Khác Tinh Vân

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407770927-256-k870744.jpg

Tinh Vân
Tác giả: HongAnhL815
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đôi khi kết thúc không phải là kết thúc mà là một khởi đầu



đam​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tình Duyên Vạn Kiếp
  • [Truyện ngắn] Quả tình
  • Nhân Sinh Nợ Một Kiếp Tình
  • chuyện tình Đồng Giới Của A.Dương
  • nơi tình yêu ta bắt đầu
  • Mạch tình máu nhuốm đầu ngòi bút
  • Tinh Vân
    Văn án


    Phàm Dương là một tiểu thuyết gia chuyên viết về thể loại linh dị.

    Hôm nay vốn chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác, lại là một ngày bị deadline dí sấp mặt

    Hắn mệt mỏi dụi mắt thế mà ngay giây sau khi mở mắt ra lần nữa

    "?????"

    Trước mắt hắn không còn là căn phòng trọ cũ kỹ của mình mà lại là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ, hiện tại Phàm Dương có vẻ như đang đứng trong một khu rừng.

    - đây là chỗ quái nào?

    [Ting]

    Một âm thanh trong trẻo vang lên

    [Chào mừng người chơi đã đến với thế giới của những giấc mơ]

    [Bạn cần hoàn thành nhiệm vụ để thoát khỏi mộng]

    [Chúc ngài chơi vui vẻ]

    Kết thúc âm thanh là một tràng cười quái dị kéo dài

    Ngay lúc hắn vẫn còn bối rối thì một luồng thông tin xông thẳng vào đại não nó cho Phàm Dương biết những thông tin về thế giới này.

    Hắn cần hoàn thành nhiệm vụ để thoát khỏi đây.

    Thành thật mà nói thì khi đối mặt với tình cảnh kì lạ này hắn cũng không cảm thấy sợ hãi hãy lo lắng mà lại là một cảm giác có chút hưng phấn đi.

    Từ nhỏ hắn đã có niềm yêu thích mãnh liệt với những điều kinh dị thậm chí còn chơi qua vô số trò chơi tâm linh thế mà bây giờ lại bị cuốn vào chính những trò chơi ấy.

    Đây há chẳng phải là ông trời ban phước cho hắn sao?

    *****************

    [Nhiệm vụ: Giải cứu cô bé khăn đỏ ]

    Phàm Dương bây giờ có cảm giác khá là ..

    à..

    ừm...vi diệu đi

    Hắn nhìn nhiệm vụ rồi lại nhìn về phía trước mặt nơi mà một cô bé khoản 12 tuổi, cô bé ấy đang mặc trên người chiếc áo choàng đỏ tươi và dùng đôi tay nhỏ nhắn của mình xé xác những người chơi vi phạm quy tắc.

    ".........."

    - đây mẹ nó là người cần giải cứu sao?

    Hắn thấy đám người chơi đáng thương bọn họ mới là người cần giải cứu.

    ***********

    Thể loại

    Đam Mỹ, vô hạn lưu

    Không được bình thường lắm con người thụ X cũng không được bình thường lắm tà thần công

    Phàm Dương X Mộ Hàn

    Duyên trời tác hợp

    **************
     
    Tinh Vân
    Chương 1: khởi đầu


    "Lại là giấc mơ này"

    Trong suốt 20 năm cuộc đời hắn đã luôn mơ thấy cùng 1 giấc mơ.

    Trong mơ hắn đứng trên mặt nước, trước mắt là biển sao vô tận.

    Hình ảnh phản chiếu trên mặt nước tạo nên một phong cảnh tuyệt đẹp.

    Nhưng cái phong cảnh ấy hắn đã thấy qua vô số lần trong 20 năm.

    Kể từ lúc 5 tuổi hắn luôn mơ thấy giấc mơ này, 1 lần rồi 2 lần kéo dài đến khi 25 tuổi.

    Xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ dù cho có đi bao lâu cũng là cảnh tượng ấy.

    Hắn thở dài rồi trực tiếp nằm phịch xuống, tay chân dang rộng một cách thoải mái.

    Giờ hắn chỉ có thể im lặng chờ cho tới khi giấc mơ kết thúc.

    Nằm một lúc lâu hắn lại không khỏi suy ngẫm về cuộc đời.

    Cha mẹ đặt cho hắn cái tên Trần Phàm Dương với mong muốn hắn có cuộc đời giống như tên mình.

