Khác Tôi là công chúa nhưng tôi thích lang thang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407576441-256-k444015.jpg

Tôi Là Công Chúa Nhưng Tôi Thích Lang Thang
Tác giả: ffnfb123
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

mohhh~~ sao ta phải gò bó trong cái cung điện này kia chứ ngoài kia có bao nhiêu thứ cần khám phá... ta quyết định rồi phải làm một chuyến du ngoạn thôi



phepthuat​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tôi Từng Là Một Cô Gái Như Vậy
  • Máu, tội ác và tử vong.
  • KIẾP NÀY ĐỂ TÔI SỐNG THAY EM !!
  • Bảy Tội Lỗi Của Thiên Thần
  • Bóng tối dưới đỉnh vinh quang
  • Tôi Là Công Chúa Nhưng Tôi Thích Lang Thang
    Chương 1: Đêm công chúa bỏ trốn


    Cung điện Seiryuu đêm nay sáng hơn mọi ngày.

    Đèn lồng treo dọc hành lang dài như một con rồng vàng đang uốn mình qua những bức tường đá lạnh.

    Hương trầm quý tộc lan trong không khí, ngọt và dày đến mức chỉ cần hít một hơi cũng đủ khiến người ta thấy ngột ngạt.

    Đó là mùi của “khuôn phép”.

    Himeka đứng trước gương đồng, nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình.

    Một công chúa hoàn hảo—ít nhất là trong mắt mọi người.

    Mái tóc xanh dài như dòng suối đêm được chải mượt và buộc gọn một phần phía sau, chiếc kẹp bạc hình trăng non nằm ngay ngắn trên tóc.

    Bộ váy trắng viền xanh đậm ôm lấy thân hình thanh mảnh, cổ áo dựng cao che gần hết xương quai xanh.

    Đôi găng tay ren được kéo đến tận khuỷu tay, che đi cả những vết xước nhỏ mà nàng từng lén có được khi trèo tường ra vườn.

    Đôi mắt đen của nàng trong gương không giống mắt của một công chúa.

    Nó tối và sâu, giống mặt biển vào lúc không có trăng.

    Ngoài cửa, tiếng nữ quan vang lên nhẹ nhàng:

    “Điện hạ, bệ hạ đã đợi.”

    Himeka mỉm cười.

    Một nụ cười công chúa.

    “Ta ra ngay.”

    Nàng bước ra hành lang, váy quét nhẹ trên nền đá.

    Hai bên là lính gác và cung nữ cúi đầu, đồng thanh chào.

    Tất cả đều hoàn hảo.

    Chỉ có một điều không hoàn hảo.

    Himeka thấy cổ mình như bị siết bởi một sợi dây vô hình.

    Bữa tiệc tối diễn ra trong đại sảnh.

    Bàn dài phủ khăn trắng, ly pha lê phản chiếu ánh đèn lung linh.

    Những người quý tộc ngồi ngay ngắn, cười nói bằng những câu lịch sự đến mức giống như đã luyện tập trước gương.

    Ở đầu bàn là nhà vua—phụ vương của Himeka.

    Ngài có đôi mắt sắc, tóc đã điểm bạc, và giọng nói đủ để khiến cả đại sảnh im bặt.

    “Himeka,” nhà vua cất tiếng, “tháng sau con sẽ đính hôn với Công tước Kiyohara.”

    Câu nói rơi xuống như một lưỡi dao.

    Himeka vẫn giữ nụ cười.

    Nhưng trong lòng nàng, có thứ gì đó vừa vỡ ra.

    Công tước Kiyohara.

    Một cái tên nàng đã nghe suốt ba năm qua.

    Người ta nói hắn là thiên tài kiếm thuật, xuất thân danh giá, phù hợp với nàng đến từng hơi thở.

    Nhưng nàng chưa từng nói mình muốn phù hợp.

    Nàng muốn tự do.

    Nàng muốn bước ra khỏi bức tường đá này, muốn đi đến nơi mà gió thổi không cần xin phép, muốn thấy những ngọn núi thật sự chứ không phải tranh treo trong phòng học lễ nghi.

    Himeka đặt chiếc nĩa xuống, giọng vẫn nhẹ như tơ.

