Ngôn Tình Tôi Lỡ Chặn Cửa Của Trùm Trường Rồi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,323,220
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc9X75gOiRBvvfh6vJJCNYuwWatwDmFftrS0QnSQ1vI--4qxfkqa0G1gJ_CMoqIwIaFd_p6l_ESmr0VwZxhv6P8ydehbKEEbny_RGSOcVQ2Pbv_3MJLqpKRaEx8NTnw4gsCGCuvsK5jxodXfWc5wNX7w=w215-h322-s-no

Tôi Lỡ Chặn Cửa Của Trùm Trường Rồi!
Tác giả: Thập Nhị Bôi Khả Khả
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tôi lỡ chặn cửa của trùm trường rồi!
Tác giả: Thập Nhị Bôi Khả Khả.
Editor: Oralie.
Thể loại: Hiện đại, nguyên sang, vườn trường, ngọt sủng, hơi hài, đoản văn, thị giác nữ chủ, ngôi thứ nhất, HE.
____

Cứu mạng, tôi lỡ chặn cửa của trùm trường rồi!

Nguyên nhân là do bạn thân của tôi đi WC, tôi ở bên ngoài chặn cửa của cô ấy, còn cười rất to.

Kết quả là hai phút sau, người bạn thân của tôi đi ra khỏi phòng vệ sinh bên cạnh.

Âm thanh u ám của trùm trường đột nhiên truyền đến từ phòng vệ sinh trước mặt tôi: “Ai cmn ở bên ngoài chặn cửa của lão tử?”​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Cho Tôi Mượn Mười Năm
  • Em Tới Là Để Ôm Anh
  • Tôi, Ngũ Hành Thiếu Đạo Đức
  • Cha Tôi Là Chiến Thần
  • Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
  • Tôi Lỡ Chặn Cửa Của Trùm Trường Rồi!
    Chương 1


    Cứu mạng, tôi lỡ chặn cửa của trùm trường rồi!

    Nguyên nhân là do bạn thân của tôi đi WC, tôi ở bên ngoài chặn cửa của cô ấy, còn cười rất to.

    Kết quả là hai phút sau, người bạn thân của tôi đi ra khỏi phòng vệ sinh bên cạnh.

    Âm thanh u ám của trùm trường đột nhiên truyền đến từ phòng vệ sinh trước mặt tôi: “Ai cmn ở bên ngoài chặn cửa của lão tử?”

    1.

    Giờ phút này, tôi run lẩy bẩy gắt gao nắm chặt tay nắm cửa.

    Nhỏ bạn thân thấy cả người tôi đều dán chặt lên cửa của nhà vệ sinh bên cạnh, lập tức hiểu được nguyên nhân hậu quả, cười đến ngoặt ngoẽo: “Ha ha ha ha……”

    Tôi cố gắng hết sức nháy mắt ra hiệu cho cô ấy muốn cô ấy cứu tôi, nhưng cô ấy căn bản không ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, còn cười ha hả lớn hơn tôi vừa nãy.

    “Khương Kỳ, cậu chặn nhầm cửa rồi a ha ha ha ha……”

    Khi nghe cô ấy hét tên tôi lên, khuôn mặt của tôi trở nên trắng bệch.

    Hiệu ứng cách âm của nơi này không tốt, tôi tin rằng người ở bên trong phòng vệ sinh này cũng nghe thấy rồi. Quả nhiên một giây sau, trong phòng vệ sinh lại truyền ra âm thanh nghiến răng nghiến lợi của anh ta.

    “Khương Kỳ đúng không? Có gan thì đừng chạy……”

    Cậu ta còn chưa dứt lời, tôi đã đâm vào phòng vệ sinh bên cạnh như một con sư tử và khóa chặt cửa lại.

    Rất xin lỗi, tôi không có gan nên tôi bỏ chạy.

    Sau khi tôi buông tay, Du Dạng từ nhà vệ sinh đi ra bình tĩnh hỏi bạn thân của tôi: “Là cậu?”

    Nhỏ bạn thân liền bán đứng tôi không chút do dự.

    “…… Không phải, cậu ấy vừa mới chạy vào phòng đó!”

    Du Dạng ở bên ngoài oán hận nói: “Đúng là cậu.”

    “Tôi không tin cậu không đi ra.”

    Tôi nắm lấy chốt cửa, tim đập nhanh hơn.

    Sợ Du Dạng như thế cũng không chỉ bởi vì cậu ta là trùm trường khét tiếng, mà còn bởi vì trước đây bọn tôi rất may mắn…… Vô tình gặp nhau, ở tuyến tàu số 2 của tàu điện ngầm.

    Vì lúc đấy là ngày lễ cho nên hành khách rất đông đúc, gần như là tình trạng người này dán sát vào người nọ, lúc đó túi xách của tôi bị va chạm nhiều đến nỗi rớt xuống khỏi vai tôi.

    Ban đầu tôi chỉ muốn thuận tay kéo túi xách của tôi lên mà thôi, nhưng do túi xách của tôi đang mở nên trong quá trình này nó…… Nó đã bao lấy một cái gì đó……

    Tôi ngước mắt lên, trước mặt tôi là một nam sinh rất cao ráo hung dữ để lộ một cái đuôi sói không kiềm chế được, trên vành tai còn đeo một cái khuyên tai. Chính là trùm trường Du Dạng quanh năm bị phốt trên diễn đàn trường!

    Giờ phút này cậu ta có vẻ mặt phức tạp nhìn tôi, hình như muốn nói gì đó nhưng lại không biết mở miệng từ đâu.

    Tôi cũng cảm thấy rất xấu hổ, túi xách nhỏ đáng yêu của tôi không phải nó đang dừng lại ở một bộ vị trọng yếu nào đó cách bụng dưới của cậu ta hai tấc hay sao……

    Nghĩ đến tác phong kinh khủng của cậu ta trong lời đồn, tôi lấy lại túi xách chạy rồi trối chết ở trạm kế tiếp của tàu điện ngầm.

    Vốn tưởng rằng, chỉ cần tôi cẩn thận hành sự thì sẽ không có cái gì giao thoa với cậu ta nữa nhưng không ngờ rằng ngày này lại đến nhanh như vậy.

    2.

    Tôi đã trốn một mình trong phòng vệ sinh rất lâu.

    Tôi rụt ở bên trong còn Du Dạng thì chặn cửa ở bên ngoài, giữa chừng cậu ta không nhịn được hỏi tôi: “Cậu tính qua đêm trong nhà vệ sinh luôn à?”

    Tôi không trả lời cậu ta.

    Một lát sau, cậu ta vô cùng nôn nóng đấm một cú lên cửa.

    “Cmn, lão tử không rảnh giỡn với cậu.”

    Tôi run rẩy không dám đáp lời, dựng thẳng lỗ tai cẩn thận nghe động tĩnh bên ngoài, hình như có một tiếng bước chân đi xa rồi dần dần biến mất. Cuối cùng cũng đi rồi!

    Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm, vì để đề phòng vạn nhất, tôi còn cố ý chờ thêm một lúc nữa.

    Tuy nhiên ngay sau khi mở cửa đi ra ngoài, tôi đã đâm vào một cái bóng đang tựa lưng vào cửa, Du Dạng nhướng mày nhìn tôi: “Đồ vật nhỏ, tôi còn không chặn được cậu sao?”

    Còn chưa kịp cảm nhận trái tim mình thắt lại thì phản ứng đầu tiên của tôi là che mặt mình lại, sau đó cúi người thụp xuống:

    “Tôi…… Tôi xin lỗi!”

    Dường như cậu ta bị thư thế cúi đầu 90° tiêu chuẩn của tôi làm cho giật mình, tạm dừng vài giây không nói gì.

    “Cậu cái này……”

    Tôi ngắt lời cậu ta, nói một đống từ: “Là tôi có mắt không thấy Thái Sơn, to gan lớn mật, không biết trời cao đất dày, tự nhiên lại chặn nhầm cửa!

    “Ngài đại nhân đại lượng, đại nhân không chấp nhặt tiểu nhân, trong bụng Tể tướng có thể chèo thuyền [1], xin hãy tha thứ cho tôi lần này đi!”

    [1] Tấm lòng lớn có thể bao dung những việc khó của thiên hạ.

    Sau khi nói xong, tôi liếc mắt nhìn phản ứng của cậu ta.

    Khóe môi Du Dạng co giật, nửa ngày sau mới thốt ra một câu: “Cậu…… Lời văn khá tốt đấy.”

    Tôi nói với cậu ta một cách chân thành: “Thật ra trên thực tế, tôi đã từng làm đại diện môn ngữ văn của lớp đó.”

    ……

    Giằng co một lúc, cậu ta nhỏ giọng mắng chửi một câu gì đó rồi nói với tôi: “Được rồi, cậu đứng dậy đi.”

    Thắt lưng tôi có hơi đau xót, khi nghe cậu ta bảo tôi đứng dậy tôi như trút được gánh nặng.

    Giây tiếp theo, tôi tiếp xúc với tầm mắt của cậu ta. Khi hai ánh mắt giao nhau, giống như có tia lửa bùng cháy lên.

    Ngũ quan vốn dĩ thả lỏng của Du Dạng trong nháy mắt thấy rõ mặt tôi, lại vặn vẹo. Cậu ta híp mắt, nghiến răng nghiến lợi:

    “Là cậu?”

    Mẹ kiếp, tôi quên chuyện đó mất tiêu, tôi luống cuống tay chân vuốt tóc ra hai bên cố gắng che mặt mình lại.

    Cậu ta cười gằn ra tiếng.

    “Che cái gì mà che? Hả người quen cũ.”

    Nếu tôi có tội xin pháp luật hãy trừng trị tôi, chứ đừng để tôi năm lần bảy lượt đắc tội với Du Dạng, còn bị cậu ta bắt được.

    Trước cửa nhà vệ sinh không quá sáng, tôi giống như một con gà con héo rũ, bất lực cười gượng.

    “Ha ha, vậy à, chúng ta đã từng gặp nhau rồi sao……”

    3.

    Du Dạng chống hai tay lên hông, khóe môi nhếch lên.

    “Ngày 5 tháng 4 lúc 4h rưỡi chiều, tuyến tàu điện ngầm số 2 từ Đông Cảng đến Nguyệt Hồ, cậu đeo một cái túi in hoa cúc nhỏ, nó đã bao lấy……”

    Cậu ta nhìn tôi, cắn răng, chung quy vẫn không nói ra từ kia, chỉ có thể nói theo cách khác: “Làm loại chuyện đó đối với tôi, bây giờ còn giả bộ như không biết?”

    Tôi: ……

    Cái gì gọi là loại chuyện đó……

    Cậu ta thấy tôi không nói lời nào, thì tiếp tục hừ lạnh: “Hôm nay lại đến nhà vệ sinh chặn tôi, Khương Kỳ, cậu cũng được lắm.”

    Đầu óc tôi nhanh chóng xoay chuyển, suy nghĩ xem nên giải thích với vị đại ca này như thế nào nhưng thái độ trầm mặc không nói của cậu ta khiến tôi có chút khó chịu.

    “Sao không nói lời nào? Cố ý chơi tôi hả?”

