Cập nhật mới

Ngôn Tình Toàn Hảo - Hành Chi

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
350,871
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczMB6VhyGP4KZHLLb2nnPazXEKadAmaVfZCP-z-ZIeb8jMjgX4reapQy4Q9vhk4jXTQ84tJ_YaNkcPRUqj0ZvLh1_oFE2Pj8ARaOKdf7RAVuxP9vZljln1CMIwnT6GTCiuKPvn4Tkj-N0cbcS-P_KNWV=w215-h322-s-no-gm

Toàn Hảo - Hành Chi
Tác giả: Hành Chi
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Ta là Thẩm Hảo Hảo, là người đàn bà đanh đá nổi tiếng trong thôn.

Ngày ta bị bỏ, ta cầm dao phay cạo tóc của mẹ chồng, cũng làm thịt con heo ta đã nuôi một năm.

Nhưng ta bị hưu chưa đầy nửa tháng, bà mối đã tìm đến nhà ta, bà ấy nói là muốn mai mối việc hôn nhân cho ta.

Người kia là người goá vợ ở thôn bên cạnh, vợ của hắn chết từ năm năm trước.

Hắn là một người thợ săn, mỗi khi vào núi ba năm ngày không về nhà là chuyện thường. Hắn vào núi, để lại hai đứa trẻ trong nhà không yên tâm, mới nghĩ là tìm người giúp hắn chăm sóc con cái.

“Nhà hắn chỉ có hắn và hai đứa trẻ, gả qua đó ngươi chính là người làm chủ của cả nhà, Ngũ Lang lại là một người tử tế, nhất định sẽ không để ngươi phải chịu ấm ức chút nào đâu.”

Nghe lời bà mối nói xong, ta lập tức đồng ý với việc hôn nhân này.​
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 1


Ta là Thẩm Hảo Hảo, là người đàn bà đanh đá nổi tiếng trong thôn.

Ngày ta bị bỏ, ta cầm dao phay cạo tóc của mẹ chồng, cũng làm thịt con heo ta đã nuôi một năm.

Nhưng ta bị hưu chưa đầy nửa tháng, bà mối đã tìm đến nhà ta, bà ấy nói là muốn mai mối việc hôn nhân cho ta.

Người kia là người goá vợ ở thôn bên cạnh, vợ của hắn chết từ năm năm trước.

Hắn là một người thợ săn, mỗi khi vào núi ba năm ngày không về nhà là chuyện thường. Hắn vào núi, để lại hai đứa trẻ trong nhà không yên tâm, mới nghĩ là tìm người giúp hắn chăm sóc con cái.

“Nhà hắn chỉ có hắn và hai đứa trẻ, gả qua đó ngươi chính là người làm chủ của cả nhà, Ngũ Lang lại là một người tử tế, nhất định sẽ không để ngươi phải chịu ấm ức chút nào đâu.”

Nghe lời bà mối nói xong, ta lập tức đồng ý với việc hôn nhân này.

*

Lần đầu tiên gặp mặt Tống Toàn ở nhà chính của ta, cha ta và mẹ ta ngồi trên ghế trên, hắn ngồi ở phía dưới cha ta, ta đứng ở phía sau mẹ ta.

Tống Toàn có thân hình cao lớn rắn chắc, làn da màu bánh mật hơi đỏ.

Hắn ngồi nghiêm chỉnh, đôi tay đặt ở trên đầu gối, đầu cúi xuống, cha ta hỏi câu gì hắn trả lời câu đó, từ đầu tới cuối cũng không ngẩng đầu lên.

Ta liếc mắt nhìn lại, chỉ có một cái gáy đen nhánh.

“Mỗi một năm, da và lông thú thu được ba bốn mươi quan, năm nay tuổi mụ của Đại Lang là mười tuổi, có lúc cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ nhưng ở trong nhà cũng có thể giúp đỡ chút việc vặt.

Tống Toàn dứt lời, mẹ ta trộm nhéo vào lòng bàn tay của ta, bà dùng sức rất mạnh, khiến cho ta cảm thấy rất đau, ta biết đây là mẹ ta vô cùng vừa ý.

Một năm thu được ba bốn mươi quan, người bình thường trong thôn đều không thể so được.

Nghe đồn, Tống Toàn là một thợ săn vô cùng lợi hại, hiện giờ xem ra lời đồn không giả.

Khi Tống Toàn vào cửa ta đã trộm nhìn,năm nay hắn hai mươi bảy, một khuôn mặt ngay thẳng thật thà, mặt mày sắc bén, mũi thẳng, nhìn có vẻ nghiêm túc chín chắn.

Chỉ nhìn tướng mạo đã thấy không phải là người khắc nghiệt, thêm nữa là người trong nhà hắn đơn giản, ngoài hắn ra chỉ có một trai một gái, ta vô cùng vừa lòng đối với việc hôn nhân này.

Rốt cuộc, ta chỉ là một người phụ nữ bị bỏ về nhà mẹ đẻ không có ai quan tâm, sắc mặt của cha mẹ anh em đều không tốt, không được mấy ngày sẽ bị tìm người đem bán.

Cha ta đồng ý với việc hôn nhân này, còn giữ Tống Toàn lại uống một bữa rượu.

Rượu là rượu mạnh, cha ta cùng với em trai ta thay phiên ra trận, đến lúc đi Tống Toàn đã uống đến nỗi mặt đỏ tai đỏ, bước chân loạng choạng ra cửa.

Đồ nhắm rượu là do ta xào, cha ta lại cố ý sai ta đi mua hai cân thịt mỡ, lại làm thịt con gà mái già nuôi trong nhà.

Cha mẹ ta cũng luyến tiếc, nhà ta cũng chỉ có ngày lễ ngày tết mới có thể ăn được một bữa ngon như vậy, thịt vừa lên bàn, hai đứa cháu của ta đã trốn ở ngoài cửa ch** n**c miếng nhìn.

Vợ của anh em nhà ta dù mắng dù kéo thế nào cũng không kêu được hai đứa nhỏ trở về.

Tống Toàn thấy, vẫy tay gọi hai đứa nhỏ vào, chỉ một lát sau, hai đứa cháu đã bưng một bát thịt, mặt mày hớn hở quay trở lại.

“Mẹ, chị gái của con là người may mắn…”

Vợ của em trai ta nhìn hai đứa trẻ ngấu nghiến ăn thịt, cười nói với mẹ ta.

Mẹ ta gật đầu, nhìn ta cười.

Ta tự mình tiễn Tống Toàn ra cửa.

Ta là người đã bị chồng bỏ, cũng không chú trọng nhiều lắm.

“Thanh danh của ta không tốt.”

Tống Toàn đi phía trước, ta đi theo sau hắn cách nửa bước chân.

Bả vai của hắn rộng lớn, bước chân cũng lớn, trước khi ta dùng hết sức bước theo, dường như hắn cũng nhận ra, bước chân chậm lại.

“Ta biết.”

“Vậy vì sao ngươi lại tới nhà ta cầu hôn?”

“Hứa lão tam kia không phải là người tốt, không trách nàng.”

Hắn nói chuyện không quay đầu lại, cũng không biết vì sao ta cảm thấy lời hắn nói là thật.

Cổ họng ta nghẹn lại, kể từ khi bị chồng bỏ, đây vẫn là lần đầu tiên có người nói không trách ta.

Người ngoài nói thì kệ, lời nói gây tổn thương nhất vẫn luôn là từ trong miệng của người nhà.

Bọn họ luôn yêu cầu ta phải “nhịn”, nói là trên đời này vốn chính là coi chồng là trời, vạn sự nhịn chín sự lành, một chút đều qua.

Nói là, ta như vậy, ngoài Hứa lão tam, ai mà thèm nữa?

Nói là, chờ đến khi già rồi, con cũng lớn rồi, cả đời mơ mơ màng màng rồi sẽ chấm dứt thôi.

Nhưng đó là cả một đời người đó, mơ mơ màng màng, sao có thể chấm dứt được?

“Ngươi chọn một ngày lành, chúng ta thành hôn đi!” Ta nói.
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 2


Cuộc sống của người trong thôn đều khó khăn, cưới vợ đứng đắn cũng không tổ chức lớn, sau khi định ngày, hầu hết sẽ thuê một chiếc kiệu gỗ, dùng xe bò kéo đi, lại mời các hương thân ăn một chén đồ ăn, đồ ăn có mấy miếng thịt cũng coi như tốt.

Huống chi, ta là vợ kế của Tống Toàn, ai cũng không nghĩ là hắn sẽ làm lớn.

Nhưng Tống Toàn lại dùng tam thư lục lễ, không thiếu chút nào mà cưới ta về nhà.

Ta ngồi ở bên cạnh giường, cho tới khi Tống Toàn tới xốc khăn voan trên đầu ta.

Khăn voan là Tống Toàn mua ở cửa hàng vải tốt nhất ở thị trấn, dệt từ vải gấm, mịn màng chắc chắn, ánh nến cũng không xuyên qua được.

Đây là lần thứ hai ta thành thân, lần đầu tiên là khi còn niên thiếu, vừa đủ mười sáu tuổi, đã từng tràn đầy chờ mong cùng hồi hộp trong lòng.

Ta đã làm vợ của người khác sáu năm, cuộc sống gian nan khổ sở, đã sớm học được cách trấn định tự nhiên, cũng học được không nên mong chờ quá nhiều.

Ngoài phòng ồn ào náo nhiệt, tiếng uống rượu vung quyền.

Bụng ta hơi đói, ăn bát mì từ lúc sáng sớm, miệng cũng khát khô.

Ta định tự mình xốc khăn voan lên tìm chút thức ăn, lại nghĩ mọi người nói chuyện này không may mắn lắm, nên thôi!

Tống Toàn đối xử với ta như thế, nếu cái không may mắn này chỉ nhằm vào ta thì chẳng sao cả, nếu nhằm vào hắn, vậy ta sao có thể làm?

Cửa bị người đẩy ra, tiếng bước chân rất nhẹ, có vẻ chần chừ, nhưng người kia cuối cùng vẫn tới trước mặt ta.

Ta cúi mặt nhìn xuống đất, trước mắt là một đôi chân nhỏ đi giày vải màu đỏ, giày hơi to một chút, không vừa chân.

Là một bé gái, hơi thở của bé rất nhẹ, gần như không thể nghe thấy gì.

Ta chờ nó mở miệng.

Cuối cùng, cái gì con bé cũng không nói, chỉ vươn ra một bàn tay nhỏ lạnh lẽo, nhét một miếng điểm tâm vào trong tay ta, sau đó xoay người rời đi.

“Tú Nhi?” Ta mở miệng gọi.

Con bé không trả lời ta, cũng không dừng lại, mở cửa phòng đi ra ngoài.

Ta đưa điểm tâm đến bên miệng cắn một miếng, không biết là làm từ cái gì, rất ngọt.

Ta thấy buồn cười, thử một chút, lại không thành công.

Ta cũng chưa từng ăn điểm tâm nào ngọt như thế.

Khi Tống Toàn tiến vào, mùi rượu trên người rất nồng, ngoài phòng có một đám người, mồm năm miệng mười nói là muốn nhìn xem tân nương trông như thế nào.

“Nhị nương mệt rồi, hôm nay bỏ qua, ngày mai tất nhiên cho các ngươi xem thoải mái!”

Dứt lời, hắn đóng cửa phòng lại.

Ta cảm thấy lạ lẫm, việc nháo động phòng là quy định, thế mà hắn cự tuyệt.

Bước chân của người đàn ông rất nặng, hô hấp cũng nặng nề, khi hắn ngồi bên cạnh, ta cảm thấy rất nóng.

Hỉ cân nhẹ nhàng mở khăn voan của ta, ánh nến loá mắt, ta không khỏi duỗi tay che.

“Chói mắt à?” Người này hỏi ta, cũng có thể là vừa uống rượu xong, giọng nói hơi khàn, nhưng rất dễ nghe.

Ta buông tay che ánh sáng xuống, lắc đầu.

Tống Toàn cũng mặc một bộ đồ màu đỏ, hắn rất cường tráng, lại hơi đen, một bộ đồ màu đỏ mặc trên người hắn nhìn chẳng ra sao cả.

Nói thật, màu đỏ cũng không hợp với hắn, còn khiến cho da mặt của hắn lại càng đen.

Cũng có thể là uống nhiều quá, trong mắt hắn ướt át, lấp lánh nước, đuôi mắt hơi đỏ lên, lúc này ta mới phát hiện ra, hoá ra hắn có một đôi mắt đào hoa rất đẹp, con ngươi rất đen, vô cùng trong sáng.

Một người đàn ông sắp ba mươi tuổi, lại có thể trong sáng hay sao?

Ta bị ý nghĩ của mình chọc cười.

Hắn không biết ta đang cười cái gì, chỉ gãi gãi đầu, cười theo ta.

Một người đàn ông vừa trong sáng vừa thật thà, rất tốt.

“Đói bụng cả ngày rồi phải không? Nàng chờ một chút, để ta nhìn xem trong bếp còn có đồ ăn gì”

Hắn ghé lỗ tai vào ván cửa, nghe xong rồi mới mở cửa đi ra ngoài.

Ta không còn trói buộc, đứng lên đi lại, ngồi lâu rồi phía sau rất đau, chân cũng tê rần.

Ta lặng lẽ mở cửa ra một khe hở
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 3


Căn nhà không lớn, chỉ rộng hai ba thước, vừa liếc mắt một cái là có thể nhìn đến cuối.

Đèn lồng màu đỏ dưới mái hiên vẫn còn châm, có thể nhìn rõ thấy cửa phòng bếp vẫn còn mấy người phụ nữ đang rửa bát ở đó.

