Khác Tộc Hắc Báo

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
102829812-256-k633787.jpg

Tộc Hắc Báo
Tác giả: Trangxy97
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tại hoàn cầu Hắc Nhân, cách xa Trái Đất hàng tỷ dặm.

Tại đây các "Người Nhân Xinh đẹp" sinh sống chung với một "Vật" được gọi là Con Người.

Điều kì lạ là các Nhân Xinh đẹp đều dũng mãnh, cao lớn cường tráng và có thể biến thành Báo Đen-làng họ tên là Hắc tộc.

Họ luôn làm chủ mọi phương diện trong gia đình, và con người sẽ là ái nhân cũng như lãnh việc làm "vợ" của họ.

Và điều bắt buộc, con người đó phải là đàn ông trưởng thành 18 tuổi.

Hầu hết con người tới nơi này đều do bị ép buộc.

Những con người bị mắt báo nhắm tới.

Đặc A Nhĩ- thủ lĩnh bộ tộc.

Nay đã 30 tuổi báo mà chưa ngắm trúng nhân sinh nào cả, hắn đến Trái Đất tròn 2 năm, chưa ai lọt vào mắt hắn.

Ngày nắng gió mát mẻ, một thân ảnh nhỏ nhắn xuất hiện, và cuộc đời chàng trai ấy đã được "xác định"...

Warning: thể loại nam nam, nhân thú, và có sinh tử văn.

Ai dị ứng xin out ngay lập tức, không dùng từ ngữ gây war, không xỉa xói.

Xin cảm ơn
Vì đang thầu nhiều bộ, lịch ra chap cực thất thường, ai không ngại cứ lọt hố.

Cảm ơn nhiều



sinhtuvan​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Hoàng Tộc
  • Lịch sử hoàng tộc nhà Nguyễn
  • Mã Tốc Xuyên Không Làm Lại Cuộc Đời
  • [Hài, Xuyên Không] Quỷ Tóc Đỏ
  • Cẩm Nang Lắp Đặt Và Vận Hành Động Cơ Giảm Tốc 1 Pha
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ TNT, TOP, TF_ING, F4 ] Huyết Ảnh Gia Tộc
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tộc Hắc Báo
    Giới thiệu nhân vật


    Đặc A Nhĩ: thủ lĩnh tộc báo, tinh thông võ nghệ, đang tới trái đất bắt cóc vợ mình...

    Thâm Thâm: chàng trai "xấu số" bị A Nhĩ nhìn trúng, nhỏ nhắn đáng yêu.

    Và điều đáng sợ là cậu là thẳng nam đó nha.

    Đặc A Thủ: em trai của Đặc A Nhĩ.

    Hắn đang rất đau đầu vì ái nhân mới bị hắn bắt từ Trái đất về.

    Thỉ Thỉ: người xấu số bị A Thủ bắt về làm vợ

    4 nhân vật chính, mình giời thiệu đầu truyện, còn nhiều nhân vật phụ sẽ được giới thiệu rõ trong qua trình viết.

    Mong nhiều người lọt hố, và lầu đầu nguyên cứu viết thể loại này, mong đừng ai cắt đứt mạch suy nghĩ của tui
     
    Tộc Hắc Báo
    Chap 1


    Trên đời này, cái quái gì cũng sẽ xảy ra.

    Con người- họ luôn cho rằng tất cả mọi chuyện đều nắm trong lòng bàn tay.

    Họ khám phá Mặt Trăng, Mặt Trời, ra khỏi ngoài vũ trụ...

    Nhưng họ đâu biết, cái Thế Giới mà họ khám phá chỉ mới bằng 1/1000 điều thôi.

    Tại một địa cầu, cách xa hàng dặm tỷ Trái Đất, những tưởng rằng không đâu có sự sống ngoài trái hình cầu xanh kia, thì nơi đây có sự tồn tại một tộc người thú.

    Phải nói sau để hiểu nhiều hơn về bộ tộc này, thì phải rất sâu xa về câu truyện thú kết thân với con người.

    Khi tình bạn lại cao hơn cái gọi là trong sáng hữu tình.

    Tình yêu được sinh ra.

    Thượng đế luôn tạo nên điều kì diệu, ông luôn kết tinh cái được cho là đẹp nhất.