    Tôi lau mồ hôi lạnh vừa thấm ra trên trán một phen, ở trong lòng cổ vũ cho mình: “…… Nếu tôi nói tất cả đều là sự trùng hợp, thì cậu có tin không?”

    Cậu ta lại bị tôi chọc cười.

    “Cậu thấy sao?”

    Tôi sắp khóc đến nơi: “Đó là thật mà.”

    Du Dạng dừng một lát, lại không chút kiêng nhẫn mắng nhẹ một câu.

    Đúng lúc bên ngoài có người đến tìm cậu ta, vừa đi vừa hô: “Anh Dạng, anh Dạng ơi anh đâu rồi!”

    “Ầm ĩ cái gì?”

    Bị rống như vậy người nọ lập tức rụt lại thanh âm, ngay cả bước chân cũng chậm lại.

    “Anh Dạng, mấy anh em vẫn đang chờ anh tới uống bia đó……”

    Du Dạng xoa xoa mi tâm rồi lại nhìn tôi một cái, hình như là nghĩ đến gì đó khóe môi cậu ta gợi lên một ý cười không rõ.

    “Cậu biết uống bia không?”

    Tôi kinh ngạc ngước mắt lên, bởi vì căng thẳng quá mức nên còn chưa kịp mở miệng đã nấc cục một cái.

    ……

    Du Dạng bật cười ra tiếng.

    Huynh đài đó chạy tới thấy tôi và Du Dạng đang đứng ở một góc nhỏ trong nhà vệ sinh, biểu tình trên mặt nhất thời vô cùng đặc sắc.

    Du Dạng hất cằm: “Nhìn cái gì mà nhìn?”

    “Đây là……” Huynh đài cười ngấp nghễ, “Chị dâu hả?”

    Du Dạng bước mấy bước đến bên cạnh cậu ta, đưa tay hung hăng đấm cậu một cái: “Chị dâu cái đầu mày.”

    Huynh đài gãi gãi đầu mình: “Thì ra là không phải a……”

    Du Dạng lườm cậu một cái, lại chuyển ánh mắt sang đây nhìn tôi chằm chằm: “Biết không?”

    Biết gì?

    Nửa ngày sau tôi mới phản ứng lại, à, cậu ta đang hỏi tôi có biết uống rượu không. Trước đây tôi với bạn học có đi KTV karaoke một lần, chắc là cũng coi như biết uống chứ hả?

    Suy nghĩ một chút, tôi gật đầu với cậu ta. Sau đó, tôi liền bị Du Dạng xách lên bàn nhậu của bọn họ.

    Vốn chỉ là sau khi ăn thị nướng xong tôi chỉ là thuận đường đi vệ sinh, ngược lại bây giờ nhỏ bạn thân của tôi chuồn mất rồi, còn tôi thì chọc vào phiền toái.

    4.

    Một đám anh em của Du Dạng nhìn thấy tôi đi theo phía sau cậu ta, ánh mắt cả đám đều sáng quắc.

    “Hèn gì anh Dạng đi lâu không về như vậy, thì ra là đi gặp chị dâu e he he!”

    “Đây chẳng phải là nữ thần học bá của khoa Marketing hay sao? Ánh mắt của anh Dạng thiệt là tốt quá đi.”

    “Hey chị dâu, lần đầu gặp mặt chị châm chước cho tụi em nhé!”

    ……

    Du Dạng cầm một cái áo khoác màu đen trên ghế trống khoác lên vai mình, lười giải thích lại. Cậu ta ngồi xuống rồi vỗ nhẹ vào cái ghế bên cạnh mình, sau đó ngẩng ra hiệu cho tôi ngồi xuống đó.

    Tôi im lặng ngồi xuống, huynh đài ngồi đối diện liền thò đầu qua: “Anh Dạng, hình như chị dâu có hơi thẹn thùng.”

    …… Tôi thẹn thùng hồi nào.

    Tôi là đang sợ hãi! Là sợ hãi đó có biết không!

    Du Dạng khẽ cười một tiếng: “Cô ấy đến đây uống bia giúp tôi.”

    Tôi trợn hai mắt nhìn cậu ta, tôi nói uống bia giúp cậu hồi nào vậy?

    Nhận thấy được ánh mắt của tôi, cậu ta quay đầu sang lông mày khẽ nhíu lại: “Không phải à?”

    ……

    Tôi có thể nói không phải không?

    Vị huynh đài đó nhìn tôi với vẻ mặt chắc nịch: “Chị dâu thật tốt, còn biết đau lòng cho anh Dạng của chúng ta nữa.”

    Tôi đúng là kẻ câm ăn phải hoàng liên [2] mà, có miệng nhưng lại khó trả lời.

    [2] Thảo dược trong y học cổ truyền, có vị rất đắng.

    Nghĩ ngợi một lát tôi hạ giọng hỏi Du Dạng: “Có phải nếu tôi uống giúp cậu thì cậu sẽ không so đo với tôi nữa không?”

    Cậu ta không nhìn tôi, hồi lâu sau bật một tiếng “Ừ” nhẹ từ trong cổ họng.

    Tôi cắn răng, uống thì uống.

    Dù sao con người cũng phải trả giá cho lỗi lầm của mình, tôi cầm ly rượu lên, chuẩn bị uống hết trong vòng một hơi.

    Bọn họ chỉ uống bia bình thường, nhưng vị lạ đó pha trộn với bọt khí CO2 trong miệng khiến tôi không thể chịu được mà nhăn mặt lại.

    Còn chưa uống đến ly thứ ba, tôi đã cảm thấy mình có hơi bồng bềnh rồi, có vị huynh đài do dự mở miệng: “Anh Dạng, chị dâu có uống được nữa không vậy, sao mặt đã đỏ hết lên rồi này……”

    “Vậy hả? Có đỏ lắm không?” Tôi liếc nhìn cậu ta rồi lấy một chiếc gương nhỏ trong túi ra. Trong gương, khuôn mặt tròn trịa của tôi đã đỏ như đít khỉ.

    Nhưng khi uống bia tôi thấy mình như một cấp trên vậy, nhất là lúc hùng hổ cạn ly làm cho tôi có một loại cảm giác tôi chính là hảo hán Lương Sơn.

    “Không sao cả!” Tôi phất tay, miệng lưỡi có chút hàm hồ, “Có thể là gò má của tôi đã đổi màu……”

    Lời nói còn chưa dứt, tôi cảm thấy trước mắt mình tối sầm lại.

    Ửm? Liệu tôi có uống đến mức bị mù luôn rồi không?

    Ngay sau đó giọng nói của Du Dạng vang lên.

    “Không uống được còn nói mình biết uống?”

    5.

    Du Dạng dùng áo khoác của cậu ta che cho tôi, sau đó nửa kéo nửa lôi tôi ra ngoài.

    Đầu tôi bị bịt kín nên không nhìn thấy gì cả, chỉ là có một mùi chanh bạc hà quanh quẩn ở chóp mũi tôi lúc ẩn lúc hiện.

    Tôi cố gắng hít hà một hơi, cảm giác giống như hơi thở của Du Dạng ở trên áo khoác.

    Thơm quá đi thôi.

    Tôi hỏi cậu ta: “Cậu dùng loại nước hoa nào vậy?”

    Hình như cậu ta nghe không rõ: “Ừ?”

    “Nước hoa đó!” Tôi tăng âm lượng.

    Cậu ta khinh thường: “Tôi đây không cần thứ đó.”

    “Không dùng thiệt á? Thế sao lại thơm quá vậy?”

    Sau đó cậu ta không để ý đến tôi nữa.

    Du Dạng đưa tôi đến cửa quán thịt nướng mới cởi áo khoác ra, để đầu tôi lộ ra ngoài không khí. Hơi thở bao bọc tôi vừa nãy cũng tan đi, tôi lưu luyến nhìn thoáng qua áo khoác của cậu ta.

    Du Dạng hỏi tôi: “Cậu ở đâu?”

    Quán thịt nướng mà chúng tôi ăn nằm trên con đường phía sau trường học, chỉ cần đi qua một cửa sắt nhỏ là tới trường học, nhưng ký túc xá của tôi thực sự cách khá xa con đường này.

    “Lan Uyển.”

    Cậu ta cau mày, giọng điệu mất kiên nhẫn: “Phiền phức.”

    Du Dạng ngoài miệng vừa hùng hùng hổ hổ, vừa đưa tôi về ký túc xá. Mặc dù tôi có chút lâng lâng nhưng ý thức thì vẫn còn.

    “Không cần phiền vậy đâu……”

    Cậu ta hừ một tiếng: “Nếu giữa chừng câu không say rượu thì còn phiền đến tôi sao?”

    “Ờơơ……”

    Lúc đến lầu dưới ký túc xá, Du Dạng lấy điện thoại ra quơ quơ trước mặt tôi.

    Tôi nhìn kỹ thì thấy đó là một mã QR chói mắt, thấy biểu của tôi mê mang, cậu ta mở miệng: “Quét tôi.”

    Ngữ khí của cậu ta khẳng định chắc nịnh không cho tôi nửa cơ hội để từ chối, càng giống như đang thông báo cho tôi.

    Có lẽ là do áp lực nên tôi rất nghe lời quét mã, sau đó trên màn hình không có nhảy ra nhắc nhở thêm bạn gì. Động tác của tôi dừng lại, có chút khó xử nhìn Du Dạng.

    Cậu ta vô cùng bất mãn: “Không muốn thêm?”

    “Không phải……” Tôi ấp a ấp úng, “Của cậu là…… mã thanh toán……”

    Thật ra lúc này tôi rất muốn cười một cái nhưng tôi đã nhịn lại.

    Du Dạng sửng sốt một chút rồi lấy điện thoại về xem, trong nháy cậu ta mắt mím môi lại, biểu tình trông rất mất tự nhiên.

    “Nhầm…… nhầm chút.”

    Tôi đã rất cố gắng nhịn xuống để không bật cười thành tiếng, đến nỗi khuôn mặt của tôi dường như đã đỏ hơn.

    Hóa ra trùm trường hung thần ác sát cũng sẽ lộ ra loại biểu tình này, nó…… cũng rất đáng yêu đấy chứ.

    Cuối cùng tôi cũng thêm cậu ta thành công, đúng lúc gặp bạn cùng phòng đi hẹn hò về. Cô ấy nhìn thấy Du Dạng đứng chung một chỗ với tôi cả kinh đến mức cằm đều muốn rớt xuống đất.

    Ngược lại Du Dạng không nói gì, khoác áo khoác lên vai rất tiêu sái rời đi.

    Sau khi vào phòng ký túc xá, bạn cùng phòng đuổi theo tôi và hỏi: “Có chuyện gì vậy? Tiểu Kỳ, từ lúc nào mà cậu với trùm trường đã trà trộn với nhau rồi?”

    Bất đắt dĩ tôi chỉ có thể nói với cô ấy: “…… Cậu có tin không? Tớ đã chặn cậu ta trong nhà vệ sinh.”

    “Trực tiếp chặn ở nhà vệ sinh nam hả? Chời ới, cậu dũng cảm quá vậy.” Trông cô ấy rất ngạc nhiên.

    “Không phải, là nhà vệ sinh công cộng của quán thịt nướng, chỉ có hai phòng thôi không phân biệt nam nữ.”

