Elliot là một nhân viên tiệm pizza bình thường.
Cuộc sống của em chỉ lặp đi lặp lại với mỗi việc thức dậy và đến chỗ làm việc.
Để tránh việc vòng lặp ấy trở nên nhàm chán, em đã bí mật tạo nên một sở thích riêng, đó là viết truyện.
Những câu truyện em viết được em đăng tải trên mạng và thu hút một lượng lớn người đọc.
Tuy chúng chẳng hay ho mấy, theo lời kể của một vài độc giả, nhưng sự ảnh hưởng của nó là không thể xóa nhòa.
May mắn em viết dưới bút danh ẩn nên chẳng ai tìm đến tiệm pizza của em để đốt nát cái tiệm của em hết.
Bởi vì có một số đông đảo độc giả phê phán việc em luôn cho những câu truyện ấy cái kết tệ nhất.
Elliot chẳng quan tâm.
Ngồi trên ghế trong phòng quản lý của riêng em, em nghĩ vậy đấy.
Dù sao mấy câu truyện em viết toàn thịt nóng bỏng, chẳng phải thịt luộc gì, nhưng dù sao kết cũng không quá nổi để gọi là ác độc.
Nghĩ đến đó, em cười tự mãn, suy nghĩ đến khuôn mặt đau khổ của độc giả.
Thật tuyệt khi là một tác giả có tầm ảnh hưởng như vậy.
Tất nhiên cái gì cũng có luật hoa quả của nó.
Một ngày đẹp trời, khi Elliot đang say sưa viết nốt truyện mới mà em vừa ra mắt.
Em được thay ca và nghỉ ngơi, lúc ấy không thể để thời gian trôi lãng phí, thế nên em viết truyện để chờ đến ca làm việc tiếp theo.
Tiếng lách cách từ những ngón tay thon dài của em gõ trên phím, đột ngột khựng lại.
Không khí vốn dĩ trong phòng của quản lý, máy điều hoà mát mẻ và thoải mái; bỗng có mùi khét cháy
Ban đầu Elliot đinh ninh là có nhân viên nào đó xui rủi để bánh cháy.
Thế nên em chỉ càu nhàu vì đã tuyển phải nhân viên hơi bất cẩn, nhưng chắc chắn họ sẽ quen dần và cẩn thận hơn thôi.
Cứ thế suy nghĩ lạc quan khiến em chẳng mảy may gì, cho đến khi mùi khét hăng hơn và có tiếng hét của một người phụ nữ.
“Elliot!
Cháy rồi!
Tiệm pizza đang cháy!”
Đó là giọng của Lulu, đầy khẩn cấp và khẩn trương.
Elliot nhanh chóng phản ứng và biết rằng tiệm pizza mình đã bị phóng hoả!
Thế là em tắt điều hoà, tắt máy tính và mở cửa.
Nhưng trước đó, em đặt mu bàn tay lên thử tay nắm cửa.
Nóng.
Chết tiệt, em bị mắc kẹt rồi sao?
Elliot nhanh chóng quay người tìm lấy khăn và một chai nước.
Em đổ một ít nước lên tay nắm cửa rồi mới dùng khăn đã thấm nước để mở cửa.
Ngay khi cửa vừa mở, khói ập vào khiến em phải cúi người, tránh khỏi làn khói lơ lửng trên trần.
Em dùng khăn thấm thêm nước và bịt miệng, cẩn thận ra ngoài.
Một số nhân viên cố dập lửa nhưng lửa quá lớn, lớn một cách bất thường.
Rõ ràng có kẻ cố tình, em biết rõ như vậy vì đây không phải lần đầu.
Không dập được lửa, mọi người tìm đường sơ tán.
Ngay khi Lulu nhìn thấy Elliot, cô vội quay nhìn em, chờ em đến.
Nhưng Elliot hét.
“Lulu!
Mau đi đi, nguy hiểm lắm!”
Lulu không nghe, cô bướng bỉnh, nhất quyết chờ đó để lỡ Elliot cần gì cô có thể giúp.
Điều cô không ngờ là người cần giúp lại là cô.
Bởi ngay sau đó, trần nhà bắt đầu bị cơn nóng làm cho bong tróc và rơi xuống, đúng nơi Lulu đang quỳ, chờ đợi Elliot.
Elliot ngay trong tích tắc, đầu óc chỉ còn suy nghĩ một điều duy nhất: “Phải cứu người!”
Thế là em lao ra, đẩy Lulu đi.
Lulu bị đẩy bất ngờ khiến cô ngã ra xa, nhưng vẫn bị thương không ít.
Dù vậy, người mà nên bị thương nặng nhất ở đây là Elliot.
Da thịt em chảy ra, như một đống bùn đầy máu thịt.
Khuôn mặt em méo dạng, phồng lên.
Con mắt em mở to, cay xè vì khói.
Mùi khí độc thải ra từ lửa xộc vào mũi em, khiến hô hấp em dần cạn kiệt.
Đã vậy, em còn bị một mảng trần nhà lớn đè bẹp, em chẳng thể bò đi, chẳng thể thở.
Ngực em bị đè bẹp, phổi ruột gan của em bị như nghiền nát, đẩy hết mọi hơi thở trong phổi em ra ngoài.
Ánh nhìn em mờ dần, đến tai cũng chẳng còn nghe rõ, chỉ ù ù một tiếng gọi.
“Elliot!”
Em vội tỉnh dậy, tiếng hét chói tai khiến em giật mình.
Elliot quan sát xung quanh, nhìn thấy không gian quanh mình là một khoảng không đen kịt.
“Xin hỏi có ai ở đây không?”
Em thử cất tiếng, giọng em vang vọng trong khoảng không vô tận.
Ngay khi em tưởng đây là địa ngục, thì một thực thể kỳ lại xuất hiện.
Thứ đó…
Không phải con người.
Con mắt trắng dã, không đồng đều, xung quanh là những dòng mã code nhiễu loạn.
Nó như đang cúi xuống nhìn em, em thật nhỏ bé trước cơ thể không tứ chi, vô định của nó.
Có tiếng như cười khúc khích?
Rè rè và không rõ, có lẽ là từ thực thể kia.
Chiếc nón đen của nó, với chữ S màu đỏ, nghiêng về phía Elliot một chút.
Elliot mở to mắt nhìn nó, hai chân gần như khụy xuống vì sợ.
Chỉ thấy thực thể ấy nói đúng một câu, trước khi trước mắt Elliot tối sầm lại.
“Truyện ngươi viết dở ẹc.
Giờ thì mau đi trải nghiệm độ dở hơi của nó đi!”