Ngôn Tình Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Sếp

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,271,536
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
toi-nghe-thay-tieng-long-cua-sep.jpg

Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Sếp
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[ZHIHU] TÔI NGHE THẤY TIẾNG LÒNG CỦA SẾP

Tác giả: 芒果兔头

Chuyển ngữ: Hiên nhà mùa xuân

Trích đoạn:

Khi phát hiện có thể nghe thấy tiếng lòng của sếp, anh ấy đang uống cà phê mà tôi đưa qua.

Sau đó cau mày để sang một bên, tiếp tục đọc văn kiện.

‘Phi phi, ọe, cái thứ gì thế này, nước vo gạo à?’

Tôi sững sờ, rõ ràng sếp không nói chuyện, sao tôi lại nghe được tiếng của anh ấy.​
 
Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Sếp
Chương 1


(tiếng lòng sẽ được để trong nháy đơn, còn đoạn đối thoại vẫn là nháy kép)

1.

Khi phát hiện có thể nghe thấy tiếng lòng của sếp, anh ấy đang uống cà phê mà tôi đưa qua.

Sau đó cau mày để sang một bên, tiếp tục đọc văn kiện.

‘Phi phi, ọe, cái thứ gì thế này, nước vo gạo à?’

Tôi sững sờ, rõ ràng sếp không nói chuyện, sao tôi lại nghe được tiếng của anh ấy.

Sếp ngẩng đầu nhìn tôi một cái, ý tứ rất rõ ràng,

Còn không đi làm việc đi đứng đó làm gì.

Tôi có thể hiểu chính xác như vậy là vì trong đầu anh ấy cũng nghĩ như vậy.

‘Đứng ngẩn ở đó làm gì, thấy tôi khôi ngô trẻ trung lại giàu có sao? Trông thì xinh nhưng làm việc không hiệu quả.’

Tôi vội vàng thu hồi tầm mắt lại.

Mắng ai không hiệu quả chứ.

Khi bước ra khỏi cửa, tiếng của sếp trong đầu tôi đã biến mất.

Chẳng lẽ kỹ năng này còn giới hạn khoảng cách?

Vì để chứng thực điều này, tôi lấy hết can đảm, vặn nắm cửa lần nữa rồi thò đầu vào.

Hỏi sếp có cần pha một ly cà phê nữa không.

“Không cần đâu.”

Nhưng trong lòng anh ấy rõ ràng chán gh.ét muốn ch.ết!

‘Ọe ọe, nghĩ đã buồn nôn rồi." Hóa ra là như thế này.

Tôi chán nản lui ra, đồ chó, yêu cầu cao.

Làm công ăn lương tháng được tám nghìn tệ, tôi cắn răng nhẫn nhịn, hơn nữa quyết định rèn luyện tay nghề pha cà phê của mình.

Tôi đã không còn là trâu là ngựa* bình thường nữa rồi.

*社畜 XÃ SÚC = gia súc của công ty (ý chỉ kiếp làm thuê bị hành)

Mà là một con ngựa tộc Nữu Hỗ Lộc am hiểu tâm lý của sếp, muốn bợ đít chắc chắn sẽ không bợ đùi.

Chỉ cần dỗ ngọt sếp, chẳng phải tiền thưởng đã vào tay rồi sao.

‘Lại phải xem mắt, phiền chết đi được.’

Không ngờ sếp cũng buồn phiền chuyện đi xem mắt, tôi chờ sếp ký xong, dựng thẳng tai hóng hớt.

‘Phiền quá, con gái út nhà họ Thẩm và thư ký Lâm cộng lại mới có được 199 người.’

‘Thẩm Nghiên là thứ 200, Lâm An An ngốc quá.’

Hóng hớt hóng đến đầu mình.

Tôi vẫn duy trì nụ cười khéo léo giả lả, trong lòng mặc niệm vì tiền lương, vì tiền lương.

Khi Tạ Dữ ký văn kiện, nội tâm hoạt động phong phú tới nỗi có thể một mình dựng sân khấu diễn kịch nói:

‘Thẩm Nghiên thích ăn gì, kệ cô ta, dù sao chúng ta không thể thành đôi.’

‘Tối nay mình muốn ăn món Pháp, sau đó sẽ bảo Lâm An An đi đặt.’

‘Lâm An An đứng đếm chim nhạn à, sao lại ngơ ngác như thế?’

‘Sao lại thoa son, không phải đang yêu đương chốn công sở đấy chứ, đừng để tôi bắt được.’

Đang nghe tiếng lòng của anh sao lại mắng tôi.

Tạ Dữ trông thì lạnh lùng, cấm dục, không ai ngờ lời trong lòng lại thầm kín thế.

Nghe anh ấy nói đến son môi, tôi muốn lau miệng theo bản năng, nhưng khi ngón tay vừa động đã cố gắng kiềm chế lại được.

Nguy quá, mặc dù tên lắm điều lại thiếu óc tưởng tượng Tạ Dữ chắc chắn không nghĩ tới chuyện đọc được suy nghĩ.

Nhưng tôi phải cẩn thận không được để mình lộ sơ hở.

“Lâm An An.” Tạ Dữ ký xong văn kiện đưa cho tôi. “Tối nay tôi có một cuộc hẹn, cô sắp xếp giúp tôi một chút.”

“Vâng.” Tôi mỉm cười khéo léo, “Anh xem tối nay chọn nhà hàng Pháp được không?”

“Được.” Tạ Dữ lạnh nhạt nói.

Nhưng trong lòng lại khen ngợi.

‘Thông minh đấy.’

Haha, nam nhân à, tôi đọc được suy nghĩ, thế này còn không tóm được anh sao?

“Xin hỏi cô Th…có ăn kiêng gì không, bạn hẹn của anh?”

Nguy quá, suýt chút nữa nói ra tên Thẩm Nghiên.

Tạ Dữ nhìn tôi, bình tĩnh trả lời:

“Thẩm Nghiên không kiêng gì cả, cô xem rồi làm là được.”

Nếu không phải bên tai tôi tràn ngập tiếng nôn mửa của anh ấy hết lần này lần khác, tôi thật sự sẽ tin gương mặt nhân mô cẩu dạng này.

‘Vẫn là đồ ngốc, sao lại nói năng lộn xộn thế.’

‘Thẩm Nghiên có ăn kiêng gì không, kệ cô ta, dù sao hai ta cũng không thành đôi.’

“Muốn về nhà ngủ quá, Lâm An An có thể biến thành đàn ông đi xem mắt giúp tôi được không.”

