Đô Thị  Tôi Là Một Con Cua

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,513,493
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
toi-la-mot-con-cua.jpg

Tôi Là Một Con Cua
Tác giả: 三千夜
Thể loại: Đô Thị, Hài Hước, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

TÔI LÀ MỘT CON CUA

Tác giả: 三千夜

Edit: Vlog_98

Thể loại: hiện đạI, hài hước

Chương: 9

Văn án:

Tôi là một bé cua.

Tôi thực sự không tưởng tượng nổi, lý do tôi được anh đẹp trai mua về lại là bởi vì chiếc quần lót của ảnh bị rơi xuống ban công tầng dưới.

Ảnh muốn tôi kẹp vớt nó lên.

Nghe em bảo này, em là cua đó.

P/s: tác giả bộ này cùng bộ với “BIẾN THÁI Ở CHUNG CƯ” đó, bã có hình minh họa như bộ “Kim chủ bao nuôi” nữa, dễ thương lắm nên mình nhảy hố liền, hihi​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Cáo Nhỏ Của Tôi
  • Bạn Gái Của Tôi Là Zombie
  • Xin Hãy Tha Cho Tôi
  • Ảnh Đế Mất Trí Tồi
  • Tôi Là Một Con Cua
    Chương 1


    Qua tấm kính, tôi thấy một anh đẹp trai đi tới nói với ông chủ: “Xin chào, tôi muốn một con cua.”

    “Ôi chao, chú em may mắn lắm đấy. Này toàn là cua lông sống ở hồ Dương Trừng. Hôm nay vừa mới đánh bắt. Chú xem, nặng 268 kg còn tươi sống đây này!” Chủ cửa hàng hải sản xuýt xoa tay cười chói lóa.

    “Xao l*l!” Tôi tức giận thở phì phò bơi lên mặt nước “Chụy đây quanh năm tắm nắng ở hồ Dương Thành thế mà ông dám giả mạo hộ khẩu thường trú c*̉a chụy hả, cái đồ gian thương!

    Anh đẹp trai liếc tôi một cái, lấy tiền ra chỉ vào tôi “Lấy con đó.”

    Cứ như thế anh đẹp trai đã bỏ tận 50 tệ để mua tôi về nhà.

    Nghiêm túc mà nói, sợi dây trói tôi cũng nặng gần bằng tôi.

    (Nói nhỏ: Có thể nói, tôi nghi ngờ anh đẹp trai ngu mà được cái nhiều tiền)

    Tôi là một bé cua, sinh ra và lớn lên tại một dòng sông trong vắt.

    Cuộc sống hàng ngày của tôi rất gây cấn, tôi không chỉ phải tranh giành cây cỏ với cá nhỏ, mà còn phải c*̀ng tôm nhỏ cướp đoạt địa bàn.

    Thế mà, ngay khi tôi cuối cùng c*̃ng chinh phục được tất cả những con tôm trong khu vực, chuẩn bị thống trị thì lại bị máy tên gian thương bắt đi.

    Ngang qua túi lưới xanh, tôi trơ mắt nhìn dòng sông ngày càng xa mình.

    Không—–!

    Tôi không cam tâm đập túi lưới.

    Giang sơn mà tôi đầu tắt mặt tối đấu tranh mới có được!

    Nay đã biến mất rồi huhuhuhu.

    Đã thế, cuộc đời còn chưa chịu buông tha bé cua nhỏ nhắn tôi đây.

    Sau khi được anh đẹp trai mua về, tôi lại không may rơi vào trận chiến Waterloo*

    *Trận Waterloo là trận chiến diễn ra vào ngày Chủ nhật 18 tháng 6 năm 1815, gần Waterloo, thuộc Bỉ.

    c*̣ thể là như này.

    Anh ta buộc một sợi dây quanh người tôi, sau đó lại xách tôi ra ban công, một tay giữ đầu dây, một tay thả tôi xuống.

    Anh ta còn lẩm bẩm một mình “Thôi bỏ mẹ rồi, thực sự rơi q**n l*t xuống ban công tầng dưới rồi. Bị phát hiện thì xấu hổ chết mất! Mua cua về câu thử, nói không chừng lại gắp lên được ha.”

    Tôi đáng thương ôm mình, liếc nhìn khung cảnh dưới chân, nuốt xuống từng ngụm nước miếng.

    Làm ơn, trước lúc hành sự anh phải trưng cầu ý kiến c*̉a tôi đã chứ!

    Tôi sợ độ cao mà!

    Mọi người sẽ không bao giờ tưởng tượng được tôi khó khăn như thế nào đâu, một con cua bị treo ở độ cao 18 mét, chỉ biết kẹp càng dọc theo sợi dây để leo lên.

    Đoán chừng anh đẹp trai c*̃ng không ngờ tới.

    Bởi vì anh ta nhìn tôi với vẻ mặt thực sự hoang mang.

    Như để xác minh rằng mình không bị hoa mắt, anh ta không tin còn lấy thêm một sợi dây dài hai mét khác hạ xuống.

    Từ đó.

    Tôi lết, anh ta thả.

    Tôi làm thế nào c*̃ng không lên được

    Tôi mệt đến mức sùi bọt mép nước mắt lưng tròng.

    Tuyệt vọng sâu sắc với thế giới này.

    May thay cuối c*̀ng anh đẹp trai cũng kéo tôi lên.

    Tôi nghi ngờ anh ta không phải không thấy lương tâm mà chính xác là không hề có miếng lương tâm nào cả.

    Cả người như tê liệt trong tay anh ta, mấy chân run lên vì sợ hãi.

    Anh đẹp trai tò mò nâng tôi lên trước mắt, đôi mi dài rậm rũ xuống cong vút như một chiếc quạt nhỏ.

    Tôi lau nước miếng.

    Xét thấy nhan sắc của anh ta, tôi quyết định những gì anh ta đã làm vừa rồi có thể được tha thứ.

    Nhưng tôi không ngờ tới, giây sau anh ta còn cười híp mắt chạm vào hai cái càng nhỏ c*̉a tôi.

    Thật là một bé cua nhỏ xinh với sức mạnh càng đáng kinh ngạc. Không phụ mình bỏ tận 50 tệ để mua, ăn hẳn ngon lắm đây!”

    TÔI: ……

    Tôi có thể không phải người, nhưng anh ta chắc chắn là một con chóa.

    Có điều anh đẹp trai không có ý tưởng ăn thịt tôi ngay lúc này.

    Theo như lời anh ta nói, tôi còn quá nhỏ, nào đủ mập mới ăn.

    Thế là anh ta mua một cái bể thủy tinh, đặt thêm một số đá và cát để tạo cảnh đẹp.

    Tôi đi vào xem xét xung quanh rồi phải thở dài.

    Đây không phải là giang sơn tôi tự gây dựng, chung quy không thấy có nghĩa.

    Anh đẹp trai xé một nắm vụn bánh mì rắc vào, chỉ chỉ ngón tay vào bể nước như kêu tôi tới ăn.

    Tôi nhìn anh ta một cách cảnh giác, nhanh chóng vùi mình vào cát.

    Chắc chắn là súng thần công bọc đường của kẻ thù, chỉ muốn nuôi mình mập để ăn thôi!

    Cua ta sẽ không bị dụ đâu!

    Nhưng đúng lúc này, một mẩu bánh mì nhỏ không biết kiểu gì đột nhiên chạy vào miệng tôi.

    Vậy nên tôi đành miễn cưỡng ăn nó.

    Có điều tôi xin thề, tuyệt đối là do bánh mì hành động trước!

    Tuy rằng nó thực sự rất ngon.

    Đương lúc tôi nghĩ mọi chuyện sẽ bình yên thế này thì một kẻ xâm phạm xuất hiện.

    Là một con vịt béo.

    Nó cạc cạc đứng quanh bể tôi.

    Tôi bị nó đánh thức, từ trên cát nhìn lên, từ góc nhìn từ dưới lên, đầu tiên là thấy một cái ức vịt trắng trẻo mập mạp, tiếp đó là một cái đầu vịt với cái mỏ dẹt nhỏ màu cam cam và đôi mắt đen nhỏ như hạt đậu xanh.

    Vịt tò mò nhìn tôi tựa như muốn nói: “Chào, tao là Vịt”

    Sau đó nó quang minh chính đại thò đầu vào, không chỉ x*m ph*m l*nh th* của tôi mà còn định mổ mai c*̉a tôi.

    Tôi tức quá nên vùng vẫy cái càng, vùng dậy hùng hổ đánh lại nó.

    Cuối cùng, trong trận chiến tranh giành tôn nghiêm, long trời lở đất, trời đất quay cuồng, tôi một lần nữa lao vào trận Waterloo.

    Nói rõ hơn, là tôi đánh không lại.

    Không còn cách nào khác, tôi đành ngậm ngùi từ bỏ một nửa giang sơn, bấm bụng co mình vào kẽ đá một cách nhục nhã.

    Tên xâm phạm còn vênh váo đi loanh quanh lãnh thổ của tôi.

    Bất bình không làm gì được, cua chỉ biết thổi bong bóng ọc ọc ọc ọc.

    Tức quá đi, ta nhổ bong bóng nguyền rủa nhà ngươi!
     
    Tôi Là Một Con Cua
    Chương 2


    Gần đây, tôi phát hiện anh đẹp trai hơi kỳ lạ.

    Ngoài việc cả ngày không ra ngoài chơi, anh ta còn thường thắt lưng buộc bụng.

    Mỗi buổi sáng, anh ta sẽ tràn đầy tự tin cầm lấy khối chữ nhật phát sáng và hét lên: “Thêm dầu, hôm nay nhất định cướp được rau” *

    Rồi đến trưa, anh ta lại ôm quễ vịt chán nản nói: “Không xong rồi, nhiêu này hết 10.000 tệ.”

    *Cái khối chữ nhất là điện thoại và câu này theo như chơi game thì sẽ là: Chaizo, hôm nay nhất định cướp được gà!”. Bà cua bã hiểu thành ăn uống nên mới bảo ổng thắt lưng buộc bụng =))))

    Nhưng bây giờ, anh ta đột nhiên chuyển sự chú ý qua tôi, anh ta vừa l**m khóe miệng vừa khen ngợi tôi “Cua nhỏ, em thật tốt.”

