Ngôn Tình Tôi Nhận Nhầm Bạn Trai

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,544,453
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
toi-nhan-nham-ban-trai.jpg

Tôi Nhận Nhầm Bạn Trai
Tác giả: Lạc Khê Nhi
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Lạc Khê Nhi

Thể loại: ngôn tình, hiện đại, HE, 1V1, truyện ngắn, hài ẻ, vườn trường

Chuyển ngữ: Thanh Ninh

– Dịch: Quân Trần

– Edit: Chây

– Beta: Maria, Sherlyn

Số chương: 27 chương ngắn gộp làm 14 phần

Giới thiệu tóm tắt:

Sau khi mất trí nhớ, tôi giữ chặt áo của trùm trường, cắn mạnh vào môi anh ta ngay trước mặt cả lớp.

Bởi vì anh ta là gã bạn trai cặn bã.

Anh ta không muốn công khai quan hệ giữa chúng tôi, mặc kệ anh em của anh ta chê cười tôi là kẻ yêu hèn mọn, hẹn hò với đàn em khóa dưới ngay trước mặt tôi!

Tôi quyết định trả thù anh ta, ép anh ta công khai quan hệ của chúng tôi, gắng sức giày vò anh ta, nửa đêm còn kéo anh ta đi dạo công viên.

Đến lúc khôi phục trí nhớ, tôi phát hiện ra tôi đã nhận nhầm người.

Tôi xấu hổ chết đi được, muốn chuồn đi trong chớp mắt.

Trùm trường đẩy tôi vào góc tường: “Vừa hành tôi xong đã muốn chạy rồi hửm?”​
 
Có thể bạn cũng thích !
Tôi Nhận Nhầm Bạn Trai
Chương 1


Phần 01: Chương 01 + 02

Hôm nay rất vui, lần đầu tiên anh ấy mời tôi đến nhà của anh ấy.<i>Dịch: Quân TrầnDịch: Quân Trần</i>

Khoảnh khắc tôi và anh ta đối mặt nhau, tim c*̉a tôi cứ đập rộn ràng.

Tôi mất trí nhớ, cuốn nhật ký nhuốm máu trong tay là toàn bộ những thứ liên quan đến ký ức c*̉a tôi.

Nghĩ đến sự tồi tệ c*̉a anh ta trong cuốn nhật ký, rồi đến việc anh ta không muốn công khai mối quan hệ, tôi hít sâu một hơi, đi về phía anh ta.<i>Chương 01Beta: Maria, Sherlyn</i>

Tôi rất xúc động, rốt cuộc là tôi thích anh ta đến nhường nào mà cho dù đã mất trí nhớ nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của anh ta, trong lòng vẫn không kìm được rung động.



Dịch: Quân Trần

Nhưng lúc tôi xem xong thì tức đến mức cả người run lẩy bẩy.

Vì để sớm khôi phục ký ức, tôi nghe theo kiến nghị c*̉a bác sĩ, trở về trường đi học như bình thường.Hôm nay rất vui, lần đầu tiên anh ấy mời tôi đến nhà của anh ấy.<i>Dịch: Quân TrầnVừa vào đến lớp học, ánh mắt tôi đã dán vào một nam sinh phong độ hơn người, cực kỳ đẹp trai ở bàn cuối c*̀ng.Ngày 20 tháng 05, trời trong xanh.</i>Chương 01

Có lẽ trên đầu tôi đang quấn băng gạc nên lúc tôi đi vào, cả lớp yên lặng một cách lạ kỳ.

Nhưng ngay khi ánh mắt của Cố Dã và tôi chạm nhau, anh ta lại nhanh chóng quay mặt đi như không có chuyện gì xảy ra.

Tôi rơi vào trầm tư, không nghĩ rằng trước khi mất trí nhớ mình lại yêu người khác đến mức hèn mọn như thế.Lúc đó, quanh anh ta là một đám bạn hư hỏng.Bác sĩ nói, cuốn nhật ký này là thứ mà tôi ôm chặt trong lòng xem như bảo bối khi xảy ra tai nạn.Tôi mất trí nhớ, cuốn nhật ký nhuốm máu trong tay là toàn bộ những thứ liên quan đến ký ức c*̉a tôi.



Chương 01

Nhưng lúc tôi xem xong thì tức đến mức cả người run lẩy bẩy.

Ngày 23 tháng 05, trời âm u.

<i>Trong tim tôi như đang đổ cơn mưa, anh ấy rất được chào đón, hôm nay lại có một cô gái xinh đẹp kết bạn với anh ấy, anh ấy đồng ý kết bạn. Bọn họ nói chuyện rất sôi nổi, lại còn c*̀ng nhau chơi game, tôi nói rằng muốn chơi c*̀ng thì anh ấy từ chối, anh ấy nói tôi chơi rất gà.</i>Chương 02<i>Anh ta chính là người được tôi miêu tả trong cuốn nhật ký, là tên trùm trường cũng là tên đàn ông tồi Cố Dã, cả trường không một ai dám động đến anh ta.Nhưng lúc tôi xem xong thì tức đến mức cả người run lẩy bẩy.Ngày 20 tháng 05, trời trong xanh.</i>

Cuốn nhật ký sẽ giúp tôi rất nhiều trong việc khôi phục ký ức.

Lúc Cố Dã nhìn thấy tôi, ánh mắt lười nhác của anh ta dừng trên mặt tôi mấy giây.

Bác sĩ nói, cuốn nhật ký này là thứ mà tôi ôm chặt trong lòng xem như bảo bối khi xảy ra tai nạn.

<i>Lúc Cố Dã nhìn thấy tôi, ánh mắt lười nhác của anh ta dừng trên mặt tôi mấy giây.Tuy rằng anh ấy gọi tôi đến chỉ để quét dọn vệ sinh giúp anh ấy nhưng tôi vẫn rất vui.Hôm nay rất vui, lần đầu tiên anh ấy mời tôi đến nhà của anh ấy.</i>

Tuy rằng anh ấy gọi tôi đến chỉ để quét dọn vệ sinh giúp anh ấy nhưng tôi vẫn rất vui.

Nhưng lúc tôi xem xong thì tức đến mức cả người run lẩy bẩy.

<i>Dáng vẻ giống như hoàn toàn không quen biết tôi.Ngày 23 tháng 05, trời âm u.</i><i><i>Anh ta chính là người được tôi miêu tả trong cuốn nhật ký, là tên trùm trường cũng là tên đàn ông tồi Cố Dã, cả trường không một ai dám động đến anh ta.</i>Tuy rằng anh ấy gọi tôi đến chỉ để quét dọn vệ sinh giúp anh ấy nhưng tôi vẫn rất vui.</i>

Khoảnh khắc tôi và anh ta đối mặt nhau, tim c*̉a tôi cứ đập rộn ràng.

Chương 02

<i>Hôm nay anh em c*̉a anh ấy chê cười tôi là kẻ yêu hèn mọn, đồ mặt dày, cứ quấn lấy anh ấy không buông. Tôi rất buồn, chúng tôi đã hẹn hò hơn một tháng rồi nhưng tại sao anh ấy vẫn không công khai mối quan hệ c*̉a chúng tôi.Ngày 23 tháng 05, trời âm u.Ngày 23 tháng 05, trời âm u.</i>

Hôm nay anh em c*̉a anh ấy chê cười tôi là kẻ yêu hèn mọn, đồ mặt dày, cứ quấn lấy anh ấy không buông. Tôi rất buồn, chúng tôi đã hẹn hò hơn một tháng rồi nhưng tại sao anh ấy vẫn không công khai mối quan hệ c*̉a chúng tôi.

Nghĩ đến sự tồi tệ c*̉a anh ta trong cuốn nhật ký, rồi đến việc anh ta không muốn công khai mối quan hệ, tôi hít sâu một hơi, đi về phía anh ta.

<i>Ngày 20 tháng 05, trời trong xanh.Bác sĩ nói, cuốn nhật ký này là thứ mà tôi ôm chặt trong lòng xem như bảo bối khi xảy ra tai nạn.Trong tim tôi như đang đổ cơn mưa, anh ấy rất được chào đón, hôm nay lại có một cô gái xinh đẹp kết bạn với anh ấy, anh ấy đồng ý kết bạn. Bọn họ nói chuyện rất sôi nổi, lại còn c*̀ng nhau chơi game, tôi nói rằng muốn chơi c*̀ng thì anh ấy từ chối, anh ấy nói tôi chơi rất gà.</i>

Chương 01

<i>Tôi rất xúc động, rốt cuộc là tôi thích anh ta đến nhường nào mà cho dù đã mất trí nhớ nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của anh ta, trong lòng vẫn không kìm được rung động.Ngày 27 tháng 05, trời mưa.<i>Khoảnh khắc tôi và anh ta đối mặt nhau, tim c*̉a tôi cứ đập rộn ràng.</i>Ngày 27 tháng 05, trời mưa.</i>

Tôi mất trí nhớ, cuốn nhật ký nhuốm máu trong tay là toàn bộ những thứ liên quan đến ký ức c*̉a tôi.

<i><i>Vừa vào đến lớp học, ánh mắt tôi đã dán vào một nam sinh phong độ hơn người, cực kỳ đẹp trai ở bàn cuối c*̀ng.</i>Hôm nay anh em c*̉a anh ấy chê cười tôi là kẻ yêu hèn mọn, đồ mặt dày, cứ quấn lấy anh ấy không buông. Tôi rất buồn, chúng tôi đã hẹn hò hơn một tháng rồi nhưng tại sao anh ấy vẫn không công khai mối quan hệ c*̉a chúng tôi.</i>

Tuy rằng anh ấy gọi tôi đến chỉ để quét dọn vệ sinh giúp anh ấy nhưng tôi vẫn rất vui.

Hôm nay rất vui, lần đầu tiên anh ấy mời tôi đến nhà của anh ấy.

<i>Ngày 27 tháng 05, trời mưa.</i>Nghĩ đến sự tồi tệ c*̉a anh ta trong cuốn nhật ký, rồi đến việc anh ta không muốn công khai mối quan hệ, tôi hít sâu một hơi, đi về phía anh ta.<i>Cuốn nhật ký sẽ giúp tôi rất nhiều trong việc khôi phục ký ức. </i>Chương 02

Lại còn yêu phải một gã tồi!

Bác sĩ nói, cuốn nhật ký này là thứ mà tôi ôm chặt trong lòng xem như bảo bối khi xảy ra tai nạn.

Chương 02

Cuốn nhật ký sẽ giúp tôi rất nhiều trong việc khôi phục ký ức.

Hôm nay rất vui, lần đầu tiên anh ấy mời tôi đến nhà của anh ấy.

Tôi mất trí nhớ, cuốn nhật ký nhuốm máu trong tay là toàn bộ những thứ liên quan đến ký ức c*̉a tôi.Tôi rơi vào trầm tư, không nghĩ rằng trước khi mất trí nhớ mình lại yêu người khác đến mức hèn mọn như thế.

Lúc đó, quanh anh ta là một đám bạn hư hỏng.

Chương 01Lại còn yêu phải một gã tồi!

Ngày 20 tháng 05, trời trong xanh.

<i>Hôm nay anh em c*̉a anh ấy chê cười tôi là kẻ yêu hèn mọn, đồ mặt dày, cứ quấn lấy anh ấy không buông. Tôi rất buồn, chúng tôi đã hẹn hò hơn một tháng rồi nhưng tại sao anh ấy vẫn không công khai mối quan hệ c*̉a chúng tôi.Chương 01</i>Vì để sớm khôi phục ký ức, tôi nghe theo kiến nghị c*̉a bác sĩ, trở về trường đi học như bình thường.

Ngày 20 tháng 05, trời trong xanh.

Tôi rơi vào trầm tư, không nghĩ rằng trước khi mất trí nhớ mình lại yêu người khác đến mức hèn mọn như thế.

<i>Chương 02</i>Vừa vào đến lớp học, ánh mắt tôi đã dán vào một nam sinh phong độ hơn người, cực kỳ đẹp trai ở bàn cuối c*̀ng.

Chương 02

Cuốn nhật ký sẽ giúp tôi rất nhiều trong việc khôi phục ký ức. Anh ta chính là người được tôi miêu tả trong cuốn nhật ký, là tên trùm trường cũng là tên đàn ông tồi Cố Dã, cả trường không một ai dám động đến anh ta.

Lúc đó, quanh anh ta là một đám bạn hư hỏng.

Ngày 23 tháng 05, trời âm u.Trong tim tôi như đang đổ cơn mưa, anh ấy rất được chào đón, hôm nay lại có một cô gái xinh đẹp kết bạn với anh ấy, anh ấy đồng ý kết bạn. Bọn họ nói chuyện rất sôi nổi, lại còn c*̀ng nhau chơi game, tôi nói rằng muốn chơi c*̀ng thì anh ấy từ chối, anh ấy nói tôi chơi rất gà.Lúc đó, quanh anh ta là một đám bạn hư hỏng.

Ngày 27 tháng 05, trời mưa.Có lẽ trên đầu tôi đang quấn băng gạc nên lúc tôi đi vào, cả lớp yên lặng một cách lạ kỳ.

Lúc Cố Dã nhìn thấy tôi, ánh mắt lười nhác của anh ta dừng trên mặt tôi mấy giây.

Bác sĩ nói, cuốn nhật ký này là thứ mà tôi ôm chặt trong lòng xem như bảo bối khi xảy ra tai nạn.

Ngày 23 tháng 05, trời âm u.

Tôi rất xúc động, rốt cuộc là tôi thích anh ta đến nhường nào mà cho dù đã mất trí nhớ nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của anh ta, trong lòng vẫn không kìm được rung động.Khoảnh khắc tôi và anh ta đối mặt nhau, tim c*̉a tôi cứ đập rộn ràng.

Vừa vào đến lớp học, ánh mắt tôi đã dán vào một nam sinh phong độ hơn người, cực kỳ đẹp trai ở bàn cuối c*̀ng.

Tôi rất xúc động, rốt cuộc là tôi thích anh ta đến nhường nào mà cho dù đã mất trí nhớ nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của anh ta, trong lòng vẫn không kìm được rung động.

<i>Có lẽ trên đầu tôi đang quấn băng gạc nên lúc tôi đi vào, cả lớp yên lặng một cách lạ kỳ.</i>Nhưng ngay khi ánh mắt của Cố Dã và tôi chạm nhau, anh ta lại nhanh chóng quay mặt đi như không có chuyện gì xảy ra.

<i>Có lẽ trên đầu tôi đang quấn băng gạc nên lúc tôi đi vào, cả lớp yên lặng một cách lạ kỳ.</i>Dáng vẻ giống như hoàn toàn không quen biết tôi.

Nghĩ đến sự tồi tệ c*̉a anh ta trong cuốn nhật ký, rồi đến việc anh ta không muốn công khai mối quan hệ, tôi hít sâu một hơi, đi về phía anh ta.

Hết phần 01!
 
Tôi Nhận Nhầm Bạn Trai
Chương 2


Phần 02: Chương 03 + 04

Nhưng tôi không ngồi, quay người đối diện với anh ta.

<i>Ngay sau đó, túm lấy cổ áo anh ta.</i><i>Anh ta lạnh nhạt hỏi: “Có chuyện gì thế?”Tôi cắn mạnh lên môi anh ta.Dịch: Quân Trần</i>

Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

Beta: Maria, Sherlyn

<i>Những người bên cạnh anh ta c*̃ng nhìn tôi đầy hiếu kỳ.Trong giờ học, phía sau lưng tôi truyền đến rất nhiều tin tức gây chấn động.</i>Chương 03<i>Beta: Maria, Sherlyn</i>

Cố Dã quả nhiên là một gã tồi.



Hình như động tác c*̉a tôi làm Cố Dã ngây ra.

Tôi lại lần nữa xúc động, trước khi mất trí nhớ mắt tôi mù đến mức nào mà lại đi thích một gã cặn bã như thế này?

<i>Tôi hỏi thẳng: “Anh vẫn luôn nói với bọn họ là anh không có bạn gái?”</i>Chương 03

Ngay sau đó, túm lấy cổ áo anh ta.

Trong giờ học, phía sau lưng tôi truyền đến rất nhiều tin tức gây chấn động.

Tôi nghe thấy phía sau có người nhỏ tiếng hỏi: “Cố Dã, hoa khôi của khoa mình bị làm sao thế?”Tôi đi đến bàn trước bàn của anh ta.

Anh ta lạnh nhạt trả lời: “Sao thế? Có ý kiến gì?”

Khóe miệng giật giật, Cố Dã còn có mặt mũi hỏi người bạn gái là tôi đây có ý kiến gì?Tôi vươn tay về phía anh ta.<i>Dịch: Quân Trần</i>Nhưng tôi không ngồi, quay người đối diện với anh ta.

Hình như anh ta hơi sửng sốt, đôi lông mày đẹp cau lại.

Anh ta lạnh nhạt hỏi: “Có chuyện gì thế?”<i>Đôi mắt sâu thẳm c*̉a anh ta c*̃ng không e dè nhìn thẳng tôi.</i>Hình như động tác c*̉a tôi làm Cố Dã ngây ra.

Tôi hỏi thẳng: “Anh vẫn luôn nói với bọn họ là anh không có bạn gái?”

Cố Dã còn tồi hơn trong tưởng tượng c*̉a tôi, tôi bị như vậy rồi mà một câu quan tâm anh ta c*̃ng không muốn nói.

Tôi vươn tay về phía anh ta.

Hình như động tác c*̉a tôi làm Cố Dã ngây ra.<i>Chương 03</i>Những người bên cạnh anh ta c*̃ng nhìn tôi đầy hiếu kỳ.

Tôi hạ quyết tâm, nhất định phải trả thù anh ta thật độc ác.

Tôi là bạn gái anh ta, xảy ra tai nạn giao thông nằm viện cả một tuần mà anh ta c*̃ng không đến thăm lấy một lần.<i>Tôi hạ quyết tâm, nhất định phải trả thù anh ta thật độc ác.Cố Dã đưa mắt nhìn sau đầu tôi, đôi mắt sâu như giếng cổ không chút gợn sóng. </i>Tôi không để ý những người khác, chỉ nhìn chằm chằm Cố Dã.

Tất cả ánh mắt của mọi người tập trung nhìn vào tôi, nghi ngờ sao tôi lại hỏi như vậy.

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta một cái, xoay người ngồi xuống.

Ánh mắt anh ta theo bản năng tránh né tôi, nhưng rồi lại nhìn về phía tôi, dường như muốn hỏi tôi có chuyện gì.Đôi mắt sâu thẳm c*̉a anh ta c*̃ng không e dè nhìn thẳng tôi.

Cố Dã còn tồi hơn trong tưởng tượng c*̉a tôi, tôi bị như vậy rồi mà một câu quan tâm anh ta c*̃ng không muốn nói.

Cố Dã đưa mắt nhìn sau đầu tôi, đôi mắt sâu như giếng cổ không chút gợn sóng.

<i>Hình như anh ta hơi sửng sốt, đôi lông mày đẹp cau lại.Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người.</i>Anh ta lạnh nhạt hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Hình như anh ta hơi sửng sốt, đôi lông mày đẹp cau lại.

<i>Kéo anh ta lại gần tôi.</i><i>Kéo anh ta lại gần tôi.</i>Cố Dã quả nhiên là một gã tồi.

Tôi hỏi thẳng: “Anh vẫn luôn nói với bọn họ là anh không có bạn gái?”<i>Bây giờ còn coi như không nhìn thấy vết thương trên đầu tôi.</i>Tôi là bạn gái anh ta, xảy ra tai nạn nằm viện cả một tuần mà anh ta c*̃ng không đến thăm lấy một lần.

“Cố Dã, mày được đấy, hoa khôi lớp số 6 gửi tin nhắn tìm mày hẹn hò mà mày c*̃ng cự tuyệt? Chẳng phải mày vẫn chưa có bạn gái đấy à? Sao lại không đồng ý thế?”

Tôi định nói gì đó thì chuông vào học vang lên.

<i>Tôi không để ý những người khác, chỉ nhìn chằm chằm Cố Dã.Cố Dã quả nhiên là một gã tồi.</i>Bây giờ còn coi như không nhìn thấy vết thương trên đầu tôi.

Anh ta lạnh nhạt hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Tôi chỉ lên băng gạc trên đầu mình: “Anh không có gì muốn nói à?”Tôi chỉ lên băng gạc trên đầu mình: “Anh không có gì muốn nói à?”

“Cố Dã, mày được đấy, hoa khôi lớp số 6 gửi tin nhắn tìm mày hẹn hò mà mày c*̃ng cự tuyệt? Chẳng phải mày vẫn chưa có bạn gái đấy à? Sao lại không đồng ý thế?”

Tôi cắn mạnh lên môi anh ta.

Nhưng tôi không ngồi, quay người đối diện với anh ta.

<i>Tôi nghe thấy phía sau có người nhỏ tiếng hỏi: “Cố Dã, hoa khôi của khoa mình bị làm sao thế?”</i>Hình như anh ta hơi sửng sốt, đôi lông mày đẹp cau lại.

Hình như động tác c*̉a tôi làm Cố Dã ngây ra.

Tôi nghe thấy phía sau có người nhỏ tiếng hỏi: “Cố Dã, hoa khôi của khoa mình bị làm sao thế?”

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta một cái, xoay người ngồi xuống.<i>Tôi đi đến bàn trước bàn của anh ta.</i>Anh ta thử nói một câu: “Nghe nói trước đó cậu bị tai nạn nên nằm viện, đã xuất viện rồi hả? Chúc mừng nhé.”



Anh ta thử nói một câu: “Nghe nói trước đó cậu bị tai nạn nên nằm viện, đã xuất viện rồi hả? Chúc mừng nhé.”

Chỉ vậy thôi?

<i>Nhưng tôi không ngồi, quay người đối diện với anh ta.</i>Cố Dã còn tồi hơn trong tưởng tượng c*̉a tôi, tôi bị như vậy rồi mà một câu quan tâm anh ta c*̃ng không muốn nói.

Ánh mắt anh ta theo bản năng tránh né tôi, nhưng rồi lại nhìn về phía tôi, dường như muốn hỏi tôi có chuyện gì.

<i>Tôi nhẫn nhịn xúc động để không lấy tay đi thăm hỏi thân mật với mặt c*̉a anh ta.</i><i>Tôi lạnh lùng nhìn anh ta một cái, xoay người ngồi xuống.</i>Tôi hạ quyết tâm, nhất định phải trả thù anh ta thật độc ác.

Tôi chỉ lên băng gạc trên đầu mình: “Anh không có gì muốn nói à?”

Hình như Cố Dã hơi bất ngờ khi tôi quay đầu lại.

Trong giờ học, phía sau lưng tôi truyền đến rất nhiều tin tức gây chấn động.Tôi định nói gì đó thì chuông vào học vang lên.

Tôi nhẫn nhịn xúc động để không lấy tay đi thăm hỏi thân mật với mặt c*̉a anh ta.

Cố Dã nghe xong, đôi mắt sâu thẳm đẹp đẽ hoàn toàn không lảng tránh tôi nữa, ngược lại như là muốn nhìn thấu nội tâm của tôi.

Những người bên cạnh anh ta c*̃ng nhìn tôi đầy hiếu kỳ.

<i>Chương 03</i>Tôi lạnh lùng nhìn anh ta một cái, xoay người ngồi xuống.

Tôi cắn mạnh lên môi anh ta.

Đôi mắt sâu thẳm c*̉a anh ta c*̃ng không e dè nhìn thẳng tôi.

<i>Anh ta thử nói một câu: “Nghe nói trước đó cậu bị tai nạn nên nằm viện, đã xuất viện rồi hả? Chúc mừng nhé.”</i>Tôi nghe thấy phía sau có người nhỏ tiếng hỏi: “Cố Dã, hoa khôi của khoa mình bị làm sao thế?”

Chỉ vậy thôi?

Đôi mắt sâu thẳm c*̉a anh ta c*̃ng không e dè nhìn thẳng tôi.

Cố Dã đưa mắt nhìn sau đầu tôi, đôi mắt sâu như giếng cổ không chút gợn sóng.

Trước đấy anh ta đang nhìn tôi?

Tôi có ý kiến rất lớn đó.“Sao tao biết được.”

–<i>Trước đấy anh ta đang nhìn tôi?</i>Tôi lại lần nữa xúc động, trước khi mất trí nhớ mắt tôi mù đến mức nào mà lại đi thích một gã cặn bã như thế này?

Kéo anh ta lại gần tôi.

<i>Chương 04</i>Chương 04

<i>Tôi cắn mạnh lên môi anh ta.</i>Trong giờ học, phía sau lưng tôi truyền đến rất nhiều tin tức gây chấn động.

Beta: Maria, Sherlyn

<i>Tôi định nói gì đó thì chuông vào học vang lên.</i>Hết phần 02!Vừa hết giờ, bạn c*̉a Cố Dã lập tức trêu chọc anh ta.

Tôi vươn tay về phía anh ta.

<i>Chương 04</i>“Cố Dã, mày được đấy, hoa khôi lớp số 6 gửi tin nhắn tìm mày hẹn hò mà mày c*̃ng cự tuyệt? Chẳng phải mày vẫn chưa có bạn gái đấy à? Sao lại không đồng ý thế?”

Dịch: Quân Trần

Tôi nghe thấy vậy lập tức đứng dậy, lại lần nữa quay về phía Cố Dã, đột nhiên chạm vào đôi mắt đẹp sâu thẳm c*̉a anh ta.

Tôi hạ quyết tâm, nhất định phải trả thù anh ta thật độc ác.

Trước đấy anh ta đang nhìn tôi?

Tôi nhẫn nhịn xúc động để không lấy tay đi thăm hỏi thân mật với mặt c*̉a anh ta.

Tôi hỏi thẳng: “Anh vẫn luôn nói với bọn họ là anh không có bạn gái?”

Hình như Cố Dã hơi bất ngờ khi tôi quay đầu lại.

Ánh mắt anh ta theo bản năng tránh né tôi, nhưng rồi lại nhìn về phía tôi, dường như muốn hỏi tôi có chuyện gì.

Tôi hỏi thẳng: “Anh vẫn luôn nói với bọn họ là anh không có bạn gái?”

Tôi đi đến bàn trước bàn của anh ta.

Tất cả ánh mắt của mọi người tập trung nhìn vào tôi, nghi ngờ sao tôi lại hỏi như vậy.

Bây giờ còn coi như không nhìn thấy vết thương trên đầu tôi.

Cố Dã nghe xong, đôi mắt sâu thẳm đẹp đẽ hoàn toàn không lảng tránh tôi nữa, ngược lại như là muốn nhìn thấu nội tâm của tôi.

<i>Những người bên cạnh anh ta c*̃ng nhìn tôi đầy hiếu kỳ.</i><i>Cố Dã còn tồi hơn trong tưởng tượng c*̉a tôi, tôi bị như vậy rồi mà một câu quan tâm anh ta c*̃ng không muốn nói.</i>Anh ta lạnh nhạt trả lời: “Sao thế? Có ý kiến gì?”

Ngay sau đó, túm lấy cổ áo anh ta.

Chương 03

<i>Hình như động tác c*̉a tôi làm Cố Dã ngây ra.</i>Tôi nhẫn nhịn xúc động để không lấy tay đi thăm hỏi thân mật với mặt c*̉a anh ta.

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta một cái, xoay người ngồi xuống.

Vừa hết giờ, bạn c*̉a Cố Dã lập tức trêu chọc anh ta.

<i>Tôi có ý kiến rất lớn đó.</i>Khóe miệng giật giật, Cố Dã còn có mặt mũi hỏi người bạn gái là tôi đây có ý kiến gì?

Tôi lại lần nữa xúc động, trước khi mất trí nhớ mắt tôi mù đến mức nào mà lại đi thích một gã cặn bã như thế này?Tôi có ý kiến rất lớn đó.

