Khác Tôi gặp rắc rối với Ghost & Konig

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
395146612-256-k378918.jpg

Tôi Gặp Rắc Rối Với Ghost & Konig
Tác giả: Choonfvootry
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện sẽ không giống cốt truyện của 2 nhân vật này!

Và cũng cảm ơn mọi người đọc tác phẩm đầu tiên của mình!

Truyện có thể có yếu tố và câu từ 🔞 Các bạn nhỏ cân nhắc trước khi xem nhá^^



könig​
 
Tôi Gặp Rắc Rối Với Ghost & Konig
Chap 1: Chết mình rồi!!!


Tôi nằm dài trên giường, mắt dán lên trần nhà như thể nó sẽ cho tôi câu trả lời cho sự chán nản không đáy đang cuộn trào trong lòng.

Chẳng biết từ bao giờ, cuộc sống của tôi – một thằng nhóc mười chín tuổi – lại trở nên tẻ nhạt và vô vị đến vậy.

Bố mẹ thì bận rộn, bạn bè thì...

ờm, cũng chẳng thân ai lắm.

Thế là tôi bật dậy, quăng cái điện thoại sang bên, thay bộ đồ hoodie thoải mái rồi phóng ra đường – như thường lệ, phá là chính, suy nghĩ là phụ.

Tôi phóng xe như bay trên con đường ngoại ô vắng người, và thế quái nào lại lọt vào tầm mắt tôi… hai gã đàn ông cao tới phát hoảng đang đứng ven đường.

Một người chắc tầm 1m9, còn gã kia... chắc gần 2m1!

Đứng với nhau đúng kiểu “trụ cột quốc gia bản sống”.

Tôi không biết máu liều ở đâu trào lên, chỉ biết lúc đó bản năng trêu ngươi nổi lên như thủy triều.

Khi phóng ngang qua họ, tôi thản nhiên thò chân ra gạt vào chân của tên cao nhất.

Ngay lập tức, hắn mất đà loạng choạng rồi ngã dúi dụi xuống đất.

Tôi cười phá lên, còn kịp quay đầu lại thè lưỡi trêu chọc:

“Chậm quá chú ơi!

Về luyện lại đi nha!”

Tôi tưởng thế là xong, cho đến khi nghe một giọng trầm ấm nhưng lạnh lẽo vang lên sau lưng:

"Tôi nhớ mặt cậu rồi, nhóc con."

Cả người tôi nổi da gà.

Tôi rạp người xuống xe, vọt đi như gió.

Đúng là tự đào hố chôn mình!

Tối hôm đó, tôi về nhà trong trạng thái mệt lả, nhưng nụ cười vẫn còn vương trên môi vì trò nghịch dại ban chiều.

Tôi cởi áo khoác ra thì chợt thấy một phong bì đặt ngay ngắn trên bàn.

"Thư mời nhập ngũ – Tuyển cá nhân đặc biệt

Người được đích thân Đại tá König chọn.

Sáng mai sẽ có người đến đón cậu, Y/N."

Tôi đứng chôn chân tại chỗ.

König là ai?

Mà khoan…

König?!

Đừng nói là cái tên tôi vừa gạt chân hồi sáng nha!?

Tôi đờ đẫn, lê bước lên phòng, ngã vật lên giường.

Mắt tôi mở to nhưng đầu óc thì trống rỗng.

Mình bị chọn... vì cái quái gì chứ?

Đùa hả trời?

---

Sáng hôm sau, sau khi tắm rửa sạch sẽ và cố giả vờ như mọi chuyện hôm qua chỉ là giấc mơ, tôi bước xuống cầu thang.

Nhưng vừa ló đầu ra thì…

đứng đó, nơi phòng khách, là hai cái bóng quen thuộc cao đến mức che luôn cả cửa ra vào.

Tôi há hốc mồm.

“Mấy người—?!”

Trước khi tôi kịp quay đầu chạy, một bàn tay to tướng túm lấy cổ áo tôi, nhấc tôi lên như nhấc con gà.

"Thả tôi ra!

Mấy người làm gì vậy hả?!"

