Cập nhật mới

Khác Tình sai thâm cung ngọc nhan toái: Đại tội tù phi - Hoại Phi Vãn Vãn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
206435751-256-k978053.jpg

Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Tác giả: ndmot99
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Tình thác thâm cung ngọc nhan toái: Đại tội tù phi/ 情错深宫玉颜碎:代罪囚妃

Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn/ 坏妃晚晚

Edit + Design: Ndmot99 🐬🐬🐬

Độ dài:
Quyển 1: 49 chương
Quyển 2: 49 chương
Quyển 3: 30 chương
Quyển 4: 41 chương
Quyển 5: 20 chương
Quyển 6: 14 chương (Ngoại truyện)

Tình trạng: Hoàn

Văn án:

Hoàng đế tuyển tú, bọn họ, tất cả đều nhúng tay đẩy ta vào nơi lạnh lẽo cô độc này.

Hắn trăm phương nghìn kế muốn đưa vị tỷ tỷ đào hôn của ta vào cung, kết quả lại mang về kẻ thế thân là ta.

Buồn cười, thật buồn cười!

Sau tấm màn lụa mỏng manh, hắn vừa gặm nhấm thân thể ta, vừa nói: "Những thứ trẫm muốn, trước nay chưa từng có thứ không chiếm được.

Muốn chết, vậy cũng phải xem trẫm có đồng ý hay không!"

Ta mỉm cười diễm lệ, vận mệnh của ta, ngay cả ông trời cũng không có quyền quyết định, cho dù ti tiện, ta vẫn sẽ quý trọng nó.

Nguồn convert: https://wikidich.com/truyen/tinh-sai-tham-cung-ngoc-nhan-toai-dai-to-WMGlo~8h7C8tNBWA

Nguồn tiếng Trung: http://www.quanshuwang.com/book/0/228

.
.
.
*** Truyện tiếp nối bộ Phế phi: Thâm cung phượng duy xuân túy



tinhcam​
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Quyển 1: Mỹ nhân quyến châu liêm - Chương 1: Phi tần thất sủng


Đêm nay, rốt cuộc cũng mưa.

Mưa từ mái hiên xuôi dòng chảy xuống phát ra tiếng vang khiến lòng người hoảng loạn.

Sau chuyện lần đó, Hinh Hòa Cung đã lâu không nghe thấy động tĩnh lớn như vậy.

Cung điện rộng lớn, ra ra vào vào chỉ có một người.

Đó là cung nữ bên cạnh ta, A Man.

Gió to thổi tới, cửa sổ mở rộng.

Thật lạnh, ta nhịn không được mà rụt cổ, tự ôm lấy bản thân.

Trong tẩm cung, một lò sưởi cũng không hề có.

Bắt đầu vào đêm đông, ta và A Man ôm chặt lấy nhau, tới nửa đêm mới có thể an giấc.

"A Man, A Man."

Thanh âm run lên, ta gọi hồi lâu vẫn không nghe A Man hồi đáp.

Chẳng biết thế nào, trong lòng đột nhiên cảm thấy khẩn trương.

Định gọi lần nữa, lại nghe tiếng bước chân vội vàng tới gần, ta giật mình ngước mắt, thấy cửa bị đẩy ra, một vị công công tới.

Hoàn hồn, mới thấy rõ, là Tiền công công.

Gã thấy ta, vội chạy tới nói: "Nương nương, người mau đi xem đi, bên ngoài Càn Nguyên Cung, A Man cô nương..."

Nghe hai chữ 'A Man', ta lập tức xuống giường, lâu như vậy không thấy nàng ấy, ta nên biết đã xảy ra chuyện!

Lao ra, phía sau truyền tới thanh âm sợ hãi của Tiền công công: "Nương nương!

Bên ngoài đang mưa..."

Mưa, sợ gì chứ?

Thời điểm thống khổ mệt mỏi nhất, bên cạnh ta chỉ có A Man.

Một mình chạy trong màn mưa.

Mưa mùa này thật lạnh, đánh vào mặt, vào người, cảm giác lạnh như băng thấm vào xương tủy.

Ta cắn răng, bước chân bên dưới mỗi lúc một nhanh.

Tiền công công đuổi theo, định bung dù che cho ta, nhưng cơn mưa này thật sự quá lớn, dù trong tay gã căn bản không chịu đựng được.

Không chịu được, hai người đều ướt đẫm.

Dọc đường, không thấy bất kỳ ai.

Mưa lớn như vậy, bọn họ hẳn đều ở trong phòng.

Cách Càn Nguyên Cung ngày càng gần, ta không tự chủ mà xoa ngực, cảm giác sợ hãi ngày càng lớn.

A Man, A Man...

Xa xa nhìn lại, bên ngoài Càn Nguyên Cung đã không còn thân ảnh của ai.

Trong lòng căng thẳng, ta vội chạy về phía trước.

Càn Nguyên Cung một mảnh đèn đuốc sáng trưng, hành lang dài vô tận bên ngoài cũng như vậy.

Chạy đến cửa, đập vào mắt là vết máu vẩn đục, giờ phút này sớm đã bị nước mưa cọ rửa.

Nhưng nó vẫn khiến hai mắt ta đau đớn.

"Nương nương..."

Tiền công công gọi một tiếng, cuối cùng chỉ đành im lặng.

Có lẽ gã không ngờ sẽ nhanh như vậy, đúng thế, chính ta cũng không nghĩ tới.

Ta cho rằng, ta tới kịp.

Cửa, bị mở ra.

Thường công công bung dù, phía sau, ta nhìn thấy hai thân ảnh.

Sau đó truyền tới giọng nói của nữ tử: "Thường công công vội vã ra ngoài như vậy là muốn bung dù cho ai?"

Sắc mặt Thường công công thay đổi, tay cầm dù giấy khẽ run lên, quay đầu, vừa định mở miệng, đã thấy thân ảnh minh hoàng nâng bước đi ra.

Thường công công kinh hãi, cuống quít căng dù che đỉnh đầu hắn.

Nữ tử cười duyên xoay người, tựa vào lòng hắn, chỉ còn lại đôi mắt đào như cười như không khinh miệt nhìn ta.

Tiền công công phía sau ta vội quỳ xuống, hành lễ với hắn.

Hắn không để ý, chỉ nhìn ta chằm chằm, ánh mắt sắc bén.

Hai tay nắm chặt, ta không nhìn hắn, lại nghe nữ tử trong lòng hắn mở miệng: "Mưa lớn như vậy, ngươi vẫn là trở về nghỉ ngơi đi, để sinh bệnh, hiện tại còn ai hầu hạ ngươi đây?"
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 2: Ngoan độc tuyệt tình


Cắn môi, nếm được tư vi tanh ngọt, ta cuối cùng vẫn thua hắn.

Ngước mắt nhìn vẻ mặt đắc ý của nữ tử kia, ta run giọng: "Nàng chẳng qua chỉ là một cung nữ, tại sao không thể tha cho nàng?"

Mắt nhìn mọi thứ, kỳ thật lòng ta vẫn còn một tia hi vọng cuối cùng, hi vọng nghe được bọn họ nói, A Man chỉ bị lôi đi giáo huấn mà thôi.

Nữ tử khẽ cười, ngôn từ sắc bén: "Nàng ở ngoài điện hô to la lớn, làm phiền Hoàng Thượng nghỉ ngơi, tội đáng chết."

Ta sớm đã không cho nàng vì ta mà cầu tình, nhưng nàng lại không nghe khuyên...

Cuối cùng vẫn nhịn không được mà bật khóc, ta nghẹn ngào: "Ngươi đã quên lúc trước..."

Còn chưa dứt lời, nam tử đã lạnh lùng cắt ngang: "Nàng chỉ hạ lệnh trách phạt, là chính miệng trẫm hạ chỉ, giết!"

Ánh mắt lạnh như băng xẹt qua mặt ta, hắn tiếp tục, "Ngươi còn muốn hỏi gì không?"

Còn muốn hỏi gì không...

Hiện tại hắn đã tự mình mở miệng, ta còn có thể hỏi gì đây?

Hai chân mềm nhũn, thân thể rốt cuộc cũng không gắng gượng được mà ngã xuống đất.

Cả người sớm đã ướt đẫm, hiện tại dính thêm cũng không biết là mưa hay nước mắt.

Nuốt xuống vị tanh ngọt trong miệng, ta mơ màng nhìn nam tử trước mặt, từ đầu tới cuối, ánh mắt của hắn trên người ta chưa từng dời đi.

Có phải trong lòng hắn thật sự không có ta, cho nên mới có thể vô tình nhìn ta chật vật ủy khuất như vậy không?

Ta từng cho rằng, ta có được tình yêu của đế vương.

Nhưng thì ra không biết, đó chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước!

Không cần hỏi, ta còn muốn hỏi cái gì?

Hắn vẫn chưa vào, nhìn ta thật lâu, đột nhiên nâng bước đi tới, ngồi xổm trước mặt ta.

Mọi người chỉ nhìn, không ai dám phát ra tiếng động.

Thường công công muốn che dù cho hắn, nhưng thấy hắn vừa quay đầu nhìn liền cả kinh đứng một chỗ.

Ngón tay trắng nõn thon dài giữ chặt hàm dưới của ta, dùng sức nâng lên, ép ta phải nhìn hắn.

Trên gương mặt tuyệt mỹ kia cơ hồ không còn nhìn thấy tươi cười thường có.

Những ngày tháng từng hạnh phúc đó trong trí nhớ của ta không biết khi nào đã dần dần phai nhạt...

Trên tay lại dùng sức.

Ta đau tới nhíu mày, hắn lại làm như không nhìn thấy, lạnh giọng hỏi: "Cảm thấy trẫm nhẫn tâm sao?"

Lúc này mưa vẫn chưa dừng lại, xối ướt của người hắn, từng giọt mưa theo sợi tóc ướt đẫm mà chảy xuống.

Khóe mắt ta trào ra nước mắt lại bị bao phủ trong mưa, ai cũng nhìn không thấy.

Nhìn không thấy, ta khẽ cười.

Con người hắn thoáng động, rất nhanh nhìn ra phía sau của ta, âm sắc vẫn nhàn nhạt vô vị: "Người đâu, kéo nô tài này xuống.

Dám tới Hinh Hòa Cung, truyền khẩu dụ của trẫm, ban tẫn hình."

Ta không khỏi chấn động, tẫn hình chính là sai người đánh vào xương bánh chè, sau này không thể đi lại, cũng không có khả năng chữa khỏi.

Tiền công công sợ tới sắc mặt xám xịt như tro tàn, vội dập đầu: "Hoàng Thượng, Hoàng Thượng tha mạng!

Cầu Hoàng Thượng tha mạng!"

Ta nhìn hắn, từ đôi mắt màu đen kia không thể nhìn ra chút khác thường, chúng vẫn một mực bình tĩnh.

Thoáng nhíu mày, ta mở miệng: "Cầu ngài, tha cho gã."

Tiền công công chẳng qua chỉ truyền lời cho ta mà thôi.

Mà ta dù đã tới vẫn không thể ngăn cản bi kịch kia.

A Man...

Bụng dưới khó chịu như sông cuộn biển gầm, vị tanh ngọt kia phảng phất như muốn phun ra ngoài.

Ta cắn răng, cố gắng nhịn.

"Kéo xuống!"

Hắn vẫn là câu nói đó, cung mày một chút cũng không nhíu lại.

Ta cười khổ: "Có phải chỉ cần là người ta cầu tình, ngài đều sẽ không chút do dự mà hủy hoại, đúng không?"

Hắn hừ nhẹ một tiếng: "Ngươi có thể không cầu tình."

Không cầu tình, hắn vẫn sẽ không bỏ qua, ta quá hiểu hắn.

Cố gắng nở nụ cười, ta quật cường nhìn hắn: "Dùng mạng của ta, đổi mạng của gã."

Hắn tựa như vừa nghe được một chuyện buồn cười, sắc mặt lạnh lùng, cắn răng: "Chỉ mới mấy ngày, ngươi đã quên rồi sao?

Trẫm đã ban ngươi tội chết, ngươi còn có thể chết hai lần?"

Ta không quên, ta sao có thể quên?

Nước mắt nóng bỏng chảy ra hòa lẫn với mưa rơi lạnh lẽo, tất cả quyện lại một chỗ khiến trái tim đau thắt.

Ta cười nhẹ giọng: "Vậy chờ ta chết đi, xin Hoàng Thượng nghiền xương của ta thành tro."

Chết hai lần, chữa khỏi nỗi hận trong lòng hắn...
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 3: Thành toàn cho ta


Nghiền xương thành tro, ta không biết hắn có thật sự nhẫn tâm thế không.

Chỉ là, thời điểm vừa dứt lời, ta cảm nhận được ngón tay đang giữ cằm ta thoáng động, nhưng đôi mắt bình tĩnh như nước kia không hề thay đổi.

Chỉ có, bên trong đồng tử ánh lại gương mặt của ta.

Nữ tử đứng sau hắn như kinh hãi, không thể tin được mà nhìn ta, động môi, nhưng một câu vẫn không nói.

Khóe miệng khẽ động, hắn đột nhiên cười lạnh: "Nghiền xương thành tro?

Thì ra là trẫm không biết ngươi còn dũng khí như vậy.

Tốt lắm, quả nhiên hết lần này tới lần khác ngươi đều khiến trẫm kinh ngạc."

Miễn cưỡng cười, ta nhìn dung nhan anh tuấn của hắn.

Mưa, vẫn không ngừng rơi xuống, chảy xuôi qua mặt hắn, mặt ta, mà hình ảnh trong mắt nam tử lại ngày càng rõ ràng.

Nhìn chăm chú, ta hé môi: "Được không?"

Trong lòng hắn tất nhiên hận ta, nghiền xương thành tro liệu có đủ giải hận?

Hắn nhấp môi, lực đạo trong tay không hề thuyên giảm, đau đớn khiến ta càng thêm thanh tỉnh.

