Cập nhật mới

Fanfiction [TimeTay] Hối hận muộn màng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
313393734-256-k114751.jpg

[Timetay] Hối Hận Muộn Màng
Tác giả: TrnNhung320
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là truyện fic về TimeTay riêng của mình nha mn, không hề liên quan đến mạch truyện chính



timetay​
 
[Timetay] Hối Hận Muộn Màng
Chap 1: hồi ức


.

Ngày cậu phát hiện hắn vẫn chứng nào tật nấy cậu chỉ lạnh nhạt hỏi đúng ba từ "Đi hay ở".

Sự bình tĩnh của cậu khiến hắn rùng mình hoảng sợ, Time nhìn vào ánh mắt của cậu làm hắn có cảm giác tội lỗi đến nghẹt thở.

Cậu cố kìm nén cảm xúc trong lòng cố gắng không lên cao giọng cũng như đừng để nước mắt cậu rơi xuống thêm một lần nữa

"Mày không xứng.

Mày không xứng đáng được những thứ tốt đẹp như này.

Time, tao thật sự đã nghĩ mày đã thay đổi."

Kinn đứng lên và nói trong sự bất mãn.

Porsche nhanh chóng dẫn cậu đi ra khỏi hiện trường vụ ngoại tình vừa được phát hiện ra.

Tay đã sụp đổ, cậu cứ nghĩ việc lần trước đã khiến gã thay đổi nhưng không thể.

Hắn cũng thế cũng chỉ thốt lên được một chữ "Ở" Time ta thật sự không muốn xa cậu và cũng không muốn làm cậu buồn nhưng vì do bản chất của hắn.

Tem đến với Time như là một luồng gió mới, đối với hắn Tem cũng chỉ là một trò chơi mới, có thể khiến hắn cảm thấy hào hứng và thích thú lúc đầu.

Nhưng có lẽ vì thế mà hắn phải gánh chịu hậu quả cho hôm nay.

-----

Trong phòng, cậu vẫn còn thẫn thờ nhìn về một phía không quan tâm đến những gì Porsche đang nói về Time và khuyên cậu nên bỏ hắn ta đi.

Pete bồng Venice bước vào phòng cậu, ra sức an ủi người sắp chết khô kìa.

Cậu suy nghĩ rồi, suy nghĩ kỹ rồi, những gì hắn làm đã khiến cậu bộn bề mấy năm nay rồi có lẽ...

Cậu nên chấp nhận buông bỏ.

-----

Hắn lẳng lặng bước vào phòng nhìn cậu, nhìn người hắn yêu bị chính hắn giẫm đạp lên lên trái tim, lòng tự trọng cùng sự tin tưởng của cậu.

Sự kiêu ngạo thường ngày của cậu gần như biến mất khi cậu quen hắn.

Cậu không còn suất hiện ở những cuộc vui khi không có hắn.

Nhớ ngày đó 5 năm năm trước hắn ngỏ lời yêu cậu, thế rồi cả hai quen nhau.

Đến khi cậu phát hiện lần đầu hắn ngoại tình là vào ba năm trước rồi.

Hôm đó trời mưa rất to, mưa to đến mức cậu có thể mường tượng đến viễn cảnh cậu bị cơn mưa nhấn chìm.

Tay cố chạy thật nhanh về nhà để kịp cho bữa cơm tối, đến khi cậu dừng trước cửa phòng hắn thì...

Tay dằn vặt bản thân bằng những vết xước cũ trong tim,rồi mệt mỏi mà gục xuống chìm vào giấc ngủ

"Porsche mày biết chuyện gì đã xảy ra không tao tưởng nó đã thay đổi rồi, vì trước đó nó đã nhận được một bài học thích đáng..."

Pete vừa ru Venice ngủ vừa hỏi nhỏ Porsche.

"Tao cũng nghĩ giống mày, tạo nghĩ nó đã thay đổi nhưng rồi sáng nay Tay nó chạy qua chỗ tao và thằng Kinn khóc nức nở.

Nó khóc nhiều lắm khóc rất nhiều như là lúc nó phát hiện Time ngoại tình, như thể nổi đau chưa bao giờ vơi đi *Quay qua nhìn Tay đang ngủ* Thật tội cho nó..."

Porsche nghẹn ngào nói " Nếu biết trước như thế tao thà bỏ Kinn để yêu nó còn tốt hơn.

Một người tốt như thế mà lại rơi vào tay người không biết trân trọng.

"

Pete đứng dậy nhìn thẳng ra ngoài cửa Kinn đã đứng đó từ bao giờ.

"Chắc nó đã nghe hết những gì mày nói rồi Porsche"

-----

Đây là một tác phẩm được viết bởi Ryou, văn án của tui không được tốt cho lắm và đây cũng được viết theo cảm hứng của tui nên có gì sai sót mong mọi người thông cảm 💚

Chân thành 🤍
 
[Timetay] Hối Hận Muộn Màng
Chap 2: hối lỗi


Sau hôm ấy gã đã không còn tham gia vào những cuộc vui vẻ bên ngoài mà thường xuyên ở nhà hơn.

Hầu như Time dành thời gian hoàn toàn là cho cậu.

Gã tập nấu cơm, chăm sóc cậu, lo lắng quan tâm cậu.

Thậm chí còn đội mưa chỉ để mua cho cậu một cái bánh mà cậu thích.

Gã đặt chiếc bánh lên bàn mặc kệ ánh mắt không mấy cảm tình của Porsche và sự bất lực của Kinn.

" Này mày vừa đi đâu về mà nhìn lấm lem vậy?

" Kinn nói.

" À tao chỉ đi mua bánh mà Tay nó thích ăn thôi, mà xui sao tự nhiên trời mưa á không sao cả "

Kinn lắc đầu thở dài nhìn qua hướng của Porsche, rồi nói Time đi ra ngoài.

Gã chỉ biết bước đi mà không nhìn lại, khi đã chắc chắn Time đã đi Tay bật khóc thành tiếng.

Đối với Tay việc khóc trước mặt người khác cho dù là người quen cũng là một việc rất mất thể diện.

Thường cậu cũng chỉ nức nở khi chỉ có một mình Porsche, việc cậu khóc trước mặt Kinn và tất cả vệ sĩ trong phòng là một việc rất lạ.

Việc này đã chứng minh sự chịu đựng của Tay đã đạt đến giới hạn.

Cậu nức nở nói không thành tiếng, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây chỉ toàn là nước mắt.

Kinn biết việc lăng nhăng của Time rất lâu rồi nhưng không nói.

Đây có lẽ là quyết định sai lầm nhất của Kinn.

Porsche đưa vào cho cậu gục mặt vào rồi vỗ về.

" Tao còn yêu nó lắm!

Yêu muốn chết đi được, nhưng tao mệt lắm!

Tao mệt lắm!

".

Tay nói

-------

Sau trận khóc lúc nãy tâm trạng cậu cũng đã ổn hơn chút.

Cậu đã suy nghĩ về việc này rồi, chắc cậu phải quay về nhà mẹ thôi.

Tay bước vào nhà thì thấy bàn cũng đã chất đầy đồ ăn.

Gã thấy cậu về mặt mừng rỡ chạy lạ chỗ cậu và nói " Tay mày ngồi xuống đi, đồ ăn sắp nguội luôn rồi đó.

Tao nấu mấy món này để tặng sinh nhật cho mày nè.

Ủa mà cái bánh kem tao mua cho mày, mày đã ăn chưa?

"

Time nhìn cậu với ánh mắt mong đợi câu trả lời của gã.

"Vứt rồi" cậu nói rồi ngồi xuống bàn.

Ánh mắt Time chợt chùng xuống tỏ ra vẻ rất thất vọng nhưng gã vẫn cố gượng cười một nụ cười giả tạo.

"Không sao mày không thích bánh thì mai tao mua cho mày cái khác" Gã nhìn cậu rồi cười.

"Không cần đâu, tao không cần đồ mày tặng.

Tiền tao cũng không thiếu thích gì tao tự mua đc."

Time nhận ra sự lạnh lùng của cậu nên chỉ biết im lặng thầm trách chính bản thân mình.

Gã ngồi xuống bàn ăn cơm.

Tay chợt nhìn thấy vết thương trên tay gã.

" Time...tay của mày " Time ngước mặt lên nhìn cậu vội giấu tay mình xuống dưới bàn "À đó lúc nãy nấu ăn tao không cẩn thận nên mới bị như vậy."

Trái tim Tay lúc này chợt thắt lại.

Cậu đứng dậy và đi lên phòng đóng chặt cửa lại.

Cậu dặn dò chính bản thân mình không được gục ngã thêm một lần nữa, không được yêu hắn thêm một lần nữa ba năm là quá đủ, cậu không muốn dây dưa gì thêm với hắn nữa.

__________

Hi chào mọi người, cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện của Ryou, mình biết văn viết của mình không được hay và thời gian viết truyện cũng khá lâu.

Nên mình sẽ cố gắng đằn nhiều nhất có thể.

Cảm ơn mọi người
 
[Timetay] Hối Hận Muộn Màng
chap 3: mất kiên nhẫn


"Mẹ nó!

Khốn khiếp!

Nó đang trêu đùa tình cảm của tao à?

Tại sao nó đã làm như vậy với mày, làm mày đau, mày cũng chỉ biết im lặng đến khi trái tim mày bị bóp nát.

Mà mày vẫn đau lòng khi thấy nó bị thương hả Tay!?

Tại sao ?

Tại sao mày không buông bỏ nó được?"

Cậu gục xuống vỗ mạnh vào ngực mình.

Tiếng nức nở vang lên xé tan màn đêm lạnh lẽo.