Tôi nghe thấy vậy lập tức đứng dậy, lại lần nữa quay về phía Cố Dã, đột nhiên chạm vào đôi mắt đẹp sâu thẳm c*̉a anh ta.

Tôi vươn tay về phía anh ta.

Khóe miệng giật giật, Cố Dã còn có mặt mũi hỏi người bạn gái là tôi đây có ý kiến gì?

<i>Tôi định nói gì đó thì chuông vào học vang lên.</i>Ngay sau đó, túm lấy cổ áo anh ta.

Kéo anh ta lại gần tôi.

<i>Chỉ vậy thôi?</i>Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

Tôi định nói gì đó thì chuông vào học vang lên.

Chương 04

Tôi cắn mạnh lên môi anh ta.

Hết phần 02!
 
Tôi Nhận Nhầm Bạn Trai
Chương 3


Phần 03: Chương 05 + 06

Ngay sau đó, anh ta áy náy nói: “Xin lỗi, là lỗi c*̉a anh, anh không công khai mối quan hệ c*̉a chúng ta sớm để cho bạn gái Tô Khả Khả của anh chịu ấm ức nhiều như vậy.”

Tôi giật nhẹ tay, ra hiệu anh ta buông tay ra.

<i>Tôi có dự cảm không tốt lắm. </i><i>Cố Dã nghĩ tôi là kiểu gọi thì đến đuổi thì đi đấy à.Dịch: Quân Trần</i>

Tôi ngơ ngác nhìn góc nghiêng đẹp hút hồn của Cố Dã.

Biểu cảm của anh ta lúc đầu rất ngạc nhiên, sau đó là hơi nghi ngờ, sau đó thì hơi cụp mắt, hình như đang suy nghĩ điều gì đó.

Tôi cảm thấy hơi không được tự nhiên.

<i>Beta: Maria, Sherlyn</i><i>Tôi bắt đầu trừng anh ta.Beta: Maria, Sherlyn</i>

Nhất thời, trong lớp có thể nghe được cả tiếng kim rơi.



Tôi trực tiếp giữ chặt lấy bàn tay thon dài anh ta, đan mười ngón tay vào nhau, còn cố ý đặt lên bàn.

<i>Chương 05</i><i>Tôi vừa dứt lời, một tiếng cười trầm thấp dễ nghe từ cổ họng anh ta truyền ra.</i><i>“Tô Khả Khả, sao cô ấy dám hôn Cố Dã?!”</i>Chương 05

Ngay sau đó, anh ta áy náy nói: “Xin lỗi, là lỗi c*̉a anh, anh không công khai mối quan hệ c*̉a chúng ta sớm để cho bạn gái Tô Khả Khả của anh chịu ấm ức nhiều như vậy.”

Qua một lúc, Cố Dã chọc vào vai tôi.

Tôi khó hiểu quay đầu lại: “Anh làm gì thế?”

Không thấy thầy giáo đã nhìn về phía này rất nhiều lần rồi hả?Nhất thời, trong lớp có thể nghe được cả tiếng kim rơi.

Anh ta lại nhìn thẳng về phía trước, hoàn toàn không có ý muốn nhìn tôi.

Tôi vừa nghe xong đã thấy tức.

<i>Tôi khó hiểu quay đầu lại: “Anh làm gì thế?”Dịch: Quân Trần</i>Tôi nhìn thấy con ngươi c*̉a Cố Dã co lại, đôi lông mi vừa dài vừa cong run lên.

Anh ta đứng dậy, đôi chân thon dài bước tới chỗ tôi rồi tự nhiên ngồi xuống.

Trong nhật ký viết, Cố Dã chê tôi, không thèm nắm tay tôi, càng không bao giờ hôn môi với công khai quan hệ c*̉a chúng tôi.

Qua một lúc, Cố Dã chọc vào vai tôi.

Tôi ngơ ngác nhìn góc nghiêng đẹp hút hồn của Cố Dã.Tiếng xuýt xoa xung quanh vang lên hết lần này đến lần khác.

Tôi càng muốn vấy bẩn anh ta.

Chẳng lẽ anh ta đang nghĩ cách phủ nhận.

Tiếng xuýt xoa xung quanh vang lên hết lần này đến lần khác.“Tô Khả Khả, sao cô ấy dám hôn Cố Dã?!”

Tôi không những không sợ, lại còn cảm thấy khoái chí.

Tôi cảm thấy hơi không được tự nhiên.“Hôm trước Cố Dã mới đánh tên cầm đầu trường phía Nam nhập viện, cô ấy không sợ Cố Dã chơi chết mình hả?”

Khuôn mặt anh ta ửng đỏ, đôi mắt chất vấn nhìn chằm chằm vào tôi.

<i>Anh vẫn chưa buông tay ra đâu đấy!</i><i>Tôi còn muốn học sinh cả trường biết bộ mặt thật c*̉a anh ta.</i>Tôi không những không sợ, lại còn cảm thấy khoái chí.

Cố Dã lại lần nữa ngước mắt lên, đôi mắt nhìn tôi nhiễm nhè nhẹ sung sướng.

<i>Nhất thời, trong lớp có thể nghe được cả tiếng kim rơi.</i>Trong nhật ký viết, Cố Dã chê tôi, không thèm nắm tay tôi, càng không bao giờ hôn môi với công khai quan hệ c*̉a chúng tôi.

Dịch: Quân Trần

Tôi sẽ không nói cho anh ta biết, sau vụ tai nạn kia điện thoại của tôi bị hỏng rồi, tôi chỉ còn lại một cuốn nhật ký để chứng minh mối quan hệ giữa tôi và anh ta.

Bọn họ đều đang mắt chữ A mồm chữ O nhìn bọn tôi.Tôi càng muốn vấy bẩn anh ta.

Tôi còn muốn học sinh cả trường biết bộ mặt thật c*̉a anh ta.

Tôi bắt đầu trừng anh ta.

Bọn họ đều đang mắt chữ A mồm chữ O nhìn bọn tôi.Tôi còn muốn học sinh cả trường biết bộ mặt thật c*̉a anh ta.

Tôi bắt đầu trừng anh ta.

Anh ta lại nhìn thẳng về phía trước, hoàn toàn không có ý muốn nhìn tôi.

Tôi hơi ngượng ngùng, theo bản năng muốn buông tay ra nhưng lại bị Cố Dã nắm chặt.

Không thấy thầy giáo đã nhìn về phía này rất nhiều lần rồi hả?Trước khi anh ta phản ứng lại, tôi buông anh ta ra trước.

Tôi vừa nghe xong đã thấy tức.

Anh ta nói nhỏ với tôi: “Anh biết là anh đẹp trai đến mức khiến em mê mẩn, nhưng thầy giáo đến rồi, ngoan, tập trung nghe giảng đi, tan học em muốn ngắm thế nào cũng được.”

<i>Tiếng chuông vào học vang lên.</i><i>Tôi không để ý đến anh ta, nói với bạn học trong lớp vẫn còn đang khiếp sợ: “Quên không nói với mọi người một chuyện, tôi là bạn gái c*̉a Cố Dã, chúng tôi đã quen nhau được một tháng. Nếu mọi người không tin có thể hỏi Cố Dã.”Cố Dã lại lần nữa ngước mắt lên, đôi mắt nhìn tôi nhiễm nhè nhẹ sung sướng.</i>Khuôn mặt anh ta ửng đỏ, đôi mắt chất vấn nhìn chằm chằm vào tôi.

<i>Nhất thời, trong lớp có thể nghe được cả tiếng kim rơi.Phần 03: Chương 05 + 06</i>Tôi không để ý đến anh ta, nói với bạn học trong lớp vẫn còn đang khiếp sợ: “Quên không nói với mọi người một chuyện, tôi là bạn gái c*̉a Cố Dã, chúng tôi đã quen nhau được một tháng. Nếu mọi người không tin có thể hỏi Cố Dã.”

<i>Anh vẫn chưa buông tay ra đâu đấy!</i>Tôi nói xong, phóng ánh mắt sắc bén về phía Cố Dã.

Tôi nảy sinh ý xấu.

Cố Dã sửng sốt, sau đó nhếch mép, vui vẻ nói xin lỗi: “Ừm, là anh nói sai.”

<i>Cố Dã giả vờ vô tội nói: “Em là bạn gái anh, không phải nên xuống đây ngồi c*̀ng với anh à?”</i>Tay anh ta đang đặt trên chỗ môi bị tôi cắn đến độ hằn cả dấu răng.

Tôi giật nhẹ tay, ra hiệu anh ta buông tay ra.

Cố Dã sửng sốt, sau đó nhếch mép, vui vẻ nói xin lỗi: “Ừm, là anh nói sai.”

<i>Trước khi anh ta phản ứng lại, tôi buông anh ta ra trước.</i><i>Tôi còn muốn học sinh cả trường biết bộ mặt thật c*̉a anh ta.</i>Biểu cảm của anh ta lúc đầu rất ngạc nhiên, sau đó là hơi nghi ngờ, sau đó thì hơi cụp mắt, hình như đang suy nghĩ điều gì đó.

Tôi cảm thấy hơi không được tự nhiên.

“Dựa vào đâu mà tôi phải xuống đấy mà không phải là anh lên đây?”

<i>Anh ta nói nhỏ với tôi: “Anh biết là anh đẹp trai đến mức khiến em mê mẩn, nhưng thầy giáo đến rồi, ngoan, tập trung nghe giảng đi, tan học em muốn ngắm thế nào cũng được.”</i>Tôi có dự cảm không tốt lắm.

Một mùi hương dễ ngửi tựa như gỗ tuyết tùng từ người Cố Dã truyền đến.

Chẳng lẽ anh ta đang nghĩ cách phủ nhận.

<i>Khuôn mặt anh ta ửng đỏ, đôi mắt chất vấn nhìn chằm chằm vào tôi.</i>Trong ký ức của tôi, đây là lần đầu tiên tôi ở gần con trai đến thế.Qua một lúc, Cố Dã chọc vào vai tôi.Tôi nhanh chóng tiến lại gần anh ta, nhỏ giọng nghiến răng lợi nói: “Cố Dã, tốt nhất là anh mau thừa nhận, anh đừng nghĩ tôi mất trí nhớ là có thể lừa gạt cho qua, trong tay tôi có bằng chứng chứng minh chúng ta ở bên nhau!”

Tôi có dự cảm không tốt lắm.

Tôi nghe thấy không ít tiếng xuýt xoa vang lên trong lớp.

Tôi vừa nghe xong đã thấy tức.<i>Nhưng nghĩ đến trong cuốn nhật ký, đều là Cố Dã khinh thường không muốn chạm vào tôi.</i>Tôi vừa dứt lời, một tiếng cười trầm thấp dễ nghe từ cổ họng anh ta truyền ra.

Khuôn mặt anh ta ửng đỏ, đôi mắt chất vấn nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi hơi ngượng ngùng, theo bản năng muốn buông tay ra nhưng lại bị Cố Dã nắm chặt.

<i>Tôi nảy sinh ý xấu.</i>Cố Dã lại lần nữa ngước mắt lên, đôi mắt nhìn tôi nhiễm nhè nhẹ sung sướng.

Trước khi anh ta phản ứng lại, tôi buông anh ta ra trước.

Tiếng xuýt xoa xung quanh vang lên hết lần này đến lần khác.

–Ngay sau đó, anh ta áy náy nói: “Xin lỗi, là lỗi c*̉a anh, anh không công khai mối quan hệ c*̉a chúng ta sớm để cho bạn gái Tô Khả Khả của anh chịu ấm ức nhiều như vậy.”

“Tô Khả Khả, sao cô ấy dám hôn Cố Dã?!”

Chương 05

Tôi nhanh chóng tiến lại gần anh ta, nhỏ giọng nghiến răng lợi nói: “Cố Dã, tốt nhất là anh mau thừa nhận, anh đừng nghĩ tôi mất trí nhớ là có thể lừa gạt cho qua, trong tay tôi có bằng chứng chứng minh chúng ta ở bên nhau!”Trong lòng tôi xem thường, anh ta nói đường hoàng như vậy còn không phải là sợ chứng cứ trong tay tôi đấy sao.

Trước khi anh ta phản ứng lại, tôi buông anh ta ra trước.



Beta: Maria, SherlynTôi sẽ không nói cho anh ta biết, sau vụ tai nạn kia điện thoại của tôi bị hỏng rồi, tôi chỉ còn lại một cuốn nhật ký để chứng minh mối quan hệ giữa tôi và anh ta.

“Tô Khả Khả, sao cô ấy dám hôn Cố Dã?!”

Tôi không những không sợ, lại còn cảm thấy khoái chí.<i>Anh ta nói nhỏ với tôi: “Anh biết là anh đẹp trai đến mức khiến em mê mẩn, nhưng thầy giáo đến rồi, ngoan, tập trung nghe giảng đi, tan học em muốn ngắm thế nào cũng được.”</i>Chương 06

Phần 03: Chương 05 + 06

<i>“Tô Khả Khả, sao cô ấy dám hôn Cố Dã?!”</i><i>Tôi nhìn thấy con ngươi c*̉a Cố Dã co lại, đôi lông mi vừa dài vừa cong run lên.</i>Tôi hài lòng trở lại chỗ ngồi.

Chẳng lẽ anh ta đang nghĩ cách phủ nhận.

Tôi bắt đầu trừng anh ta.Qua một lúc, Cố Dã chọc vào vai tôi.

Tôi hài lòng trở lại chỗ ngồi.

<i>Trước khi anh ta phản ứng lại, tôi buông anh ta ra trước.Tôi vừa nghe xong đã thấy tức.</i>Tôi giật nhẹ tay, ra hiệu anh ta buông tay ra.Tôi khó hiểu quay đầu lại: “Anh làm gì thế?”

Cố Dã giả vờ vô tội nói: “Em là bạn gái anh, không phải nên xuống đây ngồi c*̀ng với anh à?”

Cố Dã lại lần nữa ngước mắt lên, đôi mắt nhìn tôi nhiễm nhè nhẹ sung sướng.

<i>Nhưng anh ta hoàn toàn không để ý đến ý định c*̉a tôi.</i>Tôi vừa nghe xong đã thấy tức.

<i>Anh ta lại nhìn thẳng về phía trước, hoàn toàn không có ý muốn nhìn tôi.</i><i>Ngay sau đó, anh ta áy náy nói: “Xin lỗi, là lỗi c*̉a anh, anh không công khai mối quan hệ c*̉a chúng ta sớm để cho bạn gái Tô Khả Khả của anh chịu ấm ức nhiều như vậy.”</i>Cố Dã nghĩ tôi là kiểu gọi thì đến đuổi thì đi đấy à.

Tôi có dự cảm không tốt lắm.

“Dựa vào đâu mà tôi phải xuống đấy mà không phải là anh lên đây?”

Nhất thời, trong lớp có thể nghe được cả tiếng kim rơi.

Tôi trực tiếp giữ chặt lấy bàn tay thon dài anh ta, đan mười ngón tay vào nhau, còn cố ý đặt lên bàn.

Cố Dã sửng sốt, sau đó nhếch mép, vui vẻ nói xin lỗi: “Ừm, là anh nói sai.”

Tôi khó hiểu quay đầu lại: “Anh làm gì thế?”

Tiếng chuông vào học vang lên.

<i>Shh!</i>Anh ta đứng dậy, đôi chân thon dài bước tới chỗ tôi rồi tự nhiên ngồi xuống.

Shh!

Tôi càng muốn vấy bẩn anh ta.Một mùi hương dễ ngửi tựa như gỗ tuyết tùng từ người Cố Dã truyền đến.

Chương 05

Tôi vừa dứt lời, một tiếng cười trầm thấp dễ nghe từ cổ họng anh ta truyền ra.Trong ký ức của tôi, đây là lần đầu tiên tôi ở gần con trai đến thế.

<i>Chương 05</i>Tôi không để ý đến anh ta, nói với bạn học trong lớp vẫn còn đang khiếp sợ: “Quên không nói với mọi người một chuyện, tôi là bạn gái c*̉a Cố Dã, chúng tôi đã quen nhau được một tháng. Nếu mọi người không tin có thể hỏi Cố Dã.”Tôi cảm thấy hơi không được tự nhiên.

<i>Chẳng lẽ anh ta đang nghĩ cách phủ nhận.</i>Nhưng nghĩ đến trong cuốn nhật ký, đều là Cố Dã khinh thường không muốn chạm vào tôi.

Tiếng xuýt xoa xung quanh vang lên hết lần này đến lần khác.

<i>Tôi khó hiểu quay đầu lại: “Anh làm gì thế?”</i>Tôi nảy sinh ý xấu.

Tôi nói xong, phóng ánh mắt sắc bén về phía Cố Dã.

Tôi trực tiếp giữ chặt lấy bàn tay thon dài anh ta, đan mười ngón tay vào nhau, còn cố ý đặt lên bàn.

Beta: Maria, Sherlyn

Tôi nhìn thấy con ngươi c*̉a Cố Dã co lại, đôi lông mi vừa dài vừa cong run lên.

Shh!

<i>Anh ta lại nhìn thẳng về phía trước, hoàn toàn không có ý muốn nhìn tôi.</i><i>Khuôn mặt anh ta ửng đỏ, đôi mắt chất vấn nhìn chằm chằm vào tôi.</i>Tôi nghe thấy không ít tiếng xuýt xoa vang lên trong lớp.

Bọn họ đều đang mắt chữ A mồm chữ O nhìn bọn tôi.

Cố Dã nghĩ tôi là kiểu gọi thì đến đuổi thì đi đấy à.

<i>Chẳng lẽ anh ta đang nghĩ cách phủ nhận.</i>Tiếng chuông vào học vang lên.

Tôi nảy sinh ý xấu.

Dịch: Quân Trần

<i>Tôi nảy sinh ý xấu.</i>Tôi hơi ngượng ngùng, theo bản năng muốn buông tay ra nhưng lại bị Cố Dã nắm chặt.

<i>Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta.Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta.</i>Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta.

<i>Biểu cảm của anh ta lúc đầu rất ngạc nhiên, sau đó là hơi nghi ngờ, sau đó thì hơi cụp mắt, hình như đang suy nghĩ điều gì đó.</i>Anh ta lại nhìn thẳng về phía trước, hoàn toàn không có ý muốn nhìn tôi.

Tôi nhìn thấy con ngươi c*̉a Cố Dã co lại, đôi lông mi vừa dài vừa cong run lên.

Tôi nghe thấy không ít tiếng xuýt xoa vang lên trong lớp.<i>Tôi hơi ngượng ngùng, theo bản năng muốn buông tay ra nhưng lại bị Cố Dã nắm chặt.</i>Tôi giật nhẹ tay, ra hiệu anh ta buông tay ra.

Shh!

Tôi nhanh chóng tiến lại gần anh ta, nhỏ giọng nghiến răng lợi nói: “Cố Dã, tốt nhất là anh mau thừa nhận, anh đừng nghĩ tôi mất trí nhớ là có thể lừa gạt cho qua, trong tay tôi có bằng chứng chứng minh chúng ta ở bên nhau!”

<i>Trong lòng tôi xem thường, anh ta nói đường hoàng như vậy còn không phải là sợ chứng cứ trong tay tôi đấy sao.</i>Nhưng anh ta hoàn toàn không để ý đến ý định c*̉a tôi.

Trong nhật ký viết, Cố Dã chê tôi, không thèm nắm tay tôi, càng không bao giờ hôn môi với công khai quan hệ c*̉a chúng tôi.

Tôi bắt đầu trừng anh ta.

Chương 06

Tôi hơi ngượng ngùng, theo bản năng muốn buông tay ra nhưng lại bị Cố Dã nắm chặt.Anh ta nói nhỏ với tôi: “Anh biết là anh đẹp trai đến mức khiến em mê mẩn, nhưng thầy giáo đến rồi, ngoan, tập trung nghe giảng đi, tan học em muốn ngắm thế nào cũng được.”

Tôi sẽ không nói cho anh ta biết, sau vụ tai nạn kia điện thoại của tôi bị hỏng rồi, tôi chỉ còn lại một cuốn nhật ký để chứng minh mối quan hệ giữa tôi và anh ta.

Tôi ngơ ngác nhìn góc nghiêng đẹp hút hồn của Cố Dã.

Cố Dã giả vờ vô tội nói: “Em là bạn gái anh, không phải nên xuống đây ngồi c*̀ng với anh à?”

Anh ta nói nhỏ với tôi: “Anh biết là anh đẹp trai đến mức khiến em mê mẩn, nhưng thầy giáo đến rồi, ngoan, tập trung nghe giảng đi, tan học em muốn ngắm thế nào cũng được.”

Anh vẫn chưa buông tay ra đâu đấy!

Không thấy thầy giáo đã nhìn về phía này rất nhiều lần rồi hả?

Hết phần 03!
 
Tôi Nhận Nhầm Bạn Trai
Chương 4


Phần 04: Chương 07 + 08

Beta: Maria, Sherlyn

Sáng sớm Cố Dã đã mang đồ ăn sáng đến đứng ở dưới lầu đợi tôi.

<i>Chương 07Suốt hai tiết học, tôi bị mọi người xem như khỉ mà dòm ngó. Dịch: Quân Trần</i>

Nếu anh ta muốn diễn, vậy tôi sẽ để cho anh ta muốn diễn cũng không diễn nổi.

Chẳng lẽ Cố Dã thấy mối quan hệ c*̉a chúng tôi bị phơi bày nên thay đổi sách lược, muốn diễn vai người bạn trai toàn tâm chu đáo ở trước mặt mọi người?



<i>Không phải trong nhật ký nói là tôi luôn mặt dày theo đuổi Cố Dã ư?</i><i>Thế mà Cố Dã lại không hề tức giận, còn nói nếu đồ ăn không đủ thì cứ ăn c*̉a anh ta.</i><i>Beta: Maria, Sherlyn</i>

Tôi thật sự không thể chịu được ánh mắt nghiên cứu c*̉a mọi người nữa.

“Tôi ngồi gần nhất đây này, ăn cơm chó đến no luôn rồi đây nè.”

Vừa vào đến cổng trường, tôi lập tức nắm lấy tay anh ta, phô trương đi vào lớp học.



Nhất định là thế!

Tôi nằm lên giường, đầu óc thật sự rất hỗn loạn.

Không biết có phải là phát hiện ra tôi đang giả vờ không nữa, anh ta thế mà lại cong khoé miệng, vừa cười vừa gật đầu, nói: “Ừm, vậy đưa súp lơ anh ăn hết cho.”<i>Tôi hơi ngơ ngác.Anh ta chưa bao giờ rủ tôi đi hẹn hò xem phim.Tôi cảm thấy không được thoải mái lắm.</i>Chương 07

Chương 08

Sau khi tan học, anh ta còn hỏi tôi muốn đi hẹn hò không.

<i>Chương 08</i>Suốt hai tiết học, tôi bị mọi người xem như khỉ mà dòm ngó.

Suốt hai tiết học, tôi bị mọi người xem như khỉ mà dòm ngó.

Chương 07

Sáng sớm Cố Dã đã mang đồ ăn sáng đến đứng ở dưới lầu đợi tôi.Bạn học c*̉a các lớp khác mặc kệ là nam hay nữ, miễn vừa hết tiết học là chạy tới đây.

Ngày hôm sau.

Cách giả vờ c*̉a Cố Dã khiến tôi không có cơ hội nào tức giận được.

Bọn họ cực kỳ ngạc nhiên khi biết tôi là bạn gái c*̉a Cố Dã.<i>Cố Dã ngước mắt liếc tôi một cái.</i>Bọn họ cực kỳ ngạc nhiên khi biết tôi là bạn gái c*̉a Cố Dã.

Nhất định là thế!

Bạn học c*̉a các lớp khác mặc kệ là nam hay nữ, miễn vừa hết tiết học là chạy tới đây.

<i>Tôi nghĩ đi nghĩ lại, miễn cưỡng bỏ súp lơ tôi thích ăn vào khay của anh ta.</i>“Thật không thể ngờ đấy, trước đó còn thấy hoa khôi của khoa với Cố Dã như kẻ thù của nhau, thì ra hai người họ ngoài ghét trong yêu.”

Tôi còn gắp hết cả sườn xào chua ngọt trong khay c*̉a anh ta luôn.

Không phải trong nhật ký nói là tôi luôn mặt dày theo đuổi Cố Dã ư?

<i>“Chắc anh không ăn hết nhiều như vậy được đâu, không nên lãng phí thức ăn, để tôi ăn đỡ cho!”</i><i>Không biết có phải là phát hiện ra tôi đang giả vờ không nữa, anh ta thế mà lại cong khoé miệng, vừa cười vừa gật đầu, nói: “Ừm, vậy đưa súp lơ anh ăn hết cho.”</i>Tôi cảm thấy không được thoải mái lắm.

Không biết có phải là phát hiện ra tôi đang giả vờ không nữa, anh ta thế mà lại cong khoé miệng, vừa cười vừa gật đầu, nói: “Ừm, vậy đưa súp lơ anh ăn hết cho.”

<i>Sau khi tan học, anh ta còn hỏi tôi muốn đi hẹn hò không.</i>Nếu anh ta muốn diễn, vậy tôi sẽ để cho anh ta muốn diễn cũng không diễn nổi.Còn biểu cảm của Cố Dã lại cực kì ung dung tự nhiên.

Cố Dã ngước mắt liếc tôi một cái.

<i>Chương 08</i>Dịch: Quân TrầnSau khi tan học, anh ta còn hỏi tôi muốn đi hẹn hò không.

Tôi cảm thấy không được thoải mái lắm.

Lúc đến căn tin ăn cơm, thế mà Cố Dã lại chủ động lấy cơm cho tôi, tất cả đều là những món tôi thích ăn.Tôi thật sự không thể chịu được ánh mắt nghiên cứu c*̉a mọi người nữa.

Bạn học c*̉a các lớp khác mặc kệ là nam hay nữ, miễn vừa hết tiết học là chạy tới đây.

Sau khi tan học, anh ta còn hỏi tôi muốn đi hẹn hò không.

Lấy lý do không thoải mái, từ chối lời mời của Cố Dã, tôi chạy đi mất trong chớp mắt.

Cố Dã ngước mắt liếc tôi một cái.

<i>Nhất định là thế!</i>Tôi cảm thấy không được thoải mái lắm.Về đến nhà.

Chương 08

Thế mà Cố Dã lại không hề tức giận, còn nói nếu đồ ăn không đủ thì cứ ăn c*̉a anh ta.

<i>–</i><i>Tôi giật giật khóe miệng, mắt bọn họ bị mù à, tôi và Cố Dã ân ái ở chỗ nào chứ!</i>Tôi nằm lên giường, đầu óc thật sự rất hỗn loạn.

“Chắc anh không ăn hết nhiều như vậy được đâu, không nên lãng phí thức ăn, để tôi ăn đỡ cho!”

“Thật không thể ngờ đấy, trước đó còn thấy hoa khôi của khoa với Cố Dã như kẻ thù của nhau, thì ra hai người họ ngoài ghét trong yêu.”

<i>Sáng sớm Cố Dã đã mang đồ ăn sáng đến đứng ở dưới lầu đợi tôi.</i>Không phải trong nhật ký nói là tôi luôn mặt dày theo đuổi Cố Dã ư?

Đây là món thịt duy nhất trong khay của anh ta.

<i>Chẳng lẽ Cố Dã thấy mối quan hệ c*̉a chúng tôi bị phơi bày nên thay đổi sách lược, muốn diễn vai người bạn trai toàn tâm chu đáo ở trước mặt mọi người?</i>Anh ta chưa bao giờ rủ tôi đi hẹn hò xem phim.