Bọn họ cười cười nói nói, giọng rất lớn, đều đang trêu chọc Tống Toàn!

Chỉ một lát sau, Tống Toàn đã bưng một cái bát, cầm một đôi đũa, hắn cúi đầu không nói lời nào, bước chân sải rất dài, không đi vài bước đã tới cửa rồi.

Tôi muốn lui lại thì không còn kịp nữa, thuận tay giúp hắn kéo cửa phòng ra.

“Mang cho nàng một bát mì.”

Hắn nói xong thì đặt chén ở trên bàn, cầm một đôi đũa màu đỏ nhìn ta.

Chỉ là một bát mì chay, ở chỗ chúng ta cưới vợ gả con gái đều làm.

Ta đúng là đã bị đói một ngày rồi, không lâu sau đã ăn hết sạch chén mì rồi.

Hắn cũng không nói lời nào, ngồi ở mép giường mà nhìn ta.

Trong mắt có ánh sáng lấp lánh.

“Còn muốn nữa không?”

“Ăn no rồi!”

“Nàng thay quần áo trước đi, để ta đi lấy chậu nước ấm tới cho nàng.”

Hắn lại bưng bát không ra ngoài.

Ta từ năm tuổi đã đi theo cha mẹ đi làm ruộng, sau khi gả cho Hứa lão tam, ngoại trừ làm ruộng, nuôi heo, nuôi gà, nấu cơm, rửa bát, mỗi ngày đều đủ mọi việc làm mãi không xong, thậm chí ta còn chưa bao giờ được lên bàn ăn một bữa cơm, cũng không yên ổn được ăn một bữa cơm nóng.

Không ngờ sau khi tái giá, Tống Toàn lại tự mình bưng một bát cơm bảo ta ăn, sau đó còn lấy nước ấm tới bảo ta rửa mặt.

A!

Chẳng lẽ là ông trời thấy ta mấy năm nay sống quá hèn nhát, hoặc là nghe thấy những điều ước của ta hay sao? Vì thế mới thật sự không đành lòng, cho ta một người tốt như vậy ư?

Một người như vậy, sau khi nữ nhân đã đi nhiều năm mà chưa từng tục huyền, là vì sao?

Lòng ta nghĩ rất nhiều đến chuyện này, nhưng hôm nay là đêm động phòng hoa chúc, ta không nên nghĩ đến nữa.

Của hồi môn của ta cũng chỉ có hai cái rương gỗ sơn màu đỏ, một rương là quần áo của ta, một rương là đựng hai bộ chăn.

Ta mở rương gỗ ra lấy ra hai bộ áo trong mềm mại, mau chóng thay một bộ của ta, sau đó vuốt phẳng bộ của Tống Toàn đặt chỉnh tề trên giường.

Những gia đình như chúng ta thường không nỡ mua vải bông mềm đi làm áo trong, cuộc sống rất khổ, có khi ăn no cũng khó, nhà ai ngủ mà còn mặc quần áo chứ?

Đắp chăn rồi, ngả đầu đã ngủ, để ý nhiều như vậy làm gì?

Ta cũng đã từng nghĩ như thế.

Hứa lão tam vẫn lấy chuyện này để chê bai ta, nói là các cô nương hoa lâu ở Huyện thành đều không nằm tr*n tr** như thế, sau đó ta dùng áo cũ đổi thành áo trong để mặc.

Hoặc là do đã quen, hoặc là chỉ một bộ quần áo đơn giản, lấy lại tôn nghiêm cho ta!

Mẹ ta lần này khá hào phóng, đã đồng ý cho ta kéo vải, ta kéo vải bông mềm, để khâu cho Tống Toàn một bộ áo trong.

“Ngươi thật sự là không biết sống, vải bông mềm như thế mặc không kiên nhẫn, làm áo khoác cũng không có lợi…”

Mẹ ta thấy ta kéo vải, nói lải nhải một đống.

Sau đó, ta khâu áo trong cũng không để cho bà ấy nhìn thấy.

Nếu mà bà ấy nhìn thấy ta dùng vải bông mềm đều khâu áo trong, chỉ sợ sẽ lập tức ngất xỉu mất.

Nửa lượng bạc một mảnh vải bông, mà ta cũng dám dùng để làm áo trong?

Tống Toàn bưng một chậu nước ấm trở lại, thấy ta ngồi ngay ngắn trên mép giường, ngốc nghếch nhìn chiếc áo trong trên giường mà ngơ ngẩn, hắn đã đi tới.

Hắn duỗi tay sờ lên chiếc áo trong trên giường, lại quay đầu nhìn ta, chợt cười.

Vì ở gần, ta mới thấy tai của hắn đỏ lên.

“Tay ta thô kệch, sợ làm hỏng mất, đợi ta rửa mặt xong thì thay.”

Hắn lại xoay người vội vàng đi ra ngoài, để lại một mình ta, đợi đến khi ta phản ứng lại rồi, mặt lập tức đỏ lên.

Hắn nghĩ cái gì thế?
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 4


Đêm hôm đó trôi qua thật sự nhốn nháo hoảng loạn.

Ta cùng với Tống Toàn đều là người từng trải, có lẽ hắn đã lâu rồi không có ai.

Lăn lộn cả một đêm, khi trời tờ mờ sáng mới để ta nhắm mắt.

Chúng ta đều rất mệt, nhưng đầu óc lại vô cùng tỉnh táo.

Gương mặt ta còn dán trên b* ng*c cứng rắn nóng như lửa của người đàn ông đó, hô hấp của hắn còn rất nặng nề.

Hắn rất dịu dàng, một loại dịu dàng không tương xứng với vẻ ngoài của hắn.

Người trong thôn th* t*c, đàn bà con gái tụ tập bên nhau nói xấu cũng không hề kiêng kỵ gì.

Ngẫu nhiên cũng nói đến chuyện giường chiếu, có người nói đến sự đắc ý lẫn nhau giữa vợ chồng, nói việc này là việc tốt đẹp của nhân gian.

Ta vẫn luôn không hiểu, Hứa lão tam chạm vào ta đều chỉ là vì nối dõi tông đường, qua hai năm ta không có thai, thì không còn chạm vào nữa.

Cho đến tối nay, cuối cùng ta cũng hiểu vì sao việc giường chiếu lại thành chuyện tốt đẹp của nhân gian.

Nguyên nhân chính là người đàn ông này thật sự khoan dung và thật thà sáng suốt như thế.

Trên người hắn phát ra một hơi nóng khiến cho ta không nhịn được mà mặt đỏ tim đập, hắn dịu dàng hỏi han khiến cho ta mềm mại như nước.

Hoá ra, ta cũng có thể là một người phụ nữ ôn nhu đa tình, mà đến hôm nay ta mới biết.

Khi ta mở mắt ra, mặt trời đã lên cao. Tuy là một ngày mùa thu, nhưng ban ngày vẫn ấm áp.

Ánh nắng xuyên qua bức màn chiếu lên mặt ta, ấm áp thoải mái.

Trong viện không có tiếng người, chỉ có vài tiếng chim kêu.

Dường như không có ai chờ ta nấu cơm quét tước, không có ai chờ ta cho gà cho lợn ăn.

Dường như ta có ngủ đến già cũng không có ai mắng ta.

Không ngờ tất cả mọi thứ lại tốt đẹp như vậy.

Ta ngồi dậy chậm rãi mặc quần áo, đẩy cửa phòng ra, ánh nắng chiếu khắp người ta.

Sân đã được quét tước sạch sẽ, đèn lồng màu đỏ vẫn treo bên mái hiên.

Trong khu nhà chỉ có mấy gian nhà ở, bên cạnh giếng nước có mấy bồn gỗ lớn, trong bồn chứa đầy bát đũa. Bên cạnh tường là củi gỗ đã được chẻ sẵn, xếp gọn gàng chỉnh tề, phía hậu viện có một cái phòng nhỏ, bên trong có rất nhiều đồ vật, nhiều nhưng không lộn xộn, dưới hiên phòng bếp còn để rất nhiều bàn ghế chưa kịp dọn dẹp.

Ngôi nhà nhiều năm qua không có phụ nữ, có thể sắp xếp thành như vậy, có thể thấy được Tống Toàn là một người chăm chỉ cẩn thận.

Tường nhà thấp bé, nếu tinh mắt, xuyên qua tường nhà sẽ có thể nhìn thấy núi xanh từ phía xa.

Ngoài tường có một cây dương, lá cây rụng xuống, những chiếc là còn lại trên cành cũng chuyển màu vàng.

Trên tường nhà có mấy con chim xẻ, ríu rít náo nhiệt.

Cửa phòng mở ra, trên bậc thềm có một bé gái đang ngồi quay lưng.

Cô bé mặc một chiếc áo bông màu đỏ, trên đầu tết một cái bím tóc nhỏ xinh.

Bóng dáng của cô bé nhỏ bé vô cùng, tóc cũng thưa thớt vàng hoe.

Cô bé là con gái nhỏ của Tống Toàn, tên là Tú Nhi.

Đêm qua, cô bé đã tặng cho ta một miếng điểm tâm ngọt nhất cho ta ăn.

Cuối cùng lại là ta dậy muộn, chỉ sợ là cô bé đã dậy từ rất sớm rồi? Ta hơi xấu hổ một chút, bưng chậu đi qua gọi cô bé.

“Tú Nhi.”

Con bé không quay đầu, cũng không trả lời ta.

Ta lại gọi, con bé vẫn không trả lời ta.

Có khi nào là con bé tức giận không? Con bé không muốn cha mình cưới vợ hay sao? Hay là chê ta dậy quá muộn?

Tóm lại, trên đời này mẹ kế cùng với con chồng ở chung vui vẻ với nhau cũng không có mấy người.

Nhưng Tống Toàn rất tốt, ta chỉ muốn đối xử tốt với con của hắn tốt một chút.

Ta lại nhẹ nhàng vỗ lên tấm lưng gầy gò của cô gái nhỏ, con bé xoay người, nhìn ta bằng một đôi mắt vừa đen vừa to.

Những cô gái trong thôn có rất ít người có thể trắng nõn xinh đẹp như thế, Tú Nhi rất xinh đẹp, chỉ là quá gầy, trên má không có chút thịt nào.

Con bé lặng lẽ nhìn ta không nói gì.

Ta xấu hổ cười cười.

“Ta dậy muộn!”

Con bé cũng nhấp đôi môi không được đỏ cho lắm, nhẹ nhàng cười.

Con bé đứng lên chỉ vào cái chậu trong tay ta, lại chỉ vào trong phòng bếp, làm ra một động tác tay mà ta nhìn không hiểu.

Ta sửng sốt chớp mắt một cái.

Chưa có ai nói với ta là Tú Nhi không biết nói.

Bà mối không nói, cha mẹ ta không nói, Tống Toàn cũng chưa nói.

Một cô bé xinh đẹp như thế lại không biết nói sao?

Con bé thấy vẻ mặt ta bất động, trên mặt hiện ra vẻ hốt hoảng sợ hãi.

Con bé còn nhỏ, không hiểu cách giấu giếm, xoay người định chạy ra bên ngoài.
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 5


Ta duỗi tay ra kéo lấy cổ tay gầy yếu của Tú Nhi, nhỏ như vậy sao?

Trẻ con không có mẹ, hay là ăn không đủ no?

Ta cười với con bé, lại chỉ vào phòng bếp, dắt tay nàng cùng đi.

Phòng bếp lộn xộn, khắp nơi là xoong nồi bát đũa chậu gáo chồng chất lên nhau, thoạt nhìn giống như mới chỉ dọn dẹp qua loa một lần.

Hôm qua, có lẽ là người trong thôn tới giúp vội, các thứ xoong nồi bát đũa xô chậu bàn ghế phần lớn là mượn dùng, bệ bếp trong góc vừa nhìn có lẽ là mới xây.

Trong nồi to có nước ấm, trong nồi nhỏ còn có một chén đồ ăn thừa, cũng có một cái bánh bao chay.

Tú Nhi cầm gáo múc nước ấm từ nồi to cho ta, người rất nhỏ, còn không cao bằng bệ bếp.

Ta ngồi xổm dưới hiên rửa mặt, bưng đồ ăn thừa trong nồi cùng với bánh bao.

“Tú Nhi một nửa, ta một nửa.”

Ta bẻ bánh bao ra, đưa cho Tú Nhi một nửa, con bé duỗi tay không nhận, ta đưa cho con bé, lại đưa một đôi đũa nữa.

Đồ ăn thừa chắc là của ngày hôm qua, có mùi thịt nhưng không có thịt.

Người trong thôn một năm cũng chẳng được ăn mấy bữa thịt, thật lâu mới có một đám cưới, trong bữa ăn có thịt, tất nhiên là chọn thịt sạch sẽ.

Tú Nhi yên tĩnh ăn hết nửa cái bánh bao, lại không động vào đồ ăn gì.

Con bé cứ trộm nhìn ta, có vẻ như rất tò mò với ta.

Ta nói chuyện thì cô bé nghe không thấy, điệu bộ của cô bé thì ta nhìn không hiểu.

Nhưng mà Tú Nhi rất thông minh, chỉ dựa vào mấy điệu bộ linh tinh của ta cũng có thể hiểu được ta định làm gì.

Cho nên, khi ta muốn nấu nước thì con bé đã ôm xong củi lửa mang tới, ta lấy bát đĩa trên bệ bếp để vào bồn gỗ, thì con bé sẽ múc nước ấm vào bồn, sau khi ta rửa xong thì con bé đun nước.

