Ngôn Tình Tôi Thành Công Lên Ngôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,500,826
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
toi-thanh-cong-len-ngoi.jpg

Tôi Thành Công Lên Ngôi
Tác giả: Lạc Khê Nhi
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Trọng Sinh, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Tôi thành công lên ngôi

Tác giả: Lạc Khê Nhi

Thể loại: ngôn tình, 1v1, hiện đại, HE, truyện ngắn, xuyên sách, trùng sinh

Số chương: 8 phần ngắn

Chuyển ngữ: Thanh Ninh

– Edit: Nhi Yến

– Beta: Maria

Giới thiệu:

Chồng tôi ném cho tôi giấy thỏa thuận ly hôn.

Ba mươi triệu tệ, hai căn nhà, mỗi tháng mười vạn tệ tiền chu cấp.

Tôi gào khóc rất to.

Huhuhu…

Cảm giác bị tiền đập thật là sướng quá đi mất!

Sau đó, lúc tôi sắp bước lên đỉnh cao cuộc đời thì…

Nữ chính thức tỉnh rồi.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Tôi Thành Công Lên Ngôi
Chương 1


<i>Edit: Nhi Yến</i>

<i>Beta: Maria</i>

<i>–</i>

1

Tôi xuyên sách.

Thân phận của tôi là vợ cũ bia đỡ đạn của nam chính Lệ Hựu Đình trong quyển sách có tên “Vợ yêu ngọt ngào của tổng tài bá đạo”, tên là Phí Tư Nguyệt.

Vì tôi tình cờ cứu sống ông nội nam chính cho nên được ông nội sắp xếp gả cho nam chính.

Nam chính không hài lòng với cuộc hôn nhân này, cho tới bây giờ chưa từng chạm vào tôi.

Sau đó nam chính yêu nữ chính ngay từ cái nhìn đầu tiên, không ngại làm trái ý ông nội muốn ly hôn với tôi.

Vai diễn của tôi đến đây là hết, cốt truyện về sau không còn liên quan gì đến tôi.

Tôi khóc lóc ký tên mình lên giấy.

Nhưng quay đầu lại thì lại cười lớn.

Hô hô!

Cuối cùng tôi đã trở thành một phú bà độc thân.

Còn chuyện gì vui hơn khi mất chồng mà lại được một khoản tiền kếch xù chứ?

2

Tôi đổi sang một bộ váy liền màu đỏ dưới đáy tủ, váy cổ chữ V thắt eo.

Nó hoàn toàn khác biệt với hình ảnh cô gái dịu dàng thường ngày của tôi.

Ly hôn rồi, tất nhiên là phải bung lụa thôi.

Kết quả, tôi vừa mới xách hành lý đi mở cửa đã đụng mặt chồng cũ.

Anh ấy cau mày nhìn tôi: “Phí Tư Nguyệt, em uống rượu? Em muốn đi đâu?”

Tôi cười hì hì đáp: “Chồng cũ à, chúng ta đã ly hôn rồi, sau này chúng ta ai làm việc nấy, việc khác anh đừng có quản, nhớ gửi tiền chu cấp là được rồi.”

“Ly hôn?”

“Giấy thỏa thuận ly hôn đặt trên bàn của anh, anh có thể chọn thời gian làm giấy chứng nhận ly hôn, tôi sẽ phối hợp với anh bất cứ lúc nào.”

Tôi tặng cho chồng cũ một nụ hôn gió, say goodbye, chân vừa bước ra cửa đã bị anh ấy kéo vào trong.

Ngón tay thon dài của anh ấy gõ bản hợp đồng.

“Phí Tư Nguyệt, em muốn làm quả phụ đến vậy à? Gấp gáp thay anh ký vào bản dự án kế hoạch?”

Bản kế hoạch gì chứ, rõ ràng là…

Tôi cúi đầu nhìn, trên bàn làm gì có tờ thỏa thuận ly hôn nào? Bên trên viết rõ ràng “Bản kế hoạch dự án XX tập đoàn Lệ Thị”.

Tôi không tin lật thêm hai trang.

“…”

Tôi nhớ ra rồi.

Hôm nay sinh nhật bạn thân nên tôi uống nhiều hơn hai ly.

Sau đó tôi hơi mơ hồ, nhìn bản kế hoạch Lệ Hựu Đình đặt trên bàn thành giấy thỏa thuận ly hôn, thêm một đoạn tình tiết truyện tôi tự suy diễn trong đầu nên đã suy diễn nó vô cùng sinh động.

Lúc ký tên, tôi thậm chí còn rơi hai giọt nước mắt đau lòng.

Bất ngờ sụp đổ hình tượng.

Bây giờ cứu vãn chắc vẫn còn kịp.

Tôi cúi đầu nhìn đầu ngón chân, khúm núm: “Chồng ơi, xin lỗi anh, lần sau em không dám nữa, anh tha thứ cho em đi huhuhu…”

Lệ Hựu Đình im lặng, im lặng tới mức làm tôi hoảng loạn.

Dù gì cũng là nam chính không có chuyện gì cũng “ba phần im lặng ba phần lạnh lùng bốn phần nắng mưa thất thường” dưới ngòi của bút tác giả.

Tôi chỉ có thể cố gắng khóc to hơn, kết quả anh ấy không nói câu nào, trực tiếp lướt qua tôi.
 
Tôi Thành Công Lên Ngôi
Chương 2


<i>Edit: Nhi Yến</i>

<i>Beta: Maria</i>

<i>–</i>

3

Trong phòng tắm nhanh chóng truyền ra tiếng nước chảy.

Tôi vội thay bộ đồ ngủ cổ cao bảo thủ, ngoan ngoãn nằm bên trái giường.

Giường rộng hai mét, tôi và Lệ Hựu Đình mỗi người một nửa, giống như học sinh tiểu học vẽ vĩ tuyến 38 trên bàn vậy.

Rất nhanh, Lệ Hựu Đình bước ra từ phòng tắm.

Hình ảnh khiến tôi nhìn đến máu nóng sôi trào.

Không hổ là nam chính, th*n d*** quấn khăn tắm, để lộ ra đường nét cơ thể hoàn mỹ, còn có cơ bụng tám múi khiến người ta muốn suy nghĩ vẩn vơ.

Đầu tóc chưa khô vẫn còn đang nhỏ nước, chảy dọc theo má của anh ấy, men theo các đường nét trên cơ thể cho đến hết.

Kết hôn lâu như vậy, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cơ thể Lệ Hựu Đình, thật khiến tôi hơi thèm muốn.

Nếu không phải tôi yêu tiền hơn thì chắc chắn tôi sẽ như sói đói vồ mồi.

Lệ Hựu Đình đi đến trước mặt tôi.

“Đẹp không?”

Tôi chớp mắt: “Chồng à, trong lòng em anh lúc nào cũng đẹp cả!”

“Ha.”

Sao tôi cảm thấy Lệ Hựu Đình cười hơi giả dối nhỉ.

“Giấy thỏa thuận ly hôn em tưởng tượng ra có nội dung gì mà có thể làm em vui như vậy?”

“Chồng à, em không nhớ rõ nữa…”

“Không nhớ rõ?” Lệ Hựu Đình híp mắt: “Em vẫn nhớ bảo anh phải gửi tiền chu cấp cho em mà không nhớ nội dung giấy thỏa thuận ly hôn?”

Ánh mắt này hơi nguy hiểm.

Tôi suy đi nghĩ lại, quyết định thành thật sẽ được khoan hồng.

Dù sao loại tiểu thuyết như này thì nam chính mãi mãi là thần, ai chống lại họ thì sẽ không kết cục tốt đẹp.

