Cập nhật mới

Khác Tiểu muội muội đừng đi!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
259264426-256-k623002.jpg

Tiểu Muội Muội Đừng Đi!
Tác giả: EvaDon4
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác phẩm này mình có lấy ý tưởng từ một bộ anime Hunter> Hunter ở arc Kiến Chimera có một mối tình của Meruem và Komugi mà mình thấy ý nghĩa.

Mong mọi người đón đọc ! 🙂)



xuyênkhông​
 
Tiểu Muội Muội Đừng Đi!
Chương 1: Sự khởi đầu


"Ninh Ninh, anh thích em!"

Tiếng nói đó cất lên và bóng dáng của người thiếu niên ấy dần dần tan biến.

"A" một cơn đau ở vùng ngực trái khiến cho Kiều An Ninh tỉnh dậy, hoang mang vì giấc mơ vừa nãy, trấn tĩnh lại cô đi tới phòng tắm.

Lúc này cô mới cảm nhận được vị mặn chát ở khoé môi.

Nhìn mình trong gương trên khuôn mặt cô là hai hàng lệ lăn dài trên má, từng giọt lại từng giọt cứ rơi, cơn hoang mang tăng lên lại có vô vàn thắc mắc hiện lên trong đầu nhưng lại không có đáp án.

Phải mất một lúc cô mới khôi phục lại sự bình tĩnh.....Sau đó, Kiều An Ninh bắt đầu sửa soạn đi tới trường.

Với sắc đẹp trời ban hôm nay cô diện cho mình bộ đồ học sinh, đơn giản nhưng lại làm tôn lên dáng vóc cao ráo của cô.

Cất bước ra khỏi nhà vẻ đẹp ấy khiến ai cũng phải nhìn mà xuýt xoa,

ghen tị ,và dường như quá quen với việc này nên Kiều An Ninh chẳng thèm đoái hoài gì.

Đúng lúc đó Tịch Như người bạn thân của cô tới.

"A Ninh đã có dự định gì chưa?

Sinh nhật cậu đấy!"

- Tịch Như nói.

"Ừm......"

Vì việc sáng nay nên cô gần như quên mất việc này.

" Haizz, có người bạn như bà tôi cũng khổ ghê.

Mà tôi có biết một quán mới mở hay mình ra đấy nha!

Chốt luôn!"

"Vậy bà còn hỏi tôi làm gì?"

Nghĩ vậy nhưng Kiều An Ninh cũng lười nói.

........................

Thoáng một cái trời đã chập tối, cô đi tới điểm hẹn.

Tịch Như tới trước đang ở bên kia đường vẫy cô lại.

Đang bước qua đường thì cô nghe thấy tiếng thét của Tịch Như, quay đầu lại Kiều An Ninh đã bị chiếc xe kia đâm phải.

Lúc đó cô thấy Tịch Như mếu máo chạy lại ,còn người cô thì hình như đang nằm trên một dòng nước ấm.

Cảnh tượng cô nhìn thấy là mọi người xung quanh xì xào bàn tán, Tịch Như thì hoảng hốt gọi điện thoại mà mặt mũi tèm lem.

" Đừng khóc!"

Kiều An Ninh muốn cất tiếng nói nhưng tiếng nói không phát ra được.

Cô cố gắng cất tiếng nói rất nhiều lần mà lực bất tòng tâm không thốt lên nổi.

Tầm mắt dần mơ hồ An Ninh đã chẳng nghe được mọi thứ xung quanh nữa.

Ý niệm muốn sống bùng lên.

Đầu óc quay cuồng Kiều An Ninh ngất đi.

.....................

Cho tới lúc cô tỉnh dậy, người đã đau nhức âm ỉ.

"Ui, đau quá!"

Mặc dù là cô nói nhưng giọng phát ra không phải là của cô, hoảng hốt cô sờ soạng khắp người thì phát hiện mình đang trong cơ thể của một bé gái 6 tuổi.

Ngó ngang xung quanh, đập vào mắt cô là một căn phòng trong phim cổ trang, vẫn ngơ ngác ngồi đó bỗng một bóng đen lao tới ôm chầm lấy Kiều An Ninh.

Cô thắc mắc nghĩ.

"Đây là ai vậy!

Sao mình chẳng có tí thông tin nào thế này?

Không phải là xuyên không thì sẽ có một khắc đau đầu rồi trí nhớ quay về sao?"

-

" Ninh nhi tỉnh rồi , Ninh nhi của mẫu thân tỉnh lại rồi!"

