Cập nhật mới

Khác tội ác

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399704625-256-k800512.jpg

Tội Ác
Tác giả: tiemtranho
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

- Tôi là gian tĩnh là cảnh sát của thành phố B.



ăn​
 
Tội Ác
hồ sơ tội phạm : cái chết Kì lạ trong căng hộ khóa trái


giới thiệu : Tôi là Gian Tỉnh Trung Úy của sở cảnh sát thành phố B, tôi đang ngồi trong phòng làm việc thì, trưởng phòng gọi đến, ở thành phố X có người vừa mất không rõ lý do trong căng hộ khóa trái từ bên trong.

Mưa vẫn chưa dứt ở Thành phố B.

Gian Tĩnh ngồi trong phòng làm việc, ánh đèn vàng hắt lên tập hồ sơ dày cộp trước mặt.

Mỗi trang giấy là một câu chuyện chưa khép lại, một đôi mắt nạn nhân vẫn nhìn cô trong giấc mơ.

Điện thoại rung.

Giọng trưởng phòng vang lên, trầm và gấp:

> "Gian Tĩnh, chuẩn bị ngay.

Thành phố X vừa có vụ án mạng, tình tiết phức tạp.

Họ cần người."

Cô thoáng khựng lại.

Thành phố X... nơi mà một năm trước, cô từng thất bại trong việc cứu một nhân chứng quan trọng.

Nơi đó để lại cho cô một vết sẹo không bao giờ lành.

"Chi tiết vụ án?" cô hỏi.

"Nam, khoảng ba mươi lăm tuổi, chết trong căn hộ khóa trái từ bên trong.

Không có dấu vết xô xát, nhưng khắp tường... dính đầy chữ viết bằng máu."

Ngoài cửa sổ, tiếng mưa gõ đều, như một bản đếm ngược vô hình.

Gian Tĩnh đứng dậy, khoác áo khoác, khẩu súng lục nằm yên trong bao.

Cô biết, đây không chỉ là một vụ án... mà là một lời thách thức gửi riêng cho cô.

Con đường cao tốc về Thành phố X dài hun hút, hai bên là những tòa nhà lặng lẽ chìm trong màn mưa dày.

Ánh đèn đường nhòe nhoẹt qua cửa kính xe cảnh sát.

Gian Tĩnh không nói gì suốt quãng đường, tay cô miết chặt vào bìa hồ sơ mới nhận, đôi mắt lạnh lùng nhưng sâu bên trong lại như có một cơn bão cũ đang dần dấy lên.

Hiện trường là một khu chung cư cũ, tầng 7, căn hộ số 703.

Cảnh sát địa phương đứng chặn ngoài cửa, băng niêm phong đỏ rực vắt ngang như vết cắt.

Khi Gian Tĩnh bước vào, mùi kim loại nồng nặc ập tới ngay lập tức.

Căn phòng tối, rèm cửa khép kín.

Trên nền nhà, thi thể một người đàn ông nằm ngửa, mắt mở to, tròng mắt đục ngầu.

Nhưng thứ khiến mọi người im lặng không phải là cái chết... mà là bốn bức tường.

Khắp nơi, từ trần nhà, tường, cho tới mặt bàn...

đều chi chít chữ viết bằng máu, dòng nào cũng lặp đi lặp lại một câu duy nhất:

>"thế giới này không bao giờ có 2 từ "công bằng"."

Một sĩ quan trẻ thì thào:

> "Chúng tôi kiểm tra rồi, không tìm thấy dấu vân tay nào ngoài của nạn nhân.

Cửa bị khóa từ trong.

Không có dấu hiệu ai đột nhập."

Gian Tĩnh bước đến gần thi thể, ánh mắt cô dừng lại ở bàn tay phải nạn nhân - móng tay dính máu, nhưng lại có một sợi tóc dài, màu đen, cuộn vào giữa các ngón tay.

Cô ngẩng lên, nhìn quanh căn phòng.

Trong khoảnh khắc ấy, Gian Tĩnh chắc chắn một điều:

Vụ này... không chỉ là án mạng.

Nó là một thông điệp, và kẻ gửi thông điệp biết rất rõ cô sẽ đến.

Nhưng tại sao lại là gửi cho cô?.

< " Người phát hiện ra hiện trường và người báo cảnh sát là ai?" cô hỏi.

< " người báo cảnh sát là bà Lý, theo như những gì bà lý nói thì bà nghe âm thanh lạ vào đêm qua và thấy 1 tờ giấy ở khe cửa nhà mình vì quá sợ hải nên bà ấy đã gọi điện báo cảnh sát, khi cảnh sát đến thì thấy nhà nạn nhân bị khóa trái chúng tôi có gọi nạn nhân nhưng mãi không thấy động tỉnh nên chúng tôi phá cửa xong vào khi vào thì thấy nạn nhân nằm dưới sàn và đã tử vong.

"
 
Tội Ác
hồ sơ tội phạm : Sự thật sắp được hé lộ?


Phòng thẩm vấn bỗng trở nên lạnh ngắt.

Gian Tĩnh siết chặt cây bút đến mức khớp tay trắng bệch.

Bên ngoài gương một chiều, đồng đội của cô chắc chắn cũng đã nghe rõ từng chữ.

> "Cô Lý, mảnh giấy đó đâu?" – Giọng Gian Tĩnh vẫn bình tĩnh, nhưng ánh mắt đã trở nên sắc lẹm.

Lý Mẫn chậm rãi đưa tay vào túi áo khoác, lấy ra một mảnh giấy nhỏ, gấp đôi.

Giấy cũ, nhăn, mùi ẩm mốc pha chút mùi thuốc lá.

Chữ được viết bằng mực đen, nguệch ngoạc nhưng đầy cố ý, nét bút nhấn mạnh ở chữ cuối cùng, như muốn khắc sâu vào mắt người đọc.