Qua khe cửa sổ Time đang cặm cụi dọn đồ ăn thừa trên bàn.

Tay gã đau vì bỏng nhưng không đau bằng chính gã và Tay bây giờ.

Tình yêu của Tay dành cho gã rất lớn vì thế gã ỷ lại vào tình yêu đó khi làm gì có lỗi với cậu hay làm cậu dỗi thì gã chỉ cần mua một món đồ ngọt cho cậu rồi dỗ dành là cậu sẽ không quan tâm nữa.

Nhưng gã đâu biết sau mỗi lần như thế khoảng cách giữa cả hai càng ngày càng xa dần và cứ như thế những lần khóc của cậu cũng càng ngày càng tăng.

--------

Sáng hôm sau

* Cạch * tiếng mở cửa phòng của Tay.

Cậu cất tiếng kêu không nghe ai trả lời Tay lền nhìn quanh nhà cậu cười nhạt bước xuống cầu thang.

Time nằm trên sofa ngủ rất say, tay gã vẫn phồng rộp ửng đỏ cậu sót lắm.

Tay nhìn vào khuôn mặt người cậu yêu đã lâu cậu chưa nhìn Time ngủ say như vậy, đưa tay chạm vào má của gã chiếc má hồng nhạt mềm mềm.

Tay cười mỉm một nụ cười pha chút thê lương, cuối cùng cậu hôn lên trán gã rồi bước ra ngoài.

Cậu bước thật nhanh lên xe.

Đóng sầm cửa lại và lái xe đi...

Trong góc khuất của con đường một người con trai xinh đẹp bước ra.

--------

*10:37* tại gia tộc chính

Arm đang ngồi tìm hiểu thêm về loại súng mới được để trong kho.

"Này Arm!

Arm tao có cái này cho mày xem nè" Pol chạy nhanh vô phòng và đưa Arm coi một đoạn phim.

"Nè thấy chưa tao nói rồi, là sau này thằng này nó sẽ bị chia tay mà" Pol đắc chí khoe.

Arm quay sang vỗ mạnh một cái lên đầu Pol "Mae nếu giờ mày rảnh như vậy thì đi ra mà phụ cậu Kinn soạn đống tài liệu đi kìa ở đó mà coi phim"

"Vâng thưa vợ, anh sẽ đi phụ ngay đây ạ" Pol khoanh tay cuối đầu và nói với Arm.

"Vợ đầu mày!"

Arm đạp Pol ngã ra đất.

"Ui ui đau quá!

Au sao lại đá tao"

Trong lúc Pol và Arm còn đang vui vẻ giỡn với nhau thì Tay đã đứng trước cửa từ lúc nào cùng với Posrche.

"Mae gọi gọi nhau bằng vợ chồng đồ ha" Posrche cất tiếng trêu chọc.

"Tình tứ ghê nhờ" Tay cũng hùa theo.

Thấy Pol với Arm ngại đến đỏ ửng mặt Tay bật cười.

Posrche nhìn qua hướng của cậu mỉm cười "Lâu rồi mới thấy mày vui vẻ như này đấy Tay" Tay dừng lại nói "đâu ngày nào tạo cũng vui mà do mày không thấy đấy thôi" vừa nói cậu vừa cười.

"Cậu Kinn đang ở trong phòng sao hai người không qua đó vậy?"

Pol hỏi

"Nó đang làm việc gì đó trông có vẻ căng thẳng lắm mà nó không cho phụ nên tụi tao mới đi vòng vòng chơi nè" Tay trả lời trong khi vừa đi tới vừa cầm một cây desert eagle lên nghịch.

"Vậy sao mọi người không qua chỗ Tankul chơi nhỉ.

Dạo này khun nủ cứ than chán mãi, mà do mọi người thì đang bận việc tìm kẻ đã phá hoại chuyện làm ăn của công ty đối tác nên bận quá không có thời gian chơi với khun nủ được."

Arm nói.

"Ờ ý kiến hay!

Đi Posrche!

Qua chỗ Kul chơi" vừa nghe xong Tay hứng thú lôi Posrche chạy đi mất

Vừa tới nơi thì đã thấy cảnh Kul giằng co với Pete để rủ chơi cùng mình.

"Đi mà một ván nữa thôi Peteeee" Kul kéo tay Pete để lôi trở lại chỗ bàn cờ.

"Không đâu khun nủ, tôi chơi với khun cũng mười mấy ván rồi, tôi còn phải cho Venice uống sữa nữa, không thằng bé đóiii"

Vừa nghe câu của Pete nói Tankul bực mình dậm chân rồi cằn nhằn nói.

"Ôi!

Thằng Vegas đâu mà nó cứ bắt mày chăm con mãi thế, nó cũng phải biết phụ đi chớ"

"Thôi khun nủ để nó cho con nó uống sữa xong đi rồi hãy bắt nó chơi tiếp.

Để tôi với Tay chơi chung cho" Posrche nói.

Vừa nghe xong Tankul vui mừng chạy đến ôm cậu và Posrche.

Rồi đẩy hai người đến ghế ngồi chơi, Pete ngồi sau vừa cho Venice uống sữa vừa nói chuyện chung với mọi người.

-------

*Nhà chính của Time và Tay*

Vừa thức dậy sau một giấc ngủ dài, gã vươn vai ngồi dậy.

"11 giờ hơn rồi?!"

Time đứng dậy thay đồ rồi chuẩn bị đồ ăn cho cậu, vừa nấu ăn gã vừa vui vẻ ngân nga vài câu hát.

Tâm hồn gã đã được xoa dịu đi vài phần khi tối qua cậu còn lo lắng cho gã.

Lúc nãy đi ngang phòng cậu không thấy cậu ở trong, cũng không thấy xe của cậu.

Time chỉ nghĩ chắc do mình ngủ say nên cậu không muốn đánh thức nên đã đi mua đồ ăn rồi.

---

Đã hơn ba tiếng trôi qua đến giờ cậu vẫn chưa về nhà, gã ko lắng không biết cậu có gặp chuyện gì không liền chạy đi tìm cậu.

Gọi điện cho cậu cũng không được, Kinn thì bận làm việc nên không biết, gọi Posrche thì không bắt máy.

Vừa lúc Time định quay đầu để chạy đến chính gia thì nghe bên tai giọng nói quen thuộc của ai đó kêu gã.

"Pi Time ơi!

Pi Time giúp em với!"

Time dừng xe lại nhìn về hướng phát ra âm thanh, một bóng người quen thuộc hiện lên trước mắt gã.

Time vội bước xuống xe, gã đã dặn lòng là không có ý gì với Tem nữa.

Chỉ là ko cho nó.

"Nãy em bị mấy tên kia bám theo từ quán chế Yok về đến tận đây, lúc nãy chạy em té giờ đau chân quá đi không được."

Tem nhìn gã với ánh mắt long lanh.

Bỗng nó ôm chặt Time vừa khóc vừa nói.

"Giúp em đi nha..hic...hic nha pi Time"

Tem không còn khóc nữa cơ thể nó nhũn ra, không còn một chút cử động gì nữa.

Time đành lòng đẩy người đang ôm mình ra mà bế lên đem lên xe chở về nhà.

--------

Hí mọi người, để bù lại khoảng thời gian mọi người đợi mình thì mình sẽ đền cho mọi người một chap dài nha.

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ Ryou, hãy lấy tinh thần chuẩn bị cho chap sau đi nha mn. 💚

Chân thành 🤍
 
[Timetay] Hối Hận Muộn Màng
Chap 4: tình cảm hai bên


Time đỡ Tem lên và để cậu nằm ở phía sau rồi chở về nhà.

Trời ngày càng sụp tối, đèn ánh đèn từ những cột điện cao chiếu rọi xuống đường.

Đêm nay không có nhiều sao cho lắm, xe cũng thưa thớt gã lái thật nhanh về nhà Tem.

"Tem ngồi dậy, pi đỡ em vô nhà.

Từ từ thôi không nó sẽ làm em đau đó."

Gã bế Tem lên đi vào nhà nhìn quanh rồi một mạch đến thẳng phòng cậu.

Thật đúng là tình nhân lâu nhất của gã đến cả cơ cấu nhà như thế nào gã nắm chắc trong tay.

Đặt Tem xuống giường.

Time cố vực lại tinh thần suy nghĩ đến người mà vì mình đã thay đổi tất cả mọi thứ, từ học nấu ăn, chăm sóc gã đến chiều chuộng những thứ gã muốn.

"Tem đợi anh một chút, anh sẽ lấy đồ băng bó lại vết thương cho em."

Time chạy xuống bếp lục tủ thuốc lấy băng gạc, trong lúc đang loay hoay lấy đồ thì Time nghe tiếng Tem gọi.

"Pi Time ơi!

Giúp Tem với" gã cầm vội hộp đồ và chạy nhanh lên phòng.

Gã nhìn khung cảnh trước mắt, chiếc áo tuột xuống làm lộ ra bờ vai trắng nõn của người con trai kia những suy nghĩ về Tay và việc mình đã hứa với cậu như đứt đoạn.

"Tem..." gã sững người, Tem bước xuống giường bước đến gần Time.

Tem vịn vào vai gã nói ra những lời đưa đẩy "pi biết không Tem nhớ pi lắm đó, Tem cô đơn lắm" tay Tem linh hoạt kéo xuống phần ngực của gã rồi mở từng chiếc cúc áo ra.

Time không phản kháng đứng yên đó như bị tiêm thuốc vào người, Tem bắt đầu từng đợt công kích nhỏ khiến gã không đứng vững mà ngã xuống giường.

Tem đè lên người Time rồi cuối xuống hôn gã.

Time bỗng lật người lại đè Tem xuống giường, gã kéo áo cậu xuống hôn lên ngực.

