Cập nhật mới

Khác TÌNH YÊU CỦA KẺ SÁT NHÂN

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403251948-256-k294512.jpg

Tình Yêu Của Kẻ Sát Nhân
Tác giả: QuynhNhu174733
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Hắn nói yêu cô, nhưng tình yêu trong mắt hắn chưa từng có ánh sáng.

Cô cứ nghĩ chỉ cần yêu là đủ... cho đến khi chính bàn tay hắn đẩy cô xuống vực sâu.



phảndiệnnamchính​
 
Tình Yêu Của Kẻ Sát Nhân
Tình yêu của kẻ sát nhân


Chương 1:bóng đêm đầu tiên

Cô gái ấy đẹp theo một cách lạ.

Không choáng ngợp ngay lần đầu, nhưng vẻ đẹp ấy len lỏi, âm thầm – càng nhìn càng khó quên.

Làn da cô trắng trong, ánh lên sắc ngọc, như chẳng bao giờ vướng bụi trần.

Mái tóc dài đến lưng, đen nhánh, mềm như sợi tơ trời.

Gió thoảng qua, hương dịu mát theo từng lọn tóc – phảng phất mùi hoa nhài và chút gì của nắng sớm.

Đôi mắt cô khiến người khác phải dừng lại.

Sâu, viền cong nhẹ, không sáng lóa, nhưng ẩn chứa tầng tầng cảm xúc.

Dịu dàng, buồn man mác.

Nhìn cô, người ta chẳng hiểu vì sao lại nín thở.

Mũi nhỏ, thẳng.

Môi hồng nhạt tự nhiên.

Khi cười, khóe môi cong lên nhẹ như nhịp thở – giản dị nhưng làm bừng sáng cả căn phòng.

Giọng nói cô trong, hơi khàn, như mật ong tan trên đầu lưỡi.

Cô không đẹp kiểu xa hoa.

Cô đẹp theo cách khiến người ta muốn cúi đầu giữ gìn.

Đẹp đến mức, lạc giữa đám đông, chỉ cần quay đầu một chút, cả thế giới như lặng đi một nhịp.

Tiếng mưa đập vào mái tôn cũ ngoài con ngõ nhỏ.

Gió thổi qua hàng cây khô trụi lá.

Như lời thì thầm của linh hồn lạc lối.

"Tôi" bước đi lầm lũi.

Chiếc ô cũ rách một góc, nước mưa hắt vào mặt lạnh buốt.

Ngày nào cũng vậy.

Tan làm.

Về nhà.

Lặng lẽ đi qua con ngõ.

Không ai chờ.

Không ai nói gì.

Bà ngoại đã mất hai tháng.

Căn nhà giờ chỉ còn mùi ẩm mốc của những tấm ảnh cũ và chiếc áo len bà để lại.

Trời bắt đầu đổ mưa khi tôi rời chợ.

Ban đầu vài giọt nhẹ, rồi nhanh chóng biến thành màn trắng xóa.

Tôi không mang áo mưa, cũng không trú.

Chỉ bước, để nước lạnh ngấm qua lớp vải mỏng.

Đường về quanh co, hai bên hàng xà cừ cũ kỹ, lá rụng đầy lối.

Dưới ánh đèn vàng hiu hắt, từng hạt mưa rơi xuống như sợi chỉ bạc.

Tôi xách túi rau, tay run nhẹ vì lạnh.

Bước chậm – đều – như cố giữ mình khỏi vỡ ra.

Tiếng giày lọp bộp trên vũng nước.

Tiếng sấm xa vọng lại.

Xe vụt qua vội vã.

Ai nấy trú trong nhà, chỉ có tôi đi giữa phố ướt – như một vệt nhỏ giữa thế giới mờ sương.

Tôi tự trách mình.

Giá như hôm đó không ngủ quên.

Giá như đi tìm bà sớm hơn... có lẽ, bà đã không trượt chân xuống ao.

Đêm nào tôi cũng mơ thấy bà gọi tên mình giữa làn nước đen.

Mỗi lần tỉnh dậy, tay lạnh ngắt, tim thình thịch, nước mắt tự chảy.

Nhưng sáng ra, tôi vẫn dậy.

