Cập nhật mới

Khác TÔI TÌM THẤY EM Ở VỰC THẲM

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400257614-256-k665941.jpg

Tôi Tìm Thấy Em Ở Vực Thẳm
Tác giả: DangNguyen131
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Cậu truyện về 1 chàng trai đang chìm vào sự tuyệt vọng với 1 con tim tan vỡ tình cờ gặp được 1 cô gái giống mình và đây là...



story​
 
Tôi Tìm Thấy Em Ở Vực Thẳm
Chương 1: found you


Đêm nay, thành phố không ngủ.

Ánh đèn đường nhấp nháy như đang hấp hối, phản chiếu lên mặt đường ướt mưa.

Tôi bước chậm, nghe tiếng nhạc ùa vào tai như hàng ngàn con sóng đập vào bờ tim đã nứt.

Xa xa, những chiếc xe lao qua, để lại sau lưng vệt sáng như những vết sẹo kéo dài trong bóng tối.

Tôi chẳng biết mình đang tìm ai, hay chỉ đang cố chạy trốn khỏi một cái tên mà ngay cả gió cũng không dám gọi thành tiếng.

Nhưng đêm nay... tôi chắc chắn một điều... tôi đã tìm thấy cậu.

Cậu đứng đó, giữa màn đêm và cơn mưa, như một bức tượng bị bỏ quên bên lề thời gian.

Ánh mắt cậu nhìn ra phố, trống rỗng đến mức khiến tôi thấy chính mình trong đó — một khoảng tối không đáy, nơi niềm tin đã chết từ lâu.

Tôi không biết vì sao mình bước lại gần...có lẽ vì cả hai chúng ta đều giống nhau...mệt mỏi đến mức chẳng còn sợ bị ai nhìn thấy vết thương.

"Cậu... cũng không ngủ được à?" – giọng tôi khản đặc, như vừa nuốt xuống một nắm mảnh thủy tinh.

Cậu khẽ cười, nhưng nụ cười ấy không đủ để chạm tới đôi mắt.

"Ngủ ư... tôi còn chẳng nhớ lần cuối mình ngủ là khi nào..."

Chúng tôi đứng cạnh nhau, không nói gì nữa... chỉ để mưa rơi, và mặc cho cái lạnh len vào từng thớ thịt.

Lần đầu tiên, tôi không cố trốn chạy... vì tôi biết, người đứng cạnh mình cũng đang chạy trốn khỏi cùng một nơi.
 
Tôi Tìm Thấy Em Ở Vực Thẳm
Chương 2: dead by dawn


Đêm đang dần trôi...trong mắt tôi, nó chỉ là một cái chớp mắt.

Thành phố vẫn sáng đèn... nhưng từng ánh sáng đều giống như đang hấp hối, thoi thóp chờ tắt.

Tôi và cậu ngồi ở góc quán nhỏ ven đường, hơi thở của cả hai lẫn vào mùi khói thuốc và tiếng mưa ngoài hiên.

"Cậu định đi đâu sau đêm nay..." – tôi hỏi, giọng khẽ đến mức chính mình cũng không chắc đã nói.

"Chẳng đâu cả... bình minh lên tôi biến mất khỏi đây"

Tôi cười... nhưng nó nặng như một tiếng thở dài bị bóp nghẹt.

Có gì đó trong câu nói ấy khiến tôi thấy lạnh sống lưng... như thể cả cuộc gặp gỡ này chỉ là một mảnh ký ức sắp bị xóa.

Cậu nhìn ra ngoài...mưa vẫn rơi, nhưng trong mắt cậu là một cơn bão lớn hơn nhiều.Tôi không dám hỏi, không dám chạm...chỉ ngồi nhìn và ghi nhớ từng đường nét, như thể mình đang khắc lên một tấm bia mộ vô hình.

Chúng tôi ngồi đó cho đến khi tiếng mưa hòa vào tiếng xe đêm thưa thớt...và tôi biết rằng,

nếu bình minh tới, sẽ chẳng còn ai ở đây để gọi tên nữa.
 
Tôi Tìm Thấy Em Ở Vực Thẳm
Chương 3: by my love


Tôi không nhớ mình đã chạy bao lâu... chỉ biết khi dừng lại, hơi thở nóng rát trong lồng ngực, còn lòng bàn tay thì lạnh ngắt.

Cậu vẫn đứng đó, như chưa từng rời đi...

"Ở lại đi..." – tôi nói, không nhìn vào mắt cậu, sợ thấy ánh nhìn quen thuộc ấy lại xa thêm một chút.