Cứ thế hai cơ thể trần trụi quấn lấy nhau, những âm thanh dâm dục vang lên khắp căn phòng.

--------

[12:46 pm]

Tay chở mọi người về chính gia sau hơn ba tiếng quậy đục nước ở quán chế Yok, Pete cùng với Kul đã ngủ rất sâu rồi giờ mà trời có sập xuống họ cũng không quan tâm.

"Tay~~ tao chưa có say, tao còn uống được thêm nữa~" Porsche nói.

"Không say thì kệ mày, tao mà còn không về nữa thì chắc chắn mặt thằng Time sẽ nhăn như khỉ cho mà xem" Tay bất lực nói, Porsche mặc kệ cậu đang nói gì mà mỉm cười bảo.

" Hôm nay đúng là vui chết rồi.

Tay, tao thấy mày vui vẻ bỏ qua được thằng tồi đó mà đi chơi với bọn tao, không những thế từ lúc mày bỏ nó thì mày nhìn trông cũng tươi tắn hơn nhiều nữa đó.

Hì hì"

Tay nghe xong lòng chợt nổi lên một cơn sóng nhỏ.

Cậu thầm nghĩ bao lâu nay mình đã bỏ qua những gì, bỏ ra những gì để nhận được từ gã.

Thật sự quá nhiều, nhiều đến mức cậu không đếm xuể, nhiều đến mức dường như cậu đã quên mất đi bản chất thật của cậu.

"Tay mai mốt có gì mày lại qua chơi với tao nữa nhé."

Câu nói của Porsche cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.

Kinn hớt hải chạy ra đỡ Porsche rồi trách " Mẹ!

Mày đã uống bao nhiêu thế Porsche?"

"Uống nhiều vì hôm nay ăn mừng Tay đã bỏ được thằng tồi đó rồi~~ Yeah~ hú" Porsche đưa tay lên trời rồi nói lớn.

Kinn nhìn người trước mặt, bất lực thở nhẹ rồi vỗ vai Tay an ủi "Ờ quên được, bỏ được thì tốt rồi" vừa dứt câu thì Vegas bồng Venice chạy ra miệng hỏi Kinn "Pete đâu, em bé bé bỏng của tôi đâu rồi?"

Chưa kịp nói gì thì Vegas cùng hai vệ sĩ đỡ Pete lên và chạy vô nhà.

Kinn bất lực nhìn theo.

Cậu gật nhẹ đầu như đã hiểu câu nói của Kinn rồi bước về phía xe rồi lái về nhà.

----

[00:43am]

Vừa về đến nhà Time đã đứng trước cửa đợi cậu, cùng với khuôn mặt mệt mỏi và biểu cảm không chút vui vẻ gì.

"Mày đi đâu mà lâu vậy, tao đợi mày không được nên phải chạy đi khắp nơi để tìm, đến hỏi thằng Kinn thì được nghe nó than là vợ nó cũng đi mất."

Chưa kịp nói dứt lời thì Tay đã ôm chầm lấy gã, Time sững người

"Time mày tồi lắm, nhưng tao không biết tại sao tao lại yêu mày nữa.

Mày biết không tao yêu mày lắm..."

"Tay!

Tay!

Mày hơi say rồi đó, đi tao thay đồ cho mày rồi đi ngủ"

Time đỡ Tay dậy rồi đem lên phòng.

Sau khi thay đồ cho cậu gã đặt ly nước xuống nói

"Nước giải rượu đó mày uống đi, nếu còn thấy khó chịu thì cứ kêu tao nhé, tao ở dưới nhà đó."

Không đợi Time bước đi, Tay nắm chặt tay gã lại ngầm ý kêu gã ở lại đây.

Gã hiểu ý chiều theo cậu nằm xuống giường, như một thói quen khi cậu cảm nhận được hơi ấm từ người ấy liền lập tức cảm giác an toàn.

Tay quay sang ôm gã, gã cũng thế nương theo cậu, ôm chặt cậu ngủ...

____________

Mà trước khi chửi tui hay Time thì mấy bà có cảm nhận gì về chap này vậy.

Tui ra chap lâu vì tui bữa giờ học thêm nhiều quá xin lỗi mấy bà nhiều nha.

Chân thành 🤍
 
[Timetay] Hối Hận Muộn Màng
Chap 5: Rắc rối


Tay tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, cậu thức dậy cũng thấy gã đã thức từ lúc nào và đang nhìn vào cậu.

Thoáng chốc cậu chỉ muốn thời gian đừng trôi nữa, hãy để cậu nhìn người cậu yêu thật lâu như cách gã si mê ngắm nhìn lúc cậu đang ngủ.

"Sao mày tỉnh rồi mà không buông tao ra đi còn nằm đây nhìn tao chi nữa?"

Tay hỏi

Gã nhìn cậu mỉm cười rồi đáp "Tao chỉ không muốn làm phiền giấc ngủ của mày, và cũng chỉ muốn nhìn mày thêm chút nữa thôi"

Tay đẩy gã ra "Tao còn phải tắm nữa không rảnh ngồi đây nói chuyện với m đâu."

-----

Sau khi tắm xong Tay bước xuống nhà bếp với sự thoải mái, vì đêm qua cậu ngủ khá ngon giấc.

"Thằng Time đi đâu mất rồi?"

Cậu ngơ ngác nói thầm, vì như thường ngày nếu cậu vừa xuống nhà là gã sẽ vây lấy cậu hỏi đủ thứ như:

"Mày đói không?"

"Mày muốn ăn món gì vậy?"

"Nè món mày thích nè, có mày ăn thấy ngon không?"

"..."

Và dường như Tay đã từ chối tất cả các câu hỏi của gã, cậu không muốn mình mềm lòng thêm một lần nào nữa.

Cậu đã quá mệt mỏi rồi.

Tay khẽ cười nhạt.

Cậu chẳng buồn quan tâm gì đến chuyện của Time nữa.

Cậu mở tủ lạnh lấy một chút thức ăn thừa đêm qua ra ăn. *Ting* tiếng thông báo của điện thoại vang lên làm thu hút sự chú ý của Tay.

//Kinn: Ê Tay mày đến chính gia gấp, có chuyện cần gặp mày!!//

//Chuyện gì cơ???//

//Thì cứ tới lẹ đi đừng có hỏi//

Tay thở dài rồi bỏ dở tô cháo mình đang ăn mà lên xe phóng đi.

-----

[9:47am] (Tay)

Tôi bước xuống xe với một phong thái như thường ngày không bận tâm đến những vệ sĩ có chào tôi hoặc sự vắng lặng đến lạ thường của cái gia tộc này.

Tôi bước vào phòng Kinn, mọi ánh nhìn của mọi người trong phòng đều dán lên tôi.

"Mày đây rồi" Kinn mừng rỡ nói.

" Có chuyện gì mà mọi người tập trung đông đủ vậy?

Còn có cả Vegas và Pete."

Tôi vừa nói vừa đặt người ngồi xuống ghế.

Khi thấy mọi người đã tập trung đông đủ, Pete đưa Venice ra ngoài để Pol và Arm giữ.

Rồi Kinn cũng bắt đầu nói cho mọi người lý do hôm nay gọi họp gấp.

"Cái gì?!"

Tankul hét lên.

Kinn bất lực thở dài và nội tiếp "tụi nó nhắm vào vợ con của mọi người vì tụi nó biết đó là điểm yếu duy nhất của chúng ta.

Tụi nó từng giao dịch với tao, nó ép tao..."

Chưa nói hết thì Pol đã chạy vô với vẻ mặt đầy hốt hoảng và cánh tay đang bị thương "khun Kinn bọn bên băng đảng Ý bắt cóc Porschay với Venice rồi!

Khun Kim cũng bị thương rồi ."

Mọi người chạy ra khỏi phòng, Vegas thì cầm súng dí theo bọn bắt cóc Pete cũng đi theo sau.

Tôi với Porsche thì chạy xem vết thương của Kim.

"Máu chảy ra nhiều lắm, mày đi kêu bác sĩ Top đến đây đi Porsche."

Tankul thì hớt hải la hét kêu tất cả các vệ sĩ ra hỗ trợ Pete và Vegas để bắt người.

-----

Vegas và Pete trở về với khuôn mặt thất thần, Vegas thì liên tục quát và đấm mạnh vào bức tường "F*ck! f*ck!"

Kinn cũng về theo sau đó

"Tụi nó chạy nhanh quá với còn lấy Chay và Venice ra để hăm doạ nên tụi tao đành bất lực."

Sau khi phân chia hết công việc cho nhau, chúng tôi phải đợi đến sáng mai mới bắt đầu tiến hành.

-----

Tối đến chả có ai ngủ được vì lo lắng, Vegas cứ đi qua đi lại không thể nào ngừng được.

Anh ta cứ suy nghĩ gì đó rồi lại thở dài

"Ôiiiiiiii!

Mày bớt đi được không Vegas?!

Coi Pete đi kìa từ sáng đến giờ không ăn cái gì cả nước cũng không uống, cứ như này sao chịu được"

Tankul la lên quở trách Vegas rồi quay sang nhìn Pete

"Ăn đi Pete, ăn đi mà mày không ăn thì sao chịu được."

Vegas ngồi xuống kế Pete rồi năng nỉ

"Ăn một chút đi Pete để có sức đánh tụi nó cứu Venice.

Mày không ăn cũng được nhưng phải uống nước để tiếp tục tìm cách cứu Venice"

Pete gật nhẹ đầu biểu thị mình đồng ý "Đi đi ăn" Cậu nói rồi cùng Vegas bước ra ngoài.

