Chương 4: giữa hai thế giới
Đôi mắt sâu, hàng mi dài đổ bóng gò má, chứa nỗi buồn không tên.
Mái tóc đen rũ vai, vài sợi vương trên trán, hơi rối nhưng càng làm gương mặt thật.
Đêm đó, mưa nặng hạt.
Gió quật vào khung cửa kính kêu lạch cạch.
Tiếng chìa khóa khẽ xoay từ bên ngoài vọng vào.
Hắn đẩy cửa phòng tôi bằng một tay, khay đồ ăn còn bốc khói.
Ánh đèn vàng lờ mờ rọi lên khuôn mặt hắn — lạnh, tỉ mỉ, đầy kiểm soát.
Đồ đạc trong phòng bị ném tung tóe.
Trong cơn giận dữ, hắn thốt:
"Mẹ kiếp, con đàn bà khốn nạn!
Tao nên giết mày sớm hơn!"
Vẻ mặt hắn giống như mất đi thứ đã từng nằm trong tay.
Ánh mắt giận dữ khiến ai nhìn cũng run sợ.
Nhưng tôi thì không.
Tôi đứng sau lưng hắn, chưa một tiếng động.
Trong ngăn kéo, con dao nhỏ vẫn nằm đó.
Tôi rút ra, khẽ ép lưỡi dao vào cổ hắn.
Không kịch bản, không la hét, chỉ bình thản, như đặt mảnh kính xuống bàn.
Hơi thở hắn khựng lại; bầu không khí co cụm, nghẹt thở.
Hắn nghiến môi, mắt lóe lên giận, ngạc nhiên, rồi thú vị lạ lùng — như con thú gặp trò chơi chưa hiểu.
Hắn lùi một bước, tay chạm cổ nơi lưỡi dao chạm da.
Không kêu la, chỉ tim đập to trong im lặng.
Tôi di chuyển ra trước mặt hắn, cách một bước chân.
"Thật là kích thích, cô thật biết chơi.
Ta bắt đầu thích cô rồi đấy." — hắn nói, từ từ tiến lại.
"Giết tôi đi, giết đi.
Cảm giác giết người thật vui và kích thích."
Hắn đi xung quanh tôi, sờ mái tóc, chạm vai.
Cười thích thú:
"Để tôi dạy cô nhé."
Hắn đứng trước mặt tôi:
"Nếu muốn tôi chết nhanh, hãy đâm vào đây."
Rồi hắn chỉ những điểm trên cơ thể: cổ, bụng, tim, đỉnh đầu...
Khuôn mặt giễu cợt, vặn vẹo méo mó.
Tôi nhìn thẳng, tay không run.
Ánh mắt hắn dao động — lần đầu thấy người khác không nằm trong tay mình.
Tôi bước cách hắn một mét.
Quay mũi dao về phía ngực mình, hắn tái mặt.
"Cô điên à!?" — hắn gầm, lao tới.
"Đừng qua đây!" — tôi hét.
Dù chết hay sống, tôi cũng chẳng làm gì.
Cuộc đời tua nhanh trong đầu: từ bố mẹ mất, bà mất, mọi khó khăn, sống để làm gì, vì cái gì?
Cuộc đời tẻ nhạt, vô màu.
Tôi dùng lực, định đâm vào điểm chí mạng hắn chỉ.
Hắn lao tới, tay giật dao, nhưng giọng không còn vững.
Tôi cười lạnh:
"Chẳng phải anh sợ tôi chết sao?
Cảm giác con mồi ngay trước mắt nhưng không thể tự tay giết là sao nhỉ?"
Chỉ một câu, hắn khựng lại.
Nụ cười thích thú biến mất, thay bằng hoảng loạn thật sự — thứ hắn chưa từng đối diện.
"Dừng...
Tôi... tôi chưa muốn cô chết." — hắn hét.
Tôi nhìn hắn.
Ánh đèn vàng hắt qua cửa sổ, chiếu xiên vệt sáng mỏng lên nền phòng.
Mọi thứ như phủ lớp khói ẩm, lạnh và đặc quánh mùi mưa.
Tôi quay lưng, còn hắn...
đứng ngay sau, nửa bước trong bóng tối.
Áo sơ mi hắn bó sát vai, vài cúc trên cùng mở, lộ đường xương quai xanh, ánh sáng cũng khựng lại.
Quần tây phẳng phiu, giày bóng loáng.
Gọn gàng đến khó chịu, toát vẻ giàu có và kỷ luật.
Nhưng giữa sự chỉnh tề, có gì đó méo mó — năng lượng nén, sẵn bùng lên bất cứ lúc nào.
Mái tóc hắn ướt, vài lọn dính trán, nước mưa nhỏ xuống cổ.
Ánh sáng bắt gương mặt: đẹp nhưng nguy hiểm — sống mũi cao, hàm sắc, da trắng lạnh.
Đôi môi hơi nhếch lên, gần như nụ cười, nhưng thực ra là đe dọa.
Đôi mắt sâu, tối, phản chiếu ánh đèn như hồ nước không đáy.
Trong đó có đau, khát, và rất nhiều bóng tối.
Ánh nhìn khiến căn phòng co lại — hẹp hơn, nặng hơn.
Gió luồn qua cửa sổ, rèm bay phấp phới, đập vào vai tôi.
Một tia sét lóe, ánh sáng vẽ gương mặt hắn — đẹp rợn người, nhưng mắt như con thú bị dồn vào góc — vừa sợ, vừa phấn khích.
Tôi đứng im.
Chỉ hắn tiến gần, hơi thở nóng áp sau gáy.
Căn phòng sang trọng, tinh tế, giờ im lặng đến mức nghe nhịp tim hai người.
"Tôi muốn ra ngoài.
Trong này bí.
Điện thoại đâu?" — tôi cất lời phá im lặng.