Hai chúng ta phối hợp rất ăn ý, cứ như thể đã từng cùng nhau làm rất nhiều lần.

Ta rửa sạch tất cả bát đũa, lại cùng với Tú Nhi lau sạch bàn ghế trong viện hai lần.

Khó khăn lắm mới có thể dọn dẹp xong phòng bếp, mặt trời đã chiếu tới đỉnh đầu.

Tống Toàn và Đại Lang đi đâu ta cũng không biết, cũng không thể tìm, Tú Nhi làm một lần động tác tay, ta không thông minh như nàng, nên nhìn chẳng hiểu gì cả.

Sau đó lại kiểm tra gạo mì một lần, chỉ còn hai bát bột mì, làm xong bát mì ăn xong xuôi.

“Chúng ta ăn mì nhé?”

Ta chỉ chỉ lu bột mình, làm động tác cán bột, cô bé lập tức đã hiểu, gật gật đầu.

Ta cán bột, tú nhi nhóm lửa.

Cô bé chống gương mặt ngồi ở trên ghế nhỏ nhìn ta, một đôi mắt sáng như ngôi sao sáng.

Một đứa trẻ như vậy khiến cho người khác mềm lòng, huống chi sau này còn phải ở chung lâu dài với ta.

“Đói bụng không?”

Ta dường như đã quên là cô bé không nghe thấy, cười hỏi.

Cô bé giống như nghe hiểu, lắc đầu

Bím tóc trên đầu bị tuột ra.

Đúng lúc mì cũng cán xong rồi, ta mang cô bé vào phòng chải đầu.

Dây buộc tóc trên đầu Tú Nhi không biết là một mảnh vải nhỏ cắt được từ đâu, phần rìa đã sờn lộ những sợi lông nhỏ.

Ta tìm thấy hai chiếc dây buộc tóc màu đỏ trong cái rương sơn màu đỏ, là trước khi ta xuất giá mẹ đã mua cho ta.

“Tú Nhi có thích không?”

Cô gái nhỏ mím môi lắc đầu, nhưng trong mắt lại nói rõ là rất thích.

Ta thu lại những sợi tóc mềm mại như tơ của cô bé, sau đó lại tết một bím tóc.

Sau khi buộc xong ta bảo cô bé soi gương, cô bé lại nhìn vào gương, cười cười, lại khóc.

Đứa nhỏ không biết nói khi khóc lên cũng vô thanh vô tức rơi nước mắt, cũng không hiểu vì sao điều đó khiến cho người ta cảm thấy vô cùng đau lòng.

Ta nhịn không được mà ôm cô bé.

Ta hiểu.

Ta đều hiểu.

Cái loại cảm xúc yêu thương thật cẩn thận muốn có được tình yêu, khi bỗng nhiên có được lại không biết nhận nó thế nào.

“Tú nhi ngoan, đừng khóc, sau này ta sẽ mang con lên phố, con muốn loại dây buộc tóc nào ta đều mua cho con…”

Ta biết là cô bé không nghe được, nhưng ta vẫn không nhịn được mà muốn nói!

“Nhị Nương.”
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 6


Tống Toàn cùng Đại Lang đã trở lại.

Bọn họ lên thị trấn mua gạo và mì.

Tống Toàn là thợ săn, thợ săn không có đất, lương thực trong nhà chỉ có thể mua.

“Sao khóc?”

Hắn ngồi xổm xuống nhìn Tú Nhi, vừa hỏi vừa làm động tác tay.

Tú Nhi lau nước mắt trên mặt, cũng làm một loạt động tác.

Cha con hai người có đi có lại, không biết là nói gì.

Người trở lại rồi, có thể ăn cơm thôi.

Ta đi vào phòng bếp nấu cơm, Đại Lang đang ở dưới hiên cố sức mà vác một túi bột mì!

Đôi mắt của hắn rất giống Tống Toàn, lại không có thân thể cường tráng như Tống Toàn.

Thiếu niên cao gầy, một bộ áo bông thô màu lam mặc trên người lay động.

Ta duỗi tay nhận lấy túi bột mì nhấc lên, thiếu niên sửng sốt trong chớp mắt, trên mặt chợt hiện lên vẻ xấu hổ.

Ta cũng không nói gì, đổ bột mì vào trong lu lại đi nấu cơm, thiếu niên cúi đầu đứng dưới hiên, yếu đuối lại ngượng ngùng.

Ta nghĩ ta không nên dọn túi bột mì kia, nhưng đã làm rồi thì sao kịp hối hận nữa?

Đại khái là thiếu niên ở tuổi đó có lẽ rất coi trọng thể diện phải không?

Tống Toàn nói Đại Lang đã đi theo hắn lên núi đi săn, lúc này ta lại không tin chút nào, một thiếu niên gầy yếu như thế sao có thể lên núi đi săn chứ?

“Đại Lang, gọi cha con và Tú Nhi đi ăn cơm thôi.”

Thiếu niên còn đứng dưới hiên, thấy ta gọi hắn thì gật đầu.

Người một nhà ngồi dưới hiên ăn cơm.

Trong thôn chính là như thế, ai sẽ vì một bữa cơm mà huy động nhân lực chạy đến tận trong phòng để ngồi ăn đâu.

Đều là ăn ở mái hiên hoặc ngồi xổm trong viện, và mấy miếng là xong thôi.

“Nhị Nương, nàng cũng ăn đi! Hôm nay vất vả rồi, ta vốn định trở về sớm để dọn dẹp, nhưng xe bò nửa đường lại bị hỏng, mới về chậm một chút.”

Thấy ta bưng chén mà không cầm đũa, Tống Toàn nói nhỏ, nói xong lại giống như xấu hổ ngượng ngùng, cúi đầu xuống.

Ta cảm thấy rất buồn cười, một người đàn ông lớn như vậy, sao hở một cái lại xấu hổ chứ? Đêm qua trên giường hắn không có xấu hổ như vậy!

“Không sao đâu, đều là việc quen làm, lại còn có Tú Nhi giúp ta nữa!”

“Cơm nước xong nàng đi nghỉ đi, để ta rửa bát.”

Tống Toàn mấy miếng đã ăn xong một bát cơm, lại bưng bát vào phòng bếp xúc cơm.

Rửa bát ư? Xúc cơm ư?

Đừng nói đến việc rửa bát xúc cơm, ta từng thấy có rất ít đàn ông vào phòng bếp!

Cho dù là xuân hạ thu đông, bận rộn hay nhàn rỗi, phụ nữ ngoại trừ đi theo đàn ông làm việc, việc trong nhà cũng không thể bỏ.

Canh ba đi ngủ canh bốn đã dậy, nếu đàn ông không thoải mái, muốn đánh muốn chửi tuỳ ý.

Khi ta đi theo Hứa lão tam chính là phải trải qua những ngày như thế, bị chồng đánh mắng, bị mẹ chồng tra tấn, dường như tất cả đều là lẽ dĩ nhiên.

Người một nhà lặng im ăn xong một bữa cơm, Tú Nhi không biết nói, Đại Lang vừa nhìn đã thấy là một thiếu niên ít nói, ta cùng với Tống Toàn ở trước mặt bọn trẻ cũng không dám nói gì, im lặng cũng là bình thường.

Cơm nước xong, Tống toàn đi vào bếp rửa bát, hắn gọi Tú Nhi và Đại Lang cũng đi ngủ một giấc, nói là mấy ngày nay hai đứa cũng vì hắn mà bận rộn, cũng không được ngủ ngon, trẻ con là đang tuổi lớn, không ngủ đủ thì sao có thể lớn được?

“Nhị Nương nàng cũng đi ngủ, đợi sau khi ta làm xong cơm chiều, ta gọi thì các ngươi mới được dậy.”

Ta không tin tưởng được, cảm thấy bản thân mình giống như đang mơ vậy.

Một người đàn ông cao lớn thô kệch như thế, vì sao tính tình lại tốt đẹp như vậy? Vì sao cẩn thận như vậy chứ?

Hắn thương con, thương vợ.

Sao ta có thể gặp được người như vậy chứ?

Người như hắn, sao có thể nhiều năm như vậy không cưới được vợ?

Người muốn gả cho hắn tất nhiên là không ít, sao hắn lại thích ta?
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 7


Ta vốn là ngủ dậy muộn, không buồn ngủ chút nào, cũng không biết vì sao nghe xong Tống Toàn nói lại muốn nằm lên giường.

Chăn mới may, vừa mềm vừa ấm, giường lại ấm, cho dù cứ như thế ăn không ngồi rồi cũng không lo có người tới mắng chửi.

Khoé miệng không tự chủ được mà cong lên, trong lòng yên ổn vô cùng.

Ta không cần gì nhiều, chỉ cầu một cuộc sống kiên định an ổn mà thôi.

“Sao còn chưa ngủ? Không buồn ngủ à?”

Người đàn ông đứng ở bên cạnh giường cúi đầu nhìn ta, ánh mắt dịu dàng.

Hình dáng khắc sâu, đôi mắt sáng ngời.

Giọng nói của hắn thành thật chất phác, bả vai rộng lớn.

“Hôm nay thức dậy muộn, ngủ đủ rồi.”

Ta cười trả lời hắn, không biết vì sao giọng nói rất nhẹ.

Hắn cởi giày lên giường, an tĩnh mà nằm phía sau ta.

“Ta thấy sau nhà ta không có gì, muốn cày cuốc lên để trồng vài thứ làm đồ ăn, có được không?”

“Ừ, được!”

“Đợi sang năm trời ấm lên ta nuôi ít gà, đến lúc đó gà mái đẻ trứng, gà trống ăn thịt, được không?”

“Ừ, được!”

“Phòng bếp còn thiếu cái tủ, có thể làm một cái không?”

“Được!”

“Sao chỉ biết nói được thế?”

Ta xoay người, mặt hướng về hắn.

Hắn cười nhìn ta.

Vì ở quá gần, ta nhịn không được mà cúi đầu xuống, cảm thấy hơi hoảng loạn trong lòng.

“Nhị Nương…”

Hắn nhỏ giọng gọi ta, âm cuối kéo ra rất dài, hơi mang theo tiếng th* d*c.

Hắn duỗi tay ra ôm ta, ôm sát ta vào trong ngực hắn.

Ta không dám động đậy, mặc kệ hắn ôm ta như thế.

Nhưng tim trong ngực cứ đập điên cuồng, bán đứng ta.

“Nhị nương đừng sợ, ta chỉ ôm trong chốc lát.”

Hắn cũng không phải chỉ ôm trong chốc lát.

Có thể thấy được cho dù là đàn ông đoan chính cỡ nào, vẫn có lúc nói dối.

Ta mở mắt khi hắn còn ngồi bên cạnh ta, trong phòng đốt một ngọn nến, trời không biết đã tối từ khi nào.

Ta duỗi tay ôm lấy chăn, che đầu lại.

Thật là không có định lực gì cả, người đàn ông chỉ ho hai cái thôi, đã kêu là hắn cần ta thì ta cho.

Ban ngày ban mặt làm ra chuyện thế này, thật là không biết xấu hổ.

Nhưng trong lòng lại cảm thấy vui vẻ sung sướng vô cùng.

Kể từ khi Hứa lão tam bỏ ta, ta bỗng nhiên đã suy nghĩ cẩn thận.

Ta tự nhốt bản thân mình trong rất nhiều khuôn sáo, cũng không thấy Hứa lão tam tốt với ta nửa phần.

Có thể thấy được, không phải là phụ nữ cứ giữ cái gọi là bổn phận quy củ thì sẽ được đàn ông kính trọng yêu thích. Đó chính là lừa người mà thôi.

Nghĩ như thế nào thì làm thế ấy, cho dù cái gì cũng không có, thì ít nhất cũng được thoải mái.

Người đàn ông này rất mạnh mẽ, dễ dàng lôi ta từ trong chăn ra.

Ta quấn chăn ngồi nhìn hắn, hắn cười cười, cái gì cũng không nói đã đi xuống giường.

Ta ghé vào cửa sổ nhìn hắn, bên ngoài trời đã tối rồi.

Trong phòng Tú Nhi đã tắt đèn, trong phòng Đại Lang đèn vẫn sáng.

Hắn vào phòng bếp, một lát sau đã bưng tới một bát cháo ấm ngồi bên cạnh giường.

“Buổi tối nấu cháo trắng, ta không làm gì khác, nàng ăn tạm vài miếng.”

Cháo còn toả ra hơi ấm, hắn múc một thìa, thổi thổi rồi đưa tới bên miệng ta.

Ta không há mồm, thì hắn lại tự làm động tác há mồm, sau đó đặt thìa cháo để bên miệng ta.

Thấy ta há mồm ăn xong, khoé miệng hắn hé ra, cười.

Ta ôm chăn ăn hết một bát cháo trắng, tay cũng không hề cử động.

Hắn thu bát, cầm khăn cho ta lau mặt lau tay.

“Sao chàng lại đối xử tốt với ta như thế?” Ta cúi đầu cắn môi không dám nhìn hắn.

Ta rất sợ, chỉ sợ là những điều tốt đẹp này đều là giả, chỉ là một giấc mộng, chỉ cần một cơn gió, nhẹ nhàng cũng có thể thổi tan.

“Như thế đã được gọi là tốt ư?”

“Thế này còn tốt hơn cả cuộc sống tốt nhất mà ta có thể nghĩ tới.”

Ta lẩm bẩm nói nhỏ.

“Đàn ông đối xử tốt với phụ nữ là lẽ dĩ nhiên.”

Hắn duỗi tay nâng đầu ta lên, cười dịu dàng chất phác.

