Sau chuỗi ngày dọn dẹp nhà cửa vất vả thì hôm nay là ngày gia đình Nanon chuyển đi, kì lạ là Nanon trong suốt một tuần qua rất cố gắng để liên lạc với First nhưng không hiểu sao mà First cứ như là bốc hơi khỏi thế giới này ý, nhắn tin thì không trả lời, gọi điện thì không bắt máy, thậm chí là Non có đến tận nhà để kiếm và cậu cũng đi đến những nơi mà cả hai thường xuyên đến nhưng vẫn không thấy First đâu, cậu cũng muốn đi tìm kiếm thông tin của bạn thân mình tiếp lắm chứ nhưng thời gian của gia đình cậu lại không cho phép cậu làm việc đó.
Hiện tại cậu và gia đình sắp sửa chuyển nhà đi nên cậu nhân cơ hội ba mẹ cậu đang chất đồ lên xe thì cậu lại chạy sang nhà First lần nữa để kiếm cậu bạn thân, khi Nanon đi ngang qua phòng ngủ của First, dường như có một cái gì đó thôi thúc cậu mở cửa bước vào, nhưng khi cậu đang định mở cửa thì chuông điện thoại bỗng reo lên, kéo cậu về lại với thực tại, cậu nhanh chóng bắt máy và sau đó cậu chạy về nhà để kịp đi với gia đình mình, trước khi rời khỏi nhà của cậu bạn thân, cậu có quay lại nhìn với ánh mắt đượm buồn.
Ngay sau khi cậu quay về thì ba mẹ cậu đã sắp xếp đồ đạc xong xuôi, mẹ cậu nhanh chóng nhận ra là con trai bà đang buồn nên bà xoa đầu an ủi con trai mình rồi cả nhà cùng bước vào xe để di chuyển.
Sau gần hơn 2 tiếng ngồi xe mệt mỏi, cuối cùng cả nhà cũng đã đến nơi ở mới, Nanon cùng với ba sắp xếp đồ đạc vào nhà còn mẹ Non thì đang trông chừng Nonnie vì em ấy đã ngủ trên đường đến đây rồi.
Tất bật từ sáng đến chiều tối thì gia đình cậu cũng đã tạm thời ổn định, sau bữa tối, Nanon quyết định sắp xếp lại phòng ngủ của mình, nên cậu đã kéo hai thùng đồ của cậu để bố trí sắp xếp, đang khi sắp xếp lại phòng ngủ của mình, Nanon vô tình nhìn thấy một cuốn sổ khác cậu ngạc nhiên vì cậu tưởng đâu là First quên mang cuốn sổ mà cậu đã tặng cho First nên cậu cũng cất cuốn sổ vào một góc của kệ sách.
Sau khi cậu đã sắp xếp gần xong thì cũng gần nửa đêm thế nên cậu mới tạm gác lại công việc của mình mà soạn đồ đi tắm, đâu đó xong xuôi hết thì cậu nằm trên giường mở điện thoại lên xem xem thằng bạn mình có nhắn tin gì không, nhưng kì lạ là không có một tin nhắn phản hồi nào từ First mà mấy cái tin nhắn cậu gửi đi cho bạn cũng không thấy First xem nghĩ chắc bạn mình đang còn buồn vì mình chuyển đi nên cậu không để ý đến dòng chữ nhỏ phía trên màn hình "Số điện thoại này hiện đang không tồn tại."
Vì cậu đã có một ngày dài mệt mỏi thế nên cậu tắt điện thoại và tính đi ngủ thì cậu sực nhớ ra cái cuốn sổ ban nãy, cậu vội vàng đi đến giá sách và tìm cuốn sổ, sau đó cậu leo lên giường để đọc khi cậu lật trang đầu tiên, cậu bỗng thấy rùng mình khi thấy được nội dung bên trong, "Gửi đến tình yêu của anh, hôm nay có lẽ là ngày buồn nhất của cuộc đời anh, em biết không thiên thần nhỏ của anh, từ khi gặp em lần đầu anh đã cảm thấy mến em rồi cuộc đời anh từ khi chưa có em nó là một mớ hỗn độn đến mức anh cảm thấy mình bị nghẹt thở tới nơi rồi, anh chưa bao giờ tự nguyện làm việc hay quyết định thứ gì ngoại trừ yêu em.
