Olye là một chàng trai khác người, có mái tóc trắng lung linh ko giống những người khác.
Và đôi mắt của anh là màu xanh nhạt pha chút gì đó.
Từ nhỏ anh mất ba mẹ sớm.
Được thừa kế lại căn nhà nhỏ của họ, nên những đứa trẻ khác ai cũng nói cậu là thằng mồ côi.
"Biến đi thằng mồ côi...".
Olye cũng đã quá quen với cái cảnh và những lời nói này, cậu ko còn muốn dây dưa với mấy đứa này nữa.
Trên đường đi làm thêm về, cậu nhìn thấy có cái bóng đen phía trong con hẻm tối, nơi cậu hay đi qua mới về được tới nhà.
Và...một cái xác đàn nằm thoi thóp dưới chân hắn, nạn nhân thấy cậu, như với được tia hy vọng sống.
- Nạn nhân : C...cứu tôi...với-
Chưa kịp để anh ta nói hết câu, tên sát nhân đạp cho nạn nhân một phát khiến anh ta gãy xương rồi gục xuống...hắn cười nhẹ, quay về phía Olye.
Olye ko chạy như bao người khác, cậu đứng im đó nhìn nãy giờ...
- Lord : Nhóc con, đi đâu giờ này mới về ?
Nhưng, thấy hết rồi đúng ko...
- Olye : //im lặng gật đầu//
- Lord : Vậy ta cho nhóc 5 giây chạy, chạy cho nhanh vào.
Và đừng để tên máu lạnh này bắt được.
Hắn cười nhẹ, tìm được thú vui mới thì bỏ lại nạn nhân kia đã chết ở phía sau ko còn hơi thở.
Olye thì chạy, ko biết nên đi hướng nào dù đây là con đường cậu quen thuộc nhất.
Chạy một hồi, cậu tới ngỏ cụt...quay đầu lại thì tên sát nhân đã ở phía sau lưng, ánh mắt hắn vừa lạnh, vừa thích thú như tìm được con mồi mới.
- Lord : Sao ?
Chạy hết nổi rồi à, ta đã bảo là chạy nhanh vào, đừng để ta bắt được mà.
Vậy, giờ ta giết nhóc trong dày vò hay một phát đi luôn nhỉ ?
Ôi trời, cái nào cũng hợp nhỉ.
- Olye : Giết...vậy tôi sẽ chết đúng ko ?
- Lord : Đúng, ngươi ko sợ sao //cười lạnh//
- Olye : Được, vậy giết đi.
Dù sao tôi cũng chẳng còn gì mất cả.
- Lord : //khựng lại//
Hắn thấy cậu ko sợ chết mà còn chủ động tự nguyện vị giết, liền thấy chán nản mà mất hứng.
- Lord : Đang vui, tự nhiên mất hứng.
Thôi biến đi, ta chẳng hứng thú những kẻ vô cảm như ngươi.
- Olye : Nhưng...nhưng anh bảo là sẽ giết tôi mà ?
- Lord : Giết mấy tên như ngươi, ta thà đi rạch bụng mấy tên khác còn hơn, chán chết đi được.
Hắn bỏ đi, để lại cậu 1 mình ở chỗ đó trong bóng tối...sáng hôm sau, đang ngồi xem tin tức cùng Lyra và Rynn, 2 người bạn thân nhất của cậu.
Thấy báo chí đưa tin rằng.
- Phóng viên : Tối hôm qua vừa tìm thấy 1 cái xác đã tử vong ko lâu.
Nạn nhân là nam giới, 23 tuổi, chết khoảng 9h tối đêm qua.
Hung thủ lại chính là tên sát nhân đàn bị truy nã, và lúc đang xử lí camera, chúng tôi thấy hắn còn dí theo 1 cậu trai trẻ nào đó, ko biết là bây giờ cậu trai đó sao rồi.
Hiện tại, chúng tôi chỉ điều tra được bấy nhiêu.
Cũng khuyên mọi người hạn chế đi đêm lại để tránh gặp những chuyện ko mong muốn như vậy, trân trọng quý vị đã lắng nghe và theo dõi hết trương trình, kính chúc mọi người có một ngày vui vẻ và đầy tiếng cười...
- Lyra : Trời ạ, đó ko phải là mày hả Olye ?!
- Rynn : Nhìn cái bóng là tao biết ngay đó là mày, bảo sao hôm nay bọn này ghé chơi thì thấy mày mệt mỏi thế
- Lyra : Có sao ko ?
Hắn có làm gì mày ko vậy.
- Olye : Ko, ko sao.
Hắn ko làm gì cả.
Chỉ là tao trốn được nên mới có thể trở về chứ.
- Lyra : Hazz, làm tao sợ khiếp vía à, lần sau ít đi đêm đi, tên sát nhân đó tao nghe nói là ko dễ dàng buông tha cho con mồi đâu Olye.
Olye chỉ đành cố chấn an hai người rồi cùng họ xách cặp đi học, ở trường.
Olye đang ngồi ăn trưa cùng hai người thì bỗng một bóng hình quen thuộc lướt ngang.
Olye ngồi bật dậy, định gọi tên đó lại thì nhận ra...
- Rynn : Ê sao vậy ?
Làm gì mà dõi theo thằng đó chăm chú thế
- Olye : Ko có gì, chỉ là...cái bóng dáng hơi quen thôi, hình như tao từng gặp ở đâu rồi á
Reng...reng...reng...
- Olye : Thôi vô lớp nào, tao vào trước.
2 người ăn xong thì vào sau
- Lyra : Ừ, đi đi.
Để bọn tao hốc xong đã rồi vào
Thấy Olye đã đi, Rynn khẽ ngán ngẫm nói
- Rynn : Hôm nay tao thấy tính cách nó có gì lạ lạ á
- Lyra : Lúc nào nó cũng vậy mà, lúc ẩn lúc hiện như ma.
Nhưng mà kệ đi, giờ vào lớp thôi...
- Rynn : //gật đầu// ừ, đi thôi