Hừ! Đồ tư bản đáng ghét.

Ở công ty bó.c l.ột cơ thể và tâm hồn tôi thì cũng thôi đi, tan làm lại còn muốn bắt tôi đi làm.

Thật muốn miệng* anh ta!

Ngoài miệng tôi cười nhưng trong lòng mắng sếp là đồ tiểu nhân.

*miệng ở đây là 口, do trên một số trang như Tấn Giang bị cấm mấy từ có nghĩa tiêu cực như giet, chet nên mấy từ này được mã hóa thành 口 hết. Đoạn này có thể hiểu là muốn giet anh ta, ở sau cũng có đoạn giống thế.
 
Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Sếp
Chương 2


2.

Khi Tạ Dữ phát hiện mình có thể nghe được tiếng lòng của thư ký mới đến, cô ấy vừa bưng đến một ly cà phê cực kỳ không ngon.

Uống một hớp, Tạ Dữ cảm thấy vị giác của mình đã chịu thử thách cực lớn.

Dương như mình không tiếp tục làm việc nữa, mà cơ thể đã ở trong chuồng uống nước vo gạo với mấy chú lợn con.

Nhưng Lâm An An cứ mở to đôi mắt trong veo, vô tội nhìn chằm chằm anh đến ngẩn ngơ.

Vốn anh muốn nổi cáu, nhưng đối diện với đôi mắt kia, không hiểu sao cơn giận lại tan thành mây khói.

Khoát tay đuổi cô ấy đi ra ngoài làm việc.

‘Thật sự khó uống vậy sao? Đồ tư bản khó hầu hạ.’

Tạ Dữ ngẩng đầu, rõ ràng Lâm An An đã đi ra ngoài rồi, nhưng anh vẫn có thể nghe thấy tiếng của cô ấy.

“Chuyện gì thế? – Tôi hỏi một chút.”

Hai giọng nói đè lên nhau, Lâm An An thò đầu vào.

“Tạ tổng, anh có cần pha thêm một tách cà phê nữa không?”

Tạ Dữ nhớ lại mùi vị vừa nãy, một cơn buồn nôn trào lên, vội nói không cần.

Vừa rồi cô ấy đi vào lại không nghe thấy, Tạ Dữ suy nghĩ, xem ra kỹ năng này có hạn chế khoảng cách, chắc chắn khoảng cách xa mới có tác dụng.

Chỉ là điều này có tác dụng gì, còn không bằng để tôi nghe dự án mới quý này của công ty lão Trương bên cạnh.

Một lát sau Tạ Dữ mới biết thư ký Lâm ngoài mặt dịu dàng, khéo léo, trong lòng phóng túng biết bao.

‘Xem xem lịch trình của sếp này, công việc đã hoàn thành, xõa thôi!’

‘Hahahahahaha, xấu hổ vỡi, quả táo này ngon quá.’

‘cp mình đu là thật rồi hơ hơ.’

‘À mình nhớ rồi, lần trước thấy sếp chưa kéo khóa qu@n, mình đã lên douban đăng một bài viết ẩn danh.’

‘Xấu hổ chớt mất* | may mắn được đi chung thang máy với sếp, thấy khóa quần của sếp chưa gài, quần xịp còn có mấy bé vịt vàng…’

*nguyên gốc là hỏa thiêu (tiếng lóng), chuyên mục trên douban có thể nói là xấu hổ đến mức bị hỏa táng.

Tạ Dữ không nhịn được nữa, đẩy cửa ra và đi nhanh đến phía sau Lâm An An, gõ vào máy tính đã nhanh chóng chuyển sang giao diện làm việc của cô và nhắc nhở:

“Thời gian làm việc, không được làm việc khác.”

“Vâng, Tạ tổng.”

Lâm An An mỉm cười đáp lại.

Khi cô ấy cười trông khá ngọt ngào.

Tạ Dữ nghiến răng, nếu không phải bị tôi bắt được, sẽ không ai nghĩ cô suýt đẩy tôi đi hỏa thiêu*.

Sau khi đi khoảng năm mét, Tạ Dữ lại nghe thấy giọng nói trầm thấp của Lâm An An lần nữa:

‘Huhuhu chơi trộm bị tóm rồi.’

‘Đồ sếp chó, ở trong phòng làm việc sao có thể biết mình đang chơi trộm?’

‘Sếp hung dữ quá.’

Ngay khi Tạ Dữ đang hồi tưởng lại liệu mình có quá hung dữ không, anh lại nghe thấy.

‘Đáng ghét, mình muốn miệng anh ta.’

Miệng? Miệng nào? Ý gì đây?

Tạ Dữ không tài nào lĩnh hội được sự tuyệt đẹp của ngôn ngữ mạng, suy nghĩ dần dần lệch lạc.

Không lẽ yêu tôi rồi sao hả nữ nhân.

Trong lòng Tạ Dữ dấy lên sự vui mừng khó tả.

Mình vẫn có sức quyến rũ như thế, nhưng không phải cứ tùy tiện là có thể theo đuổi được.

Lâm An An trông cũng ngoan ngoãn, khéo léo nhưng trong đầu toàn chứa mấy nội dung người lớn.

Tạ Dữ nghĩ như vậy, nghiêng đầu ho khan một tiếng, đè nén khóe miệng hơi nhếch lên.

Nếu là thư ký Lâm, mình có thể cho cô ấy một cơ hội tiếp cận mình trước.

Nhưng không thể để cô ấy tùy tiện muốn miệng!
 
Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Sếp
Chương 3


3.

Chơi trộm bị sếp bắt gặp hay là khi đăng bài về sự cố xấu hổ của sếp.

Tôi cảm thấy bây giờ người nên bị hỏa táng là tôi.

Vừa rồi quá căng thẳng không nghe rõ trong lòng sếp đang nói gì.

Chắc sẽ không trừ lương tôi đâu nhỉ, lương tháng tám nghìn tệ còn không đủ, nhất định muốn tôi vay tiền đi làm sao?

Tôi chủ động nhận việc trình kế hoạch giúp đồng nghiệp, tôi mò vào phòng làm việc của Tạ tổng, hỏi thăm tình hình.

Khi tôi đi vào, khóe miệng Tạ Dữ đang nở nụ cười, trong lòng giở trò xấu:

‘Có nên trừ ít tiền lương trêu cô ấy không nhỉ.’

Má nó, đồ tư bản đáng g.hét, đừng có phát đ.iên ở đây.

Có thể đút lót ít tiền rồi trêu tôi không.