    “Phụ vương… con chưa từng gặp công tước.”

    “Con không cần gặp.”

    Nhà vua đáp, bình thản như nói về thời tiết.

    “Con là công chúa.

    Con có nghĩa vụ.”

    Cả đại sảnh im lặng.

    Những ánh mắt đổ dồn về nàng.

    Chờ một câu “vâng”.

    Chờ sự ngoan ngoãn.

    Himeka nhìn vào ly rượu đỏ trước mặt.

    Trong lớp rượu, nàng thấy hình ảnh phản chiếu của mình… và phía sau lưng nàng, là một cánh cửa.

    Cánh cửa dẫn ra ngoài.

    Nàng khẽ nâng ly, như một công chúa nên làm.

    “Vâng,” nàng nói.

    Nhưng trong lòng, nàng thầm thêm một câu khác:

    Vâng… ta sẽ rời khỏi đây.

    Đêm khuya.

    Cung điện chìm vào giấc ngủ.

    Tiếng gió luồn qua các ô cửa sổ cao, mang theo hơi lạnh của mùa đông.

    Trăng treo trên bầu trời như một chiếc móng vuốt bạc.

    Trong căn phòng của công chúa, một ngọn đèn vẫn còn sáng.

    Himeka quỳ bên chiếc rương gỗ, mở nắp.

    Bên trong không phải váy áo hay trang sức.

    Mà là một bộ đồ du hành.

    Áo trắng gọn gàng, áo choàng xanh đậm có mũ, thắt lưng da với nhiều túi nhỏ, một đôi ủng cao cổ.

    Tất cả đều được chuẩn bị từ lâu.

    Nàng thay đồ nhanh gọn, động tác thành thạo như một kẻ đã luyện tập hàng trăm lần.

    Trên bàn, một chiếc quạt xếp nằm im lặng.

    Quạt màu xanh thẫm, trên mặt vẽ trăng và những ngôi sao.

    Đó không phải đồ trang trí.

    Đó là pháp khí.

    Himeka cầm quạt lên, cảm nhận luồng ma lực mát lạnh chạy dọc đầu ngón tay.

    Nàng nghe tiếng thì thầm rất khẽ—giống như tiếng sóng xa.

    Getsurin no Mizu…

    Nước của vành trăng.

    Một ma pháp chỉ dòng máu hoàng tộc Ayanami mới có thể dùng.

    Nàng khép quạt lại, nhét vào thắt lưng.

    Tiếp theo là bản đồ.

    Một tấm da cũ, rìa đã sờn, trên đó không chỉ có đường đi mà còn có những ký hiệu ma pháp lạ.

    Nàng lấy nó ra từ ngăn bí mật dưới sàn—nơi nàng giấu thứ này từ năm mười ba tuổi.

    Đó là bản đồ dẫn đến “Phong Ấn Vực Sâu”.

    Một nơi bị cấm.

    Một nơi mà ngay cả nhà vua cũng không cho phép nhắc đến.

    Nhưng càng bị cấm…

    Himeka càng muốn đến.

    Nàng nhét bản đồ vào túi, thở ra một hơi dài.

    Rồi bước đến cửa sổ.

    Bên ngoài là vườn thượng uyển, xa hơn nữa là bức tường đá cao.

    Và phía trên bức tường đó…

    Là bầu trời.

    Himeka mở cửa sổ.

    Gió lạnh tạt vào mặt khiến tóc nàng bay tung.

    Nàng nhắm mắt một giây, cảm nhận cái lạnh ấy như một cái tát tỉnh táo.

    Nàng không sợ.

    Thứ nàng sợ là sống cả đời trong lồng vàng.

    Himeka leo ra bậu cửa, đứng thẳng.

    Dưới ánh trăng, mái tóc xanh dài của nàng như một dải lụa trôi giữa không trung.

    Nàng mở quạt.

    Một vòng nước mỏng xuất hiện dưới chân, sáng lên như trăng.

    Nước xoay tròn, nâng nàng lên một chút, đủ để nàng nhảy xuống mà không gây tiếng động.

    Chân chạm đất.

    Himeka không quay đầu nhìn lại.

    Nàng chạy.

