"Rút thôi -!"
"Đứng lại, đến địa bàn của ta phá địa bàn của ta rồi lại muốn chạy à,nghe sao dễ cho các người quá?"
Một tiếng nói kinh dị trong đêm tối vang lên, là ai?
Kẻ nào mà quái lạ vậy.
Hai tên đó dáo dác nhìn xung quanh để xem tiếng nói đó phát ra từ đâu, bất chợt có một tên hét lên:"Aaaa!Q-Quỷ!"
Từ đằng xa có một đám quỷ đang từ từ tiến về phía của hai tên đó,bao vây lấy hai tên đó, thế này thì chỉ có chết thôi chứ sống làm sao mà được.
Cả hai muốn dùng phép nhưng lại bị ai đó chặn, cả hai chẳng thể làm gì hơn,trong đó có một tên lại thấy có một người nào đó đang tiến đến nhưng vừa chớp mắt người đó đã biến mất,bỗng hắn như phát điên lên liền rút kiếm ra chém loạn xạ.
Tên còn lại không hiểu chuyện gì muốn chạm vào hắn nhưng lại bị một bàn tay giữ chặt.
"Muốn chạy à?
Mơ đi nhé."
"Aaaaa!"
Hai tiếng hét thất thanh vang lên nhưng làm gì có ai nghe được.
Đây là Địa giới chứ không phải Nhân giới, có muốn cứu cũng không được.
Xử lý cả hai xong người liền ra lệnh:"Dọn dẹp đi."
"Vâng, Lạc chủ!"
Lạc Thanh Phong gật đầu rồi bỏ đi y phải về Lạc Điện để xử lí công việc.
Ôi trời! công việc cứ trồng chất như vậy thì làm sao cho hết đây.
.....
"Ây da!
Cái lưng của ta ~!"
"Thanh..
Huỳnh!"
"A!
Mẹ ơi cứu con!"
Lạc Thanh Huỳnh giật bắn mình nghe có ai đó gọi mình cô biết đó là ai liền nhanh chống chạy tới cung điện.
Vừa vào điện đã thấy Lạc Thanh Phong đã chờ sẵn.
Cô chầm chậm bước vào bên trong vừa bước vào bên trong,y đập mạnh lên bàn, quát lớn:"Đêm qua muội ở đâu hả!? có biết ở đây công việc thì trồng chất lại còn một mình ta giải quyết, còn muội thì thì ở đâu, muội có còn coi ta là sư huynh của muội không!?"
" Muội xin lỗi.."
" Về Nhân giới với ta!"
" Vâng.
"
Cả hai nhanh chống về lại nhân giới, vì y đang có một việc rất quan trọng phải về gấp.
Rất nhanh cả hai đã trở về nhân giới, Lạc Thanh Phong gấp rút chạy đi đâu đó khiến cha mẹ của y cũng không biết y đi đâu.
Hình như là y có hẹn gặp một ai đó,y đi đến một nơi rất đẹp đó là một vườn hoa xung quanh còn có vài cây hoa anh đào.
Lạc Thanh Phong đi tới một cái cây to nhất, chạm nhẹ lên thân cây rồi dựa vào thân cây đợi ai đó tới.
Một làn gió từ đâu tới lướt nhẹ qua làm những cành cây hoa anh đào động đậy va vào nhau rồi rơi xuống lướt nhẹ trên gương mặt thanh tú của Lạc Thanh Phong, mái tóc dài mượt của y cũng bị gió thổi bay nhè nhẹ theo gió.
Bỗng nhiên có một bàn tay vén nhẹ mái tóc của y,y ngước mặt lên nhìn người trước mặt rồi nở một nụ cười nhẹ với người đó.
Giọng nói trầm nhẹ của người kia cất lên:"Chờ ta có lâu không?"
Lạc Thanh Phong vuốt tóc của mình rồi đáp lại:"Không lâu,ta cũng chỉ mới đến thôi."
Lạc Thanh Phong cầm lấy sợi dây buộc tóc màu trắng đang bay phấp phới của người kia trê tay mớn trơn một cách nhẹ nhàng, người kia trên tay cầm một bông hoa nhỏ cài lên tóc của y, y chạm nhẹ lên nó mà cười, rồi lên tiếng:"Huyên Linh,ta nhớ đệ lắm đấy."
"Ta cũng vậy, cũng rất nhớ huynh."
Thẩm Huyên Minh cầm lấy tay của Lạc Thanh Phong hôn nhẹ lên mu bàn tay của y.
Đã rất lâu rồi cả hai vẫn chưa gặp nhau vì bận rất nhiều việc, Thẩm Huyên Minh hắn thì ở Thiên giới còn Lạc Thanh Phong y thì ở Địa giới rất ít khi gặp mặt nhau.