Vẫn đi làm.

Vẫn cố sống – như bà dặn:

"Đời có khổ đến đâu, con cũng phải sống cho ra một con người."

Trong đống hỗn độn ấy, điện thoại tôi rung lên.

Tin nhắn từ Minh Thư:

"Tối nay qua nhà tớ ăn cơm nhé.

Đừng ở một mình nữa."

Tôi nhìn lâu, cất lại.

May còn có niềm vui ấy – Minh Thư.

Chúng tôi chơi với nhau từ cấp hai.

Hồi đó, nó ngã xuống ao, tôi nhảy xuống kéo lên.

Từ hôm ấy, nó bám lấy tôi như hình với bóng.

Khác nhau hoàn toàn – nó tiểu thư, tôi con bé ở cùng bà – nhưng lại hợp.

Nó nói:

"Mày giống tách trà nóng, tao giống ly nước đá.

Uống cùng nhau mới đủ vị."

Tôi chỉ cười, không đáp.

Nhưng biết, không có nó, cuộc đời tôi cô đơn hơn nhiều.

Minh Thư: khuôn mặt trái xoan, da trắng hồng.

Đôi mắt nâu tinh nghịch.

Môi cong nhẹ, cười lên là lúm đồng tiền hiện rõ.

Thường mặc váy xòe trắng, áo len kem, tóc buộc lệch, thỉnh thoảng cài thêm nơ trắng.

Luôn thơm mùi nước hoa nhẹ – vừa bước ra từ tiệm thời trang.

Tính hướng ngoại, miệng nhanh như gió.

Ngang bướng có, dịu dàng có.

Ghét ai giả tạo, nhưng bao che cho người mình thương.

Còn tôi, chỉ cần nhìn nụ cười nó là thấy đời nhẹ hơn chút.

Tối nay cũng vậy.

Nhưng có gì đó khác lạ.

Mưa to hơn.

Không khí đặc quánh, ẩm và nặng.
 
Tình Yêu Của Kẻ Sát Nhân
Tình yêu của kẻ sát nhân


Chương 2: hơi thở trong căn phòng lạnh

Khi rẽ qua hẻm quen, cảm giác như ai đó dõi theo.

Tôi quay lại – không có ai.

Chỉ ánh đèn vàng mờ và bóng chính mình run rẩy trên vũng nước.

Bước thêm vài bước, bàn tay bất ngờ kéo mạnh từ phía sau.

Chưa kịp kêu, khăn lạnh bịt miệng.

Mùi thuốc xộc thẳng vào mũi.

Mọi thứ xoay tròn, tối sầm lại.

Tiếng nước tạt vào mặt, tôi choàng tỉnh.

Ánh sáng trắng lạnh của bóng đèn neon phản chiếu trên nền gạch ướt.

Tôi bị trói vào ghế.

Tay chân lạnh toát.

Trước mặt, một người đàn ông cao, vai rộng.

Khuôn mặt gần như hoàn hảo... nhưng ánh mắt hắn rỗng, tối như vực sâu.

Hắn cười nhạt.

Nụ cười đẹp nhưng đáng sợ.

"Dậy đi."

Giọng hắn trầm, ấm... mùi nguy hiểm.

Tôi im lặng.

"Mắt cô thật đẹp." – hắn bước gần, lưỡi dao lóe lên dưới ánh đèn – "Tôi muốn nó."

Tôi nhìn thẳng, bình thản.

Có lẽ tôi quá quen với nguy hiểm.

Hoặc chẳng còn gì để mất.

Hắn khựng.

Cặp mắt dao động trong khoảnh khắc ngắn.

Rồi bật cười – khàn, nhẹ, ám ảnh.

"Thú vị đấy."

Tôi lặng im.

Nhìn hắn – gương mặt đẹp đến mức đáng thương.

Cô độc giữa thế giới mình tạo ra.

"Cô biết không?" – hắn thì thầm, cúi sát mặt tôi.

"Ta thích nhìn người khác sợ hãi.

Khi họ run, khi họ van xin...

Ta thấy thật sảng khoái."

Tôi bình thản đáp:

"Có lẽ anh chỉ đang cố giết nỗi sợ trong chính mình thôi."

