"À ơi…
Gió đưa cành trúc la đà ,
Con ơi ngủ nhé ,mẹ ra hiên ngồi .
Trăng non vừa ghé lưng trời ,
Mẹ hong sương mỏng cho đời bớt lo .
Chăn con còn ấm hơi thơm ,
Giường kia để trống…mẹ không trở vào .
À ơi...
Ngủ ngoan cho giấc chiêm bao ,
Sáng mai tỉnh dậy…mẹ nào gọi con".
"Hức...hức...".
"Con ơi...".
"Hức...anh ơi ,em đau lắm...nó giết em rồi...".
Là ai đang khóc trong đêm đen này ?
Tiếng khóc nghe sao mà ai oán ,như đang chất chứa biết bao nhiêu là đau khổ ,thù hận ,nuối tiếc không thể nói được bằng lời mà chỉ có thể truyền qua bằng tiếng hát ru và tiếng khóc thê lương .
Từ bên ngoài ,sau cánh cửa sổ bằng gỗ là màn đêm đen kịn .Ánh sáng Mặt Trăng sáng soi lẻn vào bên khung cửa ,kéo thật sâu trên sàn tựa hồ con rắn lớn đang bò ,bò cho đến khi dừng hẳn lại ở chiếc nôi em bé được đặt ngay chính giữa căn phòng .
Hôm nay là ngày Rằm nên thành thử ra trăng sáng hơn mọi khi .Trong bóng đêm lờ mờ ,cảnh tượng chiếc nôi như sáng lên ngay trung tâm phòng ngủ càng khiến cho bầu không khí trở nên quỷ dị .Không có bất kì cơn gió nào thổi ngang qua nhưng lại làm người ta sởn tóc gáy .Cái lạnh ấy cứ như một tảng băng lớn đang đè bẹp trên cơ thể ,nuốt trọn con người ta bằng những làn khói sương mờ ảo .Tiếng côn trùng kêu lại càng khó có thể nghe thấy ,tất cả đều bị gói gọn trong cái thứ im lặng chết chóc chẳng khác nào một lưỡi dao vô hình đang kề sát ngay nơi cổ .
"H-hơ...".
"Ông bà chủ ơi...!!Có ma ,có ma...!
Nó đang muốn bắt cậu chủ nhỏ !!!".
Người giúp việc hét lên thất thanh ,ngay lập tức bỏ chạy khỏi căn phòng .Tiếng kêu của bà ta vang lên inh ỏi ,đánh thức đứa bé đang ngủ say giấc trong nôi .
Tất cả liền rơi vào dĩ vãng...
"Ngày 07 tháng 3 năm 20XX .
-Dự báo thời tiết nói ngày hôm nay sẽ có nắng đẹp ,ấy vậy mà Trời lại đổ mưa tầm tã .Thật may mắn là trước khi ra khỏi nhà mẹ đã đưa cho tôi một chiếc ô .Bà ấy luôn rất chu đáo .
Con yêu mẹ rất nhiều !".
"Ngày 08 tháng 3 năm 20XX .
-Lại nữa rồi .Bố tôi đúng 7 giờ sáng sẽ ra ngoài nhậu nhẹt ,đến tận 8 giờ tối mới về .Vấn đề này đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần ,mẹ tôi có lẽ đã quen dần với giờ giấc sinh hoạt kì lạ của ông nên chẳng buồn nói nữa .Chỉ có điều bố luôn làm lơ trước việc bị bà ấy mắng nhẹ vài câu như quan tâm lo lắng .Song chẳng hiểu sao chỉ thoáng chốc tôi lại nhìn thấy ông lần nữa ngồi bó gối bật khóc trong phòng khách .
Tôi sẽ chuẩn bị cho mẹ một món quà".
"Ngày 15 tháng 3 năm 20XX .
-Đêm qua tôi đã mơ thấy một giấc mơ kì lạ ,trong giấc mơ ấy bố và mẹ đều biến mất .Họ bị thứ gì đó kéo vào trong màn đêm nhưng cơ thể tôi cứng đờ ,chẳng tài nào nhúc nhích nổi để ra tay cứu giúp họ thoát khỏi nguy hiểm .
Trong bóng tối lấp ló hình bóng của một người phụ nữ .Mái tóc đen xõa dài rũ rượi ,ướt sũng .Trong tư thế gục đầu để cho những giọt nước từ tóc rơi xuống tí tách trên sàn nhà .Chẳng thể nào nhìn thấy rõ được khuôn mặt .
Bộ trang phục màu đỏ ấy tôi chưa từng thấy bao giờ ,nhưng nó giống với một thứ gì đó mà tôi đã từng gặp qua .
Phải rồi .Nó trông như chiếc váy cưới của mẹ được xếp gọn trong tủ quần áo ,nhưng mà là trang phục truyền thống của Việt Nam chứ không phải Trung Quốc .
Rồi những giọt nước từ mái tóc bết dính của người phụ nữ ấy càng rơi nhiều hơn .Cho đến khi cả căn phòng ngập trong nước và nhấn chìm tất cả ,kể cả tôi .May mắn là sau đó tôi đã giật mình tỉnh giấc ,thoát khỏi chiêm bao .
Hóa ra chỉ là một cơn ác mộng".
Những trang giấy dần được khép lại .Quyển nhật ký màu xanh dương được đặt trên bàn bị châm chích ướt đi vài chỗ khi những giọt chất lỏng rơi xuống trang giấy trắng tinh ,tạo ra một màu sắc khác đậm hơn do nước thấm vào .Bên cạnh là ngổn ngang những vỏ lon bia bị vứt bừa bãi ,tàn thuốc với đầu đã cháy đen do lửa nhưng chưa được hút hết thì đã bị dúi vào gạt tàn .Tro thuốc rơi vãi cộng thêm với việc đáp xuống đống hỗn độn đầy vỏ lon trên sàn nhà ,thành ra trông khá bẩn thỉu .
Phó Hùng - người đàn ông trụ cột của gia đình - đang ngồi đó ,trên chiếc ghế sofa sờn cũ .Mái tóc đen rối bù xù như tổ quạ ,hơi thở nồng nặc hơi men .Đôi mắt thụt sâu thâm quầng như thiếu ngủ nhiều ngày ,từ khóe môi chậm rãi rơi xuống từng giọt cồn còn vương đọng lại chưa kịp nuốt xuống .Rồi nó lăn dần đến cổ như tảng đá lớn đang chạy xuống vách núi cao sừng sững ,thấm vào cổ áo khiến vùng áo đó ướt sũng .
Mẹ tôi cực kì không thích thói quen này của ông ,bà cũng đã chán khi phải phàn nàn quá nhiều lần .
"Lan Ngọc...".-Ông nói ,nhưng hơi thở nóng bức ,nặng trĩu .Giọng ông hơi trầm xuống ,thỏ thẻ những lời kì lạ như đang van xin ai đó điều gì .
Biểu cảm của Phó Hùng càng trở nên khó nhìn thấy khi ông cúi đầu xuống rồi gục hẳn vào cánh tay đang ôm bó gối .Trong khi đèn điện không được bật ,màn đêm tham lam nuốt trọn lấy tất cả mọi thứ xung quanh ông ,nhấn chìm ông vào biển đen chết chóc .Phó Hùng cứ như vậy trong suốt vài giờ .Cả ngày mọi hoạt động của ông ấy chỉ đơn giản xoay quanh việc thức dậy vào mỗi buổi sáng ,uống bia rượu rồi lại ngồi gục đầu khóc trong bóng tối cô đơn lặng lẽ .
/Cạch/
Âm thanh ấy nặng nề vang lên ,cánh cửa gỗ chầm chậm mở ra mang theo những tia nắng ấm áp của mùa xuân tràn ngập vào bóng đêm lạnh lẽo .Thấp thoáng sau cánh cửa là hình bóng của một cậu trai thiếu niên cao ráo ,trên người mặc bộ quần áo chỉ đơn giản gồm áo phông và quần jean đơn giản .Khi gió ấm may mắn luồn lách thổi được vào trong phòng xuyên qua từng kẽ tóc của cậu thiếu niên ấy khẽ lay động .Nắng nhẹ chui tọt bên trong ,đổ bóng cậu ấy xuống sàn nhà .Chiếc cặp sách đeo vắt vẻo chỉ một bên trên vai phải .Tay thì đút túi quần ,tay còn lại giữ lấy dây cặp với dáng vẻ thư sinh hút mắt .
Người đó chẳng ai xa lạ mà chính là Phó Viễn An ,đứa con trai độc nhất của Phó Hùng .
"Bố ,con về rồi".
Mãi cho đến lúc này Phó Hùng mới chịu ngừng ngay hành động kì lạ của mình .Ông ngồi thẳng người lại ,ho nhẹ vài tiếng hồi tỉnh bản thân trước khi quay sang nhìn cậu .
"Đi đâu từ sáng đến giờ mới chịu về thế ?".
Viễn An bước về phía phòng ngủ .Cặp sách bị ném lên giường ,vừa đi vừa đáp lại lời của Phó Hùng :"Chẳng phải bố bảo con đến trường để xin thôi học sao ?Vừa nãy rút học bạ rồi ,sẵn tiện đi tham dự tiệc chia tay mà bạn bè con tổ chức để tạm biệt con".
Sau khi lấy học bạ ra khỏi cặp sách ,Phó Viễn An mở tủ bàn học rồi ném nó vào bên trong .Vừa mở ra thì đập vào mắt chính là tờ giấy xét nghiệm điều trị tâm lý ,đây là lần thứ 7 thăm khám nhưng kết quả vẫn cho ra là bình thường .Còn có chữ ký xác nhận của bác sĩ Trần .
Phó Hùng gạt vội điếu thuốc đang hút dở vào trong gạt tàn .Ông cười khẽ một tiếng như đang không tin được vào tai mình ,chậm rãi nói với giọng khàn đặc vì uống rượu bia và hút thuốc lâu ngày .
"Con lại định kể chuyện cười cho bố nghe đấy à ,Phó Viễn An ?Kẻ như con thì làm gì có bạn ,hay con đang cố chứng minh rằng mình không bị điên ?".
Nghe được những lời đó cậu liền đứng sững lại .Phó Viễn An nhìn sang phía Phó Hùng ,thấy ông vẫn đang ngồi trong tư thế gục đầu .Đôi bàn tay không linh hoạt muốn châm điếu thuốc khác nhưng trong bao thuốc giờ đây đã trống rỗng từ bao giờ .
"Con không điên .Đã kiểm tra tâm lý tận 7 lần rồi ,kết quả cuối cùng vẫn là bình thường .Nhìn thông tin còn chẳng khác nào được in ra từ lần đầu tiên thăm khám ,bố chẳng lẽ còn không chịu hiểu?".
Phó Hùng im lặng .Biết những lời mà con trai nói là hoàn toàn đúng ,ông chỉ đành ngậm miệng .Nhưng trong thâm tâm ông vẫn một lòng giữ vững suy nghĩ của mình ,rằng Phó Viễn An chắc chắn mắc bệnh tâm thần .
Hít vào một hơi thật sâu để giữ vững tinh thần ,tuy nhiên nét mặt cậu vẫn cau có khó chịu .Phó Viễn An ngay lập tức bước nhanh vào phòng ,mở hộc tủ lấy ra sấp giấy thăm khám bệnh hàng tháng rồi ném thẳng xuống trước mặt bàn nơi bố mình đang ngồi .Trên tờ giấy vẫn đề rõ hàng chữ "Hồ sơ bệnh án" có tên của Phó Viễn An .Chữ kí bác sĩ Trần - một trong những bác sĩ mà Phó Hùng tin tưởng nhất - cũng nằm ngay cuối trang giấy .
"Con đưa nó cho bố làm gì ?".-Phó Hùng hỏi .
"Sợ bố mắt mờ rồi nên không đọc rõ được chữ nên mới định mang ra đọc lại toàn bộ cho bố nghe".
Phó Hùng cười khì :"Quý tử lớn rồi ,biết trả hiếu cho ông già này rồi à?".
Nói xong ông nâng cốc uống cạn hết số rượu còn nằm lại trong đáy .Vừa rượu vừa bia ,còn có thêm thuốc lá nạp vào cơ thể như vậy .Phó Viễn An thiết nghĩ ,bố cậu chẳng lẽ là muốn đi tìm chết ?
"Người điên ở đây phải là bố mới đúng".
"Ừ .Nên ý con là vì bố nên con mới mắc bệnh đúng không ?".
"Cứ việc nói con tâm lý không bình thường đi .Bố cố chấp quá ,con có giải thích cũng bằng không".
Dừng lại một chút ,Viễn An mới nói tiếp .
"Con tất nhiên là có bạn bè ,vì vốn dĩ con không như những gì bố nói .Còn bố ,người luôn nói con trai mình bị điên nhưng bên cạnh người có ai không ?".
"Bố không còn bạn bè là cũng do con mà ra .Đừng trách bố ác miệng ,trách là trách do con có mẹ bên cạnh".
Lại thế nữa rồi ,mỗi lần nhắc về vấn đề này là bố luôn lôi mẹ ra làm lá chắn .Mẹ thì sao chứ ,bà ấy đã làm sai điều gì để bố phải dằn vặt bà như vậy ?Sống ở Trung Quốc mười mấy năm trời ,chưa một lần nào Viễn An thấy mẹ mình trở về Việt Nam thăm lại quê hương .Có những lúc cậu thấy mẹ lén lút khóc trong bếp ,luôn miệng nhắc về cha ( tức là ông ngoại của cậu ) mà không thể làm gì hơn vì Viễn An biết những lúc như vậy mẹ luôn muốn được ở một mình .
Nhưng chẳng biết vì lí do gì mà bố lại giận ,thậm chí là ghét bỏ mẹ nhiều đến mức không thèm nói chuyện với bà ấy trong suốt hơn mười lăm năm trời chung sống bên nhau với tư cách là vợ chồng hợp pháp .Viễn An thấy có những khi mẹ hỏi han bố nhưng đáp lại bà ấy là sự im lặng và ghẻ lạnh của chồng .Đôi mắt mẹ lúc đó như sáng lên ,vốn là vì những dòng nước đang dâng lên từ đáy mắt của mẹ .
"Xin lỗi...".
"Xin lỗi...".
"Xin lỗi...".