Có những thời gian như này là đã tốt lắm rồi, Thẩm Huyên Minh ôm lấy Lạc Thanh Phong vào lòng,y thì tựa đầu lên vai của hắn, bây giờ cả hai chỉ muốn thời gian lúc này ngừng trôi lại để cho y và hắn ở bên nhau lâu hơn.
Y dụi một bên má của lên vai hắn, giọng có chút nũng nịu nói:"Huyên Linh~Ta không muốn xa đệ một chút nào cả."
Hắn xoa nhẹ lên lưng y rồi trả lời lại:"Biết làm sao đây, đệ cũng đâu có thể làm gì được hơn bây giờ, ngoan đệ dẫn huynh đi chơi nhé,huynh muốn đi đâu nào?"
Lạc Thanh Phong im lặng một lúc rồi nói:"ừm..ta muốn.. tới chợ đêm!"
"Được, đi thôi!"
....
"Huyên Linh!Huyên Linh!
Kẹo hồ lô ~"
"Được, được đợi đệ một chút."
"Ừm."
"Đây của huynh."
"Huyên Linh!Huyên Linh!
Lòng đèn kìa!"
"Mua!"
"Ngọc Bội?"
"Mua!"
....
*Thích cái cách anh ta chi tiền cho vợ của mình..haha!*
....
*Đùng!*
Một tiếng nổ lớn vang lên Thẩm Huyên Minh lấy thân mình che cho Lạc Thanh Phong, hắn liền triệu kiếm của mình đến,y ở phía sau cũng gọi "Thần Ngọc"của mình đến.
Trong không gian mù mịt bởi sương khói nhưng không đủ làm cả hai thấy sợ hãi, Lạc Thanh Phong nhìn thấy được một bóng người đang đi tới y liền ra hiệu cho hắn cả hai vung mạnh kiếm về phía trước.
Lạc Thanh Phong tách ra khỏi Thẩm Huyên Minh,y nhảy lên nóc của một ngôi nhà nhìn xung quanh, bất chợt mặt của y lóe lên hai tia điện đỏ chỉ nhìn qua từ xa y đã biết được kể chủ mưu đang ở đâu.
(Thần Ngọc, là một trong những pháp bảo được coi là mạnh thứ hai chỉ sau thanh Kiếm "Đoạt Mệnh" trong những pháp bảo của Lạc Thanh Phong.)
Thẩm Huyên Minh nhìn về phía của y đã biết y nghĩ gì liền cầm kiếm của bảo:"Linh Kiếm,đi!"
(Linh Kiếm còn có tên gọi đầy đủ là "Nhất Hoa Linh Kiếm"là một pháp bảo được cho là có thể sánh ngang tầm với "Đoạt Mệnh")
"Nhất Hoa Linh Kiếm"của hắn phát ra một linh quang rồi bay vút đi Lạc Thanh Phong cùng Thẩm Huyên Minh cũng lao theo đi tới nơi kẻ chủ mưu đang ẩn nấp.
Y tinh mắt nhìn thấy tên đó liền lao nhanh bắt lấy Linh Kiếm vung lực chém mạnh về phía của tên đó.
*Choang!*
Tiếng va chạm lớn của hai pháp bảo nhưng y chiếm ưu thế hơn, liên tục ra đòn tấn công không cho kẻ địch trở tay, mỗi một lực đánh của Lạc Thanh Phong như bị cả ngàn con voi trưởng thành đè lên, phải nói là nó cực kỳ mạnh khiến tên kia không thể đỡ được, không muốn câu giờ thêm tập tục dùng Ma lực đẩy một chưởng cho gã văng xa.
Dù bị đánh một chưởng đến phun ra cả máu nhưng gã vẫn gượng dậy, cười khinh nói:"Ta khinh!Hai đánh một đúng là hèn!"
Lạc Thanh Phong khinh gã ra mặt liền tát mạnh vào mặt gã cầm thanh kiếm vung tới cổ gã nhưng bị chặn lại bởi Thẩm Huyên Minh, hắn nói:"Đừng!
Để ta đưa hắn về Thiên Giới."
"Ừm."
Hắn búng tay giao diện của Lạc Thanh Phong đã thay đổi, Thẩm Huyên Minh liền trói tên kia lại phất tay một cái đã ngọn gió lớn đưa cả ba đi.
Ngay khi tới Thiên Giới Lạc Thanh Phong kéo tay của Thẩm Huyên Minh lại căng thẳng nói:"Huyên Linh..Đệ muốn phá luật sao?"
"Suỵt!
Cứ đi theo đệ đừng nói gì hết."
Hắn nắm lấy tay của y kéo đi rồi lôi gã kia theo.
*Vll!