Giọng nói trầm đục vang lên, khiến sống lưng tôi lạnh buốt:

“Trái đất này đúng là tròn ghê…

Hôm qua vừa gặp thù, hôm nay thành duyên nợ.

Tôi là người đã chọn cậu.

Tôi là Đại tá König.”

Tôi cố tỏ ra tỉnh, hất mặt lên: “Ủa?

Tôi đâu quen ai như anh đâu?”

König khẽ nghiêng đầu, nửa cười nửa giễu: “Chắc không?

Tôi nhớ mặt nhóc rõ lắm.

Gạt chân tôi mà quên lẹ vậy à?”

Một giọng khác chen vào từ phía sau:

“Kệ nó đi Đại tá, chỉ là một thằng nhóc cỏn con mới lớn thôi mà.”

Người đó đút tay túi quần, giọng mang theo chút hứng thú: “Chào nhóc, tôi là Ghost.”

Tôi đứng đó, mặt méo xệch, lòng chỉ muốn hét lên:

“Rồi xong.

Tôi gạt chân không phải người thường…

Mà là gạt luôn định mệnh của mình.”

König buông tay khỏi cổ áo tôi, cúi xuống sát mặt tôi, ánh mắt dưới chiếc mũ trùm nửa đầu lóe lên tia nguy hiểm.

Anh ta cười nhẹ – cái kiểu cười khiến gáy tôi lạnh toát.

“Cậu biết không…” – anh ta bắt đầu, giọng nói trầm và nham hiểm như rót mật vào tai nhưng lại khiến tim tôi đập thình thịch vì sợ –

“Đến doanh trại rồi, hai chúng tôi sẽ ăn hiếp cậu đã đời.

Tôi đã xin phép để cậu được ở cùng phòng với bọn tôi rồi đấy.

Chuẩn bị đi, nhóc con.”

Tôi lùi lại một bước.

“Không, tôi—”

“Lên xe đi,” König ngắt lời tôi, môi nhếch lên thành một nụ cười chẳng khác gì mãnh thú.

“Đồ ngốc dám chọc giận tôi!

Cậu nghĩ tôi ngã sấp mặt rồi tôi sẽ tha cho cậu sao?

Đừng tưởng hổ không gầm thì là mèo con.

Cậu vừa chọc đúng con hổ có răng nanh dài nhất doanh trại rồi đấy.”

Ghost đứng bên cạnh lắc đầu khẽ cười:

“Chia buồn với cậu, nhóc.

Mới ngày đầu mà được ưu ái quá ha.”

Tôi nuốt nước bọt cái ực, mắt nhìn chằm chằm cái xe quân đội đen tuyền đỗ trước cổng nhà.

Cửa xe mở sẵn, như đang chờ... con mồi tự bước vào lồng.

“Tôi chỉ là một thằng nhóc vô tội đi hóng gió thôi mà… tại sao lại biến thành kịch bản như thế này chứ!?”

Nhưng tôi biết rõ: cho dù không đi, hai người kia cũng sẽ lôi tôi đi như vác bao gạo thôi.

Tôi thở dài, bước chân vào xe – và cũng đồng thời bước vào một thế giới mà tôi không thể quay đầu lại.
 
Tôi Gặp Rắc Rối Với Ghost & Konig
Chap 2: Địa ngục đã đến với tôi!


Tôi ngồi bệt trong xe quân đội – một cỗ xe bọc thép màu đen ngầu lòi, nhưng bầu không khí bên trong thì ngột ngạt đến nghẹt thở.

Hai gã đàn ông to như tòa tháp ngồi hai bên tôi, mỗi người cao hơn 1m9, lại còn toát ra cái khí chất... thú săn đã khóa mục tiêu.

Tôi thì chỉ biết ngồi giữa, người co rúm, tay nắm chặt ống tay áo mà run như cầy sấy.

Ghost – người có chiếc mặt nạ sọ trắng đầy ám ảnh – liếc mắt nhìn tôi, môi nhếch lên khẽ cười.

> “Sợ à, nhóc?” – anh ta hỏi, giọng nhẹ như gió nhưng mang đầy ý trêu ngươi.

Tôi giả vờ mạnh mẽ, dù giọng vẫn hơi run:

> “Dạ…

Tại sao tôi phải sợ?”

