Khác TÔI, MỘT QUÂN TỐT

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
398563011-256-k223180.jpg

Tôi, Một Quân Tốt
Tác giả: Sangbuichan
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Nhân vật chính là một người trẻ sinh ra trong nghèo khó, luôn bị coi thường và gắn mác "kẻ dưới đáy".

Nhưng trong nội tâm anh luôn nuôi một khát vọng khác người: không muốn sống như một quân tốt.

Trong gương, anh không nhìn thấy bản thân nhỏ bé - mà thấy một người lãnh đạo, một người thành công.

Câu chuyện là hành trình vượt qua sự khinh miệt của xã hội, áp lực của gia đình, những vết thương tâm lý, để từ một người vô danh trở thành người dẫn đầu.

Nhưng đổi lại, anh phải trả giá bằng cô đơn, phản bội và sự lột xác hoàn toàn.



social​
 
Có thể bạn cũng thích !
Tôi, Một Quân Tốt
CHƯƠNG 1: NGƯỜI DƯỚI CHÂN


Tôi tên là Đăng.

25 tuổi.

Cao 1m68, nặng 56 ký, da ngâm, mắt hơi thâm do mất ngủ, và cái lưng lúc nào cũng hơi gù vì quen cúi đầu.

Tôi sống ở Sài Gòn, hay đúng hơn là chen chúc trong một xóm trọ nghèo gần đường ray xe lửa.

Căn phòng chưa đến 12 mét vuông, đủ để kê một cái giường sắt cũ kỹ, một cái quạt bàn gãy nắp, và một cái bàn học mà tôi nhặt được từ bãi phế liệu.

Tôi không có gì nổi bật.

Không đẹp trai, không có học vị, không có ba mẹ giàu, không có ai chống lưng.

Mỗi buổi sáng, tôi dậy lúc 5 giờ, đi bộ gần một cây số ra trạm xe buýt, bắt chuyến số 104 để tới nhà hàng nơi tôi làm phục vụ.

Áo đồng phục trắng, quần đen, giày da mòn gót.

Vào ca là chạy.

Đặt nước, lau bàn, dọn chén, đổ rác, mỉm cười.

Mỗi ngày trôi qua như một bản lặp buồn tẻ không có nút dừng.

Có người nói: "Thằng đó hiền, ngoan, chịu khó."

Cũng có người bảo: "Nhìn nó là biết nghèo rớt mồng tơi, bưng bê chắc cả đời."

Ừ, tôi là Tốt — theo đúng nghĩa xã hội hay gọi.

Một quân Tốt, sinh ra để đi thẳng, chết sớm, không ai nhớ tên.

Nhưng họ không biết.

Mỗi tối, sau khi tan ca, tôi đi bộ về, lặng lẽ lách qua những ngã rẽ tối tăm, về phòng trọ, bật cái đèn bàn chập chờn ánh sáng.

Tôi rửa mặt, thay đồ, pha một ly cà phê gói mỏng dính, rồi mở laptop cũ, vào Coursera học quản trị kinh doanh bằng tiếng Anh, ngồi học đến hai, ba giờ sáng.

Không phải để khoe, cũng chẳng ai biết.

Tôi học vì tôi tin: tôi không thể chết như một quân Tốt.

Tôi có một tấm gương cũ.

Không phải gương trang điểm gì cả, chỉ là một mảnh gương vỡ tôi lượm được sau một lần đi gom ve chai phụ mẹ ngày xưa.

Tôi dán nó lại bằng băng keo đen, treo lên tường bằng dây kẽm.

Nhìn nó mờ, cong và méo.

Nhưng mỗi khi nhìn vào, tôi thấy mình... khác.

Tôi không thấy người phục vụ.

Tôi thấy một người đàn ông trong bộ vest đen, ngồi trong văn phòng kính, trước mặt là logo của một công ty mà tôi chưa đặt tên.

Trong gương, tôi không cười.

Tôi ra lệnh.

Tôi kiểm soát.

Và thế là tôi sống.

Sống trong cái hình ảnh tôi chưa từng chạm đến.

Hồi nhỏ, tôi từng là học sinh giỏi.

Mỗi năm được giấy khen, mẹ tôi dán lên vách nhà bằng băng keo như dán tranh quý.

Mẹ tôi thường xoa đầu tôi và nói: "Cố học, mai mốt làm ông này bà nọ, đừng như cha con."

Cha tôi là một kẻ thất bại.

Uống rượu, hút thuốc, la mắng, đổ lỗi.

Mỗi khi say là ông nguyền rủa xã hội, chính quyền, cả người sinh ra ông.

Tôi từng ghét ông.

Nhưng khi lớn lên, tôi hiểu: ông từng có mơ ước.

Nhưng ông không đủ sức đi đến cùng.

Tôi sợ mình giống ông.

Nên tôi cố học.

Vào đại học là cú thoát đầu tiên khỏi cái xóm nhỏ ấy.

Nhưng rồi sao?

Thiếu tiền học.

Thiếu thời gian học thêm.

Bạn bè có laptop xịn, tôi mượn bạn học ké.

Đồ án phải đi thực địa, tôi đạp xe hàng tiếng đồng hồ để tiết kiệm xăng.

Học ra trường, xin việc, họ bảo: "Cậu học trường tỉnh à?

Bằng này chắc cũng bình thường thôi."

Tôi đi phỏng vấn hơn 30 chỗ.

Từ nhân viên văn phòng đến telesales.

Lần nào cũng bị loại.

Lý do thì đủ kiểu: không phù hợp, thiếu kinh nghiệm, không đúng profile công ty.

Lúc đó, tôi chỉ 22 tuổi.

Mới tốt nghiệp.

Không ai muốn tuyển người không quen biết, không có background nổi bật.

Thế là tôi làm phục vụ nhà hàng.

Ban đầu chỉ tính làm tạm vài tháng.

Nhưng rồi thời gian trôi, tôi không thoát ra được.

Một buổi tối, khách đông.

Tôi bê khay nước, vô tình va vào một ông khách trung niên mặc đồ vest Armani.

Ly rượu vang đỏ đổ vào tay áo ông ta.

Tôi vội vàng xin lỗi, cúi đầu, run rẩy.

Ông ta không đánh, không chửi.

Chỉ nhìn tôi rồi cười nhếch mép:

" Nhìn là biết nghèo quen rồi "

Câu đó ghim vào đầu tôi.

Tối hôm đó, tôi nhìn vào gương.

Tôi tự hỏi: "Có thật tôi sinh ra là để dưới chân người khác?"

Có thật vì tôi nghèo, tôi không có quyền mơ?

Tôi bắt đầu lên kế hoạch.

Tôi chia thời gian thành từng khung: sáng làm việc, chiều học online, tối nghiên cứu thị trường, ban đêm viết ý tưởng.

Tôi không có vốn.

Nhưng tôi biết một điều: nếu tôi chờ có vốn mới làm, thì cả đời tôi sẽ chỉ biết chờ.

Tôi bắt đầu làm freelance viết nội dung marketing cho một vài cửa hàng online.

Tôi nhận viết bài cho họ với giá rẻ hơn thị trường.

Mỗi tuần tôi viết khoảng 20 bài.

Dần dần, họ giới thiệu tôi cho người khác.

Thu nhập tôi tăng lên.

Không nhiều, nhưng đủ để tôi tiết kiệm được vài triệu mỗi tháng.

Tôi mua tên miền.

Mở một blog.

Viết những bài chia sẻ về khởi nghiệp, dù bản thân chưa từng có công ty nào.

Nhưng tôi viết bằng trải nghiệm thật, bằng máu và nước mắt của một người từng bị coi thường.

Một ngày nọ, một bạn nữ nhắn tin cho tôi, nói: "Anh viết rất thật.

Em là sinh viên sư phạm, đọc mà khóc luôn."

Tôi không khóc.

Nhưng trong lòng tôi... lần đầu tiên thấy được một chút ánh sáng.

Tôi không phải Vua.

Tôi vẫn đang bưng bê.

Vẫn đang đi xe buýt chen lấn.

Vẫn chưa có công ty.

Nhưng tôi biết, tôi đã không còn là Tốt.

Không phải vì địa vị.

Mà vì tôi có khát vọng.

Đôi khi, chỉ cần bạn dám nhìn vào gương – thật lâu – thật sâu – bạn sẽ thấy: bản thân có thể trở thành điều bạn chưa từng dám tin.

