Khác [TNT/Lưu Trữ Ký Ức] ARC 1_Ma Sói Trong Rừng Kín.

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
400476232-256-k17655.jpg

[Tnt/Lưu Trữ Ký Ức] Arc 1_ma Sói Trong Rừng Kín.
Tác giả: phuongelmer
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Fic: Ma Sói Trong Rừng Kín.

Tác giả: phuongelmer

Note: Truyện có chế độ replay cao, yêu cầu tập trung trong lúc đọc truyện.

Ngày bắt đầu đăng tải: 2025/8/25
Ngày kết thúc đăng tải: 2025/9/2
Lịch đăng: 2/3 chap một tuần.

Lưu Trữ Ký Ức là một loạt các series creepy gồm 4 phần và 1 phần đại kết cục:

ARC 1_Ma sói trong rừng kín. [Hoàn 5 chương+mở đầu]

ARC 2_Dinh thự số 7. [goingon]

ARC 3_Hồ sơ án mạng ẩn danh. [chưa cập nhật]

ARC 4_Ngày lặp lại vô tận. [chưa cập nhật]

ARC 5/Đại kết cục_Ngôi trường ma ám. [chưa cập nhật]

Mô tả truyện:

Truyện xoay quanh 7 người trong một nhóm nhạc chẳng may lạc vào một trạm tự xưng mình là "Lưu Trữ Ký Ức", 7 người bị mất hết ký ức, để lấy lại ký ức bắt buộc họ phải vượt qua nhiều thử thách để đến chiến thắng cửa cuối cùng lấy lại ký ức và trở về thế giới của mình.

Lưu Trữ Ký Ức: Tôi sẽ thay lời tác giả cùng độc giả đồng hành xuyên suốt từ arc 1 đến arc cuối cùng.

Hãy chúc 7 nhân vật của chúng ta lên đường thuận lợi và may mắn.

Bảy nhân vật trong truyện là tác giả viết cho độc giả.

Xưa nay tác giả luôn miệng nói luôn ở thế giới thực và tự xưng mình là thực tế hơn bao giờ hết.

Hiện tại thực tế luôn kìm hãm ngòi bút của tác giả khiến tôi không thể tiến xa hơn.

Mong bộ truyện này làm hài lòng độc giả, càng khiến tôi mơ mang tầm mắt với thế giới do mình tạo ra.

Tôi viết lên trời lên mây thật hạnh phúc khi được viết tên của bảy người khắc hoạ sự tượng tưởng bấy lâu nay tôi luôn tự kìm mình không lao ra ngoài.



truongchannguyen​
 
Có thể bạn cũng thích
  • HẬU CUNG NHƯ Ý TRUYỆN (nguyên tác)
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • [Truyện ngắn] Ca và Lửa
  • [Truyện ngắn] Quả tình
  • [TẤM CÁM - NGOẠI TRUYỆN]
  • Danh môn trưởng nữ
  • [Tnt/Lưu Trữ Ký Ức] Arc 1_Ma Sói Trong Rừng Kín.
    Arc 1.1


    Không một ai đáng bị lãng quên.

    Tiếng rè rè của máy phát vọng lại trong không gian tĩnh lặng, vang như một mệnh lệnh vô hình áp đặt xuống:

    "Sáu người cùng nhau di chuyển theo lối mòn duy nhất đến địa điểm làm nhiệm vụ."

    Âm thanh khô khốc như xé toang màn sương lạnh lẽo, khiến bọn họ giật mình tỉnh giấc.

    Sáu gương mặt xa lạ dần hiện lên, ánh mắt đan xen nhau trong một khoảng không vừa ngỡ ngàng vừa bất an.

    Họ không biết mình là ai ngoài cái tên mơ hồ còn sót lại, cũng chẳng biết vì sao lại cùng nhau rơi vào nơi rừng hoang heo hút này.

    "Nghe thấy tiếng nói đó ở đâu không?"

    Một giọng ai đó cất lên, run rẩy giữa không gian đặc quánh.

    Một tiếng đồng hồ trôi qua trong vô vọng.

    Nhóm sáu người đã bàn bạc, đề cử Đinh Trình Hâm và Nghiêm Hạo Tường đi thăm dò xung quanh.

    Nhưng khi hai người quay lại, vẻ mặt trầm nặng, chỉ lắc đầu, không một manh mối, không một bóng dáng nào khác ngoài họ.

    "Ít ra... quay show cũng không cần hoành tráng thế này."

    Giọng Lưu Diệu Văn lạc đi, có chút ớn lạnh, run rẩy như đang cố trấn an chính mình nhiều hơn là nói với ai khác.

    Mã Gia Kỳ ngồi khoanh gối cạnh Tống Á Hiên, khóe mắt liếc sang, ánh nhìn trầm ngâm đầy cảnh giác:

    "Nếu thật sự là quay show... tôi sẽ báo cáo với biên tập ở đây.

    Mẹ kiếp."

    Bên cạnh là Tống Á Hiên im lặng từ lúc tỉnh dậy, thần sắc mờ mịt.

    Từ khoảnh khắc nghe thấy Mã Gia Kỳ tự giới thiệu tên mình, cậu như kẻ chết đuối bắt được phao, lập tức bám chặt lấy anh không chịu buông.

    Mã Gia Kỳ không hiểu nổi vì sao, chỉ thấy nơi sâu trong lòng trào dâng một cảm giác quen thuộc mơ hồ, khiến anh cũng chẳng nỡ gạt cậu ra.

    Tất cả bọn họ đều như bị lột sạch ký ức.

    Sự trống rỗng như một cái hố sâu nuốt chửng lý trí, để lại duy nhất nỗi sợ len lỏi.

    "Không ở đây chờ nữa đâu!"

    Nghiêm Hạo Tường bất chợt gắt lên, giọng nặng nề.

    "Mẹ nó, đã một tiếng trôi qua rồi, đứng đây làm gì nữa?

    Thông báo nói rõ ràng là sáu người đi làm nhiệm vụ, chứ đâu bảo phải chờ thêm ai?"

    Câu nói ấy mạnh mẽ đập xuống, khiến cả nhóm sững sờ.

    Trong lúc cả năm người còn đang chần chừ, Hạ Tuấn Lâm ngồi cách đó không xa bỗng cất tiếng.

    Trước mặt cậu, một người vẫn còn nằm bất tỉnh, hơi thở yếu ớt nhưng rõ ràng chưa hề dứt đoạn.

    "Vậy mọi người đi trước đi.

    Tôi sẽ ở lại chờ cậu ta tỉnh dậy."

    Nghiêm Hạo Tường ghiến răng, định lao thẳng đi thì Đinh Trình Hâm kịp níu lại, ánh mắt khẩn khoản.

    "Nghe này" Lưu Diệu Văn xen vào, cố gắng tìm lý lẽ "Nghiêm Hạo Tường nói không sai.

    Thông báo chỉ nhắc sáu người thôi.

    Nếu lỡ đâu cậu ta không tỉnh lại thì sao?"

    Hạ Tuấn Lâm đáp lại không chút do dự:

    "Cậu ta vẫn còn thở, thì chắc chắn sẽ tỉnh dậy."

    Tống Á Hiên từ nãy đến giờ như cái bóng bám theo Mã Gia Kỳ lại mở miệng.

    Đôi mắt cậu nhìn chằm chằm Hạ Tuấn Lâm, giọng trầm trầm vang lên, mang theo mũi nhọn của sự nghi ngờ:

    "Tại sao cậu lại chắc chắn cậu ta sẽ tỉnh dậy?"

    Năm ánh mắt còn lại đồng loạt xoáy thẳng về phía Hạ Tuấn Lâm.

    Không khí trở nên đặc quánh.

    Hạ Tuấn Lâm hơi nhíu mày, ánh mắt thoáng lướt qua Tống Á Hiên như muốn nói điều gì đó rồi lại kìm xuống.

    Cậu chậm rãi quay mặt đi, im lặng không nói thêm một chữ nào.

    Nghiêm Hạo Tường đã gạt tay Đinh Trình Hâm từ lâu, gương mặt u ám hằn rõ sự mất kiên nhẫn.

    "Tôi không muốn ở đây dài dòng với các người nữa, tôi đi trước."

    Vừa xoay gót thì một tiếng kêu thất thanh vang lên, xé toang bầu không khí đặc quánh:

    "Cậu ta tỉnh lại rồi!"

    Giọng Lưu Diệu Văn dội vào thính giác mọi người, khiến ai nấy đều giật mình quay phắt lại.

    "Ra xem cậu ta thế nào!"

    Người cuối cùng mở mắt là Trương Chân Nguyên.

    Cậu ta lồm cồm ngồi dậy, ánh mắt mờ mịt, lạc lõng, nhìn quanh với vẻ xa lạ đến lạnh người.

    Không ký ức, không điểm tựa, cũng chẳng khác gì sáu người kia ngoại trừ việc sự xuất hiện của cậu khiến con số trở thành bảy.

    Chưa kịp trao đổi, tiếng máy rè rè lại vọng đến, lần này vang rõ và chói tai hơn rất nhiều:

    "Đêm sắp đến.

    Sáu người hãy đi theo lối mòn để đến địa điểm làm nhiệm vụ ngay lập tức."

    Âm thanh kim loại gằn mạnh khiến cả nhóm khẽ rùng mình.

    Rõ ràng thứ giọng máy này đã ý thức được sự chậm trễ của bọn họ.

    Tống Á Hiên run bắn, toàn thân co rúm lại với hơi thở gấp gáp.

    Mã Gia Kỳ lập tức nghiêng người trấn an, bàn tay khẽ đặt lên vai cậu, giọng trầm ấm như liều thuốc an thần:

    "Không sao đâu, có tôi ở đây."

    Nghiêm Hạo Tường hừ lạnh, ánh mắt liếc qua Trương Chân Nguyên:

    "Chẳng phải vẫn là sáu người sao?

    Lẽ ra nên đi ngay từ đầu."

    Rồi giọng anh trầm xuống, gằn từng chữ: "Hay là... anh không phải là người?"

    Câu hỏi ấy lạnh buốt như luồng gió lạ xuyên qua tấm lưng từng người.

    Không ai đáp, chỉ có sự im lặng nặng nề kéo dài.

    Cả nhóm cuối cùng cũng bắt buộc phải di chuyển theo lối mòn mờ ảo.

    Bóng sương ngày càng dày đặc, quấn lấy bước chân, như thể dẫn dắt họ đi vào cái bẫy đã bày sẵn.

    Những cánh cây xơ xác đen sì vươn ra như những cánh tay ma quái.

    Hơi lạnh quất lên mặt nhưng lạ lùng thay, trong rừng lại tuyệt nhiên không có một âm thanh nào, ngay cả tiếng gió cũng như bị nuốt sạch.

    Sau một quãng đường hun hút, trước mắt họ hiện ra một ngôi làng bỏ hoang.

    Nhà cửa xiêu vẹo, mái ngói đổ nát, cửa gỗ mục ruỗng, tất cả chìm trong màu xám xịt tang thương.

    Ở giữa quảng trường làng, một tấm bảng gỗ lớn sừng sững dựng lên.

    Trên đó khắc những dòng chữ đỏ lòm, từng nét chữ thấm đẫm, như vừa được viết bằng máu tươi chưa kịp khô:

    Ma sói trong khu rừng kín.

    Lưu Diệu Văn sáng bừng mắt, gần như quên hết sợ hãi, hớn hở chạy lại, ngoắc tay gọi lớn:

    "Là chơi game thật nè!

    Chúng ta sẽ chơi ma sói."

    Đinh Trình Hâm bước tới với ánh mắt nặng nề.

    Anh đưa tay quệt mạnh lên bảng gỗ, dính đỏ cả ngón tay rồi cúi xuống khẽ ngửi.

    Một khắc sau, anh ngẩng phắt đầu, giọng khàn đục:

    "Không trò chơi nào lại dùng máu thật để bày trò cả."

    Lưu Diệu Văn trừng lớn mắt, sắc mặt tái đi.

    Hạ Tuấn Lâm lúc này cất giọng, bình thản như muốn trấn an:

    "Có thể đó chỉ là máu động vật nào đó thôi, không nhất thiết phải là của người."

    Tống Á Hiên lập tức phản bác:

    "Đó là máu thật.

    Cậu từ khi đến đây không nhận ra sao?

    Đây không phải một khu rừng bình thường.

    Ngay cả tiếng gió cũng không có, cậu nghĩ loài vật nào có thể sống trong thứ không gian quái dị này?"

    Không khí trở nên ngột ngạt.

    Hạ Tuấn Lâm khẽ siết bàn tay, cố giữ bình tĩnh:

    "Tôi thấy cậu từ đầu đến giờ đều nhắm vào tôi đấy, Tống Á Hiên."

    Tống Á Hiên nép sát sau lưng Mã Gia Kỳ, đôi mắt loé lên sự cáo buộc vô hình:

    "Là cậu không chịu để ý.