    Nhân Thú- họ được sinh ra từ đây.

    Nói về nhân thú- có rất nhiều loại được phân chia.

    Nhưng cái chủ yếu, và đại diện: Đại Ma, Trung Ma, Tiểu Ma.

    Thú Nhân càng mạnh, càng quyền quý- sẽ là Đại Ma

    Thú Nhân cấp độ thấp hơn -sẽ là Trung Ma

    Thú Nhân cuối sẽ yếu nhất, nhưng không hẳn là vô dụng- sẽ gọi là Tiểu Ma.

    Hầu hết các Thú Nhân luôn coi trọng nhất là huyết thống.

    Ba cấp bậc cũng không ngoại lệ.

    Chúng chỉ có thể lấy người hơn chúng hoặc bằng với giai cấp của mình.

    Tuy nhiên, cái gì cũng có ngoài lệ.

    Tộc Hắc Báo- ví dụ điển hình nhất.

    Chúng chỉ có thể sinh sản được với con người, điều bắt buộc phải là một nam nhi cùng hệ với chúng.

    Vì số lượng báo cái sinh ra cực kì hiếm với lại báo cái sẽ đi lấy báo hoa, chúng sẽ không lấy báo đen.

    Một trong các phong tục kì lạ ở tộc.

    Vì thế, cứ mỗi năm khi lễ trưởng thành kết thúc, các con báo nhân trưởng thành sẽ đi tới Trái Đất, tìm ra ái nhân của chính mình.

    Rất nhiều "chàng trai " đi tới Trái Đất tìm ái nhân của họ, tuy nhiên "con mồi" chẳng con nào tự nguyện đi cùng họ.

    Họ tìm những người đồng tính, tạo ra mối quan hệ thân thiết, sau đó ngỏ Ý cầu hôn.

    Bạn đầu "con mồi" nào cùng vui mừng niềm nở- được một anh đẹp trai cầu hôn ai mà chả thích, nhưng về sau khi "con mồi" biết sự thật, bắt đầu hoảng sợ chạy trốn khỏi anh yêu.

    Đó là điều nan giải mà các anh chàng báo đau đầu.

    Bộ tộc Hắc Nhân được phân chia khá đơn giản: thủ lĩnh và dân báo, ngoài ra sẽ có thêm già làng.

    Hiện tại thủ lĩnh trong làng đã hơn 30 mà hắn vẫn chưa có vợ con.

    Già làng luôn hối thúc hắn mau mau cưới vợ.

    Với tính cách kén cơm chọn cá, đi hết cái Trái Đất thì cuối cùng hắn cũng tìm dược vợ yêu.

    Vợ hắn rất được à nha, trắng trắng mềm mềm, dáng lại nhỏ, ôm vào chắc sẽ không thấy đâu cả.

    Hắn ngày nào cũng ngồi lì trồng cây si trong quán nhỏ của cậu.

    Cậu luôn tươi cười, chào đón nhiệt tìm với khách hàng và hắn cũng không ngoại lệ.

    Hắn không thích điều đó, baby của hắn chỉ được cười với hắn thôi.

    Công cuộc bắt vợ của A Nhĩ bắt đầu.

    Sao sao mọi người, thấy Ok không nè??
     
    Tộc Hắc Báo
    Chap 2


    " Anh tránh xa tôi ra, đồ lừa đảo" thanh niên nhỏ ra sức giãy dụa trên thân hình cường tráng.

    Hơi thở nam tính, ánh mắt đỏ rực cuồng dục nhìn chăm chăm ái nhân đang dần xa mình.

    Hắn tức giận gầm rú, càng siết chặt "con mồi".

    Bỗng phút chốc, từ con người lực lưỡng, dần dần hai tay buông xuống, chống xuống đất.

    Lông mao đen xuất hiện khắp nơi.

    Cơ bắp càng nảy nở, một con báo đen đc biến hình.

    Thanh niên hoảng hốt, càng ra sức phản kháng.

    Con báo há miệng ngậm nửa người cậu ta.

    Thu hồi răng nanh, báo đen nhẹ nhàng hành động tránh tổn thương ái nhân.

    Cậu trai kêu gào, khóc thét.

    Cậu tuyệt vọng, ra sức quẫy mình.

