[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Tiểu Thuyết Lịch Sử Việt ] Đại Việt Đệ Nhất Thương Gia
Q3. Chương 177 Nước mắt ướt tóc mai
Q3. Chương 177 Nước mắt ướt tóc mai
"Đi lại từ từ thôi, vết thương của em chỉ vừa mới đóng vảy thôi đấy."
Ta chống trán ngồi bên bàn đá nhìn Trần Quốc Chẩn đang đi đi lại lại trong sân.
Quả nhiên là sức trẻ, dù vừa mới trải qua một trân thập tử nhất sinh nhưng vừa rời khỏi giường bệnh là hắn lại như con khỉ chạy nhảy khắp nơi.
Kể từ khi nghe tin hăn bị thương nặng, ta đã mấy lần muốn tới thăm nhưng hết bị người của Trần Thuyên ngăn cản lại tới lệnh không tiếp khách của thái hậu.
Mãi tới hôm nay, sau hai mươi mấy ngày ta mới nhìn thấy hắn.
Ngờ đâu, chưa hàn huyên được mấy câu đã có thuộc hạ của hắn tới báo chuyện Vạn Kiếp quân tra được tung tích của cha con Đinh Nhuệ.
Nghe được tin này, một kẻ háo thắng như Trần Quốc Chẩn sao chịu ngồi yên, hắn vùng dậy muốn cầm kiếm xông ra khỏi vương phủ phục thù.
Nếu thái hậu không kịp thời ra mặt thị uy thì hẳn là hắn đã đã đi mất dạng.
Ta không khỏi bật cười, thở dài ghé sang thái hậu nói.
"Mấy ngày trước, nghe tin Huệ Vũ Vương gia bị trọng thương, thần thiếp quả thật lo lắng không nguôi.
Giờ thấy vương gia mạnh khỏe thế này, quả nhiên là không thuốc thang nào sánh bằng bàn tay chăm sóc của người mẹ.
Thời gian vừa qua hẳn là thái hậu đã vô cùng vất vả."
Thái hậu chậm rãi nhấp một ngụm bạch trà rồi mới điềm tĩnh nhìn ta đáp lại.
"Thăm bệnh đã có thầy thuốc, ăn uống thì có đầu bếp, dọn dẹp lại có nô tỳ, bản cung chỉ biết tụng kinh cầu phật, không dám nhận hai chữ vất vả."
Ta có lòng nịnh bợ nhưng thái hậu quả nhiên là cao thủ, một lời của bà đã khiến ta khó mà tiếp tục đề tài này.
Ta đành phải mỉm cười cúi đầu uống trà để bớt sượng sùng.
Thật may, Trần Quốc Chẩn vừa bệnh khỏi, đi đi lại lại vài vòng đã thở không ra hơi.
Hắn cáu bản ngồi xuống trước mặt ta và thái hậu, hắn chưa kịp lên tiếng thì đã nghe thái hậu quở.
"Con đã thế này, ra ngoài cũng chỉ làm vướng tay vướng chân binh sĩ.
Ngoan ngoãn ở lại đây dưỡng thương cho tốt đi."
Thái hậu đã nói thẳng, Trần Quốc Chẩn cũng không còn cách nào khác là ngoan ngoãn tháo thanh gươm bên hông, giao lại cho nô tỳ.
Hắn thở phì phò một lúc rồi mới phụng phịu nói.
"Nếu không phải vì cơn mưa lớn ngày hôm ấy, con sao có thể sơ sảy bị thương tới mức này.
Hận nhất là con còn chưa biết mặt mũi Đinh Nhuệ thế nào đã bị ám hại, cục tức này con không nuốt được."
Kế hoạch ngày ấy có cáo già Đinh Nhuệ trực tiếp ra tay, cộng với Phùng Mai là thổ địa của vùng Vạn Kiếp, lại thêm mưu kế của Trần Khánh Toàn, dù trời có không mưa thì chú em cũng không giữ nổi đám lâu la họ Đinh.
Tuy trong lòng thì nghĩ vậy nhưng bề ngoài ta vẫn mỉm cười an ủi Trần Quốc Chẩn.
