Cập nhật mới

Đô Thị  Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
386,419
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczOuYYSKuk5iKq2YdehMptpTr9fj_wlZJQH8GfZNMsNuifLEWK5MjUiA4svhykg6Lfau4nEaNjMK_RpJHA1EwD4hihmvb7_t8qg-qV3VcsQJTNKC2fJBWguSFx-AwB7Y8606TSyirpiKyypOytxKW7zh=w215-h322-s-no-gm

Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Đô Thị, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: zhihu

Tran / Editor: Quỷ Cổ Nữ

Thể loại: Vả mặt, HE, Hiện đại

Độ dài: 17

Giới thiệu

Tôi xuyên vào một bộ truyện tiểu thư thật giả máu chó, là một tiểu thư thật bị mọi người làm lơ.

Tối hôm đó về nhà, trong phòng tiểu thư giả truyền đến tiếng nói chuyện của mấy người.

Anh trai song sinh với tôi nói: "Tâm Tâm muốn ở lại thì phải nghe lời các anh."

Tiểu thư giả đáng thương: "Cầu xin anh... đừng đuổi em đi. Em nhất định sẽ ngoan."

Tôi hóa đá ngay tại chỗ.

Biết ngay cái nhà này không chào đón tôi mà.

Mấy người đừng đi, tôi đi còn không được à?​
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 1: Chương 1


Tôi thề tôi tuyệt đối không có ham mê nghe lén.

Chẳng quan muốn tạo quan hệ tốt với Lâm Tâm, miễn khiến ngày sau “chị em” cạnh tranh.

Hiện tại xem ra, có lẽ cô ta không có thời gian quan t@m đến tôi rồi.

Trong phòng, Lâm Tâm luôn mồm hứa hẹn, chỉ cần có thể để cô ta ở lại nhà họ Lâm, cho dù làm người hầu đều được.

Tôi thầm nghĩ có lẽ không cần đâu.

Bọn họ sớm chiều ở chung nhiều năm như vậy, cho dù cô ta bằng lòng, hai ông anh trai kia của tôi cũng không bằng lòng.

Quả nhiên, chợt nghe anh cả trịnh trọng nói: "Tâm Tâm mà luôn hiểu chuyện như này thì muốn ở lại đây mãi mãi cũng được."

Mà tôi đây, đứng ở ngoài cửa, đi cũng không được, ở lại cũng không xong.

Bởi vì... Lâm Tâm bắt đầu nhỏ giọng nức nở, nghe đáng thương lại bất lực, như đang lên án nếu không phải tôi trở về, tình cảnh của cô ta cũng sẽ không biến thành như vậy.

Không ngờ vai hề lại là tôi, thật khiến cho người ta cạn lời.

Sáng sớm, hai ông anh trai đến công ty.

Lúc Lâm Tâm xuống cầu thang, bước chân mềm nhũn nhìn dáng vẻ rất yếu đuối.

Tôi có lòng tốt hỏi cô ta có cần hỗ trợ hay không.

Lâm Tâm liếc nhanh tôi một cái rồi lại cúi đầu cười tự giễu, hỏi: "Không phải cô rất khinh thường tôi à?"

Đầu tôi bị chập mạch trong giây lát: "Cái gì?"

"Tôi không muốn về nông thôn, tôi không sống nổi ở đó."

Ồ, hóa ra cô ta vì điều này.

Thế cũng chả sao, đổi thành người nào thì cũng không muốn trở lại thôi.
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 2: Chương 2


Lúc tôi xuyên vào chưa từng gặp mặt cha mẹ của nhà này, trong truyện cũng không miêu tả. Có lẽ là vì thuận tiện cho nội dung của truyện nên căn bản không sắp xếp.

Chẳng qua vào lúc tôi tròn 18 tuổi, hai ông anh trai tìm được tôi ở nông thôn đồng thời đưa tôi về.

Mà nữ chính trong truyện - Lâm Tâm - vì được ở lại nên vòng vòng bên cạnh các nam chính khác nhau.

Bạn không nhìn nhầm đâu. Dù sao truyện máu chó ấy mà, một, hai, ba, bốn nam chính rất bình thường.

Bởi vì nữ chính của chúng ta được “Vạn Người Mê”, chẳng cần làm gì cả chỉ cần đứng nguyên tại chỗ, tất cả mọi người sẽ yêu cô ta, giúp đỡ cô ta.

Lần này, có một trong những nam chính đến xem tiểu thư thật tôi đây, thanh mai trúc mã của Lâm Tâm - Tống Hiên.

Nói là đến xem tôi, nhưng ánh mắt anh ta không dứt nổi ra khỏi người của Lâm Tâm.

Tôi chỉ mới đi vệ sinh, hai người đã trốn ngay ra vườn hoa.

Tống Hiên nói: "Em đừng lo lắng! Nếu Lâm Nhiễm dám bắt nạt em, anh nhất định sẽ không bỏ qua cho cô ta."

Đỉnh thật! Tôi tỏ vẻ muốn bắt nạt cô ta lúc nào hả?

Bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương của Lâm Tâm đặt lên cổ Tống Hiên, tủi thân nói:

"Cũng chỉ có anh chịu giúp em."

Này, này, này, này...

Ban ngày ban mặt, bọn họ nói mấy thứ này có suy xét đến cảm nhận của tôi không?

Tôi không dám nghe đoạn sau nữa, sợ tăng huyết áp.

Lúc Tống Hiên đi, vẻ mặt Lâm Tâm tỏ ra xấu hổ kèm khiếp sợ.

Cũng may anh ta đi đúng lúc.

Bởi vì không biết thế nào chuyện Tống Hiên đến đây rất nhanh đã bị anh trai song sinh của tôi biết được.

Tôi nhớ không nhầm thì các anh trai luôn không ưa Tống Hiên.

Cho nên hai người nhanh chóng từ công ty chạy về nhà.

Mặt anh cả âm trầm: "Tâm Tâm ở nhà không ngoan, vậy thì phải nhận phạt nặng đó."

Anh hai cũng không cam lòng tỏ ra yếu kém: "Xem ra các anh phải dạy cho em biết nên hướng về người nào."

Tôi đứng ở đây nhưng dường như tất cả mọi người đều không nhìn thấy tôi.

À không, Lâm Tâm nhìn thấy.

Cô ta liếc xéo tôi một cái, còn mang theo vài phần u oán.

Xong đời! Hiểu lầm rồi.

Chắc chắn cô ta tưởng tôi bán đứng cô ta.

Tôi không làm gì hết mà?

Nhưng hai ông anh trai đã dẫn Lâm Tâm về phòng.

Tôi xin thề tôi đi theo thật sự không phải vì muốn nghe lén.

Tôi tuyệt đối vì lo lắng cho Lâm Tâm.

Quả nhiên, cô ta một mực nhận sai, xen lẫn tiếng răn dạy của hai ông anh trai, nghe quả thật khá hung ác.

Thật là một cô bé đáng thương.

Thế này thì không mạnh bằng quay về nông thôn nhỉ? 18 năm qua tôi sống cũng rất ổn mà?
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 3: Chương 3


Giữa lúc tôi do dự có muốn vào cứu cô ta không thì đã bị người ta mạnh mẽ kéo xuống dưới lầu.