    Đừng ép người khác phải nhắm mắt làm ngơ."

    Mã Gia Kỳ chau mày khẽ thở dài, cuối cùng buộc phải ngăn lại:

    "Mới gặp nhau lần đầu, tốt nhất đừng quá hiềm khích.

    Nhỡ đâu chỉ là một trò đùa ác ý thì việc chia rẽ nhau chỉ khiến mọi chuyện càng tồi tệ hơn mà thôi."

    Nghiêm Hạo Tường lúc này bất chợt liếc nhìn Hạ Tuấn Lâm, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nhạt, lạnh lẽo và khó đoán.

    Khi cả nhóm vẫn còn bán tín bán nghi, người thì cười gượng cho rằng đây chỉ là một trò đùa, người thì hoang mang nhìn nhau dò xét từng gương mặt thì tiếng máy rè rè lại một lần nữa vang lên, lần này rõ ràng hơn, lạnh lẽo hơn rất nhiều:

    "Chào mừng đã đến cửa số 1 với trò chơi ma sói, địa điểm là khu rừng kín.

    Tôi là trạm lưu trữ ký ức.

    Tôi ở đây để làm phần thưởng cho người chiến thắng và cũng là kẻ giữ manh mối để các bạn tìm ra hung thủ, tiến tới cửa cuối cùng.

    Tôi mong các bạn nghiêm túc tuân theo luật và chơi hết mình.

    Nếu thua bạn sẽ mất đi ký ức và vĩnh viễn lạc ở đây.

    Đêm 1 bắt đầu.

    Chúc các bạn may mắn."

    Lời nói khô khốc vừa dứt, Lưu Diệu Văn lập tức òa lên, gần như reo mừng:

    "Tôi bảo rồi mà!

    Đây chắc chắn là đang quay show!"

    "Im ngay."

    Giọng Đinh Trình Hâm lạnh băng cắt phăng cái sự hớn hở kia.

    Nghiêm Hạo Tường bước lên một bước, cười khẩy:

    "Ồ, hóa ra là vậy.

    Gọi bọn tôi đến đây để tìm lại ký ức à?

    Tưởng trò gì ghê gớm lắm"

    Tống Á Hiên đứng sau lưng Mã Gia Kỳ nghe Nghiêm Hạo Tường nói mà sắc mặt trắng bệch.

    Cậu mím chặt môi, không dám phát ra nửa lời, đôi vai khẽ run như thể đang sợ hãi một điều gì đó không ai hiểu nổi.

    Đinh Trình Hâm ngồi xuống cành cây khô, hai tay đan vào nhau, mắt khẽ nheo lại phân tích:

    "Phần thưởng của kẻ chiến thắng là lấy lại ký ức.

    Đồng thời cũng sẽ có manh mối cho những cửa sau..."

    Hạ Tuấn Lâm giọng điềm tĩnh vang lên phía sau:

    "Đây chỉ mới là cửa số 1.

    Sau này còn rất nhiều cửa nữa phải bước qua.

    Nếu thua là mất ký ức mãi mãi, lạc ở đây không bao giờ thoát ra."

    Mã Gia Kỳ ngửa mặt nhìn trời, rồi lại cúi xuống nhìn đất, trong mắt không có một gợn sóng, chỉ bình thản buông ra một câu:

    "Thật điên rồ."

    Ngược lại, Lưu Diệu Văn lại cười, ánh mắt sáng rực lên một tia phấn khích:

    "Nhưng tôi lại thấy kích thích."

    Trong lúc cả nhóm còn đang phân vân, ánh mắt Nghiêm Hạo Tường chưa từng rời khỏi Trương Chân Nguyên.

    Đôi đồng tử anh tối lại rồi cất giọng cười cợt:

    "Không phải đã quá rõ ràng rồi sao?

    Ngay đêm đầu tiên, tôi đã bắt được con sói Trương Chân Nguyên rồi đấy."

    Lời buộc tội khiến cả nhóm chấn động.

    Trương Chân Nguyên từ đầu tới giờ vẫn chỉ lặng lẽ, gần như chưa mở miệng nói một câu ngay lập tức bật dậy, lắp bắp, giọng run rẩy:

    "Cái... cái gì?

    Tôi á?"

    Đinh Trình Hâm khẽ cau mày, ánh mắt lập tức dồn sang cậu, xen lẫn hoài nghi.

    Lưu Diệu Văn nhanh chóng phản đối, giọng đầy khinh khỉnh:

    "Chỉ vì cậu thấy Trương Chân Nguyên tỉnh dậy muộn mà đổ hết tội lên đầu cậu ấy à?

    Cậu chơi quèn thật."

    Không để ai kịp ngắt lời, cậu liền thao thao phân tích, giọng dứt khoát như thể từng nghiên cứu trò chơi này từ lâu:

    "Nếu dễ đoán như vậy thì còn gì là game nữa?

    Tôi nghĩ người ta cố tình để cậu ta tỉnh muộn để khiến chúng ta nghi ngờ, rồi giết nhầm dân làng.

    Đó mới đúng là cái bẫy."

    Lời nói chắc nịch ấy khiến Mã Gia Kỳ khẽ ồ một tiếng, khóe môi nhếch lên đầy hứng thú:

    "Lưu Diệu Văn nói cũng có lý.

    Nếu bây giờ vote Trương Chân Nguyên, chẳng phải mọi chuyện quá dễ đoán sao?"

    Tống Á Hiên thì không nghĩ thế, giọng run run nhưng đầy phản đối:

    "Không!

    Nếu đó lại là lừa trong lừa thì sao?

    Ngay từ đầu, trước khi Trương Chân Nguyên tỉnh lại, tiếng máy phát đã nói rõ ràng chỉ có sáu người đi làm nhiệm vụ.

    Điều đó chỉ có thể chứng minh...

    Trương Chân Nguyên chắc chắn không phải là người."

    Không khí lập tức vỡ tung.

    "Thì mới nói rõ ràng là bọn biên tập đang lừa chúng ta."

    Hạ Tuấn Lâm không nhanh không chậm cất tiếng, ánh mắt sắc lạnh.

    "Cậu không nghĩ sói đã trà trộn trong sáu người ngay từ đầu, giả dạng làm dân à?"

    Lời qua tiếng lại, giả giả lừa lừa, khiến không khí như tấm dây đàn căng cứng, chỉ chực đứt tung.

    Chỉ mới đêm đầu tiên... nhưng bảy con người xa lạ đã bị ném vào vòng xoáy của nghi ngờ, dối trá và sợ hãi, từng ánh mắt hướng về nhau đều có thể trở thành một nhát dao giết người.

    Nghiêm Hạo Tường bước sát lại, khoảng cách giữa anh và Trương Chân Nguyên được thu hẹp đáng kể.

    "Cậu không nghe thấy người ta đang nghi ngờ cậu à?

    Cậu cứ luôn mồm chối không phải?

    Thật là..."

    Chưa kịp để Trương Chân Nguyên kêu oan, anh bất ngờ quay sang, ánh nhìn như chọc thẳng vào Hạ Tuấn Lâm:

    "Cậu là người đầu tiên tin chắc cậu ta sẽ tỉnh lại.

    Nói cho cùng cậu cũng rất có khả năng chờ đồng đội mình tỉnh dậy đấy."

    Hạ Tuấn Lâm không giận dữ, không phản bác gay gắt, chỉ khẽ nhếch môi cười, đôi mắt tối sâu như đang khinh thường sự nóng nảy kia:

    "Cậu ngu à?

    Sói nào lại bênh phe mình rõ ràng như thế?

    Tôi chỉ muốn ngăn cậu đừng cố dồn cả nhóm vào một hướng.

    Cậu càng ép, sói càng được lợi."

    Lời nói vừa dứt, Lưu Diệu Văn bất ngờ xen vào, lần này đứng hẳn về phía Hạ Tuấn Lâm.

    Cậu giơ tay, giọng dứt khoát, thậm chí còn có chút gay gắt:

    "Hạ Tuấn Lâm nói đúng!

    Nghiêm Hạo Tường, cậu không nghĩ sói vẫn đang ẩn mình, đứng ngoài xem chúng ta tự cắn xé nhau à?

    Tôi nói thật, nếu cả nhóm đồng lòng muốn giết Trương Chân Nguyên thì cứ giết thôi.

    Nhưng tôi không muốn mọi chuyện trở nên dễ đoán, giết nhầm dân thì ai chịu trách nhiệm?

    Cái trò này đâu phải thắng bằng cách nóng vội."

    Nghiêm Hạo Tường cắn chặt răng, chưa kịp phản ứng thì giọng Đinh Trình Hâm vang lên, dứt khoát và trầm ổn như một hồi chuông cứu rỗi:

    "Được rồi.

    Cãi nhau cũng chẳng giải quyết được gì.

    Trước tiên cả nhóm phải vào trong nhà.

    Đêm xuống rồi, ở ngoài không an toàn đâu."

    Không ai dám chống lại lý lẽ ấy.

    Tống Á Hiên lập tức gật đầu, gần như theo bản năng bám chặt lấy Mã Gia Kỳ, rồi cùng anh bước vào ngôi nhà gỗ mục ruỗng theo chân Đinh Trình Hâm.

    Lưu Diệu Văn bước đi cùng Trương Chân Nguyên, còn không quên khoác vai cậu như để trấn an:

    "Đừng căng thẳng quá.

    Dù sao cũng là một show để chơi cho vui thôi.

    Nghiêm Hạo Tường có nói gì thì cũng đừng bận tâm.

    Tôi thì thấy anh ta mới đáng nghi ngờ nhất.

    Quá háo thắng, lúc nào cũng muốn dồn ép người khác vào đường cùng.

    Chứ nói thật, tôi nghi ngờ vết máu trên cái bảng gỗ kia có khi là do anh ta làm ra đấy."

    Trương Chân Nguyên khựng lại, đôi mắt mở lớn, giọng run run:

    "Đó... thật sự là máu sao?"

    Lưu Diệu Văn gật đầu chắc nịch, còn hạ giọng như tiết lộ một bí mật động trời:

    "Tôi có quệt một ít liếm thử.

    Đúng là máu thật.

    Biên tập trò chơi này đúng là tốn máu quá."

    Trương Chân Nguyên nghe vậy, mặt càng tái nhợt, tay khẽ run lên từng đợt.

    Cậu ta cắn chặt môi, cố kìm cơn sợ hãi đang dâng cuồn cuộn trong lòng, rồi lặng lẽ theo bước Lưu Diệu Văn tiến vào ngôi nhà tối om.

    Bên ngoài, màn đêm đã thực sự bắt đầu buông xuống.

    Sương dày đặc như có vô số con mắt vô hình đang theo dõi họ từ trong bóng tối.



    Ai là fan của tiểu thuyết kinh dị giơ tay nèooooo!!
     
    [Tnt/Lưu Trữ Ký Ức] Arc 1_Ma Sói Trong Rừng Kín.
    Arc 1.2


    Sự phản bội đầu tiên.

    Căn nhà gỗ cũ kỹ lọt thỏm giữa rừng tối, gió rít len lỏi qua những khe hở mục nát khiến từng cánh cửa kẽo kẹt như tiếng than thở ai oán.

    Mái nhà dột nát, tường gỗ loang lổ vết ẩm mốc trông chẳng khác nào bối cảnh của một bộ phim kinh dị chiếu rạp, chỉ cần thêm một tiếng động lạ cũng đủ khiến người ta rùng mình sởn gáy.

    Mã Gia Kỳ không nói nhiều, tìm một chỗ tạm yên tĩnh rồi kéo Tống Á Hiên xuống nằm cạnh.

    Nhưng Tống Á Hiên không ngủ, ánh mắt cậu liên tục liếc về phía những người còn thức, cậu muốn hóng chuyện.

    Ở góc khuất, Nghiêm Hạo Tường đã chọn cho mình chỗ hẻo lánh nhất.

    Anh nằm xuống, hai tay gối sau đầu, giọng khàn lười nhác buông ra một câu chẳng khác nào trăn trối:

    "Đêm nay tôi mà chết, sáng mai nhớ vote Trương Chân Nguyên."

    Trương Chân Nguyên mặt lập tức nhăn lại, xoay người định mắng cho anh một trận, nhưng vừa nhìn thấy người kia đã nhắm mắt bình thản như chẳng màng sinh tử, lời trách mắng nghẹn nơi cổ họng.

    Anh đành hậm hực nằm xuống, lòng đầy khó chịu lại chẳng biết phải giải thích thế nào.

    Chưa kịp chợp mắt, giọng Lưu Diệu Văn đã ới ới vang lên ngay sát bên tai:

    "Ơ tôi còn tưởng vô đây sẽ bàn bạc phân tích này kia, ai ngờ đâu mới tí mà đã rủ nhau ngủ hết rồi."

