Khác Tình Yêu Vượt Thời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
360703487-256-k491945.jpg

Tình Yêu Vượt Thời
Tác giả: SueNgocTran
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Hint trong từng phần của fic.

Mong mọi người đón nhận fic đầu tay của mình



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Thiên Tinh Kì Vực
  • Rết Tinh Ngàn Năm_ PemDan (HOÀN)
  • [allbin/ABO/xuyên không]Tình yêu...?
  • Bị lỗ ngoại tinh
  • Tình Yêu Vượt Thời
    Lời mở đầu


    Xin chào mọi người, do quá mê Ohmnanon nên hôm nay mình quyết định sẽ viết một fic nho nhỏ về Ohmnanon, do fic này là fic về Ohmnanon nên nếu ai không thích thì cứ lướt qua thôi, mình cũng muốn xin mọi đóng góp ý kiến cho mình với nha tại đây là lần đầu tiên mình thử sức viết fic nên nếu có gì không hợp ý thì mong mọi người cứ góp ý thẳng thắn cho mình và đây là tâm huyết cũng như chất xám của mình nên mong mọi không đem đi khi chưa có sự cho phép của mình.

    Đây là fic do mình tự nghĩ ra nên nếu có một số nội dung bị trùng với các fic khác thì mong mọi góp ý nhẹ nhàng để mình sửa chữa lại.

    Hy vọng mọi sẽ có những phút giây thư giãn với fic của mình ạ.
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Giới thiệu nhân vật


    Nanon- cậu/ em

    Ohm- hắn/ anh ta/cậu cả-cậu

    Và một số cameo khác, vào truyện sẽ rõ.

    Mình không biết hết tên tiếng việt của các anh nên mình lấy tên thật nha.
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Tóm tắt


    Nanon Korapat, là một cậu thanh niên trẻ cùng với nhan sắc hút hồn bao trái tim của thiếu nữ.

    Có thể nói cậu là con nhà người ta trong truyền thuyết khi cậu vừa có sắc đẹp và vừa có tài năng thiên phú về ca hát đồng thời cậu cũng là con cưng của các thầy cô trong trường, cậu rất hòa đồng và thân thiện với mọi người.

    Nhưng ai ai mà không có những bí mật của bản thân không muốn cho người khác biết, cậu cũng vậy cậu cũng có một bí mật của chính bản thân mình, năm cậu 15 tuổi, cậu thường xuyên mơ một giấc mơ khá kì quái, trong giấc mơ cậu luôn mơ thấy mình cùng với một người con trai khác rất vui vẻ và hạnh phúc, nhưng điều quan trọng là cậu chưa bao giờ thấy rõ được mặt của người còn lại, mỗi khi cậu đề cập tới vấn đề đó thì người kia lại trả lời cậu rằng " anh sẽ cho em thấy nó khi thời khắc đó đến."

    Mà mỗi khi thức dậy đều là 3g10 sáng, người ta nói ở thời gian này là thời gian mà ma quỷ và những thứ không được sạch sẽ hoành hành mạnh mẽ nhất, nhưng cậu thì lại không mấy tin tưởng về chuyện tâm linh cho lắm nên cậu cũng không mấy quan tâm lắm về vấn đề này.

    Nhưng liệu rằng giấc mơ đó có liên quan gì đến việc tâm linh hay đó là điều mà vũ trụ đã sắp đặt cho cuộc đời của cậu chăng?
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Part 01


    "Anh nè, anh có tin vào sự sắp đặt của vũ trụ này không?"

    "Sao em lại hỏi anh thế?

    Huh?"

    "Thì tại em thấy trong vũ trụ bao la như thế này, có biết bao nhiêu là người mà em và anh lại được gặp nhau đấy.

    "Anh cười cười và đáp lại cậu " Có thể là do vũ trụ đặc cách cho anh đấy, để được gặp em."

    "Vậy.........anh có thể.......cho em xem được không, cho em xem khuôn mặt của người mà em được sắp đặt để gặp gỡ đi."

    Nụ cười của anh chợt tắt, kèm theo đó là một gương mặt vô cùng nghiêm túc, ít nhất thì theo cậu đoán là vậy, chợt anh nhỏ giọng đáp lại cậu "Anh đã nói với mình rồi mà, khi nào thích hợp, vũ trụ sẽ cho mình biết thôi."

    Cậu choàng tỉnh giấc, nhìn ngó xung quanh nhà, haizz lại là giấc mơ đó một giấc mơ mà lúc nào cũng lặp lại với câu nói đó và nó đã tồn tại từ năm cậu tròn 15 tuổi.

    Cậu ngó nhìn xung quanh phòng chợt đôi mắt cậu chạm vào màn hình điện tử của chiếc đồng hồ vạn niên trong phòng ngủ của mình, 3h10 sáng, hầu như lúc nào cũng vậy hễ cậu tỉnh giấc từ trong mơ thì thời gian cứ như ngưng đọng tại khoảng 3h10 sáng cứ như là chuyến tàu Titanic thời điểm ấy, thời gian luôn ngừng lại và mãi mãi ở lúc 2h20 sáng, giờ mà con tàu bị đắm.

    Người ta thường nói rằng vào khoảng thời gian 3h sáng là giờ mà ma quỷ và các thứ không được sạch sẽ lắm hoạt động mạnh mẽ nhất vì khi ấy theo kinh thánh là thời gian mà chúa Jesus đã chịu chết trên thánh giá vì thế nên không còn ánh sáng nào có thể ngăn cản chúng, nhưng cậu thì hoàn toàn không tin tưởng lắm vào điều ấy dĩ nhiên rồi, một cậu trai trẻ chỉ mới 17 tuổi thì làm sao mà tin được cơ chứ.

    Cậu chỉ thở hắt ra một hơi rồi lại nằm xuống và trở về giấc ngủ bị phá dỡ.

    Buổi sáng hôm sau, Nanon theo thói quen thức dậy vào lúc 6h30 sáng mặc dù hôm nay là ngày đầu tiên của kì nghỉ hè, cậu bước xuống phòng ăn nơi mà ba mẹ và em gái cậu đã ngồi chờ sẵn, thấy con trai mình xuống, mẹ cậu dịu dàng lên tiếng "Non dậy rồi hả con, xuống ăn sáng cùng gia đình luôn nè con", "Dạ, con tới liền đây mẹ" cậu lên tiếng đáp lời mẹ cậu, đi tới bàn ăn, cậu không quên chào em gái nhỏ của mình "Anh hai chào Nonnie, hôm nay Nonnie dậy sớm quá đi" nói rồi cậu lại quay sang nhìn, không thấy ba đâu, cậu lên tiếng hỏi "Mẹ ơi, hôm nay ba không ăn sáng với mẹ con mình ạ, con nhớ là còn một tiếng nữa mới tới giờ ba mẹ đi làm mà ạ".

    Mẹ cậu quay dang đặt bữa sáng ra bàn cho cậu rồi nói với cậu "Nhà máy mà ba mẹ làm đang cắt giảm nhân sự nên chắc ba mẹ phải kiếm việc ở nơi khác thôi, ba con đi lên trên nhà máy để hỏi xem liệu có còn sự lựa chọn nào hay không", Nanon nghe mẹ nói thế, cậu bèn đặt tay lên vai mẹ rồi nhẹ giọng an ủi bà "Mẹ yên tâm đi, dù đi đâu cũng được, miễn sao được ở cùng với ba mẹ và Nonnie là được, đúng không em gái" cậu nói rồi nhìn về phía em gái cậu đang mở mắt tròn xoe nhìn hai người và cố ý gật gật cái đầu nhỏ của mình như muốn nói là cô cũng đồng ý với anh trai cô.

    Mẹ cậu cũng không nói gì thêm, chỉ ám chỉ cậu hãy ăn bữa sáng của mình đi, cậu hiểu ý nên cũng không nói gì thêm mà chỉ cắm cúi ăn phần ăn của mình thôi.

    Tối hôm đó, ba mẹ cậu gọi cậu xuống và nói với cậu "Non nè, ba phải chuyển công tác nếu muốn tiếp tục làm việc ở nhà máy này, ba mẹ tính sau kì nghỉ hè ba mẹ sẽ làm thủ tục cho con chuyển trường, con thấy thế nào?"

    Nanon nghe vậy, cậu nói với ba "Con nói rồi mà ạ, con sao cũng được đi đâu cũng được chỉ cần ở chung với gia đình mình là được ạ", ba mẹ cậu nhìn nhau, thở dài rồi lại quay sang cậu "Ba mẹ xin lỗi Non nha, tại công việc mà con không được học cùng các bạn rồi", cậu nhìn ba mẹ rồi cười nói "Không sao mà ba mẹ, con hiểu mà".

    Nói rồi cậu hôn ba mẹ chúc ngủ ngon và cậu cũng lên phòng của mình.

    Trước khi đi ngủ, cậu ngồi chỉnh lại giờ của đồng hồ rồi treo nó lại như cũ, cậu làm vậy là vì muốn xem xem, liệu rằng đó chỉ là một sự trùng hợp hay là có một lí do gì về tâm linh như người lớn thường hay nói không.

    Nhưng có một điều lạ là đêm nay cậu lại không gặp người con trai ấy mà cậu lại gặp một người giống như nhà sư, ông ta đang ngồi dưới bóng một cây cổ thụ rất to, khi thấy cậu đến gần, ông ấy nở một nụ cười hiền hậu nói với cậu rằng sứ mệnh của cậu sắp bắt bầu và kêu cậu hãy chuẩn bị tinh thần cho việc đó.

    Nanon tỉnh dậy từ trong giấc mơ, kì lạ thay trên màn hình điện tử của đồng hồ hiển thi con số 3:10 A.M, cậu vội lấy điện thoại ra và bật màn hình lên để coi giờ thì bên trên màn hình điện thoại của cậu đúng là 3g10 sáng, cậu thoáng sợ hãi nhẹ bởi cậu nhớ rõ trước khi đi ngủ, cậu đã chỉnh đồng hồ vạn niên trễ hơn một tiếng tức là hiện giờ, đồng hồ của cậu đáng lẽ ra phải là 4g10 sáng rồi còn ông lão cậu gặp trong mơ, ông ấy có đề cập đến sứ mệnh của cậu, vậy sứ mệnh của cậu là gì? tại sao lại phải chuẩn bị? chuẩn bị cho cái gì mới được? và hàng vạn câu hỏi khác trong đầu cậu hiện giờ, thế nhưng nhanh chóng cậu bị cơn buồn ngủ đánh úp thế là các câu hỏi cùng những thắc mắc và sự rợn người đều được cậu bỏ ra phía sau đầu mà nhanh chóng quay về với mộng đẹp.
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Part 02


    "Lẹ đi bây, ba cậu sắp dìa tới rồi đó đa bây mà không mần xong lẹ là bị quở phạt nữa bây giờ.

    Nhanh tay lẹ chân lên đi" Tiếng con Mận vang vọng inh ỏi khắp gian nhà, cũng đúng thôi có ai mà không sợ mấy cậu ấm nhà này đâu đa.

    Nếu để giới thiệu sơ lược về gia đình này thì đơn giản thôi, ông Trần cai tổng, bà Hồng là bà cả cũng như là mẹ của cậu cả và cậu hai còn bà hai Lành, bà hai trong nhà, mẹ nhỏ của cậu cả cậu hai và mẹ của cậu út.

    Còn về phần ba cậu ấm nhà này thì thôi khỏi phải bàn rồi, tiếng tăm của ba cậu lẫy lừng khắp làng mà, ai mà không biết cho được.

    Cậu cả Ohm, tính tình nóng nảy khỏi phải bàn ai làm gì phật ý cậu là thứ chờ đợi sẵn chỉ có đòn roi thôi, lúc đó là khỏi cần biện minh gì hết ráo tại cậu không cho cơ hội để mà nói đâu, nhưng bù lại cậu được trời phú cho cái mã, đẹp trai ơi là đẹp luôn, bao nhiêu tiểu thư hay con gái bình thường cũng đều mong muốn được lọt vào mắt xanh của cậu, kể cả khi cậu đã có vợ đẹp ở nhà rồi.

    Chính vì cái vẻ đẹp đó mà cậu cũng gọi là khá trăng hoa, anh em hay vợ cậu mà nói tới cậu cũng chỉ đáp lại hờ hững "Tại tụi nó mê anh chớ bộ, tụi nó muốn có được anh thì anh chỉ cho tụi nó toại nguyện thôi chứ có gì to tát đâu đa."

    Cậu hai Perth, tính tình thì cũng một chín một mười với cậu cả, nhưng mà được cái cậu hai luôn suy đoán, lí giải tình huống trước khi đưa ra kết luận gì đó nên cậu hai được tính là người trầm nhất trong ba anh em, còn về độ đẹp á hả, khỏi phải bàn tại vì ba cậu đều đẹp y chang nhau, không biết có phải là do di truyền không nữa.

    Còn nếu mà nói về độ trăng hoa, trêu hoa ghẹo nguyệt thì chắc chắn là cậu út đầu tiên rồi thì tới cậu cả còn cậu hai là đỡ nhất rồi đó đa, còn về phần cậu út thì ôi thôi, tính tình thất thường, nóng nảy hơn cả cậu cả nữa, không vì đẹp mã với lại gia đình có điều kiện thì chắc cậu khó sống với cái làng này nhất, tại sao á hả tại cậu lúc nào cũng đi chọc ghẹo con gái nhà lành đó, cậu là chuyên gia bông đùa với con gái nhà người ta, rồi đến lúc người ta thương mình thì mình lại trốn biệt tăm biệt tích luôn, làm cho con gái nhà người ta si mê lụy tình khóc lên khóc xuống, đó là lí do mà vì sao lại nói nếu như xếp hạng độ trăng hoa thì cậu út đứng thứ nhất đó đa.

    Con Mận đang còn suy nghĩ thì bỗng một giọng nói cất lên làm nó hoảng hồn, đồng thời cũng theo đó mà cắt đứt ngang dòng chảy suy nghĩ của nó "Mận, bây mần cái chi mà nãy giờ còn chưa xong nữa, lẹ tay lên đi ba cậu sắp dìa rồi kìa bộ bây muốn ăn đòn hả đa?", con Mận ngước mặt lên nhìn thấy chủ nhân của giọng nói đó, nó hoảng hồn cúi gầm mặt xuống rồi lí nhí đáp "Dạ mợ, con đi làm liền ạ" nói rồi chỉ thấy nó chạy tọt lên nhà trên để phụ mọi người.

    Chủ nhân của giọng nói mà làm cho con Mận hết hồn hết vía như vậy thì chỉ có thể là cô Nguyệt, vợ cả của cậu cả thôi, mọi người không nghe nhầm đâu, đúng đấy vợ cả của cậu Ohm, để mà nói vê hậu cung của ba cậu á thì phải kể đến cô Nguyệt vợ cả của cậu Ohm còn cô Lan với cô Thu thì khỏi nói chắc ai cũng đoán được là vợ hai và vợ ba của cậu, cô Th......à không, mợ hai với mợ ba tính tình hiền lành phúc hậu tại hai mợ ấy là con gái của hai thầy đồ nổi tiếng trong làng, còn cô Nguyệt thì là con của một bá hộ giàu có ( dĩ nhiên là thua nhà cậu rồi) nên tính nết có phần hơi đanh đá.

    Mà đã có cậu cả thì đâu thể nào thiếu cậu hai với cậu út được đa.

    Trúc, Bình và Huệ là tên của ba người vợ của cậu hai Perth, mợ cả Bình là người tha hương, không hiểu hên hay xui mà lọt vào mắt xanh của cậu hai nhà này và thế là mợ hai Trúc mợ ba Huệ thường xuyên kiếm chuyện bắt nạt mợ Bình tại cả hai đều là con gái phú ông mà không được làm mợ cả.

    Còn về phần cậu út thì ôi thôi, mợ cả Hoàng và mợ hai Ngọc cứ chí chóe với nhau cả ngày ý, mợ Hoàng là trúc mã của cậu còn mợ Ngọc thì lại là người mà cậu út nhà này cảm nắng thế là cả hai bà cứ chí chóe với nhau xem ai mới thực sự là người mà cậu út yêu.

    Cậu út nhà này vì khi sinh ra là đã khó nuôi nên tên cậu cũng được đặt khác so với hai anh một tí, tên của cậu là Khaotung.

    Hôm nay là ngày ba cậu trở về nhà sau chuyến đi Sì Gòn dài hơn một tháng để khai trường và đưa vào hoạt một nhà máy công nghiệp do cậu cả với cậu hai mần chủ, còn cậu út thì có một dãy nhà nằm ở phía cuối xóm người Hoa đang cho học sinh sinh viên thuê phòng mà không hiểu sao kể từ ngày cậu út lên Sì Gòn lần đầu để kiểm kê số sách thì dãy nhà trọ đó chỉ toàn nữ sinh thuê.

    Sau này thì cả ba cậu đều phải lên Sì Gòn lâu hơn và nhiều hơn vì công việc bận bịu nên nay là ngày mà ba cậu dìa nhà sau hơn một tháng cả ba đi lên đó để giải quyết công việc riêng của mình.

    Hai bà với ông thì khỏi nói rồi, cả ba mong móng ba cậu từ sớm mơi tới giờ còn mấy mợ cũng vậy chuẩn bị váy áo tươm tất hết cả rồi, chỉ còn thiếu ba cậu nữa thôi đó đa.

    Khi mọi người đã chuẩn bị xong xuôi thì đã là giờ Tỵ, mà vẫn chưa thấy bóng dáng của ba cậu đâu phải đến tầm giờ Mùi, con Đào đang lúi húi quét sân thì nó bỗng chạy vào nhà trên thưa chuyện "Bẫm ông, bẫm bà, thưa mợ ba cậu dìa rồi ạ, con đang quét sân đằng trước thì nghe tiếng oto, con chạy ra coi thì thấy xe của ba cậu đang đậu ở ngoài ạ" Nghe thấy vậy thì cả nhà chạy ra sân trước để đón ba cậu ấm-con cưng của ông cai tổng Trần, lúc cậu hai và cậu út vừa mới bước xuống xe thì ôi thôi, các mợ đã chạy ào ra rồi người lau mồ hôi, người quạt, người thì bưng nước mát cho hai cậu uống.

    Còn khi cậu cả xuống xe rồi bước ra ngoài, ngoại trừ cậu hai với cậu út thì cả nhà ai cũng nhìn chăm chăm vào cậu kể cả gia nô trong nhà, không phải là do cậu rước thêm con gái nhà ai đó về làm vợ cũng không phải vì cậu nhìn khác đi mà là đi sau lưng cậu là một cậu trai rất lạ mặt, dường như họ chưa gặp bao giờ.

    Mà điều làm cho mọi người ngạc nhiên nhất đó là cậu cả tính tình nóng nảy nhưng hôm nay lại rất dịu dàng mà bảo với cậu trai kia "Tới nhà tôi rồi này, cậu có thể ở lại đây bao lâu tùy thích, không cần khách sáo, được chứ đa".

    Mọi người trong nhà ai mà đã chứng kiến màn trò chuyện của cậu cả thì chắc chắn là sẽ không tin vào mắt mình được luôn đó đa bởi theo như mọi người biết và nhận xét thì cậu cả xưa nay là người không bao giờ nói chuyện dịu dàng như vầy với bất cứ ai kể cả là vợ mình hay tình nhân bên ngoài của cậu, trừ phi lúc cậu thưa chuyện với ông Trần và bà Hồng, nhưng mà cái cách cậu nói chuyện với cậu trai lạ mặt đó cũng rất khác biệt so với khi cậu thưa chuyện cùng tía má cậu nữa, cả nhà ai cũng lấy làm lạ nhưng vì ai cũng biết tính nết cậu thế nào và một phần là mấy đứa gia nô trong nhà chưa ai là chưa bị cậu đánh nên đâm ra tụi nó cũng sợ nên không dám hỏi tới mà chỉ biết đứng há hốc nhìn nhau thôi.

    Sau đó, cậu dắt theo cậu trai lạ mặt kia cùng với anh em của mình đến trước mặt ông bà cai tổng rồi lên tiếng "Con thưa tía má, má nhỏ tụi con mới về, trong nhà có cơm nước gì chưa tía má, tụi con đi đường sáng giờ cũng hơi mệt với lại thằng út nó cũng đói rồi đó đa."

    Nghe cậu cả lên tiếng, cả nhà như bừng tỉnh lại sau cơn mê, ông cai tổng ra lệnh cho con Đào với con Mận xuống bếp dọn cơm cho ba cậu rồi ông cũng giải tán cái đám gia nô đứng như trời trồng từ nãy tới giờ.

    Cô Nguyệt nãy giờ còn chưa kịp hoàn hồn thì chồng cô cậu hai cậu út và cậu trai lạ mặt kia đã đi lên nhà từ khi nào rồi, do đó nên cô cùng mọi người cũng theo ba cậu lên nhà trên cùng với vô vàng sự thắc mắc, rốt cuộc thì cậu trai đó là ai? sao cậu Ohm lại đưa về nhà? và điều quan trọng hơn là tại sao cậu ấy có thể quen biết được cậu cả nhà ông cai tổng Trần?

    -------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Chú thích:

    Cai tổng: chức danh của người đứng đầu một tổng, đơn vị hành chính dưới cấp huyện, một tổng sẽ có từ ba đến năm xã

    Giờ Tỵ/ Mùi: cách tính thời gian của người xưa

    Giờ Tỵ là từ 9 sáng giờ đến 11 giờ trưa

    Giờ Mùi là từ 1 giờ đến 3 giờ chiều
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Part 03


    Một tháng sau, do nhà máy bất đắc dĩ phải đóng cửa sớm hơn dự tính thế nên ba mẹ của Nanon cũng bị đổi công tác đến trụ sở ở Sài Gòn và thế là cả gia đình Non bận rộn suốt hơn một tuần để dọn nhà và làm thủ tục chuyển trường cho Nanon, đang khi Nanon đang phụ ba mẹ mình dọn nhà thì First-bạn thân của Non qua để chơi với cậu mấy bữa cuối và đồng thời cũng phụ giúp gia đình cậu dọn dẹp.