Nhìn khuôn mặt xa lạ trước mắt, tôi vô thức hỏi: "Anh là ai?"

Tôi trở về hai ngày, chưa từng nhìn thấy người này trong biệt thự.

"Cô Lâm Nhiễm, tôi là quản gia mới do hai cậu chủ mời tới."

Tôi nhìn anh ta một lượt từ trên xuống dưới, trẻ tuổi, dáng dấp khá ổn.

Đại khái là còn chưa mở khóa thành một trong những nam chính.

"Cho nên là anh lén báo cáo?"

Anh mỉm cười: "Đấy sao có thể gọi là lén báo cáo được. Các cậu chủ mời tôi đến trông hai cô chủ."

"Anh chắc chắn là hai à?"

Từ khi ông anh sinh đôi kia đưa tôi về, nói chuyện với tôi còn chưa vượt quá ba câu.

Tôi hiểu rõ thật ra tôi cũng chỉ là công cụ dùng để uy h**p địa vị của Lâm Tâm.

"Xác thực mà nói cậu chủ sợ cô bắt nạt cô Lâm Tâm."

Xem đi, tôi đã nói mà.

Tôi cầm chuẩn xác là kịch bản nữ phụ ác độc.

Còn chưa làm gì đã bị mọi người đề phòng.

"Ồ, thế anh cũng nghĩ vậy à?"

"Trong mắt của tôi, cô Lâm Tâm có lẽ lợi hại hơn cô."

Ô?

Cuối cùng cũng có người nhìn ra.

Tôi không khỏi nhìn anh ấy thêm hai cái: "Anh tên là gì?"

"Bùi Trang."

Vậy mà không có ấn tượng.

Kỳ lạ!
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 4: Chương 4


Chắc là các anh trai giận thật. Từ buổi chiều đến tối, mấy người cũng không xuống lầu.

Cũng không biết bọn họ có đói bụng không, có khát không.

Dù sao tôi cũng không dám đi gọi.

Đùa à! Địa vị của tôi trong nhà này thế nào thì tôi là người rõ ràng nhất đấy.

Quản gia Bùi dọn lên một bàn đồ ăn, một mình tôi ăn đến bụng tròn vo.

Lúc tôi đang ườn người ở trên ghế sofa xem tivi thì từ cửa chính có một người đàn ông lịch sự xách theo một cái túi đi vào.

Bùi Trang gọi anh ta là bác sĩ Đỗ.

Chỉ thấy hai người bước nhanh lên lầu.

Tình huống gì thế, bị thương à?

Lẽ nào các anh trai làm thật à? Tôi còn tưởng rằng chỉ giả vờ hù dọa cô ta một tí thôi chứ.

Tôi lặng lẽ đuổi theo.

Chỉ thấy hai ông anh trai kia của tôi đứng ở cửa phòng Lâm Tâm, nói gì đó với bác sĩ Đỗ.

Ta liếc vào trong phòng, bừa bãi hỗn độn.

Có thể thấy được các anh trai nghiêm phạt không phải chỉ nói chơi.

Lâm Tâm trốn ở trong chăn, khóc hic hic.

Cô ta chịu đựng giỏi phết nhỉ?

Nghĩ đến bác sĩ gia đình là đàn ông, có lẽ có chỗ không tiện.

Thế là tôi xung phong nhận việc.

Tất cả mọi người đồng ý, Lâm Tâm không đồng ý.

Cổ họng cô ta khàn đặc.

"Đừng vào! Cô với các anh cô đều không phải là người tốt."

"?"

Lời này không đúng nha.

Tôi thừa nhận hai anh trai tôi có thể chất cầm thú.

Nhưng tôi là người tốt mà?

Haizzz! Không tin thì thôi.

Cứ như vậy, một mình bác sĩ Đỗ đi vào.

Tôi chợt nhớ ra bác sĩ Đỗ này là một trong những nam chính.

Bởi vì hai ông anh trai bỏ đi kia của tôi lập nhiều quy củ lắm, Lâm Tâm phạm sai lầm, thường vội vàng bị tiếp nhận nghiêm phạt, thân thể khó chịu nhiều như cơm rau dưa ở nhà bình dân.

Thường xuyên qua lại, hai người thông đồng với nhau.

Không thể không thừa nhận, Lâm Tâm đúng là người có bản lĩnh.

Thảo nào cô ta không cho tôi hỗ trợ.

Nhưng tôi nhớ rõ cuối cùng trong truyện Lâm Tâm đã thông qua bác sĩ Đỗ này biến tôi và hai ông anh trai kia thành người thực vật.

Mà dưới sự trợ giúp của mấy nam chính, cuối cùng cô ta thành người đạt đến đỉnh cao trong cuộc đời.

Thắng đến cuối rồi còn không ngừng.

Vì không để mình có kết cục thảm như vậy, tôi quyết định xuống tay từ bác sĩ Đỗ trước.

Cụ thể làm thế nào, trong khoảng thời gian ngắn tôi còn chưa nghĩ xong.

Nếu không tạo quan hệ tốt với anh ta trước?

Ta lắc đầu, bỏ ngay suy nghĩ này.

Bác sĩ Đỗ có đức hạnh gì, người khác không biết, tôi còn có thể không biết?

Như hiện tại, bác sĩ Đỗ trong phòng nói cần kiểm tra vết thương.

Chợt nghe thấy Lâm Tâm khóc lớn tiếng hơn, dần dần tiếng khóc cũng thay đổi giống như con mèo con.

Xem ra y thuật của Bác sĩ Đỗ rất được.

Sắc mặt hai ông anh trai của tôi hơi đen nhưng có lẽ do chột dạ nên cũng không dám hé răng.

Bùi Trang cúi đầu như là không nghe thấy.

Sao thiết lập của người này giống người qua đường vậy?

Không chắc lắm, cần quan sát thêm.
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 5: Chương 5


Nửa tiếng sau, cuối cùng bác sĩ Đỗ cũng đi ra.

Anh ta li3m đôi môi mỏng, dặn dò vài câu với hai ông anh trai rồi để lại một tuýp thuốc mỡ.

"Nhớ kỹ bôi cho cô ấy, một lần sáng một lần chiều."

Bùi Trang muốn đưa bác sĩ Đỗ đi ra ngoài, tôi làm bộ nhiệt tình đuổi theo.

Khi đi tới cửa, tôi nói với Bùi Trang: "Tôi muốn nói mấy câu với bác sĩ Đỗ."

Bùi Trang hơi kinh ngạc, do dự một chút rồi rời đi.

Ánh mắt bác sĩ Đỗ dưới cặp kính lóe lên ánh sáng lạnh, làm tôi thấy mà thầm sợ hãi.

Trong truyện đặt ra là hai ông anh trai kia của tôi cường thủ hào đoạt(*) với Lâm Tâm. Lâm Tâm lại không muốn mất đi tất cả mọi thứ của hiện tại, thoáng uy h**p dụ dỗ một phen thì cũng thỏa hiệp.