    Bạn cùng phòng lặng lẽ giơ ngón cái lên với tôi: “Đỉnh của chóp!”

    Mặc dù quán thịt nướng đó quả thật có chút cũ, nhưng tại sao nhà vệ sinh lại không chia ra nam nữ chớ!

    Thật sự đã hại tôi không nhỏ đâu.
     
    Tôi Lỡ Chặn Cửa Của Trùm Trường Rồi!
    Chương 2


    6.

    Bởi vì uống bia nên sáng hôm sau tôi ngủ quên, đầu tôi vẫn còn hơi choáng váng.

    Bèn tìm một người bạn có quen biết xin giúp đỡ, thế là tôi dứt khoát tiếp tục nằm xuống ngủ nướng.

    Đang ngủ thì có một cuộc điện thoại từ WeChat lại đánh thức tôi, tôi mơ mơ màng màng ấn nghe, há miệng định mắng.

    “Cậu……”

    Kết quả đầu dây bên kia vang lên một giọng nói quen thuộc.

    “Khương Kỳ, sao cậu không trả lời tin nhắn của tôi?”

    F.u.c.k? Du Dạng?

    Tôi giật mình mở mắt ra, trên màn hình chính là ghi chú “Sứ giả địa ngục Du mỗ” mà tôi đã đặt cho Du Dạng.

    Tôi liền thu liễm ngữ khí: “Có gì không? Vừa nãy tôi đang ngủ.”

    “Mua nước cho tôi.” Giọng nói của cậu ta vang lên lần nữa.

    Vẫn là câu nói trần thuật không thể chối từ này.

    Tôi: &%#*……

    Tôi lấy hết can đảm hỏi cậu ta: “…… Tại sao?”

    “Cậu nói xem?” Cậu ta hỏi lại.

    Được rồi, được rồi.

    Tôi biết rồi, tôi biết rồi!

    Chuyện đó khẳng định không đơn giản mà cho qua như vậy!

    Tôi nhận mệnh: “Khi nào?”

    Giọng Du Dạng không vui: “Cậu không quan tâm đ ến trận đấu bóng rổ giữa khoa bọn tôi và khoa bọn cậu hả?”

    Mắc cười chết được, cậu nói đúng rồi đó, đúng là tôi không quan tâm.

    Mỗi lần tổ chức thi đấu bóng rổ đều là người với người, đông chết nghẹt. Ở bên ngoài cũng chỉ toàn nhìn thấy đầu người và các cánh tay giơ camera, nếu không phải đắc tội với cậu ta thì còn lâu tôi mới đi.

    Nhìn đồng hồ xong, tôi không muốn bò dậy một chút nào.

    Du mỗ đáng ghét!

    Sau khi xách theo vài chai nước khoáng đến sân bóng rổ, tôi mới nhận ra rằng mọi chuyện dường như không đơn giản như vậy.

    Một số người quay đầu lại nhìn tôi, trong đó còn xen lẫn vài người chỉ trỏ nghị luận.

    Bỗng có người quen lặng lẽ kéo tôi sang một bên: “Tiểu Kỳ, nghe nói cậu đã chặn Du Dạng lúc đi vệ sinh hả?”

    Tôi:???

    Nhìn thoáng qua bạn cùng phòng đang nháy mắt với tôi ở cách đó không xa, tôi cũng đã hiểu được điều gì đó.

    Nhỏ này được lắm!

    7.

    Tuy rằng Du Dạng có tiếng xấu ở bên ngoài nhưng lúc nên đẹp trai thì rất đẹp trai luôn nha.

    Chỗ này có hơn phân nửa là nữ sinh đến xem cậu ta, vì vậy…… Chuyện tôi chặn cậu ta ở nhà vệ sinh cũng trở thành tiêu điểm.

    Có ánh mắt tò mò, có ánh mắt thán phục, đương nhiên cũng có một số ánh mắt ngập tràn địch ý nhìn tôi.

    May mà tôi đã từng lên sân khấu biểu diễn nhiều lần và từng nhìn thấy rất nhiều người nên cũng không đến mức quá e dè.

    Du Dạng đánh nhau rất giỏi, chơi bóng rổ cũng giỏi giống vậy. Sau hiệp 1, tôi không thể đếm hết được số điểm mà cậu ta đã ghi bàn.

    Hình như mỗi lần bàn tay của cậu ta cầm bóng nhẹ nhàng ném vào rổ là đã có thêm ba điểm tiêu chuẩn. Sau mỗi lần ghi bàn, cậu ta sẽ theo bản năng vén mái tóc ở giữa trán một cái, tùy ý không kềm chế được.

    Này cũng quá đẹp trai rồi.

    Sau khi kết thúc, khoa của bọn họ giành chiến thắng với tỷ số rất cao. Kỳ lạ là khi khoa của bọn tôi thua, tôi hầu như…… cũng không cảm thấy tiếc nuối gì.

    Thật đáng xấu hổ mà!

    Du Dạng lấy một cái khăn lông từ trong tay đội viên quàng lên cổ, nhìn lướt qua đám đông rồi trực tiếp đi về phía tôi.

    Thấy cậu ta vươn tay trước mặt tôi, tôi vội vàng đưa nước cho cậu ta: “Nước của cậu.”

    “Tốt lắm.”

    Du Dạng nhếch môi cầm lấy, ngửa cằm lên uống, từng giọt nước pha lẫn mồ hôi lướt qua yết hầu của cậu ta dưới ánh nắng mặt trời trông cực kỳ gợi cảm mê người.

    Mấy nữ sinh ở đằng sau cậu ta ríu ra ríu rít không ngừng.

    “Chẳng phải Du Dạng chưa từng uống nước do con gái đưa sao?”

    “Cái gì vậy? Dám đi vào nhà vệ sinh chặn người ta lại để tiếp cận, thủ đoạn b**n th** quá đi mất!”

    “Chị à nói nhỏ một chút……”

    Giọng nói không lớn không nhỏ vừa hay bị tôi nghe được, chị gái này tính ra cũng đâu có đầu óc, ai đời lại đi vào nhà vệ sinh chặn cửa của trùm trường chứ……

    Tôi chỉ là nhầm lẫn thôi mà, nhưng tôi cũng lười giải thích, chỉ im lặng cụp mắt xuống giả vờ như không nghe thấy.

    Du Dạng nghiêng đầu liếc bọn họ một cái, “Ai cmn lải nha lải nhải quài vậy?”

    Tôi có hơi sửng sốt, cậu ta lại tiếp tục lên tiếng, “Hay là có ai muốn chặn tôi?”

    “Được thôi, chỉ cần người đó dám tôi nhất định sẽ hầu hạ.”

    Vì thái độ của Du Dạng nên đám nữ sinh đó không dám nói nữa, đầu tôi có chỗ vẫn chưa load kịp chỉ biết đứng ngơ ngác nhìn cậu ta.

    Cậu ta…… Tại sao lại nói đỡ cho tôi?

    Du Dạng thản nhiên nhìn tôi một cái: “Yêu tôi hả? Nhìn tôi chằm chằm làm gì.”

    Tôi sợ tới mức vội vàng thu hồi ánh mắt.

    “Á, không phải……”

    Không biết có phải đó là ảo giác của tôi hay không mà hình như qua khóe mắt tôi có thấy cậu ta hơi mỉm cười.

    8.

    Có lẽ Du Dạng làm đại ca đã quen rồi nên sai sử người khác rất thuận tay, lúc tức giận cũng không hề th* d*c.

    Cậu ta đánh từ vòng bảng đến trận chung kết, mỗi trận tôi đều đưa nước cho cậu ta.

    Cuối cùng liền biến thành một cảnh tượng rất kỳ lạ như thế này, chỉ cần Du Dạng thi đấu, tôi đều cầm theo một chai nước khoáng yên tĩnh đứng ở ngoài sân chờ cậu ta giải lao thì sẽ đưa nước cho cậu ta.

    Cố tình hết lần này đến lần khác Du Dạng lại không uống nước do nữ sinh khác đưa, nhất định phải là tôi đưa cho cậu ta mới chịu.

    Dần dà trong trường có lời đồn rằng tôi và Du Dạng đang quen nhau, trong trường cũng bắt đầu lan truyền câu nói này:

    “Ê, cậu có người mình thích không? Nếu có thì vào nhà vệ sinh chặn cậu ta lại đi!”

    Nhỏ bạn thân bắt chước họ nói câu này một cách rất sinh động, hệ thống ngôn ngữ của tôi lập tức chết máy.

    Cô ấy còn ra vẻ bi thương: “Hôm ở nhà vệ sinh công cộng, anh nói anh chặn nhầm cửa nhưng có lẽ ngay từ lúc đầu chúng ta đã sai rồi……”

    Tôi chỉ có thể dùng gối ôm hung hăng đánh cô ấy: “Cậu diễn ít thôi!”

    Tính ra vẻ ngoài của Du Dạng rất đẹp trai nên tôi cũng không chịu thiệt gì, nhưng tôi thật lòng cảm thấy không thể để mặc cho những thứ lộn xộn này phát triển tiếp được.

    Tôi bèn tìm một ngày cuối tuần nhắn tin cho Du Dạng: “Cậu đang ở đâu? Có thể gặp nhau một lần không?”

    Một tiếng sau, cậu ta gửi cho tôi một vị trí, đó là một viện dưỡng lão.

    Mặt tôi đầy dấu chấm hỏi.

    Hóa ra cuối tuần trùm trường còn đến viện dưỡng lão để chăm sóc người già á?

    Sau khi gửi vị trí, cậu ta bổ sung thêm một câu: “Đang ở ngoài, tới tối mới về.”

    Thật ra tôi cũng không sốt ruột tìm cậu ta lắm nhưng xuất phát từ tò mò nên tôi liền nhắn lại: “Vậy tôi đến tìm cậu.”

    Du Dạng không trả lời, tôi ngầm cho là cậu ta đã đồng ý.

    Viện dưỡng lão này nằm ở chỗ hơi hẻo lánh, nhưng bởi vì nó hẻo lánh nên có vẻ rất yên tĩnh. Du Dạng ngồi trên một cái ghế nhỏ trước cửa kính ở lầu một nói chuyện với một bà cụ.

    Tôi đã từng gặp qua rất nhiều biểu tình của cậu ta nhưng chưa từng thấy bộ dáng ngoan ngoãn nghe lời của cậu ta như thế này, cởi bỏ hào quang của một kẻ trùm trường để trở thành một học sinh ba tốt.

    Lúc tôi đứng ở ngoài cửa kính nhìn vào trong thì bị bà cụ bắt gặp.

    “Tiểu Dạng, ở ngoài có một cô bé đang nhìn con kìa.”

    Tôi chưa kịp thu hồi ánh mắt thì Du Dạng đã quay đầu lại rồi, vừa vặn đối diện với ánh mắt của tôi.

    9.

    Sau khi Du Dạng gọi tôi vào trong, ánh mắt của bà cụ lập tức sáng lên.

    “Ái chà, thì ra là bạn gái của Tiểu Dạng, lớn lên thật xinh xắn.”

    Tôi còn chưa kịp tìm băng ghế ngồi xuống thì cả người liền cứng ngắt.

    Bà cụ tươi cười vỗ mu bàn tay của Du Dạng: “Cuối cùng lần này bà cũng có thể yên tâm rồi.”

