1.
Ban đêm khoảng 2h30 ở thành phố Y,Tại trường cấp ba lớp 12C3 có năm bóng người và một cây nến thắp sáng chiếc bàn học ở giữa và bọn họ ngồi vây quanh nhau mỗi người cầm một cây đèn dầu bên cạnh.
Minh Khôi là một trong số năm người ở đó cũng là người chưa bao giờ tin vào các hiện tượng tâm linh, Khôi nhìn xung quanh lên tiếng khẽ không quá to không quá nhỏ.
-Khôi:"Chúng mày có chắc trò này có thật không đấy?"
Minh Khôi nghi ngờ nhìn xuống bàn bày ra một đống nến và quyển sách kì lạ trong mắt Khôi nhìn nó vừa dị vừa xấu.
Thằng Hoàng đứng cạnh Khôi huých vai cậu.
-Đức Hoàng:" gì đấy?
Mày sợ à?
Đừng lo có anh mày ở đây, không con ma quỷ nào dám đụng mày đâu haha!"
Hoàng khoác vai Khôi
Họ là bạn thân từ nhỏ nhưng hồi lớp 9 bị tách khỏi nhau.
Khôi lúc đó chuyển về quê học, tới tận lớp 12 là năm nay mới chuyển về đây và vô tình học chung trường/ lớp với Hoàng.
Khôi dãy dụa đẩy Hoàng ra.
-Minh Khôi:" Sợ cái gì?
Tao có nói là tao sợ bao giờ đâu!"
-Đức Hoàng:"thật không đó?
Để xem bản lĩnh của mày tới đâu"
Mọi người bắt đầu trò chơi, mỗi người để một chiếc nến trước mặt và quyển sách cũ kĩ đen xì kia ở chính giữa.
Một cô gái trong đám bạn lên tiếng.
-Hoài Nhi:" Chuẩn bị bắt đầu nhé, một khi bắt đầu đừng di chuyển lung tung cũng đừng dại mà hét lên nghe chưa?"
Tất cả gật đầu và Nhi bắt đầu giải thích một chút về trò chơi này trước khi bắt đầu.
-Hoài Nhi:" trò chơi lần này là một trò chơi đến từ 3 năm trước tin đồn ở chính ngôi trường này, trò này tên là 'Giải mã bí ẩn'"
-Minh Khôi:"Giải mã bí ẩn?
Là sao?
Sao lại có tin đồn về trò này nhỉ"
Nhi nhíu mày nhìn Khôi khiến nó hơi bối rối không biết bản thân có hơi lắm lời hay không.
-Hoài Nhi:"Thôi thì còn sớm, tao sẽ giải thích một chút về tin đồn của trò này và luật chơi."
"Đây là một tin đồn tao được nghe kể lại từ anh chị khối trước mà tao vô tình quen được trên nhóm của trường, anh chị kể rằng mọi thứ đang yên bình thì bỗng một ngày xuất hiện một trò chơi quái dị được dán trên bảng thông báo hằng ngày của trường.
Nó dính những chất nhầy màu đỏ và vài cành hoa vươn vãi xung quanh và dòng chữ màu đen đậm khắc sâu tâm trí họ 'Trò Chơi Giải Mã Bí Ẩn, Bắt Đầu Từ 3h15' có một nhóm người vì tò mò nên đã làm theo cái bảng kì quái đó và rồi họ biến mất không một chút dấu vết.Từ đó tin đồn nổi lên mặc dù cái bảng đó đã bị dọn đi, rồi thêm một nhóm nữa tham gia trò chơi đó...ngày hôm sau anh chị lên lớp thì xung quanh bừa bộn như vừa trải qua một cuộc chiến và chỉ còn một người duy nhất sống sót nhưng lại bị bệnh tật quanh năm đầu óc cũng không còn bình thường nữa.Vì sự kì quái đó nên nhà trường quyết định cấm toàn bộ học sinh không được vào trường lúc đêm và ra khỏi trường trước 6h chiều cổng cũng bị khoá nghiêm ngặt."
Hoài Nhi chỉ kể một chút về quá khứ của trò chơi này, đến bây giờ trò đó đã bị nhà trường giấu nhẹm đi chỉ có những người từng chứng kiến cảnh tượng trong cái lớp kinh hoàng đó mới biết được đã từng sảy ra chuyện gì.
Khôi rùng mình không ngờ lại có chuyện như vậy mặc dù cậu không tin lắm nhưng nghe vậy có hơi sợ nếu nó là sự thật.
-Minh Khôi:" Vậy không một ai biết gì về trò chơi này sao?
Không có thông tin gì thì sao biết cách mà chơi.."
Bách việt một trong năm người lên tiếng
-Bách Việt:" đương nhiên là có, bọn tao trước khi chơi luôn tìm hiểu kĩ.
Đã có một nhóm người vượt qua trò này lành lặn mặc dù đi 5 về 3 nhưng vẫn dữ được tinh thần ổn định."
Khôi nghe xong khá ngạc nhiên, cậu nghĩ với cái trò mà không có một thông tin gì.
-Minh khôi:" Thật à?
Lành lặn người luôn hả"
Mọi người nhìn Khôi, có người thì bật cười có người thì thở dài.
-Bách Việt:" Đương nhiên là không, mày nói trông ngây thơ vãi.
2 người không gãy tay thì gãy chân và còn bị khắc 1 dấu ấn hoa kì lạ có vẻ là tạo ra bởi than nóng, còn một người duy nhất lành lặn 99% 1% còn lại là bị tâm thần"
Bách Việt dừng lại một khắc nhìn biểu cảm của Khôi thì khá ngạc nhiên, mặc dù hay hỏi mấy câu xàm thì biểu cảm luôn bình thản và chỉ có vẻ tò mò chứ không quá sợ.
-Bách Việt:" Tao hỏi một trong hai người kia rồi, họ nói những ải cuối rất khó lưu ý và đặc biệt chú ý những chỗ có hình dạng như hoa và máu vì đó là những chỗ nguy hiểm nhất định không được lại gần, những ải đầu hay đánh vào tâm lý người chơi mà nếu đã tham gia thì không thể thoát trừ khi vượt qua hết các ải trong trò chơi.
Họ cũng không nói rõ nên tao chỉ có thể nói đến thế thôi, chắc cũng dễ thôi, tâm lý ở đây toàn tâm lý sắt thép mà haha!*
Hoài Nhi đánh bốp một phát vào đầu hắn.
-Hoài Nhi:" Toàn nói mấy câu dư thừa, tốt nhất mày im luôn đi"
-Bách Việt:" Ay.. ui ya!
Con quỷ Nhi có khi còn đáng sợ hơn trò chơi này nữa!"
Nhi tức giận cãi nhau qua lại với hắn từ 2h35 đến 2h50 khi Khôi và Hoàng can ngăn mới chịu dừng lại .