<i>(*) Cường thủ hào đoạt: Là thể loại truyện dùng sức mạnh hoặc quyền thế để giành lấy, cưỡng ép, chiếm đoạt thứ mình muốn.</i>

Nhưng theo nam chính càng ngày càng nhiều, tục ngữ có câu “Không có so sánh thì không đau lòng”.

Cộng thêm có tiểu thư thật là tôi đảm nhiệm đối tượng so sánh, Lâm Tâm chỉ muốn thoát khỏi cuộc sống áp bức này, tự tay mình cầm quyền phát biểu.

Ví dụ như cô ta không dùng phương thức này, ví dụ như kết cục của tôi không phải là người thực vật thì cô ta cũng rất có chí tiến thủ đó.

Nghĩ đến đây, tôi một lần nữa nhìn về phía người trước mặt, hơi khựng lại rồi lúng túng nói:

"Y thuật của bác sĩ Đỗ kỹ càng thật đấy. Mới nửa tiếng mà em ấy đã hết khóc rồi."

Như này chắc là khen rồi nhỉ?

Bỏ đi! Liều mạng.

Bác sĩ Đỗ ngoài cười nhưng trong không cười: "Cô muốn nói gì?"

"Là như vậy, tôi có người bạn, thân thể có chút bệnh vặt nhưng nhất định không chịu đến bệnh viện khác. Tôi mới suy nghĩ để anh xem bệnh cho bạn tôi. Anh yên tâm, giá cả tính riêng."

Là người trong nhà, tôi thật sự không “Vô trung sinh hữu”(*).

<i>(*) Kế thứ 7 trong Binh pháp Tôn Tử: Không có mà làm thành có.</i>

Người tôi nói là một vị nam chính khác sắp lên sân khấu, chú ruột của tôi.

Anh ta quả thật có ít bệnh.

Thích tất cả những gì tốt đẹp, ví dụ như gương mặt của bác sĩ Đỗ ấy.

Trong nguyên tác, chú tôi như vậy được đặt ở trong nhóm “điên”. Trong nội dung truyện ở phần sau, anh ta thông qua Lâm Tâm biết bác sĩ Đỗ, từ nay về sau càng không thể cứu vãn…

Thế là tôi quyết định để cho bọn họ sớm chạm mặt, tốt nhất là có thể quấn lấy bác sĩ Đỗ, khiến anh ta không có cách nào để ra thời gian cho việc khác.

Bác sĩ Đỗ cái gì cũng tốt, chỉ là có người mẹ bị phá sản, cả ngày ham mê đánh bạc, còn nợ của bên cho vay nặng lãi.

Tiền này, tôi cá là anh ta sẽ kiếm.

Quả nhiên, anh ta chỉ là thoáng suy nghĩ một tí rồi đồng ý.

Tôi lập tức đưa phương thức liên lạc cho anh ta.

"Chú tôi không muốn để cho quá nhiều người biết chuyện chú ấy có bệnh. Anh cứ nói là anh trai tôi mời là được."
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 6: Chương 6


Ngày hôm sau.

Lâm Tâm đi một bước run ba cái, qua lúc lâu mới đi tới trước mặt tôi.

Kết quả cô ta không nói hai lời, đưa tay tát tôi một cái.

Nửa bên mặt của tôi đều tê rần.

Mẹ nó, không làm “chị em cạnh tranh” thì chết à?

Lúc cô ta còn muốn đánh cái thứ hai thì đã bị tôi dễ dàng chế ngự, thuận tiện còn cho cô ta một cái tát.

Lẽ nào cô ta là nữ chính thì tôi phải nhường cô ta chắc?

Không có cửa đâu!!

Người thường xuyên “vận động cơ thể” mà thể lực cũng chả ra sao cả.

Không hiểu sao, cô ta có vẻ còn tức giận hơn tôi.

"Lâm Nhiễm, cô thật không biết xấu hổ."

Tôi hoài nghi cô ta đang nói chính cô ta, nhưng tôi không có chứng cứ.

"Nếu như cô nói về việc trưa qua thì tôi có thể nói rõ cho cô biết, không liên quan đến tôi."

Dù sao tôi cũng đã nói, thích tin hay không tùy cô ta.

Lâm Tâm tức giận đến mặt đều tái rồi.

Quả nhiên là nữ chính của chúng ta, cho dù như vậy cũng rất đáng yêu.

Nếu như lúc này có nam chính ở đây, sợ là lại sẽ không khống chế được nhộn nhạo trong lòng.

"Ai nói với cô việc này? Cô hãy thành thật thừa nhận, tối hôm qua cô ngăn bác sĩ Đỗ lại là muốn làm gì? Đừng cho là tôi không biết cô có ý gì."

Tôi hứng thú hỏi: "Có gì ý? Cô nói ra xem nào?"

"Không nói thì làm sao tôi biết."

Lâm Tâm lập tức nghẹn lời, thẹn quá hóa giận nhìn tôi: "Trong lòng cô tự biết."

"Ta không biết."

Thật sự không biết.

Tôi là người ăn ngay nói thật.

"Không phải là cô đố kị tôi cướp đi cuộc sống của cô, còn cướp đi tình yêu của tất cả mọi người à? Nhưng đây đều là bọn họ tự nguyện. Còn nữa, bác sĩ Đỗ sẽ không thích cô. Đừng uổng phí sức lực."

Cô ta rất tự tin, còn sợ tôi đi sai đường.

Cô ta thực sự khiến tôi khóc chết nè.

"Tôi không có hứng thú với bác sĩ Đỗ, để cho cô đấy."

À không, có thể sẽ bị chú của tôi diệt đấy.

"Cô thật sự nghĩ vậy?"

Tôi ra sức gật đầu.

Có lẽ ánh mắt của tôi quá mức chân thành.

Lâm Tâm có thể coi như là yên lòng.

Cô ta vừa đi, Bùi Trang lập tức đi ra.

Ta giải thích theo bản năng: "Vừa rồi là cô ta ra tay trước."

Bùi Trang: "Tôi thấy được, cho nên cũng không ngăn cản cô."

Dứt lời, anh ta lấy ra một quả trứng gà luộc đã bóc vỏ đưa cho tôi.

"Lăn đi."

Tôi không nhận.

Kỳ lạ! Điều này quá kỳ lạ!

Tuy rằng hiện tại xem ra Bùi Trang là người duy nhất còn coi như bình thường, nhưng chưa biết chừng ngày nào đó anh cũng bị Lâm Tâm quyến rũ.

Tôi vẫn nên giữ một khoảng cách với anh, miễn để Lâm Tâm đối phó với tôi.
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 7: Chương 7


Buổi tối, hai ông anh trai ngốc kia của tôi trở về.

Bọn họ như không nhìn thấy vết thương trên mặt tôi, mở miệng đã chất vấn tôi tại sao lại muốn đánh Lâm Tâm.

Cảnh phụ.

"Hôm qua hai người đánh cô ta còn tàn nhẫn hơn tôi, tôi có nói gì không? Chỉ cho phép hai người đánh à?"

Tôi dứt khoát hỏi lại một câu làm hai người bọn họ đều sửng sốt.

"Phì..."

Lúc này, trong góc phòng đột nhiên truyền đến một tiếng cười, không lớn không nhỏ, vừa hay tất cả mọi người đều nghe được.

