Ngôn Tình Tình Đầu Của Phó Tổng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,419,540
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tinh-dau-cua-pho-tong.jpg

Tình Đầu Của Phó Tổng
Tác giả: Hoa Nguyễn Thanh
Thể loại: Ngôn Tình, Ngược
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Tình Đầu Của Phó Tổng của tác giả Hoa Nguyễn Thanh. Từ nhỏ nữ chính và nam chính là hàng xóm của nhau, họ vô cùng thân thiết. Lớn lên nam chính theo gia đình đi định cư tại một nơi khác, và xảy ra một số hiểu nhầm khiến cả hai rất ghét nhau.

- hiểu lầm nối tiếp hiểu lầm, liệu họ có thể gỡ bỏ hết mà bên nhau hay không?...​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tiểu Tình Nhân Của Bác Sĩ Ác Ma!
  • Tình Địch Cứ Muốn Cùng Tôi Lập Cp
  • Ái Tình Chuyển Kiếp
  • Cứ Để Tình Yêu Rơi Tự Do
  • Phim Giả Tình Thật
  • Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 1: 1: Lần Gặp Gỡ Đầu Tiên


    Trong một buổi chiều thu, một cậu bé đang giúp bà của cậu ấy trồng những khóm hoa hồng đỏ.

    Không ai khác đó là Hàn Minh Đăng- Thiếu gia duy nhất nhà họ Hàn, từ nhỏ cậu đã sống cùng ông bà ngoại vì cha mẹ cậu bận công việc làm ăn ở nước ngoài.
    - Bà muốn trồng chúng ở đâu?
    - Tiểu Đăng hôm nay lại muốn giúp bà sao?
    vì thường ngày cậu chỉ chú tâm vào học hành, dù mới có 14 tuổi nhưng ánh mắt và cách suy nghĩ của cậu khá già dặn nhưng cậu lại rất yêu thương ông bà của mình.
    - Hôm nay con rảnh mà, phụ giúp bà có được không?
    Bà Đinh vui vẻ cười đáp:
    - Tất nhiên là được rồi!
    Hai bà cháu đang vui vẻ nói chuyện thì chiếc xe đen đi tới gần đó, theo sau là những chiếc xe tải trên xe chở khá nhiều đồ.

    Cậu vẫn không để ý mà tiếp tục công việc.
    Bước xuống xe là một cô bé tầm 10 tuổi, cầm trên tay con gấu trắng, trông cô bé thật đáng yêu, đôi mắt long lanh biết cười.

    Đi bên cạnh là một người phụ nữ cử chỉ ân cần yêu thương không ai khác chính là mẹ của cô bé.

    Sau khi cho người dọn đồ đạc vào nhà, người phụ nữ bước lại gần hai bà cháu:
    - Chào phu nhân, tôi là Trịnh Tố Như tôi và gia đình từ hôm nay sẽ chuyển đến đây rất vui vì gặp bà!
    Cử chỉ ân cần giọng nói nhẹ nhàng khiến cho ai nghe cũng cảm nhận được đây là người có học thức.

    Cô bé đang đứng sau lưng mẹ cũng ló mặt ra.
    - Con chào bà ạ! Hoa hồng thật đẹp quá!
    vừa nói con bé vừa cười tít mắt khiến bà Đinh cũng phải cười theo, thật là đáng yêu mà!
    Cô bé bất giác quay sang phía Hàn Đăng
    - Chào tiểu ca ca, em là Như Hoa từ giờ chúng ta là hàng xóm tốt nhé!
    Lúc này Hàn Đăng mới ngẩng đầu nhìn lên, quả thực cô bé cười rất xinh, rất hồn nhiên, bốn mắt nhìn nhau.

    Đây cũng là lần đầu tiên họ gặp nhau, cô bé chìa tay ra nhưng cậu không đáp mà còn tỏ vẻ lạnh lùng không nói thêm lời nào.
    Cô bé giận dỗi chu mỏ quay đi, cậu ta lẩm bẩm:
    -Một con bé ngốc!
    - Tại sao cháu lại nói Tiểu Hoa ngốc, bà thấy con bé rất đáng yêu mà!

    không ngờ cậu đã cố tình nói nhỏ mà bà cậu vẫn nghe thấy, thật là ngại quá đi mà!
    Sau khi chào hỏi Đinh phu nhân xong, hai mẹ con lại trở về nhà mới thu dọn đồ đạc.

    Cô cầm đồ của mình bước vào căn phòng mới.

    Căn phòng rất đẹp cô rất thích và nó cũng sẽ gắn bó với cô sau này.

    Cô đang ngắm nghía một chút thì điện thoại đổ chuông.
    - A lo! con chào ba
    - Tiểu Hoa hả con? hai mẹ con đến nơi an toàn chứ? có mệt không con?
    - Dạ không ba! Mọi thứ rất đẹp nhưng con nhớ ba lắm! ba không nhớ con và mẹ sao? - Tiểu Hoa ngoan khi nào hết đợt công tác ba sẽ về cho con đi chơi nhiều hơn được không?
    - Dạ ba, ba nhớ giữ sức khoẻ nha!
    thật ra cô bé biết ba cô nói dối vì công việc của ba rất bận ngay cả mẹ cô cũng vậy.

    Với ý thức của cô lúc này cô cũng không hiểu được ba mẹ đang làm tất cả vì cô muốn cô có một cuộc sống tốt nhất, hiện tại cô chỉ muốn gia đình cô luôn bên nhau nhưng dù sao cả ba và mẹ rất yêu thương cô nên cô cũng không buồn nhiều.

    Thường ngày, cô ở cùng với vú Phương là quản gia của nhà cô và cũng là người chăm sóc cô từ lúc cô lọt lòng, ngoài ba mẹ thì có vú Phương là người yêu thương cô vô điều kiện.

    Có vú Phương bên cạnh cô cũng đỡ buồn hơn phần nào….
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 2: 2: Môi Trường Mới


    Ngay ngày hôm sau, cô bé cùng mẹ đến trường mới để nhập học.

    Trường mới của cô cũng khá gần nhà, cô có thể tự đi học bằng xe đạp của mình.
    Sau khi nói chuyện với hiệu trưởng xong, hiệu trưởng dẫn hai mẹ con cô đến phòng giáo viên.
    - Cô Hạ, đây là học sinh mới về trường được phân công vào lớp cô, cô dẫn con bé vào lớp của mình nhé!
    - À vâng thưa hiệu trưởng.
    cô giáo quay sang cô bé.
    - Em đi cùng cô nhé!
    - Dạ vâng thưa cô!
    Như Hoa cùng cô Hạ đi vào lớp, cô Hạ giới thiệu cô bé với các bạn mới ở lớp.
    - Chào các em đây là học sinh mới của lớp ta
    cô giáo quay sang nhìn cô bé
    - Em có thể tự giới thiệu bản thân mình với các bạn được chứ?
    cô bé mỉm cười
    - Chào cô và các bạn, mình là Hoàng Như Hoa học sinh mới chuyển đến lớp mình rất mong được sự giúp đỡ của cô và các bạn, mình xin cảm ơn!
    nhìn xuống phía lớp đã thấy một nhóm bạn vẫy tay và cười với cô, chuyển sang một môi trường mới điều này khiến cô rất vui khi nhìn thấy các bạn rất thân thiện với mình .

    - Em có thể tự chọn chỗ ngồi cho mình nhé!
    - Em cảm ơn cô
    vừa bước xuống dưới cô đã được một nhóm bạn vẫy và nói:
    - Cậu ngồi chung với bọn mình nhé!
    lớp học được chia làm hai dãy bàn, vì bàn thiếu người nên cô vui vẻ nhận lời
    - Chào cậu, mình là Chu Tiểu Đào.
    - Còn mình là Lưu Hạ Cúc -cô gái ngồi cạnh Tiểu Đào nhanh nhảu giới thiệu.
    - Chào các cậu còn mình là....
    chưa kịp nói hết câu giọng của một cậu bé ngồi bàn dưới chen ngang
    - Các cậu đừng dọa bạn mới sợ chứ, chào cậu nhé mình là Dương Dương
    - Chào các cậu, mình rất vui khi khi gặp mọi người, sau này giúp đỡ mình thêm nhé!
    cuộc trò chuyện với các bạn mới của cô thật sự rất vui, cô không nghĩ rằng có thể tìm được những người bạn dễ thương như thế, môi trường mới đối với cô không tệ chút nào.
    Những người bạn thân thiện đó cũng là những người bạn thân thiết của cô sau này.

    Và cứ như thế họ luôn có nhau mọi lúc khi ở trường, có khi về nhà cũng thế
    Ngày ngày, Tiểu Đào cùng Hạ Cúc cũng đều qua nhà gọi cô đi học cùng và họ dần dần trở nên thân thiết.

    Vú Phương và mẹ cô cũng rất vui mừng vì cô có những người bạn khiến cô vui vẻ như thế.

    Sáng nay cũng như sáng mọi khi cả hai đến gọi cô và còn mục đích khác là ăn trực bữa sáng.
    - Cậu ăn từ từ thôi kẻo nghẹn chết đó!
    Tiểu Đào ngẩng đầu lên vừa nhai vừa nói má không ngừng phập phồng rồi căng lên, miệng còn dính thức ăn trông như chết đói mấy bữa vậy:
    - Qủa thật thức ăn nhà cậu rất ngon! Hôm nay người giúp việc nhà tớ xin nghỉ thành ra chẳng ai nấu, mẹ tớ định nấu cho tớ nhưng tớ sợ quá mà chuồn lẹ.
    - Sao thế???? Như Hoa ngạc nhiên khi bạn cô bé nói như vậy.
    - Tại vì ngoài giỏi về kinh doanh ra mẹ tớ chẳng biết tý gì về nấu ăn cả, tớ xém mấy lần phải nhập viện vì ngộ độc thức ăn mẹ tớ nấu đó!
    cách trả lời rất hồn nhiên của cô bé khiến vú Phương cũng phải phì cười, đúng là một cô bé hài hước.
    - Cậu ăn chậm thôi!!! Cậu là heo sao? Hạ Cúc lên tiếng
    - Nếu như là heo mà được ăn ngon như này tớ cũng chấp nhận.
    - Thật là tâm hồn ăn uống mà hết nói nổi cậu luôn rồi.

    quả thật vú Phương nấu ăn rất ngon rất hợp khẩu vị không thể chê vào đâu được.
    - Nếu hai vị tiểu thư thích thì buổi sáng đến sớm hơn một chút tôi sẽ chuẩn bị cả phần thức ăn cho hai người luôn.
    - Dạ cảm ơn vú Phương!
    - Các cậu chỉ có thế là nhanh
    - Đâu có đấy là công sức bọn mình gọi cậu đi học mà hihi.
    - Ăn nhanh còn đi học nào! Hạ Cúc lên tiếng
    ba cô nhóc đeo cặp sách dắt xe đạp ra cổng vui vẻ chào vú Phương rồi đi.

    Đi được nửa đường thì xe của Như Hoa bị tuột dây xích, ba cô gái dừng lại nhưng loay hoay mãi ,mặt với quần áo cũng lem luốc hết cả nhưng vẫn không thể sửa được.

    Bỗng một tiếng nói vang lên
    - Có cần tôi giúp gì không?
    - A!!!! tiểu ca ca hàng xóm anh ...anh có thể giúp em sửa chiếc xe không?
    mặt cô lem luốc ngẩng lên nhìn anh giọng đầy vẻ lúng túng.

    Nhìn mặt cô lúc đó anh ta thật sự cũng không nhịn nổi cười.

    Lần đầu tiên cô thấy anh cười, nụ cười rất đẹp rất cuốn hút mà hai người bạn của cô phải reo lên;
    - Anh ấy thật đẹp trai đó
    - Đây là tiểu ca ca hàng xóm cạnh nhà tớ đấy!

    - Ủa mình và Hạ Cúc đi qua nhà cậu suốt sao không thấy ta?
    ba cô bé mải nói chuyện mà không biết là xe đã được sửa xong một cách nhanh chóng.
    - Xong rồi đây, có thể đi được rồi!
    - Nhanh thế sao? thật là cảm ơn...
    cô chưa nói xong anh ta đã lạnh lùng rời đi mà không nói thêm người nào
    - Đẹp trai mà lạnh như băng vậy - Tiểu Đào lên tiếng
    - Thôi đi học nhanh lên chúng ta sắp trễ học rồi đó!
    sau tiếng gọi của Hạ Cúc cả ba cuống cuồng đạp xe đến trường, khi cô đi khỏi anh mới ngoái lại nhìn
    -" Thật là một con bé ngốc nghếch"
    mới gặp hai lần, nhưng anh ta luôn nói cô ngốc, có khi là ngốc thật nhưng anh không hề biết rằng cô bé có sức ảnh hưởng với cuộc sống của anh sau này rất nhiều.
    Rất may ba cô đến lớp vừa kịp giờ, cả ba mệt bở hơi tai mặt mũi lem nhem.

    Đến lớp Dương Dương không ngừng trêu trọc
    - Các cậu mới đi diễn ở sở thú sao?
    mọi người cứ thế quay qua nhìn nhau, ai nấy đều ôm bụng cười lớn….
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 3: 3: Thi Giữa Kỳ


    Chẳng mấy chốc đã hai tháng trôi qua, cô bé cũng quen thuộc với cuộc sống ở nơi đây nhiều hơn.

    Thành phố mới này có vẻ đông đúc hơn chỗ cô ở trước đây, xe cộ đi lại nhiều và ồn ào hơn.

    Nhưng bù vào đó cô lại có những người bạn mới, những người bạn đó thật sự tốt với cô, ở cái tuổi hồn nhiên ấy có những người bạn như vậy quả là may mắn.

    Trong khi ngoài kia có biết bao nhiêu cuộc đời bất hạnh hơn cô rất nhiều, dù ba cô có ở xa cô và mẹ thì luôn luôn bận với công việc kinh doanh của mình nhưng cô vẫn không quá buồn vì tự bản thân cô biết được tất cả đều là vì mong muốn cô có cuộc sống tốt nhất.
    Đang nghĩ mông lung thì cô chủ nhiệm bước vào.
    - Chúng ta cũng đã học được một phần tư chặng đường của năm học rồi! và sắp tới đây sẽ diễn ra một kì thi giữa kì phân loại lại lớp.

    Chắc hẳn các em đã có những môn yêu thích và sở thích riêng của bản thân rồi đúng không nào? Cô hy vọng là các em sẽ ôn tập thật tốt để vượt qua kỳ thi một cách tốt nhất nhé!
    - Tiểu Đào! tại sao lại là kì thi phân loại lớp thế? Như Hoa ngạc nhiên hỏi.

    - Chắc là cậu chưa biết rồi, trường ta sẽ có hai khối cho học sinh tự chọn, đó là khối tự nhiên và khối xã hội.

    Cậu giỏi về gì thì cậu theo học cái đó thôi!
    Hạ Cúc quay sang hỏi cô;
    - À! thế Như Hoa của chúng ta thích học gì thế?
    - Mình á? chưa biết nữa, có thể là khối xã hội vì mình thích nghệ thuật hơn đó.
    - Ý là cậu muốn làm diễn viên ư? - Tiểu Đào cười híp mắt vừa hỏi vừa trêu trọc cô.
    - Diễn viên hài thì có haha! Mình thích vẽ tranh thôi.
    - Thế tại sao trước nay mình không thấy cậu vẽ thế? Hay là hôm nào cậu vẽ mình đi, mình can tâm tình nguyện làm mẫu cho cậu, cậu chỉ cần trả công mình bằng đồ ăn ngon là được.
    Hạ Cúc lắc đầu ngao ngán.
    - Thật là không có tiền đồ mà! Tâm hồn của cậu chỉ có đồ ăn thôi sao?
    - Đâu có sau này mình sẽ làm một tiểu thuyết gia nổi tiếng hoặc giám đốc điều hành công ty mỹ phẩm của mẹ mình.
    - "Riêng mình, nếu mình là mẹ cậu thì chắc mình không nhận cậu vào làm đâu "- Hạ Cúc trêu trọc.
    - À phải rồi! tiểu thư Hạ Cúc của chúng tôi thì sao đây? Cậu tính sau này sẽ làm gì?
    Hạ Cúc ôn nhu đáp:
    - Chắc là mình sẽ theo nghề ba mẹ, mình cũng thích viết lách sau này mình sẽ cố gắng thi vào trường Báo Chí.
    - "Mình nghĩ cậu sẽ làm tốt thôi" - Như Hoa lên tiếng.
    Tiểu Đào cũng không kém cạnh câu nào:" Ba mẹ của Hạ Cúc đều là nhà báo có tiếng đó!"
    - Mình không mong rằng mình sẽ thành công như ba mẹ, nhưng nếu làm công việc mình yêu thích thì sẽ vui hơn!
    - Cậu nói thật đúng!
    cả ba nói chuyện vui vẻ chẳng biết tương lai ra sao nhưng hiện tại sống vì đam mê như vậy cũng khiến con người ta có động lực hơn nhiều rồi.

    Hai người bạn của cô cũng thường xuyên qua nhà cô để ôn tập, vì kỳ thi sắp đến gần cô luôn thích học khối xã hội nhưng cha mẹ cô đều phản đối, cha mẹ cô luôn nghĩ theo nghệ thuật chẳng giúp ích gì cho cô cả.

    Trước đây, cô đã từng giận dỗi vì ba mẹ cấm cô theo học nghệ thuật nhưng thấy vẻ mặt buồn rầu của cả hai thì cô lại cất giữ sở thích của mình vào một góc nào đó.

    Học bên khối tự nhiên khó hơn rất nhiều, còn cô thì lại dốt Toán, chuyện tính toán với cô thật sự rất phức tạp.

    Cô có hỏi Tiểu Đào về môn này vì cô ấy cũng học chung khối tự nhiên với cô nhưng xem ra cũng không khá hơn là mấy vì Tiểu Đào cũng bó tay với tính toán.

