Gió đêm cắt ngang mặt như lưỡi dao.
Himeka chạy.
Con đường đất ngoài thành gập ghềnh, đá nhỏ cứa vào đế ủng.
Phía sau lưng nàng, tiếng vó ngựa và tiếng kim loại va chạm vang lên mỗi lúc một gần.
Ánh đuốc rực đỏ như một đàn đom đóm điên cuồng, kéo dài thành vệt sáng giữa bóng tối.
Họ thật sự đuổi theo.
Không phải vài lính gác bình thường.
Mà là đội truy bắt hoàng gia.
Himeka cắn môi.
Nàng không quay đầu, nhưng nàng nghe rõ tiếng hét:
“Bên kia!
Công chúa ở phía trước!”
“Đừng để nàng dùng ma pháp!”
Himeka khựng lại trong một nhịp tim.
Đừng để nàng dùng ma pháp…?
Vậy tức là họ biết.
Họ biết nàng có thể dùng “Getsurin no Mizu”.
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
Trong cung điện, chỉ có vài người được phép biết bí mật ấy—phụ vương, vài pháp sư hoàng gia, và…
Himeka không muốn nghĩ tiếp.
Nàng siết chặt chiếc quạt trong tay.
Quạt xếp rung nhẹ như có linh hồn.
Bình tĩnh.
Himeka hít sâu một hơi, cố giữ nhịp thở đều.
Đằng trước là một đoạn rừng nhỏ, cây cối mọc dày.
Nếu nàng vào đó, ngựa sẽ khó đuổi theo.
Nhưng nàng cũng biết—
Trong rừng, nguy hiểm không chỉ đến từ con người.
Nàng lao vào bóng cây.
Cành khô quệt vào áo choàng, kéo mạnh như muốn giữ nàng lại.
Himeka lách qua một bụi gai, cảm giác rát nhẹ trên cánh tay, nhưng nàng không dừng.
Tiếng vó ngựa bị chặn lại phía ngoài rừng.
Một giọng đàn ông trầm, ra lệnh dứt khoát:
“Tách ra!
Bao vây!”
Tim Himeka đập thình thịch.
Nàng chạy sâu hơn, chân dẫm lên lá khô phát ra tiếng sột soạt.
Nàng cố nhẹ bước, nhưng trong cơn hoảng, điều đó gần như không thể.
Chỉ vài giây sau, tiếng bước chân người vang lên phía sau.
Không còn ngựa.
Họ vào rừng.
Himeka khẽ mở quạt.
Một luồng hơi lạnh như nước biển dâng lên quanh lòng bàn tay.
Ánh sáng xanh nhạt rỉ ra giữa những nan quạt.
Getsurin no Mizu…
Một vòng nước mỏng xuất hiện dưới chân nàng, lặng lẽ như một cái bóng.
Nàng không dùng để tấn công.
Nàng dùng để…
…làm im lặng.
Vòng nước lan ra, phủ lên mặt đất một lớp ẩm mỏng.
Lá khô không còn kêu khi nàng bước.
Đất mềm hơn, dấu chân nhạt đi.
Himeka chạy tiếp.
Nhưng nàng vừa rẽ qua một gốc cây lớn thì—
Một bóng người từ phía trước bước ra.
Himeka giật mình, lập tức nâng quạt lên như một vũ khí.
Người đó mặc áo giáp đen, không cầm đuốc.
Trên vai là huy hiệu hoàng gia Seiryuu, nhưng không giống lính gác bình thường.
Hắn nhìn nàng, đôi mắt lạnh như thép.
“Điện hạ.”
Hắn cúi đầu, giọng không cao không thấp.
“Xin dừng lại.”
Himeka lùi một bước.
“Ngươi là ai?”
“Đội trưởng của Kage-tai.”
Hắn đáp.
“Đội bóng tối của hoàng gia.”
Kage-tai.
Himeka từng nghe cái tên ấy như một lời đồn.
Một đội truy sát chuyên làm những việc mà ánh sáng cung điện không bao giờ chạm tới.
Nàng nuốt khan.
“Ta không muốn làm hại ai.”
“Điện hạ chỉ cần trở về.”
Hắn nói.
“Bệ hạ đang rất giận.”
Himeka bật cười khẽ, nhưng tiếng cười nghe như gió lạnh.
“Giận vì ta bỏ trốn… hay giận vì ta không chịu làm con rối?”
Đội trưởng không trả lời.
Nhưng ánh mắt hắn thay đổi trong một khoảnh khắc.
Chỉ một khoảnh khắc thôi.
Himeka nhận ra.
Hắn không ở đây chỉ để “đưa nàng về”.
Hắn ở đây để…
khóa nàng lại.
Giống như khóa một con chim trong lồng.
Himeka mở quạt hoàn toàn.
Ánh sáng xanh bùng lên, rọi cả khu rừng trong sắc trăng.
“Tránh ra.”
Đội trưởng rút kiếm.
Thanh kiếm đen, lưỡi mỏng, ánh lên như nước sâu.