Ghost bật cười nhỏ, đưa tay... véo má tôi một cái rõ đau.

> “Vậy à?

Mà nhìn em đang run thấy rõ luôn đó.

Mặt tái như bánh tráng rồi kìa.”

> “Ây da!” – Tôi nhăn mặt – “Đau đó nha!”

Từ ghế lái, König ném qua một ánh nhìn sắc như dao:

> “Không đau bằng hôm qua nhóc gạt chân tôi đâu.”

Tôi giật thót tim.

Lưng căng cứng.

> “Tôi xin lỗi mà!

Đừng giận nữa...

Với lại…

đến nơi đừng ăn hiếp tôi nha!” – Tôi lí nhí nói, hai tay chắp lại như cầu xin.

Ghost bật cười, dựa lưng vào ghế:

> “Tôi không biết...

Nhưng tôi nghĩ König sẽ làm vậy thôi.

Mối thù vấp ngã chưa trả được mà…”

Tôi quay sang nhìn König – hắn chẳng nói gì, chỉ tập trung lái xe, ánh mắt nhìn thẳng, nhưng… cái không đáp lại mới thật sự đáng sợ.

> “König!

Làm ơn…

đừng ăn hiếp tôi mà…!”

Anh ta vẫn im lặng.

Bầu không khí trong xe trở nên nặng nề.

Tôi cảm giác như đang lao thẳng vào lồng thú, và bản thân chỉ là con mồi nhỏ bị kẹt giữa hai tên quái thú thích trêu chọc, hành hạ người khác.

---

Khi xe dừng lại, tôi còn chưa hoàn hồn thì Ghost đã mở cửa.

> “Xuống xe đi.” – anh ta ra lệnh.

> “Há!

Xin lỗi… tôi bị giật mình…” – Tôi lắp bắp.

Ghost liếc tôi rồi hất mặt:

> “Xác cậu thì tới rồi, nhưng hồn chắc còn kẹt ngoài phố quá.”

Tôi ngượng muốn độn thổ.

König từ phía sau lạnh lùng bước tới:

> “Vào phòng đi.

Dãy 9.

Tầng 4.

Phòng EG9.”

> “…Vâng…” – Tôi cúi đầu, lẽo đẽo đi theo sau hai người đàn ông cao lớn ấy.

Trong đầu tôi vang lên hàng loạt câu hỏi:

> “Tại sao vậy?

Chỉ là một cú gạt chân thôi mà... có cần thù dai vậy không?

Với lại… nếu họ áp sát tôi… thì sức tôi đâu mà vùng vẫy?

Chết tiệt... hai người này chắc chắn có ý đồ gì đó!”

Đang lo sợ thì bất ngờ…

Bốp!

Ghost vỗ vai tôi làm tôi giật bắn mình.

> “Đến phòng rồi, nhóc.”

> “À… vâng…”

Tôi chưa kịp hoàn hồn thì König quay lại, ánh mắt sáng rực:

> “Tự nhiên tao thấy ngứa tay quá!” – Anh ta túm tóc tôi, lôi vào phòng như lôi một con mèo hoang.

> “Aaaaa!

Đauuuuuuuu!” – Tôi kêu lên nhưng vô ích.

Vừa vào đến phòng, König vung tay lên, cho tôi một trận nhừ đòn.

Dù không đủ để làm tôi chảy máu hay gãy xương, nhưng cũng đau đến mức nước mắt trào ra.

Sau khi “giải tỏa cơn tức”, anh ta ném cho tôi một lọ thuốc:

> “Thuốc đây.

Bôi vào đi.”

Tôi cầm lấy, khẽ nói:

> “Ừm… cảm ơn…”

Ghost đứng dựa vào tường, khoanh tay hỏi:

> “Không giận à?”

Tôi lắc đầu, mỉm cười nhạt:

> “Có gì đâu… tôi cũng từng làm vậy với anh ta trước mà…”

König cười lớn, bước lại gần, cúi xuống nhìn tôi:

> “Dễ thương thật đấy.

Dám làm dám chịu luôn à…”

Tôi cúi đầu, tim đập loạn, chẳng biết là vì sợ, hay vì cái ánh mắt đó… nó cứ như đang muốn nuốt trọn tôi vậy.