    Băng qua vườn, qua những bụi hoa trắng, qua những bức tượng đá của tổ tiên đang nhìn nàng như phán xét.

    Nàng đến bức tường.

    Nơi mà nàng đã từng trèo lên hàng chục lần khi còn nhỏ… nhưng lần này khác.

    Lần này, nàng không trèo để về lại phòng trước khi bị phát hiện.

    Lần này, nàng trèo để rời đi mãi mãi.

    Himeka đặt tay lên tường đá lạnh.

    “Xin lỗi,” nàng thì thầm, không rõ nói với ai.

    Rồi nàng trèo lên.

    Gió mạnh hơn trên cao.

    Áo choàng phập phồng như cánh chim.

    Khi nàng ngồi trên đỉnh tường, nhìn xuống bên kia, nàng thấy con đường đất dẫn ra khỏi thành.

    Xa xa, những ánh đèn của thị trấn vẫn còn le lói.

    Một thế giới khác đang chờ.

    Himeka mỉm cười.

    Không phải nụ cười công chúa.

    Mà là nụ cười của một kẻ sắp được sống.

    Nàng nhảy xuống.

    Và ngay khoảnh khắc chân nàng chạm đất bên ngoài…

    Một tiếng chuông cảnh báo vang lên trong cung điện.

    Keng!

    Himeka đứng sững lại.

    Trái tim nàng đập mạnh.

    Không thể nào.

    Nàng đã tính hết mọi thứ.

    Nhưng tiếng chuông không dừng.

    Rồi từ phía cổng thành, ánh đuốc bừng lên như lửa.

    Có người đang đuổi theo.

    Himeka siết chặt chiếc quạt trong tay.

    Đôi mắt đen ánh lên một tia lạnh.

    “Vậy là… bắt đầu rồi.”

    Nàng kéo mũ áo choàng lên, quay lưng chạy thẳng vào màn đêm.

    Phía trước là tự do.

    Và phía sau…

    Là cả một vương quốc.
     
    Tôi Là Công Chúa Nhưng Tôi Thích Lang Thang
    Chương 2: truy đuổi dưới ánh trăng


    Gió đêm cắt ngang mặt như lưỡi dao.

    Himeka chạy.

    Con đường đất ngoài thành gập ghềnh, đá nhỏ cứa vào đế ủng.

    Phía sau lưng nàng, tiếng vó ngựa và tiếng kim loại va chạm vang lên mỗi lúc một gần.

    Ánh đuốc rực đỏ như một đàn đom đóm điên cuồng, kéo dài thành vệt sáng giữa bóng tối.

    Họ thật sự đuổi theo.

    Không phải vài lính gác bình thường.

    Mà là đội truy bắt hoàng gia.

    Himeka cắn môi.

    Nàng không quay đầu, nhưng nàng nghe rõ tiếng hét:

    “Bên kia!

    Công chúa ở phía trước!”

    “Đừng để nàng dùng ma pháp!”

    Himeka khựng lại trong một nhịp tim.

    Đừng để nàng dùng ma pháp…?

    Vậy tức là họ biết.

    Họ biết nàng có thể dùng “Getsurin no Mizu”.

    Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

    Trong cung điện, chỉ có vài người được phép biết bí mật ấy—phụ vương, vài pháp sư hoàng gia, và…

    Himeka không muốn nghĩ tiếp.

    Nàng siết chặt chiếc quạt trong tay.

    Quạt xếp rung nhẹ như có linh hồn.

    Bình tĩnh.

    Himeka hít sâu một hơi, cố giữ nhịp thở đều.

    Đằng trước là một đoạn rừng nhỏ, cây cối mọc dày.

    Nếu nàng vào đó, ngựa sẽ khó đuổi theo.

    Nhưng nàng cũng biết—

    Trong rừng, nguy hiểm không chỉ đến từ con người.

    Nàng lao vào bóng cây.

    Cành khô quệt vào áo choàng, kéo mạnh như muốn giữ nàng lại.

    Himeka lách qua một bụi gai, cảm giác rát nhẹ trên cánh tay, nhưng nàng không dừng.

    Tiếng vó ngựa bị chặn lại phía ngoài rừng.

    Một giọng đàn ông trầm, ra lệnh dứt khoát:

    “Tách ra!