" Cái nghèo không đáng sợ.

Đáng sợ nhất là cả đời mình rằng chỉ đáng nghèo "

Tôi viết câu đó lên tường phòng mình.

Bên dưới, là cái gương cũ, nứt méo.

Nơi tôi vẫn thấy một con người khác – không phải hiện tại.

Mà là tương lai.
 
Tôi, Một Quân Tốt
CHƯƠNG 2: MÙI CỦA TIỀN


Tôi vẫn đi làm phục vụ buổi sáng, như thường lệ.

Nhưng buổi chiều, tôi không còn về nhà để học online nữa.

Tôi bắt đầu đi lang thang giữa các con hẻm, khu chợ, quán vỉa hè, để tìm "ý tưởng kinh doanh".

Nghe thì có vẻ cao siêu.

Nhưng thực ra, tôi chỉ đang tìm một cái gì đó đủ nhỏ để mình có thể bắt đầu.

Không cửa hàng, không vốn lớn, không nhân sự.

Chỉ một người – tôi – và khát vọng duy nhất: được sống khác.

Tôi nhận ra một điều rất buồn cười: Ở cái thành phố này, người ta không bán thứ gì "mới" cả.

Thứ bạn nghĩ là "ý tưởng độc quyền", thì vài trăm người khác đã làm rồi.

Bán nước mía, bán cà phê, bán gỏi cuốn, bán đồ secondhand... chẳng có gì là mới.

Tôi ngồi ở công viên Gia Định một chiều, nhìn một cô gái đang livestream bán son kem nội địa Trung.

Mỗi phút có cả trăm lượt xem.

Mỗi bình luận là một đơn hàng.

Cô ta vừa nói vừa tô son, mắt lấp lánh.

Phía sau là background giả in logo "SHOP MAI LÊ OFFICIAL".

Tôi nhìn, không ghen.

Chỉ ngẫm.

Thế giới này không còn là thế giới của "tài năng".

Mà là thế giới của "thị giác".

Ai hiện ra trước mắt người khác nhiều hơn – thì thắng.

Tôi bắt đầu với cái nhỏ nhất: bán cà phê đóng chai.

Tôi mua nguyên liệu từ một chỗ chuyên sỉ ở Gò Vấp, tự học công thức trên mạng, thử đi thử lại cho đến khi ra được vị vừa uống.

Tôi đổ vào chai nhựa nhỏ 330ml, dán nhãn bằng máy in giấy decal rẻ tiền.

Tên thương hiệu: "WakeUp Saigon".

Tôi tự chạy đơn bằng xe đạp, gửi khách trong bán kính 5km.

Khách đầu tiên là một anh thiết kế đồ họa – người từng thuê tôi viết bài.

Anh ấy khen ngon, rồi đăng lên story.

Ngày hôm sau, tôi có thêm 9 đơn.

Tôi làm cả đêm.

Pha.

Dán.

Đóng nắp.

Giao hàng.

Lần đầu tiên trong đời, tôi kiếm được hơn 1 triệu chỉ trong một ngày.

Không phải bằng việc bưng bê, mà là bán thứ do chính mình tạo ra.

Mùi cà phê vương đầy tay, nhưng tôi thích nó.

Nó có vị tự do.

Nhưng đời không đơn giản như mấy video truyền cảm hứng trên mạng.

Chưa đầy một tuần sau, tôi bị một chị bán cà phê lề đường chửi thẳng mặt:

" Thằng kia, mày bán cái gì mà sát chỗ chị mày, giết nghề người ta à "

Tôi giải thích tôi bán online, không cạnh tranh.

Nhưng chị ấy không nghe.

Bởi lẽ, ở cái xóm nhỏ, ai mới ai cũ là chuyện lớn.

Tôi không có "quyền hiện diện".

Vài hôm sau, tôi bị công an phường mời lên vì...

"bán hàng không giấy phép".

Tôi không bị phạt.

Nhưng họ cảnh cáo.

Nói nếu tiếp tục bán kiểu này mà không đăng ký, không có hóa đơn – thì không yên thân đâu.

Tôi ngồi trên cầu Thị Nghè hôm đó, nhìn dòng xe bên dưới, lòng nặng như đá.

Mùi cà phê trong balô lúc đó không còn thơm nữa.

Nó hôi.

Nó như nhắc tôi rằng: "Ngươi là ai mà đòi thay đổi số phận?"

Tôi thấy một anh Grab dừng xe bên lề đường, gục đầu lên tay lái.

Trời nắng.

Anh ấy đeo khẩu trang, áo bạc màu, xe cũ kỹ.

Tôi đoán anh ấy đang mệt, hoặc... chẳng có cuốc nào.

Tôi lại nghĩ đến những người livestream bán hàng triệu đơn một đêm.

Thế giới này thật lạ: có người bán 10 ngàn cũng bị mắng, có người lừa cả ngàn người vẫn được tung hô.

Tối đó, tôi về, mở điện thoại lên, vào TikTok, lướt.

Có một đoạn video viral: một "anh chủ tịch" kể lại câu chuyện thành công, đứng bên xe hơi, nói bằng giọng truyền cảm:

"Tôi từng nghèo, từng bị coi thường.

Nhưng tôi không bỏ cuộc.

Giờ tôi đã thành công.

Các bạn cũng vậy !

"

Phía dưới là hàng ngàn bình luận:

" Anh truyền cảm hứng quá "

" Em sẽ cố gắng như anh "

" Cho em hỏi anh dùng máy gì quay vậy ạ "

Tôi tắt điện thoại.

Không phải vì ghét.

Mà vì tôi biết, thật ra anh ta không sai.

Chỉ là xã hội này đã đổi luật chơi rồi.

Không còn chỗ cho những ai lặng lẽ cày cuốc mà không biết "hiện diện".

Không còn phần thưởng cho người chỉ biết cố gắng âm thầm.

Tôi nhìn vào gương.

Cái gương cũ kỹ, nứt một đường dài ở mép phải.

Tôi nhìn thấy tôi: mắt trũng sâu, tay chai sần, vai trĩu nặng.

Tôi muốn bỏ cuộc.

Nhưng rồi, tôi nghĩ tới mẹ.

Bà vẫn đang giặt đồ thuê ở chỗ cũ, tay nhăn nheo, lưng còng.

Mỗi lần về quê, bà vẫn hay nói:

" Cố lên, đừng để người ta coi thường, nghen con "

Và tôi nhớ lại câu nói tôi dán trên tường.

" Cái nghèo không đáng sợ, đáng sợ nhất là sống cả đời mình chỉ đáng nghèo "

Tôi lau gương.

Trong gương, tôi lại thấy... một người đàn ông đứng thẳng hơn, mắt sáng hơn.

Không phải CEO.

Không phải Vua.

Nhưng là tôi – không cúi đầu.

Tôi mở laptop.

Đăng ký tài khoản bán hàng trên Shopee Food.

Tôi viết mô tả sản phẩm: "Cà phê nhà làm, vị thật, giá thật.

Tặng thêm niềm tin vào một ngày mới."

Tôi biết, tôi chưa giỏi.

Nhưng tôi không lùi.

Bởi vì...

Tôi là tốt.

Nhưng tôi đã biết mùi của tiền.

Tôi không sợ nó nữa.
 
Tôi, Một Quân Tốt
CHƯƠNG 3: ĐỒNG TIỀN CÓ MÙI NGƯỜI


Lúc tôi bắt đầu bán cà phê đóng chai, tôi nghĩ mình đã nắm được một thứ gì đó thật.

Thứ gọi là "tự chủ".

Lần đầu tiên trong đời, tiền vào tay tôi không qua ai khác.

Tôi pha cà phê.

Tôi dán nhãn.

Tôi giao hàng.

Tôi thấy khách hài lòng.

Tôi cảm nhận rõ ràng rằng từng đồng mình kiếm được mang mùi cà phê — không phải mùi nhục nhã.

Nhưng hóa ra tôi vẫn còn quá ngây thơ.

Tiền không chỉ có mùi cà phê.

Nó có mùi người.

Hai tuần sau khi bắt đầu kinh doanh, tôi nhận được một tin nhắn lạ:

" Chào em, anh thấy sản phẩm bên em đang bán rất có tiềm năng.