    Còn Hạ Cúc học bên khối xã hội thì cô ấy chỉ chú tâm đến mấy môn Anh Văn, Ngoại Ngữ thôi nên cũng không giúp được gì cả.
    Kỳ thi cũng đến, bước ra phòng thi mà chẳng thấy vui chút nào?
    - "Sao rồi các cậu làm bài ổn chứ?"- Hạ Cúc hỏi.
    Tiểu Đào liền đáp :" Cậu yên tâm, bọn tớ làm bài rất tốt, 9 điểm nắm chắc trong tay, 1 điểm trên bài thi huhuhuhu phải làm sao đây ba mẹ tớ mà biết chắc tiêu đời mất"
    - "Tính toán thật phức tạp mà, kỳ sau chúng ta cố gắng hơn vậy!"
    ba cô gái vừa thở dài vừa bước đi về nhà, đúng là với tuổi này không có nỗi sợ nào bằng nỗi sợ bố mẹ hỏi kết quả thi mà.
    Vừa về đến cổng, đã thấy vú Phương ra đón:" Tiểu thư về rồi hả? Mẹ con đang trong nhà đó!"
    Chưa bao giờ cô sợ mẹ như lúc này, vừa bước chân vào nhà mẹ cô đã lên tiếng hỏi:
    - Sao rồi? Hôm nay con thi tốt chứ?
    Muốn nói dối cũng không được mà vì điểm số cô chủ nhiệm sẽ gửi cho phụ huynh nên cô đành nói thật vậy:

    - Dạ thật ra cũng không tốt lắm! Lần sau con sẽ cố gắng hơn ạ.
    - Không sao!
    What???? mẹ cô không hề tức giận chút nào đầu cô đang không hiểu có chuyện như thế.
    - Mẹ sẽ tìm cho con một gia sư để kèm cặp thêm.
    Ôi trời cô biết ngay mà, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa thôi, thế là lại phải cắm đầu vào học hành sao???? cô ủ rũ đáp lại:
    - Dạ mẹ
    - Ngày mai con học luôn nhé! mẹ đã nhờ người ta rồi.
    - Nhanh vậy sao ạ? Mẹ đoán được cả điểm của con thấp hay sao mà tìm người dạy kèm luôn thế?
    - Tôi không lạ gì về cô tiểu thư họ Hoàng đây nữa.
    - Mẹ thật là!
    cô bé bước lên phòng mà lòng nặng trĩu, nếu như học bên xã hội thì không phải khổ như thế này, nhưng dù gì thì cô cũng đã chọn nên không thể để ba mẹ bận tâm về mình quá nhiều.....
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 4: 4: Gia Sư Dạy Kèm


    Thời tiết cũng đã bắt đầu chuyển sang đông, cái lạnh khiến con người ta ngại ra khỏi giường, cô bé cứ cuộn tròn trong chăn như con mèo lười, cô cho phép bản thân được lười một chút vì hôm nay là cuối tuần cô không phải đi học.
    Đang ấm áp thì cô nghe thấy tiếp gọi của mẹ, thật là có dự cảm không lành.
    - Tiểu Hoa dậy đi con, dậy đi học thôi!
    - Nhưng mà hôm nay là cuối tuần mà mẹ?
    - không phải học ở trường, chúng ta đến nhà gia sư thôi!
    - Hả????
    cô bé vùng vằng một lúc thì cũng phải dậy, sau khi vệ sinh cá nhân cô xuống nhà ăn sáng.

    Vú Phương đã chuẩn bị rất nhiều đồ cho cô.

    Cô thật ra cũng không có tâm trạng ăn uống nhưng vì không muốn vú Phương buồn, bà đã dậy sớm để chuẩn bị bữa ăn thịnh soạn cho cô bằng cả tình yêu thương của bà.
    Sau khi ăn xong cô cùng mẹ bước ra ngoài, mẹ dẫn cô sang nhà bên cạnh, một ngôi nhà với rất nhiều loài hoa và rau cỏ.

    Cô rất ngạc nhiên vì đây không đâu khác mà là nhà của bà Đinh có tiểu ca ca lạnh lùng nhất quả đất.

    Mặt cô đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì mẹ cô đã nói:" Dạ thưa phu nhân, hôm nay tôi đưa con gái tôi sang đây để nhờ cháu trai bà dạy kèm ạ, gia đình vợ chồng tôi đều khá bận không có nhiều thời gian dạy cháu nhiều nên mạo muội nhờ thiếu gia Hàn Đăng dạy kèm thêm cho cháu"
    - Đừng lo lắng, ta sẽ nói thằng bé giúp, phu nhân Hoàng đây nếu bận thì cứ đi trước đi, cứ để con bé ở đây với ta.
    - Dạ, thật là cảm ơn bà, phu nhân!
    Bà Đinh tươi cười đón cô bé vào nhà, trong đầu cô lúc này thật sự rất mơ hồ và không tin " cái gì cơ? tiểu ca ca lạnh lùng đó sẽ dạy kèm mình ư? mùa đông đã đủ lạnh rồi lại còn cộng thêm cái lạnh của anh ta nữa mình thật là thảm mà" đang nghĩ trong đầu thì bà Đinh quay sang nói với cô:
    - Con đợi ta một chút nhé! ta đi gọi Tiểu Đăng.
    - Dạ thưa bà!
    cô bé cảm nhận được bà Đinh rất ấm áp, ân cần cô lại nhớ về bà ngoại của cô trước kia cô cũng ở gần với bà ngoại, từ khi chuyển đến đây cô cũng ít được gặp bà hơn.

    Nhìn bà Đinh cô lại nhớ bà của mình.
    Một mớ suy nghĩ trong đầu thì anh ta từ trên lầu đi xuống, quả thật rất đẹp trai nhưng rất lạnh khiến cô bé rùng mình nuốt nước bọt cái "ực" vì chàng trai này tính tình lạnh lùng cô không hề thích một xíu nào.
    - Hai đứa học đi nhé! Bà ra ngoài một chút.
    - "Dạ! bà đi cẩn thận nhé" - cô bé nhanh nhảu đáp.
    - "Lo vào ngồi học đi " giọng nói cất lên làm cô sởn gai ốc.
    - Tiểu ca ca à! anh không thể thân thiện hơn một chút sao?
    - không thích!
    - Nếu không thích thì sao nhận lời dạy kèm cho em làm gì cơ chứ?
    - Con bé này vừa ngốc nghếch lại còn ngang bướng sao?
    - Ngốc cái đầu anh ý!
    - Đầu tôi mà ngốc thì sao dạy nổi em chứ? - Anh ta cười cợt chế giễu.
    - Anh thật là đáng ghét!
    - Dù sao thì tôi cũng đã nhận lời với bà tôi việc kèm cặp em đến nơi đến trốn, thế nên em cũng phải học một số nguyên tắc của tôi đưa ra.
    - Gì đây? nguyên tắc nữa sao?
    - Đúng! Thứ nhất không được đến trễ dù chỉ là một phút.
    - Gì cơ chứ? nhỡ có một số vấn đề xảy ra thì sao?
    - Từ nhà em qua đây rất gần, không có gì xảy ra hết.

    Đừng có mà kiếm cớ với tôi, không tôi sẽ nói lại với ba mẹ của em đấy.
    - Được thôi! anh có thể nói tiếp điều thứ hai
    - Coi như điều một đã xong, điều hai là em phải chú tâm vào môn học, và phải học cách thích nó.
    - Gì chứ điều này đơn giản mà, cần anh dạy sao?
    - Cho dù là đơn giản em cũng không được quên vì nếu đơn giản như em nói thì em sẽ không phải ngồi đây để tôi kèm em đâu!
    cô bé phụng phịu nhưng rồi cũng phải nghe theo, ai bảo cô dốt chi, đó là cái giá phải trả mà thôi.

    Từ khi sang nhà Hàn Minh Đăng học kèm dường như cô thân thiết với ông bà Đinh nhiều hơn, có loại quả mới lạ nào hay món gì ngon cô đều mang sang biếu ông bà thẩm trước dù nhà ông bà của Hàn Đăng cũng không thiếu thốn thứ gì.
    Thế nên, bà ngoại của anh rất yêu quý cô xem cô như cháu gái trong nhà hết mực nuông chiều, bênh vực cô trước mặt anh ta.

    Có lần cô đi muộn cũng được bà nói giúp, sang đây ngoài giờ học thêm ra cô còn giúp bà Đinh trồng hoa, tưới rau.

    Nhà bà có vô số loài hoa, đây cũng là sở thích của ông bà, trước khuân viên là một chiếc xích đu khá lớn cô thường ngồi đây cùng bà Đinh, nghe bà kể những câu chuyện thời xưa, có vẻ cô bé rất thích thú và rất chăm chú nghe bà kể .
    Không chỉ thân với ông bà Đinh mà cô cũng thân hết với những người làm ở đây, mọi người đều yêu quý cô bé.
    Một buổi tối nọ, Hàn Đăng bỗng hỏi một câu rất lạ vì thường ngày anh không bao giờ để ý cả:
    - Tại sao mọi người lại yêu quý con bé đó thế ạ?
    bà anh ôn nhu trả lời:

    - Thật ra không ai là yêu quý ai ngay cả, cho đi sẽ nhận lại thôi.

    Con bé hòa đồng với mọi người, tâm tính lương thiện thật thà, lại đối tốt với ta như người nhà, ta yêu quý nó cũng là lẽ đương nhiên.

    Nhỡ đâu! có khi sau này nó lại là người một nhà với ta không chừng!
    bà nhìn anh mà trêu trọc.
    - Người nhà là sao chứ?
    - Hay là cháu dâu của ta cũng tốt!
    bà Đinh đắc ý quay sang anh xem biểu hiện của cháu trai bà như thế nào.
    - Không! không đời nào, cháu không lấy con bé ngốc ấy làm vợ đâu!
    - Cháu chắc chứ?
    - Thôi cháu không nói chuyện này nữa, cháu đi ngủ đây! bà ngủ ngon nhé!
    bà nhìn theo cậu mà cười khoái chí trong đầu bà lóe lên suy nghĩ :" biết đâu là sự thật? mà thôi duyên để cho trời định đi!"..
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 5: 5: Ôm


    Cô học thêm nhà anh bao nhiêu ngày thì bấy nhiêu ngày bị anh la mắng, phần vì cô không chú tâm cô còn mải chơi.

    Nhưng dạo gần đây kết quả học tập của cô cũng được cải thiện khá nhiều, vì thế mẹ cô rất tin tưởng Hàn Đăng nên anh ta càng được nước mà hành sách cô, doạ nạt cô.
    - Chú ý vào bài đi, em đừng có nhìn ra ngoài nữa!
    - Nhưng mà mọi người đang cắt hoa mà, em cũng muốn ra giúp.
    - Em xem lại bản thân đi sang đây học thêm mà toàn tư tưởng hái hoa bắt bướm thì học hành gì, có tin là anh mách mẹ em luôn không?
    cô bĩu môi ngậm ngùi mặc cho ngoài kia mọi người đang vui vẻ làm vườn, cắt hoa...
    - Sao lúc nào anh cũng khắt khe, bắt em học nhiều thế?
    - Em tưởng tôi muốn lắm sao? Dạy một con bé vừa ngốc vừa bướng như em đúng là mắc mệt mà.
    - Xin lỗi!!! thật ra em chỉ muốn giúp bà và mọi người một chút thôi!
    - Thôi được! nếu như bài kiểm tra sắp tới em được điểm cao, tôi sẽ không bắt em học nhiều nữa.

    Em sẽ có thời gian chơi nhiều hơn.
    - Anh nói thật chứ? Em sẽ cố gắng hết sức.
    sau câu nói ấy mắt con bé sáng rực lên, vẻ thích thú hiện rõ trên khuôn mặt xinh xắn.

    Tuy lúc nào Hàn Đăng cũng giữ biểu cảm lạnh lùng trước mặt cô nhưng thấy cô vui vẻ như vậy anh cũng thấy trong lòng có chút rạo rực.
    - Em làm bài nhanh đi! trời sắp tối rồi đó còn chưa làm hết một bài nữa!
    - Em đang làm đây! thật đáng ghét mà.
    buổi tối cô không về nhà mà bà Đinh giữ cô lại ăn cơm cùng, tiếng nói cười khắp nhà nhưng chỉ riêng cậu ta là ngồi im như thóc.
    - Tiểu Hoa ăn thử món này đi, lâu rồi bà mới làm lại đó!
    - Vịt quay bắc kinh đây hả bà? thật là hấp dẫn quá đi, cháu mời bà.
    cô gắp một miếng ăn thử mà mắt chữ ô mồm chữ a.
    - Thật sự là quá ngon đi thôi! vú Phương ở nhà cũng nấu ăn rất ngon nhưng không ngon bằng bà nấu ạ! thật là 100 điểm luôn ạ!
    - Con bé này nói quá rồi! nếu ngon cháu ăn nhiều chút nhé đừng ngại!
    - Dạ! vậy cháu không khách sáo ạ.
    nhìn cô bé ăn ngon lành mà bà Đinh cũng vui lây, quay sang bên này thì thấy một gương mặt tối sầm.
    - Không biết ai mới là cháu ruột của Đinh phu nhân đây nữa?
    - Cháu cũng ăn nhiều vào!
    bà Đinh gắp một miếng cho cậu, khiến cậu đỡ cảm thấy mình giống như cháu ghẻ của bà.
    - Em cầm tinh con heo à?
    - Đừng nói em thế chứ Tiểu Đăng cháu cứ ăn nhiều vào nhé.
    cô lườm anh một cái rồi lại vui vẻ ăn tiếp, nể tình bà Đinh nấu ăn ngon cho cô nên bổn cô nương ta không thèm chấp với anh đấy nhé.
    Vì trời mùa đông nên buổi tối thời tiết càng lạnh hơn mà cô không thể ngủ lại qua đêm được dù bà Đinh đã xin phép mẹ của cô, cô không muốn nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh của anh ta một chút nào nữa.

    Nhưng vì trời tối cô cũng hơi sợ nên bà nói Hàn thiếu dẫn cô về.
    - Nhà gần đây mà, sao con phải dẫn về chứ?
    - Nghe ta nói không? Con dẫn em về cho cẩn thận!
    nghe bà nói thế anh ta cũng đành phải dẫn cô về.

    Càng về đêm trời càng lạnh cô thì sợ tối và sợ đi một mình.

    Nếu không vì bà thì anh cũng không dẫn cô về đâu.
    - Đúng là một con bé phiền phức!
    - Em xin lỗi!!! từ mai e sẽ về sớm hơn không phiền anh nữa.
    sau khi nghe câu đó anh cảm thấy hơi áy náy một chút.

    Đi một đoạn anh ta giả vờ hét lên trêu cô:
    - “ Rắn, rắn kìa”
    - Aaaaaaaa.....
    cô hét lên và nhảy bổ lên co chân mà ôm lấy anh, cô ôm chặt đến nỗi mà anh đứng như tượng.

    Anh đã cảm nhận được nước đi của anh lúc này sai quá sai, đáng lẽ anh không nên trêu trọc cô như thế, nhưng mọi chuyện cũng quá muộn rồi.
    Cô ôm anh thật chặt chân thì co rúm lên, mắt nhắm tịt.

    Đây cũng là lần đầu tiên cô với anh gần nhau quá mức như vậy, tim anh như có một mạch điện chạy qua, cảm giác thật lạ.
    - Em thả tôi ra đi nghẹt thở chết mất.
    - Nhưng có...!rắn..
    - Tôi đùa thôi!
    lúc này cô mới giật mình, hoá ra là anh đùa cô, bỗng nhiên cô khóc toáng lên, anh lúng túng không biết phải làm sao.
    - Anh ...!anh xin lỗi, không biết em sợ đến thế!
    cô vẫn chưa nín, anh chỉ biết làm theo quán tính của bản thân, anh đưa tay lên má lau nước mắt cho cô.
    - Thật sự xin lỗi! Nhưng em cũng mạnh mẽ lên đừng vì thế mà khiến bản thân khiếp sợ.
    - Thôi! không sao anh về trước đi em tự về cũng được!
    - Vẫn giận sao? Thôi được, mai anh sẽ cho em nghỉ một buổi để bù đắp.
    - Anh nói thật chứ?
    - Đương nhiên, bổn thiếu gia đây không nói hai lời.

    - Mai anh đi đâu hả???
    - Sao em biết?
    - Chứ bình thường anh không bao giờ cho nghỉ đâu cho dù nghỉ thì anh cũng bắt em hoàn thành một đống bài tập cho coi, đâu có phải nghỉ mà dễ đâu!!!
    - Nhưng mai sẽ nghỉ và không cần làm bài tập.
    - Anh có thể nói là anh đi đâu không?
    - Tại sao anh phải nói cho em biết?
    - Ừ thì là mẹ em sẽ hỏi tại sao thầy dạy kèm lại cho em nghỉ, phải có lí do chứ?
    - Em cũng thông minh ra rồi đó, Anh đi đá bóng vì mai lỡ hẹn với tụi bạn trong lớp rồi không đi sẽ thất hứa.
    - Thế mai em đi cùng được không?
    - Em con gái đi làm gì???
    - Đằng nào anh cũng cho em nghỉ thì cho em đi cùng xem luôn đi nếu không em sẽ cáo bà là a doạ em đó.
    - Được! coi như em giỏi ,nay anh xin thua.
    - Thế mai em sang sau nhé! cảm ơn thầy giáo Hàn.
    rõ ràng miệng bảo không thích dẫn cô về nhưng khi cô vào nhà an toàn cậu mới đi về nhà.

    Còn cô bé thì cả đêm mất ngủ vì hào hứng....
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 6: 6: Tủi Thân


    Buổi sáng hôm nay cô dậy thật sớm cho dù buổi chiều mới là cuộc hẹn giữa anh và cô.

    Cô vệ sinh cá nhân và thay đồ xong liền bước xuống nhà mà không uể oải như mọi khi nữa, điều này khiếp vú Phương cũng cảm thấy làm lạ.
    - Tiểu thư dậy sớm thế sao?
    - Con đã nói nhiều lần rồi mà, con coi bác như người mẹ thứ hai vậy, nên bác đừng gọi con như thế mà cứ gọi là Tiểu Hoa được rồi! ba con cũng không có ở đây thường xuyên đâu.
    - Không phải là bác sợ mà bác gọi như thế cũng quen miệng rồi, vả lại con luôn là công chúa trong lòng ta.
    - Bác à! yêu bác quá đi
    cô bé chạy đến ôm vú Phương nũng nịu.
    - Con ăn đi kẻo nguội sẽ mất ngon!
    - Dạ!!! con sẽ ăn thật là nhiều.
    sau khi ăn sáng xong cô chợt nghĩ ra một điều gì đó mà chạy một mạch sang nhà bà Đinh.
    - Tiểu Hoa! sao nay lại sang sớm vậy? con ăn gì chưa? lại đây ăn cùng ta nhé?
    - Dạ con ..

    con xin lỗi bà.