Hoá ra, đàn ông đối xử tốt với phụ nữ là lẽ dĩ nhiên!
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 8


Ta nhìn trên giường bày hộp bày bình mà tỉnh táo không nổi.

Cái bình không lớn, bên trong là đầy ắp toàn là đồng bạc.

Trong rương có năm thỏi bạc mười lượng, cộng thêm một cây trâm hoa mai, trên đầu cây trâm còn nạm một viên hồng bảo thạch nho nhỏ.

“Đây là toàn bộ gia sản mấy năm nay ta tích cóp được, thoa bạc là hôm nay mua, còn có hộp kem này, các phụ nữ trong thành đều dùng để bôi mặt bôi tay đó!”

Hắn nhét hộp kem trang điểm vào tay ta, hộp men sứ màu xanh, chạm vào tay mát lạnh.

Ta lớn như vậy rồi, lần đầu tiên nhìn thấy nhiều tiền như thế, lần đầu tiên nhìn thấy kem trang điểm, lần đầu tiên có được một cây trâm nạm đá quý.

Có phải là một giấc mơ không?

Ta nằm mơ cũng không có một giấc mơ đẹp như vậy.

“Mười ngày nữa ta sẽ vào núi, nếu may mắn có thể săn được đồ tốt, tiền bán da lông cũng đủ để chúng ta sống được một năm. Đến lúc đó lại mua cho nàng cùng với đám nhỏ mỗi người một cái áo khoác mới. Hay là nàng thích váy bông hơn?”

Hắn nâng khuôn mặt của ta, hỏi rất nghiêm túc.

Ta còn muốn cái gì chứ?

Chỉ cầu mong giấc mơ này không cần tỉnh lại là được!

“Nhị nương, sau này nàng sẽ quản lý nhà ta, chúng ta sẽ sống thật tốt nhé! Tú Nhi không biết nói, nhưng lại rất khéo tay ngoan ngoãn, nàng chớ có ghét bỏ nó. Đại Lang tuy ít nói nhưng tâm địa thật thà chất phác, cũng là một đứa trẻ ngoan, bọn chúng tất nhiên sẽ tôn trọng kính trọng nàng, sau này nếu chúng ta có con, bọn chúng cũng sẽ đối xử tốt với con của chúng ta.”

Giọng nói của hắn chậm rãi thấp dần, mày nhíu chặt lại, trong giọng nói có thể dễ dàng phát hiện ra sự lấy lòng.

Một người như vậy…

Một người đàn ông như vậy có thể vì con của mình mà hạ thấp bản thân như thế.

“Tống toàn, đây là nhà ta, chàng là chồng ta, con của chàng là con của ta, chàng không cần phải như thế!”

Hắn ngơ ngác nhìn ta, một lát sau thì duỗi tay ôm ta vào trong ngực.

“Ta muốn đối xử tốt với nàng, không chỉ bởi vì bọn trẻ.”

Ta cũng muốn đối xử tốt với hắn, không biết là hắn có biết không?

Mười mấy ngày sau, Tống Toàn muốn đi cùng với mấy thợ săn khác trong thôn vào núi, ta chuẩn bị lương khô và hành lý cho hắn, rốt cuộc đi vào núi không phải là một hai ngày là có thể trở về được.

Hắn vốn là muốn mang theo Đại Lang cùng đi, nhưng ta thấy Đại Lang thân mình gầy guộc, không cho Tống Toàn đưa hắn đi nữa.

Đứa nhỏ này đâu có thích hợp với việc vào núi đi săn chứ?

Chúng ta tiễn Tống Toàn đến cửa thôn, dù có lưu luyến, dù có lo lắng rất nhiều, hắn vẫn phải đi.

Hắn là người đàn ông của gia đình này, hắn phải nuôi gia đình.

Ta là người phụ nữ của nhà này, hắn đi rồi, cái nhà này là do ta gánh vác.

Thừa dịp trời ấm, ta tháo chăn đệm trong phòng của Đại Lang và Tú Nhi để giặt.

Bông đã lâu ngày, rất cứng, cần phải bật lại, còn phải mua thêm một chút để nhét vào.

Hai đứa trẻ cũng không có bộ quần áo nào vừa người, Tống Toàn còn không có một chiếc áo dày nào.

Phía sau nhà đã cày cuốc xong, cần phải mua hạt giống.

Ta cũng không dám tính toán kỹ càng, chỗ nào cũng cần dùng đến tiền.

Đêm đó Tống Toàn đã nói, cần tiêu cái gì thì tiêu, tiền là kiếm ra được tiết kiệm cũng không tiết kiệm được.

Chỉ là hắn không cần áo bông dày, rốt cuộc vào đông cũng ít ra ngoài, ra ngoài hắn mặc áo da cũ là được.

Hắn vừa nói thế, tiền này ta lại càng không nỡ tiêu.

Nhưng mà không thể để hai đứa nhỏ phải chịu khổ được đúng không?

Ta tìm kiếm trong rương hồi môn, trong đó có hai miếng vải bông, một chiếc màu lam, một chiếc màu đỏ hoa trắng.

Lúc trước Tống Toàn đưa tới sáu bảy mảnh vải, cha mẹ ta chỉ chọn hai mảnh này làm của hồi môn.

Nếu không phải vì sợ người khác cười chê, có lẽ hai mảnh này cũng không cho.
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 9


Dùng mảnh vải màu lam làm áo bông cho Tống Toàn và Đại Lang, một mảnh khác làm áo bông cho Tú Nhi còn thừa.

Như thế là tiết kiệm được một số tiền lớn.

Ta ở trong viện đo người cho hai đứa nhỏ, Tú Nhi cười híp mắt, ôm tấm vải kia sờ tới sờ lui.

“Mẹ, con có áo bông rồi, không cần làm cũng được.”

Ta bảo Đại Lang duỗi cánh tay, thế nào hắn cũng không nghe.

“Nếu con thật lòng thương cha con, thế thì mặc một chiếc áo khoác mới đi. Cha con vất vả như thế, rõ ràng là rất mong con và Tú Nhi có thể sống tốt. Không lâu nữa trời sẽ lạnh, nếu ngay cả một chiếc áo khoác cũng không có, cha con sẽ khó chịu thế nào? Con nghĩ kỹ lại xem, nghĩ kỹ rồi nói với ta, nếu đến lúc đó con vẫn khăng khăng không làm, vậy thì thôi cũng được!”

Ta mang Tú Nhi vào phòng, con bé ghé trên giường xem ta may áo.

Ta cầm kéo cắt loạt xoạt, Tú Nhi dùng ngón tay giả vờ làm kéo, cũng học theo ta cắt cắt.

Con bé không nghe thấy, nhưng từ từ nói chuyện, nó nhìn cũng hiểu.

“Tú Nhi, đợi khi nào cha con về, ta nhìn xem có mảnh da nào thích hợp không, đến lúc đó sẽ làm cho con một đôi giày da nhỏ. Nhưng mà ta không biết làm, phải tìm thím Trương dạy ta.”

“Gật đầu đi!”

Một chuỗi lời nói dài như thế, Tú Nhi tất nhiên là nhìn không hiểu, nhưng khi ta bảo con bé gật đầu, nó lại hiểu, lập tức cười tủm tỉm mà gật đầu, lại ngẩng đầu lên nhìn ta.

Thật là đáng yêu.

Ta nhịn không được mà sờ sờ lên mái tóc thưa thớt của nàng.

Nghe nói cành bách có thể giúp mọc tóc, dạo này có thời gian ta thường dùng cành bách ngâm nước để gội đầu cho Tú Nhi. Một bé gái xinh đẹp như thế, nên có một bộ tóc đen dày mới phù hợp.

Ta chưa từng sinh con, cũng không biết nuôi dưỡng con cái khó như thế nào.

Nhưng nếu trẻ con đều ngoan như Tú Nhi và Đại Lang, chỉ cần nuôi sống, nuôi thêm vài đứa cũng chẳng sao.

Sáng sớm mai có xe bò đi vào thành, ta phải đưa Tú Nhi và Đại Lang vào thành mới được.

Xe bò vào thành cần phải giao trước tiền đặt cọc, mỗi người năm văn, giao trước hai văn mỗi người, sáng sớm mai sẽ đi tới cửa thôn đợi xe, đợi đến khi lên xe sẽ giao nốt ba văn còn lại.

Ta đưa Tú Nhi đi tới nhà chú họ Tống Toàn để giao tiền đặt cọc, mới thành hôn không được mấy ngày, người trong thôn cũng không quen lắm, nhưng luôn có người tới nói chuyện với ta.

Trong thôn chính là như thế, một năm bốn mùa chỉ có từng ấy người, người cũ đến phiền chán, chuyện cũ cũng kể đến chán, thất vất vả mới có người mới, chuyện mới, cần phải hỏi thăm mới có chuyện để nói chứ!

Chuyện ta bị bỏ làng trên xóm dưới đều truyền khắp nơi, rốt cuộc làm gì có người đàn ông nào trong thôn sẽ tự nhiên bỏ vợ đâu?

Cưới vợ là phải bỏ tiền, bỏ vợ thì dễ mà cưới vợ thì khó.

Cho nên, nếu Hứa lão tam bỏ ta, tất nhiên là phải bởi vì ta làm việc gì rất lớn có lỗi với hắn, thêm nữa ngày ta rời đi đã đè đầu mẹ chồng, dùng cái dao nhỏ vừa mới giết heo để cạo tóc của bà ta.

Con heo mấy trăm cân kia cũng là ta tự tay giết, con dao nhỏ lúc đâm vào là màu trắng, lúc rút ra là đỏ đỏ, máu heo phun đầy người.

Ta thu thập con heo kia, một nửa là cắt ra cho những người tới hóng chuyện và người họ Hứa tới kiếm chuyện, còn một nửa tự ta vác về nhà mẹ đẻ.

Có thể nghĩ được dáng vẻ của ta ngày hôm đó đáng sợ tới mức nào.

Hơn nữa, sự tình truyền tới truyền đi đã sớm thay đổi rất nhiều, người Tống gia tò mò về ta cũng không có gì lạ.

“Vợ của Ngũ Lang hôm nay cuối cùng cũng ra ngoài rồi, ta đã nói Ngũ Lang không ra ngoài thì thôi đi! Thế mà còn giấu nàng dâu mới không cho mọi người gặp nữa! Hoá ra là một nương tử chỉnh tề ngăn nắp như vậy!”

Nói chuyện là thím ba, họ hàng của Tống Toàn, tiền đặt cọc phải đưa cho nàng.

Ta cúi đầu giả vờ xấu hổ, rốt cuộc ta vốn là chỉnh tề như thế, không đến mức phải giấu giếm.

Lời này của nàng rõ ràng là có ý, có vẻ là muốn nói ta dụ dỗ Tống Toàn trong khoảng thời gian đó không ra khỏi nhà.
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 10


“Thím ba, ngày mai ta cùng hai đứa bé vào thành, đây là tiền đặt cọc.”

Ta đưa tiền, nàng duỗi tay nhận lấy, ước lượng trong tay rồi đặt lên bàn.

Chỉ có mấy đồng bạc thôi! Lại không phải bạc thật, còn cần phải kiểm tra xem nặng nhẹ thế nào hay sao?

“Ngũ Lang số khổ, cha mẹ đều đi sớm, cũng không có anh chị em giúp đỡ, thật vất vả mới cưới được một người vợ hiện, không ngờ lại là người bị bệnh, mỗi ngày đều phải uống thuốc không ngừng, sinh hai đứa nhỏ không có đứa nào là khoẻ mạnh cả.Ngũ Lang cực khổ kiếm tiền lại cứ thế mà đổ vào cái động không đáy, kết quả vẫn không giữ lại được người. Chúng ta vốn đã nghĩ là Ngũ Lang sẽ không cưới nữa, không ngờ lại đột nhiên cưới cô dâu mới.”

“Ngươi đừng trách thím nói nhiều, sống vẫn nên tiết kiệm, ngươi nhìn phụ nữ trong Tống gia chúng ta, nhiều là một hai năm mới vào thành, đồ vật trong thành rất đắt! Ngươi vừa mới tới cửa mấy ngày? Ngũ lang không dễ dàng, ngươi…”

“Tam thẩm nói cũng hơi nhiều thật!” Ta nhìn chằm chằm thím ba và nói.

Ta vốn muốn nhịn một chút thì thôi!

Nhưng khi bà ta nói chuyện về mẹ của Tú Nhi, cùng với hai đứa trẻ, ngữ khí thật khiến người ta khó chịu.

Phụ nữ trong thôn rất ít người khoẻ mạnh cường tráng như thím ba, rốt cuộc nhà ai cũng chỉ có thể ăn đủ no.

Nhưng thím ba sinh năm đứa con trai, đớ lớn hay đứa thứ hai đều làm thủ công trong thành, đứa thứ ba thì chở xe bò, đứa thứ tư và đứa thứ năm cùng với năm con dâu trong nhà và cháu trai trồng trọt ở nhà.

Nghe nói, tài sản tiền bạc mà mấy đứa con trai kiếm được đều do bà ta nắm giữ, mỗi ngày việc gì cũng không làm, chỉ ở trong nhà ăn uống ngủ nghỉ đếm tiền.

Vốn là một người lùn, lại vừa đen vừa béo, vừa ngồi lên ghế đã không khác một cái lu nước là bao.

Mặt bà ta vốn đen, nghe xong lời nói của ta lại càng đen hơn, thịt trên cằm run rẩy, muốn mở miệng lại bị ta chặn trước.