Hắn im lặng.

Nhìn tôi rất lâu.

Tôi cũng vậy.

Hắn xuất hiện như một vệt bóng tối được chạm khắc tỉ mỉ — cao, vai rộng, dáng người cân đối gần như hoàn hảo.

Mọi cử động đều tiết chế, không thừa một nhịp, toát lên sự kiềm chế lạnh lẽo của người sống quá lâu trong bóng đêm.

Trang phục hắn luôn tinh gọn: áo sơ mi đen ôm sát cổ tay, khuy bạc sáng nhẹ, vest cùng tông may thủ công, vạt áo dài vừa đủ che thắt lưng.

Giày da Ý đánh bóng kỹ, phản chiếu ánh đèn.

Trên cổ tay trái, chiếc đồng hồ cơ đắt tiền ánh lên sắc thép lạnh — không khoe của, mà là tuyên ngôn im lặng về quyền lực.

Mùi hương hắn mang là gỗ trầm pha da thuộc — nồng nhưng sạch, còn lẩn trong không khí lâu sau khi hắn đi qua.

Mái tóc đen rũ xuống, đôi khi lấp sau tai để lộ đường xương quai hàm sắc lạnh.

Ánh mắt xám như tro, soi tận tâm can người đối diện.

Khi hắn cười — hiếm hoi — khóe môi nhếch nhẹ, không ấm, không thân thiện, mà đầy tính kiểm soát.

Cử chỉ, dáng đi, giọng trầm khàn, tất cả đều toát ra sự điềm tĩnh đáng sợ — kiểu người không cần lên tiếng vẫn khiến kẻ khác dè chừng.

Dù không đeo vàng bạc hay phụ kiện cầu kỳ, từng chi tiết trên người hắn gợi vẻ sang trọng.

Không phải của kẻ phô trương, mà của người từng bước qua địa ngục, trở lại với dáng vẻ quý tộc lạnh lùng, nguy hiểm, bí ẩn đến ám ảnh.

Tôi tỉnh giấc giữa mùi sắt gỉ và ẩm mốc.

Bóng đèn treo lủng lẳng trên trần, ánh sáng nhấp nháy như sắp tắt.

Tiếng nước nhỏ đều đặn ở góc phòng — "tách... tách..." — như kim đồng hồ trong căn nhà bỏ hoang.

Hắn ngồi đối diện, lưng tựa hờ, một tay cầm dao, tay kia xoay chiếc nhẫn bạc.

Không khí lạnh ngắt, nhưng ánh mắt hắn còn lạnh hơn.

Tôi nhìn quanh — căn phòng hoàn hảo đến đáng sợ.

Trên bàn gần đầu giường, một ly sữa, một bát cháo.

Tay tôi... không còn bị trói.

"Ăn đi." – Hắn nói, giọng trầm, không cảm xúc.

"Sao tôi lại ở đây?" – tôi hỏi.

"Gầy quá." – Hắn nhếch môi, giọng đều đều – "Tôi muốn cảm giác nuôi cô béo lên... rồi giết."

Khuôn mặt hắn vặn vẹo, ánh lên sự hứng thú bệnh hoạn.

Mỗi lời thốt ra đều khinh thường.

Tôi im lặng.

Hắn lại gần, nâng cằm tôi lên.
 
Tình Yêu Của Kẻ Sát Nhân
Tình yêu của kẻ sát nhân


Chương 3: ánh sáng trong bóng tối

"Không ăn thì chết đói.

Tôi không cho phép cô chết khi không phải chết do tôi gây ra."

Hắn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lóe sáng thoáng thích thú.

Tôi nhìn hắn, nói chậm:

"Nếu anh định giết tôi, cần gì phải đợi.

Dù sao tôi cũng chẳng còn gì để mất.

Chết sớm hay muộn cũng không sao."

Im lặng thoáng qua.

Hắn cười nhẹ — mệt mỏi, buồn, kiểu người cô đơn quá lâu.

Hắn vỗ tay:

"Hay, hay!

Muốn nhìn xem cô khác họ chỗ nào."

Mấy ngày sau, tôi vẫn bị nhốt.

Hắn không đánh, không dọa, chỉ im lặng nhìn tôi, như quan sát sinh vật lạ.