Nếu em sãn sàng mở rộng, anh có thể hỗ trợ em "

Người nhắn là anh Khải, một cái tên tôi từng nghe lướt qua từ các nhóm khởi nghiệp.

Anh từng học chung với bạn tôi hồi đại học.

Giờ làm cho một quỹ đầu tư nhỏ.

Ảnh đại diện là hình anh ấy chụp cùng một vài người nổi tiếng trong giới startup, áo sơ mi trắng, tay bắt mặt mừng.

Tôi hồi âm ngay, lịch sự nhưng không giấu sự hào hứng.

Anh Khải trả lời rất nhanh, rồi hẹn tôi gặp mặt "cho dễ trao đổi."

Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê trong khu đô thị cao cấp.

Lần đầu tiên tôi đặt chân vào một nơi mà cái ghế cũng có giá cao hơn một bữa cơm cả tuần của tôi.

Tôi mặc áo sơ mi trắng cũ, là phẳng bằng bàn ủi thuê được từ tiệm điện gia dụng đầu hẻm, xịt thêm tí nước hoa mượn từ thằng bạn ở trọ kế bên.

Tôi đến trước.

Ngồi đợi, run lẩy bẩy như đứa bé đi thi.

Khi anh Khải bước vào, tôi nhận ra ngay: anh khác với tôi từ dáng đi.

Anh không vội.

Mắt anh không nhìn quanh, vì anh biết nơi này thuộc về mình.

" Chào em " anh bắt tay " Nhìn em anh thấy được thứ quan trọng nhất: máu "

Tôi chưa kịp hiểu "máu" nghĩa là gì, thì anh đã bắt đầu:

" Anh từng đi từ con số không.

Nhưng anh học được một điều, làm sản phẩm giỏi là chưa đủ.

Em phải chơi được luật và ... biết chia "

Tôi ngồi nghe như nuốt từng chữ.

Anh nói về "gói đầu tư khởi đầu" – 50 triệu – đổi lại 30% lợi nhuận trong sáu tháng đầu, cùng quyền sử dụng thương hiệu để phát triển nhãn hiệu trên quy mô lớn hơn.

Tôi nghe xong, tim đập thình thịch.

50 triệu?

Tôi từng làm quần quật cả tháng cũng không tới nổi 7 triệu.

Còn thương hiệu?

Tôi làm bằng giấy in, logo thiết kế bằng Canva, tên nghĩ trong lúc tắm.

Cảm giác có người muốn đầu tư vào mình giống như bỗng dưng được gắn cánh.

Nhưng tôi vẫn dè chừng:

" Anh ơi, 30% có cao quá không ạ ?

"

Anh cười:

" Tiền không rớt từ trời xuống em ạ, Mình không chia, người ta không đưa.

Em muốn giữ tất cả ?

Em phải có hết mọi thứ.

Mà em chưa có "

Tôi về, đọc hợp đồng.

Ngắn gọn, rõ ràng.

Mỗi dòng đều như thì thầm: "Mày sắp đổi đời rồi, chỉ cần ký."

Có một điều khoản nhỏ, dòng chữ in nghiêng ở cuối trang:

" Bên A được quyền sử dụng và điều chỉnh thương hiệu trong quá trình phát triển "

Tôi không đọc kỹ.

Hoặc đúng hơn, tôi không dám đọc kỹ.

Tôi chỉ thấy tiền, và một con đường tưởng như sạch sẽ hơn làm phục vụ.

Ba ngày sau, tôi xuất hiện trên livestream đầu tiên của fanpage "Khởi nghiệp trẻ".

Đèn sáng.

Máy quay chĩa vào mặt tôi.

MC giới thiệu tôi là "founder trẻ đi lên từ con số âm, từ một người giao hàng vỉa hè đến chủ sản phẩm đang viral."

Tôi nghe mà vừa thấy tự hào, vừa thấy... sai sai.

Bởi vì tôi chưa thành gì cả.

Tôi vẫn đi xe đạp.

Vẫn pha cà phê bằng tay.

Vẫn ngủ trong căn phòng nóng hầm hập ở xóm trọ.

Nhưng tôi không phản bác.

Vì tôi sợ mất cơ hội.

Sản phẩm tôi bắt đầu lên đơn nhiều.

Anh Khải đưa tôi một xưởng pha chế "cộng tác" — để sản xuất số lượng lớn.

Tôi đồng ý.

Nhưng rồi, tôi không còn được kiểm tra nguyên liệu như xưa.

Cũng không còn được gặp khách.

Tất cả được giao lại cho đội vận hành "chuyên nghiệp".

Cà phê giờ có mùi lạ.

Mùi của... sự xa lạ.

Một hôm, tôi đề xuất làm lại công thức để hương vị đậm hơn, như lúc đầu.

Anh Khải gạt đi:

" Khách hàng không cần chất lượng đâu em ạ, họ cần bao bì đẹp, câu chuyện hay.

Đừng phí công làm cái người ta không trân trọng "

Câu đó khiến tôi câm lặng.

Mỗi lần nhìn chai cà phê giờ đây, tôi không còn thấy tự hào.

Tôi thấy... sợ.

Chưa hết.

Một chiều, tôi đang giao hàng thì nhận được cuộc gọi từ chi cục an toàn thực phẩm: một lô hàng của tôi bị khách phản ánh có dấu hiệu lắng cặn, và bị niêm phong để kiểm tra.

Tôi tá hỏa.

Gọi cho anh Khải.

Không nghe máy.

Nhắn tin.

Không trả lời.

Ngày hôm sau, tôi nhận được mail từ một "đơn vị luật sư đại diện" của anh ấy:

" Chúng tôi xin thông báo tạm dừng hợp đồng do ảnh hưởng uy tín thương .

Mọi khiếu nại sẽ được bên luật sư xử lý "

Điều khiến tôi choáng nhất không phải là bị dừng hợp đồng.

Mà là: Tôi mất luôn cái tên thương hiệu "WakeUp Saigon".

Cái tên tôi nghĩ ra, viết bằng bút bi lên vở nháp ngày đầu tiên.

Trong hợp đồng, có dòng chữ nhỏ hôm trước – giờ như nhát dao:

" Bên A được quyền sử dụng và điều chỉnh thương hiệu trong quá trình phát triển "

Tôi ngồi bệt xuống sàn phòng trọ.

Gương trên tường rớt xuống, vỡ làm ba mảnh.

Tôi nhìn vào một mảnh.

Thấy mặt mình méo mó.

Tôi cười.

Cười khan.

Không còn gì để mất.

Không còn giận, không còn đau.

Chỉ còn một sự thật duy nhất:

" Tôi tưởng mình đã thoát khỏi cảnh làm quân tốt, nhưng ra chỉ đổi từ con tốt thí thành một quân bài để cho người ta lợi dụng rồi vứt bỏ "

Đêm đó, tôi ra công viên, ngồi giữa gió lồng lộng.

Một ông chú chạy Grab dừng bên cạnh, lấy cơm hộp ra ăn.

Chú nhìn tôi, hỏi:

" Sao rồi con, nhìn con thất thần quá "

Tôi không trả lời.

Chỉ gật đầu.

Ông chú lặng một lúc, rồi bảo:

" Đời mà, không ai dạy mình cách nhận diện một cái bẫy nó trông như thế nào.

Phải dính mới biết "

Chú nói rồi đứng dậy, chậm rãi bước đi.

Xe máy chú cũ lắm, nhưng vẫn chạy được.

Vẫn tiếp tục.

Tôi nhìn theo.

Và tôi hiểu:

" Tôi vẫn còn chân "

Tôi về phòng.

Gỡ mảnh gương cuối cùng dính trên tường.

Dán lại.

Mẻ một góc.

Nhưng vẫn soi được.

Tôi nhìn vào đó.

Không thấy CEO.

Không thấy Vua.

Chỉ thấy tôi.

Với vết bẩn trên áo.

Với mắt thâm do mất ngủ.

Với lòng bàn tay đã chai vì giao hàng.

Nhưng... tôi vẫn còn tự mình đứng dậy được.

" Tiền không xấu nhưng tiền có mùi người và nếu mình không cố giữ mình, thì chính cả bản thân mình cũng sẽ bốc mùi ".
 
Tôi, Một Quân Tốt
CHƯƠNG 4: ĐỪNG CÚI ĐẦU, TRỪ KHI ĐÓ LÀ CHA MẸ


Tôi mất thương hiệu.