    Rực rỡ và tỏa sáng như ánh mặt trời chốn nhân gian.

    Thế nhưng cuộc đời hắn lại không được đẹp đẽ như vậy.

    Năm Phàm Dương 5 tuổi cha mẹ gặp tai nạn qua đời, hắn may mắn sống sót nhưng do tổn thương dây thần kinh mà khiến mắt trái hắn mất khả năng nhìn vĩnh viễn.

    Bây giờ nhìn từ bên ngoài Phàm Dương không khác người bình thường mấy nhưng thực chất mắt trái hắn vốn không thấy gì.

    Những năm sau đó hắn trưởng thành ở trại trẻ mồ côi.

    Rồi khi trưởng thành Phàm Dương trở thành một tiểu thuyết gia chuyên viết về thể loại kinh dị.

    Lý do hắn thành tiểu thuyết gia rất đơn giản.

    Lúc nhỏ Phàm Dương từng mơ có thể nhìn thấy ma quỷ với mong muốn được nhìn thấy cha mẹ.

    Dần dà tạo cho hắn niềm yêu thích mãnh liệt với những thứ liên quan đến ma quỷ.

    Khi lớn lên bỏ học lại thêm chẳng giỏi thứ gì khác nên trở thành tiểu thuyết gia tự do với đồng lương ít ỏi.

    Nhìn những ngôi sao trên cao hắn bất giác vươn tay muốn bắt lấy, cứ ngỡ sẽ chẳng nắm được gì.

    Nhưng trong lòng bàn tay lại có thứ gì đó.

    Hắn thế mà bắt được một ngôi sao.

    "!!!!!"

    - thế mà bắt được rồi ?

    Phàm Dương ngây người trong chốc lát.

    Hắn cẩn thận quan sát thứ trong tay

    - một viên ngọc màu xanh lam sao ?

    Chắc là trùng hợp thôi đúng không.

    Trong tay Phàm Dương là một viên ngọc màu xanh lam đẹp mắt trùng với màu mắt của hắn.

    Nó trùng màu với màu mắt của Phàm Dương không khỏi cho hắn có cảm giác như có người cố tình dành riêng cho hắn vậy.

    Nhưng điều đó là không thể nào đây chỉ là một giấc mơ thôi, hắn tự nhủ.

    " .......

    Dương"

    Một âm thanh mơ hồ vang lên bên tai Phàm Dương.

    "PHÀM DƯƠNG"

    Hắn giật mình ngồi bật dậy

    BỐP

    Phàm Dương va phải người đối diện.

    Lực tác động bất ngờ khiến đối phương bật ngược ra sau.

    Sau khi điều chỉnh lại trọng tâm cơ thể cô bất mãn nói.

    "Dương, cậu bị làm sao thế"

    Ngọc phàn nàn, ngay sau đó cô bất ngờ đưa tay sờ trán hắn.

    "Sao thế, có phải ngủ hỏng đầu rồi không ?"

    Ngọc nói một giọng điệu trêu chọc rồi như than thở tiếp lời.

    "Cậu xem, có ai như cậu vào quán cà phê rồi nằm ngủ ngon lành vậy không."

    Thì ra Phàm Dương đang ở trong quán cà phê của Ngọc.

    Sau giấc mơ quen thuộc kia, đại não hắn đình trệ một vài giây rồi mới phản ứng lại câu nói của cô bạn.

    "Tại sofa êm quá thôi chứ đâu phải tại tôi"

    Phàm Dương cười hì hì đáp lại.

    Cũng không trách được quán cà phê vừa có sofa vừa có máy lạnh lại còn vắng khách nữa, thật sự rất dễ buồn ngủ.

    "Tôi nói này, cậu lại thức đêm viết bản thảo nữa chứ gì."

    Cô trưng ra cái bản mặt "tôi hiểu cậu quá mà".

    "Cậu nên cân bằng giữa học tập và nghỉ ngơi đi, không thì cậu sẽ chết vì kiệt sức mà thôi"

    Ngọc thở dài

    Phàm Dương không có cách nào phản bác vì Ngọc nói không sai.

    Cô bạn này cái gì cũng tốt chỉ là rất hay phàn nàn.

    " Tôi......"

    Ngọc ngắt lời hắn rồi luyên thuyên không ngừng.

    "Thức khuya có rất nhiều hệ lụy.

    Nếu cứ tiếp tục như vậy cậu sẽ khó tìm vợ.

