Lần nữa mở mắt, hắn thấy bản thân đang đứng giữa rừng.
"?"
-đây là đâu ?, tại sao mình lại ở đây không phải đang ở trước cửa nhà sao ?
Phàm Dương cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra.
Hắn chỉ nhớ mình đang đứng trước cửa ngay giây sau thì đã ở đây rồi.
Bỗng nhiên xung quanh bắt đầu trở nên mờ ảo.
"Tối quá"
Hiện tại, Phàm Dương bao quanh toàn là bóng tối.
Thoáng chốc hắn lại xuất hiện trong một căn nhà.
-nhà sao ?
"Ức...!"
Hắn đang bị một sợi dây nối thẳng với xà nhà treo cổ.
Cảm giác ngạt thở bao trùm tâm trí Phàm Dương.
***********
"Khụ.....khụ.....khụ"
Phàm Dương ngã quỵ trên mặt đất, người hắn ám đầy bùn đất.
Chẳng nhớ đã qua bao lâu nhưng trong khoảng thời gian vừa rồi hắn được trải nghiệm vô số cách chết.
Ít nhất thì Phàm Dương biết hiện tại hắn đang ở đâu rồi.
Hắn đang ở trong một trò chơi, đây là một trong những phó bản cần hoàn thành nhiệm vụ để thoát ra.
Nếu thất bại thì những thứ hắn thấy là kết cục của hắn.
Phàm Dương hít một hơi lạnh ý đồ muốn đứng dậy nhưng hai chân vô lực mất một lúc lâu sau hắn mới từ từ bò dậy đi vào rừng.
Thấp thoáng đằng xa có ánh sáng Phàm Dương men theo hướng ánh sáng mà đi, đi mãi đến khi ánh sáng càng gần.
Hắn dừng lại, đối diện Phàm Dương là một căn nhà.
Phàm Dương do dự không biết có nên gõ cửa hay không, đáng tiếc bóng tối xung quanh không chờ đợi mà ngày càng tới gần hết cách hắn chỉ đành gõ cửa.
Cốc
Cốc
Cốc
Cạch
Cánh cửa được mở ra
Những người bên trong hướng ánh mắt về phía chàng trai vừa bước vào, chàng trai có ngoại hình khá ưa nhìn.
Hắn có đôi mắt màu xanh lam nổi bật đặc điểm này nếu nằm trên người ngoại quốc thì không có gì đáng nói nhưng màu mắt ấy lại nằm trên một người châu á, sở dĩ nhận định chàng trai là người châu á vì cậu ta có mái tóc màu đen nhánh dài quá tai trông hơi luộm thuộm nhưng cái vẻ luộm thuộm ấy khi đặt tên người thiếu niên lại trông cực kỳ đẹp mắt.
"Xin chào"
Phàm Dương cất tiếng chào hỏi
Người đàn ông vừa mở cửa đưa ánh mắt đánh giá Phàm Dương từ trên xuống dưới.
Sau đó hắn ta mới đáp lời
"Chào cậu"nói rồi hắn lách qua một bên chừa chỗ cho cậu bước vào
"Mời ngồi"
"Đầu tiên, xin tự giới thiệu tôi tên là Mạnh Đức 32 tuổi.
Chắc hẳn mọi người cũng sớm biết đây là đâu rồi nhỉ bây giờ không phải là lúc để hoảng sợ mà chúng ta cần đoàn kết để thoát khỏi trò chơi này"
"Trước tiên chúng ta cần giới thiệu bản thân"nói rồi hắn hướng ánh mắt đến một cô gái đang ngồi ở góc.
" Vậy bắt đầu từ cô"
Cô gái có chút bối rối nhưng rồi sau đó cũng tự giới thiệu
"À...ừ..tôi là Huỳnh Giao, 17 tuổi sinh viên đại học, hiện tại đang học tại trường XXX, hiện còn độc thân"
-có cần phải chi tiết đến vậy không
Phàm Dương có chút cạn lời
Kế tiếp cô gái là một lão trung niên bụng phệ với kiểu tóc hói nữa dầu.
Cái tạo hình đặc biệt ấy khiến cho Phạm Dương không khỏi có chút suy nghĩ lung tung
-tạo hình này thật sự rất quen, giống trong những phim ngư-đình chỉ đình chỉ.
Không nghĩ nữa
Hắn lắc lắc cái đầu ý định đánh tan những ý tưởng kỳ quái của mình
"Tôi là Đức Thiện rất mong mọi người cùng nhau hợp tác vượt qua khó khăn"
Hắn cười thân thiện nói
Trái ngược với vẻ ngoài đầy dầu mỡ cùng đóng bàn đeo đầy tay thì lão nói chuyện rất lịch sự giọng điệu lúc nào cũng mang theo chút hoà nhã, thái độ cũng rất tốt.
Cứ tưởng hắn sẽ giống như những lão nhà giàu trong truyện kiêu căng hống hách.
Cũng đúng đây là hiện thực cũng không phải tiểu thuyết nghịch tập ông ta giàu có như vậy chắc chắn không ngu.