Người giúp việc sợ hắn.

Qua họ, tôi biết: hắn sinh ra trong gia đình quyền lực.

Cha là doanh nhân, mẹ lạnh như băng, mặc đồ lụa, giọng khinh khỉnh.

Hắn lớn lên giữa bạc tiền và những quy tắc vô nghĩa.

Cha dạy kiểm soát bằng tiền, mẹ dạy giấu cảm xúc bằng nụ cười.

Chỉ không ai dạy hắn yêu.

Từ nhỏ, hắn khác lạ.

Không khóc khi bị đánh, không sợ máu.

Có lần mổ con mèo chỉ để "xem tim nó đập thế nào".

Người lớn tưởng trò nghịch, nhưng thật ra là khởi đầu cho sự tò mò ám ảnh về nỗi đau người khác.

Cha mẹ hắn chết khi hắn 23 tuổi – tai nạn xe hơi trên đường ven biển sương mù.

Tài xế ngủ gật, xe lao xuống vực, cháy rụi chỉ còn khung thép đen sì.

Hắn không khóc, chỉ đứng im nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ.

Trong mắt hắn, không có nỗi đau, chỉ trống rỗng lạnh lẽo như căn phòng không người.

Hắn du học châu Âu, học tâm lý và y học.

Người ngoài nói hắn thiên tài: điểm cao, lời nói cuốn hút, phong thái quý ông sinh ra để thống trị.

Nhưng đằng sau, hắn nghiên cứu tâm lý con người, ám ảnh cảm giác "sở hữu linh hồn người khác".

Hắn thích khoảnh khắc người khác sợ hãi tột độ – chân thật nhất.

Sau khi về nước, hắn mở phòng khám sang trọng.

Nhưng ẩn dưới tầng hầm là nơi hắn "nghiên cứu" riêng.

Nỗi đau người khác không phải tội lỗi mà là nghệ thuật sống động.

Tiếng la, giọt máu đều là "âm thanh" và "màu sắc" trong bức tranh méo mó hắn vẽ.

Hắn từng là đứa trẻ cô đơn tuyệt vọng, chỉ mong ôm một lần thật sự.

Khi tình cảm không đến, hắn chọn thống trị thay vì cần được yêu.

Kiểm soát nỗi sợ người khác là cách duy nhất để cảm nhận mình tồn tại.

Vụ tai nạn năm đó không chỉ cướp cha mẹ, mà còn đốt phần nhân tính cuối cùng trong hắn.

Ban ngày hắn như người bình thường, ban đêm như người khác hoàn toàn.

Căn phòng ở tầng cao nhất biệt thự – ánh sáng ban ngày chỉ đủ thấy lớp u tối mỏng manh.

Tường xám tro, lạnh như xi măng chưa khô.

Chiếc đàn piano đen ở góc, bụi phủ mờ nắp phím, như nhiều năm không ai chạm.

Giữa phòng, ghế bành da thật, trước ghế bàn gỗ mun khắc hoa văn cổ, vài tờ báo, ly rượu vang đỏ chưa uống hết, vài giọt rượu khô lại như vệt máu.

Trần nhà gắn đèn chùm pha lê nhưng nhiều bóng tắt, chỉ còn vài tia sáng vàng yếu hắt xuống nền gạch đen bóng loáng.

Phía sau, kệ sách cao chạm trần, xếp hàng trăm cuốn sách tâm lý, triết học, bức tượng nhỏ bằng đồng — toàn khuôn mặt người biểu cảm sợ hãi, đau đớn, méo mó.

Góc khuất, cánh cửa sắt nặng nề, luôn khóa kín – hắn gọi "phòng thí nghiệm".

Không ai được phép vào.

Đêm khuya, người giúp việc nghe tiếng kim loại va chạm, hoặc âm thanh như tiếng ai kìm nén la hét.

Sáng ra, im lặng đáng sợ.

Mùi trong phòng khó quên – hỗn hợp nước hoa cao cấp, thuốc khử trùng, hương gỗ cháy.

Sang trọng, nhưng rợn người.

Tôi không biết sẽ bị nhốt bao lâu.