Bầu không khí im lặng đến ngộp ngạc của mọi người đã quay lại sau khi Vegas và Pete rời đi.

*Cạch* tiếng cửa phòng mở ra.

Kinn và Porsche bước vào cùng với khuôn mặt không vui.

Với ánh mắt mong đợi câu trả lời tình hình của Kim về mọi người thì Porsche chỉ lắc đầu.

Tankul như hiểu ý của Porsche.

Lặng lẽ ngồi xuống ghế bật khóc.

Kinn cầm chiếc áo khoác lên rồi ra hiệu cho tôi đi ra ngoài.

Vừa bước ra thì Kinn đã lôi tôi thẳng vào phòng bí mật.

Cánh cửa vừa mở thì tôi đã thấy Kim, Vegas, Pete, Porsche và cả Time nữa tất cả mọi người đều ở trong đó.

Kinn nói với tôi rằng trong dàn vệ sĩ có người là gián điệp và anh ta đang tìm cách bắt được nó, nhưng việc đầu tiên là chúng tôi phải vờ như rằng Kim đã chết.

Để tối nay Kim sẽ tới đột nhập vào đó, còn lại nhiệm vụ của tôi sẽ là đi quyến rũ tụi nó còn lại, Vegas, Pete, Kinn và Time sẽ giải quyết.

Lúc đầu Time nó không hề đồng ý việc này nhưng chỉ có tôi mới có đủ sức để đảm đương nhiệm vụ này và cũng vì Chay và Venice nên nó đành chấp nhận.

--------

Hí tui vừa mới thử dùng ngôi của nhân vật để kể mọi người có thấy oke không?

Nếu được thì tui sẽ làm nữa nhá.

Mọi người thử đoán xem việc gì sẽ xảy ra tiếp

Chân thành 🤍
 
[Timetay] Hối Hận Muộn Màng
chap 6: bắt đầu chiến dịch


[23:49]

Kinn quay lại phòng cùng Time và mọi người, còn Kim thì đã chuẩn bị đồ cùng Tay chuẩn bị cho chuyến đi.

Lúc đi ra ngoài gã không khỏi băn khoăn và buồn về việc Tay sắp phải đi.

Time liên tục níu lấy tay cậu và dặn dò

"Mày nhớ phải ăn uống đầy đủ đó"

"Thấy mệt hoặc có chuyện gì nhớ nhắn tin cho tao nha"

"Đừng để bị gì đó, cố lên nha..."

-----

[00:00]

Kinn sau khi nhận được tín hiệu từ Tay, anh ta liền tức tốc chuẩn bị đồ cho Time và mình

Đến khi nhận được tính hiệu của Kim, Vegas và Pete sẽ qua đó hỗ trợ.

Time đứng trong phòng nhìn ra cửa sổ, gã đang đứng nhìn người của gã bước theo lên xe của một người đàn ông khác mà không thể làm được điều gì.

Cứ như thế gã cũng đã cảm nhận được cảm giác của Tay khi thấy mình bước đi cùng một người con trai khác.

Nếu đổi lại là gã, gã sẽ không chấp nhận.

Nhưng giờ cũng chỉ đành bất lực.

Time nói nhỏ "Tao yêu này"

-----

Tay mặc một bộ đồ thật đẹp đi vào.

Cậu bước tới đâu mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào cậu.

Chiếc quần bò bó sát cộng thêm chiếc áo sơ mi trắng mỏng có thể gọi là xuyên thấu càng khiến từng đường nét trên cơ thể cậu càng được lộ rõ.

Cậu bước vào chính phòng, tên cầm đầu của băng đảng Ý chỉa súng vào cậu.

Tay không hề sợ hãi, cậu bước tới ngồi vào ghế, từng cử chỉ của cậu đều được thu vào tầm mắt của kẻ đó.

"Chào ngài Grin, tôi tên Tay và là người được ngài Kinn cử tới để hỗ trợ và quản lý các đơn hàng sẽ được giao dịch sắp tới" cậu vừa nói vừa đưa tay ra.

Ông ta liền hiểu ý nở một nụ cười giang xảo, đưa tay ra bắt tay với cậu.

"Rất hân hạnh, nếu cậu không phiền thì cứ ở đây đến khi các giao dịch hoàn thành để đỡ tốn công đi từ chính gia đến đây."

Cậu gật nhẹ đầu và nở một nụ cười khiến cho bao người xao xuyến

-----

Kim bước theo một cô gái.

Cô ta là người phụ trách nhiệm làm gián điệp gần ba năm bên đây và cũng đã góp không ích công trạng trong những năm đó.

"Đây thưa cậu Kim, từ giờ hãy gọi tôi là cô Vick.

Giờ thì anh hãy đi thay đồ cũng như đổi một cái tên mới.

Tôi sẽ đợi anh ngoài sảnh" cô ta đưa bộ đồ về phía Kim rồi lôi trong túi ra một cái áo, thoáng chốc từ một cô vệ sĩ trở thành một cô gái lêu lỏng, sexy.

Kim cầm bộ đồ trên tay rồi quay người vô phòng thay đồ.

.

.

.

Kim bước ra ngoài với một diện mạo hoàn toàn khác.

Vick gọi Kim lại chỗ mọi người và nói bằng tiếng Ý.

"Đây là người mới xin ứng vô làm trợ lý của ngài đấy ạ"

Ông ta nhìn một lượt từ trên xuống dưới rồi hỏi Kim

" Tên của mày là gì?"

"Dạ tôi tên là Lukas ạ"

Nhờ sự nhạy bén, thêm việc Kim khá thông thạo tiếng Anh của cậu khiến ông ta có rất nhiều cảm tình.

" Vậy thì được.

Sẵn tiện ta tên là Syn."

Sau khi nói chuyện được một lúc ông ta cười lớn rồi quăng cho Kim một cái thẻ rồi nói.

"Từ mai mày đến đây làm việc không hiểu gì cứ hỏi cô Vick"

Nói xong ông ta choàng vai Vick rồi bước đi.

-----

Sau khi nói chuyện được một lúc với cậu.

Ông ta có vẻ rất ưng và liền lập tức chấp nhận không một chút phòng bị.

Thấy cậu vừa buông lỏng đôi mắt nhìn về hướng khác ông ta liền nắm lấy tay cậu và bắt đầu vuốt ve.

Tay cười ngại rồi rút tay lại.

"Ngài Grin thật thất lễ quá.

Có vẻ tôi tới hơi vội nên giờ hơi buồn ngủ, phiền ngài chỉ giúp tôi phòng ngủ ở đâu được không ạ.

Còn đồ thì ngày mai ngại ngài Kinn tới rồi giao cho tôi luôn."

Vừa nghe thấy cậu có ý định ở lại đây lâu thì ông ta mừng rỡ.

"Tôi có phòng riêng của cậu"

Ông ta đứng lên đi đến phòng dành cho Tay.

Sau khi ông ta bước đi cậu liền dùng một chút thủ thuật thì phát hiện trong mọi ngóc ngách của phòng toàn camera cả phòng tắm cũng có.

"Biến thái thật!"

Tay nói

Không thể để sơ hở cậu chỉ đành giả bộ không biết, sau khi nhắn tin gửi tín hiệu cho Kinn.

Tay bắt đầu thả lỏng cơ thể để dần dần chìm vào giấc ngủ.

-----

Kinn nhận được tín hiệu từ Tay liền kêu Time lên phòng và bàn luận.

"Bước kế tiếp mày sẽ đi theo tao với vai trò vệ sĩ và mày có thể gặp Tay như mày muốn nhưng đừng manh động, đừng để một sơ hở nào hết.

Cuối tuần sẽ có một cuộc họp lớn đầy đủ tất cả mọi người lúc đó mày muốn làm gì thì làm."

Kinn nói

Time gật đầu liên tục, gã mừng rỡ vì ngày mai có thể gặp lại cậu rồi.

-----

Vegas ngồi xuống ghế nhìn Pete, Pete thì đang rất lo lắng cho Venice, không biết thằng bé có được uống sữa chưa, thằng bé có ngủ được không, thằng bé có khóc không.

Nếu có thì ai sẽ là người dỗ.

Vegas nắm tay Pete dỗ dành

"Sẽ ổn thôi, Kim và Tay cũng đã đột nhập thành công rồi chỉ đợi đến gần ngày họp thôi"

.

.

.

[6:30am]

"Tankul mới nãy vẫn còn ở đây lại chạy đi đâu mất rồi" Kinn hỏi mọi người

"Nó đi qua chỗ của thằng Arm rồi đó" Porsche nói

Kinn nghe thế đành gật đầu nói với Porsche "Em chuẩn bị đồ xong chưa?

Còn gì quên không?"

"Không sao cả, anh lỡ cho bạn của anh đi nhìn thằng Time kìa!!"

Porsche chuẩn bị đồ để đi công tác thay Kinn cũng tiện cho việc giữ bí mật về chuyện của Tay và Kim.

"Tay chỉ bệnh thôi không sao đâu.

Time nó buồn vì không ôm được vợ nó nữa đó."

Vừa nói Kinn vừa chỉnh lại cà vạt cho Porsche

"Đi nhớ ăn uống đầy đủ đừng để bị sụt cân đấy nhá" nói xong Kinn đặt một nụ hôn nhẹ lên hai má của Porsche.

Chiếc xe cứ thế lăn bánh rồi khuất dần.

-----

Hôm nay ra chap sớm hơn mọi khi cũng kèm theo việc không đăng vào giờ linh nữa vì tui đỡ bận hơn rồi á.

Tui ra chap sớm vì muốn hoàn thành xong giai đoạn drama nhẹ này để tiếp nối cho phần sau.