    "Ah, đau quá" lúc cậu giãy đụng trúng tăng hàm con báo, tuy răng nanh được thu hồi, nhưng những răng khác của tộc báo này rất sắc bén.

    Báo đen thấy vậy, chỉ biết đi nhanh đến địa bàn của chúng.

    Thế giới báo đen....

    "Ah..không.,đừng liếm" tiếng thở dốc, rên rỉ ngập trang khu làng.

    Hôm nay là ngày trưởng thành của nhiều báo đen.

    Chúng thường đem con người đến đây"giam giữ" chiếm dục người đó vào ngày này.

    Nó sẽ tạo một liên kết, làm cho hai cá thể không tách rời.

    Quy định tộc báo thường ngộ lạ, tuy nhiên báo đực rất thích.

    Thú nhân là có thể biến thành người , thành thú.

    Con người- nhất là đàn ông thường hay nghĩ chỉ nửa thân dưới.

    Tụi thú này cũng vậy, chúng làm tình với con mồi đến khi thỏa mãn, mặc con mồi có cầu xin vai nài.

    Bởi mới có từ"cầm thú" đó.

    "Thả tôi ra" cậu thanh niên mới tới, vô cùng hoảng sợ.

    Sao ở đây toàn những con báo đen ngậm đàn ông không vậy.

    Lúc cậu ta đi ngang lều nghe tiếng âm thanh ái muội.

    Con báo đen thả cậu xuống giường.

    Đây là phòng của nó, tuy gọi là lều nhưng nó hiện đại và to hơn của nhân loại nhiều.

    Ở ngoài thấy lều đơn giản vậy thôi, tuy nhiên bên trong vô cùng đầy đủ.

    Báo đen thấy thiếu niên sợ hãi bộ dạng này, nó nằm ườn xuống sàn, hú to một tiếng vang giọng.

    Từ một con báo, lông đen dần biến mất, khuôn mặt báo hóp lại, lộ ra khuôn mặt người đàn ông Tuấn tú.

    Hắn tiến lại gần cậu thanh niên, vẫn bộ mặt Tuấn tú đó, lãnh đạm nhìn con mồi.

    "Sao em lại sợ tôi?"

    "Anh là ai?"

    Cậu bé run rẩy hỏi

    "Anh là Lạp Minh, người yêu em."

    "Ý tôi không phải vậy, anh là người hay ma?"

    "Thú nhân" hai từ ngắn gọn, hắn càng tiến lại cậu.

    Cậu càng lùi hắn càng lấn tới.

    Không một lời báo trước, lấy thân vạm vỡ đè sát cậu, bắt lấy tay cậu lên đỉnh đầu, tay hắn luồn vào áo sơ mi cậu, xé rách nó.

    "Không, anh thả tôi ra."

    Cậu hét vào mặt hắn, hai chân cậu đá loạn xạ.

    Nhân lúc cậu đá vào hắn, hắn chen vào giữa hai chân cậu, bắt đầu nghi thức tộc báo.

    Vote đi, ta ra tiếp nhé.
     
    Tộc Hắc Báo
    Chap 3 H


    "Không, Lạp Minh!!!

    Anh là đồ giả dối!"

    Cậu không ngừng là hét,hai tay bị trói chặt, hành động trên tay bị kiềm hãm.

    Cậu sợ hãi, nước mắt trân châu không ngừng rơi.

    Lạp Minh thè lưỡi kiếm đi hết hạt nước trên mặt ái nhân, hắn vẫn tiếp tục an ủi hôn khắp khuôn mặt cậu.

    Hai tay cầm lấy phân thân hai người chà sát.

    Vì lát nữa đây hắn không có quyền nhẹ nhàng với giống "cái".

    Ngón trỏ gảy qui bao đầu của cậu, lấy cái móng đâm sâu vào lổ nhỏ trên đầu con "ciu".

    "A" lần đầu bị kích thích, cậu sợ hãi rên rỉ.

    Trước khi quen hắn, cậu cũng từng xem các thể loại sex gay trên mạng, vì cậu nghĩ cậu sẽ làm tình cùng người yêu chuẩn bị khai phá "cúc".

    "Đau, thật đau" miệng cậu hét không tạo ra âm thanh.

    Chỉ ú ớ tạo ra những âm thanh không rõ.

