Cập nhật mới

Khác 𝑻𝒊𝒕𝒂𝒏𝒊𝒄 💙

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
341584296-256-k800644.jpg

𝑻𝒊𝒕𝒂𝒏𝒊𝒄 💙
Tác giả: daudayy95
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Năm 1912, con tàu Titanic đẹp và sang trọng bậc nhất hạ thủy.

Tất cả dân chúng đều ao ước bước lên.

Nàng tiểu thư Rose theo chồng chưa cưới lên tàu còn chàng họa sĩ Jack thì may mắn thắng vé trên bàn cược.

Cả hai tình cờ gặp gỡ, cảm mến và vượt qua sự phân biệt giai cấp để đến bên nhau.

Thế nhưng, lúc tình cảm ấy bùng cháy thì con tàu Titanic đụng phải tảng băng trôi.

Chuyến vượt biển đầu tiên của Titanic trở thành chuyến đi cuối cùng.

Rose may mắn sống sót còn Jack mãi mãi nằm dưới Đại Tây Dương.



titanic​
 
𝑻𝒊𝒕𝒂𝒏𝒊𝒄 💙
🩵


Từ khi con tàu Titanic nằm sâu dưới đáy đại dương.

Đoàn săn tìm kho báu của Brock Lovett đến nhằm khai thác con tàu Titanic để tìm kiếm sợi dây chuyền Trái tim Đại Dương.

Kết quả của cuộc tìm kiếm không mấy khả quan, khi họ chỉ tìm được một bức tranh về một người phụ nữ khỏa thân trên cổ có đeo sợi dây chuyền mà họ đang tìm kiếm.

Bức tranh đề ngày 14/4/1912 cũng là ngày con tàu Titanic va phải tảng băng trôi và xảy ra sự cố đắm chìm.

Khi nghe tin tức này qua truyền hình, bà lão Rose Dewson Calvert đã đến thăm Lovett, nhận mình là người trong bức tranh và kể cho anh nghe về câu chuyện của mình.

Tranh khỏa thân của Rose

Cô gái tên Rose DeWitt Bukater cùng với vị hôn phu của mình là Cal Hockley, và mẹ mình là Ruth lên con tàu Titanic ở khoang hạng nhất.

Với sự sắp đặt hôn lễ ép buộc từ người mẹ nhằm để tiến tới địa vị cao trong xã hội cũn như để trả nợ để giải quyết vấn đề tài chính của gia đình.

Vì quá phẫn uất, nên Rose có ý định tự tử để giải thoát cho bản thân.

Tuy nhiên, trước sự thuyết phục của Jack Dowson, một chàng trai nghèo ở khoang hạng ba, Rose đã không tự tử.

Từ cuộc gặp gỡ trùng hợp này, Rose và Jack trở nên thân thiết.

Cô theo Jack đến một buổi lễ hội ở khoang hạng ba.

Sau nhiều nỗ lực từ chối tiếp xúc với Jack vì biết Cal và Ruth không hài lòng, dần dần Rose nhận ra cô đã yêu Jack, chàng trai nghèo mang lại cho cô cảm giác vui vẻ và tự do trên con tàu sang trọng nhưng bí bức này.

Họ hẹn nhau nhau ở phía mũi tàu, cùng nắm tay nhau dang rộng đón ánh hoàng hôn buổi chiều.

Rồi Rose dẫn Jack về phòng riêng của mình, theo yêu cầu của cô, Jack vẽ bức tranh Rose khỏa thân bằng chì đen trên cổ đeo chiếc vòng Trái tim của Đại dương do Cal tặng làm quà đính hôn.

Họ cùng nhau chạy trốn thoát khỏi sự truy đuổi vệ sĩ của Cal, khi lên tới khoang tàu, Jack và Rose vô tình nghe được chuyện con tàu va vào tảng băng trôi, sự nghiêm trọng của nó từ người chỉ huy và nhà thiết kế con tàu.

Thảm họa đã xảy ra nằm ngoài kế hoạch, thay đổi toàn bộ số phận của những con người có mặt trên con tàu.

Người người nháo nhào tìm cách thoát thân.

Tranh nhau xuống thuyền cứu hộ, tranh nhau từng cái áo phao chỉ để mong tìm cho bản thân một con đường sống.

Chính vì trong sự hỗn loạn mong mỏi tìm ra tia hy vọng, mà những người thủy thủ đã khóa chặt cửa ngăn khoang hạng ba lại để ưu tiên những người ở khoang hạng nhất xuống thuyền cứu hộ trước.

Nước biển ngày càng tràn vào khoang tàu, nước càng dâng dòng người càng tìm cách thoát thân.

Trong lúc nguy cấp đó, Jack đang bị còng bên một đường ống dẫn nước vì người ta nghi ngờ anh ăn cắp chiếc vòng cổ đính hôn mà Cal tặng cho Rose.