Nữ tử phía sau cuối cùng cũng tiến lên, thấp giọng: "Hoàng Thượng, Tiền công công...

Là người của Thái Hoàng Thái Hậu, ngài..."

Không khỏi chấn động, ta cả kinh ngước mắt nhìn nữ tử, nàng phảng phất như nhận ra điều gì, ánh mắt hướng về phía ta, khóe môi thoáng lộ ý cười.

Nàng rõ ràng cố ý!

Nhắc nhở hắn Tiền công công là người của Thái Hoàng Thái Hậu, nàng đang dùng kế khích tướng!

Hắn cười khinh một tiếng, mở miệng: "Trẫm mới là hoàng đế."

Dừng lại, hắn tiếp tục, "Còn không kéo nô tài này xuống?"

Hắn là đang nói cho nàng biết, bất luận hắn làm gì đều không cần kiêng dè bất kỳ ai.

Hôm nay, nếu hắn giết gã, không phải vì Thái Hoàng Thái Hậu.

Nếu hắn thả gã, cũng đồng nghĩa như vậy.

Sắc mặt nữ tử trắng bệch, cắn môi, không dám nhiều lời.

"Hoàng Thượng, Hoàng Thượng ngài tha cho nô tài, Hoàng Thượng!"

Tiền công công dập đầu liên tục.

Ngoài điện liền truyền tới bước chân thị vệ.

Trong lòng hoảng sợ, ta cắn răng, vội nói: "Để ta chết lần hai, ngài còn cảm thấy không đủ sao?

Ngài rốt cuộc muốn..."

"Chết lần hai?"

Hắn nhẹ giọng cắt ngang, "Mạng của ngươi đáng giá bao nhiêu tiền?

Dùng mạng để đổi, có thể.

Trẫm vẫn luôn đợi, đợi ngươi nói với trẫm, người đó, ở đâu?"

Câu hỏi của hắn khiến ta cứng đờ.

Khiếp sợ nhìn nam tử trước mặt, thì ra, đây mới chính là nguyên nhân hắn chậm chạp không giết ta!

Ta vẫn luôn cho rằng, trái tim còn quyến luyến, hắn sẽ không đành lòng.

A, thì ra, căn bản không phải như vậy!

Từ đầu đến cuối, hắn đều không quên đại sự của mình.

Thì ra cảm giác đối với hắn khi đó lại là sự thật, nam tử như vậy vĩnh viễn sẽ không để tình cảm cản đường.

Hắn luôn biết bản thân đang muốn thứ gì.

Chán nản mà cười: "Hoàng Thượng còn không hiểu ta sao?"

Sắc mặt không hề thay đổi, hắn chỉ nói: "Hiểu.

Chỉ là trẫm, vẫn hi vọng vào vài việc xa vời."

Hi vọng xa vời...

Kinh ngạc nhìn hắn, dù cho suy sụp vẫn rất muốn cười, nghe hắn lời này, ta đột nhiên cảm thấy không hòa hợp.

Thị vệ đã tới giữ chặt hai tay Tiền công công, Tiền công công vẫn khóc lóc xin tha như cũ, thanh âm kia một lần lại một lần quanh quẩn ngoài Càn Nguyên Cung.

Mưa gió hỗn loạn, một hương vị ướt át dâng lên.

Không khí lập tức trầm xuống, bọn thị vệ thế nhưng không dám tùy tiện kéo Tiền công công xuống.

Ai cũng không nói một lời.

Thường công công đứng từ xa, dù đã căng mở, lại không dám tới gần.

Thật lâu sau, hắn trầm giọng: "Rốt cuộc vẫn là trẫm hi vọng xa vời."

Buông tay, hắn phất áo bào đứng dậy, lãnh đạm nhìn đám thị vệ, "Kéo xuống."

Tiền công công đã bị kéo đi, hắn xoay người, đi một bước, lại dừng, sau hồi lâu mới lên tiếng: "Thường Cừ, đưa nàng về Hinh Hòa Cung."

Thường công công nhận lệnh, đi tới dìu ta.

Thanh âm kia, xuyên qua màn mưa lần nữa truyền đến: "Duyên phận giữa trẫm và ngươi kết thúc tại đây, nếu đã một lòng muốn chết, trẫm thành toàn cho ngươi.

Ngày mai, trẫm ban ngươi ba thước lụa trắng."
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 4: Đài xem thú


Không biết có phải vì cơn mưa quá lớn, hay vì hắn quá bình tĩnh, những lời này nghe vào tai, ta hoàn toàn không cảm thấy kinh ngạc.

Sớm hay muộn, rồi cũng sẽ có một ngày như vậy.

Tính cách của hắn, có thể nhẫn nại tới bây giờ đã là kỳ tích, không phải sao?

Không phải ngày mai thì cũng sẽ là ngày mai của ngày mai.

Hắn ban tử tội, lại chậm chạp không dụng hình, hiện tại, cuối cùng cũng đến rồi.

Hắn lại đi về phía trước một bước, ta nhịn không được mà mở miệng: "Ta không cần ba thước lụa trắng."

Trong mắt Thường công công lộ rõ kinh ngạc, thân ảnh minh hoàng kia cuối cùng cũng xoay người, mà nữ tử bên cạnh hắn đã khẽ cười nói: "Vẫn là cầu xin Hoàng Thượng tha cho muội?"

Hắn nhíu mày, nhìn chằm chằm ta.

Ta hướng hắn nở một nụ cười, run rẩy nói: "Để ta, xuống đài xem thú."

Lời vừa dứt, Thường công công cả kinh hít ngụm khí lạnh, nàng ấy cũng kinh hô một tiếng, không thể tin được mà nhìn ta.

Nàng ấy khẳng định đang cảm thấy, ta điên rồi.

Xuống đài xem thú, đó chính là biến bản thân thành mỹ thực đưa cho lũ dã thú đói khát.

Tới lúc đó, cảnh huyết tinh bị xé rách, sợ là người to gan cũng không dám nhìn thẳng.

Trong mắt hắn cuối cùng lộ vẻ kinh ngạc, nhưng chỉ chốc lát sau liền khôi phục như ban đầu.

Hắn cười lạnh: "Lần này, trẫm sẽ không ra tay cứu ngươi."

Ta biết ngài sẽ không.

Cúi đầu tạ ơn: "Tạ Hoàng Thượng thành toàn."

Hắn hừ một tiếng, nhanh chóng xoay người rời đi.

Nữ tử kia vẫn không thể hoàn hồn, lặng lẽ nhìn ta, bộ dáng muốn nói lại thôi nhưng trước sau không hỏi một lời.

Ta từng nói, mạng cho dù ti tiện, ta cũng sẽ quý trọng.

Mà hiện tại, ta lại muốn lựa chọn cách thảm thiết như vậy để chết đi.

Nàng đương nhiên không thể lý giải vì sao.

Hinh Hòa Cung càng thêm quạnh quẽ.

A Man đã không còn, rốt cuộc chỉ còn lại mình ta.

Rất nhanh, ta cũng sẽ không còn nữa.

Không biết tương lai, liệu sẽ có một vị nương nương khác tới ở hay không?

Như vậy, trước đó nàng ấy sẽ trở thành tân sủng của hắn sao?

Rũ mi mà cười, thật ngốc, đang êm đẹp, sao lại nghĩ như thế chứ?

OoOoO

Cơn mưa này, mãi tới buổi sáng mới tí tách nhỏ lại.

Qua giờ Thìn mới tạnh.

Đài xem thú đặt trong sơn cốc, dã thú bên trong đều là dạng hung tàn thị huyết, cho dù là dũng sĩ thiện võ cũng không dám một mình đi vào.

Ở sườn Tây có một bích động, nhìn xuống, bên trong một mảnh đen nhánh, xem không được chân thật.

Nghe nói, bên dưới quanh năm có một con cự mãng chiếm đóng, cho dù là mãnh thú đi vào cũng chưa chắc có thể sống sót đi ra.

Thời điểm bước lên đài xem thú, mặt đất vẫn còn hơi ẩm chưa khô.

Thị vệ phía sau không dám tiến lên, trên mặt bọn họ đều mang vẻ sợ hãi.

Mọi người đều không thể lý giải vì sao ta lại chọn cách chết như vậy.

Đúng thế, ai có thể lý giải?

Chỉ là, khoảng khắc hắn đồng ý, với ta mà nói, là giải thoát, cũng là tuyệt vọng.

A, chua xót mà cười, hắn đang trách ta không nói hắn biết người nọ đang đi đâu, trách ta làm hỏng đại sự của hắn.

Lại không biết, ta không nói, đương nhiên có lý do của riêng ta.

"Hoàng Thượng, Hoàng Thượng ngài chậm một chút!"

Trong lòng chấn động, thời điểm quay đầu, ta nhìn thấy thân ảnh minh hoàng kia vội vàng tới.

Bất giác lui một bước, lúc này, ta lại sợ hắn đến gần.

Đáy mắt nổi lên một tầng nước, thân ảnh trước mặt đã mơ hồ.

Cắn môi, dứt khoát nhảy xuống, ta thả mình vào bích động kia...

"Sinh Nhi!"

Sinh Nhi...

Hắn cuối cùng, lại lần nữa gọi tên ta.

Ta từng cho rằng, sau chuyện đó, ta với hắn mà nói chẳng qua chỉ là phi tử mang đại tội, không phải Sinh Nhi của hắn.

Khép hai mắt lại...
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 5: Tiểu vũ cơ


Khang Định năm thứ mười sáu, tháng bảy, Du châu.

Nơi này là một tòa thành trì thuộc Vân Điền Quận, cũng là nơi ta sống mười lăm năm.

Cung phủ, Vân Điền thủ phủ, tổ tông Cung lão gia là gia đình giàu có số một Vân Điền.

Đầu ngón tay chậm rãi xẹt qua mũi kiếm, ta nhướng mày nhìn nam tử hoa phục bên dưới.

Lúc này An Kỳ Dương đang cao hứng, quạt xếp trên tay hắn khoa trương tới kích động: "A Tụ, ngươi khiêu vũ kỳ thật chẳng đẹp chút nào, chi bằng hôm nay để bổn thiếu gia tự mình dạy ngươi...

A, ta nói đùa thôi, ngươi có thể đừng chỉ kiếm về phía ta không?"

Hắn theo bản năng dùng quạt xếp che chắn trước mặt.

Ta khẽ cười, thu hồi trường kiếm, chẳng qua là kiếm giả dùng khi khiêu vũ mà thôi.

An Kỳ Dương cũng thu lại quạt xếp, mềm giọng kêu bên tai ta: "A Tụ."

Ta không quay đầu, chỉ nói: "Biểu thiếu gia cho dù không có việc gì làm thì ngày thường cũng không nên ở cùng bọn hạ nhân chúng ta."

Hắn là công tử của Thừa Tướng, Thừa Tướng phu nhân và Cung phu nhân là thân tỷ muội, Thừa Tướng chỉ có mình hắn là nhi tử, sủng ái vô cùng, vì thế hắn thích đi đâu thì chạy tới đó, chẳng có ai quản.

Mà ta chẳng qua chỉ là một vũ cơ của Cung phủ, vì dáng múa độc đáo nên mới được lão gia yêu thích.

Một đường đi, nhìn thấy hắn, hạ nhân Cung phủ đều cung kính hành lễ.

Hắn không để ý, chỉ cười nói: "Nghe dượng bảo, mấy ngày nữa Hứa đại nhân sẽ tổ chức yến hội, muốn ngươi qua đó hiến vũ đúng không?"

Ta nao nao, không ngờ hắn còn quan tâm việc này.

Hứa đại nhân đem việc an bài yến hội giao cho lão gia, đương nhiên là vì nhìn trúng tiền tài của ông ấy, nếu không phải lão gia và Thừa Tướng có quan hệ, cho dù Hứa đại nhân có nhìn trúng cũng không tới mức như vậy.

Thấy ta chỉ gật đầu, An Kỳ Dương tựa như bắt đầu hưng phấn, dùng quạt xếp che trước miệng, nhỏ giọng hỏi: "Dượng muốn ngươi nhảy Lăng Ba sao?"

Thời điểm hỏi, hai mắt hắn sáng rực lên, "Rốt cuộc là vị khách thế nào mới có thể khiến Hứa đại nhân và dượng như thế."

Ta cười nhạo, hỏi lại: "Trên đời này còn có ai có thể khiến biểu thiếu gia ngài cảm thấy hiếm lạ?"

Hắn là công tử Thừa Tướng phủ, có đại quan quý nhân nào chưa từng gặp qua?

Hắn không hề tức giận, chỉ nhíu mày hỏi: "A Tụ, trên đời này thật sự có người có thể nhảy khúc Lăng Ba sao?"

Bước chân thoáng cứng lại, một khúc Lăng Ba, đó là dùng lá sen làm sân khấu, vũ cơ đặt chân trên lá trong ao mà múa, có thể nhảy được tất nhiên thân thể phải nhẹ như yến.

Trong truyền thuyết, chỉ có long nữ mới có thể nhảy được Lăng Ba.

Hiển nhiên, trên đời này không hề tồn tại long nữ gì đó.

Liếc xéo An Kỳ Dương, ta bật cười: "Biểu thiếu gia nghĩ thế nào?"

Sắc mặt hắn liền cứng nhắc, chỉ nói: "Vừa rồi ta hỏi dượng, ông ấy nói ông ấy chưa từng thấy."

Ta cười không đáp, lão gia đương nhiên không thấy, bởi vì khúc này, ta chỉ múa trước mặt một người.

Đó là chuyện của ba năm trước, đúng rồi, dường như là tháng tám, cũng trong mùa này.

Cúi đầu cười nhạt, ta nhớ ra rồi, là mười lăm tháng tám, thời điểm trăng tròn bị tầng mây che khuất, đó là lần đầu tiên khi sống mười mấy năm, ta gặp một đêm Trung Thu không có ánh trăng.

Ta ở trên hồ chân trần nhảy múa, bốn phía đen nhánh, chỉ nghe tiếng mũi chân ta đạp trên nước.