Đêm nào cũng vậy ,bà ấy gục khóc bên cạnh chiếc bàn rượu của bố .Trong màn đêm chỉ có bà là sự tồn tại duy nhất ,nước mắt tự do rơi xuống chẳng thể kiềm nén .Đôi môi mấp máy run run ,liên tục lập lại hai từ "xin lỗi" bằng tiếng Việt .
Phải ,đúng là thế vì mẹ của Phó Viễn An là người con gái của đất Việt Nam .Bà ấy có tên là Lan Ngọc ,Phạm Thị Lan Ngọc .Là con gái của một gia đình nghèo ,sống bằng việc trồng lúa tại đất quê .Cậu được biết ngày xưa khi chưa lấy bố ,mẹ được nhận làm giáo viên cho một trường tiểu học trong xóm nhỏ .
Sau này khi bố và mẹ gặp nhau rồi yêu nhau mới nghỉ việc rồi chuyển sang sinh sống tại nhà chồng ở Trung Quốc ,ngày ngày làm công việc nội trợ .
"Mẹ không liên quan gì đến chuyện này ,xin bố để mẹ yên đi .Suốt bao nhiêu nằm dày vò tinh thần bà ấy chẳng lẽ bố còn chưa thấy đủ sao ?".
Phó Hùng nhìn cậu ,cậu cũng nhìn ông .Thế là bốn mắt nhìn nhau ,tâm trạng ai cũng dần trở nên nặng trĩu .Chỉ thấy Phó Hùng đưa tay cầm lấy sấp giấy hồ sơ bệnh án trên bàn ,bắt đầu đọc lại lần thứ bao nhiêu chẳng biết .Chỉ biết là quá nhiều lần ,khiến bên vành giấy có hơi bị nhào nát khi bị tay chạm vào rồi nghiến mạnh .
"Bố đã đặt vé máy bay cho con về Việt Nam rồi ,tuần sau sẽ xuất phát .Đáng lẽ bố nên để con về ngay trong hôm nay ,nhưng vì mẹ của con năn nỉ ,khóc lóc suốt cho nên mới bấm bụng để con ở lại thêm ít hôm nữa".
Phó Viễn An im lặng ,rút điện thoại ra rồi ngồi xuống chiếc ghế đệm nhỏ bên cạnh .Ngay khi điện thoại được mở lên ,ánh sáng xanh dội thẳng vào mặt làm cho cậu chưa kịp thích ứng phải nheo mắt .Thoáng nhìn qua được có vài dòng tin nhắn hiện lên trên màn hình ,nó đến từ ông bà nội .
"Aida ,tiểu An à .Nghe nói con sắp về Việt Nam rồi ,ông bà nghe tin này đều rất buồn .Chẳng biết bố của con nghĩ gì trong đầu ,con bình thường như thế sao cứ khăng khăng nói rằng con bị bệnh kia chứ".
"1 tuần nữa mới đi ,hay hôm nào đó con về nhà ông bà nội ,ông bà sẽ nấu món gì đó thật ngon cho con ăn .Mẹ của con bảo con rất thích tôm hùm đất ,vừa hay ông nội con mua được không ít tôm tươi .Tiểu An nhớ đến nhà sớm nhé !".
Đọc được những lời quan tâm của ông bà nội khiến tâm trạng vốn đang không tốt của Viễn An khá lên một chút .Cậu mỉm cười ,nhắn tin đáp lại họ ,hẹn sẽ đến trong hai hoặc ba hôm nữa để họ mừng .
"Bố không giống nhà nội chút nào .Mọi người đều nói con rất bình thường ,chỉ riêng bố là ngoan cố không chịu hiểu".-Viễn An nói ,vừa nói vừa lướt điện thoại .Phó Hùng gật gật đầu ,cảm thán một câu .
"Ừ ,phải phải .Chắc chỉ có bố mới là người không bình thường ở đây thôi".
"Nếu thấy không ổn thì bố có thể dời lịch bay sang vài hôm nữa thay vì một tuần cũng được ,con không phàn nàn đâu".
"Để con ở lại cho mẹ dạy học tiếng Việt .Thời gian còn chút ít ,nhớ được bao nhiêu thì ráng mà nhớ .Đến nơi đất khách quê người rồi ,vấn đề ngôn ngữ là rất quan trọng".
Đây là vấn đề mà Phó Viễn An cảm thấy ân hận nhất trong đời mình .Bởi vì từ trước tới nay mẹ luôn nằng nặc muốn cậu học tiếng Việt Nam nhưng cậu không chịu ,nói là lười biếng cũng được chứ không sai .Tưởng rằng khi về Việt Nam sau này sẽ có mẹ bên cạnh nên chuyện ngôn ngữ không đáng lo ngại ,ai mà ngờ bà ấy lại không về .
"Một tuần thì học được cái gì ạ ?".-Viễn An hỏi .
Phó Hùng mãi lúc này mới đứng dậy .Ông chồm người lấy một túi bóng lớn sau đó cẩn thận nhặt từng chiếc lon bia rỗng ruột bỏ vào túi .Âm thanh leng keng của thiết vang lên khi va vào nhau ,có hơi chói tai .
Phó Hùng đáp :"Học cách chào hỏi ,xưng hô sau cho đúng với mọi người là được rồi .Khi nào về bên đó sẽ có ông ngoại và bạn của con giúp đỡ con học thêm từ ngữ".
"Bạn ?".
Cậu hỏi cộc lốc ,thoáng qua vẻ mặt hoài nghi .Bạn ?Cậu thậm chí còn chưa đến Việt Nam bao giờ thì lấy đâu ra bạn mà ông lại nói như thế ?
Phó Hùng lại khẽ cười ,lần này giọng ông dịu dàng hơn :"Cũng phải .Lúc trước hai đứa chơi với nhau là khi còn nhỏ ,thành ra quên là điều đương nhiên".
Thấy sắc mặt của con trai vẫn còn đang ngu ngơ thì ông mới giải thích thêm .
"Là Thiên Anh .Con không nhớ gì về nó sao ?".
"Không nhớ".
Thế thì chỉ còn cách kể lại chuyện cũ cho cậu nghe mà thôi .
"Ngày xưa mẹ của con và mẹ của Thiên Anh là đôi bạn rất thân .Mẹ con kể là khi còn ở Việt Nam ,cô ấy và bạn mình luôn được ví như hình với bóng .Ngày ngày cùng nhau đến trường học ,cùng nhau làm ruộng rồi hái rau quả mang ra chợ bán lấy tiền mưu sinh .Rồi sau này mẹ của con lấy bố mới sang đây sống ,bạn của cô ấy tên là Thủy một thời gian sau cũng tìm được chồng rồi sang đây".
"Sau đó cả hai đều sinh được con trai .Vì chơi thân nên để cho bọn con chơi cùng nhau từ nhỏ luôn đúng không ?".
Phó Hùng gật đầu ,nhưng ánh mắt liền trở nên đăm chiêu .Cứ như ông ấy đang nghĩ về điều gì đó ,muốn nói nhưng chẳng dám nói .
"An An ,thật ra bố kể chuyện này cho con nghe là có lí do".
Đồng hồ treo tường tích tắc vang lên trong khoảng không gian yên tĩnh bất thường .Viễn An quay mặt sang nhìn Phó Hùng nhưng lần này ông không nhìn cậu như lúc nãy nữa .Thay vào đó ,ánh mắt của ông dán chặt xuống sàn nhà .
"Có chuyện gì thế ,bố ?".
Vừa muốn kể lại không muốn .Cổ họng Phó Hùng bây giờ cứ như đang bị một bàn tay vô hình bóp chặt ,khó phát âm thành lời .Nhưng bất chấp hậu quả sẽ ra sau ,ông nhất định phải nói ra điều này để đến khi chết sẽ không phải hối hận .
"Bà Thủy ,bạn thân của mẹ con .Chính bà ta đã-".
//XOẢNG//
Âm thanh lớn bất ngờ vang lên trong bếp .Phó Viễn An giật mình nhìn về phía cái nơi vừa phát ra tiếng động kì lạ kia ,riêng Phó Hùng đã phải ngậm miệng lại vì biết vừa rồi không đơn giản là tiếng đĩa vỡ mà là một lời cảnh cáo .
"A chết rồi .An An à mẹ hư quá ,vừa nãy rửa bát trượt tay nên làm vỡ mất".
Người phụ nữ trong bếp chạy vội ra ngoài .Mái tóc bà được búi gọn phía sau bằng trâm cài ,phần mái vén một bên ,bên còn lại rơi xuống rũ trước khuôn mặt xinh đẹp nhưng khắc khổ của độ tuổi đã ngoài bốn mươi .Trên người bà ấy chỉ mặc bộ quần áo đơn giản hàng ngày ,kèm một chiếc tạp dề có họa tiết bông hoa nhỏ .
"Mẹ ,từ nãy giờ người ở trong bếp sao ?".
Nhưng sao từ khi vào nhà cho đến bây giờ cậu thậm chí còn chẳng nghe được âm thanh gì bên trong .Vậy mà hiện tại bà Lan Ngọc lại từ bếp chạy ra ,ướt cả đầu tóc .Mệt mỏi như vừa làm xong việc nặng .
Thật kì lạ .
"An An nói gì thế ?Sáng giờ mẹ không ra ngoài ,dĩ nhiên phải ở trong nhà rồi".
Lan Ngọc mỉm cười ngọt ngào ,đưa tay chỉnh lại đầu tóc cho Viễn An xong mới nói tiếp .
"Con đó ,dạo gần đây đầu óc cứ như ở trên mây .
Sau này về Việt Nam lạ nước lạ cái thì xoay sở thế nào đây ,mẹ sẽ lo lắng chết mất".
Viễn An ngoan ngoãn gật đầu ,trấn an bà :"Mẹ à ,đừng lo lắng quá mà .Mẹ nhìn xem con đã lớn như vậy rồi ,người còn phải lo cái gì chứ ?".
"Con lớn cỡ nào .Thật là ,chẳng phải mỗi ngày không thấy mẹ còn đều sẽ rối rít đi tìm à ?".
"Mẹ à ,chuyện đó là của mười năm trước .Bây giờ An An của mẹ thật sự lớn rồi ,sẽ chăm chỉ học hành để chăm sóc cho người ~".
Giọng Viễn An cố tình kéo dài câu cuối như nhõng nhẽo với mẹ .Lan Ngọc khẽ cười bất lực ,ngón tay đẩy nhẹ vào trán cậu đầy cưng chiều .
"Tiểu tử .Đợi con thành công chắc mẹ đã già rồi".
"Mẹ sẽ không già đâu ,người lúc nào cũng xinh đẹp cả".
"Được rồi được rồi ,không đấu lại được miệng của con .Nào ,mau vào đây phụ mẹ nấu bữa trưa .Bố con chắc là đói rồi".
Viễn An vui vẻ bước theo sau mẹ .Trong bếp giờ đây vang vọng tiếng cười nói của hai mẹ con ,quên bẵng đi mất còn một người khác vẫn còn đang bị bỏ rơi lại trong phòng khách .
Người ta nói nước mắt đàn ông chỉ rơi khi họ ở một mình .Phó Hùng không là ngoại lệ khi giờ đây ông lại ngồi bó gối trên ghế sofa ,đầu gục xuống hai cánh tay .Cả cơ thể người đàn ông run run với tiếng nấc nghẹn như xé lòng ,cứ như ông đang cố gắng trút bỏ đi bao nhiêu tâm sự vào trong từng giọt lệ rơi xuống để nó sớm tiêu tan .
Trong tiếng khóc nấc lên ấy là giọng nói thì thào nghẹn đắng .Phó Hùng cố gắng để nói nhưng lần nào cũng như lần nấy ,nơi cổ cứ như bị đôi bàn tay ai đó bóp chặt lấy ,đến mức gần như là khó thở .
"Mày không được nói".
"Mày không được nói".
"Mày không được nói".
Ba tiếng ấy đã đủ để làm cho Phó Hùng run rẩy .Ông chỉ đành cắn răng gật đầu chịu đựng ,chờ cho cơn thịnh nộ của con quỷ vô hình qua đi .
"Nếu mày dám nói ,tao sẽ giết thằng con trai của mày".
Đây thực chất là câu nói được nói bằng tiếng Việt nhưng Phó Hùng vẫn hiểu .Là vì ông đã nghe qua nó quá nhiều lần ,còn người cắt nghĩa ra cho ông chính là...
Không thể nói ,nếu không nó sẽ bóp cổ ông .
Buổi tối của ngày thứ sáu .
Phó Viễn An đã hoàn thành xong việc tạm biệt người thân và bạn bè của mình .Hiện tại ngồi trong phòng khách cô đơn ,cậu chỉ ước gì mọi thứ chỉ là một giấc mơ .Hai ngày nữa sẽ đến ngày bay ,đến với một nơi mà cậu chưa từng được đặt chân tới .Trải nghiệm cuộc sống mới ,cuộc đời mới và làm mới lại bản thân mình .
Viễn An thở dài dựa hẳn cả người vào ghế .Cậu đang cố gắng nhồi nhét số kiến thức tiếng Việt khó nhớ mà mẹ cho mấy hôm nay .Tuy nhiên lại bị cản trở vì những tâm tình khó trải ra với ai trong đầu .Lúc này bà Lan Ngọc vẫn chưa ngủ ,bà chỉ lẳng lặng bước ra khỏi phòng rồi tiến về phía con trai .Thấy cậu đang trong trạng thái nhắm mắt nhưng khả năng cao là chưa ngủ ,Lan Ngọc hiền từ vỗ nhẹ cánh tay cậu ,tránh làm cậu giật mình .
"An An ,sao con vẫn còn chưa ngủ thế ?".
"Mẹ ,mẹ cũng còn thức ạ ?".
Lan Ngọc gật đầu :"Ừ ,mẹ ngủ không được .Vừa định ra ngoài uống nước thì thấy con ở đây .Sao vậy ,có chuyện gì mà lại làm con sầu não thế ?".
Đáp lại câu hỏi cậu chỉ im lặng .Lan Ngọc như biết rõ tâm tư của cậu ,vì dẫu sao cậu cũng là đứa con do bà đứt ruột đẻ ra nên cứ như có một sợi dây liên kết giữa hai người .Lan Ngọc xoa đầu Viễn An ,từ tốn nói chỉ đủ để cho họ nghe thấy .
