Cập nhật mới

Đam Mỹ Tôi Thích Bạn Của Anh Trai Tôi

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
430,513
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
toi-thich-ban-cua-anh-trai-toi.jpg

Tôi Thích Bạn Của Anh Trai Tôi
Tác giả: Desirebobo
Thể loại: Đam Mỹ, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Văn án:

May quá, anh ấy cũng thích mình

———–​
 
Tôi Thích Bạn Của Anh Trai Tôi
Chương 1


Phần 1:

Đàm Dung có một bí mật, chính là cậu thích bạn của anh trai mình.

Sở dĩ nói là bí mật là vì không có ai biết chuyện này.

Cậu thích bạn của anh trai rất lâu rồi, nhưng cậu không định nói ra, bởi vì cảm thấy nói ra chỉ là tự rước nhục vào thân.

Đàm Dung so với anh trai và bạn của anh ấy thật sự rất tầm thường.

Diện mạo chung chung, dáng người phổ thông, tính cách trầm mặc, ít lời, đầu óc cũng không được thông minh lắm…

Dù sao, ở bất kì phương diện nào, Đàm Dung cũng không hề có nửa điểm nổi bật.

Vì vậy, tự nhiên cha mẹ sẽ yêu thương anh trai cậu hơn.

Vẻ ngoài của Đàm Tông chính là sự kết hợp hoàn mỹ của cha mẹ cậu, tính cách phóng khoáng, chỉ số thông minh cao, cộng thêm gia thế xuất chúng, khiến anh cậu từ nhỏ đến lớn đều thu hút được sự chú ý của mọi người.

Tất cả người bên cạnh cậu đều vô cùng hoàn mỹ, chỉ duy nhất cậu là một người tầm thường đến không thể tầm thường hơn.

Cậu đã quen với việc bị người khác hỏi: “Đàm tổng thật sự là anh trai cậu sao?”, “Cậu thật sự là con trai thứ của Đàm gia?”; quen với việc trở thành một người vô hình, quen với việc bị cha mẹ đối xử bất công…

Đàm Dung hiểu rõ mình chỉ là một người siêu cấp bình thường và cậu cũng tiếp nhận chuyện này, cậu yên lặng trở thành một cái bóng của anh trai.

Anh ấy sống dưới ánh sáng mặt trời, còn cậu thì thích hợp ở trong bóng tối.

Cậu tiếp nhận sự thật này và không có nửa lời oán trách.

Bản thân mình đã như vậy rồi thì còn có biện pháp gì khác sao?

Đàm Dung thành thành thật thật lớn lên, không có trải qua sự kiện khác người nào, cho đến khi cậu quyết định xuất quỹ.

Ngay khi cậu ý thức được việc mình thích Tề Khang, cậu liền xuất quỹ.

Không ngoài ý muốn, ngay khi cậu dứt lời, cha đã cho cậu một bạt tai, khóe miệng có chút đau nhưng cậu vẫn lặp đi lặp lại nhiều lần tính hướng của mình, cuối cùng, cậu bị cha đánh gãy chân.

Cha tức giận hét lớn: “Từ nay về sau Đàm gia không có đứa con trai này!”, cậu chỉ lẳng lặng nằm trên mặt đất đợi xe cứu thương, tâm cậu lúc này vô cùng bình lặng.

Cậu ở bệnh viện rất lâu.

Khi thời tiết trong xanh, cậu sẽ nghĩ xem Tề Khang đang làm gì, liệu có ra ngoài chơi hay không, mà khi trời nhiều mây thì cậu nghĩ xem liệu hắn có mang dù không…

Cậu liên tưởng từng hành động của Tề Khang để an ủi chính mình.

Cậu cứ nghĩ đến Tề Khang cả ngày, cho tới khi đi ngủ.

Từ lúc nằm viện, mẹ cậu sẽ thỉnh thoảng tới thăm, chỉ là bên cạnh những lời quan tâm là sự oán trách, trách cậu không hiểu chuyện.

Cậu đã ngoan ngoãn nghe lời nhiều năm như vậy, chỉ có một lần nói ra ý nghĩ của mình cũng không được sao?

Từ khi nằm viện người đến thăm cậu nhiều nhất chính là Đàm Tông, y thường xuyên cười trêu chọc cậu, không biết là yêu tinh nào mê hoặc được tâm em trai y.

Đàm Dung rất thích Đàm Tông tới thăm mình, bởi vì đôi khi y sẽ dẫn cả bạn mình tới, tất nhiên trong đấy có cả Tề Khang.