Mất khách.

Và gần như mất luôn niềm tin vào cái gọi là "start-up".

Hóa ra, những từ như "phát triển", "gọi vốn", "đổi đời" – đều là đồ chơi của kẻ có tiền, còn những đứa như tôi, chỉ là quân cờ.

Hai tuần sau vụ việc với anh Khải, tôi chính thức không còn đơn hàng nào.

Tên "WakeUp Saigon" đã bị gỡ khỏi mọi kênh bán hàng, và cái tên thật của tôi – Nguyễn Đăng – bắt đầu bị gắn với một mớ tin đồn bẩn.

" Thằng đó bán hàng dỏm chắc bị thu hồi rồi "

" Chắc làm gì mờ ám đó chứ, ai lại bị cắt hợp đồng kiểu đó "

" Chơi với dân Marketing không biết điều thì chết thôi "

Tôi nghe hết.

Nhưng không phản bác.

Vì đúng là tôi ngu.

Tôi quay lại bán cà phê nhỏ ở trước cổng ký túc xá.

Cũ.

Dơ.

Mùi khói xe nồng nặc.

Mỗi ngày chỉ bán được vài ly, chủ yếu là người quen ủng hộ.

Bạn bè thấy tôi, nhiều người chỉ gật đầu nhẹ rồi đi.

Tôi biết – họ ái ngại, chứ không hẳn khinh thường.

Chỉ có một người không ngại – Linh.

Cô là bạn cũ cùng lớp đại học, học ngành Xã hội học.

Trước giờ ít nói, nhưng có cái nhìn sắc lạnh.

Một lần, Linh mua cà phê, uống một ngụm rồi nói:

" Mùi vị vẫn như xưa.

Nhưng mà Đăng nè, cậu cần người hỗ trợ đúng không, đúng không ?

"

Tôi ngạc nhiên.

Linh chưa bao giờ là kiểu người bốc đồng, càng không phải kiểu "cảm thương".

" Tớ không có tiền đầu tư đâu "

Cô cười

" Nhưng tớ có kỹ năng, có thời gian.

Nếu cậu dám làm lại tớ sẽ đồng hành "

Tôi không tin ngay.

Nhưng cô nghiêm túc.

Gửi tôi file phân tích thị trường, sơ đồ SWOT của quán cà phê vỉa hè, và cả gợi ý định vị lại thương hiệu cá nhân: "Đăng – Cà phê Thật".

Tôi quyết định thử lại.

Không cần quá cao siêu.

Chỉ cần đúng với mình.

Chúng tôi bắt đầu từ những thứ nhỏ nhất:

– Vẽ lại bảng hiệu.

– Chụp ảnh sản phẩm đẹp hơn.

– Mua ghế nhựa nhỏ để khách ngồi tạm.

Linh dạy tôi dùng TikTok để đăng clip ngắn: "Một ngày của người bán cà phê từng suýt thành Founder".

Video đạt vài chục nghìn lượt xem.

Mọi người bình luận:

" Thích kiểu sống thật như vậy "

" Ủng hộ bạn, đừng từ bỏ "

" Mua ở đâu vậy anh ơi "

Một buổi tối, khi tôi đang dọn dẹp, Linh hỏi:

" Cậu còn nghĩ về chuyện bị phản bội không ?

"

Tôi im lặng.

Rồi gật đầu.

" Không phải vì tiền mà vì cảm giác bị dùng rồi vứt "

Cô thở dài.

" Xã hội này đâu ai thoát được việc mình bị lợi dụng.

Quan trọng lúc nào mình nên nói ' Đủ rồi '.

Và lúc nào thì mình nên đứng dậu tiếp "

Một tuần sau, chúng tôi đổi tên quán thành "Tốt Coffee" – một cái tên gợi nhớ đến quân Tốt trong bàn cờ.

Tôi in tờ rơi nhỏ, ghi dòng khẩu hiệu:

" Không cần làm Vua.

Miễn là đi đến cuối bàn cờ "

Lạ thay, khách ngày một đông.

Nhiều người từng đọc câu chuyện của tôi trên mạng đến thử.

Một anh xe ôm trung niên hỏi:

" Em là cái thằng bị người ta gạt hả "

Tôi gật.

Anh vỗ vai tôi.

" Chào mừng đến với thế giới.

Ở đây, chỉ có những người đã từng té mới biết chạy vững "

Một hôm, tôi đang pha cà phê thì thấy một người quen đứng ở góc đường.

Là Khải.

Anh mặc vest, tay cầm điện thoại, mắt liếc về phía tôi.

Không nói gì.

Cũng không bước vào.

Rồi anh quay đi.

Tôi không đuổi theo.

Vì tôi hiểu: Tôi không còn cần chứng minh gì với anh nữa.

Mỗi ly cà phê tôi rót hôm nay là một lời xin lỗi với chính tôi ngày hôm qua.

Đêm hôm đó, tôi và Linh ngồi lại, tính toán lợi nhuận.

Linh bảo:

" Nếu tăng thêm vài nghìn cho mỗi ly, cậu có thể lời nhiều hơn "

Tôi nhìn cô, rồi cười:

" Tớ không muốn tăng giá vì người nghèo vẫn cần cà phê.

Mỗi buổi sáng họ cũng cần tỉnh táo như dân văn.

Tớ từng ở đó mà "

Cô im lặng rồi gật đầu.

" Vậy thì tớ sẽ tìm cách giúp cậu lan tỏa giá trị.

Chứ không phải là giá trị ảo "

Một tháng sau, chúng tôi được một kênh truyền hình địa phương mời phỏng vấn, với chủ đề: "Người trẻ làm lại từ đầu".

Tôi ăn mặc đơn giản, đứng trước ống kính và nói:

" Tôi không phải là một người từng thành công.

Tôi từng là một người thất bại.

Nhưng chính thất bại ấy đã dậy cho tôi điều quan trọng nhất.

Trong đời sống hiện giờ, có thể bạn sẽ bị lợi dụng, bị phản bội, bị đạp.

Nhưng nếu bạn còn giữ được điều gì đó thật.

Thì bạn chưa mất hết.

Tôi không cố làm Vua.

Tôi chỉ muốn làm một quân tốt đi đến cuối bàn cờ mà thôi, nơi mình không cần cúi, trừ khi cúi đầu trước cha mẹ mà thôi.

"

Tối đó, tôi đứng trước quán.

Gió nhẹ.

Mùi cà phê quyện khói xe.

Một người lạ ghé vào, nói:

" Em là thằng trong clip đó đúng ?

Cho anh ly đậm.

Anh muốn thức để còn tin trên đời này vẫn còn con người sống thật.

"

Tôi cười.

Rót ly đậm nhất.

Không cần ghi tên.
 
Tôi, Một Quân Tốt
CHƯƠNG 5: ĐỜI ĐÂU PHẢI LÀ CHỈ CẦN TỐT LÀ ĐỦ


Mưa đầu mùa đổ xuống bất chợt.

Mấy cái ô dù dựng bên quán rung bần bật, nước hắt vào cả máy pha lẫn hộp đường.

Tôi loay hoay chạy che, còn Linh thì cười lớn:

" Có mấy ly cà phê mà chạy như đánh giặc "

" Vậy mới thấy cái nghề này muốn có tiền là cứ đổ nước sôi vô được đâu "

Tôi đùa lại, nhưng thật ra trong lòng có chút lo.

Gần đây khách đông hơn, nhưng cùng lúc đó, những ánh mắt kỳ lạ cũng bắt đầu xuất hiện.

Không phải từ khách – mà từ người bán hàng xung quanh.

Tôi nghe được vài câu rì rầm:

" Quán nhỏ mà chơi tiktok, báo chí, nổi ttiếng quá hen "

" Biết đâu có ai đó đứng đằng sau chống lưng, chứ đâu ra dễ thế được.

"

" Tốt gì mà tốt, đừng ngây thơ "

Tôi không trách họ.

Đời sống bây giờ, sự nghi ngờ là phản xạ sinh tồn.

Khi thấy ai đó đi lên, phản ứng đầu tiên của người khác không phải là vui mừng – mà là nghi vấn.

Một sáng, tôi đến quán thì thấy bảng hiệu "Tốt Coffee" bị xịt sơn đen.

Bên dưới ai đó viết nguệch ngoạc bằng bút lông:

" Tốt nhưng ngu, biết điều đi "

Linh hoảng.