‘Cô ấy sẽ không khóc đâu nhỉ, bỏ đi.’

Có chứ, nếu như anh trừ tiền tôi, tôi chắc chắn sẽ rơi những giọt lệ rất chân thành đấy.

Tiếng chuông thông báo của wechat vang lên, Tạ Dữ cầm di động lên xem, hơi nhíu mày:

‘Lão Vương xin nghỉ, sao lại muốn xin nghỉ lúc này.’

Lão Vương là tài xế của Tạ Dữ, tốt quá, cơ hội kiếm tiền lương li3m chó* của tôi tới rồi.

*là một thuật ngữ mạng, chỉ loại người mà trong mối quan hệ nam nữ, biết rõ đối phương không thích mình, nhưng vẫn không hề có tôn nghiêm và liêm sỉ dùng mặt nóng dán mông lạnh

Tôi tỉnh bơ, ra vẻ hờ hững từ trong ra ngoài.

Nhân cơ hội lần sau đi vào phòng làm việc, tôi vờ như tùy ý nói:

“Tạ tổng, tối nay có cần tôi đi đón cô Thẩm không?”

“Được, tôi đi cùng cô, hôm nay lão Vương xin nghỉ.”

Tôi lộ ra vẻ ngạc nhiên vô cùng đúng lúc, tất cả đều nằm trong kế hoạch của tôi.

Tiền lương nhờ li3m chó lại tăng một phần, tiền thưởng tháng này, thậm chí cả tiền thưởng cuối năm đang xoay vòng trước mắt tôi.

Trong lòng tôi hát bài “hôm nay là một ngày tốt lành”, vui vẻ bước trở lại chỗ làm việc.

Trong lúc đó, Tạ Dữ còn kéo cửa chớp xuống nhìn tôi hồi lâu.

Tôi nở nụ cười chuyên nghiệp giả tạo không thể bắt bẻ, đối diện với ánh mắt của anh ấy, không ngừng việc trên tay.

Anh tưởng là tôi bị anh bắt chơi trộm trong giờ một lần sẽ còn có lần hai sao?

Đến giờ tan làm, tôi chở Tạ Dữ đi đón đối tượng xem mắt của anh, Thẩm Nghiên.

Dựa vào những tin đồn mà tôi thu thập được, gia nghiệp Thẩm Nghiên xem chừng rất nhiều, bối cảnh hùng hậu.

Cô ta là họa sĩ có chút danh tiếng, xinh đẹp, thích làm từ thiện và rất hiền lành.

Không bàn đến cái nết như cứ.t thì, Tạ Tổng cũng rất khôi ngô, tuấn tú, trên người lúc nào cũng mang theo hơi thở lạnh lùng, xa cách, không muốn ai lại gần.

Hai người họ có thể coi là trai tài gái sắc, thậm chí tôi cảm giác hơi giống giống một đôi.

Lúc này, bề ngoài và nội tâm Tạ Tổng lại cực kỳ yên tĩnh.

Tôi nhìn anh ấy qua kính chiếu hậu.

Tạ Dữ đang nhìn bên ngoài, nửa khuôn mặt với đường nét rõ ràng đang chìm trong bóng tối, đôi mắt màu hổ phách chứa đựng những ánh vàng rơi ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ gì.

Đột nhiên yên tĩnh như vậy thật sự có chút không quen.
 
Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Sếp
Chương 4


4.

Thẩm Nghiên thật sự rất đẹp, không phải là kiểu vẻ ngoài quyến rũ, kiều diễm mà là kiểu rất khí chất, rất thu hút.

Mặc chiếc váy dài, cao ráo và duyên dáng.

Cô ấy đi đến từ phía đối diện, tôi lặng lẽ tán thưởng một lúc.

Sau khi lên xe, Thẩm Nghiên mỉm cười và chào hỏi với tôi rồi vô cùng thân thiết nắm tay Tạ Dữ và tán gẫu.

Tên đầu gỗ Tạ Dữ câu được, câu chăng trả lời Thẩm Nghiên, hết sức qua loa lấy lệ.

Trong lòng không ngừng thúc giục:

‘Lâm An An đang chần chừ cái gì, sao không mau mau vượt qua cái xe trước mặt.’

Thật bất lịch sự.

Thực hiện xong nhiệm vụ lái xe tạm thời, đưa hai người đến nơi hẹn, tôi quyết định tìm một chỗ giet thời gian, đến giờ rồi làm việc tiếp.

Tùy tiện tìm một quán ăn gọi vài món.

“Con gái, bao giờ con về.”

“Sao lại chia tay với Tiểu Trương? Cậu ta không tốt chỗ nào, công việc nhà nước, vừa ổn định vừa có thể diện, con nói h@m muốn kiểm soát của cậu ta mạnh đến mức biế.n th.ái, đâu có khoa trương như vậy, chẳng phải đàn ông đều thế sao? Mẹ còn không phải vì tốt cho con à.”

Từng dòng tin nhắn nhảy ra, h@m muốn kiểm soát quá giới hạn sắp từ mấy hàng chữ tuôn ra ngoài, mục đích muốn trói chặt tôi.

Trong lòng tôi rất buồn rầu, không để ý đến chữ “rượu” đã đánh dấu trên thực đơn.

Gà được ủ bằng rươu, tửu lượng của tôi vẫn luôn kém đến không thể tưởng tượng nổi.

Ăn cơm xong, tôi hơi chóng mặt.

Dần dần đầu óc hỗn loạn, chuyện đưa Tạ Dữ về nhà trở nên vô cùng rõ ràng.

Đúng, tôi còn phải đưa Tạ Dữ về nhà.

Tôi dựa vào cảm giác đi tới bãi đậu xe, nhưng lại bị một vòm ng ực rộng lớn cản lại.

Thơm quá, thoang thoảng hương muối biển.

“Lâm An An, sao cô lại chạy đi uống rượu?”

Giọng nói Tạ Dữ hơi trầm xuống, tôi không phận biệt được đây là giọng thật hay tiếng lòng.

Vùi trong ngực anh, đột nhiên tôi hơi tủi thân.

“Xin lỗi, đừng trừ tiền lương của tôi được không, tôi sẽ cố gắng làm việc.”

Tạ Dữ cúi đầu nhìn tôi, vỗ vỗ lưng.

Lúc này, ánh mắt anh không giống màu hổ phách mà giống hai đầm nước sâu.

“Được, không trừ.”

“Tôi đưa cô về trước.” Tạ Dữ nói với Thẩm Nghiên.