Chương 07

Thế mà Cố Dã lại không hề tức giận, còn nói nếu đồ ăn không đủ thì cứ ăn c*̉a anh ta.

“Chắc anh không ăn hết nhiều như vậy được đâu, không nên lãng phí thức ăn, để tôi ăn đỡ cho!”Chẳng lẽ Cố Dã thấy mối quan hệ c*̉a chúng tôi bị phơi bày nên thay đổi sách lược, muốn diễn vai người bạn trai toàn tâm chu đáo ở trước mặt mọi người?

Không phải trong nhật ký nói là tôi luôn mặt dày theo đuổi Cố Dã ư?

Tôi rất ngạc nhiên, nhưng nghĩ đến anh ta đang giả vờ mà thôi nên tôi bình tĩnh nhận bữa sáng từ anh ta.

Lúc đến căn tin ăn cơm, thế mà Cố Dã lại chủ động lấy cơm cho tôi, tất cả đều là những món tôi thích ăn.

<i>Lấy lý do không thoải mái, từ chối lời mời của Cố Dã, tôi chạy đi mất trong chớp mắt.</i>Nhất định là thế!

Không biết có phải là phát hiện ra tôi đang giả vờ không nữa, anh ta thế mà lại cong khoé miệng, vừa cười vừa gật đầu, nói: “Ừm, vậy đưa súp lơ anh ăn hết cho.”

Bọn họ cực kỳ ngạc nhiên khi biết tôi là bạn gái c*̉a Cố Dã.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, miễn cưỡng bỏ súp lơ tôi thích ăn vào khay của anh ta.

<i>Tôi rất ngạc nhiên, nhưng nghĩ đến anh ta đang giả vờ mà thôi nên tôi bình tĩnh nhận bữa sáng từ anh ta.</i>Nếu anh ta muốn diễn, vậy tôi sẽ để cho anh ta muốn diễn cũng không diễn nổi.

Beta: Maria, Sherlyn

<i>Phần 04: Chương 07 + 08Dịch: Quân TrầnNếu anh ta muốn diễn, vậy tôi sẽ để cho anh ta muốn diễn cũng không diễn nổi.</i>Chương 08

<i>Đây là món thịt duy nhất trong khay của anh ta.</i>Ngày hôm sau.

Hết phần 04!

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, miễn cưỡng bỏ súp lơ tôi thích ăn vào khay của anh ta.Sáng sớm Cố Dã đã mang đồ ăn sáng đến đứng ở dưới lầu đợi tôi.

Tôi rất ngạc nhiên, nhưng nghĩ đến anh ta đang giả vờ mà thôi nên tôi bình tĩnh nhận bữa sáng từ anh ta.

“Thật không thể ngờ đấy, trước đó còn thấy hoa khôi của khoa với Cố Dã như kẻ thù của nhau, thì ra hai người họ ngoài ghét trong yêu.”

<i>Ngày hôm sau.</i>Vừa vào đến cổng trường, tôi lập tức nắm lấy tay anh ta, phô trương đi vào lớp học.

Tôi giật giật khóe miệng, mắt bọn họ bị mù à, tôi và Cố Dã ân ái ở chỗ nào chứ!

Lúc đến căn tin ăn cơm, thế mà Cố Dã lại chủ động lấy cơm cho tôi, tất cả đều là những món tôi thích ăn.

Tôi hơi ngơ ngác.

Lấy lý do không thoải mái, từ chối lời mời của Cố Dã, tôi chạy đi mất trong chớp mắt.

<i>“Tôi ngồi gần nhất đây này, ăn cơm chó đến no luôn rồi đây nè.”</i>Cách giả vờ c*̉a Cố Dã khiến tôi không có cơ hội nào tức giận được.

Tôi hơi ngơ ngác.

Sáng sớm Cố Dã đã mang đồ ăn sáng đến đứng ở dưới lầu đợi tôi.

<i>Tôi còn gắp hết cả sườn xào chua ngọt trong khay c*̉a anh ta luôn.</i>Tôi nghĩ đi nghĩ lại, miễn cưỡng bỏ súp lơ tôi thích ăn vào khay của anh ta.

Tôi thật sự không thể chịu được ánh mắt nghiên cứu c*̉a mọi người nữa.

Tôi ra vẻ tức giận chất vấn anh ta: “Tôi ghét ăn súp lơ nhất, anh ăn hết đi.”

Còn biểu cảm của Cố Dã lại cực kì ung dung tự nhiên.

<i>Đây là món thịt duy nhất trong khay của anh ta.</i>Cố Dã ngước mắt liếc tôi một cái.

Không biết có phải là phát hiện ra tôi đang giả vờ không nữa, anh ta thế mà lại cong khoé miệng, vừa cười vừa gật đầu, nói: “Ừm, vậy đưa súp lơ anh ăn hết cho.”

Lúc đến căn tin ăn cơm, thế mà Cố Dã lại chủ động lấy cơm cho tôi, tất cả đều là những món tôi thích ăn.

Hết phần 04!<i>Tôi còn gắp hết cả sườn xào chua ngọt trong khay c*̉a anh ta luôn.</i>Tôi ngẩn ngơ nhìn súp lơ càng ngày càng ít đi.

Phần 04: Chương 07 + 08

<i>Tôi rất ngạc nhiên, nhưng nghĩ đến anh ta đang giả vờ mà thôi nên tôi bình tĩnh nhận bữa sáng từ anh ta.</i>Tôi không nhịn được lập tức dùng đũa gắp lại chỗ súp lơ.

Dịch: Quân Trần

“Chắc anh không ăn hết nhiều như vậy được đâu, không nên lãng phí thức ăn, để tôi ăn đỡ cho!”

“Trời đất ơi, không ngờ trùm trường và hoa khôi của khoa show ân ái lại ngọt ngào đến như thế đó.”

Bọn họ cực kỳ ngạc nhiên khi biết tôi là bạn gái c*̉a Cố Dã.

<i>Tôi nằm lên giường, đầu óc thật sự rất hỗn loạn.</i>Tôi còn gắp hết cả sườn xào chua ngọt trong khay c*̉a anh ta luôn.

Cách giả vờ c*̉a Cố Dã khiến tôi không có cơ hội nào tức giận được.Đây là món thịt duy nhất trong khay của anh ta.

Chương 07Thế mà Cố Dã lại không hề tức giận, còn nói nếu đồ ăn không đủ thì cứ ăn c*̉a anh ta.

“Trời đất ơi, không ngờ trùm trường và hoa khôi của khoa show ân ái lại ngọt ngào đến như thế đó.”

Anh ta chưa bao giờ rủ tôi đi hẹn hò xem phim.

“Tôi ngồi gần nhất đây này, ăn cơm chó đến no luôn rồi đây nè.”

Tôi giật giật khóe miệng, mắt bọn họ bị mù à, tôi và Cố Dã ân ái ở chỗ nào chứ!

Hết phần 04!
 
Tôi Nhận Nhầm Bạn Trai
Chương 5


Phần 05: Chương 09 + 10

Ăn cá xong, tôi lại chỉ sang tôm hùm đất.

“Được, anh gỡ xương cho em.”

Như bị dội một gáo nước lạnh, tôi bình tĩnh trở lại.

<i>Thôi xong, sao tôi mất trí nhớ mà vẫn có cảm giác với Cố Dã thế?</i><i>Vì muốn để toàn bộ anh em Cố Dã không thể nói được lời nào, trong lúc ăn, tôi cố hết sức “giả bộ”.Dịch: Quân Trần</i>

Anh em của anh ta đã há hốc mồm từ lâu, thiếu chút nữa là kinh ngạc đến lệch hàm.

Anh ta bóc cho tôi tầm một cân, mãi đến khi tôi bảo dừng thì anh ta mời dừng.

<i>Anh ta vẫn luôn biểu hiện rất tốt, khiến tôi không làm được gì cả!</i>“Hai ngày nay hình như tôi nhớ lại vài chuyện, lúc đầu là anh tỏ tình với tôi trước đúng không?”<i>Beta: Maria, Sherlyn</i>

Anh ta chủ động lấy khăn giấy lau sạch ghế cho tôi.



Ra hiệu anh ta mau mau gỡ xương cá cho tôi.

Chương 10

<i>Tôi cảm thấy hơi chột dạ.</i><i>Có vài người âm thầm giơ tay like cho tôi, như rất khâm phục tôi.Tôi chủ động đến vị trí bên cạnh Cố Dã nhưng không ngồi xuống.Trong lòng tôi cực kỳ khoái chí.</i>Chương 09

“Thích.”

Sao suýt chút nữa tôi lại quên mất là những cái này đều là anh ta đang diễn.

“Em chắc chắn người tỏ tình là anh?”

Tôi nghiến răng nghiến lợi gửi ba chữ: “RẤT LÀ THÍCH!”<i>“?”</i>Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt tôi và Cố Dã đã công khai quan hệ được nửa tháng rồi.

Tôi cố ý trang điểm một chút, hẹn gặp Cố Dã trong phòng bao lớn của một khách sạn.

“Thích hơn nhiều so với tưởng tượng c*̉a em.”

<i>“Ây da, sao tôm hùm đất này lại có vỏ vậy, người ta không thích bóc vỏ đâu, nhưng mà lại muốn ăn ghê.”</i>Anh ta chủ động lấy khăn giấy lau sạch ghế cho tôi.Anh ta vẫn luôn biểu hiện rất tốt, khiến tôi không làm được gì cả!

Tôi chỉ vào ghế, dáng vẻ kệch cỡm nói: “Ừm, làm sao giờ, cái ghế này hơi bẩn.”

Hôm nay, tôi lấy điện thoại mới nhắn tin cho Cố Dã.

Hôm nay, tôi lấy điện thoại mới nhắn tin cho Cố Dã.Tôi cực kỳ chán nản.Hôm nay, tôi lấy điện thoại mới nhắn tin cho Cố Dã.

Tôi định trả lời tin nhắn, lại đột nhiên liếc nhìn cuốn nhật ký nhuốm máu kia.

<i>Tôi ấn nút gửi tin nhắn.</i><i>Ra hiệu anh ta mau mau gỡ xương cá cho tôi.<i>Tôi ngơ ngác, không phải bọn họ nên xem thường tôi hả?“Hai ngày nay hình như tôi nhớ lại vài chuyện, lúc đầu là anh tỏ tình với tôi trước đúng không?”</i>“Hai ngày nữa dẫn tôi đi gặp anh em c*̉a anh.”</i>

Tôi nghĩ, những việc tôi vừa làm lúc nãy có quá đáng lắm không?

<i>Hôm nay, tôi lấy điện thoại mới nhắn tin cho Cố Dã.</i><i>Ra hiệu anh ta mau mau gỡ xương cá cho tôi.Tôi đang xúc động nghĩ mình đúng là không có tiền đồ thì Cố Dã lại nhắn tin tới.</i>Cố Dã nhanh chóng nhắn lại một dấu <i>Tôi định trả lời tin nhắn, lại đột nhiên liếc nhìn cuốn nhật ký nhuốm máu kia.</i><i>Cố Dã liếc tôi một cái.</i><i>Nhìn thấy tin nhắn, tôi ngơ ngác.Anh ta chủ động lấy khăn giấy lau sạch ghế cho tôi.“?”</i><i>Tôi biết anh ta đang có ý hỏi, tại sao đang yên lành lại muốn đi gặp bọn họ.</i><i>“Hai ngày nữa dẫn tôi đi gặp anh em c*̉a anh.”</i>.

Có vài người âm thầm giơ tay like cho tôi, như rất khâm phục tôi.

<i>Tôi nhìn thấy ánh mắt mấy người anh em của Cố Dã không thể giấu được sự kỳ lạ nhìn tôi.</i><i>Ý tứ rất rõ ràng, tôi muốn Cố Dã lau ghế cho tôi.</i>Tôi biết anh ta đang có ý hỏi, tại sao đang yên lành lại muốn đi gặp bọn họ.

c*̃ng không biết Cố Dã đã làm gì mà khiến tôi thích anh ta đến như vậy?!

Tôi lập tức trả lời tin nhắn.

<i>Cố Dã nhướng mày, nhìn tôi mấy giây, sau đó mới bất đắc dĩ nói: “Được, anh lau ghế giúp em.”Tôi chỉ vào ghế, dáng vẻ kệch cỡm nói: “Ừm, làm sao giờ, cái ghế này hơi bẩn.”</i>Tôi không thể quên được, trong nhật ký, anh em của anh ta đều chê cười tôi.

“Hai ngày nữa dẫn tôi đi gặp anh em c*̉a anh.”

Tôi nhất định phải lấy lại thể diện.

“Em chắc chắn người tỏ tình là anh?”

Tôi nhìn thấy ánh mắt mấy người anh em của Cố Dã không thể giấu được sự kỳ lạ nhìn tôi.

<i>Như bị dội một gáo nước lạnh, tôi bình tĩnh trở lại.</i><i>“Anh lặp lại quá trình tỏ tình với tôi lần nữa nhé, bác sĩ nói sẽ tốt cho việc phục hồi trí nhớ c*̉a tôi.”</i>Tôi cố ý dụ anh ta nói.

Cố Dã liếc tôi một cái.

Cố Dã trả lời lại tin nhắn của tôi cũng khá nhanh.

<i>Chương 10</i><i><i>Ăn cá xong, tôi lại chỉ sang tôm hùm đất.</i>“Hai ngày nay hình như tôi nhớ lại vài chuyện, lúc đầu là anh tỏ tình với tôi trước đúng không?”</i>

“Ây da, sao tôm hùm đất này lại có vỏ vậy, người ta không thích bóc vỏ đâu, nhưng mà lại muốn ăn ghê.”

Lúc tôi đến trước cửa, bảy, tám người anh em mà Cố Dã thường chơi cùng đều tới.<i><i>Ăn xong, lúc Cố Dã nắm tay tôi, tôi phát hiện các ngón tay c*̉a anh ta đều đỏ ửng lên.</i>“Anh lặp lại quá trình tỏ tình với tôi lần nữa nhé, bác sĩ nói sẽ tốt cho việc phục hồi trí nhớ c*̉a tôi.”</i>

Tôi có thích Cố Dã không?

<i>Lúc tôi đến trước cửa, bảy, tám người anh em mà Cố Dã thường chơi cùng đều tới.Không biết trong lòng anh ta đang có bao nhiêu phần ghét bỏ tôi.</i>Tôi ấn nút gửi tin nhắn.

Tôi đang xúc động nghĩ mình đúng là không có tiền đồ thì Cố Dã lại nhắn tin tới.

c*̃ng không biết Cố Dã đã làm gì mà khiến tôi thích anh ta đến như vậy?!Cố Dã trả lời lại tin nhắn của tôi cũng khá nhanh.

Ý tứ rất rõ ràng, tôi muốn Cố Dã lau ghế cho tôi.

Sau đó anh ta nhắn lại hai câu:

Anh ta bóc cho tôi tầm một cân, mãi đến khi tôi bảo dừng thì anh ta mời dừng.Chương 09<i><i>“Còn em thì sao, em thích anh bao nhiêu?”</i><i>Tôi cố ý dụ anh ta nói.</i><i>Tôi nhìn thẳng về phía Cố Dã.</i>“Em chắc chắn người tỏ tình là anh?”</i>

Dịch: Quân Trần

<i>Anh em của anh ta đã há hốc mồm từ lâu, thiếu chút nữa là kinh ngạc đến lệch hàm.</i><i>“Còn em thì sao, em thích anh bao nhiêu?”</i>Tôi cực kỳ chán nản.

“Hai ngày nữa dẫn tôi đi gặp anh em c*̉a anh.”Quả nhiên người tỏ tình trước là tôi, trước khi mất trí nhớ, tại sao tôi lại điên vì tình thế nhỉ?

Tôi biết anh ta đang có ý hỏi, tại sao đang yên lành lại muốn đi gặp bọn họ.c*̃ng không biết Cố Dã đã làm gì mà khiến tôi thích anh ta đến như vậy?!

“Anh lặp lại quá trình tỏ tình với tôi lần nữa nhé, bác sĩ nói sẽ tốt cho việc phục hồi trí nhớ c*̉a tôi.”

Chương 10Có vài người âm thầm giơ tay like cho tôi, như rất khâm phục tôi.Tôi lập tức trả lời tin nhắn.

Ăn cá xong, tôi lại chỉ sang tôm hùm đất.

“Anh lặp lại quá trình tỏ tình với tôi lần nữa nhé, bác sĩ nói sẽ tốt cho việc phục hồi trí nhớ c*̉a tôi.”<i>Không biết anh ta đang nghĩ đến cái gì, trên mặt mang theo ý cười nhẹ nhàng.“Chuyện tỏ tình không quan trọng, tôi muốn anh trả lời tôi, rốt cuộc thì bây giờ anh có thích tôi không, thích tôi bao nhiêu!”</i>

Tôi đang xúc động nghĩ mình đúng là không có tiền đồ thì Cố Dã lại nhắn tin tới.

Tôi ấn nút gửi tin nhắn.

Lần này Cố Dã trả lời rất chậm.

Trong lòng tôi cực kỳ thoải mái, lần này chắc chắn bọn họ không dám ăn nói hồ đồ nữa.

Lần này Cố Dã rất thức thời, lập tức nói: “Không sao, anh bóc vỏ cho em.”

<i>Tôi lập tức trả lời tin nhắn.</i>Sau đó anh ta nhắn lại hai câu:

Tôi lập tức trả lời tin nhắn.

<i>Tôi cảm thấy hơi chột dạ.</i>Chương 09<i><i>Cố Dã trả lời lại tin nhắn của tôi cũng khá nhanh.</i>“Thích.”</i>

Tôi nghiến răng nghiến lợi gửi ba chữ: “RẤT LÀ THÍCH!”

Thôi xong, sao tôi mất trí nhớ mà vẫn có cảm giác với Cố Dã thế?

<i>Chương 10<i>Ý tứ rất rõ ràng, tôi muốn Cố Dã lau ghế cho tôi.</i>“Thích hơn nhiều so với tưởng tượng c*̉a em.”</i>

Hôm nay, tôi lấy điện thoại mới nhắn tin cho Cố Dã.

Tất cả bọn họ ngay lập tức đứng dậy, hai mắt tỏa sáng, vô cùng kích động mở miệng: “May là có chị dâu nên hôm nay bọn em có lộc ăn, tụ tập làm một chầu no say ở nơi cao cấp này. Cảm ơn chị dâu đã bắt lấy anh Dã của chúng em!”

Tôi ấn nút gửi tin nhắn.Sao suýt chút nữa tôi lại quên mất là những cái này đều là anh ta đang diễn.Cho dù có khả năng là Cố Dã đang lừa tôi nhưng trái tim tôi vẫn không khống chế được mà đập loạn nhịp, đỏ hết cả mặt.

“Chuyện tỏ tình không quan trọng, tôi muốn anh trả lời tôi, rốt cuộc thì bây giờ anh có thích tôi không, thích tôi bao nhiêu!”

Beta: Maria, Sherlyn

<i>Phần 05: Chương 09 + 10</i>Thôi xong, sao tôi mất trí nhớ mà vẫn có cảm giác với Cố Dã thế?

Tôi nghiến răng nghiến lợi gửi ba chữ: “RẤT LÀ THÍCH!”

Trong lòng tôi cực kỳ thoải mái, lần này chắc chắn bọn họ không dám ăn nói hồ đồ nữa.Cố Dã nhướng mày, nhìn tôi mấy giây, sau đó mới bất đắc dĩ nói: “Được, anh lau ghế giúp em.”Tôi đang xúc động nghĩ mình đúng là không có tiền đồ thì Cố Dã lại nhắn tin tới.

Phần 05: Chương 09 + 10

<i>“Thích.”Cố Dã như này, rất khó để người khác không động lòng.<i>Tôi chủ động đến vị trí bên cạnh Cố Dã nhưng không ngồi xuống.</i>“Còn em thì sao, em thích anh bao nhiêu?”</i>

Không biết trong lòng anh ta đang có bao nhiêu phần ghét bỏ tôi.

Nhìn thấy tin nhắn, tôi ngơ ngác.

Trong lòng tôi cực kỳ khoái chí.

Tôi có thích Cố Dã không?

<i>“Em chắc chắn người tỏ tình là anh?”</i>Tuy rằng mất trí nhớ, nhưng thời gian này anh ta đã làm tất cả, làm tôi có cảm giác được anh ta yêu sâu đậm.

Tôi ngơ ngác, không phải bọn họ nên xem thường tôi hả?

Tôi ấn nút gửi tin nhắn.

Cố Dã như này, rất khó để người khác không động lòng.

Lúc tôi đến trước cửa, bảy, tám người anh em mà Cố Dã thường chơi cùng đều tới.

c*̃ng không biết Cố Dã đã làm gì mà khiến tôi thích anh ta đến như vậy?!

“Chuyện tỏ tình không quan trọng, tôi muốn anh trả lời tôi, rốt cuộc thì bây giờ anh có thích tôi không, thích tôi bao nhiêu!”Tôi định trả lời tin nhắn, lại đột nhiên liếc nhìn cuốn nhật ký nhuốm máu kia.

Tôi nhất định phải lấy lại thể diện.

Tôi cực kỳ chán nản.Như bị dội một gáo nước lạnh, tôi bình tĩnh trở lại.

Chương 09

<i>Cho dù có khả năng là Cố Dã đang lừa tôi nhưng trái tim tôi vẫn không khống chế được mà đập loạn nhịp, đỏ hết cả mặt.</i>Sao suýt chút nữa tôi lại quên mất là những cái này đều là anh ta đang diễn.

<i>“Ây da, sao tôm hùm đất này lại có vỏ vậy, người ta không thích bóc vỏ đâu, nhưng mà lại muốn ăn ghê.”</i><i>Tôi ngơ ngác, không phải bọn họ nên xem thường tôi hả?</i><i>Tôi không thể quên được, trong nhật ký, anh em của anh ta đều chê cười tôi.</i>Không biết trong lòng anh ta đang có bao nhiêu phần ghét bỏ tôi.

Cố Dã nhanh chóng nhắn lại một dấu

Tôi nghiến răng nghiến lợi gửi ba chữ: “RẤT LÀ THÍCH!”

Anh ta vẫn luôn biểu hiện rất tốt, khiến tôi không làm được gì cả!

Trong lòng tôi cực kỳ khoái chí.“Hai ngày nữa dẫn tôi đi gặp anh em c*̉a anh.”Chương 10

Tất cả bọn họ ngay lập tức đứng dậy, hai mắt tỏa sáng, vô cùng kích động mở miệng: “May là có chị dâu nên hôm nay bọn em có lộc ăn, tụ tập làm một chầu no say ở nơi cao cấp này. Cảm ơn chị dâu đã bắt lấy anh Dã của chúng em!”

<i>Tôi đang xúc động nghĩ mình đúng là không có tiền đồ thì Cố Dã lại nhắn tin tới.</i>Cuối tuần.

Ra hiệu anh ta mau mau gỡ xương cá cho tôi.

Nhìn thấy chưa, tôi không phải là kẻ điên vì tình, càng không phải loại mặt dày theo đuổi Cố Dã!

<i>“Hai ngày nay hình như tôi nhớ lại vài chuyện, lúc đầu là anh tỏ tình với tôi trước đúng không?”</i>“Chuyện tỏ tình không quan trọng, tôi muốn anh trả lời tôi, rốt cuộc thì bây giờ anh có thích tôi không, thích tôi bao nhiêu!”Sau đó anh ta nhắn lại hai câu:Tôi cố ý trang điểm một chút, hẹn gặp Cố Dã trong phòng bao lớn của một khách sạn.

Ý tứ rất rõ ràng, tôi muốn Cố Dã lau ghế cho tôi.

Lần này Cố Dã trả lời rất chậm.Lúc tôi đến trước cửa, bảy, tám người anh em mà Cố Dã thường chơi cùng đều tới.

Ăn xong, lúc Cố Dã nắm tay tôi, tôi phát hiện các ngón tay c*̉a anh ta đều đỏ ửng lên.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt tôi và Cố Dã đã công khai quan hệ được nửa tháng rồi.

Tất cả bọn họ ngay lập tức đứng dậy, hai mắt tỏa sáng, vô cùng kích động mở miệng: “May là có chị dâu nên hôm nay bọn em có lộc ăn, tụ tập làm một chầu no say ở nơi cao cấp này. Cảm ơn chị dâu đã bắt lấy anh Dã của chúng em!”

“Chuyện tỏ tình không quan trọng, tôi muốn anh trả lời tôi, rốt cuộc thì bây giờ anh có thích tôi không, thích tôi bao nhiêu!”

Tôi biết anh ta đang có ý hỏi, tại sao đang yên lành lại muốn đi gặp bọn họ.

<i>Cố Dã như này, rất khó để người khác không động lòng.</i>Tôi ngơ ngác, không phải bọn họ nên xem thường tôi hả?

Tôi chủ động đến vị trí bên cạnh Cố Dã nhưng không ngồi xuống.

Tôi chỉ vào ghế, dáng vẻ kệch cỡm nói: “Ừm, làm sao giờ, cái ghế này hơi bẩn.”

“Hai ngày nay hình như tôi nhớ lại vài chuyện, lúc đầu là anh tỏ tình với tôi trước đúng không?”

Ý tứ rất rõ ràng, tôi muốn Cố Dã lau ghế cho tôi.

“Anh lặp lại quá trình tỏ tình với tôi lần nữa nhé, bác sĩ nói sẽ tốt cho việc phục hồi trí nhớ c*̉a tôi.”

<i>Cố Dã trả lời lại tin nhắn của tôi cũng khá nhanh.Vì muốn để toàn bộ anh em Cố Dã không thể nói được lời nào, trong lúc ăn, tôi cố hết sức “giả bộ”.</i>Cố Dã nhướng mày, nhìn tôi mấy giây, sau đó mới bất đắc dĩ nói: “Được, anh lau ghế giúp em.”

Tôi định trả lời tin nhắn, lại đột nhiên liếc nhìn cuốn nhật ký nhuốm máu kia.

Như bị dội một gáo nước lạnh, tôi bình tĩnh trở lại.

Anh ta chủ động lấy khăn giấy lau sạch ghế cho tôi.

“Hai ngày nữa dẫn tôi đi gặp anh em c*̉a anh.”

<i>Sao suýt chút nữa tôi lại quên mất là những cái này đều là anh ta đang diễn.Cố Dã nhanh chóng nhắn lại một dấu</i>Tôi nhìn thấy ánh mắt mấy người anh em của Cố Dã không thể giấu được sự kỳ lạ nhìn tôi.

“Hai ngày nữa dẫn tôi đi gặp anh em c*̉a anh.”

Trong lòng tôi cực kỳ khoái chí.

Thôi xong, sao tôi mất trí nhớ mà vẫn có cảm giác với Cố Dã thế?

<i>Tôi cố ý trang điểm một chút, hẹn gặp Cố Dã trong phòng bao lớn của một khách sạn.</i>Nhìn thấy chưa, tôi không phải là kẻ điên vì tình, càng không phải loại mặt dày theo đuổi Cố Dã!

Chương 10

Vì muốn để toàn bộ anh em Cố Dã không thể nói được lời nào, trong lúc ăn, tôi cố hết sức “giả bộ”.

Anh em của anh ta đã há hốc mồm từ lâu, thiếu chút nữa là kinh ngạc đến lệch hàm.

Là vì bóc tôm cho tôi.

“Sao con cá này lại có xương thế kia, thật đáng ghét. Người ta không thích gỡ xương cá chút nào cả, nhưng mà người ta lại thích ăn cá quá.”

Lúc tôi đến trước cửa, bảy, tám người anh em mà Cố Dã thường chơi cùng đều tới.

<i>Tôi nhất định phải lấy lại thể diện.</i>Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt tôi và Cố Dã đã công khai quan hệ được nửa tháng rồi.Tôi nhìn thẳng về phía Cố Dã.