    Con muốn tìm thầy Hàn ạ
    - Tìm Tiểu Đăng sao? nó đang trên phòng , con gọi nó xuống giúp ta nhé?!!!
    - Dạ!
    cô chạy một mạch lên phòng thì thấy cửa phòng chưa mở, chắc anh ta còn ngủ, trong đầu nảy ra hai ý nghĩ ; “ hay là không vào?” “ mà thôi cứ liều, đằng nào anh ta mắng chửi nhiều riết cũng quen mà”.

    thế là cô từ từ mở cửa bước vào.

    Đây cũng là lần đầu tiên cô vào phòng của anh vì bình thường chỉ học trong thư phòng của ông bà, anh chưa bao giờ cho phép cô vào phòng riêng của anh cả.

    Chính vì thế nên cô cũng khá tò mò, bước vào một cảnh tượng trước mắt khiến cô trợn tròn, đúng là không hổ danh thiếu gia nhà giàu có khác đồ đạc đều là thứ mới nhất, hiện đại nhất.

    Có những mô hình mà lần đầu cô mới nhìn thấy được anh lắp ghép cẩn thận.

    Cô đi lại gần chiếc giường nơi anh vẫn đang nằm ngủ, cô ngắm nhìn một lúc:
    - Giá như bình thường anh cũng hiền lành như lúc anh ngủ nhỉ?
    cô nhìn ngắm vẻ đẹp của anh, bỗng nhiên anh mở mắt ra khiến cô giật mình mà ngã nhào vào người anh.

    Nhưng lần này không đơn thuần là ôm mà là mặt đối mặt và môi cô đã chạm vào bờ môi của anh một cách hết sức vô tình và không chủ ý.
    - Em ....!em ...em ..x..xin lỗi anh, không may em ngã.

    Thật lòng xin lỗi ...
    mặt anh lúc này cũng đỏ bừng lên vì không ngờ rằng nụ hôn đầu lại là một con bé ngốc cướp mất.

    Anh quát lớn
    - Ai cho em vào đây chứ???
    - Em xin lỗi! bà bảo em lên đây tìm anh!!!
    khi nhìn thấy cô luống cuống mặt thì cúi gằm anh cũng nhẹ giọng hơn vì lúc này là anh ngại ngùng hơn là tức giận.
    - Thế em tìm tôi có việc gì?
    - Em chỉ muốn hỏi lại cho chắc là điều anh nói hôm qua có đúng không thôi.
    cô bé bây giờ mới để lộ khuôn mặt đỏ ửng như trái cà chua của mình, tình huống quá bất ngờ mà.
    - Chiều nay tài xế sẽ đón em, tôi là người không nói hai lời.
    - Vậy .....!vậy em xin phép về trước
    cô chạy một mạch về nhà mà quên cả ghé qua chào ông bà Đinh.

    Để lại anh ngồi thẫn thờ ở đó, các nơron thần kinh trong đầu anh lúc này như bị đoản mạch, dòng điện chạy lung tung hết cả lên, anh bất giác sờ lên môi mình.
    Về đến nhà cô chạy luôn lên phòng đóng cửa lại, cô chạy luôn vào nhà tắm để súc miệng và đánh răng.
    - “ mày làm cái quái gì vậy trời? chui vào đâu để bớt nhục đây??????”
    Cô nhảy lên giường ôm gối nằm suy nghĩ mông lung như một bà cô già vậy, sau khi ăn cơm trưa xong cô cũng không tài nào ngủ nổi mà trong lòng cứ hân hoan, thi thoảng lại ngó ra cửa sổ xem tài xế đã đến chưa?
    Khoảng hai giờ thì tài xế cũng đến, cô bước vào xe nhưng không thấy anh đâu? cô bất giác hỏi:
    - Anh Hàn Đăng đâu rồi ạ?
    - Cậu chủ đã đi tới sân bóng trước rồi thưa cô!

    - Dạ vâng.
    ngồi xe khoảng 10 phút thì cô cũng đến nơi, cô không nghĩ là lại đông như vậy.

    Cô lần tìm Hàn Đăng trong đám người đó.
    - A , kia rồi!!!
    cô đang định chạy lại thì thấy mấy cô gái vây quanh thầy dạy kèm của cô, cô bĩu môi: -“ đúng là trai đẹp có khác luôn được sự ưu ái đặc biệt mà”.
    Cô tìm cho mình một chỗ ngồi xem trận đấu từ đầu đến cuối, tất nhiên là đội của thầy Hàn đã thắng.
    - Chúc mừng đội thầy Hàn nhé!
    - Không có gì! nhưng cho em đi làm cổ động viên quốc gia được đó, cái miệng giống cái loa quá đi.
    - Anh chỉ biết nói móc em thôi!!!
    - Không đúng sao???
    khi trận đấu kết thúc, mọi người cũng về gần hết, chỉ còn anh với mấy người bạn của anh ở lại thu dọn đồ một chút, và tất nhiên là cô cũng phải ở lại vì đang đi nhờ xe mà.

    Bỗng có một nhóm người lao đến đẩy anh và bạn của anh.
    - Chúng mày có tư cách gì mà thắng?
    Hàn Đăng lên tiếng đáp trả:
    - Trên sân đấu đã rõ rồi, không có thực lực thì thua thôi!!!
    một tên lưu manh tóm cổ áo Hàn Đăng
    - Mày dám vênh váo à? Tao cho mày biết tay!!!
    thấy tình hình không ổn cô lao tới cắn vào tay tên du côn, vì đau quá hắn tát cô một cái đau điếng.

    Cô cũng được đà giả vờ hét toáng lên và cố khóc thật to, bọn du côn cũng sợ quá mà chuồn đi vì đánh con gái sẽ mang tiếng là hèn.
    - Chúng mày được lắm!!! vụ này chưa xong đâu?!!!!
    anh kéo cô lại thì không thấy cô khóc nữa nhưng từ mũi cô lại chảy máu.
    - Anh có sao không?
    - Ai cần em giúp chứ? Thật không biết lượng sức mình! Em tưởng thế mà hay sao! em xem lại bản thân mình đi.

    Lo cho bản thân mình trước đi!
    vì quá tức giận mà anh lớn tiếng với cô, lần đầu tiên cô thấy anh lớn tiếng đến như vậy, cô rất sợ rất tủi thân, thật ra cô cũng không biết vì sao cô lại lao ra? bị tên đó đánh trúng cô cũng chỉ giả vờ khóc để bọn chúng lui đi, nhưng khi nghe anh quát thì nước mắt cô cứ thế như dòng lũ chảy ra, lần đầu tiên cảm giác đau nhói trong tim, ngay cả ba mẹ cô cũng không lớn tiếng với cô như vậy.
    Cô bước lên xe trước anh theo sau, hai người không nói thêm câu nào.

    Xe dừng cô bước nhanh xuống, lúc này cô muốn chạy thật nhanh về nhà, chạy xa khỏi anh càng nhanh càng tốt.

    Về đến nhà, vú Phương thấy có vệt máu, mặt thì đỏ hết lên, bác cuống cuồng chạy lại hỏi:
    - Con không sao chứ??? nói bác nghe xem??? sao lại có vết máu?
    - Dạ! con chỉ bị ngã thôi, va mũi nhẹ ấy mà, bác đừng lo lắng quá nhé!
    - Thật là như thế sao? Con không nói dối bác đó chứ?
    - Dạ! con không sao mà!
    cô bước lên phòng tắm rửa cho sạch xong, cô đang định xuống nhà thì vú Phương mang cơm lên tận giường cho cô.
    - Con ăn đi! lần sau đi đứng cẩn thận hơn đó nhé!
    - Con cảm ơn! À mà bác đừng nói lại với ba mẹ nha con sợ ba mẹ la đó
    - Thôi được! chỉ lần này thôi nhé! con phải ăn hết thì ta mới đồng ý đó.
    cô bé mỉm cười rồi cúi xuống ăn uống ngon lành.

    Đúng là đồ ăn ngon là chân ái mà hihi.....
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 7: 7: Có Chút Áy Náy


    Xuống xe, cô chạy luôn về nhà khiến anh không thể kịp ngăn lại, đúng nghĩa hơn là anh như bị đóng băng, chân anh như thể có một tảng băng lớn đè nén lại không thể nhúc nhích.

    Anh cứ đứng nhìn theo cô cho đến khi cô vào nhà, nhưng anh vẫn đứng đó.

    Có thể anh đã quá giận mà nổi nóng với cô, anh đã hơi to tiếng mặc dù cô bé không đáng bị anh la mắng như vậy.

    Anh rất muốn xin lỗi cô, nhưng chẳng hiểu sao anh không thể mở lời được.

    Anh thật sự đã cảm thấy áy náy, nó không chỉ là cảm giác thoáng qua nữa, trong đầu suy nghĩ phải xin lỗi cô như thế nào đây??? anh vò đầu bứt tai vì đây cũng là lần đầu anh không biết phải mở lời như thế nào.
    Hai ngày liền cô bé cũng không sang học thêm nữa, đến ngày thứ ba thì mẹ cô cũng đã bắt đầu nghi ngờ.
    - Tại sao mấy ngày nay con không sang nhà Hàn Đăng học thế? xảy ra chuyện gì hay sao??? hay là con lại làm gì khiến người ta không thèm dạy con nữa?
    - Dạ...dạ...!đâu có đâu mẹ, thầy Hàn bận nên là cho con nghỉ mấy hôm thôi mà.
    - Có thật không đó? đừng để mẹ biết con nói dối nghe không?
    - Không tin mẹ có thể hỏi anh ta mà!

    bề ngoài tỏ ra rất bình thường, nhưng trong lòng đang vô cùng lo sợ vì vừa rồi cô đã nói dối mẹ không chớp mắt.

    Từ ngày lao công khổ sở vì theo học khối tự nhiên, ngoài học hành vất vả ra cô còn học thêm khoá diễn xuất, nhưng vai của cô thật dở tệ, ai mà tin cô chứ, hãy sẵn sàng nghe một tràng la mắng của mẹ thôi chứ cô biết chắc mẹ sẽ hỏi tên Hàn Đăng đó mà.
    Tối hôm đó, mẹ cô đi bộ ra ngoài, không nói thì cô cũng biết mẹ đi đâu, thế là tim cô đập thình thịch, cô có thể nghe được tiếng đập của nó.
    - Chào bà Đinh, thật mạo muội khi sang đây giờ này, nhưng tôi có chuyện hỏi thiếu gia nhà ta một chút?
    - Ai da! Phu nhân Hoàng thật là khách sáo quá! không phải chúng ta là hàng xóm hay sao? không cần nói những lời khách khí như thế đâu! Mà ta cũng đang muốn hỏi tại sao mấy hôm nay Tiểu Hoa lại không sang đây ? con bé bệnh sao?
    bà Đinh đang hỏi thì Hàn Đăng bước xuống.
    - Thật ra mấy hôm nay con bận nên con cho em ấy nghỉ, nhưng chiều mai sẽ bắt đầu học tiếp!
    - À ra thế! Tôi tưởng con bé làm gì không hay ảnh hưởng đến thiếu gia nhà ta đây?
    - Dạ không có chuyện gì đâu.

    Phu nhân về nói em ấy chiều mai qua tiếp tục học và làm hết bài tập hôm trước là được.
    - Phu nhân Hoàng đừng lo lắng, con bé rất ngoan, rất lễ phép, ta rất yêu quý con bé, đừng lo lắng quá!
    - Cảm ơn bà nhiều lắm! Đinh Phu nhân.
    thật sự không thể tin được là anh đã nói dối bao che giúp cô, đúng là thật may nếu như mẹ cô không qua hỏi thì thật sự anh cũng không biết gặp cô như thế nào.

    Mẹ cô bước về nhà, cô thì hai tay bắt đầu lạnh run vì lời nói dối ban trưa của mình, thế nào cũng bị mắng to vì mẹ cô rất ghét việc cô nói dối.
    - Mẹ! con sẵn sàng rồi!
    - Con nói sẵn sàng gì chứ???
    - Chẳng phải là....
    - Hàn Đăng nói chiều mai lại tiếp tục học tiếp!
    - Có thế thôi ạ??????
    - Thế con muốn như thế nào? À....
    tim cô lại đập nhanh hơn mắt mở to hết cỡ có thể.
    - Cậu ta nói con làm hết bài tập hôm trước đi đó? con mà chống đối hay làm gì ảnh hưởng đến việc học thì mẹ không tha cho con đâu!!!

    - Con biết rồi mẹ!!!!
    “ anh ta nói dối giúp mình sao??? xém nữa là tiêu rồi” cô lẩm bẩm nói.
    - Con nói gì đó? mau lên phòng học đi rồi còn ngủ sớm!
    - Dạ! Chúc mẹ ngủ ngon!!!
    cô bước lên phòng mà tâm trạng vô cùng hỗn độn, vui có buồn chán có, Vui vì anh ta nói dối giúp cô khiến vai diễn của cô thành công chót lọt nhưng chắc cũng chỉ ăn may một lần thôi.

    Buồn chán vì lại phải gặp anh ta, lại nghe những lời càm ràm chê trách của anh ta khiến cô chưa học cũng phát mệt.
    - Ây da mình khổ quá mà!!!!! Anh đi chết đi đồ đáng ghéttttt!!!!
    cô coi cái bảng trước mặt như thể là người cô ghét, cầm phi tiêu mà ném.

    Không ngờ cả ba đều trúng hồng tâm.
    “ Đây mà là anh ta thì chết chắc rồi!!!”
    Sáng hôm sau, cô đi học với Hạ Cúc và Tiểu Đào, ba cô bé bước vào lớp học, giờ ra chơi đến.
    - Ây! Ây! Tiểu Hoa! hay là chiều nay bọn mình đến nhà cậu nhé? mình sẽ làm mẫu cho cậu vẽ tranh nha?
    - Đúng đó!!! Mình có mấy món ngon tự làm định nhờ vú Phương thẩm giúp?- Hạ Cúc lên tiếng.
    - Xin lỗi các cậu!!! chiều nay mình phải học thêm rồi, các cậu cứ sang chơi với vú Phương cũng được.

    Mấy hôm nay bác làm rất nhiều bánh.
    - Được! được! Chiều mình sẽ đến sớm
    - Không biết là mình quan trọng hơn hay đồ ăn quan trọng hơn????
    - Tất nhiên là Hoàng tiểu thư quan trọng hơn rồi nhưng có cậu là sẽ có đồ ăn ngon mà haha.
    cả ba vui vẻ nói truyện không ngừng trêu trọc nhau.

    Tầm 2 giờ chiều, cô vừa ngủ dậy bước xuống thì đã thấy hai cô bạn thân của cô đang trong bếp cùng Vú Phương.
    - Các cậu đến khi nào thế? sao không gọi mình dậy?
    - Bọn mình để cậu ngủ một chút! với lại chiều nay là bọn mình hẹn với vú Phương chứ có hẹn cậu đâu? mà không phải cậu nói đi học thêm sao???
    - À phải rồi! giờ mình cũng đi ngay đây!!!
    - Nhớ học nhanh về thưởng thức bánh bọn mình làm nhé!
    - Bánh của Hạ Cúc làm thì mình có thể thử nhưng bánh cậu làm thì.....
    - Thôi cậu đi đi, mình sẽ thể hiện tài năng cho cậu thấy.....
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 8: 8: Xin Lỗi


    Cô chưa bước vào cổng bà Đinh đã ra đón.
    - Tiểu Hoa của ta! có biết mấy hôm nay ta nhớ cháu lắm không? không đi học mà cũng quên luôn bà già này sao?
    - Bà à không phải như thế đâu? Cháu cũng rất nhớ bà.

    À! cháu có mang bánh táo đỏ cho bà đây ạ!!!
    - Cháu tự làm sao?
    - Cháu nhờ vú Phương làm ạ! cháu thấy bà thích ăn loại bánh này nên nhờ vú Phương làm, nhưng không biết có hợp khẩu vị của bà không?
    - Chắc chắn sẽ rất ngon đây! nhưng nếu là Tiểu Hoa của ta làm thì chắc ngon hơn gấp bội đó!!!
    - Cháu sẽ học làm bánh này! lúc nào rảnh bà dạy cháu nhé?
    - Được! Được
    bà Đinh mỉm cười nhìn cô bé dễ thương trước mắt, bà càng ngày càng yêu quý cô, mọi thứ cô làm đều xuất phát từ tình cảm tình yêu thương, và bà cũng nhận thấy rõ điều đó.
    - Không nhanh vào học đi còn đứng đó sao???
    - Bà à! con nói chuyện với bà sau nhé!
    cô đi về phía Hàn Đăng nhưng mặt cứ cúi xuống, cô không dám nhìn thẳng vào mặt anh, nhìn là biết ngay cô vẫn còn rất giận anh mà.
    - Em làm hết bài hôm trước chưa?
    - Còn một bài hơi khó nên tôi chưa làm thưa thầy Hàn.

    nghe cái giọng cô nói Hàn Đăng cũng đủ biết cô đang giận dỗi và tỏ thái độ với anh.
    - Thôi được! chúng ta tiếp tục học nhé!!!
    - Không phải thầy cũng ghét tôi sao, không sợ tôi phiền thầy ư?
    - Tôi đâu có ghét em!!!
    bây giờ cô mới từ từ ngẩng đầu lên mà nhìn anh, giọng vô cùng chua ngoa đanh đá:
    - Thế mà có người quát em rất là lớn đó! Người đó là ai nhỉ? hử?
    - Thôi được! là tôi sai, hôm đó hơi nặng lời với em, tôi xin lỗi nhưng đáng ra em không nên chạy ra chứ nhỡ may bị gì thì tôi biết ăn nói thế nào với Hoàng phu nhân đây???
    - Em có bị gì đâu mà anh phải lo???
    - Không phải bị chảy máu mũi đó sao? mũi còn đau không? hay gãy luôn mũi rồi? thật là em đã xấu rồi còn gãy mũi thì đúng là ....
    vừa nói anh vừa đưa tay véo mũi cô
    - Nào!!! em không gãy vì bị đánh mà bị anh véo đến gãy luôn rồi đó!!!
    - Thế không được giận nữa nhé?
    - Chẳng lẽ đơn giản thế sao???
    - Thế em muốn gì đây???
    - Anh nấu cho em ăn một bữa thật ngon!
    - Tâm hồn em chỉ nghĩ đến ăn uống sao?
    - Đâu có, nhưng mà đồ ăn ngon cũng khiến ta vui hơn mà hơn nữa nó còn nuôi sống ta nữa!
    - Chiều em lần này vậy!
    - Mà quên mất, anh có biết nấu không vậy?
    - Sơn hào hải vị bổn thiếu gia đây chưa từng nấu qua!!!
    - Em biết ngay là như thế mà! nhưng chẳng lẽ anh không biết nấu món gì thật sao????
    - Rồng xanh vượt đại dương ( rau muống xào tỏi), Thái dương hạ vân san ( trứng ốp ),....
    - Món gì mà lạ thế??? em chưa từng nghe qua???
    - Thật là ngốc mà!
    - Thôi tóm lại là anh có thể nấu một bữa cơm không thế ???
    - Dĩ nhiên
    - Thế chốt kèo đó nha, không được nuốt lời, móc nghoéo đi!!!
    - Được, bổn thiếu gia không bao giờ nói hai lời.
    đúng thật, từ lúc cô quen anh đến giờ anh chưa bao giờ nói điều gì đó mà không thực hiện, anh rất giữ lời hứa điều anh hứa với cô được thực hiện ngay tối hôm sau.