"Mẹ biết con không muốn đi ,nhưng bố cũng chỉ vì muốn tốt cho con nên mới quyết định như vậy .Xa con bố cũng sẽ buồn lắm ,chẳng vui vẻ chi đâu .An An ngoan ,nên hiểu cho bố".
"Nhưng bố luôn nghĩ rằng con bị điên ,trong khi đó con rất bình thường .Cái này...mới là lí do làm cho con giận ông ấy".
Lan Ngọc cố gắng xoa dịu tâm trạng của con .Đối với Viễn An bà là người duy nhất mang lại cho cậu cảm giác an toàn ,thoải mái bộc lộ tâm tư cảm xúc của mình mà không sợ bị ai dò xét .Từ bé mẹ luôn bên cạnh ,bước cùng cậu trên con đường dẫn đến trưởng thành nhưng đồng thời bà cũng khiến cho Viễn An khi bên cạnh bà ấy lại như một đứa trẻ .Được thoải mái nhõng nhẽo ,bướng bỉnh mà không phải sợ bị ghét bỏ .Vì Lan Ngọc luôn cưng chiều cậu ,chỉ dạy cậu rất nhiều thứ chứ không như Phó Hùng .Người cha chẳng biết từ khi nào lại luôn đâm đầu vào bia rượu trác táng .
"An An ,nghe mẹ nói này .Sở dĩ bố nói như vậy là có lí do".
"Là vì sao ạ ?".
Lan Ngọc vén nhẹ tóc con trai sang bên tai .Đây có thể nói là thói quen của bà vì bà từng bảo rất thích khi Viễn An vén tóc mái ,trông gọn gàng lại sáng mặt mũi hơn .Đã vậy nét mặt cậu còn rất giống mẹ ,đẹp đẽ ,góc nào ra góc đó .Mẹ Viễn An tuy là gái quê nhưng có nước da trắng ,hồng hào .Tóc tai lúc nào cũng gọn gàng nên thành thử ra ai nhìn cũng tưởng bà là tiểu thư con nhà ông phú hộ giàu có nào đó .
"Viễn An ,nhìn mẹ .Mẹ chỉ nói điều này duy nhất một lần trong đời con .Con cố gắng nghe ,hiểu và ghi nhớ nó trong lòng dùm mẹ .Được chứ ?".
Viễn An gật đầu bà mới yên tâm nói tiếp .
"Bố của con nói con là kẻ điên .Bởi vì ông ấy không thể thấy được những thứ mà con đang thấy bằng đôi mắt tầm thường của ông ta".
...
Chuyến bay rời Bắc Kinh lúc gần nửa đêm .Khoang máy bay tắt bớt đèn, chỉ còn ánh sáng vàng nhạt rải đều trên những hàng ghế im lìm .Ngoài cửa sổ, thành phố dần thu nhỏ lại thành những đốm sáng rồi biến mất sau tầng mây dày xám xịt .
Phó Viễn An tựa trán vào khung cửa kính ,tai vẫn còn văng vẳng tiếng loa thông báo bằng hai thứ tiếng đều đều như ru người ta vào giấc ngủ .
Cậu không ngủ được.
Không hiểu vì sao nhưng từ lúc bánh máy bay rời khỏi đường băng ,trong ngực Viễn An cứ nặng nặng .Giữa không trung ,máy bay rung nhẹ .Viễn An khẽ mở mắt, nhìn bóng mình phản chiếu mờ mờ trên mặt kính .Có khoảnh khắc cậu tưởng như phía sau lưng mình có thêm một cái bóng khác nhưng khi quay lại chỉ là hành khách đang ngủ gật .
Chắc là do cậu suy nghĩ nhiều quá thôi .
Máy bay hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất lúc trời còn chưa sáng hẳn .Không khí Sài Gòn ập vào ngay khi cửa khoang mở ra .Người qua lại đông đúc ,tiếng nói cười chen lẫn tiếng kéo vali lạch cạch trên nền gạch .Mọi thứ rất thật, vậy mà Viễn An vẫn có cảm giác mình đang đi lạc .
Chặng đường về Bạc Liêu bằng xe dài hơn cậu tưởng .Xe rời khỏi thành phố , ánh đèn cao áp thưa dần rồi nhường chỗ cho những con đường trải dài tăm tối .Hai bên là ruộng đồng và hàng cây đen sẫm lùi dần về phía sau .Trời miền Tây gần sáng ,sương mỏng bao phủ lấy không khí .Cậu thoáng lờ mờ trông thấy những bảng tên các huyện ,các xã vụt qua nhưng chẳng hiểu được gì nhiều .
Viễn An dựa đầu vào ghế ,mắt khép hờ .
Cậu không biết vì sao nhưng chỉ biết rằng từ khoảnh khắc này ,có những cánh cửa đã âm thầm mở ra…và sẽ không dễ gì đóng lại nữa .
Đó là tương lai của chính cậu .
Chào mừng đến với Bạc Liêu .
...
Chợ xóm Phú Tài .
Khung cảnh sôi nổi sau bình minh lúc chạng vạng sáng .Sương mù vơi đi bớt ,nhường chỗ cho cái nắng ấm áp buổi sáng soi rọi khắp khu chợ quê .Cái bảng chợ "Phú Tài" màu xanh trên nền bảng trắng vì thời gian nay đã sờn cũ ,rỉ sét .Bầy chim ví von bay lượn trên bầu trời xanh chưa có một áng mây .Gà gáy kêu vang đánh thức những cô cậu thanh thiếu niên trẻ mau dậy sớm đến trường học .
"Rau đây ,rau vừa mới hái còn tươi roi rói đây cô bác anh chị ơi !".
"Chèn đét ơi ,chị Chín nay đi chợ sớm quá hen .Em có để dành cho chị miếng thịt đùi ,chị tới sớm thì lấy mở hàng cho em nghen .Ai chứ chị Chín mà mở hàng là bữa nay em bán xong sớm đó !".
"Gì có chút xíu rau mà lấy mười ngàn dữ vậy thím .Thôi tui trả cô 8 ngàn được rồi chứ ba cái rau nó héo queo hết rồi ,tui lấy làm phước cho thím chứ để không cũng hỏng có ai mua đâu !Không bán thì thôi tui đi dìa á !".
"Ê mới sáng sớm mở hàng nghe thằng kia .Mày thiếu nợ tao ghi sổ gần cả triệu bạc rồi ,thôi hôm nay tao không có bán thiếu cho mày nữa đâu .Nào có tiền mày xách qua đây tao bán cho chứ mần phước cho mày riết chắc tao bán nhà !".
Không chỉ một mà là rất nhiều cuộc nói chuyện lọt vào tai Phó Viễn An tuy nhiên cậu chẳng hiểu mô tê chi hết .Học tiếng Việt mới được có bảy ngày mà giờ cho ra "thi thử" ,mà kiểu thi lại thuộc dạng như này thì...
Có nghe chứ không có hiểu .Rồi bây giờ biết kiếm nhà ông ngoại đâu ra ?
Viễn An bước đi giữa dòng người mà cứ trông giống như thiếu nữ e thẹn .Cậu vừa đi vừa kéo vali ,bánh xe cọ vào mấy viên đá trên nền bê tông kêu lạch cạch nhưng dù vậy cũng không đủ lấn át được âm thanh chợ sớm .Sắc mặt cậu trai giờ có hơi cau có khó coi .Chắc là vì không quen với bầu không khí ồn ào ,cộng thêm cái mùi tanh của thịt cá ,rau héo ngoài chợ nên chẳng mấy thoải mái .Lọt vào hai bên lỗ tai là tiếng nói chuyện ríu rít ,nó khác so với khi mẹ của cậu dạy cho cậu học tiếng Việt .
May là bà Lan Ngọc chu đáo nên chí ít Viễn An vẫn biết được mấy từ ngữ xưng hô ví dụ như :"Chú ,Thím ,Dì ,Dượng ;..."
"Bây giờ nên tìm ai để hỏi nhà ông ngoại đây .Mà ông ngoại ở chỗ này người ta gọi là gì nhỉ ?".
Cậu chỉ thì thầm trong miệng đủ để bản thân nghe thấy .Người xung quanh khi thấy Viễn An cũng ngay lập tức hướng ánh mắt về phía cậu .Trước sự xuất hiện đột ngột của thiếu niên lạ mặt ,cao ráo ,trắng trẻo đẹp trai này thì ai cũng lấy làm lạ .Một số ông tam bà tám bắt đầu xúm chụm lại bàn tán ríu rít .
Viễn An có nghe ,có thấy người ta chỉ trỏ về phía mình nhưng có hiểu cái quái gì đâu nên không đặt nặng trong lòng .Cậu bây giờ đây chỉ muốn đi tìm nhà của ông ngoại ,nhưng khổ nỗi là không có nhớ tên ông ngoại là gì .
"Hình như là người nước ngoài".
"Cha ,đẹp trai quá hen".
"Bà thì tối ngày có nhiêu đó ,có chồng có con rồi đó nghen".
"Ui trời ,thằng chồng ở nhà ngắm riết chán rồi bà ơi".
Mấy ông ba bà tám có chuyện là bắt đầu bàn tán sôi nổi liền .Sở dĩ tính người ta cũng muốn ra chào hỏi coi tại thấy sao ngơ ngơ ngác ngác quá ,chắc là đi tìm nhà ai đó .Mà khổ nỗi là có bà phóng vào bảo khéo không chừng là mấy tụi bắt cóc ,bán đi lấy nội tạng nên có ông bà nào dám chui ra hỏi đâu .
"Ê bà ,hay là đi kêu thằng Duy đi".
"Cái thằng Duy cháu ông Tư Chánh đó hả ?Thôi bà nội ơi !Nó đi theo ông Tư cả tuần lễ nay ,lên cái xóm trên làm gì rồi .Chắc phụ ổng cúng quải gì cho cái nhà nào trên đó".
"Chắc cái vụ bị vong theo gì đó hen ?Nghe hổm rày rần rần ở trển".
"Ai mà biết !".
"Thôi đi kêu thằng Anh qua đây đi ,nó cũng biết tiếng !".
"Chết cha chưa .Nãy giờ không để ý ,hong chừng nó đi học mất tiêu rồi !".
"Ê .Nó kìa nó kìa .Để tui ra kêu nó !".
Ngay lập tức ,dì Tám cũng tức là cái người có ngoại hình mũm mĩm nhất chạy ra nhanh như tên bắn .Thấy chiếc xe tay ga càng lúc càng đến gần ,dì hết cách đành phóng ra chặn đầu xe người ta luôn .Chiếc xe thắng gấp xém một chút nữa là lạc tay lái .Dì Tám hết hồn kêu Trời lên vài tiếng ,chủ xe cũng không khá hơn khi người ta vừa định thần lại xong liền quay sang liếc dì .
"Trời ơi dì Tám !Mới sáng sớm ,dì tính đi ăn vạ thì cũng lựa cái người nào nhìn giàu giàu xíu chứ con sinh viên nghèo mà dì làm vậy là bỏ mạng như chơi đó !".
Dì Tám lúc này tay để trên ngực ,thở phì phò vì lúc nãy chạy ra nhanh quá ,còn đi chặn đầu xe người ta nên thành thử ra hơi đuối sức .Nghe bị quở trách dì xua tay ,vừa nói mà vừa thở .
"Trời Phật ơi .Mày chạy kiểu đó ,bộ sợ trễ giờ đầu thai hay gì ?Thiên Anh !".
Người nam tên Thiên Anh kia hậm hực ,mắt có hơi liếc dì .Tưởng bả chỉ đùa nên tính vịn ga đi tiếp thì lại bị kéo đuôi xe thêm phát nữa .
Lần này là xe ngã luôn ,là ngã thật luôn .Nhưng may là người không có ngã ,mặc dù dì Tám bả khỏe bả cũng kéo có hơi mạnh nên xe vừa vịn ga ,bẻ lái tránh đi là bị mất đà liền .
"Từ từ coi !Có chuyện cần nhờ mày nên mới kêu mày lại mà mày tính chạy nữa rồi !".-Dì Tám nói mà như hét lên .
"Dì Tám ,con sắp trễ giờ học rồi dì tha con cái !".
Giọng Thiên Anh nghe mà vừa bực vừa muốn khóc .Tháng này cậu ta đi trễ chắc cũng bảy ,tám lần rồi .Lần này bị cô chủ nhiệm cảnh cáo ,nếu đi trễ nữa là bị mời phụ huynh .Chết chắc với bà má ở nhà .
"Vô đây vô đây giúp tao với mấy dì của mày !Mày biết tiếng nước ngoài ,đi ra hỏi coi cái thằng này nó kiếm ai nè !".
"Ai ?".
"Kia kìa ,nó đó !".
Thiên Anh nhìn theo hướng tay của dì Tám chỉ .Thoạt đầu hơi khó nhìn vì hơi đông người chen chúc ,nhưng khi thấy và dần lờ mờ đoán ra được cái cậu con trai mà dì Tám vừa nói là ai rồi thì liền sững ra .
"An ?".
Thiên Anh thì thầm .Rồi nhanh như cắt đỗ xe bên đường ,chạy đến cái nơi đang tụ tập đông đúc người kia .
"Dì Tám .Coi dùm con chiếc xe !".
Cậu ta nói vọng lại .Bà dì Tám chống nạnh , nói với theo sau .
"Xe mày thằng nào con nào ngu lắm nó mới dám lấy đó .Lấy cho mẹ mày quật ngải chết mẹ hả !".
Dì Tám nói vậy bởi vì sở dĩ mẹ của Thiên Anh làm nghề thầy bùa .Mà không phải kiểu thầy đi giúp đời giúp người ,diệt yêu ma quỷ quái như ông Năm Hải hay ông Tư Chánh mà ngược lại .Bà Thủy đó ( tức là mẹ của Thiên Anh ) nối nghiệp gia đình ,làm bùa làm phép ,ngải thuật ,tà đạo để kiếm tiền .Cứ ai qua mà muốn hại ai thì tìm bà ,còn bằng cách làm bùa hay bỏ ngải thì còn tùy vào số tiền người ta đem theo .Bởi vậy nhờ bả hay với giỏi vậy mà sống và làm nghề đó hơn chục năm nay rồi ,giàu lắm .