Không liên lạc được bên ngoài, không biết Minh Thư ra sao.

Tôi nhìn từ cửa sổ xuống, đầu đầy suy tư.

Khuôn mặt phản chiếu trong kính — da trắng mịn, sống mũi cao, môi nhạt, dịu dàng, lạnh và xa cách.
 
Tình Yêu Của Kẻ Sát Nhân
Tình yêu của kẻ sát nhân


Chương 4: giữa hai thế giới

Đôi mắt sâu, hàng mi dài đổ bóng gò má, chứa nỗi buồn không tên.

Mái tóc đen rũ vai, vài sợi vương trên trán, hơi rối nhưng càng làm gương mặt thật.

Đêm đó, mưa nặng hạt.

Gió quật vào khung cửa kính kêu lạch cạch.

Tiếng chìa khóa khẽ xoay từ bên ngoài vọng vào.

Hắn đẩy cửa phòng tôi bằng một tay, khay đồ ăn còn bốc khói.

Ánh đèn vàng lờ mờ rọi lên khuôn mặt hắn — lạnh, tỉ mỉ, đầy kiểm soát.

Đồ đạc trong phòng bị ném tung tóe.

Trong cơn giận dữ, hắn thốt:

"Mẹ kiếp, con đàn bà khốn nạn!

Tao nên giết mày sớm hơn!"

Vẻ mặt hắn giống như mất đi thứ đã từng nằm trong tay.

Ánh mắt giận dữ khiến ai nhìn cũng run sợ.

Nhưng tôi thì không.

Tôi đứng sau lưng hắn, chưa một tiếng động.

Trong ngăn kéo, con dao nhỏ vẫn nằm đó.

Tôi rút ra, khẽ ép lưỡi dao vào cổ hắn.

Không kịch bản, không la hét, chỉ bình thản, như đặt mảnh kính xuống bàn.

Hơi thở hắn khựng lại; bầu không khí co cụm, nghẹt thở.

Hắn nghiến môi, mắt lóe lên giận, ngạc nhiên, rồi thú vị lạ lùng — như con thú gặp trò chơi chưa hiểu.

Hắn lùi một bước, tay chạm cổ nơi lưỡi dao chạm da.

Không kêu la, chỉ tim đập to trong im lặng.

Tôi di chuyển ra trước mặt hắn, cách một bước chân.

"Thật là kích thích, cô thật biết chơi.

Ta bắt đầu thích cô rồi đấy." — hắn nói, từ từ tiến lại.

"Giết tôi đi, giết đi.

Cảm giác giết người thật vui và kích thích."

Hắn đi xung quanh tôi, sờ mái tóc, chạm vai.

Cười thích thú:

"Để tôi dạy cô nhé."

Hắn đứng trước mặt tôi:

"Nếu muốn tôi chết nhanh, hãy đâm vào đây."

Rồi hắn chỉ những điểm trên cơ thể: cổ, bụng, tim, đỉnh đầu...

Khuôn mặt giễu cợt, vặn vẹo méo mó.

Tôi nhìn thẳng, tay không run.

Ánh mắt hắn dao động — lần đầu thấy người khác không nằm trong tay mình.

Tôi bước cách hắn một mét.

Quay mũi dao về phía ngực mình, hắn tái mặt.

"Cô điên à!?" — hắn gầm, lao tới.

"Đừng qua đây!" — tôi hét.

Dù chết hay sống, tôi cũng chẳng làm gì.

Cuộc đời tua nhanh trong đầu: từ bố mẹ mất, bà mất, mọi khó khăn, sống để làm gì, vì cái gì?

Cuộc đời tẻ nhạt, vô màu.

Tôi dùng lực, định đâm vào điểm chí mạng hắn chỉ.

Hắn lao tới, tay giật dao, nhưng giọng không còn vững.

Tôi cười lạnh:

"Chẳng phải anh sợ tôi chết sao?

Cảm giác con mồi ngay trước mắt nhưng không thể tự tay giết là sao nhỉ?"

Chỉ một câu, hắn khựng lại.

Nụ cười thích thú biến mất, thay bằng hoảng loạn thật sự — thứ hắn chưa từng đối diện.

"Dừng...

Tôi... tôi chưa muốn cô chết." — hắn hét.