“Cái đó… chồng à, anh rất tốt, anh cho em ba mươi triệu tệ, hai căn nhà, sau đó mỗi tháng gửi mười vạn tệ tiền chu cấp.”

Ánh mắt Lệ Hựu Đình đột nhiên trở nên nguy hiểm: “Chỉ có vậy? Vậy mà em đã vui như thế rồi?”

Tôi nghi ngờ tên tâm cơ này đang muốn bẫy tôi, muốn úp cho tôi tội danh không yêu anh ta, sau đó giảm một nửa tiền chu cấp của tôi.

Đồ chó, nằm mơ đi!

Thế là tôi gào khóc.

“Chồng à, anh hiểu lầm em rồi! Thật sự em rất đau lòng đó! Em đã khóc tận hai tiếng đồng hồ, khóc đến độ mắt đều sưng cả rồi đây này!”

Đột nhiên một bóng người đổ xuống trước mắt tôi.

Gương mặt đẹp trai của Lệ Hựu Đình đột nhiên phóng to trước mắt tôi.

“Ồ? Để anh xem mắt em sưng chỗ nào nào?”

Tiếng khóc của tôi im bặt.

Da dẻ tên đàn ông chó này đẹp thật đấy, gần như vậy mà không có tí mụn đầu đen nào.

4

Mới sáng sớm mà mẹ chồng đã thúc giục tôi, trên mặt đầy vẻ không kiên nhẫn.

“Phí Tư Nguyệt, sao cô vẫn chưa dậy thế? Hôm trước tôi đã nói với cô rồi còn gì, hôm nay có hẹn trước với chuyên gia đấy, chín rưỡi rồi.”

“…”

Tối qua tôi hiểu nhầm là mình có thể cầm tiền rời đi nên quên luôn chuyện này.

Mười phút sau tôi đã sửa soạn xong, xuống tầng cười dịu dàng với mẹ chồng.

“Mẹ, con xin lỗi ạ, hôm qua con ngủ muộn.”

Mẹ chồng mặt mày khó chịu liếc nhìn Lệ Hựu Đình ở bàn ăn một cái.

Tôi cảm thấy hình như bà ấy muốn nói “Đều tại con gà mái không biết đẻ trứng này, con trai tôi cố gắng như vậy mà cũng không mang thai được”.

“Cô không cần ăn sáng, có thể sẽ phải xét nghiệm máu, chúng ta đến bệnh viện luôn.”

“Dạ, mẹ.”

Lệ Hựu Đình đặt báo trong tay xuống: “Mẹ, Nguyệt Nguyệt không khỏe chỗ nào?”

“…”

Trong tiểu thuyết không có tình tiết này mà?

Từ trước tới giờ nam chính vẫn luôn không quan tâm tới Phí Tư Nguyệt, trước một ngày anh ta đề nghị ly hôn, Phí Tư Nguyệt vẫn còn đang nghe theo sự sắp xếp của mẹ chồng đến bệnh viện làm kiểm tra.

Hiển nhiên là mẹ chồng cũng hơi bất ngờ, sau đó mới bực mình trả lời: “Còn có thể là chuyện gì nữa? Phí Tư Nguyệt gả vào nhà họ Lệ đã hơn nửa năm rồi mà bụng vẫn chưa có động tĩnh gì, chắc chắn là có bệnh gì rồi, mẹ dẫn nó đi khám thử.”

“Mẹ, không cần đâu, con dâu của mẹ rất khỏe mạnh.”

Tôi cảm thấy tôi có hơi không theo kịp nam chính.

Tôi thấy anh ấy cười nửa miệng với tôi.

“Là con trai mẹ làm tốt biện pháp an toàn.”

Mặt mẹ chồng hơi đỏ: “Con trai, con không thể cho mẹ sớm ngày ẵm cháu à?”

Lệ Hựu Đình gật đầu, nói “con sẽ cố gắng”, rồi lại vẫy tay với tôi: “Nguyệt Nguyệt, mau lại ăn sáng thôi.”

Tôi sợ hãi ngồi bên cạnh Lệ Hựu Đình, múc một bát cháo, cầm bánh bao thịt, cúi đầu ăn.

Lệ Hựu Đình ngồi bên cạnh đầy thờ ơ.

“Nguyệt Nguyệt mặc nhiều như vậy không nóng hử?”

“…Cảm ơn sự quan tâm của chồng, em thấy ổn.”

“Ồ, vậy à? Anh vẫn thích Nguyệt Nguyệt của tối qua hơn, mát mẻ.”

“…”

Ánh mắt mẹ chồng nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống tôi!

Ấy mẹ chồng ơi, mẹ đừng hiểu lầm nha!
 
Tôi Thành Công Lên Ngôi
Chương 3


<i>Edit: Nhi Yến</i>

<i>Beta: Maria</i>

<i>–</i>

5

Hình như nội dung cốt truyện hơi sụp đổ rồi.

Tôi cũng không biết rốt cuộc là chỗ nào xảy ra vấn đề.

Nhưng mà có câu nói rất hay, nam nữ chính đều tự mang theo ánh sáng của nhân vật chính.

Tác giả sắp xếp họ gặp và yêu nhau, còn bia đỡ đạn tôi đây, không có cách nào chọc phá.

Nhìn lịch, tôi quyết định “mất tích” mấy ngày.

Chỉ cần đợi nam nữ chính gặp nhau là tôi có thể giàu sau một đêm rồi.

Sau khi Lệ Hựu Đình đến công ty, tôi xin mẹ chồng một kỳ nghỉ dài ngày.

“Chó ở quê sinh con rồi, con muốn về quê thăm nó.”

Mẹ chồng đã sớm không vừa mắt tôi.

Bà ấy cảm thấy con trai mình là số một thiên hạ, “chó quê” như tôi đây không xứng với con trai bà ấy.

Ngày nào bà ấy cũng đổi cách gây khó dễ tôi, nói bóng gió để tôi đề nghị ly hôn.

Ầy, mẹ chồng tôi quá cứng nhắc, không linh hoạt gì cả, nếu bà ấy lấy tiền đập tôi, tôi lại chả biến đi vội à?

“Đi đi, để cô đỡ xuất hiện trước mặt tôi làm tôi thêm chướng mắt.”

Tôi vui vẻ chuồn đi.

Đương nhiên tôi không về quê mà lấy tiền riêng của mình đặt phòng ba ngày xung quanh quán bar Kissme nơi nam nữ chính lần đầu tiên gặp mặt.

Ba ngày sau, bọn họ sẽ gặp mặt!

Tôi phải chờ đợi.

Cuối cùng cũng đợi được rồi.

Giống y trong sách, nam thần mà nữ chính yêu thầm đã có bạn gái, cô ấy đến “Kissme” để mua say, nhận nhầm Lệ Hựu Đình là trai bao, sau đó xảy ra một số chuyện khó nói.

Tôi trốn ở một góc, nhìn nữ chính ôm lấy cổ của Lệ Hựu Đình, cười rất vui vẻ, rất có cảm giác như đang xem phim trực tiếp.

Cảnh phim kinh điển quê mùa đến rồi.

Sau khi nữ chính ôm lấy Lệ Hựu Đình òa khóc một trận thì nhếch môi nhỏ của mình lên, sau đó cúi thấp đầu.

Aaaaaa!

Dường như tôi nhìn thấy dáng vẻ đẹp trai của Lệ Hựu Đình khi anh ấy cầm tiền kêu tôi cút đi!

Kết quả…

Lệ Hựu Đình lạnh mặt đứng dậy, nữ chính ngã bịch xuống đất, bốn chân chổng lên trời.

Mặt anh ấy lộ ra vẻ ghét bỏ.

“Mụ điên ở đâu ra vậy?”

Tôi cảm thấy như bị sét đánh!