“Thích.”Ra hiệu anh ta mau mau gỡ xương cá cho tôi.

Chương 09

Cố Dã liếc tôi một cái.

<i>Tôi cố ý trang điểm một chút, hẹn gặp Cố Dã trong phòng bao lớn của một khách sạn.</i>“Sao con cá này lại có xương thế kia, thật đáng ghét. Người ta không thích gỡ xương cá chút nào cả, nhưng mà người ta lại thích ăn cá quá.”Không biết anh ta đang nghĩ đến cái gì, trên mặt mang theo ý cười nhẹ nhàng.

Có vài người âm thầm giơ tay like cho tôi, như rất khâm phục tôi.

Nhìn thấy chưa, tôi không phải là kẻ điên vì tình, càng không phải loại mặt dày theo đuổi Cố Dã!“Được, anh gỡ xương cho em.”

Sau đó anh ta nhắn lại hai câu:

<i>Dịch: Quân Trần</i>Ăn cá xong, tôi lại chỉ sang tôm hùm đất.

“Còn em thì sao, em thích anh bao nhiêu?”

Chương 10

Cố Dã nhướng mày, nhìn tôi mấy giây, sau đó mới bất đắc dĩ nói: “Được, anh lau ghế giúp em.”

<i>Không biết anh ta đang nghĩ đến cái gì, trên mặt mang theo ý cười nhẹ nhàng.</i>“Ây da, sao tôm hùm đất này lại có vỏ vậy, người ta không thích bóc vỏ đâu, nhưng mà lại muốn ăn ghê.”

Là vì bóc tôm cho tôi.Anh ta bóc cho tôi tầm một cân, mãi đến khi tôi bảo dừng thì anh ta mời dừng.<i>–</i>Lần này Cố Dã rất thức thời, lập tức nói: “Không sao, anh bóc vỏ cho em.”

Anh ta chủ động lấy khăn giấy lau sạch ghế cho tôi.

“Thích.”

“Được, anh gỡ xương cho em.”Anh ta bóc cho tôi tầm một cân, mãi đến khi tôi bảo dừng thì anh ta mời dừng.

Tôi chỉ vào ghế, dáng vẻ kệch cỡm nói: “Ừm, làm sao giờ, cái ghế này hơi bẩn.”

<i>Nhìn thấy tin nhắn, tôi ngơ ngác.</i>Anh em của anh ta đã há hốc mồm từ lâu, thiếu chút nữa là kinh ngạc đến lệch hàm.

Cố Dã trả lời lại tin nhắn của tôi cũng khá nhanh.

<i>Quả nhiên người tỏ tình trước là tôi, trước khi mất trí nhớ, tại sao tôi lại điên vì tình thế nhỉ?</i>Có vài người âm thầm giơ tay like cho tôi, như rất khâm phục tôi.

Trong lòng tôi cực kỳ thoải mái, lần này chắc chắn bọn họ không dám ăn nói hồ đồ nữa.

“Còn em thì sao, em thích anh bao nhiêu?”

Ăn xong, lúc Cố Dã nắm tay tôi, tôi phát hiện các ngón tay c*̉a anh ta đều đỏ ửng lên.

Tôi không thể quên được, trong nhật ký, anh em của anh ta đều chê cười tôi.

Là vì bóc tôm cho tôi.

Cuối tuần.Tôi cảm thấy hơi chột dạ.

Tôi chủ động đến vị trí bên cạnh Cố Dã nhưng không ngồi xuống.

Ăn xong, lúc Cố Dã nắm tay tôi, tôi phát hiện các ngón tay c*̉a anh ta đều đỏ ửng lên.

<i>“Anh lặp lại quá trình tỏ tình với tôi lần nữa nhé, bác sĩ nói sẽ tốt cho việc phục hồi trí nhớ c*̉a tôi.”</i>Tôi nghĩ, những việc tôi vừa làm lúc nãy có quá đáng lắm không?

Hết phần 05!
 
Tôi Nhận Nhầm Bạn Trai
Chương 6


Phần 06: Chương 11 + 12

Tôi bước lên hai bước, nói: “Người đẹp này, bọn tôi vẫn chưa chia…”

Tôi ra sức nhắc nhở bản thân, tất cả những thứ Cố Dã làm đều là giả vờ cả.

Vẻ mặt của Cố Dã kiểu như đã tiếp thu dạy bảo, nói với tôi: “Vậy thì em phải không bao giờ chia tay anh, thế thì anh mới không có cơ hội đồng ý lời tỏ tình c*̉a người khác?”

Chương 11<i>Thấm thoát đã nửa tháng nữa trôi qua.Dịch: Quân Trần</i>

Thấm thoát đã nửa tháng nữa trôi qua.

Hoa khôi của khoa vũ đạo cản anh ta lại.

Tôi nhớ lại trong nhật ký Cố Dã không từ chối khi có gái xinh muốn kết bạn với mình thì trong lòng càng thêm không thoải mái.<i>Tôi bước lên hai bước, nói: “Người đẹp này, bọn tôi vẫn chưa chia…”</i><i>Hoa khôi của khoa vũ đạo cản anh ta lại.Beta: Maria, Sherlyn</i>

Ngày hôm đó, Cố Dã đi phía sau tôi.

Tôi kinh ngạc quay đầu, đôi mắt sâu thẳm của Cố Dã tràn đầy cưng chiều nhìn tôi.

Phần 06: Chương 11 + 12



Tôi kinh ngạc quay đầu, đôi mắt sâu thẳm của Cố Dã tràn đầy cưng chiều nhìn tôi.

<i>Thấm thoát đã nửa tháng nữa trôi qua.</i><i>Lúc này trái tim tôi đập rộn ràng.</i>Hoa khôi của khoa vũ đạo cản anh ta lại.<i>“Đúng vậy, tại sao tôi không nghĩ ra có thể như thế nhỉ. Cả đời này anh đừng hòng chia tay tôi!”</i>Chương 11

Cố Dã cười như không cười nhìn tôi, vô tội hỏi lại: “Anh nói vậy có gì không đúng à?”

<i>“Ý c*̉a anh giống như đang nói, chỉ cần chúng ta chia tay là anh có thể ở bên người khác ngay lập tức!”</i>Thấm thoát đã nửa tháng nữa trôi qua.

Chương 11

“Cố Dã, trước đây cậu bảo sẽ không yêu đương. Tớ nghe nói gần đây cậu có đối tượng rồi, có phải là chia tay rồi không? Tớ thích cậu, có thể kết bạn với tớ được không?”

Tôi quay người lại khẽ ngẩng đầu lên, ngơ ngẩn ngắm nhìn sườn mặt tuấn tú cùng với quai hàm gợi cảm c*̉a anh ta.Cô ấy đứng bên cạnh Cố Dã, nhìn kiểu gì cũng thấy cực kì hợp đôi.Cố Dã vẫn không thấy phiền vẫn hàng ngày đưa đón tôi đi học.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, bây giờ tôi đã là bạn gái c*̉a anh ta, dựa vào gì mà tôi phải cho phép Cố Dã một chân đạp n thuyền như thế.

<i>“Cố Dã, trước đây cậu bảo sẽ không yêu đương. Tớ nghe nói gần đây cậu có đối tượng rồi, có phải là chia tay rồi không? Tớ thích cậu, có thể kết bạn với tớ được không?”</i>Ngày hôm đó, Cố Dã đi phía sau tôi.

Hoa khôi của khoa vũ đạo cản anh ta lại.

<i>Tôi nói xong mới cảm thấy câu này có chỗ nào đó không đúng.Tôi gật đầu lia lịa.</i>Hoa khôi của khoa vũ đạo cản anh ta lại.

Tôi cố ý bới lông tìm vết với anh ta.

“Cố Dã, trước đây cậu bảo sẽ không yêu đương. Tớ nghe nói gần đây cậu có đối tượng rồi, có phải là chia tay rồi không? Tớ thích cậu, có thể kết bạn với tớ được không?”

Dáng người cô ấy mảnh khảnh, vừa xinh đẹp lại có cảm giác như là con lai phương Tây, tính cách nhiệt tình hào phóng.

<i>Còn chưa nói xong, tôi đã bị Cố Dã ôm lấy bả vai, đồng thời giọng anh ta cũng vang lên: “Tôi có bạn gái rồi, không đồng ý lời tỏ tình của bất kỳ ai cả.”</i><i>Không được rơi vào bẫy!</i>Dáng người cô ấy mảnh khảnh, vừa xinh đẹp lại có cảm giác như là con lai phương Tây, tính cách nhiệt tình hào phóng.

Vừa nãy anh ta giơ tay ra không phải là muốn lấy điện thoại ra?

<i>Trên đường trở về, tôi hoàn toàn không để ý đến Cố Dã vẫn luôn ôm bả vai tôi.</i>Cố Dã cười như không cười nhìn tôi, vô tội hỏi lại: “Anh nói vậy có gì không đúng à?”Loại hình xinh đẹp bình thường như tôi làm gì có cửa so bì chứ.

Dịch: Quân Trần

<i>Loại hình xinh đẹp bình thường như tôi làm gì có cửa so bì chứ.</i><i>Lúc này trái tim tôi đập rộn ràng.</i>Cô ấy đứng bên cạnh Cố Dã, nhìn kiểu gì cũng thấy cực kì hợp đôi.

Trong lòng tôi tuôn ra một cảm giác rất khó hình dung.

Tôi nhớ lại trong nhật ký Cố Dã không từ chối khi có gái xinh muốn kết bạn với mình thì trong lòng càng thêm không thoải mái.

Tôi ra sức nhắc nhở bản thân, tất cả những thứ Cố Dã làm đều là giả vờ cả.

Tôi cảm thấy cảnh này rất gai mắt.

Lời c*̉a Cố Dã có sức sát thương quá lớn, đầu tôi lâng lâng, hoàn toàn quên mất lúc nãy mình đã nói gì.

<i>Tôi nói xong mới cảm thấy câu này có chỗ nào đó không đúng.</i>Tôi kinh ngạc quay đầu, đôi mắt sâu thẳm của Cố Dã tràn đầy cưng chiều nhìn tôi.<i>Beta: Maria, Sherlyn</i>Tôi nhớ lại trong nhật ký Cố Dã không từ chối khi có gái xinh muốn kết bạn với mình thì trong lòng càng thêm không thoải mái.

Loại hình xinh đẹp bình thường như tôi làm gì có cửa so bì chứ.

Tôi vẫn chưa nghĩ kĩ, đã nghe Cố Dã đáp lại: “Tuân mệnh, công chúa nhỏ c*̉a anh.”

<i>“Lúc nãy anh nói là anh có bạn gái cho nên không đồng ý lời tỏ tình của người khác là ý gì! Lẽ nào không có bạn gái thì anh sẽ đồng ý lời tỏ tình của người ta?!”</i>Cố Dã cười như không cười nhìn tôi, vô tội hỏi lại: “Anh nói vậy có gì không đúng à?”Tôi thấy tay Cố Dã để trong túi muốn lấy điện thoại ra.

Thấm thoát đã nửa tháng nữa trôi qua.

Tôi định xoay người đi chỗ khác.

Tôi định xoay người đi chỗ khác.

Trên đường trở về, tôi hoàn toàn không để ý đến Cố Dã vẫn luôn ôm bả vai tôi.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, bây giờ tôi đã là bạn gái c*̉a anh ta, dựa vào gì mà tôi phải cho phép Cố Dã một chân đạp n thuyền như thế.

Tôi nhớ lại trong nhật ký Cố Dã không từ chối khi có gái xinh muốn kết bạn với mình thì trong lòng càng thêm không thoải mái.

<i>Ngày hôm đó, Cố Dã đi phía sau tôi.</i>Tôi bước lên hai bước, nói: “Người đẹp này, bọn tôi vẫn chưa chia…”

Tôi quay người lại khẽ ngẩng đầu lên, ngơ ngẩn ngắm nhìn sườn mặt tuấn tú cùng với quai hàm gợi cảm c*̉a anh ta.

<i>Chương 11Dịch: Quân Trần</i>Còn chưa nói xong, tôi đã bị Cố Dã ôm lấy bả vai, đồng thời giọng anh ta cũng vang lên: “Tôi có bạn gái rồi, không đồng ý lời tỏ tình của bất kỳ ai cả.”

Tôi cảm thấy cảnh này rất gai mắt.

Lúc này trái tim tôi đập rộn ràng.

Lời c*̉a Cố Dã có sức sát thương quá lớn, đầu tôi lâng lâng, hoàn toàn quên mất lúc nãy mình đã nói gì.Tôi quay người lại khẽ ngẩng đầu lên, ngơ ngẩn ngắm nhìn sườn mặt tuấn tú cùng với quai hàm gợi cảm c*̉a anh ta.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, bây giờ tôi đã là bạn gái c*̉a anh ta, dựa vào gì mà tôi phải cho phép Cố Dã một chân đạp n thuyền như thế.

Tôi không thể kìm chế được sự ngọt ngào đang dâng lên trong lòng. <i>Loại hình xinh đẹp bình thường như tôi làm gì có cửa so bì chứ.</i>Vừa nãy anh ta giơ tay ra không phải là muốn lấy điện thoại ra?

Tôi cố ý bới lông tìm vết với anh ta.

Cô ấy đứng bên cạnh Cố Dã, nhìn kiểu gì cũng thấy cực kì hợp đôi.

Tôi không thể kìm chế được sự ngọt ngào đang dâng lên trong lòng.

Phần 06: Chương 11 + 12

<i>Tôi cảm thấy cảnh này rất gai mắt.Chương 11</i><i>Beta: Maria, Sherlyn</i>Chương 12

Tôi nói xong mới cảm thấy câu này có chỗ nào đó không đúng.

Trên đường trở về, tôi hoàn toàn không để ý đến Cố Dã vẫn luôn ôm bả vai tôi.

<i>Tôi thấy tay Cố Dã để trong túi muốn lấy điện thoại ra.</i>Tôi ra sức nhắc nhở bản thân, tất cả những thứ Cố Dã làm đều là giả vờ cả.

Chương 11

Tôi vẫn chưa nghĩ kĩ, đã nghe Cố Dã đáp lại: “Tuân mệnh, công chúa nhỏ c*̉a anh.”

Không được rơi vào bẫy!

Cố Dã vẫn không thấy phiền vẫn hàng ngày đưa đón tôi đi học.

Chương 12

Còn chưa nói xong, tôi đã bị Cố Dã ôm lấy bả vai, đồng thời giọng anh ta cũng vang lên: “Tôi có bạn gái rồi, không đồng ý lời tỏ tình của bất kỳ ai cả.”

<i>Trên đường trở về, tôi hoàn toàn không để ý đến Cố Dã vẫn luôn ôm bả vai tôi.</i>Tôi cố ý bới lông tìm vết với anh ta.

Cố Dã vẫn không thấy phiền vẫn hàng ngày đưa đón tôi đi học.

“Cố Dã, trước đây cậu bảo sẽ không yêu đương. Tớ nghe nói gần đây cậu có đối tượng rồi, có phải là chia tay rồi không? Tớ thích cậu, có thể kết bạn với tớ được không?”“Lúc nãy anh nói là anh có bạn gái cho nên không đồng ý lời tỏ tình của người khác là ý gì! Lẽ nào không có bạn gái thì anh sẽ đồng ý lời tỏ tình của người ta?!”

Chương 12

Trong lòng tôi tuôn ra một cảm giác rất khó hình dung.

<i>Lời c*̉a Cố Dã có sức sát thương quá lớn, đầu tôi lâng lâng, hoàn toàn quên mất lúc nãy mình đã nói gì.</i>Cố Dã cười như không cười nhìn tôi, vô tội hỏi lại: “Anh nói vậy có gì không đúng à?”

Phần 06: Chương 11 + 12Tôi vẫn chưa nghĩ kĩ, đã nghe Cố Dã đáp lại: “Tuân mệnh, công chúa nhỏ c*̉a anh.”Tôi hừng hực sửa lại cho anh ta: “Tất nhiên là không đúng!”

Tôi định xoay người đi chỗ khác.

<i>“Ý c*̉a anh giống như đang nói, chỉ cần chúng ta chia tay là anh có thể ở bên người khác ngay lập tức!”</i>Chương 12“Ý c*̉a anh giống như đang nói, chỉ cần chúng ta chia tay là anh có thể ở bên người khác ngay lập tức!”

Vẻ mặt của Cố Dã kiểu như đã tiếp thu dạy bảo, nói với tôi: “Vậy thì em phải không bao giờ chia tay anh, thế thì anh mới không có cơ hội đồng ý lời tỏ tình c*̉a người khác?”

Tôi thấy tay Cố Dã để trong túi muốn lấy điện thoại ra.

<i>Tôi quay người lại khẽ ngẩng đầu lên, ngơ ngẩn ngắm nhìn sườn mặt tuấn tú cùng với quai hàm gợi cảm c*̉a anh ta.Cố Dã vẫn không thấy phiền vẫn hàng ngày đưa đón tôi đi học.</i>Tôi gật đầu lia lịa.

Tôi hừng hực sửa lại cho anh ta: “Tất nhiên là không đúng!”

“Đúng vậy, tại sao tôi không nghĩ ra có thể như thế nhỉ. Cả đời này anh đừng hòng chia tay tôi!”

<i>Còn chưa nói xong, tôi đã bị Cố Dã ôm lấy bả vai, đồng thời giọng anh ta cũng vang lên: “Tôi có bạn gái rồi, không đồng ý lời tỏ tình của bất kỳ ai cả.”</i>Chương 12Tôi nói xong mới cảm thấy câu này có chỗ nào đó không đúng.

Tôi vẫn chưa nghĩ kĩ, đã nghe Cố Dã đáp lại: “Tuân mệnh, công chúa nhỏ c*̉a anh.”

Loại hình xinh đẹp bình thường như tôi làm gì có cửa so bì chứ.

Tôi kinh ngạc quay đầu, đôi mắt sâu thẳm của Cố Dã tràn đầy cưng chiều nhìn tôi.



<i>Tôi gật đầu lia lịa.Tôi ra sức nhắc nhở bản thân, tất cả những thứ Cố Dã làm đều là giả vờ cả.</i><i>Tôi hừng hực sửa lại cho anh ta: “Tất nhiên là không đúng!”</i>Lúc này trái tim tôi đập rộn ràng.

Tôi không thể kìm chế được sự ngọt ngào đang dâng lên trong lòng.

Lời c*̉a Cố Dã có sức sát thương quá lớn, đầu tôi lâng lâng, hoàn toàn quên mất lúc nãy mình đã nói gì.

Hết phần 06!
 
Tôi Nhận Nhầm Bạn Trai
Chương 7


Phần 07: Chương 13 + 14

Không biết vì sao, tôi cảm thấy ánh mắt anh ta có chút kì quái.

Tôi cố ý giả vờ yếu đuối, nhào vào lòng anh ta không để anh ta đi.

<i>Không biết vì sao, tôi cảm thấy ánh mắt anh ta có chút kì quái.</i>Giọng nói õng ẹo kia c*̃ng vang lên: “Chị dâu! Chị đừng hiểu lầm, em là em gái c*̉a Cố Dã, em gái ruột! Chị dâu, hôm nào chúng ta c*̀ng nhau đi dạo uống trà sữa được không?”<i>Dịch: Quân Trần</i>

Tôi kinh ngạc đi ra ngoài thì thấy Cố Dã ngồi trên sô pha đang xem cái gì đó, sau khi nhìn thấy tôi thì vội giấu đi.

<i>Tim tôi nhói lên một cái.Beta: Maria, Sherlyn</i>

Chương 13

Tôi ngây ngẩn cả người.

Phần 07: Chương 13 + 14



Mặt tôi thoáng chốc đỏ bừng.

Nhớ đến trong nhật ký nói anh ta thường chơi game với con gái, lại còn chê tôi chơi gà, không cho tôi chơi c*̀ng.

“Chồng mới là c*̉a riêng em.”Trong game bỗng chốc yên tĩnh.Tôi tức giận, cố ý nói to: “Anh yêu à, sao anh lại để người khác gọi anh là anh trai, đó là c*̉a riêng em!”Chương 13

“Ngày mai anh qua nhà tôi.”

Anh ta đang đi rừng, cô gái chơi vị trí hỗ trợ õng ẹo nói: “Anh Dã vương mau đến cứu người ta đi~”

<i>Tôi nổi hết da gà.</i><i>Trong game bỗng chốc yên tĩnh.</i>Sau khi về đến nhà, tôi cầm lấy cuốn nhật ký c*̉a mình, xem đi xem lại nhiều lần.

Tôi vui lắm, trong nhật ký có nói anh ta mắc bệnh sạch sẽ.

đi rừng

Beta: Maria, Sherlyn

<i>Hết phần 07!</i>Không những không bình tĩnh trở lại mà còn càng xem càng giận.



Giọng nói dễ nghe của anh ta vang lên bên tai tôi.

<i>Cơ thể của Cố Dã cứng đờ.Mặt tôi thoáng chốc đỏ bừng.</i>Tôi không nhịn được nhắn tin cho Cố Dã.

Anh ta còn rót cho tôi một cốc nước ấm.

<i>Tôi không nhịn được nhắn tin cho Cố Dã.</i>“Ngày mai anh qua nhà tôi.”

Chương 13

Anh ta đang

“Chà chà chà, anh Dã uy vũ, anh chiều chị dâu quá!”

<i>Tôi lập tức đến xem. </i><i>“Ngày mai anh qua nhà tôi.”</i>Lúc anh ta đang dọn, tôi lén xuống giường, dùng điện thoại quay lại cảnh anh ta đang dọn dẹp vệ sinh.Chương 13<i>“Thật không ngờ chỉ chơi game thôi mà tự dưng cũng bị bắt ăn cơm chó.”</i>Chương 14

Tôi lập tức đến xem.

Tim tôi nhói lên một cái.

Giọng nói dễ nghe của anh ta vang lên bên tai tôi.Vừa rồi tôi đã làm cái gì thế!<i>Tôi kinh ngạc đi ra ngoài thì thấy Cố Dã ngồi trên sô pha đang xem cái gì đó, sau khi nhìn thấy tôi thì vội giấu đi.</i>Cố Dã ăn mặc thoải mái bảnh bao đẹp trai có mặt ở nhà tôi.

Vừa rồi tôi đã làm cái gì thế!

<i>Chương 13</i>Lúc anh ta thấy trong nhà tôi vừa bẩn vừa lộn xộn, suýt chút nữa đã bỏ đi.

“Ừm, em nghỉ ngơi đi, để anh dọn dẹp cho.”

<i>Không biết vì sao, tôi cảm thấy ánh mắt anh ta có chút kì quái.</i><i>Không đợi tôi nói thêm gì, anh ta đột nhiên vươn tay ra kéo tôi vào lòng.</i>Tôi vui lắm, trong nhật ký có nói anh ta mắc bệnh sạch sẽ.

“Thật không ngờ chỉ chơi game thôi mà tự dưng cũng bị bắt ăn cơm chó.”

<i>Vừa rồi tôi đã làm cái gì thế!Tôi cố ý giả vờ yếu đuối, nhào vào lòng anh ta không để anh ta đi.</i>Tôi cố ý giả vờ yếu đuối, nhào vào lòng anh ta không để anh ta đi.

Sau khi về đến nhà, tôi cầm lấy cuốn nhật ký c*̉a mình, xem đi xem lại nhiều lần.

Chương 13

<i>Cơ thể của Cố Dã cứng đờ.Anh ta đang</i>“Em đến tháng nên cơ thể không thoải mái, trong nhà lộn xộn làm em càng nhìn càng khó chịu. Anh giúp em dọn dẹp lại một chút được không?”

Tôi nổi hết da gà.

Không biết vì sao, tôi cảm thấy ánh mắt anh ta có chút kì quái.

Lúc anh ta thấy trong nhà tôi vừa bẩn vừa lộn xộn, suýt chút nữa đã bỏ đi.

Tôi vui lắm, trong nhật ký có nói anh ta mắc bệnh sạch sẽ.<i>Hóa ra anh ta đang chơi game liên minh với con gái!Cố Dã giả vờ lâu như vậy, cuối c*̀ng đã lười không muốn tiếp tục nữa rồi?</i>Cơ thể của Cố Dã cứng đờ.

Giọng nói dễ nghe của anh ta vang lên bên tai tôi.

Tim tôi nhói lên một cái.

<i>Một lúc sau, anh ta ôm tôi đặt lên giường.</i>Một lúc sau, anh ta ôm tôi đặt lên giường.

Không đợi tôi nói thêm gì, anh ta đột nhiên vươn tay ra kéo tôi vào lòng.

Cố Dã giả vờ lâu như vậy, cuối c*̀ng đã lười không muốn tiếp tục nữa rồi?

“Ừm, em nghỉ ngơi đi, để anh dọn dẹp cho.”

Sợ anh ta phát hiện, quay xong là tôi lập tức quay lại giường, rồi lại không để ý ngủ quên mất.

Tôi tức giận, cố ý nói to: “Anh yêu à, sao anh lại để người khác gọi anh là anh trai, đó là c*̉a riêng em!”

Tôi lập tức đến xem. Anh ta còn rót cho tôi một cốc nước ấm.

<i>Mặt tôi thoáng chốc đỏ bừng.</i>Lúc anh ta đang dọn, tôi lén xuống giường, dùng điện thoại quay lại cảnh anh ta đang dọn dẹp vệ sinh.

“Chồng mới là c*̉a riêng em.”

<i>Tôi ngây ngẩn cả người.</i>Sợ anh ta phát hiện, quay xong là tôi lập tức quay lại giường, rồi lại không để ý ngủ quên mất.

Tôi lập tức đến xem.

<i>“Ngày mai anh qua nhà tôi.”</i>Đợi đến lúc tôi tỉnh dậy, cả căn phòng đã gọn gàng sạch sẽ như mới, còn sạch hơn tôi dọn dẹp rất nhiều.

Trong game bỗng chốc yên tĩnh.

Tôi kinh ngạc đi ra ngoài thì thấy Cố Dã ngồi trên sô pha đang xem cái gì đó, sau khi nhìn thấy tôi thì vội giấu đi.

, cô gái chơi vị trí hỗ trợ õng ẹo nói: “Anh Dã vương mau đến cứu người ta đi~”

Không những không bình tĩnh trở lại mà còn càng xem càng giận.Tôi lập tức đến xem.

<i>Cố Dã ngước mắt nhìn tôi.</i>Hóa ra anh ta đang chơi game liên minh với con gái!

Sau khi về đến nhà, tôi cầm lấy cuốn nhật ký c*̉a mình, xem đi xem lại nhiều lần.

Một lúc sau, anh ta ôm tôi đặt lên giường.

Anh ta đang Đợi đến lúc tôi tỉnh dậy, cả căn phòng đã gọn gàng sạch sẽ như mới, còn sạch hơn tôi dọn dẹp rất nhiều.<i>Tim tôi nhói lên một cái.đi rừngĐợi đến lúc tôi tỉnh dậy, cả căn phòng đã gọn gàng sạch sẽ như mới, còn sạch hơn tôi dọn dẹp rất nhiều.</i>Cố Dã giả vờ lâu như vậy, cuối c*̀ng đã lười không muốn tiếp tục nữa rồi?, cô gái chơi vị trí hỗ trợ õng ẹo nói: “Anh Dã vương mau đến cứu người ta đi~”

“Chà chà chà, anh Dã uy vũ, anh chiều chị dâu quá!”

<i>Sau khi về đến nhà, tôi cầm lấy cuốn nhật ký c*̉a mình, xem đi xem lại nhiều lần.Sau khi về đến nhà, tôi cầm lấy cuốn nhật ký c*̉a mình, xem đi xem lại nhiều lần.</i>Tôi nổi hết da gà.