    Bao vây!”

    Tim Himeka đập thình thịch.

    Nàng chạy sâu hơn, chân dẫm lên lá khô phát ra tiếng sột soạt.

    Nàng cố nhẹ bước, nhưng trong cơn hoảng, điều đó gần như không thể.

    Chỉ vài giây sau, tiếng bước chân người vang lên phía sau.

    Không còn ngựa.

    Họ vào rừng.

    Himeka khẽ mở quạt.

    Một luồng hơi lạnh như nước biển dâng lên quanh lòng bàn tay.

    Ánh sáng xanh nhạt rỉ ra giữa những nan quạt.

    Getsurin no Mizu…

    Một vòng nước mỏng xuất hiện dưới chân nàng, lặng lẽ như một cái bóng.

    Nàng không dùng để tấn công.

    Nàng dùng để…

    …làm im lặng.

    Vòng nước lan ra, phủ lên mặt đất một lớp ẩm mỏng.

    Lá khô không còn kêu khi nàng bước.

    Đất mềm hơn, dấu chân nhạt đi.

    Himeka chạy tiếp.

    Nhưng nàng vừa rẽ qua một gốc cây lớn thì—

    Một bóng người từ phía trước bước ra.

    Himeka giật mình, lập tức nâng quạt lên như một vũ khí.

    Người đó mặc áo giáp đen, không cầm đuốc.

    Trên vai là huy hiệu hoàng gia Seiryuu, nhưng không giống lính gác bình thường.

    Hắn nhìn nàng, đôi mắt lạnh như thép.

    “Điện hạ.”

    Hắn cúi đầu, giọng không cao không thấp.

    “Xin dừng lại.”

    Himeka lùi một bước.

    “Ngươi là ai?”

    “Đội trưởng của Kage-tai.”

    Hắn đáp.

    “Đội bóng tối của hoàng gia.”

    Kage-tai.

    Himeka từng nghe cái tên ấy như một lời đồn.

    Một đội truy sát chuyên làm những việc mà ánh sáng cung điện không bao giờ chạm tới.

    Nàng nuốt khan.

    “Ta không muốn làm hại ai.”

    “Điện hạ chỉ cần trở về.”

    Hắn nói.

    “Bệ hạ đang rất giận.”

    Himeka bật cười khẽ, nhưng tiếng cười nghe như gió lạnh.

    “Giận vì ta bỏ trốn… hay giận vì ta không chịu làm con rối?”

    Đội trưởng không trả lời.

    Nhưng ánh mắt hắn thay đổi trong một khoảnh khắc.

    Chỉ một khoảnh khắc thôi.

    Himeka nhận ra.

    Hắn không ở đây chỉ để “đưa nàng về”.

    Hắn ở đây để…

    khóa nàng lại.

    Giống như khóa một con chim trong lồng.

    Himeka mở quạt hoàn toàn.

    Ánh sáng xanh bùng lên, rọi cả khu rừng trong sắc trăng.

    “Tránh ra.”

    Đội trưởng rút kiếm.

    Thanh kiếm đen, lưỡi mỏng, ánh lên như nước sâu.

    “Điện hạ, xin thứ lỗi.”

    Himeka vung quạt.

    Một lưỡi nước hình vòng cung lao đi, cắt ngang mặt đất.

    Nó không sắc như kiếm, nhưng lạnh đến mức mặt đất đóng băng thành một đường trắng.

    Đội trưởng lùi lại, nhưng chỉ lùi đúng một bước.

    Hắn lao tới.

    Nhanh đến mức Himeka chỉ kịp thấy bóng hắn như một vệt đen.

    Keng!

    Kiếm chạm vào quạt.

    Âm thanh vang lên chói tai.

    Himeka bị đẩy lùi, chân trượt trên đất ướt.

    Nàng cắn chặt răng, cố giữ thăng bằng.

    Hắn mạnh quá.

    Không giống một người lính.

    Hắn giống một sát thủ.

    Đội trưởng lại lao tới, kiếm chém ngang.

    Himeka xoay người, quạt mở ra chắn lại.

    Nước từ quạt tràn ra, tạo thành một lớp màng mỏng.

    Rắc!

    Lớp màng nước bị chém, đóng băng rồi vỡ.