    “Bà ơi, con……”

    Tôi vẫn chưa giải thích xong, bà cụ đã kéo tay tôi qua đặt lên tay của Du Dạng rồi cười khúc khích: “Quá trời xứng đôi vừa lứa rồi.”

    “Con tên là gì?”

    Cảm nhận được sự ấm áp trong lòng bàn tay, tôi mông lung trả lời: “Bà ơi, con tên là Khương Kỳ.”

    “Được, được.” Vẻ mặt bà cụ hạnh phúc, “Tiểu Kỳ, mặc dù thằng nhóc Tiểu Dạng có đôi khi rất nóng nảy nhưng tâm tánh nó rất tốt……”

    “Bà nội……” Du Dạng ngắt lời bà cụ, trên gương mặt có hơi đo đỏ.

    “Nếu đã có bạn gái rồi thì mỗi tuần không cần đến chỗ bà già như bà lãng phí thời gian làm gì.” Bà cụ nhìn tôi và Du Dạng, “Các con còn trẻ mà, phải thừa dịp cuối tuần đi hẹn hò nhiều hơn để bồi dưỡng tình cảm nhiều hơn mới đúng.”

    Bà cụ không khỏi thông cảm cho Du Dạng rồi kéo Du Dạng đứng lên: “Mau lên mau lên, dẫn Tiểu Kỳ đi xem phim đi.”

    Thấy Du Dạng lộ vẻ khó xử, tôi liền chủ động lên tiếng: “Bà ơi, Du Dạng nói cuối tuần đi hẹn hò chính là tới thăm bà ạ.”

    Câu này vừa nói ra, bản thân tôi cũng có hơi mắc cỡ.

    Đây còn không phải là gián tiếp thừa nhận quan hệ giữa tôi và cậu ta hay sao…… Tại sao tôi không trực tiếp phủ nhận luôn cho rồi?

    Bây giờ ánh mắt Du Dạng nhìn tôi đều trở nên quái lạ.

    Bà cụ bị tôi chọc cười: “Đây mà cũng coi như hẹn hò hả?”

    Tôi gật đầu điên cuồng để che giấu sự xấu hổ nào đó.

    Cả buổi chiều tôi với Du Dạng đều ở lại trò chuyện với bà cụ, sẵn tiện tôi cũng nghe ngóng một ít chuyện thời thơ ấu của trùm trường.

    “Hồi nhỏ bố mẹ của Tiểu Dạng bận lắm, Tiểu Dạng nó hay chạy ra ngoài chơi rồi đánh nhau với thằng bạn của nó, lúc bị thương còn khóc lóc chạy về méc bà rồi đòi bà cho ăn kẹo.”

    “Hồi đó Tiểu Dạng rất được mấy bạn gái yêu thích, lúc tan học còn có đứa đuổi theo nó làm nó có nhà mà không dám về nữa đó.”

    Mắt thấy sắp bị nói đến nằm sấp tè ra quần, Du Dạng liền tìm cớ gọi tôi đi về.

    Tôi vừa nghẹn cười vừa đi ra ngoài.

    Trong viện có trồng hoa sơn chi nhưng chưa nở hết toàn bộ, mấy đóa hoa mới nở được một nửa tỏa ra hương thơm nhè nhẹ.

    Tôi từ từ đi tới, nhón chân muốn đến gần ngửi hương hoa sơn chi.

    Bỗng nhánh hoa trên đỉnh đầu bị người ta kéo xuống, nhánh hoa hơi cong cong, một đóa hoa vừa vặn dừng lại trước mặt tôi.

    Tôi quay đầu lại thấy Du Dạng đang đứng sau lưng tôi, một tay kéo nhánh hoa sơn chi đưa nó đến trước mặt tôi.

    “Này còn không ngửi được à.”

    Tôi: ……

    Nếu nhánh cây này là bức tường thì tôi đã bị cậu ta áp vào tường rồi!

    “Tìm tôi có chuyện gì?” Cậu ta hỏi.

    Tôi kể cho cậu ta nghe về những câu nói không đúng đang đồn thổi trong trường, kết quả cậu ta nghe xong liền phụt một cái bật cười, còn cười được nữa!

    Sau đó còn hỏi: “Nghe rất thú vị, rồi sao nữa?”

    Hay lắm, chuyến đi này coi như vô ích rồi.

    Nhưng thật ra cũng không tính là không có thu hoạch gì.

    10.

    Sau khi trận bóng rổ kết thúc Du Dạng không còn sai vặt tôi nữa, vì vậy mà tôi có thể bắt đầu tập trung chuẩn bị tài liệu giành học bổng.

    Sự cạnh tranh của học bổng cả nước luôn rất khốc liệt, các thầy cô phụ đạo không ít lần dặn dò tôi phải thực hiện nghiêm túc.

    Tôi đã chạy đi chạy lại đến tiệm photocopy bốn lần, lần cuối cùng đến đó, ngoài trời đổ mưa lớn tôi đụng phải Du Dạng.

    Cậu ta đứng đút tay vào túi quần ở ngoài một cửa hàng với bộ dáng ăn không ngồi rồi.

    Thật tâm tôi không muốn đi lại đó chào hỏi cậu ta đâu, nhưng hình như cậu ta không có mang theo ô.

    Sau khi in tài liệu xong, tôi bung ô chậm chạp đi đến bên cạnh cậu ta thử hỏi: “Có muốn che ô không?”

    Du Dạng liếc tôi một cái, giật khóe miệng.

    “Phiền phức.”

    Sau đó một mình rời đi.

    Tôi nhìn cậu ta một mình bước đi trong mưa, trong lòng không diễn tả được tư vị gì.

    Du Dạng chính là trùm trường đó, cho dù tôi có biết lúc nhỏ cậu ta rất đáng yêu thì thế nào?

    Tôi thật là, sao lại tự tìm sự không thoải mái cho mình đây?

    Kết quả Du Dạng đi chưa được mấy bước, đột nhiên xoay người lại nhìn tôi chằm chằm: “Cậu không đi được à?”

    Sau khi nhận ra cậu ta đang nói chuyện với tôi, tôi lại tung ta tung tăng cầm ô đi tới.

    Du Dạng cao hơn tôi gần một cái đầu, tôi cố gắng lắm mới cầm ô che tới đỉnh đầu cậu ta, làm hại cánh tay của tôi mỏi muốn chết.

    Cậu ta nghiêng đầu, giọng điệu mang theo chút chế nhạo: “Lùn quá.”

    “Tôi không có……”

    Trong lúc tôi muốn phản bác, cậu ta đã vô cùng tự nhiên cầm lấy cán ô từ trong tay tôi, mu bàn tay hơi lạnh còn cọ vào tay tôi.

    Tôi có hơi thất thần, giọng nói của cậu ta lại vang lên bên tai.

    “Ngốc quá, đứng sít vào một chút.”

    Du Dạng từ phía sau…… Kéo tôi vào bên cạnh cậu ta…… Kéo hay ôm nhỉ?

    Tôi cũng không rõ nữa.

    Chỉ là dưới một chiếc ô không rộng rãi, khoảng cách giữa tôi và cậu ta hình như gần quá rồi. Gần đến nỗi ngoài tiếng mưa, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng hít thở của cậu ta.

    Giữa chừng điện thoại của cậu ta vang lên, sau khi bấm nghe, bởi vì khoảng cách rất gần nên tôi cũng loáng thoáng nghe thấy giọng nói ở đầu dây bên kia.

    “Anh Dạng ơi, anh đang ở đâu đấy anh? Em đem ô đến rồi nhưng không thấy anh đâu a……”

    ……

    Hóa ra cậu ta đã gọi đàn em tới đưa ô rồi?

    Dường như Du Dạng cũng ý thức được âm lượng của ống nghe có hơi lớn đủ để tôi nghe thấy, ánh mắt cậu ta lập tức lãng tránh, giọng điệu không vui nói với điện thoại: “Cái gì? Gọi có chuyện gì không? Trời mưa thì sao, một lát gọi lại.”

    Sau đó liền vội vàng cúp máy.

    Ánh mắt cậu ta trốn tránh, ánh mắt của tôi còn trốn tránh hơn.

    Giả vờ như tai mình nghe không tốt lắm, tôi nương theo lời nói của cậu ta: “Cậu có việc hả? Hay là tôi đưa cậu về trước nhé?”

    Phản ứng của Du Dạng trong nháy mắt ngưng trệ.

    “…… Được.”
     
    Tôi Lỡ Chặn Cửa Của Trùm Trường Rồi!
    Chương 3


    11.

    Không ngờ đến ngày thuyết trình thi đua học bổng, PowerPoint và USB trên máy tính của tôi đã biến mất.

    Tôi gửi tin nhắn cho hội sinh viên, họ nói rằng họ không nhận được tài liệu của tôi, nghĩ rằng tôi đang làm bí mật tới ngày đó mới sao chép tại chỗ, tôi cũng tìm kiếm trong thùng rác và lịch sử nhưng đều không có.

    Giảng viên phụ đạo cho tôi bảo tôi đừng lo lắng, cô ấy nói có thể làm một bản sao ngay tại chỗ và cô ấy sẽ giúp tôi điều chỉnh thứ tự biện luận ở mặt sau.

    Tôi thật sự rất lo lắng, hiện giờ cả người tôi đều choáng váng, sau khi mở tài liệu PowerPoint trống rỗng ra trong đầu tôi là một mớ hỗn độn, hoàn toàn không có tâm tư làm lại một phần nữa.

    Tôi lấy một bản thô trên PowerPoint của năm ngoái ra chuẩn bị căng da đầu làm tiếp, nhưng cách sắp xếp chữ và thiết kế tổng thể trên file PowerPoint đó rất không ổn, căn bản không thể so sánh với các đối thủ cạnh tranh khác.

    Thời điểm đến lượt tôi, tôi cảm thấy rằng bước chân của tôi chưa bao giờ thiếu tự tin đến như vậy. Tim tôi đập càng lúc càng nhanh, thậm chí tâm trạng còn rất hoảng loạn nữa.

    Đứng trên bục giảng cầm bút điều khiển từ xa, giọng tôi run rẩy.

    “Xin chào ban giám khảo, em đến từ khoa Marketing……”

    Đang thuyết trình thì bỗng có một giọng nói lớn làm gián đoạn tôi.

    “Khương Kỳ, cậu không đem USB theo mà lại dám đánh trận hả?”

    Tôi kinh ngạc quay đầu lại, Du Dạng đang nghiêng người dựa vào cửa sau, mái tóc có chút rối loạn, trên ngón trỏ thon dài có móc một cái USB lắc qua lắc lại theo chuyển động của cậu ấy.

    Tại khoảnh khắc đó, tôi thực sự cảm thấy cậu ấy chính là vị cứu tinh của tôi.

    “Thầy cô ạ, PowerPoint của bạn Khương Kỳ hình như gặp chút vấn đề.”

    “Vậy mau chóng đi thay đi.”

    ……

    Sau tất cả đó chỉ là một đoạn nhạc đệm nhỏ và PowerPoint đã được thay đổi kịp thời nên cuối cùng bài thuyết trình của tôi cũng không quá khó coi.