    Đinh Trình Hâm nằm giữa Hạ Tuấn Lâm và Lưu Diệu Văn thở dài, giọng bình tĩnh như đã quá quen sự ồn ào:

    "Chưa có thông tin gì cả, giờ bàn cũng chỉ là suy đoán.

    Đợi đến sáng mai xem sói cắn ai, lúc đó mới có dữ liệu để quyết định."

    Hạ Tuấn Lâm vốn đã nằm xuống từ sớm, đôi mắt nửa khép nửa hờ, bỗng cất giọng như trêu đùa:

    "Tôi mà chết, thì người giết tôi chắc chắn là Tống Á Hiên."

    Tống Á Hiên nãy giờ còn hóng hớt, nghe vậy đỏ bừng cả mặt, miệng vừa há ra định phản bác đã bị Lưu Diệu Văn chen ngang, giọng đùa cợt như châm thêm dầu vào lửa:

    "Ha, tôi mà chết thì người giết tôi chính là Nghiêm Hạo Tường."

    Không khí vốn căng thẳng nay lại bị đẩy sang thật giả hỗn độn.

    Đinh Trình Hâm khẽ nhắm mắt, khóe môi nhếch thành nụ cười bất lực:

    "Thông tin quá nhiều sẽ rất đến nhiễu loạn.

    Các cậu không sợ sói sẽ dựa vào điểm đó mà chọn người để giết à?"

    Mã Gia Kỳ vẫn giữ bình thản, một tay kéo Tống Á Hiên xuống ép cậu nằm yên, giọng chậm rãi vang lên, mang chút chế giễu:

    "Chỉ sợ sói không có não, giết bừa một người thì trò càng khó chơi hơn."

    Tống Á Hiên hậm hực, trước khi nhắm mắt vẫn không quên buông nốt một câu trả đũa:

    "Sáng mai tôi mà chết, thì người giết tôi chính là Hạ Tuấn Lâm."

    Đinh Trình Hâm khẽ bật cười, giọng nói nhẹ như gió:

    "Lại thêm một thông tin bổ ích nữa..."

    Căn phòng gỗ chật chội chỉ còn ánh đèn dầu leo lét hắt ra thứ sáng vàng vọt, phủ lên sáu gương mặt vây quanh thành vòng tròn.

    Mùi khói, mùi ẩm mốc, mùi gỗ mục quyện lấy nhau khiến cả không khí như đặc quánh lại, nặng nề và ngột ngạt.

    Lưu Diệu Văn là người đầu tiên phát hiện ra.

    Nửa đêm, cậu chỉ định ra ngoài giải quyết nhu cầu, nhưng vừa bước qua lối hẹp lạnh buốt ấy, ánh trăng mờ nhạt rơi xuống một cảnh tượng khiến máu trong người đông cứng lại.

    Xác của Nghiêm Hạo Tường bị kéo lê ra ngoài, máu loang đỏ nền đất, thấm từng tấc đất lạnh ẩm.

    Mùi tanh nồng bủa vây, gió đêm gào rú, chẳng ai trong nhóm dám nhìn lâu một cái chết thật sự quá mức trần trụi.

    Mới mấy canh giờ trước Lưu Diệu Văn còn ríu rít với trò chơi nhưng khi đối diện với xác người ngay trước mắt, khi thấy máu me bết lại, thịt da không còn ấm nóng, cậu mới run rẩy ngồi bệt xuống đất, hai chân mềm nhũn, từng hơi thở nghẹn trong lồng ngực.

    Nỗi sợ hãi tràn tới như sóng dữ, cuốn phăng mọi hứng khởi lúc đầu.

    Không khí trong căn nhà hoang nặng nề.

    Đinh Trình Hâm ngồi giữa, trầm ngâm suốt một hồi lâu, cuối cùng cũng không chịu nổi sự im lặng rợn ngợp ấy, nói:

    "...Mọi người còn nhớ, trước khi chết, Nghiêm Hạo Tường đã nói gì không?"

    Ánh mắt của tất cả đồng loạt dồn về một chỗ.

    Trương Chân Nguyên hoảng hốt ngẩng đầu, gương mặt trắng bệch, đôi môi run lẩy bẩy vội vàng kêu lên:

    "Không phải... không phải là tôi đâu!

    Thật sự không phải tôi mà!"

    Tiếng kêu nghe như sự van nài, vừa nghẹn vừa rối.

    Mã Gia Kỳ lúc ấy đang ngồi gần Tống Á Hiên, khẽ đặt tay trấn an cậu, giọng nói vững chãi cất lên:

    "Trương Chân Nguyên, nếu cậu là sói thì cách cậu giết người cũng quá lộ liễu rồi."

    Trương Chân Nguyên càng cố giải thích, lời lẽ càng trở nên vụng về, chẳng có sức thuyết phục.

    Mọi người vốn đã rã rời vì mệt mỏi và sợ hãi, sự kiên nhẫn cũng vơi dần, ai cũng chỉ muốn thoát ra khỏi tình cảnh này.

    Lưu Diệu Văn kẻ từ đầu đến giờ im lặng run rẩy bỗng bật ra tiếng cười ngắn, chua chát và đầy nghẹn đắng:

    "Ha...

    Vậy là mọi người thật sự kết án một người chỉ dựa vào mỗi câu nói của Nghiêm Hạo Tường thôi sao?

    Một người đã chết ngay trước mắt.

    Các người vẫn máu lạnh đến cùng lôi tính mạng người khác ra để tiếp tục trò chơi này à?

    Đùa bỡn trên xác chết của đồng loại, các người thấy không ghê tởm sao?"

    Không kịp để mọi người suy nghĩ, Tống Á Hiên từ nãy đến giờ vẫn bị ám ảnh bởi cảnh tượng máu thịt tan nát của Nghiêm Hạo Tường bỗng siết chặt bàn tay, cậu ngẩng đầu, ánh mắt lóe sáng, đáp trả:

    "Cậu nhầm rồi.

    Chúng ta không phải kẻ bắt đầu trước!

    Người bắt đầu là Sói.

    Chính nó mới là kẻ giết người trong số chúng ta!"

    Mã Gia Kỳ quay lại nhìn Tống Á Hiên, hạ quyết tâm cuối cùng tiếp lời:

    "Sói đã dám, sao chúng ta còn nhún nhường.

    Nếu không chơi, chúng ta sẽ thua.

    Mà thua đồng nghĩa với mất đi ký ức!

    Cậu thật sự muốn kẹt mãi ở đây sao?"

    Lưu Diệu Văn muốn phản bác, nhưng cuối cùng lại cứng họng.

    Trong mắt cậu, sự sợ hãi và bất lực trộn lẫn, chẳng biết nói gì thêm.

    Đinh Trình Hâm đưa mắt quét qua từng người, rồi chậm rãi cất lời:

    "Hiện tại chưa có thông tin gì cụ thể.

    Chúng ta vẫn nên tôn trọng quyết định của Nghiêm Hạo Tường."

    Câu nói rơi xuống đầy sức ép.

    Trương Chân Nguyên nghe đến đó, sắc mặt lập tức trắng bệch.

    Cả người cậu run lẩy bẩy, co rúm lại trong góc tường, ôm chặt đầu, miệng lẩm bẩm như kẻ đã mất lý trí:

    "Không muốn... tôi không muốn chơi nữa... không muốn ở đây nữa...

    Tôi muốn đi ra ngoài... tôi không chịu nổi nữa..."

    Giọng lẩm bẩm cứ thế tan vào đêm tối, ám ảnh đến rợn người.

    Lưu Diệu Văn đi đến, vỗ mấy cái lên vai Trương Chân Nguyên, ánh mắt mệt mỏi mà vẫn muốn an ủi đối phương.

    Nhưng nhìn quanh, sắc mặt từng người đều buồn bực và bất lực khiến ngực anh nặng trĩu.

    Anh thở dài, giọng trầm thấp xen lẫn bực dọc:

    "Tôi quả thật không thể chơi cái trò lấy mạng sống người khác ra làm trò đùa này nữa.

    Các người muốn chơi thì cứ chơi, tôi đầu hàng."

    Tống Á Hiên chậm rãi quay đầu, ánh mắt sâu thẳm mà lạnh lùng quét qua:

    "Lưu Diệu Văn, cậu từ bao giờ lại đánh giá thấp chính bản thân mình rồi?

    Cậu tự đặt bản thân mình ra rìa để người khác chịu đạn, cậu nên nhớ cậu chính là người đầu tiên phát hiện xác của Nghiêm Hạo Tường.

    Ai không biết nhìn vào lại tưởng cậu vừa ăn cướp vừa la làng?"

    Mã Gia Kỳ ngồi bên, khẽ bật cười khổ:

    "Đúng là... tôi thật sự bị chính trò chơi này xoay thành kẻ khờ mất rồi."

    Lưu Diệu Văn sững sờ, bàn tay đưa ra giữa không trung cứng đờ, lại không biết nên giữ nguyên hay buông xuống.

    Trương Chân Nguyên nghe theo phản xạ mà ngước lên, rồi lập tức lùi nhanh vài bước, giọng run rẩy:

    "Đúng, đúng rồi... chính cậu ta!

    Hôm qua cậu ta còn nói với tôi nghi ngờ Nghiêm Hạo Tường là sói.

    Chính cậu ta đã đổ hết tội lên người Nghiêm Hạo Tường!"

    Đinh Trình Hâm thoáng ngỡ ngàng, đôi mắt mở lớn nhìn chằm chằm vào Lưu Diệu Văn, không tin nổi vào tai mình.

    Lá bài lật ngửa.

    Hạ Tuấn Lâm từ đầu đến cuối vẫn im lặng, lúc này mới chậm rãi bước lên, ánh mắt trầm ngâm khiến người khác khó đoán được suy nghĩ.

    "Tống Á Hiên" Câu nói ẩn chứa chút mỉa mai "Cậu cũng thật là...

    ít nhất cũng phải để người khác một con đường sống chứ."

    Chưa kịp để cậu nói tiếp Mã Gia Kỳ đã đưa tay đẩy cậu tránh ra một bên.

    "Cậu tốt nhất đừng làm loạn, Lưu Diệu Văn còn chưa có cơ hội biện minh cho mình."

    Lưu Diệu Văn thoáng nhíu mày, thở hắt ra một hơi, cạn lời.

    Đinh Trình Hâm không ngại mà hỏi thẳng.

    "Lưu Diệu Văn, cậu không có gì để biện minh cho mình sao?"

    "Biện minh cái gì chứ?

    Mọi chuyện rõ rành rành cả rồi.

    Chỉ có cậu ta là sói, thấy Trương Chân Nguyên bị tình nghi liền ra tay giúp đỡ, đánh lạc hướng tưởng rằng hai dân đang tương trợ lẫn nhau.

    Hôm qua chính cậu còn khẳng định ai giết cậu nhất định là Nghiêm Hạo Tường.

    Bây giờ xem ra, chẳng có ai có thể giết được cậu cả."

    "Mã Gia Kỳ dẫn dắt câu chuyện khéo léo như vậy.

    Hay chính Tống Á Hiên đã dặn dò với cậu từ trước rồi?"

    Hạ Tuấn Lâm nhìn Mã Gia Kỳ và cả Tống Á Hiên mà không khỏi bật cười khẩy.

    Tống Á Hiên vừa định đáp trả, Đinh Trình Hâm liền đập mạnh tay xuống giường quát.

    "Tôi thấy mấy người muốn gây sự với nhau hơn là giải quyết vấn đề đấy"

    Rồi ánh mắt anh lạnh lẽo trượt sang phía Trương Chân Nguyên đang co ro trong góc, mệt mỏi ngồi dậy.

    "Tôi nghĩ chuyện này kết thúc tại đây thôi.

    Các người muốn cãi thì cứ cãi, tôi mệt mỏi lắm rồi."

    Nói dứt câu, anh dứt khoát đứng lên, quay người bước về giường.



    Hạ Tuấn Lâm cả đêm trằn trọc, đôi mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà cho đến khi mi nặng trĩu mới chợp mắt được một lát.

    Khi cậu mở mắt, trong bóng tối lờ mờ, Lưu Diệu Văn đang ngồi trước giường nhìn mình.

    "Đi dạo cùng tôi nhé."

    Giọng Lưu Diệu Văn mang chút khẩn cầu mà lại giống ra lệnh.

    Cậu khẽ gật đầu, khoác áo rồi đi theo.

    Con đường dẫn ra ngoài im ắng, gió thổi qua rừng cây rậm rạp khiến những tán lá xào xạc như tiếng thì thầm.

    Hai người đi đến một hồ nước nằm sâu trong khu rừng.

    Khung cảnh tĩnh lặng, mặt hồ đen thẫm phản chiếu ánh trăng mờ ảo lại mang theo hơi thở âm u khiến người ta lạnh sống lưng.

    Hạ Tuấn Lâm cúi xuống, vốc một vốc nước trong veo.

    Dòng nước lạnh lẽo lướt qua gương mặt trắng mịn của cậu, mang theo chút tươi tỉnh.