Được lắm! Công việc của Bùi Trang đến đây kết thúc.

Anh chậm rãi đi ra, đã khôi phục vẻ mặt nghiêm túc.

Anh cả hỏi: "Anh cười cái gì?"

Anh hai: "Tốt nhất anh đưa ra được lời giải thích."

Ánh mắt mang cảm giác vô cùng áp bách của hai người đồng thời nhìn về phía Bùi Trang, ngay cả tôi cũng không nhịn được lau mồ hôi hộ anh ấy.

Bùi Trang không nhanh không chậm nói:

"Là thế này cậu chủ. Hôm nay con heo mẹ già của nhà tôi sinh con, mọi người đoán thử xem sinh mấy con?"

"..."

Sinh bao nhiêu không phải là then chốt, tôi bội phục tâm tính của anh.

Vẻ mặt hai ông anh trai của tôi cứ giống như gặp phải một đống lời bào chữa.

"Cái này buồn cười à?" Anh cả hỏi.

"Dĩ nhiên! Tôi vui vẻ mà. Tôi vui vẻ hì hì..."

Bùi Trang cười rồi như đột nhiên ý thức được gì đó: "À, có lỗi với cậu chủ. Tôi không nên mất tập trung khi đi làm."

"..."

Tôi cũng không dám tin anh ấy cứ vậy mà lừa qua được.

Cũng đúng! Dù sao ai có hứng thú đi xem heo mẹ già nhà anh ấy sinh bao nhiêu con chứ.

Người này rất thú vị nha.

Lúc cơm tối.

Nói là đi ăn, nhưng tôi thấy bọn họ càng như mưu cầu danh lợi với ăn những thứ khác.

Ba người ngồi ở đối diện tôi, liếc mắt đưa tình.

Lâm Tâm cúi đầu, mặt đỏ như quả táo chín.

"Những người khác đang nhìn đó..."

Anh cả cười với vẻ mặt ác liệt: "Ở đây có những người khác à? Sao anh không biết nhỉ?"

Rõ ràng anh ta đang trợn mắt nói mò đó.

Một người lớn sống sờ sờ như tôi đây mà các người dám tự động che đi.

À không, còn có một Bùi Trang ở cạnh.

Tôi nhìn anh ấy, anh ấy nhìn tôi.

Thôi! Cơm này không ăn cũng được.

Trong sân, tôi hỏi Bùi Trang: "Anh có cảm nghĩ thế nào?"

Anh ấy trả lời: "Còn có thể nghĩ thế nào? Có đứng, ngồi hay nằm suy nghĩ thì cũng không hiểu nổi."

Tôi cười xấu xa: "Anh không suy nghĩ đến việc gia nhập với bọn họ à?"

Tôi hỏi điều này cũng có lòng riêng, tôi muốn thử Bùi Trang.

"Thế giới này đã đủ điên rồi! Chúng ta coi như bỏ đi, nhìn là tốt rồi."

Anh ấy nói chúng ta.

Chẳng phải là tôi có thể coi anh ấy như đồng đội chứ?
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 8: Chương 8


Trong truyện mặc dù hai ông anh trai kia của tôi có tính cách bất đồng, nhưng sở thích lại giống hệt nhau.

Đều bị Lâm Tâm mê hoặc cho thần hồn điên đảo, cô ta nói gì thì là cái đó.

Lúc tôi đi vào, mấy người đã đi lên lầu.

Không có gì bất ngờ xảy ra thì sẽ xảy ra việc ngoài ý muốn.

Lâm Tâm lại bị thương, khóc gọi bác sĩ Đỗ đến.

Bùi Trang không dám chậm trễ vội đi gọi điện thoại.

Tôi hơi chột dạ, sớm trở về phòng.

Nhưng biệt thự truyền đến động tĩnh lớn vẫn làm ồn đến tôi.

Bác sĩ Đỗ chân trước vừa xong thì ông chú tôi cũng theo luôn đến ở phía sau.

Nhưng mà xem ra bác sĩ Đỗ cũng không gặp anh ta.

Từ trước đến nay ông chú thương Lâm Tâm, thấy cô ta bị thương thì mắng cho hai ông anh trai tôi một trận.

Đôi mắt sáng của Lâm Tâm trong suốt, dường như nghĩ đến gì đó lại nhỏ vài giọt nước mắt.

Ông chú liên tục không ngừng dụ dỗ: "Ngoan, có chú ở đây. Nhất định sẽ không để cháu chịu uất ức."

"Đêm nay chú sẽ ở đây. Chú muốn xem bọn nó có dám bắt nạt cháu nữa không."

Không hổ là ông chú thuộc nhóm điên, nhưng anh ta cũng không nhìn xem hiện tại ai có quyền nói chuyện ở nhà họ Lâm. Tôi thì chẳng sao cả, chỉ sợ bọn họ không một lời hợp lại đánh nhau.

Nghĩ đến bác sĩ Đỗ còn đó, không đến mức tai nạn chết người.

Tôi lại đi về ngủ.

Thế giới này mẹ nó quá không hợp thói thường.
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 9: Chương 9


Có lẽ là vì bồi thường cho Lâm Tâm, hai ông anh trai kia của tôi quyết định dẫn cô ta ra ngoài đi chơi.

Tôi vui vẻ đến nhảy cẫng hoan hô, nghĩ cuối cùng có thể có được hai ngày yên tĩnh.

Nhưng Lâm Tâm nhất định đòi dẫn tôi theo, lấy lý do hay ho là làm bạn.

Mẹ nó, cũng đã có ba người rồi còn muốn lôi tôi theo làm gì?

Nhưng tôi hiển nhiên không có quyền nói gì cả.

Nội dung truyện đều phải vây quanh nam nữ chính.

Qua mấy ngày ngắn ngủi, cả người tôi đều không ổn rồi.

Tôi thậm chí hoài nghi nghiêm trọng Lâm Tâm nói bị áp bức, chỉ vì sau này có thể yên tâm thoải mái chiếm lấy tài sản nhà họ Lâm.

Rõ ràng cô ta rất hưởng thụ cuộc sống bây giờ mà nhỉ?

Tôi ngồi ở bên ngoài lều hai tiếng đồng hồ, giả vờ mình là một tảng đá.

Người nào đó mau, mau đến cứu tôi với...

Úi dồi ôi? Thật sự có người đến này.

Kia không phải là Tống Hiên sao?

Có lẽ cũng không có tốt lành gì.

Sao mạng của tôi lại khổ vậy? Khi nào thì cuộc sống này mới kết thúc đây?

Giữa phát quang và phát nhiệt, tôi lựa chọn phát rồ.

Nhưng người nào có thể nói cho tôi biết, sao Tống Hiên còn điên hơn tôi.

Chắc anh ta là người duy nhất biết ghen giữa một đống nam chính ấy.

Trong truyện, anh ta và Lâm Tâm vốn là thanh mai trúc mã vô tư từ nhỏ, là mối tình đầu của nhau.

Anh ta với Lâm Tâm cũng tuyệt đối là chân ái.

Rõ ràng có thể một mình độc chiếm, lại một lần chạy ra nhiều người chia sẻ với anh ta như vậy, trong lòng tất nhiên căm giận khó bình.