“Tống Toàn tận tâm tận lực chữa bệnh cho mẹ của Đại Lang thì có gì sai? Còn có thể chứng minh hắn là một người đàn ông tốt có tình có nghĩa. Hai đứa con nhà chúng ta thì sao? Có gì không khoẻ? Tú Nhi ngoan ngoãn linh hoạt khéo tay, Đại Lang thông minh hiếu thảo, cha của chúng nó cực khổ kiếm tiền, không cho chúng nó thì cho ai?

“Nếu Tống Toàn không cưới, ai sẽ quan tâm đến hai đứa nhỏ? Ta nghe Tống Toàn nói, mấy năm nay hắn chỉ cần vào núi thì sẽ nhờ người khác chăm sóc hai đứa trẻ và nhà cửa. Nhưng những người này chăm sóc cũng không phải là không công, mỗi lần đều đưa tiền.”

“Nhìn hai đứa trẻ xem, một đứa tóc khô vàng, một đứa gầy đến nỗi quần áo mặc cũng rộng thùng thình. Quần áo của bọn trẻ nghe nói cũng là các thím và các chị dâu giúp đỡ khâu vá. Hay là thím mời các thím và các chị dâu tới đây tính sổ đi?”

“Xem Tống Toàn đưa tiền cho các người có đủ không, mà các ngươi chăm sóc hai đứa trẻ thành cái dáng vẻ này? Thanh danh của ta có lẽ thím cũng nghe thấy rồi, lời nói của ta hôm nay thím cũng truyền đi luôn, hãy nói là ta nói, trước kia các vị thu Tống Toàn bao nhiêu bạc, lại chăm sóc hai đứa trẻ này thế nào, ta sẽ không nhắc đến nữa.

“Sau này hai đứa nhỏ đó đều có mẹ rồi, nếu ai còn muốn nói xấu nhà chúng ta, chiếm lợi ích nhà chúng ta là không thể nữa!”

Ta đứng dậy, duỗi tay cầm tiền trên bàn về.

Xe bò nhà bà ta không ngồi thì thôi!

“Con đàn bà này, ngươi nói bậy cái gì…” Thím ba lắp bắp.

“À, tí nữa thì quên, Tống Toàn nói nhà của ngài năm ngoái cưới con dâu út đã mượn của hắn ba lượng bạc, ta thấy nhà mẹ đẻ của thím ba cũng giàu có hơn nhà ta nhiều, hôm nay trả tiền này luôn đi!”

Ta vươn tay ra trước mặt bà ta.
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 11


“Ta mượn lúc nào…”

“Tống Toàn lương thiện thật thà lại không phải là kẻ ngốc, giấy nợ của các nhà đều ở trong rương gỗ nhỏ nhà ta! Trên đó có ấn dấu tay của thím ba, nếu thím không nhận, ta sẽ đưa tới chỗ quan phủ nhờ quan lão gia kiểm tra.”

“Tống toàn không tới đòi là bởi vì nể mặt thân thích không tiện mở miệng, ta không có quan hệ gì với các ngươi. Thím muốn trả bạc hay là muốn mai ta mang giấy nợ đi nha môn?”

Thím ba đứng dậy, vươn một ngón tay chỉ vào ta, nhưng người bà ta lùn, không có khí thế gì cả.

Ta chống nạnh ưỡn ngực.

“Thím đã nghe nói chuyện ta dùng dao giết heo để cạo đầu người khác chưa?”

Bà ta lập lức im im, xoay người đi vào trong phòng.

Chỉ một lát sau đã mang ra một ít bạc vụn, bà ta không tình nguyện mà đưa bạc vào tay ta.

“Đây là Ngũ Lang cưới một con mụ dạ xoa…” Nàng nói thầm.

“Bạc này về nhà ta sẽ đếm lại, nếu không đủ ta còn tới. Thím thuận tiện hỗ trợ thông báo một chút, báo với những nhà còn nợ bạc nhà ta thì mang trả. Nghèo quá thì thôi đi! Nếu trong nhà có tiền cất giấu mà không trả, đừng trách ta tàn nhẫn độc ác. Đợi sang năm ta muốn cho Đại Lang đi học, ai nợ tiền nhà ta, phải trả hết, không được thiếu một văn nào!”

Ta nắm tay Tú Nhi đi ra ngoài.

“Đi học ư? Thật là mù quáng, ngươi cho rằng ai muốn học là học được à? Một năm chỉ riêng quà nhập học cần bao nhiêu bạc ngươi có biết không? Một mẹ kế mà thôi, diễn thật sự bình thường, còn đọc sách…”

Ta mặc kệ không để ý tới mấy lời mắng chửi của thím ba phía sau.

Nhà bà ta có cháu trai đi học ở trong thành, sao nhà bà ta đi được mà nhà ta không đi được?

Phòng của Đại Lang ta cũng chưa vào, dù sao cũng là một bé trai đã lớn, ta không tiện vào phòng của hắn.

Hắn hướng nội lại ít nói, ngoại trừ làm một chút việc nhà thì thường ở trong phòng, trước kia ta cũng không biết hắn ở trong phòng làm gì.

Nhưng ngày hôm trước trời đẹp, Tú Nhi mở cửa thông gió cho hắn, ta thấy trên bàn của hắn có hai quyển sách, ta không biết chữ, cũng không biết là sách gì, nhưng hai quyển sách kia đã rất cũ, có thể thấy là hắn đọc thường xuyên.

Ta nói, đứa nhỏ này không hợp với việc lên núi săn thú, không ngờ hắn lại thích đọc sách.

Vậy thì đi học đi!

Người ta sống dù sao cũng phải có mục tiêu chứ!

Không ngờ Dại Lang lại đứng bên ngoài viện của thím ba, đứa nhỏ này cao gầy, quần áo lại không vừa thân, rộng thùng thình trên người.

Thấy ta cùng với Tú Nhi đi ra, hắn giật giật miệng, giống như muốn nói gì đó, lại giống như chưa nói ra miệng.

Ta nắm tay Tú Nhi đi ở đằng trước, hắn đi theo phía sau.

Tường viện trong thôn thấp bé, giọng của thím ba lại to như thế, hàng xóm có lẽ đều nghe thấy, có thể hắn cũng nghe thấy?

“Mẫu thân, con tới tìm ngài…”

“Con là muốn nói ngày mai con không muốn đi vào thành với chúng ta sao? Bảo ta không cần giao tiền đặt cọc đi xe bò phải không?”

“Không phải, là con muốn nói muốn đi theo hai người…”

“Hiện tại chính là con có muốn đi ngày mai chúng ta cũng không đi được, con xem, ta đã đắc tội với bà ba của con rồi.”



Nháy mắt lại trở nên yên tĩnh.

Trời tối rất nhanh.

Không có Tống Toàn ở nhà, ta ngủ cùng với Tú Nhi.

Con bé nằm trên giường, ta đặt chậu nước ở trên ghế gội đầu cho nó.

Đôi mắt của con bé mở rất to, lặng yên nhìn ta, một lát sau lại dùng ngón tay gầy guộc chạm vào ta, ta nhẹ nhàng dùng ngón tay giữ chặt, con bé cười không tiếng động.

Tú Nhi có một con búp bê, được khâu từ vải trắng, mặt trên dùng chỉ thêu lông mày và mũi miệng cùng với tóc đen nhánh, mỗi ngày đi ngủ con bé đều ôm.

Tú Nhi không nói, nhưng ta biết đây là mẹ con bé đã khâu cho nó.

Búp bê kia có lẽ có mùi hương trên người mẹ của con bé.

Một đứa trẻ như vậy, sao có thể khiến cho người ta không đau lòng chứ?

Lúc này, tiếng đập cửa vang lên.
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 12


Ta mở ra cửa phòng, ngoài cửa là Đại Lang đang đứng.

“Mẫu thân thật sự muốn cho con đi học ư?”

Hắn cũng không vào nhà, cứ đứng ở bên ngoài bậc cửa nhìn ta.

Ánh đèn trong phòng chiếu vào trên người thiếu niên, trong mắt hắn lấp lánh như ngôi sao, lúc này hắn không giống với lúc trước, mà có sinh cơ bừng bừng nên có ở trên người một thiếu niên tuổi này.

Hắn là con của cha hắn, bọn họ thật giống nhau, ta nghĩ tế.

“Tất nhiên là thật.”

“Vì sao?”

“Không phải là con thích đọc sách à?”

“Mẫu thân cũng biết đọc sách cần có bao nhiêu tiền?”

“Ta không biết, chỉ là ta cho rằng chuyện này cũng không phải là việc con nên nghĩ.”

“Mẫu thân…”

“Con cũng không cần nghi ngờ ta có ý gì, cũng không cần cảm ơn. Nếu con học tốt, sau này sẽ có một quan nữa chức. Coi như Tống gia được mở mày mở mặt, sau này ta có sinh con trai cũng không còn là thân phận thợ săn nữa, anh trai của nó là người làm quan, sau này nó cũng có thể đọc sách làm quan, nếu sinh con gái thì thân phận lại càng quan trọng, nó có một người anh làm quan, như vậy có thể gả cho nhà tốt.”

“Nếu con học không tốt thì sao?”

“Không tốt thì sau này cũng có thể làm tiên sinh dạy học đúng không? Nếu không làm quan được, sau này con ở nhà mở một thư quán, dạy bọn trẻ con vỡ lòng cũng tốt. Con không phải là nói đọc sách cần rất nhiều tiền hay sao? Đến lúc đó bạc con kiếm có thể nuôi cha mẹ cùng với Tú Nhi là được.”

Thiếu niên còn đang do dự, lông mi vừa dài vừa dày run rẩy, hình như có rất nhiều tâm sự.

“Đương nhiên, nếu con không muốn đi học cũng không sao, vậy thì theo cha con vào núi đi săn, cũng tiết kiệm được nhiều tiền, cuộc sống của ta cũng dư dả một chút. Đại Lang, mẹ là mẹ kế của con, không có kiên nhẫn đâu, con nghĩ kỹ rồi nói chuyện với ta sau.”

Ta xoay người định đóng cửa, thiếu niên duỗi tay chặn ván cửa lại.

“Mẫu thân, con muốn đọc sách.”

Thên thể thiếu niên gầy guộc, ánh mắt lại kiên định.

“Ừ!”

Ngày hôm sau chúng ta không thể vào thành, người trên xe bò cũng đầy.

Có mấy người lục tục tới trả tiền, đều là lải nhải một đống lời nói không dễ dàng, tựa như nghe xong bọn họ nói thì ta sẽ mềm lòng không cần tiền nữa ấy.

Buồn cười, tiền của Tống Toàn thì dễ dàng hay sao?

Chỉ một ngày này, tiền trả lại đã lên tới năm lượng cùng với hơn một trăm đồng.

Năm lượng bạc cũng đủ nhà chúng ta sống thoải mái một năm đi!”

Ta gọi Đại Lang lấy giấy vay nợ còn lại ra tính một lần, nhà ai thiếu bao nhiêu.

Thiếu niên tính toán, còn lại mười tờ giấy vay nợ, còn khoảng ba lượng bạc.

“Mẫu thân, những nhà còn lại cuộc sống cũng không tốt.” Đại Lang nói.

“Mấy ngày nữa, đợi tra con trở lại thì nói sau, Đại Lang, cha con sao lại nghĩ đến việc viết giấy nợ?”

Rốt cuộc trong thôn cũng không có mấy người biết chữ, Tống Toàn miễn cưỡng có thể nhận được mấy con số, nhưng hắn cũng không biết viết!

“Năm năm trước, mẹ con bị bệnh nặng, cha muốn kéo mẹ vào thành tìm đại phu, nhưng không đủ tiền, vừa lúc đó Hoàng Bưu ở đầu thôn đông đã mượn trong nhà năm lượng bạc, cha đi đòi lại, hắn không chỉ không trả mà còn không nhận nợ.”

“Sau đó mẹ con không còn nữa, lại có người tới vay tiền, cha ta da mặt mỏng vẫn phải cho mượn, lại sợ bọn họ không trả, mới bảo con viết giấy nợ, để bọn họ ấn dấu tay. Khi đó con còn nhỏ tuổi, chữ viết không đẹp…”

Thiếu niên nói xong thì gãi gãi đầu, hơi xấu hổ.

Ta nhìn giấy vay nợ lại nhìn hắn.

“Ta tuy không biết chữ, nhưng con còn nhỏ như vậy mà đã có thể viết chữ chỉnh tề như thế, thật sự là không dễ. Đại Lang, khi còn bé con đã đọc sách rồi sao?”

“Là mẹ con dạy. Mẫu thân đã nghe nói đến vụ án tham ô của Dư Hiếu Liêm chưa? Ông ngoại của con vốn là quản gia trong phủ Dư Hiếu Liêm, sau đó xảy ra chuyện tham ô của Dư Hiếu Liêm, ông ngoại bị liên lụy chém đầu, mẹ con vốn là nha hoàn bên người Tam nương tử Dư phủ, từ nhỏ đi theo Dư Tam nương tử cùng nhau học chữ.

“Sau đó hạ nhân của Dư phủ đều bị kéo đến đầu đường bán, cha con vào thành bán hàng da, thấy mẹ con đáng thương mới mua bà ấy về.”
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 13


Hoá ra còn có một câu chuyện cũ như vậy.

Mẹ của Đại Lang cũng là một người đáng thương.

“Cha con sao không cho con đi học? Đã có nền tảng như vậy rồi.”

“Bệnh của mẹ con đào rỗng của cải, thời gian đó ăn no bụng cũng khó, sau khi mẹ con đi rồi, cha lại bị bệnh nửa tháng, cha nói muốn cho con đi học, con nói là chờ trong nhà có đủ tiền rồi thì con đi, cứ thế mới kéo dài tới hiện tại.”

