Cập nhật mới

Khác Tiểu thuyết trinh thám

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404444552-256-k873617.jpg

Tiểu Thuyết Trinh Thám
Tác giả: ThanhHaaz
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

TIỂU THUYẾT TÂM LÝ - BÍ ẨN



bíẩn​
 
Tiểu Thuyết Trinh Thám
Chương 1: Những kẽ nứt đầu tiên


Buổi tối rơi xuống thành phố như một tấm chăn dày phủ đầy ánh đèn neon.

Người ta chen nhau trên những con đường vẫn còn ấm hơi ban ngày, còn tôi kẻ đứng giữa dòng người ấy lại cảm giác như mình đang đứng trong một bể kính khổng lồ, tách biệt khỏi tất cả.

Tiếng còi xe, tiếng rao vặt, tiếng bước chân… mọi thứ như vang vọng từ một nơi rất xa, không liên quan gì đến tôi.

Tôi không nhớ lần cuối cùng mình nói chuyện với ai là khi nào.

Hay đúng hơn, tôi không chắc những cuộc trò chuyện mình nhớ có thật sự đã từng tồn tại.

Tối nay, khi về đến căn hộ nhỏ trên tầng 17, tôi nhận ra điều đầu tiên không đúng:

Chìa khóa cửa… nằm trên thảm chùi chân.

Tôi không bao giờ để chìa ở đó.

Tôi luôn bỏ nó trong túi áo bên phải.

Tôi chắc chắn điều này — hoặc tôi nghĩ là mình chắc.

Tôi nhặt nó lên, nhìn quanh hành lang dài im ắng.

Không có dấu hiệu ai chạm vào cửa.

Không có gì bị xô lệch.

Nhưng trong lòng tôi lại dấy lên cảm giác như vừa bị ai theo dõi nãy giờ.

Khi bước vào trong căn hộ, thứ thứ hai làm tôi đứng sững:

Chiếc đồng hồ treo tường đã dừng lại từ lúc 3 giờ 12 phút.

Tôi còn nhớ lúc rời nhà nó vẫn chạy, kim giây còn nhích từng tiếng nhỏ đều đặn.

Nhưng thứ khiến tôi nổi da gà không phải là việc nó ngừng mà là con số 3 giờ 12 phút ấy khiến tôi thấy… quen thuộc đến đáng sợ.

Như thể đó là một thời điểm quan trọng nào đó, một ký ức tôi đã đánh mất.

Tôi bật tất cả đèn lên.

Ánh sáng trắng làm căn phòng trông sạch sẽ và vô hồn.

Không ai vào đây cả, nhưng cảm giác bị xáo trộn thì rõ ràng như một dấu vết vô hình.

Tôi mở tủ lạnh.

Một hộp sữa bị mở nắp.

Tôi không uống sữa.

Tôi bước lùi lại, tay bất giác siết thành nắm đấm.

Tâm trí tôi bắt đầu xoay tít, giữa chắc chắn và nghi ngờ, giữa logic và thứ gì đó ở bên trong tôi đang cố vùng lên.

“Có ai ở đây không?” — Tôi hỏi.

Không, đó không phải câu hỏi dành cho căn hộ.

Mà là dành cho chính mình.

Nhưng ngay khi lời vừa dứt, trong đầu tôi xuất hiện một giọng nói nhỏ, khe khẽ như được thì thầm từ sau gáy:

"3 giờ 12 phút."

Tôi khựng lại.

Giọng nói ấy là của ai?

Của tôi?

Hay của ai khác đang sống trong trí nhớ của tôi mà tôi chưa từng biết?

Và rồi điện thoại của tôi rung lên.

Một tin nhắn từ số lạ, chỉ có đúng hai từ:

"Anh nhớ chưa?"


 
Tiểu Thuyết Trinh Thám
Chương 2: Những mảnh vụn bên trong


Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.

Hai từ ngắn ngủi ấy—“Anh nhớ chưa?”

đơn giản đến mức bình thường, nhưng lại khiến tôi cảm giác như ai đó vừa đặt tay lên cổ mình, ấn nhẹ.