Chỉ cần nhìn thấy Tề Khang, cậu liền cảm thấy vui vẻ, cậu liền cảm thấy hạnh phúc.

Cậu không cần điều gì lớn hơn, chỉ cần như vậy là đủ rồi.

Chân lành, cuối cùng Đàm Dung cũng được xuất viện.

Nhà chắc chắn không về được, bởi vì cha vẫn chưa chịu đồng ý, Đàm Tông chỉ có thể mua cho cậu một căn hộ nhỏ.

Kỳ thật Đàm Tông muốn mua cho cậu một căn biệt thự nhưng lại bị cậu từ chối.

Mua lớn như vậy làm gì chứ, không cần thiết, cậu sống một mình, không cần chỗ lớn như vậy, một căn hộ nhỏ cũng đủ cho cậu sinh hoạt rồi.

Bên cạnh đó, cậu còn từ chối tiền sinh hoạt Đàm Tông đưa.

“Em có tiền.”

“Nói bậy! Em không có công việc thì lấy đâu ra tiền chứ.”

“Em thật sự có, tiền mừng tuổi mấy năm nay với tiền tiêu vặt em đều không tiêu hoang phí, em vẫn luôn tiết kiệm.”

“Vậy được tổng bao nhiêu tiền? Chút tiền ấy làm sao có thể sống được”

“Em từ năm tuổi đã bắt đầu tiết kiệm tiền, em cảm thấy như vậy là đủ rồi.”

Đáp lại Đàm Dung là một hồi trầm mặc.

“Bé như vậy em đã bắt đầu tiết kiệm tiền để làm gì?” Đàm Tông thở dài bất đắc dĩ nhìn Đàm Dung, Đàm Dung chỉ cười không trả lời.

Bởi vì sợ bị bỏ rơi.

Từ lúc nhỏ, Đàm Dung đã biết cậu không được mọi người yêu thương, anh trai tốt như vậy, cậu sợ có ngày cha mẹ không cần mình nữa, nên cậu bắt đầu tiết kiệm tiền, nếu vậy sau này nếu bị vứt bỏ cậu cũng không cần sợ bị đói bụng.

Sau này khi từ từ lớn lên, cậu biết mình sẽ không bị bỏ rơi, chỉ là đã thành thói quen nên cậu cứ tiếp tục tiết kiệm tiền.

Sự thật chứng minh việc cậu tiết kiệm tiền là đúng, bây giờ số tiền ấy đã phát huy tác dụng rồi.

Đàm Dung ở trong căn hộ nhỏ, tự do tự tại sống qua ngày.

Hơn nữa thỉnh thoảng Đàm Tông sẽ dẫn cậu tham gia các buổi tụ hội, cậu có thể nhìn thấy Tề Khang, chuyện này thật vui mà.

Cậu trộm nhìn Tề Khang, trong lòng một mảnh ngọt ngào.

Chỉ cần như vậy thôi, cậu không cầu điều gì khác nữa.

Chỉ cần có thể nhìn thấy là tốt rồi, cậu không ngừng nói với bản thân mình.

Chỉ là vào mỗi buổi đêm, cậu lại trằn trọc không ngủ được. Mỗi khi nghĩ đến Tề Khang, những ngọt ngào cậu cảm nhận được trước đó sẽ biến thành con dao hai lưỡi đâm thẳng vào tim cậu.

Những vết thương trong tim tuy nhỏ nhưng lại chồng chất lên nhau, theo từng nhịp hô hấp truyền đến cảm giác đau nhói.

Không có quan hệ…

Không có quan hệ…

Không có quan hệ…

Chỉ cần như vậy là được rồi, chỉ như vậy là được rồi…

Cậu không thể đòi hỏi gì thêm nữa.

Cậu không đủ tư cách.

Hết phần 1.
 
Tôi Thích Bạn Của Anh Trai Tôi
Chương 2


Phần 2:

Tề Khang có một bí mật, chính là hắn thích em trai của bạn mình.

Đúng là khi so sánh với bạn bè xung quanh hắn, Đàm Dung chẳng có chút nổi bật nào nhưng sự thật là hắn vẫn thích cậu.

Thích bộ dạng cậu nghiêm túc ăn thứ gì đó, thích nhìn cậu vẽ tranh, thích khi cậu đứng trước mặt mình nhu thuận, ngoan ngoãn, thích sự săn sóc của cậu, thích cậu ngây người ngốc ngốc ở một chỗ, thích đôi mắt cong cong mỗi khi cậu vui vẻ…

Tề Khang thích Đàm Dung, thích từ rất lâu rồi.