    Nói về cậu bạn thân này một chút thì First là người tính tình hiền lành nhưng rất quyết đoán và kiên định trong từng cử chỉ hay lời nói mà cậu nói ra, cậu cũng là một người có tấm lòng rất bao dung và thân thiện với mọi người xung quanh, cậu và Non vô tình học chung lớp vì Non khi ấy mới chuyển tới nên cũng chưa có nhiều bạn và Non cũng chỉ mới làm quen với First nên cậu quyết định nhờ First giúp đỡ trong học tập và thế là cả hai cứ như vậy trở thành bạn thân với nhau tới tận bây giờ.

    Khi nghe tin gia đình Nanon phải chuyển đi vì lí do công việc của ba mẹ Non, First đã buồn và khóc rất nhiều khi cậu nghĩ mình sẽ mất đi một người bạn thân nhưng vì Non đã an ủi cậu và cho rằng cả hai vẫn có thể liên lạc với nhau qua điện thoại và Non cũng hứa là mỗi dịp nghỉ hè hoặc nghỉ dài ngay, cậu sẽ về đây chơi với First nên cậu cũng đã thành công dỗ dành con mèo mít ướt kia nín khóc.

    Hiện tại cả hai đang dọn dẹp đồ đạc trong phòng của Non, First vô tình nhặt được một cuốn sổ màu da trông có vẻ rất cũ kĩ vì màu trên quyển sổ đã khá sờn, cậu quay sang Non đang sắp xếp đồ gần đó "Non này, cậu có tính đem theo quyển sổ này không thế?", nghe thấy bạn mình lên tiếng hỏi, Nanon quay sang nhìn First "Cuốn sổ ấy lạ thế, mình chưa trông thấy bao giờ nhưng mà chắc mình không mang nó theo đâu, mình đã mang rất nhiều đồ rồi."

    Nghe thấy cậu bạn thân nói thế, First cũng không hỏi thêm về nguồn gốc cuốn sổ mà cậu chỉ bảo Non "Thế.....mình xin nó được không?

    Xem như làm vật kĩ niệm, sau này thấy nó mình sẽ nhớ đến Non."

    Nanon cũng cười bảo First có thể giữ lại cuốn sổ đó, không những thế cậu còn viết vài dòng và kí tên để tặng First làm kỉ niệm, First đương nhiên là vui hết mức, sau khi cùng Non dọn dẹp phòng ốc xong xuôi Non còn đặc biệt tặng cậu thêm một bộ lego yêu thích của Non nữa, cậu còn cùng gia đình Non ăn tối, sau khi ăn tối xong, cậu về nhà của mình rồi đi thẳng vào phòng ngủ, đừng ai nói First hư nên không chào hỏi ai nha, tại hôm nay ba mẹ cậu đều phải trực ca đêm trong bệnh viện vì ba mẹ cậu đều là y tá nên việc này diễn ra khá thường xuyên, bình thường nếu hôm đó ba mẹ cậu phải trực ca đêm và không ở nhà thì cậu sẽ qua nhà Nanon ngủ nhờ nhưng vì cậu biết nhà Nanon mấy nay đang rất bận rộn nên cậu cũng không tiện ngủ nhờ mà về thẳng nhà mình sau bữa cơm tối.

    Sau khi First làm vệ sinh cá nhân cũng như tắm và thay đồ sạch sẽ thì cậu đang ngồi yên vị trên giường và ngắm nghía cuốn sổ nhưng không hiểu có một thế lực nào đó thôi thúc cậu khiến cậu tò mò mà mở cuốn sổ ra để đọc, trang đầu tiên thì đương nhiên là câu chúc không kém phần ghẹo gan ban chiều của Nanon rồi "Chúc bạn iu sẽ học thật giỏi, tao hứa sẽ về chơi với mày khi nào tao được nghỉ nên đừng cóa bùn quá cũng đừng cóa nhớ tao quá nghen, tao kảm động đóa mèo mít ướt à.

    Nanon Korapat a.k.a bạn thưn siu cấp đẹp zai của mèo mít ướt First Kanaphan ^^" Đọc xong lời chúc First cười phá lên vì độ ghẹo gan nhừn cũng không kém phần ấm áp của cậu bạn thân, hèn chi hồi trưa lúc Non viết cậu không cho First coi mà còn dặn First rất kĩ là nếu muốn coi thì đợi đến khi về nhà rồi hẳng mở ra coi.

    Cậu lật qua trang tiếp theo để đọc theo quán tính thì thấy nội dung bắt đầu là lạ "Ngày X, tháng Y, năm 18xx

    Hôm nay là ngày mình đi lên Sì Gòn lần đầu, háo hức ghê không biết con gái trên Sì Gòn có giống mấy cô dưới mình không ha.

    Khaotung."

    First bỗng ngồi bật dậy, Khaotung?

    Là ai cơ?

    Mà tại sao cuốn sổ của người tên Khaotung lại nằm trong phòng của Nanon?

    Cậu đang kẹt trong mớ suy nghĩ hỗn độn thì bổng một cơn gió mạnh làm cửa sổ phòng cậu bung ra, làn gió mát lạnh thổi vào khiến cậu rùng mình, thoát ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn của mình, cậu đứng lên cầm theo điện thoại và cuốn sổ đi dến bên cửa sổ để đóng lại, khi cậu đi đến cửa sổ cậu nhìn thấy mặt trăng hôm nay lớn hơn mọi hôm và có màu đỏ như máu, cậu vội vàng kẹp cuốn sổ vào nách rồi giơ điện thoại lên chụp lại, định bụng sẽ gửi cho Nanon xem nhưng không ngờ, khi cậu giơ điện thoại lên chụp, một tiếng tách vang lên và kèm với đó là một luồng ánh sáng tỏa ra và khi luồng ánh sáng đó kết thúc thì cậu cũng không thấy đâu nữa.

    ----------------------------------------------------------------------------------------------------

    Một ngày trước khi ba cậu dìa lại nhà, sau nhiều ngày bận bịu với công việc, cả ba đã dành ra một ngày để đi tham quan Sì Gòn mặc dù đã lên đây khá nhiều lần nhưng cả ba chưa bao giờ đi chơi hay tham quan ở đâu được vì phải chuyển bị khai trương nhà máy nên cả ba (thật ra là chỉ có cậu cả với cậu hai thôi nhưng cậu út cũng bị cấm cửa) rất bận rộn, vì thế nên hôm nay nhân ngày công việc xong sớm và không còn gì để làm, cả ba quyết định đi tham quan và đi chơi Sì Gòn.

    "Út ơi, em xong chưa vậy đa, anh với anh cả đợi nãy giờ rồi đó đa."

    Giọng cậu hai Perth vang lên kèm theo sau đó là hình ảnh cậu út hớt ha hớt hải chạy ra chỗ hai anh "Anh cả, anh hai hình như em để quên cuốn sổ của em ở khu nhà trọ hôm qua rồi đó đa, nãy giờ em kiếm khắp phòng rồi mà không thấy, hai anh chịu khó đi với em một chuyến trở lại khu nhà trọ được không đa."

    Cạu út dè dặt hỏi, vì nếu cậu đi với cậu hai thì không sao còn đằng này, có cả cậu cả Ohm đi theo nữa nên cậu có phần hơi sợ.

    Cậu cả ohm đúng như dự đoán, anh tối sầm mặt mày lại rồi hắng giọng "Vậy thì đi lẹ lẹ lên đi, kiếm không thấy thì nói từ sớm có phải hay không, cứ để mấy anh phải đợi." nói rồi anh đi thẳng một mạch ra xe, tiếp sau đó là Perth và Khaotung cũng dè dặt đi theo sau.

    Khi tới nơi, Khaotung dự định là sẽ vào đó kiếm một mình ở phòng ngày hôm qua cậu ở và dĩ nhiên là có cả Thúy- người nữ sinh bị cậu thả thính chọc ghẹo nữa nhưng Ohm đã nói là cả ba đi cùng để đề phòng cậu lại ong bướm linh tinh mà làm lỡ mất việc đi chơi của ba anh em.

    Khi đi vào phòng của Khaotung ở hôm qua, cả ba đã rất hốt hoảng khi thấy một cậu thanh niên nằm trong phòng, quần áo thì xộc xệch, đã thế tay anh còn ôm khư khư cuốn sổ và một vật kim loại nào đó, sau khi đã xác định đó là cuốn sổ của Khaotung, Ohm không do dự mà tiến lên giật mạnh cuốn sổ làm cho cậu trai khi cũng thức giấc theo, trong khi còn đang ngơ ngác vì không biết đây là đâu, First phát hiện Ohm đang giữ cuốn sổ mà Nanon tặng cậu, cậu không hề do dự mà chạy lên giành lại trước con mắt kinh hoàng, sợ hãi của Perth và Khaotung vì trong trí nhớ của cả hai chưa ai dám giành đồ gì của Ohm vì cậu cả sẽ không nhân nhượng mà tẩn cho một trận nhừ tử khi người đó là nam, còn với nữ thì đương nhiên, tùy theo nhan sắc mà cậu Ohm sẽ có biện pháp xử lí riêng, chưa đợi Ohm hoàn hồn vì có người dám cướp đồ của anh từ tay anh, Khaotung từ đâu xông ra giành giật cuốn sổ với First "Nè cậu kia, cậu đã vào trộm nhà tôi rồi bây giờ cậu còn tính lấy luôn đồ của tôi nữa hả đa."

    First cũng không hiền lành gì mà lên tiếng "Anh đừng có mà nhận vơ, cuốn sổ nào của anh, đây là quà bạn tôi tặng tôi mà, với lại anh bỏ cái giọng đó đi được không, đa đa nghe quê chết đi được."

    Khaotung sững người, gì chứ đây rõ ràng là cuốn sổ của anh, nhưng nhìn kĩ lại thì đúng là nó hơi khác so với cuốn của anh vì nó cũ hơn, cậu út con ông cai tổng mà sài đồ cũ á, xời làm gì có nhưng vì đã lỡ phóng lao nên cũng đành phải theo lao thôi, Khaotung không tranh giành nữa mà lên tiếng "Nè anh kia, nếu anh nói đó là sổ của bạn anh tặng vậy anh có gì để chứng minh không đa?

    Hả?"

    First bắt đầu cảm thấy hơi cọc rồi đó đa...ủa lộn đó nha, gì vậy tự nhiên xông vô phòng anh, giật đồ của Non tặng anh rồi còn lớn tiếng với anh nữa, ngộ hen nhưng mà mình không chứng minh vậy chả khác nào mình xác nhận là mình lấy trộm nên First mới lên tiếng "Ok nếu anh không tin thì cứ lấy coi đi, ngay trang đầu có chữ kí của bạn tôi đàng hoàng, tôi có bao giờ lấy cắp gì của ai đâu."

    Ohm giành lấy cuốn sổ, anh mở nó ra, ngay trang đầu, chẳng hiểu sao anh lại cảm thấy rất ấn tượng với người viết, chữ thiên thần nào mà đẹp thế không biết, đã vậy tên cũng rất đẹp nữa, Nanon, anh thích cô gái này rồi đó đa.

    Sau khi đã xác nhận không phải cuốn sổ của cậu út nhà anh, anh mới lên tiếng nói với First "Nhưng tại sao cậu lại ở trong phòng của em tôi?"

    Lúc này First mới ý thức được mọi thứ xung quanh, cái gì vậy đây đâu phải phòng ngủ của cậu, lại càng không phải khu nhà cậu ở, đây là đâu rồi còn ba người này nữa, họ là ai vậy.

    First hoảng rồi, nhưng ngoài mặt, cậu vẫn bình tĩnh hỏi "Cho hỏi đây có phải là năm 2024 không vậy?"

    Nghe xong câu hỏi, ba cậu ấm nhà ông cai tổng Trần nhìn nhau một lát rồi cười nghiêng ngả, Khaotung lên tiếng "Cậu bị sảng hả, năm 2024 gì, đây là năm 18xx cơ mà."

    Nói rồi cậu út lại được dịp cười ra nước mắt, về phần Ohm, anh cũng tính hùa theo nhưng như sực nhớ lại gì đó, anh hỏi cậu "Người tên Nanon gì đó là bạn cậu hả?"

    First cũng ngây thơ (thật ra là hồn chưa về được khi nghe thông tin đây là năm 18xx) mà đáp lại Ohm trong vô thức "Uhm, bạn thân tôi đó."

    Nói rồi cậu lấy điện thoại của mình ra, đưa cho Ohm xem hình ảnh cậu và Non chụp chung ở một festival do trường tổ chức và tất nhiên, Non bạn thân cậu phải giả gái để tham gia biểu diễn do lớp thiếu học sinh nữ, Ohm trông thấy thì ngây cả người mà quên hỏi đây là thứ gì, cậu cả thầm nghĩ "Hóa ra, thiên thần không nhất thiết phải có cánh."

    Nghĩ là làm, cậu cả đã bàn bạc với anh em mình để cho First tá túc tại nhà mình cho đến khi bạn cậu đến đón cậu.

    Perth và Khaotung đã quá quen với hình ảnh này vì khi xin cưới mợ Thu, cậu cả cũng bày ra dáng vẻ như không có cô ấy là con không sống được với lại thêm nữa là cậu cũng đối xử nhẹ nhàng tình cảm với bạn bè của cô Thu trong thời gian tán tỉnh cô.

    Nói là bàn bạc chứ ai dám phản đối cậu cả đậu đa và thế là cả ba cậu cùng với First ( đi theo do không có nơi nương tựa với lại còn đang hoảng hốt) lên xe và về thẳng nhà và sau đó, chúng ta có diễn biến gần cuối chap trước.

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Part 04


    Sau chuỗi ngày dọn dẹp nhà cửa vất vả thì hôm nay là ngày gia đình Nanon chuyển đi, kì lạ là Nanon trong suốt một tuần qua rất cố gắng để liên lạc với First nhưng không hiểu sao mà First cứ như là bốc hơi khỏi thế giới này ý, nhắn tin thì không trả lời, gọi điện thì không bắt máy, thậm chí là Non có đến tận nhà để kiếm và cậu cũng đi đến những nơi mà cả hai thường xuyên đến nhưng vẫn không thấy First đâu, cậu cũng muốn đi tìm kiếm thông tin của bạn thân mình tiếp lắm chứ nhưng thời gian của gia đình cậu lại không cho phép cậu làm việc đó.

    Hiện tại cậu và gia đình sắp sửa chuyển nhà đi nên cậu nhân cơ hội ba mẹ cậu đang chất đồ lên xe thì cậu lại chạy sang nhà First lần nữa để kiếm cậu bạn thân, khi Nanon đi ngang qua phòng ngủ của First, dường như có một cái gì đó thôi thúc cậu mở cửa bước vào, nhưng khi cậu đang định mở cửa thì chuông điện thoại bỗng reo lên, kéo cậu về lại với thực tại, cậu nhanh chóng bắt máy và sau đó cậu chạy về nhà để kịp đi với gia đình mình, trước khi rời khỏi nhà của cậu bạn thân, cậu có quay lại nhìn với ánh mắt đượm buồn.

    Ngay sau khi cậu quay về thì ba mẹ cậu đã sắp xếp đồ đạc xong xuôi, mẹ cậu nhanh chóng nhận ra là con trai bà đang buồn nên bà xoa đầu an ủi con trai mình rồi cả nhà cùng bước vào xe để di chuyển.

    Sau gần hơn 2 tiếng ngồi xe mệt mỏi, cuối cùng cả nhà cũng đã đến nơi ở mới, Nanon cùng với ba sắp xếp đồ đạc vào nhà còn mẹ Non thì đang trông chừng Nonnie vì em ấy đã ngủ trên đường đến đây rồi.

    Tất bật từ sáng đến chiều tối thì gia đình cậu cũng đã tạm thời ổn định, sau bữa tối, Nanon quyết định sắp xếp lại phòng ngủ của mình, nên cậu đã kéo hai thùng đồ của cậu để bố trí sắp xếp, đang khi sắp xếp lại phòng ngủ của mình, Nanon vô tình nhìn thấy một cuốn sổ khác cậu ngạc nhiên vì cậu tưởng đâu là First quên mang cuốn sổ mà cậu đã tặng cho First nên cậu cũng cất cuốn sổ vào một góc của kệ sách.

    Sau khi cậu đã sắp xếp gần xong thì cũng gần nửa đêm thế nên cậu mới tạm gác lại công việc của mình mà soạn đồ đi tắm, đâu đó xong xuôi hết thì cậu nằm trên giường mở điện thoại lên xem xem thằng bạn mình có nhắn tin gì không, nhưng kì lạ là không có một tin nhắn phản hồi nào từ First mà mấy cái tin nhắn cậu gửi đi cho bạn cũng không thấy First xem nghĩ chắc bạn mình đang còn buồn vì mình chuyển đi nên cậu không để ý đến dòng chữ nhỏ phía trên màn hình "Số điện thoại này hiện đang không tồn tại."

    Vì cậu đã có một ngày dài mệt mỏi thế nên cậu tắt điện thoại và tính đi ngủ thì cậu sực nhớ ra cái cuốn sổ ban nãy, cậu vội vàng đi đến giá sách và tìm cuốn sổ, sau đó cậu leo lên giường để đọc khi cậu lật trang đầu tiên, cậu bỗng thấy rùng mình khi thấy được nội dung bên trong, "Gửi đến tình yêu của anh, hôm nay có lẽ là ngày buồn nhất của cuộc đời anh, em biết không thiên thần nhỏ của anh, từ khi gặp em lần đầu anh đã cảm thấy mến em rồi cuộc đời anh từ khi chưa có em nó là một mớ hỗn độn đến mức anh cảm thấy mình bị nghẹt thở tới nơi rồi, anh chưa bao giờ tự nguyện làm việc hay quyết định thứ gì ngoại trừ yêu em.

    Có thể nói ra em sẽ không tin đâu nhưng trong cuộc đời anh bất kể là anh có làm gì cũng toàn là bị ép buộc chỉ có yêu em là bị dì anh thương em thôi, anh biết rồi em sẽ về với anh thôi nhưng đừng đi lâu quá nhé kẻo có người nhớ em đấy.

    Thương em - NKP."

    Nanon hoảng hốt rồi đấy, NKP là tên game của cậu mà, NKP tức là viết tắt tên cậu Nanon Korapat, cậu rùng mình nhẹ rồi đóng quyển sổ lại định mang đi cất, nhưng không ngờ điện thoại cậu vang lên một tiếng *ting* cậu ngỡ là tin nhắn của First hay của ba mẹ cậu nên cậu cầm điện thoại lên xem, khi cậu mở điện thoại lên thì vô tình thấy một cái app mà cậu nhớ là mình không hề tải xuống nên cậu tính xóa app trước rồi trả lời tin nhắn sau, ngay khi cậu chạm vào app để xóa thì trong màn hình điện thoại phát ra một thứ ánh sáng kì ảo khiến cậu bị chói mà nhắm tịt mắt lại, ngay sau khi thứ ánh sáng kì lạ đó biến mất, căn phòng cũng trở nên trống không, không một bóng người.

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    "Má ảo thật chứ, đây rốt cuộc là cái qué gì vậy nè, không lẽ mình xuyên không thật hả chời, chắc không có đâu ha, đây chỉ là mơ thôi, đúng không?

    Trời ơi..."

    "Nè, cậu im lặng dùm tôi chút đi, nhức đầu quá đó đa, cậu làm gì mà từ sáng tới giờ lẩm bà lẩm bẩm nhưng người khùng vậy hả đa."

    Tiếng ồn vang vọng đó không ai khác là của First và cậu út con ông cai tổng Khaotung, chuyện là từ chiều hôm qua, First cứ như người mất hồn ý ai hỏi gì cũng vô thức trả lời cho xong, rồi cứ luôn miệng kêu "Non ơi, cứu tao với, đm tao không muốn ở đây nữa đâu, chả lẽ đây là kiếp sau của tao hả, tao còn chưa bóc tem mà, hãy nói với tao đây là trò đùa đi, Non ơi huhuhu."

    Cứ như vậy nguyên buổi chiều rồi thì cũng phải kiện sức, cậu nằm trên chiếc phản trước nhà mà cứ như vậy ngủ mất, đến sáng hôm sau khi gà còn chưa gáy thì cậu đã bị cơn đói làm cho tỉnh thế là định xuống bếp nấu mì tôm ăn như mọi lần thì cậu phát hiện gian bếp này không phải của nhà cậu, xung quanh đây cũng lạ lẫm lắm nên thành ra là cậu phát hoảng lần nữa và đó là lí do vì sao chỉ mới có giờ Dần mà ba gian nhà bảy gian bếp nhà ông cai tổng lại ồn ào đến như vậy.

    First cũng cảm thấy mệt nên chỉ đành thỏa hiệp ngồi xuống bàn mà uống cạn bình nước trà, cậu Ohm nghe thấy động tĩnh bèn giật mình tỉnh giấc mà theo tiếng ồn tìm lên nhà trên "Nè, biết giờ là giờ nào không hả, mới sáng sớm làm gì mà hét lên vậy hả, không ngủ thì để người khác ngủ chứ đa."

    Theo sau cậu cả là cô Lan vợ hai của cậu, cả hai người đi lên nhà trên thì thấy First với vẻ mặt hoảng hốt, thấy vậy cô Lan muốn lại gần để hỏi han cậu thì bị Ohm kéo về.

    Mọi người tưởng cậu cả ghen hả, hông có đâu đa, cậu là đang muốn đối xử tốt với bạn của thiên thần Nanon gì đó thôi.

    Cậu cả lên tiếng hỏi First "Vậy rốt cuộc là nhà cậu ở đâu để tôi còn biết đặng kêu gia đinh đưa cậu về."