Trở lại phía của Viễn An .Khi thấy có người đang chạy về phía mình thì có hơi phòng bị .Dù sao đây cũng là nơi đất khách quê người ,không biết liệu người ta có ý tốt hay là không .Nhưng mà chẳng hiểu sao .Dù không có đoán được cũng không nhìn được cậu trai kia là ai vì người ta đeo khẩu trang ,nhưng Viễn An vẫn cảm thấy đối phương có chút quen mắt .Cứ có cảm giác một mảnh kí ức nào đó đã bị lãng quên từ lâu bất chợt ùa về trong trí não .
Thiên Anh giờ đứng trước mặt Viễn An .Trông nét mặt quen thuộc đó thì cậu ta chẳng thể nào quên được đây là người bạn thuở nhỏ sống cạnh nhà mình ở Trung Quốc .Nhưng trông Viễn An thì khác ,dường như là quên mất cậu bạn thân này rồi .
"Viễn An .Phó Viễn An ,đúng chứ ?".
Thiên Anh nói bằng tiếng Trung Quốc .Viễn An nghe vậy liền mừng như vớ được vàng ,ngay lập tức mỉm cười gật đầu lia lịa .Thiên Anh thì cũng có gốc là người Trung Quốc ,từng sống ở đó nên biết tiếng là chuyện hết sức bình thường .
"Phải ,tôi là Viễn An .Cậu...biết tôi sao ?".
Nghe vậy là biết tên này quên hết chuyện quá khứ rồi .Thiên Anh ước gì mình lúc này có thể ra tay đánh người một cách hợp pháp .Mà thôi ,dù sao cũng hơn chục năm rồi ,Viễn An quên là đúng chứ chẳng sai .Thiên Anh mặc kệ ,lại nói tiếp .
"Để tao đoán .Mày đi kiếm nhà ông ngoại mày phải không ?".
Viễn An lại gật đầu lần nữa ,ngoan ngoãn như một chú cún con .
"Phải phải .Tôi đang đi tìm ông ngoại ,nhưng mà...đột nhiên quên mất tên của ông ấy rồi".-Viễn An đáp ,trong giọng nói có chút hụt hẫng .
"Là nhà của ông Năm Hải".
"Ông...Năm...Hải...".
Đây là một câu nói được nói bằng tiếng Việt nên khi Viễn An phát âm có hơi tức cười .Với ba chữ ngắn gọn là "ông Năm Hải" thì cách cậu đọc có hơi ngọng nghịu .Thành ra khi nghe lại thành cái nghĩa khác khó nghe hơn nhưng vẫn hiểu được nếu đã biết rõ người đang được nhắc tới là ai .
Thiên Anh biết mình đã đoán đúng .Vừa định nói gì thêm thì chợt nhận ra mình còn phải đến trường .Hết cách ,cậu ta nói với Viễn An điều gì đó rồi mới quay sang nhóm mấy ông ba bà tám kia dặn dò đôi chuyện .
"Bây giờ con phải đi học rồi .Thằng này là cháu ngoại của ông Năm Hải ,mấy cô chú dẫn nó về nhà ổng dùm nó đi .Trưa con về con chạy qua !".
"Ờ ờ .Vậy mày lo tranh thủ đi học đi chứ không mẹ mày nó la mày nữa".
Thiên Anh gật đầu rồi nhanh chóng lên xe chuẩn bị đến trường .Bà dì Tám kế bên thấy thế định kéo cái xe lại hỏi chuyện nữa thì người ta đã cướp lời trước .
"Ê !Cái thằng đó là-".
"Cháu ông Năm Hải .Con bà Phạm Thị Lan Ngọc ,cái bà mà lấy chồng Trung Quốc chung với mẹ con hồi đó đó !".
"À ,dị đó hả !".
Cậu ta chẳng muốn dây dưa thêm liền phóng xe đi mất .Bà dì Tám bả đứng đó lẩm bẩm cái gì đó rồi vỗ tay vào nhau cái chát ,vừa đi theo nhóm người kia tới nhà ông năm Hải vừa nói thì thầm .
"Hèn gì thấy mặt mũi nó quen quen ,y đúc cái con nhỏ Lan Ngọc hồi xưa dị đó hà .Con nó chứ ai !".
"Ủa mà sao tới gần cả chục năm nay nó mới dìa vậy cà .Nó với cha nó ở bên bển mà không năm nào dìa đám giỗ của-".
"Bà Tám !Bà tới bà coi cái con gà trống của bà bán nó xổ lồng rồi kìa !".
"Ý chết cha chưa !".
Bà Tám ngừng nói .Ục ịch chạy thiệt nhanh về sạp bán gà của mình để đi bắt con gà .Thấy tiền của mình cất cánh bay lên nóc nhà người ta thì chỉ biết đứng dưới đất ú ớ kêu người giúp phụ bắt lại .
"Hò ơi...".
"Anh đi anh nhớ quay về"
"Nhớ người con gái...hơ ơ...".
"Nhớ người con gái...mỏi mòn đợi anh...".
"Hò ơi...".
"Đợi anh ,đến mấy cũng đợi..."
"Nhưng khi nước lớn..."
"Người nỡ lòng sang sông...".
Giọng hò trong trẻo phát ra từ trong chiếc vô tuyến thời xưa cũ nát .Trong giọng hát ấy như mang theo biết bao nhiêu tâm sự ,nỗi buồn và lời oán trách kẻ đã bội tình .
"Lại đây tao kể mày nghe nè".
Trong khung cảnh bình yên nơi vùng quê .Mái nhà tranh được làm bằng gỗ xưa nay vẫn còn mới nhưng đã có dấu vết thời gian sờn cũ .Xung quanh ngôi nhà nhỏ là những hàng cây dừa đầy ấp quả ,còn dưới mấy cây dừa chính là ao nước to màu hơi ngả xanh rêu .Đàn gà con lon ton chạy theo mẹ ,vừa đi vừa phát ra tiếng kêu đều đều .
Trước bậc thềm nhà có một ông cụ tuổi đời đã ngót nghét gần bảy mươi .Tóc ngả màu bạc trắng ,râu không để dài mà chỉ mọc lởm chởm quanh ria mép .Ông mặc bộ quần áo bà ba nâu .Tuy cũ kĩ nhưng trong mắt ông nó là một món bảo vật được ông cẩn thận gìn giữ trong suốt mấy mươi năm Trời .
Ông Năm Hải ngồi trên chiếc võng được mắc giữa hai cây cột to trước nhà .Bên cạnh ông là con chó cỏ ,nó còn nhỏ xíu ,cái chân ngắn ngủn chạy lon ton theo tiếng huýt sáo của ông .Đuôi nó vẫy vẫy liên tục ,cái màu nâu đất pha với trắng lốm đốm vài chỗ .Nhưng điều đặc biệt là trên trán con chó nhỏ này có đốm hình gì đó là lạ màu trắng ,khác biệt hẳn so với nhiều con khác trong đàn .
"Nghe cái bài mà cô kia vừa hát trong vô tuyến không ?Ờ ,nó nói về một cô gái chờ người yêu khi anh đi làm xa nhà .Cô chờ hoài chờ mãi ,cuối cùng khi người yêu về thì cô gái đó mới phát hiện là thằng đó cưới con khác làm vợ rồi".
"Sao ?Thôi để tao vô lấy cơm nguội cho mày ăn".
Nói xong ông đứng dậy ,bước vào nhà lục cơm nguội cho con chó nhỏ ăn .Con chó đó coi vậy mà ngoan ,chạy theo sau chủ không rời nửa bước .Vốn dĩ ông Năm Hải sống một mình bởi vậy nhiều khi thành ra chán ,ông nuôi chó mèo để tâm sự ,bầu bạn mấy chuyện trên trời dưới đất để cho đỡ chán thôi .
"Ông Năm ơi ông Năm !".
"Ông Năm ,cháu ông nó dìa nè !".
Tự nhiên nghe ai kêu mình mà rôm rả ở trước nhà .Ông Năm Hải tưởng có chuyện gì liền chạy ra coi ,trên tay ông còn cầm theo tô cơm nguội cho chó .Thấy mấy cô mấy chú hội tụ đủ trước nhà mình nên ông mới hỏi .
"Ủa .Mấy chú thím đi đâu mà sớm quá vậy ?Bộ có ai có chuyện gì kêu tui qua cúng hả ?".
Bà Ba xua tay :"Không có phải .Thằng cháu ông nó về thăm ông đây nè .Ông coi có phải con của con Lan Ngọc không ?".
Nghe vậy ông Năm mới liếc nhìn sang phía cậu trai được mấy người kia đẩy ra .Viễn An nhìn ông ngoại ,cảm giác đầy xa lạ vì từ khi sinh ra tới bây giờ cậu chỉ được nhìn ông đúng có một lần .Riêng ông Năm thì khác .Khoảnh khắc thấy Viễn An ,bao nhiêu hồi ức bất chợt ùa về trong đầu .Sau bao nhiêu năm vợ mất ,rất lâu rồi ông mới rơi nước mắt lần nữa .Hốc mắt rưng rưng ,miệng mếu máo vừa nói vừa xoa đầu cháu trai .
"An...là con phải không An .Con về rồi đó hả con !".
Viễn An không hiểu tiếng Việt Nam nên khi nghe xong thì ngơ ra .Ông Năm Hải thấy vậy mới chợt nhớ ,rồi ông mới bắt đầu nói lại bằng tiếng Trung Quốc .
Hồi xưa ,cái thời còn trẻ ông Năm từng có khoảng thời gian đi lang bạt khắp nơi ,dùng bùa dùng phép tu đạo của mình để cứu giúp người gặp hoạn nạn .Cơ duyên sao lúc đó ông Năm Hải mới gặp được một vị thầy gốc bên Trung rất cao tay ,thấy hai thầy trò có duyên với nhau nên mới đi theo học hỏi rồi kết nghĩa sư đệ .Sư phụ của ông Năm chỉ dạy ông thêm rất nhiều câu bùa câu chú hay ,luyện ngải trị bệnh và còn dạy thêm cả tiếng Trung Quốc nên ông mới biết sơ sơ .
"Ông ngoại có đúng không ạ...?".-Viễn An hỏi ,nhưng trông gương mặt cứ nửa tin nửa ngờ .Thôi .Dù sao cũng mười mấy năm trời mới gặp lại ,cháu trai nó không nhận ra mình là chuyện đương nhiên ,không trách nó được .
"Ờ ,là ông ngoại nè .Tổ cha mày ,tới bây giờ mới chịu về thăm ông".
"Con xin lỗi .Có mấy lần con cũng hỏi bố mẹ sao không về thăm ông rồi còn ngỏ ý muốn cả nhà cùng về nữa mà không biết sao bố mẹ đều không chịu...".
Nghe tới đây ông Năm Hải mới hơi sững người .Ông lau vội những dòng nước mắt ,nắm nhẹ hai bên vai Viễn An rồi nhìn thẳng vào mắt cậu .
Nói bằng giọng run run :"Con nói...là mẹ của con không có chịu về hả ?".
Viễn An ngoan ngoãn gật đầu .
Lỗ tai ông ngoại dường như ù đi .Giống như nó đang từ chối tiếp nhận thêm những thông tin quá tải .Rồi ông quay mặt về phía sau ,nhìn lên cái bàn thờ ,nơi đó là để thờ cúng ông bà Tổ Tiên ,vợ ông và bức di ảnh của ai đó bị che lại bằng vải đỏ .
Người đàn ông lắp bắp định hỏi thêm cái gì đó ,nhưng chợt nhớ ra hàng xóm còn đứng bu quanh sát bên nên thôi .Ông cố trấn cháu trai bằng nụ cười hiền từ ,vỗ vỗ lưng cậu .
"Thôi ,con vô nhà đi kẻo nắng .Ờ...còn mấy anh chị cô bác ,tui cũng cảm ơn vì đã dẫn cháu tui về nhà an toàn nghen .Nếu không có mọi người thì không biết bây giờ nó ra sao rồi nữa".
Bà Bảy xua tay :"Ui thôi ơn nghĩa gì ông Năm ơi .Hồi xưa giờ ông giúp biết bao nhiêu người trong cái xóm này rồi ,giờ người ta giúp lại thôi".
Ông ngoại gật nhẹ đầu :"Ờ .Ủa mà sao mấy người biết thằng này là cháu tôi mà dắt về đây ,nó nói tiếng Trung Quốc mà".
"Hên sao có thằng Anh nó chạy xe đi học ngang qua nên réo nó vô cứu giúp đó .Nó với thằng Duy biết tiếng ,mà cái thằng Duy thì đi đâu mất tiêu rồi".
Ông Năm Hải đã hiểu ra vấn đề ,ông mỉm cười rồi cảm ơn mấy người trong xóm lần nữa xong tiễn họ ra về .Dì Tám nãy giờ khóc hù hụ vì cảnh ông cháu tái hợp quá cảm động ,trên tay dì xách theo con gà trống khi nãy vừa bắt .Vừa nói ,vừa đưa con gà cho ông ngoại .
"Ông Năm ,thôi hay ông cầm con gà này nấu cháo cho thằng nhỏ ăn đi .Yên tâm ,tui không có lấy tiền lấy bạc gì đâu".
Ông Năm Hải nghe vậy liền xua tay .
"Thôi thôi ,cô Tám buôn bán cực khổ mà cho cái gì .Nhà tui còn mấy con gà ,tui lấy tui mần cho cháu tui ăn được rồi .Cảm ơn lòng tốt của cô Tám".
Tuy nói vậy rồi đó nhưng cô Tám bả không có chịu ,cứ dí con gà vô tay ông Năm .Thấy hai người đẩy qua đẩy lại con gà ,bà Bảy đứng bên cạnh không có chịu được liền nói .
"Trời ơi làm cái gì mà đùn qua đẩy lại chi cho cực không biết .Nếu ổng không có chịu nhận đồ sống vậy thì thôi bà đem con gà về mần món gì đó rồi đem qua cho ổng đi .Có nhiêu đó thôi cũng lu bu".
"Ờ hen !Vậy thôi để tui về nấu cái gì đó cho ông cháu ông ăn nghen !".-Dì Tám hí hửng ,nói xong liền xách con gà đi một nước .
"Ơ thôi cô Tám ơi !Cô Tám !Thiệt tình".