Tôi không trả lời.

Tôi cũng không xoá tin nhắn.

Tôi chỉ đứng đó, để ánh sáng trắng lạnh lẽo của căn phòng hắt lên mặt, soi rõ sự bối rối đang trộn lẫn cùng một nỗi sợ mơ hồ.

Thật ra…

đây không phải lần đầu tôi thấy câu này.

Nhưng tôi không biết ở đâu và khi nào.

Ký ức của tôi giống như một căn phòng sáng trưng mà ở giữa lại có một lỗ tối, hút mọi thứ tôi muốn nhớ vào đó.

Có những hình ảnh lướt qua rất nhanh: một hành lang màu xanh lam, tiếng giày dẫm lên nền gạch, mùi thuốc khử trùng thoang thoảng…

Nhưng khi cố nhìn kỹ, chúng tan biến như khói.

Tôi ngồi xuống ghế, ôm đầu giữa hai bàn tay.

Con người ta khi hoài nghi trí nhớ, họ thường tìm đến người thân, bạn bè, hoặc ai đó biết rõ họ.

Nhưng tôi thì không.

Tôi không có ai để hỏi.

Hoặc… tôi không nhớ mình có ai.

Không biết điều nào đáng sợ hơn.

Tôi mở danh bạ điện thoại.

Tên đầu tiên là “BA”.

Tôi nhìn vào nó rất lâu.

Rất, rất lâu.

Không có hình.

Không có ghi chú.

Không có cảm xúc đi kèm.

Chỉ là ba chữ cái lẻ loi.

Tôi thử gọi.

“Thuê bao quý khách vừa gọi…”

Giọng tổng đài vang lên, trơn tru, vô cảm, như thể đang nói với một người khác.

Tôi tắt máy.

Không có ai để tôi bấu víu.

Tôi đứng dậy, đi lại trong phòng.

Mỗi bước chân dội lên nền gạch như quá lớn đối với một không gian im ắng đến kỳ lạ.

Tôi tự hỏi: căn hộ này có phải của tôi không?

Những món đồ này có phải tôi mua không?

Hay tôi chỉ đang sống trong một nơi ai đó sắp xếp cho mình?

Tôi nhìn vào chiếc đồng hồ chết lúc 3 giờ 12 phút.

Con số ấy như lặp lại trong đầu tôi hàng chục lần.

3 giờ 12 phút…

Tôi cảm giác như mình đã từng đứng ở đâu đó vào đúng thời điểm đó có lẽ là một căn phòng, có ánh đèn vàng yếu, có ai đó bước đi phía sau tôi…

Rồi một âm thanh rất nhỏ vang lên.

Lộp cộp.

Tôi giật mình quay lại.

Đó chỉ là tiếng nước nhỏ từ vòi rò rỉ trong bếp.

Nhưng cơ thể tôi vẫn căng cứng như có ai vừa chạm vào vai mình.

“Sao mình lại phản ứng như thế?”

- tôi thầm hỏi.

Câu hỏi này dẫn đến một câu hỏi khác, lớn hơn, sâu hơn:

“Rốt cuộc mình đã quên điều gì?”

Ngay lúc ấy, một luồng nhói nhẹ chạy qua đầu.

Không mạnh, chỉ như một mũi kim xuyên qua lớp ký ức mỏng.

Tôi thấy một thoáng hình ảnh: một bàn tay, vệt máu nhỏ, tiếng ai đó nói trong nước mắt: “Đừng quên…”

Tôi bật dậy.

Hình ảnh biến mất ngay lập tức.

Như thể có thứ gì đó trong tôi không muốn tôi nhớ.

Điện thoại lại rung lên.

Tôi nhìn màn hình.

Vẫn số lạ đó.

Lần này chỉ có một câu:

“Anh đang ở đâu?”

Tim tôi đập thình thịch.

Không phải vì câu hỏi.

Mà vì một ý nghĩ vừa xuất hiện:

Người nhắn có vẻ biết rõ tôi… hơn cả chính tôi biết mình.


 
Back
Top Bottom