"Đinh Nhuệ kia vừa béo vừa xấu, con trai lão còn là phường vô lại khét tiếng cả phủ Xích Đằng, chú có nhìn thấy bọn chúng thì chỉ tổ đau mắt thôi chứ có gì hay ho."
Trần Quốc Chẩn trợn mắt nhìn ta rồi không khỏi thở dài thườn thượt.
Nhân lúc tỳ nữ dâng thuốc cho hắn, ta liền đứng dậy hướng thái hậu cúi chào.
"Hôm nay thần thiếp mạn phép tới là vì lo lắng sức khỏe của Huệ Vũ Vương, giờ thấy vương gia sinh long hoạt hổ thế này thần thiếp đã an tâm rồi, không dám ở lại làm phiền sự thanh tịnh của thái hậu, thần thiếp xin phép cáo lui."
Thái hậu liền lạnh nhạt đáp lời ta.
"Bản cung biết Tĩnh Huệ phi đã nhìn Huệ Vũ vương lớn khôn, không khỏi có tình cảm thân thiết, nhưng ngươi nên nhớ giờ đây ngươi đã là phụ nữ có chồng, dù là chị dâu em chồng cũng nên có khoảng cách.
Nếu ngươi quá rảnh rỗi thì nên năng đọc kinh học phật, cầu cho quốc thái dân an."
Ta biết thái hậu tuy ghi nhớ những đóng góp của ta cho đế vị của Trần Thuyên nhưng bà vẫn luôn coi ta là cái gai trong mắt.
Ta cũng phải cảm thấy may mắn vì bên ngoài bà luôn tỏ ra một lòng hướng phật, đương nhiên sẽ tránh sát sinh nhưng không thể loại trừ trường hợp sau này ta càng làm bà ấy chướng mắt, chèn ép mẹ con ta trong chốn hậu cung.
Tránh voi chẳng xấu mặt nào, ta khiêm nhường cúi người khoanh tay đáp lời bà.
"Lời thái hậu dạy chí phải, thần thiếp xin kính cẩn lắng nghe."
Đúng lúc này, bên ngoài lại có quân hầu chạy tới bẩm báo thần y lão Trúc tới xem bệnh cho Huệ Vũ Vương.
Ta thấy thiên thời, địa lợi, nhân hòa, trong lúc đứng thẳng dậy liền giả vờ bị chóng mặt mà loạng choạng ngã chúi đầu về phía trước.
Linh thị bị bất ngờ nên vội vàng dùng cả người chặn không cho ta ngã xuống đất, ta lao vào trong lồng ngực nàng, khiến nàng cũng đứng không vững, khuỵu một đầu gối xuống mặt đất.
"Cung phi/chị có sao không?"
Gần như cùng lúc, cả Trần Quốc Chẩn và Linh thị đều hô lên, ta vốn chỉ định diễn một vở kịch, không ngờ, lúc này thật sự cảm thấy cơn ốm nghén đã lâu không trải qua lại một lần nữa cuộn lên trong dạ dày.
Thức ăn trào lên nhanh tới nỗi ta không kịp kiềm lại, vộ vàng đẩy Linh thị rồi chạy tới gốc cây bên cạnh nôn thốc nôn tháo.
.................
"Bẩm thái hậu, cung phi không có việc gì, chỉ là phản ứng bình thường của ..."
"Khụ khụ..."
Ta vội vàng ho vài tiếng để chặn lời của lão Trúc.
Lúc này, ông ấy đang khoanh tay, quỳ gối trước mặt thái hậu.
Tiếng họ của ta đương nhiên cũng khiến ông lão sực nhớ tới lời dặn dò của Trần Thuyên hơn một tháng trước.
Thánh thượng không cho phép, ai dám tiết lộ việc ta có thai.
Ông lão lập tức tỏ ra ngập ngừng.
Thái hậu nhìn phản ứng bất thường của hai người bọn ta, bà ấy tuy miệng cười nhưng đôi mắt lại không cười, từ tốn nói.
