Có câu nói rất hay “thời gian sẽ chữa lành tất cả”.
Liệu điều đó có thật sự đúng không?
Mỗi khi con người ta mắc lỗi, như một phản xạ vô thức họ sẽ tìm cách lảng tránh và bỏ chạy.
Nhưng nếu sai lầm đó quá lớn thì sao?
Sẽ thế nào nếu khi ta quay đầu nhìn lại, sai lầm ấy qua tích lũy của thời gian nó đã trở thành thứ không thể cứu vãn.
Trở thành thứ tội lỗi không thể xóa nhòa đeo bám ta suốt quãng đời còn lại.
Thời gian không chữa lành tất cả, nó giống như một khối u.
Không quá nguy hiểm để giết chết con người ngay lập tức, nhưng cũng không bao giờ biến mất.
Nó chỉ ở đó chờ đến khi ta quên đi sự tồn tại của nó rồi sẽ bộc phát mang theo nỗi đau của quá khứ và day dứt của hiện tại.
Chết đôi khi không đáng sợ, được sống không hẳn đã là hạnh phúc.
Bởi có những người, tồn tại mới là hình phạt khủng khiếp nhất.
Năm 1333 tại một ngôi làng nhỏ nào đó
Cánh hoa trên hàng rào rơi thưa dần.
Lá non đã kịp lớn, chuyển sang màu xanh sẫm dưới cái nắng đầu hè.
Trên những tán cây cao, tiếng ve bắt đầu vang lên, ban đầu lác đác, rồi dần dày hơn, báo hiệu mùa hè đã thật sự đến.
Ngoài cánh đồng, nắng trải dài trên những thửa ruộng chín vàng.
Lúa trĩu nặng hạt, mỗi khi gió lướt qua lại phát ra âm thanh xào xạc, tiếng ve kêu gọi hè cùng âm thanh suối trong, như một bài đồng dao nhẹ nhàng chào đón mùa mới.
Từ sớm, người trong thôn đã ra đồng.
Những nhát liềm đều đặn lặp đi lặp lại, chậm rãi như một thói quen theo họ suốt cả đời.
“Nóng quá… hôm nay nắng gì mà gắt vậy.”
Một bác nông dân vừa lau mồ hôi vừa than, tay áo xắn cao quá khuỷu.
“Mùa hè mà không nóng?
Hay ông muốn ở mãi ở cái mùa đông kia” người bên cạnh cười, tay vẫn không ngừng làm việc.
“Nhanh lên đi, sắp tới trưa rồi.”
“Rồi rồi…”
Lời còn chưa dứt, lưỡi liềm bỗng khựng lại.
“Ui da… cái lưng già của tôi!”
Bác Kane khom người, bàn tay run run buông liềm xuống.
Cơn đau từ thắt lưng lan lên từng cơn quen thuộc.
Bác thử đứng thẳng nhưng không được, chỉ đành chống tay vào hông, khẽ gõ vài cái như mong cơn đau dịu xuống.
Mấy người gần đó thấy vậy liền bỏ việc, tụ tập lại.
“Sao rồi?”
“Bệnh cũ thôi.” bác Kane thở dài “Cái lưng lại dở chứng.”
“Lần trước ông qua nhà thằng Eli rồi mà?
Không đỡ à?”
Bác Kane ậm ừ, ánh mắt lảng tránh.
“Thì… cũng gần khỏi rồi.
Chỉ là…”
“Chỉ là sao?”
Bị hỏi dồn, bác đành cười gượng.
“Hôm đó sau khi về nhà thì được ông Lance rủ làm vài chén.
Ai ngờ ông ấy nhiệt tình quá tôi không từ chối được, kết quả là say bí sỉ, phải nằm lại ở nền đất.
Chắc là lúc đó bị nhiễm hàn lại thôi ấy mà HAHAHA…”
Bác Kane cố cười để xua đi bầu sự im lặng chết chóc này nhưng không thành, trước mọi ánh mắt nhìn về phía mình ông vẫn phải cúi đầu xuống.