Những tưởng sẽ chìm tron biển nước con tàu mà chết đi, nhưng không cùng với tình yêu dành cho Jack, Rose đã quay lại cứu.

Cả hai cùng trốn thoát và chạy lên trên boong tàu cho đến khi con tàu gãy làm đôi.

Có rất nhiều người chết, nhưng lại đa số những người đó lại thuộc tầng lớp bình dân.

Họ lên tàu ở khoang hạng ba cùng với giấc mơ đa số giống như Jack, đó là hướng về nước Mĩ xa xôi, nơi có thể thay đổi cuộc đời.

Jack cũng vậy, trên con tàu về Mĩ cùng với người bạn thân của mình, anh đã gặp Rose, yêu Rose say đắm.

Và giờ đây, khi cả hai cùng lênh đênh trên mặt biển, xung quanh xác người chết trôi nổi, Jack đã nhường cho Rose một tấm phản bằng gỗ khá lớn, còn anh đã mãi mãi ra đi trong cái lạnh buốt giá của biển, của lòng con người.

Trên tấm phản gỗ mà Jack nhường, Rose dường như cũng đã quá mệt mỏi.

Nhưng vì lời hứa với Jack, vì những gì anh làm và đem lại cho cô.

Cô không được buông xuôi, không được từ bỏ, phải sống không chỉ vì bản thân mà còn vì cho Jack.

Cô đã quyết tâm phải sống, lăn mình xuống làn nước lạnh giá, lấy cái còi bên trong xác người thủy thủ đã chết.

Cô thổi, những hồi còi vang lên cầm với hơi lạnh của biển đem lại với hy vọng sẽ gây được sự chú ý.

Chiếc thuyền cứu hộ cuối cùng cũng quay lại và nhìn thấy cô.

Rose đã sống sót.

Khi đến Hoa Kỳ, cô đã đổi tên thành Rose Dewson Calvert nhằm trốn thoát khỏi sự truy tìm của Cal.

Những kí ức cùng Jack trên con tàu định mệnh Titanic đã theo suốt cả cuộc đời của Rose từ khi là một cô gái trẻ với mái tóc đỏ nâu rực rỡ đến một bà lão 101 tuổi.

Khi nghe tin tức về con tàu Titanic, bà đã đến gặp và kể lại cho những người thăm dò nghe về câu chuyện của bà, về một người mà bà rất yêu, người mang đến cho bà những giây phút rung động, hạnh phúc thật sự - Jack.
 
𝑻𝒊𝒕𝒂𝒏𝒊𝒄 💙
💙


Rose, "con tàu Titanic-là con tàu của giấc mơ" hay "là con tàu không bao giờ chìm" , bởi lẽ nó mang tất cả xa hoa, sung túc của giới thượng lưu và giấc mơ thay đổi cuộc đời của tầng lớp bình dân.

Trên con tàu này, là bức tranh thu nhỏ giữa những người thuộc nhiều tầng lớp khác nhau.

Cuộc gặp gỡ giữa Jack và Rose cũng vậy.

Jack chỉ là đơn thuần một người vô gia cư, một người nghèo lên được con tàu hạng sang này chỉ nhờ sự khôn lỏi trong ván bài poker.

Rose lại thuộc tầng lớp quý tộc thượng lưu, một cô gái trẻ trung xinh đẹp đang bị trói buộc trong một cuộc hôn nhân sắp đặt không mấy vui vẻ.

Chỉ chờ một điều gì đó tác động, cô sẽ thoát khỏi chiếc lồng đang khóa chặt cô.

Và có lẽ định mệnh người đó là Jack.

Tình yêu thì không có thân phận, đó có lẽ là một trong những ý nghĩa của tác phẩm.

Jack và Rose yêu nhau như một lẽ tự nhiên bởi sự dẫn dắt của cảm xúc, của con tim.

Đó mới chính là tình yêu đích thực.

Bước ra khỏi khuôn khổ môn đăng hộ đối của xã hội, điều mà khiến một chút nữa Rose đã gieo mình xuống biển để tự vẫn, họ yêu và hòa quyện vào nhau.

Những giây phút ngắn ngủi bên Jack, mang lại cho Rose sự hạnh phúc mà cô đang tìm.

Những tưởng tình yêu của họ đã chiến thắng được thân phận, khi tới New York họ có thể trốn thoát cùng nhau sống, nhưng số phận lại trêu người.

Vụ đắm tàu bắt ngờ đã chia cắt Jack và Rose, Jack đã ra đi và Rose được sống.

Suốt cả cuộc đời, hình ảnh Jack vẫn mãi vẹn nguyên trong kí ức của Rose.