Nhưng nam nữ chính thu hút lẫn nhau, có lẽ chỉ tạm thời thay đổi lời thoại, nội dung cốt truyện không thay đổi?

Quả nhiên, nữ chính lau nước mắt đứng dậy, chống nạnh nhìn Lệ Hựu Đình, khí thế hùng hổ.

“Tên kia, tối nay bổn tiểu thư đây xác định anh rồi!”

Vừa dứt lời, cô ấy đã bổ nhào về phía Lệ Hựu Đình.

Phù…

Tôi thở phào một hơi.

Nhưng lại nhìn thấy Lệ Hựu Đình nhẹ nhàng dùng một tay tách nữ chính ra.

“Vị tiểu thư này, hành vi khiếm nhã thường sẽ cấu thành tội sỉ nhục hoặc xúc phạm, và sẽ bị phạt tù có thời hạn không quá năm năm hoặc bị giam giữ hình sự, nếu phạm tội ở nơi công cộng hoặc có các trường hợp phạm tội tồi tệ khác thì sẽ bị phạt tù có thời hạn từ năm năm trở lên, cô muốn dưới năm năm hay trên năm năm?”

Nữ chính khóc, khuôn mặt đầm đìa nước mắt.

“Tôi… tôi, tôi muốn về nhà…”

6

Tôi…

Tôi cũng khóc.

Ba mươi triệu tệ, hai căn nhà, mỗi tháng mười vạn tệ tiền chu cấp của tôi!

Tôi khóc hết nước mắt, đột nhiên trước mắt xuất hiện một đôi giày da thủ công màu đen của hãng T.

Ngay sau đó, tôi bị một bàn tay kéo vào lòng.

Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười nhẹ nhàng của người nọ.

“Không ngờ Nguyệt Nguyệt nhà chúng ta lại ghen đến vậy.”

Ách, nam chính anh hiểu lầm rồi!

Tôi chưa kịp giải thích, anh ấy đã cúi đầu xuống hôn tôi.

Ưm, không hổ là nam chính, kỹ thuật hôn giỏi như vậy, hôn tới mức tôi không biết mình về nhà từ lúc nào.

Tôi chỉ biết khi tôi hoàn hồn lại, tôi đã biến thành cá trên thớt.

Lệ Hựu Đình đang chuẩn bị tra tấn tôi.

Tôi thở mạnh hai mắt đỏ hoe: “Lệ Hựu Đình, anh anh anh anh có biết anh đang làm gì không?”

Giọng của Lệ Hựu Đình rất khàn, anh ấy dán sát vào tai tôi, nói một chữ.

“Em.”
 
Tôi Thành Công Lên Ngôi
Chương 4


<i>Edit: Nhi Yến</i>

<i>Beta: Maria</i>

<i>–</i>

7

Sớm hôm sau thức dậy, Lệ Hựu Đình không có ở trong phòng.

Mẹ chồng lại lật thùng rác đầy bí ẩn.

“Một, hai, ba, bốn, năm…”

Đếm tới mặt tôi đỏ cả lên.

Mẹ chồng nghiến răng nghiến lợi: “Biện pháp an toàn làm rất tốt!”

Kể từ khi tôi gả vào nhà họ Lệ cho tới nay, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy mẹ chồng nổi giận với Lệ Hựu Đình.

Bà ấy quay đầu lại nhìn tôi.

“Phí Tư Nguyệt, cô không thể cố gắng một chút à?”

Tôi hơi mù mịt.

Mẹ chồng giận dữ: “Cô nhõng nhẽo xin nó lâm trận luôn không được à?”

“…Anh ấy chưa bao giờ nghe con.”

Nam chính sao có thể sinh con với nữ phụ chứ?

Mẹ chồng thất vọng bỏ đi.

Bây giờ tôi mới chú ý đến, bên cạnh gối tôi có một tấm thẻ đen, bên trên còn dán tờ giấy viết mật khẩu.

Tôi cầm tấm thẻ đen này, lập tức cảm thấy eo không đau, chân không mỏi nữa, tùy ý thay đồ chuẩn bị ra ngoài.

Vừa đi đến phòng khách.

“Đi đâu?”

Tôi buột miệng nói: “Kiểm tra số dư.”

Tôi lập tức cảm thấy không đúng…

Tôi quay đầu lại.

Trời đất ơi, Lệ Hựu Đình đang ngồi trên sô pha lạnh lùng nghiêm nghị nhìn tôi.

Thôi toang rồi.

Thiết lập người giống như nam chính ghét nhất là phụ nữ hám tiền.

Anh ấy sẽ không vì tức giận mà lấy lại thẻ chứ?

Tôi kéo cổ áo, nhét thẻ vào trong nội y.

“Là đàn ông thì không thể nuốt lời, thẻ này anh đã cho em rồi, anh không thể đổi ý!”

Khóe miệng Lệ Hựu Đình giật giật, sau đó vẫy tay với tôi: “Lại đây.”

Tôi trừng mắt nhưng vẫn bước qua.

Trả tiền chính là đại gia.

Anh ấy ra hiệu, tôi bước đến ngồi lên đùi anh ấy.

Sau đó tôi nhìn thấy anh ấy mở app ngân hàng, đăng nhập tài khoản, nhấn mở một thẻ trong đó rồi đưa đến trước mặt tôi.

Tôi nhìn đến hoa mắt.

“Một, mười, một trăm, một nghìn, mười nghìn, một trăm nghìn, một triệu, mười triệu… một trăm triệu!!!!”

Giọng tôi đang run rẩy!

Má ôi, trong tấm thẻ này vậy mà lại có bảy trăm triệu tệ!

Tôi véo mạnh đùi của Lệ Hựu Đình: “Chồng ơi, đau không?”

“…”

“Chồng à, anh không trả lời em xem ra là thật! Trời đất ơi, chồng ơi, tiền trong thẻ này em có thể dùng tùy ý hả?”

“…Đương nhiên.”

Tôi nhảy xuống khỏi đùi Lệ Hựu Đình: “Chồng à, anh cố gắng làm việc, vợ của anh muốn ra ngoài mua mua mua.”

Sớm biết chỉ cần ngủ với nam chính có thể lấy bảy trăm triệu thì tôi đã sớm ngủ với anh ấy rồi!

Dù sao với nhan sắc của nam chính, tính như thế nào cũng rất hời!

Tôi bảo tài xế đưa tôi đến trung tâm thương mại, mua mấy bộ váy trước giờ không dám nghĩ tới.

Trên đường về nhà, tôi lại nhìn thấy nữ chính.

Nữ chính thờ thẫn đứng ở ngã tư, đèn xanh rồi nhưng cô ấy không nhận ra, đợi đèn đỏ thì cô ấy lại bước về phía trước.

Đúng lúc này, một chiếc xe Aston Martin vụt qua cô ấy, nữ chính bị sức gió của chiếc xe làm cho té ngã, một người đàn ông bước xuống xe.

Anh ta rất đẹp trai lại còn cao to, không hề thua kém gì Lệ Hựu Đình.

Nếu nói Lệ Hựu Đình mang vẻ đẹp trai lạnh lùng nghiêm nghị đầy bá đạo, vậy thì anh ta lại mang vẻ đẹp trai đầy nho nhã.

Nhưng nhìn thấy nụ cười nhàn nhạt nơi khóe miệng của anh ta, mắt tôi như sắp rơi xuống vì sợ hãi.

Đây không phải là tình tiết nữ chính tình cờ gặp nam phụ à?

8

Nam phụ Tề Tư Viễn, là nhân vật phản diện số một trong truyện.

Trước mặt mọi người thì ấm áp nho nhã, nhưng sau lưng lại vô cùng đen tối và nham hiểm.

Trong “Vợ yêu ngọt ngào của tổng tài bá đạo”, đáng sợ nhất là có liên quan đến Tề Tư Viễn.