Xưa giờ người dân nơi đây đều hào phóng như vậy .Làng xóm tối lửa tắt đèn có nhau .Có cái gì ngon là đem qua chia cho người này người kia ,có của lạ cũng không tiếc mang biếu tặng xóm giềng .Thành thử ra dân ở đây người ta hòa thuận đó giờ ,cái xóm nhỏ nhưng bình yên đến lạ .
"Thôi An ,vô nhà đi con".
Viễn An nghe theo lời ông ,xách vali bước thẳng vào nhà .Trong lúc đi qua bàn thờ gia tiên cậu có lén lút nhìn lên trang thờ ,không hiểu sao mà mắt cứ dán chặt vào bức di ảnh bị che lại bằng vải đỏ .
Thôi chắc là do tò mò .Viễn An quan sát cảnh vật xung quanh ngôi nhà ,nội thất đa số đều được làm bằng gỗ .Ngay ở góc trái là một cái bàn lớn hình chữ nhật ,nghe ông ngoại gọi nó là bộ ván ngựa .Đi sâu vào một chút là nhà vệ sinh ,nằm bên cạnh hai căn phòng ngủ .Phía sau là nhà bếp ,có đầy đủ vật dụng tiện nghi ,chắc là ba mẹ bên Trung Quốc gửi tiền về cho ông sắm sửa .Ở cạnh chỗ đặt bếp là cánh cửa dẫn ra khu vườn .Ông ngoại vốn thích cây cảnh nên trồng đủ thứ là cây ,là hoa hoặc cả cây thuốc mà ông hay dùng để đi chữa bệnh cho người ta .Bên cạnh có lối đi đất nhỏ đầy hàng cây dừa ,dẫn ra ngoài ruộng ,ngoài ao .Trái cửa sau đối diện với ruộng nên gió lùa vào rất mát mẻ ,bởi vậy ông mới dắt thêm cái võng rồi trưa rảnh ra nằm .
Viễn An đứng ở cửa sau .Làn gió mát rượi thổi ngang qua da mặt ,mang theo cái hơi ấm của nắng sớm nôm thoải mái đến lạ .Lần đầu tiên cậu cảm nhận được sự bình yên do thời tiết mang lại ,trái với cái lạnh lẽo của Trung Quốc .Nói là bình yên vì khi Viễn An ở đây ,bên tai cậu không còn là tiếng còi xe vang lên inh ỏi ,tiếng người nói chuyện ,tiếng của những bước chân vội vã .Nơi đây ,một vùng quê yên bình của Việt Nam chỉ có tiếng gió ,tiếng chim hót líu lo và tiếng rao của mấy cô chú chạy xe bán hàng ngoài đường thi thoảng .Mặc dù sự im lặng này mang theo cảm giác buồn bã ,nhưng Viễn An thật sự thích ,thích thứ không khí này hơn bất kì điều gì khác .
"Ông ngoại ơi ,đây là nơi mà mẹ con từng sống đúng không ông ?".
Ông Năm vừa bắt con gà ngoài vườn ,vừa ôn tồn đáp :"Ờ .Mẹ của con sống ở đây từ khi sinh ra tới giờ đó".
"Chỗ này tuyệt vời như vậy .Sao mà mẹ của con lại không chịu về thăm quê ông nhỉ ?".
Nghe cháu trai hỏi thì ông Năm có hơi khựng lại .Nhớ về chuyện cũ khiến đôi mắt của ông dần cay xè ,nhưng ông vội lau đi dòng nước mắt sắp chực chờ tuôn rơi .Dẫu sau chuyện này cũng là bí mật ,một bí mật mà vĩnh viễn Viễn An không bao giờ được biết .Thành thử ra có muốn nói ông cũng không thể nói ,vì Lan Ngọc con gái ông không cho phép .
Viễn An giống mẹ hơn ba nhiều .Nhất là ở đôi mắt biết cười ,cái nét vô tư hồn nhiên mà mẹ của cậu từng có lúc mà bà bằng tuổi cậu .Bà ngoại thì mất sớm nên trong ngôi nhà tranh vách lá xưa chỉ có mỗi hai cha con đùm bọc nhau mà sống ,tuy nhà nghèo vậy nhưng mà nó vui .Cuộc sống đơn giản ,có rau ăn rau ,có cháo ăn cháo .
Trong bữa ăn trưa của hai ông cháu ,ông Năm Hải liên tục kể chuyện xưa cho Viễn An nghe .Rồi còn dạy trong xóm trong làng nói chuyện với người lớn phải như thế nào ,chỗ mình ở là chỗ nào để có khi đi lạc thì còn biết đường nhờ người ta chỉ .Viễn An lần đầu tiên hứng thú với việc tìm tòi và học hỏi ,cậu vừa ăn vừa chăm chú nghe ông ngoại kể chuyện xưa của gia đình mình và của mẹ .Bây giờ thì được biết từ hồi trẻ tới giờ ông ngoại làm nghề thầy cúng ,chuyên đi trừ ma diệt quỷ cứu giúp mấy người nào gặp nạn ,để làm phước chứ không có lấy tiền ai .Trái với mấy ông thầy khác ,nhà ông Năm Hải không có âm u lạnh lẽo mà ấm cúng lắm ,trông không khác gì mấy ngôi nhà bình thường vì ông đâu có dán bùa xung quanh đâu .
Xong chuyện của ông thì tới lượt Viễn An nói về cuộc sống của bản thân mình đó giờ ở Trung Quốc ra sao .Khi nghe xong ông Năm Hải tự nhiên cảm thấy xót cháu mình lắm .Tâm lý nó bình thường ,nó vui vẻ hoạt bát như vậy đó mà không hiểu sao bố nó lại bảo nó bị tâm thần .Rồi còn bắt đi khám bác sĩ riết khiến Viễn An đâm ra chán ,giận bố nhiều .
"Tội nghiệp cháu tôi".-Ông Năm nói ,lắc đầu ngán ngẩm .
"Cho nên con chỉ thích tâm sự với mẹ thôi .Mẹ dịu dàng ,hiền lành lại chịu lắng nghe con .Nhờ vậy mà con mới không có cảm thấy mình bị cô đơn hay ghét bỏ".
Nghe tới đây ,hành động gắp thức ăn của ông Năm bỗng nhiên khựng lại .Ông ngước mặt lên nhìn Viễn An ,nhìn sắc mặt không giống như cậu đang nói dối .Trong đôi mắt chỉ toàn là những lời thành thật ,cứ như...đó là điều hiển nhiên .
"Con nói...mẹ của con an ủi con ,còn nấu nướng cho con ăn hả ?".
Viễn An gật đầu thừa nhận :"Dạ".
Gió vẫn tiếp tục thổi vào trong gian phòng bếp .Nhưng lần này nó mang theo một luồn khí lạnh lẽo ,lạnh đến rợn người .Phải chăng cơn gió đó vừa lùa đến những ngôi mộ ngoài kia là đã phải vội vàng ghé sang đây khi vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện của hai ông cháu ?
"An này ,nghe ông ngoại dặn .Con tuyệt đối ,tuyệt đối không được mở tấm vải đỏ được che trên tấm hình đó nghe chưa ?".
Ông nói mà giọng run run .Viễn An nhìn theo hướng tay ông chỉ ,thấy gió lùa tấm vải có hơi bay bay lên phất phơ nhưng chẳng để tâm lắm .Ông ngoại dặn sao thì cậu nghe theo như vậy ,chắc chắn sẽ không cãi nửa lời .Dù sao kể từ bây giờ ông sẽ là người nuôi và chăm sóc cậu ,cậu biết mình nên ngoan ngoãn nghe lời chứ không nên làm ông buồn .Vì ông cũng già rồi .
"Ông ngoại Năm ơi !".
Là tiếng của ai đó vừa chạy xe vào trước sân nhà đã réo lên inh ỏi .Ông Năm nghe tiếng kêu liền biết ngay là ai ,ông không ra coi mà chỉ cười cười .Tay trái cầm cốc trà đưa lên miệng uống chậm ,tay phải phe phẩy chiếc quạt mo .
"Thiên Anh đó hả bây ?Đi học về rồi đó hả con".
Thiên Anh bước vào nhà ,vừa mở được cái nón bảo hiểm ra liền thở phào nhẹ nhõm .Từ sáng giờ cậu ta đeo khẩu trang nên Viễn An không có nhìn rõ được mặt mũi ra sao .Ông Năm thì đẩy ghế ra cho Thiên Anh ngồi ,còn tận tình chỉ chỗ treo áo khoác .
"Nắng gần chết".-Thiên Anh hậm hực nói .
"Ờ ,tại bây giờ đang là mùa khô mà".
Nói xong là mở khẩu trang ra liền .Cho tới tận bây giờ Viễn An mới được thấy rõ mặt mũi của cậu ta như thế nào .Nhìn vào là biết đẹp trai ,sáng láng ,dáng người cao ráo còn thêm cái da trắng nữa .Khỏi phải nói cũng biết cái cậu trai tên Thiên Anh này chắc cũng thuộc dạng đào hoa ,được nhiều cô thích lắm đây nè .Ăn mặc cũng rất biết phối đồ nha ,đúng với lứa tuổi của Viễn An bây giờ luôn .
Mà trông quen quen ý nhỉ ,ngặt cái không có nhớ ra đây là ai .
Do mãi suy nghĩ nên Viễn An vô thức nhìn chằm chằm Thiên Anh không có rời mắt .Thiên Anh định nói gì với ông Năm nữa ,mà tự nhiên giác quan mách bảo có ai đang nhìn mình nên mới quay mặt lại .Thấy đó là Viễn An ,Thiên Anh khua tay qua lại cho cậu ta tỉnh ra nhưng khổ cái là người ta mãi nhìn nên không có chú ý tới hành vi bất lịch sự của mình .
Thiên Anh thở dài :"Ông ngoại ơi .Coi nó không khéo bị bắt hồn rồi đó".
Ông Năm cười ,bất lực không biết nói gì .
"Chắc lâu ngày không gặp nên nó quên bây là ai".
"Chứ gì nữa !Ông ngoại coi ,con với nó cũng quen biết từ khi còn nhỏ ,cũng bằng tuổi nữa .Vậy mà con nhớ nó còn nó thì quên con !".
"Thôi thôi ,đừng có giận tội nó .Con trưởng thành hơn nó nhiều mà ,còn nó mới bắt đầu lớn về tư tưởng thôi".
"Hả ?".
Thiên Anh không hiểu nên hỏi lại ,ông Năm lại cười nhưng lảng sang chuyện khác .
"Thôi con có đói thì ra sau lấy cháo ăn đi .Hồi sáng ông ngoại có mần gà nấu cháo ,có chừa cho bây đó".
"Cháo gà nữa hả ông ngoại ?Hôm qua mẹ con mới nấu một nồi ,ngán lắm rồi...".
"Vậy thôi coi nay mẹ bây nấu gì ,về ăn đỡ đi rồi chiều qua tao kiếm cá kho cho ăn".
Nghe nhắc tới mẹ Thiên Anh hơi không vui ,liền tránh mặt sang hướng khác .Vẻ mặt vui vẻ khi nãy cũng thoáng biến mất nhanh chóng .Ông Năm Hải nhìn qua là biết liền .
"Rồi ,bây giận gì mẹ bây nữa rồi đúng không ?".
Thiên Anh suy nghĩ một hồi ,nhìn sang phía Viễn An rồi mới gật đầu :"Hồi sáng con với mẹ có cãi nhau".
"Chắc lại cái chuyện nó làm bùa làm ngải ,còn con thì không có chịu nên cản rồi bị nó la chứ gì".
"Thì ông ngoại biết rồi đó ,con cũng vì lo cho mẹ nên mới cản .Làm bùa làm ngải hại người ta ,sớm muộn bản thân cũng rước họa .Mấy nay bả bệnh rề rề ,con kêu đi khám bệnh có chịu đi đâu .Vậy đó mà cứ hễ ai qua kêu làm bùa thì vẫn cứ làm ,làm xong rồi thì than mệt nằm một chỗ".
Ông Năm Hải nghe thế cũng thông cảm .Cái chuyện mẹ của Thiên Anh làm thầy bùa thầy ngải nổi tiếng nhất xóm này rồi ,thậm chí còn được đồn thổi tới tận nhiều chỗ khác ,trong đó có thành phố nữa .Bả coi vậy mà cao tay lắm ,ếm bùa ,bỏ bùa người ta ,nhà nuôi ngải ,âm binh đủ thứ nên trong nhà lúc nào cũng lạnh lẽo .Hơn nữa kiếm tiền bằng việc này mỗi lần cả mấy triệu bạc ,cho nên mới lo được cho Thiên Anh ăn học đầy đủ ,không có thiếu thốn thứ gì .
Ngặt nỗi là không có nên .Ông Năm Hải với một ông thầy khác trong xóm là Tư Chánh có mấy lần cản rồi mà bả có nghe đâu .Nhà thì còn Thiên Anh ,mà Thiên Anh được mấy ông coi mặt là nhận ra ngay thằng này từ khi sinh ra tới giờ có cái phần âm ,không những vậy còn có vong nữ theo .Việc mẹ của cậu ta cứ làm bùa hại người ,rồi âm khí tích tụ trong nhà dày đặc .Ma người ta theo ám bởi vậy hồi xưa Thiên Anh nó hay bị nhát lắm .Do bị nhát nhiều nên riết cậu ta hết biết sợ ma ,thấy ma là thiếu điều tưởng như bạn ,nói chuyện với người ta luôn .
Mà vậy có nên đâu ,âm thịnh dương suy quá .Bởi vậy cho nên ông Năm Hải không bao giờ để cho cái nhà mình u ám ,lạnh lẽo giống vậy .Hồi xưa thì khác ,bây giờ có thêm Viễn An thì lại càng phải khác hơn nữa .
"Thiên Anh .Thôi giờ ông ngoại nhờ bây dạy tiếng Việt cho thằng An nghen .Tao già cả rồi ,dạy dỗ gì cũng không có rành .Bây coi giúp đỡ nó ,coi sóc nó cho ông nghen".
"Dạ".
Cái chữ "dạ" nó bị kéo dài ra ,như là đang chán ,đang làm biếng lắm rồi vậy .Ông Năm phe phẩy chiếc quạt mo ,quạt cho hai đứa cháu .Viễn An tự nhiên cảm thấy có hơi buồn ngủ ,Thiên Anh thì sắp gục tới nơi rồi .Nửa người cậu ta giờ đang nằm dài trên bàn kìa .