Khi đó, đột nhiên có tiếng vang lớn, một người rơi xuống hồ.

Ta chấn động, không thấy người nọ nổi lên, lúc này mới thầm kêu không tốt, vội lao xuống cứu người...

"A Tụ?"

Đột nhiên có người gọi tên ta, một bàn tay quơ qua quơ lại phía trước.

Ta cơ hồ theo bản năng chụp lấy, người nọ đau tới nhíu mày, liền nghe thanh âm của phu nhân truyền tới: "To gan, dám ra tay đánh biểu thiếu gia!"
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 6: Bệnh hoàng tử


Ta đột nhiên hoàn hồn, đã thấy phu nhân vội vàng tới đây, cẩn thận kéo tay An Kỳ Dương, tay hắn đã hơi sưng sưng.

Lúc này ta mới nhớ, An Kỳ Dương mắc 'bệnh hoàng tử'.

Người 'bệnh hoàng tử' chính là thân thể vô cùng quý giá.

Ban đêm phải có chăn ấm đệm êm mới có thể yên giấc, chịu không được lạnh, bị bệnh không thể dùng thuốc, vừa ngửi vị thuốc liền nôn ra.

Trên người không thể mặc áo vải thô sơ, nếu không sẽ nổi mẩn.

Không được kéo, không được nắm chặt, nếu không...

Cúi đầu, lặng lẽ đi qua, trong quá khứ ta đã từng nghe nói, lại không ngờ so với lời đồn càng thêm nghiêm trọng.

Loại bệnh này không trí mạng, nhưng thuốc và kim châm đều không thể chữa.

Nghe nói hắn di truyền từ Thừa Tướng phu nhân, mà Thừa Tướng phu nhân thời điểm sinh hắn, cố gắng không được mà đã qua đời.

Vì thế, Thừa Tướng mới càng dung túng hắn, có lẽ cũng vì bồi thường với vong thê.

Ai cũng biết, người mắc bệnh này không thể sinh hài tử.

Bà ấy có lẽ vì quá yêu nên mới làm được như thế.

Sắc mặt phu nhân lập tức trở nên khó coi, bà không có nhi tử, vẫn luôn coi hắn như con ruột của mình, không thể nhìn hắn chịu khổ.

Bà nhìn ta, lạnh giọng: "Đúng là không biết sống chết, ngay cả nó ngươi cũng dám động thủ!"

Nói rồi, bà đưa tay muốn đánh xuống.

Ta cả kinh, nhưng không né tránh.

Trốn rồi, bà cũng sẽ gọi người bắt ta.

Mỗi lần giáo huấn hạ nhân trong phủ, bà đều sẽ như thế.

"Dì."

An Kỳ Dương vội chắn trước mặt ta, cười nói, "Việc nhỏ thôi, không cần phải vậy."

"Kỳ Dương, cháu đừng ngăn cản, không giáo huấn nha đầu này, ả sẽ không biết nặng nhẹ!"

Phu nhân nhẹ nhàng kéo hắn qua, định lần nữa đánh xuống.

"Nương, dừng tay!"

Phía sau truyền tới thanh âm của Cung Khuynh Nguyệt.

Lòng ta kinh hỉ, quay đầu liền thấy nàng nhấc theo làn váy chậm rãi đi tới.

Ta nhỏ giọng gọi một tiếng "Tiểu thư", nàng lại ra hiệu bảo ta đừng nói chuyện, tiến lên nói: "Nương, mặc kệ A Tụ đã làm sai chuyện gì, hiện tại người cũng không thể phạt nàng.

Người đừng quên, mấy ngày nữa Hứa đại nhân mở tiệc, cần nàng ấy khiêu vũ.

Nàng ấy mắc sai lầm không quan trọng, nhưng liên lụy Cung phủ thì mất nhiều hơn được."

Nghe vậy, sắc mặt phu nhân lập tức thay đổi.

An Kỳ Dương vội hùa theo: "Biểu muội nói đúng, hơn nữa cháu cũng không sao."

Cung Khuynh Nguyệt trừng mắt nhìn hắn một cái.

Phu nhân lúc này mới buông tay, chỉ nói: "Lần này tạm tha cho ngươi, lần sau nếu lại như thế, cẩn thận da của ngươi!"

Nói rồi, bà xoay người, "Đi với dì, cha cháu đưa tin tới, bảo mấy ngày nữa sẽ tới Du Châu."

"Cha cháu tới?"

An Kỳ Dương rõ ràng kinh hãi, lập tức tỏ vẻ hậm hực, nhưng hắn không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đi theo phu nhân.

"Không sao chứ?"

Cung Khuynh Nguyệt quay đầu nhìn ta.

Ta lắc đầu, lè lưỡi nói: "Vừa rồi là ta nhất thời không chú ý, làm biểu thiếu gia bị thương."

Nàng cười cười: "Biểu ca sẽ không trách cứ, nhưng ngày sau nhớ cẩn thận, nương ta thương huynh ấy vô cùng."

Ta gật đầu, lại hỏi: "Đang êm đẹp, sao tiểu thư lại tới hậu viện?"

Lúc này nàng tựa như mới nhớ tới nguyên nhân, quay đầu nhìn bốn phía, nhỏ giọng: "A Tụ, ta muốn ra ngoài."

Nhìn bộ dáng này của nàng, lòng ta đã rõ.

"Ta đã nói với cha cả buổi chiều sẽ ở trong phòng luyện cầm."

Ta gật đầu: "A Tụ đã biết, lát nữa A Tụ sẽ qua phòng tiểu thư."

Nàng gật đầu, sau đó rời đi.

Nàng nói cả trưa luyện cầm, như vậy sẽ không có ai tới quấy rầy.

Nàng muốn ra ngoài, cầm nàng đương nhiên sẽ là ta giúp nàng đàn.

Đại thiên kim Cung phủ này có gia thế và mỹ mạo mọi người đều hâm mộ, nhưng một chút cũng không ghen ghét ta, bởi vì nàng vốn là một nữ tử lương thiện.

Ta ở Cung phủ mười mấy năm, nàng bảo vệ ta mười mấy năm.

Nàng nói, nàng hi vọng chúng ta là tỷ muội, không phải mối quan hệ xưng hô chủ tớ lạnh băng kia.

Ở Cung phủ, chỉ có đứng trước mặt nàng, ta mới có thể an tâm xóa đi hai chữ 'Nô tỳ'.

OoOoO

Bàn tay trắng nõn đặt lên huyền cầm, nhẹ nhàng gãy lên.

Qua một lúc, bên ngoài truyền tới người gõ cửa, ta kinh hãi, nghe An Kỳ Dương gọi: "Biểu muội, biểu muội."

Bất giác cắn môi, An Kỳ Dương này đúng là một khắc cũng không được an bình.

Chỉ là hiện tại, ta sao có thể mở miệng trả lời hắn đây?

Cũng may cửa đã khóa, hắn muốn xông vào cũng không được.

Rất nhanh, tiếng gõ cửa nhỏ lại, ta vừa thở phào nhẹ nhõm, liền nghe phía cửa sổ truyền tới động tĩnh, ngay lập tức một bóng người xuất hiện phía sau ta, cười nói: "Biết ngay biểu muội không ở đây."

Ta hoảng sợ, tiếng đàn không tự chủ mà sai mấy âm.

Hắn híp mắt cười: "Bình tĩnh, đừng để người ngoài nghe ra manh mối."

Hắn tươi cười ngồi trước mặt ta, thoải mái rót trà uống.

Mu bàn tay phải kia vẫn một mảnh hồng hồng, khiến người nhìn có chút thương tâm.

"Biểu thiếu gia, ta không cố ý."

Thật sự không cố ý.

Hắn cười, chỉ nói: "A Tụ, chúng ta ra ngoài chơi đi."
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 7: Trốn ra khỏi phủ


Ta mới "A" một tiếng, hắn đã nhảy dựng lên: "Biểu muội ra ngoài chơi, kêu ngươi ở chỗ này đợi có gì thú vị chứ?

Đi, ta dẫn ngươi ra ngoài chơi."

Hắn nói nghe thật nhẹ nhàng, hắn là Thừa Tướng công tử, ra vào Cung phủ tự nhiên, mà ta nơi nào có thể so với hắn.

"Biểu thiếu gia muốn chơi thì tự mình đi chơi đi, nô tỳ phải ở đây thay tiểu thư đánh đàn."

Chuyện của tiểu thư, ta sẽ không quên.

Hắn nhíu mi, hỏi lại: "Có đi hay không?"

"Không đi."

"A Tụ..."

"Nô tỳ không thể đi."

Hắn xoay người: "Dượng, biểu muội ra ngoài lén lút gặp nam nhân."

Hắn hô một câu, thanh âm không quá lớn, ta biết kỳ thật hắn đang kêu cho ta nghe, nhưng nếu ta lại nói không đi, hắn thật sự sẽ lớn tiếng.

Quay đầu mỉm cười với ta, hắn duỗi tay mở cửa, ta kinh hãi, liền thấy một nha đầu từ bên ngoài đi vào.

Hắn ra hiệu bảo ta tránh ra, một mặt nói: "Ở đây đánh đàn, đàn cho hay, bổn thiếu gia trở về sẽ trọng thưởng."

Ta kinh ngạc, thì ra, cái gì hắn cũng đều chuẩn bị.

Cùng hắn ra khỏi phòng, ta có chút không vui mà nói: "Biểu thiếu gia muốn nô tỳ cùng đi chơi thì thôi, tội gì phải làm hỏng thanh danh của tiểu thư!"

Cái gì là ra ngoài lén lút gặp nam nhân chứ?

Hắn đi chậm lại, nghiêng đầu nhìn ta, thấp giọng: "Ta không oan uổng muội ấy."

Lời hắn nói khiến ta không khỏi giật mình, thì ra mấy ngày nay tiểu thư luôn ra ngoài là vì...

Cắn môi, ta bật thốt lên hỏi: "Vậy lão gia và phu nhân..."

"Đương nhiên không biết."

Hắn giữ chặt ống tay áo của ta, kéo ta từ cửa sau ra ngoài, mà ta không dám giãy giụa.

Việc này đương nhiên không thể nói, hôn sự của Cung Khuynh Nguyệt sao tới phiên chính nàng làm chủ?

Tới lúc đó tất nhiên do lão gia và phu nhân tìm một mối tốt gả nàng ra ngoài.

Ta không biết đối phương là ai, nhưng nhìn thần sắc đó của Cung Khuynh Nguyệt, nàng hẳn rất thích nam nhân kia.

"A Tụ."

Bên tai truyền tới thanh âm của An Kỳ Dương.

Ta hoàn hồn, nghe hắn hỏi: "Phát ngốc gì thế hả?

Chẳng lẽ là, ngươi muốn lấy chồng?"

Mặt lập tức nóng lên, ta cắn môi phản bác: "Biểu thiếu gia nói bậy gì đó?"

Hắn cũng không định tranh cãi với ta, khẽ cười, nhanh chân đi về phía trước: "Đi mau!"

Bất đắc dĩ đuổi theo, trong đầu lại nhớ tới lời hắn vừa nói, ta cố ý vô tình nhìn xung quanh, ngay sau đó không khỏi cảm thấy buồn cười.

Nào có trùng hợp như vậy, sao có thể trông thấy Cung Khuynh Nguyệt và người nàng ái mộ?

Một đường đi về phía trước, đi ngang qua một phủ đệ rất lớn, có người ra vào, lại không giống bộ dáng của người ở, ta ngẩn ra, nghe An Kỳ Dương giới thiệu: "Đây là Tân Vương phủ ngày xưa."

Tân Vương phủ...

Thiên hạ có ai không biết, đây là nơi đương kim thánh thượng ở khi bé.

Sau khi ngài ấy đăng cơ, Vân Điền Quận không trở thành đất phong chia cho các Vương gia, trực tiếp trở thành quận thủ, lại vẽ ra Du Châu thành, coi như là nơi đặt quận thủ phủ đề.

Mà điều ta không biết chính là, thì ra đường đường Tân Vương phủ lại được xây dựng ngay bên cạnh quận thủ phủ.

"Nhưng, không phải nói Tân Vương phủ hỏa hoạn, một đêm đều bị thiêu rụi hết sao?"

Đó cũng là chuyện sau khi tổ mẫu Hứa Thái Hậu của Hoàng Thượng và Tân Vương Phi qua đời.

An Kỳ Dương liếc mắt nhìn ta, mới nói: "Là bị hủy, sau đó lần nữa xây dựng lại, kiến trúc vẫn giống phủ đệ trước kia."

Có lẽ vì đây là nơi ở cũ của hoàng đế, cho nên mới có thể như vậy.

Nếu không, ai sẽ để ý một vương phủ đã xuống dốc?

Theo An Kỳ Dương đi tới, thấy mấy chiếc xe ngựa dừng bên ngoài Tân Vương phủ, người trên ngựa còn dính bụi đất, giống như vừa tới không lâu.

Ta không khỏi nhíu mày, Tân Vương phủ còn có người ở sao?

"A Tụ, nhanh lên đi!"

Hoàn hồn, nhìn sắc mặt hơi tái nhợt của An Kỳ Dương, ta kinh hãi, vội tiến lên hỏi, "Biểu thiếu gia, có cần trở về chuẩn bị xe ngựa không?"

Ta chỉ lo hắn không đi được xa, mà ta lại không biết hắn vội vàng dẫn ta ra ngoài rốt cuộc là muốn đi đâu.

Hắn lắc đầu: "Ta không muốn dẫn theo nhiều người."

Dứt lời, hắn liền đi về phía trước.

Đi đoạn đường rất dài, mới biết, thì ra hắn dẫn ta tới yển hồ.

Mùa này yển hồ rất mỹ lệ, nơi xa sóng nước lóng lánh, mà gần bờ chính là lá sen xanh mướt, g ios thổi qua, còn có thể cảm nhận được hương thơm thoang thoảng.

An Kỳ Dương đặt mông ngồi xuống.

"Biểu thiếu gia."

Ta khom người.