    Đêm nào cũng dán mắt vào màn hình thì cậu sẽ sớm mù luôn con mắt còn lại đấy."

    Ngọc là bạn thân từ nhỏ của hắn là bạn cùng bàn hồi cấp 1 sau này vẫn học chung cấp 3.

    Cô là đại gia chính hiệu khác hẳn với đứa bỏ học từ cấp 3 như Phàm Dương.

    Quán cà phê mà Phàm Dương đang ở cũng là quà sinh nhật do cha mẹ tặng cho Ngọc.

    Đúng là quán quân đầu thai của năm.

    "Cậu......."

    "Ưm..!?"

    Phàm Dương dùng tốc độ nhanh nhất để nhét nắm kẹo đường vào miệng của Ngọc khiến cô nghẹn không nói nên lời.

    "Khụ...khụ..."

    Cô khó khăn phun đống kẹo ra.

    "PHÀM DƯƠNG!"

    "Ah...ha...ha"

    "Cũng muộn rồi tôi về đây"

    Phàm Dương nhanh chóng lấy đồ rồi chạy nước rút ra khỏi quán, phía sau còn nghe tiếng cằn nhằn của Cô bạn thân.

    Hắn cũng muốn có được công việc lương cao lắm chứ.

    Chỉ là hắn cái gì cũng không chuyên ngoại trừ khả năng viết văn tốt ra thì chẳng còn gì tốt chỉ đành an phận làm tiểu thuyết gia tự do thôi.

    Muốn vào nhà máy làm công nhân cũng không xong mất một mắt nên thị lực hắn không tốt lắm lỡ hắn có mệnh hệ gì thì ai chịu trách nhiệm nên đành cam chịu làm người nghèo.

    Cộp cộp cộp

    Tiếng bước chân vang vọng trong đêm khuya vắng lặng.

    Hắn bước đi cô đơn trên con đường vắng.

    Có điều nếu Phàm Dương chú ý cái bóng của bản thân thì sẽ thấy được cái bóng của hắn đang sánh vai cùng một cái bóng khác dù bên cạnh hắn vốn không có ai.

    Phàm Dương không biết được mình có một "người" bạn luôn như hình với bóng luôn luôn kề cạnh hắn.

    Nếu biết được chắc Phàm Dương sẽ rất vui nhỉ vì khi đó hắn sẽ biết rằng bản thân không cô đơn.

    Cạch

    Phàm Dương mở cửa phòng trọ giá rẻ của hắn.

    Thế nhưng ngoài dự đoán bên trong không phải là nội thất toát nên cái nghèo quen thuộc mà lại là bóng tối vô tận.

    "Hả!?"

    -phòng trọ đâu ?

    Chưa kịp phản ứng một lực tác động cực mạnh kéo Phàm Dương vào trong cửa.

    ***********

    Thanks for watching
     
    Tinh Vân
    Chương 2: hoa nhỏ màu đỏ (1)


    Lần nữa mở mắt, hắn thấy bản thân đang đứng giữa rừng.

    "?"

    -đây là đâu ?, tại sao mình lại ở đây không phải đang ở trước cửa nhà sao ?

    Phàm Dương cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra.

    Hắn chỉ nhớ mình đang đứng trước cửa ngay giây sau thì đã ở đây rồi.

    Bỗng nhiên xung quanh bắt đầu trở nên mờ ảo.

    "Tối quá"

    Hiện tại, Phàm Dương bao quanh toàn là bóng tối.

    Thoáng chốc hắn lại xuất hiện trong một căn nhà.

    -nhà sao ?

    "Ức...!"

    Hắn đang bị một sợi dây nối thẳng với xà nhà treo cổ.

    Cảm giác ngạt thở bao trùm tâm trí Phàm Dương.

    ***********

    "Khụ.....khụ.....khụ"

    Phàm Dương ngã quỵ trên mặt đất, người hắn ám đầy bùn đất.

    Chẳng nhớ đã qua bao lâu nhưng trong khoảng thời gian vừa rồi hắn được trải nghiệm vô số cách chết.

    Ít nhất thì Phàm Dương biết hiện tại hắn đang ở đâu rồi.

    Hắn đang ở trong một trò chơi, đây là một trong những phó bản cần hoàn thành nhiệm vụ để thoát ra.

    Nếu thất bại thì những thứ hắn thấy là kết cục của hắn.

    Phàm Dương hít một hơi lạnh ý đồ muốn đứng dậy nhưng hai chân vô lực mất một lúc lâu sau hắn mới từ từ bò dậy đi vào rừng.