- người phụ nữ đó khóc oà lên.

"Mẫu thân?"

- cô cất lên tiếng nói ngây thơ ngọt ngào của cô bé 6 tuổi

" Phu quân, chàng tới đây Ninh nhi tỉnh lại rồi!"

- Người phụ nữ ấy nói.

Tì nữ vui mừng đi báo lại cho mọi người.

"Cẩm nhi, nàng có sao không mà hớt hải vậy!"

- một người đàn ông trung niên tới.
 
Tiểu Muội Muội Đừng Đi!
Chương 2: Mất trí nhớ


Vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra thì người đàn ông trung niên đó thấy Kiều An Ninh.

Ngay lập tức vẻ mặt của ông hiện lên vẻ mừng rỡ.

Hắn nói:

-"Ninh Ninh con có sao không, có cảm thấy đau nhức gì không, có muốn ăn gì không?"

Trước một tràng câu hỏi mà cô vẫn ngơ ngốc ngồi đó, người đàn ông lo lắng hỏi dồn: " Con có sao không, có nhận ra phụ thân và mẫu thân không?"

" Phụ thân.... mẫu thân?"

- cô hỏi ngược lại.

Hai người lạ mặt đó đáp với giọng tăng thêm lo lắng: " Đúng....

đúng là ta đây!"

-" Con nhớ ra bọn ta mà đúng không!" người đàn ông nói.

-"Con... con..... con không nhớ" cô đáp lại.

"Ôi....

Cho truyền y sư khám cho Ninh Ninh mau lên!!!"

- quá kích động câu nói này của người đàn ông gần như gầm lên.

Không lâu xong, một lão tôn già dặn chạy đến, nhìn vẻ ngoài Kiều An Ninh có thể đoán ngay rằng người này chắc là y sư.

Y sư bước tới cạnh cô bắt mạch nhìn sơ lược sắc mặt của cô rồi hỏi.

-"Đại tiểu thư người có nhớ ta là ai không?"

Đáp lại ông là cái lắc đầu của cô.

Xong xuôi vị lão tôn đó làm mặt nghiêm nghị quay sang nói với hai người kia rằng:

-"Có lẽ qua trận tai nạn kia, Đại tiểu thư đã bị mất trí nhớ nhưng còn mất ký ức trong bao lâu thì thần cũng không dám chắc."

Mất một lúc lâu hai người mới tiếp thu được sự việc.

Họ tới cạnh Kiều An Ninh.

- " Ta là Kiều Thư Triệt, phụ thân của con.

Còn bà ấy là Lam Ngọc Cẩm mẫu thân của con.

Vậy con có nhớ tên của mình không?- Kiều Thư Triệt mở lời.

Nhìn vẻ mặt của Kiều An Ninh ông trả lời: " Tên của con là Kiều An Ninh"

Sau đó họ hỏi thăm tình hình của cô xem cô có nhớ được gì không nhưng một hồi sau họ kết luận lại rằng cô bị mất trí nhớ hoàn toàn.

Kiều Thư Triệt gọi một tì nữ tên Bạch Ngân ở lại còn họ thì ra ngoài.

Khi thấy bóng dáng hai người đó đi xa rồi, cô thở phào thầm nghĩ:

-" Ôi dào!

Không biết mình đóng thế đã đạt chưa nhỉ đã giống một bé gái 6 tuổi chưa nhỉ!"

Thấy cô thở hắt Bạch Ngân hỏi:

-" Tiểu thư sao vậy ạ ?

Người khó chịu ở đâu sao?"

- " Dạ không có gì ạ!"

-cô tiếp tục vào vai.

.....................

-Ở ngoài-

-" Phu quân giờ chúng ta phải làm sao đây Ninh nhi bị mất trí nhớ rồi."

Lam Ngọc Cẩm nói.

Kiều Thư Triệt đáp lại:

-"Giờ ta đang phân vân là tháng sau có nên cho Ninh Ninh đi học không nữa đây."

-"Ừm, con bé mới 6 tuổi tháng sau là lần đầu tiên nó tới trường rồi."

Lam Ngọc Cẩm đau lòng nói.

Nhìn Lam Ngọc Cẩm đau lòng Kiều Thư Triệt an ủi: -" Thôi nàng kiên cường lên, thời gian một tháng này chúng ta sẽ cố gắng giúp Ninh Ninh, được ngày nào hay ngày ấy."
 
Back
Top Bottom