Hắn lại ngước mắt, nhìn ta chằm chằm, cười nói: "A Tụ, nơi này không có người, ngươi nhảy Lăng Ba cho ta xem đi."

Ta lo sợ tới ngẩn ra, lại nghe hắn nói: "Cha ta rất nhanh sẽ tới Du Châu, lần này theo ông ấy hồi kinh, có lẽ sẽ không thể quay lại.

A Tụ, chỉ lần này, vì ta mà nhảy một khúc, được không?"

Ánh mặt trời dừng trên đôi mắt hắn, rạng rỡ chói lòa.

An Kỳ Dương, trước nay hắn đều dùng ngữ khí bất cần đời nhưng lại cô đơn, chưa từng nói chuyện mang vẻ khẩn cầu như vậy.

Chỉ là lúc này, vì hắn mà nhảy một khúc...
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 8: Cự tuyệt


Vẫn cười nhìn ta, hắn duỗi tay kéo ống tay áo ta, nhẹ giọng gọi: "A Tụ."

Không biết vì sao, từ đôi mắt của hắn ta lại nhìn thấy một mạt thê lương.

Nhớ tới lời hắn vừa nói, lần này hồi kinh, sợ là sẽ không trở lại, bất giác nhíu mày, ta không muốn hỏi hắn vì sao.

Từ nhỏ không có nương, so với Thừa Tướng phủ ở kinh thành, thời gian hắn sống trong Cung phủ ở Du Châu nhiều hơn một lúc.

Hiện tại lớn rồi, đương nhiên phải trở về.

Hắn giống Cung Khuynh Nguyệt, xuất thân tuy hiển hách như lại không được tự do.

"Nghe nói long nữ từng xuất hiện ở yển hồ."

Ánh mắt hắn bỗng dưng nhìn mặt hồ phía sau ta, khẽ nheo lại, cười nói, "A Tụ, ngươi múa khẳng định đẹp hơn nàng ấy."

Ta ngẩn ra, cười cười: "Sao biểu thiếu gia biết?

Ngài còn nói nô tỳ khiêu vũ rất khó xem."

Hắn cười nhợt nhạt: "Gạt ngươi thôi."

Ta bật cười thành tiếng: "Kỳ thật A Tụ cũng lừa ngài, trên đời này căn bản không có ai có thể nhảy được Lăng Ba."

Ánh mắt hắn thu về, dừng trên người ta, sau một lúc lâu mới nói: "Ngươi sẽ không gạt người."

Hắn chắc chắn mà nhìn ta, bởi vì hắn biết, lần này người dự tiệc là nhân vật quan trọng, nếu ta có sơ suất gì, tất nhiên sẽ liên lụy Cung phủ.

Cung phủ có ân với ta, ta đương nhiên không thể làm vậy.

Chậm rãi thu lại ý cười, ta cúi đầu nhìn hắn.

Ánh mặt trời trên đỉnh đầu xuyên qua lá cây tươi tốt, từng hàng từng hàng rải rác chiếu lên mặt hắn.

Ta nghiêm túc mà nhìn, thấp giọng hỏi: "Biểu thiếu gia vì sao phải nhất định xem?"

Hắn đứng lên, đi về trước vài bước, cúi đầu nhìn ảnh trong nước, nói: "Chưa có ai thấy, vậy để ta là người đầu tiên xem được không?"

Động môi, ta vốn dĩ định nói, kỳ thật sớm đã có người trông thấy, chỉ là không biết vì sao, lời tới yết hầu lại đột nhiên nuốt xuống.

Ta chỉ cười nói: "A Tụ chỉ có buổi tối mới có thể nhảy Lăng Ba."

Hắn quay đầu nhìn ta, gật đầu: "Vậy chúng ta chờ tới trời tối."

Hắn xoay người, dựa vào thân cây ngồi xuống.

Ta kinh ngạc tới gần: "Biểu thiếu gia..."

Chờ trời tối, thân mình hắn không chịu nổi cái lạnh, vừa rồi vội vàng ra ngoài, căn bản không mang theo áo khoác.

"A Tụ, cùng ngồi đi."

Hắn chỉ vào đất trống bên cạnh.

Ta không ngồi, vẫn đứng đó: "Biểu thiếu gia ở đây giở tính tình, lát nữa trở về, chịu khổ chỉ có mỗi mình A Tụ."

Vạn nhất hắn sinh bệnh, ta chắc chắn sẽ rất thảm.

Cho dù vì chuyện yến tiệc trước mắt sẽ không có ai động vào ta, nhưng xong việc, nợ vẫn phải trả lại.

Hắn nhíu mi, bật cười nhìn ta: "Nhưng ta lại thấy ngươi thà chịu khổ cũng không muốn nhảy."

Trên mặt là nụ cười nhưng ngữ khí lại hỗn loạn chua xót, ta không biết hắn rốt cuộc đang tiếc hận điều gì.

Thầm than một tiếng, hắn cho rằng ta đang qua loa lấy lệ với hắn, cho rằng ta không muốn nhảy.

Lại không biết, ta không phải không muốn, mà là không thể.

Hắn nhìn ta hồi lâu, cuối cùng thở dài một tiếng: "Thôi, nếu ngươi thật sự không muốn, ta sẽ không ép ngươi."

Hắn thất vọng đứng dậy, ta không nói lời nào mà theo sau hắn, không khỏi quay đầu thoáng nhìn mặt hồ bình lặng kia.

Trong thiên hạ, ngoại trừ ta sợ rằng không còn ai biết bí mật của Lăng Ba.

Nghĩ tới, lại đột nhiên muốn cười, ta thật không rõ vì sao một vũ hội Lăng Ba đột nhiên danh khắp thiên hạ, thậm chí có lời đồn, nói long nữ từng xuất hiện ở yển hồ.

Đi được vài bước, trong lúc lơ đãng ta phát hiện khăn tay trên người đã mất, có lẽ đã rớt bên bờ hồ.

"Sao vậy?"

An Kỳ Dương quay đầu hỏi ta.

Ta vội đáp: "Nô tỳ làm rớt khăn, biểu thiếu gia xin đợi một chút."

Dứt lời, cũng không nhìn hắn, ta lập tức xoay người chạy về.

Tìm một vòng vẫn không tìm thấy, không lẽ là thất lạc ở trong phủ?

Vừa xoay người, liền mơ hồ nghe tiếng nói chuyện sau thân cây.

Ta theo bản năng đi về phía trước, định đưa mắt nhìn, một bàn tay to đột nhiên vươn tới, hung hăng nắm chặt ta kéo qua.

Mới hoàn hồn, mũi kiếm đã đặt trước ngực, giọng nói của một người vang lên bên tai: "Công tử, bắt được một thích khách!"
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 9: Giữ nàng lại


Đầu ta "Ong" lên một tiếng, thích khách?

Là nói...

Ta sao?

Giãy giụa vài cái, mũi kiếm kia ngày càng nặng, không khỏi kinh hãi, ta thấy trước mặt có một nam tử cẩm y đi nhanh về hướng này.

Liếc nhìn ta một cái, gã trầm giọng: "Trước giải xuống, giao Thanh Tuyệt kiểm tra."

"Vâng."

Kẻ giữ ta nhận lệnh, định kéo ta xuống.

Ta cuối cùng cũng nhịn không được mà kêu lên: "Nè, dựa vào cái gì nói ta là thích khách!"

Bước chân người nọ cứng lại, nhưng đó chỉ là trong nháy mắt, gã chưa từng xoay người, vẫn giữ câu nói kia: "Giải xuống."

"Buông ra!"

Sức lực thật lớn, thời điểm quay đầu nhìn, nam tử vừa rồi đã rời đi.

Lại nhìn về phía trước, ta mơ hồ nhìn thấy trong đình bên yển hồ đang có một người.

"Thành thật một chút!"

Người bên cạnh thấp giọng cảnh cáo.

Kéo tay một đoạn đường, người áp giải ta buông lỏng tay, ta lập tức nhìn thấy một nam tử thân hình cao lớn đứng phía trước, một thân y phục màu xanh đen, bộ dáng khoảng ba mươi tuổi, đáy mắt lạnh nhạt ta chưa từng gặp qua.

"Đại nhân, công tử nói muốn ngài điều tra."

Người phía sau cung kính nói, ngay sau đó lui vào bước, xoay người trở về.

Ta nhịn không được mà lui nửa bước, thấy hắn đã tới gần.

"A Tụ!"

Phía sau truyền tới tiếng gọi của An Kỳ Dương, trong lòng vui vẻ, định mở miệng, đột nhiên lại nghĩ, ta không cản bản không biết người này là ai.

An Kỳ Dương tới liệu có gặp nguy hiểm hay không?

Mà sắc mặt người phía trước đột nhiên thay đổi, theo tiếng nhìn lại.

"A Tụ!"

An Kỳ Dương lại gọi một tiếng, hắn vọt vào, rất nhanh liền nhìn thấy ta.

Muốn tiến lên, lại thấy vài người xông tới, định động thủ với hắn.

Ta không khỏi hoảng sợ, vội thất thanh kêu: "Đi mau!"

Hắn nhìn ta, không màng tất cả mà xông tới.

Không biết là ai ra một quyền, hung hăng đánh vào mặt hắn.

Ta sợ hãi kêu lên, liền thấy người bên cạnh nhanh chóng đi tới, ngăn cản những người vây quanh hắn, lạnh giọng: "Đều dừng tay!"

Mọi người cả kinh, hắn đã đỡ lấy An Kỳ Dương, nhíu mày gọi: "An thiếu gia?"

Ta vội chạy tới, gấp giọng hỏi: "Sao rồi?"

Nửa mặt hắn đã sưng lên, màu da trắng nõn lộ ra một mảng màu hồng, ta nhịn không được mà trái tim trầm xuống.

Lúc này hắn mới thấy rõ người trước mặt, thốt lên kêu một tiếng "Thanh đại nhân", sau đó đột nhiên quay đầu nhìn về phương xa.

Ta theo ánh mắt của hắn mà nhìn, nơi đó đã bị cây to che chắn, nhưng hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi, ánh mắt lần nữa dừng trên mặt An Kỳ Dương, hắn...

Biết bọn họ là ai?

"Thỉnh An thiếu gia lập tức rời đi, nơi này không phải chỗ ngài nên tới."

Thanh đại nhân thấp giọng.

An Kỳ Dương lúc này mới hoàn hồn, duỗi tay giữ chặt ta, nói: "Ta dẫn theo nàng đi ngay."

"An thiếu gia!"

Hắn ngăn cản chúng ta, nhấp môi nói, "Công tử bảo, nàng là thích khách!"

"Ta không phải!"

Ngưỡng mặt nhìn hắn, ta chẳng qua là không cẩn thận bị bắt mà thôi, sao có thể xem như thích khách?

An Kỳ Dương cười cười: "Thanh đại nhân cũng nghe thấy đấy, nàng nói không phải là không phải.

Nàng là do ta đưa tới, nếu nàng là thích khách, vậy ta chính là chủ mưu rồi."

Thanh âm của hắn rất nhẹ, nhưng ngữ khí lại kinh người.

Ta nắm chặt tay hắn, định mở miệng, lại thấy hắn ra hiệu ý bảo ta không cần nói.

Sắc mặt Thanh đại nhân thoáng thay đổi: "An thiếu gia, việc này..."

"Việc này cứ quyết định như thế, nếu công tử nhà các ngươi muốn một lời giải thích, ta đương nhiên sẽ cho hắn."

Dứt lời, An Kỳ Dương liền muốn nâng bước rời đi.

Thanh đại nhân lập tức chắn trước mặt chúng ta, trầm giọng: "An thiếu gia, chủ thượng ở đây, không thể làm càn!"

Tay hắn nắm lấy tay tay bất giác căng thẳng, ngay lập tức mở miệng: "Ta biết."

Hắn nhìn ta một cái, lại nói, "Chúng ta đi."

Thanh đại nhân lại không chịu buông tha, nói: "Ngài là công tử của Thừa Tướng, ta không động tới ngài, nhưng hôm nay không thể để ngài đưa nàng đi.

Người đâu, bắt lấy nữ tử này cho ta, tuyệt đối không được để An thiếu gia bị thương!"

Ta hoảng sợ, mà đao kiếm phía sau đều đã ra khỏi vỏ.

An Kỳ Dương nghiến răng, nhưng trước sau đều không buông tay ta.

Lúc này, thanh âm của một nam tử từ phía sau truyền tới: "Đã xảy ra chuyện gì?"
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 10: Xem như ngươi lợi hại


"Công tử."

Mọi người hành lễ lui sang một bên.

Ta lúc này mới thấy nam tử kia nâng bước đi tới, chính là nam tử cẩm y hoa phục vừa rồi.

Gã tới gần, gió thổi khiến vạt áo lay động, ta phát hiện, một góc của áo choàng dùng chỉ bạc tinh xảo thêu một đóa hoa sen.

Đây không phải hoa văn thường thêu trên y phục, giống như ấn ký.

Ta nhận ra, nó xuất phát từ một danh may vá tay xuất phát từ kinh thành.

Bởi vì Cung Khuynh Nguyệt cũng có một bộ váy được may bởi vị sư phó đó, là năm ngoái An Kỳ Dương mang tới tặng cho nàng.

Ánh mắt vẫn dừng trên mặt người kia.

Trong kinh thành, không phú tức quý.

Gã đạm mạc nhìn ta, sau đó quét mắt nhìn những người đứng cạnh, tựa hồ muốn cười, nhưng cuối cùng lại nhịn xuống, chỉ ho một tiếng: "Ai động tay?"

Sắc mặt An Kỳ Dương trở nên có chút kỳ quái, nặng nề hừ lạnh.

Thanh đại nhân tiến lên, nhỏ giọng: "Công tử, liệu có quấy nhiễu chủ thượng..."

Gã phất tay, không trả lời, hỉ hỏi: "Ai động tay với hắn?"

Ta ngày càng tin tưởng, bọn họ biết nha.