Khi đó mỗi lần đi chơi, Đàm Tông đều sẽ dẫn theo Đàm Dung. Ban đầu họ còn có chút không quen nhưng dần dần cũng thích ứng.

Mà Tề Khang cũng bất tri bất giác thích Đàm Dung nhưng hắn không dám mở miệng, hắn sợ dọa Đàm Dung bỏ chạy, vì vậy chuyện này vẫn luôn kéo dài, thẳng tới khi nghe tin Đàm Dung bị đánh gãy chân.

“Cậu như thế nào còn khẩn trương hơn người làm anh này vậy?”, Đàm Tông cười trêu chọc Tề Khang.

“Vì sao vậy?”

“Là vì em ấy nói mình thích đàn ông”, Tề Khang nghe xong ngây ngẩn cả người.

Đàm Dung thích đàn ông.

Nội tâm hắn mừng như điên, đợi lâu như vậy, cuối cùng hắn cũng có thể nói ra tâm ý của mình.

Nhưng ngay sau sự vui sướng lại là khủng hoảng.

Với tính cách của Đàm Dung, nếu đã quyết định xuất quỹ thì chắc chắn trong lòng cậu đã có người mình thích, người đó là ai chứ?

“Dù sao cũng không phải mày”, một thanh âm vang lên từ trong đầu.

Đúng vậy… Dù sao cũng không phải là mình…

Đàm Dung từ trước đến nay vẫn luôn giữ khoảng cách trong mối quan hệ của bọn họ, thậm chí còn có chút khách sáo không giống người đã quen biết từ lâu. Rõ ràng cậu có thể cùng người khác trò chuyện vui vẻ, vậy mà chỉ cần đối mặt với mình thì lập tức trầm mặc, thậm chí có đôi khi còn không thèm nhìn hắn lấy một cái.

Hắn cảm thấy Đàm Dung ghét mình.

Hóa ra còn có chuyện còn đau lòng hơn so với việc người mình thích ghét mình, đó chính là khi biết người mình thích thích người khác.

Ngày đó, hắn say bí tỉ ngủ một giấc, đợi sau khi tỉnh lại thì lại tiếp tục thích Đàm Dung, chỉ là việc bày tỏ phải xếp vào một góc.

Không có biện pháp, thích một người lâu như vậy, không thể nói bỏ là có thể bỏ.

Hắn thích đi theo Đàm Tông, bởi vì như vậy hắn có thể nhìn thấy Đàm Dung nhiều hơn.

Nhìn gương mặt tái nhợt của cậu, hắn đau lòng vô cùng, mà càng nhói lòng hơn khi nghĩ tới việc Đàm Dung đã có người mình thích.

Có một lần sau khi theo Đàm Tông đi thăm Đàm Dung, trên đường về hắn nhịn không được nhớ lại những mảng lớn nốt ứ thanh trên người Đàm Dung.

Hắn biết đây là do cha Đàm Dung đánh.

Chắc chắn là rất đau, nên khi xoay người Đàm Dung không nhịn được kêu lên.

Buổi tối hôm ấy, trong khi cả nhà đang vui vẻ nói đùa, hắn đột nhiên lên tiếng: “Con thích đàn ông.”

Mọi người cùng lúc dừng lại hết tất cả động tác, không khí càng ngày càng ngưng trọng.

Cho tới khi chị hai kêu “nha” một tiếng mới khiến không khí vui vẻ trở lại, cảm giác đè nén trong nháy mắt tan biến.

Nhìn sắc mặt của cha mẹ, hắn có chút không hiểu.

“Từ lâu đã biết tiểu tử em thích đàn ông”, chị hai đạm mạc nói.

“Đúng vậy!” Mẹ ở một bên tiếp lời: “Từ nhỏ đến lớn, chưa từng thấy con yêu đương bao giờ, đối với con gái cũng không thèm để ý tới.”

Chuyện Tề Khang xuất quỹ cứ như vậy trôi qua.

Hắn tưởng mình sẽ phải hứng chịu một hồi gió tanh mưa máu, kết quả lại là hoa thơm chim hót.

Hắn vốn nên vui vẻ nhưng trong lòng lại càng thêm khổ sở.

Hắn cảm thấy đau lòng thay cho Đàm Dung, vì sao cùng là xuất quỹ, Đàm Dung lại phải chịu khổ như vậy, tại sao chứ?

Sau khi Đàm Dung xuất viện, Đàm Tông vẫn thường xuyên dẫn theo cậu đi tới các buổi tụ hội, mỗi lần Tề Khang đều nhân lúc người khác không chú ý tham lam nhìn ngắm Đàm Dung.