    First đáp trả với khuôn mặt không thể nào rầu hơn "Đã nói là tôi ở đường Z thành phố Y mà, với lại tôi đến từ năm 2024 chứ không phải năm 18xx, trời ơiiiiiiiiiiiiiiii."

    Khaotung nghe thấy vậy thì đanh đá bảo cậu "Nè, cậu cứ nói cậu đến từ năm 2024 gì đấy là sao, nếu cậu ở năm 2024 thì làm sao cậu có thể đến đây được hả, du hành thời gian à, cậu tính lừa đứa con nít ba tuổi hả."

    Rồi cậu út lại được dịp cười sảng khoái không chỉ có vậy cậu cả và cô Lan cũng che miệng mà cười, nhận thấy mọi người không tin tưởng mình còn cười cợt chọc ghẹo, First cọc cằn lôi điện thoại từ trong túi áo mình ra vẫn giữ nguyên nét mặt thất thần nhưng có hơi đanh lại của mình, cậu nói "Nếu mọi người nói tôi nói xạo, không tin tôi thì đây là cái gì, tại sao tôi lại có nó, đừng có đổ thừa là tôi ăn cắp nha, mấy người giàu vậy còn không mua được thì cái này thì tôi cắp được của ai, HẢ."

    Nghe thấy cậu trai trẻ hơi gằn giọng ở cuối câu, cả ba mới ngưng cười và quay sang nhìn cậu, đang khi Khaotung và mợ hai Lan đang nghi ngờ và bối rối vì câu hỏi của First, thì Ohm lại lại gần First nhìn chằm chặp vào chiếc điện thoại của cậu rồi hỏi cậu "Đây là thứ mà cậu cho tôi xem thiên thần vào ngày hôm qua nè, đây là cái gì vậy, tại sao cậu lại dùng nó để nhốt thiên thần vậy đa."

    Nghe Ohm nói về thiên thần, vẻ mặt cô lan thoáng phần cau lại, Ohm tính cưới thêm vợ ư?

    Cô đã phải tốn bao nhiêu công sức mới có được sử sủng hạnh của Ohm mà bây giờ Ohm đã có thêm người mới nữa ư?

    Nhưng dù vậy cô vẫn giữ được thái độ điềm tĩnh bên ngoài mà nhìn First, về phần First nghe thấy Ohm nói thế thì cậu lại phì cười "Ai là thiên thần cơ, thằng Non á.....hahaha......Nó...nó mà là thiên thần cái gì chứ ông anh, người ta là nam đó, chuẩn men thế này cơ mà." nói rồi First lấy ra tấm hình lúc Non đi đá banh cho clb ở trường, nhưng tuy nhiên với một người bạn tốt tính như cậu thì cậu còn bonus thêm cho Nanon cái nơ hồng xinh yêu trên tóc nữa, sau khi Ohm nhìn thấy hình Non, anh lên tiếng bảo với First "Ao, thiên thần mà cậu từng cho tôi xem này, sao cậu lại nhốt cậu ấy vậy đa."

    First nghe thấy vậy thì cười lớn chảy cả nước mắt, cậu đáp lại Ohm trong tiếng cười "Hahaha.....bạn tui nó là đực rựa mà giờ có người mê rồi, chắc sắp bị bóc tem rồi đó....hahaha......nó là con trai ông dà ơi, với lại đây không phải là nhốt, mà là chụp hình, hiểu chưa?"

    Cậu đang say sưa giải thích cho ba gương mặt ngơ ngác nhìn cậu thì Perth từ ngoài cửa chạy vào hét lớn "Anh cả ơi, út ơi có chuyện xảy ra ngoài chợ kìa." nghe thấy tiếng la thất thanh của Perth, cả bốn người ngoái đầu lại nhìn Perth, Ohm lên tiếng bảo "Có chuyện chi vậy đa, có gì thì nói đi đừng làm phí thời gian của mọi người."

    Sau khi hít thở được mấy ngụm không khí, Perth mới lên tiếng nói "Số là hôm qua, em Bình nói là thích chiếc trâm ngoài chợ mà chưa có đi mua được vì bận mần tiệc chào đón tụi mình dìa nên hôm nay em đi ra chợ sớm đặng mua cho cổ thì thấy bên sạp bán hàng của dì bảy có người ngất xỉu, à mà người đó lạ mặt lắm, em chưa nhìn qua bao giờ, ăn mặc thì cứ như là...."

    Nói rồi Perth mới liếc qua nhìn First, chỉ thẳng mặt cậu rồi nói tiếp "Cậu trai đó ăn mặc là lạ như cậu này nè mà có điều người đó ăn mặc coi bộ đỡ lôi thôi hơn đó đa."

    First mắng thầm trong bụng "Thì đúng rồi, có ai mặc đồ ngủ mà không lôi thôi không chỉ tôi coi, nhìn bốn người ăn mặc cũng có khác gì đoàn cải lương đâu mà mày đặc nói tôi chớ xía, ông đây không thèm chấp."

    Đang suy nghĩ lan man, First chợt như bừng tỉnh "Cậu nói người đó ăn mặc có phần giống tôi á?"

    Perth bị câu hỏi đột ngột của First dọa giật mình, sau khi lấy lại được bình tĩnh, cậu trả lời "Ờ, ăn mặc giống cậu nhưng lịch sự hơn cậu."

    First sau khi xác nhận được thông tin là đúng thì cậu bèn nói với Perth "Cậu dắt tôi ra chợ với, có khi tôi giúp được gì cho cậu ấy thì sao."

    Perth nghe thấy thế thì bèn dẫn First ra chợ, ra tới chợ, Perth bảo với First "Cậu đứng đó đợi đi, để tôi kêu cho."

    Nói rồi cậu lớn giọng kêu "Dì bảy ơi, có khách."

    "Đây đây, tới liền đây" không thấy bóng dáng dì Bảy đâu mà chỉ thấy một cậu trai trắng trẻo, dễ thương bước ra ngoài tiếp khách "Cho hỏi mấy anh muốn mua gì ạ" Cậu trai lễ phép chào hỏi, Perth thấy cậu quen quen nên hỏi ngược lại "Cậu là...." dường như hiểu ý đối phương, cậu trả lời anh "Tôi tên Chimon, là cháu của dì Bảy, tôi kêu dì Bảy bằng cô, tôi đang học trên Sì Gòn, khu tôi ở gần ngay nhà máy của mấy anh đó đa."

    Perth như được khai sáng, à hóa ra là bé bánh bao anh đã từng gặp trên Sì Gòn, sỡ dĩ có tên là bé bánh bao là bởi vì sáng nào gặp cậu, anh cũng thấy hình ảnh quen thuộc một chàng nam sinh nhỏ con đạp chiếc xe sờn màu xanh lá, tay cắp cặp còn miệng thì phồng to ngậm chiếc bánh bao nom dễ thương cực.

    "Vậy cho hỏi là hai anh muốn mua gì?"

    Câu hỏi của Chimon kéo Perth về với thực tại, anh nói "Cho tôi hai cân giò lụa với lại cho tôi gặp người bị ngất hồi sáng được không vậy đa."

    "Tại sao anh lại muốn gặp cậu ấy hả?"

    "Tại cậu này là bạn thân của cậu ấy, nghe tin bạn mình đến đây nên mới muốn gặp mặt" Perth không kiêng nể chỉ vào mặt First rồi tiếp lời Chimon, khi First còn đang không biết chuyện gì thì bắt gặp ánh mắt ra tín hiệu "Cậu nhận đại đi, nhanh đi đa" của Perth, First cũng ngầm hiểu ý, cậu nhìn Chimon rồi nói "Tôi là bạn thân của cậu ấy đấy."

    Chimon bán tín bán nghi nhưng cũng vào trong kêu người ra để cậu hai gặp mặt, đương nhiên là Chimon cũng biết danh tính của ba cậu con nhà ông cai tổng vùng này rồi, tại cô của cậu, cô Bảy là người làng này mà nên cậu cũng không dám đắc tội vì sợ cô mình sẽ gặp phiền phức theo.

    Khi Nanon theo Chimon đi ra ngoài, First thấy bạn mình như vớ được vàng ý, cậu vội vàng chạy lại chỗ của Nanon "Non, bạn iu cụa tao.Ulatr tao nhớ mày vãi."

    Nanon nghe thấy ai kêu mình thì cx ngước mặt lên nhìn First "Trời ơi bạn iu, tao tưởng mày biến mất đâu rồi chứ, nhớ mày chết đi được." cả hai cứ như vậy tình thương mến thương ôm ấp nhau trước hai cặp mắt khó hiểu của Chimon và Perth.

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Giờ Dần: từ ba giờ đến năm giờ sáng
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Part 05


    Ngược lại giờ Sửu một chút thì khoảng đầu giờ Sửu, phiên chợ bắt đầu mở bán các sạp nhỏ trong chợ cũng bắt đầu dọn hàng ra để chuẩn bị bán buôn và sạp giò chả của cô Bảy ( cô ruột của Chimon) cũng không ngoại lệ, đang khi cô Bảy bắt đầu dọn hàng ra và vào trong chòi để kêu Chimon dậy phụ giúp mình thì cô nghe một tiếng *Tõm* rất lớn vang lên trong màn đêm tĩnh mịch. lúc đầu, cô chỉ tưởng là con ai trong chợ phá phách ném đá xuống sông nên cô cũng không để ý lắm nhưng sau tiếng *tõm* ấy là tiếng bì bõm cứ vang lên liên tục cứ như có người dưới sông, cô quay lại nhìn một lần nữa và không quên ccaafm theo chiếc đèn dầu để nhìn cho rõ thì hỡi ôi, dưới ánh sáng le lói của chiếc đèn dầu, khuôn mặt của một cậu trai trẻ hiện rõ dần và dường như cậu ấy đang muốn cầu cứu, không suy nghĩ nhiều, cô lập tức chạy vào chòi và kêu Chimon cháu mình ra cứu người vì cậu ấy biết bơi, Chimo nghe nói có người gặp nạn cũng không suy nghĩ gì nhiều mà lao xuống sông để ứng cứu, cô Bảy trên bờ cũng soi đèn cho Chimon để cậu ấy thấy đường, thấy người mà giúp đỡ, sao một hồi lặn lội dưới sông thì may mắn thay cũng đã cứu được cậu ấy lên bờ.

    Cả hai nhận thấy cậu đã ngất đi nên cũng không nói gì mà khiêng cậu vào chòi rồi cô Bảy pha nước ấm để lau mình cho cậu rồi cô kêu Chimon đem cho cô một bộ đồ của cậu để thay cho người này, sau khi xong xuôi thì cả hai mới ra ngoài sạp mà bán hàng để cho cậu nghĩ ngơi.

    Nói một chút về Chimon thì cậu là người làng này nhưng khi cậu lên cấp ba, vì để có một môi trường học tập tốt hơn thì gia đình cậu đã dọn lên thành phố còn cô Bảy thì ở lại làng để trông nom căn nhà tổ và hương khói cho ông bà, mỗi dịp hè thì cậu lại về làng chơi và phụ giúp cô mình và năm nay cũng không ngoại lệ.

    Cậu là người khá hiền nhưng cũng rất thẳng tính, có sao nói vậy và cũng là một người rất cương trực nên đôi lúc cậu cũng không được lòng bạn bè cùng lớp cho lắm.

    Nanon sau một đêm nằm mơ màng thì cậu cũng bị đánh thức bởi tiếng ồn ào trước sạp, sau khi tỉnh giấc cậu còn đang mơ màng chưa biết ất giáp gì thì bị Chimon chạy vào lớn tiếng kêu "Cậu gì đó ơi, cậu dậy chưa đó đa có người muốn gặp cậu họ đang đợi ở ngoài sạp kìa."

    Cậu còn chưa biết ất giáp gì hết nên ngơ ngác đi theo Chimon ra ngoài sạp thì thấy First đang khóc lóc kêu tên mình, thế là mới có cảnh cuối chap trước.

    --------------------------------------------------------------------

    "Chời ơiiiiiiiiiiii, Nonnnnnnnnn, tao tưởng là tao không còn gặp lại mày nữa chớ ulatr Non ơi tao nhớ mày quá hà."

    First vừa khóc lóc vừa ôm chầm lấy bạn mình, nước mắt nước mũi tèm lem như thương tâm lắm, Perth và Chimon nhìn không nổi nữa, Perth lên tiếng bảo First "Nè cậu kia, nếu cậu thương bạn cậu đến vậy không ấy cậu đem bạn cậu về luôn không."

    First quay đầu nhìn Perth "Cậu nói thiệt hả?

    Dị là tui được đem bạn tui về ở chung dí tui luôn á hả, cậu tốt dữ vậy chòi."

    Sau đó, cậu qua ôm chầm lấy anh ra vẻ như thân thiết lắm, cùng lúc đó cậu út đi ngang qua sạp thấy ồn ào nên mới chen vào để xem có việc gì thì thấy cảnh First đang ôm ấp Perth lại còn làm ra vẻ như cả hai thân thiết với nhau từ kiếp nào, kế bên là Chimon và Nanon đang ngơ ngác nhìn nhau không hiểu chuyện gì xảy.

    Thấy vậy, cậu út bèn tách First và Perth ra, đang khi tính nói gì đó thì thấy First quay qua nói với Chimon "Cám ơn cậu nhiều vì cậu đã chăm sóc cho bạn tôi nha, bây giờ tôi phải đưa bạn tôi đi rồi.

    Nhân tiện tôi tên là First còn bạn tôi tên là Nanon, cám ơn cậu nhiều lắm nha."

    Vừa nói, cậu vừa chỉ qua Nanon để ra ám hiệu cho Chimon rằng người này tên Nanon, bạn cậu.

    Sau đó, cậu bắt tay với Chimon rồi dắt tay Nanon đi ngang qua mặt Khaotung, đến chỗ Perth, cậu nắm tay cậu hai nhà ông cai tổng rồi nói với anh "Dù sao ở đây chúng tôi cũng là người vô gia cư rồi, anh cho bạn tôi dí tôi tá túc tại nhà anh ít hôm đi, nhaaaaaaa."

    Perth tiếp lời "Cậu ăn nói kiểu gì vậy, tôi nghe khó hiểu quá đó đa, vô..gia..cư là sao rồi cậu muốn bắt ai cơ mà dí?

    Tôi không hiểu gì hết nhưng mà dù sao chúng tôi cũng là người đưa cậu về rồi, nên tôi sẽ dắt hai cậu về nhà để hỏi ý kiến tía má với lại anh cả xem sao."

    Nói rồi anh quay sang Chimon "Cho tôi trả tiền hai cân giò lụa, của tôi hết bao nhiêu vậy đa."

    "À...à...dạ của cậu hết tổng 2 đồng 6 xu ạ."

    Chimon tiếp lời anh, sau đó Perth trả tiền cho Chimon rồi dẫn đường cho First và Nanon về nhà mình mà hoàn toàn quên mất Khaotung đang đứng trân trân nhìn bóng lưng ba người rời đi, sau một hồi lâu anh cũng nối gót theo anh trai mình về nhà.

    Về tới nhà, Perth lớn tiếng gọi Ohm "Anh ơiiiiiiiiiii, tụi em dìa rồi nè."

    Ohm nghe thấy vậy, bèn đi lên nhà trên với một vẻ mặt khá là cọc cằng "Có chuyện gì vậy đa, làm gì mà mới dìa tới nhà chưa thấy mặt là đã nghe tiếng rồi đó đa."

    Anh vừa nói lớn vừa đi lên trên nhà xem xem có chuyện chi mà Perth kêu như thế, bởi Perth là người trầm tính nhất trong nhà nên chắc chắn là phải có chuyện gì đó quan trọng lắm, vừa lên đến nhà trên Ohm đã bị thu hút bởi cậu trai đứng kế First, anh nhớ man mán hình như anh đã gặp ở đâu đó rồi thì phải, anh nhìn sang First rồi suy nghĩ một hồi.

    À thì ra là thiên thần mà anh đã gặp trong cái hộp điện thoại của người kia nè, Perth thấy Ohm ra thì nói với cậu "Anh cả, cái cậu mà tụi mình đem dìa hồi hổm á tên là First còn đây là bạn của cậu ấy, tên là Nanon."

    Perth lần lượt chỉ vào First và Nanon để giới thiệu cho anh, đang khi Perth nói chuyện với Ohm (thật ra là chỉ có mình Perth nói còn Ohm ngồi nghe) thì Khaotung về tới, chưa vào nhà đã nghe thấy anh kêu lớn tiếng "Hóa ra tên First à, vậy sao hồi hổm hỏi tên thì kêu là không biết, tưởng đâu là không có tên chứ đa."

    "Kìa, chú út sao chú lại thô lỗ Nanon nghe thấy một màn nói chuyện này thì ngơ ngác, cậu quay qua hỏi nhỏ First "Bạn iu ơi, đừng nói là tao với mày xuyên không như trong truyện nha, sao mấy người này nói chuyện như cải lương vậy, tao không hiểu gì hết chơn á."

    "Hình như là vậy á bạn iu, chứ từ lúc tao đến đây á mày nhìn đâu đâu cũng như cải lương á mà cái cách họ nói chuyện á không giống như tao với mày."

    First đáp lời Nanon, cậu cũng gật gật như đã hiểu rồi sau đó quay sang Ohm "Sao nãy giờ anh cứ nhìn chằm chằm tụi tôi vậy, bộ tụi tôi có gì lạ hả hay mặt tôi dính gì à?"

    Cậu hỏi Ohm vì từ lúc cậu bước vào trong nhà với First cậu đã để ý Ohm rồi, anh cứ nhìn nhìn liếc liếc cậu mà cậu thì không tiện nói ra tại cậu cũng đang hơi hoảng loạn một tý, chả lẽ cậu xuyên không hả?

    Cậu và First ư? sao không phải là ai khác mà là họ chứ?

    Đúng là cuộc đời, Ohm nghe thấy cậu hỏi như vậy thì cũng đáp lại lời cậu "Tại hôm trước, First cho tôi xem hình cậu mà không ngờ hôm nay lại được gặp cậu nên tôi có phần hơi bất ngờ thôi à."

    "À, ra là vậy, tôi tên Nanon là bạn thân của First."

    Nanon nghe Ohm nói thế thì cũng đáp lại lời anh một cách lịch sử, chuẩn công nghiệp.

    First thấy vậy, cậu lại thì thầm to nhỏ với Non "Ê mày, hôm tao mới tới đây á, ông đó ổng mơi mày lắm còn gọi mày là thiên thần thiên ơ đồ nữa mà.

    Hahahaha" Nói xong, cậu cười phá lên khi nhớ lại cảnh tượng đó mà câ nói của cậu cũng khiến Non hơi rùng mình nhẹ, gì vậy chời tao chưa biết mùi yêu là gì đâu đó mà giọng cười của First cũng thu hút hai con người kia, Khaotug và Perth cũng dừng việc tranh luận với nhau lại mà quay sang nhìn cậu "Ăn uống thì hàm hồ, cười nói thì cứ như ngựa hí vậy đó đa, đúng là hết nói nổi."

    Khaotung đanh đá nhìn cậu rồi nói "Xin lỗi anh à, kiếm đâu ra con ngựa đẹp trai như tui chứ ở đó mà nói anh nên cám ơn trời đi vì đã gặp được tui đó."

    First cũng không kém cạnh mà đanh đá đáp lời cậu út con ông cai thế là một trận chiến nảy lửa khác diễn ra.

    "Út, im lặng xíu đi hình như Perth có điều chi muốn nói kìa, còn Perth nữa có gì thì cứ nói đi chứ mất thời gian quá đó đa."

    Ohm nhìn Khaotung rồi nói lớn khiến không gian bỗng chốc im bặt.

    "Anh cả, em tính vầy thôi thì bây giờ First với Nanon cũng đã đến đây rồi mà em thấy hình như họ không có nhà để về vậy hông ấy em tính vầy anh cả coi sao đặng nha, em tính để hai cậu này ở lại nhà mình vài hôm cho đến khi hai cậu ấy có thể về nhà, anh coi được hay không vậy đa."

    Perth dè dặt hỏi Ohm, tại cậu biết anh cả của cậu hỏi ý kiến còn khó hơn là hỏi ý kiến tía má nữa với lại anh cả cậu không bao giờ nghe ý kiến hay góp ý của ai hết ráo.

    Nhưng chuyện không ngờ là khi Ohm nghe cậu nói xong, anh đáp lời cậu ngay "Cũng được đó đa, chứ hai cậu ấy bây giờ quen chỉ có mấy đứa mình thôi, mình không giúp thì ai giúp đây."

    "Anh cảaaaaaa."

    "Khaotung!!!"

    Ohm vừa dứt lời, Khaotung đã mè nheo với anh đương nhiên rồi út và First không đội trời chung từ những ngày đầu gặp gỡ cơ mà, sao cậu có thể chịu cho kẻ thù của mình ở chung với mình chứ nhưng khi định phản bác Ohm, anh cả của cậu chỉ cần kêu tên cậu kèm theo đó là ánh mắt sắt lạnh của Ohm, cậu toát hết cả mồ hôi "Em biết rồi anh."

    "Từ giờ mình được sống chung với thiên thần rồi, ngu gì không đồng ý cơ chứ."

    Ohm nói thầm.

    Sau khi được Ohm cho phép cả hai ở lại, Perth bèn kêu con Đào với con Mận chuẩn bị bị phòng cho cả hai với tư cách là khách quý của cậu cả cậu hai nhà ông cai.

    Nanon và First cũng cảm thấy vui trong lòng, vì kể từ khi xác định được là mình đã xuyên không, cả hai cũng không biết là mình nên sống ở đây như thế nào nhưng hên quá, ít nhất thì cả hai cũng có nhà để ở và có thêm nhiều người bạn mới (ít nhất thì cả hai nghĩ vậy) mà không biết rằng có những ánh mặt sắt lẹm, lạnh lẽo đang nhìn ra phía họ.

