Cập nhật mới

Khác Tình Chưa Đoạn Ở Cầu Nại hà

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403491155-256-k810861.jpg

Tình Chưa Đoạn Ở Cầu Nại Hà
Tác giả: Meocolangthang
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Ngày vui hóa tang, tân nương không cười.

Một đêm minh hôn, một kiếp nợ tình -
Tình chưa đoạn, dù đã sang Nại Hà."



minhhôn​
 
Tình Chưa Đoạn Ở Cầu Nại Hà
1


Tranh này là Meo được tặng từ một bạn độc giả, vui lòng không đem đi đâu nếu chưa có sự cho phép của chính chủ ạ!

Cảm ơn em Tiểu Quỷ dễ thương đã tặng tranh cho Meo nha!😀

**************

"Tân nương mới gả ~ tân nương mới gả ~

Trên kiệu hoa đó là tân nương,

Nước mắt lưng tròng, qua núi đồi,

Dưới khăn trùm đầu... chớ nên cười..."

Gió lạnh luồn qua khe núi, thấu tận tâm can.

Bầu trời phủ một màu xám u sầu.

Một thiếu niên nhỏ thó ngồi trên nền đất lạnh, đôi mắt đỏ u ám dõi theo đoàn người vừa khuất bóng.

Bên tai, bài đồng dao vẫn vang lên văng vẳng — liệu thật có một tân nương vừa được gả đi?

Nhưng cậu biết, tân nương ấy hẳn chẳng hạnh phúc gì.

Đây chẳng phải đồng linh dao sao?

Người ta hát khúc này chỉ khi có kẻ chết yểu được "rước dâu".

Tân lang kia chắc đã tắt hơi, còn tân nương... e cũng chẳng cam lòng.

Kazuha ngẩng đầu nhìn trời, đôi mắt ánh lên sắc u buồn.

Lá phong đỏ bị gió cuốn bay lả tả, rơi đầy con đường làng trơ trọi.

Ngày thường, bọn trẻ vẫn hay tụ tập nô đùa ở đây, vậy mà hôm nay ai nấy đều bị cha mẹ giữ trong nhà, cửa đóng then cài.

Cũng phải thôi.

Chẳng ai muốn dây vào chuyện không lành.

Còn cậu — chẳng ai quan tâm cậu đi đâu, về đâu.

Trong cái làng lạc hậu trọng nam khinh nữ này, người ta vẫn nghĩ làm con trai là phúc, nhưng Kazuha thì không.

Từ ngày mẹ mất, cậu trở thành cái gai trong mắt cha dượng.

Ông ta luôn cho rằng con trai ruột mình bị đối xử tệ hơn, nên càng thêm oán hận.

Kể từ đó, ông nắm hết quyền trong nhà, và Kazuha sống chẳng khác gì kẻ dư thừa.

Một mình ngồi giữa trời chiều, cậu nghe tiếng chuông gió sắt lạnh khua leng keng trong gió.

Bỗng, một phong bì đỏ chói bay lượn theo gió rồi rơi xuống ngay bên chân cậu.

Màu đỏ son tươi đến chói mắt, nổi bật giữa nền đất xám ngoét.

Kazuha cúi người nhặt lên, lòng dấy lên cảm giác bất an mơ hồ.

Ngẩng nhìn quanh, cậu giật mình nhận ra: khắp con đường làng đã rải đầy những phong bì đỏ máu, như ai cố tình gieo rắc.

Xa xa, tiếng chiêng trống vang lên từ hướng phủ lớn nào đó.

"Thiếu chủ nhà Raiden quy tiên!

Thông báo — thiếu chủ Raiden Kunikuzushi đã quy tiên!"

Tiếng hô xé gió, lạnh lẽo như báo hiệu một điềm chẳng lành...

Kazuha chết lặng nhìn phong bì trong tay.

Một luồng gió lạnh thổi qua, làm tờ giấy run rẩy như vật sống.

Cậu bỗng thấy sống lưng mình lạnh toát.

"Chắc là gió thôi..." — cậu lẩm bẩm, rồi vội nhét phong bì vào ngực áo, bước nhanh về nhà.

Trời mỗi lúc một sẫm, mây xám vần vũ trên cao.

Từ xa, những hồi chiêng đám tang vẫn vang vọng, nặng nề như đè ép cả không gian.

Vừa đặt chân vào sân, Kazuha đã nghe giọng cha dượng vang lên đục khàn:

"Mày đi đâu từ trưa tới giờ hả đồ vô tích sự!

Cơm nước còn chưa xong, để tao phải đợi chắc?"

Ông ta đứng ở cửa, tay cầm cây gậy tre, đôi mắt đỏ ngầu như kẻ bị chọc tức.

Kazuha cúi đầu, khẽ đáp:

"Con... chỉ ra ngoài một lát thôi..."

"Một lát?

Mày tưởng nhà này là cái chợ chắc!" — ông gầm lên, bước tới, giơ cao cây gậy.