    Hành động tự nhiên ấy khiến Lưu Diệu Văn bật cười rộ:

    "Tôi dẫn cậu đến chỗ hẻo lánh thế này mà cậu vẫn đi theo...

    đúng là tin tưởng tôi quá nhỉ.

    Hôm qua cậu còn là người duy nhất đứng về phía tôi, không hùa theo mấy kẻ kia cứ ép người đến cùng."

    Hạ Tuấn Lâm hơi nhíu mày, không rõ Lưu Diệu Văn muốn nói gì.

    Lưu Diệu Văn nhìn vào mắt cậu, nụ cười dần nhạt đi, giọng trầm thấp hẳn xuống:

    "Ý tôi nói là Trương Chân Nguyên ấy.

    Tôi vốn tin tưởng anh ta bị hại, ai ngờ cuối cùng chính tôi lại vạch áo cho người đâm sau lưng.

    Đúng là không nên tin tưởng ai quá nhiều."

    Ánh mắt Lưu Diệu Văn bỗng trở nên khác lạ, như muốn khắc sâu hình bóng Hạ Tuấn Lâm vào tâm trí.

    "Tối nay chắc chắn tôi sẽ bị mọi người viết tên.

    Tôi không biết phải giải thích thế nào cho họ tin.

    Nhưng nếu cuối cùng vẫn có một người đứng về phía tôi, dù chết... tôi cũng thấy mãn nguyện."

    Hạ Tuấn Lâm khẽ thở dài một tiếng:

    "Tối nay cậu sẽ không chết."

    Câu nói ngắn gọn chém thẳng vào sự bi quan trong lòng Lưu Diệu Văn.

    Cậu ta giật mình, tim đập loạn nhịp:

    "Sao cơ?"

    Hạ Tuấn Lâm nghiêng đầu, nhìn thẳng vào Lưu Diệu Văn, từng chữ rõ ràng:

    "Ít nhất thì Tống Á Hiên sẽ không bỏ phiếu cậu."

    Lưu Diệu Văn sững người một thoáng rồi bật cười chua chát:

    "Này, cậu đang nói nhảm cái gì thế?

    Tôi thấy Tống Á Hiên nói là đang nhắm vào tôi đấy.

    Cậu ta lúc nào cũng thần thần bí bí nói câu nào cũng được mọi người tin răm rắp.

    Mà hai người lại hay đối nghịch nhau, cậu từ lúc nào lại tin tưởng Tống Á Hiên thế?"

    Chỉ thấy Hạ Tuấn Lâm bình thản đáp:

    "Cậu đúng là từ đầu đến giờ vẫn chỉ xem đây là một trò chơi mà chẳng hề để ý gì cả."

    "Hả...?"

    "Cậu không thấy sao?"

    Hạ Tuấn Lâm dừng lại, mắt hơi cụp xuống, giọng chậm rãi "Tống Á Hiên là người bước vào đây với một tinh thần cảnh giác sẵn có.

    Ngay từ khoảnh khắc tôi tỉnh dậy, nghe tiếng rè rè của chiếc máy phát thanh... nó bảo đi theo lối mòn, tôi còn chưa kịp nghĩ gì thì Tống Á Hiên đã đi ngay, không mảy may nghi ngờ.

    Đó không phải sự ngây thơ, mà là bản năng của một người từng trải qua một thế giới tương tự thế này... thậm chí còn đáng sợ hơn gấp bội."

    Lưu Diệu Văn nghe mà đầu óc quay cuồng, không kịp tiêu hóa:

    "Anh... anh đang nói cái gì thế?

    Đây...

    đây chẳng phải chỉ là cửa số một thôi sao?"

    Hạ Tuấn Lâm chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt tối thẳm lóe lên tia hiểu biết mà người khác khó chạm tới.

    "Không, cậu nghe rõ rồi mà.

    Chỉ có một người chiến thắng và giữ được ký ức của cửa trước.

    Người chiến thắng đó là Tống Á Hiên.

    Cậu ta mang theo ký ức, mang theo cả manh mối về sói trong vòng này.

    Sáu người chúng ta ở cửa trước đều đã thua, và mất toàn bộ ký ức.

    Người duy nhất có lợi thế tuyệt đối chỉ có Tống Á Hiên."

    Lưu Diệu Văn hoảng hốt, giọng lạc đi:

    "Ý...

    ý anh là...

    Tống Á Hiên thật sự..."

    "Đúng vậy."

    Hạ Tuấn Lâm ngắt lời, giọng chắc nịch "Cậu ta luôn đi cùng Mã Gia Kỳ.

    Điều đó có nghĩa Mã Gia Kỳ hoàn toàn an toàn, và hơn thế nữa Tống Á Hiên chắc chắn biết ai là sói."

    Lời nói ấy như mở ra một cánh cửa mới trong đầu Lưu Diệu Văn.

    Ánh mắt cậu ta lóe sáng, gấp gáp hỏi:

    "Nếu... nếu là vậy, thì theo cả anh và Tống Á Hiên... chỉ có một người duy nhất có khả năng ra tay với Nghiêm Hạo Tường thôi..."

    Hạ Tuấn Lâm gật đầu:

    "Ừ, khả năng cao là như vậy."

    Cậu đứng thẳng dậy, vỗ vai Lưu Diệu Văn:

    "Nếu cậu đã biết ai là sói rồi, thì đêm nay cậu phải sống sót trở về.

    Sói chết chúng ta có được ký ức, rồi tìm ra manh mói mau chóng rời khỏi nơi quỷ quái này."

    Trong làn gió lạnh lẽo thổi qua, mặt hồ gợn sóng, phản chiếu hai bóng người đối diện nhau.

    Một bên là sự hoảng hốt vừa được khai sáng, một bên là sự bình tĩnh lạnh lùng đến quyết liệt.

    ___

    Các anh nhà đã tìm ra sói liệu các độc giả thân iu đã đoán được sói là ai chưa nào 🤔😚

    Truyện tác giả đã hoàn trong bản thảo, mong độc giả hưởng ứng và phân tích truyện nhiệt tình và sôi nổi nè.

    Những câu hỏi của độc giả, tác giả sẽ cẩn thận note nó lại và giải đáp tất cả trong chương cuối của arc 1 ma sói này.
     
    [Tnt/Lưu Trữ Ký Ức] Arc 1_Ma Sói Trong Rừng Kín.
    Arc 1.3


    Chạm vào điều đố kỵ.

    Buổi sáng, khi ánh nắng còn chưa xuyên qua lớp những tán lá rậm rạp của khu rừng, ngôi nhà tạm thời chỉ còn lại bốn người.

    Không khí trong gian nhà vắng vẻ, tiếng củi khô va vào nhau và tiếng thở dài của những kẻ sống sót.

    Lưu Diệu Văn đã dắt Hạ Tuấn Lâm đi đâu đó từ sớm.

    Mã Gia Kỳ ngồi chống cằm, bỗng quay sang nhìn Đinh Trình Hâm:

    "Cậu không sợ Lưu Diệu Văn dắt Hạ Tuấn Lâm đi để ăn thịt à?"

    Đinh Trình Hâm đang lom khom tìm mấy thanh củi khô để nhóm lửa, nghe vậy khẽ cười nhạt, giọng bình tĩnh phân tích:

    "Thứ nhất, quan hệ hai người họ khá tốt.

    Thứ hai việc Lưu Diệu Văn có ý định giết Hạ Tuấn Lâm như vậy quá lộ liễu.

    Và thứ ba, sói không có khả năng một ngày giết hai dân.

    Nói tóm lại, cậu nghĩ vậy là quá vô lý."

    Mã Gia Kỳ chề môi, tay vô thức sờ cái bụng đói meo của mình, giọng nửa trêu nửa bực:

    "Nhưng cũng không thể nói Lưu Diệu Văn hoàn toàn không phải sói."

    Đinh Trình Hâm nghe vậy mới ngẩng lên, ánh mắt thoáng nét muốn thăm dò:

    "Ngay từ đầu khi còn có Nghiêm Hạo Tường ở đây, cậu lại một mực theo phe Lưu Diệu Văn.

    Tại sao bây giờ lại phản kháng dữ dội như vậy?"

    Mã Gia Kỳ khịt mũi, đoạn bước lại gần đưa tay lay Tống Á Hiên đang ngủ mê man ở góc nhà, vừa lay vừa làu bàu:

    "Chỉ là bây giờ nhìn mặt cậu ta rất đáng ghét thôi.

    Trương Chân Nguyên và cậu ta đều có khả năng."

    Tống Á Hiên bị lay tỉnh, còn chưa kịp phản ứng đã bị Mã Gia Kỳ kéo dậy, rủ đi:

    "Đi thôi, vào rừng tìm ít thức ăn.

    Ở đây cứ ngồi chờ thì chết đói mất."

    Hai người vừa đi khuất sâu vào trong rừng, không khí trong căn nhà lại rơi vào khoảng lặng nặng nề.

    Lúc này, thân ảnh Trương Chân Nguyên mới chậm rãi bước ra từ căn phòng bên trong, ánh mắt lưỡng lự rơi xuống bóng lưng Đinh Trình Hâm đang cặm cụi nhóm lửa.

    Trương Chân Nguyên đứng một lúc rồi khẽ gọi:

    "Cậu..."

    Đinh Trình Hâm không buồn quay đầu lại, giọng điềm nhiên:

    "Nói đi."

    Trương Chân Nguyên cắn chặt môi:

    "Cậu vẫn luôn nghi ngờ tôi đúng không?"

    Đôi tay đang xếp củi của Đinh Trình Hâm bỗng khựng lại.

    Anh nghiêng mắt nhìn sang một thoáng rồi lại cúi xuống tiếp tục công việc như không có việc gì.

    Thấy thế, Trương Chân Nguyên càng thêm bất an, cố gắng mở lời:

    "Tôi... tôi luôn thấy ánh mắt nghi ngờ của cậu.

    Cậu nhìn tôi như thể tôi chính là sói vậy."

    "Tôi chỉ tin điều mình thấy là sự thật.

    Và tôi tôn trọng quyết định của Nghiêm Hạo Tường.

    Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót."

    Thấy ánh mắt Trương Chân Nguyên chao đảo, lộ rõ sự không cam lòng.

    Đinh Trình Hâm quay hẳn người sang tiếp tục phân tích:

    "Thứ nhất, Nghiêm Hạo Tường ngay từ đầu đã nghi ngờ cậu là sói.

    Mà Nghiêm Hạo Tường là người thông minh.

    Việc cậu ấy bị giết ngay đêm đầu tiên, so với việc kẻ khác ra tay để đổ oan cho cậu, tôi vẫn nghiêng về khả năng chính cậu thủ tiêu Nghiêm Hạo Tường hơn.

    Thứ hai, ngay từ đầu cậu không hề nhắc đến chuyện Lưu Diệu Văn từng đổ oan cho Nghiêm Hạo Tường là sói.

    Chỉ đến khi Tống Á Hiên nhắm thẳng vào cậu, cậu mới giả vờ sợ hãi nói ra, muốn đẩy mũi dao sang người khác, để mọi người tập trung công kích Lưu Diệu Văn."

    "Phép thử của Tống Á Hiên hoàn toàn hiệu quả.

    Với tâm lý của một hung thủ luôn mang nỗi sợ hãi trong lòng như cậu, quả thật không khó để nhận ra."

    Đinh Trình Hâm khựng lại một giây, rồi lạnh lùng buông câu cuối:

    "Nói theo cách khác, nếu suy đoán của tôi sai, cậu không phải sói, thì cậu cũng chẳng cần phải sợ."

    Dứt lời, anh xoay người lại tiếp tục với đống củi đang nhóm, im lặng như chưa từng mở miệng.



    "Tối nay cậu sẽ viết Trương Chân Nguyên hay Lưu Diệu Văn?"

    Tống Á Hiên ngồi trên bệ đá, trong tay cầm quả rừng chín đỏ do chính Mã Gia Kỳ hái cho.

    Ánh mắt cậu nghiêng nghiêng nhìn người đối diện, xen lẫn chút tò mò, chút dò xét.

    Mã Gia Kỳ dường như không quá bận tâm đến vấn đề này.

    Anh vẫn điềm nhiên lựa thêm những quả mọng đỏ trong bụi.

    Giọng anh trầm trầm, bình thản buông ra:

    "Không biết nữa."

    Tống Á Hiên cắn một miếng, ánh mắt cậu chậm rãi dõi theo Mã Gia Kỳ.

    "Tôi thấy cậu nhắm hết từ Trương Chân Nguyên đến Lưu Diệu Văn không chừa một ai.

    Hạ Tuấn Lâm còn suýt lọt vào tầm nhắm của cậu."

    Mã Gia Kỳ khẽ cười, không buồn biện minh.

    Anh gom toàn bộ số quả đã hái được bỏ gọn vào túi, động tác gọn ghẽ, sau đó mới đáp lại:

    "Vậy nên ý cậu muốn nói là gì?"