    Có lẽ các cô vợ của họ đang có linh cảm xấu về hai người mới tới.
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Part 06


    "Dạ đây là phòng của hai cậu ạ, hai cậu có cần gì thì nói với con hoặc con Mận nha hai cậu hai cậu là khách quý của cậu chủ nên hai cậu đừng có ngại nghen, thôi bây giờ con đi mần công chiện đây hai cậu nghỉ ngơi đi đa."

    Con Đào dắt hai cậu vào phòng nghỉ cho khách và nói với cả hai, đúng ra thì con Mận với nó cũng không nhất thiết phải làm như vậy đâu nhưng vì lúc nãy, cậu cả và cậu hai đã ra lệnh cho nó thì nó cũng không dám cãi, đâu phải khi không mà cậu cả với cậu hai nhà này tự thân ra lệnh cho tụi nó đâu nên tụi nó cũng biết thân biết phận mà làm với cả hai cậu đã lên tiếng thì đây ắt hẳn là khách quý của hai cậu rồi đa.

    First và Nanon sau nửa ngày dậy sớm trái múi giờ của đồng hồ sinh học của GenZ, nói thẳng ra là chưa bao giờ cả hai phải dậy sớm như thế cả nên bây giờ cả hai cũng khá là buồn ngủ, sau khi quy hoạch chỗ ngủ xong xuôi đâu vào đấy cả hai liền chìm vào mộng đẹp.

    Khoảng một canh giờ sau, First bị đánh thức bởi cái cổ họng khô khốc của mình nên cậu quyết định đi ra ngoài kiếm nước uống, do cậu mới ngủ dậy nên chưa tỉnh hẳn và lúc đi ra ngoài nhà trên, cậu vô tình đụng túng một người cậu hoảng hồn "Ch....cho..cho tôi xin lỗi ạ, tôi...tôi..tôi không để ý ạ."

    "Đi đứng mắt mũi để đọt cây hả đa, sao mà không có ý tứ gì hết chơn vậy cà.

    Haizzz" Đang khi First cúi gầm mặt xuống, lắp ba lắp bắp xin lỗi người kia thì người kia cũng không có ý kiên nể gì mà chua ngoa đáp lại lời cậu, khi cậu ngẩng mặt lên để nhìn đối phương thì cậu mới tá hỏa tâm tinh, hóa ra là mợ Hoàng vợ cả của cậu út.

    Sau khi mắng cậu té tát thì mợ cả liền quay qua nói với Khaotung bằng một chất giọng theo như First đánh giá thì nó con nhão hơn cả bột bánh bị hỏng nữa như vì dù sau thì mình cũng là khách và đang ở nhờ nhà người ta nên đành thôi "Mình, cái áo này của em bị NÓ đụng vào bẩn mất rồi, hông ấy mình đưa em ra chợ mua tấm vải mới được không vậy mình."

    Trong khi nũng nịu với Khaotung, mợ Hoàng còn cố ý gằng giọng ngay chữ nó, ai nhìn vào cũng biết rằng mợ đang ám chỉ ai rồi, còn ai khác ngoài First đâu chứ mà cậu cũng đâu có vừa gì chẳng qua là bây giờ cậu đang nhịn vì cậu biết rõ là mình đang ở nhờ nhà người ta thôi, cậu biết điều biết thân biết phận nhưng cậu cũng biết cãi nhau nha, người ta là người thời hiện đại đó mà càng nghĩ càng tức, tự nhiên đang yên đang lành có nhà có cửa đùng một cái trở thành người vô gia cư rồi còn phải rào trước đón sau bởi giờ mình đang là phận ở ké nữa chớ.

    Ủa alo hà, đúng là đm mà ý của cậu là định mệnh đó mà nhìn cặp uyên ương đang tình tứ trước mặt thì cậu cũng muốn chửi theo ý kia lắm á chớ.

    Nói là làm, cậu tằng hắng một tiếng rồi bảo "Hai người muốn đi đâu thì đi lẹ đi chứ ra chợ trễ quá coi chừng bị ma bắt đi đó, nghiệp kiểu này là dễ bị lôi đi lắm chớ đùa."

    "Nè, cậu nói ai nghiệp hả?"

    Mợ Hoàng vẫn dùng cái giọng điệu chua ngoa đó mà gằng giọng với First, mà cái nư của cậu cũng đâu có vừa gì, huống hồ chi cà khịa là nghề của cậu nữa người ta đụng thì mình chạm thôi, bình thường hà giờ mà cậu bật nút mỏ hỗn là do cổ chứ hông phải do First nha, First vô tội đó thế là cái mỏ hỗn của cậu bật công tắc liền "Tôi..tôi..tôi nghiệp nè mà là nghiệp báo của cô đó, cô đừng có mà lêm mặt ở đây cô là mợ của cái nhà này chứ đâu có phải là mợ của tôi, tôi với cô họ hàng gì nhau mà mợ này mợ nọ, ủa mà tôi nói phong long mà ta bộ nghiệp nhiều nên nhột hay gì á ta.

    Đã khát nước, đau họng rồi mà cứ bắt phải chửi quài để cho First tu một ngày hông được hay sao á ta ơi.

    Mô phật à."

    Mợ Hoàng bị nói lại cho một tràng thì há hốc và Khaotung cũng không ngoại lệ, cậu út đâu ngờ được là con mèo này vậy mà lại đanh đá đến mức đó đâu đang khi First định tiếp tục công cuộc đi kiếm nước thì Ohm vừa đi đâu đó về và anh bước vào nhà và cùng lúc đó Nanon cũng bị tiếng ồn làm cho tỉnh giấc nên là cậu đi ra ngoài tìm First, khi cậu bước ra nhà trên thì vừa vặn Ohm cũng bước vào nhà, anh thấy Nanon bước ra với vẻ mặt ngơ ngác bởi còn đang ngái ngủ, gương mặt ửng đỏ vì nóng còn quần áo thì khỏi phải nói, xộc xệch thấy rõ do thói quen ngủ hay lăn lộn trên giường của Non.

    Anh thấy thế thì đứng hình một lúc rõ lâu, anh thầm nghĩ "Mèn đét ơi, thiên thần đẹp dữ vậy đa, mới ngủ dậy mà đã đẹp cỡ này rồi đó đa.

    Giữ thiên thần lại đúng là quyết định đúng đắn nhất của mình đó đa."

    Sau đó, anh nhìn thấy cặp uyên ương kia đang đứng xà nẹo nhau thì bỗng lên tiếng "Nè, hai cô cậu có chuyện chi thì đi mần đi đa chứ mần chi mà đứng như tượng vậy đa."

    Nghe giọng nói lạnh lùng của Ohm, cả hai bỗng giật mình rồi nhìn nhau, sau đó Khaotung lên tiếng thưa chuyện với anh "Anh cả, em đưa vợ em đi ra chợ để mua đồ nha anh, thôi em với mợ cả xin phép."

    Nói rồi Khaotung và vợ bèn mau chóng đi ra khỏi đó rồi anh quay sang nói với First và Nanon "Còn hai cậu nữa, dậy rồi thì đi rửa mặt đi đa, rồi tôi kêu Perth đưa cả hai ra chợ để mua đồ cho chứ hổng ấy mắc công mọi người nhìn vào nói nhà tôi lại không đối đãi tốt với khách nữa."

    Anh tính đi gọi Perth thì Nanon lên tiếng "Hông ấy anh đi chung d..à hông với tụi tui luôn đi chứ.....à quên chớ nếu anh hông đi với tụi tui thì bây giờ anh đi đâu á."

    Ohm đứng khựng lại ngay sau khi Nanon lên tiếng "Trời ơi, thiên thần không những đẹp mà giọng nói còn hay nữa trời."

    Nói nào ngay hồi sớm mơi lúc cậu hỏi anh thì trông cậu vẫn đang hơi sợ nên anh không nghe rõ giọng cậu, bây giờ cậu có vẻ bớt run nên nói chuyện dễ nghe hơn rồi.

    Anh quay lại nhìn cậu và First rồi lại nói với cậu "À, vợ tôi đang muốn đi chợ huyện nên tôi đưa cô ấy đi một chút với lại cũng lâu rồi chúng tôi chưa có dịp đi chơi riêng với nhau nên giờ tranh thủ thôi ấy mà.

    Thiên thần với bạn cậu cứ đi với Perth đi, nó mà làm điều chi xằng bậy thì hai cậu cứ nói với tôi tôi dạy dỗ nó lại cho."

    Nói rồi Ohm ra hiệu cho thằng Út đi gọi Perth, sau khi thấy Perth về anh liền lấy ra khoảng 20 đồng đưa cho cậu rồi dặn dò cậu và sau khi cậu gật đầu ra hiệu đã hiểu thì Ohm mới lên xe và đi với mợ hai Lan.

    Perth chạy vào nhà rồi nói với hai cậu "Hai cậu chuẩn bị xong chưa đa, mình đi thôi chứ không thôi trời sụp tối đi nguy hiểm lắm đó đa."

    First với Non nghe vậy cũng gật đầu rồi theo anh đi ra ngoài chợ, cả hai rất háo hứng vì được đi chợ xưa tại ở thời của cả hai thường là đi siêu thị nhiều chứ không có thời gian đâu mà ra chợ mà cho dù có đi chợ thì chợ ngày xưa nó cũng phải khác chớ bộ.

    Ngay khi đi qua một cửa tiệm bán quần áo (nói là cửa tiệm vậy thôi chứ đó cũng là một cái chòi nhỏ thôi) Non và First bỗng chốc dừng lại, Nanon dè dặt nói với Perth "Tụi tu...tôi vào cửa tiệm này mua được không vậy?

    Chứ tụi tôi không quen mặc bà ba."

    Perth nghe thấy Nanon nói vậy thì anh cũng cười cười nói "Được chứ đa, vậy tôi đưa hai cậu 15 đồng để mua đồ trước nghen, tôi đi mua đồ ở đây tí."

    Khi nhận được cái gật đầu của cả hai và đã đưa tiền cho hai cậu thì Perth không một động tác thừa chạy vọt ra sạp của dì Bảy cách đó hai sạp, hóa ra là sau cái lần gặp Chimon hồi sớm cậu hai khá ấn tượng với phong thái của bé bánh bao nên bây giờ đối với cậu là thời điểm thích hợp thiên thời địa lợi nhân hòa để cậu hai có thể gặp lại bé bánh bao của cậu đó đa.

    đang trên đường đi cách đó không xa thì anh nghe thấy tiếng la hét "CỨU VỚI, ĂN CƯỚP ĂN CƯỚP."

    Với tính khí nghĩa hiệp của mình, anh không do dự mà chạy tới ứng cứu sau khi chạy tới, anh phát hiện ra một cô gái trẻ nằm trên đất, quần áo xộc xệch anh chạy lại đỡ cô nằm trên chiếc chòi gần đó dặn dò gia đinh một chút rồi anh chạy đi kiếm thầy lang, đang trên đường đi do hơi vội nên cậu đâm sầm vào một người nào đó, cả hai té chổng vó lăn ra đất biết là lỗi do mình nên anh cũng nhanh chóng dỡ người kia dậy rồi luôn miệng "Cậu cho tôi xin lỗi nghen, tôi không cố ý tại tôi hơi vội quá tôi xin lỗi nghen."

    Không nghe thấy người kia đáp lời, anh ngẩng đầu lên nhìn, ủa thì ra là bé bánh bao nè đúng là ông trời có mắt mà hình như có gì đó sai sai thì phải anh đứng dậy lại gần để xem xem sao thì ôi chao bé bánh bao xỉu mất rồi, quá hoảng anh bèn cõng cậu chạy đến nhà thầy lang mà quên bén mất là có hai con người đang đợi trước tiệm quần áo và một người đang nằm bất tỉnh nhân sự ở cái chòi gần đó.

    Số là First và Non sau khi lựa cũng đã khá nhiều đồ mà hên sao là tiền mà Perth đưa có đủ đó, không là tiêu rồi và cả hai đứng trước tiệm đợi Perth như đã hẹn trước đó mà đã trải qua hai canh giờ rồi mà vẫn chưa thấy Perth quay lại, cả hai vừa mệt vừa đói, đang tính đi dò đường về thì Khaotung với cô Hoàng từ đâu xuất hiện "Ủa, sao cả hai người lại đứng đây vậy cà hay là không có tiền trả nên bị bắt đứng kêu khách hả đa.

    Hứ đúng là đã nghèo mà còn học đòi làm sang, mặc đồ Tây đồ ơ đồ."

    Mợ Hoàng sẵn giọng nói châm biếm cả hai cậu, Khaotung đứng đó cũng chỉ nhếch mép cười nhẹ, Nanon thấy chướng tay gai mắt nên cậu bật chế độ mỏ hỗn "Mặc đồ Tây thì sao, hả hay là cô không được mặc nên cay à, còn tiền á hả xin lỗi cô đi chứ tiền này cậu cả đưa cho đó nghĩ sao mà hông đủ được vậy cà, hay là cậu cả nghèo đến mức không đủ tiền mua cho tụi tui á hả.

    Còn bây giờ thì tránh đường cho tụi tui đi."

    Gì chứ mỏ hỗn thì cậu và First có thua ai đâu, mợ Hoàng bị một trận làm cho á khẩu, tức quá hóa thẹn đường đường cũng là con dâu nhà ông cai mà bây giờ bị hai thằng ất ơ này mắng cho té tát.

    First hả hê thấy rõ, đang khi cả hai tính đi thì First bị Khaotung kéo lại "Nè, hai người muốn đi đâu, hả."

    "Đi đứng đường á, sao hay hỏi quá thì đi ăn chứ đi đâu chời."

    First đanh đá đáp trả, không chịu thua Khaotung nói kháy "Vậy hai cậu biết đường hả đa."

    Bị nói trúng tim đen, First ấp úng "Ờ...thì...không biết, mà liên quan gì tới cậu, không biết thì hỏi, tui đâu có câm."

    Khaotung thấy con mèo trước mặt xù lông thì không khỏi bật cười rồi cậu nhỏ giọng "Thì để tôi dẫn đi, mợ Hoàng cũng đang định đi ăn với bạn rồi nên tôi rảnh, để tôi dẫn hai câu đi cho, tôi biết nhiều quán ngon lắm đó."

    First đang định từ chối vì bị khịa hồi nãy nhưng rồi anh sực nhớ ra là hồi nãy anh và Non đi mua đồ hết tiền rồi còn đâu mà dẫu cho có tiền thì cũng không biết đường nữa thế là anh liền xuống giọng "Ờ, cũng được mà cậu bao tụi tôi được không chứ tụi tôi hết tiền rồi."

    Khaotung bật cười sau đó nói với cả hai "Được chớ, mà dù sao thì tôi cũng là cậu út trong nhà, hai cậu muốn thì cũng phải nói gì đó cho lọt lỗ tai xíu chứ đa."

    First nghe vậy thì cay lắm chứ nhưng anh không thể làm gì được, nên thôi vì miếng ăn "Dạ cậu út, cậu có lòng tốt bao tụi tôi ăn nghen, cám ơn cậu nhiều ạ."

    Nghe thấy vậy, Khaotung cười lớn rồi quay sang dặn dò mợ Hoàng vài ba câu rồi cùng với First và Nanon đi ăn, trên đường đi Khaotung đang vui vẻ trò chuyện cùng Non thì bên đây First hết lườm nguýt rồi chửi thầm bằng những từ ngữ thời hiện đại, gì chứ đường đường là thanh niên trai tráng mà lại gọi đứa bằng tuổi là cậu, dựa vào đâu chứ, First không cam tâm.

    Thù này First ghim rồi, sau này First sẽ trả đủ, cứ đợi đó đi CẬU ÚT Ạ.

    ---------------------------------------------------------

    1 canh giờ = 2 tiếng
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Lời Tự Sự


    Hé lô mọi người, lời nói đầu tiên mình muốn cảm ơn tất cả mọi người vì đã yêu thương và quan tâm đến fic đầu tay của mình.

    Tiếp theo đó thì mình cũng muốn gửi lời cảm ơn đặc biệt đến em gái mình, từ khi mình có ý tưởng của fic mà mình chưa dám ra fic, em nó là người đã động viên mình ra fic và em ấy cũng là người góp ý, lên ý tưởng và giúp mình rất nhiều trong việc viết fic này.

    Nói chung là mình muốn lên chap này để cám ơn mọi người vì đã yêu thương và quan tâm đến fic đầu tay của hai chị em mình và mình cũng muốn cám ơn đặc biệt đến em mình vì em ấy đã giúp đỡ mình rất nhiều.

    Hy vọng là mọi người sẽ yêu thương và quan tâm đến fic đầu tay cũng như là các fic sau của hai chị em mình
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Part 07


    Tại nhà thầy lang giờ Dậu, có hai thân ảnh đang ngồi trong nhà của thầy, thật ra là một người ngồi còn người còn lại đang nằm trên giường, lúc Perth cõng bé bánh bao đến nhà của thầy lang anh đã hơi bất ngờ vì anh biết Perth là một người nghĩa hiệp nhưng dù có như thế nào thì Perth cũng chỉ đến nhà mình và kêu anh đến hiện trường hoặc sai gia đinh cõng người tới chứ chưa bao giờ cậu hai nhà ông cai lại tự mình làm những việc này bao giờ, còn giờ thì sao cậu không những tự mình cõng mà còn là tự mình chăm sóc người đó nữa.

    Phải, tự Perth chăm sóc cho cậu trai đó đó đa, à mà mọi người có thắc mắc là tại sao thầy lang mà lại xưng hô bằng anh mà không phải là chú hay ông không bởi mang danh là thầy lang thế thôi chứ người này vô cùng trẻ tuổi, cùng lắm thì chỉ hơi Ohm hai tuổi thôi.

    Anh là người tha hương, nghe đâu là gia đình anh thuộc hàng khá giả trên Sì Gòn, sau khi anh học xong cấp ba thì bố mẹ anh quyết định bán nhà cho anh đi du học nhưng đáng buồn thay khi anh học ba năm bên trời Tây thì nghe tin bố anh qua đời vì bạo bệnh còn mẹ anh thì đi theo người khác, bà vẫn nuôi anh ăn học đàng hoàng bằng gia tài bố anh để lại nhưng khi gia tài bố anh đã cạn thì bà hoàn toàn ngó lơ người con trai này thế là sau khi anh tốt nghiệp xong, anh về lại quê hương nhưng thay vì làm việc trên Sì Gòn thì anh đã chọn làm việc tại làng này, bởi vì anh không phải người địa phương nên lúc đầu, tất cả mọi người trong làng vẫn còn hơi e dè khi phải đi bốc thuốc chỗ anh nhưng khi Khaotung ốm nặng, đích thân bà hai Lành đã đến nhà thầy vào đêm khua để xin thầy bắt mạch và chữa bệnh, sau đó hai ngày thì sức khỏe của cậu út nhà ông cai cũng đỡ hơn rất nhiều.

    Sau lần đó, nhiều người dân trong làng cũng đã tin tưởng hơn vào anh nên dần dà mọi người cũng xem anh như người dân địa phương nơi đây, chính vì thế nên người lớn trong làng thì xưng hô với anh là con gọi mình là dì, chú còn người trạc tuổi thì kêu tên xưng hô tôi, ông còn nhỏ tuổi hơn xíu thì xưng anh.

    Chính vì thế mà thầy lang cũng chỉ là cái nghề thôi.

    Anh tên là Mix chính vì hành nghề y nên anh khá ngay thẳng, thẳng tính và không sợ hãi trước bất kì ai bởi phương châm sống của anh là 'Tôi nghe lời các người thì có lẽ các người sẽ có quyền lực còn các người không nghe lời tôi thì chỉ có chết thôi.' Quay lại với đôi trẻ thì sau hơn nửa giờ, Chimon cũng từ từ tỉnh lại Perth cũng bị động tĩnh của Chimon làm cho thức giấc, nhận thấy bé bánh bao đã tỉnh dậy Perth vội vàng đến gần đỡ cậu ngồi dậy cẩn thận rót cho cậu cốc nước rồi sau đó anh còn dìu cậu ra sau vườn rửa mặt, sau khi xong xuôi Chimon lúc này mới hoàn hồn, cậu giật mình nói với Perth "Tôi...tôi..tôi cám ơn cậu hai đã dìu tôi tới đây, thiệt tình phiền cho cậu hai quá chắc do sớm mơi vì vội lo chuyện của Nanon nên tôi chưa kịp ăn sáng mới xảy ra cớ sự như vầy.

    Cám ơn cậu hai nhiều, xin lỗi cậu hai luôn nghen, phiền cho cậu hai quá."

    Perth nghe Chimon nói vậy thì cũng cười cười rồi nói với cậu "Mèn ơi, tôi chỉ là thấy người bị nạn với lại tôi cũng sẵn đường thôi cậu cám ơn tôi làm cái gì với lại giúp cậu là tôi tình nguyện nên hông có sao hết á cậu hông cần cảm thấy phiền hà chi đâu, tôi còn hông thấy phiền thì mắc chi cậu thấy phiền chớ nhân tiện tôi tên Perth, sau này cậu gội tôi là Perth là được rồi, gọi cậu hai nghe nó xa cách quá đó đa."

    Nghe anh nói vậy, Chimon lúc này mới dám nhìn thẳng người đối diện "Dạ cậu ha...Perth, cậu Perth dìa được rồi đó đa trời cũng gần tối rồi, tôi cũng khỏe rồi nên chắc cũng xin phép dìa sớm, hông thôi cô tôi lại trông.

    Vậy...tôi xin phép cậu Perth, tôi dìa."

    Nói rồi Chimon nhanh chóng chạy thẳng một mạch về nhà mà không dám quay đầu lại.

    Perth nhìn thấy cảm đó thì chỉ biết cười cười thầm nghĩ "Công nhận bé bánh bao ngại dễ thương ghê."