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ Ryou nhá 💚

Chân thành 🤍
 
[Timetay] Hối Hận Muộn Màng
Chap 7: ngờ hoặc


Đến trưa thì Time và Kinn bắt đầu lên xe và đến băng đảng Ý.

.

.

.

[4:35 p.m]

Kinn bước vào chính phòng cùng với Time, hai người họ đến đây với tư cách là bàn luận về việc buôn bán hàng hoá và giao dịch.

Sau một hồi chờ đợi Tay cũng bước ra.

Tay vừa bước ra thì tiếp đến là Grin.

Vừa bước đến gần lão liền nắm chặt tay cậu để cậu ngồi xuống ghế rồi lão mới ngồi.

Time thấy vậy tay gã siết chặt lại đến mức nó ửng đỏ.

Khuôn mặt không hề vui vẻ chút nào.

"Tôi khá ưng ý về người kiểm duyệt mới của cậu, có lẽ chúng ta nên giữ một mối hợp tác lâu dài."

Lão ta vừa hút điếu thuốc vừa cười và nói.

"Vâng!

Tôi rất vui khi ông thích cậu ấy.

Cuối tuần này chúng ta sẽ có cuộc họp chung và tôi mong ông sẽ thực hiện những gì mà mình đã hứa."

Kinn trả lời

Lão nghe đến thì thì nụ cười trên gương mặt lúc nãy liền bị dập tắt.

Grin thở dài rồi đặt điếu thuốc xuống gạc tàn rồi nói

"Tôi sẽ suy nghĩ thêm về vấn đề này."

Lão lại nói tiếp "có vẻ ở đây không hợp để nói chuyện lắm, tôi nghĩ chúng ta nên đến một nơi khác"

Nói xong lão liền đứng lên đưa tệp hồ sơ cho cậu.

Tay gật đầu rồi vờ cuối xuống soạn tài liệu.

Lão vừa đi mất Tay liền quăng cho Kinn hai cuộn giấy.

Kinn mở ra bên trong chứa đầy đủ lịch trình của ông ta trong hết tuần này.

Kinn cười nhẹ đi ngang qua Tay vỗ vai cậu rồi nói nhỏ

"Vất vả rồi"

Khi Kinn đi cậu nhìn qua thì thấy Time đang đi đến, Tay vờ như không thấy gì rồi cúi xuống nhặt hết hồ sơ và quay lưng đi bước đi.

Time thấy thế liền níu lại chất vấn cậu.

"Sao mày lại để lão già đó đụng vào mày?

Sao mày lại dễ dãi như vậy?..."

Chưa để gã nói hết cậu đã cắt lời.

"Tao đang làm nhiệm vụ gì mày nên nhớ rõ, tao cũng không còn muốn dây dưa với mày.

Đến khi nhiệm vụ hoàn thành tao chắc chắn sẽ về nhà mẹ cắt đứt mọi liên lạc với mày."

Tay nói

Time nghe thấy liền sững người, gã ngơ ngác nhìn người trước mặt.

Cậu đã thay đổi, thay đổi quá nhiều bây giờ gã không thể nào ỷ lại vào cậu nữa.

Gã sẽ cố gắng níu cậu ở lại vì trên đời này thứ gã sợ nhất có lẽ là mất cậu.

Tay quay người bước đi về phía cửa chính, Time cũng từ từ bước theo sau.

-----

[7:49 p.m]

Sau khi bàn giao hết tất cả các công việc thì Kinn và Time về gia tộc chính.

Tay vẫn phải ở lại đây đến cuối tuần, cậu mệt mỏi nằm xuống giường lười biến kéo tấm chăn lên.

Tay định để sự mệt mỏi kéo mình vào giấc ngủ nhưng mọi thứ đã bị phá vỡ.

*Ting ting ting...*

Tiếng thông báo của điện thoại liên tục vang lên làm Tay giật mình, cậu ngồi dậy nhìn vào điện thoại.

Toàn là thông báo tin nhắn của một người nặc danh.

Ai đó đang nhắn tin quấy rầy cậu và giấc ngủ của cậu?

Tay bực bội dùng hai tay che tai mình lại rồi nằm quay sang một bên.

"Phiền vậy?

Vẫn chưa chịu dừng?"

Tay la lên

Sau hơn mười phút trôi qua mà tiếng thông báo vẫn cứ liên tục vang lên.

Cậu mở điện thoại lên định tắt thông báo thì đọc được tin nhắn khiến cậu để ý.

//Này Tay phải không?//

//Này trả lời tôi đi//

//Này tôi có bằng chứng//

//Này tôi biết cậu đang ở đây//

Tay: //Nếu anh còn nhắn nữa tôi sẽ báo cáo rằng anh quấy rối tôi đấy!//

//Này bình tĩnh, tôi có cái này muốn cho cậu thấy//

Tay: //Cái gì?//

//Chuyện của bồ tôi và lão nhà cậu.//

Tay: //Hả?//

//Cậu có rảnh không nếu tôi muốn gặp cậu?

Tôi sẽ cho cậu thấy sự thật.//

Tay: //Khi tôi rảnh tôi sẽ nhắn với anh//

-----

Kết thúc cuộc trò chuyện sự ngờ vực của Tay về Time ngày càng tăng cao, cậu không hiểu được tại sao người vừa nhắn tin cho cậu lại biết cậu, còn nói gì đó liên quan đến Time và một ai đó.

Cậu không muốn quan tâm nhưng cứ suy nghĩ mãi đến nó khiến cả đêm hôm ấy cậu không nghĩ gì ngoài chuyện đó.

-----

[ 00:07 p.m]

"Haizzzzz mệt chết đi được!"

Tay mặc đồ ngủ rồi khoát chiếc áo khoác bên ngoài,cậu đi đến quán bar.

Mặc dù Tay mặc đồ không chỉnh chu nhưng sự xinh đẹp của cậu đã bù đắp tất cả.

Cậu bước đến đâu mọi ánh mắt đều gắn chặt vào cậu đến đó.

Cậu ngồi xuống ghế rồi nói

"Cho tôi một ly Cocktail Negroni."

Trong lúc đợi cocktail được hoàn thành cậu nhìn xung quanh chợt khựng lại ở một chỗ.

"Tem về nước rồi?

Khi nào vậy?

Và còn ngồi nói chuyện với Grin"

Tay không khỏi băn khoăn và lo lắng khi Tem về nước, những suy nghĩ của cậu ngày càng nặng trĩu.

*Cạch* "Của cậu đây ạ" phục vụ đưa cho Tay

Tay giật mình cậu gật đầu rồi nở một nụ cười chết người.

Đang nhâm nhi ly cocktail thì có một người con trai bước đến mời rượu cậu.

"Cậu có thể cho tôi làm quen chút được không ạ."

Người đó nói

"Xin lỗi nhưng tôi đang không có tâm trạng" Tay trả lời bằng ánh mắt thờ ơ.

Tên đó cứ tiếp tục vòng quanh nói chuyện với cậu dù cậu không thèm để ý.

"Tôi nói là không có tâm trạng sao anh cứ..."

Khi Tay vừa bỏ ly rượu xuống thì tên đó liền dùng khăn có tẩm thuốc mê bịch miệng cậu lại.

Cậu đứng lên phản kháng nhưng dần dần mất ý thức rồi chìm dần vào bóng tối.

Những gì cậu nghe chỉ là những câu nói rời rạc...

--------

Há lu mấy bà có khỏe không?

Tui bữa giờ đang cảm nên viết không được nhiều.

Về việc của Tem tui sẽ giải quyết trong một chap ngoại truyện không xa nhá mn.

Mong mấy bà đọc truyện vui vẻ

Chân thành 🤍
 
[Timetay] Hối Hận Muộn Màng
Chap 8: thấu hiểu


(trước ngày diễn ra hội nghị)

[5:30 a.m]

Kim ngồi trong phòng hút thuốc, anh vừa giải quyết xong một tên cầm đầu băng nhóm.

*Ting*

Tiếng thông báo của Vick nhắn vào nhóm.

Kim đọc xong thì nhoẻm miệng cười.

-----

Vick: //Ren xin nghỉ phép, tôi đã nhắn cho ông chủ để bàn việc người thay thế, các cậu chọn ai?"//

Sean: //Tôi nghĩ nên cho Lukas thay thế vì anh ta rất giỏi những việc này//

J: //Tôi cũng thế//

//...//

Vick: //Nếu mọi người đã chọn Lukas vậy thì Lukas sẽ lên thay vị trí của Ren tôi sẽ báo cáo việc này cho ông chủ//

-----

Thật không uổng công trong một tuần nay Kim giả bộ kết thân và giúp đỡ bọn nó.

Anh nhìn xuống dưới chân mình, Ren đang nằm đó ngọ nguậy nó liên tục nói gì đó có lẽ là chửi Kim nhưng vì bịch miệng nên không thể nghe rõ được

Anh lấy từ trong thùng ra một cây súng.

Kim đặt súng lên mặt gã rồi hỏi nhỏ

"Mày đã bắn tao bao nhiêu viên nhỉ?

Mày nghĩ tao nên thưởng mày lại bao nhiêu đây?"

Ren la lớn đến mức cả mặc gã ta đỏ chót nhưng vẫn không nghe rõ vì miệng đã bị dán kín lại.

*Đoàng!

đoàng!

đoàng!*

Cơ thể Ren nằm im bất động trên sàn nhà lạnh lẽo, máu ứa đầy ra đất.

Kim ngồi xuống nhìn thành quả của chính mình rồi cười lớn.

Bỗng Kim nhận được thông báo cần triệu tập gấp, anh liền thở dài đứng lên, trước khi bước đi Kim đá mạnh cái xác đó một cái rồi quay lưng ra ngoài.