Căn phòng EG9 đóng sập lại sau lưng tôi.

Tiếng khóa cửa cạch như dập tắt hết mọi hy vọng bỏ trốn.

Ghost thả túi đồ xuống giường, ánh mắt nhìn tôi lạnh như lưỡi dao cạo.

> "Cậu nên thấy vinh dự.

Được nhốt chung với tôi và hắn không phải ai cũng có ‘diễm phúc’ đó."

Nụ cười nhếch mép khiến gáy tôi lạnh toát.

König thì chẳng thèm nhìn tôi.

Hắn đang kiểm tra khẩu trang và mấy vật dụng trong balo, cứ như không có tôi tồn tại.

> "Có đúng hai giường.

Một nệm phụ.

Ngủ ở giữa, khỏi lăn tăn."

Giọng hắn cộc lốc, ra lệnh như kiểu đang nói với một bao cát.

Tôi lí nhí:

> "Chỉ… chỉ là lỡ gạt chân anh hôm qua thôi mà…

đâu đến mức này…"

Ghost quay đầu lại, ánh mắt lóe lên:

> "Cái gạt chân đó làm hắn suýt gãy cổ.

Cậu nghĩ mình sẽ thoát dễ thế à?"

---

Tắm.

Tôi chưa kịp phản kháng thì Ghost ném cái khăn vào mặt:

> "Đi rửa sạch người.

Ở đây, ai không tắm đúng giờ thì tắm chung."

> "Tắm… chung!?" – tôi nghẹn họng.

> "Nghe không rõ à?" – König quay đầu, cởi áo, cơ bắp phủ vết sẹo lộ ra như cảnh báo bằng da thịt.

"Nếu sợ, cậu có thể tự nhốt mình ngoài ban công."

Ghost cười khẩy:

> "Nhưng mà đừng để nước lạnh rồi.

Tôi không thích tắm sau ai cả."

---

Trong phòng tắm, hơi nóng không át nổi áp lực vô hình.

Tôi đứng chôn chân một góc, mặt đỏ như cà chua.

Ghost đang gội đầu, mắt vẫn nhìn tôi qua gương, như đang đọc từng ý nghĩ trong đầu tôi.

König im lặng xối nước, mỗi giọt nước trên lưng hắn như đánh nhịp cho nhịp tim tôi dồn dập hơn.

> "Cậu run rồi kìa." – Ghost nói, nhỏ nhưng sắc.

"Cái run của một kẻ tự đào mồ.

Nhìn khá vui."

> "Tôi... tôi đâu có..." – Tôi phản kháng yếu ớt.

> "Im lặng." – König gằn, rồi nắm lấy cổ tay tôi xoay lại.

"Còn vết bầm."

"Tôi không cần thứ yếu ớt nằm gần mình mà sáng mai lăn ra chết."

---

Sau khi sống sót ra khỏi nhà tắm, tôi tưởng được nghỉ.

Sai rồi.

> "Lấy chai nước trên kệ."

> "Cầm khăn kia lại đây."

> "Rót ly nước mới."

Tôi cố phản kháng:

> "Tôi không phải người hầu."

Ghost cười nửa miệng, ánh mắt tối lại:

> "Ở đây, cậu là người thấp nhất chuỗi.

Còn không muốn bị đá ra khỏi cửa ban đêm, thì ngoan."

König đứng sát tôi, giọng như đập vào màng nhĩ:

> "Cậu nợ tôi một cú ngã.

Còn chưa trả."

Tôi cứng họng, chẳng thể nói gì ngoài việc cúi đầu mà làm.

---

Đêm đến.

Căn phòng tối lại.

Tôi nằm trên tấm nệm giữa hai cái giường như bị kẹp giữa hai con thú săn mồi.

Ghost xoay người, nửa thân trườn sát rìa giường, thì thầm:

> "Thở nhẹ thôi.

Tôi nghe tiếng tim cậu rõ như trống trận."

Tôi nín thở.

König thì chẳng nói gì.

Nhưng tôi biết, hắn thức.

Mắt vẫn mở.

Vẫn nhìn.

Chờ sơ hở.