    Lúc tôi thuyết trình trên bục giảng, Du Dạng cứ ngồi ở hàng cuối cùng chống cằm nhìn tôi từ xa, trên mặt hình như còn treo nụ cười rất ngầu. Nhưng khi tôi vừa bước xuống bục giảng định đi cảm ơn với cậu ấy thì cậu ấy lại đột nhiên biến mất.

    Thành tích tổng kết đã có, tôi đạt được vị trí thứ hai.

    Bạn bè liền kéo tôi đi ăn để chúc mừng nhưng lòng tôi vẫn còn nghĩ đến Du Dạng.

    Tôi muốn hỏi cậu ấy làm sao biết được PowerPoint của tôi có vấn đề, muốn hỏi cậu ấy đã làm thế nào đã tìm được USB của tôi. Tôi có gửi cho cậu ấy một tin nhắn nhưng không nhận được câu trả lời.

    Trong bữa cơm có một bạn học giống như vừa nghe ngóng được tin giật gân nào đó, phấn khích kể lại cho bọn tôi.

    “Tiểu Kỳ, mình mới ăn xong một quả dưa to đùng nè, lần này cậu phải cảm ơn Du Dạng đó.”

    Tôi theo thói quen hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

    “Một đám thiếu nữ bất lương không thích cậu nên đã đi ăn trộm tài liệu với USB của cậu, chính cậu ta đã chặn đám người đó lại mới có thể lấy được USB của cậu về đấy, sau đó còn đi khắp nơi hỏi thăm phòng biện luận ở đâu, rồi gấp gáp chạy đến đưa nó cho cậu……”

    “Này, hình như Du Dạng có ý gì đó với Tiểu Kỳ đúng không ta……”

    Sau đó cô ấy đã nói cái gì tôi cũng không nghe rõ lắm.

    12.

    Tôi đã uống bia rất nhiều.

    Bạn bè của tôi ai nấy cũng chếnh choáng say.

    Tôi lại thua một vòng nữa rồi.

    “Chọn mạo hiểm hay nói thật?”

    Tôi không ngần ngại đáp: “Nói thật.”

    Dù gì có phải là nói thật hay không thì làm sao có người nào biết được, kết quả là bọn họ nói rằng tôi đã hết lượt chọn nói thật rồi, chỉ có thể chọn mạo hiểm thôi.

    Tôi đọc nội dung thử thách trên tấm card đó xong, có say đến mấy cũng bị dọa cho tỉnh.

    Bạn bè tôi thì phấn khích vô cùng.

    “Á a a…… K1ch thích dữ dậy sao……”

    “Sẽ là ai đâyyy?”

    “Không biết nữa, ngồi chờ thôi a ha ha ha……”

    Tôi hồi hộp nhìn chằm chằm vào cánh cửa, không biết người khác giới tiếp theo tiến vào…… Sẽ là ai đây?

    Đương lúc nghĩ ngợi thì có một bóng dáng màu đen xuất hiện ở cửa.

    F.u.c.k.

    Tại sao lại là Du Dạng!

    Bạn bè của tôi thậm chí còn vui sướng hơn cả tôi, bọn họ nhanh chóng kéo tôi đứng lên.

    “Oa mẹ kiếp! Tiểu Kỳ mau nhanh lên!”

    “Mở camera ra, chuẩn bị sẵn sàng nào!”

    Tôi: ……

    “Nhất định phải như vậy à……”

    Nhìn thoáng qua ánh mắt chờ mong của mọi người cộng thêm sự cổ vũ của nồng độ cồn, tôi đứng dậy với tư thái thấy cái chết mà không sợ, rồi đi về phía Du Dạng.

    Hình như cậu ấy đến tìm ai đó, đứng ở cạnh cửa nhìn vào trong vài lần.

    Tôi trực tiếp đi tới trước mặt cậu ấy, sau đó giơ tay túm lấy vạt áo trước ngực của cậu ấy.

    Du Dạng bị một loạt động tác này của tôi làm cho mờ mịt, cậu ấy nhíu mày, ánh mắt nghi hoặc: “Cậu……”

    Tôi che miệng cậu ấy lại rồi bắt đầu đọc lời thoại.

    “Cậu có biết cái gì gọi là hữu duyên không?”

    Cậu ấy sửng sốt một chút: “Cậu lại uống bia?”

    Tôi tiếp tục nói: “Tôi muốn kiss, mà cậu vừa hay chỉ có một chiếc mouth, điều này có tính là coincidence không? [1]”

    [1] Kiss: hôn | mouth: môi | coincidence: sự trùng hợp.

    Vừa dứt lời, bàn ở phía sau quả nhiên bắt đầu xôn xao.

    Tôn Tích (?) không nói nên lời, đây rốt cuộc là lời thoại do ai nghĩ ra vậy!

    Còn Du Dạng thì như bị đả kích rất lớn.

    Tôi không dám ở lại lâu, xoay người tính chạy trốn nhưng cổ tay lại bị người ta nắm chặt.

    Du Dạng kéo tôi trở về, trên mặt mang theo chút thú vị, cười xấu xa đưa môi kề sát vào mặt tôi.

    Tôi nhìn đôi môi của cậu ta cách tôi càng ngày càng gần, cậu cậu cậu…… Cậu ấy sẽ không thực sự muốn kiss chứ!

    Thời điểm tôi nín thở, đôi môi của cậu ấy lướt qua chóp mũi tôi rồi trượt đến tai tôi, phả ra hơi thở nóng rực.

    “Trêu chọc tôi ở trước mặt nhiều người như vậy, còn muốn chạy hửm?”

    13.

    Tôi sắp khóc luôn rồi nè.

    Nhìn thoáng qua đám bạn ở phía sau đang nhìn lén tôi và Du Dạng, ánh mắt của bọn họ đều rất phức tạp.

    Không còn cách nào khác tôi đành phải kéo Du Dạng đi ra ngoài, cậu ấy cũng không phản kháng chỉ khoanh tay trước ngực nhìn tôi.

    “Sao hả?”

    Tôi lắp bắp mở miệng: “Xin lỗi mà, tôi, tôi, tôi với mấy bạn đang chơi trò chơi……”

    Du Dạng nghe được lời này, khuôn mặt tuấn tú nháy mắt đen như đít nồi.

    “Cậu dám đem tôi ra làm trò đùa hử?” Trong giọng nói của cậu ấy chứa sự tức giận rất rõ ràng.

    Tôi vội vàng giải thích: “Không phải đâu, chỉ là đúng lúc…… Đúng lúc cậu bước vào thôi, theo quy tắc thì chính là một người bất kỳ bước vào……”

    Hai cánh tay đan chéo của cậu ấy đột nhiên buông xuống, trong ánh mắt ngập tràn sự nguy hiểm.

    “Người bất kỳ là sao? Ai cũng được?”

    Tôi thật sự muốn khóc, “Cũng không phải……”

    Trông cậu ấy có vẻ rất tức giận, tôi cũng không biết phải giải thích như thế nào nữa.

    Lông mày Du Dạng dựng đứng, đuôi mắt hếch lên, cậu ta nhìn tôi chằm chằm vài giây bỗng nhiên nở nụ cười.

    “Cậu được lắm.”

    Tôi còn chưa kịp nói gì thì cậu ấy đã quay người rời đi mất rồi, chỉ để lại một bóng lưng dài trong đêm.

    Tôi nhìn theo bóng dáng ấy, trong lòng vừa hối hận vừa ảo não.

    Lẽ ra tôi không nên đồng ý với bọn họ thực hiện thử thách này, tôi còn chưa nói cảm ơn với cậu ấy nữa……

    Trở lại bàn ăn, tôi nhận thấy cảm xúc của mình đã thay đổi, nhận thấy thịt nướng cũng không còn thơm nữa.

    Tôi chọt chọt mấy lỗ vào rau xà lách, trong lòng có chút rầu rĩ, thật sự thấy không còn hứng thú nữa nên liền viện cớ đi về.

    “Các cậu ăn trước đi, mình phải về rồi, mới nãy giảng viên phụ đạo có gửi cho mình mấy phần tài liệu cần điền.”

    Bạn bè nhạy cảm nhận ra rằng tôi có hơi không được vui nữa, bọn họ chỉ nói không có gì, lần sau lại hẹn tiếp.

    Tôi ôm túi xách đi về một mình, khi đi ngang qua một con hẻm tối thui tôi nghe thấy bên trong có người đang nói chuyện, có vẻ như trong số đó có sinh viên của trường bọn tôi.

    14.

    “Anh ơi, đó giờ em chưa từng chịu tủi thân như vậy đâu……”

    “Em chỉ thích Du Dạng thôi mà, em có làm gì sai đâu.”

    “Con nhỏ Khương Kỳ đó chính là một con đ.i.ế.m, em chẳng qua chỉ lấy USB của nó, chứ không hề mướn người ta đi đánh nó……” Một nữ sinh vừa nói vừa khóc.

    Mà tôi, khi liên tiếp nghe thấy tên của Du Dạng và tên của mình thì kinh hãi đến mức hô hấp cũng chậm lại.

    Một giọng nam rất hùng hồn vang lên.

    “Tuyết Tuyết, em đừng khóc, em khóc đến nỗi tim anh đều muốn vỡ nát rồi này.”

    “Em yên tâm đi, ngày mai anh sẽ dẫn người đi thu thập cái thằng không biết điều đó, đánh cho nó mặt mũi đều bầm dập, nhất định sẽ xả cục tức này cho em!

    “Hu hu, vẫn là anh tốt nhất, anh đừng làm cho người ta gãy tay gãy chân giống như lần trước là được……”

    Trông lòng tôi cả kinh, tôi cố gắng nhích tới để nhìn rõ người trong con hẻm nhưng lại vô tình đá trúng một cái lon, cái lon nhôm va chạm với mặt đường tráng xi măng tạo ra một âm thanh rất lớn.

    Giọng nam hùng hồn đó quát lớn: “Ai ở đó?!”

    Sau đó tiếng bước chân của mấy người trong hẻm truyền đến.

    Tôi lập tức lao đi với tốc độ chạy nước rút trăm mét, nếu bị họ phát hiện tôi chắc chắn toang luôn.

    Mắt thấy có một cửa hàng tiện lợi ở gần đó tôi hoảng loạn chạy vào phía trong kệ, bất ngờ đụng phải một lồ ng ngực rắn chắc.

    Mùi hương chanh bạc hà trộn lẫn với nhau làm tôi lập tức nhớ tới người nào đó, Du Dạng cầm một lon bia trong tay nhìn tôi từ trên cao.

    “Làm gì đó?”

    Trong nháy mắt khi nhìn thấy cậu ấy, tôi như thể túm được một cọng rơm cứu mạng nhưng giọng nói vẫn không ngừng run rẩy.

    “Du Dạng, có người…… Có người muốn đánh cậu……”

    Cậu ấy cau mày gạt tay tôi ra: “Uống nhiều quá à? Hay lại là trò đùa gì nữa?”

    “Không phải trò đùa, là thật đó……” Lần này tôi sự khóc thật rồi.

    Lông mày vốn đang nhíu chắt của Du Dạng dần dần thả lỏng, mặc dù biểu tình vẫn có chút khó hiểu nhưng phần lớn là luống cuống.

    “Cậu khóc cái gì?”