Chỉ cần nhìn thấy cậu là được rồi, hắn nói với chính mình.

Bởi vì mình chỉ có thể đứng từ xa nhìn…

Mấy ngày sau Đàm Tông phải đi công tác nên Tề Khang “hảo tâm” đảm nhận công việc đưa đồ cho Đàm Dung.

Đi tới địa chỉ Đàm Tông đưa cho mình, Tề Khang không biết hôm nay mình đã chỉnh lại quần áo bao nhiêu lần. Hắn hít vào một hơi rồi mới bấm chuông cửa. Cánh cửa mở ra, lộ ra thân hình của Đàm Dung.

Đối phương mở to hai mắt nhìn hắn, tựa hồ rất kinh ngạc.

“Đàm Tông đi công tác rồi, tôi thay cậu ấy đưa đồ tới cho em.”

Sau khi nhận đồ, Đàm Dung lập tức nói cảm ơn nhưng sau đó hai người đều lúng túng không biết nói gì, không khí yên lặng đến xấu hổ. Ngay lúc Tề Khang định về thì nghe thấy Đàm Dung nhỏ giọng nói: “Anh có muốn… vào trong không?”

Ánh mắt Tề Khang sáng lên, nội tâm kích động nhưng lại cố tỏ ra bình tĩnh, “Được.”

Cho là mình đồng ý quá nhanh, âm điệu quá nhẹ nhàng nên hắn cảm thấy ảo não vô cùng, sợ mình lộ ra suy nghĩ thật trong lòng. Tề Khang đỏ mặt cúi đầu đi theo Đàm Dung vào phòng.

Vì vậy hắn thấy được hai lỗ tai ngày càng đỏ của Đàm Dung.

Hết phần 2.
 
Tôi Thích Bạn Của Anh Trai Tôi
Chương 3


Phần 3:

Vì nhất thời xúc động mời người vào nhà, nên Đàm Dung cảm thấy có chút hối hận.

Hai người ngồi trên sô pha, bầu không khí yên lặng bao trùm cả phòng.

Tuy đã nghĩ đến tình huống này nhưng Đàm Dung vẫn có chút mất mát: Quả nhiên, mình cùng Tề Khang không có đề tài chung.

Đang nghĩ xem làm gì để kết thúc cái cục diện này thì cậu thấy Tề Khang cầm lấy con búp bê vải trên sô pha, “Cái này thật đáng yêu, em mua ở đâu vậy?”

Tuy Đàm Dung biết đây là do đối phương khách sáo nói cho có lệ nhưng vẫn nhịn không được cảm thấy vui vẻ, khóe miệng giương lên biên độ nhỏ, “Tôi làm đó.”

“Tự em làm? Thật lợi hại, làm như thế nào vậy?” Hai lỗ tai Đàm Dung đỏ chót, nhưng vẫn tỏ ra nghiêm túc nói cho Tề Khang nghe mình sử dụng những tài liệu gì chế tác búp bê vải.

Đàm Dung tinh tế giải thích, nói một lúc cảm thấy không đủ liền cầm dụng cụ ra làm trực tiếp cho Tề Khang xem. Tề Khang ngồi một bên nghiêm túc nghe, thỉnh thoảng lại hỏi vài vấn đề mình thắc mắc.

Thời gian trôi qua nhanh, bầu trời bên ngoài đã tối đen, cuối cùng Đàm Dung cũng vừa giải thích vừa làm xong một con búp bê.

Một phần là vì có cơ hội được nói chuyện lâu như vậy với Tề Khang, một phần vì có người thích đồ mình làm ra nên Đàm Dung cảm thấy vô cùng vui mừng, khuôn mặt đỏ ứng có chút kích động. Điều này làm Tề Khang cảm thấy vô cùng ngứa ngáy trong lòng.

Nhìn sắc trời bên ngoài, Đàm Dung mới ý thức được mình nói nhiều như thế nào, cậu có chút sợ Tề Khang sẽ chê mình phiền, nhưng cậu chưa kịp suy nghĩ gì thêm thì đã thấy Tề Khang cầm con búp bê vải kia lên, “Con này có thể tặng tôi không?”

Nhìn đôi mắt thâm thúy của Tề Khang, Đàm Dung cảm thấy tâm mình sắp nhảy thẳng ra ngoài rồi, sửng sốt vài giây mới lấy lại tinh thần phát hiện Tề Khang đang đợi mình trả lời, vì vậy cậu vội vàng gật đầu, “Được chứ!” — Anh muốn gì em cũng sẽ cho anh hết.