Có thể nói ra em sẽ không tin đâu nhưng trong cuộc đời anh bất kể là anh có làm gì cũng toàn là bị ép buộc chỉ có yêu em là bị dì anh thương em thôi, anh biết rồi em sẽ về với anh thôi nhưng đừng đi lâu quá nhé kẻo có người nhớ em đấy.
Thương em - NKP."
Nanon hoảng hốt rồi đấy, NKP là tên game của cậu mà, NKP tức là viết tắt tên cậu Nanon Korapat, cậu rùng mình nhẹ rồi đóng quyển sổ lại định mang đi cất, nhưng không ngờ điện thoại cậu vang lên một tiếng *ting* cậu ngỡ là tin nhắn của First hay của ba mẹ cậu nên cậu cầm điện thoại lên xem, khi cậu mở điện thoại lên thì vô tình thấy một cái app mà cậu nhớ là mình không hề tải xuống nên cậu tính xóa app trước rồi trả lời tin nhắn sau, ngay khi cậu chạm vào app để xóa thì trong màn hình điện thoại phát ra một thứ ánh sáng kì ảo khiến cậu bị chói mà nhắm tịt mắt lại, ngay sau khi thứ ánh sáng kì lạ đó biến mất, căn phòng cũng trở nên trống không, không một bóng người.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
"Má ảo thật chứ, đây rốt cuộc là cái qué gì vậy nè, không lẽ mình xuyên không thật hả chời, chắc không có đâu ha, đây chỉ là mơ thôi, đúng không?
Trời ơi..."
"Nè, cậu im lặng dùm tôi chút đi, nhức đầu quá đó đa, cậu làm gì mà từ sáng tới giờ lẩm bà lẩm bẩm nhưng người khùng vậy hả đa."
Tiếng ồn vang vọng đó không ai khác là của First và cậu út con ông cai tổng Khaotung, chuyện là từ chiều hôm qua, First cứ như người mất hồn ý ai hỏi gì cũng vô thức trả lời cho xong, rồi cứ luôn miệng kêu "Non ơi, cứu tao với, đm tao không muốn ở đây nữa đâu, chả lẽ đây là kiếp sau của tao hả, tao còn chưa bóc tem mà, hãy nói với tao đây là trò đùa đi, Non ơi huhuhu."
Cứ như vậy nguyên buổi chiều rồi thì cũng phải kiện sức, cậu nằm trên chiếc phản trước nhà mà cứ như vậy ngủ mất, đến sáng hôm sau khi gà còn chưa gáy thì cậu đã bị cơn đói làm cho tỉnh thế là định xuống bếp nấu mì tôm ăn như mọi lần thì cậu phát hiện gian bếp này không phải của nhà cậu, xung quanh đây cũng lạ lẫm lắm nên thành ra là cậu phát hoảng lần nữa và đó là lí do vì sao chỉ mới có giờ Dần mà ba gian nhà bảy gian bếp nhà ông cai tổng lại ồn ào đến như vậy.
First cũng cảm thấy mệt nên chỉ đành thỏa hiệp ngồi xuống bàn mà uống cạn bình nước trà, cậu Ohm nghe thấy động tĩnh bèn giật mình tỉnh giấc mà theo tiếng ồn tìm lên nhà trên "Nè, biết giờ là giờ nào không hả, mới sáng sớm làm gì mà hét lên vậy hả, không ngủ thì để người khác ngủ chứ đa."
Theo sau cậu cả là cô Lan vợ hai của cậu, cả hai người đi lên nhà trên thì thấy First với vẻ mặt hoảng hốt, thấy vậy cô Lan muốn lại gần để hỏi han cậu thì bị Ohm kéo về.
Mọi người tưởng cậu cả ghen hả, hông có đâu đa, cậu là đang muốn đối xử tốt với bạn của thiên thần Nanon gì đó thôi.
Cậu cả lên tiếng hỏi First "Vậy rốt cuộc là nhà cậu ở đâu để tôi còn biết đặng kêu gia đinh đưa cậu về."
First đáp trả với khuôn mặt không thể nào rầu hơn "Đã nói là tôi ở đường Z thành phố Y mà, với lại tôi đến từ năm 2024 chứ không phải năm 18xx, trời ơiiiiiiiiiiiiiiii."