    “Bọn họ nói, muốn đánh cho mặt mũi của cậu bầm dập mới thôi……”

    Thấy biểu tình của tôi hoảng sợ, Du Dạng có chút bất đắc dĩ đỡ lấy tôi, cơ thể cậu hơi khom xuống dùng bụng ngón tay lau nước mắt ở khóe mắt cho tôi.

    “Cậu quên tôi là ai rồi sao? Ai có thể đánh cho mặt mũi tôi bầm dập được chứ?”

    Nhớ tới âm thanh hùng hồn đó, não tôi tự động hiện lên một người vạm vỡ dữ tợn.

    Tôi vẫn còn rất lo lắng: “Cô gái kiêu ngạo đó……”

    “Đừng sợ.” Cậu ấy vỗ vai tôi, giọng nói khiến người ta an tâm vô cùng.

    Du Dạng đưa tôi về ký túc xá, dọc đường vẫn trấn an tôi đừng sợ hãi.

    Hình như vừa nãy cậu ấy còn rất tức giận, cậu ấy không còn giận nữa sao?

    15.

    Kết quả thi đua bổng cuối cùng cũng công bố, tổng cộng có ba suất, tôi xếp thứ hai.

    Giảng viên phụ đạo vui mừng nắm tay tôi, khen tôi thực sự là một đứa trẻ tốt.

    “Sắp tới sẽ có một kỳ công bố nữa, em nhất định phải ổn định tâm lý nha.”

    Tôi thất thần gật đầu, trong đầu chỉ toàn là màn đối thoại trong hẻm nhỏ.

    Tôi cảm thấy bọn họ không phải nói đùa, nếu như có thể, người đàn ông đó nhất định sẽ đánh Du Dạng một trận.

    Cứ cách một tiếng tôi lại gửi tin nhắn cho Du Dạng một lần muốn xác nhận sự an toàn của cậu ấy, thế nhưng mãi cho đến tối, cậu ấy vẫn không trả lời tôi.

    Tôi vội vàng gọi điện cho người quen của Du Dạng biết, nói Du Dạng có thể sẽ gặp nguy hiểm, nhưng đối phương rõ ràng cũng không chịu tin tôi.

    “Chị dâu à, chị đừng lo lắng quá, anh Dạng sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. A a…… Kí lùm mía nó, thằng này ai kêu mày đánh dã ngoại vậy……”

    Bên kia hình như đang chơi game nên đã nhanh chóng cúp điện thoại của tôi. Không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể cầm bình xịt hơi cay đi lang thang vừa gọi điện cho Du Dạng vừa đi tìm cậu ấy.

    Tôi hỏi bạn bè của nhóm thiếu nữ bất lương đó bình thường bọn họ sẽ đi đâu, sau đó loại trừ từng nơi một. Cho đến khi tôi đến con hẻm nhỏ đó, chính là con hẻm mà tôi đã nghe bọn họ nói chuyện.

    Nơi này không có người rất thích hợp để bọn côn đồ ẩu đả đánh nhau.

    Sau đó tôi nghe thấy bên trong truyền đến âm thanh quyền đấm cước đá, xen lẫn vài tiếng r3n rỉ không rõ ràng lắm.

    Đúng là…… Du Dạng rồi.

    Du Dạng dù đánh nhau có lợi hại đến đâu thì cũng không có khả năng một mình đánh lại mười mấy người được.

    Cậu ấy bị đánh đến ngã nằm trên mặt đất, trên mặt có vài vết máu, trên người thì bẩn thỉu, trong miệng thỉnh thoảng thốt ra vài tiếng kêu r3n.

    Tôi run rẩy lấy điện ra báo cảnh sát.

    “Các chú tới nhanh nhé, nhanh một chút ạ, cậu ấy chỉ có một mình, cậu ấy sẽ bị người ta đánh chết……”

    Chú cảnh sát trấn an tôi: “Con hãy nhờ mấy người qua đường đến hỗ trợ trước, bọn chú sẽ dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới.”

    Tôi chạy đến cửa hàng tiện lợi gần đó muốn xin giúp đỡ nhưng nhân viên bán hàng duy nhất chỉ là một cô gái gầy gò, tôi nhìn cánh tay trắng nõn của cô ấy, vẫn là không đành lòng.

    Không còn ai có thể giúp đỡ rồi, tôi sợ Du Dạng sẽ không chống đỡ được đến khi cảnh sát tới.

    Khi một tên côn đồ giẫm lên tay phải của Du Dạng, tôi liều lĩnh cầm bình xịt hơi cay xông vào phun vào mặt mấy người không đề phòng.

    “Cái đ.é.o gì đây, con nhỏ này ở đâu chui ra dẫy?”

    “Mày chán sống rồi đúng không? Còn dám chạy lại đây?”

    “Kí lùm mía nó, hai mắt bố mày không thể mở ra được.”

    “Mẹ kiếp, đứa nào mau tới l.à.m nó đi!”

    Du Dạng cố gắng chống đỡ nửa người, vặn vẹo nhìn tôi, cổ họng khàn đến mức nói không ra tiếng nhưng vẫn cố phun ra một chữ với tôi.

    “Cút.”

    Tôi không để tâm chạy vài bước đến bên cạnh cậu ấy, vừa khóc vừa phun hơi cay vào xung quanh: “Tôi nói cho các người biết, tôi đã báo cảnh sát rồi, cảnh sát sẽ đến đây ngay lập tức!

    “Nếu các người còn không chạy, coi chừng cảnh sát bắt các người!”

    Đám côn đồ đó thật sự khựng lại một chút, nhưng ngay sau đó lại bắt đầu kiêu ngạo hẳn lên.

    “Đừng có lấy cảnh sát ra hù tao? Số lần bố mày vào cục cảnh sát còn nhiều hơn số lần mày đi học nữa đấy!”

    Du Dạng dùng bàn tay phủ đầy vết đỏ sậm đẩy tôi ra, ánh mắt sắc bén: “Tôi kêu cậu mau cút đi mà.”

    Tôi vẫn phớt lờ cậu ấy, đám côn đồ đó đã bị chọc giận.

    “Kí lùm mía nó, quản bọn cảnh sát có tới hay không làm cái đếch gì, bố mày không thể bị con nhỏ này dọa sợ được!”

    Vừa nói hắn ta vừa bắt đầu giơ nắm đấm vào người tôi.

    Tôi nhào vào người Du Dạng khóc lên, cố gắng muốn phản kháng nhưng sau khi bình xịt hơi cay bị tôi phun sạch, tôi không còn vũ khí nào nữa.

    “Mẹ nó.”

    Du Dạng mắng một câu, thân thể loạng choạng đứng lên, một cước đá văng nắm đấm vốn nên rơi vào người tôi, rồi cậu ấy và mấy tên côn đồ quằn quại cùng một chỗ.

    Trong không khí có những giọt máu bắn tung tóe, tôi muốn bảo vệ cậu ấy nhưng tôi thậm chí còn không thể đứng dậy được.

    Trong lúc ẩu đả thì có tiếng còi cảnh sát truyền đến, đám kia côn kia bấy giờ mới chịu dừng tay lại, vừa mắng mỏ vừa bỏ chạy.

    Du Dạng giống như không chút còn sức lực nào, cả người lập tức tê liệt ngã xuống đất thành hình chữ “大”.

    Tôi vừa bò vừa lếch đến đó, run rẩy ôm lấy cậu ấy.

    “Du Dạng, Du Dạng……”

    Hơi thở của Du Dạng có phần yếu ớt, nhưng vẫn cố gắng nâng bàn tay bẩn thỉu lên chạm lên mặt tôi một cái.

    “Bảo cậu cút đi còn không chịu cút.”

    “Bây giờ thì tốt rồi, thành mèo hoa nhỏ luôn.”
     
    Tôi Lỡ Chặn Cửa Của Trùm Trường Rồi!
    Chương 4


    16.

    Ngay sau đó Du Dạng được đưa vào bệnh viện, còn tôi phối hợp với cảnh sát đi làm đơn biên bản.

    Đám côn đồ chạy trốn không kịp, mười một tên đều bị bắt, nghe nói bọn họ là phạm nhân quen thuộc ở cục cảnh sát sẽ tiến hành bị giam giữ.

    Sau khi làm biên bản xong, tôi vội vàng chạy đến bệnh viện xem tình hình của Du Dạng ra sao rồi.

    Hỏi ra mới biết, cậu ấy đã tự mình xuất viện.

    Tôi giận đến nỗi không nói nên lời, nhanh chóng gọi một cuộc điện thoại cho cậu ấy.

    Giọng nói của cậu ấy lười biếng giống như một người không hề bị gì cả: “Có chuyện gì vậy?

    Advertisement

    “Cậu xuất viện rồi hả? Cậu bị thương nặng như vậy còn dám xuất viện?”

    “……” Du Dạng dừng một chút, nhẹ nhàng nói, “Không nặng lắm đâu.”

    Lúc này tôi thật sự không muốn quan tâm đ ến cậu ấy nữa, nhưng nói cho cùng cậu ấy bây giờ là vì tôi nên mới bị đánh, tôi không thể mặc kệ cậu ấy được.

    “Cậu đang ở đâu?”

    “Cậu đừng bận tâm.”

    Nói xong câu đó cậu ấy liền cúp máy, tôi gọi lại một lần nữa nhưng không gọi được. Tôi đứng ở cổng lớn của bệnh viện, nhìn dòng người đi qua đi lại, đột nhiên cảm thấy rất tủi thân.

    Rõ ràng là tôi đang quan tâm cậu ấy, tại sao lại còn hung dữ với tôi? Tôi cũng đâu phải xen vào việc của người khác……

    Nhìn một số vết sẹo rải rác trên người mình, nước mắt tôi chảy xuống. Tôi cũng cần được điều trị, tôi cũng bị thương mà……

    Cứu cậu mà cậu còn không biết lòng tốt.

    Cái người này! Quả nhiên tôi không nên có kỳ vọng gì với cái người này cả.

    Tôi chạy vào nhà vệ sinh khóc một mình lặng lẽ, sau khi lau khô nước mắt tôi tự mình đi gặp bác sĩ bôi thuốc.

    Lúc đến phòng khám bệnh, bác sĩ trực ban nói với tôi: “Là Khương Kỳ phải không? Mau tới bên này, cuối cùng cũng tìm được em rồi!”

    Tôi cho rằng cậu ấy biết những chuyện xảy ra tối nay cũng sẽ không để ý lắm, lúc đi ra bệnh viện tôi chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi như vậy.

    Trường học cách bệnh viện không xa, chỉ cần đi bộ mười phút là tới nhưng tôi thật sự không thể đi được một bước, chỉ đứng sững sờ trước cổng.

    Bỗng có một người phụ nữ ăn mặc giỏi giang đeo túi vội vàng đi tới, xém chút nữa đã đụng vào tôi, dì ấy đang nói chuyện điện thoại với giọng điệu lo lắng.

    “Tiểu Dạng là con trai của tôi, nếu thằng bé xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào, tôi nhất định sẽ không để yên cho đám côn đồ đó đâu!”

    Tôi quay đầu lại.

    Tiểu Dạng? Côn đồ? Chẳng lẽ người mà dì ấy nói chính là…… Du Dạng?