Cô muốn báo công an.

Nhưng tôi ngăn lại.

Tôi hiểu cảm giác này.

Nó là cái lạnh sau gáy khi nhận ra mình đã đụng tới quy luật ngầm của phố xá: Không phải ai cũng muốn bạn nổi lên, nhất là khi bạn làm điều tử tế trong một xã hội đang mục ruỗng.

Tôi vẫn pha cà phê như mọi ngày.

Nhưng mắt không còn vô tư nữa.

Tối hôm đó, có một người đàn ông lớn tuổi đến quán.

Áo sơ mi, quần tây, nhưng mang đôi dép tổ ong.

Ông đứng nhìn tôi khá lâu trước khi lên tiếng:

" Cháu là Đăng, chủ quán ?

"

Tôi gật.

Ông ngồi xuống ghế, chậm rãi:

" Chú là chủ khu đất mặt tiền phía bên kia.

Có nghe người ta bàn tán về.

Có người không thích quán cháu tồn tại ở đây lâu đâu.

"

Tôi hỏi thẳng:

" Họ là ai ?

Quán nhỏ thế này cũng khiến ai đó khó chịu sao ?

"

Ông cười nhẹ, lắc đầu:

" Không phải vì quán.

Mà vì cách cháu khiến họ nhìn lại chính bản thân.

Khi cháu làm, cháu khiến những kẻ gian dối cảm thấy khó chịu và xấu.

Và chẳng có ai trên đời này thích điều đó cả.

"

Tôi im lặng.

" Nhưng đừng từ bỏ.

Chú không giúp được.

Nhưng khí chú uống cà phê ở đây chú cảm thấy mùi hương rất giống mẹ chú từng làm, nó ngon và nó mang lại cho chú cảm giác dễ chịu.

Và chú thấy cháu nên tiếp tục "

Những ngày sau đó, Linh bỗng dưng im lặng hơn.

Cô không còn cười nhiều như trước, và thường tránh ánh mắt tôi.

Một chiều, khi trời vừa tạnh mưa, cô đưa tôi một bì thư.

Trong đó là đơn xin việc – Linh đã được nhận vào một tổ chức phi chính phủ ở Hà Nội.

" Tớ đi ba năm, có thể lâu hơn ...

"

Tôi không trách cô.

Thật ra, tôi biết Linh giỏi, và tớ nhỏ bé hơn những gì cô ấy có thể đạt được.

" Tớ sẽ quay lại, nếu cậu còn đứng ở đây "

Cô cười.

Tôi hỏi:

" Nếu tớ không còn ở đây thì sao ?

"

" Thì tớ sẽ biết cậu đã bước đi tiếp.

Đừng dừng lại chỉ vì thiếu ai đó.

"

Tuần sau, tôi đứng một mình pha cà phê.

Không còn Linh giúp livestream, không còn bàn tay phụ dọn ly tách.

Nhưng khách vẫn đến.

Một vài người đem theo bạn.

Một vài khách quen gọi tên tôi.

Một bà cô bán xôi cạnh đó hôm nay tặng tôi một túi xôi nóng, nói:

" Cà phê của cậu làm sáng khu này đừng rời đi.

"

Tôi mỉm cười.

Và chợt nhận ra:

Không cần quảng cáo.

Không cần "câu chuyện truyền cảm hứng".

Chỉ cần mình sống thật và không chùn bước – thế là đã khác biệt rồi.

Tối hôm đó, khi dọn hàng xong, tôi ngồi lại một mình.

Viết lên sổ ghi chú một câu để tự dặn mình:

" Người tốt không nhất định cần được vinh danh.

Nhưng người sống tử tế thật sự luôn để lại dấu, dù chỉ là một vết cà phê trên lòng bàn tay người khác.

"
 
Tôi, Một Quân Tốt
CHƯƠNG 6: CÁM DỖ KHÔNG GÕ CỬA NHẸ NHÀNG


Trời mưa suốt ba ngày không dứt.

Quán cà phê nhỏ của tôi hôm nay vắng khách lạ, nhưng lại đông người quen.

Cô bán xôi bưng qua ly chè.

Thằng bé hay phụ mẹ quét rác lân la xin cốc cacao.

Mấy anh xe ôm đặt chân lên bậc thềm, hút thuốc ngắm mưa.

Tôi không buôn chuyện nhiều.

Chỉ lặng lẽ làm việc, lặng lẽ rót cà phê — như cách tôi luôn chọn để tồn tại.

Nhưng cái sự "lặng lẽ" đó, không kéo dài lâu.

Buổi tối, lúc dọn hàng gần xong, một người đàn ông lạ mặt bước tới.

Gương mặt bảnh bao, áo sơ mi trắng phẳng phiu, đồng hồ Thụy Sĩ ló dưới cổ tay áo, chân đi giày da nhập.

Ánh mắt ông ta quét một vòng quán như đang định giá thứ gì đó.

" Cậu là Đăng ?

"

Tôi gật, cảnh giác.

" Tôi là Hoàng.

Đại diện truyền thông tập đoàn V.H "

V.H...

Tôi từng nghe qua.

Một trong những tập đoàn đa ngành lớn nhất nước, đầu tư vào gần như mọi lĩnh vực: bất động sản, giáo dục, và gần đây là... chuỗi F&B (dịch vụ ăn uống).

"Chúng tôi muốn mời cậu cộng tác.

Mở thương hiệu 'Tốt Coffee' quy mô lớn – 30 chi nhánh toàn quốc."

Tôi im lặng.

Ông ta đặt lên bàn một tập hồ sơ, dày cộm.

"Cậu sẽ giữ tên thương hiệu, hình ảnh, nhưng bên tôi lo toàn bộ chi phí.

Mỗi tháng lợi nhuận chia theo tỷ lệ 70 – 30, cậu là bên nhận 30."

Tôi mở hồ sơ.

Trong đó có kế hoạch truyền thông, báo giá thiết bị, bản thiết kế các chi nhánh tương lai, và cả... bản quyền tên 'Tốt Coffee' mà họ đã âm thầm đăng ký.

Tôi sững người.

"Anh đã đăng ký bản quyền cái tên tôi đặt ra?"

"Tốt nhất là cậu nên đồng hành.

Còn không, cậu sẽ không còn là 'Tốt Coffee' nữa.

Cái tên này giờ thuộc về công ty tôi rồi."

Không giận dữ.

Không đập bàn.

Tôi chỉ cười.

"Anh nghĩ tôi là thằng ngốc à?"

Hoàng mỉm cười, không nao núng.

"Tôi nghĩ cậu là người... thực tế.

Cậu muốn sống bằng tử tế, nhưng đời này sống bằng tử tế không đủ đâu.

Cậu cần quyền lực.

Cần hệ thống.

Và chúng tôi là hệ thống."

Tôi lặng thinh suốt cả đêm hôm đó.

Những điều anh ta nói không sai.

Làm người tử tế, nhưng nếu không có tiền, không có thế lực — thì cũng chẳng khác gì chiếc lá trong mưa, bay đâu thì bay.

Nhưng tôi cũng nghĩ đến khách hàng.

Nghĩ đến ánh mắt cô bán xôi, đến gương mặt Linh khi quay clip đầu tiên, đến mấy đứa nhỏ ngồi nán lại vì "ở đây mát với vui hơn chỗ khác".

Tôi biết nếu đồng ý, tôi sẽ có xe hơi, nhà cao cửa rộng, và một cái ghế giám đốc chỉ cần ngồi để đếm tiền.

Nhưng còn mình – là ai trong cái đế chế ấy?

Sáng hôm sau, tôi trả lại hồ sơ cho ông Hoàng.

"Cảm ơn anh.

Nhưng tôi từ chối."

"Cậu không có cửa kiện lại bản quyền đâu."

"Tôi sẽ đổi tên quán.

Tên gọi không quan trọng bằng ý nghĩa.

Tôi là người tạo ra nó, tôi có thể tạo lại từ đầu.

Nhưng nếu tôi mất chính mình, thì tôi chẳng còn tạo ra được gì."

Ông ta nhìn tôi, khẽ thở dài.

"Sẽ còn nhiều người giống tôi gõ cửa.

Hãy nhớ: niềm tin là tài sản dễ đánh mất nhất trong đời.

Và cậu không sống mãi bằng cảm tình đâu."