Tề Tư Viễn không có được nữ chính, vì yêu sinh hận nên lúc nữ chính đang mang thai được hai tháng đã giam cầm nữ chính.

Trong lúc này, chứng bệnh kiều của anh ta bộc lộ vô cùng rõ ràng.

Nhưng trùm phản diện như thế lại có rất nhiều fan mẹ.

Thói đời!

Tôi thề rằng sự chán ghét của tôi đối với Tề Tư Viễn trước giờ đều là nghiêm túc.

Mấy tên đàn ông b**n th** nên ngồi tù.

Tuyệt đối không thể để nữ chính và nam phụ có quá nhiều liên quan đến nhau!

Xét đến việc Lệ Hựu Đình cho tôi nhiều tiền tiêu vặt như vậy, tôi phải giúp vợ tương lai của anh ấy một chút!

Tôi vội vàng yêu cầu tài xế dừng xe, mở cửa, dùng tốc độ chạy nước rút 100 mét về phía nữ chính.

Sau đó tôi ôm nữ chính, vùi mặt nữ chính vào ngực mình.

Tuyệt đối không thể để Tề Tư Viễn nhìn thấy mặt nữ chính.

Bởi vì anh ta đã yêu nữ chính ngay từ cái nhìn đầu tiên!

Hình như Tề Tư Viễn hơi sững sờ, rồi nở một nụ cười giả tạo với tôi.

“Xin hỏi cô là?”

Tôi xua tay.

“Tôi là ai không quan trọng, anh chỉ cần biết đây là em gái của tôi là được, những cái khác đều không quan trọng, anh bận anh đi trước đi.”

Tề Tư Viễn hơi nhíu mày: “Nhưng xe của tôi đã đâm trúng cô gái này, tôi vẫn chưa đưa cô ấy đi kiểm tra.”

“Cô ấy không sao. Tôi có thể làm chứng rằng không phải xe của anh làm cô ấy ngã chỉ là gió thôi, cô ấy khỏe mạnh, anh đi đi.”

Tề Tư Viễn suy nghĩ một lúc: “Hay là tôi kết bạn WeChat với cô ấy, nếu cô ấy có việc gì thì cô ấy có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào?”

Vậy thì càng không được!

Kết bạn wechat xong thì việc tôi làm nãy giờ như công cốc!

“Vậy thì anh có thể kết bạn WeChat với tôi. Nếu cô ấy có việc gì thì tôi sẽ giúp cô ấy nói lại với anh.”

Cứ như vậy, tôi đã thành công kết bạn wechat với nam phụ.

Nam phụ vừa đi, tôi đỡ nữ chính đứng dậy.

Ái chà, đúng là nữ chính của truyện ngọt.

Quá đáng yêu, đôi mắt đẫm nước đó khiến người chị gái là tôi đây thấy vạn phần yêu thương.

Trái tim tôi sắp tan chảy rồi.

“Bé ngoan của chị, em đau ở đâu?”

Nữ chính xoa cùi chỏ, tôi lập tức nhấc lên thổi giúp cô ấy.

Cô ấy đỏ mặt nhìn tôi: “Chị ơi, chị thật tốt với em, chị quen em ạ?”

Tôi thầm nghĩ, tôi không chỉ biết cô thôi đâu.

Thậm chí tôi đã đọc tình tiết xấu hổ của cô và chồng tương lai của cô hơn chục lần rồi nữa cơ.

Nhưng miệng tôi lại trả lời: “Tình cờ gặp nhau, tình cờ gặp nhau.”

Tôi nhớ tình tiết tiếp theo hình như có một cơn mưa lớn.

Bởi vì lúc đó, Tề Tư Viễn đã lợi dụng lúc trời mưa to để đưa nữ chính về nhà.

Thế là tôi ra xe lấy ô đưa cho nữ chính.

“Em mau về đi, trời sắp mưa rồi.”
 
Tôi Thành Công Lên Ngôi
Chương 5


<i>Edit: Nhi Yến</i>

<i>Beta: Maria</i>

<i>–</i>

9

Lúc về đến nhà, Lệ Hựu Đình vẫn chưa quay lại.

Mẹ chồng nghiêm mặt gọi tôi vào phòng của bà ấy.

Tôi siết chặt túi quần trong vô thức, sợ bà ấy sẽ tịch thu thẻ của tôi.

Kết quả là bà ấy lấy ra một cây kim tiêm.

“Phí Tư Nguyệt, cô đã gả vào nhà họ Lệ lâu như vậy rồi, cô có thể đợi nhưng tôi không thể đợi được. Đêm nay, dù gì cô cũng phải…”

Mẹ chồng cầm cây kim làm động tác “chọc chọc”.

Trước mặt mẹ chồng, tôi là một cô con dâu ngoan ngoãn nên tôi đồng ý ngay, cầm kim rồi rời đi.

Về phòng, tôi đi tắm.

Vừa đi ra khỏi phòng tắm, tôi đã thấy Lệ Hựu Đình cầm cây kim mà mẹ chồng đưa cho tôi, trầm ngâm ngồi bên giường.

Tôi giật mình sợ hãi.

Nam chính trong loại tiểu thuyết này ghét nhất là bị phụ nữ tính kế, đối mặt với phụ nữ chọc TT, bọn họ luôn cách càng xa càng tốt.

Để không bị giảm số tiền chu cấp của mình, tôi quyết định biện minh cho mình.

“Chồng ơi, đây là của mẹ đưa, em thề, em không định dùng loại này…”

Lệ Hựu Đình gật đầu.

“Em thật sự không cần.”

Rồi anh ấy nhìn tôi với vẻ mặt khó đoán.

“Em muốn có con?”

Tất nhiên là tôi không muốn!

Tôi là nữ phụ, mang thai con của nam chính cũng đồng nghĩa với việc tìm chết!

Đợi đến khi nam chính yêu nữ chính, anh ta nhất định sẽ nghĩ mọi cách khiến con của tôi chết!

Nhưng tôi không dám lắc đầu.

Làm trái ý nam chính là tội lớn.

Tôi ngượng ngùng gật đầu: “Tất nhiên rồi, anh là chồng em, đương nhiên là em muốn một đứa con thuộc về chúng ta. Nhưng mà chồng ơi…”

Tôi bày ra vẻ hiểu chuyện.

“Chồng à, anh bận rộn công việc, lại còn trẻ, em thấy chuyện có con này không” vội.

Chữ cuối cùng vẫn còn nghẹn trong cổ vì Lệ Hựu Đình đã kéo tôi lại ngồi lên đùi anh ấy, bắt đầu trổ tài hôn.

Anh ấy vừa hôn vừa nói.

“Nếu Nguyệt Nguyệt sốt ruột như vậy, vậy thì chồng em sẽ thỏa mãn em.”

A…huhuhuhuhu!

10

Cốt truyện không đúng.

Cực kỳ không đúng!

Tôi nhìn Lệ Hựu Đình đang ngồi trên ghế sô pha lột vỏ nho cho tôi, vẻ mặt phức tạp.

Trong tiểu thuyết, đối tượng đầu tiên Lệ Hựu Đình lột nho cho là nữ chính, nhưng không ngờ lại biến thành tôi.

Đúng lúc đó bạn thân gửi tin nhắn cho tôi.

<i>“Nguyệt Nguyệt mau xem tường wechat của tao đi! Tao thoát ế rồi! Mày thấy bạn trai tao đẹp trai không?”</i>

Tôi vui vẻ nhấn mở tường wechat của cô ấy.