Thẩm Nghiên khẽ mỉm cười, thái độ và cách xưng hô lạnh nhạt hơn nhiều so với khi mới tới.

“Không cần đâu, tôi gọi xe, Tạ tổng cứ đưa cô Lâm về trước đi.”

Sau khi đi theo Tạ Dữ lên xe, ý thức của tôi dần trở nên mơ hồ, nghĩ gì nói đó, hoàn toàn buông thả bản thân.
 
Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Sếp
Chương 5


5.

Tạ Dữ vừa đi cùng Thẩm Nghiên đến bãi đỗ xe đã nghe được một giọng nữ quen thuộc lẩm bẩm:

‘Đưa Tạ tổng về nhà, đưa tư bản về nhà, đưa chó về nhà, đưa rùa con về nhà…’

Chuyện quái gì đang xảy ra thế, Tạ Dữ nhìn xung quanh, quả nhiên thấy được Lâm An An đang say khướt cách đó không xa.

Gò má cô ửng đỏ, đầu đụng vào người anh.

Ánh mắt Lâm An An trong veo nhìn anh, đột nhiên bao phủ một tầng hơi nước, tủi thân bảo Tạ Dữ đừng trừ lương mình.

Trong lòng Tạ Dữ bỗng nhũn xuống một góc, từ cam kết tiền thưởng hàng tháng đến thưởng cuối năm, anh vẫn nghe Lâm An lộn xộn khiếu nại.

‘Anh ấy thật xấu xa, tên sếp đáng ghét.’

Tôi xấu xa chỗ nào, Tạ Dữ dở khóc dở cười.

Thẩm Nghiên khoanh tay đứng một bên, ánh mắt thản nhiên nhìn hai người.

Tạ Dữ tuổi trẻ đầy hứa hẹn, đời sống cá nhân cũng rất sạch sẽ, là một lựa chọn tốt.

Đáng tiếc, tối nay anh đã bày tỏ rõ ràng thái độ của mình với cô, cô cũng không miễn cưỡng.

Chỉ là bên chỗ phụ huynh, vẫn phải nói thật.

Lâm An An đã mắng chửi Tạ Dữ từ con chó đáng gh.ét đến chuyện muốn biến thành một cây nấm độc.

Tạ Dữ kiên nhẫn dỗ dành, vất vả lắm mới hỏi được cô ở đâu.

Đưa người vào thang máy, ý thức đề phòng của Lâm An An chợt trỗi dậy:

“Không được theo tôi về nhà! Tôi sẽ gọi cảnh sát! Lùi lại!”

Tạ Dữ bị Lâm An An dùng ngón tay ngăn lại ở cửa thang máy, trong lòng tràn đầy nỗi bất lực.

“Được được được, tôi về trước, không lên cùng với em đâu.”

Những con số trên bảng điều khiển từ từ nhảy lên cùng với đầu óc mê man của Lâm An An, khi đến tầng ba thì dừng lại.

Tạ Dữ vội vàng lên một thang máy khác, ấn tầng 17, quên mất quá xa cũng không nghe thấy được tiếng lòng của cô.

Khi anh ra khỏi thang máy, Lâm An An đã vào nhà.

Cách cánh cửa, Tạ Dữ lắng nghe tiếng lải nhải của cô trong lòng.

‘Buồn ngủ quá, mình muốn ngủ, mình có phải đưa Tạ…gì về nhà…buồn ngủ quá.’

Trên mặt anh nở nụ cười, khẽ nói:

“Ngủ ngon.”

Tạ Dữ quay người và chuẩn bị rời đi, Lâm An An cũng mở cửa chính và trượt ra ngoài:

“Tạ tổng, mời vào.”
 
Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Sếp
Chương 6


6.

Đầu óc tôi quay cuồng, khi rót nước hình như nghe được tiếng sếp.

À đúng rồi, tôi còn phải đưa Tạ Dữ về nhà, sao anh ấy còn chưa về đến nhà.

Đã như vậy đưa anh ấy về nhà tôi cũng nên được xem là đã đưa về nhà.

Mở cửa, quả nhiên Tạ Dữ đang ở ngoài, nhìn tôi một lời khó nói hết được.

Sao anh ấy trở nên cao như vậy, chân cũng rất dài, khuôn mặt vẫn đẹp trai thế.

Tôi di chuyển cơ thể mình, lúc này tôi mới phát hiện hóa ra mình đã trượt ngã dưới đất.

“Lâm An An, lần sau đừng uống rượu nhiều thế nữa.”

Tạ Dữ thở dài, ngồi xuống ôm tôi dậy.

Cái ôm của Tạ Dữ thật ấm áp, tôi không nhịn được vùi đầu cọ một phát, trượt tí nữa, dáng người đẹp quá, lại cọ lần nữa.

Lỗ tai anh ấy dần ửng đỏ, nhất thời tôi quên mất thân phận của anh ấy, cười khà khà nói:

“Ơ ơ, chú em xấu hổ kìa. Vào nhà với dì, dì có tiền, bao nuôi chú em.”

Giọng nói Tạ Dữ trầm xuống:

“Tiền lương một tháng mới có bao nhiêu, có bao nuôi nổi không?”

Tôi cố gắng dùng cái đầu đã bị rượu làm cho mơ màng nghiêm túc suy nghĩ, tự tin nói:

“Một tháng dì kiếm được 8000, có thể cho chú em 7500.”

“7500 bao nuôi đàn ông, còn lại 500, em định nhặt rác sống qua ngày à?”

Tạ Dữ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

“Yên tâm đi, dì có tiền gửi tiết kiệm.” Càng nhìn thấy ngoại hình của anh chàng này tôi càng cảm thấy hài lòng, dùng cả tay cả chân lôi kéo anh, “Ngủ với dì đi.”

Chui vào trong chiếc chăn mềm mại, nhìn thấy anh đẹp trai chuẩn bị rời đi, tôi vội vàng với tay túm lấy anh ấy.

Anh đẹp trai đứng không vững, hai tay chống hai bên người tôi, nghiến răng nói: “Lâm An An!”

Sống mũi anh ấy cao quá, tôi nhịn không được rướn người lên cắn một phát, còn chưa kịp đi xuống, ý thức đã chìm vào bóng tối.
 
Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Sếp
Chương 7


7.

Tạ Dữ vừa bị gặm vừa bị cắn chiếm hết tiện nghi, vất vả lắm mới chờ Lâm An An yên phận, Tạ Dữ chỉnh nhiệt độ điều hòa giúp cô, đắp chăn giúp cô rồi mang theo dấu răng về nhà.