“Điện hạ, xin thứ lỗi.”
Himeka vung quạt.
Một lưỡi nước hình vòng cung lao đi, cắt ngang mặt đất.
Nó không sắc như kiếm, nhưng lạnh đến mức mặt đất đóng băng thành một đường trắng.
Đội trưởng lùi lại, nhưng chỉ lùi đúng một bước.
Hắn lao tới.
Nhanh đến mức Himeka chỉ kịp thấy bóng hắn như một vệt đen.
Keng!
Kiếm chạm vào quạt.
Âm thanh vang lên chói tai.
Himeka bị đẩy lùi, chân trượt trên đất ướt.
Nàng cắn chặt răng, cố giữ thăng bằng.
Hắn mạnh quá.
Không giống một người lính.
Hắn giống một sát thủ.
Đội trưởng lại lao tới, kiếm chém ngang.
Himeka xoay người, quạt mở ra chắn lại.
Nước từ quạt tràn ra, tạo thành một lớp màng mỏng.
Rắc!
Lớp màng nước bị chém, đóng băng rồi vỡ.
Himeka thở gấp.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, nàng sẽ bị bắt.
Hoặc tệ hơn.
Nàng không muốn giết hắn.
Nhưng nàng cũng không thể để hắn bắt mình
Himeka nhắm mắt một giây.
Trong đầu nàng, tiếng sóng thì thầm.
Shinkai no Kekkai…
Kết giới vực sâu.
Ma pháp này chưa bao giờ được phép dùng ngoài cung điện.
Nó nguy hiểm.
Nó…
có thể nuốt luôn cả người dùng.
Nhưng Himeka không có lựa chọn.
Nàng mở quạt, cắm mạnh xuống đất.
Một vòng tròn nước tối màu lan ra dưới chân nàng, như một cái hồ nhỏ xuất hiện giữa rừng.
Mặt nước không phản chiếu ánh trăng, mà phản chiếu một màu đen sâu thẳm.
Không khí lập tức lạnh đi.
Sương trắng bốc lên từ mặt đất.
Đội trưởng khựng lại, lần đầu tiên lộ vẻ cảnh giác.
“Điện hạ… dừng lại!
Ma pháp đó—”
Himeka mở mắt.
Đôi mắt đen của nàng không còn hiền nữa.
“Ta đã nói… tránh ra.”
Kết giới bùng lên.
Những sợi nước mảnh như dây tơ quấn lấy chân đội trưởng.
Hắn cố giật ra, nhưng càng giật, nước càng siết chặt.
Không phải để giết.
Mà để giữ.
Himeka thở mạnh, cảm giác như có một bàn tay lạnh bóp lấy tim nàng.
Ma lực trong người bị kéo ra, chảy vào kết giới như dòng nước không đáy.
Không được… lâu quá…
Nàng cắn môi đến bật máu.
Rồi nàng rút quạt lên.
Kết giới lập tức co lại như một con thú bị kéo dây.
Đội trưởng ngã quỵ xuống, thở dốc, đôi chân bị phủ một lớp băng mỏng.
Himeka quay lưng chạy.
Không nhìn lại.
Nàng lao qua bụi cây, chạy đến khi phổi như muốn rách.
Phía sau, tiếng gọi của đội trưởng vọng theo, khàn và lạ:
“Điện hạ… nếu người đi tiếp… người sẽ chạm vào thứ mà hoàng tộc không muốn người biết!”
Himeka khựng lại một nhịp.
Nhưng chỉ một nhịp.
Nàng chạy tiếp.
Bởi vì câu nói đó…
không phải lời cảnh báo.
Mà là lời xác nhận.
Đúng rồi.
Ta đang đi đúng hướng.
Trời gần sáng.
Sương mù phủ lên những cánh đồng ngoài thành như một tấm khăn trắng.
Himeka đi chậm lại.
Nàng không thể chạy nữa.
Ma lực trong người như bị rút cạn, tay cầm quạt run nhẹ.
Nàng tìm thấy một con suối nhỏ, quỳ xuống, vốc nước rửa mặt.
Nước lạnh khiến nàng tỉnh táo hơn.
Nhìn vào mặt nước, nàng thấy gương mặt mình.
Không còn là công chúa trong váy trắng.
Mà là một cô gái lữ hành với áo choàng, tóc xanh rối nhẹ, đôi mắt đen sâu và mệt.
Himeka bật cười nhỏ.
“Chào…
Himeka.”
Nàng nói với chính mình.
Rồi nàng kéo mũ lên, bước tiếp.
Nhưng nàng không biết rằng…
Trên một ngọn đồi gần đó, có một người đang đứng nhìn nàng.
Người ấy không mang giáp, không mang đuốc.
Chỉ khoác áo choàng xám, tay cầm một cây gậy gỗ.
Đôi mắt người ấy bình thản như đã chờ nàng từ lâu.
Khi Himeka khuất sau màn sương, người ấy khẽ nói:
“Cuối cùng… công chúa cũng bước ra khỏi lồng.”