và hum nay sẽ khum mở đầu vào buổi sáng nữa.

    Mà là vào buổi tối nhé!

    Như mí bợn đã má mì thân yêu sẽ ở lại vài (chục) tháng ở đây.

    Ở kí túc xá thân yêu nài.

    Tui sẽ khum nói gì đâu, khum nói cho mí bạn biết là tui nằm dưới sàn nhà lạnh lẽo ấy mà ngủ, không chăn không gối.

    Thì ba anh bot của chúng ta rảnh rõi dẫn chồng qua chơi cùng, sau đó đuổi đi.

    Cưm tró nóa nhiều lém luôn á!

    Mẹ tôi ngủ ở giường của tôi nhưng tôi không được ngủ cùng.

    Sofa cũng bị mèo của mẹ giành nốt.

    Ủa?

    Sao bất công zị?

    Có thưn ew toy gì hum zậy?

    Nằm lăn qua lăn lại mụt hùi thì mother lên tiếng

    - Ngủ đi!

    Lăn qua lăn lại quài!

    - Ngủ hum được

    - Mẹ cũng vậy

    - Giờ lèm gì?

    - Mấy đứa ngủ chưa?

    - Chưa;-;

    - Chưi gì khum?

    - Chơi gì được ạ?

    - Cầu cơ🙂

    - Có mất mạng khum?

    - Có coan nhé^^

    - Dẹp đi ạ!

    - Đùa thôi chơi bài khum?

    - Chơi🙂

    Ngồi chơi bài với nhau vui lắm.

    Vui tới độ mà tôi bị phạt quỳ ba tiếng=)?

    Ừ thì tôi lỡ tay đánh thắng mẹ mụt ván, chỉ một ván thôi và cái kết...

    Quỳ nãy giờ một tiếng rồi đấy!

    Ai thấu nổi đau này.

    Đau thật!

    Thắng được một ván bị mom bắt quỳ, những ván sau mom toàn thắng.

    How to còn spam câu "Ngon!

    Coi ai hơn ai!"

    Ủa mẹ?

    Mẹ còn là người con gái thục nữ, rù quyến nữa hum zị?

    Giờ mẹ như bà chằn lửa í mẹ biết khum?

    Củm thếy cuộc đời thật bất công!

    - Mẹ biết con đang than trời trắc phận...

    Nên là cút ra khỏi đây nếu mày còn than.

    Vì mẹ éo chắc mẹ sẽ không đập mày^^*

    - Dạ con nào dám...

    Sợ hãi mẹ quá mà

    - Thế thì tốt đi ngủ thôi^^

    - Vâng thưa cô!

    - Còn mày quỳ nốt hai tiếng còn lại đi!

    - Ơ...

    - Ý kiến^^*

    - Dạ hum.-.

    Mẹ nằm trên chiếc giường ấm cúng đáng lý ra nó là của toy.

    Mấy con người kia không thèm ngó ngàn gì tới tôi mà bước lên chiếc giuòng ấy.

    Ngủ một cách ngon lành.

    Có vẻ như... tôi vô hình các bạn ạ...

    Các bạn hỏi vì sao tôi không trốn đi khi mẹ tôi ngủ rồi ư?

    Đơn giản lắm!

    Bản năng của mụt sát thủ, tôi chỉ cần nhúc nhít một tí thôi má mì cũng cảm nhận được cho dù đang ngủ.

    Ừ thì do đó hồi nhỏ tuổi thơ tôi không tiếp xúc được với nhiều người vì sợ bị lây vạ.

    Có mẹ từng là sát thủ kểu:')

    Nói gì thì nói chúc các bạn ngủ ngon nhé!

    Mơ thật đẹp!

    Để ngày mai bắt đầu một ngày mới đầy vui vẻ^^

    ---------------------------------------------------------

    Hmm....

    5h30' Khoảng thời gian ít người dậy và tôi phải dậy để tập thể dục.

    Ừ thì má mì chê tôi béo nên lè tui phải tập.

    Nếu khum phát đạn của cây súng mẹ thường xài sẽ vào não tôi.

    Bạn nghĩ tôi đùa?

    Không thật đấy!

    Mẹ tôi còn cầm kiếm chém bà Ri nữa là nói gì=)

    Đang tới bước soạt ngang các bạnn ạ.

    Thì Mikey đột nhiên ngồi lên người tôi.

    RẮC!!!

    Tôi nghe thấy tiếng gì đó.