Tề Khang cẩn thận cất con búp bê, ngước mắt nhìn thẳng vào mắt Đàm Dung, ngay lúc ánh nhìn hai người chạm nhau thì cậu vội vàng quay mặt đi.

Bất đắc dĩ thở dài một tiếng, Tề Khang chuẩn bị nói lời từ biệt thì nghe thấy Đàm Dung nhỏ giọng nói: “Anh… Có muốn ở lại ăn cơm tối không?”

Vừa nghe thấy vậy, hai mắt Tề Khang lập tức sáng lên, “Được!”

Nghe thấy câu trả lời của Tề Khang, Đàm Dung nhẹ nhàng thở phào, hai tay bắt lấy góc áo mình khẩn trương vò vò.

Hôm nay… mình thật to gan… Đã mời vào nhà rồi còn muốn anh ấy ở lại ăn cơm.

Trong lòng không ngừng hoan hô, Tề Khang quay sang hỏi cậu: “Vậy, chúng ta có cần đi siêu thị mua nguyên liệu không?”

“Không cần, trong tủ lạnh vẫn còn nhiều lắm.”

“Ừm, vậy để anh giúp…” Nói được một nửa thì Tề Khang tự dưng im bặt, nghĩ đến tài nấu nướng của mình, hắn không thể không dừng lại.

“Không cần, tôi tự mình làm là được, anh ở phòng khách đợi một chút là xong ngay thôi.”

Sau khi đi vào phòng bếp, Đàm Dung lập tức đóng cửa lại, cậu dùng hai tay che lại khuôn mặt thẹn thùng đỏ ửng, nhảy bước nhỏ đến tủ lạnh lấy đồ chuẩn bị nấu ăn.

Trong phòng khách, Tề Khang giống như đang chuyên tâm xem TV nhưng thực chất trong đầu hắn không ngừng liên tưởng đến nhiều hình ảnh, lúc này nhìn hắn như một tên ngốc đang cười ngu vậy.

Sau khi ăn cơm tối, Tề Khang không thể không về nhà. Hắn cầm theo túi nhỏ Đàm Dung chuẩn bị cho mình, phất tay chào tạm biệt.

Sau khi quay người đi, vẻ bình tĩnh hắn ngụy trang trước mặt Đàm Dung hoàn toàn biến mất, khóe miệng hắn cong lên biên độ lớn, trái tim đập thình thịch như đang nhảy múa ăn mừng.

Hôm nay thật là một ngày tốt lành mà.

Sau khi lên xe, Tề Khang không vội lái đi, mà lấy con búp bê Đàm Dung làm ra nhìn ngắm, càng nhìn sắc mặt hắn càng ôn nhu.

Trong phòng, sau khi tiễn Tề Khang, Đàm Dung tựa vào cửa chậm rãi ngồi xuống, ôm đầu gối nghĩ lại nhưng chuyện xảy ra hôm nay. Càng nghĩ càng kích động, cuối cùng đem khuôn mặt nóng bỏng chôn vào giữa hai gối.

Thật tốt.

Có thể cùng người mình thích ở chung lâu như vậy.

Bọn họ đều nghĩ như vậy.

Hai người đều nghĩ lại khung cảnh vừa nãy, cảm thấy trái tim không thể bình tĩnh được.

Anh ấy/Em ấy… liệu có phải là thích mình không?

Tề Khang nghĩ rồi vỗ vỗ mặt mình, còn Đàm Dung thì lắc lắc đầu để xua đi suy nghĩ này

“Không có khả năng đi…”, bọn họ lẩm bẩm nói, khóe miệng lại bất tri bất giác cong lên biên độ nhỏ.

Nếu là thật sự như vậy thì tốt rồi…

Bọn họ cùng lúc nghĩ như vậy.

Hết phần 3.
 
Tôi Thích Bạn Của Anh Trai Tôi
Chương 4


Phần 4:

Sau nhiều lần nhìn thấy bạn tốt thường xuyên tới thăm em trai mình, Đàm Tông cuối cùng cũng cảm thấy bất thường.

Kỳ thật ban đầu y không cảm thấy gì, dù sao Tề Khang cũng đã biết Đàm Dung nhiều năm, hai người có qua lại cũng là chuyện bình thường.

Nhưng có một lần, sau khi tan làm, y đến thăm Đàm Dung, đang chuẩn bị gọi cho cậu xuống đón thì nhìn thấy Tề Khang đi từ hàng hiên ra.

Nhìn vẻ mặt của Tề Khang, Đàm Tông mới có chút giật mình: “Sao bạn tốt của mình lại lộ ra nụ cười ngốc nghếch như một con Husky vậy?”