Tôi chỉ dám nhắm mắt, nghĩ một câu cuối cùng trước khi chìm vào cơn ác mộng:

> "Nếu đây là trại huấn luyện… thì tôi đã bước vào hang ổ của quỷ."
 
Tôi Gặp Rắc Rối Với Ghost & Konig
Chap 3: Mình ghét 2 tên này


Tiếng còi báo thức ré lên như tra tấn lỗ tai.

Tôi choàng tỉnh.

Đầu chưa kịp nghĩ gì thì...

RẦM!

Một cú đạp vào thành giường khiến tấm nệm của tôi lăn lệch.

> "Dậy."

Giọng của König, đều đều nhưng như tiếng súng nổ trong đầu tôi.

> "Tôi... mới ngủ được mà..."

> "Ngủ tiếp đi, nhưng đừng hỏi vì sao chiều nay không còn răng ăn cơm."

Ghost thì khỏi nói.

Hắn vừa buộc giày vừa huýt sáo, ánh mắt liếc qua tôi như đang nhìn một thứ đồ bỏ đi mà lỡ vướng vào mắt.

> "5 phút.

Xuống sân.

Ai trễ, tự đào mồ."

---

Tôi gấp rút thay đồ, chạy xuống sân.

Lúc đến nơi, mồ hôi chưa kịp nhỏ mà đã bị đá vào bụng bằng ánh mắt của một người huấn luyện khác:

> "Cậu tân binh kia!

50 cái hít đất chào sân đi."

> "Dạ!?

Em đến đúng giờ mà—"

Ghost đứng ngay sau lưng, mỉm cười:

> "Tôi bảo cậu chạy sai lối.

Phải vòng từ bên trái, không phải bên phải."

> "Hả?

Nhưng..."

> "45 cái rồi, nói nhiều nữa tôi đếm lại từ đầu." – Ghost gằn giọng.

Tôi nghiến răng xuống chống đẩy.

---

Sau đó là chạy bộ 10 vòng quanh sân.

Tôi chạy chung với mọi người, nhưng khi vừa định về đích...

> "Cậu.

Người gạt chân König hôm qua.

5 vòng nữa."

Tôi nghẹn họng quay lại:

> "Sao chỉ mình em?"

König, lúc đó đang lau mồ hôi, liếc tôi một cái lạnh buốt:

> "Đừng hỏi.

Là mệnh lệnh."

---

Giữa trưa.

Tôi mệt như sắp xỉu.

Mọi người đi nghỉ, tôi vẫn đang... bò dưới hàng rào kẽm gai giả.

Ghost chống tay nhìn, môi nhếch lên:

> "Cậu chui chậm quá.

Cứ như đang nằm nghỉ dưỡng."

> "Tôi... tôi cố rồi…"

> "Cố chưa đủ.

Với lại — chọc tôi hôm qua, cậu nghĩ sẽ qua êm?"

König đứng bên kia, tay cầm đồng hồ bấm giờ, chẳng thèm cho nước, chỉ thả lại một câu:

> "Thời gian gấp 3 người khác.

Là tôi đang nhân nhượng."

---

Cuối cùng, khi tôi nằm gục xuống sàn tập, mắt hoa cả lên, Ghost khom xuống sát mặt:

> "Đừng ngủ.

Còn chưa tới màn chiều đâu."

---

Tối hôm đó, tôi gần như không ăn nổi.

Tay run, chân đau, toàn thân bầm dập.

Ghost đang lau súng, quay sang hỏi như lẽ tự nhiên:

> "Ngày đầu vui không?"

Tôi rít lên:

> "Hai người có ý định giết tôi từ đầu đúng không?"

Ghost không trả lời.

König đứng dậy, ném cho tôi một tuýp thuốc mỡ:

> "Nếu muốn sống đến tuần sau, bôi kỹ vào.

Không thì mai khỏi đi nổi."

Tôi ôm lấy gối, mặt vùi sâu để giấu nước mắt.

Tự hỏi...

> "Mình đang ở trung tâm huấn luyện… hay đang sống thử trong địa ngục với hai tên sát nhân lạnh máu vậy?"

Tối đó, tôi không thể ngủ.

Cả người tôi đau như vừa bị xe tải cán qua rồi bị quăng xuống hố gai.