<i>“Dáng vẻ bạn trai mình đeo tạp dề nấu cơm cho mình đẹp trai quá đi mất!”</i>

Người đàn ông trong ảnh khoảng 36, 37 tuổi, mặc áo phông trắng đơn giản và quần đùi, trông có vẻ hơi lưu manh, đang cau mày cầm thìa nhìn nồi, hơi không phù hợp với khí chất của anh ấy.

Trần Tình và Tần Châu, cô tiểu thư kiêu kỳ và chú quân nhân đã xuất ngũ, đây là couple chính thức thứ hai trong truyện.

Lúc trước, hai người họ chính là động lực để tôi đọc hết cuốn tiểu thuyết này.

Không có sự chen chân của nam phụ như cặp nam nữ chính, cặp đôi này luôn ngọt ngào như vậy từ đầu đến cuối.

Tôi nhanh chóng bình luận.

<i>“Chúc mừng Tình Tình! Chú mãi mãi là thần! Chú vĩnh viễn đẹp trai nhất!”</i>

Không biết Lệ Hựu Đình đã đi tới từ lúc nào, tôi chỉ cảm thấy bên tai truyền đến một làn gió mát.

“Hừ, vĩnh viễn đẹp trai nhất?”

Anh ấy nheo mắt.

“Vợ à, hôm qua lúc em cầu xin anh tha cho em, em không nói như vậy.”

Mẹ chồng ở bên cạnh ôm ngực như lên cơn đau tim.

Tôi hơi ngượng ngùng: “Hehe, chồng à, anh mới là mãi mãi là thần, chú của Trần Tình chỉ xứng xách giày cho anh!”

Vì tiền chu cấp trong tương lai của tôi, chú à, chỉ đành uất ức chú thôi!

Lệ Hựu Đình khẽ hừ nhẹ, giơ tay đút cho tôi một quả nho.

“Ding dong.” Chuông cửa vang lên.

Người làm ra mở cửa.

“Anh Lệ, đây là bộ lễ phục anh đặt thiết kế riêng vào năm ngày trước.”

Lệ Hựu Đình kéo tôi trở lại phòng, lấy lễ phục đặt thiết kế riêng ra.

Khi thấy chiếc váy này, tôi hơi kinh ngạc.

Từ dưới lên trên, lễ phục chuyển từ xanh đậm sang xanh nhạt, bên trên được đính hàng trăm viên kim cương.

Đây là bộ váy đầu tiên mà nam chính tặng cho nữ chính trong tiểu thuyết, có tên “nước mắt bầu trời sao”.

Sao bây giờ lại có thể xuất hiện trước mắt tôi?

Tôi chưa kịp hoàn hồn, Lệ Hựu Đình đã kéo khóa váy tôi xuống.

“Thử nó đi.”

Tôi nhảy sang một bên: “Thử thì thử, anh đừng có động tay động chân chứ!”
 
Tôi Thành Công Lên Ngôi
Chương 6


<i>Edit: Nhi Yến</i>

<i>Beta: Maria</i>

<i>–</i>

11

Sở dĩ Lệ Hựu Đình tặng “Nước mắt bầu trời sao” cho tôi là vì anh ấy muốn đưa tôi đến bữa tiệc sinh nhật của ông cụ Tề vào buổi tối.

Khi đến nơi, tôi nhìn thấy nữ chính đầu tiên.

Cô ấy mặc đồ phục vụ, đang cúi đầu bận rộn. Dù sao thiết lập nhân vật cũng là hơi ngốc nhưng đáng yêu, thỉnh thoảng sẽ xảy ra sai sót, làm cho khách khứa không hài lòng.

Tim tôi như thắt lại.

Suy cho cùng là xuyên sách.

Cứ coi như vì tôi xuyên sách nên suất diễn của nữ phụ bị thay đổi một chút nhưng cũng không thể thay đổi được mạch tình cảm của nam chính.

Tôi nhớ đây là tình tiết lần thứ hai gặp mặt của nam nữ chính.

Gia cảnh nữ chính rất khổ, mẹ cô ấy dắt theo cô ấy gả cho bố dượng, bố dượng không mắng thì đánh cô ấy, tất cả số tiền cô ấy kiếm được đều bị bố dượng cầm đi đánh bạc.

Lúc cô ấy và Tề Tư Viễn gặp nhau kia, có lẽ là bố dượng của cô ấy đánh bạc đến tán gia bại sản, thế chấp cả nhà nên cô ấy đi ra ngoài.

Cô ấy cảm thấy cuộc đời mù mịt, đi ngoài đường đã xảy ra xung đột với Tề Tư Viễn.

Lúc này, cô ấy quyết định hoàn toàn rời xa bố dượng của mình, trốn khỏi nhà để đi kiếm tiền.

Không ngờ trong bữa tiệc tối nay, bố dượng lại tìm đến cửa.

Lúc bố dượng dây dưa với nữ chính, nam chính xuất hiện cứu thoát nữ chính, đưa cô ấy về nhà.

Kể từ đó, nam nữ chính sống một cuộc sống ngọt ngào không chút xấu hổ và nóng nảy.

Nói cách khác, vai phụ của tôi khó khăn lắm mới đi tới nước này, cũng nên hạ màn rồi.

Không lâu sau, bố dượng của nữ chính đã tìm đến.

Người ông ta đầy mùi rượu, xông thẳng đến biệt thự nhà họ Tề kéo nữ chính ra ngoài.

“An Nhiên, con khốn này, ông đây tìm thấy mày rồi! Mau theo tao về nhà lấy chồng mau! Nhà họ Lâm nói rồi, chỉ cần mày gả qua thì họ sẽ cho tao hai mươi vạn tiền sính lễ!”

Mọi người xung quanh xúm lại, ngoại trừ Lệ Hựu Đình.

Nữ chính trong nhóm người có vẻ càng thêm yếu ớt đáng thương, làm cho người ta thấy thương xót.

“Con trai nhà họ Lâm là đồ ngốc, chúng ta đều biết điều đó! Tôi sẽ không kết hôn!”

Tôi thở dài một tiếng, nhìn về phía Lệ Hựu Đình.

Lệ Hựu Đình cũng nhìn tôi.

Ánh mắt nam chính thâm sâu khó lường giống như cách viết của tác giả.

“Em muốn giúp cô ta?”

Nhìn đi, quả nhiên nam chính không thể thoát khỏi lòng bàn tay của nữ chính.

Tôi kéo ống tay áo của Lệ Hựu Đình.

“Chồng à, anh có thể đồng ý với em một chuyện được không?”

“Ừm?”

“Đừng trừ tiền chu cấp của em.”

Lệ Hựu Đình đen mặt véo mũi tôi: “Buổi tối anh lại tìm em tính sổ.”

Nói xong, anh ấy quay người đi vào trong đám người.

Mặc dù hiện trường ồn ào, nhưng giọng nói lạnh lùng và nghiêm nghị của anh ấy lại vô cùng rõ ràng.

“Theo quy định tại Điều 1046 Bộ luật Dân sự, việc kết hôn phải hoàn toàn do nam và nữ tự nguyện, không được phép một bên ép buộc bên kia hoặc bất kỳ tổ chức, cá nhân nào can thiệp.

Điều 257 Bộ luật Hình sự cũng quy định, người nào cản trở quyền tự do kết hôn của người khác bằng bạo lực, sẽ bị phạt tù có thời hạn không quá hai năm hoặc tạm giữ hình sự.”

Lệ Hựu Đình lấy điện thoại ra, nhìn nữ chính: “Vị tiểu thư này, có cần tôi gọi cảnh sát giúp cô không?”

Nữ chính ngơ ngác nhìn nam chính.

Ấy chà, tôi nhìn thấy rồi.

Đó là ánh mắt rung động!

Nam nữ chính nhìn nhau, không liên quan gì đến tôi, tôi lẳng lặng xoay người rẽ vào con đường nhỏ rời đi.