    Nhìn ánh mắt thèm thuồng của anh ta, tôi nghi ngờ anh ta không phải đang tỏ tình với mình.

    Anh ta chỉ ham muốn cơ thể tôi mà thôi!

    Cái tên tham ăn này!

    Tất cả là tại tôi, gần đây ăn nhiều bánh quá, cả người cua mập mạp lên rồi.

    Huhhuhu là tôi đáng đời.

    Để không bị ăn thịt, tôi quyết định ăn kiêng.

    Mỗi lần anh đẹp trai đến đút bánh cho tôi, tôi sẽ nhanh chóng vùi xuống cát để chặn mùi thơm hấp dẫn của mấy cái bánh đó.

    Không ăn, không ăn, mấy cái vụn bánh mì của các người chả có cái nào là tốt cả!

    Anh đẹp trai gõ nhẹ vào bể “Cua nhỏ ra ăn nào.”

    Tôi tỏ vẻ mình không muốn nói chuyện với anh ta, chớp mắt quay mình, đá cát vào tấm kính phía anh ta hòng kháng nghị.

    Lòng người hiểm ác, thâm sâu khó lường, chỉ chờ ta lớn lên liền tiễn ta lên đường!

    Cua nhỏ ta đây hôm nay nói cho người biết, mục đích của ngươi đã bị cua ta phát hiện rồi, ngươi sẽ không bao giờ đạt được đâu!

    Thấy tôi không chịu ra ăn, anh đẹp trai khẽ cau mày lo lắng nói: “Cua nhỏ, em bị bệnh à? Không ăn mấy thứ này coi chừng chết đói đó.”

    Nghe giọng điệu quan tâm này, tôi sững sờ một lúc, tim cua bỗng đập thình thịch.

    Tôi không thể không lén nhìn anh ấy từ trên cát.

    Lẽ nào tôi đã trách oan anh đẹp trai rồi?

    Anh đẹp trai không muốn ăn thịt tôi sao?

    Chết tiệt, có khi nào tôi bị chứng rối loạn hoang tưởng về chuyện bị ăn thịt không!

    Tôi không thể không chìm sâu vào suy tư và tự nghi ngờ bản thân, còn có cảm giác có lỗi với anh đẹp trai nữa.

    Anh đẹp trai thế này, lại còn quan tâm đến tôi nữa, thế mà tôi lại đổ oan anh muốn hại mình!

    Huhuhuhu cua áy náy quá đi!

    Để không phụ sự quan tâm của anh đẹp trai, tôi xấu hổ trèo ra khỏi bãi cát rồi cắn một miếng bánh.

    Thấy thế, anh đẹp trai cuối cùng cũng nở một nụ cười nhẹ nhõm.

    Anh hài lòng nói: “Ngoan lắm, cua nhỏ nhanh ăn đi, em không thể chết đói được, cua chết rồi thì không thể ăn.”

    Động tác nhai của tôi từ từ đình trệ, trực tiếp đóng băng nghi ngờ cua sinh? (nhân sinh mà giờ là cua nên là cua sinh)

    Anh ta nói gì!

    Này này này, anh nói như vậy mà hợp lý ấy hả!

    Tôi tức quá nhổ ngay miếng bánh mì trong miệng ra, nấp vào cát chửi bới.

    Tôi quyết định, từ giờ trở đi, tôi sẽ không bao giờ ăn kiêng nữa.

    Tôi sẽ tuyệt thực!

    Được thôi, tôi thừa nhận mình là người có yếu tố cờ bạc, nhưng hôm nay, giữa tôi và anh đẹp trai, phải có một người chết đói.

    Anh đẹp trai tỏ vẻ khó hiểu khi thấy tôi nhổ bánh mì ra.

    “Sao lại không ăn cái này mà còn nôn cả ra? Anh ta nghi ngờ nhìn tôi, sau đó cúi đầu ngửi một nửa cái bánh mì trong tay, tự nhủ: “Đồ ăn thừa buổi sáng cũng không tệ mà.”

    Tôi ngang ngược khạc một chùm bong bóng vào anh ta.

    Bánh mì không tệ, anh tệ!

    Anh đẹp trai nhìn tôi qua tấm bể kính, xé thêm hai miếng rồi ném vào, đã thế miệng còn nạt nộ tôi: “Ăn mau, mày không ăn tao ăn mất đó!”

    Tôi cau mày đối đầu.

    Khá lắm, anh dám uy hiếp cua nhỏ ta đây?

    Êy êy, chị nóng máu rồi đó!

    Tôi không nói một lời, lao ra khỏi cát xé hết mấy vụn bánh thành nhiều mảnh.

    Nhìn thấy chưa, chụy không ăn, ngươi c*̃ng đừng hòng ăn!

    Anh đẹp chai trực tiếp trầm mặc.

    Tôi nhìn anh ta một cách thách thức, vẫy vẫy cái càng một cách ngạo mạn.

    Anh đẹp trai trầm ngâm nhìn tôi rồi lắc đầu “Từng nghe qua chim sẻ rất dữ chứ chưa bao giờ nghe cua tức giận, như này là tính tuyệt thực?”

    “Nếu đã như vậy …” Anh ta lau nước miếng, mắt lóe sáng “không bằng bây giờ tao ăn mày ngay và luôn luôn nhỉ”

    TÔI:???

    Cua cực kỳ hoảng sợ.jpg

    Này này này, không phải đã nói muốn nuôi tôi mập rồi mới ăn sao, tôi hiện tại chỉ là một bé cua thôi mà!

    Đối diện với ánh mắt thèm thuồng như hổ đói của anh đẹp trai, tôi thút thít nuốt nước bọt.

    Tôi chỉ là một bé cua với cái não nhỏ, tôi không thể hiểu được hành vi vô lý như vậy của con người.

    Bên kia, anh đẹp trai đã xắn tay áo đưa tay bắt lấy tôi.

    Thành thật mà nói, sức lực phản kháng của những sinh vật ở đầu chuỗi thức ăn thực sự không được bao nhiêu. Bàn tay to lớn như vậy đã nâng mai của tôi, hai ngón tay anh ta như cái kẹp lớn nhắm vào não tôi.

    Tôi sợ hãi đến mức quên mất mình có hẳn tám chân hai càng, chỉ biết đứng ngơ ngác bị gắp, thậm chí quên chiêu đá cát thần chưởng lúc trước.

    Anh đẹp trai lật ngửa tôi.

    Mắt tôi quay cuồng một hồi, đến khi mở mắt ra lần nữa đã nhìn thấy đôi lông mi dài cong vuốt của anh chàng đẹp trai đang rung rinh trước mắt mình.

    “Cua đực hay cua cái đây ta?” Anh đẹp trai nâng hai chân cua của tôi lên, dùng ngón tay thon dài chọc vào bụng tôi một cách tò mò “Mình thèm ăn bibimbap trứng cua quá đi!

    Má!

    Tôi kinh hãi đến mức không thể không co quắp lại.

    Ngứa, ngứa quá đi …

    Đừng … đừng chạm vào chỗ đó nữa!

    Tôi thực sự không thể nghĩ tới, cuộc đời cua nhỏ tôi đây lại kết thúc nhanh đến như vây.

    Trong bếp, anh đẹp trai đè tôi lên thớt, lấy ra một củ cà rốt, một bên vừa ghìm tôi một bên vừa do dự “Nên hấp hay nên chiên ta?”

    Cua sợ hãi ừng ực sủi bong bóng, lập cập rùng mình.jpg

    Anh đẹp trai đột nhiên nở nụ cười “Đúng rồi, không thì cắt ra, nửa hấp nửa chiên! Phần nội tạng còn lại còn có thể hầm thành cháo hải sản!”

    TÔI: ……

    Tôi: Anh% # ¥% … ¥!
     
    Tôi Là Một Con Cua
    Chương 3


    Trong giây phút ngắn ngủi ấy, tôi đã trải qua tâm lý phức tạp từ hoài nghi, cáu kỉnh kích động, phát tiết, nghĩ về kiếp cua đến chấp nhận thực tại, thẳng thắng đón nhận sinh tử.

    Cua có thể bị giết nhưng không thể bị làm nhục, cua nhỏ ta đây chết c*̃ng phải chết toàn thây!

    Muốn ăn chụy? Không dễ vậy đâu!

    Thế là tôi quyết định chống trả, tận dụng lợi thế, múa càng nhanh chóng – chuẩn xác – tàn nhẫn kẹp vào ngón tay anh ta!

    Không phải tôi nổ, nhưng với sức lực c*̉a mình, cái càng càng kẹp vào thì ngón tay anh ta càng bị xước…

    Thôi được rồi, không nổ nữa.

    Không ngoài dự liệu, anh đẹp trai đã đè tôi lại chỉ bằng một ngón tay.

    “Có bản lĩnh ha, còn muốn đánh lén tao à?” Anh đẹp trai nói thôi còn lấy c*̉ cà rốt chọc chọc tôi.

    Tôi giận dữ quay mặt đi không thèm nhìn anh ta, hai càng còn tàn bạo kẹp lại c*̉ cà rốt.

    Anh dám chọc tôi! Tôi kẹp chết anh!

    Chẳng mấy chốc, củ cà rốt đã được tôi cắt thành từng khúc.

    Anh đẹp trai cầm nửa đầu củ cà rốt còn lại, nhìn tôi rồi lại nhìn củ cải đường thái trên thớt lâm vào trầm tư.

    Rồi sau cách anh ta nhìn tôi dần dần trở nên bí ẩn.

    Tôi rùng mình, cảnh giác nhìn anh ta.

    Giây tiếp theo, anh đẹp trai quay lại rút một cọng hành lá, chọc vào cái càng c*̉a tôi rồi cười.

    “Thương lượng một chút, mày phụ trách cắt hành lá?”

    “Cắt được thì trưa nay ăn củ cải xào hành, không cắt được thì ăn củ cải xào cua.”

    Khá lắm, mới nghe thôi tôi đã muốn bốc khói rồi.