Tôi nằm nghiêng, mắt mở trừng trừng nhìn ánh đèn lờ mờ trên trần nhà, đầu chỉ có đúng một câu lặp đi lặp lại:

> "Mình sẽ không chịu đựng nữa."

---

Sáng hôm sau.

4 giờ rưỡi sáng.

Tôi dậy trước.

Tôi lén lút lục tủ lấy chai nước lạnh, đi ra sân sau trại, rửa mặt cho tỉnh rồi tự chạy 10 vòng trước khi còi báo thức vang lên.

Tôi chạy không ngừng, vừa chạy vừa gào thầm trong đầu:

> "Hôm nay tôi sẽ không để hai người đó đè đầu cưỡi cổ nữa!"

---

Buổi tập bắt đầu.

Ghost đứng từ xa quan sát.

König vẫn khoanh tay như tượng đá.

Tôi xếp hàng đầu, sẵn sàng.

Bùm!

Còi vừa vang, tôi lao đi như tên bắn.

Tập hết tốc lực, đẩy gấp đôi số lần yêu cầu, gào to từng lần đếm.

Huấn luyện viên khác thì há hốc mồm, còn Ghost chỉ nhướng mày.

König thì gật gù, nói nhỏ:

> "Thằng nhóc này bắt đầu thú vị rồi."

---

Đến giờ tập tay đôi.

Tôi được ghép... với Ghost.

Lòng tôi như reo lên: "Đây là lúc!"

Bắt đầu bằng những đòn đơn giản.

Ghost vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, giống như đang chơi đùa.

Tôi cố tình đá thấp, giả vờ hụt… rồi tung một cú đấm móc ngang—

ẦM!

Ghost lùi lại một bước.

Không nói một lời, ánh mắt hắn tối sầm lại như trời kéo giông.

Tôi đứng thở hổn hển, tay hơi run, vừa sợ vừa... hưng phấn.

> "Mình phản kháng được thật rồi..." – tôi nghĩ.

Ghost lau máu bên mép, cười… nhưng không còn là nụ cười dịu dàng nữa.

> "Tốt lắm.

Rất tốt.

Từ giờ trở đi, không cần nhường nhịn nữa."

---

Chiều hôm đó, tôi được "riêng một bài tập".

Không phải chống đẩy, không phải chạy bộ.

Là đối luyện 1 chọi 2 — với Ghost và König.

---

Tôi bị quật xuống đất gần như mỗi 30 giây.

Tôi phản kháng, cố đấm đá, cắn răng chịu đau…

Mỗi lần đứng dậy là mỗi lần lại bị ném mạnh hơn.

Ghost thì lạnh lùng.

König thì bắt đầu cười hẳn thành tiếng, như đang thưởng thức màn trình diễn:

> "Tiếp tục đi nhóc.

Nếu còn sức mà vùng vẫy thì... chưa đủ đau."

Tôi rướn người, thở gấp:

> "Các người… chơi không công bằng…!"

Ghost bước tới, nâng cằm tôi lên, ánh mắt như dao:

> "Công bằng không tồn tại trong chiến trường.

Cậu còn chưa hiểu sao?"

> "Nhưng đây là huấn luyện!

Là để trở thành người tốt hơn—"

König chen vào, tay bóp vai tôi đến mức xương kêu rắc rắc:

> "Sai rồi.

Đây là nơi… biến nhóc thành thứ mà chúng tôi muốn."

---

Tối hôm đó, tôi lê bước về phòng.

Cả người như sắp vỡ ra từng khúc.

Nhưng trong mắt tôi… không còn nước nữa.

Chỉ còn lửa.

> "Mình sẽ không dừng lại.

Dù hai người đó có là ác quỷ thật sự… mình cũng sẽ không để bị dắt mũi nữa."

Tôi ngồi dậy, bôi thuốc xong liền mở laptop nhỏ giấu trong balo, lặng lẽ viết nhật ký.

Dòng đầu tiên:

> "Ngày thứ tư – tôi bắt đầu phản kháng.

Nhưng… hình như mình vừa tự đẩy bản thân sâu hơn vào trò chơi của họ."
 
Back
Top Bottom