Cập nhật mới

Khác Tình yêu u ám

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403646561-256-k146244.jpg

Tình Yêu U Ám
Tác giả: lazzzzzzz
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

kinh dị



kinhdi​
 
Tình Yêu U Ám
🌑 Chương 1: Gặp Gỡ Trong Mưa Máu


🌑 Chương 1: Gặp Gỡ Trong Mưa Máu

Trời đổ mưa từ chiều, một cơn mưa đỏ thẫm như ai đó đang giặt máu trên bầu trời.

Nguyễn Văn Trỗi ngước nhìn, đôi mắt anh trống rỗng, phản chiếu hàng nghìn tia sét lóe sáng.

Anh đã lái xe suốt đêm, chạy trốn khỏi một thứ gì đó — hay có lẽ là một ai đó.

Con đường núi ngoằn ngoèo dẫn đến một ngôi làng nhỏ, nơi từng bị xóa khỏi bản đồ từ nhiều năm trước.

Biển chỉ đường gỉ sét vẫn còn in mờ dòng chữ:

“Thôn Huyết Sương — không chào đón kẻ lạ.”

Anh bật đèn pha.

Ánh sáng rọi lên một bóng người đứng giữa mưa.

Một người đàn ông… hay đúng hơn là một vẻ đẹp kỳ dị trong hình hài đàn ông.

Da anh ta trắng đến mức gần như phát sáng, đôi môi nhợt nhạt nhưng ẩn chứa nụ cười mơ hồ.

“Anh lạc đường à?” — giọng nói vang lên, dịu như gió, nhưng lạnh như kim loại chạm vào da.

Nguyễn Văn Trỗi khựng lại.

“Tôi… chỉ tìm nơi trú mưa.”

Người kia cười, ánh nhìn chậm rãi lướt qua khuôn mặt Trỗi.

“Tên tôi là Vương Bảo Cường.

Nếu anh không sợ… có thể vào nhà tôi.”

Ngôi nhà của Bảo Cường nằm khuất sau hàng liễu rủ.

Trên bậc thềm còn hằn dấu vết của ai đó — những dấu chân ướt màu đen, không phải bùn… mà là máu.

Khi bước vào, Trỗi cảm thấy không khí trong nhà ngưng đọng.

Một bản nhạc cũ vang lên từ chiếc máy hát tự xoay — dù không ai chạm vào.

Trên bàn, là hai tách trà bốc khói, như thể có ai đó đã biết anh sẽ đến.

Bảo Cường nghiêng đầu, đôi mắt sâu hút:

“Anh tin vào duyên không, Trỗi?”

“Duyên…?”

“Duyên giữa người sống và người chết.”

Trong khoảnh khắc ấy, Trỗi chợt nhận ra: bóng của Bảo Cường không hề in xuống sàn.

---

Tôi có thể tiếp tục Chương 2: Dưới Bóng Liễu Trắng — nơi tình cảm giữa họ bắt đầu nảy nở xen lẫn sợ hãi và ám ảnh, hoặc thêm một chút mô tả nội tâm, sự giằng xé giữa tình yêu và nỗi nghi ngờ.
 
Tình Yêu U Ám
🌕 Chương 2: Dưới Bóng Liễu Trắng


🌕 Chương 2: Dưới Bóng Liễu Trắng

Buổi sáng hôm sau, Nguyễn Văn Trỗi tỉnh dậy trong một căn phòng lạ.

Ánh sáng mờ xuyên qua tấm rèm liễu trắng rủ xuống như những ngón tay gầy guộc.

Không gian mang mùi hương kỳ lạ — nửa như hương hoa quế, nửa như mùi kim loại cũ rỉ máu.

Anh ngồi dậy, chăn đã được gấp gọn gàng bên cạnh, dù đêm qua anh nhớ rõ mình đã ngã gục trong phòng khách.

Trên bàn, là một tờ giấy viết bằng nét chữ tinh tế:

> “Tôi đã để anh ngủ ở đây.

Đừng ra vườn sau trước khi mặt trời lặn.

— Bảo Cường.”

Tim Trỗi đập mạnh.

Anh bước xuống cầu thang, mỗi bước chân như lún vào không khí.

Căn nhà im phăng phắc, chỉ nghe tiếng đồng hồ quả lắc đếm thời gian — nhưng kim đồng hồ không hề di chuyển.

Bảo Cường xuất hiện trong khung cửa, tay cầm ấm trà khói bốc mờ.

Áo anh ta ướt đẫm, mái tóc đen rối bời như vừa đi qua một cơn mưa dài.

“Anh tỉnh rồi à?” — giọng anh ta vang lên nhẹ, nhưng trong âm điệu có một nốt buồn sâu hút.

“Cảm ơn… vì đã cho tôi trú nhờ.”

Bảo Cường đặt tách trà xuống, ánh mắt lấp lánh như gương.

“Anh không nên cảm ơn tôi quá sớm đâu, Trỗi.”

Câu nói ấy khiến không khí đông lại.

Từ ngoài cửa sổ, những tán liễu lay nhẹ.

Trong làn gió, Trỗi thoáng thấy những bóng người treo lơ lửng giữa không trung — tóc họ buông dài, đung đưa như lá.

Anh nhắm mắt lại, nghĩ là ảo giác.

Nhưng khi mở mắt ra, Bảo Cường đã ở ngay cạnh, bàn tay lạnh như băng đặt lên vai anh.

“Đừng sợ.

Họ không làm hại anh đâu,”

Bảo Cường nói khẽ, đôi môi gần như chạm vào tai Trỗi.

“Họ chỉ… ghen tỵ thôi.”

“Ghen tỵ?”

“Vì tôi vẫn còn được yêu.”

Trỗi lùi lại, tim đập thình thịch.

“Anh… anh là ai?”

Bảo Cường cười, nụ cười nửa buồn nửa điên:

“Tôi từng là người.

Cũng từng biết yêu.

Nhưng người tôi yêu…

đã giết tôi bằng chính đôi tay này.”

Trong khoảnh khắc ấy, cơn gió từ ngoài ùa vào, cuốn tung rèm liễu trắng.

Dưới nắng nhạt, Trỗi thấy trên cổ Bảo Cường — một vết cắt dài, sâu tới tận xương.

Và dòng máu đen vẫn rỉ ra, như chưa bao giờ khô.

---

💀 Kết thúc chương 2:

Trỗi bắt đầu nghi ngờ liệu anh đang sống trong nhà của một linh hồn — hay chính mình đã chết từ đêm hôm qua mà không hay biết.
 
Back
Top Bottom