Hóa ra anh ta đang chơi game liên minh với con gái!

Chương 14

<i>Tôi nổi hết da gà.</i>Nhớ đến trong nhật ký nói anh ta thường chơi game với con gái, lại còn chê tôi chơi gà, không cho tôi chơi c*̀ng.

Hóa ra anh ta đang chơi game liên minh với con gái!Tôi tức giận, cố ý nói to: “Anh yêu à, sao anh lại để người khác gọi anh là anh trai, đó là c*̉a riêng em!”

Phần 07: Chương 13 + 14Trong game bỗng chốc yên tĩnh.

Cố Dã ngước mắt nhìn tôi.

Tôi vui lắm, trong nhật ký có nói anh ta mắc bệnh sạch sẽ.

<i>Cố Dã, sao anh ta có thể nói lời thả thính như vậy.</i>Không biết vì sao, tôi cảm thấy ánh mắt anh ta có chút kì quái.

Hóa ra anh ta đang chơi game liên minh với con gái!

Tôi cố ý giả vờ yếu đuối, nhào vào lòng anh ta không để anh ta đi.

<i>Cố Dã, sao anh ta có thể nói lời thả thính như vậy.</i>Anh ta nói một câu không rõ giọng điệu: “Anh trai không phải c*̉a riêng em.”

Cố Dã, sao anh ta có thể nói lời thả thính như vậy.

<i>Lúc anh ta thấy trong nhà tôi vừa bẩn vừa lộn xộn, suýt chút nữa đã bỏ đi.</i>Tim tôi nhói lên một cái.

Một lúc sau, anh ta ôm tôi đặt lên giường.

<i>Tôi không nhịn được nhắn tin cho Cố Dã.</i>“Chà chà chà, anh Dã uy vũ, anh chiều chị dâu quá!”Cố Dã giả vờ lâu như vậy, cuối c*̀ng đã lười không muốn tiếp tục nữa rồi?

<i>Không đợi tôi nói thêm gì, anh ta đột nhiên vươn tay ra kéo tôi vào lòng.</i>Không đợi tôi nói thêm gì, anh ta đột nhiên vươn tay ra kéo tôi vào lòng.

<i>Cố Dã ăn mặc thoải mái bảnh bao đẹp trai có mặt ở nhà tôi.</i>Giọng nói dễ nghe của anh ta vang lên bên tai tôi.

Chương 14

Vừa rồi tôi đã làm cái gì thế!

Nhớ đến trong nhật ký nói anh ta thường chơi game với con gái, lại còn chê tôi chơi gà, không cho tôi chơi c*̀ng.

“Chồng mới là c*̉a riêng em.”

Sợ anh ta phát hiện, quay xong là tôi lập tức quay lại giường, rồi lại không để ý ngủ quên mất.

đi rừng

Tôi ngây ngẩn cả người.

Cố Dã, sao anh ta có thể nói lời thả thính như vậy.

Tôi tức giận, cố ý nói to: “Anh yêu à, sao anh lại để người khác gọi anh là anh trai, đó là c*̉a riêng em!”

“Em đến tháng nên cơ thể không thoải mái, trong nhà lộn xộn làm em càng nhìn càng khó chịu. Anh giúp em dọn dẹp lại một chút được không?”<i>Lúc anh ta đang dọn, tôi lén xuống giường, dùng điện thoại quay lại cảnh anh ta đang dọn dẹp vệ sinh.</i>“Chà chà chà, anh Dã uy vũ, anh chiều chị dâu quá!”

Đó là em gái ruột c*̉a Cố Dã?

<i>Giọng nói dễ nghe của anh ta vang lên bên tai tôi.</i>“Thật không ngờ chỉ chơi game thôi mà tự dưng cũng bị bắt ăn cơm chó.”

<i>Tôi cố ý giả vờ yếu đuối, nhào vào lòng anh ta không để anh ta đi.</i><i>Anh ta còn rót cho tôi một cốc nước ấm.</i>Giọng nói õng ẹo kia c*̃ng vang lên: “Chị dâu! Chị đừng hiểu lầm, em là em gái c*̉a Cố Dã, em gái ruột! Chị dâu, hôm nào chúng ta c*̀ng nhau đi dạo uống trà sữa được không?”

Đó là em gái ruột c*̉a Cố Dã?Mặt tôi thoáng chốc đỏ bừng.

Không những không bình tĩnh trở lại mà còn càng xem càng giận.

Chương 14Đó là em gái ruột c*̉a Cố Dã?

Sợ anh ta phát hiện, quay xong là tôi lập tức quay lại giường, rồi lại không để ý ngủ quên mất.Vừa rồi tôi đã làm cái gì thế!

Hết phần 07!
 
Tôi Nhận Nhầm Bạn Trai
Chương 8


Phần 08: Chương 15 + 16

Tôi vội lau mắt: “Ai khóc chứ. Tâm trạng tôi không tốt, bây giờ anh đến đây!”

<i>Hết phần 08!</i><i>Edit: Chây</i>

“Ai khóc chứ. Tâm trạng tôi không tốt, bây giờ anh đến đây!”

Beta: Sherlyn

<i>Hình như Cố Dã cảm giác được giọng tôi khác lạ, anh ta hoàn toàn tỉnh táo.</i>Tôi cực kỳ xoắn xuýt.<i>Beta: SherlynBeta: Sherlyn</i>

Anh ta vẫn chưa tỉnh ngủ, giọng nói trầm khàn gợi cảm khác với vẻ đẹp trai quyến rũ ngày thường của anh ta, nhưng tôi lại không có tâm trạng thưởng thức.



Cố Dã không có nhẫn nại như thế, mới diễn một tháng đã không diễn nổi nữa rồi?

<i>Rõ ràng tôi chịu đựng rất giỏi nhưng nghe thấy câu nói trước khi anh ta tắt máy kia lại không kìm được nước mắt, tuôn trào như mưa.</i><i>Lúc Cố Dã muốn nắm tay tôi, bị tôi hất mạnh ra.</i><i>Lại là em gái anh?</i><i>Chương 15</i>Tôi cực kỳ xoắn xuýt.Chương 15

Nếu đã hẹn hò với tôi, sao còn muốn chân đạp hai thuyền nữa chứ!

“Để tôi nhìn phòng của anh một chút.”

Hôm nay, khi chúng tôi đi shopping.

<i>Tôi thoáng nhìn qua gương, đôi mắt vẫn rất đỏ.</i>Chờ đến lúc Cố Dã rời đi tôi mới bình thường trở lại, sau đó phát hiện quyển nhật ký nằm dưới sô pha?

Tôi hỏi thẳng anh ta: “Cô gái kia là ai!”

Hôm sau, lúc đi học, tôi liên tiếp nhìn về phía anh ta.<i>Vừa nghĩ đến bây giờ anh ta đang anh anh em em với cô gái khác, trong lòng tôi cực kỳ không thoải mái.</i>Nhưng tôi nhớ nó vẫn luôn ở trong phòng tôi mà?

Trong lòng tôi nghẹn khuất, lúc xem phim cũng không thèm để ý nội dung cốt truyện gì đó.

Nỗi uất ức cùng cực nhấn chìm tim tôi.

Trong lòng tôi nghẹn khuất, lúc xem phim cũng không thèm để ý nội dung cốt truyện gì đó.

<i>Hình như Cố Dã cảm giác được giọng tôi khác lạ, anh ta hoàn toàn tỉnh táo.</i>Hơn nữa, hình như đây là vị trí Cố Dã ngồi khi nãy?

Phần 08: Chương 15 + 16

<i>Anh ta vẫn chưa tỉnh ngủ, giọng nói trầm khàn gợi cảm khác với vẻ đẹp trai quyến rũ ngày thường của anh ta, nhưng tôi lại không có tâm trạng thưởng thức.</i>Tôi hỏi thẳng anh ta: “Cô gái kia là ai!”<i>Chương 15</i>Vậy trước đó, lúc anh ta dọn dẹp phòng anh ta có phát hiện ra không?

<i>Nỗi uất ức cùng cực nhấn chìm tim tôi.</i>Tôi cực kỳ xoắn xuýt.

Thậm chí cảm giác thấy hơi uất ức.

Sau khi về đến nhà, tôi càng nghĩ càng giận.

<i>Thậm chí tôi bắt đầu nghi ngờ cô gái ngày đó trong game õng ẹo gọi anh ta là anh Dã vương có phải là em gái ruột của anh ta hay không!</i>Tôi vừa dùng sức lau nước mắt vừa mắng vào điện thoại: “Cố Dã, tôi tin cái quỷ ấy! Sao anh sẽ đau lòng vì tôi chứ, rõ ràng là anh vẫn luôn gạt tôi.”Hôm sau, lúc đi học, tôi liên tiếp nhìn về phía anh ta.

Tôi không muốn để cho anh ta nhìn thấy dáng vẻ tôi mất mặt như thế.

Anh ta cho rằng tôi sẽ quấn quýt lấy anh ta không buông ư?Bảo sao anh ta nói tối nay anh ta không rảnh, có việc bận.Tôi muốn nói lại thôi, muốn hỏi gì đó nhưng biểu hiện của Cố Dã rất bình thường, dáng vẻ hoàn toàn không giống như là đã xem qua nhật ký.

Chương 16Cố Dã thật quá đáng.Tôi đang nghĩ liệu có nên tìm một cơ hội thăm dò anh ta một chút hay không.

Lúc tôi đi WC xong bước ra ngoài thì nhìn thấy Cố Dã đang chờ tôi lại nói chuyện cười đùa với một em gái xinh đẹp.

Sau khi về đến nhà, tôi càng nghĩ càng giận.

“Được, anh đến ngay. Em đừng khóc, anh sẽ đau lòng.”<i>“Khả Khả, tâm trạng của em không tốt?”</i>Beta: SherlynHôm nay, khi chúng tôi đi shopping.

“Được, anh đến ngay. Em đừng khóc, anh sẽ đau lòng.”

<i>Bảo sao anh ta nói tối nay anh ta không rảnh, có việc bận.</i>Lúc tôi đi WC xong bước ra ngoài thì nhìn thấy Cố Dã đang chờ tôi lại nói chuyện cười đùa với một em gái xinh đẹp.

“Khả Khả, mắt em rất đỏ, em khóc?”

<i>Anh ta còn cưng chiều phất tay một cái để người nọ rời đi trước!Nào có chuyện trùng hợp như thế!</i>“Ừ, tối gặp lại. Đi nhanh đi, bạn gái của anh sắp ra ngoài rồi?”

Nào có chuyện trùng hợp như thế!

<i>Vậy trước đó, lúc anh ta dọn dẹp phòng anh ta có phát hiện ra không?“Ai khóc chứ. Tâm trạng tôi không tốt, bây giờ anh đến đây!”</i><i>Chờ đến lúc Cố Dã rời đi tôi mới bình thường trở lại, sau đó phát hiện quyển nhật ký nằm dưới sô pha?</i>Anh ta còn cưng chiều phất tay một cái để người nọ rời đi trước!

Trong phòng chỉ có một mình anh ta.

Hơn nữa, hình như đây là vị trí Cố Dã ngồi khi nãy?Anh ta nói xong, chuyển camera một chút, quay phòng của anh ta cho tôi xem.Tôi như bị sét đánh.

Chương 16

Cố Dã sợ tôi nhìn thấy cô gái kia đến như vậy?

Tôi vội lau mắt:

<i>Hoá ra là buổi tối vội đi hẹn hò với cô gái kia!</i><i>Chương 16</i>Muốn giấu kỹ như thế nào đây!

Bảo sao anh ta nói tối nay anh ta không rảnh, có việc bận.

Anh ta còn cưng chiều phất tay một cái để người nọ rời đi trước!

Hôm nay, khi chúng tôi đi shopping.

Uống trà sữa cũng không uống ra được vị ngọt mà ra vị đắng.<i>“Ừ, tối gặp lại. Đi nhanh đi, bạn gái của anh sắp ra ngoài rồi?”Anh ta định lộ bộ mặt thật, muốn dứt khoát ngả bài chia tay với tôi?</i>Hoá ra là buổi tối vội đi hẹn hò với cô gái kia!

Vậy trước đó, lúc anh ta dọn dẹp phòng anh ta có phát hiện ra không?

Chà chà!

<i>Hôm nay, khi chúng tôi đi shopping.</i>Tôi hỏi thẳng anh ta: “Cô gái kia là ai!”

Nếu đã hẹn hò với tôi, sao còn muốn chân đạp hai thuyền nữa chứ!

Chờ đến lúc Cố Dã rời đi tôi mới bình thường trở lại, sau đó phát hiện quyển nhật ký nằm dưới sô pha?

<i>“Sao thế?”</i>Hình như Cố Dã giật mình vì tôi đột nhiên xuất hiện, ánh mắt hơi né tránh: “Em gái của anh, cũng là người cùng chơi game hôm trước.”

Cố Dã sợ tôi nhìn thấy cô gái kia đến như vậy?

Phần 08: Chương 15 + 16<i>Tôi càng nghĩ càng thấy mình ngốc, lúc chạng vạng sao lại để anh ta rời đi, để cho anh ta chân đạp hai thuyền đi hẹn hò với em gái khác như vậy chứ.</i>Chà chà!

Nỗi uất ức cùng cực nhấn chìm tim tôi.

Lại là em gái anh?

Anh ta nói xong, chuyển camera một chút, quay phòng của anh ta cho tôi xem.

Vậy trước đó, lúc anh ta dọn dẹp phòng anh ta có phát hiện ra không?

Tôi giận đến nửa đêm, hoàn toàn không ngủ được.Nào có chuyện trùng hợp như thế!

“Khả Khả, tâm trạng của em không tốt?”

Suy nghĩ một chút, tôi gọi video cho Cố Dã.<i>Chương 16</i>Thậm chí tôi bắt đầu nghi ngờ cô gái ngày đó trong game õng ẹo gọi anh ta là anh Dã vương có phải là em gái ruột của anh ta hay không!

Hoá ra là buổi tối vội đi hẹn hò với cô gái kia!

Muốn giấu kỹ như thế nào đây!<i>Sống mũi tôi cay cay, hốc mắt nóng lên.</i>Trong lòng tôi nghẹn khuất, lúc xem phim cũng không thèm để ý nội dung cốt truyện gì đó.

“Được, anh đến ngay. Em đừng khóc, anh sẽ đau lòng.”

<i>“Sao thế?”</i>Uống trà sữa cũng không uống ra được vị ngọt mà ra vị đắng.

“Khả Khả, mắt em rất đỏ, em khóc?”

<i>“Để tôi nhìn phòng của anh một chút.”</i>Tôi càng nghĩ càng thấy mình ngốc, lúc chạng vạng sao lại để anh ta rời đi, để cho anh ta chân đạp hai thuyền đi hẹn hò với em gái khác như vậy chứ.Lúc Cố Dã muốn nắm tay tôi, bị tôi hất mạnh ra.

Hình như Cố Dã giật mình vì tôi đột nhiên xuất hiện, ánh mắt hơi né tránh: “Em gái của anh, cũng là người cùng chơi game hôm trước.”

Tôi vừa dùng sức lau nước mắt vừa mắng vào điện thoại: “Cố Dã, tôi tin cái quỷ ấy! Sao anh sẽ đau lòng vì tôi chứ, rõ ràng là anh vẫn luôn gạt tôi.”

<i>–</i>Chương 16

Suy nghĩ một chút, tôi gọi video cho Cố Dã.Sau khi về đến nhà, tôi càng nghĩ càng giận.

Cố Dã mơ màng nghe máy.

Anh ta vẫn chưa tỉnh ngủ, giọng nói trầm khàn gợi cảm khác với vẻ đẹp trai quyến rũ ngày thường của anh ta, nhưng tôi lại không có tâm trạng thưởng thức.

Hôm nay, khi chúng tôi đi shopping.<i>Cố Dã mơ màng nghe máy.</i>Cố Dã không có nhẫn nại như thế, mới diễn một tháng đã không diễn nổi nữa rồi?

Bảo sao anh ta nói tối nay anh ta không rảnh, có việc bận.

Tôi đang nghĩ liệu có nên tìm một cơ hội thăm dò anh ta một chút hay không.

Nào có chuyện trùng hợp như thế!Anh ta định lộ bộ mặt thật, muốn dứt khoát ngả bài chia tay với tôi?

Thậm chí tôi bắt đầu nghi ngờ cô gái ngày đó trong game õng ẹo gọi anh ta là anh Dã vương có phải là em gái ruột của anh ta hay không!

<i>Chà chà!</i>Nhưng ngày nào chưa chia tay thì ngày đó tôi vẫn là bạn gái của anh ta.

Vừa nghĩ đến bây giờ anh ta đang anh anh em em với cô gái khác, trong lòng tôi cực kỳ không thoải mái.

Trong phòng chỉ có một mình anh ta.

<i>Edit: Chây</i>Tôi càng nghĩ càng thấy mình ngốc, lúc chạng vạng sao lại để anh ta rời đi, để cho anh ta chân đạp hai thuyền đi hẹn hò với em gái khác như vậy chứ.

Nhưng tôi vẫn còn khó chịu, dựa vào cái gì mà tôi mất ngủ đến tận hai giờ sáng còn kẻ đầu sỏ là anh ta lại ngủ ngon như vậy.

<i>Cố Dã mơ màng nghe máy.</i>Vừa nghĩ đến bây giờ anh ta đang anh anh em em với cô gái khác, trong lòng tôi cực kỳ không thoải mái.

Thậm chí cảm giác thấy hơi uất ức.

Tôi cực kỳ xoắn xuýt.

Cố Dã thật quá đáng.

Phòng Cố Dã thiết kế theo gam màu lạnh, dùng trắng đen làm màu chủ đạo, rất đẹp.

Nếu đã hẹn hò với tôi, sao còn muốn chân đạp hai thuyền nữa chứ!

Hoá ra là buổi tối vội đi hẹn hò với cô gái kia!

<i>Hình như Cố Dã giật mình vì tôi đột nhiên xuất hiện, ánh mắt hơi né tránh: “Em gái của anh, cũng là người cùng chơi game hôm trước.”</i>Anh ta cho rằng tôi sẽ quấn quýt lấy anh ta không buông ư?

Nếu đã hẹn hò với tôi, sao còn muốn chân đạp hai thuyền nữa chứ!Tôi giận đến nửa đêm, hoàn toàn không ngủ được.

Hôm sau, lúc đi học, tôi liên tiếp nhìn về phía anh ta.

Tôi đang nghĩ liệu có nên tìm một cơ hội thăm dò anh ta một chút hay không.Suy nghĩ một chút, tôi gọi video cho Cố Dã.

<i>Chương 15</i>Cố Dã mơ màng nghe máy.

Vừa nghĩ đến bây giờ anh ta đang anh anh em em với cô gái khác, trong lòng tôi cực kỳ không thoải mái.

Nhưng tôi nhớ nó vẫn luôn ở trong phòng tôi mà?

Anh ta còn cưng chiều phất tay một cái để người nọ rời đi trước!

<i>Chưa được mười phút Cố Dã đã gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi đi xuống.</i>Anh ta bật đèn, híp mắt, đuôi mắt hẹp dài: <i>Anh ta còn cưng chiều phất tay một cái để người nọ rời đi trước!</i>Tôi muốn nói lại thôi, muốn hỏi gì đó nhưng biểu hiện của Cố Dã rất bình thường, dáng vẻ hoàn toàn không giống như là đã xem qua nhật ký.<i>“Để tôi nhìn phòng của anh một chút.”“Sao thế?”</i>

“Được, anh đến ngay. Em đừng khóc, anh sẽ đau lòng.”

Anh ta vẫn chưa tỉnh ngủ, giọng nói trầm khàn gợi cảm khác với vẻ đẹp trai quyến rũ ngày thường của anh ta, nhưng tôi lại không có tâm trạng thưởng thức.

Cố Dã thật quá đáng.

Anh ta bật đèn, híp mắt, đuôi mắt hẹp dài:<i>“Để tôi nhìn phòng của anh một chút.”</i>

<i>Do dự một lát, tôi cầm lấy chìa khoá cùng điện thoại, đi xuống lầu.</i>Anh ta nói xong, chuyển camera một chút, quay phòng của anh ta cho tôi xem.Hình như Cố Dã cảm giác được giọng tôi khác lạ, anh ta hoàn toàn tỉnh táo.

Nào có chuyện trùng hợp như thế!

Chưa được mười phút Cố Dã đã gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi đi xuống.

Tôi giận đến nửa đêm, hoàn toàn không ngủ được.

Tôi muốn nói lại thôi, muốn hỏi gì đó nhưng biểu hiện của Cố Dã rất bình thường, dáng vẻ hoàn toàn không giống như là đã xem qua nhật ký.<i>Cố Dã không có nhẫn nại như thế, mới diễn một tháng đã không diễn nổi nữa rồi?“Khả Khả, tâm trạng của em không tốt?”</i>

Tôi đang nghĩ liệu có nên tìm một cơ hội thăm dò anh ta một chút hay không.Anh ta nói xong, chuyển camera một chút, quay phòng của anh ta cho tôi xem.

Beta: Sherlyn

Phòng Cố Dã thiết kế theo gam màu lạnh, dùng trắng đen làm màu chủ đạo, rất đẹp.

<i>Phần 08: Chương 15 + 16</i>Trong phòng chỉ có một mình anh ta.

Chương 15

Cố Dã không có nhẫn nại như thế, mới diễn một tháng đã không diễn nổi nữa rồi?

<i>Sau khi về đến nhà, tôi càng nghĩ càng giận.</i>Uống trà sữa cũng không uống ra được vị ngọt mà ra vị đắng.Nhưng tôi vẫn còn khó chịu, dựa vào cái gì mà tôi mất ngủ đến tận hai giờ sáng còn kẻ đầu sỏ là anh ta lại ngủ ngon như vậy.

Anh ta nói xong, chuyển camera một chút, quay phòng của anh ta cho tôi xem.

Nhưng ngày nào chưa chia tay thì ngày đó tôi vẫn là bạn gái của anh ta.Sống mũi tôi cay cay, hốc mắt nóng lên.

“Khả Khả, mắt em rất đỏ, em khóc?”

Nỗi uất ức cùng cực nhấn chìm tim tôi.

“Để tôi nhìn phòng của anh một chút.”

Do dự một lát, tôi cầm lấy chìa khoá cùng điện thoại, đi xuống lầu.

<i>Chờ đến lúc Cố Dã rời đi tôi mới bình thường trở lại, sau đó phát hiện quyển nhật ký nằm dưới sô pha?</i><i>Trong phòng chỉ có một mình anh ta.“Khả Khả, mắt em rất đỏ, em khóc?”</i>

Sau khi về đến nhà, tôi càng nghĩ càng giận.<i>Anh ta cho rằng tôi sẽ quấn quýt lấy anh ta không buông ư?</i>Tôi vội lau mắt: <i>Tôi giận đến nửa đêm, hoàn toàn không ngủ được.<i>Trong phòng chỉ có một mình anh ta.</i>“Ai khóc chứ. Tâm trạng tôi không tốt, bây giờ anh đến đây!”</i>

Nhưng ngày nào chưa chia tay thì ngày đó tôi vẫn là bạn gái của anh ta.

<i>Thậm chí cảm giác thấy hơi uất ức.“Được, anh đến ngay. Em đừng khóc, anh sẽ đau lòng.”</i>

Rõ ràng tôi chịu đựng rất giỏi nhưng nghe thấy câu nói trước khi anh ta tắt máy kia lại không kìm được nước mắt, tuôn trào như mưa.

“Ai khóc chứ. Tâm trạng tôi không tốt, bây giờ anh đến đây!”

Hôm sau, lúc đi học, tôi liên tiếp nhìn về phía anh ta.Tôi vừa dùng sức lau nước mắt vừa mắng vào điện thoại: “Cố Dã, tôi tin cái quỷ ấy! Sao anh sẽ đau lòng vì tôi chứ, rõ ràng là anh vẫn luôn gạt tôi.”

Uống trà sữa cũng không uống ra được vị ngọt mà ra vị đắng.

Chưa được mười phút Cố Dã đã gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi đi xuống.

“Ai khóc chứ. Tâm trạng tôi không tốt, bây giờ anh đến đây!”Chưa được mười phút Cố Dã đã gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi đi xuống.

Anh ta định lộ bộ mặt thật, muốn dứt khoát ngả bài chia tay với tôi?

Sống mũi tôi cay cay, hốc mắt nóng lên.

<i>Trong lòng tôi nghẹn khuất, lúc xem phim cũng không thèm để ý nội dung cốt truyện gì đó.</i><i>Lúc tôi đi WC xong bước ra ngoài thì nhìn thấy Cố Dã đang chờ tôi lại nói chuyện cười đùa với một em gái xinh đẹp.</i>Tôi thoáng nhìn qua gương, đôi mắt vẫn rất đỏ.

Tôi không muốn để cho anh ta nhìn thấy dáng vẻ tôi mất mặt như thế.

Do dự một lát, tôi cầm lấy chìa khoá cùng điện thoại, đi xuống lầu.

Hết phần 08!
 
Tôi Nhận Nhầm Bạn Trai
Chương 9


Phần 09: Chương 17 + 18

Còn có tiếng gió thổi vù vù vào mặt.

Cố Dã đâu rồi?

<i>Tôi nghĩ đến trước đó nhất định là anh ta đã nắm tay cô gái khác, nói không chừng còn ôm đến thân mật. </i>Nhưng tôi cảm thấy rất mệt.<i>Edit: Chây</i>

Tôi vẫn chưa “làm” đủ, cứ như vậy buông tha cho anh ta thì hời cho anh ta quá.

<i>Dưới ánh đèn đường, Cố Dã yên lặng quan sát biểu cảm của tôi.Chương 17</i><i>Beta: Sherlyn</i>

Anh ta đột nhiên cưng chiều mở miệng: “Được. Anh đi với em.”



Chương 18

Trong lúc nhất thời tôi tức giận đến nói không biết lựa lời.

<i>Tôi sợ đến mức nhảy dựng lên muốn che đầu chạy.</i>Tôi cho là anh ta sẽ từ chối, tôi còn chuẩn bị sẵn là sẽ mạnh bạo kéo anh ta đi.Tôi không dám bước tiếp dù chỉ một bước, cứ thế ngồi xổm trên mặt đất tận lực thu nhỏ mình lại.Vậy mà Cố Dã nỡ lòng bỏ tôi lại.Tôi phát hiện mắng anh ta khiến tôi có thêm can đảm.Chương 17

“Cố Dã, tôi không ngờ nhân phẩm của anh lại kém như vậy, đã hẹn hò với tôi rồi còn muốn lăng nhăng với người khác! Tôi thật sự nghĩ không ra rốt cuộc tại sao tôi lại thích anh!”

Không có ai!

<i>Tôi không để ý gì nữa, đột ngột xông đến rồi nhảy vào trong lồng ngực của anh ta.Trước đó tôi có nghiên cứu địa hình rồi nên cũng khá quen chỗ này, vậy nên tôi đi rất nhanh.</i><i>Tôi cho là anh ta sẽ từ chối, tôi còn chuẩn bị sẵn là sẽ mạnh bạo kéo anh ta đi.</i>Cố Dã vừa thấy tôi đã lo lắng hỏi: “Sao đột nhiên lại khóc? Buổi chiều cũng đã thấy tâm trạng của em không tốt lắm, có phải xảy ra chuyện gì không?”

“Anh không phải người thì là gì? Quỷ à?”

<i>Cố Dã bất đắc dĩ hỏi tôi: “Sao anh lại là tên đàn ông cặn bã rồi?”</i><i>Phần 09: Chương 17 + 18</i>Tôi cắn chặt môi mới không thất lễ đẩy mạnh anh ta ra.