Về đến nhà đã 11 giờ.

Căn nhà tối đen như mực, anh cởi bộ âu phục màu xám tro đã nhăn nhúm, tùy tiện ném ở huyền quan.

Trong phòng khách trang trí đơn giản bày một bình rắn to lớn.

Con rắn nhỏ màu đen với lớp vảy ánh lên ánh sáng nhạt đang lè lưỡi, từ trong bình thò đầu ra.

“Tao về muộn.”

Giọng nói Tạ Dữ hơi mệt mỏi.

“Xì xì” tiếng con rắn nhỏ lè lưỡi hai lần.

“Không có điểm nào tốt cả, vốn tao chẳng thích cô ta, nếu không phải có hợp tác với Thẩm gia, tao cũng không lãng phí thời gian thế.”

Tạ Dữ chuẩn bị thức ăn cho rắn nhỏ xong, nó quay đầu chui vào bình, chẳng thèm đoái hoài đến loài người rốt cuộc đang nói chuyện gì với nó.

“Nhưng, Lâm An An cũng rất đáng yêu.”

Thông báo wechat lần lượt vang lên: “Tạ Dữ, con có thái độ như vậy với Thẩm Nghiên, khiến mẹ sau này làm sao đối mặt với dì Thẩm đây?”

“Sau này hai đứa con hẹn hò nhau, đều tốt với cả hai nhà.”

“Còn nữa, hôm nay chuyện cô gái đó là sao, con đi xem mắt cũng đưa cô ta đi cùng.”



Tạ Dữ cười lạnh một tiếng, không chút do dự lựa chọn bao che.

Từ khi Tạ Dập vốn kém cỏi được sinh ra, anh đã được ngầm sắp xếp thành vật hy sinh “tiền đồ tươi sáng” của bản thân mình.

Sự trầm tĩnh, chững chạc của Tạ Dữ đã được mài giũa rất nhiều lần, từng bước dựa vào năng lực của bản thân khiến cho công ty của gia đình cải tử hoàn sinh thành công, hơn nữa còn không ngừng phát triển.

Bên ngoài cửa sổ sát đất, từng hàng xe đông nườm nượp, bên trong phòng vẫn tối tăm.

Đôi mắt của Lâm An An trong veo, uống rượu xong gương mặt đỏ bừng, đôi môi căng mọng.

Tạ Dữ hơi mệt, sờ dấu răng trên sống mũi, đột nhiên nhớ tới giọng nói hoạt bát, lanh lảnh có chút ồn ào bên tai.

Cho dù hát bài “Vận may đến” cũng được.
 
Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Sếp
Chương 8


8.

Sáng sớm thức dậy, đầu đau âm ỉ từng cơn.

Những mảnh ký ức vụn vặt hình như chợt lóe lên giáng một gậy vào đầu tôi.

Lần này toang rồi, làm tài xế cho sếp nhưng cuối cùng mình lại uống say.

Còn nói xằng nói bậy muốn lấy 7500 tệ bao nuôi sếp, muốn ngủ với anh ấy.

Cũng không biết tình hình này bị đuổi việc thì có được bồi thường không.

Tôi thấp thỏm quẹt thẻ đi làm, vừa vào phòng làm việc đã thấy dấu răng rõ ràng trên sống mũi thẳng tắp của Tạ Dữ.

Uống rượu hại người, tối hôm qua tôi dũng mãnh thật đấy.

“Tạ tổng, tối qua em…”

“7500 bao nuôi tôi?” Tạ Dữ nhướng mày.

“Em có thể cho anh 8000.” Nói xong tôi bèn hối hận.

Cứu mạng, tôi cũng có gan nói câu muốn bao nuôi Tạ Dữ, trong lòng Tạ Dữ đang mắ.ng tôi là con quỷ nhỏ háo sắc. Lần này dù có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.

May thay lúc này trưởng phòng hành chính đi tới.

Tôi vừa đinh bỏ chạy, bị Tạ Dữ gọi lại: “Vừa hay, Lâm An An đi thông báo một tiếng, lát nữa sẽ mở một cuộc họp đơn giản.”

Đồ chó, rõ ràng trong lòng nói: ‘Còn muốn chạy, có tâm gian nhưng không có gan làm.”

Thông báo còn chưa gửi đi, trong nhóm đã rầm rộ chuyện bát quái.

Trương Nguyên gửi cho tôi mười mấy tin nhắn hỏi tôi có biết dấu răng trên mặt sếp là do mèo hoang nào cắn không.

Mèo hoang nhỏ…

Tôi kinh ngạc suýt chút nữa cầm không chắc điện thoại, nói sao đây, mèo hoang nhỏ không có nhưng sâu rượu thì có.

Tôi đáp lại cô ấy tôi cũng không rõ, có lẽ chỉ là sự cố ngoài ý muốn.

Trương Nguyên: “Sao thế được, sếp chúng ta rất lạnh lùng, tối qua người phụ nữ đó chắc chắn rất cuồng dã mới có thể hái đóa hoa lạnh lùng kia xuống.”

Tôi nhớ lại hành vi của tôi đêm qua, mặc dù không hái được đóa hoa yêu kiều Tạ Dữ nhưng quả thật rất cuồng dã.

Trương Nguyên tiếp tục gửi tin nhắn: “Cô thấy biểu cảm của Lâm Trữ phòng marketing ngày hôm nay chưa, cô ta luôn muốn tóm lấy sếp, cảm thấy sếp chắc chắn thích cô ta, ngày nào cũng nhìn người ta bằng hai lỗ mũi, kết quả sếp đã có biến từ lâu hahahaa”

Cũng không biết có phải ảo giác của tôi không, tôi luôn cảm giác khi Tạ Dữ ra khỏi văn phòng, ánh mắt nhìn tôi mang theo ý tứ sâu xa.

Khi anh ấy đến bên cạnh tôi, tôi nghe thấy rõ ràng trong lòng anh đang trêu chọc tôi với giọng điệu ngân dài:

‘Mèo hoang nhỏoo…’

Tôi run tay, cốc nước tràn ra hơn một nửa, tôi giả vờ bình tĩnh nhưng tim sắp nhảy ra khỏi cổ họng.

Sao Tạ Dữ biết được?

Mấy lời bàn tán không thể nào lọt vào tai anh ấy được.

Gương mặt Tạ Dữ lạnh lùng nói về biên bản tóm tắt cuộc họp lát nữa, trông rất bình thường.