Cho tới khi lên nhà, nhìn thấy khuôn mặt đỏ rần của Đàm Dung, y mới càng nghi ngờ hơn.

Hạt giống hoài nghi đã nảy mầm nên y cũng càng ngày càng để ý những chi tiết trước kia mình vô tình bỏ qua.

Đến một ngày, Đàm Tông đã xác định rằng Tề Khang thích Đàm Dung, hừm, y trên cơ bản cũng có thể khẳng định rằng Đàm Dung thích Tề Khang.

Sau một lần Đàm Tông ép hỏi thì Tề Khang cũng chịu thừa nhận. Ngay sau khi thừa nhận, hắn bị Đàm Tông đấm một quyền.

“Đây là để đền bù cho việc em trai tôi vì cậu mà phải chịu những khổ sở kia.”

Tề Khang cụp mi kêu một tiếng nhỏ, chỉ là đột nhiên hắn cảm thấy không đúng lắm.

“Đàm Dung vì tôi mà xuất quỹ?”

“Chẳng lẽ không phải sao?”

“Không phải.”

“Em ấy không biết cậu thích em ấy.”

“Không biết.”

“…”

Im lặng một lúc lâu, Đàm Tông mới cọ cọ khóe miệng: “Cậu cũng quá chậm rồi.”

Nhìn thấy Tề Khang gục đầu rồi, Đàm Tông cười một tiếng: “Vậy cậu bây giờ là như thế nào? Hửm? Muốn nói cho nó biết sao?”

“Em ấy thích người khác…” — cảm xúc của Tề Khang trùng xuống.

Ngu ngốc… Đàm Tông yên lặng chửi một tiếng trong lòng, thật sự quá ngu ngốc, thế mà lại không nhận ra đối phương thích mình. Đáng đời cậu độc thân lâu như vậy.

Nhưng dù sao đây cũng là bạn tốt của mình, Đàm Tông không thể không giúp được, “Cậu dù sao cũng phải nói ra chứ. Cậu không biết em trai tôi thích ai mà dám khẳng định là nó có người mình thích? Có thể là do cậu suy nghĩ quá nhiều.”

Nghe Đàm Tông nói làm Tề Khang cảm thấy tất cả mọi chuyện xảy ra là do mình.

Ghét bỏ nhìn Tề Khang, Đàm Tông hận không thể rèn sắt thành thép mắng một câu: “Tất cả đều không phải!”

Nhìn chằm chằm cánh cửa trước mặt, Tề Khang do dự một lúc lâu mới dám bấm chuông.

Đàm Dung mở cửa ra, ánh mắt đầu tiên chính là khuôn mặt xanh tím của Tề Khang.

“Xảy ra chuyện gì vậy? Mau vào trong đi!”.

Đi theo Đàm Dung vào phòng khách, mọi dũng khí mới kéo lên đã lập tức xẹp xuống.

Đàm Dung sốt ruột chạy khắp phòng tìm hòm thuốc. Sau khi ngồi xuống sô pha, tay cậu run run vặn nắp chai thuốc sát trùng. Nhìn dáng vẻ hoảng loạn của cậu, Tề Khang cũng cảm thấy hoảng theo, “Không có việc gì đâu. Chỉ là một vết thương nhỏ thôi.”

Hốc mắt Đàm Dung hồng hồng, cầm tăm bông dính nước thuốc nhẹ nhàng lau khóe miệng bị rách của hắn.

“Đau không?” — c** nh* giọng hỏi.

“Không đau…” — thật ra rất đau, miệng vết thương dính nước thuốc truyền đến từng trận tê buốt, nhưng vì Đàm Dung đang giúp hắn thoa thuốc nên hắn không hề cảm thấy đau nữa.

Hắn cảm thấy vui mừng vì được Đàm Dung quan tâm, chăm sóc vết thương cho mình.

Chỉ là bày tỏ thôi mà, có phải khó nói lắm đâu, chỉ cần đem toàn bộ thành ý của mình nói ra là được.

Muốn nói ra là mình thích em ấy, rất thích em ấy, mình biết từng thói quen nhỏ của em — thậm chí là những thói quen mà em có thể không biết.

Muốn nói cho em ấy biết mình thích mọi thứ của em ấy, thích từng cử chỉ, từng lời nói. Muốn cho em biết mình nhớ thương em đến mất ngủ, nghĩ đến những lần hai người ở chung, nghĩ đến…

Muốn nói với em ấy rất nhiều việc nhưng cuối cùng lại gói gọn trong ba chữ: Anh thích em.