Có điều biểu cảm của An Kỳ Dương lúc này hình như không cam lòng, phá lệ không quyết liệt kéo ta rời đi.

Một người quỳ xuống, thấp đầu thỉnh tội: "Công tử, là thuộc hạ."

Gã liếc mắt nhìn người nọ, tiến lên, dùng chân đạp người nọ xuống, chậm rãi mở miệng: "Tay nào đánh, tự chém!"

Ta nhịn không được mà nhìn người trước mặt, gã cư nhiên...

Kêu hắn tự chặt tay của mình!

Người quỳ dưới đất thoáng chần chờ, thế nhưng thật sự giương đao lên.

Ta sợ tới nhắm mắt lại, chỉ nghe thanh âm nghiến răng nghiến lợi của An Kỳ Dương truyền tới: "Dừng tay!

Xem như ngươi lợi hại!"

Gã bật cười: "Ta là đang báo thù cho ngươi, sao ta ngược lại thành kẻ không đúng?

An Kỳ Dương, lâu ngày không gặp, còn tưởng ngươi sẽ trưởng thành một chút, sao vẫn còn thích lấy oán báo ơn hả?

Ngươi rốt cuộc có phải nam nhân hay không?"

Không biết vì sao, nghe những lời này, ta liền nổi giận, đầu lập tức nóng lên, trực tiếp bật thốt hỏi: "Sao ngài biết ngài ấy không phải nam nhân?"

An Kỳ Dương nắm chặt tay ta, thấp giọng: "A Tụ!"

Ta cắn răng, hay rồi, thời điểm thốt ra câu đó, ta liền biết bản thân đã đắc tội với người không dễ chọc vào.

Bởi vì, đối với gã, An Kỳ Dương chỉ có phẫn nộ, không có chống đối.

Thân phận, chỉ có thể là vì thân phận.

Nhìn cách ăn mặc của gã, bên cạnh lại có nhiều tùy tùng thị vệ như vậy, thân vương sao?

Không, gã quá trẻ.

Tuổi tác chẳng qua chỉ ngang bằng An Kỳ Dương, còn chưa vào nhược quán.

Còn đang nghĩ nghĩ, gã đã đi tới, đột nhiên duỗi tay về phía ta.

Ta kinh hãi, theo bản năng lui một bước, đã thấy cánh tay kia bị An Kỳ Dương bắt lấy.

Gã cúi đầu nhìn thoáng qua, cười hỏi: "Nàng là gì của ngươi, đáng để ngươi phải như thế?"

"Người quan trọng."

An Kỳ Dương trả lời không chút chần chờ.

"Quan trọng bao nhiêu?"

Gã gian tà hỏi.

"Rốt cuộc ngươi muốn gì hả?"

An Kỳ Dương đối diện với gã, dùng ngữ khí mà ta trước nay chưa từng nghe qua.

Kinh ngạc nhìn hắn, gương mặt kia hiện tại đã sưng lên, ta không khỏi lo lắng.

Nhất định rất đau, ta nhìn đã cảm thấy đau thế này.

Người trước mặt dường như nổi lên hứng thú, trở tay nắm lấy tay An Kỳ Dương, thoáng dùng lực, nhưng thấy sắc mặt An Kỳ Dương không hề thay đổi, không khỏi tấm tắc: "Trong kinh nhiều mỹ nhân giai lệ như vậy cũng chưa từng thấy ngươi động tâm, thế mà cố tình chạy tới Du Châu hẻo lánh này, thì ra..."

Gã thích thú nhìn ta, "Nếu đã Doanh Nhi biết...

Phải làm sao cho tốt đây?

Kỳ Dương, ngươi nói xem?"

Tim đập ngày càng nhanh, những lời gã nói ẩn chứa quá nhiều ẩn ý, mỗi một tầng đều khiến ta căng thẳng không thôi.

Mà An Kỳ Dương, sắc mặt cuối cùng cũng thay đổi, độc ác mở miệng: "Nguyên Phi Cẩm, việc này không liên quan tới nàng!"

Nguyên...

Đó chính là quốc họ!
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 11: Hồi phủ


Cuối cùng là kinh ngạc, An Kỳ Dương không màng người trước mặt, đột nhiên xoay người rời đi, một mặt nói: "Chúng ta đi!"

Thanh đại nhân tiến lên một trước, lại bị Nguyên Phi Cẩm ngăn cản, trầm giọng: "Không sao, cứ để bọn họ đi."

Ta một câu cũng không dám nói, mãi tới khi đi một đoạn đường dài mới quay đầu nhìn lại, mở miệng muốn hỏi, nhưng nhìn vết thương trên miệng hắn, liền thay đổi: "Mặt của ngài..."

Đã sưng lớn, còn xuất hiện ít tơ máu, nhìn mà kinh hãi.

Lúc này hắn dường như mới nhận ra đau đớn, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào, nhíu mày.

"Biểu thiếu gia..."

Ta đưa tay, nhưng không dám chạm vào hắn, cắn môi, hiện tại phải làm sao đây?

Vết thương trên mặt, thế nào cũng không giấu được, phu nhân nhìn thấy, chắc chắn sẽ dò hỏi tới cùng.

Hắn như muốn cười, nhưng khóe miệng chỉ cong lên một chút, thấp giọng: "Về trước rồi nói."

Ta nghĩ nghĩ, cũng không còn cách nào khác, chỉ đành gật đầu.

"Người vừa rồi...

Là ai?"

Ta nhỏ giọng hỏi.

Hắn không chút chần chờ, liền đáp: "Nhi tử của Cảnh Vương ở Quỳnh Quận."

Nhi tử của Cảnh Vương, thì ra là tiểu vương gia.

Không khỏi chấn động, như vậy người vừa rồi đứng trong đình là...

Không biết vì sao, ta theo bản năng quay đầu nhìn về phương xa, lúc này đã không còn nhìn thấy bất cứ thân ảnh của người nào.

Nhớ lại tình cảnh vừa rồi, cái vị Thanh Tuyệt đại nhân, hắn gọi Nguyên Phi Cẩm là 'công tử', nhưng lại gọi người trong đình là 'chủ thượng'.

Ta hít một hơi thật sâu, là Hoàng Thượng, tất nhiên chỉ có thể là Hoàng Thượng.

Cho nên, vừa rồi An Kỳ Dương mới không dám làm càn.

Mà điểm khiến ta cảm thấy kỳ quái chính là, Hoàng Thượng tới Du Châu, không ở Tân Vương phủ, cũng không ở quận thủ phủ, sao lại tới nơi này?

"A Tụ, nghĩ gì đó?"

An Kỳ Dương đột nhiên hỏi.

Ta lập tức hoàn hồn, lắc đầu cười, chỉ nói: "Không có gì, chúng ta mau trở về thôi."

Hắn không nói gì thêm, hai người cứ lặng lẽ tới cửa sau Cung phủ, vừa định đẩy, cửa lại mở ra.

Ta không khỏi kinh hãi, thấy người tới là Cung Khuynh Nguyệt, nàng cũng kinh ngạc, vội hỏi: "A Tụ?

Biểu...

Biểu ca!"

Nàng lập tức nhìn thấy An Kỳ Dương đứng sau ta, nhịn không được mà che miệng, hoảng sợ nhìn hắn.

Tuy rằng tò mò vì sao nàng lại ở đây, nhưng giờ phút này ta không có thời gian để hỏi, mà An Kỳ Dương chỉ tiến lên, trầm giọng: "Về phòng."

"Tiểu thư đi thôi."

Ta thúc giục nàng.

Cung Khuynh Nguyệt lúc này mới hoàn hồn, vội đuổi theo bước chân của hắn, một mặt nói: "Ta cũng vừa trở về, nghe phía sau có động tĩnh, lại không ngờ cư nhiên là các người.

Đúng rồi A Tụ, trong phòng ta..."

"Ta thay A Man đánh đàn thay muội."

An Kỳ Dương nhẹ giọng.

Cung Khuynh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, vội nói: "A Tụ, ngươi đưa biểu ca về phòng đi, ta cũng về phòng trước, lát nữa gặp."

Gật đầu, ta cùng An Kỳ Dương về phòng, hắn chỉ ngồi bên mép giường, một câu cũng không nói.

Ta lấy bồn nước ấm, cầm khăn ướt đắp lên mặt hắn, hắn cắn răng, nhưng lại không kêu ra tiếng.

Không biết vì lý do gì, ta lại cảm thấy khó chịu.

Hắn không rên đau, nhưng ta nhìn lại cảm thấy đau.

Hắn nhìn ta, cười nói: "Ta là nam nhân, có sao đâu chứ?"

Lời của hắn khiến ta nhớ lại những gì Nguyên Phi Cẩm vừa nói.

Không khỏi cười cười, đúng vậy, hắn là nam nhân, ai nói hắn không phải nam nhân chứ?"

"Chỉ là, ngài ra ngoài sao đây?"

Nhớ tới chuyện này, ta lại cười không nổi.

Hắn nghĩ nghĩ, mới trả lời: "Lát nữa cứ nói với di, ta không cẩn thận bị thương là được."

Ta cắn môi, cũng chỉ có thể như thế.

Qua một lúc, bên ngoài truyền tới tiếng bước chân.

Thời điểm ngước mắt liền thấy Cung Khuynh Nguyệt mở cửa đi vào, vội nói: "Biểu ca, cha huynh tới, còn...

Còn dẫn theo một vị tiểu thư, là Chỉ Doanh quận chúa."
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 12: Cầu nàng


Tay nắm khăn đột nhiên run lên, nghe An Kỳ Dương hừ một tiếng, ta mới sợ tới mức hoàn hồn.

Trong đầu chợt nhớ tới "Doanh Nhi" mà Nguyên Phi Cẩm nhắc tới, là chỉ Chỉ Doanh quận chúa sao?

"Thiếu gia, thiếu gia!"

Thanh âm của nha đầu truyền vào, ta nghe rõ ràng, là tiếng của nha đầu A Man.

Nàng dường như chạy rất gấp, thở hổn hển nói, "Thiếu gia, không xong rồi, Chỉ Doanh quận chúa, nàng ấy...

Nàng ấy tới đây!"

Sắc mặt An Kỳ Dương lập tức thay đổi, không nói lời nào, chỉ xoay người lên giường, trùm chăn kín đầu.

Ta không khỏi kinh hãi, nghe Cung Khuynh Nguyệt cười rộ lên, nói: "Chẳng lẽ là dượng cả định hôn sự cho huynh sao?

Hôn sự như thế đúng là muội chưa từng nghe qua."

Đang nói chuyện, liền thấy một bóng người xuất hiện ngoài cửa.

Ta vội đứng dậy, thấy A Man xoay người hành lễ: "Nô tỳ thỉnh an quận chúa."

Nữ tử y phục màu làm, ánh hoàng hôn theo nàng tiến vào mà dừng trên mặt bàn, thân ảnh lượn lờ hiện ra.

Ta hướng nàng hành lễ.

"Quận chúa."

Cung Khuynh Nguyệt thấp giọng gọi.

Nguyên Chỉ Dao thoáng nhìn qua nàng, cười nói: "Vị này chắc là tiểu thư Cung gia Cung Khuynh Nguyệt đúng không?"

Cung Khuynh Nguyệt gật đầu.

"Kỳ Dương đâu?"

Nàng hỏi, ánh mắt nhìn vào bên trong, khẽ nhíu mày, tiến lên nói, "Sao thế, ta tới chàng cũng không gặp sao?"

An Kỳ Dương vẫn trốn trong chăn, tức giận hỏi: "Ngươi tới làm gì?"

"Vương huynh nói ta biết chàng ở chỗ này."

Nàng ngồi xuống mép giường, một tay nắm lấy chăn đệm của hắn, "Còn không ra sao?"

"Không ra!"

"Rốt cuộc có ra hay không?"

"Chết cũng không ra!"

An Kỳ Dương nghiến răng nghiến lợi.

"Không cần chàng chết!"

Nữ tử khẽ cười một tiếng, "An Kỳ Dương, đến lúc đó xem chàng cầu xin bổn quận chúa thế nào!"

Dứt lời, nàng lập tức đứng dậy xoay người ra ngoài.

Ta kinh hãi, liếc nhìn Cung Khuynh Nguyệt, nàng cũng khó hiểu nhìn ta.

An Kỳ Dương trộm lộ nửa khuôn mặt ra ngoài, A Man kinh hô một tiếng: "Mặt của thiếu gia làm sao vậy?"

"Không có việc gì."

Hắn duỗi dài cổ, "Ngươi ra ngoài nhìn xem, nàng thật sự đi rồi sao?"

A Man nhận lệnh ra ngoài.

Cung Khuynh Nguyệt thở dài: "Dượng cả đang nói chuyện với cha, lát nữa sẽ tới thăm huynh, huynh trốn tránh cũng không phải biện pháp."

Ánh mắt nàng dừng trên gương mặt hắn, không khỏi lo lắng, "Muội còn chưa hỏi huynh, sao lại biến thành thế này?"

An Kỳ Dương định mở miệng, đã nghe tiếng của phu nhân truyền tới: "Kỳ Dương!"

Mọi người ngước mắt, thấy phu nhân vội vàng đi vào, gấp giọng hỏi: "Cháu ra ngoài đánh nhau với người ta?"

An Kỳ Dương ngẩn ra, quên trốn đi, phu nhân sợ hãi lớn tiếng, "A, sao lại biến thành như vậy!

Ai đánh!"

Bà tiến lên, đau lòng đưa tay, lại không dám động vào.

"Bị vô lại phố phường đánh, may có vương huynh thay chàng giải vây."

Nguyên Chỉ Doanh theo vào, cười như không cười nhìn hắn, "Chi bằng Cung phu nhân hỏi xem, chàng vì sao lại đánh nhau với người ta, vì..."

Phía sau nàng nói không ra lời, chỉ dùng khẩu hình miệng.

Ta xem liền hiểu, là "A Tụ", mà An Kỳ Dương hình như cũng nhìn thấy.

Nghĩ tới, hẳn là Nguyên Phi Cẩm nói.