Tôi vừa lau nước mắt vừa bắt taxi trên đường.

Một chiếc xe dừng lại, tôi mở cửa bước lên.

12

Cuối cùng, tôi không thể kìm được khóc lớn trong xe, cho đến khi nghe thấy giọng nói ôn hòa có phần quen thuộc đó.

“Nếu cô đã đau lòng như vậy, vậy sao cô còn đẩy anh ta ra?”

Tôi quay đầu lại, lá gan của tôi sắp rớt ra rồi.

Tề Tư Viễn!

Nhân vật phản diện của quyển sách này!

Tim tôi đập mạnh: “Anh, anh anh … tôi, tôi, tôi, tôi muốn xuống xe!”

Anh ta phớt lờ tôi, chỉ khẽ liếc tôi, trên khuôn mặt ôn hòa có chút chế nhạo.

“Hình như cô rất sợ tôi?”

Tôi gửi thấy mùi nguy hiểm.

“…Không.”

“Cô nói dối. Phí Tư Nguyệt, sao cô lại sợ tôi? Chuyện này thật khiến tôi cảm thấy lạ, cô phải biết rằng trên thế giới này không có mấy người sợ tôi cả, ngay cả một con chó của nhà họ Tề cũng dám lén lút lên mặt với tôi.”

Lý do Tề Tư Viễn là nhân vật phản diện có liên quan đến gia đình anh ta.

Anh là con riêng của nhà họ Tề, từ nhỏ đã quen bị chế nhạo, mỉa mai, do hoàn cảnh nên quen dùng sự ôn hòa nho nhã để ngụy trang, nhưng trái tim kia đã sớm b**n th** rồi.

Vì vậy, anh ta rất cố chấp người có khí chất sạch sẽ như nữ chính.

Tôi không ngờ rằng Tề Tư Viễn đã quen với việc đeo mặt nạ lại đột ngột để lộ sự khốn cùng của mình trước mặt tôi.

Việc này khiến tôi hoàn toàn không biết phải trả lời như thế nào.

Việc kinh hoàng hơn còn ở phía sau.

Tề Tư Viễn đột nhiên đạp phanh.

Theo quán tính cơ thể tôi nghiêng mạnh về phía trước.

Sau đó, tôi hoảng sợ nhìn Tề Tư Viễn.

Trong lúc đó, nét nho nhã trên khuôn mặt anh ta dần tan thành từng mảnh trong mắt tôi.

Anh ta nhếch miệng, nụ cười tà mị giống như là nhân vật phản diện.

Sau đó, anh ta nghiêng người về phía tôi.

“Quả nhiên, Phí Tư Nguyệt.” Tề Tư Viễn nói: “Cô cũng sống lại?”
 
Tôi Thành Công Lên Ngôi
Chương 7


<i>Edit: Nhi Yến</i>

<i>Beta: Maria</i>

<i>–</i>

13

Những ai hay đọc tiểu thuyết chắc hẳn đã quá quen với từ sống lại.

Nhưng sống lại và xuyên sách là hai chuyện hoàn toàn khác nhau!

Xuyên sách, tôi vốn dĩ không phải là nguyên chủ!

Còn sống lại…

Điều này có nghĩa là đại boss Tề Tư Viễn đã trải qua một đời thất bại, đời này anh ta có thể rút ra bài học từ quá khứ và trở nên đáng sợ và b**n th** hơn.

Anh ta và tôi đều là người cầm kịch bản bug, nhưng tôi chắc chắn không phải là đối thủ của anh ta!

Tề Tư Viễn dù bận vẫn ung dung nói.

“Quả nhiên nha Phí Tư Nguyệt, tôi đã nói, tại sao đến bây giờ mà Lệ Hựu Đình vẫn chưa ly hôn với cô.”

Anh ta giơ tay về phía tôi.

Tôi nghi ngờ anh ta muốn bóp cổ tôi.

Quả nhiên, tay anh ta đặt trên cổ tôi, nhưng không dùng lực mà dọc theo cổ đi đến vai tôi.

Cuối cùng vỗ một cái.

Trên mặt Tề Tư Viễn lộ ra một nụ cười xán lạn.

“Phí Tư Nguyệt, làm tốt lắm!”

Tề Tư Viễn hơi hưng phấn.

“Đời này, Lệ Hựu Đình là của cô, An Nhiên là của tôi. Phí Tư Nguyệt, tôi cho cô xuống xe ở đây, tôi phải tìm An Nhiên của tôi.”

“…”

Tôi xuống xe, nhìn xe của Tề Tư Viễn quay đầu lại, trong lòng vẫn hơi lơ mơ.

Thật lâu sau tôi mới nhớ ra, đúng rồi, mặc dù thiết lập của Tề Tư Viễn là người sẽ hắc hóa, nhưng sau khi gặp nữ chính, anh ta thật sự rất muốn trở thành người tốt.

Nhưng sau này nữ chính và Lệ Hựu Đình ở bên nhau, ngày ngày thể hiện tình cảm của họ, điều này làm tăng tốc độ hắc hóa của anh ta.

Nhưng dù vậy, sự hắc hóa của anh ta vẫn xoay quanh nữ chính.

Nếu không cũng không đến mức khi nữ chính mang thai thì giam cầm cô ấy, nhưng lại không hề làm tổn thương cô ấy.

Thậm chí cuối cùng biệt thự bị chập điện bất ngờ bốc cháy, anh ta đã cố gắng hết sức để cứu nữ chính ra nhưng anh ta lại ở lại đó mãi mãi.

Nhưng…

Đời này Tề Tư Viễn có thể như ý nguyện không?

Tôi nghĩ đến cảnh Lệ Hựu Đình giúp An Nhiên, không khác trong tiểu thuyết là bao, bất lực lắc đầu.

Tề Tư Viễn, anh và tôi đều là vai phụ, hạ màn thì đã định sẵn phải nhường chỗ cho nhân vật chính.

14

Lần này phải giải quyết ổn thỏa chuyện ly hôn.

Tôi nhanh chóng thu dọn hành lý, sau đó chờ Lệ Hựu Đình quay lại.

Nghĩ đến khối tài sản sắp được chia của mình, nhưng tôi lại không vui nổi.

Thực sắc tính dã*.

<i>*Một câu nói của Mạnh Tử, nghĩa là chuyện h*m m**n ăn uống và t*nh d*c là bản năng của con người.</i>

Không ăn thì không sao, đã ăn thì sẽ nghiện.

Dù là bao nhiêu tài sản nhưng trước cơ bụng tám múi của Lệ Hựu Đình cũng chả tính là gì.

Chờ đợi, cuối cùng tôi cũng đợi được đến khi Lệ Hựu Đình quay lại.

Vẻ mặt của anh ấy rất khó coi.

Cũng đúng, chắc anh ấy đang khó xử không biết nên mở miệng nói với tôi như thế nào ha?

Từng là vợ chồng, thôi thì tôi giúp anh ấy nốt lần cuối vậy.

Tôi nói: “Lệ Hựu Đình, lấy đồ ra đi, anh đừng lo lắng, tôi sẽ không quấn lấy anh đâu.”

Anh ấy có vẻ hơi sững sờ: “Cái gì?”

“Giấy thỏa thuận ly hôn.”

“Là giấy thỏa thuận ly hôn với ba mươi triệu tệ, hai căn nhà, mỗi tháng mười vạn tệ tiền chu cấp đó?”

Nhìn kìa, quả nhiên nam chính đã chuẩn bị xong.

Tôi gượng cười gật đầu.

Mặt Lệ Hựu Đình càng đen hơn.

Đôi môi mỏng của Lệ Hựu Đình mím chặt.

“Phí Tư Nguyệt, em xem tôi là gì?”