Gian Tĩnh đeo găng, mở mảnh giấy ra.

Ba chữ "ĐẾN LƯỢT MÀY" như đang nhìn cô chứ không phải cô nhìn nó.

Trong đầu Gian Tĩnh lập tức vẽ ra hàng loạt kịch bản.

Hoặc đây là trò hù dọa, hoặc… kẻ giết người đang chơi trò mèo vờn chuột, và Lý Mẫn đã bị chọn làm mục tiêu tiếp theo.

> "Có ai khác biết chuyện này ngoài tôi không?" – Gian Tĩnh hỏi, giọng thấp xuống.

Lý Mẫn lắc đầu, mắt mở to, hơi thở gấp gáp.

> "Không…

Tôi chưa kể với ai.

Tôi… tôi sợ."

Bỗng, tiếng gõ cửa vang lên cốc… cốc… cốc.

Gian Tĩnh quay phắt lại, tim đập mạnh.

Nhưng bên ngoài, chỉ có một cảnh sát trực ban với vẻ mặt nhợt nhạt:

> "Trung úy… có một cuộc gọi tới đường dây nóng.

Người gọi chỉ nói một câu rồi cúp máy."

> "Họ nói gì?" – Gian Tĩnh hỏi, vẫn chưa rời mắt khỏi Lý Mẫn.

> "Họ nói… ‘Sao cô còn ngồi đó?’"

Không khí trong phòng đặc quánh.

Gian Tĩnh nhìn ra bên ngoài phòng phẩm phấn, như thể đang dò xem có ai đứng bên kia ngoài đồng đội của mình.

> "Cô Lý, từ giờ cô sẽ ở lại đây cho đến khi chúng tôi đảm bảo an toàn.

Đừng mở cửa cho bất kỳ ai, dù là cảnh sát."

Lý Mẫn gật nhanh, hai tay ôm lấy ly nước như bấu víu vào một thứ duy nhất còn chắc chắn.

Gian Tĩnh bước ra ngoài, đóng cửa lại.

Trung sĩ Hạo đã chờ sẵn với một tập hồ sơ.

> "Trung úy, tôi vừa kiểm tra camera hành lang tầng bảy." – Giọng anh thấp xuống. – "Khoảng 22 giờ 07 phút tối qua, đúng lúc nhân chứng nghe tiếng la hét… camera ghi lại một bóng người đi ra từ phòng 703."

> "Khuôn mặt?" – Gian Tĩnh hỏi ngay.

Hạo lắc đầu.

> "Không rõ.

Kẻ đó đội mũ trùm, đeo khẩu trang.

Nhưng…

đây mới là phần kỳ lạ."

Anh lật sang một tấm ảnh tĩnh chụp từ video.

Ánh đèn vàng mờ mờ soi một phần cánh tay của kẻ lạ.

Trên cổ tay trái, một hình xăm nhỏ – ba vạch song song, kéo dài theo chiều dọc, như dấu móng vuốt.

Gian Tĩnh nheo mắt.

Hình xăm này cô từng thấy trong một hồ sơ cũ, vụ án cách đây bốn năm – vụ “Kẻ mổ bụng khách sạn Vĩnh An”.

Nhưng hung thủ khi đó…

đã chết trong tù.

Điện thoại trong túi cô rung lên.

Tin nhắn không số gửi đến:

> "Ba vạch… vẫn còn sống.

Và đêm nay, nó sẽ ghé thăm một người trong trụ sở của cô."

Gian Tĩnh siết chặt điện thoại, mặt lạnh như băng.

– "Hạo, khóa toàn bộ cửa ra vào.

Không ai được rời khỏi trụ sở."

Hạo tròn mắt:

– "Có chuyện gì…"

– "Không hỏi.

Làm ngay." – Giọng cô gắt, dứt khoát.

Chuông báo động nội bộ vang lên, đỏ rực cả hành lang.

Những tiếng bước chân dồn dập vang khắp nơi.

Gian Tĩnh mở kênh bộ đàm:

> "Tất cả các đội, kiểm tra từng tầng, từng phòng.

Nếu thấy kẻ khả nghi – hình xăm ba vạch trên cổ tay trái – bắt giữ ngay lập tức.

Cẩn thận, hắn có vũ khí."

Không khí trong tòa nhà đột nhiên đặc quánh, yên tĩnh bất thường giữa tiếng báo động.

Cô bước nhanh về phòng giám sát, mắt lia liên tục vào các màn hình camera.

Hầu hết phòng làm việc đều trống.

Nhưng ở camera hành lang tầng 3, một bóng người vừa lướt qua, nhanh đến mức hình ảnh mờ nhòe.

– "Phóng to!" – Gian Tĩnh ra lệnh.

Khi hình ảnh rõ hơn, cô thấy… cổ tay trái lóe lên dưới ánh đèn: ba vạch song song, đỏ tươi như mới khắc vào da.

Hạo nuốt khan:

– "Không thể nào… hắn ở trong này thật."

Bộ đàm vang tiếng đội tuần tra tầng 3, giọng thở gấp:

> "Báo cáo… hắn vừa mở cửa phòng lưu trữ tang vật.

Cửa đang… khóa từ bên trong!"

Gian Tĩnh lập tức rút súng:

– "Tất cả bám theo tôi!"

Họ lao xuống cầu thang.

Khi đến nơi, hành lang tối đen – đèn trần bị đập vỡ.

Cánh cửa phòng tang vật khẽ hé mở, gió lạnh lùa ra, mang theo mùi tanh nồng như mùi máu cũ.

Bên trong… có tiếng cười khẽ, đúng cái âm thanh mà Lý Mẫn đã mô tả.
 
Back
Top Bottom