    Đe dọa chụy?

    Cua nhỏ chụy đây là loại nhát gan sợ chết hay sao?

    Tuyệt đối không phải!!!

    Nhưng mà có sao nói đó, cái món củ cải xào hành lá trưa nay ấy à, mùi vị c*̃ng không tệ.

    Kể từ hôm đó, anh đẹp trai dường như đã khám phá ra một thế giới mới, mỗi ngày đều nghĩ cách phát triển năng lực c*̉a tôi.

    Zí dụ như cứ đến giờ ăn, anh ta sẽ tóm tôi vào bếp.

    Kết quả, tôi ngày càng thuần thục các kỹ năng dao kéo.

    Mới đầu chỉ là cắt tỏi, gừng, hành, sau này lại mở rộng sang các lĩnh vực kinh doanh khác như cắt dưa chuột làm salad, cắt băng keo mấy hộp giao hàng, tháo nút chai.

    Hai cái càng c*̉a tôi mỗi ngày đều phải làm việc hết công suất, mệt mỏi quá chừng, nâng không nổi nữa.

    Ấy thế mà anh đẹp trai vẫn không biết chán cứ vui vẻ giúp tôi phát triển công việc kinh doanh mới.

    Lại zí dụ như bây giờ, anh ta hất hất mái tóc dài c*̉a mình, nhìn tôi với đôi mắt lóe sáng, sau đó chớp đôi mi dài nói: “Cua nhỏ, anh tin em có thể”.

    TÔI: ……

    Khá lắm, bóc lột kiểu này mấy tư bản khác thấy c*̃ng rớt nước mắt.

    Dưới sự vắt kiệt từng ngày của anh đẹp trai, hai cái càng nhỏ xíu c*̉a tôi ngày càng gầy đi.

    Cuối cùng một ngày, lúc bị anh ta yêu cầu cắt hành, tôi chịu không nổi nữa!

    Mẹ nhà anh, anh có biết cắt hành cay mắt lắm không hả!

    Nhìn củ hành to to lại nhìn cái càng nho nhỏ c*̉a mình, tôi càng nghĩ càng tức giận, càng nghĩ càng tủi thân.

    Tôi chỉ là một bé cua tự do tự tại thôi mà, dựa vào đâu mà mỗi ngày đều phải làm việc cho anh!

    Trả lại tự do cho tôi!

    Dường như anh đẹp trai đã nghe được tiếng lòng của tôi, miệng ngậm một mẩu bánh mì đi vào bếp.

    Anh ta liếc nhìn tôi một cái rồi xé một mẩu bánh mì, thản nhiên nhét nó vào người tôi.

    “Ăn thử đi, vị mới đấy, anh đây thích ăn lắm. Nếu em c*̃ng thích thì ra kéo đi, mỗi ngày anh mua thêm cho em. ”

    Tôi nâng cái càng của mình lên, nghiên cứu nó.

    Anh đẹp trai vỗ nhẹ vào mai của tôi cười “Quả nhiên, anh biết em cũng thích mà.”

    TÔI: ……

    Nói thừa, bộ chụy còn lựa chọn nào khác sao!

    “Ấy chà, sao hành tây lại rơi xuống rồi?” Anh đẹp trai cúi người nhặt củ hành, đột nhiên nheo mắt dò xét nhìn tôi “Lẽ nào là vì cua không muốn làm sao? ”

    Tôi cân nhắc giữa sự tự do với bánh mì, cuối c*̀ng vẫn là nhẫn nhục chịu khó chăm chỉ bóc hành tây.

    Cua nhỏ không bao giờ chịu làm nô lệ, trừ phi, được bao ăn bao ở.

    Tôi là một em cua nhỏ dựa vào sự chăm chỉ và hai càng để tạo ra một cuộc sống tốt đẹp hơn cho chính mình.

    Kể từ ngày bắt đầu làm việc cho anh đẹp trai, địa vị của tôi đã trực tiếp thăng hạng, từ pet dự bị thành pet yêu thích nhất c*̉a anh ta, thậm chí cái bể kính còn được anh ta chuyển từ phòng khách vào phòng ngủ.

    Đối với chuyện này tôi chỉ có một vấn đề muốn hỏi.

    Ngắm mỹ nam c** đ* tại chỗ có phải là thứ mà tôi có thể xem mà không cần tốn tiền đúng hông?

    Kể từ ngày được chuyển vào phòng ngủ của anh đẹp trai, tôi phát hiện quễ vịt không thích tôi cho lắm, cứ rảnh rỗi là nó liền chạy vào tìm tôi quánh lộn.

    Do một loạt các yếu tố không thể kiểm soát như nhiệt độ nước, gió, từ trường, trọng lực, cơ học lượng tử lẫn hố đen vũ trụ, sức mạnh của tôi đã bị ảnh hưởng rất nhiều, khiến tôi lúc nào c*̃ng bại trận, lúc nào c*̃ng đơn phương bị đánh đập

    Vậy nên hiển nhiên, không phải tôi đánh không lại quễ vịt.

    Tuyệt đối không phải!

    Mỗi lần quánh nhau với quễ vịt, anh đẹp trai luôn kịp thời xuất hiện, lôi nó đi.

    Quễ vịt dĩ nhiên mười phần không tình nguyện, ôm hận trong lòng.

    Mỗi lần bị anh đẹp trai lôi ra khỏi phòng ngủ, nó lại nghiêng đầu nhìn tôi chăm chăm.

    Tôi có thể nhìn thấy một dòng chữ hiện lên trong đôi mắt đen như hạt đậu xanh của nó: tao nhất định sẽ trở lại!

    Quả nhiên, đúng như dự đoán, tối hôm đó quễ vịt lại cạp cạp vào đánh nhau với tôi.

    Chân trước vừa thấy anh đẹp trai cởi áo bước vào phòng tắm, chân sau đã thấy quễ vịt lén lén lút lút thò đầu đẩy cửa nhìn vào.

    Nó nhìn trái nhìn phải, phát hiện anh đẹp trai không có trong này liền lao về phía bể kính c*̉a tôi.

    Sau đó, hai đứa lao vào cuộc chiến.

    Trong trận chiến khốc liệt này, tôi đã dùng càng kẹp chặt lấy mỏ vịt của nó, ngay khi nó lắc đầu ngọ nguậy, tôi thậm chí còn dùng cả cơ thể cua c*̉a mình lăn xả lao tới như một chiếc xe tăng.

    Sàn nhà có trải một lớp thảm nên bể kính rơi xuống không phát ra tiếng động. Có điều tôi đã bị văng ra xa một chút, cả người lật ngửa.

    Quễ vịt vung cánh, phấn khích đuổi theo tôi.

    Tôi bò dậy bỏ chạy.

    Mặc dù tám chân c*̉a tôi vượt trội về số lượng, nhưng tôi vẫn không thể chịu đựng được vì hai chân của nó dài hơn của tôi, cái này còn ưu thế hơn!

    Kết quả vừa chạy được hai bước quễ vịt đã cắn được tôi, cứ thế chúng tôi lại bắt đầu một vòng quấn quít mới.
     
    Tôi Là Một Con Cua
    Chương 4


    Nhưng mà, trong lúc ẩu đả, thân hình bụ bẫm của quễ vịt đã khiến cánh cửa phòng tắm “rầm” một phát bật cả ra.

    Ngay lập tức, hơi nước nóng cùng với tiếng gầm rú của anh đẹp trai xộc thẳn vào mặt.

    “Quễ vịt, mày lại đi tìm cua đúng không? Tao muốn tắm mà c*̃ng không yên nữa! ”

    Ngay lúc đó, quễ vịt và tôi, hai đứa đang vật lộn điên cuồng tức khắc đóng băng, như thể nhấn nút tạm dừng, mọi thứ đều mờ ảo.

    Lúc này, trước mặt tôi hiện ra một chân thon dài đang bước ra khỏi bồn tắm, theo sau tiếng nước chảy ào ào là giọng nói luống cuống c*̉a anh đẹp trai “Quễ vịt, nhìn cái gì mà nhìn, còn không mau nhả cua ra cho tao?!”

    “Hửm!”

    Thấy vậy, vịt liền quay cổ ném tôi ra xa, vung cánh chạy ra ngoài.

    Tôi là đứa ngây thơ duy nhất còn lại, theo đường ném, cơ thể tôi vẽ ra một đường cung parapol tuyệt hảo rồi sau đó rơi xuống bồn tắm như một vận động viên nhảy cầu.

    Quái lạ hơn là, tôi đã không tạo ra bất kì đợt tung tóe nào.

    Thay vào đó, một tiếng hét đập tan mọi từ ngữ đẹp đẽ vang lên.

    “CLM?!”

    Tôi choáng váng.

    Xảy ra chuyện gì thế này?

    Tôi vẫn còn choáng váng vì vòng quay 720 ° giữa không trung vừa rồi, đến lúc mở mắt ra thì thấy bản thân đang lạc giữa rừng bông trắng cay xè mắt.

    “Cái này là cái gì đây …” Tôi lầm bầm, nheo mắt, tò mò chạm vào nó.

    Wasai, cảm giác đã quá đi!

    Ấm ấm, mịn mịn lại còn thơm thơm!

    Tôi nuốt nước miếng, không nhịn nổi muốn tiếp tục sờ mó nó thêm lần nữa.

    Kết quả, cổ tay đột nhiên bị ai đó nắm lấy.

    Tôi bối rối nhìn lên.

    Và rồi, một cảnh tượng kinh thiên động địa khiến tôi chấn động cả lên hiện ra.

    Tôi thấy anh đẹp trai đang bị mình đè trong bồn tắm, mặt anh đỏ bừng hẳn lên, anh cứ nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp, nghiến răng ken két thốt ra từng chữ “không được chạm vào bên dưới nữa! ”

    Ngay lúc đó, cả người cua như chết lặng.

    Bởi vì tôi đã nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong mắt anh đẹp trai.

    Một….người?!

    Không khí chìm vào im lặng đến kỳ lạ.

    Anh đẹp trai và tôi cứ ngây người ra đó.