    Tống Á Hiên ăn xong quả, phủi tay, phủi luôn cả bụi trên vạt áo rồi nhảy xuống khỏi bệ đá.

    Ánh mắt cậu khi ấy sáng ngời, thành khẩn một cách hiếm hoi:

    "Vậy nên, nếu cậu muốn chiến thắng, nghe lời tôi.

    Tối nay phải viết tên Lưu Diệu Văn."



    Ngọn lửa bập bùng giữa sân, ánh sáng hắt lên những gương mặt nhợt nhạt, mệt mỏi vì sợ hãi.

    Đêm xuống quá nhanh, nhưng cả bảy người giờ chỉ còn sáu buộc phải làm điều mà trò chơi áp đặt là bỏ phiếu giết một người mà họ nghi ngờ là sói.

    Tiếng gió hú qua khe cửa gỗ, hòa cùng tiếng tim đập loạn nhịp của từng người.

    Tống Á Hiên ngồi sát bên cạnh Mã Gia Kỳ, bàn tay nắm thật chặt.

    Lưu Diệu Văn lại chọn chỗ cạnh Hạ Tuấn Lâm.

    Ánh mắt cậu ta đôi lần liếc sang phía Tống Á Hiên, như dò xét, như ngấm ngầm tìm kiếm manh mối.

    Đinh Trình Hâm ngồi chính giữa chủ trì.

    Trương Chân Nguyên dạt về cuối dãy, vai hơi co lại như muốn tách mình ra khỏi vòng xoáy ngờ vực này nhưng lại không thể.

    Ai cũng nhìn nhau, ánh mắt vừa dò xét, vừa hoang mang.

    Đinh Trình Hâm trầm giọng cất lời:

    "Luật đã nói rõ.

    Tối nay, chúng ta phải chọn một người.

    Nếu không sói sẽ càng mạnh."

    Mã Gia Kỳ hờ hững ngả người ra sau, khóe môi nhếch lên lạnh nhạt:

    "Tốt nhất là đừng giết nhầm, kẻo mất thêm một dân."

    Ngọn lửa nổ lách tách, cái chết của Nghiêm Hạo Tường như một vết máu chưa khô, còn loang lổ trong kí ức, vừa thảm khốc vừa nhức nhối.

    Thế nhưng sự im lặng này lại buộc tất cả phải lựa chọn, phải đối diện.

    Khi những lá phiếu lần lượt được mở ra, từng nhịp tim như dội mạnh trong lồng ngực, âm thanh xé giấy vang lên rạch ròi đến rợn người.

    Không ai dám hít thở sâu, chỉ còn sự chờ đợi treo lơ lửng như lưỡi gươm trên đầu.

    Ba phiếu xướng tên Đinh Trình Hâm.

    Một phiếu xướng tên Lưu Diệu Văn.

    Một phiếu xướng tên Trương Chân Nguyên.

    Một phiếu trắng.

    Tờ phiếu treo lơ lửng trên không trung rồi tất cả đều rơi xuống dưới, chỉ còn một mình tên Đinh Trình Hâm hiện lên.

    Kết quả khiến cả sáu người chết lặng.

    Người vẫn luôn được xem là bình tĩnh, ít hiềm nghi ngờ nhất lại trở thành kẻ có nhiều phiếu bầu nhất.

    Mã Gia Kỳ quay phắt sang nhìn Tống Á Hiên đầy sự sững sờ trong ánh mắt.

    Tống Á Hiên cũng không tránh đi, âm thầm cười lạnh.

    Lưu Diệu Văn cũng không kém là bao, ánh mắt đầy hoài nhìn Hạ Tuấn Lâm.

    Trong đôi mắt ấy, sự tin tưởng bị xé rách, thay thế bằng sự dấy lên của nghi ngờ.

    Cậu đứng bật dậy, như thể muốn nắm giữ chút gì đó còn sót lại:

    "Trong sáu người các chắc chắn có kẻ quấy rối, Đinh Trình Hâm không thể là sói, không thể..."

    Giọng nói khản đặc vang lên, rơi vào khoảng không khiến Trương Chân Nguyên thoáng sững sờ.

    Lưu Diệu Văn quay phắt lại, gắt gỏng hỏi:

    "Cậu đã viết tên ai?

    Hạ Tuấn Lâm?!!"

    Sự gắt gỏng ấy khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng càng trở nên ngột ngạt.

    Mã Gia Kỳ nhếch môi cười:

    "Lưu Diệu Văn, sao cậu lúc nào cũng dễ nổi giận thế?

    Lần trước thì trút giận vào Tống Á Hiên, nay lại vô duyên vô cớ nổi nóng với Hạ Tuấn Lâm.

    Người ngoài nhìn vào lại tưởng chính cậu mới là kẻ gây rối đó chứ?"

    Lưu Diệu Văn nghiến răng, lao đến định xô xát với Mã Gia Kỳ, ghế gỗ đổ nghiêng.

    Tống Á Hiên vội bước đến ngăn cản lại bị cậu gạt mạnh ra, quát:

    "Cả cậu nữa, cậu rốt cuộc viết tên ai?

    Hả?"

    Giọng nói rền vang.

    Đinh Trình Hâm bật ra nụ cười bất lực, nụ cười gượng gạo như thể đã hiểu rõ sự phi lý của trò chơi này từ lâu.

    "Tôi vẫn phân vân giữa Lưu Diệu Văn và Trương Chân Nguyên... nên chọn phiếu trắng."

    Giọng anh trầm xuống.

    Câu nói vang lên, hòa cùng ánh nhìn bình thản.

    Anh nhìn thoáng qua những con số vô cảm hiện ra, đôi mắt khẽ lay động, dường như chính bản thân cũng không hiểu nổi vì sao số phiếu lại dồn hết về phía mình.

    Tiếng cười lạnh vang lên giữa không khí đặc quánh:

    "Còn tôi chỉ vì câu nói của cậu tối nay sẽ bỏ phiếu cho tôi.

    Không còn cách nào khác, tôi đành phải chọn cậu.

    Còn hai phiếu kia..."

    Ánh mắt anh sắc bén, lia qua từng người "...chắc là sói, và kẻ ngu ngốc nào đó, nhỉ?"

    Sự châm chọc của Trương Chân Nguyên như mồi lửa, quét một vòng khiến ai nấy đều thấy gai sống lưng.

    Tống Á Hiên nghe vậy thì bật cười, nụ cười mơ hồ, khó lường.

    Đôi mắt cậu ta híp lại, ánh sáng ẩn chứa đầy ý vị sâu xa, tựa như đã sớm nhìn thấu được một phần ván cờ này.

    Nhưng cái gì Tống Á Hiên biết, lại là điều không ai khác nắm bắt được.

    Toàn bộ sự thâm thúy ấy, lại rơi gọn trong đáy mắt Hạ Tuấn Lâm, cậu nhìn thấy rõ sự thay đổi kia, cảm nhận nó, rồi lại nghẹn ngào trong lồng ngực.

    Đinh Trình Hâm bị một sức mạnh vô hình giật phăng khỏi chỗ ngồi, lôi thẳng ra giữa sân.

    Bàn chân anh loạng choạng, đôi mắt vẫn còn bàng hoàng nhưng không thể chống cự.

    Lửa đã được chuẩn bị sẵn, bùng lên từng cột đỏ rực, hừng hực nuốt chửng bóng người nhỏ bé ấy.

    Hình dáng của Đinh Trình Hâm đổ dài trên nền đất, run rẩy, méo mó, chỉ một giây sau đã tan biến thành tro bụi.

    "Không được... không thể...!"

    Lưu Diệu Văn lao ra, cố sức đuổi theo.

    Nhưng tất cả đều quá muộn.

    Cái nóng của lửa phả vào mặt, khói bốc lên cay xè đôi mắt, mọi nỗ lực chỉ còn là hư vô.

    "Đinh Trình Hâm!

    Cậu không thể chết... không thể..."

    Giọng Lưu Diệu Văn nghẹn đặc, từng chữ như đập vào tường lửa vô cảm kia, rồi vỡ vụn, rơi xuống khoảng không.

    Ngọn lửa gào thét, tiếng lách tách giòn tan át cả tiếng kêu gào của con người.

    Và trong ánh sáng đỏ rực ấy, sự bất lực, nghi ngờ, sợ hãi cùng nhau tràn ngập, nuốt chửng tất cả, khiến căn nhà gỗ càng thêm ngột ngạt như một cái bẫy không lối thoát.



    Khi tro tàn cuối cùng vừa rơi xuống, bóng tối lan ra từng mảng.

    Tiếng trống đình từ xa vọng lại.

    Cơn gió đêm tràn qua, rít lên như tiếng than khóc, lạnh buốt len lỏi vào tận xương tủy.

    Năm người ngồi quanh đống lửa đỏ hồng sắp tàn, ánh sáng leo lét chiếu qua từng gương mặt mệt mỏi và nghi ngờ.

    Không ai nói một lời, mỗi người đều chìm trong suy nghĩ riêng.

    Đêm thứ hai đã đến.

    Trong bóng tối có một đôi mắt lóe sáng, rực đỏ, như ánh nhìn của loài dã thú khát máu, dõi theo từng nhịp thở, từng cử động nhỏ của con mồi.

    "Hôm nay cậu suýt khiến tôi nghi ngờ cậu đấy."

    Mã Gia Kỳ cất giọng khi hai người tách khỏi đám đông, chậm rãi bước về chỗ quen thuộc dưới gốc cây cổ thụ.

    Trăng bạc rọi xuống, ánh sáng mờ ảo hòa vào bóng cây, tạo thành khung cảnh vừa đẹp đẽ, vừa lạnh lẽo đến rợn người.

    Tống Á Hiên hơi ngẩng lên, cười nhạt: "Trương Chân Nguyên rõ ràng đã lật mặt.

    Tôi còn tưởng đêm nay cậu ta sẽ dồn phiếu cho Lưu Diệu Văn... hóa ra là tôi nghĩ nhiều rồi.

    Suy cho cùng chính Trương Chân Nguyên cũng không nỡ."

    "Cũng chưa chắc.

    Nhỡ đâu, Trương Chân Nguyên muốn nhìn Lưu Diệu Văn đáng thương run rẩy trước khi chết thì sao?

    Cậu cũng biết đấy, con người khi bị dồn đến đường cùng tâm lý họ rất đáng sợ.

    Họ sẽ làm mọi thứ để cầu xin lòng thương hại, tâm lý của Trương Chân Nguyên có hơi biến thái, điều đó làm tôi thấy sợ hãi"

    "Suy nghĩ quá hạn hẹp."

    Tống Á Hiên lắc đầu, giọng kiên quyết, ánh mắt hướng về đống lửa phía xa.

    "Cậu không thấy sao?

    Ánh mắt Lưu Diệu Văn nhìn Trương Chân Nguyên đã khác.

    Niềm tin đã không còn nữa.

    Giữa họ, thứ ràng buộc cuối cùng đã gãy.

    Đêm nay, nếu có một người phải chết, rất có thể sẽ là cậu ta."

    Mã Gia Kỳ lặng im trong chốc lát.

    Đôi mắt anh khẽ nheo lại, nhìn sang phía đống lửa còn leo lét, nơi gương mặt của những kẻ còn sống hằn lên vẻ mơ hồ, lo âu.

    Trong thoáng chốc, chính anh cũng không chắc chắn vào suy đoán của mình.

    "Hạ Tuấn Lâm rất thông minh, nếu để cậu ấy nhận ra."

    "Vậy thì đêm nay, người khó sống sót... sẽ là tôi."

    Bàn tay Tống Á Hiên bất giác siết lại.

    Trong lòng cậu dấy lên nỗi sợ hãi không tên, nhưng vẫn cố đè nén xuống, ép bản thân mỉm cười, như một cách tự trấn an:

    "Nếu có thể nhìn thấy lớp mặt nạ thứ hai của cậu ta... tôi thật sự muốn tìm đến cùng.

    Chỉ cần vén được màn ảo ảnh ấy, cho dù phải trả giá đắt đến đâu, tôi cũng cam lòng."

    Lời vừa dứt, gió đêm bất ngờ cuốn qua, lay động tán cây, làm bóng trăng vỡ vụn trên mặt đất, như hàng trăm con mắt vô hình đang dõi theo họ.

    Trong bóng tối, tiếng thở khe khẽ của kẻ săn mồi vẫn rình rập, đầy kiên nhẫn và chết chóc.



    Quá đáng sợ rùiiii.

    Đinh Nhi có thể trở thành arc trong round này, vì anh có đầu óc suy luận rất đỉnh.

    Và cả tiểu Nghiêm cũng không ngoại lệ.

    Hai người đăng xuất quá sớm, tác giả chỉ là muốn trò chơi kéo dài hơn thuii.
     
    [Tnt/Lưu Trữ Ký Ức] Arc 1_Ma Sói Trong Rừng Kín.
    Arc 1.4


    Sự phản bội thứ hai.