Nhưng tôi cảm thấy rất mệt.

Tôi không để ý gì nữa, đột ngột xông đến rồi nhảy vào trong lồng ngực của anh ta.

Tôi không dấu vết tránh tay anh ta chạm vào bả vai tôi, chỉ về phía công viên ở đối diện khu chung cư của tôi: “Tôi mất ngủ, muốn dạo công viên, anh đi theo tôi.”

“Cố Dã, tôi không ngờ nhân phẩm của anh lại kém như vậy, đã hẹn hò với tôi rồi còn muốn lăng nhăng với người khác! Tôi thật sự nghĩ không ra rốt cuộc tại sao tôi lại thích anh!”

<i>Nghĩ đi nghĩ lại, sau khi hoàn hồn tôi mới bỗng dưng phát hiện xung quanh quá mức yên tĩnh.</i>Dưới ánh đèn đường, Cố Dã yên lặng quan sát biểu cảm của tôi.

“Anh không phải người thì là gì? Quỷ à?”

Tôi sợ đến mức nhảy dựng lên muốn che đầu chạy.

Tôi cắn chặt môi mới không thất lễ đẩy mạnh anh ta ra.

Mặt tôi vẫn luôn không có cảm xúc, anh ta đừng hòng nghĩ là có thể nhìn ra gì đó.Mặt tôi vẫn luôn không có cảm xúc, anh ta đừng hòng nghĩ là có thể nhìn ra gì đó.

Công viên rất lớn, cây cối rậm rạp, bên trong còn có hồ ngắm cảnh.

<i>Tôi vẫn đang nghĩ thầm, nếu bắt được Cố Dã chân đạp hai thuyền, có phải nên trực tiếp chia tay luôn hay không.Vậy mà Cố Dã nỡ lòng bỏ tôi lại.</i>Tôi cho là anh ta sẽ từ chối, tôi còn chuẩn bị sẵn là sẽ mạnh bạo kéo anh ta đi.

Tôi đang định tiếp tục mắng thì một giọng nói từ xa truyền đến.

Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng l*n đ*nh đầu.

<i>–</i>Anh ta đột nhiên cưng chiều mở miệng: “Được. Anh đi với em.”

Phần 09: Chương 17 + 18

<i>Cố Dã đưa tay ra nắm lấy tay tôi.</i>Cố Dã đưa tay ra nắm lấy tay tôi.

Nghĩ đến công viên này to như vậy mà lúc này đây chỉ có mỗi mình tôi, trong nháy mắt tôi sợ đến da đầu tê dại, cả người cứng ngắc.

Tôi vẫn đang nghĩ thầm, nếu bắt được Cố Dã chân đạp hai thuyền, có phải nên trực tiếp chia tay luôn hay không.

Chương 17

<i>Nghĩ đi nghĩ lại, sau khi hoàn hồn tôi mới bỗng dưng phát hiện xung quanh quá mức yên tĩnh.</i>Tôi nghĩ đến trước đó nhất định là anh ta đã nắm tay cô gái khác, nói không chừng còn ôm đến thân mật.

Phần 09: Chương 17 + 18

<i>Vừa nghe anh ta hỏi vậy, lửa giận của tôi không đè xu0"ng được nữa, tôi nhảy xuống mắng: “Anh còn mặt mũi hỏi nữa à? Có phải tối nay anh đi hẹn hò với cô gái hôm nay gặp ở cửa hàng không? Anh còn định gạt tôi?”Cố Dã đưa tay ra nắm lấy tay tôi.</i>Tôi lập tức vô ý thức né tránh, không cho anh ta chạm vào.

Trước đó tôi có nghiên cứu địa hình rồi nên cũng khá quen chỗ này, vậy nên tôi đi rất nhanh.

<i>Trước đó tôi có nghiên cứu địa hình rồi nên cũng khá quen chỗ này, vậy nên tôi đi rất nhanh.</i>Tôi bước về phía trước trước một bước, dẫn theo anh ta đi vào bên trong.

Tôi sợ đến mức nhảy dựng lên muốn che đầu chạy.

Nghĩ đi nghĩ lại, sau khi hoàn hồn tôi mới bỗng dưng phát hiện xung quanh quá mức yên tĩnh.

<i>Chương 18</i><i>Cố Dã bất đắc dĩ hỏi tôi: “Sao anh lại là tên đàn ông cặn bã rồi?”</i>Công viên rất lớn, cây cối rậm rạp, bên trong còn có hồ ngắm cảnh.

Tôi nghĩ đến trước đó nhất định là anh ta đã nắm tay cô gái khác, nói không chừng còn ôm đến thân mật.

Cố Dã bất đắc dĩ hỏi tôi: “Sao anh lại là tên đàn ông cặn bã rồi?”

<i>Cố Dã vừa thấy tôi đã lo lắng hỏi: “Sao đột nhiên lại khóc? Buổi chiều cũng đã thấy tâm trạng của em không tốt lắm, có phải xảy ra chuyện gì không?”</i>Anh ta đột nhiên cưng chiều mở miệng: “Được. Anh đi với em.”Dạo hết một vòng hồ có thể gần cả tiếng.

“Cố Dã, nhanh lên nhanh lên, có quỷ, anh chạy mau!”

Tôi theo bản năng muốn nhảy xuống nhưng chợt nhận ra Cố Dã vậy mà lại muốn vứt tôi lại rồi chạy.Trước đó tôi có nghiên cứu địa hình rồi nên cũng khá quen chỗ này, vậy nên tôi đi rất nhanh.

Vậy mà Cố Dã nỡ lòng bỏ tôi lại.

Nghĩ đi nghĩ lại, sau khi hoàn hồn tôi mới bỗng dưng phát hiện xung quanh quá mức yên tĩnh.

Tôi không dấu vết tránh tay anh ta chạm vào bả vai tôi, chỉ về phía công viên ở đối diện khu chung cư của tôi: “Tôi mất ngủ, muốn dạo công viên, anh đi theo tôi.”Tôi vẫn đang nghĩ thầm, nếu bắt được Cố Dã chân đạp hai thuyền, có phải nên trực tiếp chia tay luôn hay không.

Tôi không dám bước tiếp dù chỉ một bước, cứ thế ngồi xổm trên mặt đất tận lực thu nhỏ mình lại.

<i>Ngoại trừ những ngọn đèn dọc theo bên đường, những chỗ khác đều một màu đen kịt.Còn có tiếng gió thổi vù vù vào mặt.</i>Nhưng tôi cảm thấy rất mệt.

<i>Tôi theo bản năng muốn nhảy xuống nhưng chợt nhận ra Cố Dã vậy mà lại muốn vứt tôi lại rồi chạy.</i>Tôi vẫn chưa “làm” đủ, cứ như vậy buông tha cho anh ta thì hời cho anh ta quá.

“Cố Dã, anh là đồ vô lại, tên đàn ông cặn bã, anh đúng là không phải người!”

Trong lúc nhất thời tôi tức giận đến nói không biết lựa lời.

Trước khi chia tay, nhất định phải tặng anh ta một bài học xương máu khiến cho anh ta cả đời khó mà quên được!

Tôi không để ý gì nữa, đột ngột xông đến rồi nhảy vào trong lồng ngực của anh ta.

<i>Tôi ngay lập tức quấn chặt lấy anh ta như bạch tuộc: “Anh, anh đừng hòng bỏ tôi lại. Muốn chết tôi cũng phải kéo tên đàn ông cặn bã là anh làm đệm lưng!”</i>Nghĩ đi nghĩ lại, sau khi hoàn hồn tôi mới bỗng dưng phát hiện xung quanh quá mức yên tĩnh.

Tôi bước về phía trước trước một bước, dẫn theo anh ta đi vào bên trong.

<i>Công viên rất lớn, cây cối rậm rạp, bên trong còn có hồ ngắm cảnh.</i>Ngoại trừ những ngọn đèn dọc theo bên đường, những chỗ khác đều một màu đen kịt.

Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng l*n đ*nh đầu.

Cố Dã vừa thấy tôi đã lo lắng hỏi: “Sao đột nhiên lại khóc? Buổi chiều cũng đã thấy tâm trạng của em không tốt lắm, có phải xảy ra chuyện gì không?”

<i>Ai ngờ nhìn thấy Cố Dã đi về phía tôi.</i>Còn có tiếng gió thổi vù vù vào mặt.

Edit: Chây

<i>Chương 18</i>Trước khi chia tay, nhất định phải tặng anh ta một bài học xương máu khiến cho anh ta cả đời khó mà quên được!Tôi nuốt nước bọt, vội vã nhìn về phía sau.

Ai ngờ nhìn thấy Cố Dã đi về phía tôi.

Trong lúc nhất thời tôi tức giận đến nói không biết lựa lời.Anh ta đột nhiên cưng chiều mở miệng: “Được. Anh đi với em.”<i>Hết phần 09!</i>Không có ai!

Nhưng tôi cảm thấy rất mệt.

Cố Dã đưa tay ra nắm lấy tay tôi.

Ngoại trừ những ngọn đèn dọc theo bên đường, những chỗ khác đều một màu đen kịt.“Cố Dã, anh là đồ vô lại, tên đàn ông cặn bã, anh đúng là không phải người!”Chương 18

Vừa nghe anh ta hỏi vậy, lửa giận của tôi không đè xu0"ng được nữa, tôi nhảy xuống mắng: “Anh còn mặt mũi hỏi nữa à? Có phải tối nay anh đi hẹn hò với cô gái hôm nay gặp ở cửa hàng không? Anh còn định gạt tôi?”

Cố Dã đâu rồi?

Hết phần 09!

<i>Cố Dã nhịn cười nói: “Em ôm anh thì anh chạy kiểu gì?”Đôi mắt sâu thẳm của anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, nghiêm túc hỏi tôi một vấn đề: “Khả Khả, em thật sự thích anh ư?”</i>Anh ta không đuổi theo ư?

Nghĩ đến công viên này to như vậy mà lúc này đây chỉ có mỗi mình tôi, trong nháy mắt tôi sợ đến da đầu tê dại, cả người cứng ngắc.

Tôi đang định tiếp tục mắng thì một giọng nói từ xa truyền đến.

Tôi nuốt nước bọt, vội vã nhìn về phía sau.<i>Tôi ngẩn người.</i>Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng l*n đ*nh đầu.

Vừa nghe anh ta hỏi vậy, lửa giận của tôi không đè xu0"ng được nữa, tôi nhảy xuống mắng: “Anh còn mặt mũi hỏi nữa à? Có phải tối nay anh đi hẹn hò với cô gái hôm nay gặp ở cửa hàng không? Anh còn định gạt tôi?”

Tôi theo bản năng muốn nhảy xuống nhưng chợt nhận ra Cố Dã vậy mà lại muốn vứt tôi lại rồi chạy.

“Aaaaaa! Quỷ!”Nghĩ đến công viên này to như vậy mà lúc này đây chỉ có mỗi mình tôi, trong nháy mắt tôi sợ đến da đầu tê dại, cả người cứng ngắc.Tôi không dám bước tiếp dù chỉ một bước, cứ thế ngồi xổm trên mặt đất tận lực thu nhỏ mình lại.

Chương 18

Vậy mà Cố Dã nỡ lòng bỏ tôi lại.

Anh ta không đuổi theo ư?

<i>Anh ta không đuổi theo ư?</i><i>Tôi phát hiện mắng anh ta khiến tôi có thêm can đảm.</i>Trong lúc nhất thời tôi tức giận đến nói không biết lựa lời.

Chương 17

Tôi vẫn chưa “làm” đủ, cứ như vậy buông tha cho anh ta thì hời cho anh ta quá.Tôi lập tức vô ý thức né tránh, không cho anh ta chạm vào.“Cố Dã, anh là đồ vô lại, tên đàn ông cặn bã, anh đúng là không phải người!”

Tôi không dấu vết tránh tay anh ta chạm vào bả vai tôi, chỉ về phía công viên ở đối diện khu chung cư của tôi: “Tôi mất ngủ, muốn dạo công viên, anh đi theo tôi.”

Trong lúc nhất thời tôi tức giận đến nói không biết lựa lời.Tôi phát hiện mắng anh ta khiến tôi có thêm can đảm.

Cố Dã đưa tay ra nắm lấy tay tôi.

<i>“Cố Dã, nhanh lên nhanh lên, có quỷ, anh chạy mau!”Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng l*n đ*nh đầu.</i>Tôi đang định tiếp tục mắng thì một giọng nói từ xa truyền đến.

Anh ta không đuổi theo ư?

Tôi ngay lập tức quấn chặt lấy anh ta như bạch tuộc: “Anh, anh đừng hòng bỏ tôi lại. Muốn chết tôi cũng phải kéo tên đàn ông cặn bã là anh làm đệm lưng!”

<i>Tôi mắng xong, mới phát hiện Cố Dã hiếm khi im lặng. </i>“Anh không phải người thì là gì? Quỷ à?”

Tôi phát hiện mắng anh ta khiến tôi có thêm can đảm.

<i>“Aaaaaa! Quỷ!”</i>“Aaaaaa! Quỷ!”



<i>Ai ngờ nhìn thấy Cố Dã đi về phía tôi.</i>Tôi sợ đến mức nhảy dựng lên muốn che đầu chạy.

Tôi ngẩn người.

Mặt tôi vẫn luôn không có cảm xúc, anh ta đừng hòng nghĩ là có thể nhìn ra gì đó.

Ai ngờ nhìn thấy Cố Dã đi về phía tôi.

Tôi lập tức vô ý thức né tránh, không cho anh ta chạm vào.

Tôi ngay lập tức quấn chặt lấy anh ta như bạch tuộc: “Anh, anh đừng hòng bỏ tôi lại. Muốn chết tôi cũng phải kéo tên đàn ông cặn bã là anh làm đệm lưng!”

Tôi không để ý gì nữa, đột ngột xông đến rồi nhảy vào trong lồng ngực của anh ta.

“Cố Dã, nhanh lên nhanh lên, có quỷ, anh chạy mau!”

Ai ngờ nhìn thấy Cố Dã đi về phía tôi.

Cố Dã nhịn cười nói: “Em ôm anh thì anh chạy kiểu gì?”

“À à?”

Tôi theo bản năng muốn nhảy xuống nhưng chợt nhận ra Cố Dã vậy mà lại muốn vứt tôi lại rồi chạy.

Anh ta đột nhiên cưng chiều mở miệng: “Được. Anh đi với em.”

Tôi vẫn đang nghĩ thầm, nếu bắt được Cố Dã chân đạp hai thuyền, có phải nên trực tiếp chia tay luôn hay không.Tôi ngay lập tức quấn chặt lấy anh ta như bạch tuộc: “Anh, anh đừng hòng bỏ tôi lại. Muốn chết tôi cũng phải kéo tên đàn ông cặn bã là anh làm đệm lưng!”

Tôi ngẩn người.

<i>Trước khi chia tay, nhất định phải tặng anh ta một bài học xương máu khiến cho anh ta cả đời khó mà quên được!</i>Cố Dã bất đắc dĩ hỏi tôi: “Sao anh lại là tên đàn ông cặn bã rồi?”

Edit: Chây

<i>Cố Dã vừa thấy tôi đã lo lắng hỏi: “Sao đột nhiên lại khóc? Buổi chiều cũng đã thấy tâm trạng của em không tốt lắm, có phải xảy ra chuyện gì không?”</i>“Anh không phải người thì là gì? Quỷ à?”Vừa nghe anh ta hỏi vậy, lửa giận của tôi không đè xu0"ng được nữa, tôi nhảy xuống mắng: “Anh còn mặt mũi hỏi nữa à? Có phải tối nay anh đi hẹn hò với cô gái hôm nay gặp ở cửa hàng không? Anh còn định gạt tôi?”

Tôi không dám bước tiếp dù chỉ một bước, cứ thế ngồi xổm trên mặt đất tận lực thu nhỏ mình lại.

Chương 18

“Cố Dã, tôi không ngờ nhân phẩm của anh lại kém như vậy, đã hẹn hò với tôi rồi còn muốn lăng nhăng với người khác! Tôi thật sự nghĩ không ra rốt cuộc tại sao tôi lại thích anh!”

“Cố Dã, nhanh lên nhanh lên, có quỷ, anh chạy mau!”

“À à?”

Cố Dã nhịn cười nói: “Em ôm anh thì anh chạy kiểu gì?”

<i>Dạo hết một vòng hồ có thể gần cả tiếng.</i><i>Chương 18</i>Tôi mắng xong, mới phát hiện Cố Dã hiếm khi im lặng.

<i>Không có ai!Không có ai!</i>Đôi mắt sâu thẳm của anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, nghiêm túc hỏi tôi một vấn đề: “Khả Khả, em thật sự thích anh ư?”

Còn có tiếng gió thổi vù vù vào mặt.

<i>Đôi mắt sâu thẳm của anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, nghiêm túc hỏi tôi một vấn đề: “Khả Khả, em thật sự thích anh ư?”</i>Tôi ngẩn người.

Hết phần 09!
 
Tôi Nhận Nhầm Bạn Trai
Chương 10


Phần 10: Chương 19 + 20

Nếu như tôi trực tiếp thừa nhận chỉ có nhật ký là bằng chứng thì có phải anh ta lập tức đổi thành quan hệ giữa tôi và anh ta như lúc trước không?

Tôi không muốn tiếp tục nữa cho lắm, tôi cảm thấy chả có ý nghĩa gì cả.

Dường như rất bất đắc dĩ với bằng chứng của tôi.<i>Anh ta nói xong, một lần nữa hỏi tôi: “Khả Khả, trước kia em nói em có bằng chứng chứng minh quan hệ yêu đương của chúng ta, ý em là quyển nhật ký kia à?”Cố Dã đỡ trán.</i><i>Edit: Chây</i>

Tôi đang nghi ngờ muốn hỏi anh ta nói gì đấy thì anh ta giải thích với tôi: “Cô gái ở cửa hàng kia thật sự là em gái của anh. Tính của em ấy khá lém lỉnh, anh sợ em xấu hổ nên mới kêu em ấy đi trước.”

Thế nên sau khi công khai quan hệ, hành động quan tâm chăm sóc chu đáo của anh ta thật sự giống như tôi đoán, tất cả đều chỉ là giả vờ?

Điểm quan trọng nhất là cái này à?!

<i>Beta: Sherlyn</i>

Sáng hôm sau thức dậy, tôi bỗng nhớ tối hôm qua tôi quên mất cái gì rồi!



Tôi hoàn toàn choáng váng.

Hiếm khi Cố Dã thấy hơi ngượng ngùng.

Cố Dã vậy mà lại không phủ nhận hành vi cặn bã của anh ta ở trong quyển nhật ký!<i>Anh ta thở dài lẩm bẩm một câu: “Được rồi, mình đang chờ mong gì đây chứ.”Chương 19</i><i>Tôi vốn phải rất tức giận nhưng lúc này trong lòng tôi lại càng đau lòng nhiều hơn một chút.</i><i>Phần 10: Chương 19 + 20</i>Chương 19

Tôi dự định trả thù Cố Dã một lần cuối cùng rồi dứt khoát chia tay anh ta.

<i>Cố Dã không hiểu ý tôi nói?</i>Cố Dã không hiểu ý tôi nói?

Chương 19

<i>Tôi không muốn tiếp tục nữa cho lắm, tôi cảm thấy chả có ý nghĩa gì cả.Thật ra tôi từng nghĩ tới, nếu như Cố Dã thật lòng thích tôi, còn đối xử với tôi tốt như vậy, khả năng cao là tôi sẽ hoàn toàn đắm chìm.</i>Điểm quan trọng nhất là cái này à?!

Beta: Sherlyn

Dường như rất bất đắc dĩ với bằng chứng của tôi.

Nếu như tôi không thích anh ta thì sao có thể bởi vì chuyện anh ta lăng nhăng mà khó chịu tức giận đến mất ngủ chứ!

Anh ta thở dài lẩm bẩm một câu: “Được rồi, mình đang chờ mong gì đây chứ.”

Edit: Chây

Cố Dã vậy mà lại không phủ nhận hành vi cặn bã của anh ta ở trong quyển nhật ký!

<i>Hết phần 10!</i><i>May là, may là tôi nhớ kỹ Cố Dã là gã đàn ông cặn bã.</i>Tôi vừa mới muốn nói gì đó thì Cố Dã đột nhiên cắt ngang lời tôi: “Em đừng vội trả lời anh, suy nghĩ kỹ, đừng để bị quyển nhật ký mê hoặc.”



Nếu như tôi không thích anh ta thì sao có thể bởi vì chuyện anh ta lăng nhăng mà khó chịu tức giận đến mất ngủ chứ!

Nhưng tôi có thể cảm nhận được, lời nói của anh ta ngay lúc này đây rất chân thành.

Tôi không muốn tiếp tục nữa cho lắm, tôi cảm thấy chả có ý nghĩa gì cả.Tôi hoàn toàn choáng váng.

Tôi vừa mới muốn nói gì đó thì Cố Dã đột nhiên cắt ngang lời tôi: “Em đừng vội trả lời anh, suy nghĩ kỹ, đừng để bị quyển nhật ký mê hoặc.”

Cố Dã đỡ trán.

<i>–</i>“Anh anh anh, anh thật sự nhìn trộm nhật ký của tôi?!”

Cố Dã không hiểu ý tôi nói?

Hiếm khi Cố Dã thấy hơi ngượng ngùng.<i>Anh ta nói xong, một lần nữa hỏi tôi: “Khả Khả, trước kia em nói em có bằng chứng chứng minh quan hệ yêu đương của chúng ta, ý em là quyển nhật ký kia à?”</i><i>Thế nên sau khi công khai quan hệ, hành động quan tâm chăm sóc chu đáo của anh ta thật sự giống như tôi đoán, tất cả đều chỉ là giả vờ?</i>Hiếm khi Cố Dã thấy hơi ngượng ngùng.

Edit: Chây

Thật ra tôi từng nghĩ tới, nếu như Cố Dã thật lòng thích tôi, còn đối xử với tôi tốt như vậy, khả năng cao là tôi sẽ hoàn toàn đắm chìm.

Lúc này tôi cảnh giác nhìn anh ta.

<i>Dường như rất bất đắc dĩ với bằng chứng của tôi.</i>Đợi đến lúc Cố Dã rời đi, tôi luôn cảm giác mình quên mất gì đó.Anh ta sờ mũi nói: “Nhật ký của em để ngay ở trên bàn sách, lúc dọn dẹp phòng cho em anh không nhịn được đọc một chút.”

<i>Tôi không biết nên tin hay không nên tin Cố Dã.</i><i>Chương 19</i><i>Thật ra tôi từng nghĩ tới, nếu như Cố Dã thật lòng thích tôi, còn đối xử với tôi tốt như vậy, khả năng cao là tôi sẽ hoàn toàn đắm chìm.</i>Anh ta nói xong, một lần nữa hỏi tôi: “Khả Khả, trước kia em nói em có bằng chứng chứng minh quan hệ yêu đương của chúng ta, ý em là quyển nhật ký kia à?”

Nghĩ đến đây, tôi vội quơ quơ điện thoại trong tay: “Cố Dã, anh đừng hòng phủ nhận quan hệ yêu đương của chúng ta. Trong điện thoại tôi vẫn luôn giữ ảnh chụp cuộc trò chuyện, anh nói thích tôi, đừng hòng chơi xấu.”

Tôi không biết nên tin hay không nên tin Cố Dã.

Lúc này tôi cảnh giác nhìn anh ta.

Nghĩ đến đây, tôi vội quơ quơ điện thoại trong tay: “Cố Dã, anh đừng hòng phủ nhận quan hệ yêu đương của chúng ta. Trong điện thoại tôi vẫn luôn giữ ảnh chụp cuộc trò chuyện, anh nói thích tôi, đừng hòng chơi xấu.”

“Chạng vạng nói có việc là bởi vì bố mẹ anh đi công tác về, anh vừa về nhà một chuyến.”

<i>Công viên vào đêm khuya thật đáng sợ.</i>Tôi hoàn toàn choáng váng.Nếu như tôi trực tiếp thừa nhận chỉ có nhật ký là bằng chứng thì có phải anh ta lập tức đổi thành quan hệ giữa tôi và anh ta như lúc trước không?

“Anh anh anh, anh thật sự nhìn trộm nhật ký của tôi?!”

“Anh anh anh, anh thật sự nhìn trộm nhật ký của tôi?!”

Đợi đến lúc Cố Dã rời đi, tôi luôn cảm giác mình quên mất gì đó.

<i>“Nếu như em không tin, ngày mai anh dẫn em gái anh tới gặp em để giải thích?”</i><i>Edit: Chây</i>Nghĩ đến đây, tôi vội quơ quơ điện thoại trong tay: “Cố Dã, anh đừng hòng phủ nhận quan hệ yêu đương của chúng ta. Trong điện thoại tôi vẫn luôn giữ ảnh chụp cuộc trò chuyện, anh nói thích tôi, đừng hòng chơi xấu.”

Lúc này tôi cảnh giác nhìn anh ta.

Sáng hôm sau thức dậy, tôi bỗng nhớ tối hôm qua tôi quên mất cái gì rồi! <i>Anh ta thở dài lẩm bẩm một câu: “Được rồi, mình đang chờ mong gì đây chứ.”</i>Cố Dã đỡ trán.

Phần 10: Chương 19 + 20

Cố Dã đỡ trán.

<i>Nếu như tôi không thích anh ta thì sao có thể bởi vì chuyện anh ta lăng nhăng mà khó chịu tức giận đến mất ngủ chứ!</i>Tôi không biết nên tin hay không nên tin Cố Dã.Dường như rất bất đắc dĩ với bằng chứng của tôi.

“Nếu như em không tin, ngày mai anh dẫn em gái anh tới gặp em để giải thích?”

<i>Cố Dã đỡ trán.Điểm quan trọng nhất là cái này à?!</i>Anh ta thở dài lẩm bẩm một câu: “Được rồi, mình đang chờ mong gì đây chứ.”

Anh ta sờ mũi nói: “Nhật ký của em để ngay ở trên bàn sách, lúc dọn dẹp phòng cho em anh không nhịn được đọc một chút.”

Tôi đang nghi ngờ muốn hỏi anh ta nói gì đấy thì anh ta giải thích với tôi: “Cô gái ở cửa hàng kia thật sự là em gái của anh. Tính của em ấy khá lém lỉnh, anh sợ em xấu hổ nên mới kêu em ấy đi trước.”

“Nếu như em không tin, ngày mai anh dẫn em gái anh tới gặp em để giải thích?”

Tôi vội về cùng với Cố Dã.

<i>Lúc này tôi cảnh giác nhìn anh ta.</i><i>Cố Dã vậy mà lại không phủ nhận hành vi cặn bã của anh ta ở trong quyển nhật ký!</i>“Chạng vạng nói có việc là bởi vì bố mẹ anh đi công tác về, anh vừa về nhà một chuyến.”

<i>Nhưng tôi có thể cảm nhận được, lời nói của anh ta ngay lúc này đây rất chân thành.</i><i>Nghĩ đến đây, tôi vội quơ quơ điện thoại trong tay: “Cố Dã, anh đừng hòng phủ nhận quan hệ yêu đương của chúng ta. Trong điện thoại tôi vẫn luôn giữ ảnh chụp cuộc trò chuyện, anh nói thích tôi, đừng hòng chơi xấu.”Tôi vừa mới muốn nói gì đó thì Cố Dã đột nhiên cắt ngang lời tôi: “Em đừng vội trả lời anh, suy nghĩ kỹ, đừng để bị quyển nhật ký mê hoặc.”</i>“Nếu như em không tin, ngày mai anh dẫn em gái anh tới gặp em để giải thích?”

Công viên vào đêm khuya thật đáng sợ.Tôi không biết nên tin hay không nên tin Cố Dã.