“…” Tôi nghiêng đầu thăm dò: “Anh… chưa từng nghĩ sẽ ly hôn với em?”

Lệ Hựu Đình im lặng nhưng đã dùng sự im lặng để trả lời tôi.

Bỗng nhiên, tôi cũng không biết mình có cảm xúc gì.

Vừa vui, vừa lo lắng, lại hình như có hơi bất ngờ không tin được.

“Nhưng như này lại không đúng, không phải vừa rồi anh đã giúp An Nhiên à?”

Lệ Hựu Đình nhếch môi.

“Phí Tư Nguyệt, vừa rồi là em bảo anh đi.”

Đây là… một sự hiểu lầm lớn.

Nam chính nổi tiếng là khó dỗ dành.

Cho dù tôi xin lỗi, e rằng cũng chẳng có ích gì.

Ngược lại, vẻ mặt của Lệ Hựu Đình lại dịu đi hẳn.

Anh ấy đưa tay nâng mặt tôi.

“Tại sao lại khóc?”

Hóa ra tôi đã bật khóc từ lúc nào không hay.

Tôi đưa tay ra ôm chặt Lệ Hựu Đình, không nói chuyện, khóc như một đứa trẻ.

Lệ Hựu Đình thở dài.

“Xem ra chỉ có cách này mới khiến em vui vẻ.”

Anh ấy thuận thế đẩy tôi xuống giường.
 
Tôi Thành Công Lên Ngôi
Chương 8


<i>Edit: Nhi Yến</i>

<i>Beta: Maria</i>

<i>–</i>

15

Ngày hôm sau, Lệ Hựu Đình đặt vé máy bay đi nước ngoài, chúng tôi cùng nhau hưởng nửa tháng tuần trăng mật ở nước ngoài.

Lúc về cũng vừa đúng dịp sinh nhật mẹ chồng.

Lệ Hựu Đình đúng là nam chính bá đạo trong tiểu thuyết, đã chuẩn bị xong lễ phục cho tôi từ lâu rồi, tôi mặc lễ phục xuống tầng, đã bị ba cô em họ của Lệ Hựu Đình bao vây.

“Hì hì, chị dâu, sao anh trai tôi vẫn chưa ly hôn với chị thế?”

“Với dáng vẻ của chị, nếu không phải lúc trước nhờ ông nội lên tiếng, liệu chị có thể gả cho anh họ không?”



Đây không phải là lần đầu tiên nữ chính tham dự yến tiệc nhà họ Lệ bị chế giễu à?

Tôi cũng không tức giận, cảm thấy thật thần kỳ.

Đúng lúc này, Lệ Hựu Đình đi tới, bá đạo nắm lấy tay tôi.

“Nguyệt Nguyệt là vợ của tôi, sỉ nhục Nguyệt Nguyệt là sỉ nhục tôi. Nhà họ Lệ không hoan nghênh mấy người.”

Khí tràng nam chính trên người Lệ Hựu Đình bạo phát, ba cô em họ cũng không dám giải thích gì, vội chuồn đi.

Hôm nay lại là một ngày đẹp trai của tổng tài bá đạo!

Tiếp theo, tôi cố gắng giảm sự tồn tại của mình, đi lang thang xung quanh bữa tiệc ăn điểm tâm.

Những bữa tiệc gia tộc như thế này đều có những cuộc xã giao mưu tính hại nhau, tôi không giỏi những cái này, tốt nhất là trốn đi.

Đột nhiên tôi bị người khác va trúng khủy tay.

Tôi quay đầu nhìn, thì ra là An Nhiên

Cô ấy mặc một bộ váy trắng cao cấp của nhà họ A, mái tóc dài đen thẳng buông xõa ngoan ngoãn, tiên khí thuần khiết xinh đẹp cực kỳ.

Tôi nghĩ vẻ mặt của mình nên hơi ngạc nhiên, bởi vì giây tiếp theo, An Nhiên tươi cười hỏi tôi: “Sao nào Phí Tư Nguyệt, cô ngạc nhiên khi thấy tôi?”

Tôi thật sự ngạc nhiên.

Nhất là khi tôi nhìn thấy ánh mắt An Nhiên lóe lên một tia tà ác.

Tôi không nói, An Nhiên tiếp tục nói: “Phí Tư Nguyệt, cô là kẻ trộm đã cướp đi tình yêu của tôi. Thứ không phải của cô thì cuối cùng cũng sẽ không thuộc về cô. Chắc chắn Lệ Hựu Đình yêu tôi. Nếu cô không tin tôi thì hãy nhìn cho kỹ.”

Tôi kinh ngạc đến mức không thể thốt thành lời.

An Nhiên… Cô ấy cũng sống lại giống như Tề Tư Viễn? Hay giống như tôi, biết được cốt truyện của cuốn tiểu thuyết?

Tôi cảm thấy mình nên ngăn cô ấy lại.

Nhưng chân của tôi như bị cố định tại chỗ, nửa bước cũng không cử động được, chỉ có thể trơ mắt An Nhiên đụng phải Lệ Hựu Đình đang đi về phía tôi, cả người gần như dán sát lên người anh ấy.

“Đau quá… Hựu Đình, em đau quá…”

Đôi mắt An Nhiên rưng rưng, ngay cả tôi nhìn thấy cũng muốn ôm cô ấy vào lòng.

Trong tiểu thuyết, thứ nam chính không chịu nổi nhất chính là nước mắt của nữ chính.

Tim tôi như thắt lại.

Kết quả, Lệ Hựu Đình không hề do dự đẩy An Nhiên ra, cau mày tỏ vẻ ghét bỏ phủi phủi nơi bả vai.

Trên đó hiện rõ một lớp màu trắng nhạt.

Phấn nền của An Nhiên bị trôi rồi.

Tôi bị sốc đến nỗi muốn giới thiệu một sản phẩm trang điểm cho cô ấy.

Lệ Hựu Đình đi về phía tôi, trên mặt lập tức nở nụ cười nhạt: “Nguyệt Nguyệt, em là nữ chủ nhân nhà họ Lệ, sao luôn trốn gặp khách khứa thế? Đến đây——”

Lệ Hựu Đình đưa tay về phía tôi.

Tôi nhìn vào lòng bàn tay to lớn của anh ấy, chợt tỉnh ngộ.

Cảm nhận được ánh mắt giận dữ của An Nhiên, lần đầu tiên tôi bình tĩnh không chút sợ hãi nhìn lại.

An Nhiên, cô là nữ chính trong truyện, nhưng bây giờ, tôi mới là vợ của Lệ Hựu Đình.

Dù cô có muốn thừa nhận hay không thì cốt truyện đã vô hình thay đổi từ lâu rồi.

Tôi nhẹ nhàng nhìn về phía Lệ Hựu Đình.

“Anh Lệ, em có thể mời anh nhảy một điệu không?”

16

Tôi quyết định tôi phải làm thật tốt vai trò Lệ phu nhân.

Cho dù An Nhiên có là nữ chính gì đó đi chăng nữa.

Muốn phá hoại gia đình của tôi và Lệ Hựu Đình thì đều là kẻ thứ ba.

Nhưng có vẻ tôi đã đánh giá thấp An Nhiên.

Cô ta nhân lúc Lệ Hựu Đình đi xã giao lén lút tìm người bỏ thuốc vào trong rượu của anh ấy.

Khi tôi nhận được điện thoại của Lệ Hựu Đình, tôi thấy vô cùng sợ hãi.

Tôi nhanh chóng bảo tài xế đưa đến khách sạn mà Lệ Hựu Đình nói.

Trong phòng vô cùng hỗn loạn.

Lệ Hựu Đình ngồi trên giường vẻ mặt âm trầm, áo vest đã bị cởi ra, áo sơ mi bị mở hai cúc đầu.