Cái con người phân biệt đối xử!*
Thẩm Huyên Minh kéo Lạc Thanh Phong đi theo mình, hắn đẩy cửa bước vào bên trong thần điện nơi các thần quan đã tập hợp lại.
Hắn kéo y đi tới giữa sảnh chính của điện,xung quanh liên tục có những tiếng xì xầm của các thần quan đang bàn tán về y.
"Tên này là ai sao còn có thể được Minh Thần đưa đến đây!?"
"Quái lạ!"
"Phải nói là rất kì lạ!"
Bỗng nhiên có một giọng nói cắt ngang những lời bàn tán của các thần quan:"Vẫn đông đủ nhỉ?sao, hôm nay lại có chuyện gì?"
Nhìn người trước mặt y có chút sợ hãi liền đứng sau lưng của Thẩm Huyên Minh.
Thấy Lạc Thanh Phong như vậy hắn liền che y lại,lôi tên ma đầu kia lên để mọi sự chú ý lên gã.
Thấy không ai để ý hắn nắm lấy tay của y đưa vào tay một lá bùa, nói nhỏ với y:"Cầm chặt lá bùa."
Lạc Thanh Phong có chút không hiểu nhưng vẫn làm theo ý của Thẩm Huyên Minh.
Y biết thân phận của mình bây giờ chỉ là một người bình thường nên đứng ở phía sau lưng hắn để hắn xử lí.
Ở phía trên Thẩm Huyên Quân đổi sự chú ý về phía y , thắc mắc hỏi:"Không biết người bên cạnh Minh Thần là ai?Ta có thể biết người là ai không?"
*Thẩm Huyên Quân, là người đứng đầu Thiên Giới là phụ thân của Thẩm Huyên Minh.*
Y giật mình nằm chặt lấy tay áo của hắn, nhìn thấy người thương của mình đang căng thẳng, Thẩm Huyên Minh liền lên tiếng thay cho Lạc Thanh Phong:"Đế quân, xin người đừng làm khó y vì y chỉ là một người bình thường được ta cứu khi bị tên ma đầu này bắt ạ."
Im lặng nắp sau y nhìn thấy tên ma đầu kia đã tỉnh dậy, trên tay còn cầm một con dao.
Bất ngờ gã ta lao tới về phía của Thẩm Huyên Minh,trước sự bất ngờ của các thần quan, Lạc Thanh Phong liền đẩy hắn ra để dùng thân đỡ lấy một dao cho hắn.
Dù vậy nhưng tên ma đầu đầu vẫn không muốn rút dao ra gã lại đâm sâu hơn, khiến y phun ra máu gã mới chịu rút dao, Lạc Thanh Phong mất thăng bằng ngã ra sau.
Nhưng đã được Thẩm Huyên Minh đỡ lấy.
"Bắt hắn lại!"
Các binh thần ở bên ngoài xông vào bắt lấy tên ma đầu.
Vài thần y đi đến bên cạnh Lạc Thanh Phong xem xét vết thương của y.
Thẩm Huyên Minh bên cạnh sắc mặt thay đổi cầm kiếm lao tới muốn giết ngay tên đó, nhưng bị Thẩm Huyên Quân ngăn lại.
Ông từ bên trên bước xuống, cất giọng nói của mình lên:"Minh Thần!
Bình tĩnh lại, việc của tên ma đầu đó cứ để lo cho y trước đã.
Đưa hắn đi!"
Nghe ông nói như vậy hắn mới bình tĩnh lại đi tới bên cạnh Lạc Thanh Phong đang đau đớn vì vết thương quá nặng.
Thẩm Huyên Minh liền bế y lên cúi đầu với Thẩm Huyên Quân rồi bỏ đi.
Lạc Thanh Phong bám chặt vai của hắn.
Mặc kệ những lời bàn tán của những người khác hắn vẫn đưa y ra bên ngoài.
Lạc Thanh Phong ngước mắt lên nhìn hắn,cố gắng nói từng câu từng chữ:"Huyên...Huyên Linh,ta m-muốn-!
Hư!!"
Chưa nói hết câu y lại phun ra một ngụm máu.
Thẩm Huyên Minh giật mình nhìn Lạc Thanh Phòng đang đau đớn níu lấy hắn.
Tức tốc liền đưa y vệ nhân giới, sợ ở đây lâu sẽ gây ra thêm chuyện.
Hắn búng tay liền có ngọn gió đưa cả hai đi,sau khi về được nhân giới Thẩm Huyên Minh nhanh chóng bay đi đưa Lạc Thanh Phong về "Linh Điện".
Đưa y về phòng đuổi hết người hầu ra ngoài để băng bó vết thương của y, hắn để ngồi lên giường còn hắn thì đi lấy đồ băng bó vết thương lại cho y.