    Rồi anh quay lại phía Mix, móc trong túi ra 3 đồng đưa Mix "Anh ơi, em gửi tiền."

    Mix ngước lên nhìn thấy thì hốt hoảng nói với Perth "Anh biết là nhà chú em nhiều tiền, giàu rồi nhưng có cần phải nhiều thế không, bình thường anh toàn nhận một đồng hay tám xu cho có lệ thôi đó đa."

    Perth nghe Mix nói thì giả ngu nhìn anh "Tại nay em vui nên em hào phóng tí, chứ bình thường đừng hòng mà ăn được của em.

    Anh cứ giữ tiền thừa đi, coi như là em tiếp sức cho phòng khám của anh nghen."

    Nói rồi Perth nháy mắt với Mix với một điệu bộ vô cùng ghẹo gan rồi sau đó dường như sực nhớ lại điều gì đó, thôi chết rồi, anh tới đây là để nhờ Mix coi dùm tình trạng của cô gái kia mà, còn Nanon với First nữa thế là anh chạy ù ra cửa nói vọng vào "Trời nhá nhem rồi, em về trước nghen."

    Chưa kịp để Mix đáp lại thì anh đã chạy ù đi, ra tới chợ ngó vẫn thấy thằng gia đinh vẫn ngồi chỗ đó trrong chừng cô gái kia thì anh mới thở phào nhẹ nhõm rồi anh đi lại hỏi gia đinh "Khảm, mày có thấy Nanon với First đâu không?" thằng Khảm trả lời cậu "Dạ cậu hai, hồi nãy con thấy cậu út dắt cả hai người đó đi đâu rồi ấy ạ."

    Lúc này anh mới gật đầu với thằng Khảm rồi ra lệnh cho nó cõng cô gái đó về nhà, bên đây sau khi ăn uống no nê thì cả ba cũng bắt đầu về nhà.

    Về tới nhà, Nanon đã thấy Ohm nằm trên phản mà ngủ, Nanon quay qua nói với Khaotung "Nè, cậu gọi anh cậu dậy đi, chứ để con trai lớn trong nhà mà nằm không khác gì người ở hết vậy."

    Khaotung bất lực lên tiếng "Thôi, thấy ảnh nằm vậy là tôi biết ảnh xỉn quắc cần câu rồi đó đa.

    Mà cái nết ảnh lúc tỉnh đã khó chịu rồi nói chi đến lúc xỉn, tại cậu mới tới nên không biết đó thôi chứ tôi và anh hai bị mấy lần tởn tới giờ luôn rồi."

    Nanon thấy vậy cũng lên tiếng đáp lại lời Khaotung "Vậy á hả, ủa mà sao tôi không thấy vợ ảnh đâu hết vậy ta, hồi chiều ảnh nói là đi chơi với vợ mà?"

    Khaotung cười cười đáp "Ảnh có ba người vợ nhưng đó chỉ là cái mã thôi chớ mấy mợ có yêu thương gì ảnh đâu, mà thôi chuyện dài và phức tạp lắm, hai cậu cứ để ảnh nằm đây đi hai cậu cũng mệt rồi nên hai cậu cứ vào phòng mà nghỉ ngơi đi."

    First thấy thế thì cười mỉa mai Khaotung "Ủa, tôi không ngờ cậu út nhà này cũng có vẻ mặt dịu dàng vậy đó đa."

    Khaotung nghe thấy thế thì quay sang First, cậu tạo ra một vẻ mặt thiếu đánh nhất có thể rồi nói với First "Bộ cậu ghen hả hay sao mà đi tị nạnh với chính bạn thân của mình vậy đa."

    First nghe vậy thì chửi lớn tiếng "GHEN CÁI MẢ CHA CẬU, TÔI TRAI THẲNG CHÍNH HIỆU ĐÓ."

    Nói rồi anh quay sang Nanon "Mình đi thôi Non, tao mệt rồi, muốn ngủ."

    Đang định nắm tay Non đi vào phòng thì cậu lên tiếng "Mày đi vào ngủ trước đi, để tao dìu anh ấy vào phòng rồi tao về chứ mình ở nhờ nhà người ta mà gia chủ thì ngủ phòng khách còn khách thì ở chăn ấm nệm êm thấy cũng kì."

    First nghe bạn mình nói vậy thì cũng thấy có phần đúng nên anh bảo cậu "Vậy tao đi ngủ trước đây, nào mày xong thì vào ngủ với tao."

    Nhận được cái gật đầu từ Nanon, anh mới đi vào phòng mình, bên này Nanon hỏi Khaotung phòng của Ohm để còn dìu anh vào thì Khaotung lên tiếng "Ảnh có phòng riêng đâu, toàn là nay mợ này, mai mợ, kia thôi thì cậu cứ dìu ảnh vào căn phòng trống ở cuối cùng bên tay phải là được, vậy tôi giao anh tôi cho cậu nha, tôi đi ngủ trước."

    Nanon sau khi nghe Khaotung nói xong thì cũng gật đầu, sau khi Khaotung đi vào phòng ngủ thì Nanon mới đến bên cạnh Ohm rồi lay anh "Ohm ơi, dậy đi để tôi dìu anh về phòng."

    Ohm đang ngủ, nghe thấy có người gọi mình, anh mở đôi mắt nặng trĩu của mình với một sự khó chịu, anh khẽ liếc nhìn thì thấy gương mặt của Nanon ở một cự ly rất gần, anh lên tiếng "Ủa, thiên thần nè, sao cậu lại ở đây?"

    "Tôi đỡ anh vào phòng, chứ nằm ngoài đây gió máy là anh bị bệnh đó."

    Nanon đáp lời anh, Ohm sau khi nghe Nanon nói thế thì cũng nghe lời cậu mà đứng dậy theo cậu đi vào phòng trước sự ngơ ngác của Perth, chuyện là cậu hai Perth sau khi dìu cô gái kia về và dặn dò con Mận chăm sóc cô thì anh lên nhà trên để đi ngủ, khi anh lên tới nhà trên, thấy một màn trước mắt thì ngơ người rốt cuộc là Nanon là ai mà sao cậu nói gì anh cả của anh cũng nghe răm rắp vậy, tía má nói còn không biết anh cả nghe chưa nữa, xưa giờ anh cả toàn là làm theo ý thích của mình, ai nói gì cũng vâng dạ cho có thôi mà ta.

    Nanon sau khi đỡ con sâu rượu này vào phòng thì lương tâm cậu trỗi dậy, thế là cậu lau mình cho Ohm, giúp Ohm thay đồ theo như những gì cậu nhớ khi ba cậu đi nhậu về thì mẹ cậu cũng là chăm sóc cho ba cậu y chang rồi mẹ cậu còn càm ràm mấy câu với ba cậu.

    Nghĩ tới đây, nước mắt cậu bỗng chốc rơi xuống, cậu nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ em gái mình lắm, ai đó cho cậu về đi được không vậy.

    Đang khi cậu khóc ngon lành thì bỗng một giọng nói trầm trầm vang lên "Thiên thần ơi, cậu đang khóc à?

    Tôi hay em tôi làm gì để cậu bận lòng à?"

    Nanon giật mình quay lại thì thấy Ohm đang ngồi đối diện và nhìn chăm chăm vào mình, anh không có vẻ gì là một người đang say rượu cả nhưng vì đang buồn nên cậu bất giác cất lời "Tôi nhớ ba mẹ, nhớ em gái mình lắm Ohm ơi, nếu được có thể cho tôi về được không vậy, ở đây tôi sợ lắm, tôi cô đơn lắm Ohm ơi."

    Càng nói, cậu càng khóc to hơn, Ohm hốt hoảng ôm chầm lấy cậu an ủi "Không sao mà, có tôi đây rồi mà, thiên thần đừng có lo nữa nghen, khi nào cậu còn ở đây thì tôi sẽ không cho ai bắt nạt cậu đâu, cậu có tôi nè, cậu không có một mình đâu đừng khóc nữa nghen thiên thần nhỏ."

    Nanon nghe xong câu an ủi của Ohm thì không khỏi phì cười, ai đời mà một người con trai lại gọi một người con trai khác là thiên thần chứ, Ohm đang ôm khư khư người trong lòng thì anh nghe tiếng khúc khích nên anh đẩy cậu ra để xem tình hình thì chết lặng "Mèn đét ơi, thiên thần không những xinh đẹp, giọng nói hay mà còn có lúm đồng tiền nữa chớ 20 mấy năm tía má cho ăn học mà bây giờ không thể dùng giấy bút hay từ ngữ nào để có thể diễn tả được vẻ đẹp này, đúng là thiên thần có khác, quá là xinh đẹp."

    Rồi không biết vô tình hay cố ý mà Ohm lấy tay mình chọt chọt vào má Nanon rồi anh cười nói "Thiên thần à, cậu đẹp thiệt đó, lúm đồng tiền của cậu dễ thương ghê, nếu tôi mà là con gái chắc tôi mê cậu như điếu đổ đó đa."

    Nanon cũng khựng lại một lúc rồi cậu trêu anh "Vậy là bây giờ anh hông mê tui hả?"

    Ohm nghe vậy thì sượng sùng thấy rõ, anh suy nghĩ "Bộ ở chỗ của thiên thần mấy cái này dễ đem ra để dỡn lắm hả đa."

    Nanon thấy bầu không khí hơi gượng nên cậu lên tiếng "Bây giờ anh tỉnh rượu rồi thì thôi tôi về phòng ngủ đây, tôi mệt rồi."

    Ohm nghe thế thì lên tiếng "Vậy thì thiên thần cứ ngủ ở đây chung với tôi đi chớ cũng đầu giờ Hợi rồi mà bây giờ cậu về lại phòng thì biết khi nào mới ngủ được, với lại thiên thần cũng đã chăm sóc tôi lúc nãy rồi nên bây giờ coi như là tôi đáp lễ đi nghen.

    Được không?"

    Nanon nghe vậy thì không hiểu giờ Hợi là gì nhưng cậu thấy cũng hợp lý, vã lại bây giờ cậu cũng đã buồn ngủ lắm rồi, nên cậu gật đầu đồng ý với anh và cứ thế mà cậu leo lên giường anh ngủ một cách ngon lành, còn Ohm thì sau khi anh thấy cậu ngủ anh bèn chỉnh chăn đắp cho cậu, bỏ cái gối ôm qua một bên rồi xích sát lại gần cậu nhỏ giọng nói "Thiên thần ngủ ngon nghen, có tôi ở đây cậu đừng có lo gì hết, tôi sẽ bảo vệ thiên thần an toàn."

    Nói rồi anh cũng ngả lưng nằm xuống rồi từ từ chìm vào mộng đẹp.

    ---------------------------------------------------------

    Giờ Dậu: từ 5h chiều đến 7h tối

    Đầu giờ Hợi: khoảng tầm 9:30 tối

    Nửa canh giờ: 1 tiếng

    Một canh giờ: 2 tiếng
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Part 08


    Sáng sớm hôm sau, vào đầu giờ Dậu mợ Nguyệt chạy ra trước cổng để đón ông bà Trần, sáng hôm ba cậu dìa nhà ăn tiệc linh đình xong thì ông bà có việc ở Sì Gòn nên dặn dò mợ Nguyệt và các mợ khác trông coi nhà cửa cẩn thận, dặn dò xong xuôi thì ông bà cùng con Hiểm lên đường đi cho kịp giờ.

    Con Hiểm là người hay chăm sóc cho cậu Khaotung nên đâm ra nó luôn luôn tơ tưởng, mơ mộng được làm mợ ba của cậu út nhà này mà không hiểu sao từ trước đến giờ cậu út toàn đi ghẹo con gái nhà lành nhưng mà trừ nó ra.

    Quay trở lại với sáng hôm đó thì gần khoảng hơn 1 canh giờ sau, ông bà Trần cũng dìa tới nhà vừa bước chân vào nhà không thấy Ohm đâu thì ông trần lên tiếng bảo mợ Nguyệt "Nguyện à, chồng con đâu rồi đa, chẳng lẽ đi làm từ sớm hay sao mà giờ này tía không thấy mặt mũi nó đâu hết vậy cà?"

    "Dạ thưa tía má, chắc chồng con vẫn còn đang ngủ trong buồng, để con vào buồng gọi ảnh ra."

    Cô Nguyện thưa chuyện lại với ông bà Trần rồi sau đó đi vào trong để tìm chồng mình, đang đi được nửa đường thì con Đào hớt ha hớt hải từ đâu chạy ra rồi bảo với cô "Mợ cả....hồi...hồi nãy, con đi tìm cậu để gọi cậu dậy sớm đặng ông bà dìa còn gặp cậu mà thưa chuyện thì con thấy cậu đang nằm trong căn phòng đó cùng với người con trai mà hồi hôm cậu hai dẫn dìa đó đa."

    Nguyệt nghe thấy thế thì khuôn mặt biến sắc, tay nắm thành quyền "Anh đi với ai cũng được, trăng hoa ra sao cũng được nhưng hôm qua là sanh thần của tôi anh đã không đón sanh thần với tôi thì thôi đi, cớ chi mà anh còn làm thái độ đó với tôi chứ, còn kẻ lạ mặt kia nữa, cậu là ai mà được vô cái nhà này còn là khách quý của chồng tôi nữa chứ, được nghe đâu là hôm qua cậu với bạn cậu la mợ Hoàng đứng hình dữ lắm phải hông đa, để tôi coi hôm nay cậu sẽ làm như thế nào."

    Nói rồi, Nguyệt nở nụ cười xảo trá, chạy lên nhà trên thưa ông bà Trần "Dạ thưa tía má, Ohm không dậy nổi, con có gọi cách mấy ảnh cũng không dậy chắc con phải nhờ tía má gọi ảnh rồi đa."

    Nghe thấy vậy thì bà Hồng chỉ mỉm cười nhẹ rồi suy nghĩ sao mà vợ chồng thằng này cứ như trẻ con ấy, vô tư hồn nhiên ghê gớm "Ừa, vậy để má vô kêu cho, cái thằng ngủ gì mà say dữ vậy không biết."

    Nói rồi bà Hồng và Nguyệt đứng dậy đi về phía căn phòng đó.

    Bên phía Ohm, anh đã dậy từ sớm do quen giấc nhưng nhìn thấy người bên cạnh mình đang ngủ ngon nên cũng không nỡ đánh thức mà anh chỉ nằm đó và ngắm nghía người ấy ngủ thôi, cũng tại nết ngủ hay lăn của Non mà không biết từ lúc nào thiên thần đã nằm gọn trong lòng cậu cả nhà này rồi đa, Ohm đang mải mê ngắm nhìn thì bỗng anh nghe có tiếng bước chân, tưởng đâu là trộm nên anh đã nằm xuống vờ như mình còn đang ngủ khi anh nằm xuống và nhắm mắt vờ ngủ thì cũng là lúc bà Hồng và cô Nguyệt tới nơi, bà mở cửa tính vào gọi con thì thấy một người lạ mặt nằm trên giường con mình không những thế mà còn là nằm trong lòng Ohm, bà gọi con Hiểm kêu nó đi lấy ca nước rồi không khoang nhượng mà tạt thẳng vào người kia, Nanon bị nước làm cho ngộp nên theo quán tính cậu choàng tỉnh dậy thì sững sờ khi nhìn thấy nhiều người đang đứng trước cửa phòng của mình, chưa kịp để cho Nanon định hình thì bà Hồng đã lớn tiếng nói "Cậu là ai, tại sao cậu lại ở trong nhà tôi, rồi còn leo lên giường với con trai tôi nữa, cậu tính bùa ngải gì con tôi hả đa."

    Nanon chưa kịp nói gì lại thì Ohm lên tiếng "Ủa, má dìa rồi đó hả, còn cô nữa cô tới phòng này làm gì, tôi nhớ là tôi cấm không cho ai vào phòng này mà."

    Nói rồi Ohm quay ra chỉ thẳng mặt con Hiểm "CON NÀY NỮA, MÀY ĐƯA MÁ TAO ĐI RA NGOÀI ĐI, LẸ LÊN."

    Rồi anh quay sang nói với cậu "Thiên thần ơi, cậu đi vệ sinh cá nhân nhanh đi nghen rồi ra nhà trên tôi giới thiệu cậu cho tía má tôi biết nghen."

    Rồi anh bất giác đưa tay lên xoa đầu cậu, và trong sự ngơ ngác của mọi người, anh dắt tay cậu đi vào nhà vệ sinh "Cậu mới tới đây mà, tôi dắt cậu đi để mắc công cậu đi lạc đó đa.

    Mình đi thôi thiên thần nhỏ của tôi."

    Bỏ lại ba con người đang ngơ ngác nhìn nhau, bà Hồng mẹ Ohm là bất ngờ nhất bởi bà biết tánh con trai mình, anh là một người không sợ bất cứ ai kể cả ông Trần và chưa bao giờ bà thấy con mình lại nhẹ nhàng với người khác kể cả với vợ.

    Nói chung là đây là lần đầu tiên bà thấy con trai mình nhẹ nhàng ôn nhu với người khác ngoài bản thân anh.

    Nguyệt cũng sốc không kém khi mình phận dâu cả trong nhà nhưng chưa bao giờ thấy được sự ôn nhu, quan tâm từ chồng mình mà giờ đây, anh lại cho mọi người thấy được điều đó thông qua cái thằng Nanon gì gì đấy.

    Cô tức đến điên người thề với lòng rằng nếu cô không xử Nanon cô sẽ không mang họ Lê nữa "Mày cứ đợi đó đi thằng Nanon."

    Cô nói thầm rồi cùng với bà Hồng và con Hiểm lên nhà trên.

    Bên phía Perth thì từ sớm anh đã vội chạy ra chợ để gặp bé bánh bao rồi nên cả ba người vợ của anh có tìm kiếm anh bao lâu thì anh cũng không có mặt tại nhà trong thời điểm hiện tại được.

    Còn Khaotung thì khỏi phải nói rồi, cậu đang ở trong phòng ngủ cùng với First kia kìa.

    Quay lại một chút về đêm hôm qua thì sau khi chỉ chỗ cho Nanon để cậu vác Ohm về phòng thì Khaotung cũng chuẩn bị đi ngủ, nhưng khi cậu đi ngang qua phòng của First và Nanon thì cậu nghe thấy tiếng nức nở của người trong phòng "Mẹ ơi, con sợ quá, con cô đơn nữa.

    Mẹ cho con về đi mẹ, con nhớ ba mẹ nhiều lắm.

    Ở đây, ai cũng xa lạ với con hết mẹ ơi."

    Khaotung sững sờ hồi lâu, hóa ra người hay nói chuyện vui vẻ nhất lại là người có nhiều tâm sự nhất, rồi cậu bước đi vào phòng chìa tờ khăn giấy của mình ra "Này, cho đó đừng có khóc nữa, đờn ông con trai ai lại đi khóc thế bao giờ."

    First nghe thấy tiếng động thì quay người lại, nghe Khaotung nói và nhận thấy hành động của cậu, anh bỗng chốc nở nụ cười gượng "Tôi khóc bao giờ, không có đâu à này là tại bụi bay vào mắt thôi.

    Mà với lại cậu ở đây bầu bạn với tôi đêm nay được không vậy, tại đêm nay tôi cảm thấy hơi buồn một chút."

    Khaotung nghe vậy thì cũng thông cảm với anh nên cũng tạm hoãn binh rồi ngồi xuống kế bên anh mà tâm sự xuyên đêm, đến nửa canh giờ, Khaotung cảm thấy buồn ngủ nên cậu quyết định đi ngủ trước, First thấy để cho cậu ngủ trên giường, bởi thế nên anh định giúp cậu chuẩn bị giường ngủ mà ai dè, mới giúp cậu chỉnh sửa lại chăn gối cho cậu mà cậu đã ôm anh cứ ngắc, anh tính gỡ cậu ra để đi ngủ thì phát hiện là cậu ôm chặt quá, mà anh thì lại không muốn làm cậu thức giấc và thế là anh và cậu ôm nhau mà ngủ.

    ---------------------------------------------------------

    Hello mọi người, hôm nay do mình không có nhiều ý tưởng cho lắm nên fic hơi ngắn.

    Mọi người thông cảm nha.

    Cám ơn mọi người đã yêu thương và ủng hộ fic đầu tay của chị em mình.
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Part 09


    Trong khi cô Nguyệt, bà Hồng đang bị phân tâm chuyện của Ohm thì con Hiểm lén lén chạy đi ngỏ khác vào phòng của Khao, nói gì thì nói chứ nó là nó nôn làm mợ ba của cậu út rồi đó đa.

    Đang khi nó thậm thò thậm thụt lén nhìn qua khung cửa sổ thì nó thấy một hiện tượng lạ làm nó ré lên "Ông bà ơi, mợ ơi có chuyện rồiiiiiiii."

    Ông Trần đang ngồi trên nhà chờ Ohm, Khaotung và Perth thì nghe tiếng con Hiểm la thất thanh, tưởng đâu là con trai út nhà mình có chuyện nên ông vội vàng chạy xuống nơi âm thanh phát ra "Có chuyện chi, cậu út bây bị cái chi hả đa, sao bây la dữ vậy Hiểm."

    Vừa thấy ông chủ chạy xuống, con Hiểm vội vàng thưa "Dạ ông, con chưa được uống nước từ sớm mơi tới giờ nên con cảm thấy khát, con xuống đây tìm nước uống thì thấy cảnh tượng đáng sợ lắm thưa ông."

    Ông nghe thấy thế thì càng khẩn trương hỏi con Hiểm "Có chuyện chi thì bây cứ nói huỵt toẹt ra đi, bây làm cái chi mà cứ ấp a ấp úng vậy cà."

    Nghe thấy ông nói vậy, con Hiểm chỉ tay vào khung cửa sổ trước mặt, ông thấy vậy thì nhanh chóng đi về phía khung cửa theo hướng tay con Hiểm chỉ, khi ông đi qua đó thì hỡi ôi cảnh tượng gì thế này, con trai út của ông đang ôm một người khác ngủ ngon lành, mà người đó còn là con trai nữa chứ.

