Phòng thẩm vấn bỗng trở nên lạnh ngắt.
Gian Tĩnh siết chặt cây bút đến mức khớp tay trắng bệch.
Bên ngoài gương một chiều, đồng đội của cô chắc chắn cũng đã nghe rõ từng chữ.
> "Cô Lý, mảnh giấy đó đâu?" – Giọng Gian Tĩnh vẫn bình tĩnh, nhưng ánh mắt đã trở nên sắc lẹm.
Lý Mẫn chậm rãi đưa tay vào túi áo khoác, lấy ra một mảnh giấy nhỏ, gấp đôi.
Giấy cũ, nhăn, mùi ẩm mốc pha chút mùi thuốc lá.
Chữ được viết bằng mực đen, nguệch ngoạc nhưng đầy cố ý, nét bút nhấn mạnh ở chữ cuối cùng, như muốn khắc sâu vào mắt người đọc.
Gian Tĩnh đeo găng, mở mảnh giấy ra.
Ba chữ "ĐẾN LƯỢT MÀY" như đang nhìn cô chứ không phải cô nhìn nó.
Trong đầu Gian Tĩnh lập tức vẽ ra hàng loạt kịch bản.
Hoặc đây là trò hù dọa, hoặc… kẻ giết người đang chơi trò mèo vờn chuột, và Lý Mẫn đã bị chọn làm mục tiêu tiếp theo.
> "Có ai khác biết chuyện này ngoài tôi không?" – Gian Tĩnh hỏi, giọng thấp xuống.
Lý Mẫn lắc đầu, mắt mở to, hơi thở gấp gáp.
> "Không…
Tôi chưa kể với ai.
Tôi… tôi sợ."
Bỗng, tiếng gõ cửa vang lên cốc… cốc… cốc.
Gian Tĩnh quay phắt lại, tim đập mạnh.
Nhưng bên ngoài, chỉ có một cảnh sát trực ban với vẻ mặt nhợt nhạt:
> "Trung úy… có một cuộc gọi tới đường dây nóng.
Người gọi chỉ nói một câu rồi cúp máy."
> "Họ nói gì?" – Gian Tĩnh hỏi, vẫn chưa rời mắt khỏi Lý Mẫn.
> "Họ nói… ‘Sao cô còn ngồi đó?’"
Không khí trong phòng đặc quánh.
Gian Tĩnh nhìn ra bên ngoài phòng phẩm phấn, như thể đang dò xem có ai đứng bên kia ngoài đồng đội của mình.
> "Cô Lý, từ giờ cô sẽ ở lại đây cho đến khi chúng tôi đảm bảo an toàn.
Đừng mở cửa cho bất kỳ ai, dù là cảnh sát."
Lý Mẫn gật nhanh, hai tay ôm lấy ly nước như bấu víu vào một thứ duy nhất còn chắc chắn.
Gian Tĩnh bước ra ngoài, đóng cửa lại.
Trung sĩ Hạo đã chờ sẵn với một tập hồ sơ.
> "Trung úy, tôi vừa kiểm tra camera hành lang tầng bảy." – Giọng anh thấp xuống. – "Khoảng 22 giờ 07 phút tối qua, đúng lúc nhân chứng nghe tiếng la hét… camera ghi lại một bóng người đi ra từ phòng 703."
> "Khuôn mặt?" – Gian Tĩnh hỏi ngay.
Hạo lắc đầu.
> "Không rõ.
Kẻ đó đội mũ trùm, đeo khẩu trang.
Nhưng…
đây mới là phần kỳ lạ."
Anh lật sang một tấm ảnh tĩnh chụp từ video.
Ánh đèn vàng mờ mờ soi một phần cánh tay của kẻ lạ.
Trên cổ tay trái, một hình xăm nhỏ – ba vạch song song, kéo dài theo chiều dọc, như dấu móng vuốt.
Gian Tĩnh nheo mắt.
Hình xăm này cô từng thấy trong một hồ sơ cũ, vụ án cách đây bốn năm – vụ “Kẻ mổ bụng khách sạn Vĩnh An”.
Nhưng hung thủ khi đó…
đã chết trong tù.
Điện thoại trong túi cô rung lên.
Tin nhắn không số gửi đến:
> "Ba vạch… vẫn còn sống.
Và đêm nay, nó sẽ ghé thăm một người trong trụ sở của cô."
Gian Tĩnh siết chặt điện thoại, mặt lạnh như băng.
– "Hạo, khóa toàn bộ cửa ra vào.
Không ai được rời khỏi trụ sở."
Hạo tròn mắt:
– "Có chuyện gì…"
– "Không hỏi.
Làm ngay." – Giọng cô gắt, dứt khoát.
Chuông báo động nội bộ vang lên, đỏ rực cả hành lang.
Những tiếng bước chân dồn dập vang khắp nơi.
Gian Tĩnh mở kênh bộ đàm:
> "Tất cả các đội, kiểm tra từng tầng, từng phòng.
Nếu thấy kẻ khả nghi – hình xăm ba vạch trên cổ tay trái – bắt giữ ngay lập tức.
Cẩn thận, hắn có vũ khí."
Không khí trong tòa nhà đột nhiên đặc quánh, yên tĩnh bất thường giữa tiếng báo động.
Cô bước nhanh về phòng giám sát, mắt lia liên tục vào các màn hình camera.
Hầu hết phòng làm việc đều trống.
Nhưng ở camera hành lang tầng 3, một bóng người vừa lướt qua, nhanh đến mức hình ảnh mờ nhòe.
– "Phóng to!" – Gian Tĩnh ra lệnh.
Khi hình ảnh rõ hơn, cô thấy… cổ tay trái lóe lên dưới ánh đèn: ba vạch song song, đỏ tươi như mới khắc vào da.
Hạo nuốt khan:
– "Không thể nào… hắn ở trong này thật."
Bộ đàm vang tiếng đội tuần tra tầng 3, giọng thở gấp:
> "Báo cáo… hắn vừa mở cửa phòng lưu trữ tang vật.
Cửa đang… khóa từ bên trong!"
Gian Tĩnh lập tức rút súng:
– "Tất cả bám theo tôi!"
Họ lao xuống cầu thang.
Khi đến nơi, hành lang tối đen – đèn trần bị đập vỡ.
Cánh cửa phòng tang vật khẽ hé mở, gió lạnh lùa ra, mang theo mùi tanh nồng như mùi máu cũ.
Bên trong… có tiếng cười khẽ, đúng cái âm thanh mà Lý Mẫn đã mô tả.