    Sau khi học thêm xong, anh nói cô ngồi làm một số bài tập để anh tự mình vào bếp trổ tài.

    Hôm nay, ông bà Đinh lại đi về quê dự tiệc mừng của một người họ hàng nên không có nhà, buổi tối chỉ có cô và anh cùng ăn.

    Trông cô cũng có vẻ khá lo sợ vì tất cả người giúp việc nhà anh đều há hốc khi thấy cậu chủ của mình chủ động vào bếp, đây cũng là lần đầu tiên anh ta tự nấu mà không cần ai giúp sức.
    - Em làm bài xong chưa?
    - Anh nấu xong rồi sao? anh nấu “nhanh” quá đấy 9 giờ tối mất tiêu rồi? đợi anh nữa chắc em đói chết mất!!!
    - Thế thì vào ăn luôn đi!
    - Thế em không khách sáo nhé! để xem thầy Hàn nấu món gì đây ta???? rau muống xào??? Trứng chiên???...còn món gì nữa đây?
    - Cơm chiên Dương Châu đó!
    - Em lại tưởng anh rang gạo chứ! hâhhahahaha...
    - Mau ngồi ăn đi, đừng nói nhiều nữa!
    - Ưm để xem nào! hình thức cũng không quá tệ!
    cô gắp một miếng lên ăn thử, anh nhìn cô không rời mắt để xem thái độ của cô như thế nào.
    - Ừm! cũng không tệ lắm! chắc là em đói quá nên cảm thấy thế, nhưng chỉ chấm 8 điểm nhé!
    - Em ăn ngon là được! Đây cũng là lần đầu Tôi nấu, lời hứa đã hoàn thành và không được đòi hỏi thêm.
    - Thôi được! tạm tha cho anh.
    cô mỉm cười rồi ăn tiếp, thức ăn không quá ngon nhưng cô lại ăn rất nhiều, khi tâm trạng tốt thì ăn gì cũng thấy ngon mà.

    Ăn tối xong thì cũng gần 10 giờ, cô xin phép mọi người ra về và tất nhiên cô không dám nhờ anh đưa về vì sợ làm phiền anh.

    Cô đang nghĩ phải chạy thật nhanh về thì một bàn tay kéo vai cô.
    - Chúng ta đi, tôi đưa em về!
    - Có phiền anh không? hay là thôi em tự về cũng được!
    - Nào! đi thôi!!!!
    anh kéo tay dắt cô đi và cô cứ thế lẽo đẽo bước theo sau.
    - Sao bà tôi và mọi người lại có thể yêu quý một cô bé ngốc nghếch ngang bướng như em chứ???
    - Tại anh cứ nghĩ em ngốc mà!
    - Ngốc thật đấy không phải nghĩ đâu
    - Đâu có em thông minh chứ bộ!
    - Ok! nếu em đạt điểm cao trong kì thi sắp tới, tôi sẽ không nói em ngốc nữa!!!
    - Eo ! gì mà điều kiện khó dữ, thôi thầy Hàn cứ nói em ngốc đi!!!!
    - Không được ! em phải cố gắng chứ.

    Anh tin em.
    vừa nói anh vừa xoa đầu cô, tự nhiên trái tim cô rung rinh đến lạ, cô không biết cảm giác này là gì chỉ biết nó làm cô vui cả buổi, mà đêm đó cô không tài nào ngủ nổi.....
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 9: 9: Thi Học Kỳ


    Chỉ vì một câu nói, một hành động xoa đầu mà cô có động lực đến lạ.

    Không thể phủ nhận rằng lực học bây giờ của cô cũng khá hơn trước rất nhiều, một phần công lao cũng là do anh.

    Ba mẹ cũng rất vui vì cô đã tiến bộ hơn trước, các kết quả kiểm tra cũng cao hơn rất nhiều, tất nhiên là cô giáo chủ nhiệm đã thông báo tất cả các kết quả rèn luyện của cô với ba mẹ cô.

    Hiện tại, cô cũng có thể chỉ Tiểu Đào nhiều bài tập hơn.
    - Tớ không thể phủ nhận điều này được!!!
    - Chuyện gì thế Hạ Cúc??? à quên Lưu tiểu thư chứ
    - Cậu lại trêu trọc mình rồi !!!!
    - Đâu có! tớ nói toàn sự thật đấy chứ!
    - Cậu này thật là!! thôi không nói chuyện này nữa, dạo này thấy cậu vui vẻ hơn nha không thấy than vãn nữa,...
    - Về chuyện gì cơ????
    - Thì mẹ cậu bắt học thêm nhiều hơn ấy, nhưng công nhận cậu rất tiến bộ nha!!!!
    - "Qúa tốt luôn ấy chứ"- Tiểu Đào chen ngang
    - Sắp thi học kỳ rồi, cậu ấy tiến bộ càng tốt, có người nhắc mình.

    mặt Tiểu Đào nham nhở nói, miệng thì cười toe toét.

    kỳ thi lần này cũng không dễ như lần trước nữa, ai không đủ điểm qua trung bình thì sẽ phải thi lại, cả ba cũng khá lo lắng không biết làm gì hơn ngoài ra sức ôn tập.

    Họ cũng không hẹn nhau đi chơi nhiều nữa, có chăng chỉ là sang ôn bài tập mà thôi.

    sắp tới kì thi, cô còn học thêm nên có thể nói là lịch học khá dày, điều này khiến cô vô cùng mệt mỏi, cô còn rất hay ngủ gật khi đi học thêm.

    Nhưng kì lạ thay, anh không la mắng cô như trước nữa, cô ngủ gật khi anh giảng bài anh cũng để cho cô ngủ một giấc ngon lành.

    Anh cứ ngồi đó nhìn cô cho đến khi cô giật mình tỉnh giấc.
    - Xin lỗi thầy Hàn em ngủ quên mất!
    - Em mệt đến thế sao? cứ như sắp thi đại học không bằng???
    - Không có, em chỉ muốn điểm của em có thể qua trung bình thôi, nếu thi lại thì ba mẹ em chắc sẽ buồn về em.

    Kỳ thi trước kết quả kém và em cũng đã hứa với họ là sẽ cố gắng hơn, giờ mà thi không qua thì...
    - Em đừng quá áp lực, cố hết sức của mình thôi, đừng ép bản thân quá!
    - Thật ra em không thích học tự nhiên!
    - Không thích thì sao lại theo đuổi chứ??? thế thứ mà em thích là gì????
    - Ba mẹ muốn em theo nó, đơn giản thế thôi! Em thích nghệ thuật hơn!
    - Vẽ tranh hay sao???
    - Sao anh đoán được????
    - Đơn giản là ca sĩ và diễn viên đều không hợp với em! tại em xấu quá mà lại còn không được cao.
    - Anhhhhhh!!!! thôi được cứ coi là thế đi, thế anh thích gì? sau này anh tính thi vào trường nào không?, các bạn của em đều có ước mơ hết rồi đó!!.

    À này anh có thích nghệ thuật không?
    - Tại sao em hỏi như thế?
    - Tại em thấy phòng anh có rất nhiều mô hình, cả tranh nữa.
    anh im lặng một chút, cô thấy thế liền nói

    - Hay anh thích thứ khác?
    - Em lo học đi hỏi nhiều quá đó!!!!
    cô chu mỏ lên tỏ rõ vẻ không đồng tình nhưng tay vẫn làm bài tập vì lúc nãy ngủ gật có làm được chút gì đâu.
    - Nếu như em thi qua trung bình, anh sẽ có quà cho em.
    cô nói nhại anh, mắt thì cười tít : " bổn thiếu gia đây không nói hai lời"...
    học xong đang định về nhà thì thấy bà Đinh đang lúi húi trong bếp, cô tò mò tiến lại gần thì thấy bà đang nấu gì đó.
    - Bà có cần con phụ gì không?
    - Bà làm xong rồi đây!!!
    - Thơm quá bà ơi ! Đó là gì thế ạ ???
    - Bà làm mứt táo,sắp đến sinh nhật Tiểu Đăng rồi, năm nào bà cũng muốn là chút gì đó cho thằng bé vì ba mẹ nó làm ăn ở xa không về thường xuyên được.
    - Sắp đến sinh nhật thầy Hàn sao bà? ngày nào thế ạ? cháu có thể đến vào hôm đó không ạ?
    - Tất nhiên là được rồi! sao lại không có cháu được chứ.
    - Bà sẽ tổ chức một buổi tiệc nho nhỏ vào cuối tuần tới, năm nay có thêm Tiểu Hoa nên bà nghĩ thằng bé cũng sẽ rất vui đó.
    cô bé đi về nhà với tâm trạnh hớn hở chưa từng, cô không biết tặng anh món quà gì đây??? mọi thứ anh đều có vì nhà anh rất giàu, tuy chẳng ai nói về điều này nhưng cô cũng ý thức được từ nhỏ anh chẳng thiếu thốn gì.
    - À phải rồi mình sẽ là bánh tặng thầy Hàn, nhưng mà liệu có ổn không nhỉ vì sinh nhật anh chắc chắn sẽ có rất nhiều bánh, thật sự là không biết tặng gì mà....
    Mấy hôm trước khi thi cô ôn tập miệt mài, rồi kì thi cũng đến.
    - Chúc cả ba chúng ta thi thật tốt, đạt điểm cao nhé!
    - " Không, tớ chỉ ước tớ không phải thi lại thôi"- Tiểu Đào nhanh nhảu đáp.
    cả ba cô gái đan tay hất lên thể hiện sự quyết tâm.

    Từ lúc thi xong cho tới lúc có kết quả sẽ là những ngày tháng hồi hộp vì mất cả một tuần chờ đợi mới có kết quả.

    Thi học kỳ cho nên việc chấm điểm cũng rất kỹ càng không thể để sai xót được.
    - Các cậu có thấy lo không??? tớ sợ tớ lại không qua.
    -Thôi! các cậu đừng lo lắng thêm nữa! hay chiều nay qua nhà tớ chơi nhé, mẹ tớ mới mua bánh ngon lắm.
    khi nghe thấy Tiểu Đào nhắc đến bánh thì cô cũng chợt nhớ ra cuối tuần này sinh nhật Hàn Đăng.
    - À các cậu này, mình nên tặng thầy Hàn quà gì nhỉ?
    - Anh ta thích gì thì cậu tặng thôi!!!
    - Anh ấy không thiếu thứ gì cả, mình cũng chẳng biết anh ta thích gì nữa!
    - Hay tặng bánh đi!
    - Nhưng nhà anh ta có rất nhiều bánh rồi! bà anh ấy làm bánh cũng rất ngon.
    - Bánh do chính tay cậu làm cơ mà, chắc nó sẽ ý nghĩa đấy!
    cô suy nghĩ một lúc thì cũng nhớ ra, anh ta có rất nhiều mô hình nên chắc cô sẽ mua một bộ mô hình lắp ghép gì đó và một chiếc bánh tặng anh ta coi như vừa chúc mừng sinh nhật vừa cảm ơn vì anh ta đã dạy thêm cho cô trong suốt thời gian qua.
    - Chiều nay các cậu đến nhà mình chúng ta cùng học làm bánh nhé!
    - Nhất trí!!!!!!.....
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 10: 10: Hàng Xóm Mới


    Hôm đó, sau khi học thêm xong cô liền nhờ vú Phương dạy mình cách làm bánh.

    Cô cũng học được kha khá, để mà nói là ngon thì chưa thể nhưng cũng được cho vào mức có thể ăn được rồi.
    Buổi sáng mùa đông, những cơn gió lạnh buốt thấu cả tim gan mà.

    Như thường lệ, hai người bạn của cô vẫn qua nhà gọi cô đi học.
    - Tiểu Đào cậu là con gấu hay sao quấn khăn kĩ vậy!
    - Các cậu không thấy thời tiết rất lạnh sao, tớ luôn ước sẽ có một kì nghỉ đông như kì nghỉ hè vậy đó!
    - Sẽ không có ai cho phép cậu nghỉ quá nhiều như thế đâu!!!
    - Nhưng tại sao cậu lại thích nghỉ đông chứ???
    - Qúa là đơn giản! câu hỏi như thế mà các cậu cũng hỏi được, tất nhiên là để ngủ rồi.

    Mỗi sáng đi học vào mùa này luôn là cực hình với tớ.
    -Thật sự tớ chỉ thấy mơ ước của cậu toàn là ăn ngon rồi ngủ thôi ấy!!! thật là không có tiền đồ mà.
    - Hạ Cúc nói đúng đó cậu phải tạo cho mình ước mơ lớn lao để theo đuổi chứ!
    - Tớ có mà!!! giám đốc công ty mẹ tớ đó nha

    - Với thực lực này sao??? cậu sẽ bị mẹ cậu sa thải sớm thôi hahahahahahahaha
    cả ba đang vui vẻ nói chuyện thì một chiếc xe hơi màu đỏ đi tới phía đối diện, bước xuống xe là một người phụ nữ đeo kính râm rất sành điệu, đi bên cạnh là một cô bé.

    họ bước vào căn nhà cùng với rất nhiều đồ đạc chắc là mới chuyển đến đây.

    Cô cũng không quá quan tâm nhiều mà đạp xe đi học luôn.
    Chiều đến, cô lại cắp sách sang nhà thầy Hàn để tiếp tục công cuộc học hành, dạo gần đây anh không còn lạnh lùng với cô như trước nữa mà dần dần đã quan tâm cô nhiều hơn, ôn nhu hơn một chút nên việc đi học thêm đối với cô không còn áp lực nhiều mặc dù anh vẫn bắt cô làm vô số bài tập.
    - Thầy Hàn, không biết là em có qua môn không nhỉ? nhỡ phải thi lại thì làm sao ạ???
    - Còn làm sao được nữa thi lại thì phải ôn tiếp để thi thôi!!!và dĩ nhiên sẽ không có bất cứ món quà nào hết nếu như em không đủ điểm qua môn.
    - Qùa cũng thích thật đó nhưng mà em sợ phải thi lại hơn!
    - Tốt nhất là ít suy nghĩ về nó lại, cứ đợi kết quả thôi dù sao em cũng làm hết sức rồi, lo lắng cũng chỉ đến thế thôi!!! có lẽ nếu em đủ điểm thì em sẽ không phải học quá nhiều nữa đâu, kiến thức một năm cũng chỉ qua bốn kỳ thi là kết thúc, em cũng đã đi một nửa chặng đường rồi còn gì, thời gian cũng không còn quá nhiều nên em chú tâm vào học hành một chút là sẽ được thôi!!!
    - Nếu như không qua được thì em học xuyên cả kỳ nghỉ lễ tết luôn đó!
    - Thật sự là ngốc mà, tâm hồn em vẫn còn mải chơi thế này thì không được trách bản thân đạt điểm không tốt nhé!!!
    - À !!!sắp đến sinh nhật của thầy Hàn rồi, anh có thích quà gì không?
    - Sao em biết?
    - Bà nói cho em mà, nhưng nếu bà không nói thì anh cũng không định nói cho em hay sao???
    - Tại ngày đó cũng là một ngày như bình thường thôi !!!
    anh ngồi trầm tư nói mà khuôn mặt anh toát lên một vẻ đượm buồn.
    - Anh sao thế?
    - À không có gì!
    - Anh buồn hả? vì ba mẹ anh không có ở đây hay sao? anh đừng buồn mà, anh vẫn còn có ông bà yêu thương hết mực đó thôi, với lại mọi lần sinh nhật em chỉ có mỗi mẹ thôi, nhưng em vẫn cảm thấy vui mà.
    - Ba em không hay về sao?
    - Không hẳn, ba em vẫn về mà một năm về hai đến ba lần nhưng những lần đó thì không phải dịp sinh nhật của em.

    Nên anh cũng đừng buồn nha!!!
    vừa nói cô vừa đưa tay lên lưng anh mà vỗ vỗ, thật sự lúc này anh cảm thấy ấm áp vô cùng, anh dần có thiện cảm với con bé này nhiều hơn, cô cũng không quá đáng ghét như anh nghĩ mà cô rất hiểu chuyện, bên cô anh cũng rất vui.
    - Thôi học nhanh lên đi trời sắp tối rồi mà em còn ngồi lảm nhảm.
    Anh đang ngồi giảng giải cho cô một số bài tập thì chuông cổng reo lên, bà Đinh cho người ra mở cổng.
    - Hay phu nhân Hoàng đến đón em?
    - Dạ chắc không đâu, hôm nay mẹ em nói sẽ về muộn còn dặn em ăn cơm trước, tại cuối năm có rất nhiều công việc cần xử lý.

    Một người đàn ông dẫn theo muột người phụ nữ và một đứa bé gái, chắc hẳn đây là một gia đình.