Cậu cười nhẹ... nhưng nụ cười ấy vỡ vụn ngay khi chạm vào không khí.

"Cậu không hiểu... tôi chẳng thể ở bất cứ đâu quá lâu.

Tôi là cái bóng... và ai cũng sẽ bỏ đi khi trời sáng."

"Thì tối nay... cứ để tôi làm ánh sáng của cậu."

Không ai nói gì nữa... chỉ còn bàn tay cậu khẽ đặt vào tay tôi, run rẩy nhưng ấm áp.

Chúng tôi ngồi bên nhau, giữa một thành phố đã ngủ say, để mặc trái tim tự tìm cách ghép lại từ những mảnh vỡ.

Tôi biết...

đây không phải tình yêu.

Đây là hai con người đang chìm vào vực thẳm của chính mình, bám vào nhau để khỏi chết đuối.

Nhưng đôi khi... chỉ vậy thôi cũng đủ.
 
Tôi Tìm Thấy Em Ở Vực Thẳm
Chương 4: darking out


Sáng nay, thành phố vẫn vậy... nhưng thiếu mất một điều gì đó.

Bàn ghế trong quán cà phê còn nguyên... chỉ chỗ đối diện tôi là trống.

Cốc cà phê của cậu vẫn còn hơi ấm... như thể cậu vừa đứng dậy, nhưng chẳng để lại một lời.

Tôi ra ngoài... phố vẫn đông, tiếng còi xe vẫn réo... nhưng tất cả như bị bọc trong một lớp sương đặc quánh.

Âm thanh lọt vào tai rồi chết lặng, không vang lại.

Tôi nhìn vào từng gương mặt... không có cậu.

Chỉ toàn những người xa lạ, bước vội như đang chạy trốn một cơn mưa vô hình.

Đêm qua, tôi đã nghĩ... nếu giữ chặt tay cậu đủ lâu, cậu sẽ ở lại đúng không?Nhưng hóa ra... tôi chỉ đang giữ một cái bóng.

Mọi thứ bắt đầu mờ dần...mờ dần...Màu sắc của thành phố nhạt đi... rồi biến thành một dải xám kéo dài.

Tôi ngồi xuống ghế đá ven đường, cúi đầu, và thấy hơi thở của mình cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa để tiếp tục.

Có lẽ...

đây là lúc tôi hiểu thế nào là "chìm".

Không phải là rơi xuống... mà là đứng yên, để bóng tối từ từ ngập lên tới cổ.

...Tôi không nhớ mình đã ngồi đây bao lâu.

Một giọng nói nhỏ vang lên trong đầu: "Đứng dậy đi... tìm nó đi..."

Tôi nhìn quanh... không có ai.

Chỉ có một con chim bồ câu đang mổ vào mẩu bánh mì ướt mưa.

Nhưng giọng nói ấy vẫn tiếp tục, chậm rãi như từng giọt nước rơi vào khoảng trống:

"Nếu mày ngồi im, nó sẽ biến mất mãi mãi..."

Tôi bật cười... khô khốc.

Biến mất ư?

Nó đã biến mất từ trước khi mày nhận ra rồi.

Mọi thứ xung quanh như méo đi.

Tiếng bước chân người khác trở thành nhịp trống rỗng, gõ thẳng vào hộp sọ.

Màu xám càng đậm hơn, đến mức tôi không còn phân biệt được đâu là bầu trời, đâu là mặt đường.

Và rồi... chỉ còn tiếng thở của chính mình.

Chậm.

Nặng.

Như thể nếu ngừng lại một nhịp thôi, mọi thứ sẽ tan thành hư vô.

Tôi muốn gọi tên cậu... nhưng khi mở miệng, chẳng có âm thanh nào thoát ra.

Giống như thành phố đã nuốt lấy cả giọng nói, cả tim, và cả bóng của tôi.
 
Tôi Tìm Thấy Em Ở Vực Thẳm
Chương 5: the dowside


Tôi không nhớ mình đã rời khỏi ghế đá từ khi nào.

Bước chân dẫn tôi vào một con hẻm hẹp, nơi ánh sáng của cả thành phố cũng không chạm tới được.

Không khí ở đây đặc quánh, mùi ẩm mốc trộn với mùi thuốc lá cũ và thứ gì đó giống như thời gian đang phân rã.

Có những bậc thang cũ kỹ dẫn xuống sâu hơn... và tôi cứ đi.

Mỗi bước, tiếng vang của nó lại kéo dài như tiếng gọi từ đáy giếng.