Cho nên vì để cho Lâm Tâm cũng ghen, anh ta bắt đầu một loạt hành động cợt nhả.

Mà Lâm Nhiễm chính là công cụ mà anh ta lựa chọn.

Một thiếu nữ mới chớm tình đầu, sao có thể chịu nổi sự trêu chọc của người đàn ông đã trải đời.

Đến cuối cùng anh ta không cho là thật, Lâm Nhiễm tưởng thật, càng đắm chìm không thể cứu vãn.

Sau đó Lâm Nhiễm càng không quan tâm mà đuổi theo Tống Hiên, còn muốn để Lâm Tâm tặng Tống Hiên cho cô ấy.

Nữ chính có thể đồng ý chắc?

Động vào đàn ông của cô ta như chém cụt tay của cô ta.

Vì thế, Lâm Nhiễm làm ra không ít chuyện ngu xuẩn.

Tôi chỉ có thể nói nữ chính Lâm Tâm tất nhiên sẽ không bỏ qua cho cô ấy.

Lúc này, nhìn Tống Hiên từ từ đến gần, trong lòng tôi mặc niệm: Đừng tìm tôi, đừng tìm tôi! Lui đi, lui đi, lui đi...

Anh ta tự cho là cười đến đẹp trai bức người, ở trong mắt tôi, anh ta cũng chỉ xứng với hai chữ phía sau kia thôi.

"Nhiễm Nhiễm nghe lâu như vậy, không có suy nghĩ gì à?"

Đương nhiên là có, hận không thể gi3t chết bọn họ.

Nhưng tôi làm ra vẻ không hiểu.

"Tôi nghĩ tối nay có thể ăn giúp suất ăn của hai anh trai đấy."

Anh ta dán vào bên tai tôi nhỏ giọng cười: "Còn có thứ ngon hơn cơm đấy. Nhiễm Nhiễm có muốn thử không?"

Dứt lời, anh ta bỗng nhiên túm lấy tay tôi đưa về một chỗ nào đó.

"Tôi thử con mẹ nhà anh!"

Không nhịn được rồi!

Tôi dứt khoát đá một phát vào khuôn mặt đầy kinh ngạc của anh ta.

"Nếu anh bị chọc giận thì hãy đánh một trận với bọn họ. Đánh không lại thì gia nhập đi. Đừng ở đây làm tôi buồn nôn."

Thật sự không muốn ở cùng một chỗ với đám điên này, tự tôi xuống núi sớm.

Lúc ăn cơm thuận tiện thêm cho mình hai món.

Bọn họ không đói bụng, tôi đói.

Nhưng tôi không ngờ, Tống Hiên sẽ theo kịp.

Anh ta ngồi ở đối diện rất hăng hái nhìn chằm chằm tôi, khiến lòng tôi sợ hãi.

"Tôi đột nhiên cảm thấy cô rất được, rất có cá tính."

Tống Hiên này tám phần mười là có khuynh hướng chịu ngược hả?

Nhìn vết sưng đỏ trên má trái của anh ta còn chưa tiêu, tôi có suy nghĩ muốn làm cho hai bên đối xứng.

Nhân lúc còn trẻ vô tri, nghĩ gì thì phải làm ngay.

Cứ như vậy, Tống Hiên lại bị tôi đạp cho một phát vào bên mặt phải.

Trên mặt anh ta lóe lên hưng phấn khác thường.

"K1ch thích! Quay lại! Tôi còn chưa thấy ai hoang dã như vậy."

[Mọe...]

Tôi đã nói, trong quyển sách này không một ai bình thường.

Chết hết đi!
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 10: Chương 10


Hình như chơi hơi lớn rồi.

Tống Hiên bị tôi đánh cho nhập viện.

Sau khi Lâm Tâm biết được vội vàng chạy tới bệnh viện.

Trong phòng bệnh, cô ta ngồi ở bên giường của Tống Hiên, khóc như hoa lê đẫm mưa, tôi nhìn mà xót.

"Anh nhất định không thể có việc. Nếu như anh xảy ra chuyện gì, em phải làm sao bây giờ? Hu hu hu..."

Tống Hiên nhìn mà vô cùng đau lòng.

"Tâm Tâm, đừng khóc! Anh không sao, thật đấy."

Tôi đứng ở cách đó không xa, nhớ lại hết những chuyện đau buồn trong đời này một lượt, mới nhịn cười nổi.

Mặt Tống Hiên sưng phù như đầu heo, mồm sưng như hai cái lạp xưởng, đôi mắt chỉ có thể nhìn thấy một đường, còn phải nhịn đau an ủi Lâm Tâm, nhìn muốn bao nhiêu khôi hài thì có bấy nhiêu khôi hài.

Tuy nói đánh người không đánh mặt nhưng gương mặt đó của anh ta thực sự quá gợi đòn.

Lâm Tâm lôi kéo, lúc này mới nhớ đến việc hỏi chính sự: "Tại sao Lâm Nhiễm lại đánh anh?"

Tống Hiên chột dạ liếc tôi, lời đến khóe miệng lại nhịn xuống.

Lâm Tâm quay về phía tôi nói: "Cô có thể đi mua giúp tôi chai nước không?"

Đây là muốn đuổi tôi đi à?

Ai hiếm lạ nghe bọn họ không đứng đắn với nhau.

Lúc đi tôi hung hăng trừng Tống Hiên, cái mồm của thằng nhóc nhà anh tốt nhất chớ nói lung tung.

Khoảng nửa tiếng sau, tôi nghĩ cũng nên nói xong rồi.

Kết quả!!

Ai có thể nói cho tôi biết không? Vừa đi tới cửa đã thấy Tống Hiên đang muốn hôn Lâm Tâm.

Lúc đó chỉ nghĩ đến vả mặt, thất sách, thất sách!

Nghĩ đến diện mạo như heo của Tống Hiên, vậy mà Lâm Tâm cũng hạ miệng được.

Ỏ ~
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 11: Chương 11


Trời dần tối.

Cũng không biết qua bao lâu, tôi ngồi trên ghế băng bị người ta lay tỉnh.

Người đó nói: "Cậu chủ bảo tôi đón cô về nhà."

Chắc là tôi ngủ đến đơ rồi, căn bản không nghĩ nhiều, cùng người lên xe.

Mãi đến khi cửa xe khóa rồi, tôi mới nhận ra chỗ không ổn.

Ngồi cạnh tài xế là một người đàn ông, nếu như là tài xế nhà họ Lâm thì tuyệt đối sẽ không phạm loại sai lầm cấp thấp này.

Tôi lập tức mắng: "Mau thả tôi xuống."

Nhưng tài xế trước mặt như không nghe được, đạp chân ga lái đi.

Lúc này, người đàn ông ngồi kế bên tài xế quay lại, vẻ mặt hèn mọn cười nói.

"Cô chủ Lâm đừng sợ! Chúng tôi sẽ không lấy mạng cô, chỉ muốn dạy dỗ cô thôi."

Trong nháy mắt tôi hiểu ra.

Xem ra dù tôi thay đổi có phần ngoài kịch bản nhưng hướng đi của nội dung truyện vẫn theo trong sách.