    Cô ngẩng đầu lên nhìn.
    - Chẳng phải là người phụ nữ và đứa bé gái đó sao???
    - Em quen họ hả???
    - Dạ không! hồi sáng em thấy họ chuyển đồ đạc đến ngôi nhà phía đối diện em nghĩ chắc họ mới chuyển đến đây!
    - Ra là thế! thôi em học tiếp đi.
    Gia đình họ bước vào cầm theo một bọc quà khá lớn đến chào hỏi gia đình ông bà Đinh.
    - Chào ông bà Đinh, nghe danh ông bà đã lâu nay mới có dịp để diện kiến.
    - Hai vị đây là....
    - Dạ thưa phu nhân, tôi là Tô Lập Bằng, bên cạnh là vợ tôi- Tư Lộ Khiết, còn đây là con gái tôi- Tô Uyển Nhi.

    Gia đình tôi vừa chuyển đến sáng nay, dọn hành lý xong mất khá nhiều thời gian nên giờ mới sang diện kiến Đinh lão gia và Đinh phu nhân đây ạ! còn đây là một chút quà mọn coi như là ra mắt, mong lão gia và phu nhân nhận cho.
    - Thật là ngại quá, chúng tôi không biết nên không thể nghênh đón hai vị đây sớm được.

    Mời hai vị ngồi, hai vị thật là khách sáo!
    - Dạ đây là nhân sâm quý đó! rất tốt cho sức khỏe....
    nghe đến đây thì cô và anh ngồi trong thư phòng cũng biết được mức độ khoe khoang của đôi vợ chồng kia đến đâu, hai người chỉ nhìn nhau cười mà không nói gì thêm.

    Đột nhiên, con bé Uyển Nhi đó chạy lại chỗ của anh, nó khoác tay anh mà hét lớn:
    - Ba mẹ ơi! ở đây có anh đẹp trai quá ạ, con muốn gả cho anh ấy!!!!

    mắt của cô trợn tròn và anh cũng vậy cả hai lớ ngớ không hiểu chuyện gì xảy ra...
    Mọi người bước vào bà Đinh giới thiệu luôn.
    - Đây là Hàn Minh Đăng là cháu trai của ta, còn đây là Tiểu Hoa là cháu gái ta, nhà con bé cũng gần đây.
    - Tên của chị ta thật xấu! ba mẹ, con muốn được gả cho ca ca đẹp trai này!
    - Nào! Uyển Nhi con đừng quậy phá nữa được không?
    - Không chịu đâu, không chịu đâu, ngày nào con cũng qua đây để gặp ca ca.
    con bé này thật sự rất đáng ghét mà, chưa gì đã có tật mê trai, mà mê trai một cách lộ liễu như thế này cô cũng mới gặp lần đầu, cô quay sang anh tủm tỉm cười.
    -" Anh chết chắc" haha
    tự dưng con bé đó quay sang chỉ thẳng vào cô.
    - Chị kia sao chị lại ở gần ca ca đẹp trai của em chứ
    - Đâu có gần, tôi chỉ là đang học thêm thôi
    - Mẹ, con cũng muốn được ca ca dạy thêm, con muốn, con muốn.......
    thật là bó tay với con bé đó, bà Đinh gượng ép đồng ý vì nếu không con bé sẽ làm loạn nhà bà lên mất, còn cô thì thấy ba mẹ con bé chiều con bé quá mức nên mới thành như vậy.

    Không bảo trước nhưng cả anh và cô đều lắc đầu ngao ngán..
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 11: 11: Sinh Nhật Anh


    Thi học kỳ xong cô cũng không phải học quá nhiều như trước, cũng không thường xuyên qua nhà anh nữa, không phải xảy ra chuyện gì chỉ là có thêm một con bé suốt ngày lẽo đẽo theo anh, nó mè nheo đủ thứ khiến anh phát mệt nên cô cũng không muốn phiền anh quá nhiều.

    Cô có thể tự làm bài tập của mình, bài nào khó hoặc không hiểu thì cô mới hỏi anh thôi.

    Cô cũng có nhiều thời gian học làm bánh hơn, có thể tự tin làm bánh tặng anh được rồi.
    Thoáng nghĩ một lúc, cô chạy ù lên phòng, điều đó khiến Vú Phương có hơi ngạc nhiên, không hiểu cô đang có ý định làm gì.
    - Lợn nhỏ à! chúng ta cũng bên nhau rất nhiều năm rồi, hôm nay chúng ta phải chia xa thôi nhé!
    vừa nói cô vừa xoa xoa con heo đất của cô, nó chứa đựng tất cả tiền tiết kiệm của cô, cô muốn mua gì đó cho anh nhưng cô cũng không có nhiều tiền nên đành phải đập heo của mình dù không nỡ.

    Đúng là phải cho cô 10 điểm vì tấm lòng của cô mà, còn như tác giả ở tuổi như thế chỉ có mặt dày xin tiền ba mẹ mà mua thôi chứ không chịu đập heo của mình đâu!!!!.

    Nhưng nếu là tác giả đây thì heo cũng không có mà đập tiết kiệm được 10 đồng thì hôm sau cũng phải lôi ra 11 đồng, đúng là không có tiền đồ mà.
    Cô đập kêu" choang" một cái, các mảnh vỡ cũng dần rơi ra vì không cẩn thận nên cô bị đứt tay, vết thương khá sâu nhưng cô có thể tự xử lý được.
    Dùng băng cá nhân dán lại đâu đấy xong, cô lại tiếp tục công việc, cô nhặt những mảnh vỡ để gọn vào một chỗ rồi ngồi đếm thành quả tiết kiệm mấy năm nay của bản thân, tuy không nhiều nhưng chắc cũng đủ để mua một bộ lắp ghép mô hình gì đó.

    Loại đồ chơi đó rất đắt, nhà cô cũng không nghèo nhưng hầu như không bao giờ cô mua những thứ như thế!
    Đến cửa hàng, cô mơ hồ nhìn xung quanh mặt thì hơi ngơ ngơ vì có quá nhiều đồ khiến cô hoa hết cả mắt,
    - Tiểu Đào! Hạ Cúc! các cậu giúp mình chọn một bộ ghép hình được không?
    - “ Mình chọn bộ đắt nhất nhé! tiểu thư Hoàng!!!”
    - “ Mình sợ là sẽ không đủ tiền đâu, chọn một bộ nào đẹp mà không quá rẻ là được rồi”
    loay hoay một lúc thì cả ba cũng chọn được một bộ khá ưng ý, thanh toán xong nhưng không thấy Tiểu Đào đâu, cô và Hạ Cúc cùng ra ngoài thì đã thấy Tiểu Đào đứng đợi bên ngoài.
    - Sao cậu ra đây mà không gọi tụi mình thế?
    - Mình mới sờ tay một chút mà cái mô hình con khủng long đang trưng bày ở kia nó rụng mất cái đuôi, lắp lại chắc mất thời gian lắm, trước khi bị phát hiện thì mình phải chuồn lẹ thôi- vừ nói Tiểu Đào vừa chỉ vào mô hình trưng bày qua lớp kính ở cửa hàng đó.
    - Thôi chuồn lẹ đi!!!!
    ba cô gái vừa đi khỏi thì mô hình đó cũng sụp đổ trong sự ngơ ngác của nhân viên bán hàng.
    - Cậu làm gì con khủng long đó thế?
    - Mình chỉ nghiên cứu chút thôi mà !!!
    Hạ Cúc liền đáp lại: “ nghiên cứu như cậu có mà xôi hỏng bỏ không thôi! cậu đừng có mà nghiên cứu chất nổ nhé?!! không chừng ….
    cả ba cười phá lên, cô thì vui vẻ khi mua được cho anh một món quà khá ưng ý, không biết anh thích không nhưng trước mắt thì vấn đề quà tặng coi như đã xong xuôi.
    Tối hôm đó, cô mặc một chiếc váy màu trắng, trông cô như một công chúa, cô cùng mẹ đến bữa tiệc sinh nhật anh, rõ ràng bà Đinh nói với cô đó chỉ là một bữa tiệc nhỏ thôi, nhưng cô vẫn không ngờ được là lại đông người đến thế.

    Đó đều là đối tác làm ăn của gia đình anh và bạn bè của anh.
    Từ xa cô cũng đã nhìn thấy con bé đáng ghét đó đang đứng mè nheo đủ thứ!!!.

    Cô tìm xung quanh nhưng không thấy anh, mẹ cô đi đến chào hỏi ông bà Đinh và một số người hàng xóm, một bữa tiệc hoành tráng đối với cô vì trước đây sinh nhật cô cũng chỉ có vài người bạn hay là mấy người em họ của cô mà thôi.
    Một bữa tiệc được trang trí rất nhiều hoa tươi, nến thơm, ánh đèn sáng lung linh...mọi thứ được chuẩn bị hết sức cầu kì, rất nhiều món quà to nhỏ xếp ngay ngắn, có cả một chiếc bánh gato thật lớn, nó cao hẳn 5 tầng.
    Trên bàn tiệc đãi khách là vô số đồ ăn và bánh trái, cô nhìn thấy thế mà rụt rè tự đưa món quà của mình ra sau lưng,nhìn lại mới thấy bánh của cô trông chẳng hề đẹp chút nào...
    MC giới thiệu nhân vật chính bước xuống, anh hôm nay thật sự toát lên vẻ thiếu gia nhà giàu vốn có, nhìn anh rất ra dáng, rất đẹp trai.

    Vẻ đẹp trai ấy khiến tim cô hơi rung rinh nhẹ.

    Anh mặt lạnh lùng nói lời cảm ơn những người đến dự hôm nay, mọi người cùng nâng ly chúc mừng anh.
    Cô thì cắm cúi ăn, tiệc đông người và cô cũng không quen cho lắm nên chỉ ngồi lại một góc.

    Anh thì ngồi cùng một đám bạn, nam nữ đủ cả, mọi người nói chuyện với nhau trông rất vui nên cô lẳng lặng định để món quà của mình vào cùng với đống quà kia.

    Đang đi đến gần đó thì có một lực nhẹ đẩy cô.
    - Ay da tránh ra coi thật là vướng lối mà!!!
    cô nhìn lên thì ra là con bé đáng ghét đó, cô nhìn nó ôm món quà to nệ khệ đi tới.
    - Quà của chị nhỏ thế sao???? cái gì đây? bánh sao? trông thật xấu xí mà! sao chị có thể tặng anh ấy những thứ như thế này chứ, thật mất mặt mà.
    con bé cong môi mỉa mai cô rồi rời đi, để lại cô ở đó với cảm xúc hỗn độn, cô bất giác giấu nhẹm món quà ra sau lưng như muốn che đi và không cho mọi người biết.

    Đúng là so với những món quà kia , món quà của cô chẳng là gì.
    Cô một mình đi ra sân sau khuôn viên, ngồi buồn một mình ngắm những chậu hoa nhỏ xinh thì bỗng một tiếng nói vang lên.
    - Sao em lại ở đây? đã ăn no chưa?
    - Thầy Hàn???

    - Hôm nay có rất nhiều đồ ăn mà em thích đó!
    - Dạ! đồ ăn rất ngon
    - À mà anh muốn nói cho em một chuyện, món quà mà anh chuẩn bị cho em cũng sắp hoàn thành rồi!
    - Em chưa biết có qua môn không nữa?
    - Không sao em xứng đáng mà!
    - Nó là gì thế ạ? quà anh muốn tặng em ý?
    - Bí mật!!! sẽ biết sớm thôi! mà em cầm gì kia?
    - À! phải rồi! chúc mừng sinh nhật anh nha, còn đây là quà tự tay em làm bên dưới là một bộ ghép hình nho nhỏ mong anh đừng chê nha.
    - Ngốc thật đó! cảm ơn em !
    anh mỉm cười xoa đầu cô, khiến đầu cô nhảy số.

    Cô bất giác kiễng lên thơm má anh rồi chạy thật nhanh ra về khiến anh đứng đó mà không nói thêm được lời nào, khi bà Đinh gọi anh vào thì lúc này hồn anh mới quay lại về chính chủ, bất giác anh cười nhẹ.
    Mọi việc vừa rồi đều được thu gọn vào trong tầm mắt của con bé Uyển Nhi, hai tay nắm chặt vào nhau,nó tức tối đến nỗi xì cả khói trên đầu….
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 12: 12: Hiểu Nhầm


    Sau hôm sinh nhật, cô cũng không dám qua nhà nhờ anh giảng thêm bài hay gì cả, thật sự cô rất ngại vì hành động của mình ngày hôm đó, không phải vô ý mà là cô tự chủ động, nghĩ đến đây mặt cô lại đỏ ửng lên như trái cà chua.
    Nhưng cô trấn an mình bằng cách tự nhủ rằng: “ thôi không sao đâu ha? anh ta chắc không để ý đâu!! chắc là do mình tự luyến thôi! không sao hết, không sao hết, đi học thêm bình thường thôi!...”
    cô bước xuống nhà với tâm thế hùng hổ, đúng! cô đã học được tuyệt kỹ mặt dày mà phải dày hơn lớp phấn trang điểm và che khuyết điểm của mẹ con nhà Tô Uyển Nhi kia: “ bổn cô nương đây không thể vì thế mà mất đi thanh danh được”.
    - Thanh danh gì chứ??? cậu có sao???
    cô ngạc nhiên nhìn xuống khu bếp đã thấy Tiểu Đào và Hạ Cúc đang hì hục nhào bột, hai cô gái này thật sự đam mê việc bếp núc mà, đến chơi mà cũng không thèm gọi cô nữa.
    - Thật sự mình không biết đây có phải là nhà mình không nữa??? các cậu đến mà không chào chủ nhà một tiếng sao!
    - Hưm!!! mẹ cậu mới là chủ nhà chứ bộ, chính mẹ cậu là người cho phép tụi mình đến đây chơi thường xuyên đó.

    Không những thế mà còn được ăn uống miễn phí ở đây nữa.!!!!

    Hạ Cúc đang giúp vú Phương nhào bánh quay ra góp vui.
    - Tiểu Đào à! cậu đừng luyên thuyên nữa, việc giao cho cậu đã làm xong chưa???
    - Tớ đâu có luyên thuyên.

    Mẹ tớ gửi tặng mẹ Tiểu Hoa rất nhiều mỹ phẩm nên mẹ cậu ấy mới mời mọc tớ đó, chứ tớ đâu phải mặt dày mà đến suốt đâu.
    - Đúng!!! câu sau đúng này, cậu chính là mặt dày đó!!!!!! hahaha
    ba đứa lúc nào bên nhau cũng vui vẻ như thế, không phải vì những món đồ mà mẹ của Tiểu Đào tặng mẹ cô nên mẹ cô mới đối tốt với bạn của cô như vậy, đơn giản vì đây là người cô yêu quý nên mẹ cô cũng yêu quý theo, ở bên họ cô lúc nào cũng vui vẻ, không áp lực, không quan trọng hơn thua giàu nghèo, một tình bạn thật tuyệt.
    - Tiếc là mình phải đi học thêm rồi! các cậu ở nhà chơi với vú Phương ha , lát nữa mình về mình sẽ nếm thử bánh nhé!!!!
    - Cậu đi đi, nhanh về ăn bánh mình làm.
    - Đừng làm gì khiến tớ phải vào viện đó.
    - Dĩ nhiên!!! haha
    cô bước một đoạn, đi qua hàng rào là đến cổng nhà anh, vừa bước vào cô đã thấy con bé Uyển Nhi ở đó.
    - Hình như đây là bánh của chị làm sao??? nó thật dở tệ!!!!
    nó không trần trừ mà vất xuống đất dẫm lên, cô nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mà nước mắt đã gần ứa ra, đây là công sức của cô, là tấm lòng của cô tại sao chiếc bánh lại nằm trong tay con bé?
    - Đây là bánh chị tặng thầy Hàn, tại sao em lại????
    - Ca ca cho em đó, anh ấy nói là anh ấy không ăn vì nó rất xấu, thà bỏ đi còn hơn!!!
    tại sao chứ? nếu như anh không thích, hay bánh không ngon, anh không thể ăn nổi thì anh cũng có thể trả lại cô mà????? thật sự lúc này nước mắt cứ tuôn ra dù cô đã cố kìm nén nó...

    Chưa hết, bộ ghép hình cô tặng anh cũng đang ở kia, Con bé đó lại nói thêm:
    - A đúng rồi! bộ ghép hình kia chẳng phải là chị tặng anh ấy sao??? nhưng anh ấy nói ghép xong, anh ấy sẽ tặng tôi coi như làm quà vì tôi được điểm cao đó!!!!!
    cô lặng im đứng đó, cô không thể hỏi thêm bất cứ điều gì, cô không hề biết rằng con bé đó đang diễn, đang nói dối một cách rất trơn chu, rất hợp tình hợp lý vì có thể anh không thích món quà của cô thật...!Nhưng cho dù không thích thì anh cũng có rất nhiều món quà khác có thể tặng Uyển Nhi mà? tại sao phải là món quà của cô chứ????
    Cô cứ thế khóc nức nở đang định ra về thì con bé đó nói thêm:
    - Từ mai chị đừng qua đây nữa, ca ca nói với em là anh ấy rất ghét chị vì chị vừa ngốc vừa xấu tính tình còn ngang bướng...
    không thể nghe thêm lời nào nữa, cô chạy một mạch về nhà trong sự ngơ ngác của bạn cô và Vú Phương.Muốn không tin lời của con bé đó nhưng những lời Uyển Nhi nói ra rất giống với cách mà hàng ngày anh nói với cô.
    - Tiểu Hoa? bọn mình có thể vào không? cậu không sao chứ????
    - Không sao đâu! các cậu cứ làm tiếp công việc của mình đi, lát nữa mình sẽ xuống ăn bánh do chính tay hai cậu làm đó
    - Thế bọn mình xuống trước, có chuyện gì cứ gọi tụi mình nha!!!!
    cô úp mặt vào gối mà khóc, nước mắt ướt hết cả gối, cũng phải thôi gặp phải trường hợp như thế thì ai cũng cảm giác tủi thân mà, cái thứ tình cảm ngây thơ cũng khiến con người ta đau lòng đến lạ.
    Sau khi đưa bà ra ngoài về, anh thấy chiếc bánh rơi vương vãi trên mặt đất ở đó còn có Uyển Nhi anh không hề nể mặt mà quát lên:
    - Ai? Ai cho phép em tự ý lấy đồ của người khác vậy????
    nó mếu máo rồi oà khóc to lên, hừm! lại muốn náo loạn mà.

    Vừa khóc nó vừa nói dối là không may làm rơi, thấy anh vẫn im lặng nó cố khóc to hơn.