    Xương của tôi, xương chân gãy rồi!

    Đùa làm chó nhé tôi nói thật!

    Đếch di chuyển gì được luôn.

    - Mẹ mài con heo Mikey!

    Biết là mày nặng lắm không hả?

    - Ai biết gì đâu🙂

    - Mài bảo éo lèm gì con gái mà?

    - Ủa?

    Mày con gái hả?

    - Há há há!

    Zừa lèm tao lứm🙂

    - Izana ngưng đi mốt nghiệp quật giờ!

    - Ờ

    - Để tôi giúp cậu!

    - Cảm ơn!

    - Không có gì!

    Tora-kun đi lại đỡ tôi đứng dậy.

    Đúng là người tốt.

    Má nóa đau kìa chời!

    Mẹ tôi thay vì giúp thì ngồi đó cừi như đúng gòi á.

    Cay cú cuộc đời!

    Ăn ở thế nào lại bị như này!

    Tôi nhơ là mình ăn ở tốt lắm không tạo nghiệp gì luôn.

    Cõng tôi lên.

    Phóng thẳng tới phòng y tế.

    Gãy chân thật!

    Ựa rồi sao đi🙂?

    À khum có cây gậy để vịnh

    Thế đó như qq luôn!

    Thay vì giúp đỡ thì chúng nó đi chơi với chồng.

    Còn mom thì đi sopping, tham quan bỏ mặc tui.

    Ủa gì zậy?

    Tui còn nha chứ hẻm vô hènh đâu ó!

    Sao mấy ngừi ác độc vậy!?

    Còn gì tình mẹ con!

    Còn đâu tình anh em à nhầm bạn bè!

    . . .

    Bây giờ tầm 3h gì đấy thì đói muốn xuống đi ăn mà sợ té cầu thang quá.

    Nước mắt nóa cứ chảy ròng ròng thì... nguyên tô cơm tró siu to nó úp vô mặt.

    Của ai à?

    Của Muto với anh dâu chứ ai.

    Cứ pé cái này pé cái kia.

    Quơn luôn con em mình lướt qua nó như thể nó vô hình.

    Tủn thưn đấy!

    Tới bà Ri khum lướt qua nhanh đâu.

    Lướt qua nhẹ nhàng rồi tặng tôi nụ cười kinh.

    Tủn thưn part two!

    Ừa năng lực vô hình thật là chả có tích sự gì.

    Nãi giờ bảy tô cơm rồi đấy🙂

    Giết tôi đuy!

    Nhân gian này không chứa chấp tôi rồi!

    Rồi đếch hiểu đm gì ngồi cuối dãy mà chúng nó cứ đi qua đi lại quài.

    Ụa?

    Lùm mía đang bình thường, đi qua đi lạo như điên í!

    Lx này yêu cái điên thật rồi!

    Conditinhyeu làm cho con dân fa này sợ hãi!

    Tối nhanh nhanh vào!

    . . .

    Tôi đã sai thì tối rồi đấy🙂

    Tôi bị đá đuýt ra khỏi kí túc xá và đang ngồi trước cổng trường với cái chân đang gãy.

    Tại sao ư?

    Tại sao à?

    Tôi sẽ khmu noái là tui bị mom đuổi.

    Chưa làm gì luôn cái tự nhiên bị đuổi.

    Củm giéc lẹ lũm vc.

    Đây là lý do tui hum thích ở mẹ.

    Vô lý quá mức cho phép.

    Tôi đã vút cái hi vọng này cho chó ngặm.

    Vì tôi biết mẹ chả yêu thưn gì tôi cả!

    Con ghẻ mà!

    Bầu trời hôm nay đầy sao.

    Đẹp thật đấy!

    Nhìn mặt trăng hôm nay xem tròn trịa thật!

    Nó làm tôi nhớ đến cái bánh bao trong căn tin🙂

    Đói quá ba má ơi!

    Sáng lẹ đi con mệt rồi!

    Ngủ được ngủ rồi!

    Muỗi nhiều quá!

    ---------------------------------------------------------

    Dạo gần đây cứ cảm thấy mình nhạt sao sao ý mí bạn.

    Thì tui đang tạo mụt oc cho ai tự bt tên là Y/n.

    Biết mình dở khoản này nhưng vẫn muốn tạo.

    Các bạn có câu hỏi nào khum để tui cùng các anh nhà trả lừi.

    Khum hay hãy nói:3
     
    Back
    Top Dưới