Tôi gật.

"Nhưng tôi sống được bằng tự trọng."

Chiều hôm đó, tôi tự tay gỡ bảng hiệu "Tốt Coffee", thay bằng tấm biển ván thô có dòng chữ viết tay: "Chạm - Cà Phê Của Người Thật".

Khách bước vào, tò mò.

Tôi chỉ cười.

"Tên cũ bị người ta lấy rồi.

Nhưng cái chất vẫn còn.

Tên mới là để nhắc mình luôn phải... chạm vào thật sự từng ly cà phê, từng người khách, từng câu chuyện."

Và khi trời tối hẳn, tôi ngồi lại ghi lên tường quán câu chữ sau — để không bao giờ quên mình bắt đầu từ đâu:

[ Một người sống tử tế có thể không được tặng hoa, nhưng sẽ luôn có người âm thầm mang nước đến tưới cho họ — để họ không bao giờ héo tàn. ]
 
Tôi, Một Quân Tốt
CHƯƠNG 7: CỘNG ĐỒNG KHÔNG CẦN PHẢI TO


Quán mới, tên mới, nhưng mùi hương cũ.

Sau vụ từ chối Tập đoàn V.H, tôi những tưởng quán sẽ dần héo đi.

Nhưng không.

Nó trở thành một cái cây kỳ lạ – bị chặt một nhánh, lại trổ mầm từ gốc.

Mạnh hơn.

Sống hơn.

Người ta đồn tôi ngu, từ chối tiền tỷ.

Cũng đúng.

Nhưng không ai đồn về chuyện mỗi buổi chiều, quán tôi lại đông nghẹt người không đến chỉ để uống, mà để tìm lại chính mình.

Đó là một tối thứ Năm.

Linh – cô sinh viên ngày nào quay clip viral giúp tôi – mang theo máy ảnh, dựng một góc nhỏ, gắn tấm bảng: "Kể tôi nghe một chuyện buồn.

Ly cà phê hôm nay tôi mời."

Người đầu tiên là một bà cụ bán vé số.

Bà kể về đứa con trai bị đâm chết vì mâu thuẫn khi tranh chỗ ở chợ đầu mối.

Bà nghẹn lời.

Người thứ hai là một thanh niên delivery – tay xăm trổ kín hai cánh tay – kể chuyện mình từng đi tù vì tội trộm cắp vặt.

Ra tù không ai thuê.

Giờ chỉ mong đủ tiền lo cho mẹ mổ tim.

Mỗi câu chuyện, Linh ghi lại.

Không chỉnh sửa.

Không cắt cúp.

Chỉ ánh sáng nhẹ, lời thật.

Cô đặt tên chuỗi này là:

"Những Người Bình Thường Kể Những Điều Không Ai Muốn Nghe."

Tôi dựng một chiếc bảng gỗ treo trong quán.

Dán lên đó hàng trăm tờ giấy nháp, mỗi tờ là một lời nhắn:

"Tôi từng muốn tự tử vào năm ngoái, nhưng cà phê của anh và nụ cười của cô bạn phục vụ làm tôi đổi ý."

"Tôi 30 tuổi, bị mất việc, mất chồng, mất con.

Nhưng chưa mất niềm tin."

"Tôi chỉ là người giao hàng, nhưng ở đây, tôi cảm giác mình như một phần của câu chuyện lớn hơn."

Tôi bắt đầu thuê những người không ai thuê:

" Một ông chú từng nghiện ma túy 15 năm, giờ làm lau dọn.

Một cậu bé 17 tuổi bị khuyết tật cánh tay, nhưng học rất nhanh, pha cà phê cực giỏi.

Một người chuyển giới, từng bị đuổi khỏi ba nơi làm vì "không hợp văn hóa".

"

Họ đến đây, và không ai hỏi quá khứ của họ để đánh giá.

Họ chỉ phải chứng minh một điều duy nhất: họ muốn sống tử tế.

Một ngày, Phòng Văn hóa quận mời tôi dự một hội thảo.

Họ muốn biến mô hình "Chạm" thành mô hình mẫu.

Họ đề xuất hỗ trợ mặt bằng để mở thêm ba điểm nữa.

Tôi lắc đầu.

"Tôi không mở chuỗi.

Tôi không cần lớn."

"Nhưng cậu có thể giúp nhiều người hơn nếu lan rộng!"

"Không phải cái gì cũng cần lan rộng.

Cái cần là đi sâu, không phải đi xa.

Tôi muốn cái Chạm này... chạm được vào người ta – không phải chỉ lướt qua rồi biến mất như quảng cáo trên mạng xã hội."

Họ cười.

Có người gật, có người lắc.

Nhưng họ không hiểu cũng không sao.

Vì tôi không bán mô hình.

Tôi nuôi một tinh thần.

Hôm đó trời mưa.

Một người đàn ông bước vào, áo mưa chưa kịp tháo.

Là ông Hoàng – người từng gạ tôi bán "Tốt Coffee" cho Tập đoàn V.H.

"Tôi đến không phải để nói lại chuyện cũ," ông nói.

"Vậy...

để làm gì?"

Ông đưa cho tôi một tập hồ sơ.

Tôi mở ra – thấy bản sao bài báo mới: "Chạm – Cà phê của Người Thật, lọt Top 5 Không Gian Truyền Cảm Hứng Nhất Thành Phố."

"Tôi đến để xin lỗi."

Tôi nhìn ông.

Lần đầu tiên, tôi thấy trong mắt ông có điều gì đó giống.

"Tôi từng nghĩ cậu là thằng dở hơi.

Nhưng tôi sai rồi."

Tôi không nói gì.

Chỉ đưa ông một ly cà phê đen đá.

Ông uống.

Và rời đi.

Nhẹ nhàng, như chưa từng đẩy tôi vào góc.

Một hôm, tôi nhìn thấy dòng chữ xăm trên gáy của chú Tuấn – người quét dọn từng nghiện ma túy – khi ông cúi gập người lau sàn:

"Đừng làm người tốt vội.

Hãy sống cho ra người trước đã."

Tôi hỏi:

"Ai xăm cho chú vậy?"

"Tự xăm.

Mỗi lần chú định chích lại, chú soi gương.

Thấy câu đó là dừng."

Tôi gật đầu.

Không cần nói thêm gì nữa.

"Không cần phải trở thành người đặc biệt.

Chỉ cần là một người bình thường biết làm điều đúng — bạn đã là hy vọng của một ai đó rồi."
 
Tôi, Một Quân Tốt
CHƯƠNG 8: NIỀM TIN VỠ, NGƯỜI Ở LẠI


Tối đó, quán đông như thường lệ.

Một nhóm sinh viên vừa rút máy tính ra học, một anh shipper ôm ly cà phê đá ngồi co ro ở góc tường, một bà cụ đang kể chuyện cho Linh quay clip.

Giữa những tiếng máy pha cà phê, tiếng người cười nhẹ, tôi nghe tiếng Mẫn – cô nhân viên mới – thì thào nhỏ vào tai tôi:

"Anh ơi... quỹ tiền cuối ngày thiếu."

Tôi cau mày.

Không phải nhiều.

Chỉ khoảng 1 triệu rưỡi.

Nhưng với một quán nhỏ không lời bao nhiêu như Chạm, đó là tiền một ngày sống.

Tôi không kết luận vội.

Chúng tôi xem lại camera.

Trong đoạn clip, có cảnh Chú Tuấn – người quét dọn, người từng nghiện, người đã xăm câu chữ sau gáy để nhắc mình sống tử tế – cầm túi tiền rồi cất vào... túi áo khoác của chính mình.

Tôi không dám tin.

Tôi gọi ông vào phòng nhỏ sau quầy.

"Chú Tuấn, hôm nay tiền quỹ bị thiếu.

Camera cho thấy..."

Ông nhìn thẳng vào mắt tôi.

Không chối.

Không run.

"Tôi lấy."

Tôi ngồi thụp xuống.

Cảm giác cái nền tôi gầy công xây dựng bị rút mất.

"Tại sao?"

"Con tôi sốt.

Tôi không có tiền mua thuốc.

Tôi... tôi định mai trả.

Tôi thề, không định cuỗm đâu."

Tôi nhìn ông, thấy ánh mắt của một người từng đánh mất cả đời, giờ đang cố gồng lên giữ lấy một điều gì đó ít ỏi — một thứ gọi là danh dự.