    Anh không nói gì mà bỏ lên phòng, nó biết là anh đang rất giận nhưng anh không biết được rằng chuyện không chỉ đơn giản như thế.

    Anh ngồi trầm tư một lúc, nhìn vào bức tranh chân dung của “ai đó”...!bỗng tiếng chuông điện thoại reo, anh nhấc máy lên, tiếng nói của đầu dây bên kia khiến anh ngồi bật dậy....!- Thật sao??????
    .....tút....tút.....tút.....
    .............
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 13: 13: Chuyển Đi


    Vì sợ mọi người lo lắng nên cô cố lấy lại bình tĩnh, nhưng vẫn không thể dấu được đôi mắt sưng húp, cô bước vào nhà vệ sinh đứng trước gương tự nhủ rằng, không vì điều gì mà cho phép mình yếu đuối thêm nữa, không có anh cũng không sao cả, mọi người cũng rất yêu thương cô, trước đây anh ta cũng rất ghét cô mà, ghét thêm cũng không ảnh hưởng gì hết.
    Cô chỉ đau lòng nhất là thà rằng những lời nói đó là chính miệng anh nói chứ để cho con bé khó ưa đó nói thì đúng là vừa đau vừa xấu hổ mà.

    Nhưng cô đâu biết được rằng con bé đó mới học được lớp diễn xuất kịch thiếu niên, tác giả mà là cô nghe nói về mình như thế thì chắc là cũng tin thôi!!! a cay thật sự mà.
    Thôi thì cố gắng thay đổi bản thân, cố gắng học hành thôi....
    Tâm trạng khá hơn nó mới bước xuống nhà, thì thấy Hạ Cúc và Tiểu Đào vẫn ngồi ghế đợi cô.
    - Các cậu ăn đi chứ???? đợi mình bánh mất ngon đó!!!
    - Thật ra mình đói quá mình đã ăn hết phần nho rồi!!!
    - Ăn đi! cậu ăn nhiều vào- Hạ Cúc nói.
    - Bạn của mình tay nghề lên bậc rồi nha, trông rất ngon mắt đó!
    - Ăn xong cậu có thể nói cho bọn mình biết được không??? đừng có ý định không nói với bọn mình vì chúng ta là bạn đó! có chuyện gì thì phải chia sẻ với nhau!!! đương nhiên sẽ là bí mật của ba chúng ta!
    - Không nói không xong với các cậu mà!!!!
    cô nói hai người bạn lên phòng mình vừa kể vừa ăn.

    - Sao lại có đứa xấu tính xấu nết thế nhỉ??? hồi sáng qua nhà gọi cậu đi học tớ cũng gặp con bé đó, nó đi qua hất cái váy lên trước mặt tớ, nhìn mà tức chết đi được- Hạ Cúc hậm hực nói
    Tiểu Đào chen ngang :
    - Mùi nước hoa của mẹ con bé đó thật kinh khửng, mình cứ nghĩ là một ngày bà ta sẽ xài một lọ nước hoa, tớ đi cách 20 mét mà vẫn còn ngửi thấy?!!!!
    - Tiểu Hoa, cậu đừng buồn, anh ta ghét cậu cũng không sao, cậu còn có bọn mình mà, bọn mình luôn luôn bên cậu!!!
    - Cảm ơn bạn tốt !!!!
    có hai cô bạn bên cạnh cô cũng không còn buồn nhiều nữa.

    Mất cả tuần cô cũng không bước chân qua nhà bà Đinh, nhưng thật lạ, thường ngày nếu như lâu như vậy cô không sang nhà, bà Đinh lại gọi hỏi thăm mẹ cô, nhưng cả tuần nay cô không thấy động tĩnh gì cả.
    Bước gần đến nhà cô đang định dắt xe vào thì trông sang cô thấy mọi người chuyển một số đồ đạc đi, mấy chị giúp việc cũng thấy xách thêm vali.

    Bất giác cô chạy sang hỏi???
    - Ông bà Đinh đâu ạ???
    - Em không biết sao? Lão gia và phu nhân đều đã qua nước ngoài định cư rồi!!!! cả thiếu gia cũng vậy!
    - Là thật sao ạ!
    - Dạ tiểu thư! tôi phải đi trước đây!!!
    cô thất thần về nhà, thấy mẹ cô đang ngồi ghế, cô liền hỏi:
    - Mẹ có biết chuyện ông bà Đinh chuyển đi không???
    - À phải rồi phu nhân Đinh gửi cho con thứ này, phu nhân cũng nói với mẹ là công việc đột xuất nên bà và lão gia cùng thiếu gia phải đi ngay.
    cô cầm đồ mà bà gửi cho cô đi lên phòng, một cảm giác trống rỗng, cảm giác như mất đi thứ gì đó.
    Mở ra, bên trong là một lá thư,
    “ Tiểu Hoa của ta, thật thứ lỗi cho ta vì ta không chào tạm biệt cháu được, nên ta viết lá thư này gửi cháu.

    Không biết sau này còn gặp lại hay không? ta mong cháu luôn giữ nụ cười đó trên môi, cố gắng học hành thật tốt, luôn khoẻ mạnh và đừng quên bà già này đấy! ký tên : Bà Đinh”
    một người cô rất yêu thương, và coi như bà ruột của mình, chắc là bà sẽ sống tốt thôi.

    Trong túi đó còn có cả bánh táo và mứt táo bà tự làm, cô vừa ăn mà nước mắt cứ thành hàng mà chảy xuống.
    Còn anh? chỉ vì ghét cô mà cũng không thèm nói lời tạm biệt hay sao??? cũng tốt! nếu như đã ghét nhau như vậy rồi thì không gặp nữa sẽ tốt hơn.

    Không thấy sẽ không đau mà!!!!
    Cuộc điện thoại gọi anh hôm đó là mẹ anh, bố anh đang điều hành tập đoàn Bất động sản lớn nhất nhì ở Mỹ, và vô số công ty con ở trong nước.

    Rất không may là ba anh bị đột quỵ, một mình mẹ anh không thể xoay sở nổi vì có nhiều mối đe doạ nhăm nhe, đây là thời cơ tốt để họ có thể đánh bại, cướp đi cơ nghiệp của gia đình anh, không còn cách nào khác Đinh lão gia và phu nhân phải qua đó tiếp quản, sau khi anh tốt nghiệp thì anh sẽ lên nắm quyền.

    Mọi gắng nặng đổ dồn lên anh vì anh là con trai duy nhất của chủ tịch Hàn.
    Nhưng không phải anh không muốn nói lời tạm biệt cô mà a có viết một bức thư ghi cả địa chỉ nơi ở mới, email, số điện thoại để cô có thể liên lạc với anh.

    Nhưng vì thời gian quá gấp gáp và có nhiều việc cần giải quyết nên anh không thể gặp trực tiếp được, anh bỏ bức thư của mình vào hòm thư phía trước nhà cô...!Anh hy vọng cô có thể đọc được nó, vì sáng nào Vú Phương cũng sẽ ra lấy thư và báo.

    Không chỉ thế anh còn hy vọng trước khi lên máy bay có thể gặp được cô một lần.
    Nhưng thật không may là cô không hề nhận được một bức thư nào từ anh, đơn giản vì có người đã tiêu huỷ nó.

    Tô Uyển Nhi biết chuyện anh sắp đi , nó nằng nặc đòi ba mẹ chuyển nhà qua đó cùng nhưng làm sao có thể chứ.

    Thế là nó giận dỗi bỏ lên phòng, mở cửa sổ thì nhìn thấy anh đang bỏ gì đó vào hòm thư nhà cái chị mà nó ghét, nó tò mò không biết là gì nhân lúc anh vừa đi khỏi nó rón rén chạy qua và lén lấy đi bức thư ấy!
    - Cái gì , gửi thư cho nhau sao? đừng có hòng.
    nó không thèm đọc mà đốt luôn đi, chưa gì mà đã thấy tâm cơ độc ác rồi dự là nữ chính của chúng ta sẽ gặp nhiều sóng gió đây.
    Ra sân bay, cứ mấy giây anh lại ngoái lại nhìn, anh hy vọng có thể gặp cô trước khi anh đi, nhưng không một ai đến cả cũng không có bóng dáng của cô.

    Vì trong bức thư ấy anh có nói rằng chiều hôm sau anh sẽ đi ngay, mà thường thì buổi chiều cô sẽ được nghỉ học!.

    Hay là cô chưa đọc đến thư của anh??? trong đầu anh rất nhiều suy nghĩ, cảm giác luyến tiếc khi phải rời nơi này, một cảm giác như không nỡ rời xa một ai đó, trong thư anh còn nhắc đến món quà mà anh đã chuẩn bị cho cô, cô có thể tự vào phòng anh bằng mật mã mà trong thư anh có viết.
    Lúc ngồi trên máy bay, anh cũng không hy vọng cô sẽ đến nữa, anh nhắm mắt lại và ngủ một giấc dài, khi mở mắt ra sẽ là một trang mới, một cuộc sống hoàn toàn mới mà anh phải từ từ đối mặt....
    “ Tạm biệt em! cô bé ngốc của tôi”.
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 14: 14: Lại Có Thêm Niềm Vui!


    Mấy tháng cũng dần trôi qua, lại sắp đến kỳ nghỉ hè, cô cùng các bạn có rất nhiều dự định, dần dần cô cũng không còn nhớ quá nhiều về anh, cũng không một ai nhắc đến tên anh trước mặt cô cả, có chăng khi nghĩ đến anh hay những lời lẽ con bé Uyển Nhi nói hôm đó cô lại càng cố gắng hơn mà thôi.

    Nó cũng không quá tồi tệ đối với cô, có thể nói rằng nhờ câu nói đó mà cô đã cố gắng rất nhiều, không thuộc vào dạng top đầu của lớp nhưng cũng là một trong những học sinh ưu tú, và dĩ nhiên ba mẹ cô rất mừng vì điều này!
    Rồi cuộc sống của cô cứ thế diễn ra yên bình như vậy, cô muốn nó cứ nhẹ nhàng như thế này mãi nhưng thật sự cuộc sống có nhiều chuyện xảy ra khiến chúng ta cũng không thể nào ngờ trước được!
    Những người bạn thì vẫn ở đó, ngày ngày vẫn cùng nhau đi học trên đoạn được quen thuộc đó, cảnh vật vẫn vậy mọi thứ vẫn diễn ra theo chiều đi lên, chỉ có con người là thay đổi, lớn hơn, suy nghĩ nhiều hơn, trưởng thành hơn....Và tất nhiên khi cô trưởng thành thì cũng đồng nghĩa với việc cha mẹ cô cũng sẽ già đi theo năm tháng.

    Mẹ cô là một người phụ nữ tần tảo, trước đây nhà bà ngoại cô rất nghèo, mẹ cô là chị cả sau mẹ còn có một Dì nữa, mẹ cô đã tự mình kiếm tiền và đi học thật may lại gặp được ba cô, cô tự thấy ba mình rất yêu thương mẹ và cô, ba luôn dành những điều tốt nhất cho cô.

    Cô sống mà chẳng bao giờ phải lo về chuyện cơm áo gạo tiền.

    Dạo gần đây ba của cô sức khoẻ không được tốt, rất cần mẹ cô chăm sóc mà mẹ cô cũng không thể đi đi về về quá nhiều.

    Vì thế mà phải điều Dì của cô và chồng của Dì lên điều hành công việc trên này.

    Dì Khuê Lam có hai người con trai là Hoàng Đức và Nhất Sơn, Hoàng Đức bằng tuổi của cô còn Nhất Sơn hơn cô hai tuổi, đây cũng là những người cô rất thân từ khi cô lọt lòng đến nay.
    - Từ nay Nhất Sơn và Hoàng Đức sẽ ở đây cùng chúng ta.
    - Thật thế sao?????? yeah....!yeah....yeah.
    - Mẹ sẽ lên thăm ba để chăm sóc cho ba con, nên con ở nhà cùng vú Phương và các em nhé! Ba mẹ sẽ thường xuyên về thăm con!
    - Con sẽ rất nhớ hai người đó!!!
    cô bé nũng nịu áp sát ôm lấy mẹ cô thật sự cô không muốn rời mẹ chút nào, nhưng ba cần mẹ hơn cô có thể tự lo được, mà chiến hữu của cô cũng sắp tới nên cô cũng chẳng buồn mà khóc lóc, vì cô biết được rằng nhà cô sắp thành rạp xiếc hay sở thú gì đó, đại loại là sẽ vui banh nóc nhà cho xem.
    - Hê lô mai sít tờ! Mai nêm i dờ Hoàng Đức, nai tu mít diu!!!!!!
    - Xin chào! chúng em đến rồi đây!!!!! có ai nghênh đón không ạ??? alo?...alo?
    cô chạy một mạch ra cổng, ba chị em ôm nhau nhảy cẫng lên, tíu ta tíu tít như vớ được vàng.
    - Hai thiếu gia đây có cần tôi giúp gì không?
    - Không cần đâu Vú Phương, tụi con tự làm được.
    - Phải đó! bác cứ để tụi nó tự làm đi ạ!
    - Tôi đã chuẩn bị xong hai phòng cho hai thiếu gia đây rồi!
    - Cảm ơn bác nhiều ạ!!!!!
    cô dẫn hai đứa lên cầu thang mà cũng không yên với tụi nó.
    - Nhà này có bánh không? có cơm hay cháo gì cũng được em đói quá sắp đi không nổi nữa rồi!!!!
    - Lên thay đồ đi còn ăn!
    - Cần gì thay??? mới có ba ngày chưa tắm thôi mà!!!!
    từ lúc hai đứa em cô đến đây thật sự là cô muốn bể cái bụng, chúng nó làm cô cười không ngớt, chỉ là kể những câu chuyện trên trời dưới bể mà cũng cười muốn rớt hàm.
    - Chị ở đây cũng kha khá thời gian rồi, chị có thấy ở đây vui hơn chỗ chúng ta ở trước kia không???
    Nói đến đây cô trầm tư suy nghĩ một lúc, hình ảnh của anh thoáng hiện lên trong đầu cô.
    - Khá tốt! cũng có rất nhiều điều vui buồn lẫn lộn, nhưng nó giúp chị cố gắng hơn.

    À, hôm sau chị sẽ giới thiệu hai người bạn thân của chị nha, họ đáng yêu lắm đó!
    - Thôi khỏi đi, nhìn chị là e cũng đoán ra được bạn chị như nào rồi, chắc hẳn là một gánh xiếc hay diễn viên hài tiềm nắng đó!!!! cô đứng dậy đuổi nó chạy quanh nhà.
    Vú Phương nhìn cô mỉm cười, vì thật sự cô đã vui vẻ trở lại, không còn trầm ngâm hay thẫn thờ như trước, cô đang là chính cô- một người luôn vui vẻ và lạc quan.
    Không có anh, mọi thứ của cô vẫn thế!!! không có anh cô vẫn sống tốt phải không???

    Hôm sau, cô dậy sớm để chuẩn bị đi học.

    Qua phòng hai đứa em của cô mà chẳng thấy ai cả, cô đi xuống hỏi Vú Phương.
    - Bác biết hai tên đó đi đâu sớm thế không???
    - Khuê Lam phu nhân đưa họ đi nhập học ở trường thì phải?
    - À ra thế! con cảm ơn bác !!!
    - Thấy tiểu thư vui tôi cũng vui lây đó.
    - Con sẽ vui mà!!!!
    cô đang ăn thì bạn cô cũng qua.
    - Vú Phương à? lại là cháu đây, cho cháu một phần nhé!
    - Có ngay!
    - Lúc nào cậu cũng ăn trực hết vậy? - Hạ Cúc nói.
    - Hì hì, mình đói mà!!!
    - Thế hai cậu ăn nhanh lên còn giúp mình một việc!
    - What ???
    - Sửa lỗi chính tả giúp mình một chút thôi mà!!!
    - Haha Hạ Cúc à, tương lai viết báo mà sai chính tả thì rất kì đó nha.....
    - Cậu lo cho cậu trước đi nhé!

    Hạ Cúc cong môi nói trong sự cợt nhả của Tiểu Đào.
    Ba cô gái đạp xe đến trường, vừa mới bước vào lớp đã thấy cô giáo chủ nhiệm ở đó, đi tiến lại gần thì nhận ra ngay.
    - Ôi dời! ông tướng nhà mình đây chứ còn ai nữa!
    Cô giáo chủ nhiệm thông báo hôm nay có một bạn mới chuyển đến.
    - Em là Hoàng Đức, mong cô và các bạn giúp đỡ.
    - Rất tiếc là lớp chỉ còn một ghế trống em ngồi cạnh Tiểu Đào nhé!
    - Dạ vâng!
    cô nói xong mặt Tiểu Đào cũng ngơ ra luôn.
    - Mình được ngồi cạnh trai đẹp này các cậu!!!
    cô chỉ cười và không quên lia mắt về phía Hoàng Đức, nhìn cái là cậu ta cũng hiểu chị mình không muốn nhắc đến mối quan hệ chị em khi ở lớp học.
    Thấy biểu cảm của Tiểu Đào cả cô và Hạ Cúc đều thấy được sự mê trai của cô bạn này.

    Cả hai nhìn nhau lắc đầu cười....
    - Đã mê trai lại còn quá lộ liễu.....
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 15: 15: Bạn Cùng Bàn


    - Hoàng Đức! chào cậu.

    Mình là Tiểu Đào rất vui khi được ngồi chung bàn với cậu, từ giờ hãy giúp đỡ nhau nhiều hơn nhé!!!!
    - Cậu lo học đi!
    - Đẹp trai lúc nào cũng phải lạnh lùng hay sao???
    từ hôm Hoàng Đức chuyển đến tâm tình cô bạn thân của cô cũng thay đổi hẳn, lúc nào cũng lẽo đẽo theo Hoàng Đức dù cậu ta luôn xua đuổi và lạnh nhạt với cô ấy.
    - Này!!! tớ hỏi một chút được không?
    - Có chuyện gì sao Tiểu Hoa???
    - À thì là tớ muốn hỏi cậu có tâm tình gì với Hoàng Đức phải không?
    - Cậu thích cậu ta sao????- Hạ Cúc lên tiếng theo.
    - Mình cũng không biết nữa, nhìn thấy cậu ấy tim mình đập rất nhanh thế thôi cho dù cậu ấy chẳng thèm để ý gì đến mình!
    - Yên tâm, mình có cách giúp cậu!!!!???
    Tiểu Đào nhìn cô mà khó hiểu, nhưng rồi cũng không quan tâm nhiều nữa.