    Chuyện này, tình hình lúc này là, tôi đột nhiên biến thành người, đã thế, đã thế tôi còn cưỡi lên anh đẹp trai đang tắm?

    Chuyện này……

    Thôi rồi, im lặng là vàng thôi.

    Một lúc sau anh đẹp trai cuối cùng cũng định thần lại, vẻ mặt tái mét đỏ bừng. Anh nhanh chóng nhảy ra khỏi bồn tắm rồi lấy một cái khăn tắm quấn mình.

    Tôi nghiêng đầu nhìn anh, mạch não cua nhỏ khiến tôi vẫn chìm trong hoang mang.

    Tôi không thể không c*́i đầu xuống, chạm chạm vào cơ thể mới mẻ này.

    Ỏ, cái gì thế này?

    Tôi tò mò véo hai quả bóng trắng trắng nhỏ nhỏ trước mặt.

    Mềm quá đi, mà sao anh đẹp trai không có ta?

    Ngay sau đó, một chiếc khăn tắm đưa tới.

    Tôi nhìn lên.

    Anh đẹp trai mặt đỏ bừng, cứ nhìn chằm chằm vào góc tường không thèm liếc mắt một cái, điềm đạm nói: “Em em em quấn, quấn trước đi.”

    “Ò.” Tôi gật gật đầu, ngoan ngoãn nhìn anh “xong rồi”.

    Anh đẹp trai quay đầu lại liếc nhìn tôi, vẻ mặt vừa mới dịu đi một chút liền không nhịn được nữa, vội vàng tránh đi, giọng điệu có chút đứt quãng “Quấn thân, không quấn đầu!”

    Tôi bối rối nghiêng đầu, thắc mắc nhìn anh.

    Không phải đầu nằm trên vỏ rồi sao? Quấn đầu không phải c*̃ng là quấn vỏ luôn sao?

    Ừm, có khi cua thì phải còn người thì không.

    Thế là tôi noi gương theo anh đẹp trai quấn khăn quanh người, gọi anh ấy “Được rồi.”

    Anh đẹp trai không ngoảnh lại, vẫn nhìn chằm chằm vào góc tường.

    Một lúc sau, anh lại nhấc điện thoại trên kệ phía trên bồn tắm, bình tĩnh gọi điện.

    “Alo xin chào, đây có phải là Trung tâm Sức khỏe Tâm thần Thành phố Bắc không? Chuyện là tôi đang ở nhà, sau đó tôi phát hiện ra con cua tôi nuôi tự nhiên biến thành con người, thậm chí nó còn nói chuyện với tôi nữa…”

    “Không, không phải tôi nói chuyện với con cua, là chính nó đã nói chuyện với tôi. Hơn nữa nó còn biến thành người nữa cơ, thật đó!”

    “Tôi nói thật đó, tình trạng tâm lí chả bị sao cả, tôi không cần tư vấn tâm lý đâu, nó thực sự biến thành người đó!”

    “Này này tôi thật sự không bị tâm thần, ủa alo … alo?”

    Tôi dành cho anh đẹp trai một cái nhìn đầy thông cảm, tấm lưng bất động của anh giờ đây đầy hoang mang, đầy hoài nghi.

    Cúp điện thoại xong, anh đẹp trai trông rất kích động, tay không ngừng vuốt tóc. Bộ dạng như thế đang cố gắng thuyết phục chính mình không phải đang bị lóa mắt.

    Không khí ngưng trệ một hồi.

    Mãi cho đến khi tôi đếm đến cái hít thở thứ mười của anh ấy, tôi mới nghe thấy anh ta khàn giọng hỏi: “Em, em là con cua nhỏ mà anh mua sao? Biến thành người rồi?”

    “Ừm…” Tôi dùng bộ não cua bé xí c*̉a mình vắt óc ra nghĩ, cuối c*̀ng trả lời chắc chắn “Đúng vậy!”

    Anh đẹp trai hít một hơi thật sâu, nhìn lại tôi, tuy sắc mặt hơi xấu nhưng có vẻ như anh đã chọn cách chấp nhận thực tế rồi.

    “Được, vậy anh tìm cho em vài bộ quần áo, mặc xong thì chúng ta nói chuyện.” Anh đẹp trai vừa bước ra ngoài vừa yếu ớt lên tiếng, bước chân còn như vẻ trên mây.

    “Được.” Tôi đáp lại, c*̃ng bò ra khỏi bồn tắm.

    Anh đẹp trai nghe thấy tiếng thì đưa mắt nhìn lại.

    Sau đó anh ta ngất đi.

    Tôi cũng giật mình, vội vàng nhanh chân chạy tới, lo lắng đỡ lấy anh ta.

    Hay quá cơ, ngất đến nỗi đầu sưng một c*̣c luôn rồi, nhìn mà đau thay.

    Có điều tôi c*̃ng phân vân.

    Anh ấy bị sao zị, rõ ràng vừa nãy còn ổn mà?

    Thấy anh đẹp trai sợ đến ngất đi tôi chỉ biết thở dài.

    Tôi phải chăm sóc anh ta, ai biểu bánh mì sau này đều trông cậy vào anh ta hết mà.

    Nỗ lực hết sức tôi c*̃ng kéo được anh đẹp trai từ phòng tắm tới giường.

    Khăn tắm trên người anh ta không biết từ lúc nào đã bung ra, cả người trần truồng, xương quai xanh thanh tú c*̀ng đường cong cơ thể cường tráng lộ ra. Không thể không nói hàng mi dài cong cong như càng cua trông thật quyến rũ.

    Tôi xuýt xoa mấy cái càng c*̉a mình, tò mò tiến lại gần nghiên cứu.

    Chạm chỗ này kẹp chỗ kia, tôi cảm thấy như phát hiện ra một thế giới mới! Không khỏi thở dài, hóa ra cơ thể con người thật sự khác với cua nhỏ!

    Tôi thích cơ thể người quá đi!

    Có điều, khám phá xong tôi thấy có chút tội lỗi.

    Vậy nên, để phù hợp với hình tượng một bé cua trong sáng, tôi quyết định sẽ mặc cho anh đẹp trai môt bộ đồ, phòng khi ngày mai anh ta thức dậy khỏi phải kêu gào đòi tôi phải chịu trách nhiệm với anh ta.

    Tôi tìm thấy một chiếc áo hoodie và quần dài trong tủ rồi mất hàng giờ đồng hồ mặc vào cho anh đẹp trai.

    Xong xuôi thì c*̃ng mệt đến nỗi đau lưng mỏi gối thế là tôi ngủ thiếp đi bên cạnh anh ta luôn.
     
    Tôi Là Một Con Cua
    Chương 5


    Sau khi chìm vào giấc ngủ, tôi có một giấc mơ kỳ lạ.

    Trong giấc mơ, một giọng nói cất lên: xì xòa xì xòa, ùng ục ùng ục, xì ục ùng xòa xòa ùng ục…

    Khụ khụ, này là quốc ngữ c*̉a vương quốc động vật tụi tui. Để tôi dịch lại xíu, đại ý mấy câu trên có nghĩa như này:

    Xin chào công dân thân yêu của Vương quốc Động vật, chúc mừng bạn đã may mắn được chọn làm người thử nghiệm Hệ thống biến đổi, bạn sẽ nhận được quyền sử dụng dịch vụ này miễn phí trọn đời. Hiện tại, hệ thống đang trong giai đoạn vận hành thử nghiệm, trong thời gian này nếu lỡ có những thay đổi về hình thái do tín hiệu kém thì c*̃ng là chuyện bình thường. Xin đừng lo lắng, chúng tôi sẽ hoạt động trở lại bình thường sau 24 giờ.

    “Thì ra là như vậy …” Tôi mơ mơ màng màng nghĩ nghĩ, lật mình trở người ngủ tiếp.

    Mới tinh mơ sáng hôm sau đã bị đánh thức.

    Vừa mở mắt ra đã thấy xung quanh đen ngòm, lúc muốn dụi mắt lại phát hiện hai tay đã đổi lại thành hai cái càng nhỏ.

    Xem xét tình hình xung quanh tôi liền đoán ra được tình hình.

    Có vẻ như vì tín hiệu kém, tôi lại biến thành cua nhỏ một lần nữa. Bây giờ, cả người lọt thỏm trong cái mũ áo hoodie mà hôm qua tôi đã mặc cho anh đẹp trai.

    Song bản thân anh đẹp trai cũng không phát hiện ra tình hình này.

    Lúc này anh ta đang rất hoang mang và sợ hãi, tinh hoa dân tộc hết câu này đến câu khác tuột ra khỏi miệng.

    “Má, chuyện gì đây!”

    “Má, còn cua nhỏ biến thành người thì sao?”

    “Này, cua nhỏ, em đâu rồi?”

    “Ah, đầu đau quá … Có người đánh mình sao? Rốt cuộc là tối qua đã xảy ra chuyện gì?!”

    Anh đẹp trai tiếp tục nghi ngờ nhân sinh.

    “Má, mình một chút c*̃ng không nhớ được!”

    “Chỉ nhớ tới lúc tối hôm qua lúc mình quay đầu lại thì nhìn thấy một mỹ nhân cua, sau đó mình ngất đi. Chết tiệt … đau quá!”

    Sau đó, anh đẹp trai xâu chuỗi những thông tin đã biết với hậu quả thực tại rồi rút ra được kết luận, hoảng sợ nói: “Má, lẽ nào là cua nhỏ đã đánh mình? Đánh xong liền chạy, thật là vô trách nhiệm mà!”

    Không, tôi giơ cái càng lên vẫy vẫy tỏ vẻ không đồng tình.

    Tôi phản đối!

    Bị cáo Cua bày tỏ mình hoàn toàn bị oan!

    Tôi thừa nhận nhiều nhất chỉ có chuyện tôi đã nhìn thấy tất cả c*̉a anh mà không chịu trách nhiệm thôi. Sau khi anh ngất đi, tôi có chịu trách nhiệm mà!

    Bên kia, anh đẹp trai tìm khắp nhà không thấy tôi, liền tức giận vỗ đùi đành đạch nóng lòng lo lắng nói: “Cua nhỏ đi đâu rồi? Ngốc như này chạy ra ngoài nhỡ bị bắt nạt làm thí nghiệm thì biết làm sao!”