Buổi trưa yên bình trôi qua như thế đó .
Buổi chiều thì Viễn An được Thiên Anh dẫn ra ngoài chơi .Viễn An như trẻ con ,hết nhìn đông ngó tây mém mấy lần té nhào đầu xuống ruộng mương rồi .Chỉ khổ thân Thiên Anh bây giờ cứ như bảo mẫu ,cứ hễ thằng nhóc kia định "chạy" xuống nước nữa thì sẽ liền nắm áo kéo lại .
Giờ thì cả hai đang ngồi ở quán cà phê nhà thím Sáu Phượng .Thiên Anh bắt đầu việc dạy Viễn An học tiếng Việt .Nhưng không biết ông Năm Hải nhờ Thiên Anh dạy có là lựa chọn đúng đắn hay không ,vì tính tình cậu ta rất nóng nảy còn thiếu kiên nhẫn .Viễn An học lần đầu tiên nên không có hiểu nhiều ,cứ ấp a ấp úng chẳng đọc được câu chữ nào ra hồn .
"Nói lại nè ,"ông ngoại" ".
"Ông...".
"Ngoại...".
"Là "ng" không phải "q" .Nói lại !".
"Ông...ngoại...".
"Sai rồi sai rồi .Tch ,mày nghe kĩ dùm tao được không ??".
"Từ từ...!".
"Sao chữ "từ từ" mày lại phát âm rõ ràng quá vậy ?".
Viễn An lắc đầu .Là không hiểu chứ không phải ngụ ý bảo bản thân không biết vì sao mình đọc được hai từ đó .
Bà thím Sáu Phượng ngồi kế bên nghe tụi nhỏ học nãy giờ mà cười không ngớt mồm .Bà thím này vốn vui tánh nên khi Thiên Anh dạy Viễn An bả có nhái theo chút để giỡn chơi ,nhưng mà cũng phụ tiếp nói leo để chỉ An cách đọc .Nói chứ mấy cô chú xung quanh cũng nhiệt tình lắm nha ,thấy Thiên Anh quạo cũng an ủi chút để Viễn An không phải lo lắng .
"Nhìn thằng An y như mẹ nó hồi xưa hà .Cái hồi mà mẹ nó học tiếng Trung Quốc ,ngồi đây nè mà vừa nói vừa ấp a ấp úng ,quên lên quên xuống mắc cười lắm".
"Ờ ờ .Nhớ lại vui thiệt hen ,xóm mình hồi đó có con Lan Ngọc là đẹp nhất xóm ,còn vui vẻ ,dễ thương .Nhưng ngặt nỗi số con nhỏ đó nó khổ ,chưa kịp hưởng phước khi lấy chồng giàu nữa là đã-".
"Ý bà ơi .Quên ông Năm Hải dặn gì rồi hả ,không có được nói chuyện đó ra trước mặt thằng An !".
Bà Sáu Phượng xua tay :"Ui trời ơi ,lo gì bà ơi .Nó có hiểu tiếng Việt đâu mà bà sợ".
Nghe vậy Thiên Anh mới liền đáp :"Nó không hiểu thì kệ nó ,dì cũng đừng có nên nói .Hồi xưa dì Lan Ngọc có dặn ông ngoại Năm ra sao ,để ông ngoại nói lại nhắc với mấy cô chú thì mấy cô chú phải ráng mà nhớ rồi làm theo .Nếu không có hậu quả gì ông ngoại Năm ổng không có chịu trách nhiệm được đâu".
"Thằng Thiên Anh nói đúng đó .Miếng vải đỏ còn nằm trên bàn thờ kìa ,bà không nghe coi chừng bị bẻ cổ .Haha".
"Thôi bà đừng có trù ẻo tui nghen !".
Mấy dì mấy chú nói qua nói lại rôm rả ,Viễn An không hiểu gì nên chỉ đành biết nghe thôi .Thiên Anh giờ cũng bình thường lại rồi ,nhưng lại ngồi đó nhìn Viễn An bằng ánh mắt thương cảm .
"Sao lại nhìn tôi vậy ?".
Thiên Anh lắc đầu :"Không có gì".
Ngoại trừ Viễn An ra thì tất cả mọi người đều biết bí mật mà cả xóm này đều muốn che giấu cậu ta .Rốt cuộc ,tấm vải đỏ được treo trên bức di ảnh đó là gì và người trong bức ảnh đó là ai ?
"An .Chiều tối rồi đừng có chạy lung tung".-Thiên Anh nói ,rồi dắt Viễn An đi trên đồng ruộng ,lối tắt về nhà ông Năm .
"Anh Anh ,mấy con chó con mèo ở đây trông hình dáng lạ nhỉ .Không giống chó Husky hay mèo ba tư ở Trung Quốc".-Viễn An nhìn mấy con thú bốn chân đi theo khi ra ruộng ,thấy chúng đang chạy nhảy nô đùa .
"Ừ ,tụi nó ở đây gọi là "mèo ta" và "chó cỏ" ".
"Mèo ta...chó cỏ...".
"Chó đen gọi là chó mực ,vàng gọi là phèn còn trắng đen thì là đốm .Mèo thì đen lại là mèo mun ,ba màu là mèo nùi giẻ ,tức là tam thể đó".
Kiến thức mới đã được tiếp thu ,nhưng nhiều quá nên thành ra không có nhớ nổi .Viễn An cặm cụi ghi chép lại trong ghi chú điện thoại từng chữ một ,bằng sự hỗ trợ của Thiên Anh .
Trời đã tầm xế chiều ,hoàng hôn dần buông xuống còn Mặt Trời như đang chìm sâu xuống lòng đất .Đàn quạ bay đi ,bơi giữa biển ruộng xanh mướt ,gió rít từng hồi qua kẽ tóc .Bóng tối dần bao trùm lấy tất cả ,nuốt chửng bất kì thứ gì nó chạy qua .Cả hai cậu thiếu niên cùng rảo bước trên bờ đất ngoài đồng ,vừa đi vừa trò chuyện nhưng là để phá tan bầu không khí yên lặng .Ở giữa bốn khu đất ruộng là trung tâm bờ đất lớn ,nằm tại đó là cây đa to ,to đến mức phải có khoảng mười mấy người ôm mới xuể .Tán cây chỉa ra như mũi giáo nhọn ,rễ bật gốc nằm chồng chất lên nhau .Lá rụng đầy bên dưới chân ,dây leo rậm rạp rũ xuống đất .
Viễn An vừa đi vừa chăm chú nhìn vào điện thoại nên thành thử ra không có nhìn đường .Thiên Anh thấy cũng mặc kệ ,nói không nghe thì cho té vài lần để biết khôn với người ta chứ ai rảnh đâu mà nói hoài .Nhưng nghĩ vậy thôi chứ Thiên Anh có bỏ mặc cậu bạn mình đâu ,lúc đi cứ quay ra sau lưng nhìn Viễn An ,sợ nó ngã xuống ruộng lúc nào không hay thì lại khổ .
Bỗng từ đâu gió lạnh thổi ngang qua ,lướt ngang cổ khiến Thiên Anh nổi hết da gà ,cảm giác cứ như có ai đó vừa chạm vào người .Đôi mắt không kiềm chế được cảm giác tò mò liền dáo dác nhìn xung quanh .
Chẳng có gì cả .Chỉ có đồng ruộng xanh mướt và tiếng dế kêu chiều .Thiên Anh vừa thở phào nhẹ nhõm ,nghĩ bụng chắc mình lo lắng thái quá thôi thì đột nhiên bị thu hút sự chú ý vào một vật thể lạ màu đỏ đang đứng ngay gốc cây đa to trước mặt .
Không ,đó không phải là vật thể .Nhìn kĩ lại thì rõ ràng nó mang hình dáng của một con người với bộ áo dài màu đỏ và mái tóc đen rũ rượi bết dính vì ướt .Nó trút xuống che hết cả khuôn mặt ,chẳng khác gì mấy sợi dây leo trên cây đa .Thiên Anh biết đó là phụ nữ ,nhưng không phải người .Bởi vì đêm hôm như vậy rồi thì làm gì có ai lại đi mặc áo dài còn xõa tóc đứng một mình ở chỗ hoang vắng như thế .Nếu là chỉ để dọa người thì thật sự quá đầu tư rồi .
Biết mình đã gặp phải thứ gì ,Thiên Anh lùi lại vài bước .Cậu ta lúc này hoàn toàn bình tĩnh vì vốn gặp ma nhiều rồi nên chẳng còn biết sợ .Lo là lo cho Viễn An kìa .
"Viễn An ,thôi đi ngược lại đi .Đường này đi không đượ-".
"An ?Viễn An ?".
Cậu ta biến đi đâu mất rồi ?Cho dù Thiên Anh có gọi ,có tìm kiếm khắp nơi cũng chẳng thấy .Giờ đây ở ngoài cánh đồng lúa chỉ còn đơn độc một mình Thiên Anh và gốc cây đa kia .Không còn con chó hay đàn chim nào ,đến cả tiếng dế cũng im bặt .Cứ như chúng chưa từng tồn tại mà chỉ là trong sự tưởng tượng của cậu .
Thấy vậy thì Thiên Anh đã biết có chuyện gì xảy ra .Theo bản năng liền chửi thề một tiếng xong xoay người chạy đi thật nhanh khỏi chỗ này .Bỏ lại sau lưng là cái cây to và một bóng ma ngồi vắt vẻo trên cành .Nhưng đó không phải là người phụ nữ mặc áo dài đỏ khi nãy ,lần này lại khác .
Mặc dù Thiên Anh đã sớm rời khỏi đó nhưng trong tiếng gió rít vẫn còn nghe được thoang thoảng tiếng cười khúc khích của ai .Bên tai lùng bùng giọng nói chế nhạo .
"Chạy đi đâu vậy ,sao không ở lại chơi ?".
"Chơi cái mẹ gì".
Thiên Anh lầm bầm ,chẳng hề bận tâm tới .Việc trước mắt bây giờ cần làm là phải tìm cho ra Viễn An .
Trong một ngôi nhà nọ ,cả tuần rồi chủ nhà đi vắng nên đèn không được bật sáng .Trong ánh đèn nhìn rõ được lờ mờ bóng dáng của hai người đàn ông ,một người đã già còn người kia nôm là trai trẻ .Chú chó mực hí hửng chạy ra đón chủ về ,cái đuôi phía sau vẫy liên tục còn miệng phát ra tiếng kêu ư ử mừng rỡ .Cậu trai cúi người xuống xoa đầu con chó ,để nó liếm lên mặt như một hình thức đón chủ thường thấy .Xong ,cậu ta mới dịu dàng nói .
"Mày làm gì mà dữ vậy ,Mực ?Tao đâu có đi luôn đâu".
"Gâu gâu !".
Tùy theo từng con chó ,có con mừng xong rồi thôi ,cũng có con thì chạy lòng vòng nhà hiếu động lắm .Con này là thuộc dạng thứ hai ,vừa đón chủ xong nó liền chạy đi tùm lum khiến cả hai ông cháu đều lắc đầu .
"Thôi mày coi vô lấy cơm cho nó ăn đi Duy ,để nó mừng một hồi nữa nó xĩu bây giờ".
Người tên Duy nghe ông ngoại nói vậy thì gật đầu vào nhà tính đi lấy cơm .Vừa vào trong thì đập vào mắt chính là cái bàn thờ gia tiên mà mỗi nhà ở miền Tây ai cũng đều phải có .Trước khi đi lấy cơm cho con Mực thì Duy mới rẽ hướng sang bàn thờ ,đốt hai ba nén nhang rồi thắp lên .
"Ông ngoại .Nhà mà bỏ đi có mấy ngày ,khi quay về lạnh lẽo quá ông ha ?".
Ông lão tán thành ,vừa vuốt bộ râu dài vừa bước vào trong nhà :"Ừ .Bởi vậy ông mới dặn là có đi đâu về thì khi vô nhà việc đầu tiên cần làm là đốt nhang trước rồi muốn làm gì thì làm".
Con Mực sau đó được ăn cơm ngon ,nhờ vậy mà mới ngừng cái tiếng sủa vang dội của nó .Ông Tư Chánh chấp tay sau lưng ,đi lòng vòng nhà coi một tuần vắng nhà có chuột có rắn gì lẻn vào trú ngụ hay phá phách gì không .Còn cháu trai ông là Khắc Duy thì sắp xếp lại đồ đạc của hai ông cháu ,coi dọn dẹp lại cho gọn gàng .Ngôi nhà nhỏ tuy chỉ hai người nhưng ấm cúng lắm .
"Duy ,bây coi ra ngoài chợ có ai bán gì nữa không mua về ông cháu mình ăn đỡ đi .Trời tối rồi ,nấu cơm xong rồi biết tới chừng nào mới được ăn".
Khắc Duy nghe lời ông ,không chậm chạp mới định đứng lên ,bỏ đại đống đồ rồi khi nào mua cơm về xong hẵng dẹp tiếp .Tuy nhiên bất chợt có thứ gì đó thu hút sự chú ý của anh khiến anh phải dời tầm mắt .Chỉ thấy Khắc Duy nhìn chằm chằm nơi bàn tay phải ,ngay giữa ngón áp út .Có thể trong mắt người bình thường thì sẽ chẳng ai thấy được thứ mà Khắc Duy đang thấy .Tuy nhiên do anh có căn mắt âm dương và một điều đặc biệt khác nữa nên mới thấu tỏ tường thứ đang nằm trên ngón tay mình .
"Ông ngoại ,ông ngoại !".
Khắc Duy gọi bằng giọng gấp gáp xen lẫn chút gì đó phấn khích lắm .Ông Tư Chánh nghe cháu gọi mới chậm chạp bước tới ,và rồi đập vào mắt ông chính là...
"Nó sáng lên rồi nè ông !Ông ngoại coi coi đúng không !".
"Thấy rồi thấy rồi ,mày từ từ bình tĩnh ông xem nào .Gì đâu mà y chang con Mực khi nãy mừng chủ hà !".
Ông Tư Chánh quở trách mà trong giọng ông cũng vui vui ,mừng mừng lắm .Rồi ông mới cầm tay Khắc Duy lên săm soi ngắm nghía thứ ảo ảnh vô hình nằm trên ngón áp út .Trong đôi mắt đã lão hóa già nua bất chợt nheo lại ,như đoán ra được chuyện chẳng lành .
