Cập nhật mới

Khác Tổ Điều Tra 07

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404128484-256-k191368.jpg

Tổ Điều Tra 07
Tác giả: meomeosui
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Sủi

Có yếu tố trinh thám, các vụ án đều do tg tự tưởng tượng.

Tổ đội điều tra 07 và những vụ án kì dị



trinhthám​
 
Tổ Điều Tra 07
Chương 1


Mưa đêm giăng mờ mặt đường như một lớp sương lạnh.

Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, xe pháp y dừng lại trước khu tập thể Bạch Lâm.

Huỳnh Gia Như mở cửa xe, bước xuống, mang theo chiếc túi dụng cụ màu đen quen thuộc, đôi giày chống trượt lún nhẹ vào vũng nước.

Trời chưa quá khuya, nhưng không gian im ắng đến lạ, như thể cả khu nhà đã nín thở chờ điều gì đó.

Trên tầng năm, hành lang hẹp kéo dài với ánh đèn huỳnh quang chập chờn.

Căn hộ 502 sáng một bóng đèn vàng yếu, cửa mở hé, mùi máu loãng thoang thoảng theo gió len vào mũi Gia Như.

Một vụ án mới, cô có linh cảm bất thường ngay khi chưa đặt chân vào phòng.

Bên ngoài cửa, Nguyễn Minh Hải chờ sẵn, tay đút túi quần, mặt hơi căng thẳng:

"Chị đến rồi.

Vụ này… hơi khó nuốt."

Gia Như gật nhẹ, đeo găng tay.

"Miêu tả sơ bộ xem nào."

"Nạn nhân nữ, tên Nguyễn Ngọc Diệp, 28 tuổi.

Cửa nhà khóa trong.

Không dấu vết xô xát.

Không dấu chân lạ.

Không có camera hành lang vì khu này cũ.

Nhưng khi gặp thì…"

Minh Hải liếc vào trong, tỏ vẻ khó nói Gia Như không đợi thêm.

Cô bước vào căn hộ nhỏ, gọn gàng, không có dấu hiệu bị lục lọi.

Tivi tắt, bếp sạch sẽ, trên bàn vẫn có hai ly nước một ly uống dở, một ly vẫn còn bốc hơi nhẹ.

Ở giữa phòng khách, thi thể nữ nằm ngửa.

Tóc đen xõa nửa mặt, cơ thể bất động, quần áo chỉ hơi xộc xệch, không có dấu bạo lực.

Chỉ có duy nhất một điều khiến toàn bộ hiện trường trở nên lạnh sống lưng bất thường, đôi mắt của nạn nhân đâu rồi?

Không rách nát, không gương mặt méo mó kinh hoàng như thường thấy khi hung thủ hành động bạo lực trái lại, đường cắt quanh hốc mắt quá sạch sẽ, đều đến mức gần như là vết mổ trong phòng phẫu thuật.

Giọng Thanh Hà vang lên phía sau, căng như dây đàn:

"Lúc mới nhìn, em tưởng nạn nhân bị khoét mắt bằng dao rọc giấy....nhưng không..giống như dao y khoa thì đúng hơn."

Gia Như quỳ xuống bên thi thể, cô bật đèn chiếu, điều chỉnh tiêu điểm.

"Không phải giống..mà chính xác là dao y khoa, dao lưỡi mảnh, độ cong nhỏ, không gây bầm mô."

Cô dùng nhíp nhẹ nhàng tách mép da.

"Hung thủ làm rất nhanh....Tối đa dưới bốn phút cho mỗi bên mắt."

"Ba phút?!"

Tuấn Kha thốt lên.

"Một bác sĩ giỏi cũng phải mất lâu hơn chứ?"

Gia Như không trả lời ngay.

Cô tiếp tục kiểm tra vùng quanh hốc mắt.

Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng, một mùi không thuộc về căn hộ này.

Cô ngẩng đầu, giọng trầm xuống:

"Hung thủ có mang theo dụng cụ phẫu thuật, hắn quen với thao tác này..à không, phải nói là rất quen."