Trong bóng tối, tôi thấy những mảnh ký ức trôi lơ lửng - bàn tay cậu run nhẹ khi chạm vào tôi...

ánh mắt không bao giờ nói hết câu... nụ cười chưa kịp tròn đã vỡ vụn.

Tôi muốn chạm vào... nhưng càng đưa tay ra, chúng càng trôi xa, rồi tan biến thành tro bụi.

Tôi nghĩ... có lẽ mình chưa bao giờ giữ được cậu.

Chỉ là mượn một chút hơi ấm, trong khi cả hai đang lạnh chết bên trong.

Tiếng nước nhỏ giọt vang lên đâu đó, đều đặn như kim giây.

Tôi ngồi xuống nền gạch lạnh, dựa lưng vào tường, để mặc cho tiếng vọng ấy đếm ngược tới một thứ gì đó mà tôi không muốn gọi tên.

Và khi nhắm mắt... tôi cảm giác mình đang rơi.

Không phải nhanh... mà là chậm đến mức có thể nghe rõ từng sợi dây thần kinh đứt ra.
 
Tôi Tìm Thấy Em Ở Vực Thẳm
Chương 6: exit life


Tôi mở mắt... nhưng không chắc đây là thực tại hay một giấc mơ đang mục ruỗng.

Thành phố ngoài kia vẫn sáng đèn, nhưng ánh sáng không còn chạm vào tôi nữa.

Mọi thứ như được đặt sau một tấm kính dày, và tôi đứng bên này, nhìn mà không thể bước qua.

Điện thoại rung lên.

Tên ai đó hiện trên màn hình.

Tôi để nó reo... cho đến khi màn hình tắt.

Một tiếng chuông nữa.

Tôi lại để nó tắt.

Căn phòng dần chìm vào yên lặng, và tôi nhận ra... mình đã không nghe tiếng tim đập từ bao giờ.

Có thể nó vẫn đập, nhưng đã trở nên quá xa để tôi cảm nhận được.

Tôi mở cửa sổ.

Không khí lạnh tràn vào, mang theo mùi khói bụi của thành phố và một chút hương mưa còn sót lại từ đêm trước.

Ở đâu đó, tiếng còi tàu vọng lên... kéo dài như một lời gọi.

Nhưng tôi không trả lời.

Tôi để mình ngồi đó, giữa hai thế giới — không thuộc về bên nào, không cần bước tiếp.

Chỉ có khoảng trống, và nó đang nuốt lấy tôi một cách dịu dàng.

Và khi nhắm mắt... tôi thấy mình ở một nơi không còn ánh sáng, cũng chẳng còn tên để ai gọi.
 
Tôi Tìm Thấy Em Ở Vực Thẳm
Chương 7: it get worse


Tôi đã nghĩ... im lặng sẽ chữa lành.

Nhưng rồi, giữa đêm, một âm thanh nhỏ nhất cũng có thể xé toạc nó.

Như tiếng nước nhỏ giọt từ ống dẫn cũ, vang lên trong căn phòng tối, từng giọt, từng giọt... cho đến khi tôi không thể phân biệt đâu là tiếng ngoài kia, đâu là tiếng trong đầu mình.

Ký ức trở lại.

Không phải vẹn nguyên... mà là những mảnh vỡ sắc bén, cứa vào tâm trí.

Cái nhìn thoáng qua của cậu... bàn tay buông ra giữa dòng người... câu "không sao đâu" mà tôi đã tin.

Tôi bật đèn... nhưng ánh sáng lại làm mọi thứ rõ hơn, làm vết thương hiện ra trần trụi hơn.

Tôi tắt đèn.

Lại mở.

Lại tắt.

Mỗi lần như vậy, căn phòng như thay đổi kích thước, lúc thì rộng vô tận, lúc thì chật hẹp đến mức nghẹt thở.

Tôi tự hỏi... nếu cứ để nó tiếp tục, liệu mình có còn nhận ra đâu là bản thân, đâu là những gì cậu để lại?

Hay cuối cùng, tôi chỉ còn là một chiếc vỏ rỗng, mang tiếng gọi của ai đó mà chính mình cũng không nhớ.

Cửa sổ vẫn mở từ tối qua.

Gió thổi vào, mạnh hơn.

Cứ như thành phố đang cố lôi tôi ra ngoài, ném tôi vào cơn lốc của nó.

Và có lẽ... tôi sẽ để nó làm vậy.

Bởi vì...

đúng thế... mọi thứ vẫn tệ hơn...
 
Back
Top Bottom