“Anh thích em.”

Nhìn cơ thể đột nhiên cứng đờ của Đàm Dung, Tề Khang cảm giác giống như có một hòn đá đè vào tim mình, từng chút từng chút xé rách trái tim mình, giống như không thể hít thở nổi nhưng hắn vẫn tiếp tục nói: “Anh thích em, đã thích từ rất lâu rồi.”

Đàm Dung vẫn đưa lưng về phía Tề Khang không hề nhúc nhích. Hai mắt Tề Khang chậm rãi đỏ lên, có lẽ lựa chọn tốt nhất của hắn lúc này là rời đi nhưng hắn không muốn, hắn không biết mình đang chờ đợi gì nhưng hắn vẫn muốn được Đàm Dung đáp lại, dù cho đó là câu từ chối.

Không sao cả, anh đã chuẩn bị tốt rồi, chuẩn bị nghe em nói câu: “Thực xin lỗi”. Không vấn đề gì, anh sẽ đáp lại: “Không sao cả…”, sau đó cố gắng bình tĩnh đi ra ngoài, đi ra khỏi căn nhà này, đi ra khỏi cuộc sống của em.

Nhìn chăm chú bóng dáng của Đàm Dung, Tề Khang cảm thấy có chút bất thường. Hắn đứng dậy, vòng tới trước mặt Đàm Dung. Quả nhiên, lúc này Đàm Dung đang không ngừng ch** n**c mắt, thấy hắn phát hiện thì vội vàng lấy tay che kín mặt.

“Không sao đâu, dù em không thích anh thì cũng không sao cả, anh…” Chưa nói hết câu thì Đàm Dung đã vội vàng nức nở cắt ngang lời hắn: “Không phải!”

Trái tim đột nhiên gia tốc, một chút hy vọng được nhen nhóm lên, đại não trống rỗng.

“Em cũng thích anh.”

Hắn nghe thấy câu trả lời của Đàm Dung.

Hắn không thể nói rõ cảm xúc của mình lúc này, nhưng đó chắc chắn chính là điều mà hắn mong muốn nhất. Tận đến mấy năm sau, mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc này, tim hắn vẫn đập loạn, hốc mắt cũng đỏ ửng.

Thật tốt, người mình thích cũng thích mình.

Vô cùng may mắn.

Bọn họ gắt gao ôm lấy nhau, rõ ràng cả khuôn mặt toàn là nước mắt nhưng không thể che đi nụ cười hạnh phúc của họ.

Quãng đời sau này, mong sẽ được chỉ giáo.

Chính văn hoàn.
 
Tôi Thích Bạn Của Anh Trai Tôi
Chương 5


Phiên ngoại:

Đã ba tháng trôi qua kể từ ngày hai người nói ra tâm ý của mình, ngày nào họ cũng ngọt ngọt ngào ngào ở bên nhau, chỉ là…

Tề Khang hôn hôn Đàm Dung rồi với tay tắt đèn chuẩn bị đi ngủ. Chỉ cần ôm Đàm Dung, hắn cũng có thể mơ thấy giấc mộng đẹp.

Chỉ là Đàm Dung chui trong lòng Tề Khang không hề cảm thấy buồn ngủ, hai mắt trợn tròn phát ngốc nhìn vào bóng tối.

Cậu và Tề Khang đã ở bên nhau một thời gian rồi, nhưng hai người mới chỉ dừng ở trình độ hôn môi. Đàm Dung muốn tiến thêm một bước nữa nhưng vì thẹn thùng nên cậu không thể mở miệng được.

Aizzz, làm sao có thể nói với bạn trai là mình muốn l*m t*nh đây…

Rõ ràng Tề Khang cũng muốn, mấy buổi sáng thức dậy Đàm Dung có thể cảm giác được phía sau có v*t c*ng đâm đâm vào người mình. Cậu vừa sợ vừa mong, nhắm mắt chờ Tề Khang làm ra động tác tiếp theo nhưng đối phương luôn chỉ hôn cậu rồi đi vào phòng tắm.

Aizzz…

Lại tiếp mấy lần như vậy, Tề Khang đều không có dấu hiệu nào. Cuối cùng Đàm Dung chỉ có thể cắn răng chuẩn bị chủ động xuất kích.

Còn cách thời gian Tề Khang tan làm một lúc nữa, cậu cầm theo công cụ đi vào phòng tắm.

Đây là lần đầu tiên cậu tự mình súc ruột, trên mặt đỏ ửng, tay cẩn thận làm từng chút một.