    Tình cảm ấy chắc rằng chỉ giữ mình Tiểu Đào thôi, vì cậu ấy học giỏi ngoại hình điển trai, từ lúc cậu về trường này đến giờ đều có không ít thư tình của các bạn nữ khác, ngay cả mấy bạn nữ trong lớp cũng yêu mến cậu ấy, vừa đẹp trai lại học giỏi nên trên người cậu ta như phát ra ánh hào quang ai mà không thích cơ chứ, chỉ có Tiểu Hoa là không thích cậu ta, luôn luôn đánh mắng cậu, nhưng cậu ấy không hề phản kháng chỉ cười rồi nhìnTiểu Hoa rất ôn nhu, nhìn ánh mắt cũng có thể biết được là cậu ta rất quý mến Tiểu Hoa...
    Một ý nghĩ loé nên trong đầu Tiểu Đào hiện giờ “ lẽ nào Hoàng Đức thích Tiểu Hoa???, cũng có thể mà ngoại trừ Tiểu Hoa cậu ta không hề cười với cô gái nào quá một lần, còn đối với mình thì lạnh như tảng băng 1000 năm ở nơi lạnh nhất của Bắc cực vậy!”
    nghĩ đến đây sắc mặt của Tiểu Đào thay đổi, “dù sao Tiểu Hoa cũng là bạn thân của mình mà, nếu như hai người đó mà có thích nhau thật thì mình cũng sẽ chúc phúc” nghĩ đến đây mặt cô cũng toát lên một vẻ đượm buồn khó tả.

    Lời nói của Tiểu Hoa phá vỡ luôn suy nghĩ của Tiểu Đào.
    - Chiều nay đến nhà mình đi!!!
    - Được!!!
    Khoảng hai giờ chiều Tiểu Đào và Hạ Cúc đến trước nhà nhấn chuông, thấy thế cô liền lao nhanh ra mở cửa.
    - Dạo này bày đặt khách sao cơ đấy! mọi ngày đến là tự mở cổng vào ngồi đòi ăn luôn cơ mà!
    Hạ Cúc nhanh nhảu lên tiếng:
    - Bây giờ lớn rồi, bọn mình phải thục nữ một tý cho ra dáng chứ!!!!
    Cô nhìn sang Tiểu Đào không thấy cậu ấy nói gì, biểu cảm không được vui cho lắm khác hẳn ngày thường.

    Cô cũng lấy làm lạ..
    - Thôi vào nhà đi Vú Phương có công thức bánh mới ngon lắm!
    bình thường Tiểu Đào rất hăng hái trong chuyện này, nhưng hôm nay thật khác lạ.

    Bình thường nhân vật ấy luôn khiến cả nhả vui vẻ cười đùa, hôm nay lại có vẻ trầm ngâm suy tư...
    - Cậu không khoẻ sao????
    - Không có! mình...
    Tiểu Đào chưa kịp trả lời xong thì thấy Hoàng Đức đang từ cầu thang đi xuống, mắt cô mở to hết cỡ vì không thể ngờ rằng Hoàng Đức lại ở đây, ở ngay ngôi nhà của Tiểu Hoa : “ chẳng lẽ mọi điều mình nghĩ là thật???”.
    Hạ Cúc cũng ngạc nhiên mà quay ra hỏi.
    - Tại sao Hoàng Đức lại ở trong nhà cậu?????
    mặt Tiểu Đào cũng quay sang nhìn vào mặt cô, điều cô ấy mong chờ nhất bây giờ chính là câu trả lời của cô.
    - Hoàng Đức là em trai họ của mình mà, em ấy mới chuyển đến đây! hihi
    - Sao ở lớp cậu không nói cho tụi mình biết???? Tiểu Đào ngạc nhiên nói.

    - Thì giờ nói nè!
    - Làm mình hết hồn, cứ tưởng...
    - Tưởng gì cơ????
    - À không ...!không hihi
    - Mình đã nói là sẽ giúp cậu mà!
    Tiểu Đào vui vẻ ra mặt vẻ trầm tư biến mất ngay sau đó, dự là Tiểu Đào chắc sẽ qua đây “ thường xuyên” hơn.
    Hoàng Đức bước xuống mà không nói gì thêm, cậu cũng hơi bất ngờ khi thấy Tiểu Đào nhưng cậu lạnh lùng lấy nước rồi lên phòng mặc kệ chị cậu đang nguýt dài lườm cậu .....
    - Tiểu Hoa? từ mai mình chuyển đến ở luôn với cậu nhé???
    - Cậu mê em trai tớ thế sao??? mặt cậu hiện rõ lên rồi kìa!
    - Đâu có! mình sợ cậu buồn thôi!!!
    - Không phải vì ai kia đang ở đây sao??? Hạ Cúc lên tiếng trêu trọc.
    Sau đó cô luôn tìm mọi cách giúp Tiểu Đào có thể gần em trai cô hơn, tạo mọi điều kiện để Tiểu Đào tiếp cận Hoàng Đức.
    - Sao chị phải ra sức vì con bé ngốc đó chứ!
    - Em nói gì mà ngốc! cô ấy tuy không giỏi nhưng là bạn của chị, cô ấy đối với chị rất tốt!
    - Cứ cho là như vậy đi, nhưng đừng lôi em vào.
    - Tại sao em không cho cậu ấy một cơ hội???
    - Được! Nếu như cô ta đứng nhất lớp trong kì kiểm tra thì em sẽ xem xét.
    Gì chứ riêng chuyện học hành thì Tiểu Đào quả thực không gánh nổi mà, điều kiện này quả thật rất khó.

    Lại còn phải đứng đầu lớp thì làm sao cô bạn của cô có thể vượt qua đây???
    Cô nói chuyện này cho Tiểu Đào, thấy cô ấy rất hào hứng cô chỉ biết động viên :
    - Cố lên, chúng ta cùng cố gắng ôn tập nhé!
    Kể từ lời nói đó, ngày nào Tiểu Đào cùng Hạ Cúc đến nhà cô ôn tập, Hoàng Đức cũng chạm mặt Tiểu Đào khá nhiều, nhưng cậu ta vẫn không một chút lay động.
    Kì kiểm tra cũng đến, mọi câu hỏi đều là câu hỏi mà cả ba người đã ôn tập, thật may mắn!
    Không nói trước nhưng Hạ Cúc và cô đều cố tình làm sai một số câu để giúp Tiểu Đào, đúng là bạn tốt mà!
    Khi có điểm cũng là lúc hồi hộp nhất, vì cô cũng đã thử hỏi một số bạn trong lớp thì mọi người cũng sai khá nhiều, ngay cả Hoàng Đức cũng sai một câu, khiến hy vọng của cô về bài của Tiểu Đào cao hơn một chút.
    Nhưng lại thua trước số phận mà, cô giáo tuyên dương ba bạn cao nhất lớp, Tiểu Đào và Hoàng Đức đều được tuyên dương nhưng người đứng nhất lại là lớp phó học tập của lớp cô, chỉ một chút nữa thôi là có thể thành công rồi!
    - Tiểu Đào! cậu cũng đã cố gắng rồi.

    Lần sau sẽ cố thêm chút nữa nha
    - Mình biết các cậu cố tình làm sai để giúp mình! thật tốt khi có những người bạn như các cậu! mình rất hạnh phúc.......
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 16: 16: Kết Thúc Hay Bắt Đầu


    - Lần sau chúng ta cố gắng hơn một chút nhé! bọn mình sẽ luôn bên cậu mà.
    - Mình biết các cậu quan tâm đến mình, nhưng mình nghĩ kỹ rồi, mình sẽ từ bỏ việc này!!!
    - Dễ dàng thế sao??? cậu đã cố gắng đến như vậy mà!
    - Đúng là mình rất thích em trai cậu, nhưng mình cũng nghĩ rồi, chỉ là tự mình cố chấp thôi, chắc hẳn nếu mình từ bỏ ý định này cậu ý sẽ vui hơn.

    Đâu thể ép một người thích mình phải không? Tiểu Hoa, cậu là bạn thân của mình nên có thể Hoàng Đức mới nói như vậy đó, chứ với thực lực của mình cho dù có đứng nhất lớp thì cậu ấy cũng không thích mình mà!
    - Tiểu Đào à! cậu đừng buồn được không? cậu là cô gái tốt, mình tin là Hoàng Đức sẽ....
    chưa đợi Hạ Cúc nói hết câu Tiểu Đào đã lắc đầu liên hồi.
    - Các cậu không phải an ủi mình đâu, mình ổn mà!
    Tiểu Đào cố cười ngượng, từ đó mỗi lần gặp Hoàng Đức là Tiểu Đào lại cố né tránh đi một hướng khác, hay mỗi lần qua nhà của cô thì Tiểu Đào cũng cố để tránh mặt cậu.
    Tiểu Đào cũng không lẽo đẽo theo cậu ta nữa và cũng tỏ ra lạnh nhạt không quan tâm khiến Hoàng Đức đã bắt đầu lúng túng và cảm thấy luyến tiếc một điều gì đó mà cậu ta không định nghĩa được.

    Mọi ngày thì Tiểu Đào sẽ lẽo đẽo theo cậu, hỏi rất nhiều điều cho dù cậu ta thường sẽ không trả lời, bây giờ không có Tiểu Đào cậu lại thấy thiếu, rồi đầu cậu lại nghĩ về Tiểu Đào nhiều hơn.

    Thật là khó hiểu mà!!!!
    Mấy hôm sau, Tiểu Đào tự động xin cô đổi chỗ, mấy bạn nữ tranh nhau chỗ ngồi đó mà tác giả liên tưởng đến phim cổ trang ở đó các phi tần “đấu đá” lẫn nhau để dành giật vị trí.

    Thái độ dứt khoát của Tiểu Đào khiến cô và Hoàng Đức cũng phải ngạc nhiên.
    Cô dứt khoát như vậy, thay đổi nhanh chóng cũng khiến Hoàng Đức có chút cảm giác gì đó hỗn độn trong lòng....
    Bình thường, Tiểu Đào sẽ thường qua nhà cô, nhưng cả tháng nay, cô bạn ấy cũng không đến.
    Tối đó khi đang trên đường đi học thêm về Hoàng Đức vừa đeo tai nghe vừa mở nhạc khá to nên không để ý đến mọi thứ xung quanh lắm, vì trời đã khuya còn đường thì khá tối cậu lại không để ý, một chiếc xe máy đang phi nhanh khiến cậu giật mình, nhưng ai đó đã kịp kéo cậu lại khiến tai nghe trên tai Hoàng Đức cũng rơi xuống, người đó đã cứu cậu, nhưng không hiểu cố ý hay vô ý mà kéo thế nào lại thành ra ôm.
    Một thân hình nhỏ bé, cậu cảm nhận được hơi ấm toát ra từ người đối diện, nó thật ấm áp, nhìn xuống mới giật mình, rời ra xa.
    - Sao...sao..

    lại là cậu chứ Tiểu Đào?
    - Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua đây, thấy chiếc xe đó lao rất nhanh, nên tôi mới......
    - Ai cần cậu giúp tôi chứ???
    - Đúng! đáng lẽ ra tôi cũng không muốn giúp cậu đâu! nể tình cậu là em trai Tiểu Hoa thôi, là tôi nể mặt bạn tôi thôi đó!
    - Cậu đừng nghĩ làm vậy thì tôi sẽ mang ơn cậu??!!
    - Ai mà thèm chứ!
    - Mà sao trời này cậu còn đi đâu?
    - Tôi tìm Tiểu Hoa một chút!
    - Để làm gì???

    - Không liên quan đến cậu.
    nói xong Tiểu Đào bước đi về, chẳng lẽ cứ như vậy sẽ kết thúc sao??? Tiểu Đào đi được một đoạn thì ngoái lại nhìn chàng trai đó, Tiểu Đào đã rất mạnh mẽ rồi.
    Hoàng Đức về nhà với tâm trạng hỗn độn, Thú thật, cậu ta không ngừng nhớ về cái ôm ấm áp đó, tim cậu đập rất nhanh, như có luồng điện chạy qua vậy.

    Với lại chính Tiểu Đào đã cứu cậu nhưng Hoàng Đức lại nói ra những lời khó nghe, cho dù không thích đi chăng nữa thì cũng phải có lời cảm ơn chứ, đằng này....
    Hôm sau, cậu ta hẹn Tiểu Đào ra nói chuyện, Tiểu Đào từ chối không được đành bước theo sau, Tiểu Đào cúi gằm mặt xuống mà đi, vừa bực bội vừa tức vì câu nói của Hoàng Đức như ra lệnh cho cô ấy vậy.

    Đi một đoạn anh ta bỗng dừng lại quay về phía Tiểu Đào khiến cô ấy giật mình ngã ngửa ra sau.
    Tưởng ngã sấp mặt rồi chứ, ai dè Hoàng Đức lấy tay đỡ Tiểu Đào lại, bốn mắt cứ thế nhìn nhau không chớp.

    Hai người ngượng ngùng về hành động vừa rồi, mặt ai nấy cũng đều đỏ như trái cà chua.
    - Cảm ơn vì cậu cứu tôi hôm qua.
    - Cậu cũng đỡ tôi khỏi té mà.
    - Thế chúng ta coi như huề nha!
    Hoàng Đức đưa tay ra định bắt tay, dĩ nhiên Tiểu Đào cũng đáp lại ngay, chỉ là cái bắt tay thôi mà.

    Nhưng không Hoàng Đức bất giác kéo tay cô lại mà ôm, đây coi như là một cái ôm tử tế nhất của hai người.

    Khung cảnh này đã bị một cameraman chụp lại làm bằng chứng trêu trọc, không ai khác là cô và Hạ Cúc, họ vui như được mùa nhưng không dám cười to...
    - Cảm ơn cậu ! Tiểu Đào.

    Thứ bảy này mình hẹn cậu đi chơi được không, mình muốn hiểu rõ hơn về cảm giác của mình mấy hôm nay là gì.
    Đúng vậy, mấy hôm nay cảm giác của Hoàng Đức rất lạ, cố tỏ ra không quan tâm nhưng trong đầu lại luôn nghĩ về Tiểu Đào.
    - Mời bổn tiểu thư đây mà dễ sao????
    - Mình sẽ mời cậu một bữa thật ngon!
    - Vậy còn được!.
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 17: 17: Đồng Ý


    Tiểu Đào đi vào lớp mà lòng cứ nâng nâng, tự nhéo má thật đau để khẳng định lại những chuyện vừa rồi đều là sự thật không phải mơ.
    - Ây cha! có cần mình giúp cậu không????? có người vui còn hơn tết ý nhỉ?
    - Các cậu lại trêu mình!
    Thường ngày Tiểu Đào sẽ phản bác lại ngay, nhưng hôm nay lại e thẹn ngại ngùng.

    Đúng là con người chớm có tình yêu cái là thay đổi hẳn.
    Về nhà chị cậu không ngừng trêu chọc Hoàng Đức khiến cậu mặt đỏ bừng mà chuồn nhanh lên phòng, Nhất Sơn cũng nhìn và lắc đầu cười theo.
    Sáng thứ bảy, Tiểu Đào mặc một chiếc váy màu xanh lá, màu váy rất kén da người mặc nhưng Tiểu Đào lại trông thật xinh đẹp, một vẻ đẹp ngây thơ trong sáng của lứa tuổi học trò mang một vẻ thuần khiết, thơ mộng đến lạ.
    Bước ra cổng Hoàng Đức đã đợi sẵn, cậu ta nhìn Tiểu Đào đứng ngây người một lúc.
    - Mặt mình dính gì sao?
    - Ò! dính sự xinh đẹp!!!!
    Tiểu Đào nhìn Hoàng Đức cười tít mắt, họ đi dạo quanh công viên, nhìn cô gái đang ngồi trên xe ngựa vẫy vẫy cậu mà bất giác cậu cười rồi vẫy theo, nhìn Tiểu Đào cười ngây ngô như một đứa trẻ được ba mẹ cho đi chơi vậy, nụ cười ấy khiến tim cậu lại rộn ràng!

    Tiểu Đào vui vẻ đến quên cả trời đất, họ chơi hầu như tất cả trò chơi, lần đầu tiên Tiểu Đào thấy Hoàng Đức cười nhiều đến thế.

    Tiểu Đào thầm nghĩ “ Ước rằng thời gian có thể ngưng lại, hoặc trôi thật chậm để mình có thể bên cạnh cậu nhiều hơn”.
    Chơi và ăn uống đủ thứ xong, hai người cùng ngồi lại ở một góc ghế nhỏ, phía trước là một cái hồ rộng lớn, sóng gợn lăn tăn.

    Hai người ngồi đó rất lâu, cảm giác ngượng ngùng lan toả, Tiểu Đào mở lời để phá vỡ bầu không khí đó.
    - Ưm!!! hôm nay thật sự rất vui, đây là lần đầu tiên mình đi chơi được nhiều như thế???
    - Ba mẹ không hay dẫn cậu đi hay sao?
    - À có chứ nhưng chưa đầy 10 phút thì ba mẹ cũng lại bận những cuộc điện thoại liên tục gọi tới, công việc thì nhiều chất đống, hầu như không có ngày nào nghỉ, mình chưa chơi được nhiều đã phải về rồi nên mình ít khi đi lắm!
    - Mình nghĩ đi chơi như thế này giúp con người ta thoải mái hơn đó!!!
    - Nhưng đâu phải lúc nào cũng có thời gian để đi đâu!!!
    - Cậu dành hết thời gian cho việc ăn uống với ngủ thì lấy đâu ra thời gian nữa!!!!
    - Ơ đa phần ra khỏi nhà là mình đến nhà chị cậu đó, trong thời gian ôn tập cậu cũng biết chuyện đó còn gì???
    - Vì câu nói đó mà cậu cố gắng đến thế sao?
    - Phải!!! ít ra thì cậu cũng nghĩ khác đi và không ghét mình nữa
    - Mình chưa bao giờ ghét cậu!
    - Thế sao cậu lạnh lùng với mình chứ??? lúc trước mình cứ nghĩ cậu thích Tiểu Hoa, vì cậu nhìn cô ấy rất ôn nhu cho dù cô ấy có mắng chửi cậu thế nào cậu cũng chỉ cười!
    - Gì chứ???? cho dù chị ấy không phải chị họ của mình thì mình cũng không bao giờ thích chị ấy đâu! còn bản thân mình thì luôn xem chị ấy như chị ruột, lúc nhỏ chị luôn bảo vệ mình trước mấy đứa trẻ hàng xóm đó!
    - Phải! cậu ấy rất tốt! cậu ấy giúp đỡ mình rất nhiều, một người tốt như vậy sao cậu lại không thích???
    - Vì mình thích người khác rồi!!!
    Tiểu Đào nghe đến đây bất chợt trầm ngâm, hiểu được ý cô nên Hoàng Đức nói tiếp.
    - Cô ấy luôn lẽo đẽo theo mình cho dù mình có tỏ ra khó chịu và lạnh lùng đến cỡ nào, hàng ngày mình nhìn thấy cô ấy vì mình mà cố gắng ôn tập, bài kiểm tra hôm đó không hiểu sao mình lại cố tình làm sai một câu, rõ ràng mình đã nghĩ ra một điều kiện rất khó có thể vượt qua, nhưng thật sự mình đã mong cô ấy đứng nhất.