    Tôi ngây ngốc bò lên mũ anh ta, cố nói với anh ta rằng tôi đã ở đây. Nhưng anh đẹp trai vẫn không phát hiện ra tôi.

    Thế là tôi lại đành phải chui lại vào mũ, đợi anh ta tìm thấy mình.

    “Má!” Anh đẹp trai cao giọng chửi thề sau khi đã lật tung cả toilet, một tay gọi điện thoại, một tay thay giày, nhanh chóng chạy ra khỏi cửa.

    Anh đẹp trai lái thẳng xe đến đồn cảnh sát rồi chạy vào phòng tiếp nhận. Ngồi phịch xuống ghế liền thở hổn ha hổn hển.

    Tò mò, tôi thò đầu ra, bò lên bả vai anh ta.

    Tiếp đó tôi nhìn thấy một chú cảnh sát ngồi đối diện, một chú khác thì từ phía sau bước tới “Anh Lâm Nhiên, vừa rồi là anh gọi cảnh sát đúng không? Chào anh.”

    Anh đẹp trai thở hổn hển trả lời: “Xin chào, xin chào, xin chào”.

    Chú cảnh sát ngồi xuống với anh: “Chúng tôi có thể giúp gì cho anh?”

    “Chuyện tôi sắp nói đây” anh đẹp trai nuốt nước miếng “các anh vạn phần không được sợ.”

    “Chúng tôi là cảnh sát, chúng tôi không sợ, anh cứ nói.”

    “Tối qua tôi bị một con cua tấn công.” Anh đẹp trai thở dài.

    Mấy chú cảnh sát cung kính nể phục, ngả người ra sau: “Người cua là ai?”

    “Không phải là ai, là một mỹ nhân cua nửa người nửa cua!”

    Chú cảnh sát: Vẽ—

    Anh đẹp trai nhìn nó: “A, không phải trái phải đâu, lên xuống được không.”

    bức vẽ—

    Không, nửa tên cô ấy là người, nửa dưới là cua. ”

    Lộn ngược lại-

    “Đầu đâu?!” Anh chàng đẹp trai lo lắng, “Không có JJ đâu, cô ấy là con gái mà!”

    bức vẽ–

    Anh đẹp trai nghi ngờ cuộc sống “Cái này? …”

    Một chú cảnh sát khác chộp lấy bức vẽ, vẽ—

    Anh đẹp trai không khỏi lấy tay che mặt.

    Sau khi vẽ xong, chú cảnh sát nói thêm: “con gái rồi đó.”

    Anh đẹp trai không chịu được nữa c*̃ng lao vào vẽ lại, mọi người bắt đầu sốt ruột.

    “Mỹ nữ cua đó! Chút tưởng tượng c*̃ng không có?” Anh đẹp trai bắt đầu giải thích “Là kiểu có mái tóc dài, dáng người đẹp, kiểu nửa người nửa cua đó, hiểu hong?”

    Mấy chú cảnh sát nhìn nhau, gật đầu đồng ý, đồng lòng nói: “Hiểu rồi hiểu rồi, anh nói tiếp đi.”

    “Tối qua cô ấy nhảy vào bồn tắm rồi điên cuồng sờ mó cơ bụng tôi, lúc tôi không cho cô ấy sờ nữa thì cổ đánh úp tôi, chắc là đánh vào sau đầu đấy, giờ chạm vào còn thấy một c*̣c đây này! Cổ có tám chân, tám chân lận đó! Chân dài mà thẳng đến kia kìa lận kìa, cổ đánh tôi xong thì bỏ chạy, sáng nay tỉnh đã không thấy bóng dáng đâu, biến mất rồi! … Sau đó là đến lúc tôi gọi với lái xe đến công an nè, tôi chỉ muốn tìm… ”

    Anh ta đang líu lo thì đột ngột dừng lại.

    Tôi tức giận lăn ra khỏi vai anh ta, mặt đỏ bừng bừng, vẫy vẫy cái càng của mình tỏ ý không đồng ý.

    Tôi không chạm, tôi không chạm, tôi không chạm!

    Anh đẹp trai ngốc luôn, tôi nhìn thấy trong đôi mắt đờ đẫn của anh ta là sự nghi ngờ và tuyệt vọng sâu sắc của loài người đối với thế giới.

    Không khí bỗng im bặt.

    “Khụ….” Mấy chú cảnh sát giờ này còn cố ra vẻ nghiêm túc, sờ sờ cằm như suy tư “Anh Lâm, đây là người mà anh đang nói đến … cua người? Hahahaha … khụ …”

    Anh đẹp trai không nói lời nào, nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp, trong lòng không khỏi bàng hoàng.

    Mấy chú cảnh sát lại đứng dậy vô vỗ vai anh, bày vẻ cảm thông nói: “Anh Lâm, chúng tôi có thể hiểu cảm giác của anh sau khi bị cách ly ở nhà quá lâu. Như này đi, tôi biết một bệnh viện tâm thần rất tốt, anh xem xem….”

    Anh đẹp trai phân trần: “Cô ấy thật sự là người đấy, thật đấy! Tin tôi đi, tôi không bị bệnh tâm thần đâu!”

    Bộ dạng bị cả thế giới bỏ rơi c*̉a anh ta làm tôi nảy lòng thương, quá mệt mỏi tôi dành dùng càng kéo mạnh góc áo anh ta.

    Tôi biết mà, tôi tin anh.

    Anh chàng đẹp trai nhìn tôi thật sâu, trong mắt như có ngàn lời muốn nói. Hồi sau anh ta đút tôi vào túi, cảm ơn mấy chú cảnh sát rồi phờ phạc bước ra khỏi đồn cảnh sát.

    P/s: khúc vẽ hình đáng ra có hình ấy, tác giấu khi đặt bản quyền thì bị bên biên tập yêu cầu bỏ nên bỏ mất rồi. Đoạn này là mình lấy từ raw c*̃ (mới lúc chữ chưa lấy hình) nên sẽ khác so với bản chính bây giờ. Tiếc quá tời tiếc mấy cái hình luôn TT
     
    Tôi Là Một Con Cua
    Chương 6


    Trên đường về nhà, anh đẹp trai suốt chặng đường không nói một lời.

    Đang trườn ra khỏi túi áo để thở thì thấy tay anh ta trên vô lăng run rẩy.

    Tôi rất thông cảm với anh ta chuyện này.

    Đúng là thật khó để chấp nhận chuyện cua nhỏ mà mình đang nuôi bỗng nhiên biến thành người. Mới quay đầu một cái đã biến thành cua người. Rồi đến lúc vất vả lắm mới chấp nhận thực tế nó là cua người thì c*́i xuống một cái nó lại biến thành con cua.

    Hay thật.

    Anh đẹp trai mặc dù trí nhớ kém nhưng được cái tâm lý chịu đựng tốt, nếu không tôi thực sự e rằng anh ta sẽ nhảy khỏi chiếc xe này.

    Trong nhà.

    Anh đẹp trai đặt tôi lên bàn rồi ngồi xuống sô pha, chẳng ừ chẳng hử một lời cứ rút điếu thuốc ra châm lửa rồi hút.

    Tôi chỉ thầm khen trong lòng là ảnh hút thuốc trông đẹp trai quá đi thế mà giây tiếp theo tôi thấy ảnh liếc tôi một cái rồi im lặng dập điếu thuốc lại.

    Ảnh còn ki bo đến mức rút mấy cái bánh quy về phía mình.

    TÔI: ……

    Trên đường trở về, tôi đã mong đợi vô số phản ứng của anh đẹp trai dành cho mình, nhưng thật không ngờ tình huống sẽ như này——

    Anh ta ngồi đối diện tôi, hút thuốc giải sầu xong thì..

    hút hết nguyên bịch bánh quy!

    Mẹ nóa, phỉ nhổ nhà anh!

    Tôi không can tâm.

    Anh nói ăn là ăn hết luôn sao, vì sao ngay cả một miếng xíu xiu c*̃ng không chừa cho cua hả?

    Anh thật sự không nhìn thấy ánh mắt mong chờ của cua nhỏ hả?

    Tức chết cua mất thôi!

    Anh thực sự không để cua trong mắt mà!

    Anh đẹp trai cuối cùng cũng hút xong bánh quy, nhìn tôi, hít một hơi dài: “Cua nhỏ, em có thể giải thích cho anh nghe tất cả chuyện này là thế nào được không?”

    Tôi vô tội nhìn anh ta.

    Nếu bây giờ anh cứ nhất quyết đòi cua nhỏ kể chuyện thì tôi chỉ có thể ứa nước dãi cho anh xem.

    Anh đẹp trai dường như c*̃ng nhận thức được chuyện này: “Xin lỗi quên mất, em không thể nói, vậy như này đi, em nghe có hiểu lời anh nói không? Nghe hiểu thì gõ vào lòng bàn tay anh hai lần.”

    Anh ta mở lòng bàn tay của mình ra với tôi.

    Tôi nhấc cái càng lên, đập hai phát.

    Anh đẹp trai rít lên, liếc xéo tôi: “c*̃ng không cần ra sức như vậy.”

    Tôi ngạo nghễ quay mặt đi.

    Vừa rồi ai bảo anh dám ăn mảnh trước mặt tôi, cua nhỏ tôi đây thù dai lắm! Anh đẹp trai thở dài một hơi: “Em nghe hiểu được thì anh hỏi em vài câu. Em gõ một lần thì có nghĩa là có, còn nếu gõ hai lần thì có nghĩa là không, vậy được không?”.

    “OK” anh chàng đẹp trai gật đầu “Em còn biến thành người được không?”

    Tôi nghĩ nghĩ đập một phát.

    “Em biết cách trở thành con người không?”

    Tôi đập hai phát.

    Anh đẹp trai cau mày suy nghĩ một hồi “Tối hôm qua em đột nhiên biến thành người là do một số điều kiện như môi trường kích hoạt không?”

    Tôi nhớ lại cảnh tối hôm qua.