Mà ta nhận ra, Nguyên Chỉ Doanh không biết ta là A Tụ, bởi vì thời điểm nói chuyện, nàng chưa từng nhìn ta, chỉ nhìn chằm chằm nam tử trên giường.

Phu nhân vội hỏi: "Đang êm đẹp sao lại đánh nhau?"

An Kỳ Dương phẫn nộ nhìn nữ tử trước mặt, sau một lúc lâu, chỉ nghiến răng một tiếng: "Doanh Nhi."

Hắn cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp, vì một tiếng 'A Tụ' kia.

Ta chỉ cảm thấy trái tim run rẩy, đôi tay bất giác nắm chặt lấy nhau.

Nguyên Chỉ Doanh cười tiến lên, ngồi bên mép giường: "Vương huynh nói chàng ra ngoài tìm ta, chàng xem, ta tới rồi."

Nghe vậy, phu nhân vội nói: "Nếu quận chúa đã tới, vậy chúng ta ra ngoài trước.

Kỳ Dương, cháu nghỉ ngơi đi."

Bà lại chuyển hướng sang Cung Khuynh Nguyệt, "Đi, cùng nương đi gặp dượng cả của con."

Bà đứng dậy, ý bảo chúng ta đều ra ngoài.

An Kỳ Dương thấp giọng: "Huynh muội các người thật tàn nhẫn."

"Đó cũng vì thích chàng."

Nguyên Chỉ Doanh mỉm cười, "Tầm Chi, đi lấy bồn nước tới đây, An thiếu gia rất đau."

Ta theo phu nhân ra ngoài, mãi tới sân viện, phu nhân đột nhiên giơ tay hung hăng tát A Man một cái, lạnh giọng: "Hỗn trướng, hầu hạ thiếu gia nhà ngươi không chu toàn, lát nữa chờ ta gặp lão gia nhà ngươi, xem ngài ấy xử lý ngươi thế nào!"

"Phu nhân..."

A Man che mặt, lập tức quỳ xuống.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 13: Trách phạt


Ta không khỏi kinh hãi.

Khi đó A Man rõ ràng ở trong phòng Cung Khuynh Nguyệt, sao có thể quản được chuyện của An Kỳ Dương?

Thấy phu nhân gọi người kéo nàng xuống, ta vội quỳ gối: "Phu nhân bớt giận."

Bà liếc nhìn ta, lạnh giọng: "Chỗ này nơi nào tới phiên ngươi nói chuyện?"

"Nương."

Cung Khuynh Nguyệt giữ ống tay áo bà ấy, "Việc này, thôi bỏ đi."

"Bỏ đi?

Con không thấy bộ dáng của biểu ca nhà mình sao?

Nha đầu này ngày càng không biết phép tắc!

Thân mình Kỳ Dương sao có thể chịu được lăn lộn!"

Phu nhân càng nói càng phẫn nộ, đưa tay định đánh xuống.

Một khắc đó, cũng không biết làm sao, ta lại đột nhiên nhào qua, cái tát đó nặng nề dừng trên vai.

A Man kinh ngạc mở to hai mắt, ta miễn cưỡng cười cười, việc này dù thế nào cũng không phải lỗi của nàng, nàng ấy bị oan!

Phu nhân tức giận tới sắc mặt trắng bệch: "Phản!

Phản rồi!

Người đâu, lôi hai nha đầu này xuống giáo huấn cho ta!"

Hai nha hoàn tiến lên, ta và A Man nắm chặt tay nhau.

Cung Khuynh Nguyệt vội quỳ chắn trước mặt chúng ta, cắn môi lên tiếng: "Nương, việc này không liên quan tới A Man, hôm nay, nàng ấy ở trong phòng nữ nhi cả buổi trưa, thay...

Thay nữ nhi đánh đàn!"

"Tiểu thư!"

Ta vội nắm lấy ống tay áo của nàng, việc này sao nàng ấy có thể nói ra?

Phu nhân mở to hai mắt, sau một lúc lâu mới hỏi: "Ả ở trong phòng con?

Vậy còn con?"

"Con...

Con..."

Tay đặt trên đầu gối nắm chặt, Cung Khuynh Nguyệt ậm ừ không nói nên lời.

Phu nhân hừ một tiếng: "Con là muốn che chở hai nha đầu này, nương còn không hiểu hay sao?

Người đâu, đánh cho ta!

Không giáo huấn một chút, các ả sẽ không biết nặng nhẹ!"

"Nương!"

Cung Khuynh Nguyệt bị dọa tới sắc mặt tái nhợt.

Ta cắn môi, một câu cũng không nói.

Gia đinh tìm bản tử tới, không nói hai lời liền đánh xuống.

"A Tụ cô nương!"

Bản tử nặng nề kia dừng trên thân hình nhỏ gầy của nữ tử, ta kinh hãi, nghe A Man nói, "Thiếu gia nói người phải khiêu vũ, không thể...

Không thể bị thương."

Nàng nghiến răng.

Ta lắc đầu, ôm chặt lấy nàng.

Bản tử kia dừng trên ngón tay ta, nhất thời truyền tới đau đớn và nóng rát.

Ta nhịn không được mà kêu ra tiếng.

"Dừng tay!"

Thanh âm của nữ tử vang lên.

Gia đinh ngẩn ra, ngước mắt liền thấy Nguyên Chỉ Doanh đang nhìn về phía này, nàng cau mày, thoáng nhìn A Man, nói: "A Man, còn không quay về?"

Nàng vừa nói, vừa nháy mắt ra hiệu.

A Man hiểu ý, nén đau kéo ta đứng lên.

Một gia đinh vội nói: "Quận chúa, là phu nhân phân phó bọn thuộc hạ giáo huấn hai ả."

Nguyên Chỉ Doanh lạnh lùng trừng mắt một cái: "Đánh thứ Kỳ Dương, bổn quận chúa xem các ngươi có gánh vác nổi không!"

Bọn gia đinh đương nhiên hoảng sợ, hai mặt nhìn nhau.

Ta sững sờ, nghe A Man nhỏ giọng: "A Tụ cô nương, đi mau."

Rõ ràng trông thấy con ngươi Nguyên Chỉ Doanh căng chặt nhìn ta chằm chằm, ta cau mày, trong lòng khẽ cười.

Nàng ấy có phải bắt đầu hối hận khi kêu bọn họ dừng tay rồi không?

Nàng ấy đương nhiên không thể ngờ, ta chính là A Tụ, chính là cái người tên A Tụ khiến An Kỳ Dương bị thương.

A Man kéo tay rời đi, một mặt nói: "A Tụ cô nương tới phòng ta trước, trong phòng ta có thuốc."

Ta lúc này mới hoàn hồn, vội hỏi: "Sao lại gọi ta là cô nương?"

Nàng và ta đều là nha đầu, đáng lẽ không nên gọi ta như thế.

Nàng cười nhợt nhạt: "Thiếu gia nói người múa rất đẹp, còn nói nếu người đồng ý, vậy để A Man theo người học tập."

Không khỏi ngơ ngẩn, ta nhịn không được mà hỏi: "Tại sao?"

Trên mặt đã không còn ý cười, rất lâu sau, nàng mới đáp: "Thiếu gia nghe nói phu nhân nhà ta cũng rất thích khiêu vũ.

Ngài ấy nói, phu nhân khiêu vũ chắc cũng đẹp như người.

Đúng rồi A Tụ cô nương, người có thể dạy A Man múa Lăng Ba không?

Lúc trước phu nhân vẫn luôn muốn học, chỉ đáng tiếc không có cơ hội."

Nàng ngước mắt nhìn ta, con người sáng rực tràn đầy mong chờ.

Ta cuối cùng cũng sững sờ, thì ra, đây mới là nguyên nhân An Kỳ Dương nhất định phải xem Lăng Ba...
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 14: Tay bị thương


"Có thế không?"

Nàng lòng đầy chờ mong hỏi lại.

Ta thoáng chần chờ, chỉ nói: "Trên đời này, không ai có thể nhảy được Lăng Ba."

"Vậy người..."

"Ta sẽ không dạy."

Dứt lời, ta nâng bước đi về phía trước, lại nói, "Trong phòng ta cũng có thuốc, ta về đây."

"A Tụ cô nương..."

Người phía sau kinh ngạc nhìn ta, nhưng lại không đuổi theo.

Ta nắm chặt tay, lúc này mới phát hiện ngón tay bị thương vô cùng đau đớn, run rẩy, lại cười.

Không ai có thể nhảy được Lăng Ba, như vậy ta tính là gì?

Về phòng, tự mình bôi thuốc.

Nhưng ngón tay vẫn đau đớn, thổi thổi, vẫn đau.

Bỗng nhớ tới An Kỳ Dương, mặt hắn sưng phù như vậy, hẳn là đau hơn ta.

Cắn môi, rốt cuộc cũng là ta không phải, hắn là vì ta nên mới bị kẻ khác đánh một quyền.

Có điều hiện tại, đã có Chỉ Doanh công chúa chiếu cố, ta cũng không cần nhọc lòng.

Hít một hơi, ngồi bên mép giường.

Là quận chúa hạ lệnh tha cho ta và A Man, phu nhân cuối cùng cũng không tới tìm chúng ta gây phiền toái.

Nghe nói tới chạng vạng, Nguyên Chỉ Doanh trở về, điều khiến ta kinh ngạc chính là, Thừa Tướng cũng không ở lại.

Điều này càng khiến ta khẳng định Hoàng Thượng đã tới Du Châu.

An Kỳ Dương không đi theo, cơm chiều cũng không ra ngoài.

Lòng ta áy náy, muốn đi thăm hắn.

Đi được nửa đường, lại gặp một nha đầu chạy tới, nói là lão gia muốn gặp ta.

Cùng nàng tới thư phòng của lão gia, lão gia cho mọi người lui xuống, mới nói: "Ngày Hứa đại nhân mở tiệc, ta định để ngươi đi khiêu vũ.

A Tụ, lần này, nhất định phải nhảy cho tốt."

Lão gia trịnh trọng nhìn ta, phảng phất như đem toàn bộ tiền đồ của Cung phủ đè nặng lên người.

Ta kinh hãi, không ngờ lại tới nhanh như vậy, nhưng chỉ có thể gật đầu.

"A Tụ."

Lão gia thở dài, ánh mắt dừng trên tay của ta, cung mày đột nhiên nhíu chặt, kéo tay ta qua, hỏi, "Bị làm sao vậy?"

Ông ấy đụng phải, ta nhịn không được mà nhíu mi, lại lắc đầu: "Không cẩn thận bị thương."

"A Tụ."

Trong mắt lão gia lộ một tia áy náy, "Ngày sau có chuyện gì cứ trực tiếp nói với ta, ta làm chủ."

"Vâng, A Tụ đã biết."

Ta gật đầu.

Ra khỏi thư phòng của lão gia, chần chờ, ta cuối cùng vẫn đi tìm An Kỳ Dương.

Đang định gõ cửa, phía sau đột nhiên truyền tới thanh âm của A Man: "A Tụ cô nương tới thăm thiếu gia sao?"

Quay đầu, thấy nàng mang đồ tới, ta gật đầu, vội hỏi: "Biểu thiếu gia sao rồi?"

"Vừa mới ngủ, ta đang định mang cháo cho thiếu gia."

Nàng mở cửa, "A Tụ cô nương mau vào đi."

Ta ngẩn người, mới đi vào.

Còn tưởng ban ngày nói những lời đó, nàng sẽ giận ta, không ngờ nha đầu này cư nhiên không hề tức giận.

"A Man, vết thương trên người ngươi..."

Nàng quay đầu nhìn ta, mỉm cười: "Đã bôi thuốc, không sao, còn cô nương?"

Ta vội lắc đầu.

"A Man, ai tới vậy?"

Bên trong truyền ra giọng nói của An Kỳ Dương.

Ta đưa mắt nhìn vào, thấy màn che trước giường hắn đã buông xuống, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy thân ảnh bên trong.

Đi lên trước, ta thấp giọng gọi: "Biểu thiếu gia."

Tay nắm màn che thoáng căng cứng, hắn có chút khẩn trương mà nói: "Thì ra là A Tụ sao?

Ta muốn ngủ, ngươi mau về nghỉ ngơi đi."

A Man bưng chén cháo đi tới, nhíu mày: "Thiếu gia còn chưa ăn gì, sao có thể ngủ?

Nô tỳ dìu ngài ngồi dậy."

Gác chén cháo một bên, duỗi tay định vén màn, lại không ngờ, người trong chăn lại nắm rất chặt.

"Thiếu gia..."

Nàng kinh ngạc.

"A Tụ, ngươi phải trở về."

Hắn lại đuổi ta.

Thanh âm kia, ẩn ẩn có chút co quắp.

Không biết vì lý do gì, ta bỗng nhiên bật cười, tới gần nói: "Ban ngày đã thấy, biểu thiếu gia còn sợ A Tụ trông thấy bộ dáng của ngài sao?"

Hắn đương nhiên đang trốn việc này, lại nói, ta cũng không chê cười hắn.

Nhân lúc hắn không chú ý, ta vén màn lên, hắn cơ hồ theo bản năng muốn ngăn ta lại, một tay bắt lấy tay ta, đụng tới vết thương, ta nhịn không được mà kêu lên một tiếng.

Hắn cả kinh, đưa mắt nhìn, sắc mặt lập tức thay đổi: "Ai đánh ngươi?"

"Thiếu gia..."

Hắn nhảy xuống giường, vội vã hỏi: "Là quận chúa sao?

Có phải nàng ấy không?"
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 15: Đêm tới thăm


"Thiếu gia!"

A Man vội đỡ lấy hắn, "Ngài hiểu lầm rồi, không phải quận chúa, là...

Là phu nhân muốn trách phạt, quận chúa đã ra tay cứu nô tỳ và A Tụ cô nương."

Ta bị hành động bất thình lình của hắn dọa ngây người, hiện tại nghe A Man nói thế mới gật đầu.

An Kỳ Dương buông lỏng tay, thần sắc có chút xấu hổ.