Mất hơn nửa ngày, cậu mới tẩy sạch hậu huyệt, đơn giản tắm qua rồi đi ra ngoài. Nghĩ nghĩ, cậu lại quay người đến tủ nước hoa chọn một mùi hương mình thích phun lên.

th*n th* tr*n tr** đi tới mép giường, đặt dầu bôi trơn và áo mưa mình mua lên đầu giường. Làm xong hết mọi việc, cậu mới an tâm chui vào chăn đợi Tề Khang về.

Tề Khang vừa bước vào phòng đã nhìn thấy cơ thể tr*n tr** của Đàm Dung. Hắn kinh ngạc nhìn khuôn mặt đỏ bừng của đối phương, nghe đối phương lộn xộn giải thích.

Thật là… Vì sao Đàm Dung có thể đáng yêu như vậy chứ…

Liếc nhìn đống đồ trên tủ đầu giường, khuôn mặt Tề Khang trầm xuống, nhanh chóng c** s*ch quần áo trên người.

Khung giường phát ra tiếng kẽo kẹt, bàn tay trắng nõn khẩn trương nắm lấy drap giường, tiếng nước nhỏ vụn, tiếng r*n r* trầm thấp… Tất cả đều hẹn trước cho một đêm điên cuồng.

Sau lần khai trai đó,Tề Khang không còn suy nghĩ nhiều nữa. Ngày nào cũng đè Đàm Dung ra làm và làm. Đàm Dung tuy cảm thấy thẹn thùng nhưng lại vô cùng thỏa mãn, luôn luôn đáp ứng mọi điều Tề Khang yêu cầu.

Tề Khang vừa lớn vừa thô, mỗi lần l*m t*nh thời gian đều vô cùng dài, số lần l*m t*nh mỗi tuần lại nhiều khiến Đàm Dung có chút ăn không tiêu. Nhưng chỉ cần Tề Khang tỏ ra đáng thương, cậu sẽ lập tức mềm lòng, lời từ chối đến bên môi lập tức biến thành đồng ý.

Đang lúc Đàm Dung suy nghĩ xem nên nói với Tề Khang giảm bớt số lần l*m t*nh như thế nào thì hắn lại tự mình chủ động giảm đi. Nguyên nhân là do có một lần hai người đang làm thì Đàm Dung hôn mê.

Kỳ thật lần đó là do thời gian l*m t*nh quá dài cùng với kh*** c*m quá sức mãnh liệt nên Đàm Dung mới rơi vào tình trạng hôn mê ngắn, nhưng dù vậy thì Tề Khang vẫn cảm thấy vô cùng tự trách.

Từ đó, hai người mỗi tuần chỉ làm một lần, vì vậy mỗi lần Tề Khang đều không nhịn được phát tiết bản thân, làm đến tận hứng.

Đêm nay sau khi cùng Đàm Dung hôn môi, Tề Khang mới chuẩn bị đi vào phòng tắm thì nghe thấy Đàm Dung nói nhỏ: “Em có thể giúp anh…”

Không khí trong phòng đặc quánh, hai cơ thể tr*n tr** đứng bên cạnh mép giường, ôm lấy eo người đối diện. d**ng v*t c**ng c*ng cọ xát lên bụng đối phương, chảy xuống d*ch nh*n.

Đàm Dung cảm thấy mặt mình sắp nóng tới bốc khói rồi, ôm chặt lấy Tề Khang đặt đầu mình lên vai hắn không chịu nhìn nữa. Tề Khang bật cười, nghiêng đầu hôn hôn Đàm Dung.

Động tác cọ xát ngày càng mạnh, hai mắt Đàm Dung mê ly không có tiêu cự nhìn ra xa, trong miệng nhẹ nhàng phát ra tiếng th* d*c, cuối cùng, cậu run rẩy b*n r*.

Tề Khang áp người Đàm Dung vào tường, đưa lưng về phía hắn, d**ng v*t không ngừng chen vào khe mông của đối phương. d*ch nh*n không ngừng từ mã mắt tiết ra giúp cho d**ng v*t càng cọ càng thêm thông thuận.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng Tề Khang cũng b*n r*. Đàm Dung nghiêng đầu cùng hắn hôn môi.

Sau khi môi lưỡi tách ra, hai người đều nhìn đối phương, nở nụ cười hạnh phúc.

“Anh yêu em.”

“Em cũng yêu anh.”

Sau khi tắm rửa, hai người nằm lại trên giường, tắt đèn, không khí yên tĩnh bao phủ, hai người chìm vào giấc mộng đẹp.

Toàn văn hoàn.
 
Back
Top Bottom