Tôi gọi tất cả nhân viên lại.

Không phải để đấu tố, mà để hỏi:

"Nếu một người phạm sai, nhưng không bỏ chạy, không nói dối, và nhận sai thật lòng – ta nên làm gì?"

Không ai trả lời.

Cô bé Mẫn là người đầu tiên cất tiếng

"Nếu là em, em sẽ tha... vì chính em từng ăn trộm đồ siêu thị lúc 14 tuổi.

Và chính một bà chủ quán nhỏ đã không tố em."

Linh – người quay clip – nói thêm:

"Chúng ta lập nên Chạm để là nơi cho người ta sửa sai, không phải để trừng phạt."

Tôi gật.

"Vậy ta không đuổi.

Nhưng kể từ hôm nay, mọi người đều phải ký cam kết và mỗi tuần họp nhóm một lần để cùng nhau xem lại hành xử – không để chuyện này lặp lại."

Chuyện Chú Tuấn lấy tiền bị rò rỉ ra ngoài.

Một vài khách quen không đến nữa.

Có người comment trên Facebook:

"Quán tử tế mà để nhân viên ăn cắp, vậy gọi gì là mô hình gương mẫu?"

"Thấy chưa, bao dung là ngu!"

Tôi thấy đau.

Nhưng cũng quen rồi.

Người ta dễ tha thứ cho cái xấu của người thân, nhưng cực kỳ khắt khe với cái lỗi của người lạ.

Chúng tôi không phản bác, không gỡ bình luận, không viết bài thanh minh.

Chúng tôi chỉ... tiếp tục làm.

Một hôm trời mưa lớn, quán ướt cả hiên.

Chú Tuấn vẫn đến, dọn từng vũng nước, giặt từng cái khăn, tay không rời công việc.

Mỗi khách bước vào, ông đều cúi chào, mắt không dám nhìn thẳng.

Có lần, một vị khách lạ nhận ra ông – từng ở chung trại cai nghiện – đứng lên chửi:

"Đồ ăn cắp mà cũng đeo tạp dề!"

Tôi bước ra.

"Đúng, ông ấy từng ăn cắp.

Nhưng ông ấy không trốn.

Và giờ, ông ấy đang sống thật.

Còn anh?

Anh thì sao?"

Hai tuần sau, có người gửi một gói nhỏ đến quán.

Không ghi tên người gửi.

Chỉ có dòng chữ:

"Đây là tiền của ông Tuấn.

Ông ấy từng là bạn tôi.

Tôi nợ ông một lần giúp."

Bên trong là 5 triệu đồng.

Tôi đưa nó cho chú Tuấn.

Ông từ chối.

"Tôi muốn tự trả.

Tự mình.

Không nhờ ai.

Tôi sẽ làm thêm giờ."

Tôi gật đầu.

Đêm đó, tôi ngồi lại quán đến khuya.

Chú Tuấn bước ra sau cùng, trước khi về, ông quay lại...

ôm tôi thật chặt.

"Cảm ơn cậu đã không vứt tôi.

Tôi... tôi không đáng mà."

"Không ai đáng bị vứt.

Nhất là người muốn sửa sai."

"Niềm tin từng vỡ thì vẫn có thể dán lại.

Nhưng chỉ khi có người chọn ở lại — chứ không buông tay."
 
Tôi, Một Quân Tốt
CHƯƠNG 9: CÁI GIÁ CỦA ÁNH SÁNG


Một buổi sáng đầu tuần, khi tôi đang dọn kệ sách trong góc quán, thì điện thoại rung lên.

Đầu dây bên kia là một người phụ nữ có giọng nói thanh nhã:

"Xin chào, tôi là Trang – trưởng ban tổ chức chương trình Những Hạt Giống Xanh.

Chúng tôi rất ấn tượng với mô hình quán Chạm.

Quý quán được đề cử vào top 3 mô hình xã hội tiêu biểu năm nay."

Tôi sửng sốt.

Cô ấy tiếp lời:

"Chúng tôi muốn mời anh tham dự vòng chung kết tại Hà Nội.

Nếu đạt giải nhất, quán sẽ được tài trợ mở rộng trên 5 tỉnh thành.

Hợp tác với một chuỗi cà phê lớn để nhân rộng mô hình."

Tôi... không biết nên vui hay lo.

Ngày tin tức đăng lên fanpage chính thức của chương trình, quán "Chạm" bỗng đông nghẹt.

Có người lạ từ tỉnh khác tìm đến chỉ để "check-in với người sáng lập", có người tới để phỏng vấn tôi, quay vlog, livestream...

Một nhà báo nói:

"Anh đúng là hình mẫu của 'người trẻ khởi nghiệp tử tế'.

Anh định truyền thông điệp gì trong đêm gala?"

Tôi cười nhẹ, không trả lời.

Đêm đó, khi dọn bàn cùng Linh, tôi thở dài:

"Cậu thấy sao?

Nếu Chạm mở thêm 5 chi nhánh?"

Linh im lặng.

Một lúc sau, cô nói:

"Nếu là mô hình vì cộng đồng, càng nhiều người tiếp cận càng tốt.

Nhưng anh chắc chứ, rằng người ta sẽ hiểu đúng tinh thần Chạm?"

Vài hôm sau, ban tổ chức gửi một văn bản.

Đó là hợp đồng hợp tác nếu Chạm thắng giải:

Họ sẽ hỗ trợ tài chính, truyền thông, nhân sự.

Đổi lại, họ yêu cầu quy trình hóa toàn bộ mô hình quán: từ cách chọn nhân viên, đồng phục, menu, cách phục vụ – tất cả phải theo tiêu chuẩn "nghiêm ngặt".

Tôi lặng người.

Nếu ký, Chú Tuấn sẽ phải nghỉ.

Cả chị Hạnh – mẹ đơn thân từng bán dâm – cũng không thể tiếp tục đứng bếp.

Cả anh Hòa – từng ra trại cai nghiện – người đang học làm bánh trong gian bếp nhỏ.

Tôi hỏi thẳng ban tổ chức:

"Tại sao lại loại trừ họ, trong khi quán được dựng lên để họ có cơ hội thứ hai?"

Người đại diện trả lời nhẹ tênh:

"Vì công chúng không dễ chấp nhận những người đó.

Muốn lan tỏa, phải làm cho dễ tiêu hóa.

Đó là nghệ thuật truyền thông."

Tối đó, tôi gọi mọi người lại trong quán – không gian yên ắng, chỉ có tiếng gió nhẹ bên ô cửa.

Tôi đặt bản hợp đồng lên bàn, đọc lại cho họ nghe điều khoản.

Mẫn siết tay:

"Nếu mở rộng, quán có thể giúp thêm nhiều người.

Nhưng nếu đổi bản chất... thì nó không còn là Chạm nữa, đúng không?"

Chị Hạnh thì khóc:

"Nếu tôi không được đứng bếp nữa... thì tôi lại phải đi xin việc.

Ai nhận một người từng đi khách chứ?"

Chú Tuấn chỉ im lặng.

Một lúc sau ông nói:

"Nếu cậu chọn ký, tôi sẽ hiểu.

Tôi sẽ rời đi.

Nhưng tôi muốn cậu nhớ: quán này không làm anh hùng, nó chỉ cho tôi một cơ hội sống không nhục nhã."

Tôi thấy lòng mình như bị xé đôi.

Khi đang phân vân, tôi nhận được một tin nhắn từ Duy – người bạn từng làm cùng tôi ở công ty cũ, trước khi tôi bỏ việc về mở quán.

" Tao thấy mày lên báo.

Ghê ha.

Về Hà Nội nhớ alo."

Tôi gọi lại.

Duy mời tôi cà phê.

Anh ấy giờ là giám đốc truyền thông cho một thương hiệu cà phê lớn.

Duy cười:

"Tao nói thật nhé.

Mô hình mày hay.

Nhưng nếu không quy chuẩn, không branding, không media thì chỉ là câu chuyện cảm động đăng Facebook vài ngàn like rồi chìm nghỉm."

"Vậy à?"

"Mày mở 5 chi nhánh, giúp được 500 người thay vì 5 người.

Chơi lớn đi.

Bao nhiêu kẻ từng tốt bụng, rồi già vì thiếu tiền đấy!"

Tôi im.

Anh nói không sai.