    Hai chân theo bản năng quắt lại, ôm chặt hai chân Lạp Minh.

    Hai tay bị trói cố gắng vùng vẫy, nhưng bất lực.

    Lạp Minh thấy người yêu đang cô sức đẩy nam căn mình ra, tức giận đưa tay đánh cái "Bốp" rõ to vào mông cậu, tạo một lằn đỏ năm dấu tay.

    Tính khí của hắn, cố gắng đi sâu vào nhục huyệt, rễ nam căn đang gắng sức đi vào u huyệt chặt kia, đến tận cùng "hang động".

    "Đau quá,,,ahhh,,,,xin anh,,,,,đi ra" cậu lấy sức cầu xin hắn, con người cùng cậu giao hoan hiện tại có còn là người cậu từng yêu hay không?

    Anh luôn nhẹ nhàng, ân cần.

    Đến hôn chỉ như chuồn chuồn lướt, vậy mà giờ đây anh đang điên cuồng chiếm đoạt thân thể cậu.

    Mọi kích thích anh đều đưa ra hết trên thân thể này.

    Cậu nhục nhã, tủi hận khóc không nên lời.

    Cảm nhận được ái nhân run rẩy sợ hãi, Lạp Minh hướng mắt nhìn cậu.

    Người yêu hắn đang hoảng loạn, chịu uất ức.

    Thật đau lòng.

    Lè chiếc lưỡi dài và to, liếm lên khuôn mặt sữa đã thấm gần hết nước mắt, hắn an ủi.

    Nam căn dài cũng nhẹ nhàng luật động, không còn đột ngột mạnh bạo như lúc nãy.

    "Ngoan, anh sẽ "yêu" thật nhiều, chúng ta cùng thăng hoa" hắn lấy cái giọng dỗ ngọt như mọi lần cậu dỗi, đem tính ôn nhu chết người kia ra dụ dỗ cậu.

    Đôi mắt hoa lệ từ từ mở ra, hướng khuôn mắt anh tuấn mà nhìn.

    Cậu vẫn còn sợ hãi chuyện vữa nãy. thấy nhục động hiện giờ đang nam nhân đưa đẩy nhẹ nhàng cậu cũng bớt đau.

    "Anh,,cho tôi về lại ...thế gi..giới của tôi đi."

    Hành động nhẹ nhàng ân cần quen thuộc như trước kia, cậu bạo gan nài nỉ hắn.

    Câu nói của cậu xém làm hắn phát điên, nhưng hắn cần kiềm hãm nó lại.

    Hắn biết cậu đang hoảng loạn, sợ hãi nên cần giải thích và dỗ cậu, cho cậu hiểu tình yêu như cậu sẽ có một lối sống mới.

    "Anh yêu em, Tử Nhân.

    Em sẽ ở chung với anh, em yêu" vẫn cậu nói nhẹ nhàng đầy ân cần đó, nhưng hành động bên dười ra sức thúc mạnh vào.

    Miệng hắn ập tới, đem khuôn miệng bé xinh của cậu bao trọn lấy.

    Hắn không muốn nghe cậu từ chối.

    "AHH, UMMM,,,,,AHHH" Rên rỉ-việc hiện tại hắn muốn cậu làm.

    Nắm chặt cặp mông sữa, lôi cậu ngồi lên tính khí đồ sộ của hắn.

    Hắn không yêu cầu cậu ngồi lên ngồi xuống, mà chính hắn đẩy eo của lên xuông.

    Hai mắt trợn lên, cậu ú ở thoát ra âm thanh mê hoặc.

    Miệng chính mình đều bị tên nào đó nuốt trọn.

    ........................................................................ta là dải ngân cách xôi thịt.

    "líu ríu,,,líu rít" âm thanh chim hót, minh chứng một buổi sáng lại bắt đầu.

    Những căn lều ngoài trời vẫn chưa có dấu hiệu, chủ nhân bên trong thức dậy.

    ĐẶC A NHĨ-Tộc trưởng Hắc Báo.

    Ngày hôm qua hắn không đem ái nhân về làng, làm cho già làng và con dân khá lo lắng.

    Lễ trưởng thành hắn đac qua lâu thế nhưng hắn vẫn chưa đem con mồi về làng tộc.