    Thấy tôi vẫn không nhúc nhích, anh đẹp trai vẻ mặt sốt ruột “Cua nhỏ em nghĩ kĩ một chút, nếu thật sự tối qua có điều kiện gì đó kích hoạt em biến thành người, vậy thì nếu chúng ta chủ động kích hoạt em sẽ dễ dàng biến đổi qua lại, anh thực sự còn rất nhiều câu hỏi muốn hỏi em! ”

    Ừm?

    Cua nhỏ tôi cau mày, phát hiện sự tình không đơn giản như vậy.

    Sau một số tính toán cẩn thận, tôi đã đưa ra một kết luận đơn giản:

    Đập một phát = sờ cơ bụng.

    Vì vậy, tôi không có lương tâm háo hức đập mạnh vào lòng bàn tay anh ta.

    “Hiểu rồi.” Anh đẹp trai gật đầu, chìm đắm trong suy nghĩ.

    Tôi mong đợi xuýt xia hai càng, nước miếng vô thức chảy xuống bàn.

    Tôi đã sai, tôi thực sự đã sai.

    Thật sự không thể nghĩ ra, cái gọi là phục hồi tình huống của anh đẹp trai lại để cho quễ vịt quăng tôi theo hình parabol.

    Mẹ nó, còn chuyện tắm đâu rồi? Cái bồn tắm đâu rồi? Cơ bụng đâu rồi?

    Ít nhất anh c*̃ng phải đưa ra một biến định lượng chứ?

    Anh chỉ nhớ mỗi chuyện tôi với quễ vịt khô máu sao?

    “Cua nhỏ, bây giờ em cảm thấy thế nào rồi? Có phải sắp biến hình rồi không?” Anh ta ngồi xổm bên cạnh, 10 phần quan tâm sốt ruột hỏi tôi.

    Ngay lúc đang quay 360 ° giữa không trung, tôi căm phẫn trừng mắt nhìn anh ta.

    Biến, biến cái đầu nhà anh!

    Tôi thực sự không nên tin tưởng vào mạch não của tên đàn ông hút thuốc lá bằng bánh quy này mà.

    Còn chả đáng tin cậy bằng con cua nhỏ tôi đây!

    Anh đẹp trai quan sát tôi một lúc, có vẻ như không hài lòng với kết quả thí nghiệm nên anh ta lại quay đầu ra hiệu với quễ vịt “Đúng đúng đúng, thử ném lên cao hơn đi, cao hơn xíu coi chừng lại được đó.”

    Tôi: …

    Đừng mà, mọi người không thể … ít nhất là không nên làm như vậy mà.

    Quẩy với anh đẹp trai từ sáng đến tôi, cả hai vừa kiệt sức vừa tê liệt. Anh ta thả mình trên chiếc ghế dài còn tôi thì gục trên ngực anh ta.

    “Cua nhỏ,” anh ta thất vọng nhìn xuống tôi “làm thế quái nào mà em có thể biến hình được?”

    Tôi không thèm trả lời anh ta, cua nhỏ tôi đây giờ khắc này chỉ chuyên tâm gắng sức mà khoan vào áo anh ta.

    Sau cả ngày dài bị tra tấn, giờ phút này tôi chỉ muốn chạm vào cơ bụng để xoa dịu trái tim bé bỏng đang bị tổn thương c*̉a mình.

    “Ngứa quá …” Anh đẹp trai vừa ưỡn eo vừa cười, duỗi tay xách tôi lên, nói đùa “Sao? Đừng bảo là em muốn nói chỉ cần chạm vào bụng c*̉a anh là có thể biến trở lại thành người đấy chứ.”

    Tôi bực bội đập vào tay anh ta.

    Biến được hay không chụy không biết, giờ để chụy sờ cơ bụng cái đã!

    Nụ cười trên mặt anh ta biến mất ngay lập tức, ánh mắt nhìn tôi dần trở nên phức tạp.

    “Chuyện này …” Anh ta ngập ngừng vén quần áo lên, đầu ngón tay mảnh khảnh do dự đặt lên cơ bụng săn chắc múi nào ra múi nấy, vẻ mặt rối rắm hỏi “thật không vậy?”

    Tôi không đáp một lời cứ thế giở trò lưu manh.

    Để anh sờ soạn cả ngày rồi, giờ tới lượt tôi!

    Nhưng đúng lúc này, đồng hồ treo tường trong phòng khách đột nhiên vang lên, đã tám giờ tối.
     
    Tôi Là Một Con Cua
    Chương 7


    Hình như đêm qua lúc rơi vào bồn tắm tôi c*̃ng nghe thấy tiếng chuông này.

    Sau đó tôi nghe thấy anh đẹp trai đột nhiên rít lên, một giây sau, một mảnh vải đã phủ lên tôi.

    Tôi cúi đầu, bắt gặp vẻ mặt kinh ngạc của anh đẹp trai. Ngay tức khắc anh ta đỏ mặt.

    “Cua nhỏ” anh đẹp trai khàn giọng, cơ bụng run lên vì bị tôi nắm lấy, quay mặt đi, nghèn nghẹn nói: “Lần sau biến thành người, nhớ trả thù lao.”

    Tôi nhanh chóng nhìn xuống.

    Ô hô, tôi thực sự đã biến thành một con người hòan chỉnh!

    Tôi nhìn cơ thể mình một cách hạnh phúc.

    Tuyệt quá đi, có vẻ như giấc mơ đêm qua không lừa cua thật!

    “Em đứng dậy trước đi.” Anh chàng đẹp trai bị tôi đè dưới thân nhắm mắt lại, ném chăn lên đầu tôi.

    “Ò …” Tôi nhìn xuống anh ta, ngoan ngoãn trả lời.

    Anh đẹp trai ngồi thẳng người, hít một hơi thật dài rồi nói: “Được rồi cua nhỏ, anh sẵn sàng rồi, dù lần này em có 10 cái chân cua, anh cũng không sao nữa.”

    Tôi nghiêng đầu nhìn anh một cái rồi chạy tới trước mặt anh xoay người, tự đắc nói: “yên tâm yên tâm, anh xem, cua nhỏ lần này giống hệt anh rồi này!”

    Anh đẹp trai liếc nhanh qua tôi, sau đó lại dụi dụi mắt nhìn tôi lần nữa, cuối c*̀ng thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng: “Thật sự là giống nhau, tốt quá đi!”

    “Nhưng mà có một cái em khác với anh” tôi ngẫm nghĩ, thành thật chia sẻ những phát hiện mới của mình với anh ta “Chỗ này c*̉a em không có phát triển …”

    Tôi chưa kịp nói xong thì anh đẹp trai đã chạy tới, nhét tôi lại vào trong chăn, đỏ mặt nói: “Không cần đâu cua nhỏ, anh biết gòi!”

    Chín giờ tối

    Tôi đang ở trong phòng ngủ thay bộ quần áo mà anh đẹp trai vừa đi ra ngoài mua cho tôi.

    Nhưng có một thứ không mặc được nên tôi đành chạy ra nhờ anh đẹp trai giúp đỡ.

    “Cái này mặc sao?” Tôi hỏi.

    Anh đẹp trai lại đỏ mặt, chần chừ một lúc rồi nói: “Chờ một chút, anh đi gọi điện thoại.”

    Tôi gật đầu, ngồi trở lại ghế sofa.

    Rất nhanh, một chị gái trẻ trung xinh đệp gõ cửa bước vào.

    “Thằng nhóc này, mày đáng đánh lắm rồi đấy mày!” Chị ấy vội vàng chạy vào, nện túi xách lên người Lâm Nhiên, rồi lại vội vàng đi tới nắm tay tôi “Em gái đừng sợ, có chị ở đây thằng nhóc Lâm Nhiên không dám làm gì em nữa đâu. Đi thôi, nhà em ở đâu, chị đưa em về, chị nhất định sẽ đưa nó đích thân đến xin lỗi chú dì! ”

    “Hả?” Tôi sững sờ, suy nghĩ một hồi rồi chỉ vào bể kính “Nhà em ở ngay đó, bể cá á”.

    Chị gái xinh đệp sửng sốt: “Cái này…”

    Anh đẹp trai xách túi xách đi tới, bất lực nói: “Cua nhỏ em đã mua đó, chị còn không tin.”

    “CLM!” Chị gái xinh đệp bị sốc.

    “Được rồi, chị”, anh đẹp trai đưa quần áo cho chị ấy, “chị dạy em ấy cách mặc quần áo trước đi, em không tiện.”

    Chị gái xinh đệp sững sờ mất mười giây mới định thần lại được, nắm tay tôi quay vào phòng ngủ.

    Trong phòng ngủ.

    “Quai lưng lại… Thắt lưng thế này, đúng rồi, cài xong rồi.” Trong phòng ngủ, chị gái xinh đệp vừa nháy mắt vừa chỉ dạy tôi.

    “Học được rồi.” Tôi tò mò nhìn quanh gương, gật đầu.

    Chị gái xinh đẹp đi tới, chống cằm lên vai tôi, nhướng mày nói: “Em cua này, hy vọng em nhanh chóng hạ gục được Lâm Nhiên, thằng nhóc này sắp qua ba mươi rồi mà thậm chí còn chưa từng đề cập đến một bạn gái, ba mẹ chị lo lắng đến mức tóc bạc cả ra rồi đây này, còn sợ nó là gay nữa đấy! Nếu em có thể hạ gục được nó, chị gái đây nhất định sẽ tặng em một phong bao đỏ lớn! ”

    “Hả?” Tôi bối rối nghiêng đầu.

    Tôi lắng nghe những gì chị gái xinh đẹp nói nhưng tôi không hiểu hết nên tôi cứ cúi gằm mặt suy nghĩ. Đương lúc tôi đang suy nghĩ, một bóng đen từ trên đỉnh đầu tôi đổ xuống, đến lúc tôi ngước lên mới phát hiện đó là anh đẹp trai.

    “Chị anh đã nói gì với em?” Anh đẹp trai đóng cửa lại liền hỏi.

    “Chị ấy bảo em hạ gục anh” tôi thành thật trả lời.

    Anh đẹp trai nghẹn họng, khó xử hỏi: “Vậy em muốn hạ gục em, không phải, hạ gục…”

    Tôi mở to hai mắt nói: “Đương nhiên là muốn rồi!”