Đại Lang cúi đầu, ta là người không biết nói chuyện, huống chi là thiếu niên ở tuổi này, thật sự không biết nói gì để an ủi được hắn.

Hắn mất đi mẹ ruột của mình, nói gì mới có thể khiến hắn không cảm thấy khổ sở chứ?

Nói cái gì cũng vô dụng.

Chỉ có thể ngày ngày chậm rãi khiến cho cuộc sống này tốt hơn, làm cho những nỗi khổ ấy nhạt dần…

Hai ngày sau, chúng ta ngồi trên xe bò đi từ thôn vào thành, mua tất cả những đồ vật cần mua.

Ta lại mang theo hai đứa trẻ đi tới Văn Hoa thư viện, nghe nói đó là thư viện tốt nhất trong thành.

Quà nhập học một năm mười lượng, nếu như cần ăn ở nữa, lại đóng thêm năm lượng, nếu là thêm việc tặng lễ cho tiên sinh ngày lễ tết, tiền mua giấy và bút mực, một năm ít nhất cũng phải ba bốn mươi lượng.

Tống Toàn đưa cho ta năm mươi lượng, còn có tiền nợ đòi về được, tổng cộng thêm vào, trừ số tiền đã tiêu cũng còn khoảng 55 lượng.

“Mẫu thân, một năm hơn ba mươi lượng, quá đắt…”

Ra khỏi cửa thư viện, Đại Lang cúi đầu xuống, người cũng không thẳng no ỏi.

“Không sợ, ta cùng với cha con có thể nuôi được!”

Ta vỗ vỗ đầu vai của thiếu niên, bảo hắn ưỡn ngực ngẩng đầu.

Tồn tại phải có mục tiêu, ta cùng với cha hắn còn có, hắn là một thiếu niên như thế, sao có thể từ bỏ được chứ?

Thư viện không phải ai cũng được nhận vào, đặc biệt là tuổi tác như Đại Lang, phải thi một chút rồi mới có thể nhận được.

Ta không biết người ta bắt phải thi cái gì, nhưng Đại Lang đã hỏi thăm rồi, đã dựa theo yêu cầu mua mấy quyển sách, mặt khác mua giấy và bút mực, lập tức đã tiêu tốn hai lượng bạc.

Xem ra, việc đi học đọc sách này đúng là không phải ai muốn đi là có thể đi, thật sự tốn tiền.

Ta đau lòng vô cùng.

Nhưng thiền này liên quan đến tương lai cả đời của một đứa trẻ, đắt cũng có lý.

Tống Toàn đi bảy ngày còn chưa về, cũng không có chỗ nào hỏi thăm.

Đại Lang nói, ngày xưa có lúc đi cả mười mấy ngày, bảo ta không cần lo lắng.

Lo lắng cũng vô dụng.

Ta vào thành xem có người đưa nấm khô đến tiệm cơm tửu lầu, hỏi thăm một chút, một cân nấm khô cũng đến hai mươi văn.

Hai mươi văn cũng là tiền!

Mỗi ngày nhàn rỗi không có việc gì làm, ta mang theo Tú Nhi lên núi, không dám đi vào chỗ sâu, chỉ đi ở bên rìa để tìm nấm, thuận tiện đào chút rau dại hoặc chút dược thảo mà mình biết.

Nhặt được vào rổ đều là tiền!

Ngày hôm đó cũng không khác so với những ngày khác, Đại Lang ở trong phòng đọc sách tập viết.

Ta ở nhà nấu cơm, Tú Nhi phơi nấm nhặt được rồi ra ngoài chơi.

Nhưng mà mười lăm phút sau đã nghe thấy tiếng cãi cọ ầm ĩ ngoài cửa, có người gọi ta.

Ta đi ra cửa, lại là Lý quả phụ trong thôn, nàng kéo sau cổ của Tú Nhi rồi đứng ở cửa nhà.

Phía sau còn có con trai nàng là Trụ Tử cùng với ba đứa trẻ khác.

Tú Nhi nhỏ gầy, bị nàng kéo sau cổ, chân cũng không với tới đất.

Trên quần áo của Tú Nhi đều là đất, vừa rồi còn cắn môi quật cường, vừa nhìn thấy ta ra cửa, trên mắt đã nước mắt ngắn dài.

Nàng không biết nói, toàn bộ ấm ức đều viết rõ ở đôi mắt kia.

Trong lòng ta đau đến mức khó chịu, trong ngực nghẹn một hơi.

“Đầu tiên ngươi thả Tú Nhi xuống dưới đã, có chuyện thì nói!”

Ta nhẹ nhàng lôi Tú Nhi từ trong tay của Lý quả phụ, ngồi xổm phủi đi bụi đất trên người Tú Nhi.

Ngươi nhìn xem, Tú Nhi nhà ngươi đã đánh Trụ Tử nhà ta thành cái gì đi!”

Lý quả phụ mang con trai nàng là Trụ Tử để trước mặt ta.

Trụ Tử cao hơn Tú Nhi một cái đầu, lại vô cùng to khoẻ, sao Tú Nhi có thể đánh thắng được hắn?

“Mẹ Trụ Tử, Trụ Tử bị thương chỗ nào?”
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 14


“Ngươi nhìn xem, cái trán bị đập thành một cục u kia kìa!”

Lý quả phụ chỉ vào trán của Trụ Tử cho ta thấy.

Thực sự có một vết xước nhỏ hình móng tay, nếu không nhìn cẩn thận, thật đúng là nhìn không ra.

“Con trai ta bị huỷ dung rồi, sau này sao có thể tìm được vợ nữa?”

Lý quả phụ tay chống nạnh, lớn tiếng hỏi.

Đã là cuối thu, người làm ruộng bận rộn thu hoạch vụ mùa, trời sắp tối, mọi người đều vội vàng về nhà ăn cơm, Lý quả phụ vừa kêu như vậy, mọi người hóng chuyện lập tức vây quanh một vòng.

Ai mà không thích hóng chuyện chứ?

“Sao ngươi không nói gì? Không phải chứ ta nói nè, Tú Nhi này trước kia không có mẹ không có người dạy dỗ thì thôi đi, hiện giờ ngươi mới gả vào làm mẹ kế cũng không biết dạy dỗ khuyên nhủ một chút, nếu mà Trụ Tử con ta bị huỷ dung, ngươi nói phải làm sao đây?”

Lý quả phụ híp mắt lại, ánh mắt nhìn ta vô cùng khó chịu.

“Đại Lang, con ra đây!”

Ta lớn giọng kêu lên.

“Sao? Đây là muốn đánh nhau sao?” Lý quả phụ thấy ta gọi Đại Lan, nghiêng mắt hỏi ta.

“Bọn nhỏ đánh nhau luôn có nguyên nhân đúng không? Ngươi đã hỏi Trụ Tử vì sao Tú Nhi nhà ta đánh hắn chưa? Là dùng cái gì để đánh? Nếu là hắn động tay trước thì sao? Chẳng lẽ muốn ta nói Trụ Tử nhà ngươi không có cha, ngươi làm mẹ ruột không biết dạy con hả?”

Tú Nhi không biết nói, đến bây giờ ta cũng chỉ có thể nhìn hiểu một vài động tác của Tú Nhi thôi.

May là Tú Nhi không nghe thấy, nếu biết Lý quả phụ nói con bé không có mẹ dạy sẽ đau lòng như thế nào chứ?

“Ngươi nói chuyện kiểu gì thế?” Lý quả phụ ưỡn ngực, đứng chặn trước mặt ta.

Mọi người vừa đều ăn no bụng, ngực ở đâu ra?

Đều không có, vậy thì so tài một chút đi!

Ta bảo vệ Tú Nhi ở phía sau, cũng duỗi tay chống nạnh ưỡn ngực trước mặt nàng.

Buồn cười, ta còn cao hơn nàng ta đấy.

“Học theo ngươi nói đó!”

“Ha! Tú Nhi đánh Trụ Tử nhà ta, ngươi còn định đánh ta hay sáo?”

“Ngươi để Trụ Tử nhà ngươi nói một câu xem, vì sao Tú Nhi đánh hắn?”

Trẻ con thấy ta cùng với mẹ của nó sắp đánh nhau, run rẩy lui về phía sau.

“Là, là con không cẩn thận đẩy ngã nó, nó dùng đá ném con…”

Trụ Tử không dám nhìn ta, cúi đầu lắp ba lắp bắp nói.

“Nghe thấy chưa?”

“Đây là Trụ Tử nhà ngươi nói, Tú Nhi nhà ta còn chưa nói đâu!”

Đại Lang ra tới cửa, thiếu niên cao gầy, vài bước đã ra tới nơi, thấy ta đang chống nạnh chuẩn bị đánh nhau, mới duỗi tay kéo hắn về phía sau hắn.

Trong lòng ta nóng lên, thiếu chút nữa thì rơi nước mắt.

Không biết vì sao lại tự tin hơn cả lúc trước, thậm chí còn cảm thấy Lý quả phụ nhất định không phải là đối thủ của ta.

“Đại Lang, con hỏi Tú Nhi xem, chuyện là như thế nào!”

Ta lại kéo Đại Lang tới phía sau ta.

*

“Tú Nhi nói mấy người bọn họ cùng nhau chơi bắt đá, Tú Nhi đã thắng vài lần, Trụ Tử không vui, mới đẩy nàng ngã, còn dùng chân đá nàng mắng nàng.”

Đại Lang tức giận phát run, đôi tay nắm chặt thành nắm đấm, dáng vẻ rất muốn đánh người.

Trụ Tử nghe xong thì co rúm lại phía sau mẹ của nó, càng không dám ngẩng đầu lên.

“Mấy người các ngươi cùng chơi với Tú Nhi phải không? Nói với thím xem Tú Nhi có phải là nói thật không? Trụ Tử mắng cái gì?”

Mấy đứa trẻ con nhìn nhau, một lát sau một đứa bé trai mặc quần ngắn cũn, vừa cao vừa đen đứng dậy, ta còn không biết hắn.

Đứa bé này có đôi mắt sáng vô cùng, đi đôi giày đã bị thủng một lỗ lớn, ngón chân thò ra ngoài, trên tóc toàn là cỏ tranh.

“Là nó đã đẩy ngã Tú Nhi trước, lại đá Tú Nhi vài cái, nói Tú Nhi là đồ câm! Nói Tống ngũ thúc không có mắt, không thích mẹ hắn, nhất định phải cưới người đàn bà độc ác đã bị chồng bỏ, còn nói Tú Nhi là đồ vướng chân.”

Giọng của đứa bé to lớn vang dội, cho dù đối với vẻ mặt hung hăng của Lý quả phụ cũng không hề lùi bước.
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 15


“Giỏi, giỏi lắm! Bây giờ ngươi còn muốn nói gì nữa?”

Ta cắn răng nhìn Lý quả phụ.

“Hắn nói có thể tin…”

“Vậy Trụ Tử nhà ngươi nói có thể tin sao? Ngươi nghe rõ cho ta, nếu sau này để ta nghe được trong miệng Trụ Tử nhà ngươi nói cái gì mà người câm, vướng chân, trói buộc gì đó, ta không phải là Tú Nhi nhà ta đâu, nhất định không chỉ ném một viên đá!”

“Ha, ngươi muốn gì?”

“Ngươi dạy con không tốt, ta sẽ dạy thay ngươi. Thuận tiện ta cũng thay ngươi quản cái miệng bẩn thỉu của ngươi.”

“Đồ đàn bà độc ác này…” Lý quả phụ giơ tay lên định nắm tóc ta, ta vừa ngửa cổ né tránh, nhân tiện đạp bà ta một cái.

“A a a a! Giết người…”

Ngay lập tức nàng ta nằm trên mặt đất, vỗ tay kêu khóc ầm ĩ.

Mẹ chồng trước kia của ta cũng thường xuyên như vậy, ta chỉ cần nhìn là biết.

Ta duỗi tay kéo tóc, tóc tai cũng rối loạn, sau đó ngồi xuống đất khóc to lên.

“Thật là không vô lý, một quả phụ mà chồng ta không thèm thích lại xúi giục con trai đánh con ta thì thôi đi, nàng ta còn tìm tới tận nhà ta la lối khóc lóc, còn có đạo lý hay không…”

Làm gì có ai không biết la lối khóc lóc om sòm chứ!

“Ngươi là đồ đàn bà độc ác bị chồng bỏ, sao có thể thông đồng với Tống Toàn chứ? Tống Lão ngũ là bị mù mắt mới có thể coi trọng ngươi.”

“Hắn không thích ngươi, nghĩa là mắt của hắn không mù tí nào.”

Lý quả phụ lại tới đánh ta, Đại Lang và Tú Nhi lại tới bảo vệ ta, không ngờ nàng lại cào vào mặt của Đại Lang.

Người hóng chuyện đi lên kéo nàng ra, nàng giống như người điên mà lao lên.

“Ngươi dám cào mặt con ta à? Hôm nay ta liều mạng với ngươi..”

Ta nhào lên đánh nhau với nàng, Đại Lang sợ ta bị hại luôn luôn muốn bảo vệ ta, Tú Nhi lo lắng đến nỗi khóc oà lên.

“Đại Lang, con mang Tú Nhi vào nhà đi, để xem mẹ hôm nay xé nát cái miệng thối của nàng, ai cho nàng nói là có mẹ hay không có mẹ…”

Đại Lang sao có thể chịu đi chứ? Lại tới bảo vệ ta.

Người hóng chuyện thấy chuyện to ra mới tiến tới để kéo ra, nhưng ba bốn người cũng không kéo được chúng ta ra.