Tôi nhìn hắn.

Ánh đèn vàng hắt qua cửa sổ, chiếu xiên vệt sáng mỏng lên nền phòng.

Mọi thứ như phủ lớp khói ẩm, lạnh và đặc quánh mùi mưa.

Tôi quay lưng, còn hắn...

đứng ngay sau, nửa bước trong bóng tối.

Áo sơ mi hắn bó sát vai, vài cúc trên cùng mở, lộ đường xương quai xanh, ánh sáng cũng khựng lại.

Quần tây phẳng phiu, giày bóng loáng.

Gọn gàng đến khó chịu, toát vẻ giàu có và kỷ luật.

Nhưng giữa sự chỉnh tề, có gì đó méo mó — năng lượng nén, sẵn bùng lên bất cứ lúc nào.

Mái tóc hắn ướt, vài lọn dính trán, nước mưa nhỏ xuống cổ.

Ánh sáng bắt gương mặt: đẹp nhưng nguy hiểm — sống mũi cao, hàm sắc, da trắng lạnh.

Đôi môi hơi nhếch lên, gần như nụ cười, nhưng thực ra là đe dọa.

Đôi mắt sâu, tối, phản chiếu ánh đèn như hồ nước không đáy.

Trong đó có đau, khát, và rất nhiều bóng tối.

Ánh nhìn khiến căn phòng co lại — hẹp hơn, nặng hơn.

Gió luồn qua cửa sổ, rèm bay phấp phới, đập vào vai tôi.

Một tia sét lóe, ánh sáng vẽ gương mặt hắn — đẹp rợn người, nhưng mắt như con thú bị dồn vào góc — vừa sợ, vừa phấn khích.

Tôi đứng im.

Chỉ hắn tiến gần, hơi thở nóng áp sau gáy.

Căn phòng sang trọng, tinh tế, giờ im lặng đến mức nghe nhịp tim hai người.

"Tôi muốn ra ngoài.

Trong này bí.

Điện thoại đâu?" — tôi cất lời phá im lặng.
 
Tình Yêu Của Kẻ Sát Nhân
Tinh yêu của kẻ sát nhân


CHƯƠNG 5: YÊU ANH ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG

Hắn xoay tôi lại, giận dữ:

"Đừng mơ!

Cô định chạy à!?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, không biểu cảm.

Nhân lúc hắn mất cảnh giác, tôi trèo lên cửa sổ.

Hắn không kịp phản ứng, hét:

"Cô điên à!?

Đừng tưởng tôi không dám làm!

Đi xuống!"

"Cô điên rồi!

Tôi tưởng tôi đã đủ điên, không ngờ cô còn điên hơn!"

Tôi quay lại, mỉm cười, thò chân ra phía trước:

"Anh nghĩ sao?"

Đêm trăng, khuôn mặt tôi không chút cảm xúc — đủ làm người ta say đắm, nhưng cũng cướp đi hết người thân tôi.

Như thứ nhan sắc vô dụng trong xã hội, cũng có thể vô dụng với tôi — một đứa tâm lý vặn vẹo.

Ngày bà mất, tôi không rơi giọt nước mắt.

Người ta nói tôi vô cảm, vô tâm, trẻ hư.

Nhưng ai biết tôi trải qua gì — khinh bỉ, cô lập, xa lánh, hắt hủi...

Bao nhiêu từ đủ miêu tả đời tôi?

"Hazzz..." — tôi thở dài.

"Anh biết không, tôi đã mất tất cả: gia đình, người thân.

Tôi thực sự không biết sống để làm gì.

Người bạn thân duy nhất là lý do tôi tồn tại đến bây giờ."

Mặt tôi không cảm xúc.

Ngẩng lên trời, khẽ nhắm mắt tận hưởng làn gió mát.

Lá khẽ lay trong gió, tiếng động xung quanh — lần cuối.

Tôi dang tay, ngã về phía trước.

Một bàn tay kéo tôi lại, ôm vào lòng:

"Ai cho cô chết khi chưa có phép của tôi?"

"Tôi chưa cho cô chết.

Cô phải sống — sống để chịu sự dày vò của tôi."

"Được.