    Ông vội vàng gọi con Hiểm "HIỂM, MÀY KÊU CẬU DẬY NHANH ĐI, LẸ CHÂN LẸ TAY LÊN."

    Nói xong, ông Trần bỏ đi lên nhà trên với vẻ mặt khiến ai nhìn vào cũng cảm thấy sợ, về phần con Hiểm nghe vậy thì nó cũng không dám cãi ông mà vội vàng đi kêu cậu chủ dậy, vào tới phòng con Hiểm lay lay người Khaotung "Cậu ơi cậu, trời sáng rồi cậu cậu dậy đi ạ."

    Khaotung nhận thấy có người chạm vào người mình thì khó chịu vặn vẹo người rồi hé mở mắt nói với con Hiểm "HIỂM, MÀY LÀM CÁI GÌ MÀ SÁNG SỚM ĐÃ QUA PHÒNG TAO LÀM LOẠN VẬY HẢ?"

    Con Hiểm nghe cậu nạt thì nó cũng sợ, rồi lắp bắp nói "Dạ cậu, ông bà dìa rồi đó đa, hồi nãy ông là người kêu con vào gọi cậu ạ, chứ con đâu dám..."

    Nghe vậy, Khaotung ra dấu cho Hiểm là mình đã hiểu và mình sẽ dậy ngay, con Hiểm cũng biết điều mà lui ra và ngay sau khi con Hiểm vừa đi ra khỏi phòng thì Khaotung đã quay sang First, lay nhẹ anh "First, dậy đi, sáng rồi.

    Tía má tôi về rồi đó đa, cậu dậy đi rửa mặt đi rồi tôi dắt cậu lên nhà trên để giới thiệu với tía má nghen."

    First lúc đầu cũng không tính dậy đâu, bởi đồng hồ sinh học GenZ của cậu không thể hoạt động vào giờ này, nhưng khi nghe thấy vế sau, anh mở to mắt rồi lật đật ngồi dậy nói với Khaotung "Tôi biết rồi, cậu đi lên nhà trên trước đi rồi xíu tôi lên." sau đó, anh cũng đi vào nhà xí để làm vệ sinh cá nhân còn Khaotung thì đi lên nhà trên để thưa chuyện với tía má cậu.

    Sau hơn nửa canh giờ thì mọi người cũng có mặt đầy đủ ở nhà trên, không khí trong nhà bây giờ có thể nói là ai mà dám bước chân vào nhà là sẽ bị ngộp thở đến chết liền lập tức.

    Như thường lệ Ohm vẫn là người lên tiếng trước "Tía má, bây giờ tía má dìa rồi nên con muốn thưa chuyện này, trước tiên thì đây là First và thie..Nanon, bọn họ là khách quý của con và Khaotung nên con sẽ cho họ tá túc ở đây lâu dài."

    Nguyệt nghe thấy thế thì vội lên tiếng "Không được, họ không thể ở đây được, đây là nhà đó mình không phải là trại mồ côi mà mình muốn rước ai dìa thì rước, em không đồng ý.."

    Chưa kịp nói hết câu thì Ohm lên tiếng cắt ngang lời vợ mình "TÔI NÓI CHO LÀ CHO, HÔM NAY TÔI NÓI LÀ ĐỂ THÔNG BÁO VỚI MỌI NGƯỜI CHỨ KHÔNG PHẢI ĐỂ TRƯNG CẦU Ý KIẾN CỦA MỌI NGƯỜI MÀ QUYẾT ĐỊNH AI ĐI AI Ở.

    CÔ NÓI PHẢI LẮM, ĐÂY LÀ NGÔI NHÀ CÒN TÔI LÀ CHỦ NHÀ NÊN BIẾT ĐIỀU THÌ NGOAN NGOÃN MÀ NGHE ĐI, HIỂU CHƯA."

    Nguyệt không cam tâm nên định nói lại "Nhưng mà...."

    Cô còn chưa nói hết câu thì tiếng đập mạnh xuống bàn làm mọi người giật bắn cả mình phát ra từ Ohm "NHƯNG NHỊ CÁI GÌ, HẢ TÔI NÓI LÀ TÔI CHO NANON Ở LẠI ĐÂY VỚI TƯ CÁCH LÀ KHÁCH QUÝ CỦA TÔI.

    NGHE CHO RÕ ĐÂY AI MÀ DÁM SAI NANON NHƯ NGƯỜI Ở TRONG NHÀ THÌ COI CHỪNG TÔI ĐÓ, MẤY NGƯỜI CŨNG BIẾT RỒI ĐÓ, THẰNG NÀY NÓI THÌ SẼ LÀM, MÀ MỘT KHI MÀ LÀM VÀ LÀM NHƯ THẾ NÀO THÌ AI CŨNG RÕ RỒI CHẮC TÔI KHÔNG CẦN NHẮC LẠI ĐÂU HA.

    VẬY ĐI, KẾT THÚC."

    Nói xong (đúng hơn là cảnh cáo) thì Ohm quay sang Nanon "Thiên thần nhỏ ơi, làm cậu sợ rồi phải hông, cho tôi xin lỗi nghen, giờ tôi dắt cậu ra chợ cho đỡ ngộp ngạt nghen.

    Cậu đứng lên đi, mình đi thôi."

    Nói xong, Ohm vội vàng kéo tay Nanon đi mất, ông bà Trần khi nãy chứng kiến cảnh Ohm nổi cơn thịnh nộ thì cũng sợ hãi, sau khi Ohm và nanon đi thì tới lượt Khaotung, cậu cũng nắm tay First rồi nói với mọi người trong nhà "Lời con muốn nói cũng giống như anh cả nên chắc con không phải trình bày gì nữa đâu ha, bây giờ con và First ra chợ chơi đây, nhà gì y như tù ấy ngột ngạt.

    Còn mày nữa Hiểm, mày đừng có tọc mạch quá nhiều về chuyện gia đình tao, nhất là chuyện của tao. mày biết rồi đó, tao cũng không có hiền lành gì hơn anh cả đâu, giờ né ra cho tao đi.

    LẸ LÊN."

    Rồi Khaotung cũng dắt First đi mất dạng.

    Ở chợ, Ohm thấy sắc mặt Nanon không được tốt thì biết là cậu đang còn sợ chuyện ban nãy, anh khoác vai cậu nhỏ giọng an ủi "Thiên thần nhỏ, không sao đâu mà, đừng có sợ, tôi không có dữ với cậu đâu mà cậu lo."

    Nanon ngước lên nhìn Ohm, tính phản bác lại là mình không có nhỏ thì phát hiện ra, thế quái nào mà Ohm lại cao hơn cậu tận một cái đầu, nước da có phần ngăm hơn da cậu và đặc biệt là cậu không biết liệu ở thời này có phòng tập gym chưa mà vóc dáng của Ohm đô lắm luôn á, khuôn mặt thì khỏi phải nói đi, mũi dọc dừa, mắt mí lót, đặc biệt là đường chân tóc hình trái tim, khi để tóc kiểu nào cũng hợp Nanon mơi nha ý là đường chân tóc cơ.

    Cậu nhỏ nhẹ lên tiếng "Tôi không có sợ đâu Ohm, chẳng qua là tôi hơi giật mình xíu thôi.

    Mà giờ nhìn kĩ tôi mới để ý đó nha, anh có đường chân tóc hình trái tim kìa, đẹp ghê á, tôi thích lắm luôn á."

    Nói rồi nanon tặng anh một nụ cười tóa nắng cùng với lúm đồng tiền đặc trưng, Ohm vừa quay qua nhìn cậu thì "ý chời đất ơi, coi cà quả là thiên thần không lẫn vào đâu được, người gì mà đẹp hết chỗ nói, hông ấy bây giờ mình kêu thiên thần biến thành con gái được hông ta, để mình cưới đem dìa nữa chớ.

    Có biến thái quá hông Ohm ơi."

    Anh vừa song hành cùng cậu vừa suy nghĩ, đang khi suy nghĩ miên man thì đập vào mắt anh là cảnh tượng Perth và một người con trai khác đang chơi giỡn (Ohm đoán vậy) với nhau, anh liền kéo tay nanon đi về hướng đó.

    Về phía Perth, anh đã dậy và ra chợ từ sớm để gặp bé bánh bao của mình, trông thấy cậu đang lúi húi dọn dẹp sạp để chuẩn bị bán hàng thì anh muốn lại phụ giúp một tay, nhưng mà khổ mỗi bé bánh bao không cho anh đụng chạm vào thứ gì hết á, lúc anh ngỏ ý muốn phụ thì cậu lúc nào cũng "Cậu perth ơi, cậu ra kia ngồi dùm tôi với, cậu phụ tôi rồi xíu nữa tía má cậu ra chợ mà thấy cảnh này là ông bà không có tha cho tôi đâu mà."

    Rồi thì nguyên buổi dọn hàng, mọi người trong chợ ai cũng giật mình khi thấy cái cảnh cậu hai nhà ông cai Trần lẽo đẽo đi sau một cậu con trai khác.

    --------------------------------------------------------- Helo mọi người, lại là mình đây ạ, cám ơn mọi người đã luôn theo dõi và ủng hộ fic của chị em mình, hôm nay mình khá bận ý nên mình cũng không tính ra chap đâu mà vì anh O làm cú chấn động trên mạng thì mình chia vui với mọi người bằng một chap mới luôn, chap hơi ngắn nhưng mà mong là mọi người sẽ theo dõi và ủng hộ cho mình ạ
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Part 10


    "PERTH!"

    Ohm lên tiếng kêu em trai mình rồi anh nắm tay Nanon và đi về phía Perth "Hóa ra là chú ở đây, nãy giờ cô Bình đi tìm chú mà không thấy đâu, mà.....từ khi nào mà chú lại thích ra đây để giúp đỡ người khác vậy đa."

    Perth nghe tiếng anh mình thì lạnh hết cả sống lưng nhưng anh chợt nhận ra rằng anh trai mình đi chung với Nanon, nhớ lại vụ việc hồi đêm hôm trước thì anh mới dám rụt rè lên tiếng nói với anh trai mình "Thì...thì...chẳng phải anh cũng không đi chung với vợ hả đa, em cũng đi chơi với bạn thôi mà, có gì đâu đa."

    Ohm nghe vậy thì cũng thấy có lý bởi vì mặc dù là ba anh em nhà anh là con nhà danh giá nhưng cả ba không hề kết bạn dựa trên gia cảnh mà là dựa trên sự chân thành với nhau nên Perth có bạn là người bán rau, cá ngoài chợ cũng chẳng sao cả, Nanon đang đứng ngây người thì chợt nhận ra người kế Perth là người cứu cậu thoát chết lúc cậu xuyên không đến đây "Chimon, là cậu phải không, cậu còn nhớ tôi không, tôi nè, Nanon nè, người mà cậu cứu hồi bữa đó."

    Chimon nghe thấy có ai đó kêu tên mình thì quay lại nhìn ngó xung quanh, sau khi cậu định hình được ai đang nói thì Chimon nở một nụ cười đầy khả ái rồi chạy lại phía cậu "Nanon, ui chao tôi nhớ cậu rồi, bạn của First nè, bữa giờ tôi cứ tưởng là cậu đã đi về nhà rồi nên không tiện hỏi Perth, mà cậu tính ở đây chơi bao lâu Nanon?"

    Nanon nghe thấy câu hỏi cuối thì bối rối, Chimon không biết là cậu không phải là người ở thời này mà chính cậu cũng không biết là nên ăn nói như thế nào với mọi người ở đây, Ohm thấy thiên thần nhỏ của mình đang bối rối thì anh lên tiếng "Cậu ấy ở đây chơi dài ngày, không biết khi nào sẽ về nên cậu đừng có làm cậu ấy khó xử nữa."

    Chimon nghe cậu cả nói thế thì cũng rợn người, cậu chỉ lén lén nhìn Ohm rồi gật gật đầu tỏ vẻ là mình đã biết rồi, không cần nói thêm gì nữa, đang khi cả bốn người vẫn còn đang nói chuyện rôm rả thì Khaotung và First từ đâu đi tới, Khaotung thấy nanon thì anh chạy vội lại với chất giọng mè nheo có sẵn của mình, anh gọi lớn tên Nanon "Nanon bạn iu, tao nhớ mày vãi.

    Sáng giờ mày đi chơi mà không rủ tao gì hết á.

    Dận bạng á nghen."

    Nanon nghe thấy chất giọng này thì biết ngay không ai khác mà chính là thằng bạn thân nối khố của mình, cậu quay lại đang tính chạy lai ôm thằng bạn của mình thì bị Ohm nắm tay ngăn cản "Nè thiên thần nhỏ, chắc cậu đói lắm rồi phải không?

    Để tôi dẫn cậu đi ăn nghen, xíu nữa về cậu cũng được gặp và nói chuyện với bạn mình mà ha."

    Nanon nghe vậy thì cũng gật đầu đồng ý với Ohm, vì đúng thật là sáng giờ cậu chưa được ăn gì hết á, mới ngủ dậy là đã bị ăn một gáo nước lạnh rồi còn bị tra hỏi cứ như là tội phạm ý nên hiện tại cậu cũng thấy hơi hơi đói, thế là cậu quay sang nói với First và Chimon "Bây giờ tôi đi ăn sáng trước nghen, xíu nữa tôi về chơi với cả hai người sau nha."

    Rồi cậu quay sang cúi đầu chào Perth và Khaotung, sau đó cậu cùng Ohm đi ăn trong sự ngỡ ngàng của Perth và Khaotung, Khaotung nói nhỏ với Perth "Hình như đây là lần đầu tiên em thấy anh cả chủ động dẫn một người đi ăn đó đa.

    Đó giờ em chưa bao giờ thấy ảnh chủ động như vầy kể cả là với vợ hay nhân tình của ảnh nữa."

    Perth nghe em trai mình nói thì gật đầu đồng ý không những thế mà anh còn nói thêm "Ừa, anh công nhận với chú, mà chú bỏ chữ hình như đi, anh khẳng định là anh cả chưa bao giờ làm như vậy luôn đó đa.

    Mà thôi, chú có làm gì thì làm đi nghen, anh dẫn bé bánh bao đi ăn đây."

    Nói rồi, anh quay lại nắm tay Chimon đi mất trong sự hoang mang của dì Bảy và First Khaotung, sau khi Perthchimon đi thì Khaotung cũng quay sang First, nhìn thấy Khaotung nhìn mình bằng một ánh mắt không thể nào lấp lánh hơn thì anh cũng hiểu ý mà nói với Khao "Tôi biết rồi, chúng ta cũng mau đi ăn thôi, tôi đói rồi đó."

    Khaotung nghe vậy thì hớn hở ra mặt rồi cậu cũng bắt đầu dắt tay First đi ăn sáng.

    Đây quả là một buổi sáng đáng nhớ tại khu chợ phiên lúc này, ba cậu con trai nhà ông cai đi ăn sáng với một...à không với ba người con trai lạ mặt, điều mà trước giờ mọi người chưa bao giờ thấy.

    Phía Ohmnanon, cả hai đang ăn uống ngon lành thì bỗng cô Hiền (một trong những người nhân tình của Ohm) đi về phía cả hai "Cậu cả, sao mấy ngày nay cậu không đến tìm em gì hết vậy đa.

    Em nhớ cậu muốn chết rồi đây nè."

    Cô vừa nói vừa đến chỗ Ohm rồi rất tự nhiên mà ôm ấp anh, Ohm thì như bình thường vẫn lạnh lùng như thế, Nanon thì vẫn đang ngồi ăn khá ngon lành thì cậu sực nhớ ra là mình đang thiếu mấy thứ trong nhà nên cậu lén lén nói với Ohm "Ohm ơi, tôi còn thiếu mấy thứ trong nhà ý, nên anh có thể đưa tôi đi mua không vậy."

    Cô Hiền nghe nanon nói thì sượng nhẹ, bởi đó giờ trong cấi lành này ngoài tía má cậu cả là ông bà cai thì không ai có thể kêu thẳng ra tên cậu cả kể cả là anh em trong nhà, cô thầm nghĩ chắc chắn là phiên này, cậu trai kia chết chắc rồi nhưng không, sau khi Ohm nghe thấy Nanon nói vậy anh ngước lên nhìn Nanon và đáp lời cậu "Tất nhiên là được rồi thiên thần nhỏ, cậu ăn xong đi rồi tôi dắt cậu đi hén, ăn từ từ thôi kẻo nghẹn đấy, tôi có dư thời gian hôm nay đó đa nên không có gì phải vội cả."

    Nanon nghe thấy Ohm nói vậy thì cũng gật gật đầu rồi lại cúi xuống cặm cụi ăn tiếp.

    Cô Hiền thấy vậy thì cũng bạo gan mà gọi anh "Anh Ohm, sao mấy nay anh lại bơ em vậy cà, không thấy đến thăm em gì hết đó đa."

    Ohm nhe cô nhân tình nói vậy thì không nể nang gì mà nói thẳng mặt cô "NÈ, AI CHO CÔ CÁI GAN DÁM GỌI TÔI BẰNG ANH VẬY HẢ?

    RỒI CÒN GOI THẲNG THỪNG TÊN TÔI NỮA, CÔ CŨNG THỪA BIẾT LÀ THẰNG NÀY GHÉT NHẤT VIỆC ĐÓ RỒI CÒN GÌ, CÔ ĐÂY LÀ MUỐN TÔI PHÁT ĐIÊN Ở NGAY GIỮA CHỢ THÌ CÔ MỚI HÀI LÒNG HẢ."

    Cả cô Hiền và Nanon đều giật mình nhẹ vì cú quát bất đắc kì tử của Ohm, Nanon đang ăn cũng phải buông đũa vì ngơ ngác gì chứ, Ohm không thích bị gọi thẳng tên á, hôm qua tới giờ mình lỡ miệng gọi mấy lần mà cũng có sao đâu ta?

    Hay là bây giờ mình thử lại lần nữa nhờ, biết đâu hôm qua do Ohm say rượu nên không nghe rõ cách mình gọi ta?

    Nanon có rất nhiều thắc mắc nhưng vì tò mò nên cậu đánh liều kêu tên Ohm lần nữa, dù sao thì ngồi đoán già đoán non cũng không chắc chắn bằng tự mình kiểm chứng.

    Là một con người thuộc thế hệ GenZ dám nghĩ dám làm nên Nanon rụt rè lên tiếng "O...Ohm ơi, anh làm tôi sợ đó với lại tôi ăn no rồi nên mình có thể đi mua đồ được chưa vậy Ohm."

    Ohm nghe cậu nói rằng anh làm cậu sợ thì cũng nhẹ giọng "Tôi làm thiên thần nhỏ sợ à, tôi xin lỗi thiên thần nhỏ nhiều nghen, nếu cậu ăn no rồi thì chúng ta đi thôi."

    Nói rồi, anh phớt lờ Hiền mà dắt tay Nanon đi trước sự hậm hực của cô, nếu ai không biết về cậu cả Ohm thì có khi họ lại nghĩ rằng Nanon mới là vợ của Ohm chứ không phải là cô Hiền hay cô Nguyệt đâu đó đa.

    ---------------------------------------------------------

    Mấy nay fic hơi ngắn nhờ, mọi người thôi cho mình nha tại vì nhà mình bận rộn cho tết nên có lẽ là qua tết thì mình sẽ viết dài hơn xíu nha
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Part 11


    Quay lại với phía của Perth và chimon, ngay sau khi kéo tay Chimon đi được một đoạn khá xa thì Perth mới lên tiếng bảo với Chimon "Này bé bánh bao, cậu muốn ăn gì không?

    Đừng khách sáo, hôm nay tôi bao cậu, chúng ta đi thôi.

    Nhanh lên."

    Chimon nghe vậy thì cười thầm, ai chã biết là cậu hai đây ngoài tính nóng giận ra còn có tính kén ăn nữa chớ, nếu Khaotung là đứa con khó nuôi nhất nhà thì Perth là đứa khó ăn nhất nhà ông cai đó, mà nghĩ tới đây Chimon cũng khá là thắc mắc bởi nếu như rủ cậu đi ăn bầu bạn mà còn là Perth trả tiền nữa thì người chọn món đáng ra phải là Perth chứ, sao lại là cậu nhưng mùi khói của quán thịt nướng đã nhanh chóng đánh tan suy nghĩ trong cậu, cậu bèn kéo tay Perth đi lại quán thịt nướng trước mặt.

    Sau khi tìm được chỗ ngồi ưng ý thì Chimon gọi lớn "Cô Hai ơi, cho con hai tô bún thịt nướng với ạ Một tô không giá, không đậu phộng, không thịt mỡ với lại không đồ chua luôn nha cô."

    "Ừ, cô biết rồi, con ngồi đợi cô xíu nghen, có liền bây giờ á."

    Cô Hai nói vọng ra với Chimon, trong khi ngồi chờ lên món ăn, Perth bỗng nhớ ra việc lúc nãy Chimon gọi món cho mình thì anh bèn hỏi Chimon "Nè bé bánh bao, sao cậu biết tôi thích hay không thích ăn gì mà gọi vậy?

    Cậu theo dõi tôi à?"

    "Anh bị gì đấy, tôi theo dõi anh làm sao được trong khi tôi ở tít trên tận Sì Gòn, tôi chỉ về đây chơi hè thôi mà."

    Chimon đanh đá đáp trả Perth, còn cậu hai thì thôi khỏi nói rồi, bị người ta nói ỗ mặt như thế mà cứ đơ mặt ra ngồi cười như ngáo vậy, không khéo ai đi ngang qua lại tưởng cậu ấm đầu nữa thì khổ.

    Đang khi Chimon tính đưa Perth trở về mặt đất thì vừa lúc đó, cô Hai chủ quán đem đồ ăn lên cho cả hai, Chimon thấy đồ ăn thì sáng mặt cả lên, cậu khều nhẹ anh rồi bảo "Cậu hai ơi, đồ ăn lên rồi ạ."