    Nhưng chả ai biết một tộc trưởng oai phong như hắn lại đang rơi vào lưới tình.

    Hắn đang tìm cách cua con mồi, làm con mồi tự nguyện theo hắn về làm dâu.

    Hôm qua lễ trưởng thành trong làng, mấy con báo đem "mồi ngon" về.

    Tiếng rên rỉ, tiếng khóc kích tình làm hắn vô cùng ngứa ngáy.

    Haiz biết làm sao giờ, hắn không muốn như mấy con báo kia, dọa ái nhân chạy mất. phải thật bình tĩnh và không manh động.

    Tadaaaaa- như giao kèo, cữ một tuần ra một chap truyện bất kì trong những truyện ta viết nha.

    Ta đã cố gắng kéo daifiiiiiiiiiiii, viết nhiều cho mấy bợn.

    Vote nào, vote càng nhiều thì mới đủ trả công sức của ta nhaaa.
     
    Tộc Hắc Báo
    Chap 4


    Nói về Đặc A Nhĩ , hắn đang lo rầu về vấn đề "con mồi" của mình.

    Các già làng, con dân hắn đều hỏi thăm " vợ" hắn đâu?

    Chừng nào tộc trưởng sẽ có con?" ...

    Thật đau đầu.

    Hắn không muốn dùng cách nguyên thủy như mấy con báo đen khác, cứ bắt về hiếp trước rồi tính sau.

    A Nhĩ đến thế giới loài người được hai năm, hắn tiếp xúc và học hỏi không ít về nền văn hoá của ái nhân hắn.

    Hắn muốn tiếp cận, muốn vun đắp, tạo một tình yêu đúng nghĩa.

    Tối hôm qua, hắn quay về ngay ngày Lễ Trưởng Thành của tộc.

    Tiếng tên rỉ, khóc lóc, hơi thở tình dục "vòng vèo" khắp ngôi làng.

    Đến thằng em bạo lực-A Thủ cũng đem ái nhân về, càng làm cho A Nhĩ khó xử thêm vài phần.

    "Đại ca!"

    A Thủ từ trong bụi rậm chui ra, hiện tại hắn đang trong tình trạng Thú.

    Bộ lông đen tuyền, bóng mướt hơn mọi khi.

    Cho thấy đêm qua, hắn đã trải qua"ái dục".

    "Em đi đâu vào đây?"

    Đãng lẽ giờ này, A Thủ phải ở bên ái nhân của nó chứ.

    "Em đi hái chút hoa quả cho Thỉ Thỉ.

    Đêm qua em ấy là nhiều quá, khàn hết cả họng."

    What thị Hợi" em trai hắn đi gái hoa quả????

    Từ trước đến giờ, nó không hề động chạm mấy công việc của giống cái, kể cả ăn hoa quả huống chi đi Hái.

    "Anh cũng nên dẫn Thâm Thâm về đây đi, coi chừng mất rồi hối hận không kịp."

    Âm trầm đe dọa anh nó.

    " Anh biết rồi, nhưng anh sẽ không dùng cách giống em."

    " Anh có việc rồi, đi đây" đáp lời em trai, A Nhĩ chống hai tay xuống, bộ lông đen dần mọc ra, hiện nguyên hình con báo lớn đầy uy phong, lẫm liệt.

    Hắn sẽ không bắt ép Thâm Thâm, phải quay lại thể giới loài người thôi.

    Thời gian cưa cẩm bắt đầu rồi.

    Ta biết, ta biết ta bỏ bê truyện này lâu rồi.

    Nên hãy ủng hộ ta nhé.

    Đã hứa không drop là không drop nhé.

    Nhớ vote cho ta nhé.
     
    Tộc Hắc Báo
    Chap 5


    QUÁN CAFE TIAMO.

    Hôm nay Thâm Thâm phải tới quán sớm, vì bé nhân viên Thỉ Thỉ đột nhiên biến mất từ ngày hôm qua.

    Thâm Thâm liên lại với cậu bé suốt ngày hôm qua mà không được.

    Cậu cũng không biết số điện thoại người nhà Thỉ Thỉ, thực sự lo lắng cậu ta có bị gì không. ( Bị thằng kia cho lên đường rồi.)