An Nhiên quần áo xộc xệch ngồi một góc khóc, cổ tay bị còng, cảnh sát đứng bên cạnh Lệ Hựu Đình đang ghi chép.

Ghi chép xong, cảnh sát dẫn An Nhiên rời đi.

An Nhiên nhìn tôi rồi bất giác bật khóc.

“Phí Tư Nguyệt, tất cả đều là lỗi của cô, nếu không lần trước tôi và Hựu Đình đã thành đôi rồi! Anh ấy nên yêu tôi, sao anh ấy có thể không yêu tôi chứ?”

Tôi chưa kịp trả lời, Lệ Hựu Đình đã cầm điện thoại lên.

“Trợ lý Trần, giúp tôi tìm luật sư.”

Cúp điện thoại, anh ấy nhìn An Nhiên: “Dưới năm năm, rất xứng đáng với cô.”

Cuối cùng, An Nhiên vẫn không vào cục cảnh sát, là Tề Tư Viễn đã tìm người bảo lãnh cô ta ra, với lý do thần kinh có vấn đề.

Ngày Tề Tư Viễn dẫn An Nhiên đi đã gửi một tin nhắn cho tôi.

<i>Tề Tư Viễn: “Cô ấy trông rất đau khổ. Nhưng với tôi, đây là tương lai mà đời trước tôi cầu mà không được. Phí Tư Nguyệt, chúng ta đều đã thay đổi tương lai, chúc cho tương lai của chúng ta đều được như ý nguyện.”</i>

Khi nghĩ đến chuyện An Nhiên điên loạn, trong lòng tôi luôn cảm thấy có chút sợ hãi.

Nhưng tôi vẫn đáp lại Tề Tư Viễn: <i>“Chúc cho chúng ta một đời bình an.”</i>

17

Nhưng tôi vẫn đánh giá thấp An Nhiên.

Vào ngày tôi được chẩn đoán có thai, đúng lúc tài xế chở mẹ chồng đến trung tâm thương mại nên tôi tự mình bắt xe đến bệnh viện.

Trên đường về, tôi ngủ gật trên taxi, vừa mở mắt tỉnh dậy đã thấy mình đang ở một nơi xa lạ.

Căn phòng công chúa màu hồng, bên trên vẽ trời xanh mây trắng, một chiếc giường lớn phong cách Châu Âu cổ kính, sàn nhà trải một tấm thảm màu đỏ.

Tôi chưa bao giờ đến đây nhưng cũng không xa lạ gì.

Trong tiểu thuyết, đây là nơi Tề Tư Viễn giam cầm An Nhiên.

Căn phòng được thiết kế dựa trên bức tranh mà An Nhiên vẽ lúc năm tuổi.

Tôi bị An Nhiên trói vào đầu giường, cô ta mặc váy công chúa, đang cười điên cuồng nhìn tôi.

“Phí Tư Nguyệt, cô đã cướp đi mọi thứ của tôi. Chỉ cần cô chết, tôi và Lệ Hựu Đình sẽ có tương lai.”

Tôi im lặng nhìn cô ta, một lúc lâu sau mới hỏi: “Với những gì cô hiểu về Lệ Hựu Đình, cô cho rằng thật sự sẽ như vậy?”

An Nhiên bật khóc ngay lập tức.

“Phí Tư Nguyệt, cô có biết không? Ngày đó sau khi Lệ Hựu Đình giúp tôi, trở về tôi đã mơ một giấc mơ rất dài. Trong mơ tôi nhận nhầm Lệ Hựu Đình là trai bao sau đó chúng tôi đã phát sinh quan hệ, rồi sau đó gặp lại trong bữa tiệc lần đó, Lệ Hựu Đình đưa tôi về nhà họ Lệ, sau đó… chúng tôi trải qua cuộc sống ngọt ngào.”

“Phí Tư Nguyệt, tôi hận cô, nếu không có cô, sao giấc mơ của tôi lại không thành hiện thực?”

Cô ta khóc, rồi lại đưa tay lên lau khô nước mắt, nụ cười bỗng trở nên quỷ dị.

“Căn biệt thự này là nơi xảy ra một trận hỏa hoạn. Phí Tư Nguyệt cô nói thử xem, nếu cô chết ở đây, liệu có ai biết sự thật không?”

Trong mắt tôi xuất hiện nỗi sợ kinh hoàng.

Trong tiểu thuyết, nguyên nhân của vụ cháy là do chập điện.

Nếu tôi thật sự chết ở đây, có lẽ tôi thật sự chết trong vô vọng.

Tôi nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm thứ gì đó để tự cứu lấy mình.

An Nhiên đã nhìn thấu suy nghĩ của tôi.

“Phí Tư Nguyệt, vô dụng thôi, cô không chạy thoát đâu.”

Cô ta nhìn đồng hồ trên cổ tay.

“Lửa đã bắt đầu cháy.”

Ngọn lửa thật sự đã bắt đầu bùng cháy.

Không lâu sau, khói trắng bay vào từ khe cửa.

An Nhiên cười với tôi: “Phí Tư Nguyệt, tạm biệt.”

Cô ta mở cửa, nhưng lại đụng phải Tề Tư Viễn.

An Nhiên thay đổi sắc mặt: “Sao anh lại tỉnh lại được?”

Tề Tư Viễn nở một nụ cười gượng gạo.

“An Nhiên, anh không uống cốc nước đó.”

Đôi mắt anh ta rất thê lương, nhìn đến khiến tôi cảm thấy hơi khó chịu: “Anh chưa bao giờ nghĩ tới, em vậy mà lại thật sự muốn giết anh.”

“Đương nhiên, nếu anh còn sống, chắc chắn anh sẽ tìm cách tách tôi và Lệ Hựu Đình ra, chỉ khi anh chết rồi tôi mới có thể có được mọi thứ mình muốn.” An Nhiên nói, ánh mắt chợt dịu đi: “Tề Tư Viễn, anh đi chết đi, dù sao trong truyện không phải cuối cùng anh cũng cam tâm tình nguyện chết vì tôi sao? Anh chỉ lại chết thêm một lần mà thôi, có gì to tát đâu?”

Tề Tư Viễn cười gật đầu.

Trong mắt hơi ướt hơi lóe lên.

Đột nhiên, anh ta giơ tay lên đánh ngất An Nhiên.

Sau đó anh ta ném chìa khóa cho tôi.

“Phí Tư Nguyệt, cô đi đi.”

Tôi gật đầu: “Cùng nhau đi.”

“Tôi không đi.” Tề Tư Viễn lắc đầu: “Tôi không có được trái tim An Nhiên nhưng đã sống hai đời người, chung quy lại phải được ý nguyện một giấc mơ đúng không? Phí Tư Nguyệt, đây cũng được xem như là tôi đã được ý nguyện.”

Tề Tư Viễn ôm lấy An Nhiên, quay đầu đi vào trong làn khói dày đặc.

Nước mắt tôi trào ra, không biết là do tôi đau lòng hay vì khói làm cay mắt.

Tôi nhanh chóng lấy chìa khóa mở khóa, quay đầu chạy ra ngoài.

Phía sau là làn khói dày đặc, là cái kết thuộc về Tề Tư Viễn và An Nhiên.

Mà phía trước là…

Lệ Hựu Đình lo lắng chạy về phía tôi.

Tôi lao mình vào vòng tay anh ấy.

“Chồng à, em mang thai con của anh rồi.”

Cả người Lệ Hựu Đình run rẩy, ôm tôi thật chặt.

“Nguyệt Nguyệt, em không sao là được, không sao là tốt rồi…”

Tôi không sao, tương lai chúng tôi cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.

Hoà thuận, một đời hạnh phúc.
 
Back
Top Bottom