"Khắc Duy .Bây xem ,có phải nó đang chuyển sang cái màu đỏ nhạt rồi không ?".
Đúng là vậy thật .Vốn dĩ ban đầu thứ đó có màu đỏ tươi như máu ,nhưng dần dần nó bị đổi sang cái màu nhạt hơn .Khắc Duy nhíu mày ,môi mấp máy muốn nói gì đó nhưng hành động đã nhanh hơn hẳn khi chỉ trong chưa đầy vài giây sau anh đã đứng lên ,thẳng theo hướng chỉ dẫn của thứ trên ngón tay mà chạy như bay ra ngoài .
"Ông ngoại !Con ra ngoài xíu rồi chút nữa mua đồ ăn cho ông sau ,chờ con nha !".-Khắc Duy nói vọng theo .
"Ờ ,lo mà cứu người đi .Tao chưa chết được đâu mà mày lo !".
Ông Tư Chánh nhìn theo hướng mà Khắc Duy đi .Vừa rồi ông còn lo lắng lắm ,mà tự nhiên thấy cháu trai chạy nhanh thế ra ngoài tìm người liền bất lực mỉm cười .
"Chuyến này chắc lấy vợ sớm quá".
Trong bóng đêm tĩnh mịch .Viễn An lang thang vô định ,cố gắng gọi tên Thiên Anh mà không có ai hồi âm .Khi nãy lúc còn cắm mặt vào điện thoại xem ghi chú ,cậu không chú ý mình đã bị thất lạc bạn từ bao giờ .Tới cái lúc định hỏi bài Thiên Anh thì mới phát hiện cậu ta đã biến mất ,bản thân thì không còn ở cánh đồng ruộng nữa mà đã đi tới chỗ nào đó rất vắng người mà xung quanh chỉ toàn cây cối rậm rạp ,âm u .
Chỉ có tiếng cú mèo kêu ,tiếng con gì đó chạy loạt soạt trong mấy bụi rậm .Viễn An thấp thỏm lo lắng ,chẳng biết mình đã lạc đi tới tận chỗ nào mà lại không có lấy một bóng người qua lại .Điện thoại bị mất sóng nên không gọi được cho ông ngoại ở nhà ,thân thì thân cô thế cô ,chỗ lạ hoắc có biết đường đâu mà lần .
Viễn An bắt đầu tưởng tượng tới mấy thứ kinh dị mà mình có thể gặp phải trong bóng tối .Bản thân cậu ta lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác rùng rợn này nên chẳng biết nên xoay sở thế nào ,đây còn là đất Việt Nam chứ chẳng phải Trung Quốc .Mà nói chứ nếu không gặp ma thì lỡ gặp phải trộm cướp thì sao ,chắc có nhiêu tiền đưa cho hết luôn chứ biết tiếng Việt đâu mà thương lượng .
"An..".
"Ai đó ?!".
Vừa quay ngoắt lại theo tiếng kêu thì thấy vẫn chẳng có ai xung quanh đó cả .Viễn An đưa mắt cảnh giác ngó nghiêng xung quanh ,chân thì chậm chạp bước kiếm lối ra khỏi chỗ đáng sợ này .Thử tưởng tượng cái cảm giác đi một mình trong cái nơi tối tăm chỉ toàn cây cỏ và tiếng cú mèo hú lên như gọi tên mình thì xem có đáng sợ hay không chứ .Viễn An còn chẳng biết từ khi nào mình lại im bặt không dám nói lấy một lời ,việc kêu tên Thiên Anh cũng trở thành vấn đề khó khăn khi cậu có cảm giác như trong mấy bụi cây đang có thứ gì đó rình rập mình .Tầm mắt dần quen với bóng tối rồi mới thấy lờ mờ mấy hốc cây chụm cành vào nhau trông chẳng khác gì mấy cái mặt quỷ đang gào lên đau đớn ,thỉnh thoảng còn có tiếng thút thít như khóc của trẻ con oang oang lên chói tai .
Trong lồng ngực tim đập thình thịch vì hồi hộp và lo sợ .Viễn An biết mình đang bị thứ gì đó theo dõi ,nhưng chẳng xác định được nó là gì vì cứ hễ nhìn ra sau là nó lại biến mất tăm .Cậu chỉ hy vọng đây là trò đùa của Thiên Anh ,nhưng trò đùa này chắc chắn là do cậu tưởng tượng vì đây đang là sự thật một trăm phần trăm .
Cậu đang có dấu hiệu của việc bị ma che mắt .
"An ơi".
"An ơi An".
"An".
"Nghe không An ?".
"Hí hí".
Liên tục âm thanh ấy vang lên ríu ra ríu rít .Vừa nói xong là vừa cười ngay ,điệu cười như vọng lại từ tận dưới địa ngục sâu thẳm .Viễn An đoán có thể mình đã gặp ma rồi nên nhắm mắt nhắm mũi chạy đi trong vô định .Cậu không biết mình đang đi đâu ,chỉ biết là bản thân muốn sớm thoát khỏi chỗ đáng sợ này để tới nhà ông ngoại càng sớm càng tốt .
Hơn nữa là Thiên Anh ,cậu ta đâu rồi ,liệu bây giờ cậu ta có ổn không ?
Càng chạy tiếng bước chân càng vọng lại lớn hơn trong không gian tĩnh lặng .Viễn An thục mạng tiến về trước ,chẳng biết phía sau lưng ,nơi mà những bước chân cậu vừa giẫm lên đất thình lình mọc lên những bàn tay đen như than .Mấy cánh tay không thân thể dài ra ,hướng tới chỗ Viễn An muốn tóm lấy cậu .Viễn An trông thấy hiện tượng kì dị đó nên càng ra sức chạy nhanh hơn ,nhưng càng chạy thì lại càng mệt thành ra đuối sức ,bước đi trở nên chậm chạp .
"Hộc...hộc...".
"Không ổn rồi...".
Mấy cánh tay đó bắt được Viễn An rồi kéo cậu ngã xuống đất .Chúng bấu chặt cơ thể cậu ,lôi kéo mạnh xuống như muốn nhấn chìm cậu sâu dưới lòng đất .Viễn An đương lúc sợ hãi lại càng thêm kinh hãi khi thoáng mờ mắt chứng kiến từ dưới lòng đất đầy bùn đất trồi lên mấy con giun đất ,giòi bọ lúc nhúc tởm lợm .
Thôi xong rồi ,cứ tiếp tục như thế này thì chỉ có nước chết .Bởi vì ngay trong khoảnh khắc bị những bàn tay vô hình đè xuống đất ,Viễn An lờ mờ trông thấy một bóng hình của một người phụ nữ .Mặc áo dài đỏ ,tóc đen dài bết dính xõa xuống rũ rượi ,làn da thì trắng bệt .
"An !Viễn An !".
"Phó Viễn An ,mày chết ở chỗ xó xỉnh nào rồi hả ?!".
Đúng là sắp chết thật ,trừ khi được cứu kịp thời .
Thiên Anh vẫn đang chạy đi khắp xóm tìm kiếm Viễn An .Cậu ta cũng có báo tin này với ông Năm Hải và làng xóm rồi nên giờ mọi người đang đổ xô đi tìm kiếm .Nghe qua câu chuyện mà Thiên Anh kể thì ai cũng chắc chắn là An bị ma giấu rồi chứ sao tự nhiên mà lại thình lình biến mất vậy được .Trong khi cậu ta mới về Việt Nam còn chưa đầy một ngày nữa thì chạy đi đâu .
"Thiệt tình ,cái thằng này báo thật sự".-Thiên Anh hằn học ,đứng lẩm bẩm một mình .
Cũng có muốn đâu ,tự nhiên ma nó thích rồi nó bắt đấy chứ... .Viễn An tỉnh táo ,có điên đâu mà muốn thế .
"Viễn An !
Phó Viễn An !".
"Nghe được thì trả lời tao ,An !".
"Viễn An-".
Vừa rồi Thiên Anh mới xoay mặt ra phía sau định đổi hướng đi tiếp thì bị một phen làm cho giật thót tim .Cậu ta bước lùi lại khi nhận thấy kẻ vừa xém hù chết mình là một người phụ nữ ,với mái tóc dài có đeo cài tóc .Bộ quần áo bà ba xanh dương ôm gọn vóc dáng mảnh khảnh cơ thể .Hai tay người phụ nữ đặt trước bụng ,môi mỉm cười nhưng đôi mắt âm u ,lạnh lẽo vô hồn .
"Ban đêm ban hôm mà kêu tên như vậy ,không có nên đâu".
Giọng nói của người phụ nữ ấy trầm thấp ,nói rất chậm nhưng không đến mức quá chậm mà chỉ có hơi ngắt quãng một chút .Thiên Anh giữ bình tĩnh ,bước lùi về sau vài bước trước khi đáp lại với ánh mắt lảng tránh chứ chẳng dám nhìn đối phương .
"Chị Dương ,trời tối rồi sao chị còn ra đây...?".
Người con gái tên Dương nghiêng đầu ,vai nhún nhẹ một cái rồi bước chậm thật chậm tới chỗ Thiên Anh .Thiên Anh để ý thấy cô ta dường như không chớp mắt lấy một lần ,chân cứ như đang lướt trên mặt đất .Thậm chí cậu ta còn không cảm nhận được hơi ấm của cô mà bao quanh chỉ toàn là cái lạnh thấu xương ,thấu tận da thịt .
"Ủa ,em nói gì vậy Anh .Nhà chị...ở đây mà em ?".
Từ khi nào mà Thiên Anh đã chạy đến tận đây rồi ?Cậu ta nhớ rõ mới nãy mình còn đang lòng vòng ngoài đồng ruộng ,vậy mà bây giờ chớp mắt cái đã xuất hiện ở nhà Du Dương .Căn nhà đó chui ra từ đâu ,tại sao lại thình lình xuất hiện ngay trong lúc người ta không chú ý xong lại nằm đây như thể nó đã ở chỗ này từ rất lâu rồi .
"Sao nhìn em như sợ chị quá vậy ,chị đâu có ăn thịt ăn cá gì em đâu ,Thiên Anh ?".
Hai chữ "Thiên Anh" được nhấn mạnh rất sâu .
Thiên Anh lắp bắp ,rất hiếm khi rơi vào trạng thái sợ hãi như bây giờ :"Em không có sợ ,tại chị Dương...chị Dương đừng đứng gần quá".
Nghe thế Du Dương mới liền dừng chân .Biết mình đã thành công khiến cho kẻ gan dạ nhất nhì xóm làng này phải sợ hãi thì cô ta có vẻ rất hài lòng .Giống với Thiên Anh ,dưới mi mắt phải của Du Dương có một nốt ruồi lệ .Khi mỉm cười thì mắt cô có hơi cong lên .
"Huỳnh Thiên Anh".
"Bà Thủy biết đặt tên quá ha ?".
"Hồi xưa...mẹ chị cũng tính đặt tên chị là Thiên Anh đó".
"Mà sau đó bả lại đổi thành Du Dương ,nghe không có giống ai .Đâu có như em ,cái gì cũng được mẹ làm cho hoàn hảo hết".
Câu nói ấy phát ra như đang muốn châm biếm người ta .Thiên Anh thấy có hơi rợn sóng lưng ,tính tìm cách chuồn lẹ để còn đi tìm Viễn An nhưng bây giờ mới phát hiện cơ thể mình cứng đờ ,chẳng nhúc nhích nổi .Du Dương đứng ngây ngốc nhìn ,môi vẫn cười nhưng mắt đã không cong nữa .Rõ ràng là thứ cười giả tạo .
"Thiên Anh nghe chị nói nè ,xin lỗi vì đã làm em sợ nghen".
"Không sao đâu chị...nhưng sau này đừng hù em vậy nữa".
Du Dương gật đầu ,mắt đã cong .
"Ngoan...".
Cuối cùng Thiên Anh cũng được rời đi .Chỉ là cảm giác sau lưng Du Dương vẫn cứ đứng đó dán chặt mắt vào lưng mình .Cũng chẳng biết vì sao mà Thiên Anh lại sợ Du Dương tới vậy .Thiết nghĩ chắc do cô ta cứ hành động thần thần bí bí ,nói chuyện chậm chạp lại còn toát ra cái khí lạnh như khí âm nên làm cho người ta không thoải mái .
Về phía của Viễn An .Sau khi thoát khỏi ảo ảnh do "nó" tạo ra ,lần này cậu lại trở về trên con đường quen thuộc dẫn tới nhà ông ngoại .Con đường ấy giờ đây tối bất thường ,không phải do đêm đã buông xuống mà là vì Mặt Trăng và những đám mây đã bị ai đó giấu đi mất .Viễn An đi chậm lại .Đèn đường thưa thớt ,ánh sáng vàng vọt không đủ xua đi bóng tối đang tràn xuống từ hai bên hàng cây .Mỗi bước chân cậu nghe rõ mồn một ,vang lên rồi tắt lịm ,bị bóng đêm nuốt chửng.
Có cảm giác không phải chỉ mình cậu đang ở đây .Viễn An quay đầu nhìn lại nhưng phát hiện chỉ có mỗi mình cậu .Con đường phía sau trống trơn ,im ắng đến đáng sợ .Cậu tự trấn an bản thân ,dặn lòng chắc chắn đây chỉ là một cơn ác mộng thôi rồi mới tiếp tục bước đi .Nhưng tim bắt đầu đập nhanh hơn , từng nhịp vang lên nặng nề .Cậu thoáng thấy một cái bóng lướt qua rất nhanh ở cuối tầm mắt xong biến mất .
Viễn An khựng lại .Quay sang bên trái ,ở đó chỉ là hàng rào cũ phủ đầy rêu .
Quay sang bên phải ,nằm đó vẫn là bờ mương tối đen ,mặt nước phẳng lặng như gương chết .Không còn có gì cả .
Nhưng cảm giác bị nhìn lén vẫn còn ,không khí xung quanh lạnh hẳn .Viễn An kéo cao cổ áo ,hơi thở bốc thành làn sương mỏng dù trời không hề lạnh đến thế .Mùi ẩm mốc lẫn mùi tanh nhè nhẹ thoảng qua ,thoắt ẩn thoắt hiện .Và rồi trong cái thứ mùi hương khó ngửi đó ,khi Viễn An đưa mắt tìm kiếm thứ bốc ra cái hương âm ẩm kì quặc kia là gì thì cậu liền trông thấy một sinh vật có màu đỏ tươi đang âm thầm nấp sau cây đa to ngoài ruộng bằng cặp mắt phát sáng ,như thể nó sẽ ăn tươi nuốt sống bất kì kể nào dám tới gần .