    Ngày hôm qua, chỉ có Thâm Thâm và hai người nhân viên phục vụ, công việc chồng chất.

    Hôm nay cậu phải đến sớm làm công việc của Thỉ Thỉ.

    "Đinh Đong" tiếng chuông cửa reo lên.

    Một thân Âu phục đen bước vào quán.

    "Sớm an, thưa quí khách" Thâm Thâm mải mê lau chùi quán, không ngước lên nhìn vị khách đầu tiên của quán.

    "Quán em chưa dọn xong à?"

    Âm thanh truyền ra từ vị khách mới tới.

    "Xin lỗi quí khách, vì một sự cố nhỏ nên quán hơi chậm trễ" lúc này Thâm Thâm mới chú ý đến vị khách nào đó.

    Anh ta không phải người khách kì lạ trong quán cậu sao?

    Sao hôm nay tới sớm thế nhỉ?

    "Không sao, tôi đợi."

    Cậu cũng chả quan tấm đến hắn ta, hắn ta luôn kì quái, luôn nhìn cậu với ánh mắt khó hiểu.

    Khi làm việc, cậu luôn có cảm giác ai đó đang theo dõi chính mình.

    Cậu mặc kệ, cậu phải làm công việc này của A Thỉ.

    Thằng nhóc chết tiệt này, biến đi đâu mất dạng.

    ................................

    Sau 1 tiếng đồng hồ.

    Rốt cuộc cũng xong phần bày biện quán, cậu ngước mặt lên.

    Anh ta vẫn còn ở đó.

    Ánh mắt vẫn nhìn cậu chằm chằm.

    Cậu phải hỏi người này thôi, ánh mắt làm cậu cảm thấy không an toàn.

    Cậu mở cánh cửa nhỏ bên quầy cafe, tiến lại bàn xoay chỗ A Nhĩ đang ngồi và hắn cũng đang quan sát bước đi của cậu.

    "Anh dùng gì ạ?"

    Dùng giọng thường ngày phục vụ, hỏi nhu cầu chọn món của hắn.

    " Một cafe, một bánh trứng."

    TỚI TRÁI ĐẤT, A Nhĩ học cách ăn uống của con người, hắn tập thức nghi mọi cách sống như hành lễ và hành động.

    Bánh trứng ở quán Thâm Thâm phải nói là ngon tuyệt vời, hắn mê muội cái hương vị nồng nàn mùi bơ, vị béo của nhân bánh.

    Hắn nghĩ hẳn là môi Thâm Thâm sẽ như cái bánh trứng do chính tay cậu làm-quyến rũ và khó cưỡng.

    "Em có biết, thế nào là tiếng sét ái tình không?" hắn đột nhiên hỏi cậu.

    "Biết chứ, khi anh yêu ai đó bằng ánh mắt đầu tiên."

    Cậu nghi ngại trả lời hắn.

    "Nếu vậy, anh hình như bị "thứ bệnh" đó rồi."

    "Đỏ mặt"-hắn đang nói ai đây, chỉ có cậu và hắn.

    Không lẽ là đang tỏ tình?

    "Ý anh là sao?"

    "Ý tôi là, tôi bị em hút hồn rồi."

    Chỉ biết là thời gian này mình lo bên truyện dịch bận sml nên thời gian ra trễ là hiển nhiên.

    Đọc truyện vui vẻ nha mấy bạn.

    Cứ lấp hố trc đi rồi đọc nhé.
     
    Tộc Hắc Báo
    Page của hủ


    Hello mọi người, mình lại ngoi lên đây!!

    Cách đây không lâu, mình có một cái nick facebook tên là : Huỳnh Thị Hủ.

    Tuy nhiên nick này bị chim lợn cho đi đời cách đây mấy tuần.

    Dường như nó bị mất vĩnh viễn luôn rồi.

    Hôm nay mình ngoi lên báo cho các bạn biết, mình đã có cái page này khá lâu tuy nhiên hoạt động khá sơ sài.

    Hiện giờ, nó có tác dụng rồi.

    Page sẽ dễ trao đổi hoạt động hơn là trên wattpad nhiều, nên ai quan tâm truyện mình viết và truyện team mình dịch thì like page nhé.

    Link page: https://www.facebook.com/bunglua18/
     
    Back
    Top Dưới