    Himeka thở gấp.

    Nếu cứ tiếp tục như vậy, nàng sẽ bị bắt.

    Hoặc tệ hơn.

    Nàng không muốn giết hắn.

    Nhưng nàng cũng không thể để hắn bắt mình

    Himeka nhắm mắt một giây.

    Trong đầu nàng, tiếng sóng thì thầm.

    Shinkai no Kekkai…

    Kết giới vực sâu.

    Ma pháp này chưa bao giờ được phép dùng ngoài cung điện.

    Nó nguy hiểm.

    Nó…

    có thể nuốt luôn cả người dùng.

    Nhưng Himeka không có lựa chọn.

    Nàng mở quạt, cắm mạnh xuống đất.

    Một vòng tròn nước tối màu lan ra dưới chân nàng, như một cái hồ nhỏ xuất hiện giữa rừng.

    Mặt nước không phản chiếu ánh trăng, mà phản chiếu một màu đen sâu thẳm.

    Không khí lập tức lạnh đi.

    Sương trắng bốc lên từ mặt đất.

    Đội trưởng khựng lại, lần đầu tiên lộ vẻ cảnh giác.

    “Điện hạ… dừng lại!

    Ma pháp đó—”

    Himeka mở mắt.

    Đôi mắt đen của nàng không còn hiền nữa.

    “Ta đã nói… tránh ra.”

    Kết giới bùng lên.

    Những sợi nước mảnh như dây tơ quấn lấy chân đội trưởng.

    Hắn cố giật ra, nhưng càng giật, nước càng siết chặt.

    Không phải để giết.

    Mà để giữ.

    Himeka thở mạnh, cảm giác như có một bàn tay lạnh bóp lấy tim nàng.

    Ma lực trong người bị kéo ra, chảy vào kết giới như dòng nước không đáy.

    Không được… lâu quá…

    Nàng cắn môi đến bật máu.

    Rồi nàng rút quạt lên.

    Kết giới lập tức co lại như một con thú bị kéo dây.

    Đội trưởng ngã quỵ xuống, thở dốc, đôi chân bị phủ một lớp băng mỏng.

    Himeka quay lưng chạy.

    Không nhìn lại.

    Nàng lao qua bụi cây, chạy đến khi phổi như muốn rách.

    Phía sau, tiếng gọi của đội trưởng vọng theo, khàn và lạ:

    “Điện hạ… nếu người đi tiếp… người sẽ chạm vào thứ mà hoàng tộc không muốn người biết!”

    Himeka khựng lại một nhịp.

    Nhưng chỉ một nhịp.

    Nàng chạy tiếp.

    Bởi vì câu nói đó…

    không phải lời cảnh báo.

    Mà là lời xác nhận.

    Đúng rồi.

    Ta đang đi đúng hướng.

    Trời gần sáng.

    Sương mù phủ lên những cánh đồng ngoài thành như một tấm khăn trắng.

    Himeka đi chậm lại.

    Nàng không thể chạy nữa.

    Ma lực trong người như bị rút cạn, tay cầm quạt run nhẹ.

    Nàng tìm thấy một con suối nhỏ, quỳ xuống, vốc nước rửa mặt.

    Nước lạnh khiến nàng tỉnh táo hơn.

    Nhìn vào mặt nước, nàng thấy gương mặt mình.

    Không còn là công chúa trong váy trắng.

    Mà là một cô gái lữ hành với áo choàng, tóc xanh rối nhẹ, đôi mắt đen sâu và mệt.

    Himeka bật cười nhỏ.

    “Chào…

    Himeka.”

    Nàng nói với chính mình.

    Rồi nàng kéo mũ lên, bước tiếp.

    Nhưng nàng không biết rằng…

    Trên một ngọn đồi gần đó, có một người đang đứng nhìn nàng.

    Người ấy không mang giáp, không mang đuốc.

    Chỉ khoác áo choàng xám, tay cầm một cây gậy gỗ.

    Đôi mắt người ấy bình thản như đã chờ nàng từ lâu.

    Khi Himeka khuất sau màn sương, người ấy khẽ nói:

    “Cuối cùng… công chúa cũng bước ra khỏi lồng.”
     
    Back
    Top Bottom