Thậm chí còn xảy ra trước.

Trong truyện, hai người này là do hai ông anh trai ngu đần của tôi phái tới, mục đích là để bọn họ dạy dỗ tôi.

Có trách thì trách tôi động vào đàn ông của Lâm Tâm. Cô ta chỉ cần bịa ra là có thể khiến tất cả nam chính phát rồ, thậm chí giết người.

Hiện tại, tôi chỉ có thể tự cứu rồi.

Bọn họ chạy xe đến một chỗ hẻo lánh thì dừng lại.

Hai người đều là vẻ mặt đói khát.

"Cô chủ Lâm, chúng tôi đảm bảo sẽ làm cô rất sung sướng."

"Đúng, chúng tôi sẽ yêu thương cô ~ "

"Từ từ." Tôi giơ tay lên ngăn lại, đặt câu hỏi từ linh hồn với bọn họ: "Các anh đoán xem vì sao tôi không sợ chút nào?"

Hai người trước mặt liếc nhau, chậm lại chỉ giây lát.

Một người trong đó cười nói: "Tôi đoán cô không chỉ không sợ, trái lại rất chờ mong, đúng không cô chủ Lâm?"

Không nhịn được nữa! Chết đi!

Ngay khi tôi chuẩn bị thi thố tài năng, phía sau đột nhiên xuất hiện hai luồng ánh sáng mạnh.

Một chiếc xe ba bánh cũ cứ như vậy lái tới, ổn thỏa dừng ở trước mặt chúng tôi.

Tiếp theo, Bùi Trang từ trên xe bước xuống.

Anh ấy vẫy tay với tôi: "Hi, thật khéo."

Tôi cười xấu hổ: "Thật khéo nha."

"Mấy người đang chơi đùa gì thế? Tôi có thể gia nhập không?" Bùi Trang hỏi.

Trong lòng tôi giật thót, hai người thì tôi còn có tí phần thắng. Ba người đúng là khó đối phó.

Hai người kia vừa nghe thì càng hưng phấn hơn.

"Có thể thì có thể. Phàm là chuyện gì cũng phải chú ý thứ tự đến trước và sau. Cậu sang bên kia chờ đi."

Tôi nhắm mắt.

Chết đi, cùng lắm thì đồng quy vu tận.

Đúng lúc bọn họ muốn chạm vào tôi, Bùi Trang ở bên cạnh rút ra một cây côn sắt rắn chắc không biết từ chỗ nào, đánh hai người kia túi bụi.

Trên con đường đen nhánh, một loạt tiếng gào khóc thảm thiết vang lên.

Tôi không quên bổ đao: "Kêu đi, kêu to lên tí. Dù sao nơi này cũng không có ai."

"Cô chủ Lâm tha mạng. Chúng tôi cũng chỉ nghe lệnh làm việc."

"Là anh trai cô bảo chúng tôi tới, đừng đánh..."

Đợi khi Bùi Trang đánh mệt rồi, hai người kia cũng chỉ còn lại nửa cái mạng.

Hai tay Bùi Trang chống nạnh thở d ốc: "Nếu không đổi sang cô đánh?"

Bùi Trang mà không đến, tôi cũng có biện pháp đối phó với bọn họ.

Tôi không phải là Lâm Nhiễm tay trói gà không chặt ban đầu. Tôi đã từng học tán thủ, phòng thân cơ bản không thành vấn đề.

Không thì vì sao Tống Hiên sẽ nằm ở trong bệnh viện chứ.

Nhưng không thể không công nhận cảm giác có người ra mặt giúp đỡ cũng không tệ lắm.

Tôi ngồi xổm xuống, lấy điện thoại di động và chìa khóa xe từ trong túi hai người họ, ném mạnh xuống chân núi.

"Núi hoang rừng sâu, hai người tự lo thân mình đi nhé."

Sau đó ngồi lên xe ba bánh của Bùi Trang.

Buổi tối gió hơi lạnh, Bùi Trang cởi áo khoác của mình khoác lên trên người tôi.

"Xe tôi không so được với xe con, không có điều hòa, còn không thể che gió che mưa, cô chịu khó một tí."

Anh cười ôn hòa, trái tim nhỏ của tôi đập thình thịch như mất phanh.

Trên áo khoác còn lưu nhiệt độ cơ thể của anh, tôi khép vạt áo, lắc đầu nói:

"Tôi cảm thấy rất tốt, thật đấy."

Sao tôi lại thấy hơi e thẹn nhỉ?
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 12: Chương 12


Bùi Trang đưa tôi về nhà trong miệng của anh.

Thật ra là vùng ngoại thành, cách khu vực thành thị không quá xa.

"Thế nào? Anh muốn dẫn tôi xem heo mẹ già nhà anh à?"

"Heo mẹ già là giả thôi. Nhà của tôi chỉ có một mình tôi, làm sao có thời gian chăm sóc."

"Vậy sao anh đến? Còn đúng lúc xuất hiện ở chỗ đó như vậy?"

Đây là chỗ mà tôi nghĩ mãi không hiểu, lẽ nào anh ấy cũng giống như tôi?

"Đúng, tôi giống cô. Đều không phải là người của thế giới này."

Bùi Trang không giấu giếm, dứt khoát thẳng thắn thân phận của mình.

"Cô có biết chú của cô bị liệt rồi không?"

"Hai anh trai của cô vì thế mà chạy về. Tôi nghe Lâm Tâm gọi điện thoại cho bọn họ, mới biết được cô gặp nạn."

Bùi Trang nói anh ấy căn bản không biết hướng đi của nội dung truyện, chỉ trời xui đất khiến đến nơi này, lại thành quản gia nhà họ Lâm, sau đó phát hiện ra tôi.

Về phần chú tôi mà anh nói, đoán chừng là kiệt tác của bác sĩ Đỗ.

Đây thật sự là điều tôi không ngờ đến.

Tôi vốn tưởng rằng ông chú kia có thể chơi lại bác sĩ Đỗ, kết quả không ngờ đưa cả bản thân anh ta vào.

Một bác sĩ lúc nào cũng mang theo thuốc có thể làm người ta liệt. Quá kinh khủng!

Trong sách, Lâm Tâm thường thường tìm ông chú tôi khóc lóc kể lể, nói mình bị áp bức làm sao, rơi vào đường cùng mới phải ở cùng một chỗ với hai ông anh trai của tôi.

Ông chú vốn mơ ước tài sản nhà họ Lâm mới có tâm tư không đứng đắn, dứt khoát làm tới luôn.

Lúc chúng tôi bị bác sĩ Đỗ hãm hại, ông chú nhanh chóng nắm công ty trong tay cùng Lâm Tâm.

Sau đó vì đạt được thời gian làm bạn từng tháng với Lâm Tâm, ông chú chủ động dâng ra tất cả cổ phần công ty của mình.

Cuối cùng Lâm Tâm có tiền, còn có đàn ông thương, cuộc sống suôn sẻ không gì sánh được.

Nhưng lúc này, dường như tất cả đã thay đổi.

Không còn sự hỗ trợ của ông chú tôi, Lâm Tâm muốn động vào công ty sợ là không đơn giản như vậy.
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 13: Chương 13


Trời vừa sáng, tôi và Bùi Trang trở về.