    Một góc rừng tối, ánh trăng hắt xuống qua từng kẽ lá loang lổ, gió thổi xào xạc.

    Lưu Diệu Văn nghiến răng, cơn giận dữ bốc lên tận óc, bàn tay run run mà vẫn tàn nhẫn đẩy mạnh Hạ Tuấn Lâm lên thân cây, giọng quát vang rền, khản đặc như bị bóp nghẹt:

    "Cậu dám phản bội lại tôi?

    Nói đi!

    Không phải đã thống nhất vote Trương Chân Nguyên sao?

    Tại sao cậu lại vote cho Đinh Trình Hâm?

    Rõ ràng cậu biết cậu ta không phải sói...

    Tại sao cậu lại nhắm vào dân thường?

    Cậu lấy quyền gì khinh rẻ mạng sống người khác như thế?

    Sao cậu dám?"

    Tiếng gằn nghẹn trong cổ họng Lưu Diệu Văn như một con thú bị dồn ép, lại đầy uất hận.

    Anh nhìn Hạ Tuấn Lâm chằm chằm, ánh mắt rực lửa:

    "Hay chính cậu mới là sói?

    Cậu dụ dỗ tôi, kéo tôi về phe cậu để rồi tối nay giết tôi?

    Phải không?

    Cậu muốn tôi chết dưới tay cậu phải không, Hạ Tuấn Lâm?"

    Hạ Tuấn Lâm bị kẹp chặt, lưng đau rát cọ vào thân cây, hít thở khó khăn.

    Cậu giãy giụa trong vô vọng, bàn tay muốn gỡ lấy cánh tay đang siết chặt mình nhưng bất lực.

    Một thoáng sau, Lưu Diệu Văn như nhận ra mình đã bị lừa dối, ánh mắt càng thêm cuồng loạn, cậu hất mạnh Hạ Tuấn Lâm ra, để mặc cậu ta ngã sõng soài xuống đất.

    Giọng nói anh khàn khàn, đầy mỏi mệt:

    "Tôi biết ngay từ khi bước vào đây thì không nên tin bất kỳ ai.

    Hết Trương Chân Nguyên phản bội tôi, giờ thì đến lượt cậu.

    Các người coi tôi như con rối, hết lần này đến lần khác xoay vòng vòng cuối cùng thì sao?

    Cậu thắng rồi.

    Cậu thắng rồi!

    Vừa lòng cậu chưa?"

    Hạ Tuấn Lâm gập người ôm lấy bụng, hơi thở đứt quãng.

    Ánh mắt cậu ngẩng lên, đầy ắp bất lực, nhìn về phía bóng lưng Lưu Diệu Văn đang khuất dần.

    Giọng cậu vang lên uất nghẹn,từng chữ như bị gió nuốt đi:

    "Trong bảy người quả thật có một con sói.

    Nhưng cậu nói đúng, ở đây còn có một kẻ phá rối."

    Bước chân Lưu Diệu Văn khựng lại.

    Cậu quay phắt lại, đôi mắt vẫn cháy đỏ ngờ vực:

    "Cậu nói cái gì?"

    Hạ Tuấn Lâm gượng ngồi dậy, giọng điềm tĩnh hơn nhưng đầy cay đắng:

    "Tôi cố tình làm vậy để xem Tống Á Hiên có chịu giết sói ngay đêm đầu tiên hay không.

    Nhưng kết quả, chính cậu ta cũng không dám.

    Cậu ta đã chọn cách cùng tôi vote cho Đinh Trình Hâm.

    Có lẽ, Tống Á Hiên làm vậy chỉ để bảo vệ một người.

    Chính là Mã Gia Kỳ, kẻ nguyền rủa muốn thắng phải sống đến cuối cùng.

    Vì thế, cậu ta tuyệt đối không thể để sói chết ngay đêm đầu tiên.

    Trò chơi bắt buộc vẫn phải tiếp tục diễn ra."

    Tiếng gió suýt xoa trên tán cây bỗng hóa thành thứ tĩnh lặng ghê rợn.

    Lưu Diệu Văn cười lạnh:

    "Cậu nghĩ... tôi còn có thể tin cậu thêm lần nữa sao?

    Hạ Tuấn Lâm, bớt diễn hề đi!"

    Hạ Tuấn Lâm lắc đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lưu Diệu Văn:

    "Cậu lúc nào cũng nói bản thân để ý kỹ Tống Á Hiên.

    Nhưng thật ra, cậu chẳng nhìn thấy gì cả..."

    "Cậu có biết vì sao tôi dám chắc chắn rằng Tống Á Hiên sẽ không vote cho cậu không?

    Vì nếu để hai người họ cùng vote cho cậu thì rủi ro quá lớn.

    Hơn nữa, Trương Chân Nguyên từ đầu đến cuối chưa bao giờ nhắm vào cậu.

    Muốn thắng, bọn họ phải biết sói sẽ chọn ai ngay trong đêm nay."

    Gương mặt Lưu Diệu Văn biến sắc.

    Cậu siết chặt nắm đấm.

    "Ha... nói thì hay lắm.

    Nhưng dựa vào cái gì cậu khẳng định chắc nịch rằng Trương Chân Nguyên không nhắm vào tôi?

    Chính hắn là người phản bội tôi đầu tiên..."

    "Vì Trương Chân Nguyên chỉ nhắm vào những người từng có ý định ruồng bỏ cậu ta.

    Nghiêm Hạo Tường đã bỏ rơi cậu ta khi cậu ta còn chưa kịp tỉnh dậy.

    Cả Đinh Trình Hâm cũng vậy.

    Nhưng cậu lại bảo vệ cậu ta..."

    Hạ Tuấn Lâm hít một hơi thật sâu:

    "Tối nay, tôi và Tống Á Hiên đã đoán đúng Trương Chân Nguyên sẽ vote cho Đinh Trình Hâm.

    Nhưng cho dù thế... chúng ta vẫn thua Tống Á Hiên một bước."

    "Nếu đêm nay sói không giết đúng người... thì Tống Á Hiên sẽ giúp Mã Gia Kỳ dành chiến thắng.

    Cuối cùng... quyết định thế nào còn tuỳ thuộc vào sói."

    Lưu Diệu Văn và Hạ Tuấn Lâm ngồi chờ nửa ngày mãi chẳng thấy chút động tĩnh nào.

    Lưu Diệu Văn sốt ruột đứng bật dậy, ánh mắt lộ rõ sự bất an:

    "Đã muộn thế này rồi, sói còn không xuất hiện... chẳng lẽ sói đã hành động rồi?"

    Hạ Tuấn Lâm vẫn lười nhác ngả người trên thân cây, ánh trăng rọi xuống khuôn mặt cậu, sáng tối đan xen như vẽ thành một bức tranh đầy u ám.

    Đôi mắt đen sâu thẳm khẽ liếc qua Lưu Diệu Văn, giọng điệu vừa hững hờ vừa như trêu chọc, thách thức:

    "Cậu đoán xem?"

    Hai người lập tức lao đi, tiếng bước chân dồn dập giẫm nát cả thảm lá khô.

    Nhưng đến khi họ tới nơi, trước mắt chỉ còn là một vũng máu loang lổ đỏ thẫm dưới ánh trăng bạc.

    Mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi khiến lòng người tê dại.

    Giữa cảnh tượng ấy, Tống Á Hiên với cả người bê bết máu, run rẩy ôm chặt lấy thân thể Mã Gia Kỳ đã lạnh dần trong vòng tay, tiếng khóc nghẹn ngào như xé toạc màn đêm.

    Người nguyền rủa đã chết.

    Một lần nữa tụ họp, ai nấy đều mang khuôn mặt trắng bệch, chỉ duy nhất một người không thấy đâu.

    Đáp án quá rõ ràng.

    Bài úp hay ngửa đều không còn ý nghĩa gì nữa.

    Thứ duy nhất còn sót lại chính là oán hận chất chồng, nỗi đau bị khoét sâu vào tim gan, và những ánh mắt đầy nghi kỵ dồn dập đâm về phía nhau.

    Lưu Diệu Văn bước lên nửa bước, bàn tay giơ ra chắn trước Hạ Tuấn Lâm, giữ cậu đứng yên phía sau lưng mình.

    Ánh mắt cậu sáng quắc trong đêm tối, đôi môi hơi nhếch lên nở một nụ cười sắc lạnh.

    "Hạ Tuấn Lâm... cậu thắng rồi."

    ______

    Sáng sớm, sương còn đọng trên từng chiếc lá, Lưu Diệu Văn đã vào rừng.

    Tiếng bước chân cậu vang lên khe khẽ trong tĩnh lặng, bàn tay nhanh nhẹn ngắt những trái quả căng mọng rồi cẩn thận mang về.

    Rửa sạch sẽ, cậu mang đến cho Hạ Tuấn Lâm hai quả, đến trước mặt Tống Á Hiên thì chợt khựng lại.

    Cậu thiếu niên cúi người, ngập ngừng đặt quả còn lại xuống trước mặt Tống Á Hiên, dè dặt nói:

    "Cậu ăn chút đi... dù sao người cũng đã chết.

    Chỉ cần trải qua nốt đêm nay, mọi thứ sẽ kết thúc.

    Sau khi viết sói, ba bọn mình giúp người nằm xuống, coi như nhắm mắt yên nghỉ, ha?"

    Tống Á Hiên không đáp.

    Đôi mắt cậu ta mờ mịt rõ ràng nhìn cậu nhưng lại như chẳng nhìn thấy gì.

    Tống Á Hiên quay mặt đi, không nói một lời.

    Sự im lặng đó khiến Lưu Diệu Văn ngứa ngáy trong lòng, cậu chần chừ một lát, rồi ngồi xuống, quyết tâm gặng hỏi.

    "Thật ra tôi có tò mò một chút về cậu."

    Giọng cậu mang theo sự nôn nóng, vừa e dè vừa hiếu kỳ "Nghe Hạ Tuấn Lâm nói, cậu đã trải qua một thế giới đại loại như thế này rồi, đúng không?

    Cậu còn dành chiến thắng trong thế giới đó nên mới có tất cả ký ức, mới tự tin nói chắc nịch đến thế?"

    Đôi mắt Tống Á Hiên khẽ chuyển động.

    Cậu ta quay sang, ánh nhìn sâu thẳm rọi thẳng vào cậu.

    Lưu Diệu Văn cuống quýt như bắt gặp tia sáng nhỏ nhoi của hy vọng, vội vàng chen vào, giọng hối hả:

    "Phải vậy không?

    Là cậu có ký ức tất cả mọi chuyện?

    Rằng Mã Gia Kỳ là người yêu cậu hả?

    Vậy còn tôi thì sao?

    Cái máy Lưu Trữ Ký Ức đó có nói tôi là ai không?

    Tôi... tôi đẹp trai thế này thì có nổi tiếng không?

    Tôi có nhiều tiền không?"

    Đáp lại sự hăng hái ngây ngô ấy, Tống Á Hiên nhếch môi cười lạnh.

    Nụ cười lạnh lùng mà chua xót, cắt ngang dòng hăm hở của cậu thiếu niên.

    "Cậu tốt nhất nên im miệng.

    Tò mò quá nhiều không tốt cho cậu đâu.

    Tại sao cậu không thử dành chiến thắng trong trò chơi này, rồi tự mình trải nghiệm một lần cho biết nhỉ?"

    Nhưng Lưu Diệu Văn vẫn chưa chịu buông tha, cậu bật dậy, hai tay khua khua như muốn chứng minh lý lẽ của mình:

    "Thì đó!!

    Thì tôi mới bảo, nốt đêm nay chỉ cần ba bọn mình bầu cho Trương Chân Nguyên không phải là chiến thắng rồi sao?"

    Một tràng cười bật ra.

    Tống Á Hiên nhìn cậu bằng ánh mắt sâu thẳm, nói giọng trầm thấp:

    "Lưu Diệu Văn, cậu tốt nhất đừng có tự tin quá thể đáng.

    Vì đêm nay, thứ giết cậu chưa chắc đến từ niềm tin hay từ móng vuốt của sói đâu."

    ______

    Trước khi ánh lửa bùng lên, Trương Chân Nguyên với người toàn máu từ từ xuất hiện trước cửa nhà.

    Lưu Diệu Văn ngồi bất động trong căn nhà gỗ, chỉ mong đến lúc ánh lửa bùng lên, viết xuống cái tên đã ám ảnh cậu suốt bao đêm.

    Trương Chân Nguyên.

    Ánh mắt Lưu Diệu Văn lướt qua bóng dáng người kia, trong đáy mắt dâng lên từng tầng từng lớp khinh bỉ.

    "Từ đầu tôi đã bảo vệ và nói đỡ cậu biết bao nhiêu.

    Ai ngờ cuối cùng lại bị cậu đâm sau lưng một nhát.

    Đêm nay, giải quyết tất cả đi.