Hiếm khi Cố Dã thấy hơi ngượng ngùng.

Tôi dự định trả thù Cố Dã một lần cuối cùng rồi dứt khoát chia tay anh ta.<i>Tôi hoàn toàn choáng váng.</i>Nhưng tôi có thể cảm nhận được, lời nói của anh ta ngay lúc này đây rất chân thành.

Beta: Sherlyn

“Anh anh anh, anh thật sự nhìn trộm nhật ký của tôi?!”Công viên vào đêm khuya thật đáng sợ.

Tôi vội về cùng với Cố Dã.

Tôi vốn phải rất tức giận nhưng lúc này trong lòng tôi lại càng đau lòng nhiều hơn một chút.

Anh ta sờ mũi nói: “Nhật ký của em để ngay ở trên bàn sách, lúc dọn dẹp phòng cho em anh không nhịn được đọc một chút.”<i>“Chạng vạng nói có việc là bởi vì bố mẹ anh đi công tác về, anh vừa về nhà một chuyến.”</i>Đợi đến lúc Cố Dã rời đi, tôi luôn cảm giác mình quên mất gì đó.

Chương 20

<i>Tôi vội về cùng với Cố Dã.</i>Chương 20<i>Nhưng tôi có thể cảm nhận được, lời nói của anh ta ngay lúc này đây rất chân thành.</i>Chương 20

Dường như rất bất đắc dĩ với bằng chứng của tôi.

Công viên vào đêm khuya thật đáng sợ.

Sáng hôm sau thức dậy, tôi bỗng nhớ tối hôm qua tôi quên mất cái gì rồi!

Tôi không biết nên tin hay không nên tin Cố Dã.

Anh ta sờ mũi nói: “Nhật ký của em để ngay ở trên bàn sách, lúc dọn dẹp phòng cho em anh không nhịn được đọc một chút.”

<i>“Nếu như em không tin, ngày mai anh dẫn em gái anh tới gặp em để giải thích?”</i>Cố Dã vậy mà lại không phủ nhận hành vi cặn bã của anh ta ở trong quyển nhật ký!

<i>“Anh anh anh, anh thật sự nhìn trộm nhật ký của tôi?!”</i>Thế nên sau khi công khai quan hệ, hành động quan tâm chăm sóc chu đáo của anh ta thật sự giống như tôi đoán, tất cả đều chỉ là giả vờ?

Tôi vốn phải rất tức giận nhưng lúc này trong lòng tôi lại càng đau lòng nhiều hơn một chút.

Nhưng tôi có thể cảm nhận được, lời nói của anh ta ngay lúc này đây rất chân thành.

Thật ra tôi từng nghĩ tới, nếu như Cố Dã thật lòng thích tôi, còn đối xử với tôi tốt như vậy, khả năng cao là tôi sẽ hoàn toàn đắm chìm.

Thế nên sau khi công khai quan hệ, hành động quan tâm chăm sóc chu đáo của anh ta thật sự giống như tôi đoán, tất cả đều chỉ là giả vờ?

May là, may là tôi nhớ kỹ Cố Dã là gã đàn ông cặn bã.

Tôi không muốn tiếp tục nữa cho lắm, tôi cảm thấy chả có ý nghĩa gì cả.

Cố Dã không hiểu ý tôi nói?

Phần 10: Chương 19 + 20

<i>Chương 20</i>Tôi dự định trả thù Cố Dã một lần cuối cùng rồi dứt khoát chia tay anh ta.

Hết phần 10!
 
Tôi Nhận Nhầm Bạn Trai
Chương 11


Phần 11: Chương 21 + 22

Tôi được sắp xếp chế tác đạo cụ nhật ký tên đàn ông cặn bã.

Giây phút đâm sầm vào thuỷ tinh, tôi theo bản năng ôm lấy nhật ký.

Trong phút chốc tôi trợn to mắt, cả người đã hoàn toàn tê rần.<i>Đầu óc Cố Dã mơ hồ, đôi mắt sâu thẳm kia mê mang nhìn tôi, giống như đang chất vấn tôi, anh ta chưa chạm qua tôi thì bé con của chúng tôi chui từ đâu ra!</i><i>Kể cả lúc họp câu lạc bộ hí kịch, chuyện tất cả mọi người được phân công.</i><i>Edit: Chây</i>

Ngoài cửa, nhóm trưởng câu lạc bộ hí kịch của chúng tôi nhìn thấy tôi thì vô cùng vui vẻ.

Ai ngờ được là vì xông lên nhanh quá tôi bị trượt chân, sau đó đâm sầm vào phía thuỷ tinh.

<i>Shh!</i><i>Sắp phải thi cuối kỳ.</i><i>Beta: Sherlyn</i>

Có vẻ như Cố Dã nhìn ra ý đồ của tôi, lập tức kéo tôi lại, hỏi: “Không còn bé con gì cơ?”

Chương 21



Đầu Cố Dã đầy dấu chấm hỏi, muốn hỏi bọn tôi nuôi ba ba nhỏ lúc nào?

Tôi vội đánh đòn phủ đầu, lùi về sau hai bước, đứng ở cửa ra vào, lên án chỉ vào anh ta: “Bé con của chúng ta không còn nữa, anh hài lòng chưa? Cố Dã, anh không có lương tâm!”

<i>Tôi xấu hổ đến mức chân cũng có thể móc ra một tòa biệt thự.Ai ngờ được là vì xông lên nhanh quá tôi bị trượt chân, sau đó đâm sầm vào phía thuỷ tinh.</i><i>“Khả Khả!”</i>Chương 21

Ai ngờ được là vì xông lên nhanh quá tôi bị trượt chân, sau đó đâm sầm vào phía thuỷ tinh.

Sắc mặt tôi tái nhợt, yếu ớt đi vào phòng học.Sắp phải thi cuối kỳ.

Ngoài cửa, nhóm trưởng câu lạc bộ hí kịch của chúng tôi nhìn thấy tôi thì vô cùng vui vẻ.

Tôi theo bản năng muốn chạy trốn.

Tôi luôn cầm theo nhật ký bên người, có một lần đi shopping thấy nhóm trưởng đi ngang qua cửa.<i>Ngoài cửa, nhóm trưởng câu lạc bộ hí kịch của chúng tôi nhìn thấy tôi thì vô cùng vui vẻ.</i>Tôi chọn một ngày trong kỳ rụng dâu, còn đặc biệt dặn Cố Dã không cần tới đưa tôi đến trường.



Chẳng lẽ Cố Dã hoàn toàn không phải bạn trai tôi.

<i>Tôi chỉ nhớ rõ mình được anh ta đón vào trong ngực, sau đó không biết gì nữa hết.Tôi chìm vào trong bóng tối.</i>Sắc mặt tôi tái nhợt, yếu ớt đi vào phòng học.

Phần 11: Chương 21 + 22Cố Dã phát hiện tôi đầu tiên.

<i>Lúc này đây Cố Dã tuyệt đối xong đời rồi.</i><i>Tôi kích động, lập tức cầm lấy nhật ký lao ra ngoài.</i>Anh ta nhíu mày, tiến lên muốn quan tâm tôi.

Chẳng lẽ Cố Dã hoàn toàn không phải bạn trai tôi.

<i>Có vẻ như Cố Dã nhìn ra ý đồ của tôi, lập tức kéo tôi lại, hỏi: “Không còn bé con gì cơ?”</i>Tôi vội đánh đòn phủ đầu, lùi về sau hai bước, đứng ở cửa ra vào, lên án chỉ vào anh ta: “Bé con của chúng ta không còn nữa, anh hài lòng chưa? Cố Dã, anh không có lương tâm!”

“Khả Khả!”

Shh!

“Tô Khả Khả, sao gần đây không thấy em tới câu lạc bộ hí kịch thế? Hai tháng trước bảo em biên soạn đạo cụ nhật ký tên đàn ông cặn bã, định lúc nào đưa cho tôi thế? Sắp tới hội diễn cuối kỳ rồi, chắc không phải là em quên mất rồi chứ?”

<i>Chẳng lẽ Cố Dã hoàn toàn không phải bạn trai tôi.Ai ngờ được là vì xông lên nhanh quá tôi bị trượt chân, sau đó đâm sầm vào phía thuỷ tinh.</i>Shh!

Đạo cụ nhật ký tên đàn ông cặn bã gì cơ?

<i>Đầu óc Cố Dã mơ hồ, đôi mắt sâu thẳm kia mê mang nhìn tôi, giống như đang chất vấn tôi, anh ta chưa chạm qua tôi thì bé con của chúng tôi chui từ đâu ra!</i>Tôi nghe thấy tiếng xuýt xoa vang lên trong lớp.

Đầu Cố Dã đầy dấu chấm hỏi, muốn hỏi bọn tôi nuôi ba ba nhỏ lúc nào?

<i>Chương 21</i>Đầu óc Cố Dã mơ hồ, đôi mắt sâu thẳm kia mê mang nhìn tôi, giống như đang chất vấn tôi, anh ta chưa chạm qua tôi thì bé con của chúng tôi chui từ đâu ra!

Tôi chìm vào trong bóng tối.

Trên bàn sách ở trong phòng, lúc tôi đắp nặn tên đàn ông cặn bã tuyệt thế, linh cảm tuôn ra như suối, vừa viết vừa cười khúc khích.

Tôi được sắp xếp chế tác đạo cụ nhật ký tên đàn ông cặn bã.Tôi thầm cười to trong lòng.

Tôi chỉ nhớ rõ mình được anh ta đón vào trong ngực, sau đó không biết gì nữa hết.

Tôi kích động, lập tức cầm lấy nhật ký lao ra ngoài.

Tôi chọn một ngày trong kỳ rụng dâu, còn đặc biệt dặn Cố Dã không cần tới đưa tôi đến trường.

<i>Tôi thầm cười to trong lòng.</i>Lúc này đây Cố Dã tuyệt đối xong đời rồi.

Tôi thầm cười to trong lòng.

Tôi ngơ ngác nhìn nhóm trưởng, lại nhìn về Cố Dã bên cạnh tôi.

Tôi xoay người muốn nhanh chân rời khỏi.

Phần 11: Chương 21 + 22

<i>Tôi xấu hổ đến mức chân cũng có thể móc ra một tòa biệt thự.</i>Ngoài cửa, nhóm trưởng câu lạc bộ hí kịch của chúng tôi nhìn thấy tôi thì vô cùng vui vẻ.

Kết quả là dùng sức quá mạnh, trực tiếp va vào cây cột.

<i>Giây phút đâm sầm vào thuỷ tinh, tôi theo bản năng ôm lấy nhật ký.</i><i>Tôi thầm cười to trong lòng.</i><i>Trong đầu tôi bỗng dưng lóe lên một suy nghĩ.</i>“Tô Khả Khả, sao gần đây không thấy em tới câu lạc bộ hí kịch thế? Hai tháng trước bảo em biên soạn đạo cụ nhật ký tên đàn ông cặn bã, định lúc nào đưa cho tôi thế? Sắp tới hội diễn cuối kỳ rồi, chắc không phải là em quên mất rồi chứ?”

Hết phần 11!

Beta: Sherlyn

Tôi lúng túng hơn, nói: “Chính là con ba ba nhỏ chúng ta nuôi chết rồi, tôi rất đau lòng nên mới nói như vậy.”

<i>–</i>Đạo cụ nhật ký tên đàn ông cặn bã gì cơ?

Chương 21

<i>Trên bàn sách ở trong phòng, lúc tôi đắp nặn tên đàn ông cặn bã tuyệt thế, linh cảm tuôn ra như suối, vừa viết vừa cười khúc khích.“Khả Khả!”</i>Tôi ngơ ngác nhìn nhóm trưởng, lại nhìn về Cố Dã bên cạnh tôi.

Tôi không cho anh ta cơ hội, nhân lúc anh ta thất thần, thoát khỏi tay của anh ta chạy ra ngoài.

Tôi được sắp xếp chế tác đạo cụ nhật ký tên đàn ông cặn bã.

“Tô Khả Khả, sao gần đây không thấy em tới câu lạc bộ hí kịch thế? Hai tháng trước bảo em biên soạn đạo cụ nhật ký tên đàn ông cặn bã, định lúc nào đưa cho tôi thế? Sắp tới hội diễn cuối kỳ rồi, chắc không phải là em quên mất rồi chứ?”Shh!Sắp phải thi cuối kỳ.Trong đầu tôi bỗng dưng lóe lên một suy nghĩ.

Lúc này đây Cố Dã tuyệt đối xong đời rồi.

Chẳng lẽ Cố Dã hoàn toàn không phải bạn trai tôi.

Phần 11: Chương 21 + 22

Không biết qua bao lâu, tôi thấy lại ký ức chừng hai mươi năm của mình.Đầu Cố Dã đầy dấu chấm hỏi, muốn hỏi bọn tôi nuôi ba ba nhỏ lúc nào?Trước kia tôi viết nhật ký đầy hành vi của tên đàn ông cặn bã đều là tôi biên soạn?!

Trong đầu tôi bỗng dưng lóe lên một suy nghĩ.

Tôi không cho anh ta cơ hội, nhân lúc anh ta thất thần, thoát khỏi tay của anh ta chạy ra ngoài.

Cố Dã phát hiện tôi đầu tiên.<i>Tôi vội đánh đòn phủ đầu, lùi về sau hai bước, đứng ở cửa ra vào, lên án chỉ vào anh ta: “Bé con của chúng ta không còn nữa, anh hài lòng chưa? Cố Dã, anh không có lương tâm!”</i>Trong phút chốc tôi trợn to mắt, cả người đã hoàn toàn tê rần.

Sắc mặt tôi tái nhợt, yếu ớt đi vào phòng học.

<i>Ngoài cửa, nhóm trưởng câu lạc bộ hí kịch của chúng tôi nhìn thấy tôi thì vô cùng vui vẻ.</i>Tôi nghe thấy tiếng xuýt xoa vang lên trong lớp.Tôi xấu hổ đến mức chân cũng có thể móc ra một tòa biệt thự.

Tôi xấu hổ đến mức chân cũng có thể móc ra một tòa biệt thự.

Tôi lúng túng hơn, nói: “Chính là con ba ba nhỏ chúng ta nuôi chết rồi, tôi rất đau lòng nên mới nói như vậy.”

Không biết qua bao lâu, tôi thấy lại ký ức chừng hai mươi năm của mình.

<i>Tôi lúng túng hơn, nói: “Chính là con ba ba nhỏ chúng ta nuôi chết rồi, tôi rất đau lòng nên mới nói như vậy.”Tôi được sắp xếp chế tác đạo cụ nhật ký tên đàn ông cặn bã.</i>Tôi theo bản năng muốn chạy trốn.

Tôi theo bản năng muốn chạy trốn.

Trước khi té xỉu, tôi nghe được giọng nói đầy sợ hãi lo lắng của Cố Dã.

Trong đầu tôi bỗng dưng lóe lên một suy nghĩ.

<i>Kết quả là dùng sức quá mạnh, trực tiếp va vào cây cột.</i>Có vẻ như Cố Dã nhìn ra ý đồ của tôi, lập tức kéo tôi lại, hỏi: “Không còn bé con gì cơ?”

Anh ta nhíu mày, tiến lên muốn quan tâm tôi.

Tôi lúng túng hơn, nói: “Chính là con ba ba nhỏ chúng ta nuôi chết rồi, tôi rất đau lòng nên mới nói như vậy.”Tôi lúng túng hơn, nói: “Chính là con ba ba nhỏ chúng ta nuôi chết rồi, tôi rất đau lòng nên mới nói như vậy.”

Chương 22

<i>Tôi chìm vào trong bóng tối.</i>Đầu Cố Dã đầy dấu chấm hỏi, muốn hỏi bọn tôi nuôi ba ba nhỏ lúc nào?

<i>Edit: Chây</i><i>Tôi chọn một ngày trong kỳ rụng dâu, còn đặc biệt dặn Cố Dã không cần tới đưa tôi đến trường.</i>Tôi không cho anh ta cơ hội, nhân lúc anh ta thất thần, thoát khỏi tay của anh ta chạy ra ngoài.

Trước khi té xỉu, tôi nghe được giọng nói đầy sợ hãi lo lắng của Cố Dã.

Chương 22<i>Tôi xoay người muốn nhanh chân rời khỏi.</i><i>Trước khi té xỉu, tôi nghe được giọng nói đầy sợ hãi lo lắng của Cố Dã.</i>Kết quả là dùng sức quá mạnh, trực tiếp va vào cây cột.

Beta: Sherlyn

“Khả Khả!”

Sắp phải thi cuối kỳ.

Trên bàn sách ở trong phòng, lúc tôi đắp nặn tên đàn ông cặn bã tuyệt thế, linh cảm tuôn ra như suối, vừa viết vừa cười khúc khích.Trước khi té xỉu, tôi nghe được giọng nói đầy sợ hãi lo lắng của Cố Dã.

<i>Chương 22</i>Tôi chỉ nhớ rõ mình được anh ta đón vào trong ngực, sau đó không biết gì nữa hết.

Cố Dã phát hiện tôi đầu tiên.

Giây phút đâm sầm vào thuỷ tinh, tôi theo bản năng ôm lấy nhật ký.“Tô Khả Khả, sao gần đây không thấy em tới câu lạc bộ hí kịch thế? Hai tháng trước bảo em biên soạn đạo cụ nhật ký tên đàn ông cặn bã, định lúc nào đưa cho tôi thế? Sắp tới hội diễn cuối kỳ rồi, chắc không phải là em quên mất rồi chứ?”<i>Tôi nghe thấy tiếng xuýt xoa vang lên trong lớp.</i>Chương 22

Chương 21

Đầu Cố Dã đầy dấu chấm hỏi, muốn hỏi bọn tôi nuôi ba ba nhỏ lúc nào?Kể cả lúc họp câu lạc bộ hí kịch, chuyện tất cả mọi người được phân công.Tôi chìm vào trong bóng tối.

Không biết qua bao lâu, tôi thấy lại ký ức chừng hai mươi năm của mình.

Sắp phải thi cuối kỳ.

Kể cả lúc họp câu lạc bộ hí kịch, chuyện tất cả mọi người được phân công.

Tôi chọn một ngày trong kỳ rụng dâu, còn đặc biệt dặn Cố Dã không cần tới đưa tôi đến trường.

“Tô Khả Khả, sao gần đây không thấy em tới câu lạc bộ hí kịch thế? Hai tháng trước bảo em biên soạn đạo cụ nhật ký tên đàn ông cặn bã, định lúc nào đưa cho tôi thế? Sắp tới hội diễn cuối kỳ rồi, chắc không phải là em quên mất rồi chứ?”

Kết quả là dùng sức quá mạnh, trực tiếp va vào cây cột.

<i>Chương 21</i>Tôi được sắp xếp chế tác đạo cụ nhật ký tên đàn ông cặn bã.

<i>Trước kia tôi viết nhật ký đầy hành vi của tên đàn ông cặn bã đều là tôi biên soạn?!</i>Trên bàn sách ở trong phòng, lúc tôi đắp nặn tên đàn ông cặn bã tuyệt thế, linh cảm tuôn ra như suối, vừa viết vừa cười khúc khích.

Đầu óc Cố Dã mơ hồ, đôi mắt sâu thẳm kia mê mang nhìn tôi, giống như đang chất vấn tôi, anh ta chưa chạm qua tôi thì bé con của chúng tôi chui từ đâu ra!

Tôi luôn cầm theo nhật ký bên người, có một lần đi shopping thấy nhóm trưởng đi ngang qua cửa.

Tôi luôn cầm theo nhật ký bên người, có một lần đi shopping thấy nhóm trưởng đi ngang qua cửa.

<i>Tôi chọn một ngày trong kỳ rụng dâu, còn đặc biệt dặn Cố Dã không cần tới đưa tôi đến trường.</i>Tôi kích động, lập tức cầm lấy nhật ký lao ra ngoài.

<i>Tôi vội đánh đòn phủ đầu, lùi về sau hai bước, đứng ở cửa ra vào, lên án chỉ vào anh ta: “Bé con của chúng ta không còn nữa, anh hài lòng chưa? Cố Dã, anh không có lương tâm!”</i>Ai ngờ được là vì xông lên nhanh quá tôi bị trượt chân, sau đó đâm sầm vào phía thuỷ tinh.

Tôi luôn cầm theo nhật ký bên người, có một lần đi shopping thấy nhóm trưởng đi ngang qua cửa.Giây phút đâm sầm vào thuỷ tinh, tôi theo bản năng ôm lấy nhật ký.

Hết phần 11!
 
Tôi Nhận Nhầm Bạn Trai
Chương 12


Phần 12: Chương 23 + 24

“Nghĩ hay lắm.”

Bây giờ tôi đã nhớ lại hết tất cả.<i>“Như thế có vấn đề gì à?” </i><i>Thôi xong, Cố Dã đây là muốn tính sổ.</i><i>Edit: Chây</i>

“Anh, đó cũng là nụ hôn đầu của anh? Sao có thể chứ? Anh đẹp trai như vậy mà cho tới bây giờ vẫn chưa yêu đương?”

Phần 12: Chương 23 + 24

Beta: Sherlyn

<i>Bây giờ tôi đã nhớ lại hết tất cả.</i>Lúc tôi mơ màng tỉnh dậy, nhìn thấy Cố Dã nằm nhoài trên giường của tôi ngủ thiếp đi.“Anh vẫn chưa nói với em đó cũng là tôi nụ hôn đầu của anh?”<i>Beta: Sherlyn</i>

Tôi không thể nào tưởng tượng được chuyện Cố Dã chê cười tôi sau lưng như thế nào!

Sao tôi có thể coi một tên đàn ông cặn bã không hề tồn tại là Cố Dã cơ chứ?



Con ngươi Cố Dã đột nhiên co rút nhưng lại nhanh chóng khôi phục dáng vẻ hờ hững trước đây.

<i>Tôi rất muốn lần nữa ngất đi.</i><i>Chương 23Con ngươi Cố Dã đột nhiên co rút nhưng lại nhanh chóng khôi phục dáng vẻ hờ hững trước đây.</i>Chương 23

Vừa nhìn thấy Cố Dã đã thấy xấu hổ đến da đầu tê dại.

Tôi khiếp sợ ngẩng đầu.

<i>Lúc này tôi bất chấp tất cả chắp tay trước ngực, thành khẩn xin tha: “Cố Dã, xin lỗi anh, tôi không nên nhận nhầm tên đàn ông cặn bã trong nhật ký thành anh, còn cố ý ở trước mặt anh làm trời làm đất, xét đến việc nụ hôn đầu tiên của tôi đều bồi thường cho anh rồi, anh tha cho tôi, để cho tôi đi có được không?”</i>Lúc tôi mơ màng tỉnh dậy, nhìn thấy Cố Dã nằm nhoài trên giường của tôi ngủ thiếp đi.

Bây giờ tôi đã nhớ lại hết tất cả.

Bây giờ tôi đã nhớ lại hết tất cả.

“Vậy nên em hành tôi xong còn muốn chạy? Hửm?”

<i>“Vậy nên em hành tôi xong còn muốn chạy? Hửm?”</i><i>Chương 23</i>Vừa nhìn thấy Cố Dã đã thấy xấu hổ đến da đầu tê dại.

Chương 24

<i>“Tô Khả Khả, em muốn đi đâu?”</i>Sao tôi có thể coi một tên đàn ông cặn bã không hề tồn tại là Cố Dã cơ chứ?

“Muốn đi đâu? Em vẫn chưa giải thích, chúng ta nuôi con ba ba nhỏ lúc nào thế?”

“Như thế có vấn đề gì à?”

Tôi hoàn toàn không có mặt mũi tiếp tục ở đây, càng không có mặt mũi gặp bất kì người nào.

“Tô Khả Khả, em muốn đi đâu?”

Tôi nuốt nước miếng, hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn anh ấy, yếu ớt nói: “Ừm thì là, trước kia ký ức của tôi không đầy đủ nên nhớ lầm. Trí nhớ của tôi hồi phục rồi, chúng ta không nuôi con ba ba nhỏ nào hết.”

<i>Anh ấy nhìn tóc trên đỉnh đầu tôi, từ từ mở miệng: “Một câu nhớ lầm là có thể bỏ qua?”</i>Khoảng thời gian này tôi ở trước mặt Cố Dã “làm” thành như vậy, mặt mũi đời này đã bị tôi làm mất hết rồi.

Phần 12: Chương 23 + 24

<i>Cố Dã cười lạnh một tiếng.</i><i>“Anh, đó cũng là nụ hôn đầu của anh? Sao có thể chứ? Anh đẹp trai như vậy mà cho tới bây giờ vẫn chưa yêu đương?”</i>Tôi không thể nào tưởng tượng được chuyện Cố Dã chê cười tôi sau lưng như thế nào!

Edit: Chây

Chương 24

Cố Dã cười lạnh một tiếng.

<i>Phía sau lưng truyền đến giọng nói trầm thấp quyến rũ của Cố Dã.</i><i>Beta: Sherlyn</i><i>Hết phần 12!</i>Tôi rất muốn lần nữa ngất đi.

Cố Dã nhíu mày.

<i>Tôi vắt hết óc biện giải.</i>Nhưng bây giờ không phải lúc.

<i>“Muốn đi đâu? Em vẫn chưa giải thích, chúng ta nuôi con ba ba nhỏ lúc nào thế?”</i>Tôi lén lút xuống giường, không dám đánh thức Cố Dã, kiễng chân cầm giày rón rén đi ra ngoài.

Edit: Chây

Tôi không thể nào tưởng tượng được chuyện Cố Dã chê cười tôi sau lưng như thế nào!Thấy sắp đến cửa rồi, tôi vừa định vặn mở cửa phòng bệnh.

Thôi xong, Cố Dã đây là muốn tính sổ.

<i>“Như thế có vấn đề gì à?” </i><i>Nhưng bây giờ không phải lúc.</i>“Tô Khả Khả, em muốn đi đâu?”

Cố Dã hỏi ngược lại làm tôi nghẹn họng.

Cố Dã cười lạnh một tiếng.

Phía sau lưng truyền đến giọng nói trầm thấp quyến rũ của Cố Dã.

Cố Dã cười lạnh một tiếng.Tôi quay đầu lại, một giây sau đã bị anh ấy chặn ở góc tường.

Lúc này tôi bất chấp tất cả chắp tay trước ngực, thành khẩn xin tha: “Cố Dã, xin lỗi anh, tôi không nên nhận nhầm tên đàn ông cặn bã trong nhật ký thành anh, còn cố ý ở trước mặt anh làm trời làm đất, xét đến việc nụ hôn đầu tiên của tôi đều bồi thường cho anh rồi, anh tha cho tôi, để cho tôi đi có được không?”

Lẽ nào lần tôi cưỡng hôn ở trong lớp thật sự là nụ hôn đầu của anh ấy?

Edit: Chây“Muốn đi đâu? Em vẫn chưa giải thích, chúng ta nuôi con ba ba nhỏ lúc nào thế?”

Lúc này tôi bất chấp tất cả chắp tay trước ngực, thành khẩn xin tha: “Cố Dã, xin lỗi anh, tôi không nên nhận nhầm tên đàn ông cặn bã trong nhật ký thành anh, còn cố ý ở trước mặt anh làm trời làm đất, xét đến việc nụ hôn đầu tiên của tôi đều bồi thường cho anh rồi, anh tha cho tôi, để cho tôi đi có được không?”

Nhưng bây giờ không phải lúc.

<i>Thấy sắp đến cửa rồi, tôi vừa định vặn mở cửa phòng bệnh.</i><i>Tôi cẩn thận nghĩ lại một chút, đại học mấy năm rồi, đúng là không nghe thấy anh ấy có scandal bạn gái gì cả.</i>Tôi nuốt nước miếng, hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn anh ấy, yếu ớt nói: “Ừm thì là, trước kia ký ức của tôi không đầy đủ nên nhớ lầm. Trí nhớ của tôi hồi phục rồi, chúng ta không nuôi con ba ba nhỏ nào hết.”