Lâm Tâm đang ngồi ngay ngắn ở trong vườn hoa vẽ tranh, khóe miệng hơi nhếch lên, nhìn yên tĩnh lại tốt đẹp.

Thấy tôi và Bùi Trang đang đi vào, nét cười trên mặt cô ta cứng lại.

"Hai người đi đâu?"

Tôi nhìn gương mặt xinh đẹp trước mặt kia, hận không thể xé nát nó.

Nói chuyện cũng khó tránh khỏi chống đối: "Tôi đi đâu, cô còn không biết à?"

Lâm Tâm chớp chớp đôi mắt to, trên khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo vẻ tủi thân: "Sao tôi biết được."

Tôi đột nhiên phát hiện chỉ cần bên cạnh có đàn ông, cô ta lập tức chỉ biết biến thành bông hoa trắng nhỏ yếu ớt.

Một khi chỉ còn hai người chúng tôi, cô ta lập tức dám tát tôi ngay.

"Cô đã nói gì với các anh tôi?"

Ngón tay Lâm Tâm vò góc áo, điềm đạm đáng yêu.

"Là anh Tống Hiên nói cô dây dưa với anh ấy. Anh ấy không theo nên cô gọi người đến đánh anh ấy. Tôi chỉ nói việc này với hai anh trai thôi, bọn họ đã nói sẽ nghĩ biện pháp thỏa mãn cô. Tôi không biết gì hết."

Tống Hiên đúng là cái đồ mồm thối.

Tôi tự nói với mình phải tỉnh táo, đừng hy vọng người trong truyện máu chó có tam quan và logic.

Tôi ra hiệu cho Bùi Trang đi xuống. Anh ấy ở đây, sẽ ảnh hưởng Lâm Tâm phát huy.

Quả nhiên, Bùi Trang vừa đi, cô ta lập tức phẫn hận lườm tôi.

"Là cô bảo bác sĩ Đỗ đi xem bệnh cho chú?"

Bây giờ cũng chẳng cần phải giấu giếm gì, tôi dứt khoát thừa nhận.

"Phải đó? Làm sao vậy? Tôi nghe nói trong nhà bác sĩ Đỗ có khó khăn, vừa hay chú bị bệnh đau nửa đầu nên tôi muốn giúp một tay."

"Thế nào? Lẽ nào chú bị liệt có liên quan đến bác sĩ Đỗ à? Không thể nào?"

Tôi làm ra vẻ cực kỳ sợ hãi.

Quả nhiên, con người đều sợ việc xảy ra bất ngờ.

Biểu cảm trên mặt Lâm Tâm cực kỳ đặc sắc.

Cô ta chắc chắn sẽ không thừa nhận việc này, bác sĩ Đỗ chính là một quân bài của cô ta.

Có lẽ nhận thấy lỡ miệng, cô ta nhanh chóng bình tĩnh lại giải thích: "Việc này chắc chắn không liên quan đến bác sĩ Đỗ, y thuật của anh ấy tốt như vậy."

"Ừ, tôi cũng nghĩ vậy."

"Vậy vừa rồi cô có ý gì?"

Lâm Tâm lại khôi phục dáng vẻ vô hại với cả người lẫn vật: "Tôi chỉ sợ các anh trai hiểu lầm."

"Hiểu lầm cái gì? Cô nói rõ ra tí xem nào?"

Sao mỗi lần Lâm Tâm đều nói kiểu ba phải thế nào cũng được vậy.

Không tiếp được còn muốn đón đỡ.

"Không phải, đầu tôi đột nhiên..."

Mắt thấy Lâm Tâm sắp ngã, tôi lui lại hai bước, rất sợ cô ta va vào tôi.

Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, hai ông anh trai của tôi trở về.

Anh cả ôm lấy Lâm Tâm, sau đó liếc qua tôi, mang theo vài phần tàn khốc.

"Em đã làm gì cô ấy?"

Không phải đâu! Anh cả à, con mắt nào của anh nhìn thấy tôi làm gì cô ta.

Cuồng che chở cho vợ cũng không thể cắn người bậy được.

Nếu vậy thì chớ trách tôi nói bậy.

"Tôi đang nói chuyện với cô ta mà. Đúng rồi, cô ta nói khó chịu."

Anh hai ho nhẹ một tiếng: "Thân thể Tâm Tâm không tốt, em nhường cô ấy một chút."

Thật là hết chỗ nói rồi.

"Hình như em rất không phục?"

Tôi khinh bỉ rõ ràng như vậy à?

Bỏ đi! Xem bọn họ không nhảy nhót được bao lâu, tôi nhịn.

"Không, các anh nói rất đúng đó."
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 14: Chương 14


Gần đây Lâm Tâm mượn cớ học tập mỗi ngày đều theo hai anh trai đến công ty.

Chỉ có tôi biết rốt cuộc cô ta muốn làm gì.

Nhưng tôi lười quan tâm. Bọn họ đi cả, tôi mừng rỡ nhàn hạ.

Không có việc gì thì xử lý hoa cỏ trong vườn với Bùi Trang.

Tôi không nghĩ tới trước kia anh ấy còn từng thi được chứng nhận người làm vườn.

Anh ấy kiên nhẫn giảng giải trồng hoa, trồng cỏ và bảo dưỡng cho tôi.

Tôi chăm chú lắng nghe như học sinh.

Bùi Trang hỏi tôi thích hoa gì.

Tôi ngẫm nghĩ rồi nói: "Chắc là Tulip."

"Tại sao lại chắc là?"

"Bởi vì trước đây tôi căn bản không có thời gian nghĩ về sở thích của mình. Tất cả mọi thứ đều được người lớn sắp xếp xong xuôi. Đi các lớp học thêm không dứt, học đến căn bản không muốn học thêm sở thích đặc biệt của mình nữa, cứ mãi vậy, rất nhiều lúc tôi thầm muốn thả trôi bản thân."

"Nhưng sau khi đi tới nơi này, tôi mới phát hiện, thế giới gốc mới là tốt nhất."

Giữa điên và thi đua, tôi chọn thi đua.

"Tôi trồng cho em."

"Cái gì?"

"Trong đủ loại Tulip trong vườn này."

"Được."

Tôi nở nụ cười.

Ngày đó gió rất nhẹ, trời rất xanh, Bùi Trang rất ấm áp.

Ở chỗ này, chúng tôi có vẻ không ăn khớp với mọi thứ.

Nếu như không thể quay về, chúng tôi nhất định phải giải quyết hết được đám điên bên người này.

Ngày đó, cũng đến rất nhanh.
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 15: Chương 15


Lúc cơm tối.

Giống ngày thường, ba người bọn họ ngồi ở đối diện tôi.

Anh cả gắp cho Lâm Tâm một miếng thịt viên, Lâm Tâm khẽ nhếch cái miệng nhỏ, sau đó hờn dỗi oán giận nói ăn không hết.

Anh hai cười xấu xa...

Một bữa cơm đang yên đang lành, bọn họ bắt đầu liếc mắt đưa tình.

Không sao cả, tôi sẽ phát điên.