    Perth cảm nhận thấy có ai đó khều mình thì giật mình nhẹ, khi anh nghe Chimon nói thế thì cũng cười nhẹ rồi cả hai cùng nhau ăn.

    Trong khi ăn, cả hai còn anh một câu tôi một câu mà cả hai có cả một câu truyện kéo dài từ khi bắt đầu ăn đến khi kết thúc bữa ăn.

    Bên phía First và Khaotung cũng không chịu thua anh cả và anh hai cậu, cậu và First cũng đi ăn sáng nhưng khác với cả hai cặp kia thì anh và cậu cãi nhau chí chóe từ khi vô chợ chỉ vì cả hai không thể thống nhất món mà cả hai sẽ ăn chung, đang khi tranh cãi khốc liệt thì Khaotung vì không để ý xung quanh nên cậu đâm sầm vào gã to con trước mặt.

    Sau khi xốc lại tinh thần thì Khaotung quát lớn "NÈ, ANH KIA ANH ĐI ĐỨNG KHÔNG NHÌN ĐƯỜNG GÌ HẾT VẬY, ANH ĐÂM VÀO TÔI RỒI ĐÓ ĐA.

    CÒN KHÔNG XIN LỖI ĐI MÀ NHÌN GÌ?"

    Đang khi cãi hăng say thì First khều khều cậu rồi nói "Nè, đanh đá, là cậu đâm vào người ta khi đang nói chuyện với tôi chứ không phải do anh ấy, cậu mới là người sai đó.

    Xin lỗi người ta đi."

    Khaotung nghe nói thế thì quê không thể tả, đang khi muốn bào chữa cho chính mình thì người hồi nãy bị cậu đâm trúng lên tiếng "KHông sao đâu, không cần xin lỗi tôi, cũng là do tôi bất cẩn, tôi tên Earth, cậu Khao đây thì tôi có nghe nói qua, còn cậu trai đây là ai vậy đa.

    Lạ quá tôi chưa thấy bao giờ?"

    "À, tôi tên là First, tôi mới tới đây được vài hôm nên chắc chưa có dịp gặp anh, mà tôi cũng thay mặt bạn tôi xin lỗi anh nhiều nha, nói gì thì nói cũng là lỗi của cậu ấy.

    Mà hình như tôi cũng chưa bao giờ gặp anh kể từ khi đến đây nha."

    First đáp lời Earth và anh cũng lịch sự cúi đầu nói lời xin lỗi thay cho con mèo đanh đá nào đó vẫn còn đang nấp sau lưng mình vì ngại, Earth thấy vậ thì cũng cười rồi tiếp lời anh "À, tôi là người làng này nhưng mà tôi làm việc phần lớn là ở Sì Gòn, còn ngôi nhà cũ của tôi ở đây tôi đang cho một cậu bác sĩ trẻ mướn đó đa.

    Hôm nay tôi dìa đây chơi vài hôm cũng sẵn qua thăm hỏi tình hình phòng mạch của cậu ấy đây, tôi tính là ghé qua chợ mua ít quà rồi ghé qua phòng mạch của cậu ấy bây giờ, tôi đi nghen có duyên thì gặp lại cậu nghen cậu First.

    Chào cậu út tôi đi."

    Nói rồi anh cúi đầu nhẹ với Khaotung rồi đi mất, sau khi thấy anh đi khuất thì First nói với Khaotung "Nè đanh đá ơi, người ta đi rồi ra đi , người gì đâu nhỏ con mà hỗn thấy sợ luôn á chời."

    Khaotung nghe thấy anh kêu mình là đanh đá thì tính nói lại nhưng cậu nghe thấy lạ lạ khi anh nói hết câu, cậu thấy thắc mắc nên hỏi lại anh "HẢ, anh nói cái gì cơ.

    Mỏ....hỗn....là sao, anh nói ngôn ngữ gì lạ vậy?

    Anh là đang nói tiếng việt đó hả đa."

    First nghe cậu nói thế thì chỉ cười rồi nói "Cậu không cần biết đâu, giờ mình đi ăn được chưa, tôi đói rồi đó."

    Khaotung nghe vậy thì cũng gật gật đầu rồi cả hai bước vào chợ, nhưng lần này thì cậu út để cho First chọn món với lý do là anh đã cứu cậu một bàn quê trông thấy.

    Sau ki cả ba cặp đi ăn xong thì Ohmnanon, Firstkhaotung đi thẳng về nhà còn Perth thì đương nhiên là qua sạp giò chả của cô Bảy để tiễn Chimon về, rồi sau đó anh mới đi về nhà, đang khi mới bước chân vào trong nhà thì mợ Nguyệt lên tiếng bảo với Ohm "Mình, ngày kia là kỉ niệm ngày cưới của hai đứa mình vả lại còn trùng với ngày sanh thần của tía má nữa, em tính vầy mình coi có đặng không nghen, em tính tổ chức ca nhạc vui vẻ trong nhà với lại bày biện nấu tiệc rồi mời tía má bên em đến chung vui nữa, mình thấy sao mình."

    "Chị dâu, nhưng nhà mình mần chi biết hát đâu đa, rồi lấy ai mà ca nhạc?"

    Perth lên tiếng hỏi Nguyệt, cô quay lại nhìn rồi đáp lại lời anh "Tôi thấy nhà mình có hai người mới đó đa, mâm cỗ thì giao cho con Mận với con Đào rồi, còn ca hát thì chắc hai người mới mầm được mà, phải không hai cậu?"

    Cô Nguyệt liếc nhìn Nanon và First bằng một ánh mắt khiêu khích mà như Nanon đánh giá là cô đang khích đểu các cậu, nhưng mà đối với hai cậu trai trẻ đến từ tương lai như hai người họ thì họ sợ gì chớ, Nanon nói với cô Nguyệt bằng chiếc mỏ khá là hỗn theo như cậu tự đánh giá "Được chớ, tụi tôi làm được, mà chỉ sợ là sau khi làm xong thì sau này không có tụi tôi ở đây là không ai qua được đâu đó."

    First đã quá quen với giọng điệu này của bạn cậu rồi, mà nó nói đúng chứ bộ bởi cậu và Nanon là người trong đội văn nghệ ở trường mà, sợ ai chớ.

    First gật đầu ra hiệu cậu cũng đồng ý làm việc này với Nanon, lúc này, cô Trúc đi lên nhà trên rồi nói với Perth "Mình, hay hông ấy mình mời thêm cả Chimon cháu cô Bảy vô hát cùng với hai cậu ấy luôn đi mình, em thấy mình cũng khá thân với cậu ấy dạo này đó đa."

    Perth nghe vợ mình nói vậy thì không hiểu sao anh cảm thấy khá khó chịu, anh lớn tiếng nói với vợ "Ý EM LÀ SAO, TẠI SAO PHẢI LÔI B...CHIMON VÀO CHUYỆN NÀY, CẬU ẤY LÀ ĐỒ CHƠI CỦA EM À, HẢ?

    TÔI NÓI CHO EM BIẾT, TRƯỚC GIỜ EM QUẬY PHÁ CỠ NÀO TÔI CŨNG KHÔNG QUAN TÂM NHƯNG ĐỪNG ĐỤNG TỚI CHIMON, TÔI CẢNH CÁO EM LẦN NÀY, NẾU EM CÒN ĐỤNG TỚI HAY NHẮC TỚI CHIMON MỘT ẦN NỮA THÌ HẬU QUẢ KHÓ LƯỜNG LẮM ĐÓ ĐA.

    TÔI NÓI TRƯỚC RỒI ĐÓ."

    Nói xong, anh bỏ đi một mạch mà không thèm quay đầu lại nhìn vợ, cả nhà và cả cô trúc sau khi chứng kiến một màn nổi trận lôi đình của perth thì ngạc nhiên hẳng tại cậu hai nhà này nổi tiếng là đằm tình, ăn nói bình tĩnh nhất nhà nên chưa bao giờ cả nhà thấy cậu hai Perth nổi nóng không có lý do như ngày hôm nay, Ohm sau đó cũng lớn tiếng nói với Nguyệt "NHÂN ĐÂY THÌ TÔI CŨNG NÓI LUÔN, MÌNH MUỐN MẦN CÁI CHI THÌ MẦN NHƯNG NẾU MÌNH MẦN QUÁ ĐÁNG MÀ LÀM TỔN HẠI ĐẾN NANON THÌ TÔI KHÔNG CHẮC LÀ SẼ THA THỨ CHO EM ĐÂU."

    Nói rồi Ohm đứng dậy nắm tay nanon rồi cùng cậu đi vào nhà trong, còn về phía Khaotung thì sau khi chứng kiến một màn nổi trận lôi đình của hai ông anh mình thì cậu cũng mở giọng trêu ghẹo hai người chị dâu của mình "Xời, tưởng đâu có cái danh chị dâu của tôi là muốn mần cái chi thì mần hả đa.

    Đâu có dễ, mà tôi cảnh cáo hai chị, hai chị mần cái chi mà quá đáng với First thì tôi cũng không ngại xuống tay đâu đó đa."

    Nói rồi, cậu cũng không ngần ngại dắt First đi khỏi đó trước sự tức giận và sượng sùng của hai cô chị dâu, còn đối với mợ Hoàng, mợ ấy cũng mới đi công việc về và ngay khi mợ vừa về tới nhà thì cô đã nghe được tiếng chồng mình mà không những vậy mà anh còn bênh vực cho First, và cùng với sự không cam tâm của hai người chị em cột chèo của mình thì cả ba đã xúm xụm lại đễ nghĩ kế làm khó dễ cho ba người con trai mà chồng của các cô còn để tâm hơn cả vợ mình.

    ---------------------------------------------------------

    Anh em/ chị em cột chèo: hai người con trai/con gái xa lạ lấy chồng có mối quan hệ là anh em ruột thịt với nhau.
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Part 12


    Xế chiều, Khaotung và Perth đi qua phòng mạch của Mix để bốc thuốc bổ như thường lệ, hai anh em vừa bước vào thì Khaotung nhận ra người đàn ông cao to trước mặt là người mà sáng nay đã làm cho cậu có một bàn "quê" không thể tả trước mặt người ấy, đang khi cậu tính đi lên đòi lại công bằng cho mình thì Perth đã lên tiếng trước "Anh Earth, chào anh, lâu lắm rồi em mới thấy anh dìa lại đây đó đa.

    Mấy năm nay anh bận trên Sì Gòn miết à nghen, mà nay anh dìa chơi lâu không?"

    Earth cũng cười cười nói với Perth "Mấy năm nay anh bận việc trên Sì Gòn nên anh không dìa được, hôm nay anh dìa sẵn dịp anh kết hợp vừa thăm quê vừa tính lấy vợ luôn ấy mà."

    Perth và Khaotung nghe được thông tin rằng anh lấy vợ thì ồ lên rõ to và chọc ghẹo anh mà cả hai không để ý đến vị bác sĩ trẻ tuổi đang đỏ mặt đứng phía sau rèm cửa.

    Thật ra thì Earth và Mix đã mến nhau từ khi Mix mới đến đây lập nghiệp, chính anh là người đề nghị cậu ở lại đây làm và cũng là người cho cậu mướn căn nhà của mình, nói là mướn cho oai chứ thật ra anh chỉ muốn có cái cớ để lâu lâu về thăm người thương của mình thôi ý mà.

    Nói sơ qua một chút thì Earth đúng nghĩa là bên ngoài đẹp trai, bên trong nhiều tiền là hình mẫu lý tưởng của biết bao nhiêu cô nàng khi bố anh làm viện trưởng của bệnh viện ở tỉnh còn mẹ anh làm cô giáo dạy lớp vỡ lòng, còn anh thì đang công tác tại nhà máy của Ohm và Perth với thân phận là giám đốc nhân sự, chính vì thế mà Perth mới có thể thân thiết và quen biết anh nhưng việc anh mến Mix thì anh không cho một ai biết ngoài anh kể cả ba mẹ mình, vì bởi lẽ anh hiểu rằng việc anh mến một người con trai ở thời đại này khó đến dường nào.

    Mix sau khi đã điều chỉnh lại nhịp tim và mặt anh cũng bớt đỏ đôi chút thì anh mới ra ngoài với bốn gói thuốc trên tay, anh đưa cho Perth khaotung và dặn dò nhưng bình thường, sau khi Perth trả tiền thuốc cho anh xong thì Khaotung như nhớ được điều gì đó, cậu quay sang nói với Mix "À, anh bác sĩ này, ngày kia nhà em mở tiệc mừng sanh thần của tía má em, anh với anh Earth có rãnh thì ghé chơi cho vui nghen.

    Anh yên tâm đi là tiệc này chỉ có người nhà không hà, anh rãnh thì qua chơi cho dui nghen anh, thôi chào hai anh tụi em đi nghen."

    Nói rồi Khaotung với Perth đi ra khỏi phòng mạch, đi được nửa đường thì Perth quay người lại hỏi Khaotung "Chú út, sao chú rủ thêm người mần cái chi vậy đa, chú quên là có vụ hát hò gì gì đó do mợ Nguyệt bày ra rồi hả đa.

    Chú làm như vậy không khéo là ảnh hưởng tới Nanon, Bé....à không Chimon với lại cậu bạn của Nanon lắm đó đa."

    Khaotung nghe anh hai mình hỏi thì cũng cười nhẹ rồi quay qua trả lời anh "Em nhớ chớ, sao mà quên được đa, nhưng mà anh cũng biết rõ cái nư của tía má mình với lại mợ Nguyệt rồi đó, được dịp là chì chiết người ta không thương tiếc luôn đó đa, nên nếu như có thêm người ngoài thì ít nhiều gì tía má với mợ Nguyệt cũng không nói ra mặt được, còn tàn tiệc thì có anh cả lo rồi, nghĩ sao đụng tới Nanon mà ảnh tha vậy."

    Perth nghĩ lại thấy Khaotung nói cũng đúng, anh chỉ gật đầu tỏ vẻ đồng ý với Khaotung rồi cười nhẹ, xem ra dạo gần đây cả ba anh em họ đã tìm thấy thứ quan trọng để bảo vệ suốt đời rồi.

    Khi cả hai về tới nhà thì Nanon và First chạy ra cửa rồi nói với Perth "Perth, anh biết chỗ nào bán nhạc cụ hông, dẫn tụi tôi đi mua với, tụi tôi cần nó ch....."

    "Tôi dẫn cậu đi cho, Perth nó vừa dìa tới, thiên thần để cho em tôi nghỉ ngơi đi."

    Ohm cắt ngang lời nói của Nanon rồi lên tiếng đề nghị cậu, bên này Khaotung cũng nói câu với ý nghĩa tương tự vậy với First, Nanon và First cũng không nghĩ gì nhiều, chỉ cần có người tài trợ và dắt mình đi mua là được rồi, chính vì thế mà cả hai gật đầu không chút suy nghĩ.

    Nói rồi cả hai cặp dắt dìu nhau đi ra phiên chợ, Perth chỉ cười bất lực rồi anh cũng quay đầu ra chợ để gặp bé bánh bao của mình, đang khi đi gần tới sạp của dì Bảy thì thấy cô Trúc đứng nói chuyện với Chimon nhưng mà sao bé bánh bao của anh có vẻ sợ hãi dữ vậy cà, không nghĩ nhiều Perth chạy lại sạp nơi có chimon đang đứng đó rồi anh quát lớn với cô Trúc "NÈ!

    HÌNH NHƯ LỜI NÓI CỦA TÔI BÂY GIỜ KHÔNG CÒN Ý NGHĨA GÌ VỚI CÔ NỮA THÌ PHẢI, CÔ LO CÁI THÂN CỦA MÌNH ĐI, CHIMON MÀ CÓ CHUYỆN GÌ THÌ CÔ KHÔNG XONG VỚI TÔI ĐÂU.

    THẰNG NÀY CHƯA BAO GIỜ NÓI SUÔNG BẤT CỨ MỘT CÁI GÌ CẢ, TÔI ĐÃ CẢNH CÁO CÔ TRƯỚC RỒI, NÀY LÀ DO CÔ KHÔNG NGHE LỜI THÔI.

    CÒN BÂY GIỜ THÌ CÔ CỨ ĐỢI ĐÓ CHO TÔI ĐI."

    Sau đó, anh đỡ Chimon đang sợ tới run rẩy đi vào chòi, trước khi đi anh còn quay lại quát cô "CÒN ĐỨNG ĐÓ À, CÔ DÌA NHÀ NGAY CHO TÔI."

    Nói rồi anh dìu Chimon đi thẳng một mạch vào chòi mà không quan tâm gì tới cô vợ đang đứng đực mặt run rẩy ở đó.

    Sau khi dìu Chimon vào chòi, anh nhẹ giọng hỏi han cậu "Bé bánh bao ơi, cậu sợ lắm hả?

    Có tôi ở đây rồi nghen, cậu đừng có sợ gì hết nghen, nhu tôi nói rồi á, tôi chưa bao giờ nói suông đâu, nghen."

    Chimon thoáng hoàn hồn thì cậu bật khóc trông rất thương tâm và ấm ức nói với Perth "Cậu hai ơi...tôi đâu có làm gì phật ý cô đâu chứ...sao...sao cô lại nói tôi là người không ra gì như vậy...tôi...tôi..."

    Chimon nói chữ được chữ mất vì tiếng nấc nghẹn ngào, Perth thấy vậy thì không chần chừ mà ôm cậu vào lòng mà an ủi "Thôi nào, bé bánh bao không khóc, cậu thương nghen.

    Mợ nói gì thì kệ mợ đi nghen, ngày mốt nhà cậu có đám, bé qua chơi nha, có Nanon với First nữa á, nghen."

    Chimon nghe vậy thì cũng không khóc nhiều nữa mà chỉ nấc nhẹ vài tiếng rồi nói với anh "Tôi biết rồi cậu Perth, bây giờ tôi phải coi quán rồi, hôm nay cô của tôi bị bệnh nên nghỉ ngơi rồi cậu, hông ấy cậu cậu dìa đi chứ hông thôi mợ lại đi kiếm cậu mắc công."

    Perth nghe thấy thế thì cũng chỉ gật đầu rồi chào cậu và ra về thôi.

    Còn bên phía Ohmnanon thì khỏi cần phải nói, kể từ lúc bước chân vào tiệm nhạc cụ thì màu hường phấn tình yêu lan tỏa khắp tiệm, ai đời một cậu ấm lại là con cả trong nhà mà lại đi theo sau như cái đuôi của cậu trai còn lại, cả hai vừa đi vừa cười nói nom thân thiết vui vẻ lắm đa, Nanon khi thấy chỗ để guitar thì dừng lại rồi nói với Ohm "Tôi kiếm được thứ tôi muốn mua rồi nè, nó nè."

    Ohm nghe thấy thiên thần của mình muốn mua thứ kia thì cũng vui vẻ móc tiền ra trả, nhưng nanon đã kịp ngăn anh lại, cậu nói với vẻ mặt bất lực "Ohmm, tôi biết là nhà anh giàu rồi nhưng mà đi mua nhạc cụ là phải thử trước để quen tay với lại phải xem xem là nó có bị hư hỏng gì không nữa đã."

    Ohm nghe thấy thế thì như được khai sáng, anh ồ một tiếng rồi nói với cậu "Ra là vậy, vậy thiên thần thử chơi cho tôi nghe một bản nhạc nào đó đi, với lại tụi mình đổi cách xưng hô với nhau được không vậy đa, chứ cậu tôi nghe nó chứ xa cách kiểu gì ấy."

    Nanon nghe Ohm nói thế thì hỏi anh "Vậy...anh muốn xưng hô theo kiểu gì?"

    Ohm suy nghĩ một lát thì bảo cậu "Hồi nãy tôi nghe cậu kêu tên tôi cũng được đó đa, vậy giờ cậu kêu tôi là Ohm đi, còn tôi vẫn gọi cậu là thiên thần nhỏ thôi."

    Nanon bất lực lắm chớ nhưng vì mình cũng đang ở nhờ nhà của người ta, thế nên cậu nhỏ giọng gọi Ohm "Vậy...O...Ohm có muốn nghe Non chơi thử nhạc không, coi như là thử đàn luôn."

    Khi nghe nanon nói theo cách này, Ohm thầm nghĩ mình không xong rồi, hơn 23 nồi bánh tét thẳng tưng, thậm chí là đa có vợ luôn rồi nữa chớ mà bây giờ đang có dấu hiệu rồi đó đa, nhưng mà nếu như phải yêu thiên thần nhỏ thì có làm sao.

    Người vừa dễ thương, vừa đáng yêu nhưng thế này nếu như yêu thì đã sao chớ.

    Nghĩ tới đây, anh bật cười nhẹ rồi gật đầu với Nanon "Thiên thần muốn làm gì thì cứ thoải mái, hôm nay Ohm rãnh mà."

    Thế là cả hai người thì thử đàn, người thì ngồi nghe với một khuôn mặt hết sức là mãn nguyện.

    Nanon thầm nghĩ nếu như việc này mà xảy ra ở thời của cậu chắc có lẽ sẽ có một đống người chụp ảnh, đăng lên confession rồi ship otp các kiểu rồi.

    -----------------------------------------------------------------

    Lớp học vỡ lòng: lớp dạy cho mấy đứa trẻ làm quen với con chữ, nôm na là giống lớp một bây giờ
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Part 13


    Trong khi Ohmnanon ngọt ngào biết là bao nhiêu thì bên này First và Khaotung lại cứ chí chóe với nhau cả buổi, Khaotung thì cứ khịa First bằng những câu như "Anh có biết chơi thiệt không đó?

    Nè, hay thôi mình về đi chứ tôi thấy khả năng cao là anh không biết gì rồi đó đa.

    Anh...."

    "Cậu im lặng giùm tôi có được hay không vậy hả? cứ hỏi mãi, tôi biết hay không thì cậu cứ đợi coi đi, đanh đá ạ."