"Có bệnh gì mà đến cả thần y cũng khó nói ra?
Ông không khám được thì để bản cung mời thầy thuốc khác tới cũng được."
Lão Trúc nhíu mày khó xử, ông lão đành phải thởi dài rồi đáp lời thái hậu.
"Bẩm thái hậu, không phải là thảo dân không dám nói mà thánh thượng đã ra lệnh ..."
"Ông không phải sợ, đây là nơi ở của bản cung, trên bản cung còn có thượng hoàng, ông cứ nói thật, thánh thượng sẽ không trách phạt ông."
Lão Trúc chưa kịp nói hết lời thì thái hậu đã lên tiếng.
Lúc này, ông lão mới đành cúi đầu bẩm lên.
"Bẩm thái hậu, cung phi Tĩnh Huệ đã có thai hơn hai tháng, vừa rồi chỉ là phản ứng ốm nghén của thai phụ."
................
Bảo Từ phu nhân và cung phi Tĩnh Huệ cùng lúc mang thai, tin vui liên tiếp từ hậu cung truyền ra đã xua đi chướng khí mù mịt ở ấp Vạn Kiếp.
Thánh thượng lập tức hạ chỉ chọn ngày mùng một tháng tám để khởi hành trở lại hoàng cung.
Khi tỳ nữ tới chỗ ta thông báo tin này, Trần Thuyên cũng cùng lúc bước qua thềm cửa.
Thấy hoàng bào tới cửa, ta vội vàng mang theo tỳ nữ tới cửa quỳ xuống nghênh đón.
"Thần thiếp thỉnh an quan gia, thánh thượng vạn tuế."
Đầu gối ta chưa kịp chạm tới sàn nhà, cả người đã bị nhấc bổng lên.
Trần Thuyên ôm ngang người ta rồi tiếp tục sải bước đi vào đại sảnh.
Vừa đi hắn vừa nói.
"Gan em to như thế mà vẫn còn nhớ rõ quy củ cơ à."
Ta tựa đầu vào cần cổ của Trần Thuyên, vòng tay ôm lấy hắn rồi mới nũng nịu đáp.
"Oan uổng quá, thiếp thật sự nào dám trái lệnh quan gia."
Trần Thuyên đặt ta ngồi xuống bên bàn trà, sau đó hắn quay sang ra lệnh cho tỳ nữ.
"Các ngươi ra ngoài hết đi, nếu có chuyện gì cần, trẫm sẽ cho gọi."
Có vẻ như Trần Thuyên muốn bàn chuyện chính sự , ta cũng cất đi dáng vẻ lười biếng, thẳng người đặt bình pha trà lên bếp than nhỏ, đợi nước sôi lăn tăn thì bỏ vào một nửa thìa hoa cúc, một chút vỏ cam, một nửa thìa tâm sen, lại thêm vài quả nhãn khô rồi mới đậy nắp.
Khi ta làm xong việc ấy, trong đại sảnh và cả khoảng sân bên ngoài đã không còn bóng dáng người hầu nào.
Lúc này, Trần Thuyên vốn đang im lặng nhìn ta pha trà mới cất tiếng.
"Trẫm không cần biết hành động của em hôm nay là vô tình hay cố ý, nhưng chuyện đã xảy ra thì không thể không thể vãn hồi.
Những ngày tới, em ngoan ngoãn ở nơi này, dặn cô Bảy nên cẩn thận nguyên liệu trong nhà bếp, đừng để người lạ động chạm tới."
Ta không ngước nhìn hắn, chỉ mỉm cười đáp lại.
"Quan gia đang lo lắng cho thần thiếp đấy à.
Thiếp đang ở ngay trong tầm mắt của bệ hạ, nơi này còn là Hưng Đạo vương phủ, làm gì có kẻ nào dám làm bậy ở đây chứ."
Dường như lời nói của ta động vào cái vảy ngược nào đó của Trần Thuyên, cổ tay ta bị hắn nắm lấy, buộc ta phải vì đau mà quay sang nhìn hắn.
Hắn dựa sát vào người ta, lạnh lùng nói.