    Lúc đó mình không hiểu trong lòng mình nghĩ gì nhưng hôm nay mình có thể chắc chắn rằng , Mình Thích Cô Ấy.
    Tiểu Đào mặt nghệt hẳn ra mắt chữ o mồm chữ ô, thật sự lúc này cô không ngậm được miệng mà.
    - Và hôm nay mình muốn hỏi cô ấy một câu.!!!
    Hoàng Đức quay sang Tiểu Đào và hỏi.
    - Cậu còn tình cảm gì với mình không???
    Tiểu Đào vẫn há miệng nhìn.

    Hoàng Đức ghé sát khiến cô ngại ngùng ấp úng nói:
    - Cậu...!cậu nghĩ tôi đồng ý dễ thế sao???
    - Còn mình thích cậu! được rồi mình sẽ đợi câu trả lời của cậu! còn cậu hãy đợi mình trưởng thành hơn, mình sẽ hỏi lại cậu câu này.

    Nhất định, lúc đó cậu phải trả lời mình nhé!
    Tiểu Đào kiễng chân thơm má cậu một cái rồi gật đồng đồng ý.

    Trời bắt đầu tối, thì hai người cũng về đến nhà, ai nấy cũng đều hiểu được lòng nhau, cả đêm đó Tiểu Đào không ngủ nổi mà cứ ôm gấu lật qua lật lại, có lúc thì cười phá lên, hôm nay có thể nói là hạnh phúc nhất với Tiểu Đào mà.
    Bên này Hoàng Đức cũng không kém cạnh, cậu ta không ngủ nổi nên bắt Tiểu Hoa và Nhất Sơn thức chung với mình luôn, dự là sáng hôm sau sẽ không phải là một đôi gấu trúc nữa mà có tận bốn con....

    Từ hôm đó, ngày ngày hai người luôn kè kè bên nhau, ai nhìn vào cũng biết họ là một cặp.
    Được nghỉ cái là Tiểu Đào lại cắm rễ bên nhà cô, hai người tíu ta tíu tít khiến Hạ Cúc và cô ghen đến bỏng cả mắt.
    - Hoàng Đức à? ước mơ sau này của cậu là gì vậy?
    - Hoạ sĩ nổi tiếng!!!
    - Nổi trong chậu nước hả? haha
    - Còn cậu thì sao?
    - Mình chắc vào làm công ty của ba mẹ thôi!
    - Chỉ có thế thôi sao?
    - À! mình có ước mơ rồi! Sau này mình sẽ là nhà quản lý và sẽ là nhà đầu tư chính cho cậu thoả thích làm nghệ thuật, mình sẽ xây hoặc mua lại bảo tàng để cậu trưng bày tranh!!!
    - Woa!!! cậu nhiều tiền thế sao?
    - Không! mình nói chơi đó chứ mình làm gì có tiền, ba mẹ mình thì có cậu yên tâm đi.
    Hai người nhìn nhau vui vẻ cười nói, tình cảm thời học sinh thật đẹp, nó nhẹ nhàng nhưng đọng lại trong con người ta nhiều kỉ niệm sâu sắc....
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 18: 18: Tốt Nghiệp


    New York, Mỹ
    Một chiếc ô tô đen đi vào, nhìn là biết xe này chỉ có thể là giới siêu giàu mới sở hữu được.
    Chiếc xe đi vào khuân viên dinh thự, nơi đây được bao phủ rất nhiều hoa hồng, màu sắc không thể rực rỡ hơn, phía trước dinh thự là một đài phun nước lớn, người ta còn tỉ mỉ gắn nhiều đèn trang trí ở đó nên là vào ban đêm thì nơi ấy cũng phát ra ánh sáng rực rỡ lan toả cả một khoảng sân, góc vườn là một chiếc xích đu nhỏ, càng làm nên vẻ nhẹ nhàng thơ mộng, dinh thự được thiết kế theo phong cách cổ điển pha một chút hiện đại, trông không khác gì một toà lâu đài nguy nga tráng lệ.

    Tất cả mọi thứ trong nhà đều là những món đồ hiện đại nhất, từ máy móc cho đến bát đũa cũng đều là những món đồ đắt tiền.
    Cửa xe mở ra, một chàng trai bước xuống với chiếc áo sơ mi trắng và quần âu màu đen, anh ta toát lên một vẻ gì đó đầy nam tính, khí chất ngút trời, vẻ đẹp lãng tử ấy khiến bao nhiêu cô gái phải say đắm.
    Anh ta bước vào nhà, người giúp việc trong nhà anh xếp hàng dài, quản gia bước ra nghênh đón, cúi đầu chào.
    - Chào thiếu gia, hoan nghênh cậu trở về.
    - Chào bác! quản gia Trương! Ba tôi thế nào rồi?
    - Dạ thưa thiếu gia, Chủ tịch đã khoẻ hơn nhiều rồi, nhưng vẫn chưa thể đi lại được, bác sĩ nói cần theo dõi thêm một thời gian nữa.

    Chắc chắn chủ tịch của chúng ta sẽ sớm khoẻ lại thôi, thiếu gia đừng quá lo lắng.
    - Cảm ơn bác Trương, trong thời gian tôi học tập, có bác giúp gia đình tôi quán xuyến mọi việc trong nhà thật sự tôi rất cảm kích.
    - Đây là công việc của tôi mà thưa thiếu gia.
    Bác Trương làm việc ở nhà anh ta đã lâu nên anh ta cũng coi bác như người nhà.

    Bác luôn chu toàn công việc của mình, quản lý người làm cũng rất tốt chưa bao giờ xảy ra sai xót gì.
    - Mà bà của tôi đâu rồi???
    - Đây ...!đây ta đây!
    Hàn Đăng chạy lại ôm lấy bà Đinh.
    - Được rồi! được rồi, mau lên thay đồ rồi xuống ăn cơm nào, hôm nay đích thân ta vào bếp nấu rất nhiều món cháu thích đó.
    - Sao bà không để đầu bếp họ tự làm, cháu sợ bà mệt thôi!
    - Không mệt, chẳng lẽ ta không nấu được cho cháu trai của ta bữa cơm hay sao? Hay cháu chê ta già cả vụng về chăng?
    - Nào cháu dám nghĩ thế , phu nhân Đinh đây nấu ăn là số một rồi!
    - Thật là!!! mau mau thay đồ đi còn xuống ăn kẻo thức ăn nguội mất!!!
    - Tuân lệnh Đinh phu nhân!!!
    - Cái thằng bé này!!!
    Nơi đây rộng hơn rất nhiều, mọi thứ đều mới đều hiện đại khiến ai vào chắc cũng cảm thấy choáng ngợp mà, anh nhanh chóng thay đồ đi xuống, anh không muốn để bà anh chờ quá lâu.
    - Woa!!! lâu rồi cháu mới thấy nhiều đồ ăn ngon như thế này !
    - Con nói dối sao, ở bên ngoài đi học không được ăn ngon sao?
    - Không phải thế mà đồ ăn bà nấu mới là ngon nhất.

    - Chỉ được cái dẻo miệng! à nay mẹ con nói là làm việc xong sẽ đến bệnh viện ăn cơm cùng ba con cho nên chắc sẽ về muộn.
    - Dạ cháu biết rồi! hôm nay mẹ cũng gọi để chúc mừng cháu tốt nghiệp, ba cũng khoẻ hơn nhiều nên mẹ cũng rất vui.
    - Sao??? bây giờ tốt nghiệp rồi, đủ tinh thần để nhận chức chưa?
    - Cháu mới tốt nghiệp sáng nay thôi mà! có cần gấp gáp như thế không?
    - Trước sau gì con cũng phải thay ta, thay ba mẹ con quản lý mà thôi, giờ con cũng tốt nghiệp rồi có gì là không thể chứ.
    - Cháu sợ cháu không thể gánh vác được?
    - Đừng quá lo lắng ta và ba mẹ sẽ luôn bên con, ta tin con có thể làm tốt.
    - Con sẽ cố gắng!
    - Rất tốt! đây mới là cháu ta chứ, mà con ăn đi lát nữa còn có cả bánh táo nữa đó!
    Anh nghe bà nói đến bánh táo mà trầm ngâm một chút.
    - Sao??? lại nhớ đến sao? ta cũng rất nhớ con bé.

    không biết con bé sống có tốt không, đã lớn chừng nào rồi nhỉ, từ lúc mới sang đây, ta vì bất cẩn mà để mất túi cho nên cũng mất luôn số di động của mẹ con bé.
    - Chắc em ấy cũng sống rất tốt mà bà đừng lo lắng.
    Anh bước lên phòng mở cửa ra ban công hít thở một chút, kể từ khi sang đây không ngày nào là anh không nhớ về cô.

    Không phải anh không muốn liên lạc cho cô mà một tập đoàn lớn như tập đoàn mà gia đình anh nắm giữ thì sẽ có rất nhiều đối thủ.

    Họ luôn tìm những kẽ hở để mà chống đối lại gia đình anh, anh sợ rằng họ sẽ làm ảnh hưởng đến cô và gia đình cô nên hiện tại anh chưa thể tìm cô.

    Nhưng thật sự anh không biết được rằng năm đó cô đã hiểu lầm anh, và bức thư đó vĩnh viễn cô cũng không bao giờ nhận được.
    Anh đứng đó hồi lâu, anh ước rằng mình chỉ là người bình thường được sống với ước mơ với đam mê của mình, chợt trong đầu anh nhớ ra
    -“ không biết là món quà năm ấy cô ấy đã nhận được chưa? chẳng lẽ lá thư ấy cô cũng không đọc hay sao? hay là cô đã quên anh rồi!”
    chắc là thế rồi, không liên lạc lâu như vậy mà chắc có lẽ cô cũng quên anh rồi cũng nên.
    - Phải luôn vui vẻ hạnh phúc nhé cô bé ngốc!.
     
    Tình Đầu Của Phó Tổng
    Chương 19: 19: Du Học


    Một năm học cũng trôi khá nhanh, thoáng cái đã hết nửa năm, hiện tại cô cùng các bạn đang ra sức vừa học vừa ôn luyện để thi vào trường đại học mà mình mong muốn.
    Tiểu Đào và Hoàng Đức thì luôn canh cánh bên nhau, từ khi biết Hoàng Đức theo khối xã hội vì đam mê nghệ thuật, nên cô ấy cũng tự động chuyển khối để học theo cậu ta.

    Thành ra còn mỗi cô là theo tự nhiên, nhưng cô vẫn không quá lo lắng vì lực học của cô cũng rất tốt, cô có thể thi vào các trường tốt nhất về ngành cô đang theo học.
    - Cậu định thi vào trường nào chưa?-Hạ Cúc lại gần hỏi cô.
    - Mình cũng chưa biết nữa, có lẽ mình nên tìm hiểu và suy nghĩ thêm.

    Còn cậu thì sao, kết quả bài tiểu luận tốt chứ?
    - Mình nghĩ là cũng ổn, nhưng mình khá lo vì rất nhiều người có năng lực tốt hơn ứng cử vào trường đó, thế nên...
    - Ây! tiểu thư Lưu của tôi lại bắt đầu tự ti rồi đấy! cậu là một người bạn vừa xinh đẹp lại còn giỏi nữa, mình rất ngưỡng mộ cậu đó!
    - Cậu nói quá rồi!
    - Tớ nói sự thật thôi!
    buổi học cũng kết thúc, ai nấy cũng mệt mỏi vì thời gian không còn nhiều mà lượng kiến thức thì lớn nên việc ôn tập cũng trở nên nặng nề hơn không như thời trung học nữa, các kì thi thời đó chỉ dừng lại ở cấp độ nhà trường còn bây giờ là thi cạnh tranh để dành vé cho bản thân được vào học tại một ngôi trường nào đó.

    Nó cũng có thể coi là bước ngoặt của cuộc đời, nó là sự giao thoa giữa sự ngây thơ non nớt và hiểu biết để trưởng thành hơn.

    Nó không quá áp lực nhưng nếu muốn thi vào trường tốt, trường có tiếng thì bản thân cô cũng phải cố gắng rất nhiều.
    Về đến nhà Hoàng Đức đã xách cặp giúp cô, cô ủ rũ bước vào lộ ra khuôn mặt đầy mệt mỏi, mở cửa cô đã thấy ba mẹ ngồi ở ghế sofa , cô ngạc nhiên chạy vào quên luôn cả mệt.
    - A ! ba mẹ! hai người về khi nào mà không cho con biết thế? tính dấu con phải không?
    - Chả lẽ nhớ con gái quá mà con cũng không cho ba mẹ về hay sao?
    - Đâu có! con mong còn chẳng được!
    - Thôi nào! ba mẹ cũng có chuyện muốn nói!
    - Có chuyện gì mà có vẻ nghiêm trọng thế ạ???
    - Con đọc đi.
    ba đưa cho cô tờ giấy, cô ngồi đọc một hồi rồi quay ra hỏi ba mẹ cô.
    - Ba mẹ muốn con đi du học sao?con đã sống xa ba mẹ rồi giờ ba mẹ còn muốn đẩy con đi sao?
    - Không phải thế!!! mà ta và mẹ con cũng đã tính toán trước rồi, tất cả là vì tương lai của con thôi!
    - Không con không muốn! tại sao cứ bắt con phải đi cơ chứ?
    - Tất cả là chỉ vì con thôi, ta biết con luôn lén ta và mẹ con đi học thêm hội hoạ.

    Những thứ đó không có lợi ích gì sau này cả.
    - Ba nhầm rồi, sống vì thứ mình thích mới đáng sống chứ?
    - Con muốn ta tức chết hay sao???
    - Dù có chết con cũng không đi! ba mẹ đừng ép con!!!
    - Con....!!!
    đây là lần đầu tiên cô cãi lại ba mẹ cô một cách lớn tiếng như vậy.

    Ba cô nóng giận quá mà đổ bệnh phải cấp cứu ngay, chả lẽ ba mẹ giấu cô điều gì hay sao???
    Trong bệnh viện, cô thẫn thờ ngồi nhìn ba cô đang nằm đó, ba cô phải thở bằng oxy , ông vừa trải qua cơn nguy kịch.

    Suýt chút nữa là cô đã mồ côi cha, cô rất sợ, cô nắm tay ba cô rồi khóc.

    Mẹ cô bước vào, mắt bà cũng đỏ hoe không dấu nổi nỗi buồn.

    Thiết nghĩ không thể dấu được cô thêm nữa nên mẹ cô nhẹ nhàng ngồi xuống rồi nói.
    - Bệnh tim của ba lại tái phát trở lại, bác sĩ nói bệnh của ba cũng khá nặng , rất may là đã qua cơn nguy kịch, nếu ông ấy gặp thêm cú sốc nào nữa thì e là....
    nói đến đây mẹ cô bắt đầu khóc, cô không nghĩ bệnh tình của ba lại nặng như vậy, cô nhìn ba cô nằm đó mà không khỏi xót xa.
    - Mẹ! con sẽ đi du học
    - Nếu con không muốn thì ba mẹ không ép
    - Chỉ cần ba mẹ khoẻ mạnh là được,con sẽ nghe lời hai người.
    lúc này cô cũng đang rất sợ, sợ rằng ba sẽ rời mẹ con cô đi.

    Nên bây giờ cô chỉ cần ba khoẻ lại , mọi chuyện sẽ theo ý ba cô.
    - Cái gì????? cậu đi du học sao???
    nghe thấy cô nói chuyện với Hạ Cúc Tiểu Đào chạy ngay lại.

    Hạ Cúc thì giọng nghẹn đi vì tin khá bất ngờ.
    - Cậu định đi thật sao? chúng ta phải xa nhau thật sao?
    - Rồi mình sẽ lại về mà? chỉ 4 năm thôi!
    - Cái gì cơ? 4 năm á.

    Đi lâu như vậy khéo tớ lấy chồng mất!
    - Lấy Hoàng Đức sao? haha Hạ Cúc cười nói.
    - Tớ sẽ gọi thường xuyên gọi cho các cậu mà, nếu được nghỉ tớ sẽ về thăm các cậu được không?
    - Bọn tớ sẽ rất nhớ cậu đó!
    - Tớ sẽ về sớm mà 4 năm nhanh lắm!
    Tiểu Đào mặt ủ rũ nhìn qua Hạ Cúc, sắc mặt của cả ba thật khó coi, trong lòng cô hiện giờ cũng chẳng mấy vui vẻ gì, đi du học là chuyện tốt, không phải ai cũng có thể đi nhưng cô cũng không nỡ rời xa Vú Phương rời xa ba mẹ và cả bạn của cô nữa, thật sự cô không nỡ.
    Nhưng cô cũng đã hứa với ba mẹ, cô muốn ba mẹ vui vẻ nên cô sẽ lấy đó làm động lực cố gắng.

    Biết đâu ở đó có nhiều điều thú vị đang chờ cô thì sao???
    Trước khi đi, cô cùng Hạ Cúc và Tiểu Đào chụp chung bức ảnh làm kỉ niệm.

    Vì cô luôn coi họ như một phần cuộc sống của cô.
    - Nhớ là đừng quên mình đó!
    - Đi lâu là quên luôn đó nha!!!! haha.
     
    Back
    Top Bottom