    Mặt anh đẹp trai đỏ bừng lên, một lúc lâu sau bớt được mới ho nhẹ nói: “Cua nhỏ em, cho dù có thích anh đến mấy thì em cũng không cần phải thẳng thắn như vậy chứ. Có điều nếu đó là em, anh coi như chấp nhận vậy… ”

    “Đợi đã, cua nhỏ? Cua nhỏ em đâu rồi? Em đi đâu rồi?”

    “Đây nè!” Tôi vui vẻ chạy tới, hai mắt sáng ngời nhìn anh “Mang tới rồi nè, anh xem!

    Anh đẹp trai cạn lời: “Em lấy tôm trong tủ lạnh làm gì?”

    “Thì lấy á, không phải anh hỏi em có muốn lấy tôm không à*?” Tôi lau nước miếng, mặt mày đáng thương, “Hôm qua nhìn anh nấu rồi ăn tôm xay, xuyên qua tấm kính em đã ngửi được mùi thơm rồi! Em chóng mắt mong mỏi chờ anh hồi lâu mà anh chả cho em tí gì. Vậy giờ em được ăn không? ”

    *hạ gục – 拿下- ná xià nghe giống với lấy tôm – 拿虾- Ná xiā

    “…” Anh chàng đẹp trai nhất thời không nói nên lời, vẻ mặt trở nên rất phức tạp.

    “Ửm?” Tôi kiễng chân tò mò chọc chọc vào mặt anh “Sao zị, sao mặt anh đỏ dữ dị?

    “Nhà, trong nhà nóng quá.” Khuôn mặt tuấn tú lập tức đỏ lên, ho khan một tiếng, vội vàng quay đầu lại.

    Tôi đưa tay ra cảm nhận không khí.

    Rõ ràng một chút c*̃ng đâu có nóng, cái khối sắt lớn đằng kia còn đang thổi gió lạnh mà!

    “Bây giờ anh đi nấu món tôm xay cho em.” Anh đẹp trai cầm lấy tôm xay từ tay tôi rồi chạy nhanh vào bếp.

    Tôi vui vẻ nhìn theo bóng lưng của anh.

    Ya hô, tôi có thể ăn thức ăn ngon rồi!

    Biến thành người tuyệt quá đi!

    Chẳng mấy chốc, một nồi lẩu thơm phức đã được bày ra trên bàn.

    Anh đẹp trai ngồi đối diện, rót cho tôi một ly soda đá.

    “Chúng ta làm quen lại đi”, anh cười nói, nâng ly “Xin chào, anh là Lâm Nhiên.”

    “Vâng!” Tôi nghiêng đầu nhìn anh, bắt chước anh nâng cốc, ngạo nghễ nói: “Xin chào, em là Cua nhỏ!

    Lâm Nhiên nghe thế thì phì cười.
     
    Tôi Là Một Con Cua
    Chương 8


    Cuộc sống sau khi trở thành con người c*̉a cua nhỏ thay đổi chóng mặt.

    Mặc dù Lâm Nhiên vẫn cho tôi ăn ba bữa mỗi ngày nhưng mức ăn của tôi tăng vọt như từ Rãnh Mariana lên thẳng Đỉnh Everest.

    Và một điều quan trọng nữa là, quễ vịt không thể đánh lại tôi nữa, haha!

    Nó bây giờ mà nhìn thấy tôi thì một là bỏ chạy hai là bị tôi bắt.

    Ô hô hô, cảm giác cưỡi đầu vịt tác oai tác oái thật là tuyệt vời mà hahahahaha!

    Hôm nay, Lâm Nhiên chỉ tiếc rèn sắt không thành thép với cái não c*̉a tôi, nói tôi đội lốt husky.

    Tôi cực kì ấm ức.

    Tôi chỉ bóc mấy miếng đệm trên ghế sofa, một tấm nệm, một vài bộ quần áo với một vài tấm ga trải giường c*̉a anh ta để tạo một cái hang ẩn trong tủ quần áo cho riêng mình thôi mà. Sao anh ta lại ám đổi thông tin loài c*̉a tôi cơ chứ?

    Tôi rõ ràng là một bé cua đội lốt người mà!

    Sau này, kể từ ngày quyết định quen với Lâm Nhiên, chúng tôi luôn tranh giành miếng ăn.

    Chẳng hạn như bát mì gói cuối cùng, lòng đỏ trứng muối béo ngậy hay miếng cừu béo ngậy cuối cùng trong nồi lẩu.

    Đối với vấn đề này, Lâm Nhiên đề xuất giải quyết vấn đề bằng cách oẳn tù tì, ai thắng sẽ ăn.

    Tôi đã đồng ý.

    Nhưng có một điều nhỏ thôi, là tôi không bao giờ thắng được anh!

    Hôm nay mặt trời chói chang, Lâm Nhiên mua một quả dưa hấu lớn.

    Tôi ôm quễ vịt cạp cạp chạy đến, hai mắt long lanh nhìn chằm chằm vào anh.

    Lâm Nhiên cắt dưa ra, vươn tay cười nói: “Quy tắc cũ.”

    “Được!” Tôi mạnh mẽ xắn tay áo, giấu tay sau lưng, tự tin nói: “hôm nay em nhất định sẽ thắng được anh!

    Lâm Nhiên mỉm cười, từ từ lùi tay lại: “Oẳn tù tì—”

    “Oẳn tù tì!” Tôi đưa tay ra.

    Rồi nhìn xuống, lại thua rồi.

    Tôi lập tức bày ra biểu cảm cua nhỏ bị vả mặt, bực bội nói: “Sao không bao giờ em thắng được anh hết vậy!”

    Lâm Nhiên nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng yêu thương, cười cười vỗ đầu tôi: “Bởi vì cua nhỏ chỉ biết ra mỗi kéo thôi đóa~”

    Tôi phồng má giận dữ.

    Tôi không hài lòng với câu trả lời này!

    Lâm Nhiên vừa cầm thìa vừa cười với tôi, vét ra một miếng ngọt ngào nhất ở giữa quả dưa hấu: “Nào, ah—”

    “Nhưng mà” Tôi nhai dưa hấu anh đút vào miệng, nghiêng đầu tò mò nhìn anh, mơ hồ nói “sao mỗi lần em thua em vẫn được ăn?”

    Lâm Nhiên liếc nhìn tôi, mặt không chút thay đổi nói: “Bởi vì cua ngốc có phúc c*̉a cua ngốc.”

    Tôi choáng váng.

    Vì nên, hạnh phúc = ngu ngốc?

    Tôi suy nghĩ kĩ càng.

    Nếu hạnh phúc là được ở bên Lâm Nhiên, vậy thì chỉ cần lấy não cua đi là được!

    Hôm nay tôi tìm thấy trong tủ có một vài chai thủy tinh, lúc còn là bé cua Lâm Nhiên đã sai tôi dùng càng mở cho anh ấy.

    Tôi mở một chai, ngửi thử thấy hơi thơm.

    Sau đó, bắt chước Lâm Nhiên, c*̃ng bà đặt lấy một cái ly rót ra một chút nếm thử.

    Hơi chát, không ngon bằng Coca.

    Nhưng sau một hồi, rất nhiều hương vị tuyệt vời xuất hiện trong miệng tôi, để biết những hương vị tuyệt vời đó là gì, tôi lại rót thêm một ly nữa.

    “Cho nên” Lâm Nhiên lúc về thấy tôi nằm gục trên bàn thì bất lực hỏi “Đó là lý do vì sao em uống hết chai Lafite của anh?”

    “Khà khà, đúng zị!” Tôi say bí tỉ chớp chớp mắt với anh, lắc lắc chai rượu trong tay “Còn, còn muốn uống nữa!

    “Không thể uống nữa,” Lâm Nhiên ngồi xuống bên cạnh, quấn quấn tóc tôi “uống rượu không tốt cho cua nhỏ.”

    “Ở?” Tôi nghiêng đầu, ợ hơi “Sao lại không tốt?”

    Lâm Nhiên mỉm cười, giọng nói của anh vừa khàn khan vừa nhẹ nhàng, hệt như tiếng suối nhỏ chảy nhẹ bên cạnh tôi khi tôi đang ngủ dưới tảng đá vào một đêm mùa hè ngày còn bé.

    “Bởi vì cua nhỏ sẽ trở thành cua say nếu uống quá nhiều.” Anh cười nói, đưa tay đón tôi rồi bước vào phòng ngủ.

    “Cua say thì sao?” Tôi lẩm bẩm, lăn lộn trong vòng tay anh, thỏa mãn ợ một hơi.

    Tôi thực sự thích không khí trong vòng tay anh ấy.

    “Cua say là một món ăn rất ngon, sẽ bị người ta ăn mất.” Lâm Nhiên khàn giọng nói, anh đá tung cửa phòng ngủ, bế tôi lên giường.

    “Cua say ăn rất ngon…” Tôi lặp lại lời anh, chất cồn làm đầu óc tôi choáng váng.

    “ừm.” Lin Ran nhẹ nhàng đáp.

    Hơi thở của anh nóng bỏng phả vào cổ tôi, khiến tôi co người lại, ngứa ngáy.

    “Ngủ đi,” Lâm Nhiên nói, anh giúp tôi cởi giày, đắp chăn mỏng rồi đứng dậy, cúi xuống vuốt tóc tôi “Em phải đi ngủ ngay bây giờ, trở thành một bé cua ngủ, có như vậy mới không bị ăn mất.”

    “Không được…” Tôi lo lắng nắm lấy tay áo anh, “Lâm, Lâm Nhiên, đừng đi!”

    Lâm Nhiên sửng sốt một hồi, sau đó cũng không rời đi, cúi người hỏi tôi: “Làm sao vậy, có chuyện gì sao?”

    Tôi hậm hực hỏi anh: “Nhưng mà, nhưng mà em đâu còn là cua nhỏ nữa, em là một con người rồi, có phải người say ăn rất ngon không?”

    Lin Ran nghe thế cười muốn xỉu.

    Tôi ngây người nhìn anh.