    Thấp thoáng đằng xa có ánh sáng Phàm Dương men theo hướng ánh sáng mà đi, đi mãi đến khi ánh sáng càng gần.

    Hắn dừng lại, đối diện Phàm Dương là một căn nhà.

    Phàm Dương do dự không biết có nên gõ cửa hay không, đáng tiếc bóng tối xung quanh không chờ đợi mà ngày càng tới gần hết cách hắn chỉ đành gõ cửa.

    Cốc

    Cốc

    Cốc

    Cạch

    Cánh cửa được mở ra

    Những người bên trong hướng ánh mắt về phía chàng trai vừa bước vào, chàng trai có ngoại hình khá ưa nhìn.

    Hắn có đôi mắt màu xanh lam nổi bật đặc điểm này nếu nằm trên người ngoại quốc thì không có gì đáng nói nhưng màu mắt ấy lại nằm trên một người châu á, sở dĩ nhận định chàng trai là người châu á vì cậu ta có mái tóc màu đen nhánh dài quá tai trông hơi luộm thuộm nhưng cái vẻ luộm thuộm ấy khi đặt tên người thiếu niên lại trông cực kỳ đẹp mắt.

    "Xin chào"

    Phàm Dương cất tiếng chào hỏi

    Người đàn ông vừa mở cửa đưa ánh mắt đánh giá Phàm Dương từ trên xuống dưới.

    Sau đó hắn ta mới đáp lời

    "Chào cậu"nói rồi hắn lách qua một bên chừa chỗ cho cậu bước vào

    "Mời ngồi"

    "Đầu tiên, xin tự giới thiệu tôi tên là Mạnh Đức 32 tuổi.

    Chắc hẳn mọi người cũng sớm biết đây là đâu rồi nhỉ bây giờ không phải là lúc để hoảng sợ mà chúng ta cần đoàn kết để thoát khỏi trò chơi này"

    "Trước tiên chúng ta cần giới thiệu bản thân"nói rồi hắn hướng ánh mắt đến một cô gái đang ngồi ở góc.

    " Vậy bắt đầu từ cô"

    Cô gái có chút bối rối nhưng rồi sau đó cũng tự giới thiệu

    "À...ừ..tôi là Huỳnh Giao, 17 tuổi sinh viên đại học, hiện tại đang học tại trường XXX, hiện còn độc thân"

    -có cần phải chi tiết đến vậy không

    Phàm Dương có chút cạn lời

    Kế tiếp cô gái là một lão trung niên bụng phệ với kiểu tóc hói nữa dầu.

    Cái tạo hình đặc biệt ấy khiến cho Phạm Dương không khỏi có chút suy nghĩ lung tung

    -tạo hình này thật sự rất quen, giống trong những phim ngư-đình chỉ đình chỉ.

    Không nghĩ nữa

    Hắn lắc lắc cái đầu ý định đánh tan những ý tưởng kỳ quái của mình

    "Tôi là Đức Thiện rất mong mọi người cùng nhau hợp tác vượt qua khó khăn"

    Hắn cười thân thiện nói

    Trái ngược với vẻ ngoài đầy dầu mỡ cùng đóng bàn đeo đầy tay thì lão nói chuyện rất lịch sự giọng điệu lúc nào cũng mang theo chút hoà nhã, thái độ cũng rất tốt.

    Cứ tưởng hắn sẽ giống như những lão nhà giàu trong truyện kiêu căng hống hách.

    Cũng đúng đây là hiện thực cũng không phải tiểu thuyết nghịch tập ông ta giàu có như vậy chắc chắn không ngu.

    "Xùy, ai thèm giúp đỡ lũ đàn ông hôi hám các người chứ"người nói là một phụ nữ ăn mặc sang trọng lời nói toát lên tư tưởng nữ quyền, cô ta ngồi ngay cạnh Phàm Dương làm cho hắn lúc nào cũng ngửi được một mùi nước hoa nồng nặc.

    Thân là một tiểu thuyết gia Phàm Dương không nhịn được đánh giá kiểu người này nếu mà đặt trong truyện kinh dị thì chắc chắn sống không lâu, cô ta giống loại nhân vật sẽ chết đầu tiên trong hầu hết các bộ truyện.