Khaotung nghe thấy vậy thì đanh đá bảo cậu "Nè, cậu cứ nói cậu đến từ năm 2024 gì đấy là sao, nếu cậu ở năm 2024 thì làm sao cậu có thể đến đây được hả, du hành thời gian à, cậu tính lừa đứa con nít ba tuổi hả."
Rồi cậu út lại được dịp cười sảng khoái không chỉ có vậy cậu cả và cô Lan cũng che miệng mà cười, nhận thấy mọi người không tin tưởng mình còn cười cợt chọc ghẹo, First cọc cằn lôi điện thoại từ trong túi áo mình ra vẫn giữ nguyên nét mặt thất thần nhưng có hơi đanh lại của mình, cậu nói "Nếu mọi người nói tôi nói xạo, không tin tôi thì đây là cái gì, tại sao tôi lại có nó, đừng có đổ thừa là tôi ăn cắp nha, mấy người giàu vậy còn không mua được thì cái này thì tôi cắp được của ai, HẢ."
Nghe thấy cậu trai trẻ hơi gằn giọng ở cuối câu, cả ba mới ngưng cười và quay sang nhìn cậu, đang khi Khaotung và mợ hai Lan đang nghi ngờ và bối rối vì câu hỏi của First, thì Ohm lại lại gần First nhìn chằm chặp vào chiếc điện thoại của cậu rồi hỏi cậu "Đây là thứ mà cậu cho tôi xem thiên thần vào ngày hôm qua nè, đây là cái gì vậy, tại sao cậu lại dùng nó để nhốt thiên thần vậy đa."
Nghe Ohm nói về thiên thần, vẻ mặt cô lan thoáng phần cau lại, Ohm tính cưới thêm vợ ư?
Cô đã phải tốn bao nhiêu công sức mới có được sử sủng hạnh của Ohm mà bây giờ Ohm đã có thêm người mới nữa ư?
Nhưng dù vậy cô vẫn giữ được thái độ điềm tĩnh bên ngoài mà nhìn First, về phần First nghe thấy Ohm nói thế thì cậu lại phì cười "Ai là thiên thần cơ, thằng Non á.....hahaha......Nó...nó mà là thiên thần cái gì chứ ông anh, người ta là nam đó, chuẩn men thế này cơ mà." nói rồi First lấy ra tấm hình lúc Non đi đá banh cho clb ở trường, nhưng tuy nhiên với một người bạn tốt tính như cậu thì cậu còn bonus thêm cho Nanon cái nơ hồng xinh yêu trên tóc nữa, sau khi Ohm nhìn thấy hình Non, anh lên tiếng bảo với First "Ao, thiên thần mà cậu từng cho tôi xem này, sao cậu lại nhốt cậu ấy vậy đa."
First nghe thấy vậy thì cười lớn chảy cả nước mắt, cậu đáp lại Ohm trong tiếng cười "Hahaha.....bạn tui nó là đực rựa mà giờ có người mê rồi, chắc sắp bị bóc tem rồi đó....hahaha......nó là con trai ông dà ơi, với lại đây không phải là nhốt, mà là chụp hình, hiểu chưa?"
Cậu đang say sưa giải thích cho ba gương mặt ngơ ngác nhìn cậu thì Perth từ ngoài cửa chạy vào hét lớn "Anh cả ơi, út ơi có chuyện xảy ra ngoài chợ kìa." nghe thấy tiếng la thất thanh của Perth, cả bốn người ngoái đầu lại nhìn Perth, Ohm lên tiếng bảo "Có chuyện chi vậy đa, có gì thì nói đi đừng làm phí thời gian của mọi người."
Sau khi hít thở được mấy ngụm không khí, Perth mới lên tiếng nói "Số là hôm qua, em Bình nói là thích chiếc trâm ngoài chợ mà chưa có đi mua được vì bận mần tiệc chào đón tụi mình dìa nên hôm nay em đi ra chợ sớm đặng mua cho cổ thì thấy bên sạp bán hàng của dì bảy có người ngất xỉu, à mà người đó lạ mặt lắm, em chưa nhìn qua bao giờ, ăn mặc thì cứ như là...."