Cậu theo phản xạ lùi lại, tim đập dồn dập.

Nhưng trước khi gậy kịp hạ xuống — một tiếng chiêng vang lên chát chúa ngay trước ngõ.

Cả hai cùng khựng lại.

Tiếng người hô nhịp rước dâu vang lên đều đặn, xen lẫn tiếng nhạc tang quái dị.

Ánh đèn đỏ hắt qua màn sương chiều, phản chiếu những bóng người mặc đồ trắng — một đoàn rước dâu trong tang phục chậm rãi tiến vào làng.

Người cha dượng run tay, mặt tái mét.

"Giờ... giờ này mà còn có rước dâu?"

Kazuha cũng không nói nên lời.

Giữa đoàn người ấy, hai phụ nữ kiều diễm nhưng khuôn mặt bị che kín bằng khăn tang trắng bước lên trước, mỗi người cầm một dải lụa đỏ dài thượt, trên cổ tay đeo vòng chuông bạc khẽ kêu leng keng.

Họ dừng lại trước cổng nhà Kazuha.

Một người cất giọng khẽ nhưng vang rõ, như gió luồn qua ống trúc:

"Người nhặt được phong bao đỏ... chính là tân nương của thiếu chủ Raiden."

"Xin mời... tân nương theo chúng ta hồi phủ."

Cả người Kazuha cứng đờ.

Cha dượng há hốc miệng, chưa kịp phản ứng thì hai người phụ nữ đã đồng loạt ngẩng mặt lên, qua lớp khăn trắng thấp thoáng đôi mắt sắc xảo đầy ma mị.

"Lễ vật đã định, chẳng thể chối từ."

Một cơn gió lạnh thổi ngang, chuông gió trước hiên rung lên dữ dội, và trong tay áo Kazuha — phong bì đỏ khẽ phát sáng.

Gió hun hút thổi qua sân, làm tàn tro nơi bếp cũ bay tán loạn.

Kazuha vẫn đứng chôn chân, không biết nên tin hay không tin những lời kia.

Cha dượng thì tái mặt, nuốt khan một ngụm nước bọt, giọng run run:

"Hai... hai vị nói gì cơ?

Nó... chỉ là một đứa con trai, sao có thể làm tân nương?"

Người phụ nữ bên phải khẽ nghiêng đầu, giọng đều đều như đang đọc một bài cúng:

"Người sống nhặt được phong bao đỏ...

ắt đã được định sẵn trong duyên âm.

Thiếu chủ Raiden đã chọn, có thể trái mệnh?"

Nói rồi, nàng mở chiếc hòm gỗ sơn son mà người hầu phía sau đang bưng.

Ánh đèn hắt xuống, để lộ một đống sính lễ lấp lánh — bạc trắng, vải gấm, hương trầm, và cả mấy thỏi vàng nặng trĩu.

Cảnh tượng khiến cha dượng vốn sợ hãi liền đổi sắc mặt.

Ông ta nhìn chằm chằm vào hòm sính lễ, bàn tay run run nhưng ánh mắt lóe lên tham lam.

"Nếu... nếu đây là ý của quý phủ, vậy... vậy cũng là phúc của thằng nhỏ."

"Chỉ mong thiếu chủ Raiden được siêu sinh, còn... còn nhà chúng tôi xin nhận lễ."

Kazuha bàng hoàng ngẩng đầu:

"Không!

Con không đi đâu cả!

Cha... cha để con ở lại, con xin người đừng..."

Cậu lao tới nắm vạt áo cha dượng, giọng nghẹn lại, đôi mắt đỏ hoe.

Nhưng ông ta gạt mạnh tay cậu ra, hừ lạnh:

"Mày ở lại thì có ích gì!

Cả làng này nuôi mày còn chẳng ai muốn, giờ có người rước đi, còn than gì nữa!"

Kazuha chưa kịp nói thêm thì hai người phụ nữ kia đã ra hiệu.

Hai người hầu mặc áo tang tiến lên, mỗi bên nắm một cánh tay cậu.

"Xin tân nương đừng chống cự.

Giờ lành đã điểm."

"Ta không phải tân nương!

Buông ra!" — cậu vùng vẫy, giọng hòa lẫn trong tiếng chiêng vang dồn dập ngoài ngõ.

Cha dượng đứng nhìn, ánh đèn đỏ hắt lên gương mặt ông ta — nửa sợ hãi, nửa thỏa mãn.

"Đi đi, đồ sao chổi.

Coi như mày còn làm được việc có ích cuối cùng."

Tiếng khóc của Kazuha bị át bởi trống chiêng.

Đoàn rước dâu quái dị ấy lại cất bước, đèn đỏ chập chờn trong sương xám, dần khuất vào màn đêm.

Chỉ còn lại chuông gió nơi mái hiên vẫn rung lên lẻ loi — từng tiếng chói lạnh như tiễn đưa linh hồn một người sống sang cõi chết
 
Back
Top Bottom