.

.

.

Kim bước vào phòng cuối đầu chào lão.

"Thưa ngài Syn kêu tôi đến gấp như vậy có việc gì không ạ?"

Kim nói.

Lão đưa ánh mắt ra lệnh cho Kim ngồi xuống rồi mới trả lời.

"Tuy cậu mới vào chưa lâu, nhưng những gì cậu đem lại rất có ích, trong lúc Ren nghỉ phép tôi sẽ cho cậu lên làm thay.

Cậu có thể đi theo Vick cô ấy sẽ chỉ cho cậu những gì cậu cần làm."

Lão nói xong thì kêu Vick ra dẫn Kim đi.

Vick dẫn Kim xuống tần hầm, nơi mà anh chưa bao giờ được biết đến.

Nơi đây toàn những con tin mà bọn chúng đã bắt giữ.

Vick bước xuống cầu thang rồi nói với Kim

"Anh phải giữ bình tĩnh trước khi vô đây nha."

Nói xong cô ấy đưa cho anh chiếc chìa khóa rồi dẫn anh đến phía cánh cửa ở cuối dãy hành lang.

Kim mở cửa ra ngỡ ngàng với cảnh tượng trước mắt...

Porschay đang bị trói trên tường, mắt thì bị bịch kính, miệng cũng bị dáng lại bằng băng keo đen.

Venice thì đang được uống sữa.

Để chắc chắn rằng thằng bé không bị đói nên luôn có bảo mẫu túc trực kế bên chăm sóc và theo dõi...

-----

Cuối tuần [6:45 p.m]

Nơi diễn ra hội nghị tập trung đầy những gương mặt nổi tiếng trong giới.

Những chiếc xe sang trọng nối dài đuôi nhau trên đường.

Từng phú bà, phú ông ăn mặc sang trọng bước xuống xe để di chuyển vào đại tiệc.

Hội nghị có hai gian phòng chính.

Gian thứ nhất là dùng để đãi tiệc, trong này chứa rất nhiều bàn nhỏ đựng đầy ấp thức ăn và rượu quý.

Gian phòng thứ hai dùng để họp và báo cáo về những vấn đề bữa giờ.

Mọi người sẽ được di chuyển đến bàn tiệc trước rồi mới vào họp.

Kinn và Time bước vào phòng, hàng chục ánh mắt đang nhìn vào họ, những tạp âm ồn ào hoà cùng tiếng nhạc du dương càng khiến cho âm thanh ở đây càng hỗn tạp.

Kinn ngồi xuống chiếc bàn ăn được để sẵn tên anh trên bàn cùng với Time.

Time đảo mắt một vòng rồi nói

"Ở đây đông như vậy cũng toàn tay to mặt lớn trong giới, tao lo rằng khó mà hoàn thành nhiệm vụ"

Kinn nghe thế liền nhếch mép cười rồi đáp

"Đúng thế, nhưng trong đây chỉ có ba phe.

Một là phe bên gia tộc.

Hai là bên bọn lão Grin và ba là những người đến để coi kịch"

Sau một hồi tán gẫu thì buổi tiệc cũng bắt đầu.

Ánh sáng lập tức chiếu thẳng về một phía của sân khấu, mọi người cũng bắt đầu im lặng và thưởng thức bữa tiệc.

Tiếng nhạc du dương hòa vào sự trầm lắng của căn phòng khiến cho bữa ăn trở nên dễ chịu hơn.

Một người phục vụ lại gần Kinn rồi gửi ám hiệu cho anh, anh liền nhận lấy rồi nói cho Time.

"Kim đã nhận được sự tin tưởng của bọn nó, Vegas và Pete cũng đã đến nơi chỉ cần mọi thứ diễn ra không có cản trở hoặc sai sót gì thì nhiệm vụ sẽ thành công"

Time gật đầu đồng ý nhưng mặt đầy sự hoang mang đưa mắt nhìn về hướng Syn.

Kinn liền nhìn theo

"Grin và Tay đâu rồi?

Bình thường những cuộc họp lớn lão sẽ là người đi tại sao hôm nay lại là Syn?"

Kinn hỏi

Gã lo lắng nói với Kinn

"Từ lúc chúng ta đến đây thì tạo đã để ý sự vắng mặt lạ thường này rồi."

"Bình tĩnh, chắc chút nữa Tay và lão già ấy sẽ xuất hiện thôi.

Không chừng còn đem đến một bất ngờ cho chúng ta."

Kinn nói

.

.

.

Sau khi ăn uống xong tất cả mọi người đều tụ tập ở phòng họp.

Các vệ sĩ của những gia tộc nổi tiếng luôn cầm súng và đứng canh trước cửa, căn phòng đầy sự căng thẳng và ngộp ngạc.

Time không quen với bầu không khí như này, nên gã đành bước ra ngoài.

Đứng trước cửa hút điếu thuốc suy ngẫm, gã tự trấn an bản thân rằng sẽ không sao vì đến tận bây giờ cậu vẫn chưa xuất hiện.

Time bỗng ngạc nhiên khi nhìn thấy Grin và Tem đi chung với nhau, tầm mắt gã nhanh chóng chuyển xuống phía chiếc thùng to mà họ đang kéo tới, nó liên tục động đậy rất dữ dội.

Time liền dập điếu thuốc và bước vào phòng nói với Kinn, anh liền chỉnh đốn lại trang phục rồi ngồi xuống.

-----

Kim bước vào phòng ra lệnh cho tất cả mọi người tụ họp lại một chỗ, rồi cố câu giờ.

Tiếng lựu khói vừa vang lên hàng chục vệ sĩ từ chính gia xông vào liên tục nổ súng.

Khung cảnh đầy sự hỗn loạn.

Anh nhân cơ hội ấy chạy đến phí Porschay rồi gỡ xích cho em và tìm chỗ núp.

Giao chiến với nhau gần một tiếng.

Hai bên đều tổn thất như nhau, bỗng Syn xuất hiện trên tay cầm cái đầu của Vick.

Vệ sĩ của lão xông vào giết gần hết vệ sĩ của Kim.

"Thật tội cho một người phụ nữ xinh đẹp như này ha khun Kim nhỉ?!"

Lão nói lớn

Lão ném đầu của Vick xuống sàn rồi liên tục quát tháo thách thức Kim bước ra.

*Đoàng đoàng*

Tiếng súng vang lên tất cả vệ sĩ của lão đều nằm xuống, Syn từ từ khụy gối xuống rồi ôm bụng lão.

Vegas lao vào chỉa súng vô đầu lão.

Pete thì vội chạy đến chỗ Venice mà ôm, thằng bé liền nín khóc ngay khi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc.

"Shut up!

Mày nên biết rằng mày đã làm gì sai đi.

Tao cho mày 2 phút để trình bày trước khi tao mất khống chế" Vegas liền lên tiếng.

Ánh mắt đáng sợ của Vegas khiến lão rùng mình thú tội, còn khai hết những bí mật gian lận của Grin.

*Đoàng*

Một tiếng súng vang lên, Kim liền ôm chặt lấy Porschay rồi an ủi em.

Vegas và Pete cũng ôm nhau òa khóc.

-----

Điện thoại Kinn vang lên thông báo VegasPete và Kim đang đến đây.

Kinn liền nở nụ cười rồi nói với Grin.

"Tôi nghĩ ngài sẽ không thất hứa đâu nhỉ, ngài Grin?"

Ông ta liền cười lớn rồi hỏi

"Chuyện gì thế nhỉ?"

"Ngài không định thất hứa đấy chứ?

Còn cả vụ ngài gian lận hàng hóa?

Làm thế thật mất uy tín" Time nói rồi nhìn Kinn

Như bị nói trúng tim đen, lão nắm chặt tay lại những vẫn cố giữ bình tĩnh nở một nụ cười méo mó rồi nói

"Cậu nói thế rồi có bằng chứng gì không?"

Tất cả mọi người trong khán phòng đều im lặng nhìn về hướng Time và Kinn.

Vừa lúc này Vegas và Kim xông vào

"Có lẽ ngài không biết nhục nhỉ?"

Kim nói

"If you want to know, I'll let you know" Vegas nói khi vừa đặt máy tính xuống

Video clip chiếu lại đoạn kể tội của Syn và cảnh lão già ấy bị bắn chết.

Kim quăng sấp tài liệu lên bàn rồi nói

"Tin nhắn giao dịch, tài liệu đều nằm sẵn trong đây, không tin ông cứ check thử."

Lão cầm lên, tức giận đến mức người run lên bần bật.

"Ngài muốn để tự mình ra tay hay để tôi thay" Kinn nói khi vừa rút trong người ra một cây súng.

Vệ sĩ của lão liền phản ứng lại.

Bên vệ sĩ của Kinn cũng đứng lên bảo vệ chủ nhân của mình.

Những người không muốn dính dáng đến vụ này thì lẳng lặng bước ra khỏi phòng họp.

Lão không sợ hãi mà cười rồi nói.

"Trước khi làm việc mà cậu muốn, tôi có một món quà nhỏ muốn tặng cậu Kinn đây"

Mọi người từ từ ngồi xuống ghế.

Lão quay ra phía sau mở cái thùng ra.

Vừa thấy Time liền đập bàn đứng lên và hướng súng về phía của lão.

"Con mẹ nó!"

Bỗng điện trong phòng tắt.

Kinn, Vegas nổ súng về phía đối phương.

Bên lão cũng đáp trả lại bằng một loạt đạn.

Time ngây người đứng đó, gã cảm nhận được từng người kế bên mình nằm xuống, tiếng súng lấn át đi tiếng la hét hoảng loạn của người khác.

Gã mới chợt giật mình khi có ai đó kéo tay gã, để gã ngồi xuống.