    Cậu chỉ vì một trò chơi nói giết là giết thật đáng khinh."

    Trương Chân Nguyên không hề giận dữ, chỉ ngồi đó, dáng vẻ bình thản đến lạ.

    "Nếu cậu là tôi, nếu cậu được chọn là sói... cậu có chọn giết người để lấy ký ức rồi rời khỏi đây không?"

    Lưu Diệu Văn thoáng nghẹn, cổ họng khô khốc, cả người cứng đờ, chẳng thể bật ra lời phản bác.

    Cuối cùng cậu mới gắng gượng mở miệng, giọng lắp bắp:

    "Cậu... cậu thật là...

    Nhưng dù gì cũng phải ngồi lại bàn bạc, cùng nhau tìm cách giải quyết.

    Ngay đêm đầu tiên cậu đã ra tay giết Nghiêm Hạo Tường... không phải quá tàn ác sao?"

    Trương Chân Nguyên không ngại mà nhìn Lưu Diệu Văn bối rối thêm hai lần nữa:

    "Nghiêm Hạo Tường quá thông minh, lại chọc vào điều tối kỵ nhất là dám bỏ rơi tôi.

    Tôi cũng hết cách."

    Trương Chân Nguyên dừng lại, ánh mắt sắc lạnh nhưng lại có chút mơ hồ yếu ớt, như muốn tìm kiếm điều gì đó trong mắt đối diện.

    "Cậu cũng thế đúng không?

    Cậu có ghét tôi không?

    Có bỏ rơi tôi không?"

    Ánh mắt đó khiến tim Lưu Diệu Văn chợt loạn nhịp.

    Cậu hoảng sợ không dám nhìn thẳng, vội quay mặt sang hướng khác, giả vờ trấn tĩnh, giả vờ chẳng có gì:

    "Ghét?

    Bỏ rơi?...

    Mẹ kiếp, Trương Chân Nguyên!

    Tối nay ông sẽ viết tên cậu.

    Đừng nói đến bỏ rơi hay không bỏ rơi gì cả.

    Chỉ cần loại được kẻ như cậu, tôi sẽ tìm mọi cách.

    Dù cậu có là ai, miễn cậu đóng vai ác, tôi sẽ không tha."

    Khoảnh khắc khóe môi Trương Chân Nguyên khựng lại.

    Nụ cười héo úa không rõ là chua chát hay đau đớn.

    Anh mím môi, ánh mắt tối đi như rút cạn sinh khí.

    Một lúc lâu sau, anh mới khẽ buông lời, giọng nhẹ nhàng đến đau lòng:

    "Thì ra... cuối cùng cậu cũng giống như họ.

    Cậu cũng bỏ rơi tôi.

    Vậy thì tôi cũng không còn cách nào khác ngoài việc viết tên cậu."

    ______

    Có thật sự sẽ viết tên không hả anh Trương Chân Nguyên?

    Hay vẫn không nỡ?

    Không nỡ là anh thuaaaa.
     
    [Tnt/Lưu Trữ Ký Ức] Arc 1_Ma Sói Trong Rừng Kín.
    Arc 1.5


    Trả đũa.

    Thời gian cứ thế trôi đi, ai nấy đều mong chờ khoảnh khắc ánh lửa bùng lên, để chấm dứt nỗi ngột ngạt vô hình đang bóp nghẹt nơi lồng ngực.

    Trước khi viết tên lên phiếu sinh tử Lưu Diệu Văn chầm chậm quay đầu nhìn thẳng vào Hạ Tuấn Lâm.

    Không ai biết khoảng khắc ấy cậu nghĩ gì, đã hạ quyết tâm như thế nào.

    Chỉ khi từng phiếu được mở ra.

    Hai phiếu xướng tên Lưu Diệu Văn.

    Một phiếu xướng tên Trương Chân Nguyên.

    Một phiếu trắng.

    Từng mảnh giấy rơi vụn xuống đất, tan tác như tuyết tàn.

    Đôi mắt Lưu Diệu Văn trợn to không thể tin nổi, như thể chính bản thân mình vừa bị đâm thẳng vào ngực bằng niềm tin mãnh liệt ấy.

    Hai phiếu.

    Cái tên của cậu bị xướng đến tận hai lần.

    Cả cơ thể cậu run rẩy, rồi đột ngột ngã quỵ xuống đất.

    Giọng cậu vỡ vụn trong tuyệt vọng:

    "Thứ giết tôi rốt cuộc là cái gì?

    Là do tôi đặt niềm tin sai chỗ... hay do chính móng vuốt của sói?"

    Tống Á Hiên đứng dậy, bình thản phủi quần áo như chưa từng trải qua bi thương.

    Nét mặt cậu ta không còn gợn sóng, chỉ để lại một cái nhìn lạnh lẽo.

    "Có lẽ là cả hai chăng?"

    Chưa kịp bước thêm hai bước,Tống Á Hiên đã bị Lưu Diệu Văn lao tới, vồ chặt lấy, bàn tay gồng siết như muốn nghiền nát cả khối thân thể kia.

    Giọng cậu gào lên, lẫn cả uất hận lẫn đau thương:

    "Mẹ kiếp... rõ ràng anh biết ai là sói!

    Anh biết ngay từ đầu, anh còn có ký ức của thế giới trước!

    Vậy mà anh lại ích kỷ cứ giữ riêng cho mình, không hề chia sẻ với bất cứ ai.

    Nếu anh nói ra từ đầu, chẳng phải mọi chuyện đã được giải quyết rồi sao?"

    Đôi mắt Tống Á Hiên đã mệt nhoà sau những trận khóc dài, vằn đỏ và sưng húp.

    Cậu trừng mắt nhìn lại, giọng trầm khàn mà tàn nhẫn:

    "Rồi sao?

    Nếu tôi nói thì cậu sẽ không phải chết à?

    Lưu Diệu Văn, cậu đúng y như Mã Gia Kỳ từng nói.

    Chỉ khi bị dồn vào đường cùng, mới thấy cậu đáng thương đến thế nào.

    Tôi sẽ không cho cậu bất kỳ sự đồng cảm nào.

    Người cậu nên tìm chính là kẻ mà cậu căm ghét nhất ở đây đấy."

    Dứt câu, Tống Á Hiên mạnh mẽ gạt phăng tay Lưu Diệu Văn ra.

    Đôi mắt cậu liếc thoáng qua Trương Chân Nguyên đang ngồi trầm mặc một góc, như để lại một lời nhắn vô hình.

    Lưu Diệu Văn chết lặng, giọng lạc đi:

    "Vì muốn dồn tôi vào đường cùng, cậu đã vote cho tôi?"

    Tống Á Hiên không quay đầu lại, chỉ đáp gọn một câu sắc lạnh:

    "Thật tiếc cho cậu là tôi bỏ phiếu trắng."

    Giây phút bàn tay đặt nhẹ lên vai Lưu Diệu Văn.

    Là Hạ Tuấn Lâm.

    Cậu cúi mặt, giọng thì thầm hai chữ:

    "Xin lỗi..."

    Chưa tới một giây, Lưu Diệu Văn bật người gạt mạnh ra, ánh mắt đầy căm phẫn, giọng nghẹn ngào như máu rỉ từ tim:

    "Bàn tay dơ bẩn.

    Con người dơ bẩn."

    Cậunghẹn ngào, tiếng gào xé rách cả đêm tối:

    "Tôi đã tin tưởng cậu đến hai lần, Hạ Tuấn Lâm... là hai lần!!?"

    Ngọn lửa cuồng nộ bùng lên, kéo theo ánh mắt đầy căm hận bị đốt nhốn nháo thành tro bụi.

    Thân thể Lưu Diệu Văn quằn quại, nhưng thứ đau đớn nhất không phải là ngọn lửa đang thiêu rụi da thịt, mà là sự phản bội khoét sâu vào tim.

    Đau đớn về thể xác hòa cùng nỗi giày vò tinh thần, chồng chất lên nhau đến mức còn đáng sợ hơn cả cái chết.

    Trong ánh lửa đỏ rực, tiếng khóc gào ấy vẫn vang vọng, như một lời nguyền rủa day dứt không thể nào tan biến.

    Trương Chân Nguyên nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lẽo trượt qua Hạ Tuấn lâm, nhìn sang Tống Á Hiên đã đi vào nhà từ lâu.

    Đáy mắt anh tối lại, mệt mỏi chẳng buồn so đo nữa.

    Khi chân vừa đặt qua ngưỡng cửa, giọng nói mệt mỏi, trĩu nặng của Tống Á Hiên vang lên:

    "Tối nay xin hãy giết tôi đi, vì từ đầu Hạ Tuấn Lâm đã chẳng nhắm vào cậu"

    "Hơn thế nữa, còn giúp cậu chiến thắng.

    Có lẽ Hạ Tuấn Lâm từ đầu đã có suy tính muốn cùng cậu đi đến cuối, để sang cửa tiếp theo còn được cậu san sẻ cho chút ký ức vĩ đại nào đó."

    Trương Chân Nguyên khựng lại:

    "Cậu nói vậy là sao?"

    "Tôi và Mã Gia Kỳ đã lập ra một khế ước.

    Nếu tôi giúp cậu ta chiến thắng, vậy đến cửa thứ hai, cậu ta phải chia sẻ ký ức cửa trước với tôi... còn có cả manh mối.

    Nhưng xem ra, cuối cùng tôi vẫn bị Hạ Tuấn Lâm đánh úp thành công.

    Cậu ta lợi dụng việc cậu không thể xuống tay với Lưu Diệu Văn mà từng bước thao túng Lưu Diệu Văn, đẩy tôi và Mã Gia Kỳ lên móng vuốt cậu.

    Một ván cờ đẹp, phải không?"

    Tống Á Hiên dựa lưng vào tường, môi nhếch thành một nụ cười mỉa mai, khô khốc.

    "Nói như vậy, việc cậu đã từng chiến thắng là thật?"

    Tiếng cười của Tống Á Hiên như mảnh gương vỡ va chạm vào nhau, lạnh lẽo và chua chát:

    "Ha... thì sao?

    Sợ gì chứ?

    Dù sao hiện tại cậu cũng có ký ức, còn lo gì nữa.

    Nói đi, mối quan hệ giữa cậu và Lưu Diệu Văn rốt cuộc là gì?

    Vì sao cậu lại không nỡ ra tay?

    Đừng nói với tôi là chỉ vì Lưu Diệu Văn luôn bảo vệ cậu mà cậu mềm lòng.

    Không đâu...

    Giống như Mã Gia Kỳ nói tâm lý cậu rất biến thái, cậu luôn muốn Lưu Diệu Văn một lần quỳ xuống cầu xin mình thương hại thì phải?"

    Ngón tay anh siết chặt khiến nỗi khớp trắng bệch, sự giận dữ dâng trào lại bị anh ép xuống, nuốt ngược vào trong.

    Bí mật kia tốt hơn hết là cứ chôn sâu dưới đáy lòng, không để ai chạm đến.

    "Cậu đúng là... trước khi chết chẳng kiêng dè gì."

    Anh quay về giường, ngả người xuống, lặng lẽ nhắm mắt.

    Không khí trong căn phòng im ắng như tấm vải liệm.

    "Cậu có cảm giác giống tôi không?

    So với việc có được ký ức... tôi lại mong mình mất đi ký ức hơn nhiều."

    Trong bóng tối, Tống Á Hiên chậm rãi cất tiếng, từng chữ nặng như chì.

    Bàn tay Trương Chân Nguyên nâng lên, che ngang đôi mắt.

    Hàng mi khẽ run, đôi mắt lim dim mệt mỏi chẳng còn sức mở ra.

    Trong bóng tối vô tận ấy, không có lấy một tia sáng nào soi rọi cuối con đường.

    Anh thở dài một tiếng:

    "Đúng vậy... sau khi tiếp nhận ký ức, tôi thà rằng mình chưa từng có còn hơn."

    Ánh trăng đêm nay sáng, tưởng chừng như kéo dài bất tận rồi mới chịu lùi bước nhường chỗ cho một tia nắng mong manh xuyên qua tầng mây mỏng.

    Tống Á Hiên bật dậy, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

    Lại là giấc mơ cũ rích ấy, giấc mơ cứ lặp đi lặp lại dai dẳng kể từ khi cậu tiếp nhận ký ức từ cánh cửa trước.

    Lồng ngực phập phồng, hơi thở nặng nề, cậu bất giác nắm chặt tay áo.

    Hôm nay là ngày cuối cùng.

    Ý nghĩ ấy lướt qua đầu, khiến trái tim Tống Á Hiên khẽ run lên.

    Lạ thật, cậu cứ ngỡ ngày cuối cùng sẽ là một ngày mưa gió ảm đạm, thế nhưng bầu trời lại trong veo, nắng ấm khẽ chiếu xuống mặt đất.

    Cảnh sắc an lành khiến người ta sinh ra ảo giác rằng chưa từng có máu, chưa từng có chết chóc.