"

Minh Hải chép miệng, nhìn Quang Anh:

"Đội trưởng, đây đâu phải vụ giết người thông thường nữa."

Đội trưởng Trần Quang Anh đứng khoanh tay cạnh cửa sổ, ánh mắt sắc lạnh.

"Tôi biết còn thứ này."

Anh bước lại bàn làm việc, cầm một mảnh giấy nhỏ mà Tuấn Kha tìm thấy.

Mảnh giấy trắng chữ viết tay bằng mực đen, rất nắn nót:

"Kẻ dối trá vốn không nên ngắm nhìn bầu trời"

Câu chữ đơn giản nhưng âm u

Minh Hải nhíu mày:

"Đây là lời đe dọa?

Thông điệp?

Hay chỉ là trò lập dị?"

Lê Minh Phúc, chuyên gia tâm lý tội phạm, anh rời khỏi góc phòng, nơi anh đứng quan sát từ nãy, anh nhẹ giọng:

"Không phải trò đùa, kẻ này để lại thông điệp cũng như là bức thư cuối cùng cho nạn nhân này"

"Một người có thói quen định nghĩa bản thân và có vẻ hắn tin mình là kẻ phán xét."

Quang Anh nhìn Gia Như:

"Em nghĩ nạn nhân chết lúc nào?"

Gia Như mở túi dụng cụ, lấy nhiệt kế tử thi và que đo độ cứng cơ.

"Dựa vào nhiệt độ cơ thể hiện tại..khoảng 19 giờ đến 20 giờ tối."

Cô dừng lại một chút, nhìn vết cắt lần nữa.

"Và có một điều nữa… dù không chắc toàn bộ ý nghĩa."

"Điều gì?"

Thanh Hà hỏi.

Gia Như đứng dậy, tháo găng tay đã dùng, giọng chậm rãi nhưng chắc chắn:

"Hung thủ không chỉ lấy đi đôi mắt mà là hắn thu hoạch chúng như thể đôi mắt của nạn nhân có giá trị với hắn theo một cách nào đó."

Không khí trong phòng chùng xuống.

Minh Hải xốc lại tinh thần, nhưng giọng vẫn thấp:

"Một dạng tội phạm sưu tầm bộ phận cơ thể?"

"Không đơn giản vậy."

Gia Như trả lời.

"Vết cắt này không chỉ chuyên nghiệp, nó còn có sự trân trọng, giống như nhắm đến viên kim cương trị giá cao và chẳng muốn làm hỏng nó"

Phúc nghiêng đầu.

"Nghĩa là?"

Gia Như nhìn thẳng vào hốc mắt rỗng của thi thể.

"Hung thủ không giết để thỏa mãn khoái cảm."

"Hắn giết để đạt được một mục đích duy nhất là..lấy đi đôi mắt của nạn nhân."

"Và nếu hắn đã làm được một lần… sẽ còn lần tiếp theo."

Ngay lúc đó, điện thoại của Quang Anh rung lên.

Anh nghe máy, sắc mặt lập tức thay đổi:

"Tôi hiểu rồi, chúng tôi tới ngay.

Tắt máy, anh nói nhanh:

"Bên phường báo có người dân nhìn thấy một bóng trắng đứng gần khu tập thể lúc tám giờ tối, khi gọi thì không trả lời, chỉ đứng nhìn lên tầng năm rồi biến mất sau khoảng vài phút."

Minh Hải chau mày:

"Bóng trắng?

Áo mưa?

Hay…"

"Người dân mô tả hắn đội nón trắng bịt kín mặt.

Quang Anh nói tiếp.

Không ai lên tiếng, gió thổi qua khe cửa, làm tờ giấy thông điệp khẽ rung lên.

Gia Như cảm thấy sống lưng lạnh buốt.

Cô nhìn đôi mắt bị lấy mất của nạn nhân, rồi nhìn ra ô cửa sổ.

"Vụ án này khá khó nhằn rồi"
 
Back
Top Bottom