"Xùy, ai thèm giúp đỡ lũ đàn ông hôi hám các người chứ"người nói là một phụ nữ ăn mặc sang trọng lời nói toát lên tư tưởng nữ quyền, cô ta ngồi ngay cạnh Phàm Dương làm cho hắn lúc nào cũng ngửi được một mùi nước hoa nồng nặc.
Thân là một tiểu thuyết gia Phàm Dương không nhịn được đánh giá kiểu người này nếu mà đặt trong truyện kinh dị thì chắc chắn sống không lâu, cô ta giống loại nhân vật sẽ chết đầu tiên trong hầu hết các bộ truyện.
Còn cái tên mảnh đất à nhầm Mạnh Đức kia thì giống mấy nhân vật anh hùng với tư tưởng lãnh đạo mọi người vượt qua khó khăn mà cũng không chắc cũng có thể là nhân vật trùm cuối muốn biến mọi người thành tốt thí để bảo mệnh.
"Cô có cái quyền gì mà nói đàn ông chúng tôi hôi hám"
Một cậu trai trẻ không nhịn được lên tiếng cãi lại
"Hừ.
Vậy anh có cái quyền gì mà ngăn tôi nói" cô ta hừ lạnh đáp lại
"Cô..."cô ta phản bác làm cậu trai trẻ nghẹn lời không đáp lại được
Mắt thấy cậu trai trẻ sắp động thai động chân với người phụ nữ
Mạnh Đức lên tiếng can ngăn
"Thôi đủ rồi, bây giờ không phải là lúc để cãi nhau chúng ta cần đoàn kết và tìm ra manh mối quan trọng"
Cuối cùng với sự can ngăn của Mạnh Đức hai người cũng không cãi nhau nữa.
"Đến lượt cậu" Mạnh Đức hướng Phàm Dương nói
"Tên tôi là Minh Ngọc, tôi vừa tròn 20 rất vui vẻ được làm quen"
-thành thật xin lỗi cậu Ngọc, nhưng tốt nhất là không nên nói tên thật dù sao cũng chưa chắc họ đáng tin cậy
Ngay khi hắn vừa dứt lời thì mọi người nhìn hắn bạn ánh mắt kỳ lạ có lẽ so với một anh chàng trong rất đẹp trai thì tên Ngọc có vẻ hơi quá nữ tính chăng.
"Được rồi người tiếp theo" Mạnh Đức đánh tan bầu không khí có chút ngại ngùng
Sau đó mọi người lần lượt giới thiệu bản thân tổng cộng có 10 người chơi tham gia trò chơi quái đản này.
[Ting] một âm thanh trong trẻo vang lên
[Xác nhận đã đủ người tham gia]
[Chào mừng những người chơi thân mến đã đến với trò chơi ác mộng]
[Nhiệm vụ chính tuyến giải cứu cô bé quàng khăn đỏ]
[Chúc các người chơi thân mến chơi vui vẻ]
Thông báo kết thúc, xung quanh lại lần nữa rơi vào tĩnh lặng cho tới khi bị tiếng gõ cửa phá vỡ.
Cốc cốc cốc cốc
Mọi người lập tức nâng cao cảnh giác Mạnh Đức cẩn thận nằm rạp xuống quan sát khe cửa.
Qua qua ánh lửa mờ ảo trong căn phòng hắn ta nhìn thấy một đôi chân nhỏ nhắn mang đôi giày đỏ đứng trước cửa.
Cỡ chân này chắc là thuộc về một đứa bé.
"Xin chào"
Giọng nói non nớt vang lên sau cánh cửa
Mạnh Đức có chút do dự nhưng nghĩ đến phía sau cánh cửa có thể là mục tiêu nhiệm vụ hắn vẫn đành nén căng thẳng mà mở cửa.
Cạch
Trước cửa là một cô bé khoảng 10 tuổi trên người em khoác một cái áo choàng màu đỏ tươi như màu máu.
"Mọi người có phải là khách của bà ngoại không mẹ bảo em dẫn mọi người đến nhà bà ngoại"
Đám người nhìn nhau đám người nhìn nhau ngầm xác nhận đây là mục tiêu nhiệm vụ.
Mạnh Đức: "đúng vậy"
Cô bé: "vậy mọi người đi theo em, em sẽ dẫn mọi người đến nhà bà ngoại"nói rồi cô bé xoay người đi vào rừng.
Mọi người có chút do dự nhưng nhận thấy cô bé đã đi xa liền vội vã chạy theo sau.
***************
Lời nhắn của tác giả:
Bạn nhỏ Phàm Dương vì là tiểu thuyết gia nên trí tưởng tượng có bay hơi cao Tuy là tiểu thuyết gia chuyên về thể loại kinh dị nhưng mà vẫn có tìm hiểu về những thể loại khác.
Còn về thể loại gì thì không nên nói ra thì hơn
Hehe =)))
Thanks for watching
nhân vật chính
do TG tự vẽ nên có thể hơi bị không được đẹp lắm
Ảnh bìa
Tinh vân cánh bướm
Cre: Pinterest