"Tay?"

Time cảm nhặn được đó là bàn tay của người mình thương thì liền vội nắm chặt lấy.

Khi mọi sự phản kháng của đối phương yếu dần rồi dừng lại hẳn, kháng phòng mới sáng trở lại.

Trong lúc mọi người đang hoảng loạn vì đèn bị tắt Vegas liền chạy qua chỗ của Tay rồi mở dây cho cậu.

Mọi người bình tĩnh trở lại, những người bị thương đều được vệ sĩ của gia tộc chính đưa ra ngoài sơ cứu.

Time nhìn sang hướng kế gã, gã thở ra vì người gã nắm tay nãy giờ là Tay.

Gã ôm chặt Tay vào lòng rồi thút thít bật khóc như một đứa trẻ.

Cậu đẩy gã ra như từ chối rồi khập khiễng bước đi.

"Tay chân của mày..."

Time chạy đến bên cậu đỡ cậu ngồi xuống ghế rồi quan sát vết thương của Tay.

Kinn và Vegas bước ra khỏi phòng để cả hai có không gian riêng tư.

"Tay tao xin lỗi vì chuyện đã qua, tao thật sự không thể sống thiếu mày được..."

Time nói khi vừa vén ống quần cậu lên để sơ cứu vết thương.

"Tao...

Á!

Ui da, sao mày vụn về thế Time?"

Tay chưa kịp đáp lại thì thuốc gã vừa thoa lên khiến cậu giật mình trách móc.

"Tao...tao xin lỗi.

Có đau lắm không?"

Time ân cần nhẹ nhàng đẩy miếng bông rồi băng bó ngay để cậu đỡ khó chịu.

"Mày thấy không Tay, không có mày thật sự tao chẳng làm được tích sự gì.

Cả việc ở công ty, vì mày phải làm cho lão già ấy mà bỏ bê mấy ngày qua.

Ba mà biết chắc chửi tao chết."

Time nũng nịu đặt cằm lên đùi Tay rồi kể lể.

"Time...tao nhớ mày" Tay nói

Sự thật mà nói thì cho dù gã có làm gì sai đi nữa thì chỉ cần Tay chấp nhận tha thứ thì mọi thứ coi như được xí xoá.

Tay vừa nói xong thì liền tự trách móc chính bản thân tại sao lại u mê chấp nhận.

Nhưng lần này thì khác Time không còn vui vẻ hôn má cậu rồi chạy đi mất, mà ở lại hỏi thăm những gì đã trải qua, cậu mệt không rồi hỏi chân có đau không để gã đỡ.

Tay cực kỳ lạ lẫm vì con người mới của gã, nhưng rồi cũng từ từ trả lời hết câu hỏi của Time.

Khi hai người vừa định bước ra khỏi cửa, thì tiếng động trong phòng khiến Time chú ý, gã quay lại nhìn xem có gì

"Tay cẩn thận!!"

*Đoàng!

đoàng!

đoàng!*

Ba viên đạn liên tiếp vang lên, Kinn chạy vô và rút súng bắn chết người đó.

Tay giật mình quay lại thì thấy người gã toàn là máu, đang từ từ mất khống chế rồi ngã xuống đất

"Time!!!"

Tay hét lên trong sự sợ hãi và đau đớn.

Cậu chạy đến đỡ gã lên và liên tục la lớn

"Bác sĩ Top!!

Kinn gọi bác sĩ đến đây!!

Bác sĩ đâu rồi?!

Time đừng ngủ, tao không cho phép mày ngủ!!

TIME ĐỪNG NGỦ!!"

Time nhẹ đặt tay lên má cậu, thều thào.

"Nếu...hô..m nay...tao có chế..t thì tốt nhất v..ẫn là...được chết trong l...òng mà..y"

Từng chữ vụn vặt được Time nói ra càng khiến cho sự hoảng sợ của Tay ngày càng tăng.

Máu đỏ đã thấm ướt cả một mảng áo của Tay.

"T...ao...xi..n lỗ..i vì đã là...m m..ày đ...au...khổ Tay..."

Time nhắm mắt lại.

Tay ôm chặt cơ thể của Time rồi gào thét những tiếng thật thương tâm

"Mày nghe tao nói gì không!!

Mày không được ngủ Time!

Bác sĩ đâu?!

Time ơi!!"

...

-----

Chắc hẳn là mấy bà đang bỡ ngỡ vì chap này lắm đúng không? 🤧 Tui xin lỗi nhưng vì tương lai truyện sẽ có H nên muốn viết đau khổ chút rồi hẳn hạnh phúc.

Tui nói rồi mà chap này không có gì phải sợ cả.

Chỉ là Time...bị bắn thôi mà ☺️

Cảm ơn vì đã ủng hộ truyện của tui nhá 💚

Chân thành 🤍
 
[Timetay] Hối Hận Muộn Màng
chap 9: nặng lòng


Sau vụ việc đó, mỗi ngày của Tay trôi qua bằng việc sáng đi làm đến trưa thì vào thăm Time, cứ như thế liên tục trong hơn một tháng qua.

Tay đi ra khỏi thang máy trên tay còn cầm bịch trái cây và cháo.

Cậu chầm chậm vào phòng, căn phòng yên ắn, không khí cũng lạnh lẽo.

Tay chỉ thở dài rồi bước đến mở rèm cửa.

Rèm cửa được kéo ra, ánh sáng chiếu rọi khắp phòng, cậu đặt bịch trái cây trên bàn rồi dọn bát ra chuẩn bị đồ ăn cho gã.

Nghe có tiếng động Time liền giật mình tỉnh giấc.

"Tay hả?" gã hỏi.

Tay thấy Time nhổm người dậy thì liền đến đỡ người gã lên.

"Bác sĩ nói tình trạng của mày cũng khá hơn rồi khoảng 3 ngày nữa sẽ được xuất viện" Tay nói khi đỡ gã dậy

"Ăn trước miếng cháo đi, xíu nữa có cần gì thì nói tao" Tay đưa gã khay đựng đồ ăn rồi quay lại góc phòng gọt trái cây.

Tô cháo trong tay Time vẫn còn ấm, vị ngọt nhẹ và chút thơm của rau củ trong cháo khiến Time cảm giác rất ngon miệng.

Đây không giống tô cháo được mua ở ngoài cho lắm.

"Mày nấu đấy à?"

Time hỏi

Tay nhìn gã gật nhẹ đầu, cậu không trả lời chỉ cuối xuống làm tiếp những gì đang dang dở.

Sau tất cả người thua vẫn sẽ là cậu, cậu vẫn sẽ tha thứ cho gã và gã sẽ một lần nữa làm cậu thất vọng.

Time ngồi trên giường, nhìn thấy cử chỉ và hành động của cậu gã cũng ngầm hiểu.

Gã biết mình làm tổn thương cậu rất nhiều nhưng cứ bao biện cho những dối trá ấy rằng nhu cầu của gã quá cao.

Căn phòng lại bổng chốc im ắn trở lại.

*Cạch* tiếng cửa phòng mở ra

Tay chưa kịp vui vẻ khi thấy Kinn, Porsche và Pete tới thì người còn lại cũng bước vô phòng.

Tem cầm trên tay một hộp đồ bước vào sau cùng, kèm theo khuôn mặt khép nép ngại ngùng.

Time cũng vờ như không quan tâm vẫn ăn tô cháo ngon lành.

Thấy bầu không khí trở nên căng thẳng Porsche liền lập tức lên tiếng:

"Ây hey!

Tụi tao tới thăm chồng mày nè ngay lúc vào thì gặp Tem.

Nó nói cũng muốn tới để nói với tụi bây về một số chuyện."

Porsche cùng Kinn và Pete ngồi xuống bàn, đặt hai túi đồ to tướng kế bên cạnh.

Tem cũng di chuyển đến ngồi cạnh Tay.

"Pi Tay, em vừa từ nước ngoài về vội quá nên không mua gì nhiều, chỉ có chút quà biếu cho hai người thôi ạ" Tem đặt hộp đồ lên bàn, nói

Cậu im lặng không trả lời cho dù Tem có cố gắng bắt chuyện, mà vẫn chỉ cuối gầm mặt.

Sau khi gọt xong trái cây để lên đĩa rồi Tay mới ngửa lên nhìn mọi người trong phòng.

Kinn vẫn đang ngồi tán gẫu gì đó với Time, còn Posrche thì ngồi kế bên nghe câu chuyện họ nói.

Ánh mắt cậu chợt dừng lại

"Sao mày lại đến đây một mình, Vegas không đi cùng à?"

Tay hỏi.

Pete thở dài rồi nói:

"Đúng là có đi chung, nhưng vừa bước vào bệnh viện thì gặp Tankul.

Khun nủ liền trêu chọc, rồi mắng nó khi cảm thấy tao có chút ốm đi.

Đã thế nó còn đang khó chịu trong người nên liền có vụ khẩu chiến.

Cả hai đã bị đuổi ra ngoài ngay sau đó vì để tránh làm ảnh hưởng đến các bệnh nhân khác"

Tay cười trừ

"Tụi nó lúc nào chả vậy, gặp nhau là không chửi nhau thì cũng lao vào đánh nhau"

Pete lắc đầu ngao ngán.

Trong lúc hai người nói chuyện.

Tem cảm nhận được việc mình bị lơ đi, khiến nó tức giận xiết chặt tay thành nắm đấm.

Ánh mắt liếc nhìn về hướng Tay rồi chợt thu lại như ban đầu, nó cố gắng tỏ ra vẻ bình thường nhất.