    First quay qua nói với Khaotung khi cậu cứ suốt ngày lãi nhãi bên tai anh kể từ khi anh và cậu bước vào cửa hàng nhạc cụ này rồi đó nha.

    Khaotung đứng hình khi cậu bị First nói lại nhưng nhanh chóng cậu bị một cây đàn cổ thu hút, cậu khều khều First rồi nói với anh "First, anh nhìn kìa, cây đàn đó đẹp ghê á, anh biết chơi đàn mà nên anh lấy cây đàn đó đi, nhaaaa."

    First nghe thấy Khaotung kêu mình thì anh cũng quay qua nhìn cậu rồi anh dời tầm mắt hướng về chiếc đàn trong phía góc phòng, khi ánh mắt của anh đáp xuống chiếc đàn anh khá hoảng, cái qué gì vậy nè đây là cây đàn mà Min (người yêu cũ của anh) tặng cơ mà, sao nó lại ở đây được vậy?

    Rồi Min có bị xuyên qua đây không thế?

    ông trời trêu ngươi cậu à?

    Cho cậu xuyên không còn chưa đủ nữa hả ta?

    Trong khi đang bị những luồn suy nghĩ đưa đi xa thì Khaotung lên tiếng cắt ngang luồn suy nghĩ của anh "Anh có nghe tôi nói gì không vậy, hả?

    Anh có muốn mua nữa không vậy?"

    "Tôi nghe thấy rồi đanh đá ạ, chúng ta đi thôi, tôi cần phải thử đàn nữa, sẽ mất khá nhiều thời gian đấy. mau chóng đi thôi."

    First thoát khỏi các luồn suy nghĩ rối ren trong đầu mình mà trả lời lại cậu, sau đó cã hai cũng nhanh chóng đi vào cửa hàng và thử nhạc cụ để chuẩn bị cho buổi nhạc tối ngày kia.

    Phía Nanon, sau khi cậu chốt nhạc cụ và trả tiền xong xuôi thì anh và cậu cũng đi về nhà nhưng khi cả hai mới về đến nhà thì thấy Perth mặt hầm hầm bước ra "Anh cả, Nanon cả hai dìa rồi đó hả đa."

    Anh cố gắng nhẹ giọng hết mức để nói chuyện với anh cả và cậu nhưng Ohm đã nhận ra được có gì đó nó sai sai nên đã hỏi thẳng Perth "Chú hai có cuyện chi bận lòng thì chú cứ nói thẳng ra đi, có cái chi mà ấp úng nhưng thế, người nhà với nhau không cả."

    Perth sau khi nghe anh cả mình nói vậy thì anh cũng không ráng để giấu giếm nữa, anh nói thẳng "Anh cả, Trúc nói với Chimon là cổ muốn cậu ấy đến đây để cùng với Nanon mà biểu diễn, cổ biết là dì bảy đang bệnh, cần có tiền mua thuốc nên đã ra giá là 15 đồng để Chimon tham gia biểu diễn và cậu ấy cũng đã chấp nhận rồi.

    Mà cậu ấy đâu có biết làm cái gì đâu chớ.

    Em lo."

    Nanon nghe thấy vậy thì cậu lên tiếng an ủi Perth "Nếu là chuyện đó thì anh yên tâm, tôi và First ở đây rồi thì anh lo gì chứ."

    Nói xong, cậu quay về phía cửa vừa vặn thấy bạn mình về, cậu giựt lấy cây đàn trong tay Ohm rồi chạy ra phía First, cậu nói nhỏ với First chuyện gì đó rồi First cũng nhanh chóng cầm cây đàn của mình rồi cả hai chạy ào ra chợ với thằng Nô, bỏ lại cả ba người đang đứng ngơ ngác nhìn nhau.

    Perth sực nhớ ra là mình còn một chuyện khá quan trọng thì lên tiếng nói với Ohm và Khaotung "Anh cả, chú út, mình vào nhà thôi, em có chút chuyện muốn thưa với anh và chú út đây."

    Ohm và Khaotung nghe vậy thì lập tức gật đầu rồi cả ba đi vào trong nhà, khi đó Perth lên tiếng "Anh cả, chú út, em muốn công khai ly hôn với mợ Trúc."

    Cả ha nghe vậy thì cũng không lấy làm bất ngờ lắm, có lẽ trong thâm tâm bọn họ đều biết rõ ràng là họ có những sự thay đổi lớn thế nào, Ohm lên tiếng bảo em trai mình "Anh thì không có ý kiến gì về việc này, vợ là do chú cưới về thì bây giờ chú tính thế nào cũng được, chỉ là chú nên thông báo với tía má hhai bên một tiếng để họ đỡ bất ngờ." perth nghe thế thì cũng gật đầu với anh và đáp "Em biết rồi, đợi xong vụ mừng sanh thần tía má rồi em nói luôn thể, à mà còn vụ sanh thần thì sao anh?

    Anh tính tới đâu rồi."

    "Anh tính xong xuôi đâu vô đó hết cả rồi, đợi sau việc này rồi anh sẽ thông báo luôn thể."

    "Mà mấy người đó cũng hay thật, có thể khiến cho ba anh em mình như thế này đó đa."

    Khaotung tiếp lời anh cả của mình, có vẻ như ngoài những kế hoạch của những người vợ của mình thì cả ba cũng đang dấu giếm một kế hoạch nào đó mà chỉ ba người họ biết với nhau thôi.

    --------------------------------------------------------------------
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Part 14


    Trong khi bên trong nhà không khí ngột ngạt lên đến đỉnh điểm thì ở ngoài chợ, bầu không khí trong chiếc chòi của dì Bảy lại hoàn toàn khác biệt, có ba chàng thanh niên trẻ ngồi đàn hát nom rất vui vẻ, từ sau khi biết tin Chimon sẽ tham gia cùng mình thì Nanon một người đội trưởng đội văn nghệ và First lớp phó văn thể mỹ lại chịu thua cho bạn mình mất mặt à, đương nhiên là không rồi, cả hai đã đem theo cây đàn guitar của mình rồi kiếm Chimon với mục đích là mở lớp "training hỏa tốc" trong vòng hai ngày và đây là buổi đầu tiên.

    Để mở màn cho buổi "training hỏa tốc" đầu tiên và cũng để tạo sự uy tín của mình trong mắt Chimon thì Nanon lên tiếng "Tôi đã biết chuyện cô Trúc với cậu rồi, cậu yên tâm đi Chimon, chúng tôi sẽ không để cho cậu thiệt thòi đâu, tin tụi tui đi, mà còn nếu như cậu không tin thì tui sẽ biểu diễn ngay tại đây cho cậu thấy."

    Thế là một chiếc "mini concert" được biên đạo và biểu diễn bởi Nanon và First được diễn ra sôi nổi đến tận canh ba, đến tận khi thằng Nô nói nhỏ với First là trời cũng đã tối muộn lắm rồi thì cả hai mới chịu off concert mà tạm biệt Chimon rồi ra về.

    Vừa mới về tới nhà, Khaotung đã lên tiếng "Cứ tưởng đâu là ăn nằm tại chỗ đó luôn rồi đó đa, mần cái chi mà giờ này mới chịu dìa vậy cà, sao không ở đó tới mốt rồi hẵng dìa."

    First nghe thấy lời khịa đến từ vị trí của Khaotung thì anh không nói gì với cậu mà quay qua Nanon nói lớn vừa đủ để cho Khaotung và Ohm người đang lấp ló phía sau tấm rèm kia nghe thấy "Êy Nanon, tui thấy cậu út nói cũng có lý lắm đó đa, tụi mình dù sao cũng phải tập luyện cho Chimon mà, hay mình ở ngoải luôn cho tiện ha."

    Nanon nghe xong thì bỗng nhiên cậu thấy có lý lạ thường, cậu hiểu tính bạn mình nên cũng hùa theo "Được nha, ý kiến không tồi, vậy giờ mình vòng ra ngoải lại đi."

    Rồi cậu muốn tăng thêm phần kịch tính nên cậu đã quay sang thằng Nô rồi nhẹ giọng "Anh Nô ơi, phiền anh đốt đèn đưa tụi tôi lại chỗ chiếc chòi đó lần nữa nha, tụi tôi đến nơi thì anh có thể về ngay luôn."

    Ngay khi thằng Nô đang tính làm theo thì Ohm bỗng lên tiếng "Đêm khuya sương gió như vầy, thiên thần ngủ ở ngoải rồi bị bệnh thì làm sao, thôi vào phòng ngủ dới Ohm hen, hông có giận nha."

    Rồi anh quay lại ném cho thằng Nô ánh mắt sắc lựm khiến nó toát hết mồ hôi, sau đó nó cũng biết điều mà lui đi để cho cả bốn người tự xử với nhau, chuyện riêng của chủ gia đinh không dám xen vào đâu đó đa.

    Sau khi dỗ ngọt Nanon đủ kiểu đủ đường thì anh cũng thành công lôi kéo cái con người kia vào ngủ.

    Còn phía First thì anh vẫn khá nhây mà tiếp tục nói với Khaotung "Bạn tôi không đi thì tôi đi một mình, tôi có gì mà phải sợ chớ, ở nhà ngủ một mình quài mà."

    Sau đó, anh quay lưng lại với Khaotung rồi vờ như là anh sẽ đi thiệt sự vậy, cậu thấy thế thì vội vã nắm tay anh lại rồi nói "Ê khoan đã, tôi dỡn xíu thôi mà, anh có cần phải làm quá như vậy không vậy đa."

    "Cậu nói tôi làm quá á hả, tôi không làm quá tôi làm thiệt, cậu bỏ tay tôi ra đi.

    Cậu không thích tôi ở đây thì tôi đi thôi chứ có gì đâu, bình thường mà."

    First đáp trả lại Khaotung, cậu buông lõng tay đang níu kéo anh, nhưng mà anh thấy có vẻ như có gì đó không đúng lắm nên anh quay lại nhìn cậu thì hết hồn nhẹ.

    Gì đây, ánh mắt cún con đó là sao đây, anh cũng cảm thấy hình như mình đã đùa hơi quá trớn thì anh cũng nhẹ giọng bảo với cậu "Thôi, không đùa với cậu nữa, tụi mình đi ngủ thôi, tôi buồn ngủ quá rồi nè đanh đá."

    Nói xong anh tỉnh bơ dắt tay cậu đi vào trong phòng vừa đi vừa thở phào, con mèo đanh đá này lúc nào cũng vậy, muốn gì là phải làm mọi cách để có được có điều mỏ hơi hỗn xíu thôi nhưng mà không sao, anh còn nhiều chiêu để trị con mèo này mà.

    Phía bên Ohmnanon thì sau khi anh dỗ được cậu và đưa cậu vào phòng ngủ thì Nanon lên tiếng nói với anh "Ohm đi về phòng ngủ đi, Non buồn ngủ lắm rồi, bây giờ Non chuẩn bị đi ngủ đây."

    Ohm nghe cậu nói thế thì cũng lên tiếng dỗ ngọt cậu "Thôi mà thiên thần nhỏ, bây giờ cũng đã trể lắm rồi, Ohm cũng buồn ngủ rồi mà, thiên thần nỡ lòng nào bắt Ohm đi về phòng ngủ sao, cùng là con trai với nhau cả mà, nể tình nay Ohm đi mua đồ với thiên thần nhỏ mà cho Ohm ngủ cùng thiên thần hôm nay nghen, đi nghen."

    Nanon nghe vậy thì cũng bất lực mà lên tiếng "Ờ, Ohm muốn ngủ ở đâu cũng được mà, đây là nhà của Ohm mà, Non chỉ nói thế thôi."

    Nghe thiên thần nhỏ của mình nói thế thì cậu cả phởn ra mặt mà cười cười với Non, sau đó anh chỉ chỉ chỗ còn trống bên cạnh mình rồi nói với cậu "Chỗ của thiên thần nhỏ nè, tắm rửa xong xuôi thiên thần nằm đây với Ohm nghen."

    Nanon nghe thấy thế thì cũng gật gật đầu rồi cậu chạy ù vào nhà vệ sinh, tắm rửa một cách nhanh nhất có thể vì cậu cũng đã quá mệt để thức thêm rồi.

    Còn bên phía First với Khaotung thì Khaotung đã quá mệt mỏi vì thức khuya nên vừa vào đến phòng, cậu đã leo lên giường rồi nằm ngủ thẳng cẳng, First thấy thế thì lắc đầu trong bất lực rồi anh cũng nhanh chóng vào nhà vệ sinh tắm rửa và lên giường ngủ chung với cậu.

    Thế là đêm hôm đó, có bốn người con trai ngủ trong sự hạnh phúc và vui vẻ, chắc hẳn là giấc mơ của cả bốn người cũng hạnh phúc y chang bọn họ.

    ---------------------------------------------------------

    Cho bạn nào chưa biết

    Canh ba: nửa đêm

    Phởn: Khoái
     
    Tình Yêu Vượt Thời
    Part 15


    Sau một đêm yên bình (ít nhất là với Ohm và Khaotung) thì sáng sớm ngày hôm sau, khi gà còn chưa kịp gáy và bình minh còn chưa ló dạng thì từ trong nhà ông cai Trần đã có ba thân ảnh của ba chàng thanh niên đi ra ngoài chợ, nhẫm tưởng đó là mấy thằng gia đinh nhà ông nhưng thực tế lại là cậu hai Perth cùng hai người bạn mới quen là Nanon và First.

    Vốn dĩ là hồi đêm hôm qua, sau khi đã bàn bạc kĩ với nhau thì Nanon và First đã quyết định là sẽ kèm cho Chimon, một người bạn (mới quen) của cả hai.

    Hừ, về âm nhạc văn nghệ thì làm sao mà bạn bè của đội trưởng đội văn nghệ và lớp phó văn thể mỹ mà phải chịu thua sao?

    Còn khuya nhá.

    Sáng sớm hôm sau, khi cả năm con người đang còn say ngủ thì First là người thức giấc đầu tiên do anh mắc "xả nước cứu thân" và do là anh cũng không thể ngủ lại được cho nên là anh đi kiếm khắp nhà để tìm kiếm Nanon bạn mình, sau khi anh đã thấy được đối tượng anh muốn kiếm thì anh đi nhẹ vô phòng rồi đánh thức cậu dậy, ngay sau khi cậu mở mắt ra và tính chửi bạn mình một trận thì First đã nhanh tay bịt miệng cậu lại, ra dấu im lặng rồi nói nhỏ vào lỗ tai của bạn mình "Mày không nhớ hả?

    Tập cho Chimon nè, dậy lẹ đi ở đây người ta dậy sớm lắm ý."

    Nanon nhìn thằng bạn chí cốt...ai nấy hốt của mình rồi suy nghĩ một hồi thì cậu cũng như nhớ ra được điều đó, cậu nói thằng bạn thân của mình bằng giọng ngái ngủ "Ừm, *oáp* Tao biết rồi, tao đi toilet cái rồi ra liền nè, mày lấy cây guitar của tao theo với, *oáp* ngay đầu giường á."

    First nhìn theo hướng tay Nanon chỉ, khi thấy được cây đàn thì anh gật đầu với Nanon và ra hiệu với cậu kiểu tao biết rồi, mày khỏi phải lo, đi vệ sinh cá nhân đi.

    Sau khi Nanon đi vào nhà vệ sinh thì First cũng lấy cây đàn của bạn thân rồi rón rén rời đi, tại sao lại phải đi nhẹ nói khẽ cười duyên như vậy ngay trong phòng của Nanon hả?

    Đó là vì có cậu cả nào đó đang ngủ say trong căn phòng này, First có cảm tưởng như nếu anh phát hiện ra tiếng động nào đó mà làm lỡ mất giấc ngr của Ohm thì anh sẽ bị hành hình ngay và luôn, mặc dù là Ohm cũng khá thân thiện với anh và Nanon, nhất là với nanon bạn anh mà...nghĩ lại thì thấy cả hai cũng đẹp đôi đó chứ, bạn anh được mệnh danh là trâu nước trong lớp mà đứng kế Ohm còn có chút xíu nom dễ thương cưc, thuyền này First duyệt nha.

    Trong khi anh đánh đứng đợi cậu thì thấy Perth đi ra ngoài sân, First kêu với Perth "Ủa?

    Perth anh đi đâu giờ này vậy? tôi tưởng là cậu ấm như mấy anh thì ngủ muộn lắm chứ."

    Perth quay sang thấy First thì anh cũng cười rồi đáp lại "Đúng thật là anh em tôi ngủ muộn lắm đó đa, giờ này dễ gì mà dậy được, nhưng sao hôm nay tôi cứ thấy nhộn nhạo khó chịu thế nào đó đa, tôi không ngủ được lâu nên quyết định dậy luôn, còn cậu First thì sao?

    Sao cậu lại dậy vào giờ này vậy đa?"

    First cũng ngước lên nhìn bầu trời đầy sao rồi trả lời anh "Tôi với Nanon đang có một phi vụ bí mật, tôi đợi cậu ấy ra rồi đi nè."

    Perth nghe xong thì gật đầu với anh, chính perth cũng đang tính ra chợ để xem tình hình của bé bánh bao đây, hình như là những giọt nước mắt hôm qua của cậu đã khiến cậu hai nhà này sa lưới tình rồi đó đa.

    Khi Nanon đi ra để đi với First, cậu cũng thấy Perth thì chỉ cúi đầu chào anh, trước khi cả hai đi ra chợ, First nói với Perth "Cậu hai, hay cậu cũng đi ra chợ với tụi tôi luôn đi, điểm đến của anh với tụi tôi cũng không khác nhau là mấy, đừng có làm phí thời gian như vầy."

    Nói rồi anh ra hiệu cho Perth bằng một ánh mắt nhìn thấu hồng trần, và sau đó thì chúng ta có sự việc ở đầu chap, ba thân ảnh từ nhà ông cai đi ra chợ với một tư thế hết sức điện ảnh.

    Sau khi ra được đến chợ, cả ba không chần chừ mà đi thẳng vào trong chòi của dì Bảy rồi kêu lớn "Chimon ơiiiii, bạn tôi ơiiiiiii, tôi đến rồi nèeeee."

    Chimon nghe thấy có ai đó kêu mình thì cũng chạy ra để xem, khi ra tới nơi thì cậu chưng hửng "Ủa, Nanon First, cậu..cậu Perth, mới sáng sớm mà ba người đã đi chợ rồi đó hả đa? ba người đi sớm vậy."

    Nanon nghe cậu nói thế thì cười rồi nói cậu "Đâu có, tụi tôi tới đây là để training cho cậu nè, cậu không nhớ hả?

    Hôm qua tụi mình giao kèo rồi đó."

    Chimon cười cười rồi gật gật với cả hai rồi chỉ chỗ cho ba người đi vào chòi, sau khi yên vị trong chòi thì First lấy cây đàn guitar trong giỏ đựng ra rồi đưa đến trước mặt Chimon và Perth rồi dõng dạc nói "Nè, thấy hai người còn hông tin lắm nên trước khi vào buổi training thì tôi và Nanon sẽ biểu diễn cho cả hai nghe một bài nghe, dô nè."

    Nanon nghe bạn mình nói vậy thì cũng thử dây đàn của mình, sao một vài phút thì cả hai bắt đầu chơi bài tủ của mình.

    Sáng sớm hôm đó, trong một góc chợ đã vang lên tiếng ca hát của hai cậu thanh niên trẻ tuổi, tiếng hát trong veo hòa thêm một chút vui vẻ làm cho khu chợ đang bình yên bỗng nhộn nhịp hơn hẳn.

    Sau gần hai canh giờ kể từ lúc cả hai hát khởi động thì cậu cả và cậu út cũng thức dậy đón bình minh.

    Về phía cậu cả, khi anh thức dậy không thấy thiên thần của mình đâu thì anh bỗng chốc hoảng loạn nhẹ rồi đi kiếm cậu khắp nhà, Khaotung cũng không khá khẩm hơn là bao khi ngủ dậy là chẳng thấy người đâu thì cũng đi tìm kiếm khắp nhà, sau khi cả hai dường như đã lục tung hết căn nhà lên mà vẫn không thấy người đâu thì Ohm bèn kêu thằng Khảm đi ra chợ xem xem sao.

    Sau hơn vài phút thì thằng Khảm chạy về nói với cả hai "Dạ cậu cả, cậu út, người hai cậu muốn kiếm đang ở ngoài chợ với cậu hai ạ."

    Cả hai nghe được tin tức của hai con người mất tích kia thì thở phào nhẹ nhõm, hai cái con người kia đường thì không biết mà cứ hay đi lung tung, lỡ đâu không biết đường về thì sao, mà cũng hên là cả hai đi cùng với Perth nên có gì thì Perth còn dùng quyền lực nhà mình để đón cả hai được chớ.

    Khaotung cũng dè dặt nói với Ohm "Anh cả, sao em thấy lo lo cho hai người đó quá đa.

    Không biết có mần ăn được chi hay không, mà bây giờ còn lôi kéo Chimon vào nữa chớ.

    Đúng là."

    Ohm nghe em trai mình nói xong thì không khỏi bất ngờ và bật cười trước câu nói của cậu, mà hình như đây là lần hiếm hoi mà Ohm cười không bị gượng ép và người nói không phải Nanon đó nha.

    Ohm nói với cậu "Chú út hôm nay cũng biết lo lắng cho người khác nữa sao đa.

    Anh thấy chú cũng không ưa người đó lắm mà đa, sao hôm nay tự dưng lại lo lắng quá vậy đa."

    Khaotung nghe thế thì không khỏi bực mình, trúng tim đen cậu quá mà nói gì được nữa giờ mà nếu có nói thì cậu cũng không dám cãi lại Ohm đâu, thế là sau câu nói của anh mình Khaotung chỉ ngồi đó với vẻ mặt không cam tâm mà nhìn anh trai mình.

    ---------------------------------------------------------
     
    Back
    Top Bottom