Cách quá xa, tôi không nghe được trong lòng anh đang nghĩ gì.

Sếp à, anh chưa đóng khóa quần kìa, không có phản ứng gì, xem ra tôi nghĩ nhiều rồi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, sau đó tôi trông thấy Tạ Dữ lén nhìn khóa quần nhân lúc trưởng phòng marketing phát biểu ý kiến.

Không phải chứ, Tạ Dữ cũng thật sự đọc được suy nghĩ sao?

Thế há chẳng phải là giống như việc mỗi ngày tôi đều tr@n truồng đi làm, những lời mắ.ng ch.ửi anh ấy cũng bị nghe thấy rõ ràng.

Tạ Dữ cũng rất bất ngờ nhìn tôi, rõ ràng không trong phạm vi 5 mét, tôi vẫn nghe thấy tiếng lòng của anh: ‘Cũng? Lâm An An cũng đọc tâm sao?’

Đáy lòng tôi hoàn toàn chấn động, lần này hết đường nói chuyện.

Bây giờ từ chức còn kịp không?

‘Không kịp nữa đâu.’ Tạ Dữ hết sức lạnh lùng. ‘Bởi vì tôi là đồ tư bản đáng ghé.t.’

Một cuộc họp ngắn ngủi nhưng tôi đứng ngồi không yên.

Tạ Dữ nghiêm túc, cẩn thận suy xét về xu hướng của thị trường và sự phát triển trong tương lai.

Tôi cố gắng kiềm chế suy nghĩ sắp bay đến ngoài vũ trụ.

Càng muốn kiềm chế bản thân suy nghĩ gì thì càng không khống chế được.

Hàng chân mày Tạ Dữ dần nhíu lại, dường như trong lúc nhất thời không cách nào tiêu hóa nổi quá nhiều suy nghĩ của tôi, đau khổ nghĩ: ‘Bình tĩnh một chút.’

Tôi cũng muốn bình tĩnh nhưng đầu óc tôi giống như đang thả phanh, không tài nào kiểm soát được.

‘Đại ngưu…chiến sĩ.’

‘Anh chàng cao ráo, ngây thơ sà vào lòng tôi?’

Tạ Dữ chuẩn xác chắt lọc được những thông tin quan trọng.

Đó là tên Weibo của tôi và bình luận tôi để lại dưới trang cá nhân của anh chàng đẹp trai.

Có cái lỗ nào lớn lớn để tôi chui xuống không.

‘Cơ bụng của Tạ Dữ…cái gì?’

Tôi tức giận muốn ch.ết, sư phụ à, đừng đọc nữa, đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ nữa, trong lòng tôi lặng lẽ nói với bộ não của mình.

Đáng tiếc vô dụng.

Ngay cả tiểu thuyết đồng nhân hơi có tí H đã đọc ba tháng trước, não tôi cũng nhắc lại từng chữ vào lúc này.

Tạ Dữ im lặng hồi lâu rồi nghĩ: ‘Lâm An An, xem ra tôi còn chưa hiểu rõ em.’
 
Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Sếp
Chương 9


9.

Kể từ khi tôi và Tạ Dữ có thể đọc được suy nghĩ của nhau, giới hạn khoảng cách cũng đã biến mất.

Bây giờ Tạ Dữ sai bảo tôi, thậm chí chỉ cần nghĩ trong lòng là được.

Kiếp trâu ngựa đáng thương, tâm linh tương thông cũng rơi vào tay sếp.

Buổi trưa có đồng nghiệp đặt trà sữa cho mọi người, tôi đi ngang cũng được nhét một cốc.

Có người cười nhạo hỏi: “Ơ? Tiểu Chu, sao cậu đặt cho An An lại khác với bọn tôi?”

Tôi nhìn cốc dương chi cam lộ đang cầm trên tay, mấy món trên bàn của những người khác rõ ràng cũng không giống nhau.

Chu Thời cười xấu hổ, gãi đôi tai ửng đỏ của mình và không giải thích, đôi mắt cún con long lanh hơi cụp xuống.

Trà sữa trên tay tôi hơi nóng, nhưng Chu Thời gọi cho mọi người, suy nghĩ nhiều rồi từ chối lại khó tránh khỏi tự mình đa tình, phút chốc tôi lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Em trai à, em mới đến hai ngày, chắc là chưa đọc qua sổ tay nhân viên.

Yêu đương văn phòng sẽ bị Tạ Dữ đạp bay ra ngoài.

‘Lâm An An! vào phòng làm việc tôi một lát!’

Nghĩ tới Tào Tháo, Tào Tháo tới ngay, giọng nói Tạ Dữ như đang đòi mạng vang lên bên tai tôi.

Tôi xoay người mới phát hiện anh ấy đã đứng ở cửa phòng làm việc, cả người tràn đầy vẻ khó chịu.

“Tưới mấy cây hoa này đi.”

Tạ Dữ chỉ vào chậu hoa sống ngắc ngoải trên bàn làm việc.

Gọi tôi gấp như vậy, chỉ vì chuyện này sao?

Huống hồ cái chậu hoa rách này, chẳng phải anh bình thường đều tưới bằng cà phê uống thừa sao?

‘Có ý kiến à?’

Đã làm nô dịch thì phải đi làm thôi.

Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, đáng gh"ét…không nói cũng được!

Tiếng cười khẽ của Tạ Dữ vang lên bên tai tôi, tôi xoa xoa lỗ tai tê dại, không muốn thừa nhận giọng của anh ấy rất êm tai.
 
Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Sếp
Chương 10


10.

Khi trời sẩm tối bắt đầu nổi cơn giông, tôi đang buồn phiền nên đi đến tàu điện ngầm thế nào đây.

Đúng lúc Chu Thời đi ra, thấy tôi, ánh mắt sáng lên.

“Chị Lâm, chị không mang ô sao, em đưa chị đi.”

Cậu ta cười rộ lên tràn đầy khí thế tuổi trẻ, cả người toát lên vẻ ngây thơ, ngốc nghếch.

“Chậc.” Tôi nghe tiếng rồi nhìn sang, một chiếc Maybach màu đen đang từ từ dừng lại, cửa sổ xe hạ xuống lộ ra khuôn mặt Tạ Dữ:

“Lên xe.”

Hôm nay anh ấy tự lái xe, tôi đắn đo một hồi mở cửa ghế phụ lái.

Chu Thời cũng vui vẻ chuẩn bị lên xe, Tạ Dữ nhanh chóng khóa cửa xe lại.

Đồ hẹp hòi!