Tôi lén lút xuống giường, không dám đánh thức Cố Dã, kiễng chân cầm giày rón rén đi ra ngoài.

Chương 23

Cố Dã hỏi ngược lại làm tôi nghẹn họng.

<i>“Nghĩ hay lắm.”</i>Con ngươi Cố Dã đột nhiên co rút nhưng lại nhanh chóng khôi phục dáng vẻ hờ hững trước đây.

“Anh vẫn chưa nói với em đó cũng là tôi nụ hôn đầu của anh?”

<i>Tôi cẩn thận nghĩ lại một chút, đại học mấy năm rồi, đúng là không nghe thấy anh ấy có scandal bạn gái gì cả.</i>Anh ấy nhìn tóc trên đỉnh đầu tôi, từ từ mở miệng: “Một câu nhớ lầm là có thể bỏ qua?”

Edit: ChâyVừa nhìn thấy Cố Dã đã thấy xấu hổ đến da đầu tê dại.<i>Vừa nhìn thấy Cố Dã đã thấy xấu hổ đến da đầu tê dại.</i><i>Trong lòng tôi hơi hồi hộp một xíu. </i>Chương 24

Tôi cẩn thận nghĩ lại một chút, đại học mấy năm rồi, đúng là không nghe thấy anh ấy có scandal bạn gái gì cả.

“Anh vẫn chưa nói với em đó cũng là tôi nụ hôn đầu của anh?”

<i>Nhưng bây giờ không phải lúc.</i>Trong lòng tôi hơi hồi hộp một xíu.

Lúc tôi mơ màng tỉnh dậy, nhìn thấy Cố Dã nằm nhoài trên giường của tôi ngủ thiếp đi.

Hết phần 12!

<i>Cố Dã hỏi ngược lại làm tôi nghẹn họng.</i>Thôi xong, Cố Dã đây là muốn tính sổ.

Phía sau lưng truyền đến giọng nói trầm thấp quyến rũ của Cố Dã.

<i>Khoảng thời gian này tôi ở trước mặt Cố Dã “làm” thành như vậy, mặt mũi đời này đã bị tôi làm mất hết rồi.Tôi nuốt nước miếng, hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn anh ấy, yếu ớt nói: “Ừm thì là, trước kia ký ức của tôi không đầy đủ nên nhớ lầm. Trí nhớ của tôi hồi phục rồi, chúng ta không nuôi con ba ba nhỏ nào hết.”</i>Lúc này tôi bất chấp tất cả chắp tay trước ngực, thành khẩn xin tha: “Cố Dã, xin lỗi anh, tôi không nên nhận nhầm tên đàn ông cặn bã trong nhật ký thành anh, còn cố ý ở trước mặt anh làm trời làm đất, xét đến việc nụ hôn đầu tiên của tôi đều bồi thường cho anh rồi, anh tha cho tôi, để cho tôi đi có được không?”

Anh ấy nhìn tóc trên đỉnh đầu tôi, từ từ mở miệng: “Một câu nhớ lầm là có thể bỏ qua?”Cố Dã nhíu mày.

“Anh vẫn chưa nói với em đó cũng là tôi nụ hôn đầu của anh?”“Vậy nên em hành tôi xong còn muốn chạy? Hửm?”

Phần 12: Chương 23 + 24“Anh vẫn chưa nói với em đó cũng là tôi nụ hôn đầu của anh?”

Tôi hoàn toàn không có mặt mũi tiếp tục ở đây, càng không có mặt mũi gặp bất kì người nào.

<i>Tôi lén lút xuống giường, không dám đánh thức Cố Dã, kiễng chân cầm giày rón rén đi ra ngoài.</i>Tôi khiếp sợ ngẩng đầu.

Tôi vắt hết óc biện giải.

<i>Phần 12: Chương 23 + 24</i><i>Tôi rất muốn lần nữa ngất đi.</i>“Anh, đó cũng là nụ hôn đầu của anh? Sao có thể chứ? Anh đẹp trai như vậy mà cho tới bây giờ vẫn chưa yêu đương?”

“Nghĩ hay lắm.”

Tôi quay đầu lại, một giây sau đã bị anh ấy chặn ở góc tường.

<i>Chương 24</i>“Như thế có vấn đề gì à?”

Thôi xong, Cố Dã đây là muốn tính sổ.

Cố Dã hỏi ngược lại làm tôi nghẹn họng.



Tôi cẩn thận nghĩ lại một chút, đại học mấy năm rồi, đúng là không nghe thấy anh ấy có scandal bạn gái gì cả.

Lẽ nào lần tôi cưỡng hôn ở trong lớp thật sự là nụ hôn đầu của anh ấy?

Tôi không thể nào tưởng tượng được chuyện Cố Dã chê cười tôi sau lưng như thế nào!

Beta: Sherlyn

<i>Cố Dã nhíu mày.</i>Tôi vắt hết óc biện giải.

Tôi lén lút xuống giường, không dám đánh thức Cố Dã, kiễng chân cầm giày rón rén đi ra ngoài.

Sao tôi có thể coi một tên đàn ông cặn bã không hề tồn tại là Cố Dã cơ chứ?“Lúc đó tôi bị bệnh, không biết nhật ký là giả. Người không biết không có tội?”

Lẽ nào lần tôi cưỡng hôn ở trong lớp thật sự là nụ hôn đầu của anh ấy?

<i>“Lúc đó tôi bị bệnh, không biết nhật ký là giả. Người không biết không có tội?”</i>Cố Dã cười lạnh một tiếng.

Tôi quay đầu lại, một giây sau đã bị anh ấy chặn ở góc tường.

Khoảng thời gian này tôi ở trước mặt Cố Dã “làm” thành như vậy, mặt mũi đời này đã bị tôi làm mất hết rồi.

Tôi quay đầu lại, một giây sau đã bị anh ấy chặn ở góc tường.Thấy sắp đến cửa rồi, tôi vừa định vặn mở cửa phòng bệnh.“Nghĩ hay lắm.”

Hết phần 12!
 
Tôi Nhận Nhầm Bạn Trai
Chương 13


Phần 13: Chương 25 + 26

Tôi gật đầu không được mà lắc đầu cũng không xong.

Tôi cũng không dám lảng tránh, chỉ có thể nhìn ánh mắt cùng với lông mi vừa cong như cánh bướm vừa dày dặn của anh ấy.

<i>Mắt của Cố Dã thật sự rất đẹp, đôi mắt sâu, đuôi mắt hơi nhếch lên, nhìn lâu thì có một loại cảm giác được anh ấy yêu tha thiết sâu đậm, ngỡ như linh hồn đều bằng lòng bị anh ấy câu đi. </i><i>Tôi vừa mới gật nhẹ đầu, sau khi trở lại bình thường thì nhanh chóng trợn to mắt nhìn về phía anh ấy.Cố Dã đến cả việc trời mưa nhắc nhở tôi phải cầm ô theo cũng nhớ.</i><i>Edit: Chây</i>

Cố Dã giật giật khóe miệng.

Chương 25

<i>Tôi ngơ ngác gật đầu: “Đẹp.”</i><i>Beta: Sherlyn</i>

Tôi vừa mới gật nhẹ đầu, sau khi trở lại bình thường thì nhanh chóng trợn to mắt nhìn về phía anh ấy.

“Anh, lời này của anh có ý gì? Lẽ nào anh muốn trả thù lại?”



Beta: Sherlyn

<i>“Không trả thù, chỉ là muốn bạn gái mà thôi, em nói đi, có đồng ý hay không?”</i>Cố Dã giật giật khóe miệng.<i>Cố Dã là vì muốn tôi bồi thường anh ấy mới để tôi làm bạn gái.</i>Chương 25

Cứ mơ hồ như thế mà tôi và Cố Dã thành người yêu thật sự.

<i>Thật sự rất khó để khiến tôi không thích anh ấy.Tôi rất chắc chắn nói câu bảo đảm.Anh ấy nhìn thẳng vào tôi. </i>Tôi bất chấp tất cả: “Vậy anh nói đi, anh muốn tôi bồi thường như thế nào! Nếu có thể làm được tôi nhất định không chậm trễ.”

Tôi vừa mới gật nhẹ đầu, sau khi trở lại bình thường thì nhanh chóng trợn to mắt nhìn về phía anh ấy.

Tôi rất chắc chắn nói câu bảo đảm.

Tôi đang nhìn đến thất thần thì Cố Dã nhẹ giọng hỏi: “Anh có đẹp trai không?”

<i>Phần 13: Chương 25 + 26</i>Tôi gật đầu không được mà lắc đầu cũng không xong.Cố Dã nhìn mắt tôi, hình như muốn tìm cơ hội nhìn thấu lòng tôi.

Tôi cũng rất khó chịu, uống rượu để tiếp thêm can đảm, không nhịn được đi tìm anh ấy.

<i>Cố Dã nhìn mắt tôi, hình như muốn tìm cơ hội nhìn thấu lòng tôi.</i><i>Tôi không biết bạn trai người khác như thế nào.Tôi đang nhìn đến thất thần thì Cố Dã nhẹ giọng hỏi: “Anh có đẹp trai không?”</i>Anh ấy nhìn thẳng vào tôi.

Chương 26

Edit: ChâyTôi cũng không dám lảng tránh, chỉ có thể nhìn ánh mắt cùng với lông mi vừa cong như cánh bướm vừa dày dặn của anh ấy.

Tôi rất chắc chắn nói câu bảo đảm.

<i>Tôi cho là quan hệ yêu đương của chúng tôi sau khi thành thật sẽ cực kỳ không được tự nhiên nhưng tôi nghĩ sai hoàn toàn. </i>Mắt của Cố Dã thật sự rất đẹp, đôi mắt sâu, đuôi mắt hơi nhếch lên, nhìn lâu thì có một loại cảm giác được anh ấy yêu tha thiết sâu đậm, ngỡ như linh hồn đều bằng lòng bị anh ấy câu đi.

Tôi bất chấp tất cả: “Vậy anh nói đi, anh muốn tôi bồi thường như thế nào! Nếu có thể làm được tôi nhất định không chậm trễ.”

Anh ấy nhìn thẳng vào tôi.

Tôi không biết bạn trai người khác như thế nào.

Tôi nhắc nhở mình không nên quá tham lam.<i>Tôi nhắc nhở mình không nên quá tham lam.</i>Tôi đang nhìn đến thất thần thì Cố Dã nhẹ giọng hỏi: “Anh có đẹp trai không?”

Hết phần 13!

Beta: Sherlyn

<i>Anh ấy vẫn giống như trước đây, tỉ mỉ chu đáo với tôi, suy nghĩ c*̃ng rất chu đáo.Tôi không biết bạn trai người khác như thế nào.</i>Tôi ngơ ngác gật đầu: “Đẹp.”

Cố Dã là vì muốn tôi bồi thường anh ấy mới để tôi làm bạn gái.

“Vậy chúng ta từ đùa thành thật, trở thành người yêu chân chính thì sao?”

Phần 13: Chương 25 + 26

<i>Hết phần 13!Tôi cũng rất khó chịu, uống rượu để tiếp thêm can đảm, không nhịn được đi tìm anh ấy.</i>“Vậy chúng ta từ đùa thành thật, trở thành người yêu chân chính thì sao?”

Cứ mơ hồ như thế mà tôi và Cố Dã thành người yêu thật sự.

Thật sự rất khó để khiến tôi không thích anh ấy.

Tôi cho là quan hệ yêu đương của chúng tôi sau khi thành thật sẽ cực kỳ không được tự nhiên nhưng tôi nghĩ sai hoàn toàn. “Vậy chúng ta từ đùa thành thật, trở thành người yêu chân chính thì sao?”Tôi vừa mới gật nhẹ đầu, sau khi trở lại bình thường thì nhanh chóng trợn to mắt nhìn về phía anh ấy.



Tôi ngơ ngác gật đầu: “Đẹp.”

<i>Tôi bất chấp tất cả: “Vậy anh nói đi, anh muốn tôi bồi thường như thế nào! Nếu có thể làm được tôi nhất định không chậm trễ.”</i>“Anh, lời này của anh có ý gì? Lẽ nào anh muốn trả thù lại?”

Chương 26

<i>Mắt của Cố Dã thật sự rất đẹp, đôi mắt sâu, đuôi mắt hơi nhếch lên, nhìn lâu thì có một loại cảm giác được anh ấy yêu tha thiết sâu đậm, ngỡ như linh hồn đều bằng lòng bị anh ấy câu đi. </i>Tôi cũng không dám lảng tránh, chỉ có thể nhìn ánh mắt cùng với lông mi vừa cong như cánh bướm vừa dày dặn của anh ấy.Cố Dã giật giật khóe miệng.

Cố Dã nhìn mắt tôi, hình như muốn tìm cơ hội nhìn thấu lòng tôi.

“Không trả thù, chỉ là muốn bạn gái mà thôi, em nói đi, có đồng ý hay không?”

Phần 13: Chương 25 + 26

“Anh, lời này của anh có ý gì? Lẽ nào anh muốn trả thù lại?”<i>Anh ấy vẫn giống như trước đây, tỉ mỉ chu đáo với tôi, suy nghĩ c*̃ng rất chu đáo.</i><i>Tôi ngơ ngác gật đầu: “Đẹp.”</i>Tôi gật đầu không được mà lắc đầu cũng không xong.

Chương 26

<i>Rồi đến một ngày, khi một cô gái anh ấy rất thích xuất hiện liệu có phải anh ấy sẽ không cần người bạn gái bồi thường này nữa hay không?</i><i>Thế nhưng trong lòng tôi vẫn hơi lo lắng.</i>Tôi đang nhìn đến thất thần thì Cố Dã nhẹ giọng hỏi: “Anh có đẹp trai không?”Chương 26

“Không trả thù, chỉ là muốn bạn gái mà thôi, em nói đi, có đồng ý hay không?”

Edit: Chây

Tôi gật đầu không được mà lắc đầu cũng không xong.Cứ mơ hồ như thế mà tôi và Cố Dã thành người yêu thật sự.

Tôi cũng không dám lảng tránh, chỉ có thể nhìn ánh mắt cùng với lông mi vừa cong như cánh bướm vừa dày dặn của anh ấy.Tôi cho là quan hệ yêu đương của chúng tôi sau khi thành thật sẽ cực kỳ không được tự nhiên nhưng tôi nghĩ sai hoàn toàn.

Tôi gật đầu không được mà lắc đầu cũng không xong.

<i>–</i>Anh ấy vẫn giống như trước đây, tỉ mỉ chu đáo với tôi, suy nghĩ c*̃ng rất chu đáo.

Tôi nhắc nhở mình không nên quá tham lam.

Cố Dã là vì muốn tôi bồi thường anh ấy mới để tôi làm bạn gái.

Tôi không biết bạn trai người khác như thế nào.

Anh ấy vẫn giống như trước đây, tỉ mỉ chu đáo với tôi, suy nghĩ c*̃ng rất chu đáo.

Chương 26<i>“Vậy chúng ta từ đùa thành thật, trở thành người yêu chân chính thì sao?”</i>Cố Dã đến cả việc trời mưa nhắc nhở tôi phải cầm ô theo cũng nhớ.

<i>Cố Dã nhìn mắt tôi, hình như muốn tìm cơ hội nhìn thấu lòng tôi.</i>Thật sự rất khó để khiến tôi không thích anh ấy.

Tôi cũng rất khó chịu, uống rượu để tiếp thêm can đảm, không nhịn được đi tìm anh ấy.

Rồi đến một ngày, khi một cô gái anh ấy rất thích xuất hiện liệu có phải anh ấy sẽ không cần người bạn gái bồi thường này nữa hay không?Thế nhưng trong lòng tôi vẫn hơi lo lắng.

Cố Dã là vì muốn tôi bồi thường anh ấy mới để tôi làm bạn gái.

Rồi đến một ngày, khi một cô gái anh ấy rất thích xuất hiện liệu có phải anh ấy sẽ không cần người bạn gái bồi thường này nữa hay không?

Tôi nhắc nhở mình không nên quá tham lam.

Thế nhưng trong lòng tôi vẫn hơi lo lắng.

<i>Cố Dã đến cả việc trời mưa nhắc nhở tôi phải cầm ô theo cũng nhớ.</i><i>Beta: Sherlyn</i>Tôi cũng rất khó chịu, uống rượu để tiếp thêm can đảm, không nhịn được đi tìm anh ấy.

Hết phần 13!
 
Tôi Nhận Nhầm Bạn Trai
Chương 14


Phần 14: Chương 27

“Hại em vẫn luôn độc thân, không phải anh đã bồi thường chính bản thân anh cho em rồi à?”

<i>Nếu tôi không thích anh ấy, cũng sẽ không bởi vì nghĩ đến chuyện anh ấy có thể sẽ vứt bỏ tôi rồi hẹn hò yêu đương với cô gái khác mà khó chịu đến nỗi say rượu.</i><i>Cố Dã thấy tôi mãi không trả lời, lấy điện thoại ra chỉ vào ba chữ tôi gửi cho anh ấy “RẤT THÍCH ANH” đầy mất mát.</i><i>Edit: Chây</i>

“Tôi nói cho anh biết nhé, lúc trước anh c*̃ng có lỗi, tôi mất trí nhớ mới xem anh là tên đàn ông cặn bã, thế nhưng anh thừa biết từ lâu là anh không phải là bạn trai tôi rồi nhưng sao anh không phủ nhận!”

<i>“Khả Khả, ngày mai em tỉnh rượu đừng nghĩ đến chuyện chơi xấu muốn đổi ý.”</i><i>Beta: Sherlyn</i>

Anh ấy lấy điện thoại ra, cho tôi xem tin nhắn ấy, vậy mà lại là đoạn tin nhắn anh ấy nói thích tôi.



Nếu tôi không thích anh ấy, cũng sẽ không bởi vì nghĩ đến chuyện anh ấy có thể sẽ vứt bỏ tôi rồi hẹn hò yêu đương với cô gái khác mà khó chịu đến nỗi say rượu.

Edit: Chây

<i>Tôi vô cùng đau lòng, vội vã phủ nhận: “Không lừa anh. Em thích anh, lúc mất trí nhớ đã thích anh.”</i>Cố Dã nhìn tôi say khướt thì hơi bất ngờ.

Ảnh chụp màn hình gì cơ?

“Khả Khả, ngày mai em tỉnh rượu đừng nghĩ đến chuyện chơi xấu muốn đổi ý.”

<i>Lần đầu tiên tôi thấy Cố Dã chán nản đến như thế.Phần 14: Chương 27</i>Anh ấy lấy điện thoại ra, cho tôi xem tin nhắn ấy, vậy mà lại là đoạn tin nhắn anh ấy nói thích tôi.Anh ấy muốn đỡ tôi vào nhà nhưng tôi lại hất tay anh ấy ra, vô cùng kiên cường mắng anh ấy: “Cố Dã, anh muốn tôi làm bạn gái anh có phải là đang chơi tôi không? Anh nói cho tôi, tôi còn phải làm bạn gái anh bao lâu nữa? Hình phạt cũng phải có kỳ hạn đúng không!”

Anh ấy trả lời tôi với dáng vẻ rất đương nhiên.

<i>Cố Dã nhìn tôi say khướt thì hơi bất ngờ.</i>“Tôi nói cho anh biết nhé, lúc trước anh c*̃ng có lỗi, tôi mất trí nhớ mới xem anh là tên đàn ông cặn bã, thế nhưng anh thừa biết từ lâu là anh không phải là bạn trai tôi rồi nhưng sao anh không phủ nhận!”

Cố Dã không trả lời tôi mà hỏi ngược lại tôi: “Khả Khả, em có thích anh không?”

Cố Dã thấy tôi mãi không trả lời, lấy điện thoại ra chỉ vào ba chữ tôi gửi cho anh ấy “RẤT THÍCH ANH” đầy mất mát.

Nếu tôi không thích anh ấy, cũng sẽ không bởi vì nghĩ đến chuyện anh ấy có thể sẽ vứt bỏ tôi rồi hẹn hò yêu đương với cô gái khác mà khó chịu đến nỗi say rượu.

<i>Lần đầu tiên tôi thấy Cố Dã chán nản đến như thế.</i>Chắc là Cố Dã không thể nhịn nổi tôi nữa, đột nhiên xoa đầu tôi: “Cô bé ngốc này, lý do tại sao anh không phủ nhận em không nghĩ ra à? Ảnh chụp màn hình trong điện thoại là để trang trí hả?”

“Em không thể như dáng vẻ lúc mất trí nhớ lừa anh một chút ư?”

Tôi vô cùng đau lòng, vội vã phủ nhận: “Không lừa anh. Em thích anh, lúc mất trí nhớ đã thích anh.”

<i>Cố Dã không trả lời tôi mà hỏi ngược lại tôi: “Khả Khả, em có thích anh không?”</i><i>“À. Vậy sau này anh sẽ thích người khác, vứt bỏ tôi à?”</i>Ảnh chụp màn hình gì cơ?

Tôi vô cùng đau lòng, vội vã phủ nhận: “Không lừa anh. Em thích anh, lúc mất trí nhớ đã thích anh.”

<i>Ảnh chụp màn hình gì cơ?</i>Tôi nghi ngờ nhíu mày lại.

Anh ấy muốn đỡ tôi vào nhà nhưng tôi lại hất tay anh ấy ra, vô cùng kiên cường mắng anh ấy: “Cố Dã, anh muốn tôi làm bạn gái anh có phải là đang chơi tôi không? Anh nói cho tôi, tôi còn phải làm bạn gái anh bao lâu nữa? Hình phạt cũng phải có kỳ hạn đúng không!”

Ngửi mùi hương dễ chịu trên người anh ấy, tôi thầm suy nghĩ trong lòng: Cố Dã mới là đồ ngốc, tôi không uống say, không có khả năng đổi ý.

<i>“Ai bảo em muốn đưa nước cho nam sinh khác? Những nam sinh kia không xứng với em.”</i>Anh ấy lấy điện thoại ra, cho tôi xem tin nhắn ấy, vậy mà lại là đoạn tin nhắn anh ấy nói thích tôi.

Beta: Sherlyn

<i>Tôi ngây người xem, một lúc lâu sau mới phản ứng được.</i><i>HOÀN</i>Tôi ngây người xem, một lúc lâu sau mới phản ứng được.

“Khả Khả, ngày mai em tỉnh rượu đừng nghĩ đến chuyện chơi xấu muốn đổi ý.”

HOÀN

Tôi vô cùng kinh ngạc nhìn anh ấy.

Ngửi mùi hương dễ chịu trên người anh ấy, tôi thầm suy nghĩ trong lòng: Cố Dã mới là đồ ngốc, tôi không uống say, không có khả năng đổi ý.

“À. Vậy sau này anh sẽ thích người khác, vứt bỏ tôi à?”

<i>“Hại em vẫn luôn độc thân, không phải anh đã bồi thường chính bản thân anh cho em rồi à?”</i>Cố Dã anh ấy thích tôi sao?

Cố Dã anh ấy thích tôi sao?

“Anh, anh thích tôi? Sao có thể chứ, mấy năm qua anh nhìn thấy tôi rõ ràng đều xem thường, rất nhiều lần ở sân bóng rổ cướp nước của tôi, lại ức h**p nam sinh tỏ tình với tôi. Tại anh mà từ lúc học đại học đến bây giờ tôi vẫn luôn độc thân.”

Tôi vô cùng kinh ngạc nhìn anh ấy.

“Ai bảo em muốn đưa nước cho nam sinh khác? Những nam sinh kia không xứng với em.”

<i>Phần 14: Chương 27</i>HOÀN“Hại em vẫn luôn độc thân, không phải anh đã bồi thường chính bản thân anh cho em rồi à?”

Tôi ngây người xem, một lúc lâu sau mới phản ứng được.Anh ấy trả lời tôi với dáng vẻ rất đương nhiên.

<i>Tôi nghi ngờ nhíu mày lại.</i>“Em không thể như dáng vẻ lúc mất trí nhớ lừa anh một chút ư?”Tôi uống rượu, một lúc lâu mà đầu óc vẫn chưa hiểu được lời này của anh ấy không đúng ở đâu.

<i>Đôi mắt Cố Dã sáng ngời.</i>“À. Vậy sau này anh sẽ thích người khác, vứt bỏ tôi à?”

<i>“Ai bảo em muốn đưa nước cho nam sinh khác? Những nam sinh kia không xứng với em.”</i>Cố Dã không trả lời tôi mà hỏi ngược lại tôi: “Khả Khả, em có thích anh không?”

Nếu tôi không thích anh ấy, cũng sẽ không bởi vì nghĩ đến chuyện anh ấy có thể sẽ vứt bỏ tôi rồi hẹn hò yêu đương với cô gái khác mà khó chịu đến nỗi say rượu.

Đôi mắt Cố Dã sáng ngời.

Anh ấy muốn đỡ tôi vào nhà nhưng tôi lại hất tay anh ấy ra, vô cùng kiên cường mắng anh ấy: “Cố Dã, anh muốn tôi làm bạn gái anh có phải là đang chơi tôi không? Anh nói cho tôi, tôi còn phải làm bạn gái anh bao lâu nữa? Hình phạt cũng phải có kỳ hạn đúng không!”<i>Tôi vô cùng kinh ngạc nhìn anh ấy.</i>Cố Dã thấy tôi mãi không trả lời, lấy điện thoại ra chỉ vào ba chữ tôi gửi cho anh ấy “RẤT THÍCH ANH” đầy mất mát.

“Em không thể như dáng vẻ lúc mất trí nhớ lừa anh một chút ư?”

Hết phần 14!

HOÀN

Beta: SherlynLần đầu tiên tôi thấy Cố Dã chán nản đến như thế.

Tôi nghi ngờ nhíu mày lại.

Tôi vô cùng đau lòng, vội vã phủ nhận: “Không lừa anh. Em thích anh, lúc mất trí nhớ đã thích anh.”

Chắc là Cố Dã không thể nhịn nổi tôi nữa, đột nhiên xoa đầu tôi: “Cô bé ngốc này, lý do tại sao anh không phủ nhận em không nghĩ ra à? Ảnh chụp màn hình trong điện thoại là để trang trí hả?”

<i>Tôi vô cùng đau lòng, vội vã phủ nhận: “Không lừa anh. Em thích anh, lúc mất trí nhớ đã thích anh.”</i>Cố Dã anh ấy thích tôi sao?Đôi mắt Cố Dã sáng ngời.

<i>“Khả Khả, ngày mai em tỉnh rượu đừng nghĩ đến chuyện chơi xấu muốn đổi ý.”</i>Anh ấy dỗ dành tôi lặp lại lần nữa câu nói trên điện thoại, sau đó ôm chặt lấy tôi.

Edit: Chây

<i>Anh ấy trả lời tôi với dáng vẻ rất đương nhiên.“Tôi nói cho anh biết nhé, lúc trước anh c*̃ng có lỗi, tôi mất trí nhớ mới xem anh là tên đàn ông cặn bã, thế nhưng anh thừa biết từ lâu là anh không phải là bạn trai tôi rồi nhưng sao anh không phủ nhận!”</i>“Khả Khả, ngày mai em tỉnh rượu đừng nghĩ đến chuyện chơi xấu muốn đổi ý.”

Anh ấy trả lời tôi với dáng vẻ rất đương nhiên.Ngửi mùi hương dễ chịu trên người anh ấy, tôi thầm suy nghĩ trong lòng: Cố Dã mới là đồ ngốc, tôi không uống say, không có khả năng đổi ý.

Hết phần 14!

HOÀN
 
Back
Top Bottom