"Thiếu gia!"

A Man dìu hắn ngồi xuống.

Lúc này, hắn mới cười nói: "Thế mà nàng ấy còn nói với ta, thay ta giáo huấn A Tụ một trận, ta đương nhiên không tin, nàng ấy làm sao biết ai là A Tụ."

Lời này, hắn như giải thích, lại như an ủi chính mình đã hiểu lầm Chỉ Doanh quận chúa.

A Man cười tiếp lời: "Thiếu gia không phải không hiểu con người quận chúa, nàng ấy chính là miệng dao găm tâm đậu hủ."

Ta nhịn không được mà bật cười.

A Man đúng là hiểu nàng ấy, nàng ấy muốn cứu chúng ta, còn hung hăng dùng An Kỳ Dương làm tấm mộc.

A Man bưng cháo qua, cười nói: "Thiếu gia dùng cháo trước đi, mấy ngày nay ăn gì cũng sẽ đau, vẫn là ăn cháo tốt hơn một chút."

Ta nhìn mặt hắn đã sưng phù hơn ban sáng, hắn tựa như nhận ra điều gì, liếc xéo nhìn ta, nhấp môi: "Sao hả?

Nhìn bộ dáng xấu xí này, ngươi vui vẻ lắm đúng không?"

Vừa nói, hắn vừa thổi cháo ăn vài muỗng.

Ta cười: "Biểu thiếu gia không sợ trời không sợ đất, còn sợ nô tỳ trông thấy bộ dáng như vậy của ngài sao?

Có điều nhìn ngài như thế hẳn là không có việc gì, vậy A Tụ về trước."

Dứt lời, ta liền hành lễ với hắn, xoay người muốn đi.

Người phía sau vội lên tiếng: "Nè, ngươi cứ thế mà bỏ đi?"

Ta dừng bước, quay đầu: "Bằng không..."

"Bằng không còn muốn thế nào nữa?

Gặp cũng đã gặp, nếu không muốn chết đương nhiên phải đi!"

Thanh âm của một nam tử từ cửa sổ phía sau truyền tới, ta kinh hãi, thấy cửa sổ bị đẩy ra, nam tử cẩm y hoa phục uyển chuyển xoay người tiến vào.

Đợi nhìn rõ, ta không khỏi giật mình.

Tiểu vương gia Nguyên Phi Cẩm.

A Man vội hành lễ với gã.

An Kỳ Dương hừ một tiếng: "Ngài tới làm gì?"

Nguyên Phi Cẩm cười nói: "Cũng không phải cô nương khuê phòng, ngươi thẹn thùng cái gì?"

Gã đi tới, liếc nhìn ta, lại nói, "Ban đêm Du Châu thành không có chỗ nào để đi, lại nghĩ ngươi cũng ở nơi này, vì thế tới tìm ngươi nói chuyện, chỉ là...

Hình như không đúng thời điểm."

Ta lui nửa bước, không biết gã có ý tứ gì.

An Kỳ Dương chỉ cúi đầu dùng cháo, nhẹ giọng: "Chủ thượng bên kia không cần ngươi sao?"

Nguyên Phi Cẩm tươi cười sáng lạn: "Hôm nay chủ thượng không muốn ai theo cùng, chỉ có An đại thiếu gia ngươi thoải mái nhất, ban ngày có Doanh Nhi, buổi tối có nha đầu A Tụ ở cạnh.

Nếu ta nói Doanh Nhi biết, nàng nhất định sẽ hối hận tới theo Thừa Tướng trở về quận thủ phủ."

Ta nghe coi như rõ ràng, tiểu vương gia này là vì Chỉ Doanh quận chúa đã hết giận mà tới.

An Kỳ Dương vẫn cúi đầu, đột nhiên kêu một tiếng: "A, đau chết ta!"

Ta và A Man giật nảy mình, thấy Nguyên Phi Cẩm tiến lên một bước, cong lưng, tay cầm chén cháo khẽ động, hơn phân nửa cháo bên trong trực tiếp từ cổ áo Nguyên Phi Cẩm chảy xuống.

"An Kỳ Dương!"

Gã tức giận tới gọi rõ họ tên, đứng thẳng người.

Cháo đương nhiên nóng, mặt Nguyên Phi Cẩm cũng theo đó mà đỏ lên, duỗi tay cầm cổ áo, muốn cởi ra cũng không được, biểu tình đúng là khổ sở.

An Kỳ Dương nén cười tựa vào đệm mềm phía sau, nhìn gã: "Người của ngài xuống tay quá nặng, đau tới ta ngay cả chén cháo cũng không cầm được.

A Man, đi lấy bộ y phục của bổn thiếu gia cho ngài ấy thay trước, bằng không sao có thể ra ngoài?"

"Ngươi...

Ngươi..."

Nguyên Phi Cẩm chỉ vào hắn, nói không ra lời.

Cháo đổ vào người, cảm giác dính dính, đương nhiên không có chịu, nhưng bộ dáng này giống như...

Giống như...

Xì...

Ta nhịn không được mà cười ra tiếng, ngay cả A Man cũng cười, xem ra mọi người đều cùng nghĩ tới một chuyện.

Sắc mặt Nguyên Phi Cẩm tái nhợt, gã đường đường là một tiểu vương gia nửa đêm làm ra loại chuyện trèo tường nhảy cửa sổ, còn bị chủ nhà chấn chỉnh như vậy, trong lòng tất nhiên tức giận.

A Man đi lấy y phục tới, Nguyên Phi Cẩm liền giật lấy y phục trong tay nàng, lại đột nhiên bắt lấy tay ta: "A Man vẫn là ở lại hầu hạ thiếu gia nhà ngươi, A Tụ, đúng không?"

Ánh mắt gã nhìn ta lộ rõ vẻ đắc ý, gã hình như đã đem chuyện An Kỳ Dương tính kế mình đổ lên đầu ta rồi.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 16: Nguyệt đoái


Nguyên Phi Cẩm dùng sức kéo ta ra sau bình phong, thanh âm của An Kỳ Dương theo đó truyền tới: "Nguyên Phi Cẩm, buông nàng ra!"

Gã không quay đầu, chỉ thấp giọng: "Gấp cái gì!

Thay y phục xong liền ra ngay!"

Gã vừa nói vừa cởi áo ngoài ra.

An Kỳ Dương cuối cùng cũng không đuổi theo, cách một lát, nghe hắn lên tiếng: "Ta nhớ lúc ở kinh thành, không biết ai đã nói chỉ có nữ nhân mới mặc y phục tơ lụa."

Lúc này, ta trùng hợp đưa xiêm y sạch cho Nguyên Phi Cẩm, đầu ngón tay truyền tới cảm giác tơ lụa chân thật, đúng là tơ lụa.

Không khỏi muốn cười.

Nguyên Phi Cẩm duỗi tay thoáng chần chờ, cuối cùng vẫn phẫn hận giật qua.

Gã nghiến răng, trừng mắt nhìn ta một cái.

Ta không khỏi bội phục, thì ra thời điểm An Kỳ Dương hất chén cháo lên người gã lại tính toán nhiều như vậy.

Như thế Nguyên Phi Cẩm, ngài rốt cuộc có mặc hay không?

Gã rõ ràng chần chờ, thân thể trần trụi, ta có chút quẫn bách, chỉ đành chậm rãi dời ánh mắt đi.

Cách tấm bình phong, thanh âm của An Kỳ Dương lại lần nữa truyền tới: "A Man, mở cửa sổ, bổn thiếu gia nóng muốn chết."

Cửa sổ được mở ra, từng trận gió thổi vào.

Nơi này khá gần yển hồn, gió ban đêm rất lạnh, thổi tới khiến người nhịn không được mà cảm thấy lạnh lẽo.

Không cần ngước mắt, ta cũng biết dụng ý của An Kỳ Dương.

Ánh mắt dừng bên y phục đã bị thay ra, ta cá gã không có dũng khí mặc lại xiêm y dơ vào người.

Chỉ vì vừa nhìn liền...

Liền cảm thấy rất ghê tởm!

"An Kỳ Dương, xem như ngươi lợi hại!"

Gã nghiến răng nghiến lợi, nhanh chóng mặc y phục vào.

Lời này, ta đã nghe An Kỳ Dương nói với huynh muội bọn họ hai lần, hiện tại rốt cuộc cũng có thể nghe chính miệng An Kỳ Dương nói, không biết vì sao, trong lòng vô cùng đắc ý.

Đắc ý, liền nhịn không được mà muốn cười.

An Kỳ Dương tới đây, kéo ta ra phía sau, híp mắt cười: "Thế nào, vẫn mặc y phục tơ lụa của nữ nhân sao?"

Sắc mặt Nguyên Phi Cẩm càng tối sầm.

Hắn tiến lên, vỗ vai gã, lại nói: "A Man, nếu ta nhớ không lầm, lần trước có phải mặc y phục này bị ngài ấy mắng chỉ có nữ nhân mới mặc đúng không?"

Hắn tỏ vẻ không thật sự xác định, quay đầu dò hỏi nha đầu bên cạnh.

A Man lộ vẻ xấu hổ, muốn cười, lại không dám to gan mà cười ra tiếng.

Nguyên Phi Cẩm quả thật tức giận tới nghẹn, khuôn mặt tuấn tú đã đỏ bừng từng mảnh, trông thật giống một nữ tử thẹn thùng.

An Kỳ Dương phất tay ý bảo ta và A Man lui ra, nói: "Đã là ôn chuyện, không bằng chúng ta cứ chậm rãi mà nói."

A Man lại nhíu mày: "Nhưng thiếu gia, chén cháo của ngài, có cần nô tỳ đi nấu chén khác không?"

Hắn nén cười: "Không cần, miễn cho bổn thiếu gia lại lỡ tay làm đổ lên người tiểu vương gia."

Nguyên Phi Cẩm nặng nề hừ một tiếng: "A Man, còn không lui xuống?

Nhiều lời, coi chừng chết không yên!"

OoOoO

Cùng A Man lui ra, ta không khỏi lo lắng: "A Man, không sao chứ?

Ta thấy tiểu vương gia rất tức giận?"

Liệu có cùng An Kỳ Dương ở trong phòng động tay chân hay không?

A Man thở dài: "Không sao, tiểu vương gia và thiếu gia vừa gặp mặt liền cãi nhau cũng không phải chuyện một hai lần."

"À."

Ta gật đầu, "Nhưng tiểu vương gia là công tử của Cảnh Vương, sao lại ở kinh thành?"

Mặc dù không có phong hầu, nhưng gã cũng nên ở Quỳnh Quận.

A Man thoáng quay đầu, đáp: "Hoàng Thượng đăng cơ khi tuổi còn nhỏ, Thái Hoàng Thái Hậu sợ Hoàng Thượng một mình cô đơn, vì thế đặc biệt phái người tới Quỳnh Quận đón tiểu vương gia và quận chúa vào kinh, cùng Hoàng Thượng đọc sách."

Trách không được.

Thời điểm đăng cơ, hoàng đế chỉ mới ba tuổi.

Tân Vương chỉ có một con nối dõi là ngài ấy, hài tử nhỏ như vậy, nếu ở một mình tất nhiên sẽ cô đơn.

Thái Hoàng Thái Hậu đúng là suy nghĩ chu đáo.

A Man đứng ngoài cửa không hề ra ngoài, ta từ biệt với nàng, một mình về phòng.

Hôm sau, vì buổi tới Hứa đại nhân sẽ mở tiệc, người Cung phủ bắt đầu vội vàng.

Ta và nhóm nhạc sư trong phủ từ sớm đã qua quận thủ phủ.

Buổi chiều, thời điểm sửa sang đồ đạc, phát hiện mang thiếu một đôi giày múa, ta vội vàng trở về, lại ở cổng lớn quận thủ phủ gặp một người vội vàng chạy tới, nhét thứ gì đó vào trong tay ta: "Mau giao cái này cho Thường công công ở Tân Vương phủ."

Ta không khỏi kinh ngạc, thời điểm ngước mắt, người nọ đã chạy đi xa.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 17: Thân ảnh


Muốn gọi người, nhưng tất cả đều bận rộn.

Cúi đầu nhìn túi đồ trong tay, không biết là thứ gì.

Ta không mở ra, nghĩ thầm dù sao cũng tiện đường về Cung phủ, như vậy đem đồ qua đó thì đã sao?

Tới Tân Vương phủ, ta mới rõ vì sao người nọ kêu ta mang đồ tới đây, bởi vì xiêm y của ta và bọn thị nữ nơi này có chút tương tự, khó trách người nọ nhận lầm.

Chỉ là giờ phút này, nhìn vỏ đao của thị vệ canh giữ trước mắt, ta mới phát hiện, người nọ vội vàng mà nhận lầm, nhưng thủ vệ ở đây sẽ không lỗ mãng như thế, làm sao cho một kẻ không có thân phận như ta đi vào?

Thời điểm không biết nên giải thích thế nào, thanh âm của Nguyên Phi Cẩm đột nhiên từ sau lưng truyền tới: "A Tụ?"

Kinh hãi xoay người, thấy thật là gã, ta vội vàng hành lễ.

Không tự chủ mà đánh giá gã, y phục trên người đương nhiên đã sớm thay, chỉ là không biết y phục kia còn trong phòng của gã hay đã trả lại cho An Kỳ Dương.

Còn đang nghĩ nghĩ, gã đã tới gần, nhíu mày nhìn ta: "Còn tưởng nhìn lầm, thật đúng là ngươi?

Sao hả, thay tên hỗn đản An Kỳ Dương kia tới xin lỗi?"

Không biết vì sao, nhìn thấy gã, ta lại nhịn không được mà nhớ tới chuyện tối qua, nghẹn cười ra tiếng: "Tiểu vương gia, ngài nghĩ nhiều rồi."

Ta cũng không phải nha đầu của An Kỳ Dương, hơn nữa với tính tình của hắn, hôm qua đã dám chỉnh gã, hắn làm sao chịu hạ mình phái người tới xin lỗi?