Tôi đồng ý với điều kiện của cô, nhưng không được chạy trốn.

Nếu bắt được, tôi sẽ khiến bạn cô thay thế, cho cô ta trải nghiệm những gì cô bỏ lỡ."

Tôi bừng tỉnh:

"Anh dám!?"

Hắn đẩy tôi ra, nâng cằm lên:

"Dám hay không — cô có muốn thử không?"

Tôi nhìn hắn, ánh mắt sắc nhọn, không biểu cảm.

Bất chợt, tôi bị bế bổng, đi ra khỏi phòng.

Bên ngoài nhiều người hầu — quản gia, trợ lý, giúp việc.

"Dọn." — hắn nói ngắn gọn.

Bên ngoài là khu vườn rộng, trải dài đến hàng rào sắt.

Biệt thự trên ngọn đồi thấp, xung quanh rừng thông rì rào gió.

Mưa đổ nặng hạt, từng giọt rơi nền đá cẩm thạch vang lạnh, nhịp như bản nhạc cũ.

Biệt thự to lớn, tường trắng ngà, mái ngói đen, cửa sổ cao chạm trần, viền gỗ mun bóng loáng.

Ánh đèn vàng từ trong hắt ra qua rèm, lấp loáng như mắt đang quan sát đêm.

Lối đi lát đá uốn quanh hồ nhân tạo, mặt hồ gợn sóng.

Giữa hồ là tượng thiên thần đá, đôi cánh gãy một bên — vừa đẹp, vừa ám ảnh.

Cây hồng ven đường rung bần bật trong gió, cánh hoa hất lên, tán loạn như máu loãng dưới ánh đèn.

Cổng sắt cao hơn ba mét, nặng nề, hoa văn cầu kỳ — biểu tượng quyền lực, kiểm soát.

Gió thổi, bản lề gỉ sét kẽo kẹt — như tiếng thở của biệt thự già nua.

Khắp nơi mùi ẩm gỗ, mùi sắt, hương hoa đêm — đẹp nhưng lạnh.

Cảnh vật hoàn hảo đến không thật, như chiếc lồng mạ vàng bao bọc mọi thứ.

Một buổi tối, hắn mang về bó rau, vài quả trứng.

"Ra chợ... mua." — hắn nói ngắn gọn.

Tôi nhìn hắn — áo khoác đen ướt mưa, tóc rối, mắt thâm quầng.

Lần đầu thấy hắn giống người thật.

Tôi nấu, hắn ngồi nhìn.

Mùi trứng rán lan ra, hòa trong không khí lạnh lẽo, kỳ lạ — như hai kẻ đi lạc, vô tình ngồi ăn trong căn bếp địa ngục.

"Tại sao anh làm hại người khác?" — tôi hỏi, không sợ, chỉ muốn hiểu.

Hắn ngẩng lên, mắt phủ lớp sương:

"Vì họ nhìn ta bằng ánh mắt thương hại.

Ta ghét điều đó."

Tôi khẽ nói:

"Không ai sinh ra để bị ghét.

Chỉ là... họ không biết anh đã chịu những gì."

Hắn nhìn tôi — rất lâu.

Lần đầu, tôi thấy trong ánh mắt ấy không phải lạnh lùng, mà là nỗi đau.

Một đêm, hắn biến mất.

Tôi tưởng hắn bỏ đi.

Nhưng sáng ra, hắn quay lại — trên tay vài vết trầy, áo dính máu.

Tôi giật mình:

"Anh... lại làm gì ai sao?"

Hắn ném con dao xuống, ánh mắt rối loạn:

"Không.

Ta chỉ cứu một cô gái suýt bị xe đâm... cô ta ngất xỉu, trông giống bạn cô."

Tôi lặng người.

Minh Thư — bạn thân tôi — từng nói sẽ tìm tôi.

Từ hôm đó, hắn ít nói hơn.

Nhưng mỗi tối, hắn mang ghế ngồi ngoài cửa phòng, như canh chừng... hoặc bảo vệ.

Tôi không rõ nữa.

Chỉ biết rằng giữa cái lạnh kim loại, tôi nghe thấy hơi thở hắn — đều, trầm, thật.
 
Back
Top Bottom