Cuối cùng là ta khoẻ hơn Lý quả phụ một chút, tuy cổ của ta bị nàng cào rách, cũng bị đá mấy cái, nhưng nàng thảm hơn ta nhiều!

“Ngươi còn dám tới nhà chúng ta gây chuyện, ta sẽ cầm dao chờ ngươi, không tin ngươi cứ thử tới xem!”

“Ngươi chờ cho ta!”

Từng người mắng chửi nhau, trời cũng tối đen, bụng cũng đói, những người hóng chuyện can ngăn cũng đều bưng bát ngồi xổm ở cửa xem.

Đánh không được thì chỉ có thể về nhà.

Cháo trong nồi cũng bị cháy rồi, ba người chúng ta ngồi ở dưới mái hiên nhìn nhau.

Ống tay áo của Đại Lan bị kéo rách một bên, tóc cũng rối loạn.

“Bà ta thật lợi hại, một mình mà đánh ba người chúng ta chật vật như vậy.”

Ta xấu hổ cười cười.

“Vâng!” Đại Lang gật đầu, cũng xấu hổ cười.

“Việc này đừng nói cho cha con biết…”

“Vâng…”

“Đại Lang, con đi hấp bánh bao đi, cháo cháy rồi, chỉ có bánh bao và dưa muối thôi!”

“Vâng!”

*

Ngày hôm sau, ta cùng với Tú Nhi lên núi hái nấm, bình thường mọi người chỉ cần thấy ta đã tụ tập với nhau lẩm bẩm lầm bầm tránh rất xa, hiện giờ đã không như vậy nữa, nhìn thấy ta từ xa đã nhiệt tình chào hỏi, thậm chí còn muốn hỏi han việc nhà, còn muốn kết bạn lên núi với ta.

“Đại Lang, hôm qua con còn bảo ta không cần đánh nhau, con xem hôm nay thái độ của mọi người đối với ta thay đổi hoàn toàn rồi, có thể thấy được đánh nhau cũng có chỗ tốt.”

Đại Lang buông bát, im lặng nhìn ta.

Từ hôm qua, thiếu niên này dường như hơi nghiêm túc hơn một chút.

“Sao thế?” Ta rụt rụt cổ, hơi chột dạ.

“Mẫu thân, người như Lý quả phụ, trong thôn có ai là không sợ bà ta đâu? Mẹ có biết chồng bà ta chết thế nào không? Uống rượu say bị bà ta ném ở trong viện bị chết lạnh, bà ta tàn nhẫn lắm! Sao mẹ có thể là đối thủ của bà ta được chứ? Nếu mẹ chịu thiệt…”

Đại Lang nhăn mày lại, khắc nghiệt đến đáng sợ.

“Chúng ta không gây chuyện, chỉ là khi gặp chuyện cũng không thể co đầu rụt cổ mà trốn tránh được. Ban đầu trong nhà không có phụ nữ, bà ta có thể bắt nạt các con, cha con là đàn ông cũng khó có thể so đo với bà ta. Nhưng hiện giờ có ta rồi, ta có thể trơ mắt nhìn bà ta bắt nạt các con sao? Sau này nếu bà ta còn dám tới, ta nhất định sẽ đánh không tha. Chỉ là đến lúc đó con đừng có xuất hiện, nếu không lúc đó người trong thôn lại nói xấu, sau này con là người đọc sách.”

“Mẹ, con đã lớn như vậy rồi, nếu mà mẹ và Tú Nhi bị đánh mà con không bảo vệ, đọc sách lại có tác dụng gì chứ?”

Hắn lại bưng bát lên cúi đầu ăn cơm

Trong lòng ta vui vẻ, nhịn không được mà cười lên tiếng.

Tú Nhi thấy ta cười, cũng cười theo ta.

Đây là hai đứa con thật là tốt!
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 16


Ngày Tống Toàn trở về trời mưa, ta và Tú Nhi không lên núi được, chỉ có thể ở nhà làm chút việc thủ công.

Ta làm đế giày cho tiệm giày, đế giày đều là mang về từ tiệm giày, mỗi một đôi được bảy văn tiền.

Là người quen mới có thể nhận việc như vậy.

Hứa lão tam có một người bà con xa làm thợ thêu may ở tiệm giày, ta không biết thêu hoa, nàng giới thiệu cho ta việc đóng đế giày.

Bởi vì ta làm nhanh lại cẩn thận, hiện giờ mới có thể nhận việc này.

Tú Nhi nằm ở bên cạnh ta ngủ rồi, gần đây con bé có thêm chút thịt, khi ngủ gương mặt ửng hồng, đúng là tuổi nhỏ ngủ không yên, chỉ một lát sau thôi chân tay đã duỗi ra bên ngoài chăn.

Ta duỗi tay kéo chăn lên đắp cho con bé.

Trời đã rất lạnh, đặc biệt là vào ngày mưa.

Đại Lang mỗi ngày đều đọc sách, ta đốt thang trong phòng của hắn.

Cái gì hắn cũng không nói, lại đặt bếp lò vào phòng của chúng ta.

Ta cùng với Tú Nhi ngồi ở phía trước cửa sổ, hắn ngồi ở trên bàn bát giác đọc sách.

Bếp lò ở ngay bên cạnh giường.

Sống lưng của thiếu nên rất thẳng, dáng vẻ khi cúi đầu đọc sách văn nhã thanh tú.

Đây là người có thiên phú học tập.

Trong thôn, làm gì có con nhà ai có dáng vẻ này chứ?

Cửa viện bị người đẩy ra, Đại Lang giật mình từ trên ghế nhảy lên, không có trầm ổn như trước.

Không tính tuổi mụ, hắn cũng mới tám tuổi thôi, cũng vẫn là một đứa trẻ!

Ta cũng xuống khỏi giường.

Tống Toàn đứng ở ngoài bậc cửa, đầu bù tóc rối, râu ria xồm xoàm.

Nếu không phải còn có một hàm răng trắng, nhìn cũng không ra người.

Ta cười nhìn hắn, trong lòng chua xót.

*

“Nhị Nương, nàng đoán xem ta săn được cái gì?”

Thấy ta qua, hắn cười hỏi ta

Ta lắc đầu.

“Gấu nâu, lúc này Đại Lang nhà chúng ta có thể đi học rồi!” Hắn cúi đầu, lặng lẽ nói bên tai ta.

Lại giơ tay sờ sờ đầu của Đại Lang, cười vô cùng thành thật thoải mái.

Hoá ra hắn vẫn luôn nhớ rõ là phải đưa Đại Lang đi học!

“Vâng!”

Ta hâm nóng cho hắn mì nước, hắn ăn một mạch bốn bát.

Tú Nhi và Đại Lang vây quanh hắn, hắn nói cho bọn họ làm thế nào để săn được hươu và thỏ, nước trong nồi đã đun nóng, ta ngồi cạnh giường nghe kể chuyện.

Hắn nói thật nhẹ nhàng bâng quơ.

Ta gội đầu lau người cho hắn, trên người hắn không còn chỗ nào là lành lặn.

Chỗ bị đâm, chỗ bị xước da…

Ta cạo râu cho hắn, hắn đã mệt đến nỗi nhắm mắt đã ngủ rồi.

Người đàn ông này thật là!

Tống Toàn ngủ một ngày một đêm, ngày thứ ba mới tỉnh lại, tinh thần rất tốt.

Sáng sớm hắn đã vào thành, ngày hôm sau mới về nhà.

Ta nấu cơm cho hắn, hắn ngồi ở trước bếp lửa.

“Nhị Nương, ta đã kéo gấu nâu vào thành bán rồi.”

“Hả?”

Ta còn hơi kinh ngạc một chút, sao đã bán nhanh như thế? Thậm chí còn chưa mang về trong thôn.

“Ta đã sớm nói với cửa hàng thu hàng da, nếu có hàng tốt, người trong tiệm sẽ phái người cùng với ta kéo vào thành bằng con đường khác, không vào thôn.”

“Vì sao?”

“Nàng có biết một con gấu nâu có thể bán được bao nhiêu tiền không?”

Ta lắc đầu, không biết.

“Cửa hàng da cho ta ba ngàn lượng.”

Ta giật mình kinh ngạc, cái muỗng trong tay rơi vào nồi.

Ba ngàn lượng ư?

Đây là con số mà ta nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

“Nàng xem nàng cũng như thế, nếu người khác biết thì sẽ thế nào? Nếu ta kéo con gấu nâu đó về trong thôn, không biết sẽ có bao nhiêu người đỏ mắt gây sự.”

“Chúng ta vào trong núi đã tách ra, mấy năm nay trong núi có ít con mồi, đều chỉ là hươu và thỏ linh tinh, ai có thể nghĩ là sẽ có gấu nâu đâu? Lần trước vào núi ta đã thăm dò hang gấu nâu, lần này phải chuẩn bị cẩn thận mới vào núi. Con gấu này là một mình ta săn ở rừng sâu, chưa nói với ai.”

“Ta dùng hươu và thỏ có thuốc mê ném trên đường kiếm ăn của nó, thấy nó ăn thì đi theo nó từ xa.”

“Vì chưa dùng thuốc mê bao giờ, cũng không biết có thể nào làm nó bị ngấm thuốc mê không, chỉ thấy nó ăn no vào động ngủ, ta đào bẫy ở ngoài cửa động, lại trộm vào trong động dùng dao đâm vào bụng nó.”

“Một dao không trúng, có lẽ là lượng thuốc không đủ, gấu nâu bị đau mà tỉnh lại, nếu không phải ta trốn nhanh, nó đã chụp một chưởng lên lưng ta, sao có thể sống mà quay lại đâu.”

“Gấu nâu không chịu đau, chạy ra ngoài động, cách cửa động không xa là bẫy rập ta đã dựng sẵn, nó rơi vào, lại bị lưỡi dao sắc bén đâm qua.”

“Như thế mới có thể g**t ch*t được nó, nếu là dựa vào sức người mà săn, cho dù là hai mươi người cũng không phải là đối thủ của nó. Nếu thật sự đắc thủ, tiền bán chia ra cũng chẳng được bao nhiêu.”

“Ta để lại gấu nâu ở trong bẫy rập, bởi vì chỗ kia ở sâu trong núi, ngày thường không ai dám đi, nên ta yên tâm.”

“Ta lại săn mấy con hươu rồi mới hội hợp với người khác, sau hai ngày mới mang theo hươu vào thành, cũng để cho người khác không nghi ngờ.”

“Bạc ta cũng không dám lấy về nhà, vẫn còn ở trong cửa hàng thu mua da.”

Hắn vừa dứt lời thì xoa xoa tay, giống như xấu hổ.
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 17


Ta chỉ cảm thấy hắn thật thà lương thiện, hiện tại xem ra hắn rất thông minh và hiểu rõ tính người, chỉ là không so đo trong những việc nhỏ thôi.

“Có phải Nhị Nương cảm thấy ta quá ích kỷ không?”

“Tống Toàn, thánh nhân cũng nói người không vì mình trời tru đất diệt, chàng như thế mới có vẻ chân thật. Người đàn ông ta gả có dũng có mưu lại thông hiểu đạo lý đối nhân xử thế, ta vui còn không kịp.”

“Nhị nương, ta còn có chuyện này vẫn không dám nói với nàng, hôm nay cũng có thể nói ra rồi.”

“Ta đã đồng ý với Đại Lang muốn cho nó đi học, hiện giờ đã có bạc, đợi sang năm ta sẽ đưa nó đi.”

“Quà nhập học này cũng không rẻ, tết nhất mỗi năm phải tặng lễ cho thầy giáo nữa, nếu Đại Lang học tốt, sau này còn phải đưa hắn đi thư viện xa hơn tốt hơn, nếu hắn may mắn trúng cử lại còn phải tìm đường tìm quan hệ, sợ là ba ngàn lượng này vẫn chưa đủ…”

Trước khi nói hắn còn nhìn ta, sau đó đầu lại cúi càng thấp xuống.

“Nhưng mà nàng yên tâm, ta đang tuổi khoẻ mạnh, sau này ta sẽ vào núi nhiều hơn, tìm cơ hội lại săn gấu đầu đàn, nhất định không để nàng phải theo ta chịu khổ.”

Hắn giống như đã suy nghĩ cẩn thận, chậm rãi ngẩng đầu nhìn ta, lửa trong bếp chiếu vào mắt hắn, nóng rực sáng ngời.

Hắn thật sự là một người đàn ông rất tốt!

Ta ngồi xổm trước mặt hắn nhìn hắn.

“Hiện giờ, cuộc sống của ta đã coi là cuộc sống trong mơ rồi, lần này chàng có thể săn được gấu nâu là nhờ có may mắn, chàng nói nhẹ nhàng đơn giản như thế, nhưng tình huống chân thật còn nguy hiểm hơn trăm ngàn lần.”

“Tống Toàn, ta không cần sống một cuộc sống đại phú địa quý gì cả, chàng cưới ta rồi, ta cùng chàng là một thể, ta không thể mỗi ngày chỉ ăn uống rồi nằm được! Ta vẫn muốn cùng chàng sống một cuộc sống tốt hơn.”

“Đại Lang thông minh, lại có thể chịu khổ, nếu con thích đi học, làm cha mẹ sao có thể ngăn trở được?”

“Ta đã nghĩ kỹ rồi, chúng ta vốn là thợ săn, ở trong thôn cũng không có ruộng đồng gì, Đại Lang nếu đọc sách sẽ phải ở thư viện, ăn uống cũng tốn rất nhiều tiền”

“Ta vốn nghĩ là đợi đến sang năm sẽ vào thành tìm một nghề nào đó, sau đó lại thuê một căn nhà, có thể ở gần đó chăm sóc Đại Lang, chàng không cần phải đi liều mạng nữa.”