    Lâm Nhiên cười rất đẹp.

    Anh cười một lúc lâu mới trả lời tôi: “Chuyện này anh c*̃ng không biết.”

    Tôi l**m khóe miệng, đứng dậy ôm lấy anh.

    Lâm Nhiên sững sờ: “Em…”

    “Nè, vậy anh nếm em thử xem.” Tôi mơ mơ hồ hồ nói.

    Sáng hôm sau.

    Tôi tỉnh dậy, đầu óc hơi choáng váng, không nhớ được chuyện gì đã xảy ra đêm qua. Tôi cũng đói nên đi dép, mở cửa phòng ngủ bước vào bếp.

    Lúc bước qua phòng khách, tôi thấy có người nằm trên sô pha.

    Đi tới xem, là Lâm Nhiên.

    Anh còn chưa tỉnh, hàng mi dài lặng lẽ c*̣p xuống mi dưới. Phần thân trên không mảnh vải che thân, chiếc khăn tắm màu đen buông hờ hững để lộ cơ bụng tuyệt đẹp bên dưới.

    Tôi tung tăng nhún nhảy sờ vào.

    Gee~~~~, cảm giác tuyệt quá đi!

    “Còn sờ?” Đột nhiên từ trên đầu truyền đến một giọng nói khàn khàn, vừa nhìn thì phát hiện Lâm Nhiên đã tỉnh!

    Bị bắt tại chỗ, tôi nhanh chóng thu lại móng vuốt, cúi đầu nhìn lén anh.

    Sau đó tôi mới nhận ra sắc mặt Lâm Nhiên không được tốt cho lắm.

    “Anh sao vậy?” Tôi lo lắng tiến lại gần, đưa tay sờ trán anh “Mặt anh tái mét rồi”

    Lâm Nhiên nắm lấy cổ tay tôi, áp nhẹ vào mặt, khàn giọng nói: “Anh bị sốt nhẹ.”

    “Lúc ngủ bị cảm lạnh sao?” Tôi lo lắng hỏi.

    Anh ngước nhìn tôi bằng đôi mắt đen tuyệt đẹp rồi nói một cách ảm đạm “Tối qua phải tắm nước lạnh hơi nhiều.”

    Tôi khó hiểu hỏi: “Sao phải tắm nước lạnh? Trong nhà không phải có nước nóng sao?”

    Lâm Nhiên giận dữ bật cười, xoa xoa nhéo nhéo cổ tay tôi, thở dài cam chịu nói: “Tôi quên đi, cua nhỏ ngốc.”
     
    Tôi Là Một Con Cua
    Chương 9


    Tôi ngu ngơ nhìn anh.

    Lâm Nhiên choàng khăn tắm lên vai, đứng dậy đi vào phòng bếp hỏi: “Sáng nay muốn ăn gì, anh nấu…”

    Giọng anh đột ngột dừng lại.

    “Lâm Nhiên!”

    Tôi hét lên chạy đến đỡ lấy anh đang ngất xỉu.

    Đến 2h chiều.

    “Anh tỉnh rồi?” Nghe thấy tiếng động, tôi ngẩng đầu nhìn người trên giường.

    “Ừ.” Lâm Nhiên duỗi tay ngồi dậy, xoa xoa thái dương “Anh hình như lại ngất rồi.”

    “Không sao đâu, anh bị sốt thôi,” tôi ngồi bên cạnh, sờ sờ trán anh rồi chạm vào trán mình “đỡ hơn nhiều rồi”.

    Lâm Nhiên không nói lời nào, cứ thế nhìn tôi, đôi mắt đen láy có chút long lanh vì sốt.

    “Đúng rồi, em có nấu cho anh!” Tôi vỗ vỗ đầu đứng dậy, “Để em mang tới, chờ em chút”

    Dựa theo những kỉ niệm ngày còn làm cua nhỏ cho Lâm Nhiên, đây là lần đầu tiên tôi nấu mì cho cả hai, thành công mang vào phòng ngủ.

    Lâm Nhiên nhận lấy, nói: “Cảm ơn.”

    “Em là một kẻ cho vay nặng lãi”, tôi ranh mãnh nhìn anh. “Ăn một miếng mì, trả lại một bữa ăn!”

    Lâm Nhiên chậc chậc nói: “Được thôi, cảm tạ cua nhỏ lòng dạ hiểm độc.”

    “Hehe ~” Tôi đắc ý gắp sợi mì lên. Chưa kịp cho vào miệng thì một chuỗi ục ục từ bụng vang lên.

    Lâm Nhiên ánh mắt tối sầm lại, ngẩng đầu nhìn tôi hỏi: “Em còn chưa ăn?”

    “À, em muốn chờ anh tỉnh rồi ăn c*̀ng.” tôi nói.

    Lâm Nhiên dừng lại, c*̀i gằm mặt, một lúc sau mới khàn giọng nói: “Ăn thôi.”

    Tôi gật đầu, nóng lòng lấy hai chiếc đũa bỏ vào miệng.

    Món mì do cua nhỏ làm nhất định là tuyệt đỉnh c*́ mèo …

    “Khụ!” Tôi nhanh chóng phun ra, khụ khụ hai phát, không khỏi nghi ngờ cua sinh “Sao lại có món mì ói ẻ như này? Còn là do mình nấu nữa chớ?”

    Quay sang thấy Lâm Nhiên vẫn đang ăn, tôi nhanh chóng nói: “Lâm Nhiên, anh đừng ăn nữa, chúng mình gọi đồ ăn đi.”

    “Không tồi,” Lâm Nhiên ngẩng đầu uống cạn bát mì, “Còn nữa không? Cho anh thêm một bát.”

    Tôi choáng váng, được sủng mà sợ.

    Không phải đó chứ, lẽ nào đồ tôi nấu sánh ngang với món bán luôn sao!

    Ngay lập tức đam mê nấu nướng tuyệt vời của tôi khơi dậy.

    “Lâm Nhiên, anh thật tốt.” tôi cảm động vỗ vai anh, “yên tâm, từ nay về sau mỗi ngày em đều nấu cho anh.”

    Lâm Nhiên nghe xong theo phản xạ che miệng, quả táo Adam của anh trượt lên trượt xuống như cố gắng kiềm chế cơn nôn mửa, sau đó anh quay đầu, nhìn tôi với vẻ ba phần hối hận, ba phần tuyệt vọng bốn phần không thể tin được: “Em muốn anh chết?”

    “Không,” tôi nghiêm túc trả lời “Em muốn anh sống để mỗi ngày còn được ăn mì em nấu mà”

    Lâm Nhiên nhìn tôi một cái, sau đó đột nhiên nở nụ cười, ghé sát vào tai tôi, giống như một con sói lớn xấu xa phục kích tiểu bạch thỏ, bộ dạng uer oải nói: “Bỏ 4 chữ cuối cùng đi, anh có thể” *

    *Nguyên c*̣m tiếng trung là 吃我煮的面 – ăn mì em nấu, bỏ 煮的面 thì thành ăn em.

    Tôi lấy đầu ngón tay đếm đếm.

    Sau đó đỏ mặt.

    Những sự thật sau đó đã chứng minh Lâm Nhiên là người rất giữ lời. Kể từ hôm đó, cuộc sống hàng ngày của tôi sướng như lên trời.

    À, ý tôi đang nói đến là món mì cho vay nặng lãi á, chỉ cần một bát mì đã đổi được một bữa ăn.

    Không thể không nói, tay nghề của Lâm Nhiên thực sự rất tốt, những bữa ăn anh ấy nấu mỗi ngày đều khác nhau, điều này khiến tôi tăng cân rất nhiều, bụng ngày càng tròn trịa.

    Mãi về sau, một ngày nọ, anh cầm một cuốn vở bìa đỏ trên bàn lên nói với tôi: “Cua nhỏ, cuốn vở này là khế ước, nếu anh với em lĩnh nó thì phần đời còn lại anh sẽ nấu ăn cho em, em có bằng lòng không?”

    Cua nhỏ tôi lanh lợi thế này, nghe xong điều kiện thì tất nhiên lập tức đồng ý.

    Sen hốt phân từ trên trời rơi xuống, không muốn mới lạ á, không muốn mới ngu á!

    Thế là tôi quyết định cùng Lâm Nhiên đi lĩnh chứng.

    Sau khi lĩnh chứng, tôi thấy cuộc sống cứ như một vòng tròn, mọi thứ lại trở về điểm xuất phát.

    “Cua nhỏ mau tới ăn cơm nào.” Buổi trưa, Lâm Nhiên bưng chén đĩa lên bàn, tươi cười gọi tôi.

    “Không ăn, không ăn!” Tôi tức giận kéo anh qua, chỉ vào con số trên cân “Đã 60kg rồi, sắp trở thành cua ú nù rồi!

    Lâm Nhiên khịt mũi, vòng tay ôm eo tôi từ phía sau, dùng đầu ngón tay mảnh khảnh véo da thịt mềm mại trên eo tôi, mỉm cười nói: “Cảm giác thật là thành tựu mà!”

    Tôi tức giận chọc vào eo anh: “Hóa ra là anh muốn em béo, ý gì đây hả!”

    Khóe miệng Lâm Nhiên cong lên, anh cười đến vô cùng ác độc: “Cua mập rồi thì ăn thôi nào.”

    Tôi ngứa hết cả người nên vội bịt tai chạy đi vừa chạy vừa la hét: “Vậy giờ em không ăn nữa, không ăn thì không mập, không ăn được nữa”.

    Lâm Nhiên chân ài bắt được tay tôi, cười nói: “vậy càng không được rồi, giờ em mà tuyệt thực thì lại càng phải ăn ngay.”

    Mười phút sau, lúc bị đè trên sô pha, tôi kinh ngạc nhớ lại buổi trưa cách đây không lâu, tôi cũng bị Lâm Nhiên đè lên thớt, suy nghĩ xem nên ăn thế nào.

    Má nó, lịch sử lại lặp lại!

    Nhưng lần này … cua có thể nói là cua sẵn sàng bị ăn.

    Hết.

    P/S: chuyện này tác giả hơi bị đuối về sau nhỉ?
     
    Back
    Top Bottom