    17.

    Tôi vội vàng đuổi theo người dì đó, tôi không dám nói chuyện mà chỉ đi theo phía sau dì ấy.

    Dì ấy rẽ trái vào một căn phòng, xuyên qua lớp cửa kính tôi nhìn thấy Du Dạng nằm trong phòng bệnh bị bọc thành một cái bánh chưng, miễn cưỡng lắm mới nhìn ra được dáng người của cậu ấy.

    Cậu ấy không xuất viện à? Vậy tại sao cậu ấy lại nói dối tôi?

    Nỗi tủi thân và phẫn nộ lập tức dâng lên.

    Người dì đó ngồi trước giường bệnh của Du Dạng lải nhải rất lâu, sau đó dì ấy lấy điện thoại ra gọi điện vài cuộc rồi vội vã rời đi.

    Tôi chờ dì ấy đi rồi mới tức hộc máu đẩy cửa đi vào, Du Dạng bưng một chén cháo trắng đang định đổ vào miệng, lúc nhìn thấy tôi cậu ấy lập tức cứng đờ.

    “Du Dạng, sao cậu lại thành ra thế này rồi? Lại nói dối tôi làm gì?”

    Du Dạng luống cuống tay chân đặt chén cháo xuống, cố ý hạ thấp giọng của mình: “Tôi không phải Du Dạng, cậu nhận nhầm người rồi.”

    Tôi bị cậu ấy làm cho bật cười, tôi bước vài bước đi qua kéo bảng tên bên giường bệnh rồi chỉ vào tên của cậu ấy: “Nào, cùng đọc theo tôi nhé. Đây là từ gì? Là Du —— Dạng ——”

    Hiện giờ cả người Du Dạng đều bị bọc lại, nếu không phải sau gáy lộ ra một cái đuôi sói có độ phân biệt cực mạnh thì đúng là không dễ nhận ra.

    Thấy thái độ của tôi cứng rắn, cậu ấy mới không tình nguyện thừa nhận.

    “Không phải tôi nói với cậu là tôi đã xuất viện rồi à……”

    “Cậu bị thương thành như vậy mà dám xuất viện? Lừa quỷ hả?” Tôi đặt mông ngồi xuống mép giường, “Mau giải thích đi, tại sao lại gạt tôi.”

    Du Dạng ngượng ngùng nhắn nhó không chịu nói chuyện.

    Tôi cũng cạn lời luôn, đường đường là một trùm trường, sao cậu ấy có thể ngượng ngùng như vậy?

    Tôi đe dọa cậu ấy nếu không chịu nói thì sau này mỗi lần cậu ấy đi vệ sinh tôi đều sẽ chặn cửa của cậu ấy lại.

    Mẹ ơi, con trưởng thành thật rồi, con thế mà lại dám đe dọa trùm trường nữa cơ.

    Dưới ánh nhìn nghiêm túc của tôi, cuối cùng Du Dạng cũng không được tự nhiên mà mở miệng.

    “Bọn họ bọc tôi thành cái bộ dáng này…… Không còn đẹp trai một tí nào cả, tôi không muốn gặp người khác……”

    Chời ới, cười chết tôi, thì ra là vì lý do này.

    Tôi hỏi cậu ấy một lần nữa: “Còn tôi thì sao? Tôi cũng bị thương mà, cậu cũng không hỏi thăm tôi thế nào rồi? Tôi chính là ân nhân cứu mạng của cậu đó.”

    “Tôi có nhờ bác sĩ trực ban tìm cậu mòa, tôi đã dặn cô ấy nhất định phải băng bó cho cậu……” Du Dạng cảm thấy rất oan ức.

    Tôi chợt bừng tỉnh, thì ra vị bác sĩ đó nói cuối cùng cũng tìm thấy tôi, là có ý này.

    Tôi nhìn cái người bị quấn như cái bánh chưng ở trước mắt này, không biết nên nói gì cho phải.

    Suy nghĩ nửa ngày, tôi nhẹ nhàng vuốt đầu của cậu ấy một chút: “Thật ra cậu vẫn rất đẹp trai.”

    Du Dạng quay đầu đi chỗ khác.

    “Không có nghiêm trọng lắm đâu.” Tôi vẫn còn thấy mắc cười lắm.

    Ờm thì, cậu ấy cũng rất đáng yêu đó.

    18.

    Du Dạng ở trong bệnh viện dưỡng thương một thời gian, cậu ấy không nói cho những người khác biết, lý do xin nghỉ học cũng chỉ nói là bị bệnh.

    Ây dô, đúng là một chàng trai sĩ diện mà.

    Mỗi ngày tôi đều đi thăm cậu ấy sẵn tiện đem bữa tối đến cho cậu ấy luôn, cậu ấy nói cánh tay mình bị băng bó quá chặt nên không thể tự cầm muỗng được, vì vậy tôi chỉ có thể đút cho cậu ấy giống như đút cho trẻ con ăn.

    Ngày cậu ấy xuất viện trùng với ngày công bố học bổng của tôi, quả là song hỷ lâm môn.

    Cậu ấy gửi tin nhắn cho tôi nói mình đã về ký túc xá rồi, tí nữa sẽ đưa cho tôi một món đồ như một món quà cảm ơn tôi vì đã chăm sóc cậu ấy, tôi cũng gửi lại cho cậu ấy một cái biểu cảm tuyệt vời.

    Khi giảng viên phụ đạo gọi cho tôi, tôi cứ ngỡ rằng cô ấy gọi đến là để chúc mừng nhưng nghe giọng điệu của cô ấy khi gọi tên tôi vô cùng nặng nề.

    “Tiểu Kỳ, em đã biết chuyện gì chưa? Em bị người ta tố cáo.”

    Tôi sững sờ tại chỗ.

    Thật ra vào thời gian công bố học bổng luôn xảy ra chuyện này.

    Nhưng tôi tự nhận bản thân mình luôn cần cù chăm chỉ trong trường học, xếp hạng ưu tú, mọi chuyện đều cố gắng đạt được mà không hề kể với ai tiếng nào, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có người tố cáo tôi.

    Giọng nói của giảng viên phụ đạo cũng rất bất đắc dĩ.

    “Em nói cho cô nghe đi, đang yên đang lành em lại chạy tới chỗ đám côn đồ ẩu đả làm chi thế?”

    Giảng viên phụ đạo gửi cho tôi hai tấm hình, đó là cảnh tôi xông vào con hẻm nhỏ hỗn loạn ngày hôm đó, tôi với đám côn đồ đó cùng đứng chung một khung hình.

    Tôi giải thích: “Đó không phải là ẩu đả đâu ạ, đó là…… Là Du Dạng bị người ta đánh, em chỉ vào giúp đỡ cậu ấy thôi ạ.”

    Câu nói kế tiếp của giảng viên phụ đạo làm tôi im lặng, “Em có ra tay không?”

    Tôi…… Quả thực đã ra tay, nhưng tôi có chỗ không hiểu, khi đối mặt với bạo lực tôi phản kháng lại thì chính là ẩu đả ư?

    19.

    Sau khi hỏi mọi chuyện, các thầy cô cũng hiểu được nguyên nhân hậu quả, tôi càng không thể nói rõ ràng.

    “Tình huống của em…… Tất cả thầy cô đều hiểu điều đó, nhưng mà…… Trên quy tắc thì đúng là có quy định như vậy……”

    “Đáng lẽ chuyện này cũng không có gì to tát cả, nhưng lại có bạn học phản ánh nên thầy cô không thể không làm theo quy chế được.”

    Tôi nắm chặt tay dưới gầm bàn, trong lòng tôi hiểu rõ những gì sẽ xảy ra tiếp theo hơn bất cứ ai hết.

    “Bạn học Khương Kỳ à, năm nay chỉ có thể để em chịu ấm ức rồi, tuy nhiên với sự ưu tú của em thì năm sau em hoàn toàn vẫn còn có cơ hội, các thầy cô đều tin tưởng em!”

    Ha ha, nói nghe thật nhẹ nhàng.

    Học bổng chính là nguồn phí sinh hoạt quan trọng đối với tôi.

    Mỗi năm mẹ tôi cho tôi nhiều nhất là 7000 nhân dân tệ (~ 23 triệu VND) để trả học phí, phần còn lại tôi phải dựa vào bản thân để kiếm thêm.

    Tôi biết khi thầy cô gọi tôi đến văn phòng này thì sẽ không nghĩ cách giúp tôi giải quyết vấn đề.

    Dù sao thì so với việc hao tâm tổn sức thay tôi ngăn chặn miệng lưỡi của người khác, thì việc trực tiếp hủy bỏ danh ngạch của tôi có vẻ dễ dàng hơn nhiều.

    Giảng viên phụ đạo muốn giúp tôi nhưng cô ấy chỉ có một chức vụ nhỏ, chỉ có thể hữu tâm vô lực.

    Tôi im lặng đi về ký túc xá, lúc đi được nửa đường thì bị một cánh tay kéo lại.

    “Này, làm gì vậy? Quà cảm ơn của cậu nè.”

    Tôi ngước mắt lên thấy Du Dạng đang cầm một chiếc túi nhỏ xinh xắn đưa tới trước mặt tôi.

    Nếu là bình thường, tôi chắc chắn sẽ rất vui vẻ.

    Nhưng mà hiện tại, tôi lại không thể vui nổi.

    Tôi vừa mở miệng thì tiếng nức nở cũng bật ra ngay sau đó.

    “Không…… Không cần đâu.”

    Du Dạng nghe ra sự khác thường của tôi, cậu ấy lập tức thay đổi sắc mặt, cau mày nói: “Sao lại khóc rồi? Đứa nào bắt nạt cậu hả?”

    “Là đứa nào dám bắt nạt cậu? Nói đi, tôi sẽ tẫn cho nó một trận ra trò.” Cậu ấy đen mặt, giọng điệu nặng nề.

    Tôi nhìn vào khuôn mặt của cậu ấy, cuối cùng không nhịn được bật khóc.
     
    Tôi Lỡ Chặn Cửa Của Trùm Trường Rồi!
    Chương 5: Hoàn


    20.

    Du Dạng nghe tôi kể hết mọi chuyện, mặt cậu ấy càng đen hơn.

    “Là ai báo cáo chứ? Chán sống rồi à?”

    Tôi lau nước mắt: “Không biết, thật ra tôi không sao đâu……”

    Du Dạng nhét chiếc túi nhỏ vào lòng tôi rồi tức giận đùng đùng rời đi, tôi hoàn toàn không nghĩ ra cậu ấy có thể giúp được gì và cũng không ôm bất kỳ hy vọng nào nữa.

    Sau khi về ký túc xá, tôi ngồi thẩn thờ rất lâu.

    Trong chiếc túi nhỏ của Du Dạng tặng là một sợi dây chuyền rất đẹp, dưới ánh nắng mặt trời viên kim cương màu tím trên mặt dây chuyền lấp la lấp lánh.

    Lúc bạn cùng phòng của tôi trở về, tôi vẫn đang cầm sợi chuyền đó đến thất thần.

    Cô ấy hét lên xông tới: “Má ơi, mình không nhìn nhầm chứ?”

    Tôi không hiểu nhìn cô ấy.

    “Tiểu Kỳ, cái này của cậu không phải là hàng thật đâu đúng không?”