Tạ Dữ nói với Chu Thời:

“Không tiện đường, cậu gọi xe đi, tôi trả tiền cho.”

Tôi với anh một người ở phía nam thành phố, một người ở phía bắc, chẳng lẽ thuận đường sao?

Tạ Dữ nhìn sang, tôi giả vờ như không có chuyện gì ngắm nhìn phong cảnh.

Tay nắm cửa xe trông thật giống với tay cầm.

Chu Thời cũng không có ý kiến gì, nhìn ghế phụ lái lưu luyến không thôi, vẫy tay nói:

“Chị Lâm, hẹn mai gặp lại.”

Tạ Dữ lái xe đi cách mấy trăm mét, vẫn khó dằn lòng xuống:

‘Lại không chào tạm biệt với tôi, trong mắt chỉ nhớ đến Lâm An An đúng không.’

Chút chuyện nhỏ này mà anh còn nhớ mong ư?!

Tạ Dữ càng không thoải mái, trừng mắt nhìn tôi.

Xe lạ không được đi vào tiểu khu, Tạ Dữ cầm ô đưa tôi xuống xe.

Khi mở ô ra, cả tôi và Tạ Dữ đều im lặng.

Phía trên bị rách một lỗ to.

‘Lâu rồi chưa dùng.’

Hiểu, hiểu, cho dù có nghiêm cẩn như sếp cũng khó tránh khỏi đôi lúc sơ sót.

Tạ Dữ cầm ô, xoay lỗ thủng về phía mình.

‘Đừng để mắc mưa.’

Tạ Dữ nhíu mày, ôm vai tôi kéo vào trong ô, nhiệt độ cơ thể của anh ấy xen lẫn mùi hương thoang thoảng bay lên trong không gian nhỏ bé, mập mờ.

Khi tôi về đến nhà, trên người gần như không bị dính mưa, một bên vai của Tạ Dữ ướt đẫm, bình thường anh ấy mặc âu phục đi giày da, rất cẩn thận chỉn chu, lúc này trông có hơi nhếch nhác.

“Tạ tổng, vào nhà em đổi một bộ quần áo trước đi, nếu không chốc nữa sẽ bị cảm mất.”

“Không cần.” Tạ Dữ lạnh lùng từ chối, tác phong đứng đắn.

‘Tiếc quá, tối này còn phải làm việc.’

Tôi giả vờ không nghe được câu trả lời hoàn toàn trái ngược trong lòng anh ấy để giữ mặt mũi cho sếp.

Khả năng đọc tâm sẽ không vì khoảng cách mà biến mất.

Suốt buổi tối, bên tai tôi văng vẳng những dòng suy nghĩ của Tạ Dữ.

Phần lớn là liên quan đến công việc.

Cảm giác này rất kỳ diệu, giống như Tạ Dữ luôn ở cạnh tôi vậy.

Tắm xong, tôi mở chương trình trinh thám mình thích nhất ra xem, vừa xem vừa căng thẳng theo từng tình tiết suy luận.

J chắc là do A giet.

‘Không phải, là do B giet.’

Sao thế được, thời gian này chỉ có A ở hiện trường.

‘B ngụy tạo bằng chứng không ở hiện trường.’

Suy luận của Tạ Dữ rất gọn gàng, logic, cuối cùng công bố kết quả, thủ phạm thật sự là B.

‘Tôi biết ngay là thế mà.’ Tạ Dữ rất đắc chí.

Tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm, một lúc sau mới bình tĩnh lại sau mấy tình tiết căng thẳng.

Lúc này mới nhớ tới một chuyện, chẳng phải Tạ Dữ đang làm việc sao, sao cuối cùng lại suy luận tình tiết với tôi?

‘…’ Tạ Dữ im lặng hồi lâu, thẹn quá hóa giận nghĩ, ‘Em ồn quá, đừng xem nữa.’

Được rồi, xem giờ, tôi quyết định hôm nay đi ngủ sớm, không để cho nội tâm hoạt động quấy rầy công việc của sếp.

Ngủ ngon.

Thế giới yên tĩnh trở lại, khi tôi sắp chìm vào giấc ngủ, hình như nghe được giọng nói trầm thấp: ‘Ngủ ngon.’
 
Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Sếp
Chương 11


11.

Sáng hôm sau, sếp mắc mưa bị ốm.

‘Lâm An An, mang ít thuốc tới đây hộ tôi.’

Giọng nói khàn đặc…vẫn rất quyến rũ.

Thuốc gì?

Lại không trả lời.

Không còn cách nào, tôi đành đến hiệu thuốc mua ít thuốc thường dùng.

Đến cổng nhà Tạ Dữ, ấn chuông mấy lần cũng không có ai đáp lại.

Không lẽ ngất rồi sao.

Tôi thử nhập mật mã mà hồi trước anh ấy nói cho tôi khi tôi lấy đồ hộ anh.

Cửa mở ra, một con rắn nhỏ màu đen lộ ra từ chiếc bể thủy tinh to ở trong phòng khách, nhìn chằm chằm tôi, thè lưỡi “xì xì”.

Gương mặt Tạ Dữ không được tự nhiên đỏ lên.

Nghe tiếng mở cửa, hàng lông mi Tạ Dữ chớp chớp.

Hé mắt ra nhìn, thấy tôi, lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt như vậy của Tạ Dữ, cởi bỏ bề ngoài của kẻ tư bản gian ác, giống mỹ nam ngủ say, tôi thấy thương xót.

“Cần đi bệnh viện không?”

Tôi khẽ hỏi.

Tạ Dữ:

“Hừ Hừ.”

?

Cũng may tôi có thể nghe được lòng anh nói rằng:

‘Không cần đi bệnh viện.’

Đã sốt mê man rồi, không đi bệnh viện không được.

Tôi thử đỡ Tạ Dữ dậy nhưng đã đánh giá thấp sức nặng của anh.

Hai người ngã một đống trên thảm, Tạ Dữ ai oán mở to mắt.

‘Gọi điện cho bác sĩ Tần.’

Bị Tạ Dữ đè lên người, chóp mũi anh ấy dán vào má tôi còn hai tay tôi đỡ eo anh ấy.

Dáng người rất đẹp.

Tôi không dám hành động thiếu suy nghĩ, nghe được tiếng lòng của anh ấy:

‘Cô ấy mềm mại quá…”

Giở trò lưu manh gì đấy, tôi đang định đẩy anh ra, chạm đến nhiệt độ cơ thể anh lại rụt tay về.

Bỏ đi, so đo gì với một người đang sốt mê man chứ.