    Mới ba ngày qua, Tống Á Hiên chỉ sống cầm hơi bằng vài quả dại trong rừng.

    Bụng đói cồn cào, men theo ánh lửa lay động, trước mắt cậu bất ngờ hiện ra một miếng thịt đỏ mọng, mỡ chảy ra xèo xèo trên than hồng, mùi hương thơm ngậy khiến cổ họng cậu nghẹn lại, đôi mắt sáng ngoắt.

    Tiếng bụng réo vang, Tống Á Hiên gần như không kìm được mà đưa tay ra ngay khoảnh khắc ấy, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên từ phía đối diện.

    "Trương Chân Nguyên?"

    Giọng Tống Á Hiên khàn đi, đầy cảnh giác.

    Tiếng cười lạnh lẽo vang lên giữa rừng sâu.

    "Nhìn cậu kìa.

    Hôm qua còn cứng miệng bao nhiêu, hôm nay lại run rẩy như vậy."

    Cả người Tống Á Hiên sững lại.

    Cậu vội vã sờ soạng khắp thân thể, sờ mặt, sờ tay, rồi đặt tay lên ngực mình.

    Trái tim vẫn đập, thân thể vẫn nguyên vẹn.

    Trương Chân Nguyên đang chẻ thêm củi, thoáng liếc qua liền bật ra tiếng cười khẩy:

    "Cậu chưa chết."

    "Hạ...

    Hạ Tuấn Lâm, cậu tại sao lại giết cậu ta, rõ ràng cậu ta là người giúp cậu thắng?"

    Trương Chân Nguyên thản nhiên lật ngược miếng thịt, đôi mắt lóe lên tia sắc lạnh rồi nhún vai.

    "Tôi vẫn nên để cậu ta nếm trải sự phản bội là gì.

    So với cậu, tôi thấy cậu ta còn nguy hiểm hơn gấp vạn lần.

    Tôi còn chẳng biết cậu ta lợi dụng mình để làm gì, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót"

    "Đó là câu Đinh Trình Hâm đã nói với tôi, coi như một món quà trước khi chết khiến tôi suy nghĩ sâu sắc"

    Nói rồi, anh ung dung đưa miếng thịt đã chín tái về phía Tống Á Hiên.

    Tống Á Hiên nhìn miếng thịt, lòng hoài nghi vẫn dấy lên, nhưng cái đói dày vò như móng vuốt cào rách ruột gan.

    Cậu cắn răng, cuối cùng vẫn cầm lấy, xé một miếng cho vào miệng.

    Thịt khét bên ngoài, nhưng bên trong dai mềm, mọng nước, ngon đến mức khiến cậu thoáng ngây dại.

    Khóe miệng Trương Chân Nguyên nhếch lên thành một nụ cười nhạt.

    "Đúng là đói làm mờ con mắt"

    "Chính cậu còn nói trong khu rừng kín này không có sự sống"

    Tống Á Hiên ngẩng lên, ánh mắt tròn xoe, không hiểu anh muốn nói gì.

    Trương Chân Nguyên chậm rãi nghiêng đầu, giọng điệu nửa như trêu chọc, nửa như nhấn chìm kẻ đối diện vào vực sâu:

    "Cậu không sợ miếng thịt cậu đang ăn là của Hạ Tuấn Lâm à?"

    Tống Á Hiên toàn thân chấn động.

    Vai cậu run lên, bàn tay cứng đờ, miếng thịt rơi xuống đất.

    Cơn buồn nôn dữ dội ập đến, cổ họng thít chặt, rồi cậu gục xuống nôn thốc nôn tháo, nôn cho đến khi trong bụng chẳng còn gì.

    Ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, thống khổ xen lẫn phẫn hận, Tống Á Hiên gào lên:

    "Trương Chân Nguyên, mẹ kiếp!

    Cậu bị chó điên lấy mất não rồi sao?!"

    Tiếng cười của Trương Chân Nguyên rộ lên giữa khu rừng kín, vang vọng rợn người.

    Trong tiếng cười ấy, dường như hòa lẫn cả tiếng sói tru u uất, kéo dài đến tận chân trời.

    Tống Á Hiên tuyệt vọng đến cực điểm.

    Đôi mắt ngập lệ, cuối cùng như phát cuồng mà lao thẳng vào đống lửa rực cháy.

    Tiếng nấc nghẹn bị ngọn lửa nuốt chửng, thân thể cậu run rẩy rồi gục xuống, chẳng bao lâu biến thành một đống tro tàn xám lạnh.

    Âm thanh quen thuộc vang lên, kéo theo giai điệu thiếu nhi chói tai, ám ảnh như một khúc đồng dao méo mó.

    Lưu Trữ Ký Ức:

    Chúc mừng người chơi Trương Chân Nguyên đã chiến thắng trò chơi với tư cách là sói.

    Chúc mừng, chúc mừng...

    Âm thanh rộn rã vang vọng như chế giễu, dội vào màng nhĩ Trương Chân Nguyên.

    Trương Chân Nguyên ù ù, choáng váng, những tiếng hát đồng dao lặp đi lặp lại như đưa anh trượt vào vực thẳm không đáy.

    Một cõi tối đen như mực, rất xa... rất xa...

    đang chờ đón.

    _____

    End game 1 rùi, còn lời gì nhắn với tác giả nhắn điiii, hụ hụ.

    Flop truyện làm tác giả đau lòng quá.
     
    [Tnt/Lưu Trữ Ký Ức] Arc 1_Ma Sói Trong Rừng Kín.
    Lưu Trữ Ký Ức 1


    "Anh Trương, tôi khuyên anh nên để tâm một chút đến lời đề nghị của tôi."

    "Không phải quản lý của tôi đã nói rõ ràng với anh rồi sao?

    Rằng dự án này tôi không thể tham gia."

    [ Sinh nhật của em, bọn anh không thể tham gia.

    Anh đã gửi quà về địa chỉ nhà chung của chúng ta, mong em nhận xong hãy nhắn cho anh một tiếng nhé. ]

    Tin nhắn hiện sáng trên màn hình, giọng thông báo vang lên trong căn phòng im ắng.

    Lưu Diệu Văn lười nhác nằm dài trên giường, ngọn nến trên chiếc bánh kem đã cháy tàn từ lâu.

    Cậu ném chiếc điện thoại sang phía Trương Chân Nguyên, đôi mắt ngà ngà hơi men chua chát:

    "Đó, anh thấy chưa?

    Miệng thì bảo lúc nào cũng anh em, nhưng đến sinh nhật em bọn họ lại chẳng thèm có mặt."

    Trương Chân Nguyên không đáp, chỉ khẽ cúi người đỡ lấy thân hình nặng trĩu của cậu, nhẹ nhàng đặt xuống giường như nâng niu một bảo vật.

    Anh không để ý rằng ngay khoảnh khắc ấy, đôi tay Lưu Diệu Văn đã vô thức quàng lấy anh, giọng cậu lơ mơ ấm ức:

    "Vẫn chỉ có anh Trương thương em... không như bọn họ."

    Ánh mắt Trương Chân Nguyên khựng lại, rồi trở nên sâu lắng.

    Anh nhìn gương mặt đỏ hây hây vì rượu kia, trong lồng ngực dâng lên thứ cảm xúc mãnh liệt mà bấy lâu nay anh kìm nén.

    Khi Lưu Diệu Văn chìm dần vào giấc ngủ, anh cúi xuống, ngón tay run rẩy lướt qua mái tóc cậu, khẽ thì thầm như lời thề chỉ có mình cậu nghe:

    "Dù trời có sập xuống, ngày sinh thần của em... anh chắc chắn sẽ có mặt."

    Đôi môi anh khẽ chạm nhẹ vào làn môi mềm kia, như một sự buông xuôi, như một bí mật được in dấu vĩnh viễn trong đêm tối.

    "Bịch!"

    âm thanh vang lên từ cửa.

    Trương Chân Nguyên giật mình quay lại.

    Ở đó, Nghiêm Hạo Tường đứng chết lặng, đôi mắt hoảng hốt xen lẫn đau đớn.

    Trên tay cậu, chiếc hộp bánh kem rơi xuống đất, nến vẫn còn cháy dở, ánh lửa run rẩy soi rõ khuôn mặt sững sờ của anh.

    "Anh... sao thế, làm rơi bánh kem rồi à?"

    Hạ Tuấn Lâm vừa bước tới đã nhíu mày, định tiến vào thì lập tức bị Nghiêm Hạo Tường kéo lùi ra ngoài.

    Đinh Trình Hâm đứng phía sau cau mày, thì thào: "Mấy đứa này ồn ào quá, cẩn thận Lưu Diệu Văn biết được bây giờ."

    Tống Á Hiên thì sốt ruột, níu tay Mã Gia Kỳ: "Em bảo em sẽ đi đằng trước rồi mà, để thằng Tường đi đầu tiên làm chi..."

    Trong phút hỗn loạn ấy, chỉ còn lại ánh mắt Trương Chân Nguyên và Nghiêm Hạo Tường chạm nhau.

    Một ánh mắt đầy bí mật, một ánh mắt vỡ vụn vì chứng kiến.

    Bí mật Trương Chân Nguyên cất giữ bao năm đã lụi tàn trong khoảnh khắc đó.

    Bí mật anh chôn giấu.

    Và ánh mắt sững sờ của Nghiêm Hạo Tường...

    đã ám ảnh anh cả đời.

    _____

    Trong không gian đen kịt như thể cả vũ trụ đã nuốt chửng mọi tia sáng, Trương Chân Nguyên lạc lõng giữa khoảng trống vô tận.

    Không còn âm thanh, không còn hình ảnh, chỉ có sự tĩnh mịch nặng nề đến mức mỗi nhịp tim của anh cũng vang lên rền rĩ.

    Đúng lúc ấy, một luồng ánh sáng nhạt vụt lóe lên phía trước, rồi từ hư vô, trạm lưu trữ ký ức chậm rãi hiện ra.

    Bề ngoài nó giống như một khối cầu kim loại sáng bạc, từng vòng xoáy ký hiệu bí ẩn xoay quanh, phát ra tiếng rì rầm như đang thì thầm một ngôn ngữ chỉ nó hiểu.

    Âm giọng trầm tĩnh vang lên, như thể trực tiếp chảy vào ý thức của Chân Nguyên:

    "Cậu đã được bảo toàn ký ức."

    Trương Chân Nguyên run lên, bàn tay siết chặt, đôi mắt mở to trong bóng tối.

    Một chuỗi ký ức về trò chơi vừa qua ập về trong đầu: những ánh mắt nghi kỵ, những tiếng tranh cãi, những nụ cười giả dối xen lẫn hoảng loạn, và cả sự ám ảnh về bí mật mà bản thân anh không thể thốt ra.

    Máy lưu trữ ký ức tiếp lời:

    "Ký ức này sẽ trở thành chìa khóa.

    Chúng sẽ theo ngươi cậu vòng kế tiếp, nhưng đồng thời cũng là gánh nặng mà cậu phải mang."

    Luồng sáng trên thân máy chuyển động xoáy nhanh hơn, rồi dần hình thành một cánh cửa mờ ảo giữa không gian đen đặc.

    Cánh cửa ấy khác hẳn những cánh cửa quen thuộc trước đó nó cũ kỹ, nặng nề, trên bề mặt còn hằn dấu vết của những vết máu khô đã sậm màu.

    Âm thanh vang lên lần nữa, lạnh lẽo như thể cất giấu một sự thật chôn vùi lâu năm:

    "Manh mối của vòng kế tiếp, Dinh thự số 7 nơi kẻ đã tự sát trong thế giới thực từng để lại oán niệm."

    Trái tim Trương Chân Nguyên thắt lại.

    Anh nhìn cánh cửa kia, chỉ cảm thấy từng đường gân xanh trên tay mình căng siết.

    Một nỗi sợ mơ hồ, thứ sợ hãi đến từ tận sâu bên trong ký ức bị che giấu, len lỏi vào lồng ngực.

    Lưu Trữ Ký Ức:

    "Nếu muốn sống sót, cậu phải chạm đến sự thật.

    Nhưng sự thật ấy có thể sẽ hủy diệt chính cậu"

    Nói xong, khối cầu kim loại tan biến như chưa từng tồn tại.

    Còn lại Trương Chân Nguyên, một mình đối diện với cánh cửa của arc 2 đang chờ.

    Anh khẽ cắn môi, gương mặt căng thẳng đến mức mồ hôi lạnh rịn ra.

    Một bước chân thôi, anh sẽ dấn thân vào Dinh thự số 7, nơi cái chết từng xảy ra.

    "...Người đã tự sát... là ai?"

    Câu hỏi của anh chìm trong bóng tối, không ai đáp.

    Chỉ có cánh cửa nặng nề hé mở, phát ra một tiếng "két" rùng rợn, kéo Trương Chân Nguyên vào vòng xoáy vô định mới.
     
    Back
    Top Dưới