“Chiều ghé Eli đi.” một người khác nói.
“Để lâu không tốt đâu.”
“Đúng đó, thuốc nó hay lắm.”
Bác Kane xua tay, nhưng nụ cười không giấu được sự ngại ngùng.
“Phiền thằng bé lắm…”
“Hừ…
ông còn biết phiền thằng bé.
Nếu ông biết đã không uống tới mức này.”
Một bác gái lớn tuổi hừ nhẹ, trách mắng bác Kane.
“Thôi mà…
Thôi mà bác ấy chỉ lỡ thôi mà, dì đừng trách bác ấy nữa.”
Thấy đầu bác Kane càng lúc càng thấp mọi người lên tiếng hòa giải.
Đúng lúc ấy, từ con đường nhỏ dẫn vào ruộng vang lên tiếng bước chân.
Từ từ, chậm rãi, chiếc giỏ tre khẽ va vào hông phát ra âm thanh trầm đục, mang theo mùi cỏ dại và rễ thuốc còn tươi.
“Thằng Eli kìa.”
Nghe thấy tiếng gọi chàng trai dừng bước.
Dáng người cậu gầy nhưng rắn chắc, vai đeo giỏ mây đã cũ.
Tóc đen buộc gọn sau gáy, có lẽ do trời quá nóng trước trán cậu đã lấm tấm mồ hôi.
Quần áo giản dị, theo đúng kiểu của các thầy thuốc thời xưa, dính chút bùn đất của những ngày lên rừng.
Gương mặt cậu thanh tú, ôn hòa, trên mặt cậu luôn nở nụ cười nhẹ, mang lại cảm tình ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Thế nhưng khi cậu đứng đó, ta có thể thấy rõ được sự khác biệt của cậu với mọi người xung quanh.
Thứ đó là đôi mắt của cậu, chúng được che lại bởi vải bịt mắt màu đen, đúng vậy cậu bị mù.
Cậu đứng đó rất tự nhiên, như thể đã quen với việc lắng nghe thế giới này thay vì nhìn nó.
“Chào các bác.”
Cậu cúi đầu nhẹ, giọng trầm và bình tĩnh, mắt cậu đối diện với mắt của mọi người mang lại cảm giác như miếng vải đen kia như là một phụ kiện trang trí.
“Cháu nghe nói bác Kane nói đau lưng.”
“Không nghiêm trọng đến đâu.” bác Kane vội đáp.
Eli bước lại gần, từng bước đi đều rất chắc chắn không giống như người đã mất đi ánh sáng, mỗi bước của cậu đều tránh những chỗ lúa mọc một cách hoàn hảo, đứng ở chỗ đất khô cậu nói.
“Đau từ sáng hay mới đây ạ?
Có lan xuống hông không ạ?”
Giọng nói đều đều, trầm mang lại cho người nghe cảm giác yên tâm.
Sau vài câu trao đổi, Eli khẽ gật đầu.
“Bác Kane hãy gác lại công việc và về nhà nghỉ ngơi đi.
Chiều nay hãy sang nhà cháu, rất may là hôm nay lên hái thuốc vừa đúng lúc gặp được loại phù hợp với mùa.”
Bác Kane nhìn xung quanh, thấy ai cũng gật đầu, cuối cùng đành thở dài.
“Được rồi… chiều ta sẽ qua.
Làm phiền cháu quá.”
“Bác Lim, nhờ bác đưa bác Kane về giúp cháu nhé.”
“không không ta tự về được cái lưng của ta chưa yếu đến mức vậy đâu, nên cháu không cần lo đâu Eli.”
Thấy Eli còn muốn nhờ người đưa mình về ông Kane liền cố gắng thẳng lưng để cố chứng minh rằng mình vẫn ổn, nhưng vô dụng, đổi lại là cơn đau âm ỉ hơn.
“Thằng bé không lo lắng cho sức khỏe của ông đâu, nó sợ ông về nhà lại say xỉn tiếp thôi.”
“Hahaha…”
Trước lời trêu trọc và tiếng cười của mọi người bầu không khí lại quay về trước lúc ông Kane bị đau.