“Nhị Nương, nàng để ta nghĩ lại được không?”

“Được!”

Cuộc sống trôi nhanh, trước mùa đông Tống Toàn lại vào núi một chuyến, chỉ săn được mấy con thỏ về nhà.

Cho đến mùa thu sang năm, nếu muốn vào rừng lại rất khó khăn.

Xuân hạ cấm săn, vào đông tuyết lớn.

Đối với thợ săn, những ngày kiếm ăn cũng chỉ có một mùa thôi!

Rất nhanh đã đón trận tuyết đầu đông.

Tuy là trận đầu, tuyết rơi vô cùng nhiều.

Ta cầm càng nhiều đế giày về nhà làm, Tống Toàn cũng nhàn rỗi, mỗi ngày nhìn Đại Lang đọc sách, tuy hắn cũng không hiểu lắm, nhưng hắn rất kiên nhẫn, Đại Lang ngồi yên đọc sách, hắn cũng ngồi cùng.

Ta dần dần đã có thể hiểu hơn nửa ngôn ngữ câm điếc của Tú Nhi, xem Tú Nhi nói chuyện.

Cuộc sống bình thường, nhưng khó khăn nhất chính là hai chữ bình thường này.

Tóc của Tú Nhi không mọc thêm, trong lòng ta sốt ruột, theo Tống Toàn vào thành một chuyến, đưa Tú Nhi đi y quán.

“Cạo hết tóc đi, lại uống thuốc theo đơn, uống xong ba thang có thể thấy được hiệu quả.”

Thầy thuốc nói như vậy.

Tú Nhi nghe không hiểu, đợi đến khi Tống Toàn nói với con bé là phải cạo trọc đầu, con bé che chăn nằm một ngày.

Tới buổi tối mới dậy, chính mình cầm dao cạo tới tìm ta, hốc mắt vẫn đỏ.

“Không sao cả, rất nhanh tóc sẽ mọc lên, đợi đến khi mọc tóc mới rồi thì lại vừa đen vừa dày bóng, đến lúc đó lại dùng dây buộc tóc mới mua cho con để buộc tóc, được không?”

Tống Toàn ra hiệu bằng tay cho con bé, con bé chui vào ngực ta, một hồi lâu sau thì gật gật đầu.

Kể từ khi Tú Nhi cạo đầu thì không muốn ra ngoài nữa, ta làm chiếc mũ để con bé luôn đội trên đầu, khi ngủ cũng không bỏ ra.

Ta trộm nói với Tống Toàn: “Ai bảo trẻ con không tự tôn không yêu cái đẹp đâu?”

Tống Toàn xoay người ôm lấy ta, lẩm bẩm một câu: “Điểm này giống nàng.”

Giống ta ư?
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 18


Rất nhanh đã tới cuối năm, mỗi nhà đều chuẩn bị đồ tết, mặc dù là nhà nghèo thì cũng sẽ mua nửa cân thịt heo để cho bọn trẻ ăn tết có đồ ăn ngon.

Tống Toàn rất có tâm, không chỉ mua trong nhà, còn mua cả kẹo hạt dưa cho nhà mẹ đẻ của ta nữa, còn mua mười cân thịt heo.

Chúng ta mang theo hai đứa trẻ cùng đi.

Dường như ta về nhà mẹ đẻ chưa từng nở mày nở mặt như vậy, mọi người thấy chúng ta mang theo bao lớn bao nhỏ thì đều khen vài câu.

Khen ta hiếu thuận, khen ta tái giá gả đến nhà tốt, khen ta may mắn.

Tái giá gả được cho người tốt là thật, may mắn cũng là thật, nhưng hiếu thuận ư, cũng không thật lắm!

Nhà ta có năm anh chị em, có bốn chị em gái, một người em trai, trong nhà việc khổ việc nặng đều là chị em chúng ta làm, ngày lễ ngày tết đều là em trai được ăn được mặt tốt, chúng ta chỉ ăn đồ thừa của hắn cũng không có tư cách, bởi vì cái đó đến lượt cha ta.

Đến tuổi gả chồng, chỉ cần có được sính lễ, cha mẹ ta cũng không cần hỏi là người thế nào, mơ màng mà gả nữ nhi qua đó.

Đại tỉ của ta gả cho một thổ phỉ, sau năm thứ hai gả đi thì không còn tin tức nữa.

Cha ta dùng sính lễ mà thổ phỉ kia mang tới để sửa chữa lại phòng ở trong phòng, lại chưa từng đề cập muốn đi tìm đại tỉ.

Nhị tỉ của ta rất xinh đẹp, lại bị gả làm thiếp cho một địa chủ sáu mươi tuổi.

Gả được hai năm, người địa chủ kia nhiễm bệnh chết, tỉ ấy ở trong nhà của địa chủ kia chăm sóc đứa con trai khó khăn sống qua ngày, bởi vì phẫn hận trong lòng mà từ đó không lui tới trong nhà nữa.

Cha ta dùng tiền bán nhị tỉ của ta để mua hai mươi mẫu ruộng nước trong nhà, cũng không hỏi nhị tỉ của ta sống có khổ sở khó khăn hay không.

Tam tỉ của ta gả tốt một chút, gả cho cô nhi cùng thôn, tuy nhà nghèo lại có sức lực, tam tỉ phu của ta thật thà chất phác, hai vợ chồng mỗi năm ngoại trừ làm mấy mẫu đất bạc màu nhà mình còn làm việc cho nhà mẹ đẻ nữa.

Bọn họ mỗi năm đều mệt sống mệt chết, chẳng qua là vì muốn mượn trâu nhà mẹ đẻ để cày ruộng mà thôi.

Mặc dù như thế, cha mẹ cùng với đệ đệ và em dâu cũng chưa bao giờ đối xử tốt với họ.

Năm ta gả cho Hứa lão tam mới mười sáu tuổi.

Cha của Hứa lão tam vốn là làm ở phòng thu chi ở trong thành, tích cóp được chút tiền bạc thì trở về làng, giao lại công việc ở phòng thu chi cho con trai mình.

Không ngờ con trai trộm tiền của chủ nhân đi ăn nhậu chơi gái cờ bạc, còn làm sổ sách giả, chủ nhân phát hiện muốn đi cáo quan, cha hắn đi cầu xin bồi thường tiền, việc này mới xong xuôi.

Hắn bất đắc dĩ đi theo cha hắn trở về làng, cha hắn kể từ đó bị bệnh không dậy nổi, không tới hai tháng đã mất.

Nhà hắn vốn còn có hai người làm, sau khi hắn gây hoạ, cha hắn phải bồi thường rất nhiều tiền, mẹ hắn lại bán hai người làm đó, lại dùng tiền bán người để cho Hứa lão tam cưới vợ.

Hứa gia bỏ ra nhiều tiền, cha ta lại bán ta ra ngoài.

Hứa gia không thiếu con dâu, mà thiếu người làm có thể sinh con.

Tất cả mọi việc trong nhà ngoài ruộng đều là của một mình ta, mẹ con bọn họ chỉ có chuyện gì không được như ý sẽ lấy ta để trút giận.

Khi đó, tuổi ta còn nhỏ, tính tình quật cường, luôn luôn tranh luận, mẹ của Hứa lão tam dùng các loại hình phạt để tra tấn ta.

Con trai của bà ta thì lấy tiền bạc ta vất vả mới kiếm được để đi hoa lâu, nàng nói là ta không quản được chồng mình, cũng không biết đẻ.

Cha mẹ ta biết rõ là ta sống không tốt, cũng cứ luôn bảo ta phải chịu đựng.

Hứa lão tam hỏi ta đòi tiền, ta nói không có, hắn bán tất cả mười mẫu ruộng nước trong nhà.

Ta cãi nhau với hắn, hắn muốn đánh ta, ta hèn nhát nhiều năm như thế, cuối cùng tìm gậy gộc đánh nhau với hắn một trận. Hắn đã sớm bị tửu sắc huỷ hoại sức khoẻ, bị ta đánh đến hôn mê.

Hắn tỉnh dậy thì viết thư bỏ vợ.

Ngày hôm ấy ta nhận thư bỏ vợ mới biết, có một ca cơ ở Hoa lâu có con của hắn, hắn chỉ là tìm cái cớ để bỏ ta mà thôI!
 
Toàn Hảo - Hành Chi
Chương 19


Ta hiếu thuận ư?

Thật ra ta rất hận cha mẹ ta, cùng là bọn họ sinh ra, con trai sao đáng giá như thế, con gái lại hèn hạ như vậy?

Chẳng lẽ cha mẹ không phải là đều nghĩ cho con cái hay sao?

Bọn họ sinh con gái đều chỉ là để bán lấy tiền hay sao?

Bọn họ chỉ là nuôi lớn ta, tất cả ân tình đợi đến khi ta làm việc có tiền sẽ trả hết.

Ta vốn không muốn trở lại, Tống Toàn lại khăng khăng muốn tới.

“Dù sao cũng phải nói rõ ràng, ngày sau không muốn về thì không về đi!”

“Nếu ngày sau sống tốt, bọn họ chắc chắn sẽ tới dây dưa ăn vạ.”

“Không sao cả, còn có ta đây!”

Tống Toàn và cha ta ở trong phòng nói chuyện, ta mang theo hai đứa nhỏ ngồi ở nhà chính sưởi ấm.

Trời lạnh vô cùng, mặc dù ngồi ở bên cạnh bếp lò cũng không hoàn toàn ấm áp.

“Con rể Tống là người có bản lĩnh, nhìn có vẻ như mùa thu săn không ít đồ tốt đúng không? Mẹ ta hỏi.”

Em dâu của ta trông mong nhìn ta.

Nói thật, trong nhà cũng không nghèo, nhưng mẹ ta tiếc tiền không bỏ, thoạt nhìn thấy cuộc sống rất khổ sở, ha ha.

Nếu hỏi nàng tích cóp tiền làm gì, nàng nói phải để dành cho các cháu trai xây nhà cưới vợ.

“Mẹ nghĩ nhiều rồi!”

“Con còn không muốn nói thật với mẹ ư?”

“Con là nói thật!”

“Ngươi nhìn xem tính tình cứng rắn như thế, nhân lúc còn sớm phải sửa lại mới được, nếu là để con rể Tống ghét bỏ, đến lúc đó lại hưu về thì phải làm gì? Vậy thì nhà ta sẽ trở thành chê cười, hai đứa cháu của ngươi cưới vợ cũng không dễ.”

Mẹ ta duỗi tay ra định chọc vào trán của ta, lại bị Đại Lang duỗi tay chặn lại.”

“Bà ngoại nói không đúng, mẫu thân ở nhà vất vả lao động, dạy dỗ con trai con gái, đối xử với ta cùng với Tú Nhi như con ruột do mình sinh, ăn uống chưa bao giờ thiếu gì, đối xử với cha ta càng tình thâm nghĩa trọng. Kể tử khi có mẫu thân gả tới nhà, giường nhà ta luôn ấm áp, quần áo luôn mềm mại, cơm cũng thơm, mẹ bảo vệ thương yêu chúng ta, vĩnh viễn đều là người nhà ta, cha ta sao phải bỏ vợ chứ? Sao nỡ bỏ vợ?”

Lời nói của Đại Lang khiến cho mẹ ta á khẩu không trả lời được.

Ta nhịn không nhếch khoé miệng lên, trong ngực lại vô cùng ấm áp.

Mẹ ta còn nói gì nữa ta cũng không thèm để ý.

Cho dù bà ấy nói gì đã không thể ảnh hưởng nửa phần tới ta, ta đã có nhà của ta, có người yêu thương bảo vệ ta.

Người không quan tâm đến ta không đáng để ta buồn phiền nửa phần.

Chúng ta cũng không ở lại ăn cơm, đồ vật mang đi cũng không để lại.

Dựa vào cái gì mà để lại cho bọn họ chứ?

Ta lại đi tới nhà của tam tỉ, để đồ vật lại cho nàng.

“Nhị nương có hơi keo kiệt.”

Tống Toàn cười ta.

“Ta keo kiệt chỗ nào? Đồ vật của ta tất nhiên phải tặng cho người đáng tặng.”

Tống Toàn cười không nói, chỉ là nhéo lòng bàn tay của ta.

Bàn tay của hắn vừa to vừa ấm, mặc dù mùa đông lạnh lẽo, nhưng ta không cảm thấy lạnh chút nào.

Người yêu thương ngươi, ngươi không cần phải nói thì cũng biết ngươi muốn gì, người không yêu cho dù ngươi vươn tay ra hắn cũng giả vờ không hiểu.

Năm nay là một năm mà ta sống thư thái nhất.

Lần đầu tiên ta nhận được một đồng tiền xâu bằng tơ hồng, tuy chỉ có chín cái.

Tống Toàn nói, là tiền mừng tuổi của ta.

“Phật tổ giảng, “Cửu cửu quy chân”, Đại Lang nói “cửu” (九: Chín) đồng âm với “cửu” (久: Lâu dài), ta không cầu mong gì hơn, chỉ mong chúng ta có thể lâu dài một chút, càng lâu hơn một chút. Tóm lại số chín là một con số rất tốt, nàng đừng chê ít, nhận đi!”

Tống Toàn đưa tiền cho ta, cười xấu hổ.

Lời ước hẹn này cũng là hắn có thể nói rõ ràng ra rồi đúng không?

Đúng thế!

Nếu có thể lâu dài mà làm bạn đến già, vậy thì không có gì tốt hơn.
 
Back
Top Bottom