Khi bác sĩ Trần đến, nhìn tôi và Tạ Dữ chồng lên nhau, ra sức lau mồ hôi.

Giày vò cả buổi sáng, gương mặt đỏ bừng của Tạ Dữ cũng đỡ một ít.

Tôi chủ động ra trận, xuống bếp hầm một nồi cháo cho Tạ Dữ.

Canh lửa không chuẩn lắm nên cháo hơi cháy.

Tôi lặng lẽ đổ phần đen xuống dưới đáy, tự lừa dối mình.

Tạ Dữ nhìn bát cháo tôi bưng ra, vẻ mặt hơi vặn vẹo, ỉu xìu nghĩ:

‘Lâm An An xuất thân từ nuôi heo chuyên nghiệp sao?’

Mặc dù ghét bỏ nhưng Tạ Dữ vẫn cau mày ăn hết.

Vừa ăn vừa ọe trong lòng khiến tôi sinh ra cảm giác áy náy khi đã ngược đãi bệnh nhân.
 
Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Sếp
Chương 12: Hoàn


12.

Chăm sóc xong cho Tạ Dữ, tôi vốn nên rời đi.

Nhưng ánh mắt bình tĩnh của Tạ Dữ nhìn về phía tôi lại ẩn chứa một mạch nước ngầm.

Ma xui quỷ khiến, tôi hỏi Tạ Dữ có cần tôi ở lại không?

Tạ Dữ nói “có”.

Anh không nghĩ gì cả, chỉ có tiếng “đinh” vang lên, đó là nốt nhạc đầu tiên vang lên khi khúc nhạc buồn chuyển sang vui.

Điều tôi không ngờ là Tạ Dữ đang ốm nhưng vẫn muốn làm việc.

Không hổ là sếp.

Tôi không mang gì trong tay, Tạ Dữ bảo tôi ngồi là được.

Xem như có lí do chính đáng chơi lén trong giờ, ngồi ở bên cạnh sếp tôi cũng không dám làm gì quá đáng.

Cơn buồn ngủ ập tới, lúc ý thức tỉnh lại đã là hoàng hôn, bên ngoài lại nổi cơn giông.

Tạ Dữ vẫn đang làm việc, trên người tôi được đắp một cái chăn mỏng.

Nhận ra tôi đã tỉnh, Tạ Dữ tháo kính mắt xuống, xoa sống mũi nói:

“Đói không?”

Tôi ăn ngay nói thật, thật sự hơi đói.

Tôi gật đầu:

“Em xuống…”

“Em không phải xuống bếp.” Tạ Dữ nói ngay, “Ra ngoài ăn đi.”

Đáng ghét, tay nghề của tôi kém thế sao?

Nước đọng trên vỉa hè phản chiếu lại, tôi không để ý bước hụt.

Cơn đau nhức từ mắt cá chân truyền đến.

Tạ Dữ đưa ô cho tôi, cúi người nâng cẳng chân tôi lên nhẹ nhàng xoa mắt cá chân.

“Shhh…”Tôi hít một hơi khí lanh.

“Trật khớp rồi, cũng may không bị đến xương.”

Vẻ mặt của Tạ Dữ chuyên tâm, hàng mi dài rũ xuống, phía dưới sống mũi cao thẳng là đôi môi mỏng.

Mặc dù ở góc độ này không thấy, nhưng tôi không khống chế được nghĩ đến cổ áo sơ không cài đến khuy trên cùng và trái táo của Tạ Dữ, xuống chút nữa…

Trong phút chốc mọi âm thanh đều im lặng, trong lòng tôi giật mình mới nhận ra Tạ Dữ đã ngước đầu nhìn tôi hồi lâu.

‘Đang nghĩ gì đấy, bị anh mê hoặc à?’

Ánh mắt anh ấy gian xảo, nụ cười mềm mại nở trên môi.

Tôi rất ít khi thấy anh bộc lộ cảm xúc ra ngoài như thế.

Mặt nóng bừng, cũng may sắc trời đã tối, chắc Tạ Dữ nhìn không rõ mặt tôi.

Anh ấy đứng dậy, khom người xuống ra hiệu cho tôi leo lên lưng anh.

Nước mưa từ trên ô rơi tí tách xuống đất, Tạ Dữ đổi nước hoa, hôm nay là hương cây tùng nhàn nhạt.

‘Lâm An An nhẹ hơn mình nghĩ.’

Ý gì đây, trông em rất mập sao?

‘Trông cũng không mập.’

Tạ Dữ cõng tôi về theo con đường cũ, quyết định tự mình xuống bếp.

Tôi ngoan ngoãn lấy túi nước đá Tạ Dữ đưa cho chườm vào cổ chân, đợi đến khi anh ấy làm cơm tối xong:

Suy nghĩ linh tinh của Tạ Dữ trong tiếng nổ “tách tách” của dầu mỡ:

‘Không ăn rau thơm, dị ứng hải sản…’

Hình như trước đây có lần liên hoan, anh ấy tùy tiện hỏi tôi có kiêng gì không, không ngờ nhớ rõ ràng như vậy.

Có phải yêu thầm tôi không?

Trong lòng tôi đang lơ đãng khoác lác, rất nhanh phủ định bản thân, sao sếp có thể yêu thầm thân trâu ngựa nhỏ bé như mình chứ?

Sau một hồi yên tĩnh thật lâu, Tạ Dữ nghiêm túc nghĩ:

‘Đúng, anh yêu thầm em.’

Điện tâm đồ của tôi trở thành một đường thẳng, Tạ Dữ vừa nghĩ gì thế??!!

Chắc chắn là năng lực đọc tâm xảy ra vấn đề.

Tôi bình tĩnh nghĩ.

‘Không có vấn đề.’ Tiếng củaTạ Dữ.

Trên sổ tay nhân viên viết là cấm tình yêu công sở mà?

‘Anh là sếp, không tính.’

Chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn, đồ tư bản đáng ghé.t.

“Em còn muốn yêu đương văn phòng với ai, anh có thể làm mối cho em.” Tạ Dữ vờ tươi cười ngoài mặt.

Tôi hơi muốn yêu với ông sếp đáng gh.ét.

Mặt Tạ Dữ đỏ bừng.

Bây giờ em muốn hôn vị sếp đáng ghét.

Nghĩ như vậy, Tạ Dữ bèn cúi người xuống, tôi nhắm mắt lại, xen lẫn với tiếng tim đập của hai người là.

‘Anh thích em.’
 
Back
Top Bottom