Chờ chút ,cậu từ khi nào mà đã trở lại đây một cách thần kì như vậy ?Thậm chí còn đứng rất gần với cái cây to lớn kia .
Tim cậu thót lên .Tiếng rẹt rất khẽ vang lên sau lưng ,tưởng tượng như vải ướt cọ vào cành lá khi nó chuyền cành .Viễn An quay phắt lại ,ở đó vẫn là khoảng không rống rỗng .Nhưng ở mép bóng tối ,dưới gốc cây có thứ vẫn đang đứng yên chờ cậu .Không thấy mặt ,không thấy hình dáng rõ ràng .Chỉ là một bóng người mờ nhạt ,cao gầy ,mái tóc dài rũ xuống , đen sẫm bết dính hòa lẫn vào bóng đêm .Và chớp mắt một cái thì nó đã không còn nữa .
Viễn An lùi lại một bước ,muốn tránh xa cái cây đó càng xa càng tốt .Bỗng bộp một tiếng ,gót giày giẫm phải thứ gì đó mềm mềm .Viễn An lén lút cúi xuống xem ,thấy đó chỉ là bùn ướt ,tuy nhiên trên bùn in rõ dấu chân trần dài và hẹp ,hướng thẳng về phía cậu .
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng .Đèn điện thoại trong tay cậu chớp tắt liên hồi ,ánh sáng yếu ớt soi lên bức tường bên đường và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó ,một cái bóng đỏ mờ mờ in lên mặt bê tông đứng vững ,sát ngay sau lưng .
Lại một lần nữa bị dịch chuyển sang chỗ khác .Lần này là trên con đường đô thị vắng bóng người qua lại ,tiếng người dường như trở thành thứ hiếm có nhất ngay trong tình huống như thật như mơ .Viễn An vừa định quay lại thì đèn điện thoại tắt phụt ,bóng tối trùm xuống .Cảm giác không an toàn mỗi lúc một lớn hơn .
Có thứ gì đó thổi nhẹ vào gáy cậu .Không chạm ,không nói ,chỉ là cố tình lướt qua để cậu phát giác ra rằng ở đây lúc này không chỉ có mỗi một mình cậu tồn tại .Viễn An cứng đờ người ,cơ thể cứ như bị ai đó điều khiển ,bước chân chậm chạp hướng về phía bụi cây nằm phía sau gốc cây đa .
Cây đa đó lại xuất hiện ,quang cảnh thành phố biến mất .Viễn An ngu cả người vì liên tục bị kéo đến nơi này sang nơi khác ,bối cảnh xung quanh chớp mắt là biến mất .Bầu trời dần chuyển sang màu cam rồi đỏ dần ,đỏ tới mức nhìn nó trông như một bát máu khổng lồ đang lơ lửng .Viễn An lắc đầu ,hành động trong vô thức là để bản thân bình tĩnh lại tuy nhiên cơ thể vẫn tự do bước về phía bụi cây phía sau gốc đa .Nơi đó giờ đây chìa ra cả chục cánh tay người đen ngòm có ánh lửa như từng bị thiêu cháy .Không những vậy ,xen lẫn trong đó là tiếng người than khóc nỉ non vì quá đau đớn .
Khi An tới gần ,những cánh tay ấy như bắt được vàng liền nhanh nhẹn kéo cậu vào trong .Lúc Viễn An có thể vùng vẫy được thì cũng đã quá muộn ,cơ thể cậu bị giữ chặt bởi những thế lực ma quái đáng sợ .Ánh mắt Viễn An trong lúc hoảng loạn vô tình nhìn ra ngoài ,để rồi đập vào mắt cậu chính là một đôi mắt khác từ bên ngoài bụi cây cũng đang ngó vào trong quan sát tình hình .Nó trợn trừng .
Trong tim Viễn An đập thình thịch ,cậu biết chắc mình không chỉ là gặp ma mà còn đang đối mặt với cả quỷ .Con quỷ mặc bộ áo dài đỏ khi nãy vừa lướt qua cậu chính là nó .Rồi thêm một cánh tay khác ướt át đầy rong rêu thò vào ,hướng tới lồng ngực cậu ,nơi trái tim đang đập liên hồi .Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó ,Viễn An thoáng nghe tiếng nói âm u trầm thấp ,như vang vọng ở tận chốn địa ngục .
"Chàng của ta...phải mau tìm chàng...".
"Chàng ở đâu ,ta phải đi tìm...".
"Chàng ở đâu ,chàng ơi...!".
Đó là tiếng Việt Nam nên thành ra Viễn An không hiểu .Cậu chỉ biết vùng vẫy vô ích ,sức lực dần cạn kiệt nhưng vẫn cố tìm cách thoát thân .Nữ quỷ mắt trợn trắng ,bên trong hốc mắt nhộn nhạo ,một sinh vật gì đó đang bò bên trong da thịt .Mái tóc rối bù trườn lên như một con rắn ,quấn chặt cổ họng con mồi .
"Trả lại cho tao...trả lại cho tao...".
"Trả lại đây...!".
"Linh hồn này là của tao !".
Cổ Viễn An bị siết đến ngạt thở .Toàn bộ tứ chi thì chẳng nhúc nhích nổi do những bàn tay đen ngòm kia đang nắm chặt lấy .Nữ quỷ trước mặt vẫn đang gào thét ,móng tay nhọn cào sâu qua lớp áo ngay nơi nhịp tim đang đập .
Cậu cảm thấy một cơn choáng váng ,cuối cùng chỉ muốn ngất đi để không phải trải qua cảm giác đau đớn sắp tới .Trong vô thức ,khi mi mắt dần nhắm lại cậu thoáng trông thấy thứ gì đó y như một sợi dây màu đỏ đang phát sáng ,nối tới ngón áp út của mình .
//Rắc//
Có thứ gì đó đang nứt vỡ .Nghe vừa gần vừa xa ,khó xác định được phương hướng .
"Tránh ra !".
Là giọng nói của ai đó ,nhưng là ai mới được ?
Viễn An chẳng trả lời được câu hỏi này .Chỉ biết sau khi tầm mắt dần đóng lại ,trong mắt cậu xuất hiện một bóng hình .
Là của một người con trai .
"Hức...hức...".
"Con ơi...con ơi...".
"Anh ơi ,em xin lỗi...".
Là mẹ của cậu .
Viễn An thấy mẹ ngồi bên bờ hồ ,mặt hồ phẳng lặng như tấm gương lớn ,nước đen sẫm không phản chiếu trời mây mà chỉ phản chiếu những tán cây cúi rạp xuống .Bà Lan Ngọc ngồi rất gần mép nước ,hai tay ôm lấy đầu gối ,vai run lên từng nhịp .
Rõ ràng là bà ấy đang khóc ,nhưng không thành tiếng .Chỉ là những giọt nước lặng lẽ rơi xuống ,thấm đẫm trên tà áo bà ba nâu .Gió thổi nhẹ làm mái tóc bà lay động ,chạm vào má rồi lại trượt xuống .
Viễn An gọi một tiếng :"Mẹ".
Lan Ngọc không quay lại .Viễn An thử bước đến gần hơn nhưng dường như khoảng cách giữa hai người bị kéo dài ra .Bờ hồ vẫn ở đó ,còn mẹ thì luôn ngồi phía trước ,không xa thêm nhưng cũng chẳng gần lại .
"Mẹ về nhà với con đi".
Lần này Lan Ngọc khẽ động đậy .Bà nghiêng đầu ,đưa tay lau nước mắt ,giọng nhẹ nhàng .
"Thôi ,ở đây mát lắm".
Viễn An khựng lại ,cậu nhìn quanh .Bầu trời không có nắng ,không có bóng mặt trời .Cả không gian phủ một màu xám , lạnh lẽo yên tĩnh .Mặt hồ không gợn sóng dù gió vẫn thổi .Trên mặt nước ,từng vòng tròn nhỏ loang ra rồi biến mất .Dường như có thứ gì đó vừa động đậy .
"Con lạnh không?".-Mẹ hỏi .
Viễn An lắc đầu .Thật ra cậu không cảm thấy gì cả .Không nóng ,không lạnh ,không đói ,cũng không mệt .Chỉ có một cảm giác trống rỗng .
"Mẹ đừng ngồi sát nước vậy ,trơn lắm".
Mẹ cười ,một nụ cười hiền ,giống hệt trong ký ức tuổi thơ của cậu .Lan Ngọc bước lùi ra xa bờ hồ ,một hành động nhỏ nhưng cũng đủ để Viễn An nhận ra rằng...nước hồ không hề phản chiếu bóng của mẹ mà chỉ phản chiếu mỗi mình cậu .
"Con lớn rồi".
Lan Ngọc nói ,ánh mắt dừng lại ở Viễn An rất lâu ,như đang cố ghi nhớ từng đường nét của con trai .
"
Sau này đi đâu cũng phải có ông ngoại ,Thiên Anh và Khắc Duy bên cạnh".
"Mẹ nói kì quá".-Viễn An cười khẽ rồi nói tiếp .-"Con có phải con nít nữa đâu".
"Mà Khắc Duy là ai vậy ạ ?".
Viễn An hỏi một cách ngây ngô .Chỉ thấy đằng sau nụ cười xinh đẹp của mẹ là hai dòng nước mắt đang âm thầm tuôn rơi bên gò má nhợt nhạt .Mẹ không đáp mà chỉ đưa tay lên ,đặt nhẹ lên má Viễn An vuốt ve .Bàn tay ấm áp ,trong cái chạm ấy chất chứa biết bao nhiêu là tình yêu thương của mẹ dành cho cậu .
"Cửa mở rồi ,mẹ phải đi".
Lan Ngọc vừa dứt lời thì gió bỗng mạnh lên ,mặt hồ rung nhẹ từng gợn sóng nhỏ lan ra ,khiến cho hình ảnh mọi thứ trở nên méo mó .Mẹ lùi dần về phía hồ ,bóng dáng mờ đi trong màn sương mỏng không biết xuất hiện từ bao giờ .
"Mẹ—”.
Viễn An đưa tay ra nắm ,nhưng chỉ chạm được vào khoảng không lạnh ngắt .Lan Ngọc đứng giữa làn sương ,mỉm cười .
"Ngủ ngoan ,An".
"Mẹ...mẹ...".
"Mẹ đừng đi ,chỗ đó lạnh lắm...".
"Này ,bạn gì đó ơi .Tỉnh lại rồi à ?".
Viễn An nói mớ trong cơn mê man ,từ từ hé mở đôi mắt nặng trĩu .Dư âm của giấc mơ vừa rồi còn đọng lại trong đầu ,thậm chí cậu vẫn nghe thấy tiếng khóc ấy mặc dù đã hồi tỉnh .Chẳng biết vì sao nhưng giấc mộng ấy rất thật .Từ hình
dáng ,giọng nói và bối cảnh xung quanh hiện rõ ràng trong đầu chứ không mờ mờ ảo ảo .
Người bên cạnh thấy Viễn An đã tỉnh thì mừng lắm ,vì từ lúc cậu ngất xỉu cho đến giờ đã là 2 tiếng sau đó .Không những vậy ,cơ thể An còn chẳng có lấy tí hơi ấm nào ,lạnh lẽo như người chết .Điều duy nhất xua đi cái suy nghĩ tiêu cực đó của cậu trai kia chính là khi Viễn An nói mớ trong lúc bất tỉnh nhân sự .
"Cậu có ổn không ,có đau ở chỗ nào không ?".-Người đó hỏi .
Viễn An lắc đầu ,ánh mắt nhìn đối phương khá phòng thủ .Vả lại ,cậu cũng chẳng hiểu người ta đang nói gì .Giờ đây cậu đang thầm rủa mình .Nếu lúc trước chịu siêng năng hơn ,chăm chỉ học tập ngoại ngữ thì bây giờ đã không phải mắc phải rào cản khó khăn này .
"Xin lỗi...tôi không hiểu cậu đang nói gì .Tôi là người Trung Quốc".
May mắn là cậu có học tiếng Anh nên trong những lúc thế này vẫn sử dụng được .Nhưng mà chưa chắc chắn lắm vì chẳng biết cậu trai này có hiểu tiếng Anh hay không .
"Can you speak Chinese or English ?".
Dịch ra là "bạn có thể nói tiếng Trung Quốc hoặc tiếng Anh không".
Đối phương nghe hiểu ,vốn cũng biết Viễn An là người nước ngoài vì nhìn sơ qua đường nét trên khuôn mặt là nhận ra ngay .Rồi tự nhiên sau khi nghe xong cậu ta lại mỉm cười ,vui vẻ đáp lại .
"Tất nhiên rồi ,cả hai đều biết .Cậu muốn tôi sử dụng ngôn ngữ nào ?".
Ông nói gà bà nói vịt .Trong khi Viễn An nói tiếng Anh thì cậu trai này đáp bằng tiếng Trung Quốc .Nhưng thôi ,có hiểu cũng là tốt lắm rồi .Ít ra người này còn biết tiếng của cậu để dễ dàng trò chuyện vì ngôn ngữ nước Anh cũng có khi nhớ khi quên .
"Trung Quốc".
"Được được ,vậy thì Trung Quốc".
"Cậu là ai ,sao lại ở đây ?".
Viễn An cuối cùng cũng có thể hỏi ra những thắc mắc của mình từ nãy đến giờ .Cậu trai kia thì vẫn giữ nụ cười trên môi ,ngồi bên cạnh đọc rõ ràng từng chữ cái trong tên mình .
"Khắc Duy".
"Nguyễn...Khắc...Duy".
Trong lúc nói ,đôi mắt cậu ta hướng về phía cổ tay mình rồi đến tay của Viễn An .Đôi mắt híp lại rõ ràng là càng cười tươi hơn ,cứ như vừa biết bản thân đã đoán được điều gì khá có lợi ích cho mình .Chỉ thấy sau đó cái người tên Khắc Duy này khẽ thì thầm điều gì đó trong miệng .
"Tìm thấy rồi ,cuối cùng cũng tìm thấy cậu rồi".