Đợi hắn đi khỏi Lạc Thanh Phong liền cởi y phục của mình ra, bàn tay run rẩy tháo lấy đai lưng của mình ra, y không được cố định liền lỏng lẻo hết ra.
Y cởi từng lớp y phục của mình xuống, chỉ còn mỗi bộ trung y vừa muốn cởi thì bên ngoài có tiếng mở cửa.
Y giật mình cầm lấy cái gối ném mạnh về phía cửa,nhanh tay lấy y phục che thân mình lại.
Nhìn kĩ lại thì thấy đó lại là Thẩm Huyên Minh, Lạc Thanh Phong liền nhìn thấy cái gối mình ném đang được hắn cầm y liền cười với mình như chưa có chuyện gì xảy ra, hắn từng bước từng bước tiến lại phía y.
Cũng may là hắn lỡ mà là người khác chắc nằm ở ngoài từ lâu rồi,y cầm y phục để lại sang một bên, mở dây buộc bên hông ra lớp trung y liền tuột khỏi vai của Lạc Thanh Phong, Thẩm Huyên Minh đi đến bên cạnh y muốn chạm lên vết thương của nhưng lại sợ y đau nên rụt tay lại.
Nhìn thấy hành động này của hắn Lạc Thanh Phong dở khóc dở cười nói:"Haha!
Sao thế? cứ chạm vào ta không thấy đau lắm đâu."
"Đau không?"
"..
Có,đau lắm."
"Đau sao lại còn cố cười?"
"..."
Câu nói này của hắn nó làm cho y im bật đi, Lạc Thanh Phong gục đầu mình vào lòng ngực hắn, bật khóc nức nở.
Thẩm Huyên Minh không muốn dỗ y mà để cho y khóc giải thoát những khuất ức trong lòng ra.
Cứ khóc hắn sẽ luôn bên cạnh để nghe y khóc dù có là thần hay quỷ vẫn ở bên cạnh y.
Lạc Thanh Phong nắm vai hắn giọng nói run run cất lên:"Hức..T-ta mệt lắm rồi..Ức..Sao ta lại khổ đến như vậy chứ..
Hức!"
"Cứ khóc, khóc mệt rồi ngủ nhé."
Khóc đến lạc cả giọng y thiếp đi trong lòng hắn.
Không biết đã qua bao Lạc Thanh Phong tỉnh giấc sau một đêm dài, nhìn xung quanh chẳng thấy ai ngay cả hắn cũng không thấy bóng đâu, gắng gượng ngồi dậy bước xuống giường vừa chỉ mới đặt bước đi thì lại động vết thương.
Đau đớn ngã xuống đất, hình như.. rách vết thương rồi,y muốn đứng dậy nhưng có cố mấy cũng không được.
Chỉ cần nhúc nhích một đã đau tới mức chết đi sống lại rồi.
Y đau đớn tay muốn lấy thứ gì đó nhưng không được, hết cách liền cất chất giọng run rẩy của mình:"H-Huyên Linh - A!
Đau quá!"
"Thanh Phong!"
Nghe tiếng có ai gọi mình y ngước mặt lên nhìn, là hắn!là Thẩm Huyên Minh!may mắn quá.
Hắn chạy ngay tới chỗ của y bế y lên đặt y lại trên giường, Lạc Thanh Phong nhìn nhìn hắn khó khăn nói với hắn:"H-Huyên Linh..
T-ta không s-sao.."
Hắn có chút tức giận nói lại:"Không sao cái khỉ gì!? ngã như vậy mà huynh nói là không sao á!?"
"T-Ta..Xin lỗi.."
Nếu lấy ống tay áo của hắn lắc qua lắc lại nhìn hắn với ánh mắt long lanh mong hắn tha thứ, sợ không đủ y nũng nịu nói:"ca ca~Đừng giận ta mà ~"
Y thừa nước đục xông tới nằm đè lên người hắn tay không yên phận mà vuốt tới vuốt lui trên người hắn.
Thẩm Huyên Minh bắt lấy bàn tay hư hỏng kia của Lạc Thanh Phong kéo mạnh y lại gần mình, nắm lấy cằm của y vuốt ve đôi môi đỏ hồng kia,y tiến đến ép sát hắn khi môi sắp chạm vào thì có tiếng mở cửa.
Thẩm Huyên Minh phản ứng nhanh nhẹn liền dùng thân mình che cho Lạc Thanh Phong, cả hai giật mình khi người bước vào là mẹ của hắn,Mai Tô Nguyệt có hơi khựng lại nhưng vẫn cầm bát thuốc mà bước vào.
Giọng nói của Thẩm Huyên Minh có chút khó chịu, cất lên:"Mẫu hậu, người vào sao lại không gõ cửa ạ?"
Hết.