    Còn cái tên mảnh đất à nhầm Mạnh Đức kia thì giống mấy nhân vật anh hùng với tư tưởng lãnh đạo mọi người vượt qua khó khăn mà cũng không chắc cũng có thể là nhân vật trùm cuối muốn biến mọi người thành tốt thí để bảo mệnh.

    "Cô có cái quyền gì mà nói đàn ông chúng tôi hôi hám"

    Một cậu trai trẻ không nhịn được lên tiếng cãi lại

    "Hừ.

    Vậy anh có cái quyền gì mà ngăn tôi nói" cô ta hừ lạnh đáp lại

    "Cô..."cô ta phản bác làm cậu trai trẻ nghẹn lời không đáp lại được

    Mắt thấy cậu trai trẻ sắp động thai động chân với người phụ nữ

    Mạnh Đức lên tiếng can ngăn

    "Thôi đủ rồi, bây giờ không phải là lúc để cãi nhau chúng ta cần đoàn kết và tìm ra manh mối quan trọng"

    Cuối cùng với sự can ngăn của Mạnh Đức hai người cũng không cãi nhau nữa.

    "Đến lượt cậu" Mạnh Đức hướng Phàm Dương nói

    "Tên tôi là Minh Ngọc, tôi vừa tròn 20 rất vui vẻ được làm quen"

    -thành thật xin lỗi cậu Ngọc, nhưng tốt nhất là không nên nói tên thật dù sao cũng chưa chắc họ đáng tin cậy

    Ngay khi hắn vừa dứt lời thì mọi người nhìn hắn bạn ánh mắt kỳ lạ có lẽ so với một anh chàng trong rất đẹp trai thì tên Ngọc có vẻ hơi quá nữ tính chăng.

    "Được rồi người tiếp theo" Mạnh Đức đánh tan bầu không khí có chút ngại ngùng

    Sau đó mọi người lần lượt giới thiệu bản thân tổng cộng có 10 người chơi tham gia trò chơi quái đản này.

    [Ting] một âm thanh trong trẻo vang lên

    [Xác nhận đã đủ người tham gia]

    [Chào mừng những người chơi thân mến đã đến với trò chơi ác mộng]

    [Nhiệm vụ chính tuyến giải cứu cô bé quàng khăn đỏ]

    [Chúc các người chơi thân mến chơi vui vẻ]

    Thông báo kết thúc, xung quanh lại lần nữa rơi vào tĩnh lặng cho tới khi bị tiếng gõ cửa phá vỡ.

    Cốc cốc cốc cốc

    Mọi người lập tức nâng cao cảnh giác Mạnh Đức cẩn thận nằm rạp xuống quan sát khe cửa.

    Qua qua ánh lửa mờ ảo trong căn phòng hắn ta nhìn thấy một đôi chân nhỏ nhắn mang đôi giày đỏ đứng trước cửa.

    Cỡ chân này chắc là thuộc về một đứa bé.

    "Xin chào"

    Giọng nói non nớt vang lên sau cánh cửa

    Mạnh Đức có chút do dự nhưng nghĩ đến phía sau cánh cửa có thể là mục tiêu nhiệm vụ hắn vẫn đành nén căng thẳng mà mở cửa.

    Cạch

    Trước cửa là một cô bé khoảng 10 tuổi trên người em khoác một cái áo choàng màu đỏ tươi như màu máu.

    "Mọi người có phải là khách của bà ngoại không mẹ bảo em dẫn mọi người đến nhà bà ngoại"

    Đám người nhìn nhau đám người nhìn nhau ngầm xác nhận đây là mục tiêu nhiệm vụ.

    Mạnh Đức: "đúng vậy"

    Cô bé: "vậy mọi người đi theo em, em sẽ dẫn mọi người đến nhà bà ngoại"nói rồi cô bé xoay người đi vào rừng.

    Mọi người có chút do dự nhưng nhận thấy cô bé đã đi xa liền vội vã chạy theo sau.

    ***************

    Lời nhắn của tác giả:

    Bạn nhỏ Phàm Dương vì là tiểu thuyết gia nên trí tưởng tượng có bay hơi cao Tuy là tiểu thuyết gia chuyên về thể loại kinh dị nhưng mà vẫn có tìm hiểu về những thể loại khác.

    Còn về thể loại gì thì không nên nói ra thì hơn

    Hehe =)))

    Thanks for watching

    nhân vật chính

    do TG tự vẽ nên có thể hơi bị không được đẹp lắm

    Ảnh bìa

    Tinh vân cánh bướm

    Cre: Pinterest
     
    Back
    Top Dưới