Nói rồi Perth mới liếc qua nhìn First, chỉ thẳng mặt cậu rồi nói tiếp "Cậu trai đó ăn mặc là lạ như cậu này nè mà có điều người đó ăn mặc coi bộ đỡ lôi thôi hơn đó đa."
First mắng thầm trong bụng "Thì đúng rồi, có ai mặc đồ ngủ mà không lôi thôi không chỉ tôi coi, nhìn bốn người ăn mặc cũng có khác gì đoàn cải lương đâu mà mày đặc nói tôi chớ xía, ông đây không thèm chấp."
Đang suy nghĩ lan man, First chợt như bừng tỉnh "Cậu nói người đó ăn mặc có phần giống tôi á?"
Perth bị câu hỏi đột ngột của First dọa giật mình, sau khi lấy lại được bình tĩnh, cậu trả lời "Ờ, ăn mặc giống cậu nhưng lịch sự hơn cậu."
First sau khi xác nhận được thông tin là đúng thì cậu bèn nói với Perth "Cậu dắt tôi ra chợ với, có khi tôi giúp được gì cho cậu ấy thì sao."
Perth nghe thấy thế thì bèn dẫn First ra chợ, ra tới chợ, Perth bảo với First "Cậu đứng đó đợi đi, để tôi kêu cho."
Nói rồi cậu lớn giọng kêu "Dì bảy ơi, có khách."
"Đây đây, tới liền đây" không thấy bóng dáng dì Bảy đâu mà chỉ thấy một cậu trai trắng trẻo, dễ thương bước ra ngoài tiếp khách "Cho hỏi mấy anh muốn mua gì ạ" Cậu trai lễ phép chào hỏi, Perth thấy cậu quen quen nên hỏi ngược lại "Cậu là...." dường như hiểu ý đối phương, cậu trả lời anh "Tôi tên Chimon, là cháu của dì Bảy, tôi kêu dì Bảy bằng cô, tôi đang học trên Sì Gòn, khu tôi ở gần ngay nhà máy của mấy anh đó đa."
Perth như được khai sáng, à hóa ra là bé bánh bao anh đã từng gặp trên Sì Gòn, sỡ dĩ có tên là bé bánh bao là bởi vì sáng nào gặp cậu, anh cũng thấy hình ảnh quen thuộc một chàng nam sinh nhỏ con đạp chiếc xe sờn màu xanh lá, tay cắp cặp còn miệng thì phồng to ngậm chiếc bánh bao nom dễ thương cực.
"Vậy cho hỏi là hai anh muốn mua gì?"
Câu hỏi của Chimon kéo Perth về với thực tại, anh nói "Cho tôi hai cân giò lụa với lại cho tôi gặp người bị ngất hồi sáng được không vậy đa."
"Tại sao anh lại muốn gặp cậu ấy hả?"
"Tại cậu này là bạn thân của cậu ấy, nghe tin bạn mình đến đây nên mới muốn gặp mặt" Perth không kiêng nể chỉ vào mặt First rồi tiếp lời Chimon, khi First còn đang không biết chuyện gì thì bắt gặp ánh mắt ra tín hiệu "Cậu nhận đại đi, nhanh đi đa" của Perth, First cũng ngầm hiểu ý, cậu nhìn Chimon rồi nói "Tôi là bạn thân của cậu ấy đấy."
Chimon bán tín bán nghi nhưng cũng vào trong kêu người ra để cậu hai gặp mặt, đương nhiên là Chimon cũng biết danh tính của ba cậu con nhà ông cai tổng vùng này rồi, tại cô của cậu, cô Bảy là người làng này mà nên cậu cũng không dám đắc tội vì sợ cô mình sẽ gặp phiền phức theo.
Khi Nanon theo Chimon đi ra ngoài, First thấy bạn mình như vớ được vàng ý, cậu vội vàng chạy lại chỗ của Nanon "Non, bạn iu cụa tao.Ulatr tao nhớ mày vãi."
Nanon nghe thấy ai kêu mình thì cx ngước mặt lên nhìn First "Trời ơi bạn iu, tao tưởng mày biến mất đâu rồi chứ, nhớ mày chết đi được." cả hai cứ như vậy tình thương mến thương ôm ấp nhau trước hai cặp mắt khó hiểu của Chimon và Perth.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Giờ Dần: từ ba giờ đến năm giờ sáng