Một câu 'Nghĩ nhiều rồi' khiến gã có chút xấu hổ, nghiến răng: "Vậy ngươi tới nơi này làm gì?"

Ta chỉ chỉ món đồ trong tay: "À, vừa rồi ở quận thủ, có người nói muốn giao thứ này cho Thường công công."

Gã ngẩn ra, tựa hồ mới nhớ vì sao có người lại có người đưa đồ cho ta, phất tay ý bảo bọn thị vệ tránh sang một bên, gã dẫn đường, một mặt nói: "Như thế còn không mau đi vào?"

Ta vội nói: "Nô tỳ vẫn là giao đồ cho ngài thì tốt hơn."

Dù sao cũng là người nọ nhận lầm.

Gã khẽ cười: "Không cần, ai biết trong tay ngươi là thứ gì, vạn nhất liên lụy tới ta thì không tốt."

Ta trừng mắt nhìn gã, có ý gì chứ?

Thấy gã đi nhanh về phía trước, ta chỉ biết cắn răng đuổi theo.

Tân Vương phủ lớn hơn Cung phủ rất nhiều, ta chỉ ó thể nhắm mắt theo đuôi gã, đem cảnh trí xung quanh ghi tạc trong lòng, lát nữa trở về e là chỉ có mình ta, ngàn vạn đừng lạc đường.

Tới thủy tạ, người trước mặt đột nhiên khom người, kêu: "Ai da."

"Tiểu vương gia làm sao vậy?"

Ta đi lên trước.

Gã ôm bụng: "Ăn bậy, ngươi ở đây chờ ta."

Nói rồi, gã thống khổ chạy đi.

Nơi này trống trải, một bóng người cũng không có, ta đợi một lát vẫn không thấy Nguyên Phi Cẩm trở về.

Cắn răng, thật ngốc mà, nhất định là bị gã chơi khăm rồi.

Mắt thấy thái dương dần xuống, ta mới nhớ bản thân còn phải về Cung phủ lấy đồ.

Còn về Nguyên Phi Cẩm, nói không chừng gã đã sớm tới quận thủ phủ chờ tiệc tối bắt đầu.

Không còn cách nào khác, ta đành phải tìm người giao đồ trước.

Đi lung tung một hồi, một người vẫn không thấy, ta có chút bất lực, không biết có phải Nguyên Phi Cẩm đã hạ lệnh cho mọi người rời đi rồi không.

Nghĩ tới, bất giác buồn cười, Hoàng Thượng đang ở đây, gã cũng thật to gan.

Cười xong, ta lại nghĩ tới vấn đề trước mắt.

Lần nữa nâng bước đi một đoạn đường, trong đình phía trước có một bóng người.

Ta bật thốt lên gọi: "Xin hỏi..."

Vừa lên tiếng, ta bỗng nhiên ngẩn ra.

Thân ảnh này, vì sao ta lại cảm thấy chính mình đã từng gặp ở nơi nào đó...
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 18: Hoàng Thượng


Ta chậm rãi dừng bước, ta nghĩ mình đã biết gặp thân ảnh này ở đâu.

Bên yển hồ, trong đình bên yển hồ!

Là...

Là Hoàng Thượng!

Trong lòng khẽ run lên, ta vội quỳ xuống cúi đầu: "Nô tỳ đáng chết!"

Nắm chặt hai tay, Nguyên Phi Cẩm đáng giận, gã có phải cố ý không?

Cố ý để ta xông loạn, quấy nhiễu hoàng đế.

Thật lâu thật lâu sau không có tiếng trả lời, lòng ta thấp thỏm lên xuống, lặng lẽ ngước mắt, thế nhưng không biết từ khi nào nam tử đang đứng trước mặt nhìn ta chằm chằm.

Không khỏi kinh hãi, ta cư nhiên một chút tiếng động cũng không nghe thấy.

Lại rũ mi.

Vô luận là An Kỳ Dương hay Nguyên Phi Cẩm, trên người bọn họ đều có thể cho ta cảm giác để phân biệt, hoặc lạnh, hoặc ấm.

Mà người trước mặt lại là bình tĩnh, giống như mặt hồ không chút gợn sóng.

Không biết tại sao, ta bỗng nhiên nghĩ tới yển hồ.

Yển hồ, quanh năm cũng đều bình tĩnh như vậy, mà thứ giấu ở bên dưới, không ai có thể tưởng tượng được.

Bước chân hắn tới gần, giày được sở chế từ gấm vóc tốt nhất, sạch sẽ đến không chút bụi bậm.

Nhưng, ta sợ hắn.

Bất giác rụt rụt thân thể, phảng phất như đôi tay dù muốn thả lỏng thế nào cũng cảm thấy co quắp.

"Ngươi là ai?"

Thanh âm kia từ đỉnh đầu truyền xuống, có lẽ ta điên rồi, sao còn cảm nhận được một chút ôn nhu?

Vẫn cúi đầu, ta nhỏ giọng đáp: "Nô tỳ A Tụ."

"A Tụ?"

Hắn hỏi, "Ngươi không phải người nơi này."

Nửa câu sau, hắn nói rất chắc chắn.

Đúng vậy, ta không phải người của hắn, chỉ là một tiểu vũ cơ của Cung phủ.

"Hoàng Thượng thứ tội."

Ta cúi người.

Đôi giày kia thoáng cứng lại, hắn nói: "Biết trẫm là ai, ngươi còn dám xông tới?"

Ngữ khí của hắn giống hệt cảm giác bình tĩnh hắn cho ta, bình tĩnh đến khiến ta sợ hãi.

"Nô tỳ..."

Im lặng, cho dù nói là Nguyên Phi Cẩm tính kế ta, e rằng hắn cũng không tin.

"Ngẩng đầu lên."

Hắn ra lệnh.

Thoáng chần chờ, ta cuối cùng vẫn chậm rãi ngẩng đầu.

Dưới bóng cây, gương mặt tuấn tú ánh vào đôi mắt ta, môi mỏng nhấp thành một đường, hơi mang chút dáng vẻ của yêu nghiệt.

Lông mày đen rậm, hạ xuống nhìn ta, trong hoảng hốt, người hắn như lóe lên ánh sáng khiến người thường không có cách nào nhìn thẳng.

Lòng bàn tay hắn xẹt qua gương mặt ta, thấp giọng: "Tóc đen như thác nước, hàng mi mềm mại như tơ, đúng là một mỹ nhân."

Một cảm giác không tốt từ lời nói của hắn sinh ra.

Quả nhiên, ngay sau đó, ngón tay thon dài kia rời khỏi mặt ta, hắn nhíu mày, lần nữa nhấp môi: "Trẫm thưởng thức lá gan của ngươi, nhưng lại không thích hành vi của ngươi."

Hắn là cho rằng, ta biết hắn ở đây, cho nên cố ý tới?

Động môi, định mở miệng giải thích, liền nghe phía sau có người chạy tới, tiếp đến là thanh âm thuộc về công công: "Hoàng Thượng, nô tỳ này là người bên quận thủ phủ phái tới đưa huân hương, không quen thuộc đường đi nên mới...

Hoàng Thượng thứ tội, là nô tài sơ sót."

Một người quỳ bên cạnh ta.

Nắm chặt đồ vật trong tay, thì ra chẳng qua chỉ là huân hương.

Ngẫm lại cũng đúng, nếu là đồ vật quan trọng, người nọ sao có thể vô cớ ủy thác cho một nha đầu?

Người trước mặt lại ngước mắt nhìn về phía không xa, nói: "Phi Cẩm, đệ càng ngày càng hồ nháo."

Ta cả kinh, nghe tiếng cười khoa trương của Nguyên Phi Cẩm truyền tới.

Gã đến gần, mới nói: "Hoàng Thượng, thần đệ vốn định dẫn nàng đi tìm Thường công công, ai ngờ tự chính nàng ấy đi lạc."

Ta cắn răng trừng mắt nhìn gã, rõ ràng là gã cố ý.

Người trước mặt khẽ cười: "Trẫm không phải An Kỳ Dương, không chịu được mấy trò trêu chọc của đệ."

Đối với Nguyên Phi Cẩm, hắn dường như biến thành con người khác.

Bởi vì khóe miệng kia đã cong lên, thật sự là cười.

Nguyên Phi Cẩm lại không biết tốt xấu mà dò người qua: "A Tụ, ngươi nói xem có phải hay không?"

Ta nghĩ, ta rốt cuộc cũng lý giải vì sao An Kỳ Dương lại hất đổ chén cháo lên người gã.

Nếu giờ phút này trong tay ta cũng có một chén cháo, ta ngược lại sẽ ra tay càng không do dự.

Nguyên Phi Cẩm, gã thật đáng bị đánh!
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 19: Thay y phục


Thường công công đã đứng lên, thấp giọng: "Tiểu vương gia đừng náo loạn nữa, Hoàng Thượng còn phải trở về thay y phục, đêm nay qua quận thủ phủ."

Gã vừa nói vừa tiến lên dìu hắn.

Hắn lại cười một tiếng: "Trẫm không có hứng thú."

Thường công công lộ vẻ khó xử, nghe Nguyên Phi Cẩm cười trêu: "Hoàng Thượng, nghe nói sẽ có người nhảy Lăng Ba, ngài thật sự không đi sao?

Thần đệ thật sự muốn mở rộng tầm mắt."

Nghe vậy, sắc mặt hắn khẽ thay đổi, qua một lúc lâu, mới cười: "Nói bậy, chỉ có long nữ mới nhảy được Lăng Ba, người ai có thể nhảy ra hả?"

Ta ngẩn ra, bởi vì hắn nói chỉ có long nữ mới có thể nhảy.

Không biết vì lý do gì, một khắc đó, ta thế mà bật thốt lên hỏi: "Hoàng Thượng từng gặp long nữ sao?"

Hắn nhìn ta, hai chữ "Đã gặp" đảo qua khóe miệng.

Ta nhịn không được mà bật cười, thì ra, hắn đường đường là đương kim thánh thượng cũng biết nói dối.

Cái gì là gặp qua long nữ nhảy Lăng Ba, a, sao có thể?

"Trên đời này căn bản không có long nữ."

"To gan!"

Thường công công khẽ quát.

Sắc mặt Nguyên Phi Cẩm cũng thay đổi, thấp giọng: "A Tụ, ngươi điên rồi sao?"

Ta không điên, ta thật sự thanh tỉnh.

Hắn đi về phía ta, khẽ cười: "Ngươi là người đầu tiên dám nghi ngờ lời trẫm nói."

"Bởi vì ngài là Hoàng Thượng, bọn họ mới không dám."

Thời điểm nói lời này, ta hung hăng trừng mắt nhìn Nguyên Phi Cẩm.

Trong mắt gã giận dữ, nhưng lại ngại tình huống trước mặt, không dám làm càn.

Hắn cười rộ lên: "Rất tốt, ngươi quả nhiên gan dạ.

Vậy ngươi nói xem, tối nay thật sự sẽ có người nhảy được Lăng Ba sao?"

"Sẽ."

Ta đáp không chút do dự.

Hắn ngẩn ra, duỗi tay kéo ta lại gần: "Phải biết, người cậy mạnh có đôi khi không sống được lâu."

Độ ấm từ lòng bàn tay hắn truyền đến, khiến ta hoảng hốt không thôi.

Ta miễn cưỡng gật đầu, đêm nay người múa chính là ta, ta đương nhiên rất rõ chính mình đang nói gì.

Thuận thế giật lấy huân hương trong tay ta ném cho Thường công công, hắn xoay người: "Đều lui xuống, để nha đầu này hầu hạ trẫm thay y phục.

Trẫm thật muốn nhìn xem Lăng Ba trong lời đồn."

"Hoàng Thượng..."

"A, tiểu vương gia!"

Thường công công vội kéo Nguyên Phi Cẩm lại, không cho gã tiến lên.

Ta rụt rè đi theo hắn, cách hắn chỉ nửa bước chân, thời điểm ngước mắt, chỉ có thể mơ hồ trông thấy sườn mặt hắn.

Nhìn không rõ, nhưng vẫn tuấn mỹ như vậy.

Giống hệt bàn tay to lớn và nụ cười vừa rồi của hắn.

"Ngươi là nha đầu của quận thủ phủ?"

Hắn đột nhiên hỏi.

Ta vội lắc đầu: "Nô tỳ là nha đầu của Cung phủ."

"Cung phủ."

Hắn lặng lẽ niệm, không nói gì thêm.

Ta nghĩ nghĩ, ngước mắt hỏi: "Nếu không có người nhảy được Lăng Ba, ngài sẽ thế nào?"

Hắn không đáp, chỉ nói: "Hiện tại đã biết sợ?

Chậm rồi."

Không biết vì sao, nghe hắn nói vậy, ta lại khẽ cười.

Hắn thật tự phụ, mà ta, rất có tự tin.

Về phòng, thấy xiêm y sớm đã chuẩn bị chỉnh tề mà đặt trên bàn, ta ngẩn ra, định tới gần giúp hắn cởi y phục, gương mặt dần dần nóng lên, loại chuyện này, ở Cung phủ ta chưa từng làm.

"Khẩn trương cái gì?"

Hắn thấp giọng hỏi.

Ta hít một hơi thật sâu: "Nô tỳ sợ hầu hạ không tốt."

Thân mình hắn thoáng động, chỉ nói: "Lá gan ngươi lớn như vậy, còn sợ thay y phục giúp trẫm sao?"

Động ta trên tay cứng lại, ta sợ, cũng quẫn bách.

Cởi áo ngoài của hắn xuống, áo lót bên trong rất mỏng, lồng ngực cường tráng của hắn có thể nhìn thấy rõ ràng.

Mặt ta mỗi lúc một nóng lên, thời điểm định dời mắt, ta lại vô tình trông thấy một vết sẹo trên người hắn, từ bả vai kéo dài tới lồng ngực.

Không khỏi hít ngụm khí lạnh, tay nắm y phục của hắn đột nhiên run rẩy.
 
Back
Top Bottom