Nhưng tôi biết một điều: đúng không phải lúc nào cũng có lợi.

Và lợi không phải lúc nào cũng đúng.

Ngày hôm sau.

Tôi có mặt tại đêm gala.

Ban tổ chức hỏi:

"Nếu anh thắng, anh có sẵn sàng nhân rộng mô hình và hợp tác không?"

Tôi mỉm cười.

"Tôi không cần thắng, nếu cái giá là đánh mất lý do ban đầu mình bắt đầu.

Tôi không mở quán để làm mô hình mẫu.

Tôi chỉ muốn... những người từng bị loại trừ có nơi để được nhìn bằng ánh mắt bình thường."

Cả khán phòng lặng đi.

Ban giám khảo cũng không hỏi thêm.

Chúng tôi không thắng giải.

Khi trở lại quán, tôi nói với mọi người:

"Chúng ta không cần mở thêm chi nhánh.

Nhưng ta có thể làm điều khác: hướng dẫn mô hình, chia sẻ tài liệu, huấn luyện nhóm khác.

Miễn sao không đánh đổi ai cả."

Linh cười:

"Vậy là Chạm sẽ không trở thành thương hiệu.

Nhưng sẽ là hạt giống."

Tôi gật.

Một tuần sau, có một chàng trai trẻ đến quán, dáng vẻ khép nép.

Cậu đưa tôi một tờ giấy giới thiệu từ một nhà thờ nhỏ ở Đà Nẵng:

"Con từng vào trại.

Ra rồi không ai nhận.

Người trong nhà cũng đuổi.

Cha xứ nói nếu con cố gắng, có thể xin việc ở quán Chạm."

Tôi nhìn cậu, rồi chỉ về phía gian bếp.

"Vào kia phụ anh Hòa nhặt rau."

Cậu gật đầu, mắt rưng rưng.

Tôi đứng nhìn cậu bước đi, và biết mình đã chọn đúng.

" Không phải mọi ánh sáng đều tốt.

Có những ngọn đèn quá chói khiến người thật lòng không nhìn thấy nhau nữa."
 
Tôi, Một Quân Tốt
Chương 10 - Câu chuyện của Linh


Chiều hôm đó, Hà Nội lại mưa.

Không to, không xối xả, mà chỉ rả rích như tiếng ai thở dài giữa lòng phố cũ.

Quán cà phê nhỏ nằm trong con ngõ quen, chẳng có gì thay đổi, ngoài mấy bức tranh tường đã sờn màu và một vài chậu cây đang héo.

Linh ngồi bên cửa kính, tay vẫn giữ ly cacao nóng.

Cô gầy hơn xưa, làn da trắng tái, đôi mắt vẫn mang màu trầm tư cũ nhưng giờ có thêm nét từng trải, như người vừa bước ra khỏi một cơn bão dài.

Tôi ngồi đối diện, im lặng.

Bao nhiêu điều muốn nói bỗng nghẹn nơi cổ.

Có lẽ sau từng ấy năm, điều cần nhất không phải là trách móc, mà là hiểu.

"Ba năm...

đủ để mọi thứ thay đổi ha?" – tôi cười nhẹ, không phải châm biếm, chỉ là tự trấn an chính mình.

Linh gật đầu, ánh mắt dán ra cửa kính – nơi những giọt mưa đang thi nhau trượt xuống.

"Tôi không đi nước ngoài ngay lúc rời khỏi Hà Nội đâu," cô nói, giọng bình thản, "Lúc đó tôi chỉ cần... biến mất."

Tôi ngẩn ra.

Linh vẫn nhìn mưa, như thể đang nhìn thấy một Linh khác – của ba năm về trước.

"Tôi nhớ là mình đứng trước cửa nhà... cầm túi hành lý mà không biết nên đi đâu.

Không ai đợi, không ai tiễn.

Cũng chẳng ai níu kéo."

Tôi im lặng.

Đó là ngày mà tôi bận làm thêm ca tối.

Điện thoại không bắt máy.

Lúc biết thì Linh đã đi rồi.

"Tôi đi Đà Nẵng một thời gian.

Ở nhờ nhà bạn, kiếm việc làm thêm ở quán cà phê.

Nhưng rồi cũng không ổn.

Sau đó mới nộp đơn xin học bổng đi Nhật."

Cô quay sang tôi, ánh mắt thẳng thắn.

"Tôi không giận anh.

Nhưng tôi giận chính mình.

Vì đã chờ anh trong một mối quan hệ mà cả hai đều không có gì chắc chắn.

Tôi từng nghĩ, nếu mình chết đi thì cũng không ai biết..."

Giọng cô run nhẹ.

Nhưng rồi cô cười – nụ cười chát đắng mà tôi chưa từng thấy ở Linh của ba năm trước.

"Tôi không muốn mình trở thành cái bóng của bất kỳ ai.

Nên tôi đã tự ép mình thay đổi.

Học thêm tiếng, đi làm, xin thực tập.

Có lúc tôi chỉ ngủ ba tiếng một ngày."

"Tôi xin lỗi," tôi nói nhỏ.

"Không cần đâu.

Vì tôi hiểu mà," cô nói, "Anh cũng đang vật lộn trong thế giới của anh.

Mỗi người đều có vết thương riêng."

Tôi nắm tay lại dưới gầm bàn.

Cảm giác hối tiếc và bất lực trộn lẫn.

Đã từng có cơ hội níu giữ, nhưng tôi buông.

Đã từng có thể giải thích, nhưng tôi im lặng.

Và giờ, tôi chỉ là người nghe lại những mảnh ký ức của cô ấy – như người đứng ngoài một giấc mơ cũ.

Chúng tôi đi bộ về sau buổi trò chuyện.

Trời vẫn lâm thâm, gió nhè nhẹ, mùi phố cổ ẩm ướt len vào từng kẽ tóc.

"Hồi đó tôi hay ngồi ở bậc cầu thang chung cư," Linh nói, "Lúc đó không có tiền uống trà sữa, nên tự nấu nước sôi, bỏ vô chai mang ra đó ngồi.

Vừa uống vừa nhìn người ta yêu nhau."

Tôi bật cười.

Cô cũng cười.

Một nụ cười bình yên hơn.

"Tôi từng nghĩ, nếu một ngày quay lại Hà Nội, tôi sẽ đến lại mấy con hẻm cũ, đi dọc bờ hồ, ngồi lại quán bún chả ngày xưa chúng ta từng cãi nhau."

Tôi gật đầu.

"Còn nhớ hôm đó trời mưa, anh quên mang ví, em phải trả tiền?"

"Ừ, rồi em giận dỗi nguyên buổi.

Nhưng tối về lại nhắn 'ăn bún chả ngon thật'."

Cả hai cùng cười.

Mọi thứ trôi qua nhẹ như mưa bụi, nhưng trong lòng tôi lại nặng trĩu.

Khi đến đầu phố, Linh dừng lại.

"Tôi sắp đi Nhật lại.

Lần này không phải vì trốn chạy, mà là vì muốn phát triển sự nghiệp."

Tôi nhìn cô.

Muốn giữ, nhưng lại không có lý do gì chính đáng.

"Anh biết không, ba năm qua tôi học được một điều: Chúng ta không thể mãi là nhân vật phụ trong cuộc đời người khác.

Nếu muốn được yêu, thì trước tiên phải học cách yêu lấy chính mình."

Tôi cúi đầu.

"Nhưng nếu một ngày anh thấy mệt, muốn nói chuyện, thì vẫn có thể nhắn tôi," cô mỉm cười, "Dù sao, Hà Nội vẫn là nơi bắt đầu.

Và kết thúc...

đôi khi cũng nên đẹp như một khúc nhạc chậm."

Tôi đứng nhìn bóng cô đi khuất giữa dòng người.

Không vội, không quay đầu.

Như thể lần này, cô biết rõ mình muốn gì.

Tôi rút điện thoại.

Mở lại những tấm ảnh cũ.

Rồi xoá từng tấm một.

Không phải vì muốn quên.

Mà vì tôi biết, từ đây, mỗi người sẽ sống cuộc đời của riêng mình – không còn lệ thuộc vào ký ức của ai khác.

"Có những người đi qua đời ta như cơn gió.

Nhưng đôi khi, chính cơn gió ấy dạy ta biết đứng vững hơn giữa giông bão cuộc đời."
 
Back
Top Bottom