“Vậy nhờ bác Lim đi một chuyến nhé.”
“Cứ để ta lo”
Nhận việc, bác Lim cùng bác Kane đi về nhà, trong lúc họ đi dân làng còn nghe thấy lời nói như “Tôi không sao… thật sự không sao…
ông không cần lo cho tôi đâu.”
Nghe thấy âm thanh vọng lại mọi người đều bật cười.
Tiếng cười nói vang lên giữa cánh đồng đang vào vụ.
Eli chỉ khẽ mỉm cười.
Một nụ cười đẹp nhưng thoáng qua rất nhanh, như thể nó chưa từng xuất hiện.
Mặt trời dần lên cao.
Đến trưa, mọi người thu dọn trở về.
Tiếng suối chảy, tiếng ve râm ran, mùi rơm mới phơi lan trong gió tất cả đều mang theo sự yên bình giản dị của một mùa bội thu.
Dù không nhìn thấy, Eli vẫn cảm nhận được thứ năng lượng tinh thuần ấy, một nguồn năng lượng không bị pha lẫn bởi thứ tạp chất nào.
Mạnh mẽ nhưng cũng rất dịu dàng, chúng xuất phát từ những ruộng lúa từ các sinh vật sống khắp nơi và đặc biệt từ các dân làng đang hăng say làm việc.
Dần dần nguồn năng lượng ấy tụ lại rồi bao trùm cả ngôi làng.
Đây chính là phước lành đặc biệt thuộc về ngôi làng này.
Nhưng có vẻ như Eli không thể nhận được phước lành ấy, hay nói đúng hơn linh hồn của ngôi làng này không công nhận cậu.
…
Chiều xuống, nắng dịu dần trên mái ngói xám cũ.
“Ái chà!
Đúng là thoải mái thật.”
Sau khi được điều trị và uống thuốc, bác Kane thử xoay người vẻ nhẹ nhõm hiện rõ trên gương mặt.
“Ngôi làng này nếu không có cháu và Hale thì chắc lũ già chúng ta chết sớm mất.
HAHAHA”
Sau khi cơn đau được giảm xuống bác Kane liền lấy lại thái độ vui vẻ thường ngày, thậm chí còn buông lời châm chọc.
“Bác đừng nói những lời xui rùi như vậy.
Mọi người mà biết được là sẽ mắng đấy ạ.”
Eli ngồi bên bàn gỗ, tay vẫn đều đặn sắc thuốc.
Ánh chiều tà chiếu nghiêng qua khung cửa, làm gương mặt cậu trông yên tĩnh đến lạ.
“À đúng rồi.” bác Kane chợt nhớ ra “Đã đến lễ hội thu hoạch rồi.
Trưởng làng bảo ta chuyển lời: năm nay cháu nhất định phải đến đấy nhé.”
Tay sắc thuốc của Eli chợt khựng lại.
“Thật sự ổn… khi có cháu ở đó sao ạ?”
Giọng cậu trùng xuống, như có điều gì đó vừa bị chạm tới.
Bác Kane cười lớn, vỗ vai cậu.
“Thằng nhóc này!
Đến bây giờ còn để ý đến cái chuyện đó sao, đó là chuyện của quá khứ, không ai để tâm nữa đâu.
Huống chi bệnh của bọn ta mấy năm nay đều do cậu chữa.
Nên là!”
ông bước ra ngoài, giọng vẫn vang lên:
“Nhớ đến đấy nhé.”
Bóng ông khuất dần trong ánh hoàng hôn.
Eli đứng lặng trước hiên nhà.
Gió chiều thổi qua, mang theo mùi rơm khô và tiếng người xa dần.
“Quá khứ… không ai để tâm sao?”
“Ha…”
Cậu khẽ lặp lại, nụ cười lại hiện lên nhưng lần này khác, nó như đang cười nhạo cuộc đời cậu, con đường cũng như con người cậu.
Một lúc sau, Eli quay vào nhà, đêm nay có lẽ sẽ rất náo nhiệt.