__________________________________

" Tình yêu dẫu ngắn hay dài, không quan trọng, chỉ cần trong những giây phút ấy là sự chân thật."
 
𝑻𝒊𝒕𝒂𝒏𝒊𝒄 💙
🩶


Rose của tuổi già bỗng dưng nhớ về Rose của tuổi thanh xuân bồng bột.

Ừ, vào những ngày đó em chẳng muốn những thứ cao sang, danh phận hay địa vị.

Em chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường như bao cô thiếu nữ ngoài kia.

Chỉ cần một ngôi nhà nhỏ giữa cánh đồng, vào buổi chiều có người mình yêu ngồi trước thềm nhà, hát vu vơ những bài hát xưa cũ.

Nhưng trớ trêu thay, từ lúc sinh ra em đã biết, ước muốn của mình chẳng bao giờ thành hiện thực.

Ngày ngày, phải học lễ nghi, cách đi đứng, ăn nói sao cho như một quý cô.

Chẳng bao giờ được làm theo ý mình.

Rose không muốn điều đó.

Vẻ hào nhoáng bên ngoài là thế, nhưng nỗi buồn sâu thẳm trong tim em: "Ai thấu?"

Rồi một ngày trên chiếc tàu định mệnh.

Em đã gặp được anh, Jack.

Gặp được tình yêu của đời mình.

Cứ tưởng sau khi tàu cập bến em và anh sẽ chạy trốn, sống một cuộc sống mà Rose trước kia luôn mong ước.

Nhưng, trách chúng ta có duyên sao không có nợ.

Tàu chưa cập bến mà người đã đi xa.

Jack còn dạy tôi rất nhiều điều.

Anh ấy dạy tôi không được bỏ cuộc dù thế nào đi nữa, dạy tôi phải trân trọng cuộc sống mình đang có.

Và khi không có gì trong tay, bạn chẳng có gì để mất cả.

Anh ấy cho tôi bay, bay theo một cách tự do nhất.

Cả cuộc đời này, tôi vẫn biết ơn vì đã cho tôi gặp anh ấy.

Mặc dù Jack và Rose ở ngày đó không có nhau.

Nhưng sắp rồi, tôi sắp được gặp Jack rồi.

Sau tất cả tôi không có một tấm hình nào của anh cả.

Anh ấy chỉ trong trí nhớ của tôi thôi.

Nhưng trí nhớ về Jack Dawson chẳng bao giờ phai nhạt mà ngày càng hiện hữu, như trong lúc bây giờ.

Đêm cuối cùng của Jack và Rose, anh nhường tôi tấm gỗ lớn còn mình thì chơi vơi giữa đại dương.

Hứa với anh đi Rose, em sẽ chết trên chiếc giường ấm áp, chứ không phải chết trong cái lạnh của đêm nay.

Còn bây giờ, mắt tôi dường như muốn khép lại, tôi nằm xuống.

Bắt đầu với "giấc ngủ ngàn thu".

Tôi đã thực hiện được lời anh ấy nói rồi.

"Tới đâu, thưa quý cô?"

"Tới những vì sao."
 
𝑻𝒊𝒕𝒂𝒏𝒊𝒄 💙
🤍


Cuộc đời Jack Dawson sinh ra, như chỉ để bay bổng khắp bầu trời lộng gió.

Số của anh là lang thang khắp đường phố cùng bạn mình, chiều ngồi trên ngọn đồi có gió thổi, hát cho thỏa đời mình.

Nhưng anh nào biết, nếu không lên chuyến tàu đó anh vẫn sẽ lang thang, vẫn sẽ ngồi trên những ngọn đồi cao vời vợi.

Và chẳng gặp được em.

Người con gái xinh đẹp, chìm dần trong xã hội.

Chẳng ai cứu nỗi.

Dù thế nào anh vẫn sẽ mãn nguyện, vì vẫn có thể gặp được Rose.

Chỉ là vẫn hơi tiếc phút cuối em nhỉ?

Chúng ta... lại lỡ nhau, đúng người sai thời điểm là thật.

Nhưng... anh vẫn rất vui vì em đã giữa đúng lời hứa.

Sau tất cả, anh chỉ muốn nói là anh yêu em, Rose.

Có vòng tay anh che chở cho em rồi, giờ hãy đến đây với anh.

Anh nhớ em...

Kiếp này, anh không thể đến với em được.

Thôi thì, với tình yêu anh dành cho em, anh đổi lấy, để có thể gặp em của kiếp sau.

Kiếp sau, chúng ta chỉ là người bình thường thôi nhé, sống một cuộc sống bình yên, có một căn nhà nhỏ giữa thảo nguyên rộng lớn, và vài căn nhà nữa có những người hàng xóm vui vẻ.

Chiều về cùng nhau ngồi hát vu vơ, em nhé!.
 
Back
Top Bottom