"Em đừng có giả ngu, em thừa hiểu chẳng có ai ở trong bàn cờ quyền lực này là an toàn tuyệt đối.
Trẫm vốn muốn che giấu việc em có thai là vì muốn bảo vệ em.
Em có biết mỗi đứa trẻ sinh ra trong hoàng tộc đều là mục tiêu của bao nhiêu thế lực bên ngoài không?"
Trước cái nhìn mãnh liệt của Trần Thuyên, ta không khỏi bật cười, ta xoa nhẹ gương mặt của hắn rồi nói.
"Nếu bệ hạ không muốn thần thiếp dính vào bàn cờ quyền lực thì lẽ ra đừng nên nạp thiếp vào hậu cung mới phải.
Giờ thiếp đã là một quân cờ trong bàn cờ này rồi, thần thiếp cũng phải tự bảo vệ bản thân chứ?
Trước đại hoàng tử, đã có ba đứa trẻ bỏ mạng không rõ nguyên do trong hoàng cung, không cần bệ hạ phải nói, thần thiếp tự hiểu được là ai ra tay.
Giờ đây, đại hoàng tử ra đời mạnh khỏe, Bảo Từ phu nhân cũng đã có thai rồi, những thế lực khác trong triều đình sẽ cần một đứa trẻ khác có nhà ngoại hùng mạnh để tạo thành thế chân vạc, ổn định triều đình.
Tạm thời, trước khi cả hai đứa trẻ này ra đời, trước khi biết được chúng nó là trai, hay gái, sẽ không có ai muốn động tới bọn thiếp đâu.
Trừ phi ..."
Trừ phi là chính hắn không muốn hai đứa trẻ này.
Ta không nói ra lời này, chỉ mỉm cười nhìn thẳng vào mắt Trần Thuyên, tuy hắn cũng đáp lại ánh mắt của ta nhưng rõ ràng tâm trí đã bận rộn với trắm ngàn suy nghĩ.
Ta đột nhiên cảm thấy vừa tức vừa tủi thân.
Đã bao nhiêu ngày rồi hắn chưa tới chỗ của ta, vừa tới nơi đã khởi binh vấn tội, thậm chí còn không hỏi thăm ta được câu nào.
Bây giờ còn dám suy nghĩ linh tinh trong khi đang ôm ta nữa.
Ta không khỏi bực mình, lập tức nhào tới hôn mạnh lên môi hắn.
Dường như hành động của ta quá bất ngờ, Trần Thuyên bị động mím môi không đáp lại nụ hôn của ta.
Trong lòng ta lại càng thêm khó chịu, hai mắt nóng lên, ta phát điên cắn lên môi hắn, khiến hắn phải há miệng kêu lên.
Hai cánh tay hắn bỗng nhiên ôm chặt quanh eo ta, kéo ta ngồi lên chân hắn, nụ hôn lúc này vừa mạnh mẽ lại trằn trọc.
Cho tới khi môi chúng ta rời khỏi nhau, quần áo trên người đã không còn chỉn chu.
Ta thở hổn hến nhìn xuống khuôn mặt mà mình đã yêu hơn mười năm, Trần Thuyên cũng ngước lên nhìn ta, trong mắt hắn giờ đây chỉ có một sự ham muốn trần trụi.
Hắn rút cây trâm trên đầu ta, cùng lúc búi tóc dài buông xuống, hai tay của hắn cũng nhẹ nhàng cởi vạt áo ngoài của ta.
Hai chúng ta lại tiếp tục cuốn lấy nhau, điên cuồng như những cơn cuồng phong tháng tám.
Trong lúc chìm chìm nổi nổi, từ một nơi nào đó rất xa, vọng tới lời hát đối của một đôi nam nữ.
Thương nhau trường đoạn, đoạn trường.
Lụy lưu, lưu lụy dạ dường kim châm.
Thương ai rồi lại nhớ ai.
Nhớ ai, ai nhớ, bây giờ nhớ ai.
Ta không kìm được xúc cảm trong lòng, nước mắt trào ra hòa cùng mồ hôi thấm ướt tóc mai.