    “Cái gì?”

    “Đây chính là trái tim vĩnh cửu mới ra mắt của DL trong thời gian trước mà? Số lượng có hạn, mình thấy nó cũng phải hơn 2 vạn tệ đấy (~ 65 triệu VND)!”

    Cô ấy cầm sợi dây chuyền của tôi cẩn thận quan sát một lúc, sau đó lầm bầm: “Chế tác của cái này hình như rất tốt, chắc là hàng giả cao cấp đấy?”

    Tôi sững sờ một lát.

    Quà Du Dạng tặng tôi…… Chắc là không phải hàng giả đâu, nhưng món quà đắt tiền thế này làm tôi thấy rất xấu hổ khi nhận nó.

    Sợ dây chuyền bị hỏng nên tôi gấp gáp lấy nó về, rồi ứng phó với bạn cùng phòng: “Ừm ừm, chỉ là hàng giả thôi, bạn mình tặng.”

    Sau khi bạn cùng phòng của tôi biết đây không phải là hàng thật nên cũng bình thường trở lại, không nói thêm gì nữa.

    Tôi cũng điều chỉnh tâm lý một chút, tôi an ủi bản thân mình dù không được học bổng nhưng cũng có thể tìm một công việc bán thời gian để làm mà.

    Sau khi cất sợi dây chuyền xong, tôi chuẩn bị tìm một cơ hội trả lại cho Du Dạng. Sợi dây chuyền này có thể so với chi tiêu trong một năm của tôi đấy, tôi thật sự không nhận nổi đâu.

    21.

    Không lâu sau đó, giảng viên phụ đạo gọi điện cho tôi nói rằng tên của tôi đã được giữ lại, tôi gần như không thể tin vào tai mình.

    Tôi hỏi cô ấy là vì sao, cô ấy chần chờ cả buổi không chịu nói.

    Cảm nhận được sự gấp gáp của tôi, cuối cùng cô ấy mới nói.

    “Là Du Dạng…… Em ấy đã đi tìm thầy cô nói rằng em là bị em ấy ép buộc, là em ấy ép em phải đi giúp em ấy, em ấy đã gánh hết trách nhiệm rồi……”

    “Vậy cậu ấy thì sao ạ? Liệu cậu ấy có xảy ra chuyện gì không?”

    Giảng viên phụ đạo do dự một lát: “Chắc là em ấy sẽ bị xử phạt……”

    Xử phạt? Nếu tôi nhớ không lầm thì hình phạt của nhà trường khá nghiêm trọng.

    Sau khi cúp máy, tôi lập tức gửi tin nhắn cho Du Dạng để hẹn gặp cậu ấy.

    Hình như cậu ấy rất vui, còn gửi một cái biểu cảm cho tôi.

    Lúc tôi trả lại chiếc túi nhỏ cho cậu ấy đã làm cậu ấy sửng sốt.

    Tôi cúi đầu: “Quà cảm ơn này quý giá quá rồi, tôi không nhận nổi.”

    “Cái này thì có gì đâu mà quý giá?” Cậu ấy không vui, “Còn chưa bằng phí sinh hoạt nửa tháng của tôi nữa là.”

    Tôi:???

    F.u.c.k.

    Hóa ra Du Dạng chính là cậu ấm cô chiêu trong truyền thuyết?

    Khi nhớ đến người phụ nữ giỏi giang mà tôi gặp ngày hôm đó, tôi mới nhận ra điều này.

    Trông dì ấy đích thị là một nữ doanh nhân thành đạt!

    Tôi lắp bắp không biết phải nói gì.

    “Cho cậu thì cậu cứ nhận đi.”

    Nói xong còn cảm thấy không hài lòng, cậu ấy giả vờ đe dọa tôi: “Nếu không tôi sẽ chặn cậu.”

    Tôi: ……

    Tôi im lặng một hồi mới hỏi cậu ấy.

    “Vậy chuyện đánh nhau thì sao? Nó cũng đơn giản như phí sinh hoạt nửa tháng của cậu hả?”

    Du Dạng ngẩn ra, cả buổi mới phun ra hai chữ.

    “Đúng vậy.”

    Tôi cực kỳ tức giận: “Cậu có biết hình phạt của trường đại học có thể mang theo cả đời hay không?”

    Du Dạng vẫn không gấp gáp như cũ, còn mỉm cười với tôi: “Cậu lo lắng cho tôi hửm?”

    Cậu ấy xoa đầu tôi: “Tôi sẽ không sao đâu, ngoan.”

    22.

    Vốn dĩ tôi còn cho rằng Du Dạng đang giả vờ với tôi, không ngờ cậu ấy thật sự có chỗ dựa.

    Mẹ cậu ấy chính là luật sư có tiếng toàn thành phố, còn bố cậu ấy là chủ của một công ty bất động sản. Một người phụ trách về đầu ra, còn một người thì phụ trách về lợi nhuận, phân công lao động rất rõ ràng.

    Khi thấy mẹ cậu ấy bắt tay với lãnh đạo nhà trường, tôi như chết lặng.

    Bởi vì chuyện này mà nhà trường còn đặc biệt mời mẹ của Du Dạng đến đây tổ chức một buổi giảng dạy về pháp luật cho chúng tôi, với chủ đề là “Đối mặt với bạo lực”.

    Mẹ cậu ấy đã có một buổi giảng dạy đầy nhiệt huyết trên bục giảng khiến nhiều sinh viên có mặt trong thính phòng vô cùng phấn khích.

    “Đúng là trong hệ thống pháp luật hiện hành của nước ta vẫn còn một số bất cập.”

    “Bạo lực cũng là một vấn đề tồn tại lâu dài.”

    “Chúng ta có nên chống trả khi bị bắt nạt, chúng ta có nên hành động dũng cảm khi đối mặt với bạo lực hay không? Là một luật sư, tôi có thể khẳng định với các bạn rằng các bạn nên làm như vậy để đảm bảo an toàn cho bản thân.”

    “Nhiều người nói pháp luật vô tình nhưng trên thực tế pháp luật rất có tình, pháp luật sẽ bảo vệ các bạn khi các bạn cần, bạn nhỏ ạ.”

    “Bạn đi để bảo vệ một mạng sống, bạn đi để ngăn chặn một bi kịch, bạn chính là một anh hùng.”

    “Nếu như đối mặt với bạo lực, điều đầu tiên chúng ta cân nhắc không phải là làm thế nào để ngăn chặn nó mà là liệu chúng ta có bị ảnh hưởng nặng nề hay không, vậy thì xã hội này thực sự b3nh hoạn.”

    ……

    Tôi ở bên dưới nhìn luật sư với một ánh mắt khâm phục.

    Du Dạng chống cằm nhìn tôi: “Nghe cũng hay đấy chứ?”

    “Mẹ cậu ngầu quá đi.” Tôi nhìn dì ấy không chớp mắt.

    Du Dạng đột nhiên hỏi tôi: “Cậu thích bà ấy hả?”

    Tôi gật đầu như giã tỏi: “Tôi thực sự rất thích dì ấy!”

    Tôi đắm chìm trong dáng vẻ hào hùng của mẹ Du Dạng, sau đó bị câu nói tiếp theo của cậu ấy làm cho không kịp trở tay.

    “Vậy…… Nếu bà ấy cũng làm mẹ cậu thì cậu sẽ hạnh phúc chứ?”

    Ngay khi tôi định gật đầu theo bản năng thì chợt nhận ra điều gì đó, tôi dừng lại.

    Du Dạng nhìn thẳng vào tôi: “Có chịu không?”

    Tôi mở miệng nhưng không có âm thanh nào phát ra.

    Cậu ấy nhướng mày: “Sao vậy?”

    Tôi có hơi lúng túng: “Cậu…… Cậu có ý gì?”

    “Đó là…… Em có muốn ở bên anh không.”

    23.

    Thấy tôi hồi lâu không trả lời, Du Dạng nôn nóng.

    “Em không thích anh hả?

    “Nếu em không thích anh thì tại sao lại lo lắng cho anh? Tại sao lại chăm sóc cho anh? Tại sao lại……”

    Anh ấy còn chưa nói xong, tôi đã giữ chặt người anh ấy rồi nhẹ nhàng gật đầu.

    Sau khi tôi gật đầu, anh ấy đã hôn tôi ngay trong thính phòng.

    Mặt tôi lập tức đỏ lên: “Ở đây có rất nhiều người đó.”

    “Vậy tìm một chỗ không người rồi hôn nhé?” Du Dạng nhìn tôi với vẻ mặt xấu xa.

    Tôi mắc cỡ đập cho anh ấy mấy cái.

    Cái người này sao lại không có mặt mũi gì cả!

    Sau khi bài giảng kết thúc, Du Dạng trực tiếp nắm tay tôi đi vào hậu trường tìm mẹ anh ấy.

    Mẹ anh ấy hơi ngạc nhiên khi thấy chúng tôi nắm tay nhau.

    “Tiểu Dạng, đây là…… Bạn gái của con hả?”

    Du Dạng giơ bàn tay đang nắm của bọn tôi huơ huơ trước mặt dì ấy: “Phải ạ.”

    Dì ấy nhìn tôi như nhớ lại chuyện gì đó: “Hình như dì đã gặp con rồi phải không nhỉ?”

    Tôi ngoan ngoãn gật đầu: “Ở bệnh viện, lúc dì nghe điện thoại đã gặp con rồi ạ.”

    Dì ấy nghiêng đầu nhớ lại một chút, sau đó nhận ra.

    “Là con sao!”

    Tôi thẹn thùng cúi đầu, dì ấy nhìn bọn tôi cười khanh khách: “Bé ngoan, đừng lo lắng.”

    “Tiểu Dạng đã hứa với dì rằng sau khi có bạn gái sẽ nói cho dì biết trước tiên, coi như cũng khá vâng lời.”

    Sau đó, không hiểu sao mà tôi đã gặp mặt bố mẹ anh ấy.

    Ban đầu tôi rất sợ anh ấy là một phú nhị đại, thì bố mẹ anh ấy sẽ đưa tôi 5 triệu tệ (~ 16 tỷ VND) để tôi rời xa anh ấy hay gì đó.

    Nhưng sự thật là tôi đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

    Câu đầu tiên mà bố anh ấy nói khi nhìn thấy tôi là: “Hai đứa định khi nào thì kết hôn?”

    Tôi ngây ngẩn cả người, trong khi Du Dạng lại rất tự nhiên tiếp lời.

    “Tốt nghiệp xong sẽ kết hôn luôn ạ.”

    Nói xong, anh ấy còn nhìn tôi: “Phải không?”

    Dưới cái nhìn chăm chú của bố mẹ anh ấy, tôi cứng ngắc gật đầu.

    Bố anh ấy tỏ vẻ hài lòng: “Ừm, không tệ.”

    “Lúc hai đứa kết hôn nhất định phải làm lớn chút.”

    “Đúng rồi, còn con cái thì sao? Hai đứa tính sinh mấy đứa?”

    “Hai đứa đi ạ, một trai một gái cho vui nhà vui cửa.”

    “Được đấy, đến lúc đó chúng ta sẽ mua một căn nhà mới.”

    Tôi: ……

    End.
     
    Back
    Top Bottom