Ăn không hết đúng không? Tôi một hơi hai ba miếng đã giải quyết hết đ ĩa thịt viên tươi ngon kia.

Lâm Tâm thấy vậy thì sửng sốt.

"Ăn nhiều dầu mỡ không khỏe mạnh, dễ tiêu chảy."

"Tôi không sợ."

Dạ dày của tôi mới không mảnh mai thế.

Nhưng có lẽ miệng của Lâm Tâm là miệng quạ đen.

Nửa đêm tôi thật sự tiêu chảy rồi.

Nếu không phải Bùi Trang giám sát bảo mẫu làm đồ ăn, tôi thậm chí đã hoài nghi là cô ta đầu độc.

Lần đầu tiên bác sĩ Đỗ bị gọi đến xem bệnh cho tôi, Bùi Trang đứng kè kè bên cạnh coi chừng.

Tôi biết anh ấy đang suy nghĩ gì.

Mà Lâm Tâm và hai ông anh trai của tôi cũng lấy lý do quan tâm tôi mà đến đây.

Bác sĩ Đỗ làm bộ ghi đơn thuốc cho tôi. Tiếp đó anh ta lấy ra một ống thuốc từ rương thuốc bên người, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía tôi.

"Cô chủ Lâm, tôi tiêm cho cô một mũi. Đêm nay ngủ ngon giấc."

Tôi và Bùi Trang liếc nhau.

Mũi tiêm này đi vào, sợ là tôi không dậy nổi ấy chứ?

Tôi đang tựa ở đầu giường vội vàng vọt dậy.

"Khẩn cấp, để tôi đi toilet trước đã."

Tôi chạy vào trong WC, tim đập loạn.

Hiện tại tình huống hơi vướng tay vướng chân, hai đứa ngốc kia chắc chắn sẽ không tin tưởng tôi.

Mà tôi lại không có cách nào dùng miệng chứng minh thuốc của bác sĩ Đỗ có vấn đề.

Lúc nữa nhỡ đâu bọn họ cứng rắn xông vào thì phải làm sao bây giờ?

Tôi không muốn nằm ở trên giường cả đời.

Nhà này không thể nào ở nữa rồi.

Trốn ư.

Ái chà chà.

Tôi giật cửa sổ ra, còn may là lầu hai, không quá cao.

Tôi cẩn thận bò xuống đồng thời hi vọng Bùi Trang có thể cảm ứng tâm linh với tôi.

Lại không ngờ anh ấy thật sự đứng ở phía dưới chờ tôi.

Anh ấy khích lệ: "Nhảy xuống đi, tôi đón em."

Tôi do dự một chút, dưới tình huống bảo đảm mình sẽ không bị thương, dứt khoát nhào vào ngực anh ấy.

Ừm, ấm áp rắn chắc, còn rất thơm tho.

Không kịp đỏ mặt.

Bởi vì sợ đánh động bọn họ, chúng tôi chỉ có thể chọn âm thầm chạy.

Cũng may là chưa xé mặt, hiện nay Lâm Tâm còn không có lý do đuổi theo chúng tôi.

Đoạn đường này coi như chạy thuận lợi.

Có lẽ sự tồn tại của tôi với Lâm Tâm căn bản không có uy h**p.

Một tiểu thư thật vừa về nhà, chỉ là một thân phận sáo rỗng, không đáng để cô ta gây chiến.

Chúng tôi tìm một trấn nhỏ ở lại, lẳng lặng đợi chờ tin tức.
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 16: Chương 16


Quả nhiên không bao lâu, tôi đã nhìn thấy hai ông anh trai của tôi biến thành người thực vật do trúng độc ô-xít-các-bon trên bản tin thời sự.

Trong khoảng thời gian ngắn, Lâm Tâm đã lấy được thứ mình muốn từ trong tay bọn họ.

Vốn giống như đúc cốt truyện, chỉ là người liệt biến thành chú của tôi.

Tính toán thời gian, cũng chỉ còn lại một chương cuối cùng trong truyện. Chương đó có thể so với trường Tu La cỡ lớn.

Để ăn mừng thành công, Lâm Tâm tổ chức một buổi tiệc xa hoa cực hạn ở biệt thự.

Còn tập trung đủ tất cả nam chính trong truyện, rất “sung sướng” trước mặt tôi và hai ông anh trai.

Cơ hội tốt như vậy sao tôi có thể bỏ chứ.

Tôi nói với Bùi Trang: "Chúng ta trở về đi."

Tôi đang đợi chính là ngày hôm nay.

Khi xác định bữa tiệc diễn ra bình thường, tôi bấm điện thoại báo cảnh sát.

"A lô, chú cảnh sát ạ? Cháu muốn tố cáo có người tụ tập dâm loạn."

Lúc chúng tôi dẫn theo cảnh sát đến, cảnh tượng kia quả thật không dám nhìn.

Mặc cho đội trưởng đã gặp sóng to gió lớn thì cũng phải kinh hãi khựng lại.

Ông ấy ra lệnh một tiếng: "Đưa hết đi."

Tôi bị yêu cầu phối hợp điều tra, cũng đi theo.

Thấy thời cơ đã chín muồi, tôi lập tức khai ra chuyện Lâm Tâm và bác sĩ Đỗ hãm hại chú cháu nhà họ Lâm cũng yêu cầu bọn họ điều tra rõ đến cùng.

Việc này không qua nổi tra xét, mấy ngày ngắn ngủi, cảnh sát đã nắm giữ toàn bộ chứng cứ.

Bác sĩ Đỗ sử dụng thuốc cấm vi phạm lệnh cấm hại người phi pháp, thậm chí còn lén bán ra ngoài không ít.

Chuyện nhà họ Lâm, Lâm Tâm thành chủ mưu, bọn họ coi như hoàn toàn chơi xong rồi.

Về phần công ty, tôi lấy thân phận tiểu thư thật nhanh chóng thay thế vị trí vốn là của Lâm Tâm, quả thực không khỏi rất thuận lợi.
 
Tiểu Thư Giả Là Nữ Chính Trong Truyện Của PO18
Chương 17: Chương 17 (Hoàn)


Mắt thấy sắp phải đi học.

Tôi thật sự cạn lời.

Ai có thể ngờ xuyên vào trong sách còn phải đến trường đấy.

Bùi Trang cười: "Có thể thi đua cũng là phúc."

Vậy mà tôi lại không có sức cãi lại.

Về sau, chúng tôi mua một căn biệt thự khác.

Biệt thự trước kia, bây giờ là hai ông trai của tôi và bảo mẫu ở đó.

Gần đây, Bùi Trang đang chuẩn bị trồng Tulip. Anh ấy nói muốn đến sang năm cho tôi thấy biển hoa Tulip.

Tôi nói: "Được, em chờ. Không chỉ năm sau, hàng năm em đều muốn xem."

Có lẽ một ngày nào đó trong tương lai, chúng tôi sẽ rời đi, sẽ gặp lại nhau ở thế giới kia.

Không ai có thể nói chính xác.

Cuộc sống luôn tiếp diễn, ngàn vạn thứ khác đang chờ trong tương lại.

"Cho nên... Bùi Trang à, chúng ta yêu nhau chứ?"

- Hết truyện -
 
Back
Top Bottom