Lấy chiếc điện thoại từ trong túi rồi giả vờ như đã trễ giờ tức tốc cuối chào mọi người trong phòng rồi đi, trước khi ra ngoài Tem ngoảnh đầu lại nhìn về hướng Tay bằng ánh mắt thách thức rồi bước đi thật nhanh.

Tay cũng không vừa, cậu kêu với nó lại rồi nói:

"Cảm ơn cậu vì món quà này, nhưng tôi có lẽ không cần lắm.

Cậu cứ đem về mà sử dụng đi"

Nói xong Tay cầm hộp đồ đó đặt lên tay Tem rồi đẩy nó ra khỏi phòng.

Tay vào lại phòng, ngồi xuống ghế với gương mặt không vui vẻ gì.

Những gì diễn ra nãy giờ đều được thu vào tầm mắt của Porsche, có lẽ nước đi này Porsche đi sai rồi, Porsche xin phép được đi lại.

"Auu!

Sao vậy?

Tao xin lỗi, không biết nó đến làm mày cảm thấy không vui" Posrche ngồi xuống cạnh tay cậu, ra vẻ đáng thương rồi lay lay cậu mà nói.

Time quay qua nhìn Tay, liền biết cậu đang khó chịu nhưng vẻ mặt khó chịu này rất đáng yêu.

Gã không thể nào không thừa cơ hội này chọc ghẹo cậu một chút:

"Sao thế, mày ghen khi Tem đến thăm tao à?"

Tay lườm gã rồi cậu liền quay qua chỗ Posrche rồi trả lời:

"Không phải là giận mày đâu Posrche, chỉ thấy hơi khó chịu chút thôi"

Porsche và Pete liền quay sang hỏi han, Tay cũng chỉ trả lời một cách qua loa rồi nói qua chuyện khác.

Kinn nhìn về hướng Time bằng ánh mắt thăm dò.

Gã cũng chỉ cười khổ, từ lúc Tem vào đến giờ gã luôn quan sát hành động của Tay.

Thật sự việc vừa nãy gã không hề hay biết, có lẽ Tay lại giận rồi.

Time nhút nhít người rồi chầm chậm bước xuống giường.

Cố gắng tìm đủ mọi cách để dỗ dành cậu, từ choàng vai, nắm tay, cầu xin ..v..v.

Tay đẩy Time ra vì nãy giờ gã cứ bám chặt lên người cậu, khiến cậu khó chịu.

Dù cú đẩy không mạnh nhưng cũng khiến Time mất thăng bằng mà ngã xuống.

Tay hốt hoảng đỡ gã dậy.

"Ui da!

Sao em lại nỡ làm vậy?"

Gã giả ôm mình, nhăn mặt đau đớn.

Kinn biết rõ là Time đang giở trò chỉ ngao ngán rồi nhìn về phía Porsche và Pete.

Cả hai nhún vai để nói rằng mình không biết gì cả.

Tay đỡ gã lên giường bệnh, cậu hỏi gã có làm sao không khí gã cứ nhíu mày nhăn mặt.

Time nói gì đó cậu không nghe được, nên lại gần gã để nghe gã nói.

*Chụt* Time ôm chặt lấy cậu và hôn vào má cậu một cái, Tay giật mình, cậu vừa ngại vừa giận quay qua lườm Time rồi đánh gã rõ đau

Mọi người trong phòng đều thấy hết liền quay sang chọc ghẹo.

"Ôi!!!

Tụi mày tha cho con người cô đơn không có bồ như tao được không."

Tankul đi vào, phía sau có Vegas đi theo với khuôn mặt khó chịu.

"Ủa sao vô được đây vậy?"

Porsche hỏi.

"Thì lén vô chứ sao nữa!

Tất cả là tại thằng Vegas hết cả đấy " Vừa nói anh vừa đánh mắt qua liếc Vegas.

Vegas trả lời bằng giọng đầy hậm hực : "Rõ anh là người gây hấn với tôi trước còn gì?"

"Tại mày không chăm kĩ Pete của tao làm nó bị sụt cân" vừa nói Tankul vừa lấn về phía Vegas

"Pete nào là của anh?

Do em ấy nói muốn giảm cân vì cảm giác mình dạo này mập lên mà"

"Pete là của tao, nó đã theo tao từ hồi còn nhỏ đến giờ.

Tự nhiên mày cướp mất nó!"

Cảm giác như hai người lại sắp lao vào đánh nhau nữa, Pete với Porsche liền chạy lại ngăn cản họ.

Trong lúc mọi người đang ngăn chặn cuộc sung đột sắp xảy ra, thì Tay lại từ từ bước ra ngoài mà không một ai chú ý đến trừ Kinn.

-----

Cậu đứng bên ban công, im lặng ngắm nhìn cảnh vật phía trước, ngắm nhìn về một hướng nào đó xa xăm không thể xác định được.

Kinn bước đến cạnh, cũng không nói gì chỉ im lặng nhìn theo hướng ánh mắt của cậu.

"Mày có cảm giác tao quá dễ dãi không?"

Tay hỏi

Kinn thở dài "Không chỉ dễ dãi, mà còn dễ bị lừa gạt"

"Tao quyết tâm rồi!

Sau khi nó xuất viện tao sẽ dứt luôn không còn dây dưa nữa."

Kinn cuối xuống đếm trên ngón tay mình rồi quay lại nói với cậu:

"Tao nghe câu này hình như là từ lúc này phát hiện nó ngoại tình đến giờ cũng hơn ba bốn năm gì rồi á"

"Tại..tại do lúc đó tao quá yêu nó thôi..."

Tay chưa kip biện hộ hết thì Kinn lại nói tiếp:

"Chứ giờ mày còn yêu nó không?"

"Còn...có lẽ là vậy, nhưng nó không còn sâu đậm như trước nữa" Cậu cuối gầm mặt nói với giọng lí nhí.

"Nhưng tao quyết định rồi dứt không được thì cũng phải dứt, cho dù tao có như nào thì cũng chia tay" Tay nói với giọng cương quyết

Kinn cười nhẹ, anh biết dù sao tụi nó cũng khó mà chấm dứt được.

Đối với anh, Tay còn quá yếu đuối khi thấy người mình yêu bị gì đó, điều đó hiện hữu rõ khi Time giả đau để lừa Tay, lúc đó ánh mắt cậu đầy sự sợ hãi và lo lắng.

Kinn lúc đó còn nghĩ rằng nếu Time bị gì thật chắc cậu sẽ bật khóc thành tiếng như một đứa trẻ.

Còn Time đối với Kinn cảm nhận, nó là một con người ưa cái mới, cái lạ nên cuộc vui nào, cuộc tình trường nào, hay loại trai gì chắc nó cũng từng chơi qua hết.

Nó rất yêu Tay như việc Tay yêu nó.

Nhưng sự suy nghĩ của nó thật hạn hẹp đến mức nhiều lúc Kinn còn nghĩ nó là thằng ngu khi đi lấy đồ ăn ra để dỗ một người bị mình phản bội.

Nó đánh đổi ra hơn một năm theo đuổi để có được Tay, tức nó trân trọng cậu cỡ nào, vì hầu như những người mà được gọi là tình nhân của nó sau này, nó theo đuổi lâu chắc chỉ 2 tháng.

Không được thì đổi.

Anh đặt tay lên vai cậu biểu thị sự an ủi và khích lệ.

"Tao sẽ đợi ngày mày buông bỏ được nó."

Rồi bước đi bỏ lại cậu với hàng tá suy nghĩ bộn bề.

.

.

.

------------

Hé lô mấy bà dà ☺️

Hình như chap gần đây nhất tui đã đăng là hơn một thánh trước rồi á, đúng không?

Tại do tui bận, kèm thêm cục lười nên nếu hôm nay không có bà lên hối tui chắc tui cũng không biết lúc nào đăng đâu 😗😥🤍 bữa giờ tui cố luyện lại văn phong một chút, tại tui có cảm giác mấy chap gần đây văn phong không được hay mong mấy bà thông cảm💗💗💗

Cảm ơn mấy bà luôn ủng hộ và chờ đợi tui 🤍

Chân thành 💚
 
[Timetay] Hối Hận Muộn Màng
Thông báo nhỏ xíu !! 💚


Hí mọi người, tui không đăng truyện chắc cũng gần hai tháng rồi.

Có lẽ mọi người cũng quên tui rồi.

Nhưng tui chỉ muốn lên đây thông báo một chút thôi.

Hiện tại tui khá bận nên không thể viết được nhiều và cũng không có ý tưởng gì, lý do khá là kì cục nhưng mong mọi người thông cảm.

Tui cũng đang vào năm cuối cấp nên cũng khá bận trong việc học.

Những sản phẩm của tui đang triển khai và cả bộ one shot cũng bị ngừng trệ.

Tui chỉ còn hoạt động được và viết tiếp fic để thỏa mãn đam mê của mình trên acc này .

Vì đây là acc tui dùng để viết fic collab chung với một tác giả nên lúc tui bận hai tụi tui có thể thay ca cho nhau được.

Tui cũng đang luyện lại văn chương và cố gắng để fic hay hơn, không cần dùng từ ngữ hoa mỹ nhưng cũng gây được ấn tượng với mọi người.

Có thể mọi người không chấp nhận hay có gì đó nhưng mong mọi người có thể ủng hộ fic của tui đợt này.

Tui cũng đang luyện viết H một chút, vì đấy là lần đầu nên mọi người có gì đó không hay hoặc không hợp lý mọi người có thể nói cho tui biết ạ.

Truyện cũng không có thời gian đăng cụ thể khoảng một hai tuần cho một chap.

Cảm ơn mọi người nhiều, tui sẽ quay lại sớm nhất với mọi người ạ

Chân thành 💚
 
Back
Top Bottom